Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 68 bài ] 

Không nghe lời, vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

 
Có bài mới 27.06.2015, 20:40
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2930
Được thanks: 11407 lần
Điểm: 16.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Quân nhân] Không nghe lời, vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ [Hoàn] - Điểm: 66
Ngoại truyện 1: Quân dã chiến

Trong khe núi nào đó cách trụ sở quân khu T 5km, theo dấu của một viên đạn tín hiệu màu xanh biếc từ lúc bắn lên đến khi rơi xuống, Lệ Minh Thần cẩn trọng ngồi ở khu bí mật của sở chỉ huy, vừa điểm đầu ngón tay lên đầu gối vừa nghe tất cả báo cáo chiến đấu của tiểu binh.

"... Tỷ lệ tổn thất là 5:1, bên ta thành công tiêu diệt bộ chỉ huy của đối phương, thời gian ba ngày." Tiểu tử Thạch Lỗi công tác ba năm đứng ở bên cạnh đoàn trưởng Lệ cao giọng báo cáo. Lấy tư cách của một thông tín viên hợp cách, cậu ta cảm thấy cần phải xuất ra âm lượng nhất định để diễn tả tâm trạng vui sướng của mình đối với sự toàn thắng của đoàn bọn họ trong đợt diễn quân lần này.

"Cảm thấy đoàn 502 chúng ta lợi hại sao?"

"Vâng!" Thạch Lỗi tham gia quân ngũ mới ở những năm đầu ra sức gật đầu, từ năm ngoái khi Lệ Minh Thần được điều đến làm đoàn trưởng của bọn họ, lần diễn tập sát hạch nào đoàn 502 bọn họ cũng như vậy. Trong lòng Thạch Lỗi giơ ngón tay cái lên.

"Binh lính dễ thấy thỏa mãn thì không phải là người lính tốt, trở về nói với bọn họ, các doanh trại mở hội thảo luận, tổng kết kiểm điểm những mặt còn thiếu sót trong lần đối kháng này! Cánh bên của năm doanh kia bao giáp như thế nào, khi người ta làm lạp xưởng, là bánh mỳ thì sao (ý nói khi tập trung lại ở chính giữa, đội ngũ xếp ở giữa bị bao vây), nói bao vây là bao vây, không có đầu óc gì cả!"

Đối với tổn hại 5:1 trong trận chiến lần này, đoàn trưởng Lệ rất rõ ràng là đang nổi giận.

Da đầu Thạch Lỗi căng thẳng, con người của vị lão đại này cái gì cũng tốt, chỉ là soái lĩnh rất nghiêm, rất hung ác, chỉ cần là anh ta thì cấp trên cũng không dám dây vào, đối với thành tích lần này của đoàn 502 có người nào có thể nói ra chữ không, nhưng đoàn trưởng lại luôn không hài lòng.

Ông trời phù hộ lần này cho ai đó tới cứu cậu ta đi, bằng không lại không biết lão đại sẽ chuẩn bị ra bao nhiêu tôn chỉ bắt cậu ta truyền chỉ xuống dưới đâu.

Nghĩ lại những cay đắng mà quân doanh lần này đã phải trải qua trong thời gian dài, Thạch Lỗi thật sự không biết nên khóc hay nên cười nữa.

Nếu không phải đột nhiên có điện thoại tới, đoàn trưởng Lệ thật đúng là không biết bản thân muốn nói tới khi nào nữa, khi diễn tập quân xanh xuất hiện sai lầm anh cảm thấy hoàn toàn có thể tránh được này, cái đám người này!

Lệ Minh Thần có thể chỉnh đốn binh lính của mình, nhưng người khác cũng có thể chỉnh đốn được anh.

Nhìn thấy thủ lĩnh nghe xong điện thoại liền chạy vội ra ngoài, Thạch Lỗi thở phào nhẹ nhõm, âm thầm phỏng đoán cái người lần này khiến đoàn trưởng lập tức tuân lệnh chạy ra ngoài có phải chính là chị dâu hay là Bốn Lượng đáng yêu kia? Vừa nghĩ đến cô bé mới hơn năm tuổi chạy chạy nhảy nhảy hoạt bát tựa như một bé trai khỏe mạnh, lại thông minh kia, Thạch Lỗi cười hắc hắc: Trong nhà có hai bảo bối một lớn một nhỏ như vậy, hiếm khi lão đại vẫn còn tinh lực lớn như thế.

Thạch Lỗi đã nghĩ đúng, nhưng không được đầy đủ cho lắm, đối tượng lần này gọi 110 tới chính là chị dâu, nhưng gặp chuyện không may lại là cục cưng Bốn Lượng.

Cục cưng nhỏ năm tuổi rời nhà bỏ trốn, chuyện này là nhỏ sao?

Do liên quan đến công việc của Ôn Hân, nên cô không thể theo Lệ Minh Thần đến ở khu nhà cho quân nhân, trừ phi cuối tuần không phải tăng ca, cô sẽ sắp xếp chút đồ đi cùng con gái tới thăm chồng ở quân khu.

Tên của Bốn Lượng là Lệ Chi Chi, cô của bé là Tả Dữu nằm ở trên giường bệnh nói như thế này: "Một quả bưởi, một quả vải (ý chỉ tên của hai người Dữu Tử - quả bưởi, Lệ Chi – quả vải), đều là hoa quả, Lệ Minh Thần yêu thương con bé nhiều bao nhiêu, người cô cũng yêu thương cháu gái càng nhiều hơn chứ không ít hơn, mà những người khác không cho con bé, Tả Dữu hi vọng sẽ cho Chi Chi được tất cả." Lúc ấy, sắc mặt Nghiêm Mỹ có thể hình dung là có phần khó coi, nhưng vẫn nhẫn nhịn không nói gì.

