Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất

 
Có bài mới 28.01.2015, 20:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 3 : Tránh ra cho em làm - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


"Anh hai" ( bên Trung quốc gọi là ca ca, rất đáng yêu nha)

"Đến rồi sao"

Người nào đó ngồi thẳng dậy, tiện tay kéo Lâm Vũ ngồi trên đùi mình, động tác thuần thục ngoài việc khiến cho Lâm Vũ giật mình một chút thì không có chút nào mất tự nhiên, giống như là sự ăn ý đã nhiều năm của riêng hai người vậy.

"Mệt mỏi ?"

Lâm Vũ tìm vị trí thoải mái trong lòng anh, hai bàn tay nhỏ bé tìm đến hai huyệt thái dương của anh ấn ấn nhẹ khiến cho anh thoải mái đến mức tựa người ra sau ghế, nhắm mắt hưởng thụ.

"Có một chút"

Nghe cô hỏi, anh nhẹ nhàng đáp lại, giọng nói trầm thấp không che giấu được vẻ mệt mỏi. Lâm Vũ nhìn người đàn ông tuấn mĩ vô trù trước mặt, hai mắt anh đang nhắm nghiền vì mệt, có chút đau lòng, động tác trên tay cũng nhẹ nhàng hơn. Lần này chắc chắn ba nuôi lại mới giao cho anh nhiệm vụ gì đó nên anh mới vất vả như vậy.

Ba nuôi. Đó cũng là lí do mà cô luôn gọi anh là anh hai chứ không phải là lão đại như những người khác. Từ năm năm trước trong cuộc sống của cô bắt đầu có thêm một người ba, một người anh trai, cũng là những người duy nhất đã khiến cho cô tìm lại cảm giác ấm áp tưởng như đã mất đi.

"Anh hai, gọi em đến có việc gì sao"

Lâm Vũ nhẹ giọng hỏi, động tác trên tay vẫn không dừng lại.

"Không có việc thì không được gọi em đến sao"

Trình Hạo mở mắt ra, đôi mắt màu hổ phách nhìn thẳng vào cô, có chút ý tứ trêu chọc.

"Anh biết ý em không phải như thế mà"

Lâm Vũ cười duyên một tiếng, đặc biệt xinh đẹp động lòng người; dường như chỉ có lúc bên cạnh anh cô mới có thể cười thoải mái đến như vậy. Trình Hạo cũng không đùa nữa, lấy từ trong hộc bàn ra một chiếc đĩa mềm màu đen nhỏ bằng lòng bàn tay, đưa đến trước mặt cô. Lâm Vũ bỏ tay xuống cầm chiếc đĩa trước mặt, hứng thú xoay đi xoay lại vài vòng liền quay ra hỏi Trình Hạo

"Bao nhiêu"

Trình Hạo nhìn ánh mắt sáng lên của cô, trong lòng thầm kêu một tiếng "Tiểu quỷ ham tiền" rồi ưu nhã giơ một ngón tay lên

"1 tỉ. Cũng chịu chi đó chứ"

Lâm Vũ hứng thú xem xét chiếc đĩa trong tay, 1 tỉ, đó không phải là món tiền nhỏ nha. Đúng vậy, cô chính là rất thích tiền, nếu không muốn nói thẳng là là yêu tiền như mạng. 6 năm trước, cô đã từng cảm thấy tiền chỉ là thứ vật chất xa xỉ dối trá nhất, có cũng được mà không có cũng không sao, nhưng mà... kể từ sau khi sự kiện kia xảy ra, cô dường như hiểu rõ, dù nó xấu xa đến mấy, dối trá đến mấy cũng có thể làm thay đổi vận mệnh của một con người. Ba nuôi đã từng nói với cô, dù không muốn thừa nhận, nhưng thứ đáng giá nhất trên đời này chính là tiền, thứ không đáng giá nhất trên đời này cũng chính là tiền. Có đôi khi, tiền bạc có thể sai khiến con người, thậm chí có thể sai khiến cả quỷ thần.

"Chịu chi?. Hừ, vật nhỏ, em có biết giải mã xong những thông tin trong đó đáng giá gấp bao nhiều lần 1 tỉ không"

Trình Hạo cười nhẹ một tiếng, không hề cho rằng đó là số tiền lớn. Nếu như không phải là để tạo mối quan hệ thì số lời lần này sẽ không chỉ có vậy đâu

"Anh xem qua chưa, thế nào?"

"Ừ. Có xem qua. Cũng không có gì. Phức tạp hơn chút thôi"

" Vậy sao gọi em về chứ. Còn năm ngày nữa mới hết nghỉ phép nha"

Lâm Vũ lầu bầu một tiếng, trong nhóm không phải còn ba người kia sao, rất lâu rồi cô mới xin nghỉ phép được một lần vậy mà chưa đi chơi đâu đã phải về

Trình Hạo thấy bộ dáng ủy khuất của cô, búng vào trán cô một cái,cười nhẹ

"Ba người kia rất bận. Anh còn mới giao nhiệm vụ cho họ nữa"

Lâm Vũ nghe vậy thì trợn trắng mắt. Bận. Sao lúc cô đến không thấy họ có chút biểu hiện nào là bận vậy, nếu không phải ngồi nói chuyện phiếm thì là ngồi ăn hoa quả đó sao. Tuy nhiên, anh đã nói thế thì cô cũng không phản bác nữa, đôi môi xinh xắn cong lên định đứng dậy khỏi lòng anh.

