Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 

Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

 
Có bài mới 01.01.2015, 09:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10577 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 22
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


SẾP, DÈ DẶT MỘT CHÚT!


images


Tác giả: Quả Đào Lạc Đường

Số chương: Q1 - 71 chương, Q2 - 136 chương + 3 ngoại truyện

Editor: smizluy1901

Beta: munna

Nguồn:  https://diendanlequydon.com/

Giới thiệu:

     Anh là một người đàn ông rất có khí chất quân nhân, ngay cả khi lên giường lời nói ra cũng giống như là phát khẩu lệnh, ngắn mà có lực: "Cho em thời gian mười giây, cởi quần áo lên giường. Nếu không nghe lời chỉ huy, bổn thiếu lập tức lựa chọn cường công."

     Cô là một người tuyệt không cúi đầu trước thế lực ác, bất kể anh là Thượng tá hay là Thủ trưởng. Dám phóng ngựa tới đây, quật ngã tất cả:

     "Anh dám tiến lên một bước nữa, em sẽ bắt anh!"

***

     Một là kim quang lấp lánh kiêu ngạo mạnh mẽ được trọng vọng ba đời, Thượng tá đại nhân trẻ tuổi nhất quân khu S.

     Một là nữ cảnh sát hình sự mạnh mẽ quả cảm ghét ác như thù, đại tiểu thư trước khi hào môn phá sản.

     Lần đầu tiên gặp mặt, cô coi anh là khách làng chơi, giội cho anh một ly rượu.

     Lần thứ hai gặp mặt, cô coi anh là lưu manh, đá sinh mạng của anh.

     Lần thứ ba gặp mặt, cô đau khổ phát hiện anh trở thành cấp trên của cô, mà cô trở thành lính của anh.

...

     Lần thứ n gặp mặt, cô mặc áo cưới, lại ở cùng một ngày trở thành bị chồng ruồng bỏ.

     "Chị à, thật ngại, bộ lễ phục này có phải nên cởi ra trả lại cho tôi hay không vậy?" Cô gái nép vào trong ngực chú rể, chế giễu cười nhạo.

     Cô xấu hổ và giận dữ rời đi, lại bị anh kéo lại, ôm vào trong ngực.

     "Các người nghe kỹ cho bổn thiếu. Từ hôm nay trở đi, cô ấy chính là người phụ nữ của bổn thiếu. Tất cả nợ cô ấy, bổn thiếu cũng sẽ thay cô ấy đòi lại từng cái!"

***

     Đoạn ngắn một:

     "Sếp, xin anh cách chúng tôi xa một chút, anh đây là đang quấy nhiễu cảnh sát." Cô cố gắng giữ tỉnh táo.

     "Nếu như anh không đi thì sao?" Anh trêu tức.

     "Vậy tôi đây lập tức tố cáo anh với quân khu!" Cô không thể nhịn được nữa.

     "Xin cứ tự nhiên, anh không ngại em tố cáo thêm một điều - đánh lén cảnh sát." Nói xong, cúi đầu cúi người, hôn cô.

     Đoạn ngắn hai:

     Cô ném một tờ giấy quyết định tới trước mặt của anh, hét lớn:

     "Anh gạt em, tòa án phán quyết quân cưới không được ly hôn!"

     Anh cười đến mức xảo quyệt như con cáo: "Cảnh trưởng phu nhân thân ái, đây là lẽ thường."

     "Khốn kiếp! Chúng ta đã nói đây là kết hôn giả!" Cô tức giận đến mức muốn giết anh.

     "Thật xin lỗi, nếu trưng dụng vật tư quân dụng, thứ cho không trả hàng."

     Đây là một câu chuyện anh đuổi tôi trốn, anh theo tôi chạy giữa một người đàn ông cường thế và phúc hắc với một nữ cảnh sát.

     Con đường truy cầu chân lý dài đằng đẵng này, xa xăm này, con đường đuổi theo vợ này nhất định phải tận lực bất khuất mà theo đuổi đến cùng!