Từ khi bạn nhỏ Lệ Chi Chi bắt đầu biết đi, tính tình của bé khiến Ôn Hân sợ hãi không thôi, nói con bé là bản thu nhỏ của Noãn Noãn cũng không phải là sai đâu? Không béo, cũng không gây tai họa, nhưng lại càng nghịch ngợm hơn.

Ví dụ như lúc nhỏ Ôn Noãn muốn chơi với chai nước hoa của mẹ, lại bị Chu Giai Di đặt ở trong ngăn tủ rất cao. Tiểu nha đầu kiên nhẫn cuối cùng cũng bò lên ngăn tủ, sau đó chẳng những ném vỡ chai nước hoa, ngay cả bản thân cũng thiếu chút nữa từ trên tủ ngã xuống dưới.

Cùng với sự dũng cảm tiến tới như Ôn Noãn, so sánh với hình ảnh liều lĩnh không sợ té ngã, Lệ Chi Chi so với con bé càng có đầu óc hơn.

Cô bé còn nhỏ, nhưng đầu óc thông minh đã sớm biểu lộ ra ngoài. Cũng như muốn một thứ gì đó, ba không cho, mẹ lại càng khỏi phải nói, làm sao bây giờ? Chính miệng Sean đã nói: Anh trai đã muốn thì phải có cho bằng được! Kéo kéo bàn tay nhỏ của Ôn Noãn: Chị à, chị tốt nhất!

Tiểu nha đầu không chỉ nói ngọt, còn đặc biệt gây khó dễ cho đương sự, mấu chốt chính là tiểu Lệ Chi đáng yêu có rất nhiều người cam tâm tình nguyện làm súng cho cô bé. Ngay cả Tả Tuấn bán rẻ nhan sắc cũng không thu mua được anh trai Sean, đối với yêu cầu của cô bé từ trước đến giờ chưa bao giờ cự tuyệt.

Nếu không phải có nhiều loại súng như vậy, Lệ Chi Chi sao có thể thực hiện được ý tưởng "Đi vào trong khe núi tìm ba" vô cùng thái quá này đây.

"Đều tại anh, không có việc gì lại cho con bé đọc nhà trẻ chiến khu gì đó, khiến cho tính tình không khác gì dân thổ phỉ. Anh không biết đâu, tuần trước, con gái anh không biết lấy súng giả ở đâu ra hù dọa con nhà hàng xóm, anh không thấy đứa bé kia khóc thành cái dạng gì đâu..."

Gần đây đoàn trưởng Lệ vẫn luôn bận chuyện quân diễn, đã ba tuần chưa được nhìn thấy bà xã với con gái, nghe Ôn Hân nói như vậy, cười vô lại: “Được đấy, con gái anh là phải như vậy!" Anh huýt sáo, hoạt động mệt nhọc liên tiếp như vậy vì chuyện của con gái mà biến mất toàn bộ, nhìn qua kính xe lái đến vị trí cụ thể rõ ràng, Lệ Minh Thần lập tức phủ định lời của Ôn Hân: "Nói Chi Chi là thổ phỉ thì sai rồi, em thấy con gái có đầu óc như vậy, có nhân duyên làm thổ phỉ không. Muốn so sánh thì cũng phải so với nữ Gia Cát..."

Sáng chủ nhật Ôn Hân phát hiện không thấy Chi Chi đâu đã tức giận trong bụng, giờ lại bị đoàn trưởng nói như vậy, trong lòng càng nổi lên trận lửa lớn, cô tức con gái của cô bướng bỉnh như vậy nhưng bản thân không thể quản được, cô tức Lệ Minh Thần cũng không quản con gái mình mà mặc kệ.

Ôn Hân vô cùng tức giận, trực tiếp vặn cánh tay của đoàn trưởng: “Đều tại anh, chiều con chiều đến hư, mỗi lần bảo anh quản anh đều bỏ ngoài tai..." Nghĩ đến việc Lệ Chi Chi sai chị gái Ôn Tiểu Noãn của bé cầm bút viết mấy chữ xiêu vẹo "Dã chiến trước để thư lại" kia, Ôn Hân đã muốn khóc.

Ngoài đứa nhỏ hiền lành thật thà là con trai bốn tuổi của Tả Tuấn luôn ngây ngô ở nhà ra, còn lại thì bao gồm cả Sean, Ôn Noãn, Lệ Chi Chi cùng với con nhà Lưu Đông nhũ danh Miêu Miêu kia, từng bị rất nhiều người nghe tên tưởng là con gái, bộ dáng của đứa bé Lưu Đan Dương cũng coi là lịch sự, toàn bộ đều hướng về "Huấn luyện quân diễn của Lệ Minh Thần".

"Được được, sao đã khóc rồi, yên tâm đi, tiểu tử Sean kia có để lại bản đồ cho anh, rất nhanh có thể tìm được bọn nhóc thôi, bảo bối ngoan, đừng khóc, đừng khóc..." Bị tiếng nức nở bất thình lình của Ôn Hân, Lệ Minh Thần đang lái xe đành phải dừng xe dạt sang bên cạnh kéo Ôn Hân vào trong ngực, dỗ dành một chút. Xa vợ lâu như vậy, Lệ Minh Thần vừa ôm vợ, con sâu ngủ yên lâu ngày trong thân thể lại bắt đầu sống dậy. Thời gian địa điểm không thích hợp, đoàn trưởng Lệ chỉ có thể ho khan vài tiếng cố nén dục vọng lại mà thôi.

"Được rồi mà, đừng thấy Sean mới có mười tuổi nhưng nó biết hết đấy, chúng ta chờ một chút, không chừng sẽ nhìn thấy bọn nhỏ đó."

