Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Luyến nhân thủ đại kỳ - Thư Hạ Nhi

 
Có bài mới 31.12.2014, 11:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 08.05.2013, 22:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 55
Được thanks: 98 lần
Điểm: 8.82
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Luyến nhân thủ đại kỳ - Thư Hạ Nhi - Điểm: 10
Chương 3 – Hạ

Tác giả : Thư Hạ Nhi
Thể loại : Hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, thế thân, ngựơc luyến tàn tâm.
Editor : Băng Tiêu
Beta – reader : Tuyết Lâm, Băng Tiêu
Nguồn : sweetdeath4u


Sáng sớm hôm sau

Khi Cốc Diên mở hai mắt nhìn thấy Đàm Trọng Hải đang ngủ bên cạnh, nhất thời, hắn còn tưởng mình đang nằm mơ, một giấc mơ đẹp.

Hắn chậm rãi tiến lại gần khuôn mặt tuấn lãng của Đàm Trọng Hải, cảm nhận hơi thở ấm áp đều đều của người mình yêu, thoáng chốc, mặt hắn đỏ bừng như tôm luộc.

Trời ạ! Thật là hắn! Hắn thật sự đang ở bên cạnh mình.

Đêm qua tất cả đều không phải là mơ, hắn nhớ kỹ Đàm Trọng Hải đã cứu hắn từ trong tay nam nhân khác, thậm chí còn nói: “Hắn là người của ta…”

Đột nhiên, trái tim của Cốc Diên không nhịn được mà điên cuồng đập mạnh liên hồi, dù rằng hắn biết Đàm Trọng Hải nói với hắn như thế chỉ là vì đem hắn trở thành người kia, nhưng trái tim hắn cũng không thèm để ý mà đập thình thịch.

Ngay sau đó, hắn liền ý thức được mình cùng Đàm Trọng Hải đang ngủ chung giường, chẳng lẽ bọn hắn đã…

Nhất thời, hắn bật dậy mở chăn bông ra, kết quả phát hiện quần áo của mình lẫn Trọng Hải… vẫn còn nguyên như cũ.

Hắn thở dài, “Ôi! Thật làm ta thương tâm!”

Không phát sinh chuyện gì là sao chứ hả???

“Ngươi thất vọng cái gì?”

Nghe được giọng nói của nam nhân vang lên bên cạnh, Cốc Diên kinh ngạc mà xoay đầu lại nhìn thấy hai tròng mắt có chút lim dim của Đàm Trọng Hải đang nhìn mình chằm chằm.

Trong phút chốc, mặt Cốc Diên đỏ bừng, ngập ngừng nói với hắn: “Không, không có gì… Ách… thật ngại quá… đánh thức ngươi rồi…”

Hình như Đàm Trọng Hải không hề để ý đến Cốc Diên, hắn mệt mỏi nhắm mắt lại:

“Ta khó có được một chút thời gian nghỉ ngơi, rất mệt, giờ ngươi đã tỉnh, tự mình đi về chắc không có vấn đề gì. Cửa ra ở…”

“Ta… ta có thể mượn phòng tắm của ngươi một chút không?” Chưa đợi hắn nói xong, Cốc Diên đã đi trước một bước mà thỉnh cầu.

Thấy Đàm Trọng Hải vẫn im lặng nhắm mắt, Cốc Diên tự cho rằng hắn đã đồng ý, nhân tiện đi về phía phòng tắm, tâm lý tính toán bước kế tiếp nên làm thế nào.

Tắm rửa xong, hắn quấn cái khăn tắm quanh thắt lưng, đi tới bên giường nhẹ giọng dò hỏi: “Ta có thể mượn ngươi một bộ quần áo không? Hành lý của ta hình như vẫn để ở quán bar.”

Không biết người trên giường đã ngủ thiếp đi chưa, tóm lại thấy hắn không trả lời, cho nên Cốc Diên lại coi như hắn đã đồng ý mà tự ý đi tới tủ quần áo lấy ra một cái áo sơ mi cùng quần đùi, không coi ai ra gì thản nhiên cởi khăn tắm ra.

Vốn tưởng rằng Đàm Trọng Hải đã ngủ, không ngờ lúc này hai mắt vốn đang nhắm đã chậm rãi mở ra nhìn thân hình thon nhỏ của nam hài, gương mặt thanh tú còn lưu chút nước đậm vẻ ướt át, đột nhiên hắn nhíu mày, xoay người vào trong, không thèm nhìn cái người giống hệt Tiểu Ba kia nữa.

Đàm Trọng Hải nhắm mắt lắng nghe động tĩnh, biết nam hài đã mặc xong quần áo, vẫn đứng sau lưng hắn tựa hồ muốn nói cái gì đó, cuối cùng, đối phương lại không mở miệng, chỉ là nhẹ nhàng rời khỏi phòng như sợ đánh thức hắn.

