Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất

 
Có bài mới 07.04.2015, 21:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 30: Hiểu lầm

Chương ngắn :( Ta thực sự cũng muốn chăm chỉ viết cho mọi người đọc lắm a mà đi XH bận quá, sáng học tối lại sinh hoạt nữa hu hu T.T. Có gì khi ta về bù cho mọi người nha, đừng có bỏ ta mà đi thiệt tội nhắmmm

Thước phim ngày hôm đó, Lâm Vũ giao cho Linda toàn quyền xử lý, cô biêt Linda rất giỏi trong mấy vụ như thế này. Quả nhiên, Linda không làm cho cô thất vọng, cô ấy không trực tiếp tung đoạn phim đó lên mạng mà tìm người khác thay mình làm, nói cách khác chính là trò mượn đao giết người trong truyền thuyết. Diệp Tuyền ở trường Thanh Hoa này xác thực rất nổi tiếng, khuôn mặt xinh đẹp thanh thuần cùng với bộ dạng ngọt ngào của cô ta không biết đã lừa được bao người yêu mến thậm chí là ngưỡng mộ. Chỉ là, con dao nào chẳng có hai lưỡi, bản chất của phụ nữ vốn là ích kỉ và đố kị, Diệp Tuyền thu hút nhiều nam sinh như vậy, vô tình cũng bao gồm người tình trong mộng của những nữ sinh khác, bọn họ đối với Diệp Tuyền chính là ghen ghét hận không thể lập tức diệt trừ. Số lượng người này tuyệt không nhỏ, tuy nhiên, tất cả đều là vì bối cảnh của Diệp Tuyền tương đối hùng hậu mà đành ngậm bồ hòn làm ngọt, khó chịu mà không biết phải làm gì. Bây giờ thì hay rồi, đột nhiên không phải đi tìm cũng được dâng lên tận miệng một đoạn phim thú vị như thế, có câu kẻ thù của kẻ thù là bạn, bọn họ còn quản là ai gửi cho bọn họ nữa sao. Cho nên, ngay sau khi Linda gửi cho cô một tin nhắn báo hoàn thành, đoạn phim được tung lên diễn đàn trường với tốc độ chóng mặt, số lượng bình luận phía dưới thì càng không phải nói, chủ yếu là lời phỉ báng cực kì khó nghe, hơn nữa bài đăng còn kèm theo những bức ảnh gốc mà Hàn Minh đưa cho cô cùng với một bài phân tích về thủ thuật ghép ảnh chi tiết đến không thể chi tiết hơn. Trong chuyện này, Lâm Vũ không động tay gì nhiều, cô chẳng qua chỉ là làm cho bài đăng kia gắn cố định trên diễn đàn, muốn gỡ cũng gỡ xuống không được, trừ phi là tìm được người so với cô cao tay hơn. Nói về chuyện này, cô cũng thực sự rất nhân từ a, cô chỉ là lâu lâu kiểm tra lại trình độ nghề nghiệp của cô một chút, làm cho đoạn đối thoại giữa hai người phát trên loa trường một chút cho mọi người cùng nhau thưởng thức thôi a. Hơn nữa, Diệp Tuyền có lẽ nên cảm ơn cô mới đúng, cô chẳng qua là giúp cô ta nắm bắt thông tin nhanh hơn thôi, không cần ai thông báo cũng sẽ biết chuyện gì đang xảy ra. Ngay lúc này, Lâm Vũ không quan tâm phản ứng của Diệp Tuyền như thế nào, dù sao nếu như cô đoán không lầm, cô ta sẽ tới tìm cô, sớm thôi, thậm chí... còn có cả sự can thiệp của "người kia"....

Hiện tại, còn có một vấn đề nữa cần phải giải quyết, trong vài ngày tới, Ella không cách nào rời khỏi chỗ này, cái này đồng nghĩa với việc Lâm Nhiên sẽ không được xuất hiện một thời gian, như vậy Hàn Minh... Dù sao sau lần gặp trước, trong tâm cô cũng đã sớm coi anh là bằng hữu, anh đã luôn lo lắng cho cô như vậy, nếu như hiện tại "cô" lại tự nhiên biến mất không thấy tung tích, cô không biết anh sẽ nghĩ như thế nào nữa, vì rằng Ella và Lâm Nhiên, là hai người, nhưng thực chất lại là cùng một người, cũng là cô. Cô không biết nói sao với anh nữa, nếu như một người bình thường chợt nghe thấy một người khác sống với hai thân phận, có khi nào, họ nghĩ cô bị điên hay không?