MỤC LỤC

Quyển I: Oan gia dễ kết không dễ giải


Chương 01Chương 02Chương 03

Chương 04Chương 05Chương 06Chương 07

Chương 08Chương 09Chương 10

Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14

Chương 15Chương 16Chương 17

Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21

Chương 22Chương 23Chương 24

Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28

Chương 29Chương 30Chương 31

Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35

Chương 36Chương 37Chương 38

Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42

Chương 43Chương 44Chương 45

Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49

Chương 50Chương 51Chương 52

Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56

Chương 57Chương 58Chương 59

Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63

Chương 64Chương 65Chương 66

Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71


Quyển II: Hạnh phúc dựa vào đoạt không dựa vào nói


Chương 01.1 || Chương 01.2 || Chương 01.3 || Chương 01.4

Chương 02.1 || Chương 02.2 || Chương 03.1 || Chương 03.2 || Chương 04.1

Chương 04.2 || Chương 04.3 || Chương 04.4 || Chương 05.1

Chương 05.2 || Chương 05.3 || Chương 05.4 || Chương 06.1 || Chương 06.2

Chuơng 07.1 || Chương 07.2 || Chương 08.1 || Chương 08.2

Chuơng 08.3 || Chương 08.4 || Chương 09.1 || Chương 09.2 || Chương 10.1

Chương 10.2 || Chương 10.3 || Chương 10.4 || Chương 11.1

Chương 11.2 || Chương 11.3 || Chương 11.4 || Chương 12.1 || Chương 12.2

Chương 13.1 || Chương 13.2 || Chương 13.3 || Chương 13.4

Chương 14.1 || Chương 14.2 || Chương 15.1 || Chương 15.2 || Chương 16.1

Chương 16.2 || Chương 17.1 || Chương 17.2 || Chương 17.3

Chương 17.4 || Chương 18.1 || Chương 18.2 || Chương 19.1 || Chương 19.2

Chương 19.3 || Chương 19.4 || Chương 20.1 || Chương 20.2

Chương 21.1 || Chương 21.2 || Chương 21.3 || Chương 22.1 || Chương 22.2

Chương 23.1 || Chương 23.2 || Chương 24 || Chương 25.1

Chương 25.2 || Chương 26.1 || Chương 26.2 || Chương 27 || Chương 28

Chương 29 || Chương 30 || Chương 31 || Chương 32

Chương 33 || Chương 34.1 || Chương 34.2 || Chương 35.1 || Chương 35.2

Chương 36.1 || Chương 36.2 || Chương 37 || Chương 38.1

Chương 38.2 || Chương 39.1 || Chương 39.2 || Chương 40.1 || Chương 40.2

Chương 41 || Chương 42 || Chương 43 || Chương 44

Chương 45 || Chương 46.1 || Chương 46.2 || Chương 47.1 || Chương 47.2

Chương 47.3 || Chương 48 || Chương 49 || Chương 50

Chương 51 || Chương 52 || Chương 53 || Chương 54 || Chương 55.1

Chương 55.2 || Chương 55.3 || Chương 56.1 || Chương 56.2

Chương 57.1 || Chương 57.2 || Chương 58.1 || Chương 58.2 || Chương 59.1

Chương 59.2 || Chương 60 || Chương 61.1 || Chương 61.2

Chương 62.1 || Chương 62.2 || Chương 63.1 || Chương 63.2 || Chương 63.3

Chương 64 || Chương 65 || Chương 66 || Chương 67

Chương 68 || Chương 69.1 || Chương 69.2 || Chương 70 || Chương 71

Chương 72 || Chương 73 || Chương 74.1 || Chương 74.2

Chương 75 || Chương 76 || Chương 77 || Chương 78 || Chương 79

Chương 80 || Chương 81 || Chương 82 || Chương 83

Chương 84 || Chương 85 || Chương 86 || Chương 87 || Chương 88

Chương 89 || Chương 90 || Chương 91 || Chương 92

Chương 93 || Chương 94 || Chương 95 || Chương 96 || Chương 97

Chương 98 || Chương 99 || Chương 100 || Chương 101

Chương 102 || Chương 103 || Chương 104 || Chương 105 || Chương 106

Chương 107 || Chương 108 || Chương 109 || Chương 110.1

Chương 110.2 || Chương 110.3 || Chương 111 || Chương 112 || Chương 113

Chương 114 || Chương 115 || Chương 116 || Chương 117

Chương 118 || Chương 119 || Chương 120 || Chương 121 || Chương 122

Chương 123 || Chương 124.1 || Chương 124.2 || Chương 124.3

Chương 125.1 || Chương 125.2 || Chương 125.3 || Chương 126.1 || Chương 126.2

Chương 127.1 || Chương 127.2 || Chương 128 || Chương 129

Chương 130.1 || Chương 130.2 || Chương 130.3 || Chương 131 || Chương 132

Chương 133 || Chương 134 || Chương 135 || Chương 136.1

Chương 136.2

Ngoại truyện 1.1 || Ngoại truyện 1.2 || Ngoại truyện 1.3

Ngoại truyện 2 || Ngoại truyện 3



Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 08.10.2017, 18:36, lần sửa thứ 278.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.01.2015, 15:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10577 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển I: Oan gia dễ kết không dễ giải

Chương 1: Leo tường lẻn vào


Editor: smizluy1901

Chấm nhỏ thưa thớt, ánh đèn rực rỡ sáng lên.

     Câu lạc bộ giải trí sang trọng nhất và lớn nhất thành phố A - Cung điện Cửu Trọng, Tử Tiêu Cung.