Đàm Trọng Hải thầm nghĩ, người nọ cần phải đi rồi. Về phần hắn tự tiện mặc quần áo, kỳ thật chính mình cũng không quan tâm, chỉ cần hắn rời đi là tốt.

Nghĩ đến đây, Đàm Trọng Hải lại nhắm mắt, quyết định làm cho tâm thần đang hỗn loạn dần dần thả lỏng…

Bởi vì một lẽ rất đơn giản, nam hài xa lạ đột nhiên xông vào cuộc sống của hắn căn bản không phải là Tiểu Ba…

Tưởng rằng cuộc sống của mình sẽ khôi phục lại bình tĩnh vốn có, nhưng buổi trưa khi Đàm Trọng Hải thức dậy, mở cửa phòng ra đã thấy cái tên nam hài mặc quần áo của hắn đang dọn dẹp đống tạp chí bề bộn trên bàn trà ở phòng khách.

“Tại sao ngươi còn….”

Cốc Diên vừa thấy hắn đi ra, không đợi hắn hỏi xong, đã tươi cười đến kéo tay hắn đi về phía phòng bếp.

“Cuối cùng ngươi cũng chịu tỉnh lại, đã đói bụng chưa? Ta đã làm xong cơm trưa rồi, không phải khoe khoang nhưng tay nghề của ta thật sự rất khá đó!”

Đàm Trọng Hải cau mày chăm chú nhìn Cốc Diên, đáng lẽ nên sớm đẩy nam hài ra, nhưng vừa nhìn thấy nam hài do mặc áo quá to mà để lộ ra bờ vai trắng nõn cùng xương quai xanh gợi cảm, trong khoảng thời gian ngắn, hắn lại đem nam hài trước mặt thành Tiểu Ba, căn bản không cách nào đẩy hắn ra được.

Tới phòng bếp, hắn nhìn thấy một bàn đầy thức ăn ngon lành, nhìn ra cũng biết đấy là nguyên liệu nấu ăn còn thừa vứt trong tủ lạnh.

Đàm Trọng Hải bị Cốc Diên nhiệt tình ấn xuống ghế, hai mắt hắn nhìn chằm chằm vào vị nam hài phản khách vi chủ này.

Lúc này đã nhận rõ hiện thực, hắn hơi khó chịu mở miệng nói: “Rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì? Không phải ta đã sớm bảo ngươi đi rồi sao?”

Cốc Diên xới một bát cơm rồi đưa cùng đôi đũa đến trước mặt hắn, dường như cố tình quên hắn vừa hạ lệnh đuổi khách mà vẫn cười nói với hắn:

“Ngươi đừng để ý, bởi vì hôm qua ta đã làm phiền ngươi, cho nên mới giúp ngươi làm chút việc. Dù sao đây cũng là nguyên liệu nấu ăn của ngươi, thừa dịp còn nóng, ngươi ăn nhanh đi!”

Hắn đương nhiên sẽ không khách khí, dù sao nơi này cũng là nhà của hắn.

Đàm Trọng Hải nghĩ thầm, cấm lấy bát bắt đầu ăn, mỹ vị trải qua đầu lưỡi từ từ được  hắn nhấm nháp, rồi sau đó xuống thẳng đến dạ dày.

Nhìn nam hài bên cạnh đang nhìn chằm chằm lo lắng không biết có hợp khẩu vị của hắn không, liền bình thản nói: “Ngươi không ăn sao? Ngồi xuống ăn đi!”

“Ơ? Có được không? Vậy ta không khách khí nha!”

Cốc Diên vui vẻ xoay người ngồi xuống rồi tự xới cho mình một chén cơm.

Tuy nói hắn đang rất đói bụng, nhưng càng làm hắn vui vẻ chính là có thể ngồi ăn cùng Đàm Trọng Hải, bởi vì cảm giác giống hệt như một đôi vợ chồng mới cưới, ha ha…

“Sau khi ăn xong, hy vọng ngươi có thể lập tức rời khỏi đây.”

Nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Đàm Trọng Hải vang lên, nguyên bổn đang hết sức phấn khởi, Cốc Diên đột nhiên lặng đi một chút, tâm tình sa sút thấy rõ.

Nhìn hắn phản ứng, Đàm Trọng Hải lại tiếp tục nói: “Ngay từ đầu, ta cũng muốn ngươi rời khỏi đây. Mặc dù ta không biết tại sao ngươi lại muốn trốn tránh ta, chạy vào phòng tắm, rồi lại dọn dẹp phòng cùng làm bữa cơm, nhưng hãy dừng tại đây đi. Ngày hôm qua ta giúp ngươi chẳng qua là đúng lúc, ngươi không cần để ý làm gì, tóm lại ngươi ăn xong, xin mời lập tức rời khỏi đây.”