Khóc trong chốc lát, dấu vết rõ ràng lưu lại trên cánh tay đoàn trưởng, cơn giận cũng đã dịu đi vài phần, cuối cùng Ôn Hân xoa xoa mắt. "Biết Sean để lại bản đồ vậy mà không cho em biết, hại em lo lắng..." Nói xong vẫn chưa hết giận, Ôn Hân đấm một quyền lên ngực đoàn trưởng Lệ.

Nắm tay của bà xã có ba điều tốt, làm nũng, đập yêu, gãi ngứa.

Bị cô đấm một cái như vậy, mặt Lệ Minh Thần rốt cuộc đen lại: "Bà xã à, có thể lo lắng đến lòng của ông xã đã làm hòa thượng gần một tháng rồi được không, lực nhẫn nại, lực thách thức cao..."

Ôn Hân cũng đã hết giận, biết mỗi lần sau khi tạm xa nhau với đoàn trưởng, tên này liền "hung" tương tự với cái gì đó, người phụ nữ biết chuyển biến tốt, giơ một ngón tay lên: “Vậy thì đi nhanh lên!"

Suy nghĩ của mấy đứa trẻ về việc trốn đến đâu so với người lớn cách xa rất nhiều.

Năm ngoái bốn quân khu lưu động xe việt dã mới đổi ra khỏi thành phố không lâu, cách cửa kính xe, Ôn Hân liếc mắt một cái liền nhìn thấy trong lùm cây có đầu của bốn đứa trẻ tụ tập lại với nhau. Sean mặc quần áo thể dục màu trắng là thấy rõ ràng nhất, rất xa cô thấy cậu bé đang ôm Chi Chi lùi người về phía sau.

"Dừng xe, dừng xe!" Ôn Hân vẫy tay để Lệ Minh Thần dừng xe, trong lúc này, Ôn Hân chợt nghe thấy con gái năm tuổi của cô hét lên với anh của mình: "Anh, anh, anh, là rắn phải không? Chi Chi muốn xem rắn!"

Ôn Hân vừa khống chế con mắt đang trở nên tối đi, vừa tăng nhanh bước chân đi về phía trước: Nha đầu kia không muốn để mẹ nó có buổi tối ngủ ngon đây mà, ngay cả rắn cũng dám chơi!

Khẩn trương làm bước chân của Ôn Hân không vững, nếu không phải Lệ Minh Thần dừng xe xong chạy tới đỡ cô, thân thể phát run của Ôn Hân e rằng không thể đi lại như bình thường được.

"Chi Chi, làm cái gì đó?" Lệ Minh Thần rõ ràng cũng nghe thấy có chữ "rắn", mặt như hổ dữ lao đến chỗ con gái, khoảng cách cũng không quá xa, âm thanh vừa vặn truyền vào tai của bạn nhỏ Lệ Chi Chi.

Tiểu nha đầu không hề cùng anh trai tránh đi, vỗ vỗ tay Sean ý bảo thả cô bé xuống.

Vì thế giây tiếp theo hiện ra cảnh một tiểu nha đầu một thân hoa tàn buộc khăn bắt tay co giò chạy trốn đến ven đường.

Trời xanh, mây trắng, cây cỏ xanh tươi, váy hoa tàn, một nhà ba người chen cùng một chỗ.

Một màn vô cùng hài hòa ở bên cạnh, Sean vẫn tiếp tục đi phía trước, Lưu Đan Dương cực kì không hài lòng, mặt gỗ nghiêm túc giáo dục: "Đã rất lâu rồi Chi Chi không được nhìn thấy ba của em ấy." Lưu Đan Dương rất ủy khuất: “Em cũng rất lâu rồi không được gặp cha nuôi."

Ôn Noãn nhỏ hơn Sean mấy tuổi ở một bên nhàm chán nhặt hoa dại nói: "Cách một bờ sông, cách một tầng núi, anh ngang nhiên vô giúp vui làm cái gì..." Ôn Noãn đã học trung học, so với trước kia, tính tình thay đổi rất nhiều, không đi tuyến đường "điên" nữa, Ôn Noãn bắt đầu con đường thâm trầm cùng Sean nói móc Lưu Đan Dương.

Từ khi Sean đến nhà họ Tả, Ôn Noãn đã cảm thấy mình không được người lớn xem trọng nữa. Sean vô cùng thông minh, Ôn Noãn thông minh bình thường; tính tình Sean trầm ổn, tính tình của Noãn Noãn điên khùng; tóm lại Sean tốt mọi mặt, còn Ôn Noãn cái gì cũng không bằng cậu! Cái gì cũng đều không xong!

Đối với "anh trai" nửa đường này, Ôn Noãn tràn ngập địch ý.

Trong khi Ôn Noãn đang lườm "anh trai thối", Lệ Minh Thần một tay ôm Chi Chi, cùng Ôn Hân đi tới chỗ mấy đứa nhỏ.

Sean nhìn đồng hồ: "Không tồi, sớm hơn so với cháu nghĩ, cháu còn tưởng phải dẫn chúng nó đi thêm một lát nữa chứ."

Khóe miệng Sean nhếch lên, nhưng không phải là cười, cậu bé vươn tay kéo Chi Chi khoác lên tay đang ôm bé của Lệ Minh Thần: “Chi Chi nói chú từng đồng ý mang Chi Chi đi cắm trại dã ngoại, đã nói là phải giữ lời."

"Vậy là dùng chiêu này buộc chú phải đi ra ngoài sao?" Đoàn trưởng khống chế bản thân xụ mặt, đối với tâm tư này của tụi nhỏ cũng không khác lắm với "cháu trai nhỏ" mười tuổi của anh, Lệ Minh Thần rõ ràng không được yêu thích hơn cha của cậu nhóc, nhưng vì tôn nghiêm của "trưởng bối", đoàn trưởng Lệ vẫn duy trì biểu tình nghiêm túc trên mặt, nói câu "tiểu tử thối" rồi xoay người ôm con gái rời đi.