     "Nào, để ăn mừng Hàn thiếu và Tề thiếu được “tạm tha” trở về, tôi đề nghị mọi người kính bọn họ một ly." Một người đàn ông điển trai mặc chiếc áo sơ mi Charver, hơi nâng cao ly thủy tinh lóng lánh trong suốt với người đàn ông khẽ vuốt cằm ngồi ở giữa ghế sa lon bằng da thật hình nửa vòng tròn, giọng điệu mang theo trêu chọc.

     "Ha ha." Những người bên trong sảnh bao nghe vậy, cũng bị chọc cười.

     "Bệnh cũ chanh chua của Đường nhị công tử này vẫn không thay đổi nhỉ." Bên phải ghế sa lon, người đàn ông được gọi là Tề thiếu nâng ly cười đáp.

     "Nhị hay không nhị gì chứ, gọi là Đường gia." Ánh mắt hoa đào xinh đẹp không vui trừng mắt nhìn Tề Danh Dương, mở miệng.

     "Đường gia gì chứ, nhìn điệu bộ lả lơi này của cậu, gần giống như Thỏ gia." Giàu có nhất nhì thành phố S, người thuận lợi đứng đầu ngôi vị người thừa kế của Câu gia - Câu Tử Minh lập tức công kích lại nói.

     "Tiểu tử cậu không muốn quyền kinh doanh mỏ than đúng không." Đường Tuấn nhướng mày rậm, đe dọa.

     Đường Tuấn là quan ba đời danh xứng với thực, vốn nổi tiếng là con cháu nhà giàu có. Ông nội là Bí thư Tỉnh ủy, ông già là Thư ký Thị ủy, mẹ còn là đàn em khóa dưới của Obama. Bối cảnh gia đình như vậy, không cố chấp cũng khó.

     Nhưng những người ở trong sảnh bao này, tất cả đều không phú thì là quý. Xuất thân của mỗi người đều hùng hậu đến khiến người ta tắc lưỡi, cũng không ai coi những lời này của anh ta là chuyện nghiêm túc.

     Câu Tử Minh đang muốn phản kích lại, Hàn Dập Hạo ngồi ở chính giữa vẫn không lên tiếng cuối cùng mở miệng, giọng nói trầm thấp thuần phác từ từ vang lên: "Hôm nay, không phải là đến để nghe các cậu gây gổ, uống rượu trước đã."

     "Đừng để ý tới hai người này, không việc gì lập tức cấu xé nhau. Nào, mọi người cạn một ly, chúc mừng Hàn thiếu vinh dự trở thành Thượng tá." Con trai độc nhất của ông trùm tài chính ngân hàng lớn nhất thành phố A, Tiễn Thiểu Kiệt nâng ly đề nghị.

     "CHEERS!"

     "Lafite năm 82, đậm đà trơn mịn, còn có một mùi hương trái cây tươi mát. Quả nhiên là rượu ngon." Tỉ mỉ thưởng thức ly rượu ngon, Tề Danh Dương tán thưởng.

     "Rượu là rượu ngon, nhưng không bằng hùng hồn mạnh mẽ của Latuor, thiếu đi hương vị." Hàn Dập Hạo đặt ly rượu xuống, nhàn nhạt nói.

     "Sớm biết Hàn thiếu sẽ nói như vậy, bình Latour năm 69 này đủ mạnh chứ." Đường Tuấn cười lấy ra một chai rượu đỏ đắt tiền quý giá từ phía sau, để lên bàn.

     "Cái cậu này, có rượu ngon cũng không lấy ra sớm một chút." Câu Tử Minh đưa tay đoạt lấy rượu đỏ yêu thích, mở nắp chai ra, ngửi mùi thơm xộc vào mũi, thốt ra một tiếng than nhẹ thỏa mãn.

     Đường Tuấn khinh bỉ mà liếc anh ta một cái: "Cậu là nhà giàu mới nổi, biết cái gì. Rượu thì giống như phụ nữ, có điều giá trị có thể nổi bật hơn."

     "Nói đến phụ nữ, đêm nay Đường nhị công tử làm chủ, sẽ không keo kiệt đến ngay cả gái đẹp cũng không gọi tới tiếp khách chứ." Tiễn Thiểu Kiệt cười ám muội.

     "Thương nhân ấy hả, quả nhiên chỉ vì cái lợi trước mắt." Đường Tuấn làm ra vẻ tiếc nuối mà lắc lắc đầu: "Rượu, muốn uống ngon nhất. Phụ nữ, đương nhiên cũng phải tìm xinh đẹp nhất. Các anh em yên tâm, các cô gái xinh đẹp nhất trong “Cửu Cung” chắc chắn sẽ tới."

     "Theo tôi nói, chỗ dùng của phụ nữ thì như nhau. Mặc quần áo vào cũng là phải cởi ra, cần gì lãng phí thời gian như vậy." Câu Tử Minh nói.