Hắn hạ lệnh trục khách xong, lại tiếp tục dùng cơm, thi thoảng liếc nhìn nam hài đang trầm mặc, nhưng lập tức lại quay đi. Nhìn khuôn mặt đau thương giống hệt như Tiểu Ba, hắn gần như không chịu đựng được.

Rốt cuộc, Cốc Diên cũng nhỏ giọng lên tiếng: “Ta… không có nơi để về.”

Đàm Trọng Hải có chút kinh ngạc nhìn hắn.

Cốc Diên vẫn cúi đầu, thanh âm ngập ngừng nói: “Hơn nưa, hành lý của ta cũng mất rồi, vừa nãy ta gọi điện đến quán bar hôm qua, nhưng bọn họ nói, hành lý của ta có thể bị người khác trộm mất… Bây giờ ta không có nơi nào để đi, đồ đạc cũng không còn gì hết…”

“Ngươi bỏ nhà đi?”

“Không phải, không như ngươi tưởng tượng đâu, chỉ là ta không cách nào nói rõ ràng được, tóm lại bây giờ ta không có nhà để về…” Chính xác, với khuôn mặt bây giờ của hắn, nơi nào cũng không thể về được.

Nói tới đây, Cốc Diên giơ lên khuôn mặt bất lực, cầu khẩn nói:

“Ngươi làm ơn cho ta ở nhờ được không? Dù là quét dọn hay nấu cơm, việc gì ta cũng làm được, hơn nữa ta còn làm rất giỏi. Với lại, không phải ngươi nói ta rất giống bằng hữu của ngươi sao? Chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm nhìn một người như bằng hữu của ngươi lưu lạc đầu đường xó chợ…”

“Không được, ta không thể đồng ý.”

Đàm Trọng Hải kiên quyết từ chối, song Cốc Diên lại càng dùng ánh mắt rưng rưng đáng thương như cún con nhìn hắn, trông vừa đáng yêu vừa tội nghiệp, hắn cảm thấy trái tim mình bỗng nhiên rung động không ngừng.

“Không được chính là không được! Ngươi không thể ở đây! Ta nói cho ngươi biết, ngươi đích thực giống hệt bằng hữu của ta, nhưng ta đối với người đó… thực tế đã vượt qua mức tình cảm bạn bè…”

Bởi vậy, cho dù hắn biết nam hài trước mắt không phải là Tiểu Ba, nhưng hắn vẫn không thể phủ nhận khát vọng vốn bị kiềm chế từ sâu trong nội tâm đang tràn ra mãnh liệt. Nếu như cái người có dung mạo như Tiểu Ba ở bên cạnh hắn, hắn lo lắng có một ngày sẽ không thể khống chế được bản thân mình…

“Ngươi không thể ở lại, nếu không ngươi sẽ gặp nguy hiểm.”

Cốc Diên giương con ngươi đầy nước mắt nhìn hắn, khuôn mặt khổ nhục kế tràn đầy đáng thương nay đã có chút hưng phấn.

“Nguy hiểm thế nào?”

Đàm Trọng Hải khổ não nhìn vẻ mặt của hắn, cau mày nói: “Hình như ngươi có chút chờ mong thì phải?”

Phát hiện khổ nhục kế của mình thiếu chút nữa lộ tẩy, Cốc Diên vội vàng nặn ra vài giọt nước mắt, đau đớn đáng thương mà cúi đầu thì thào:

“Không phải, bởi vì không biết làm sao, tâm lý rất bối rối, lời của ngươi lại khó hiểu, cho nên mới có chút tò mò…”

Nói đến đây, hắn ngẩng đầu nói tiếp: “Nhưng nếu như ta không hiểu lầm ý ngươi, ngươi… kỳ thật rất thích vị bằng hữu đó, đúng không?”

“Đúng vậy, ta thích hắn.” Đàm Trọng Hải không chút che dấu tình yêu say đắm của mình với Tiểu Ba.

Nghe thấy hắn thản nhiên thừa nhận, Cốc Diên cũng không cảm thấy bất ngờ lắm vì hắn cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi, từ khi nhìn thấy tấm ảnh đó, hắn đã hiểu rõ điều này.

“Vậy tại sao các ngươi không ở cùng nhau?”

Cốc Diên cẩn thận hỏi nhưng lại thấy Đàm Trọng Hải sầu khổ cau mày khiến nội tâm cảm thấy đau đớn không thôi.

Cuối cùng, Đàm Trọng Hải thở dài một cái.

“Bây giờ nói gì cũng đã muộn, đấy là chuyện từ thời trung học rồi.”

Lúc đó hắn quá nhu nhược, căn bản không biết đối mặt với Tiểu Ba tỏ tình như thế nào, thậm chí còn bối rối mà mắng Tiểu Ba, nói hắn đừng bao giờ nói chuyện ghê tởm như thế này nữa.