Ngày hôm đó, sau khi anh hai nói với cô những lời kia, cô liền như vậy tìm cách trốn tránh anh. Trong những trường hợp như thế này, có những người mạnh mẽ đối mặt, có những người lại chọn làm đà điểu, tìm mọi cách để trốn tránh. Lâm Vũ là loại người thứ hai, không chịu đối mặt, cũng không có cách nào đối mặt. Anh đã từng hỏi cô, đối với anh, cô rốt cuộc là thứ tình cảm như thế nào, là hờ hững, là tình yêu, hay vẫn chỉ đơn thuần là thứ tình thân bao năm không thay đổi. Đêm hôm đó, cô thức trắng cả một đêm, câu hỏi ấy không ngừng xoay vần trong đầu, lại không có cách nào tìm được câu trả lời. Khuôn mặt của anh, ánh mắt dịu dàng chiều chuộng, những kỉ niệm của ngày trước bất giác ùa về không cách nào kiểm soát. Lâm Vũ nhiều khi cảm thấy bản thân mình thật mâu thuẫn, rõ ràng là tình cảm của bản thân mình, lại không cách nào hiểu rõ, không cách nào phân biệt, mù mờ giống như lạc giữa làn sương mù dày đặc. Cũng vì thế, cô mới chọn cách trốn tránh anh, cho đến khi nào cô cũng không rõ, có lẽ là khi cô có thể cho anh một câu trả lời thuyết phục, cũng là cho chính cô một câu trả lời thuyết phục. Cho đến lúc đó, có lẽ, hai người nên như vậy tách ra. Chỉ là cô không biết rằng , đêm đó, cô không ngủ, còn anh, cứ thế đứng trước cổng nhà cô cả một đêm, đến tận sáng mới rời đi.... .....

Về chuyện của Diệp Tuyền, Lâm Vũ đoán đúng một nửa, cô ta đúng thật khi vừa bước vào trường, nhìn thấy đoạn phim được lan tràn trên mạng, cô ta gần như phát điên, hai mắt đỏ ngầu, tất cả vẻ mặt thanh thuần ngọt ngào ngày trước bị ném đi không thương tiếc. Miệng lưỡi thiên hạ vốn là thứ vô cùng đáng sợ, nó có thể nâng ta lên thiên đường, cũng có thể đẩy ta xuống địa ngục không thương tiếc. Lần này cũng giống như vậy, những người trước kia yêu mến Diệp Tuyền bao nhiêu, tất cả đều quay lưng lại với cô ta, buông ra những lời phỉ báng thậm tệ. Ngay cả những nữ sinh mà vẫn tưởng như hết sức thân thiết cũng kiếm cớ rời đi. Nhiều khi, Lâm Vũ không hiểu, tình bạn, tình bằng hữu, còn cả thứ gọi là tình người, trong một khắc lại có thể trở nên bèo bọt như thế. Chỉ là, Lâm Vũ có lẽ không ngờ tới, người đầu tiên mà Diệp Tuyền tìm đến, không phải là cô, mà lại chính là người cô đang tìm cách trốn tránh. Có lẽ ông trời trêu người, cũng có lẽ những hiểu lầm thường được tạo nên từ những lần tình cờ như thế...

Chiều hôm đó, Lâm Vũ, à không, là Ella mới đúng, chính là đang trên đường trở về nhà, tình cờ nghe thấy giọng nói của một người khiến bước chân cô khựng lại, tò mò ngó đầu nhìn sang, hình ảnh của hai người trước mặt khiến cô thảnh thốt, hai hàng lông mày nhíu chặt lại. Ở phía xa xa, Diệp Tuyền tựa người vào bờ tường, bàn tay run run nắm chặt lấy áo sơ mi của người đứng đằng trước, khuôn mặt quay về một bên khiến cô không nhìn rõ. Còn người đứng đằng trước kia, bóng dáng cao lớn, một nửa khuôn mặt tuấn tú ôn hòa, còn không phải là Trình Hạo anh hai của cô hay sao. Nhưng mà tại sao ngay lúc này, hai tay anh dang ra chống vào tường, nhốt Diệp Tuyền vào trong khoảng không của riêng mình, khuôn mặt anh cũng nghiêng về một bên, nhìn từ góc độ của cô thực sự giống như... đôi môi của hai người khẽ chạm vào. Hai người kia cách cô khá xa, cô cũng chỉ nghe thấy thấp thoáng họ nói gì đó, chỉ là hiện tại cô không quan tâm, cũng không tài nào nghe lọt. Những hình ảnh trước mắt bất chợt gợi lên trong cô sự khó chịu mơ hồ, càng ngày càng rõ, càng ngày càng đậm, giống như tức giận, lại giống như chua chát, rõ ràng đến mức cô không có cách nào kiểm soát.