"Định đi đâu"

Trình Hạo không để cho cô kịp đứng lên đã giữ lấy tay cô, ấn cô ngồi xuống, giọng điệu chất vấn. Lâm Vũ cảm thấy khó hiểu, quơ quơ cái đĩa mềm trong tay, đáp trả :

"Đi làm ah"

Lúc này anh mới buông tay cô ra, nhưng vẫn giữ cô trong lòng, chỉ chỉ cái máy tính đã được đặt sẵn trên bàn, khuôn mặt đúng kiểu " Máy tính đã ở đây, em còn đi đâu nữa"

Lâm Vũ dở khóc dở cười, cũng may là ba người kia không có ở đây, nếu không chắc họ sẽ ngạc nhiên đến mức cằm cũng rơi xuống đất mất. Trong mắt bọn họ, anh hai chính là lúc nào cũng giữ vẻ mặt điềm đạm, ôn hòa như gió xuân nhưng trong lòng lại rét lạnh một mảnh, thủ đoạn tàn nhẫn không cần phải bàn. Chỉ là ở trước mặt cô, anh nhiều khi để lộ một bộ mặt trẻ con như thế, thật sự là khiến cho cô dở khóc dở cười.

Lâm Vũ ho khan một tiếng, cũng không có ý định đứng lên nữa, khoanh hai tay lại nhìn thẳng vào mặt anh mà hỏi

" Anh không mệt mỏi ?"

"Tuyệt đối không" -Người nào đó khẳng định

"Anh không làm việc sao?"

"Không làm"- Người nào đó nói như chém đinh chặt sắt

" Vậy tránh ra cho em làm"

Lâm Vũ thừa lúc anh không chú ý liền nhảy ra ngoài, nhanh đến mức không để cho Trình Hạo bắt được, tùy ý lấy một chiếc laptop ở trong tủ tường rồi ngồi xuống một chỗ bắt đầu làm việc.

Giải mã. Đó cũng chính là một trong những công việc của cô, giải mã những thông tin cơ mật của một quốc gia rồi bán lại với giá trên trời, thực chất Lâm Vũ cô chỉ đảm nhận việc giải mã, còn việc đối tác là ai, thông tin này có lợi với ai, bất lợi với ai,cô hoàn toàn không quan tâm. Dù sao đi chăng nữa, tất cả những chuyện đó anh hai sẽ lo liệu rât chu toàn.

Nhóm của cô gồm có năm người, anh hai chính là lão đại, làm việc với nhau đã ba năm. Hai người anh em sinh đôi kia thứ tự là Lâm Phong, Lâm Khải, người mắt đen tên Khải, là anh trai còn người mắt nâu tên Phong, là em trai. Cô nàng có mái tóc nâu kia là Linda, là con lai giữa hai dòng máu Trung- Pháp, tính tình vô cùng thẳng thắn bộc trực, nghĩ gì nói nấy, muốn bao nhiêu phóng khoáng thì liền có bấy nhiêu. Trừ Lâm Vũ là người nhỏ tuổi nhất thì bốn người kia đều bằng tuổi nhau, đang học năm ba đại học. Đúng vậy, tất cả đều chỉ là sinh viên đại học, còn rất trẻ,  chỉ là cả bốn người bọn họ đều là tinh anh trong tinh anh. Tính đi tính lại những phi vụ mà cả nhóm đã cùng nhau thực hiện , không phải nói quá nhưng mức tài sản của từng người trong nhóm có thể đã không phải là con số mà một sinh viên bình thường có thể hình dung nổi.

Trình Hạo cũng không phải không làm việc như anh nói, chỉ là ánh mắt vẫn không ngừng dõi theo ai kia đang nghiêm túc làm việc. Bộ dáng cô chăm chú nhìn vào màn hình, hai hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, cắn cắn môi dưới, mười ngón tay thon dài trắng noãn như múa trên bàn phím tạo nên những âm điệu vui tai thật sự là quá mức đẹp mắt động lòng người. Trong ánh mắt màu hổ phách tràn ngập ý cười dịu dàng, nhu tình như nước. Cô đoán không sai, ba người kia đúng là hiện tại đang rất rảnh rỗi, cũng không phải là anh mới giao cho bọn họ việc gì làm. Chỉ là anh làm sao có thể nói cho vật nhỏ kia biết, anh chính là nhớ cô đến phát điên rồi, muốn nhìn thấy cô mới nghĩ cách gọi cô về đây chứ.

Tiểu Thất: Tôi nói này Hạo ca, lạnh lùng, tàn nhẫn, tôi phi. Tôi còn tưởng anh là kẹo cao su hận không được dính lên con nhà người ta nữa kìa :33



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: Bora, Little Ruby, lanc3, yurii
     

Có bài mới 29.01.2015, 21:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 4 : Nỗi lòng của Vũ - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tôi là Lâm Vũ. Năm nay 19 tuổi, là sinh viên năm hai đại học Thanh Hoa. Mẹ của tôi họ Lâm, tên Nhạn, còn người kia... người đàn ông đã đẻ ra tôi... người mà tôi đáng ra phải gọi một tiếng "ba". Đúng vậy. Tôi đã từng có một người ba, sở dĩ tôi nói " đã từng" vì căn bản, hiện tại tôi vốn không có cách nào coi ông ta là ba nữa.