Đến nay hắn vẫn không cách nào quên đôi mắt thương tâm của Tiểu Ba lúc đó. Cũng vì lần đó, mà tới tận lễ tốt nghiệp, bọn họ cũng không hề nói với nhau câu nào. Cho tới bây giờ, hắn vẫn luôn tự trách mình.

“Như vậy, ta có thể tạm thời thay thế vị bằng hữu đó không?”

Đột nhiên nghe thấy Cốc Diên đề nghị, Đàm Trọng Hải nhíu mày nhìn hắn.

“Đừng nói giỡn, không ai có thể thay thế được Tiểu Ba.”

“Ta biết…” Cốc Diên cố gắng quên đi nỗi đau đớn vừa từ đáy lòng dấy lên, miễn cưỡng nói với hắn:

“Ta có thể cảm giác được người kia quan trọng với ngươi như thế nào, trên thế giới này không ai có thể thay thế được, cho nên ta mới đề nghị, ta có thể [tạm thời] thay thế cái người quan trọng kia không?”

Cốc Diên nhìn Đàm Trọng Hải vẫn đang cau mày, lại tiếp tục nói: “Mặc dù ta không biết giữa các ngươi phát sinh chuyện gì, nhưng ngươi vẫn luôn đi tìm người kia, cho dù không biết đối phương bây giờ như thế nào, ngươi vẫn không muốn bỏ quên mối tình này? Vậy thì trước khi ngươi tìm được hắn, hãy để ta thay thế. Ta có thể nhìn ra, ngươi…. rất cô đơn…”

Nghe Cốc Diên đề nghị, Đàm Trọng Hải cũng không trả lời, cũng chẳng phủ nhận ý kiến của hắn mà chỉ chằm chằm nhìn nam hài trước mắt.

“Ta thật sự nguyện ý trở thành thế thân của hắn! Chỉ cần ngươi đồng ý cho ta ở lại, cho ta một nơi có thể che mưa che gió.”

Nhìn khuôn mặt tươi cười trong sáng của nam hài, Đàm Trọng Hải nói: “Ngươi là người tuỳ tiện như vậy sao? Chỉ cần có một chỗ ở, ngươi dễ dàng hy sinh thân thể chính mình như thế à? Ngươi hẳn là biết làm một thế thân tình nhân sẽ phải làm gì rồi chứ?”

Nghe giọng của Đàm Trọng Hải chứa đầy khinh miệt, Cốc Diên có chút tức giận nói: “Ta… ta không phải ai cũng đồng ý đâu nha. Đáp ứng trở thành thế thân, cũng là bởi vì ta cảm thấy ngươi… không tệ thôi.”

“Cho dù ta không yêu ngươi, bị ta ôm, ngươi cũng không sao ư?”

“Ừ! Ta… không sao cả.” Cốc Diên miễn cưỡng cắn răng nói.

Hắn đã sớm quyết định, chỉ cần được ở bên cạnh Trọng Hải, chuyện gì hắn cũng chịu được.

Đàm Trọng Hải có vẻ vẫn do dự, thậm chí không có ý định đồng ý đề nghị của hắn, nhất thời Cốc Diên hoảng lên, thân thể dịch lại gần Đàm Trọng Hải, khẩn trương nói:

“Cho ta ở lại đi! Chuyện gì ta cũng có thể làm, bất luận là nấu nướng, giặt quần áo, xoa bóp, quét dọn, ca hát, nói giỡn, ta nhất định đều làm tốt, hơn nữa khi ngươi cô đơn, ta sẽ trở thành thế thân của người kia để an ủi ngươi… Thật đấy, ngươi sẽ không hối hận đâu, cam đoan ngươi sẽ lãi to.”

Nghe thấy Cốc Diên tự đề cử mình, lại còn nhếch ngón tay cái lên bảo đảm, đang do dự, Đàm Trọng Hải lặng đi một chút rồi đột nhiên cười khi khì:

“Lãi to? Ngươi đang nói gì? Một cuộc đấu giá sao?”

Nhìn thấy bộ dáng tươi cười của Đàm Trọng Hải, Cốc Diện đột nhiên nhớ tới nụ cười của hắn trong tấm ảnh kia, không khỏi ngây người mà nhìn.

“Vậy… ngươi đồng ý không đuổi ta đi nữa đúng không?” Cốc Diên ngập ngừng hỏi, trong mắt còn loé lên vài tia đáng thương hy vọng.

Nhìn Cốc Diên rưng rưng, Đàm Trọng Hải hồi tưởng lại năm đó khi cự tuyệt Tiểu Ba mà không khỏi cảm thấy căng thẳng, hôm nay lại đối mặt với khuôn mặt đau thương hệt như Tiểu Ba, làm sao hắn có thể cự tuyệt lần nữa đây?