Lâm Vũ quay đầu rời đi, không phải cô không tin anh, chẳng qua, cô hiện tại thực không biết phải làm gì. Tiến lên tách hau người kia ra, hay,  là tiến đến mạnh mẽ tra hỏi? Không bao giờ. Lâm Vũ vốn là kiểu người lí trí, khả năng kiểm soát cảm xúc cực kì cao. Dù rằng lúc đó bản thân có chút khó chịu, được rồi, cô thừa nhận, trong một khắc, quả thực rất khó chịu, nhưng cũng như những lần khác, cô cũng sẽ giành vài phút để bình tâm lại, tuyệt không để mình làm ra chuyện gì mất kiểm soát. Còn về Trình Hạo.... chuyện này, chắc chắn là có hiểu lầm gì đó, chắc chắn là như vậy. Quen biết nhau nhiều năm như vậy, anh chưa từng lừa dối cô điều gì, cũng sẽ không lừa dối cô điều gì. Cô đối với anh, chính là toàn tâm toàn ý tin tưởng, thậm chí còn hơn là tin tưởng chính bản thân mình. Chỉ là, nếu như... cô nói nếu như, anh lừa dối cô một lần, như vậy, cô tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh, tuyệt đối không.

P/s: Tình cảm phải qua thử thách ms lâu bền được. Hơn nữa, sắp có một soái ca xuất hiện a, tung bông. Thêm nữa, ngày kia có chương mới nhaaa =))))



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.04.2015, 22:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31 : Thần trở về

Lâm Vũ bước lang thang trên đường, cảm giác bức bối vẫn còn vẫn vít rất rõ ràng. Bước chân chậm chạp vô định, làn gió nhẹ nhàng thổi bay mái tóc dài của cô, nhẹ nhàng mơn trớn trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo. Hai mắt không khỏi khẽ híp lại, để mặc làn gió mát lạnh đánh tới, thổi bay nỗi phiền muộn trong lòng, thổi bay cả những hình ảnh cứ không ngừng lặp đi lặp lại. Hai chân cứ bất tri bất giác bước đi như thế, trong đầu trống rỗng không có mục đích, cho đến khi Lâm Vũ định thần lại mới nhận ra mình đã đến sân bóng rổ tự lúc nào. Sân bóng rổ này không phải sân bóng rổ mà cô và Hàn Minh hay lui tới, đây là sân bóng rổ mà cô thường luyện tập trước kia, là nơi cô bắt đầu tập những động tác đầu tiên, cũng là ... nơi cô gặp người đó lần đầu tiên. Sân bóng rổ này vốn rất vắng người, cho đến khi vùng đất quanh đây được thi công thì không có mấy ai đến nữa. Nhìn con đường đầy sỏi cát trước mặt, Lâm Vũ không khỏi thở dài một hơi thật sâu, đã lâu như vậy không đến nơi đây, cảm xúc vẫn còn vẹn nguyên như lúc ban đầu, chỉ khác là, cảnh vẫn còn, còn người thì đã không còn ở đây nữa. Lâm Vũ bước vào sâu bên trong, hai mắt vốn không ngừng đảo qua xung quanh thì bỗng nhiên, một bóng dáng mơ hồ ở phía xa bất chợt lọt vào tầm mắt lọt vào tầm mắt. Chỉ trong một khoảnh khắc ấy, tầm mắt của cô ngay lập tức dừng lại, hai mắt không nhịn được mở to dần, hai tay buông thõng xuống, cả người không cách nào khống chế được từng đợt run rẩy đang trào lên. Hai chân cô muốn tiến lại gần hơn để nhìn cho thật rõ, thế nhưng, đôi chân ấy lại giống như mọc rễ xuống nền đất, không có cách nào di chuyển lấy nửa phần. Hai mắt vốn mở to, khóe mắt cay cay, rõ ràng muốn chớp mắt lại sợ rằng hình bóng của người trước mặt chỉ là một ảo ảnh, cứ thế mà biến mất. Nhiều khi, cuộc sống này thật kì diệu, cũng thật biết trêu đùa người như thế.  Có những thời gian mỏi mắt tìm kiếm vẫn không thấy chút tung tích, rồi có những lúc, khi bản thân dường như muốn bỏ cuộc, người muốn tìm lại xuất hiện ngay trước mắt, đột nhiên như vậy, khiến cho bản thân không có cách nào tin tưởng, cũng không biết phải phản ứng thế nào mới tốt. Người ở phía xa dường như không phát hiện ra cô, anh vẫn đắm mình trong một thế giới riêng, từng động tác nhanh nhẹn chuyên nghiệp, trái bóng tròn lần lượt đập xuống đất, từng hồi...... từng hồi...

"Em sẽ đợi tôi phải không?"

"...."

"Nói cho tôi nghe, em sẽ đợi tôi phải không"

"Em sẽ không đợi anh đâu... nếu như anh không về sớm"

"Tôi nhất định sẽ về...."

Chỉ một năm thôi

Chờ tôi...

