Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 149 bài ] 

Xà công tử: Tiểu tướng công? Cút đi!!! – Thiên Lạc Họa Tâm

 
Có bài mới 13.05.2018, 10:38
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xấu Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xấu Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.05.2017, 19:10
Bài viết: 78
Được thanks: 528 lần
Điểm: 33.82
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xà công tử: Tiểu tướng công? Cút đi!!! – Thiên Lạc Họa Tâm - Điểm: 31
Chương 125: Người và yêu

Editor: Hạ Tử Yên

Beta: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Hai mắt xanh thẳm nổi lên lửa giận ngùn ngụt, hắn nhìn thấy nàng được hai đệ đệ nâng đỡ kiên quyết rời đi, thậm chí ngay cả đầu cũng không quay lại, bóng dánh nho nhỏ nhưng lại kiên quyết như vậy.

"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì!" Một tay vươn ra lồng giam tháo tấm bùa vàng ở phía trên xuống, Lộ Nhi lạnh lùng trừng mắt nhìn lão đạo sĩ Ngưu Tị Tử đang đứng ở phía trên: "Không phải chúng ta đã nói ổn rồi sao, chỉ cần diễn xong tuồng kịch này, ngươi đi đường Dương Quan của ngươi, ta đi cầu Độc Mộc của ta? Ngươi dám cả gan kêu nàng đến núi Mặc tìm cỏ Phượng Hoàng, đây không phải là không công khiến cho nàng mất mạng sao?" Trong ánh mắt phát ra ánh nhìn bén nhọn, hung hăng bắn về phía ông ta.

Nghênh đón màn đêm dần buông xuống, lão đạo sĩ cũng im lặng không lên tiếng, mắt cũng không nháy nhìn đêm trắng (hiện tượng thường xảy ra ở những vùng vĩ độ cao, có lúc hoàng hôn chưa xuống thì bình minh đã lên, do trục trái đất nghiêng và trái đất tự quay quanh mình và quay quanh mặt trời) trao đổi trong nháy mắt, giống như hoàn toàn không có cảm nhận được lửa giận của Lộ Nhi, đôi mắt hẹp dài vô cùng bất đắc dĩ nhắm lại, lại mở ra lần nữa, trong đôi mắt là một sự rõ ràng.

Nhảy xuống lồng giam, lấy chìa khóa trong tay áo, mở cửa gỗ ra, hắn nghiêng người.

"Kiếp cuối cùng của ngươi đã tới rồi, ngươi cho là nàng có thể trơ mắt nhìn sao?" Chòm râu nhẹ bay, ánh mắt của lão đạo sĩ vô cùng sắc bén, liếc mắt một cái đã nhìn thấu dáng vẻ do dự của hắn.

"Ta sẽ rời khỏi chỗ này, nàng sẽ không biết được, cho dù là chết, cũng sẽ không biết." Cho nên, hắn mới tính toán lấy loại phương thức này khiến cho nàng cho rằng mình đã chết trong trận lửa lớn hừng hực này, duy nhất không ngờ tới chính là Kim Bảo Nhi sẽ không đếm xỉa gì cả mà vọt lên, hơn nữa liều chết cũng muốn cứu hắn.

Cho dù biết hắn là vì giúp mình, nhưng vẫn vô cùng không vui liếc nhìn lão đạo sĩ một cái, mới chậm rãi đi ra lồng giam, nhìn thấy sân vắng tanh, không khỏi nhếch miệng cười một tiếng, nữ nhân này, thật là không giống bình thường, là nữ nhân duy nhất ở trong trấn này không có bị mình dọa chạy.

"Ngươi sẽ không rời đi." Giọng của lão đạo sĩ vô cùng tự tin: "Trong lòng của ngươi nghĩ cái gì, ngươi cũng rõ ràng hơn ta, nếu như thật sự có thể rời đi, cũng sẽ không ở thời điểm nàng bị thương mà ngày đêm không rời để chăm sóc nàng, có bỏ xuống thì mới có thể chiếm được, bởi vì ngươi không bỏ được, nên dĩ nhiên sẽ không chiếm được hoàn toàn tự do."

"Ngưu Tị Tử ngươi, không cần niệm kinh với ta, với lại, cho dù nói thế nào, ngươi cũng không nên bảo nàng đi lấy cỏ Phượng Hoàng!" Nghiêng người dựa vào cột gỗ, hai chân lộ ra, lục lạc nhẹ nhàng đung đưa, hắn nhấc chân lên, đột nhiên nghĩ đến, sở dĩ nàng có thể đi vào cái không gian kia, toàn bộ là do lục lạc này dẫn dắt.