6 năm trước, Lâm Vũ tôi là một người hạnh phúc. Tôi có thể tự hào mà hò hét với cả thế giới như thế. Chỉ là, bây giờ nghĩ lại, loại hạnh phúc đó, quả thật là thứ nực cười nhất thế gian.

Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn cố gắng để học tập thật tốt. Mục tiêu của tôi chính là làm cho mẹ cảm thấy vui vẻ, mẹ động viên tôi, khen tôi, thưởng cho tôi, chỉ có vậy cũng có thể khiến tôi vui đến một ngày.

Người kia hơn mẹ tôi năm tuổi, hai người là đồng hương cùng sinh ra và trưởng thành tại một vùng quê nghèo hẻo lánh. Hai người đó đã từng yêu nhau từ trung học cho đến đại học, người kia phải lòng vẻ ngoài xinh đẹp của mẹ ngay từ cái nhìn đầu tiên, gia đình hai bên cũng đồng ý chuyện tình cảm của cả hai. Rồi cái gì đến cũng sẽ đến, hai người sau khi tốt nghiệp liền kết hôn, tạo nên một chuyện tình thanh mai trúc mã nổi tiếng được đồng bạn ngưỡng mộ.

5 năm vợ chồng, hai người vì thu nhập không ổn định nên không muốn có con, trong cuộc sống dù có những lúc tranh cãi vụn vặt nhưng cũng coi như yên ổn sống qua ngày. Người đàn ông kia cũng giống như bao người khác, cũng có cái gọi là chí lớn bốn phương, cảm thấy mình không thể nào phát triển được ở vùng quê nhỏ bé lạc hậu ấy nên quyết định chuyển lên trên thành phố lập nghiệp. Dù sao gia đình hai người cũng không có gì khá giả, nếu không muốn nói là nghèo, gom góp hết tiền dành dụ trong nhà cũng chẳng được bao nhiêu. Mẹ của tôi không muốn xa chồng, dù sao cũng là vợ chồng lâu năm, chỉ là bà yêu người kia, hiểu người kia nên một thân một mình đi khắp các nhà hạ mình vay mượn tiền cho người kia lên thành phố lập nghiệp, thêm đó còn bán hết đồ trong nhà đi, chỉ để lại những thứ đồ sinh hoạt cần thiết nên cũng tích góp được một chút, dù không nhiều nhưng nếu chi tiêu tiết kiệm thì cũng có thể giúp người kia duy trì được một thời gian.

Đến một ngày, người đàn ông  kia đi. Tôi còn nhớ cái ngày kia mẹ kể cho tôi nghe những lời thề thốt hứa hẹn của ông ta, tôi chỉ cảm thấy có thứ gì đó ngai ngái trào lên đến tận họng. Quả nhiên, không ai đánh thuế lời nói, thề thốt, hứa hẹn, trong một chốc tất cả chỉ là phù du. Hoặc giả, lúc đó trong lòng ông ta vẫn còn tồn tại chút gì đó gọi là tình nghĩa...

Bảy năm... mẹ tôi ở quê bảy năm, lúc đó tôi được được bảy tuổi, cũng có nghĩa là lúc người đó ra đi thì mẹ tôi đã có thai. Có thai trong tình cảnh như thế, nhà không có lấy một xu một cắc, một thân một mình đẻ tôi ra, nuôi tôi khôn lớn, không cần nghĩ cũng biết việc đó đau khổ đến chừng nào. Mẹ tôi nghèo, quả thật rất nghèo. Năm đó đi vay mượn khắp nơi, mẹ đã không biết phải làm bao nhiêu công việc một lúc để trả nợ, người càng ngày càng gầy gò ốm yếu. Lúc tôi 7 tuổi, tôi bị bệnh một trận, thần trí mơ hồ. Tôi chỉ nhớ mang máng rằng trong lúc toàn thân phát lạnh, tôi hỏi mẹ tôi rằng

" Mẹ, ba lúc nào mới về thăm con"

Mẹ đã khóc, càng lúc càng khóc to hơn, cho đến cuối cùng mẹ ôm tôi vào lòng thật chặt, nghẹn ngào nói một câu

" Vũ nhi, chúng ta đi tìm ba ba, có được không"

Và thế là hai mẹ con tôi đi, hai người lặn lội lên thành phố, dùng tất cả tiền bạc trong nhà để mua vé xe. Mẹ hỏi đường khắp nơi, rồi cùng tôi  đi đến địa chỉ ghi trong mảnh giấy nhỏ, nghe mẹ nói, ba đã từng viết thư gửi cho mẹ về căn nhà ba thuê, hứa với bà rằng sẽ dốc sức làm việc, một ngày nào đó khi kiếm được đủ tiền sẽ đón bà lên. Lúc đó có lẽ, bà cũng không thể nào ngờ được, cái " sẽ " kia chính là không bao giờ.

Hai mẹ con vì không đủ tiền đi taxi nên đành đi bộ, suốt cả chặng đường, lúc tôi mệt, mẹ sẽ cõng tôi trên lưng, khi mẹ mệt thì cả hai nghỉ ngơi rồi đi tiếp. Ngày hôm đó, tôi nhớ chúng tôi chỉ nghỉ duy nhất có một lần, mẹ hứng khởi lạ thường, dù trời nắng gắt vẫn có thể cười tươi như hoa, liên tục nói với tôi rằng

"Vũ nhi, sắp đến nơi rồi"

" Vũ nhi, con sắp được gặp ba rồi, có vui không?"