Tóm lại khi đi ra đã nói một tiếng với lữ đoàn, Lệ Minh Thần quyết định hôm nay sẽ không quay về đội, hơn nữa chạy xe đến địa điểm Sean chỉ huy, nhìn thấy Sean không biết đã sai ai bố trí xong ba lều trại cùng với lò nướng, các loại đồ ăn ở đây, vị đoàn trưởng luôn luôn ở thế bị động hoàn toàn ngồi thành đống trên bờ cát cảm thán: Đây có còn là đứa trẻ mười tuổi hay không? Tính kế cho anh tới thật đúng là hoàn hảo.

Qua cuộc sống tập thể bộ đội thắt chặt thao luyện, hiếm khi có được khoảng thời gian rảnh như hôm nay tụ tập cùng bọn trẻ thân thiết như một nhà, xem như thiếu tá Lệ hoàn toàn làm một người cha và một người cha nuôi nhị thập tứ hiếu.

Cái cổ đường đường là của một đoàn trưởng lại bị Chi Chi cùng Lưu Đan Dương quấn lấy làm ngựa chừng một giờ.

Xem ra Sean vì thỏa mãn Chi Chi, trước đó làm cuộc điều tra đầy đủ, bốn phía của mảnh đất mà họ đang đứng ngốc chính là một mảnh đất trống rộng lớn, thời tiết cũng vô cùng tốt, cho nên Lệ Minh Thần không có lý do gì để từ chối yêu cầu của con gái cắm trại trong khu vực đóng quân.

Chơi cùng con gái một ngày, Lệ Minh Thần vẫn không có cơ hội trò chuyện với bà xã, sau khi khó khăn sắp xếp cho Chi Chi ngủ cùng với Noãn Noãn xong, lúc này anh mới trở về lều trại.

Lúc này Ôn Hân đang trải chăn. Sean đúng là làm nhiều công ít mà, ngay cả chăn đệm cũng đã chuẩn bị thỏa đáng, thời tiết ở đây cũng khá tốt. Đến khi Lệ Minh Thần tiến vào, Ôn Hân ngẩng đầu nhìn anh rồi nói: "Em thấy, từ nay về sau, trong nhà, anh chuyên trách làm mặt đỏ đi (hẳn là làm vai phản diện la mắng con gái ý), cưng chiều con bé quá như vậy sao được?"

Khoảng cách của mấy lều trại không giống nhau, vị trí của Ôn Hân bị sắp xếp ở khá xa.

Trích nguyên câu nói của Sean thì là: "Nhóm của người lớn phải ở xa, có thể canh gác."

Lúc đó Ôn Hân còn chưa phản ứng được ý của cậu bé, nhưng nhìn khuôn mặt vừa xanh vừa hồng của Lệ Minh Thần mà xem, lý trí còn sót lại trong lòng đã nói cho cô biết, mấy đứa trẻ vẫn còn đang ở bên cạnh đấy.

"Nhìn cái gì? Mau ngủ đi, chơi một ngày mệt chết rồi..." Lực chú ý tập trung lên đệm, mặt Ôn Hân đỏ bừng.

"Bà xã à, anh đã nhớ em đến chết đi được, em không nhớ anh sao?" Mặc kệ trong quân đội anh là đoàn trưởng, sư trưởng, quân trưởng, tướng quân gì đó, ở trong quân đội làm hòa thượng một tháng, chỉ cần đến gần bà xã, trưởng gì đấy bọn họ đều mặc kệ, hiện tại Lệ Minh Thần chỉ muốn là người đàn ông của Ôn Hân mà thôi.

"Đừng làm loạn, không nhìn xem đây là nơi nào, bọn nhỏ còn đang ở cách vách đấy." Ôn Hân bị Lệ Minh Thần ôm ngã trên mặt đất giãy dụa.

Cô không có cách nào hiểu được, vì sao ở phương diện kia, lúc đàn ông muốn thì nhất định không thể, cô chỉ có rất ít thời gian để nghĩ đến.

Lệ Minh Thần đọc được ý nghĩ trong ánh mắt của cô, vừa cởi vạt áo Ôn Hân ra, vừa kiềm chế âm thanh nói: "Nếu anh không muốn, thì em sẽ rất phiền phức đấy!"

Khi quần áo được cởi ra thì hô hấp của Ôn Hân và Lệ Minh Thần cũng dần trở nên nặng nề. Đoàn trưởng đang nhào nặn chuẩn bị tiến vào, ở bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng động, Lệ Chi Chi cùng ngủ với Ôn Noãn ở cách vách nói: “Ba ơi, con không ngủ được, muốn nghe kể chuyện."

Hôm nay đột nhiên Chi Chi không ngủ được muốn nghe kể chuyện xưa khiến ba cô bé trở tay không kịp.

Đoàn trưởng Lệ đã có chút khẩn trương cả người liền run lên, Ôn Hân ở trong lồng ngực anh cũng cười không ngừng được: Anh dạy con gái như vậy, tự làm tự chịu.

Đoàn trưởng Lệ nhéo nhéo hông Ôn Hân, giọng cứng ngắc ngáp một cái: "Chi Chi, hiện giờ ba rất mệt, ngày mai đi... Ngày mai ba kể cho con nghe chuyện con thỏ."

Ôn Hân nhìn chằm chằm vào cái người đang lừa dối con gái kia, đoàn trưởng Lệ trước mắt lúc nào cũng có thể xuất hiện chữ sắc có một con dao ở trên đầu, không nhịn được mà cọ cọ trên người anh.