Tôi nhất định sẽ trở về..

Nhất định....

Nhất định phải đợi tôi.....

Đã trở về rồi sao. Trải qua bao nhiêu năm như vậy, anh rốt cuộc cũng nhớ lại lời hứa khi xưa? Chỉ là, đã bao nhiêu lần cái một năm ấy, anh có còn giống như ngày trước... còn em... cũng có còn là con bé hiếu  thắng lại nghịch ngợm đòi anh ngày ngày cõng trên lưng...

Nghĩ đến đó, hai chân cô bất chợt lùi lại phía sau, không may va phải mấy hòn đá ngay bên cạnh tạo ra vài tiếng động nhỏ, không lớn nhưng cũng đủ gây sự chú ý của người phía đằng xa vừa ném một trái bóng vào rổ. Khuôn mặt anh quay về phía này, mờ mờ ảo ảo, giống như là được phủ một màn sương mỏng, lại giống như chính đôi mắt cô đang dần nhòe đi. Chỉ là, đôi mắt quen thuộc của anh, cô vẫn nhìn rất rõ, ánh mắt cô hoài niệm, còn ánh mắt của anh lại lạnh lùng như thế, giống như nhìn thấy biểu hiện xúc động của cô, mày kiếm của anh nhíu lại không hiểu. Lâm Vũ bất giác sờ lên mặt mình, cười nhạt nhẽo, sao cô lại quên mất chứ, hiện tại cô đâu có đeo mặt nạ, anh đâu thể nào nhận ra cô nữa chứ. Nhưng mà, cô rốt cuộc nên phản ứng thế nào đây, tiến lên nói với anh rằng cô chính là cô học trò năm đó, hay cứ như vậy chất vấn anh tại sao bây giờ mới trở về. Đã từng tưởng tượng ra cảnh gặp lại, lại không ngờ rằng khi trực tiếp giáp mặt lại không thể nói lấy một câu. Cái cảm giác vừa muốn nói lại không muốn nói này rốt cuộc là cỡ nào khó chịu. Vui mừng, xúc động, ngại ngùng, bối rối, một loạt những cảm xúc không ngừng trào lên khiến cho cô không cách nào kiểm soát. Cô cũng muốn tiến lên nói với anh, chỉ là với khuôn mặt như thế này, cô phải mở lời như thế nào đây?

"Cô đến chơi bóng rổ sao?"

Khuôn mặt tuấn tú quen thuộc không biết từ lúc nào đã gần sát đánh thức Lâm Vũ đang thất thần, đồng thời cũng khiến cô giật mình lùi ra sau vài bước.

"Không. Tôi chỉ đi ngang qua thôi"

Cô mở miệng. Ngoài khuôn mặt điển trai và giọng nói trầm thấp từ tính dễ hút hồn người khác vẫn như cũ, anh trong trí nhớ của cô không dễ dàng bắt chuyện với người khác như vậy.

"Có chuyện gì sao?"

Cô nhẹ nhàng hỏi tiếp. Nếu để ý kĩ còn có thể thấy giọng cô có chút run rẩy

"Không có gì"

Anh đáp

"Chỉ là tôi cảm thấy đôi mắt của cô thật giống một người quen của tôi"

Anh nói tiếp. Một câu nói của anh bất chợt khiến cho cả người cô cứng ngắc, bàn tay bất giác nắm chặt lại. Cô cười gượng

"Như vậy sao. Đôi mắt giống nhau là chuyện rất bình thường mà"

"Không"

Anh lập tức lắc đầu.

"Từ hồi đó đến giờ tôi chưa bao giờ gặp ai có đôi mắt giống như cô ấy cả. Cô ấy có một đôi mắt rất đẹp, trong suốt, lúc mở to giống như phủ một làn hơi nước, vô cùng xinh đẹp"

Nếu như không phải anh nói, cô cũng không biết cô có đôi mắt đẹp đến như vậy, hơn nữa, nếu như cô nhìn không lầm, khi nói mấy câu đó, khóe miệng anh hơi hơi nhếch lên, ánh mắt dịu lại, lấp lánh ý cười. Không hiểu sao cô thấy bản thân thả lỏng hẳn đi, cười nhẹ, đùa một câu

"Như vậy tôi cũng muốn gặp cô ấy một lần"

"Thật ra thì... tôi cũng muốn"

"Tôi không hiểu lắm"

"Tôi đã từng hứa với cô ấy sẽ trở về sau một năm. Cho đến bây giờ.... chỉ sợ đã quá trễ. Cô ấy, không biết còn đợi tôi không nữa"

Có lẽ là do ánh mắt anh mang nỗi bi thương cô chưa bao giờ nhìn thấy, Lâm Vũ vội vàng nói lảng sang chuyện khác

"Anh rất hay đến chỗ này?"