Đàm Trọng Hải thở dài, đầu hàng lời cầu khẩn kiên nhẫn của nam hài, chậm rãi nở một nụ cười yếu ớt.

“Ừ… Chúng ta ở cùng nhau đi!”

Nhìn thấy nam hài vì nghe đáp án của hắn mà mỉm cười hạnh phúc vui vẻ, Đàm Trọng Hải có chút do dự, nhưng hắn đã quyết định, bởi vì đúng như nam hài này nói, hắn đã cô đơn đến mức gần như không chịu được nữa rồi.

Điều kiện trao đổi kỳ thật đối với hắn mà nói cũng không có gì tổn thất, bất quá chỉ là cung cấp một nơi để ở thôi, để cho nam hài trở thành thế thân tình nhân cũng được.

Đương nhiên, đây cũng chỉ là tạm thời, chờ đến khi hắn tìm được Tiểu Ba chính hiệu…quan hệ của bọn họ…liền chấm dứt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Đằng Nhất Hoa về bài viết trên: amexpieg, lanna

Có bài mới 31.12.2014, 11:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 08.05.2013, 22:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 55
Được thanks: 98 lần
Điểm: 8.82
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Luyến nhân thủ đại kỳ - Thư Hạ Nhi - Điểm: 10
Chương 4 – Thượng

Tác giả : Thư Hạ Nhi
Thể loại : Hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, thế thân, ngựơc luyến tàn tâm.
Biên tập : Băng Tiêu
Beta : Rin, Băng Tiêu
Nguồn : sweetdeath4u


Cốc Diên ở ban công phơi quần áo, vừa cảm thụ ánh mặt trời ấm áp, vừa đem quần áo của Trọng Hải ôm vào lòng ngửi ngửi, hắn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Hắn đã ở cùng Đàm Trọng Hải gần một tuần rồi, mấy ngày nay, hắn tựa như thê tử chăm sóc gia đình, đồng thời Đàm Trọng Hải cũng cho hắn một cái thẻ tín dụng, nói hắn có thể đi mua chút quần áo, tựa hồ không thích nhìn hắn mặc quần áo quá lớn mà để lộ ra thân thể một cách quá tùy tiện như vậy.

Chỉ có một chút làm Cốc Diên khó có thể tiếp nhận chính là, khi hắn mua quần áo về, Đàm Trọng Hải liếc mắt một cái, rồi đem tất cả quần áo sáng màu vứt đi, chỉ để lại một ít màu trắng hoặc màu vàng.

“Tiểu Ba không bao giờ mặc cái thứ màu hồng thế này.” Đàm Trọng Hải vừa nói vừa tức giận ném đống đồ vào thùng rác.

Tiểu Ba không bao giờ mặc cái thứ màu hồng thế này.

Hừ! Tiểu Ba của ngươi cũng không đối xử tốt với ngươi như ta. Cốc Diên nghĩ tới câu nói của Trọng Hải, có chút tức giận từ ban công đi vào.

Nhìn tấm gương trên tường hiện lên khuôn mặt của mình, hắn bỗng dừng lại, hung hăng trừng mắt nhìn cái thứ không thuộc về chính mình kia.

“Nhìn cái gì!” Hắn gào lên với hình ảnh trong gương, “Ngươi không phục sao? Ta biết ngươi cũng thích Trọng Hải, xem cái tấm ảnh ta rõ ràng, nhưng đáng tiếc, ngươi không có cơ hội rồi, bây giờ người ở bên Trọng Hải là ta.”

Nói xong, hắn cắn răng cầm lấy tấm gương ném vào trong kho.

Nhìn thấy khuôn mặt này làm hắn tức đầy bụng.

“Hừ! Cái gì thế thân tình nhân? Ta không vì một chút ngắn ngủi được ở bên Trọng Hải mà quyết tâm biến thành khuôn mặt của ngươi. Ta tuyệt đối sẽ vĩnh viễn thay thế được ngươi, Trọng Hải là của ta!”
Đúng vậy! Hắn nhất định sẽ làm cho Trọng Hải yêu hắn, người đang cô đơn sẽ rất dễ dàng bị sụp đổ, chỉ cần hắn vô điều kiện mà ôn nhu chăm sóc Trọng Hải, hắn tin một ngày nào đó, Trọng Hải sẽ quên người kia mà yêu hắn.

Vừa nghĩ đến đó, Cốc Diên lại càng ra sức lau sạch nhà cửa, đến cả cái ổ chó cũng lau sạch không còn chút bụi, sau đó hắn mới nhớ tới hôm nay Trọng Hải nói sẽ về sớm một chút, lại vội vàng chạy đi mua thức ăn, chuẩn bị nấu một bàn mỹ thực cho Trọng Hải.