Đi cả nửa ngày, cuối cùng cũng đến nơi. Tôi ngước cái đầu nhỏ lên quan sát khắp nơi, căn phòng trước mặt vốn rất đơn giản, so với căn nhà của chúng tôi ở dưới quê thì cũng không lớn hơn mấy, thậm chí còn nhỏ hơn. Mẹ đặt túi đồ xuống bên cạnh, hít sâu một hơi, thận trọng sửa sang lại mái tóc bị rối rồi mới từ từ gõ cửa, vừa gõ vừa nhìn tôi cười, ánh mắt sáng lấp lánh..

Mẹ gõ mãi, gõ mãi, cũng không có ai trả lời. Cánh cửa vẫn đóng chặt..

Nụ cười trên môi mẹ dần tắt, ánh mắt lo lắng đảo qua.

Đúng lúc đó, có một người phụ nữ trung niên đi qua, thấy hai mẹ con tôi đứng trước cửa nhà liền thắc mắc

"Cô là ai. Tìm người sao"

"Chào chị. Cho em hỏi đây có phải là địa chỉ này không". Mẹ tôi đáp lời, đưa tờ giấy nhỏ ra trước mặt người phụ nữ trung niên. Người kia xem qua rồi gật gật đầu, hỏi lại lần nữa

" Đúng vậy. Nhưng mà cô tìm ai"

" Chị có biết người đàn ông đang sống ở đây đi đâu không ạ. Ah. Anh ấy họ Diệp, tên Vấn"

"Ah. Người đó sao. Đã chuyển đi lâu rồi. Tôi nghe nói anh ta chuyển đến khu nhà cao cấp phía Tây Uyển rồi mà"

Người đàn bà tỏ vẻ ngạc nhiên, quan sát chúng tôi thật kĩ như muốn tìm hiểu xem chúng tôi là ai.

" Chuyển đi rồi sao. Chị có chắc không. Anh ấy cao từng này, đeo gọng kính màu vàng,..."

Mẹ tôi dường như không tin vào tai mình, kể ra rất nhiều đặc điểm của người kia, những đặc điểm đã khắc sâu trong trí nhớ của bà. Người phụ nữ trung niên kia chăm chú lắng nghe, chắc nịch khẳng định

"Đúng rồi mà. Tôi chắc chắn đấy. Anh ta chuyển đến khu Tây Uyển đã được vài năm rồi, không biết còn sống ở đó không nữa thôi"

Mẹ tôi không tin vào tai mình nữa, người phụ nữ trung niên kia hỏi mấy lần không thấy bà trả lời nên khó hiểu rời đi.

Mẹ ngồi sụp xuống, thẫn thờ, hai hàng lông mày nhíu chặt lại. Tôi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh mẹ, không cười, không nháo. Khoảng nửa canh giờ, mẹ dắt tôi đứng dậy, lại hỏi đường, chúng tôi tìm đến nơi gọi là Tây Uyển.

Tây Uyển. Đó là khu nhà rất đẹp, là khu nhà đẹp nhất to nhất tôi từng gặp, đương nhiên là tính đến khi tôi mới bảy tuổi. Cánh cửa lớn sơn màu xanh lá mạ, bao quanh khu nhà là hàng rào trắng với dây leo chằng chịt. Tôi là lần đầu thấy ngôi nhà đẹp như vậy, cực kì thích thú nhìn đi nhìn lại không biết chán. Mẹ tôi thì dường như không có tâm trạng thưởng thức, hai hàng lông mày mẹ vẫn nhíu chặt lại. Hai chúng tôi đứng sau một tán cây lớn gần đó, cả hai đều ăn mặc xuề xòa khiến không ít người ngoái lại nhìn. Mẹ tôi kéo tôi ngồi xuống, nấp sau một chỗ khuất, chờ đợi. Tôi thấy mẹ không ngừng cắn móng tay, chỉ những khi mẹ lo lắng mới như thế. Lúc đó tôi không hiểu. Tôi chỉ nghĩ rằng ba đã chuyển sang ngôi nhà lớn như vậy, có phải ba đã giàu, có nhiều tiền rồi hay không ? Nếu là như vậy, sao mẹ lại phải lo lắng như thế. Tôi không hỏi. Cũng không dám hỏi.

Chúng tôi chờ tới tận chiều tối, mẹ thấp thỏm không yên, không ngừng ngóng ra ngoài. Tôi thì ngồi yên bên cạnh, mải chơi với mấy viên đá trên nền đất. Đột nhiên tôi thấy mẹ đứng bật dậy, đôi mắt mở to, tôi cũng bỏ mấy viên đá trên tay xuống, nhìn theo mẹ về một phía. Lúc này ở trước cổng biệt thự có một chiếc xe ô tô đang đậu, đèn pha sáng rọi. Từ ghế sau của chiếc ô tô đó có người mở cửa đi xuống, một người đàn ông, một người đàn bà và một đứa trẻ. Trời chưa tối lắm, tôi có thể nhìn thấy người đàn ông kia, cao cao, đeo kính gọng vàng. Đó không phải là những gì mẹ miêu tả về ba sao. Nếu như vậy, người đàn bà kia là ai, cả đứa bé kia nữa. Ánh mắt tôi tò mò, quay sang ngước nhìn mẹ, chỉ là lúc này gương mặt mẹ làm tôi sợ hãi. Hai mắt mở to, đỏ ngầu, hàm răng cắn chặt vào môi dưới, gần như bật máu. Bàn tay mẹ nắm chặt lấy tay tôi, có chút đau.