     "Cậu chính là cầm thú." Đường Tuấn biểu lộ vẻ mặt trẻ con không thể dạy dỗ được.

     "Theo tôi nói, phụ nữ coi trọng chính là cảm giác, sờ lên sẽ có khuynh hướng cảm xúc bóng loáng giống như tiền giấy vậy." Tiễn Thiểu Kiệt tiếp lời.

     "Quả nhiên là mở ngân hàng." Tề Danh Dương cười cười lắc đầu.

     "Vậy cậu thích dạng nào?" Câu Tử Minh hỏi.

     "Đương nhiên là đôi mắt." Tề Danh Dương qua quýt đáp.

     "Tề đại thiếu vẫn “chất phác” như vậy ấy nhỉ." Mọi người cười ầm lên.

     Tề Danh Dương cũng không chấp nhặt với bọn họ, cười cười uống rượu.

     "Cuối cùng, đến lượt Hàn thiếu trả lời. Cái dạng phụ nữ nào mới có thể lọt vào pháp nhãn của Thượng tá đại nhân của chúng ta đây?" Đường Tuấn không có ý tốt hỏi, ánh mắt của mọi người rơi vào trên người của người đàn ông trầm mặc ít nói.

     Hàn Dập Hạo, xuất thân thế gia là quân nhân, tiêu chuẩn được trọng vọng ba đời. Ông nội đã từng cùng vai lứa với thập đại tướng quân, trải qua kháng Nhật, giải phóng, viện binh kháng Mỹ sớm chờ đợi ở chiến trường, là lão anh hùng cách mạng sống sót trong núi thây biển máu, Tổng tham mưu trưởng của tiền quân khu S.

     Ông Hàn có sáu người con trai, ba người con gái. Con trai đều gia nhập vào quân ngũ, con gái đều gả cho quân nhân. Đến thế hệ này của Hàn Dập Hạo, Hàn gia đã vượt quá một Thượng tướng, hai Trung tướng, ngoài ra quan chức lớn nhỏ càng đếm không xuể.

     Nếu bàn về bối cảnh và thực lực, ở đây không người nào dám phủ nhận, Hàn gia tuyệt đối là thuộc loại trâu bò tồn tại. Nhưng gia đình nhà tướng này, lại có một quy luật thép, đó chính là đàn ông Hàn gia tuyệt đối không thể bám váy dựa vào quan hệ trong nhà mà mưu cầu chức quan. Cho nên, Hàn Dập Hạo trở thành Thượng tá trẻ tuổi nhất quâu khu S, toàn bộ là bằng thực lực của chính mình.

     Bỏ qua nhân tố gia đình không nói, Hàn Dập Hạo cũng là nhân vật đi đến đâu cũng được coi là tiêu điểm. Danh môn công tử trong một phòng này, mỗi người một dáng vẻ phi phàm, điển trai như Đường Tuấn, phóng khoáng như Tiễn Thiểu Kiệt, cường tráng như Tề Danh Dương, phong lưu như Câu Tử Minh.

     Mà trên người Hàn Dập Hạo lại là tập hợp hết thảy vẻ nam tính của đàn ông và tướng mạo đẹp của phụ nữ. Bởi vì bà nội là người Liên Xô, ngũ quan của anh sâu sắc hơn nhiều so với người phương Đông. Một quân nhân ý chí kiên cường và giàu lòng hy sinh cao gần 1m9 lại có được một gương mặt có thể so với Venus. Ngũ quan và hình dáng rõ ràng kết hợp với đường cong hoàn mỹ, lại thêm khí phách vô hình trung của quân vương, đủ để khiến cho bất kỳ một người phụ nữ nào trên đời cũng điên cuồng.

     "Phụ nữ ấy à, giống như một khẩu súng tốt." Nhẹ nhàng lắc ly rượu, Hàn Dập Hạo thưởng thức vị hơi đắng của chất lỏng trong miệng, từ tốn nói: "Vừa cần tinh xảo, cũng không mất đi uy lực nên có."

     "Ha ha." Đường Tuấn vỗ tay cười nói: "Lý luận này cũng rất mới mẻ, lần đầu nghe thấy so sánh phụ nữ với súng."

     "Tinh xảo đó là nhất định, nhưng câu sau kia thì tôi không đồng ý. Phụ nữ nên thuộc loại liễu yếu đón gió như Lâm Đại Ngọc, cần gì uy lực." Tiễn Thiểu Kiệt không đồng ý nói.

     "Tính tình của Hàn thiếu đây các cậu không biết sao?" Tề Danh Dương cười trêu chọc: "Công việc không có chút tính khiêu chiến thì sao có thể khơi lên hứng thú của cậu ấy được. Phụ nữ đều giống nhau, càng ăn miệng càng hợp vị."

     "Được rồi, chớ nói tôi như một người mắc chứng tình dục biến thái." Hàn Dập Hạo nhàn nhạt phản bác.