Tất cả những điều này, chẳng lẽ đều là mệnh trung chú định*? Mệnh đã định sẵn

Lão đạo sĩ giống như có điều suy nghĩ liếc nhìn lục lạc này một cái, trong mắt hiện lên cái nhìn kinh ngạc, nhưng cũng không biểu lộ ra bên ngoài, đối với một yêu quái mà nói, tất cả những gì mình làm cho hắn, trái lại đã phá đi bảy mươi năm giới luật của mình, rốt cuộc là vì sao, có thể là vì kiếp trước mình thiếu hắn đi.

"Ngươi vẫn không rõ sao, người và yêu không thể ở chung một chỗ, nhất là khi thiên kiếp của ngươi sắp tới." Nhìn về phía Bình Sinh vẫn đang đứng ngơ ngác ở giữa sân, hắn lắc đầu, tên đồ đệ ngốc này, xem ra, đã không thể nào tự thoát khỏi rồi.

"Có ý gì?" Lộ Nhi nguy hiểm nheo mắt lại, xương ngón tay bị nắm chặt pát ra tiếng 'rắc rắc' vang dội, mặc dù hắn có thể cảm giác được sự lớn mạnh và kinh khủng của kiếp cuối cùng, nhưng cuối cùng sẽ gặp nguy hiểm tới trình độ nào thì hắn không cách nào biết được.

Nhưng nếu như sẽ liên lụy đến nàng, như vậy, hắn tình nguyện lựa chọn bản thân mình không có độ kiếp này.

Tu luyện ngàn năm, đối với xà yêu mà nói, một khi vượt qua kiếp này là có thể thành tiên, nhưng mà, một khi thất bại thì sẽ trở thành tro bụi, biến mất theo làn gió, thành bại hay không, chính là ở lần hành động này.

"Hài tử mà các ngươi sinh ra, cũng chỉ là nửa người nửa yêu, mặc dù ngươi không để ý, nhưng mà nàng có thể chịu đựng được ánh mắt của người đời hay không, hơn nữa, khi ngươi tiếp nhận thiên kiếp, nếu như nàng ở bên cạnh của ngươi, thai nhi trong bụng chỉ sợ cũng sẽ bị liên lụy, lão phu chỉ có thể đuổi nàng đi." Dừng một chút, lão đạo sĩ vuốt chòm râu, nhìn về phía Mặc Sơn: "Chỉ có sự che chở của Phượng Hoàng, nàng và thai nhi trong bụng, mới có thể tránh được kiếp này."

Cho nên, hắn mới lựa chọn để cho Bảo Nhi đi núi Mặc? Trong nháy mắt Lộ Nhi đã tỉnh ngộ, không sai, nếu như kết cục bất luận như thế nào đều là chết, như vậy, hắn tình nguyện chọn lựa hy vọng đến cùng.

Sự hăng hái trong mắt giảm dần, hắn nâng mắt lên, đột nhiên nhìn thấy lão đạo sĩ Ngưu Tị Tử ở trước mắt tự nhiên có thêm vài phần tiên phong đạo cốt, không khỏi mấp máy môi, là mình nhìn lầm lão đạo sĩ cố chấp này rồi sao, cho nên hắn lựa chọn thả mình, hơn nữa còn muốn cứu người yêu của mình.

". . ." Im lặng một lát, rốt cục từ trong miệng thốt ra hai chữ: "Đa tạ!"

Phất phất cây phất trần, lão đạo sĩ chỉ cười một tiếng, xoay người nhảy xuống, phi thân đến bên người đồ đệ, vỗ lên vai của hắn, hai người rời đi cùng với nhau.

"Việc lão phu có thể giúp ngươi, chỉ có những thứ này, ngươi tự giải quyết cho tốt đi."

Giọng nói già nua giống như chuông đồng mà truyền vào lỗ tai của hắn, theo bóng người biến mất, giọng nói cũng biến mất theo.