Hai người kia không nhìn thấy chúng tôi, nhưng đứa trẻ thì có. Nó giương ngón tay nhỏ chỉ chỉ vào chúng tôi. Người đàn ông kia thấy chúng tôi, khuôn mặt tươi cười cứng lại, người đàn bà kia đi cạnh ông ta vẻ mặt tò mò. Mẹ tôi dắt tay tôi từ chỗ tối đi ra, nhẹ nhàng, chậm rãi, từng bước nặng nhọc. Càng ngày, khoảng cách giữa chúng tôi càng gần, tôi cũng nhìn thấy rõ hơn khuôn mặt của người đàn ông kia.

" Ông xã, người quen của anh sao"

Người đàn bà kia hỏi, tò mò nhìn chúng tôi, trong mắt có khinh miệt, có lẽ là do quần áo chúng tôi đang mặc. Tôi không quan tâm điều đó lắm, điều mà tôi quan tâm là mẹ của tôi, bà vì hai chữ "ông xã" của người kia mà run rẩy, bóp chặt tay tôi, đau rát.

Người đàn ông kia nhìn chúng tôi, rồi lại nhìn người đàn bà kia, một lúc thì lắc đầu "Không quen" rồi định kéo đứa bé trong tay đi vào nhà.

" Diệp Vấn. Anh đứng lại cho tôi"

Mẹ tôi đột ngột gào lên, buông tay tôi, chạy nhanh về phía người đàn ông kia. Diệp Vấn. Đó không phải là tên của ba sao. Vậy tại sao ba lại quay lưng đi. Không phải mẹ nói ba luôn muốn gặp tôi sao. Tại sao ba lại nắm tay đứa trẻ kia, đứa trẻ mặc chiếc váy công chúa màu trắng rất đẹp. Tôi bất giác nhìn lại quần áo trên người mình.
....
Đó là lần đầu tiên, một đứa trẻ cảm nhận được sự hụt hẫng, hụt hẫng vì những gì nó vốn hi vọng chỉ là ảo tưởng, hụt hẫng vì những ước vọng chỉ là xa vời. Cảm xúc hụt hẫng bao trùm, đúng vậy, nhưng chung quy cũng chỉ là hụt hẫng mà thôi, so với những gì mẹ tôi phải chịu đựng, quả thật chính là muối bỏ bể, không đáng nhắc tới. Từ khi tôi sinh ra, lớn lên , nhận thức được những gì  xảy ra chung quanh, cho đến khi tôi hiểu được thế nào là tình cảm gia đình, tôi từng mong ước có một người cha, một người có thể ở bên động viên tôi khi tôi ngã xuống, dỗ dành tôi khi tôi khóc. Tôi luôn cười đùa mỗi khi chứng kiến con bé nhà hàng xóm chơi đùa với ba, chỉ có trong lòng tôi biết, tôi ghen tị đến phát điên, và nhiều hơn....vẫn là hi vọng.

Tôi đã từng tưởng tượng rất nhiều, tưởng tượng ba cao lớn thế nào, tài giỏi ra sao,  tưởng tượng cái ngày ba trở về đón mẹ con tôi lên phố. Mẹ sẽ không phải khóc nữa, cũng sẽ không đau buồn hàng đêm. Chỉ là, ngày đó, sau khi chứng kiến những hình ảnh cả đời không thể quên, tôi chợt cảm thấy, có lẽ những ước mơ của tôi quá mức tàn nhẫn. Tôi còn nhớ như in cảm giác lúc đó, đôi tay thô ráp của mẹ năm lấy tay tôi, run rẩy lạ thường. Tôi thường thấy mẹ khóc, ánh mắt có đau thương, nhưng không có hận thù. Nhưng ngày hôm đó, lần đầu tiên tôi nhìn thấy người mẹ yếu đuối của tôi khóc nấc lên từng hồi, miệng vẫn luôn lẩm bẩm " Tại sao.... tại sao" . Tôi không hận hai mẹ con người kia, hoặc giả một đứa trẻ lúc đó không biết thế nào là hận. Cũng có thể tôi đã xa người kia quá lâu, thứ tình cảm cha con mà tôi vốn tưởng tượng vốn dĩ không có thật, chỉ là con người ta thường truy đuổi nhưng  gì người ta không có, như một lẽ tự nhiên.

Cho đến khi tôi năm tuổi,trong thế giới của tôi chỉ có mẹ, tôi không muốn thấy mẹ buồn, cũng không muốn thấy mẹ khóc. Vì thế khi nhìn thấy người đàn ông kia lạnh lùng đẩy bà ra, tôi đã bất chấp mà lao đến. Cắn xé, chà đạp, tôi dùng thứ sức mạnh yếu ớt của mình để tấn công, nhưng mà không phải là người đàn ông kia mà là đứa con gái đang huênh hoang mà đứng đằng sau ông ta. Và cũng như đối với mẹ tôi, thậm chí có phần tàn nhẫn hơn,ông ta ném tôi ra xa không thương tiếc, tấm lưng nhỏ đập vào mặt đường, đau buốt. Mẹ tôi vội vàng chạy đến, ôm lấy tôi, nước mắt  vẫn giàn giụa.