Trước khi bắt được trái tim nam nhân, phải bắt được dạ dày của hắn trước, đây là đạo lý thiên cổ không bao giờ thay đổi.

Cốc Diên bỗng nhiên đỏ mặt, mặc dù ở cùng Trọng Hải cũng khá lâu nhưng Trọng Hải lại chưa từng chạm vào hắn, nhưng hắn cảm giác được, Trọng Hải đã kiềm chế đến cực hạn rồi, đêm nay có lẽ…

Trống ngực đập mạnh liên hồi, mặc dù trước kia hắn cũng có chút kinh nghiệm với phụ nữ, nhưng nam nhân thì đây là lần đầu tiên.

Mặc dù vô cùng khẩn trương nhưng vẫn không thể phủ nhận, từ đáy lòng hắn cũng có chút chờ đợi, bởi vì nam nhân sắp ôm hắn là Trọng Hải mà.

Hắn thở dài, chưa từng nghĩ mình lại đi yêu một người nam nhân, nhưng tại sao hắn lại vừa thấy Trọng Hải đã yêu đây, lại còn yêu đến mức này nữa?

Đúng là tình cảm vốn không thể giải thích được.

Hắn vừa cười vừa thở dài, trong tình yêu đắng cay này đôi khi chờ đợi cũng có chút ý vị hạnh phúc.

Tối đến, Đàm Trọng Hải về sớm hơn hắn nghĩ. Cốc Diên vô cùng phấn khởi ra mở cửa, tươi cười nói với hắn: “Ngươi đã về!”

Hắn cầm cặp giùm Trọng Hải, còn cầm dép lê đưa cho hắn, trông giống hệt như một tiểu thê tử mới lấy chồng.

Đàm Trọng Hải kinh ngạc nhìn hắn, một lúc sau mới cảm động mà cười, ôm Cốc Diên vào lòng nói: “Ta đã về, Tiểu Ba…”

Nghe hắn gọi tên người khác, thân thể Cốc Diên có chút run lên nhè nhẹ.

Đàm Trọng Hải cũng không quan tâm đến phản ứng của hắn, thoáng cái đã buông tay ra, nói:

“Đói bụng quá, ngươi nấu món gì vậy? Thơm ghê.”

Nói xong hắn liền đi vào bàn ăn,  một tay định kéo lớp nilon chống bụi ra.

“Không được, đi rửa tay trước đã!” Đi theo sau, Cốc Diên đã vươn tay vỗ vào lưng hắn.

Đàm Trọng Hải rụt tay lại, hai tay giơ lên tỏ vẻ đầu hàng, “Được rồi, rửa tay thì rửa tay.” Sau đó trong lòng nghĩ thầm [có sao đâu, ta đói sắp chết rồi ]

Thấy thế, Cốc Diên mỉm cười, hắn thật không nghĩ ngày xưa Đàm Trọng Hải lúc nào cũng lạnh nhạt đối xử với hắn, nay lại trăm y trăm thuận như vậy, ít nhiều cũng là do cái khuôn mặt này…

Bất ngờ phát hiện ý nghĩ trong lòng, hắn vô thức mà lắc đầu, gắt gao cắn môi dưới, sau đó thở dài một hơi, vui vẻ tươi cười mà đem nồi thịt trên bếp bê lên bàn ăn.

Nhìn khuôn mặt vui vẻ của Đàm Trọng Hải, hắn thoả mãn mà mỉm cười.

Bây giờ người ở cùng hắn là mình, còn cái người có tên Tiểu Ba kia, sớm đã biến mất lâu rồi.

Đêm càng khuya, Cốc Diên mặc áo ngủ hồi hộp ngồi ở đầu giường, nghe thấy tiếng Đàm Trọng Hải đang tắm, trái tim hắn đập liên hồi, hắn biết đêm nay hắn sẽ thuộc về Đàm Trọng Hải.

Đột nhiên, cánh cửa phòng tắm mở ra, thân thể hắn không tự chủ được mà run lên, chỉ cúi đầu im lặng không dám nhìn cái thân hình xích loã không ngừng toả ra nhiệt khí kia đang tới gần.

Đàm Trọng Hải duỗi tay cầm lấy điều khiển bên cạnh Cốc Diên đem tivi tắt đi, phút chốc, căn phòng an tĩnh trở lại đến mức hai người dường như có thể nghe được hơi thở của lẫn nhau.

Nhìn Cốc Diên ngại ngùng xấu hổ, Đàm Trọng Hải chậm rãi cúi xuống, không nhịn được mà hôn lên hai gò má ửng hồng.

Phát hiện Cốc Diên vì hồi hộp mà run lên nhè nhẹ, hắn ôn nhu nỉ non bên tai: “Đừng lo lắng, thoải mái một chút, ta sẽ đến từ từ.”