Đưa tay vuốt huyệt thái dương,đôi mắt hẹp dài của Lộ Nhi nhíu lại, nhìn vầng trăng trên trời lặng lẽ xuất hiện, trong lòng cũng là vô cùng phiền não, ba ngày, chỉ có ba ngày, nàng sẽ đến núi Mặc, mình không có cách nào ngăn cản, cũng không thể ngăn cản, ngược lại, hắn lại phải hướng về phía sau mà chạy, đi về phía ngược lại.

"Đi ra đi." Nhảy xuống khúc gỗ, hắn đi tới phía dưới cây đại thụ kia, đưa tay gõ thân cây một cái: "Ngươi làm rất tốt, gốc cây tiên thảo này tặng cho ngươi." Nói xong, từ trong ngực móc ra một ngọn cỏ nhỏ có phiến lá màu vàng kim chói sáng.

Trong lá cây rậm rạp, đột nhiên một đầu rắn đỏ đậm nhô ra, dùng đôi mắt màu xanh biếc mà nhìn hắn, khoảng nửa khắc (1 khắc là 15 phút), mới từ trong làn khói biến ảo thành hình người, nhảy xuống cành cây, cúi người.

"Đa tạ công tử, thế nhưng Trúc Hồng không thể nhận ngọn cỏ tiên này." Vẻ mặt lo lắng nhìn hắn, hai mắt lóe lên ánh sáng dịu dàng: "Trúc Hồng cũng nghe được, công tử sắp sửa gặp phải Thiên kiếp, cỏ tiên này vẫn có chút hữu dụng với người, dưới sự trợ giúp của công tử, Trúc Hồng có thể biến ảo thành hình người, Trúc Hồng đã rất hài lòng." Khóe miệng có chút khổ sở, nàng cắn môi dưới, mình đối với công tử mà nói, cuối cùng chỉ là một người xa lạ mà thôi.

"Chờ đến khi ngươi có chuyện muốn bản công tử giúp một tay, cứ mở miệng." Đưa ngọn cỏ tiên, nàng không chịu nhận, hắn cũng chỉ có thể thu vào trong tay áo lại, hứa hẹn đối với nàng, "Nếu như ta có thể thuận lợi qua được Thiên kiếp, bản công tử sẽ thu ngươi làm đồ đệ, giúp ngươi thành tiên."

Đối với những xà yêu khác mà nói, những lời này, không thể nghi ngờ là phần thưởng lớn nhất, nhưng đối với nàng mà nói, chỉ khiến nàng càng thêm không cách nào quên được.

Một tay che lại trái tim, cảm nhận được nhip tim mình đang đập nhanh, mặt của nàng đột nhiên đỏ lên, ngẩng đầu lên.

"Trúc Hồng không cần gì cả! Chỉ muốn làm bạn ở bên cạnh công tử, mãi mãi, cả đời!" Nói xong, xấu hổ nhắm mắt lại, dùng sức dựa vào trong ngực của hắn.

Ai ngờ, nơi xa, một bóng dáng cũng đang lảo đảo đở lấy tường, chậm rãi ngồi bệt trên đất.

"Đại ca!" Hai bóng dáng đứng ở bên cạnh nhanh chóng vọt tới, nhìn bóng dáng mảnh khảnh kia, hai người nhìn nhau, ánh mắt phức tạp.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hạ Tử Yên về bài viết trên: Cuncute, Hothao, Hoàng Nhất Linh, Melody, antunhi
     

Có bài mới 14.05.2018, 14:55
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2015, 13:10
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 2393
Được thanks: 5813 lần
Điểm: 12.95
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xà công tử: Tiểu tướng công? Cút đi!!! – Thiên Lạc Họa Tâm - Điểm: 32
Chương 126. Hương vị quen thuộc

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Dưới ánh trăng sáng màu trắng bạc, lụa trăng khẽ tung bay. Trong màn lụa có hình dáng một người đang cuộn mình lại, mi mắt che giấu sự rung động nhẹ nhàng, chân mày khẽ cong lên vì không an lòng. Một lát sau, khuôn mặt người ấy dần dần hòa dịu, bước sâu vào trong mộng đẹp, khóe mắt vẫn còn nước mắt chưa được lau khô, lăn xuống gò má xinh đẹp tuyệt trần, tạo thành một đường rồi biến mất trong lớp vải bông (vải bông ở đây có nghĩa là giường nệm, nước mắt thấm xuống dưới).

Cánh cửa vốn đã được khóa, đột nhiên bị chuyển động bởi một ai đó vô hình, cửa bị đẩy ra không một tiếng vang. Có cơn gió mát thổi vào, cửa gỗ được đóng lại rất nhẹ nhàng.