Tôi quật cường nhìn ông ta, ông ta cũng nhìn tôi, nhưng trong ánh mắt đó, tôi nhìn thấy nhiều điều. Tôi không hiểu rõ đó là gì, chán ghét, ghê tởm hay thương hại, tôi chỉ biết đó không phải là thứ mà tôi vẫn mơ thấy hàng đêm.
... .....
Cũng như những đứa trẻ khác, tôi cũng có bạn bè suốt thời trung học, rất nhiều là đằng khác. Chúng tôi thường đi ăn với nhau, ngồi trên lớp nói chuyện với nhau, cùng làm bài tập, cùng đi mua sắm, tôi đã từng coi bọn họ là bạn thân, thật tâm quý trọng bọn họ. Chỉ là tôi không hiểu, là tôi ngây thơ, là tôi ngu ngốc hay là tôi thật sự là một kẻ tồi tệ lại đen đủi. Tôi còn nhớ một ngày, tôi để quên cặp trong lớp, phải quay lại trường lấy. Bước đến phía gần cửa, tôi nghe thấy tiếng mấy đứa bạn thân của tôi, định vui vẻ bước vào nhưng chợt dừng lại, bởi vì từ trong đó vọng ra một câu

"Con bé Lâm Vũ ấy đúng là đồ giả tạo, lúc nào cũng giả bộ thanh cao làm cho tao ghê tởm"

Giả tạo. Ghê tởm. Đó là từ phát ra từ miệng con bạn thân của tôi, và đáng tiếc, đó lại là về tôi. Tôi không nhớ ngày hôm đó tôi về nhà thế nào, tôi chỉ nhớ rằng ngày hôm sau mấy người mà tôi coi là bạn thân đó vẫn tươi cười với tôi như chưa có chuyện gì xảy ra. Lúc đó, tôi cảm thấy thật ghê tởm, cũng giống như bọn họ ghê tởm tôi. Đến giờ phút đó, tôi chợt nhận ra rằng, hóa ra trên đời này, tất cả đều đeo trên mặt một lớp mặt nạ để che đi tâm hồn kệch cỡm xấu xí, che đi sự giả dối cố hữu. Cũng từ lúc đó, tôi cũng quyết định tạo một lớp mặt nạ cho riêng mình, giấu đi tôi, giấu đi Lâm Vũ... kể từ lúc đó, tôi không phải Lâm Vũ... tôi là Ella.


Đã sửa bởi Trgtrgnd96 lúc 31.01.2015, 18:46.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: Bora, Little Ruby, bocap2510, cốm, lanc3, yurii
     
Có bài mới 31.01.2015, 18:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 5 : Hận - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương trước có chút sai sót về năm. Mình đã sửa rồi nhé ^^

Người đàn ông kia sai người làm trong nhà đuổi hai mẹ con tôi đi, bọn họ cho rằng chúng tôi là những kẻ mặt dày đến xin tiền nên chửi rủa thậm tệ. Mẹ cũng mặc cho người ta chửi, đứng yên một chỗ, nhìn vào cánh cửa đang đóng chặt, cũng giống như tấm lưng người nào đó để lại khi lạnh lùng quay đi. Nước mắt mẹ không chảy nữa, mắt vẫn đỏ ngầu, trong mắt có nhiều cảm xúc phức tạp, tôi không hiểu rõ, chỉ là so với trước đây, ánh mắt ấy đã thay đổi nhiều.

Chúng tôi đứng đó suốt một đêm dài, đêm mùa hè lạnh lẽo, nhưng, một chút lạnh đó.. có là gì so với cái tê buốt trong lòng người.

Sáng sớm hôm sau, hai mẹ con tôi về quê. Tôi hỏi bà không đợi ba nữa sao, bà bảo với tôi rằng "Đợi làm gì khi lòng người đã đổi ". Tôi lúc đó cái hiểu cái không, cho đến tận bây giờ tôi mới hiểu được điều mẹ muốn nói. Trong cuộc tình hai người, một người đã muốn đi, thì người còn lại cũng đừng nên níu kéo. Người, có thể giữ lại, nhưng tâm, sẽ không còn hoàn hảo tròn vẹn, thậm chí  còn có thể khiến cho bản thân vì thế mà thương tích đầy mình .

Chúng tôi ở quê, sống cuộc sống như lúc trước, dường như không có gì thay đổi. Chỉ là, tôi biết rõ, tất cả đã không thể nào như trước được nữa. Mẹ không còn kể cho tôi nghe những câu chuyện về ba, cũng không hay ngóng ra ngoài cửa như trước. Bà ít nói hơn, cười nhiều hơn, nụ cười cứng ngắc gượng gạo. Tôi cũng trở nên nghịch ngợm hơn, muốn chọc cho bà cười, thậm chí khiến cho bà tức giận,nhưng cho đến cuối cùng, bà cũng chỉ xoa đầu tôi, không biểu lộ cảm xúc gì nhiều; bên ngoài như một cái vỏ vô hồn trống rỗng, chỉ là tầng u buồn dưới đáy mắt ngày càng đậm.

Thời gian cứ thế trôi qua, không bao lâu thì có người tìm đến, là một người phụ nữ trẻ, ăn mặc rất lịch sự, cũng rất đẹp. Cô ta tự xưng là thư kí của người đàn ông kia, muốn đến thương lượng với mẹ tôi một chút. Mẹ tôi bảo tôi đi vào trong buồng, đóng cửa lại, chỉ là tôi không chịu, tìm mọi cách trốn ở phía sau cánh cửa nghe trộm.