"Trong quá khứ thì có. Còn hiện tại thì chỉ một tháng đổ lại đây thôi. Từ khi tôi về nước, ngày nào cũng đến chỗ này. Đã bằng ấy năm rồi, cô ấy sao có thể còn ở đây nữa chứ"

Anh nhìn qua xung quanh một lượt, anhd mắt trầm xuống, trầm mặc không nói gì. Có lẽ anh cũng cảm thấy kì lạ khi mình đột nhiên lại cùng với một người xa lạ nói quá nhiều, chào cô một tiếng rồi vội vã rời đi. Nhìn bóng lưng của anh, Lâm Vũ chợt có xúc động muốn chạy tới kéo anh lại, nói với anh một câu " Cô ấy vẫn còn chờ" nhưng nghĩ sao lại bị cô mạnh mẽ đẩy lui xuống. Để ngày mai đi, ngày mai, cô sẽ dùng bộ dạng kia của mình để tới tìm anh, anh nói, ngày mai, anh vẫn sẽ ở đây đợi cô ấy... cũng... là ở đây đợi cô...

Chỉ là, Lâm Vũ có nằm mơ cũng không thể đoán trước được khi cô chưa kịp đến tìm thì đã gặp lại anh lần nữa trong một hoàn cảnh như thế. Chiếc áo sơ mi được cắt may vừa người, chiếc quần tây màu xám ôm lấy đôi chân thon dài, khuôn mặt lạnh lùng cương nghị làm tôn lên khí chất nổi bật vốn có, chỉ là, sao anh lại ở đây, đứng trên bục giảng, trong tay còn cầm một chồng sách.

"Các em, đây là thầy giáo từ nước ngoài về sẽ giảng dạy bộ môn kinh tế ở trường ta một thời gian"

Hai tai cô dường như ù đi khi nghe mấy câu đó, cô thậm chí còn cảm nhận được khi thầy hiệu trưởng mải mê giới thiệu và lũ nữ sinh bên cạnh thét chói tai, ánh mắt của anh đảo qua bên này, khi lướt qua cô thì khựng lại một chút. Quan trọng là, anh đến trường Thanh Hoa này của cô, rốt cuộc là để làm gì, hơn nữa còn với một cương vị là giảng viên. Là do rảnh rỗi... hay là với mục đích gì khác?
.....
"Có thể cho tôi xem danh sách của những học sinh trong trường không"

"Thầy muốn xem? Có chuyện gì sao?"

Hiệu trưởng nhìn người đàn ông ngồi ngay trước mặt, hay tay đan vào nhau, khí chất cao quý không ngừng từ người anh phát ra, tự nhiên giống như đã ăn sâu vào máu thịt. Cách ăn mặc có thể bắt chước, cách ăn nói cũng vậy, duy chỉ có khí chất là không thể nào. Nhìn người trước mặt mà xem, giơ tay nhấc chân đều mang sức hấp dẫn chết người, khiến cho người ta không tài nào dời mắt. Thật ra thì hiệu trưởng cũng thấy rất kì lạ, với tấm bằng xuất sắc của một trường danh tiếng như vậy, anh ta có thể tìm một công việc tốt hơn gấp ngàn lần ở bên đó, sao lại tự dưng chạy về đây làm một giảng viên nho nhỏ làm gì nữa không biết.

"Nói thật với hiệu trưởng, tôi là muốn tìm một học sinh, là học sinh cũ của tôi. Em ấy đã từng nói sẽ thi vào đại học Thanh Hoa này, đã lâu rồi tôi không gặp em ấy.... cho nên..."

Anh lấp lửng một chút. Hiệu trưởng nghe vậy thoải mái cười cười, dù trong lòng có chút nghi vấn vẫn đồng ý với anh ta, hỏi lại một câu

"Tôi có thể biết đó là trò nào không. Hơn nữa, trường học với hàng ngàn sinh viên, muốn tìm một trò cũng sẽ mất một thời gian đấy"

"Như vậy sao..."

Anh nghe vậy, hơi tựa người ra phía sau tựa vào chiếc ghế salon mềm mại, một vài sợi tóc màu nâu khẽ lòa xòa trước trán, đôi môi mỏng khẽ nâng lên, chậm rãi nói một câu

"Em ấy tên là... Lâm Nhiên"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: anhxu, hueyeuthuong, huong CT
     
Có bài mới 12.04.2015, 16:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32 : Anh đã trở về

"Lâm.... Lâm Nhiên"

Nhìn thấy gương mặt thoáng chốc chuyển thành tái mét khó coi của hiệu trưởng, người ngồi đối diện liền tinh ý đoán ra được chuyện gì đó. Anh ngồi thẳng dậy, hai hàng lông mày nhíu lại, thấp giọng hỏi

"Có chuyện gì sao"