Người ngủ trên giường không thoải mái, xoay chuyển thân người, lưng đối diện với cửa.

"Bảo Nhi," Một tiếng nỉ non, thân hình trong suốt hiện ra ở trước giường. Khuôn mặt tà mị (gian tà, yêu ma) ấy, đôi mắt màu lam trong veo ấy không chớp một lần, nhìn chằm chằm vào nửa bên mặt vui vẻ khi ngủ của nàng: “Đúng là đứa ngốc!” Hắn đưa ngón trỏ ra, dùng lòng ngón tay chỉ chỉ vào chóp mũi nàng, cánh môi phấn hồng không khỏi lộ ra nét cười.

Nàng nhíu mày từ chối, giống như đồng ý mà cũng giống như “ưm” một tiếng, thở dài.

Thời gian chỉ có ba ngày, vết thương của nàng còn chưa khỏi hẳn, thân hình gầy yếu. Tuy rằng núi Mặc chỉ cách vài dặm đường, nhưng đối với một người có thân thể suy yếu mà nói, muốn leo lên đó chẳng khác nào bảo một lão già nhảy dây, khó khăn không sao kể nổi.

Ánh mắt Lộ Nhi tràn đầy xót xa. Nhìn khuôn mặt tái nhợt không còn chút giọt máu nào của nàng và cần cổ lại phải thay vải băng trắng thêm một lần nữa, trong phút chốc, khuôn mặt tà mị của hắn trở nên dịu dàng, nhìn chăm chú vẻ mặt say ngủ của nàng...

Người ngượng đỏ mặt là hắn! Nàng biết nhưng vẫn cố giả bộ ngủ say, nàng không thể mà cũng không muốn nhìn thẳng vào tầm mắt hắn, sợ mình sẽ nhịn không được, ôm lấy eo hắn rồi không để hắn rời đi.

"Nào nào, ngoan, uống viên thuốc này vào, thân thể nàng sẽ hồi phục nhanh hơn một chút.” Hắn lấy một bình sứ màu trắng từ trong ngực ra, đổ ra một viên màu đen rồi cầm trong lòng bàn tay, bóp nhẹ, đặt ở bờ môi nàng.

Viên thuốc? Nàng nhịn không được, chân mày run rẩy hai lần rồi nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, nàng tuyệt đối không thể để hắn phát hiện mình còn tỉnh giấc.

Yên lặng nuốt mấy ngụm nước bọt, nàng có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ viên thuốc, giống hệt như hương vị trên người hắn vậy, nhẹ nhàng khoan khoái mà thơm thoang thoảng.

Thấy nàng ngủ không hề hay biết, hắn mấp máy môi, cúi người, thả viên thuốc vào miệng mình rồi bỗng dưng phủ lên cánh môi Bảo Nhi, đẩy viên thuốc nơi đầu lưỡi mình vào trong miệng nàng.

Nói ra cũng thật lạ, viên thuốc ở trong miệng hắn thì không hòa tan, nhưng vừa vào miệng nàng lại giống băng gặp phải nước, thay đổi và tan ra từng chút một, trong chút cái đắng có chút hương vị ngòn ngọt.

Nàng không khỏi nuốt viên thuộc đã hóa thành dòng nước mềm mại. Trong lúc đó, cánh mũi đang thở của nàng tràn đầy hơi thở lẫn hơi mát đặc trưng trên người hắn.

"Cốc! cốc!" Bỗng nhiên cửa bị gõ vang.

Nàng gượng mở mi mắt, cõi lòng trầm xuống, bên cạnh giường đâu còn nửa bóng dáng của người? Giống như tất cả những gì vừa rồi đều là ảo giác, nàng liếm khóe miệng, hương vị quen thuộc vẫn còn lưu lại như cũ.

"Ai đó?" Nàng mở miệng hỏi, giọng nói vốn khàn khàn đã khôi phục sự tao nhã ngày thường, nàng kinh ngạc.

Một tay hoảng loạn xoa lên cổ, chạm nhẹ vào miệng vết thương. Kỳ lạ, không đau không xót. Đầu ngón tay nàng run lên, tháo vải trắng xuống, thắp ít nến, cầm lấy chiếc gương đồng, chỉ thấy bên trong cổ vẫn hoàn hảo như lúc ban đầu, ngay cả một vết sẹo cũng không bị lưu lại.