Cô thư kí kia ngồi xuống ghế, nhìn xung quanh nhà của tôi một lượt, nhỏ bé và tồi tàn, kì lạ lại không có tia khinh miệt như người kia, thậm chí còn có một chút, có lẽ là thương hại hay không đành lòng. Cô ta nhìn mẹ tôi, một người phụ nữ vốn rất đẹp nhưng lại quá mức gầy yếu, dường như có thể bị gió thổi bay lúc nào không biết, thở dài một hơi rồi lấy từ trong túi xách ra một xấp lớn, chậm rãi mở miệng

"Đây là số tiền ông chủ bảo tôi gửi cho chị, đủ để chị lo cho cháu bé một thời gian dài. Ông chủ nói là để bù đắp cho hai mẹ con chị trong thời gian qua, hi vọng chị sẽ không đến làm phiền ông ấy nữa"

Mẹ tôi lạnh lùng nhìn xấp tiền trên mặt bàn, vẻ mặt lạnh nhạt. Mẹ cũng không khóc, dường như tâm đã lạnh, nước mắt cũng cạn khô. Một lúc sau, mẹ đứng dậy, lấy từ hộc tủ ra một chiếc hộp giấy lớn, bên trong có rất nhiều phong bì, cái này thì tôi biết, đó là những bức thư mà ba viết cho mẹ, đều đặn suốt năm năm, đến hai năm gần đây thì không có nữa. Đó là thứ mà bà gìn giữ như bảo vật, cũng là động lực để bà chờ đợi suốt 7 năm trời.

Bà đặt chiếc hộp xuống bàn, trước mặt cô thư kí kia, điều kì lạ là cô ta nhìn thấy chúng lại không hề có thắc mắc hay ngạc nhiên, ngoài thương hại, vẫn là thương hại

"Nói cho tôi biết, những bức thư này từ đâu mà có"

Cô thư kí kia im lặng một chút, thở dài một hơi

" Là ông chủ thuê người viết "

" Bao lâu rồi "

" Gần bảy năm trước "

Bảy năm. Gần bảy năm. Đó cũng là thời gian ông ta ra đi. Như vậy tính ra, chưa đến một năm ông ta đã thay lòng đổi dạ, thậm chí lại còn có con với người đàn bà khác. Bây giờ nghĩ lại, đứa bé kia cũng trạc tuổi Vũ nhi, nhiều lắm cũng chỉ kém một hai tuổi.

Mẹ đột nhiên cười, nụ cười xinh đẹp rạng rỡ, không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy bi ai. Bà đẩy xấp tiền về trước mặt cô thư kí, cất giọng nhẹ nhàng

"Cô mang về đi. Nói với ông ta rằng, tôi sẽ không bao giờ làm phiền ông ta nữa"

Cô thư kí kia nhìn thấy tia cố chấp trong mắt mẹ, vẫn cố gắng đẩy xấp tiền kia về phía mẹ, thấp giọng khuyên nhủ

"Chị đừng giận dỗi nữa, chị cần số tiền này để lo cho cháu bé nữa"

Mẹ tôi cười nhạt, có chút ý tứ châm chọc

" Giận dỗi. Cô sai rồi, tôi không giận dỗi. Tôi chỉ là không có cách nào giống như ông ta, dùng tiền để mua bán tình cảm. Hơn nữa, tôi đã một mình chăm sóc Vũ nhi được bảy năm và sẽ chăm sóc nó cả đời, cho đến khi tôi chết"

Cuộc nói chuyện giữa hai người kết thúc từ đó, và đương nhiên, mẹ tôi không nhận lấy số tiền kia. Mẹ tôi nhạn chóng phát hiện ra tôi đang nấp sau cánh cửa, nhưng mẹ không mắng tôi, cũng không đánh tôi, mẹ chỉ gọi tôi ra, ôm tôi vào lòng, thật chặt. Tôi cảm nhận được bàn tay thô ráp của mẹ vuột ve sống lưng tôi, giọng nói nghẹn ngào vang lên bên tai " Vũ nhi, từ bây giờ, chúng ta dựa vào nhau mà sống, có được không"

Tôi không biết nói gì để an ủi mẹ, chỉ biết ôm lấy mẹ thật chặt. Tôi cảm nhận thấy mẹ buồn, đột nhiên cảm thấy muốn khóc, hốc mắt đỏ hoe. Và tôi khóc thật, hai người ôm nhau khóc, càng lúc càng khóc lớn...khóc ra đi... để cho những buồn phiền trôi hết.. để cho người đàn ông kia biến mất khỏi cuộc sống của chúng tôi....

Sáu năm sau.

Tôi lúc này đã 13 tuổi, là học sinh trung học của một trường nhỏ ở quê. Dù là trường nhỏ, nhưng so với hoàn cảnh gia đình tôi, mức học phí khá cao, vì thế tôi buổi sáng đến trường đi học, chiều tối lại về giúp mẹ đi làm thuê, vừa làm vừa học, dù ban đầu thực vất vả nhưng lâu dần cũng thành quen. Mẹ của tôi không còn u buồn như trước nữa, thời gian lấy đi của bà tuổi thanh xuân, nhưng lại trả lại cho bà một tâm hồn tĩnh lặng như nước. Cũng có lần tôi đã từng hỏi bà, hỏi bà có hận người đàn ông kia không. Bà xoa đầu tôi, bảo rằng " Trước thì có, bây giờ thì không. Có yêu mới có hận, còn bây giờ, mẹ không còn yêu ông ta nữa"

Mẹ nói không hận, còn tôi thì có. Không hiểu sao càng lớn tôi càng thấy hận ông ta nhiều hơn, có lẽ là thời gian trôi qua, tôi cũng hiểu nhiều hơn một chút. Hận sự ích kỉ của ông ta, hận sự giả dối của ông ta, hận cả cái cách ông ta cho hai mẹ con tôi hi vọng. Nếu như đã quyết định buông tay, tại sao lại còn thuê người viết thư gửi về, để cho mẹ ngày ngày chờ đợi. So với việc dập tắt hi vọng của một người, thì việc cho người ta một chút hi vọng rồi lại đột ngột buông tay còn tàn nhẫn hơn nhiều, rất rất nhiều. Chờ đợi đã là thống khổ, nhận ra việc mình chờ đợi chỉ là vô nghĩa còn thống khổ hơn.