Lửa chính là chỉ thiếu gió để thổi lớn mới có ý nghĩa, Ôn Hân biết, con gái nhà cô không đơn giản như vậy thôi đâu.

Quả nhiên, từ trước đến nay Lệ Minh Thần đối tốt với con gái lần này từ chối không tiếp nhận, bên ngoài vang lên từng tiếng lẹt xẹt, tiểu nha đầu sắp tới đây.

Cơ hồ toàn bộ lửa trong mắt đoàn trưởng Lệ không biết nên về phe nào, mặc quần áo vào sao? Hay là vẫn phòng thủ chiến tuyến?

Lần này đối với Lệ Minh Thần mà nói đúng là vấn đề nan giải.

Có phá rối sẽ có cứu giá, khi Chi Chi chui ra khỏi lều trại, hai tiểu đại nhân ở lều trại bên cạnh cũng chui ra theo, Sean ngăn Chi Chi lại.

"Chú mệt cả ngày rồi, anh mang em trở về ngủ nhé."

Lệ Minh Thần thấy kì quái, con gái của mình vì sao phải khuất phục tiểu tử thối kia, anh thực sự không nghĩ ra.

"Ngủ, ngủ..." Ôn Hân cọ cọ ngực anh, nhắm mắt lại.

Thiếu tá cắn cô một cái: “Có khó khăn càng phải lên."

Đêm nay, cuối cùng Ôn Hân đã biết cái gì là muốn tìm bất mãn, muốn gọi không thể kêu, trên người là người đàn ông dục hỏa đầy mình, dưới thân nằm ở gần sát độ ấm mặt đất, nhưng về điểm này thì thật sự là khó khăn.

Đêm rất dài, đêm thật khó khăn...

Trước khi chìm vào giấc ngủ sâu, Sean tỏ vẻ cậu thật sự chưa nghe thấy bất cứ cái gì hết.

Về phần vì sao khi ngủ mà vẫn còn cười, ngày hôm sau nhìn thấy đôi mắt chú hai có chút thâm đen, nguyên nhân thật sự Sean vụng trộm cười sau lưng... Có lẽ nguyên nhân là một tháng trước nhờ một câu nào đấy của chú mà ba Tả phải ngủ ở ghế phòng khách một tuần lễ mới giải thích rõ ràng được sự tình.

Đến chính ba của mình còn không thích, cũng không thể để chú hai "tranh giành quyền lợi", đây là tiếng Trung còn chưa hoàn toàn thích ứng được của đại thiếu gia Sean, cũng chính là tổng kết động cơ ngày hôm nay.

Tiểu quỷ đội lốt người lớn, tiểu Sean nổi nóng thật đáng sợ, Lệ Minh Thần suýt nữa bất lực.



Đã sửa bởi Nana Trang lúc 13.07.2015, 11:39.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nana Trang về bài viết trên: Cherrynguyen, Tiểu Tất Tất, hanayuki001, hang.nguyen147, peheobuongbinh, pjgpop, shock_devil_SJ, trankim, Đinh Thu Hiền
     

Có bài mới 27.06.2015, 21:55
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2930
Được thanks: 11407 lần
Điểm: 16.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Quân nhân] Không nghe lời, vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ [Hoàn] - Điểm: 47
Ngoại truyện 2: Không còn kịp thời gian nữa rồi

Tại một thị trấn nhỏ nào đó ở phía Tây nước Mĩ.

Vào một buổi sớm mùa thu.

Một trận gió thổi qua, cành sồi khẽ rung động, vài chiếc lá lặng lẽ rơi xuống.

Chỉ mặc một chiếc áo lót, Hausen quàng khăn lông đang chạy bộ sáng sớm. Lúc chạy qua băng ghế ven đường thì dừng lại.

“Hey, Lin. Again?”

Người được chào ngẩng đầu lên, đáp câu: “Morning!”

“Mỗi ngày, anh, thư từ qua lại, cô ấy. Sao không đi tìm vậy?” Hausen là người Mỹ chính gốc từ nhỏ đã rất tò mò với những người phương Đông thần bí, mà người đàn ông phương Đông mới chuyển đến ngay cạnh nhà dĩ nhiên trở thành nhân vật thần bí mấu chốt của Hausen.

Trong các cuốn sách, từ thức ăn Trung Quốc rất ngon, đến văn hóa Trung Quốc... Không có chỗ nào là không khiến người Mỹ mê muội.

Lúc này, anh ta vừa mới chạy bộ xong cả người từ chân tơ đến kẽ tóc đều cảm thấy tò mò, rất muốn biết nguyên nhân vì sao mỗi ngày Lin đều gửi thư cho “cô ấy” nhưng lại không đến gặp cô ấy, cho nên cho dù vốn tiếng Trung vẫn vô cùng sứt sẹo, anh ta vẫn không nhịn được lặp đi lặp lại vấn đề chưa từng được trả lời kia.

“Khoảng cách tốt đẹp...” Người đàn ông ngẩng đầu lên, liếc nhìn mấy con chim bồ câu đang cố hết sức bay thấp xuống kia.

Chim bồ câu ở nước Mĩ cũng giống như vóc người của nước Mĩ vậy, mập mạp nên đến bay cũng khó khăn. Người đàn ông gập laptop lại, thừa dịp Hausen suy nghĩ “Khoảng cách tốt đẹp” có liên quan gì không, anh quay đầu đi về nhà.

Ngày 12, tháng 7 năm 2012, chưa đến ba ngày nữa là đúng tròn ba năm Ôn Lĩnh đến nước Mỹ.

1095 ngày, 26280 giờ, 1576800 phút, 9460800 giây.