"Cốc! Cốc! Cốc!" Tiếng gõ cửa cũng trở nên vừa nhanh vừa gấp.
     
Nàng đành phải đứng dậy, bước chân yếu ớt bỗng trở nên giống như ngày thường, có thể cất bước đi lại. Cõi lòng nàng hoảng hốt, nhưng khi nuốt chút hương vị còn sót lại nơi đầu lưỡi vào cổ họng, hình như nàng đã hiểu ra cái gì đó nên chỉ mỉm cười, tim đập nhanh hơn, sờ tay lên khuôn mặt ấm áp, mở cửa nhẹ nhàng.

"Lộ Nhi, chàng..." Vừa mới mở miệng, nàng lập tức phát hiện mình gọi sai người rồi, xấu hổ cong cái miệng nhỏ lên.

"Nàng nhớ hắn như thế à, Bảo Nhi?” Khuôn mặt độc ác đùa giỡn đang cười liếc nàng, dáng vẻ công tử cà lơ phất phơ này, không phải Đông Công Doãn thì là ai? “Đúng là khiến ta đau lòng, ta chịu phong trần mệt mỏi để chạy về, nghe nói chuyện của muội, ta vội vàng vượt tường qua đây, ngay cả nhìn muội cũng không nhìn mà đã gọi sai tên người rồi, đúng là khiến ta đau lòng mà.”

Kim Bảo Nhi khẽ ho một tiếng, khuôn mặt đỏ lên vì mất tự nhiên, thân thể có thai của nàng hơi nghiêng, nhìn nhìn ánh trăng treo trên cao. Gần đến canh ba, hắn biến mất một khoảng thời gian, cuối cùng cũng xuất hiện rồi.

"Vào đi."

Hắn dùng quạt giấy gõ nhẹ lên đầu nàng. Động tác này chẳng khác nào dáng vẻ của một gã huynh trưởng. Hắn cười nghênh ngang, bước vào phòng nàng, giống như trước kia hắn chưa từng biết thân phận thật sự của nàng vậy, luôn luôn xấu xa, nửa đêm còn chạy tới nói muốn ở chung phòng, lần nào cũng bị nàng đá một cước ra ngoài.

"Không đúng!” Cửa vừa đóng lại, nàng đột nhiên cả kinh kêu lên, trợn lớn hai mắt, nhìn kẻ nào đó đang tự nhiên bước tới bên cạnh bàn trà rồi ngồi xuống, đã vậy còn tự mình rót trà uống – Đông Công Doãn, “Huynh nhớ được Lộ Nhi ư? Huynh nhớ ra chàng?”

Đưa mắt nhìn khắp cả trấn, trừ nàng và hai vị đạo sĩ ra thì không có một người nào nhớ được Lộ Nhi, vì sao hắn lại nhớ được?

"Kể ra cũng lạ, sao ta đi khắp trấn trên một hồi, có rất nhiều người nhắc đến xà yêu gì đó, lại còn nói muội gọi hắn là “Lộ Nhi”? Bảo Nhi, rốt cuộc chuyện này là thế nào, lúc nói chuyện, vẻ mặt của họ giống như là không quen biết, rõ ràng Lộ Nhi nghỉ ngơi ở trấn này mấy tháng, thế mà ngay cả lão quản gia nhà ta cũng không nhận ra hắn là ai đấy.” Mồm hắn ngậm đầy nước trà, vẻ mặt cũng kinh ngạc theo.

Đúng vậy đó, nàng vốn cho rằng trừ mình ra, chỉ sợ không còn ai nhớ được Lộ Nhi, bởi vì bọn họ bị trúng yêu thuật, nhưng Đông Công Doãn lại nhớ được, chẳng lẽ nguyên nhân là do hắn rời khỏi trấn Lạc Thu ư?

"Có nhận ra hay không, bây giờ cũng không quan trọng nữa.” Nàng lắc đầu lạnh nhạt, cười nhẹ, đi đến phía đối diện hắn và ngồi xuống: “Sao huynh lại biến mất một cách đột ngột mấy tháng thế, huynh cũng biết Đông Công gia gia sẽ lo lắng mà, trong khoảng thời gian này, hầu như ngày nào ông ấy cũng phái người truyền tin tới kinh thành, muốn nhờ biểu tỷ huynh tìm xem huynh đang lạc ở chốn nào.”