Đàm Trọng Hải nhẹ nhàng hôn lên đôi môi Cốc Diên, dần dần biến thành một nụ hôn sâu, đầu lưỡi của bọn họ càng thêm quấn quýt, trong nháy mắt, Cốc Diên cảm thấy trời đất như xoay chuyển.

“Ư… Trọng Hải…”

Cốc Diên mê đắm mà gọi tên hắn, cảm thụ nam nhân đang chậm rãi cởi quần áo hắn ra, lòng bàn tay nóng rực chạm vào da hắn, khiến hắn vì hưng phấn mà run rẩy không ngừng, hắn có cảm giác dường như thân thể này đã không còn là của mình nữa.

Đàm Trọng Hải hôn cắn lên điểm mẫn cảm trước ngực của Cốc Diên khiến thân thể hắn không nhịn được mà cong lên ôm chặt lấy thân hình rắn chắc của nam nhân, sau đó bàn tay của nam nhân duỗi đến nơi riêng tư của hắn mà an ủi, thậm chí còn dùng ngón tay thử xâm nhập vào mật huyệt, bởi vì hắn chưa từng cảm thấy đau đớn kỳ lạ như vậy nên cũng bắt đầu hô hấp dồn dập hơn.

“Tiểu Ba…”

Đàm Trọng Hải nhẹ giọng gọi, tựa hồ đã không thể chịu được nữa mà bàn tay bắt đầu chậm rãi tách hai chân Cốc Diên ra. Song tiếng thì thầm của nam nhân lại làm cho Cốc Diên có chút chấn động, hắn ôm chặt nam nhân rồi nhẹ nhàng nói:

“Ta không phải Tiểu Ba, ta là A Diên…”

Ai ngờ, hắn vừa nói xong, nam nhân đã bất ngờ dừng lại, hắn chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy đôi mắt mấy ngày nay vốn ôn nhu của Trọng Hải đã biến mất, thay vào đó là hai tròng mắt đáng sợ đang nhìn trừng trừng vào hắn.

Nhất thời cảm thấy sợ hãi, Cốc Diên đột nhiên giãy dụa, muốn đẩy cái người có khuôn mặt dữ tợn kia ra, nhưng Đàm Trọng Hải lại tàn nhẫn bắt được tay hắn, dùng dây lưng trói lại trên đầu giường.

Cốc Diên vô cùng hoảng sợ, kinh hãi kêu to: “Trọng Hải, ngươi muốn làm gì?”

Sau một giây, Đàm Trọng Hải liền cầm lấy cái caravat nhét vào miệng Cốc Diên, thoáng chốc, Cốc Diên chỉ có thể ô ô vài tiếng, không cách nào nói được gì.

Đàm Trọng Hải bóp chặt cằm hắn, giọng nói âm trầm: “Ngươi đừng vui quá mà quên. Ta đối xử tốt với ngươi, cũng bởi vì ngươi giống Tiểu Ba, ngươi tên gì ta căn bản không cần biết, đối với ta mà nói, ngươi chỉ là một người không có tên!”

Vừa nói, Đàm Trọng Hải vừa vặn bung hai chân hắn ra, bừng bừng phấn chấn như lưỡi đao sắc bén mà xuyên vào cơ thể của Cốc Diên.

Cốc Diên đau đớn nhắm chặt hai mắt, hai dòng lệ chảy xuống ròng ròng.

Nhìn hắn thống khổ vạn phần mà khóc không thành tiếng, Đàm Trọng Hải vẫn lạnh lùng nói tiếp:

“Đúng vậy! Im lặng như thế này, đừng ầm ĩ muốn bày tỏ tình cảm. Lúc đầu chính ngươi muốn thành thế thân của Tiểu Ba, đã như vậy mà làm, đừng có bất cứ dị nghị gì!”

Nói xong, Đàm Trọng Hải càng thêm dùng sức thẳng tiến vào thân thể hắn.

Cốc Diên cơ hồ không thể chịu được mà nước mắt tuôn rơi như suối.

Nhìn khuôn mắt thống khổ đẫm lệ của hắn, ánh mắt hung ác của Đàm Trọng Hải dần dần dịu xuống, đau lòng cúi xuống trìu mến mà hôn đôi môi đầy lệ ngân của Cốc Diên.

“Tiểu Ba, ngươi đau lắm sao? Xin lỗi, Tiểu Ba… sẽ không đau nữa … chịu đựng thêm một chút nữa được không? Tiểu Ba…”

Sau đó hắn không ngừng ôm hôn Cốc Diên, động tác đầy ôn nhu xen lẫn chút mâu thuẫn thô bạo, tựa như nội tâm của hắn vậy, khát vọng từ lâu làm hắn thoải mái chìm đắm trong thân thể của Cốc Diên.

Lần đầu ân ái với nam nhân, Cốc Diên đau đớn đến mức đã không thể tiếp nhận thêm một lần nữa.