Những con số này không chỉ có khoảng cách khắp Đại Tây Dương, mà nó còn là những email lưu đầy trong máy.

Tả Dữu dùng sinh mạng để uy hiếp, cuối cùng ép Nghiêm Mỹ không thể không nhượng bộ. Nhưng Nghiêm Mỹ lại đưa ra một ranh giới cuối cùng: Tả Dữu không thể nào lấy một người đàn ông chỉ có thể ngồi nhìn cô. Nếu Ôn Lĩnh muốn ở chung với Tả Dữu, thậm chí là kết hôn, trước hết phải “đi lại” được bình thường. Tả Dữu đang chuẩn bị ra viện nghe vậy thì bùng nổ, xem dáng điệu kia, nếu không có vệ sĩ đứng canh, nói không chừng lần này Tả Dữu sẽ nhảy thẳng ra khỏi cửa sổ.

Ngay lúc đó Ôn Lĩnh chỉ đi đến bên giường, đè cô xuống: “Bác gái, cháu đồng ý với bác!”

Một câu đồng ý, Ôn Lĩnh lập tức bị Nghiêm Mỹ đưa thẳng đến nước Mĩ làm “trị liệu hồi phục.”

Nghiêm Mỹ là một người phụ nữ rất thông minh, mặc dù thái độ của Tả Dữu rất kiên quyết, nhưng bà vẫn không thể buông tha khả năng cuối cùng này. Muốn vứt bỏ một thứ rất dễ dàng, nhưng muốn tìm lại về thì không hề dễ dàng như vậy. Chân Ôn Lĩnh tàn phế đã lâu, muốn đứng lên đi lại bình thường lần nữa, không đến mấy năm thì không có khả năng thực hiện được.

Thời gian mấy năm, đủ để thay đổi rất nhiều thứ. Ví dụ như bên cạnh Tả Dữu có thêm một người đàn ông tên là Lam Bân.

Về đến nhà, cả người mềm oặt ngã vào trong ghế salon, trong lòng Ôn Lĩnh đột nhiên có cảm giác trống trải. Có phải anh và Tả Dữu đã xa nhau quá lâu, lâu đến mức năm ngày trước trong thư Tả Dữu nói Lam Bân đưa cô ra ngoài chơi, trong vòng vài ngày mà một email cũng không có.

Nhắm mắt một lát, Ôn Lĩnh đứng dậy vào phòng ngủ thay quần áo khác.

Cái thị trấn nhỏ này cũng được coi là trung tâm buôn bán, Ôn Lĩnh đi qua mấy cửa hàng, sau khi lên tiếng chào hỏi chủ quán, anh vào một phòng tập thể hình có tên là Wonder.

Vừa vào cửa thì một cậu thanh niên da đen khoảng mười tám tuổi tên Tom đang dọn dẹp, chuông gió ngoài cửa khẽ rung, cậu ta ngẩng đầu lên thì thấy Ôn Lĩnh: “Chào buổi sáng, ông chủ.” Giống như ngài Hausen, đứa trẻ cô nhi da đen mà Ôn Lĩnh giúp đỡ cũng rất thích văn hóa Trung Quốc, chỉ khác nhau là, một người ở giai đoạn chập chững, còn người khác thì đã có thể vận dụng thuần thục.

“Chào buổi sáng, Ôn Địch đã đến chưa?” Cởi áo khoác ngoài treo lên mắc ngoài cửa, Ôn Lĩnh hỏi cậu về đối tác.

Ôn Địch là người bản địa mà Nghiêm Mỹ sắp xếp cho anh lúc mới bắt đầu đến Mỹ, lần đầu tiên Ôn Lĩnh thấy anh ta thì câu đầu tiên tên tiểu tử da trắng này nói với anh là: “Tên của tôi phiên âm sang tiếng Trung là Ôn Địch, tôi là Ôn Địch, anh là Ôn Lĩnh, nếu như theo cách nói của người Trung Quốc các anh thì chính là năm trăm năm trước chúng ta là người một nhà.”

Ôn Địch đã từng sống ở Trung Quốc năm năm, cũng coi là một nửa Trung Quốc, Ôn Lĩnh đến đây ngày thứ hai, Ôn Địch đã giúp anh liên lạc với bệnh viện địa phương.

Việc trị liệu hồi phục khá là đơn điệu, nhưng càng thêm khổ sở. Cho dù Ôn Địch rất nhiệt tình, nhưng đau đớn trên đùi cũng chỉ có thể một mình Ôn Lĩnh chịu đựng.

Hành tung của Ôn Địch có chút thần bí, luôn là anh ta đến thăm anh một lần, sau đó thì biến mất nhiều tuần lễ.

Năm đầu tiên Ôn Lĩnh đến Mĩ, chân đi lại coi như là không thành vấn đề. Bác sĩ đề nghị anh tham gia một ít hoạt động xã hội, ngày đó vừa lúc Ôn Địch đến thăm nên Ôn Lĩnh nói ý tưởng công việc cho anh ta.

Hai cái đầu Trung – Mĩ cùng nhau hoạt động, thế là một phòng tập thể hình cho người tàn tật trị liệu cứ thế mà ra đời. Ôn Địch lo chuyện tài chính, Ôn Lĩnh chịu trách nhiệm lên ý tưởng kinh doanh, lúc học đại học có kinh nghiệm là trợ giảng cho thầy giáo thể dục, nên một phòng tập thể hình buôn bán ổn định phát triển cho đến tận bây giờ.

Ôn Lĩnh đang ở trong phòng làm việc sắp xếp lại đồ, thì Tom gõ cửa: “Ông chủ, ông chủ Ôn Địch đến. Anh ấy bảo tôi gọi anh xuống.”