     "Vậy đường kính của súng tốt nhất là 5.45MM, đúng không." Câu Tử Minh cười to nói.

     "Vậy cũng thật là đủ căng rồi." Đường Tuấn nói tiếp, những người đàn ông cười ầm lên.

     Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Đường Tuấn lên tiếng ra lệnh. Cửa phòng mở ra, mấy cô gái tuyệt đẹp ăn mặc sexy, quần áo sành điệu đi vào.

     "Các vị, “điểm tâm” đến rồi, tận hưởng thật tốt nhé."

     Đêm, giờ mới bắt đầu.

     Lúc này, tại cửa "Cửu Cung".

     "Tôi xin anh, tôi thật sự là vào trong tìm người, các anh châm chước một chút được không?" Một cô gái có khuôn mặt thanh tú, tóc dài, thấp giọng cầu xin.

     "Tiểu thư, chúng tôi đã nói rồi. Trừ phi cô là thành viên ở đây của chúng tôi, hoặc là có thành viên khác giới thiệu. Nếu không, cô không thể đi vào." Một nhân viên tiếp tân mặc đồng phục đen trắng, thái độ vừa lễ phép lại vừa lạnh lùng từ chối.

     "Tôi thật sự là vào trong tìm người rất quan trọng. Tìm được tôi sẽ ra ngoài ngay, tuyệt đối sẽ không làm lỡ quá nhiều thời gian. Xin các anh giúp đỡ." Trong lòng Thẩm Tòng Thiện thầm bảo nén giận. Làm một người cảnh sát, muốn đi vào những câu lạc bộ giải trí thế này lại còn phải ăn nói khép nép mà cầu xin người gác cổng. Hơn nữa, đối phương còn bày ra bộ mặt đưa đám.

     "Xin lỗi." Bất kể Thẩm Tòng Thiện nói thế nào, đối phương chỉ lạnh lùng thốt ra hai chữ này, tỏ rõ không có thương lượng.

     "Anh." Thẩm Tòng Thiện thật muốn trực tiếp quật ngã anh ta. Nhưng cô cũng hiểu được, cái chỗ này không phải là hộp đêm bình thường. Nghe nói ông chủ chính là cháu trai ruột của Bí thư Tỉnh ủy, đừng nói xin lệnh lục soát, cho dù thông lệ kiểm tra bình thường ở nơi này cũng "Được miễn" tất cả. Hôm nay, nếu như cô ầm ĩ ở chỗ này, tuyệt đối không có lợi.

     Con đường này không thể thực hiện được, chỉ có thể đi đường khác. Ánh mắt của Thẩm Tòng Thiện liếc nhìn về phía lùm cây rậm rạp của "Cửu Cung", trong lòng đã có cách.

     "Thôi, không cho vào thì không vào, cái nơi tồi tàn này ai thèm quan tâm." Kìm nén sự tức giận trong bụng, Thẩm Tòng Thiện hung hăng trừng mắt liếc nhìn vẻ mặt không biểu cảm của người tiếp tân, xoay người rời đi.

     Góc tường, lần theo góc chết của ánh sáng, Thẩm Tòng Thiện lần mò đến gần mặt bên của Cửu Cung, ánh mắt trong veo giống như con mèo con nhanh chóng quét một vòng hoàn cảnh xung quanh. Nhìn thoáng qua cửa sổ lầu hai cao hơn tầng lầu bình thường rất nhiều, tầm mắt rơi vào trên bức tường phía ngoài. Vì để tạo hình thức đẹp nên trên điêu khắc hình lập thể gồ lên, cô nắm lấy một bông hoa chạm khắc hình hoa hồng, thân thủ nhanh nhẹn mà leo lên.

     Thẩm Tòng Thiện, Trung đội trưởng trung đội một của chi đội một của Cục cảnh sát điều tra hình sự của thành phố A, 24 tuổi. Mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng cô có được suy nghĩ cực kỳ cẩn thận cùng với khứu giác vô cùng nhạy bén đối với tội phạm. Trong sự nghiệp bốn năm làm cảnh sát, với bản lĩnh nghiệp vụ thành thạo và kỹ năng cảnh vụ tuyệt vời, cô đã tham gia trinh phá ba trọng án lớn, một nhiệm vụ cấp 5 trở lên, đạt được vô số lời khen, nổi danh là "Cô gái thép dám liều, dám làm" trong đội cảnh sát.

     Trước khi gia nhập đội điều tra hình sự, Thẩm Tòng Thiện từng là một thành viên nữ trong đội đặc cảnh. Trong một lần truy bắt ma túy, cô nhảy từ trên lầu 7 xuống, bị trọng thương, sau đó mới được chuyển vào Đại đội điều tra hình sự. Vì vậy thân thủ của cô tốt hơn mấy nhân viên cảnh sát bình thường rất nhiều, tay không leo núi chỉ là chuyện nhỏ.