Không phải nàng không lo chuyện của hắn, nhưng dường như nàng đã đoán được gì đó nên mới có thể lạnh nhạt như thế, cho dù không thể thành thân, hai người vẫn là thanh mai trúc mã, bằng hữu tốt như cũ. Nói không lo lắng là giả, vào lúc Lưu Vân sang trấn bên cạnh để bái kiến Vương công tử gia, Đông Công Doãn cũng biến mất theo, điều này nghĩa là gì? Nàng bất đắc dĩ nhìn hắn.

Hóa ra... Đông Công Doãn thật sự lọt vào bẫy sâu rồi.

"Khụ, ta đuổi theo Lưu Vân...” Suýt nữa bị sặc nước trà, hắn khẽ chuyển chén trà, mặt đỏ và nói: “Trong đó còn xảy ra vài việc, nhưng dài lắm, ta sẽ tìm dịp kể muội nghe.”

Xem ra, hẳn là chuyện tốt của hai người họ sẽ sớm thôi. Nàng mỉm cười, gật đầu, chỉ cần hắn đồng ý nói, bất kỳ lúc nào nàng cũng có thể nghe.

"Muội còn chưa có nói với ta, rốt cuộc trấn Lạc Thu đã xảy ra chuyện gì, tại sao tất cả mọi người đều quên Lộ Nhi, hơn nữa xà yêu kia lại là chuyện gì xảy ra?" Hắn nghiêm sắc mặt, quay lại chủ đề chính.

"Việc này..." Không biết nên mở miệng như thế nào, khuôn mặt nàng trở nên uể oải: “Nhắc tới thì có lẽ ngay cả huynh cũng không tin... Lộ Nhi, chàng ấy là một xà yêu ngàn năm.”

"Loảng xoảng!" Lực tay buông lỏng, chén trà trong tay Đông Công Doãn rơi xuống bàn, nước trà chảy xuôi, hắn cứng họng không nói được lời nào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt Hoa Dạ Tuyết về bài viết trên: Cuncute, Hothao, Hoàng Nhất Linh, Melody, antunhi
     
Có bài mới 15.05.2018, 16:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 29.12.2017, 19:58
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 82
Được thanks: 377 lần
Điểm: 35.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xà công tử: Tiểu tướng công? Cút đi!!! – Thiên Lạc Họa Tâm - Điểm: 27
Chương 127: Đưa tiễn

Edit: Luoicon27

Beta: Luoicon27,  Melodysoyani

Đứng ở trên đường hẹp quanh co, cánh tay mảnh khảnh  nắm chặt gối đồ, nàng nhíu nhíu mày, liếc nhìn hai người đệ đệ khóc đến hồ đồ cùng đệ tức (em dâu) lần đầu tiên lộ ra thần sắc quan tâm, trong lòng không khỏi có chút cảm động, tất cả mọi người đều bởi vì Lộ Nhi mà thay đổi, đến cả mình cho là phải nữ giả nam trang cả đời cũng muốn vì hắn mà khôi phục lại phận nữ nhi.

"Bảo Nhi, ngươi thật quyết định muốn đi?" Đông Công Bằng một tay che ánh mặt trời, nhìn về phía Mặc Sơn,  lúc nhỏ mình từng đi qua nơi đó mấy lần, sau lại bị gia gia biết, về sau không dám lén đi chơi, nhưng. . . . . . "Không phải đạo sĩ kia là lừa gạt ngươi chứ? Ta đã ở Mặc Sơn kia chơi mấy lần, nơi đó làm gì có Phượng Hoàng nào, cũng chưa thấy có ai nói đến chuyện này."

Nàng khẽ mỉm cười, có một vài việc,không nói thì tốt hơn, ít nhất còn để bọn họ cho là mình bị người ta lừa, còn hơn là để họ nghĩ mình phải đi chịu chết .

"Đại ca, ngươi. . . . . . Trên đường đi ngươi phải bảo trọng, mặc dù ta không biết rốt cuộc đại ca cùng Lộ Nhi  có quan hệ gì, cũng không biết đại ca có phải là thật sự bị đoạn tụ hay không, nhưng mà, chỉ cần là lựa chọn của đại ca, chúng ta đều nhất định ủng hộ ngươi." Kim Chuyên nghẹn ngào, cùng nương tử của mình ôm nhau, khóc đến mắt sưng thành hột đào.