Ôn Lĩnh cảm thấy rất kì lạ, hôm nay sao lại phô trương như vậy chứ, nhưng anh cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao đều là tạm biệt, tạm biệt ở trên nhà hay ở dưới nhà cũng giống nhau cả thôi.

Ôn Lĩnh đã quyết định về nước, mặc kệ mẹ Tả Dữu có đồng ý hay không. Vừa nghĩ đến cái người tên là Lam Bân kia, anh đã cảm thấy sốt ruột rồi.

Đi xuống nhà, vậy mà Ôn Địch không có ở đó, Ôn Lĩnh nhìn quanh, lại thấy anh ta đứng bên ngoài cửa.

“Thật là, sao không vào đây?” Ôn Lĩnh nói thầm trong lòng một câu, rồi đi ra ngoài.

“Ôn Địch, sao không vào vậy?” Ra cửa, Ôn Lĩnh đứng cách xa Ôn Địch năm bước hỏi.

Ôn Địch nhìn anh, để lộ ra hai hàm răng trắng bóng: “Lin, anh phải mời khách rồi!”

Mời khách? Có ý gì vậy?

Ôn Lĩnh đang không hiểu tên nhóc kia nói gì, vừa định hỏi lại thì đột nhiên đằng sau có một sức mạnh xông thẳng về phía anh.

Vẫn là đôi bàn tay nhỏ bé này, mềm mại dịu dàng.

Vẫn là cái ôm kia, chặt chẽ như trước.

Vẫn là cô gái đó, Tả Dữu của anh, đã đến Mĩ.

“Ôn Lĩnh, anh là tên khốn kiếp, chân khỏi rồi mà không về tìm em, anh thật sự muốn em thành bà thím sao...” Ba năm không gặp, khí thế của tiểu thư Thủy Quả vẫn không giảm chút nào, bỏ qua giọng nói run run, thời gian ba năm hầu như không làm cô thay đổi thứ gì.

Ít nhất, cảm giác từ trên cái ôm, tình yêu của cô chỉ có tăng chứ không có giảm.

“Nha đầu, sao em lại đến đây?” Rời khỏi cái ôm vô cùng chặt của cô, Ôn Lĩnh kéo Tả Dữu ra trước mặt mình.

Tóc dài rồi, tết thành đuôi sam, thả dài đằng sau gáy, không còn là nha đầu điên tóc ngắn ngang tai, mỗi ngày vụt cái đã từ nơi này bay đến nơi kia như trước nữa. Mặc dù có chút không hợp với tính tình, nhưng Ôn Lĩnh vẫn không nhịn được mà có cảm giác “nhà có con gái mới lớn” trong lòng.

“Nếu anh không về nước, em không đến đây, mẹ em thật sự muốn em lấy người khác!” Tả Dữu bĩu môi, oán trách nhìn anh.

Ôn Lĩnh sờ đầu Tả Dữu, anh không muốn nói cho cô biết, anh muốn đến khi mình đạt tới trạng thái tốt nhất, lúc trở về sẽ thuận lợi vui vẻ lấy cô. Anh cũng sẽ không nói cho cô biết, năm ngày không nhận được tin tức từ cô, anh đã chuẩn bị bỏ nơi này, về thẳng nước tìm cô. Anh càng sẽ không nói cho cô biết, cho dù chân của anh không phải rất dễ dàng, nhưng cho dù là Lam Bân hay Hồng Bân nào đi chăng nữa, anh cũng sẽ quay về giành lại Tả Dữu.

Thời gian ba năm, thời gian không thể quay trở lại ấy khiến tình yêu càng thêm sâu đậm.

Lúc này, Ôn Lĩnh không tìm được cách phát tiết, anh bèn vươn tay ra, ôm cô thặt chặt vào trong ngực: “Anh đã về, anh phải về, không có người khác, hãy lấy anh đi...”

Ôn Lĩnh tính lạnh, hi vọng anh nói mấy câu bá đạo gì đó như “Chỉ có anh mới có thể cho em hạnh phúc, em không thể lấy người khác” thế này anh sẽ không nói. Tả Dữu cũng chưa từng mong anh sẽ nói những lời này.

Cô yêu nhất chính là tính cách lạnh nhạt này của anh, tình cảm như dòng suối, không bao giờ có thể cạn được, Ôn Lĩnh là người khi yêu sẽ ôm cô thật chặt và nói “Gả cho anh!”

Một tháng nữa là Tả Dữu tròn hai mươi tám tuổi cuối cùng cũng nghe được câu nói ấy, mắt không nhịn được mà ươn ướt.

“Nhưng mà, nhưng mà, từ nhỏ em đã hi vọng có thể nhận được lời cầu hôn lãng mạn... Anh không phải định cứ như vậy đấy chứ...” Tâm nguyện được đền bù, Tả Dữu lại bắt đầu giống như một cô nữ sinh.

Kiểu tính tình này đã không còn hợp với một cô gái hai tám tuổi nữa, Tả Dữu cũng sớm nên thành thục, cô là người lúc nào cũng có thể nhõng nhẽo với anh như vậy.

Tả Dữu vừa nói xong lại như phát hiện mình đã nói sai điều gì. Đối với Ôn Lĩnh mà nói, hôm nay anh chẳng có cơ hội nào để chuẩn bị cả, mà cầu hôn không phải phần lớn là người đàn ông quỳ một chân dưới đất đeo nhẫn cho cô gái, khác nhau nhiều nhất chính là hoàn cảnh bất đồng với cả mức độ lời nói tình cảm thôi. Mà những thứ này đặt trên người Ôn Lĩnh, có thể nói hoàn toàn, gần như là không có.