     Bất quá, lần này lẻn vào "Cung điện Cửu Trọng", không phả là vì tra án, mà là vì tìm người.

     Lưu loát leo lên lầu hai, Thẩm Tòng Thiện giống như con lươn trơn trợt bò vào cửa sổ, nhảy xuống tấm thảm thủ công dầy và cực lớn.

     Mới vừa đứng vững, nơi khúc quanh đã có mấy người đàn ông đi tới nhìn giống như bảo vệ. Thẩm Tòng Thiện lập tức trốn vào một căn phòng, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.

     Ở đây lại là một căn phòng thay đồ, may mắn chính là bên trong không chỉ không có ai, còn treo rất nhiều chiếc váy xinh đẹp.

     Cô cúi đầu liếc mắt nhìn chiếc quần bò áo T-shirt mặc trên người mình. Bộ đồ trên người này của mình nếu bị người bắt gặp, dùng đầu ngón chân đoán cũng đoán được là cô lẻn vào.

     Tùy tiện tìm một chiếc váy màu xanh từ trong tủ quần áo mặc vào người, thay giày cao gót, thả tóc buộc đuôi ngựa xuống, Thẩm Tòng Thiện nhanh chóng sửa sang lại tóc tai. Xem gương, ngoại trừ mình không có trang điểm, nhìn sơ cũng sẽ không khiến người ta nảy sinh hoài nghi.

     Thay đồ xong, Thẩm Tòng Thiện nhanh chóng đóng cửa phòng rời đi.

     "Rầm!" Căn phòng đang hát hò ầm ĩ, đột nhiên cửa phòng bị mở ra. Một cô gái lảo đảo xông vào, ánh mắt nhanh chóng liếc nhìn khuôn mặt của tất cả mọi người.

     Không có.

     Không đợi người bên trong đặt câu hỏi, Thẩm Tòng Thiện nhanh chóng cười nói: "Thật xin lỗi, đi nhầm."

     Nói xong, nhanh chóng đóng cửa phòng lại.

     Sau khi dùng cách như thế mở mấy căn phòng, Thẩm Tòng Thiện vẫn không có tìm được Thẩm Tòng Như. Trong lòng cô âm thầm tính toán, ở đây có ít nhất bốn tầng lầu, mỗi tầng không dưới hai mươi phòng. Dùng tốc độ này tìm người, còn chưa tìm được người đoán chừng đã bị nhân viên bảo vệ phát hiện.

     Nghĩ quá tập trung, ở một cái khúc quanh hình tròn, cô vô ý đâm đầu vào trước ngực của một người đàn ông.


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 01.01.2015, 16:54.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.01.2015, 08:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10577 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Giội rượu

     "Phịch" mặc dù kịp thời điều chỉnh thân hình, nhưng chân bị váy dài quấn lại, giày cao gót cao mười tấc dưới chân khiến cô mất trọng tâm, ngã mạnh xuống đất.

     "Thật xin lỗi, tiểu thư, cô không sao chứ." Người đàn ông cao lớn lập tức cúi người, áy náy hỏi.

     "Không sao." Không có nắm lấy cánh tay của người đàn ông chìa tới, Thẩm Tòng Thiện vịn tường vừa muốn đứng lên. Đột nhiên cảm thấy mắt cá chân đau nhói.

     "Ối." Đau nhức khiến cô thiếu chút nữa lại ngã xuống. Người đàn ông thấy thế, kịp thời giữ cô lại.

     "Tôi thấy là sái chân rồi." Tề Danh Dương vội vàng đỡ lấy cô, ánh mắt rơi ở trên mắt cá chân và động tác vô cùng mất tự nhiên của cô.

     "Không sao." Thẩm Tòng Thiện âm thầm kéo ra khoảng cách với anh ta. Chút đau nhức này, cô còn có thể chịu được.

     "Tiểu Thư, cô thật sự không sao chứ?" Tề Danh Dương không xác định mà dò hỏi.

     "Thật sự." Thẩm Tòng Thiện ngẩng đầu cười cười với anh ta, cô cũng không muốn phức tạp thêm.

     "Cô muốn đi đâu, tôi đưa cô đi." Thấy cô kiên trì, Tề Danh Dương cũng không tiện nói thêm cái gì.

     "Tôi thật sự không sao. Tiên sinh, anh đi trước đi, tôi còn đi được." Thẩm Tòng Thiện lễ phép từ chối. Đối với anh chàng đẹp trai nói dông dài này đã không còn kiên nhẫn, cô phải nhanh chóng tìm được Thẩm Tòng Như. Nếu như cô ấy thật sự đã xảy ra chuyện gì đó, cô làm sao trở về ăn nói với cậu.