Cuộc sống của tôi sẽ tiếp diễn êm đềm như thế, nếu không có một ngày, cũng là ngày mà tôi cả đời này không thể quên...

Hôm đó, tôi đến lớp như bao ngày khác, tất nhiên, là cùng với lũ bạn thân của tôi. Đó cũng là ngày tôi nhận thấy bản chất thật của những người " bạn thân" ấy.

Lòng hoang mang, lại có chút buồn, tôi lững thững đi về nhà. Đột nhiên, một người đi một chiếc xe đạp từ phía xa chạy đến, dường như người này chạy xe không quen, trên đường phố huyện gập ghềnh có vẻ như hơi mất thăng bằng một chút. Tôi vì không để ý lắm nên lúc chiếc xe mất đà lao đến, vội giật mình tránh đi, vấp phải mấy hòn đá bên đường mà ngã xuống, hai đầu gối trầy một mảng lớn, đau rát. Nhìn thấy người lái xe đạp kia bị ngã lăn trên nền đất, tôi hoảng quá, vội vàng chạy đến, bất chấp cái đau ở chân

" Chú ơi, chú có sao không. Chú ơi"

Trình Mục từ từ đứng dậy, khuôn mặt tuấn tú quan sát bé gái gần ngay trước mắt. Đó là một bé gái phấn nộn rất đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhỏ bầu bĩnh và mái tóc đen mượt, ánh mắt lo lắng nhìn ông. Ông quan sát bé gái một chút,rồi lại nhìn vết thương trên hai đầu gối bé, trong lòng nghĩ thầm " Mấy người ở quê hiền lành thật. Rõ ràng là mình sai trước, vậy mà điều đầu tiên con bé làm lại là hỏi thăm mình có sao không "

Người bị ngã là một người đàn ông trên dưới 30 tuổi, khuôn mặt rất đẹp, rất tuấn tú. Ông nâng tôi đứng dậy, nhìn tôi cười, nụ cười hiền hòa ấm áp khiến cho tôi an tâm

" Cháu bé, chú không sao. Chân cháu bị như vậy, chú đưa cháu về nhé"

Tôi vội vàng lắc đầu, muốn từ chối nhưng vừa bước đi vài bước, chân khuỵa xuống, có chút đau. Có lẽ là bị trẹo chân rồi. Và thế là tôi theo chú ấy về, chú ấy đèo đằng trước, còn tôi ngồi đằng sau. Nhìn bóng lưng cao lớn phía trước, rõ ràng là của một người xa lạ, lại khiến cho tôi thấy ấm áp lạ thường.

Chẳng mấy chốc là đến chỗ nhà tôi, chỉ là hình ảnh trước mắt khiến cho tôi hoảng sợ, bất chấp chiếc xe chưa dừng lại , bất chấp cả đôi chân bị thương đau buốt vội vàng chạy tới. Trước mắt tôi lúc này không phải thứ gì khác chính là hình ảnh ngôi nhà của tôi và mẹ, ngôi nhà vốn vắng vẻ quạnh quẽo bây giờ lại có rất nhiều người vây quanh. Chỉ là ngôi nhà ấy bây giờ lại chìm trong ánh lửa ngùn ngụt, lửa bốc lên tận trời, đốt cháy cả vườn rau hai mẹ con mới trồng hôm trước.

Hơi nóng phả vào mặt khiến tôi tỉnh táo lại, khói nghi ngút, tôi liều mình định chạy vào trong căn nhà, mẹ đang bị ốm, vẫn còn nằm nghỉ trên giường. Một vài người dân đứng đó thấy vậy, vội vàng túm lấy tôi, mặc cho tôi vùng vẫy hò hét. Tôi nghe mang máng họ nói rằng đã có người xông vào trong cứu mẹ tôi, một chốc sẽ ra ngoài. Tôi nghe không rõ, hoặc giả tôi không còn tâm trí để nghe. Tôi chỉ biết rằng trước mắt tôi là lửa cháy ngùn ngụt, và tôi không thấy mẹ. Tôi bắt đầu khóc, nếm được vị nước mắt mằn mặn mỗi khi gào lên từng hồi. Ngọn lửa cháy vẫn tiếp tục cháy, ánh lửa đỏ trong đôi mắt đen tuyền, từ từ nhóm lên trong tôi một ngọn lửa, ngọn lửa của hận thù.....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: bocap2510, cốm, lanc3, yurii
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: aiudkute, ansuachua, Aretha William, Bora, ech_op_em, gaubeodauhoi, hphucao95, Hà Bấn Quái Thú, Le Thanh, Nhungtran303, Quýt~, Quỳnh Hương**, samachoa_vb, Trinhbear85 và 213 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.