"À không... thật ra là gần đây có một trò cũng có tên như vậy vướng phải một số tin đồn không tốt lắm. Nhưng mà... trường có nhiều người tên trùng nhau như vậy, học trò cũ của thầy chắc là em nào khác rồi. Để tôi bảo người tìm hồ sơ những trò có tên như thế rồi sẽ đưa cho thầy"

"Như vậy, cảm ơn thầy trước"

Cho đến khi hiệu trưởng cười cười đứng dậy, lông mày anh vẫn chưa giãn ra, ánh mắt tối lại, thấp giọng thì thầm một câu

"Tin đồn không tốt sao....?"
...
Ánh nắng từ cửa sổ hắt vào, nhu hòa rải rác trên thân mình một người đang chăm chú ngồi bên cạnh bàn làm việc. Cầm cốc cà phê đã có chút lạnh lên miệng uống một hớp, đôi mắt anh vẫn không rời khỏi những tài liệu được đặt trên bàn, ngón tay không ngừng lật giở từng tờ một. Một trường cả ngàn học sinh, số lượng những người cùng tên cũng không phải là ít, chỉ là một chồng hồ sơ nhiều như vậy mà hiệu trưởng kêu người gửi cho, anh đều tự mình xem từng tập một, cẩn thận tỉ mỉ giống như sợ để sót bất cứ thứ gì. Trên mỗi tập hồ sơ đều có dán ảnh của sinh viên cho nên việc rà soát cũng không có gì khó khăn, chỉ sau vài giờ, tất cả sự chú ý của anh đều tập trung vào một bộ hồ sơ mà anh vừa mới mở ra, trong mắt là những tia sáng lấp lánh không rõ. Ánh mắt chăm chú nhìn vào trang đầu tiên, cứ giữ nguyên như vậy một lúc lâu không có thay đổi, chăm chú đến mức giống như muốn ở trên đó xuyên thủng một lỗ, lại giống như muốn qua đó mà mường tượng ra người nào đang ở trước mặt. Một ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn bức ảnh nhỏ, trên ảnh là khuôn mặt một cô gái không có chút biểu cảm, dung nhan nhạt nhòa bình thường không có gì nổi bật lại khiến cho đôi môi mỏng của anh khẽ nhếch lên, khuôn mặt tuấn mĩ như bừng sáng, ngay cả niềm vui đang dần lan tỏa cũng không tài nào che giấu được

"Nhiên... cuối cùng cũng bắt được em rồi"

Nhưng rồi, nghĩ đến chuyện gì đó, anh vội vàng cầm điện thoại lên, bấm vài nút, cho đến khi đầu bên kia có người nhấc máy, anh mới trực tiếp ra lệnh, giọng nói lạnh lùng không có một tia cảm xúc

"Điều tra cho tôi mấy tin đồn trong trường gần đây cho tôi, về một người..."

Đầy bên kia cũng không hỏi lại bất cứ điều gì, sau khi nghe hết mệnh lệnh của anh chỉ cung kính "Vâng" một tiếng rồi lập tức gác máy. Chỉ sau 10 phút, tất cả những tài liệu cần tìm đều được gửi vào trong hòm mail của anh, chi tiết đến không thể chi tiết hơn, thậm chí còn ghi rõ cả ngày tháng phân loại cẩn thận. Dạ Thần kéo con chuột xuống đọc từng cái một, sau khi một tin đồn gần đây nhất đập vào tầm mắt, ánh mắt đang dõi theo mỗi lúc ngày một tối sầm lại, càng ngày càng lạnh xuống, quanh người lại mơ hồ tỏ ra sát khí. Đến khi anh đọc được dòng chữ " Tạm thời nghỉ học" thì bàn tay nắm chặt lại, lấy điện thoại ra gọi lại cho số ban nãy, giọng nói lạnh lẽo tràn ngập sự tức giận

"Xem lại cái tôi vừa gửi cho cậu. Điều tra xem kẻ nào gửi cái đó lên, ngay lập tức."

Anh cúp máy, ngả người ra sau ghế tựa, bàn tay vẫn nắm chặt điện thoại, hai mắt lại không dời khỏi màn hình máy tính, nhỏ giọng thầm thì

"Ngay cả người của tôi mà cũng dám động?"