     "Danh Dương, sao nhận điện thoại lâu vậy." Lúc này, cánh cửa phòng bên cạnh mở ra, một người đàn ông cao lớn đẹp trai khác đi ra.

     "Thì ra là có người đẹp đi cùng, khó trách không muốn đi vào." Ánh mắt của Đường Tuấn di chuyển ở giữa hai người, cười mập mờ trêu chọc.

     "Tôi không cẩn thận đụng phải vị tiểu thư này." Tề Danh Dương mở miệng giải thích.

     Sắc mặt Thẩm Tòng Thiện đột nhiên thay đổi, cô đẩy Tề Danh Dương bên cạnh ra, xông về phía Đường Tuấn.

     Hai người đều sửng sốt. Không đợi bọn họ phản ứng, Thẩm Tòng Thiện xông vào căn phòng như một cơn gió lốc, xông thẳng tới vị trí trung tâm nhất.

     Tất cả trai lẫn gái bên trong phòng đồng loạt nhìn về phía cửa. Không đợi mọi người hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, Thẩm Tòng Thiện đã vọt tới giữa phòng. Không nói hai lời, kéo cô gái đang nâng ly kính rượu Hàn Dập Hạo, khẽ quát: "Đi!"

     "Buông tôi ra." Cô gái bị kéo có mái tóc dài gợn sóng xinh đẹp, dáng người có lồi có lõm, mặc chiếc váy màu đỏ tía càng làm tôn lên sự tinh tế của cô. Cổ chữ V cực thấp làm cho hai bầu ngực kiêu ngạo của cô thêm sinh động. Cộng với gương mặt trang điểm tươi sáng này, thật có thể nói là tuyệt đẹp. Cô hất tay Thẩm Tòng Thiện ra, vẻ mặt cũng là tức giận.

     "Hôm nay, mày là tự mình đi theo chị, hay là để chị trói mày về gặp cậu." Đứng trên giày cao gót, khiến mắt cá chân của Thẩm Tòng Thiện đau hơn. Cô nhìn chằm chằm vào Thẩm Tòng Như, lạnh lùng ném cho cô ấy hai sự lựa chọn.

     Đúng vậy, người cô muốn tìm chính là cô em gái trước mắt này. Nếu không phải là hôm nay cậu gọi điện thoại cho cô, cô còn không biết Thẩm Tòng Như lại ở chỗ này làm "Công chúa". Cô đã hứa với cậu là phải mang Thẩm Tòng Như hoàn toàn không bị tổn hại gì trở về, cho nên mới nghĩ cách tìm cách lẻn vào.

     "Buồn cười, tôi làm cái gì thì mắc mớ gì tới chị. Tôi khuyên chị nhanh rời khỏi, để tránh cho bị người ta ném ra ngoài." Bị Thẩm Tòng Thiện ầm ĩ thế này, Thẩm Tòng Như chỉ cảm thấy mất hết thể diện. Vốn là không có thiện cảm với người chị bà con này, bây giờ lại càng vô cùng chán ghét.

     Nhìn xem màn kịch hay hồi lâu, người hơi có chút đầu óc cũng hiểu được là xảy ra chuyện gì. Đường Tuấn quan sát Thẩm Tòng Thiện. Mặc dù hiếu kỳ cô là làm thế nào lẻn vào, nhưng ở đây là địa bàn của anh, anh chắc chắn là sẽ không mặc cho cô gây chuyện.

     "Tiểu thư, tôi không biết là cô vào bằng cách nào, nhưng rõ ràng cô không phải là thành viên ở đây, mời cô đi cho." Đường Tuấn lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách.

     Thẩm Tòng Thiện không thèm để ý tới anh ta, lại hỏi Thẩm Tòng Như lần nữa: "Đi hay là không đi?"

     "Không đi." Thẩm Tòng Như cứng cổ đáp. Cô biết bản lĩnh của Thẩm Tòng Thiện, cũng nhìn ra được sự tức giận trong mắt của cô ấy. Nhưng có chỗ dựa là Đường Tuấn, giọng nói của cô cũng táo bạo hơn.

     Thẩm Tòng Thiện cũng không nói nhảm, ra tay nhanh chóng chế trụ lấy cổ tay của Thẩm Tòng Như, kéo cô ấy ra ngoài.

     "Thả tôi ra! Thẩm Tòng Thiện!" Không chịu được sự lôi kéo như thế, Thẩm Tòng Như tức giận đến giậm chân. Tuy nhiên, cánh tay kia của cô đột nhiên lại bị người khác kéo lại.

     "Bổn thiếu nói có thể đi sao?" Giọng nói trầm thấp từ tính từ từ vang lên, khiến cho trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh hơn.

     Lúc này, Thẩm Tòng Thiện mới chú ý tới người đàn ông bên cạnh Thẩm Tòng Như, đôi mắt hạnh xinh đẹp hơi nheo lại.