Nhìn Ôn Lĩnh đang suy nghĩ, Tả Dữu vẫy vẫy tay: “Không có việc gì, không có việc gì, em chỉ nói vậy thôi, chỉ sợ anh không lấy em, em lại không muốn gả cho người khác, cuối cùng em lại trở thành hàng ế lớn tuổi, làm hại đến xã hội, sẽ không tốt.”

Ôn Lĩnh nhìn Tả Dữu nói không có việc gì, cảm giác trong lòng chỉ mình anh biết, anh kéo tay phải Tả Dữu, kéo cô đến trước một băng ghế, ấn cô ngồi xuống.

Làm xong những thứ này, Tả Dữu thấy anh quay người sang chỗ khác, loay hoay lấy gì đó trên cổ.

“Ôn Lĩnh, anh làm gì thế, anh đừng giận, em chỉ nói bừa thôi!” Tả Dữu không nỡ ngồi, chỉ sợ mình lỡ lời khiến Ôn Lĩnh tổn thương, vừa định đứng lên thì Ôn Lĩnh đã xoay người lại.

Anh vịn Tả Dữu ngồi bên mép ghế, từ từ... cong chân...

Trời ạ! Anh thật sự muốn quỳ một chân trên đất, mặc dù chân giả ở Mĩ tốt hơn trong nước rất nhiều, nhưng nghĩ đến việc máu thịt phải nối thêm một vật cứng như vậy, lại còn khom gối, đau đớn khó khăn như thế nào nghĩ cũng có thể biết.

“Ôn Lĩnh, em chỉ nói bừa thôi, thật sự không...” Tả Dữu mau nước mắt thấy Ôn Lĩnh đột nhiên đưa thứ gì đó đến trước mặt thì nước mắt liền chảy không ngừng: “Anh mua từ lúc nào vậy?”

Đó là một chiếc nhẫn kim cương nhỏ, trong mắt người khác thì nó quá nhỏ, nhưng trong mắt Tả Dữu nó còn sáng hơn cả ánh nắng mặt trời.

“Ba năm trước, khi vừa đến Mĩ, anh dùng tiền tiết kiệm trong nhà để mua, không đắt lắm, thậm chí anh còn cảm thấy nó không xứng với em, nhưng lúc đó anh rất muốn, muốn em có thể đeo nó, gả cho anh, nếu được như vậy thì đúng là một chuyện hạnh phúc.”

Ba năm sau, sau bao nhiêu thời gian chờ đợi, Ôn Lĩnh thật sự cảm kích trời xanh có thể cho anh cơ hội này.

“Ai nói là không xứng với em!” Lớp trang điểm trên mặt Tả Dữu đã thành mèo hoa, cô giành lấy chiếc nhẫn, giống như bảo bối đeo vào tay mình. “Đây là thứ xứng nhất, những thứ khác em không muốn.”

Ôn Lĩnh cười cười: “Tiểu thư Tả Dữu, vậy em có nguyện ý làm vợ của anh, làm mẹ của Ôn Noãn, là nữ chủ nhân của nhà chúng ta không?”

“Vâng vâng vâng! Em nguyện ý!” Tả Dữu giống như nhân viên bán hàng cuối cùng cũng có thể bán được hết hàng tồn, vui mừng nhào lên người Ôn Lĩnh.

Bổ nhào về phía trước, hỏng rồi!

Tầm mắt mơ hồ khiến Tả Dữu không phát hiện ra, Ôn Lĩnh vì duy trì tư thế nửa quỳ nửa đứng không tiêu chuẩn này, mà sau gáy đã sớm đầy mồ hôi hột.

Tả Dữu lau lau đất trên miệng, mở mắt ra, sợ hãi leo xuống người Ôn Lĩnh: “Ôn Lĩnh, em xin lỗi, em xin lỗi, nhìn anh khỏe quá khiến em quên mất chuyện chân của anh...”

Ôn Lĩnh bị đẩy nằm ngửa dưới đất, cố ý bỏ qua vết thương trên đùi, cười sờ đầu cô: “Vốn là muốn em quên mà.”

Anh sẽ không nói cho Tả Dữu biết, vì luyện tập tư thế quỳ này mà chỗ gãy chân đã trầy mấy lớp da rồi.

Những thứ cô dâu khác có, anh cũng muốn cho Tả Dữu, mặc dù anh không còn hoàn mỹ.

Ngày 12, tháng 8 năm 2012, hôn lễ của Ôn Lĩnh và Tả Dữu được cử hành ở thành phố C, Trung Quốc.

Ở trên đời này, không có hạnh phúc nào là theo lẽ thường, mặc dù có lúc có thể khó khăn, có thể bị giam cầm, nhưng cuối cùng nó sẽ thoát ra được.

Hạnh phúc ở ngay trước mắt, chúng ta nên học cách dũng cảm. Dũng cảm giữ chặt lấy nó, khiến nó dù có chắp cánh cũng khó thoát.


--- ------oOo---- -----


Đã sửa bởi Nana Trang lúc 13.07.2015, 11:40.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.07.2015, 11:14
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 6081
Được thanks: 75009 lần
Điểm: 24.94
Có bài mới Re: [Quân nhân] Không nghe lời, vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ [Hoàn] - Điểm: 4
Ebook: Không nghe lời, vậy mời xuống giường! - Ngô Đồng Tư Ngữ
Làm ebook: Sunnie Phạm


Tập tin gởi kèm:
Không nghe lời, vậy mời xuống giường!.prc [507.03 KiB]
Đã tải 4457 lần
Không nghe lời, vậy mời xuống giường!.epub [816.22 KiB]
Đã tải 2812 lần


Đã sửa bởi TieuKhang lúc 16.07.2015, 20:57.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 68 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chu Phươngg Anh, Gấu Lùn, MicaeBeNin, RonaldEa và 412 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

11 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.