Ánh mắt bất chợt đảo qua đồng hồ, nhìn thấy kim đồng hồ chỉ vào số 4, Dạ Thần lập tức đứng dậy, với lấy chiếc áo khoác trên ghế rồi lập tức rời đi. Cho đến khi bước vào sân bóng rổ quen thuộc kia, hai con ngươi màu nâu đảo qua đảo lại không thấy một bóng người, nội tâm không nén nổi sự thất vọng. Anh đã xem kĩ tập hồ sơ của cô, đơn giản lại bí ẩn giống như chính bản thân cô vậy, ngoài mấy thông tin cá nhân căn bản cũng không có gì mới, ngay cả số điện thoại được ghi ở đó cũng không gọi được. Không biết bây giờ cô ấy ra sao nữa, trải qua chuyện như vậy, cô ấy ... liệu có ổn không ? Đáng chết thật, tại sao anh không về sớm hơn một chút chứ. Vẫn biết cô ấy là kiểu người luôn giả bộ mạnh mẽ kiên cường, cũng biết cô ấy dù gặp bất cứ chuyện gì cũng sẽ một mình gánh chịu tất cả, anh lại chết tiệt để cô lại một mình. Anh còn nhớ lần đầu tiên gặp cô, ngay tại nơi này, cũng vào một buổi chiều nắng đẹp như thế này

"Cho tôi thử một chút được không"

Dạ Thần nhìn nhóc con trước mặt, người cao chưa đến vai anh, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai màu trắng, khuôn mặt thường thường, cất giọng nói non nớt hỏi anh một câu như vậy. Anh còn nhớ lúc đó cả người anh đơ ra một lúc, mấy người đang chơi cùng anh thì khỏi phải nói trực tiếp cười phá lên vui vẻ

"Nhóc con, mấy trò như này không phải muốn chơi là chơi đâu. Đứng đó xem không thì đi về với mẹ đi"

Cô bé trong trí nhớ của anh, có lẽ là một đứa trẻ hiếu thắng và cao ngạo, không biết là không tự lượng sức mình hay thực sự cố chấp, nghe thấy mấy người nói như vậy chỉ  bình tĩnh ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn anh, chậm rãi lặp lại câu nói đó một lần

"Anh dạy tôi chơi"

Anh lắc đầu. Đây quả thực không phải trò chơi dành cho trẻ con. Hơn nữa, anh không dạy ai chơi bóng bao giờ.

"Tại sao, anh khinh thường tôi?"

Nhìn một đôi mắt to tròn hướng anh chất vấn, không hiểu sao anh lại cảm thấy muốn cười, mới bất giác mà nói một câu

"Nếu như nhóc có thể đứng từ kia mà ném vào rổ, tôi sẽ đồng ý"

Cô bé nghe như vậy, nhìn vị trí anh vừa chỉ một lúc, lại nhìn anh, môi mím lại, vẻ mặt quật cường, ánh mắt lấp lánh những tia sáng không rõ. Đó cũng là lần đầu tiên, anh chợt cảm thấy, ánh mắt của cô bé đó, thực sự rất đẹp.

"Tôi nhất định sẽ làm được"

Cô nói

"Tôi chờ em"

Anh đáp lại, trong ánh mắt kinh ngạc của mấy người bạn ở đó. Dạ Thần chợt nghĩ, có lẽ đó là lần đầu tiên anh mở miệng nói đợi một người, hơn nữa còn là một người xa lạ anh chưa từng gặp, à không, nói đúng hơn là một con nhóc chưa lớn mới đúng, một con nhóc có đôi mắt thật đẹp. Cuối cùng thì, anh cũng đợi được, đợi cô ném quả bóng đầu tiên vào rổ, cô của lúc đó, hướng anh nở nụ cười ngọt ngào, giống như khẳng định, lại giống như một đứa trẻ con muốn nhận được lời khen. Còn anh của lúc đó, một người vốn dĩ lạnh nhạt vô tình,  lại không nhịn được mà nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ của cô, nở nụ cười ôn nhu từ trước đến giờ chưa bao giờ có. Từ ngày đó, cô gọi anh một tiếng " Thầy", còn cô, chính thức trở thành một học trò nhỏ của anh. Cô không biết về anh nhiều, ngoài việc tên anh có một chữ Thần, cái gì anh cũng không nói. Anh biết về cô càng ít hơn, cũng như vậy, không gì ngoài tên của cô. Chỉ là, thật kì diệu khi hai người cứ ở bên nhau như vậy, anh dạy cô chơi bóng rổ, cô học tập rất nhanh, mỗi lần học xong lại cùng anh đầu một trận, càng ngày càng gắn bó, cũng càng ngày càng thân thiết. Anh thích nhìn thấy cô cười, mỗi khi cười đôi mắt đẹp khẽ cong cong như ánh trăng non, nhiều lúc khiến cho anh nhìn đến thất thần. Cô có lẽ thích được anh cõng trên lưng, lúc nào có cơ hội cũng sẽ nhảy lên lưng bắt anh cõng. Anh thích nói chuyện với cô, chỉ đơn giản, tiếng cười trong trẻo của cô khiến cho anh bình tâm lại, quên đi muộn phiền, cũng quên hết mọi âu lo. Có lẽ từ khi đã thân thiết, cũng có lẽ từ sớm hơn, anh không biết tự lúc nào đã bị cô mê hoặc, ngày ngày muốn cô ở bên anh, muốn nhìn thấy cô cười, muốn dịu dàng xoa đầu của cô, muốn cứ như vậy cưng chiều cô hết mực. Cô có lẽ không nhận ra, vẫn như hồn nhiên ngây thơ như vậy. Đến bây giờ, có lẽ cô vẫn không biết...