     Lông mày tà phi nhập tấn[1], sống mũi cao thẳng, môi mỏng đỏ hồng hơi mím, hình dáng đường cong hoàn mỹ, hệt như tác phẩm tay kiệt xuất nhất của thiên thần. Đôi mắt sâu giống như hồ cổ ngàn năm, lạnh lùng, nguy hiểm, khiến người ta chìm đắm.

     ([1] Chỉ lông mày hơi xếch vào trong tóc mai.)

     Diện mạo của anh lập thể thâm thúy hơn so với người phương Đông, cũng đẹp đẽ tinh tế hơn so với người bình thường, nhưng toát lên sự áp bức và khí phách giống như sư tử vậy.

     Lúc này, đứng ở giữa ánh sáng bên trong phòng, làm cả người anh càng thêm lóa mắt đến không thể nhìn thẳng.

     Thẩm Tòng Thiện cũng không phải kinh ngạc với sự đẹp đẽ của người đàn ông, cô nhìn chằm chằm chính là anh giữ chặt bàn tay của Thẩm Tòng Như.

     "Buông tay." Cô nhíu mày, lạnh lùng mở miệng.

     "Tiểu thư, cô gây sự nữa, tôi đành phải gọi bảo vệ tới đây dẫn cô ra ngoài." Đường Tuấn uy hiếp. Anh cũng không thích làm khó phụ nữ, nhưng nếu là cô quá phận, anh tuyệt đối sẽ khiến cô không chịu nổi mà chạy.

     "Tùy." Thẩm Tòng Thiện rút lấy thẻ cảnh sát trên người ra, mở miệng: "Bây giờ, tôi nghi ngờ ở đây đang có hành vi giao dịch bất chính. Căn cứ vào “Điều lệ xử phạt quản lý trị an của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa”, tôi có quyền dẫn đương sự về cục cảnh sát xử lý. Tiên sinh, anh không hợp tác, tôi có thể kiện anh gây cản trở công vụ."

     "Cảnh sát?" Hàn Dập Hạo hừ mũi phát một tiếng cười nhạo. Sở dĩ anh ra tay ngăn cản, cũng không phải ngắm trúng Thẩm Tòng Như. Chỉ là không coi anh ra gì mà muốn dẫn người đi, anh không đồng ý ai cũng đừng nghĩ lỗ mãng: "Cô đã nghi ngờ ở đây đang có giao dịch bất chính, đại khái có thể dẫn tất cả mọi người đi. Tiểu cảnh sát, cô có lá gan này sao?"

     "Đường nhị công tử, “Cửu Cung” của cậu không phải là có “Quyền được miễn” sao? Sao hôm nay còn bị đồng chí nữ cảnh sát xinh đẹp lục soát vặn hỏi vậy?" Câu Tử Minh ôm lấy người đẹp bên cạnh, cười nhạo.

     Sắc mặt của Đường Tuấn cũng đã thay đổi. Anh đang muốn đi tới phía Thẩm Tòng Thiện không thức thời, lại bị Tề Danh Dương ngăn lại.

     "Cô đã nghĩ rằng tôi làm khách làng chơi, vậy tôi sẽ thành toàn cho cô." Bị Hàn Dập Hạo khiêu khích chọc giận, Thẩm Tòng Thiện bưng lấy ly rượu trên bàn, đột nhiên giội vào anh.

     Thẩm Tòng Thiện ra tay mau lẹ, lại không hề báo trước. Cho dù với tốc độ phản ứng của Hàn Dập Hạo, cũng không kịp né tránh, đã bị giội cho một đầu một mặt.

     "A!" Mọi người cùng hít một hơi khí lạnh. Trong tích tắc, trong phòng yên tĩnh đến không nghe được bất kỳ tiếng động gì.

     Chất lỏng màu đỏ tươi từ trên tóc nhỏ giọt xuống, giống như chảy xuống mấy khe rãnh khúc khuỷu trên tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ bằng đá cẩm thạch. Rơi vào trên áo sơ mi đen hiệu GUCCI anh đang mặc, để lại một vệt vết bẩn lớn nhìn thấy mà giật mình.

     "Rầm!" Hàn Dập Hạo đột nhiên đứng lên, vóc người cao lớn ngang tàng khiến không gian bên trong phòng trong nháy mắt trở nên nhỏ hẹp. Anh khom người nhìn vào Thẩm Tòng Thiện. Tuy chưa giận tím mặt, nhưng bầu không khí được tỏa ra lại hoàn toàn thay đổi.

     Có một giây, ánh sáng bên trong phòng ảm đạm xuống, đan xen với ánh sáng mờ tỏa chiếu ở phía sau anh, tạo thành một đôi cánh màu đen rất lớn như một sự biến hóa huyền ảo, làm cho Hàn Dập Hạo như là hóa thân của Satan, nguy hiểm và đáng sợ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



YangLin: hi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.