Khóe miệng Kim Bảo Nhi giật hai cái, miễn cưỡng chống đỡ, Tam đệ đúng là luôn nói những lời nói kinh người, mặc dù mình không có khả năng “cưới” và ở cạnh Đông Công Bằng,  huống chi bọn họ quên Lộ Nhi rồi sao, làm sao sẽ nói ra hai chữ đoạn tụ này .

"Kim Quáng, đại ca không có ở đây, chăm sóc thật tốt mọi người,các ngươi đều đã lớn, đại ca cũng yên tâm nhiều." Vỗ vỗ bả vai nhị đệ,  ngược lại nàng có chút an ủi.

Ít nhất, sẽ không giống trước kia, ngay cả việc giao phòng bếp cho hắn đều phải lo lắng đề phòng.

Cắn răng, Kim Quáng mạnh mẽ gật đầu, một hàng lệ đảo quanh hốc mắt, cũng không phát ra bất kỳ âm thanh nào, nếu muốn được ở bên Kim Bảo Nhi, mình phải làm một nam tử hán đỉnh thiên lập địa, đổ máu chứ không đổ lệ.

"Bảo Nhi tỷ tỷ!" Lưu Vân đi tới từ trên đường mòn, vội vàng gọi lại Kim Bảo Nhi đang muốn rời đi.

Lưu Vân muội muội! Nàng kinh ngạc, dừng bước, nhìn về phía Lưu Vân búi tóc phụ nữ, càng thêm kinh ngạc không thôi, chẳng lẽ lúc đó Đông Công Bằng không có đuổi theo Lưu Vân?

Nhưng mà, mình cũng không nghe thấy tin Lưu Vân gả cho công tử Vương gia, rốt cuộc chuyện này là như thế nào? Hơn nữa, trong miệng nàng gọi, hẳn là hai chữ tỷ tỷ!

"Tỷ tỷ?" Tất nhiên hai người Kim Quáng cùng Kim Chuyên cũng nghe rất rõ ràng, lập tức trợn tròn hai mắt, chỉ biết là lúc Lưu Vân tức giận thì sẽ nổi điên, không ngờ khi bình thường cũng sẽ kêu loạn?

"Vân muội muội, sao ngươi lại tới đây?" Kim Bảo Nhi tiến lên, không khỏi nghiêng mắt liếc Đông Công Bằng phía dưới, cho là hắn sẽ lúng túng, nhưng  không ngờ, trên mặt của hắn lại là nụ cười ấm áp, không hề giống với bộ dáng cà lơ phất phơ trước đó, cái loại ngọt ngào đó, quả thật làm nàng nổi lên một trận da gà.

Chẳng lẽ hôm nay Đông Công Bằng là bị  trúng tà? Còn có thể cười được? Sẽ không sợ Lưu Vân lột da nàng?

"Nghe tướng công nói chuyện của ngươi, Bảo Nhi tỷ tỷ, không ngờ ngươi là cô nương kiên cường như vậy,  Vân rất  bội phục, mặc kệ Lộ Nhi là người hay là yêu, nhưng ở trong mắt của ta, hắn là một đứa trẻ tốt, một học trò giỏi,  Vân ủng hộ ngươi!" Nói xong, để bánh rán trong tay  vào ngực Bảo Nhi.

. . . . . . Tướng công? Lưu Vân thật là gả đi? Nhưng là, sao tướng công của nàng biết mình là nữ nhi?

Chẳng lẽ. . . . . .  Nàng hoài nghi nhìn về phía Đông Công Bằng đang cười khúc khích, chẳng lẽ hắn, là . . . . . .tướng công của Lưu Vân ? Cũng chỉ có hắn và Lộ Nhi mới biết thân phận nữ nhi của mình, về phần Mạc lão bản, hắn đang ăn cơm trong ngục giam, hơn nữa Lưu Vân cũng tuyệt đối không tìm hắn!

"Ngươi?" Nàng đưa ngón trỏ chỉ Đông Công Bằng.

"Chuyện nói rất dài dòng, nói rất dài dòng. " Vuốt vuốt cổ, hắn cười ngượng ngùng :"Khi nào ngươi trở về, ta sẽ nói cho ngươi, bởi vì ngươi bị thương, cho nên hai ngày nay  không có quấy nhiễu ngươi, đi Mặc Sơn chỉ mất mấy giờ, nhiều nhất thì ngày mai là ngươi có thể về, hay là chờ ngươi trở lại rồi hẵng nói."