Khoảng thời gian đó, để được ở bên cô, anh phải gác bỏ hết công việc sang một bên...

Khoảng thời gian đó, để được ở bên cô, anh phải xử lý mọi chuyện cá nhân qua điện thoại...

Khoảng thời gian đó, ở bên cô, anh cảm thấy bản thân mình ngày một thay đổi...

Biết cười, biết bao dung, biết dịu dàng, cũng biết suy nghĩ cho người khác...

Nhưng mà, tất cả những kỉ niệm đó, nếu như cô không còn nhớ nữa.... ...

"Nhiên... rốt cuộc em đang ở đâu"

Đáp lại anh chỉ là tiếng gió heo hút nhẹ nhàng thổi qua khiến cho tâm tư trùng xuống, chỉ là, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh bất chợt nghe thấy một tiếng nói ngay sau lưng, nhỏ như vậy, nhẹ như vậy, giống như thầm thì, lại giống như một tiếng thở dài không thể kìm nén

"Thầy"

Ấy vậy, một tiếng nói khẽ khàng như thế lại trong phút chốc khiến cho bản thân anh sung sướng đến tột độ, vội vã quay người lại. Cho đến khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc gần ngay trước mắt, anh vẫn có cảm giác như không thật, theo bản năng muốn tiến lại gần để chặm vào cô lại bị cô lùi về sau một bước tránh thoát. Một động tác nho nhỏ của cô chứng tỏ sự hiện hữu chân thật, đồng thời lại khiến cho nội tâm anh bất chợt đau nhói. Không phải. Cô ttong quá khứ không bao giờ trốn tránh anh như vậy

"Nhiên"

Anh thủ thỉ. Cô trầm mặc không nói một câu. Ánh mắt cô nhìn anh trong một thoáng lại cúi gằm mặt xuống, tràn ngập những cảm xúc phức tạp

"Nhiên"

"Anh nói sẽ đi một năm"

Giọng nói quen thuộc rốt cuộc vang lên, không còn chút non nớt của ngày xưa mà trong trẻo như chuông bạc, lại khàn khàn giống như pha chút nghẹn ngào xúc động không thể kìm nén

"Anh còn nói sẽ về sớm"

Anh rốt cuộc không nhịn được nữa, kéo cô vào lòng ôm thật chặt. Lần này thì cô không tránh nữa, để mặc cho anh ôm như vậy, bên khóe mắt một giọt lệ chảy ra.
Anh siết chặt hai vòng tay lại, cằm tựa ở trên vai cô, ở bên tai khẽ thì thầm một câu

"Anh về rồi. Nhiên... anh đã trở về rồi. Xin lỗi em. Anh đã trở về rồi. Nhiên...."

Bọn họ đắm chìm trong cảm xúc của riêng mình, không biết rằng, trong lúc đó, có một người con trai đứng ở phía xa, hai bàn tay nắm chặt lại, ánh mắt tối sầm.... ...... ...... ...

Lời tác giả: haiza tạo ra nhiều soái ca quá làm chi giờ thì dằn vặt đủ đường ahh







Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: anhxu, hueyeuthuong, huong CT
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

6 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 209, 210, 211

14 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

15 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

16 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 197, 198, 199

20 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 248 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 246 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 366 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Kim Ngưu
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 254 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 532 điểm để mua Thiên thần tím
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 511 điểm để mua Song Ngư Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 318 điểm để mua Ma Kết Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 209 điểm để mua Cự Giải Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 287 điểm để mua Xử Nữ Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 467 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 270 điểm để mua Gà con mới nở
Nguyêtnga: Hú hồn ms thấy tỉ năm tnn trở lại
Shin-sama: chắc không còn ai nữa
Shin-sama: :D
Shop - Đấu giá: Tư Bảo Bảo vừa đặt giá 200 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 256 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 933 điểm để mua Ngọc tím
Mavis Clay: á à, ra là tỷ quăng bomb muội
LogOut Bomb: Lily_Carlos -> Mavis Clay
Lý do: ^^
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Cún ngủ
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 242 điểm để mua Gà con mới nở
Ngoc Vo: 4 năm cho chẳn ấy Thiến Thiến hêheee
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Tét cưng kkk
Cô Quân: cả tỉ năm mới thấy tnn đông vui lại
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 421 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 290 điểm để mua Sên vàng
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 242 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 215 điểm để mua Bong bóng gấu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.