Hắn thật sự cho rằng mình đi du ngoạn? Nàng lập tức nghẹn, chỉ đành phải gật đầu một cái.

Thế nhưng Lưu Vân biết mình là nữ nhi, nàng bước lên ôm Lưu Vân, nhẹ nhàng ghé vào tai nàng nói một câu, lập tức, hai gò má của Lưu Vân đỏ bừng, vừa muốn cười lại cố nén cười gật đầu.

Nghiêng mắt nhìn Đông Công Bằng đang tò mò nhìn về phía bên này, Kim Bảo Nhi sâu kín cười cất bước rời đi.

"Nàng ta nói với cái gì với nàng vậy?" Đông Công Bằng hỏi.

"Không có gì." Lưu Vân lập tức cơ trí lắc đầu, bày tỏ cái gì cũng không nói, dù sao, cũng chỉ là  một 'khuyết điểm nhỏ' của hắn, là Bảo Nhi tỷ tỷ tự nói với mình , thời khắc mấu chốt rất có hiệu quả.

Thật sao? Nghi ngờ nhìn bộ dáng thần bí của nàng, rất muốn biết, nhưng lại hiểu rõ tính tình của nàng, chỉ cần không muốn nói, là tuyệt đối thủ khẩu như bình.(giữ kín như bưng)

Nhưng mà, tại sao trên người mình lại nổi lên một tầng da gà? Nghĩ đến lúc dẫn Lưu Vân trở về, không biết gia gia biết mình đã cưới nương tử, người sẽ có phản ứng gì? Chẳng lẽ là cầm gậy đuổi mình? Hắn lắc đầu cười nhẹ, nhìn bóng dáng Bảo Nhi biến mất, đang muốn lôi kéo Lưu Vân trở về thì bị bốn bóng dáng chặn lại.

"Ngươi nói, đại ca là tỷ tỷ?" Y Đình trợn to  mắt mãnh liệt nháy mắt: "Tại sao đại ca lại là tỷ tỷ?"

"Các ngươi, còn không biết?" Lưu Vân giật mình, cuống quýt che miệng.

Chẳng lẽ là mình đã tiết lộ bí mật của Bảo Nhi, nhiều năm như vậy, nàng đều không có nói cho bất luận kẻ nào, ngay cả hai huynh đệ Kim Quáng cùng Kim Chuyên cũng không biết, bởi vì hai người bọn họ vẫn muốn tài sản Kim gia, đây là chuyện người người  ở trấn Lạc Thu đều biết, nhưng bây giờ bị mình không cẩn thận nói ra miệng, phải làm sao đây?

Thấy  bộ dáng của nàng, đám người Kim Quáng nhất thời hiểu rõ, bọn họ không có nghe lầm,  Lưu Vân gọi đại ca đích xác là "tỷ tỷ".

"Đông Công Bằng công tử, rốt cuộc chuyện này là như thế nào, tại sao đại ca phải đi liều mạng vì Xà Yêu, còn nữa, nàng nói chúng ta quên mất, rốt cuộc chúng ta quên mất cái gì? Hôm đó trên bãi đất trống, trong lúc mơ hồ ta nghe được con rắn yêu kia khiến đại ca không cần hy sinh tánh mạng vô ích vì Tử Huân, ngươi biết những chuyện gì, nói cho ta biết nhanh lên." Kim Quáng gãi gãi đầu, nghĩ như thế nào cũng không thông, mấy ngày nay, gần như là hắn nghĩ đến  muốn bể đầu.

"Cái gì? Tử Huân?" Đông Công Bằng đột nhiên tức giận: "Thằng nhóc kia, thế nhưng khiến Bảo Nhi mang thai cốt nhục của hắn, ta nhất định phải đi làm thịt hắn!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn luoicon27 về bài viết trên: Cuncute, Hothao, Hoàng Nhất Linh, Melody, antunhi, sweetthanks
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 149 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Aretha William, conluanho, Hồng Gai, LinMin, pypyl, susublue, Thaole152, trang trảnh, Viola, y229917 và 1107 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

5 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 721 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 357 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Sam Sam: hú cả hồn :v
Độc Bá Thiên: Bà bà tặng thỏ mi cho con ạ
Con iu bà bà nhìu nhìu nhìuuuu lém lém :kiss5:
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.