Đủ rồi… đừng… dừng lại đi…

Yết hầu hắn không ngừng muốn gào khóc, nhưng miệng bị tắc làm hắn không cách nào thể hiện được cảm giác của mình.

Còn Đàm Trọng Hải thì vẫn không cách nào kiềm chế được mà ôm hắn, cho đến khi hắn mất dần cảm giác, nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống, như là thay thế cho nỗi thống khổ của chính mình.

Tại sao ngươi lại cố chấp với Tiểu Ba như thế? Tại sao…

Ngươi yêu hắn đến vậy ư?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Đằng Nhất Hoa về bài viết trên: amexpieg, lanna
Có bài mới 31.12.2014, 11:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 08.05.2013, 22:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 55
Được thanks: 98 lần
Điểm: 8.82
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Luyến nhân thủ đại kỳ - Thư Hạ Nhi - Điểm: 10
Chương 4 – Hạ

Tác giả : Thư Hạ Nhi
Thể loại : Hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, thế thân, ngựơc luyến tàn tâm.
Editor : Băng Tiêu
Beta – reader : Tuyết Lâm, Băng Tiêu
Nguồn : sweetdeath4u


Sáng sớm hôm sau, Cốc Diên từ trong cơn ác mộng mà bừng tỉnh, đêm qua cái người không ngừng xuyên vào hắn, trong miệng lại thì thào gọi tên một người khác đã không còn ở trong phòng.

Hai tay và miệng đã được tự do, cái nơi bị nam nhân tàn nhẫn chà đạp cũng đã được cẩn thận bôi thuốc, đang mơ mơ màng màng, đột nhiên, Đàm Trọng Hải mở cửa đi vào.

Đàm Trọng Hải vì Cốc Diên tạm thời không thể nhúc nhích mà tự tay làm bữa sáng đơn giản, đem đồ ăn đặt vào đầu giường, hắn nâng Cốc Diên dậy, cố gắng để hắn thoải mái dùng cơm.

Nhìn Cốc Diên vô cảm mà chậm rãi ăn trứng, Đàm Trọng Hải thở hắt ra, nói với hắn:

“Nếu mất hứng ngươi cứ nói! Chuyện đêm qua, ta cũng hơi thô bạo, nhưng ta cũng đã nói rõ với ngươi, đối với ta mà nói, ngươi chỉ là một người không có tên, cũng chỉ có thể là thế thân của Tiểu Ba, nếu như ngươi cảm thấy uỷ khuất, ngươi có thể rời khỏi đây, ta sẽ không miễn cưỡng ngươi.”

Nói xong, Đàm Trọng Hải thay quần áo, cầm cặp đi làm.

Trọng Hải rời đi không lâu, nước mắt của Cốc Diên rốt cuộc không nhịn được mà chảy xuống, từng giọt từng giọt rơi vào lòng bàn tay.

Hắn vô vị mà nhai thức ăn, rõ ràng vốn là Đàm Trọng Hải đã vì hắn mà nấu, nhưng tại sao hắn lại chỉ cảm thấy toàn cay và đắng đây?

Hắn nhìn cổ tay do bị buộc mà lưu lại dấu vết màu đỏ mà không khỏi đau lòng thầm nghĩ, nếu như là Tiểu Ba, Trọng Hải có thô bạo tàn nhẫn đối xử với hắn như thế không?

A, không nghĩ cũng biết, tuyệt đối là không!

Hắn lau lau nước mắt trên mặt, vốn tưởng rằng chỉ cần hắn ấm thuận ở bên Trọng Hải, an ủi nỗi cô đơn của hắn, một ngày nào đó, Trọng Hải sẽ yêu hắn. Nhưng, bây giờ hắn mới biết, suy nghĩ đó ngây thơ đến mức nào.

Vừa nãy Đàm Trọng Hải cũng đã nói rõ với hắn, muốn ở lại phải bỏ đi tên của mình, từ nay về sau hoàn toàn trở thành thế thân của người kia.

Cứ như vậy mà bỏ quên chính mình, hắn thật sự có thể sao? Cho dù biết rõ trong mắt của Đàm Trọng Hải, hắn chỉ là một kẻ thế thân không hơn không kém, nhưng liệu hắn có thể làm được điều đó không?

“Ta… không muốn như vậy, ta là ta, ta không phải là Tiểu Ba mà!” Hắn thống khổ nhỏ giọng thì thầm.

Nhưng là… hắn không thể rời khỏi đây, hắn không thể rời khỏi Đàm Trọng Hải được.

Hắn không muốn chấm dứt như vậy, hắn muốn vĩnh viễn không bao giờ chia lìa Trọng Hải, điều này căn bản không có trong dự định của hắn.

Lúc Đàm Trọng Hải chấm dứt một ngày bận rộn trở về, gặp lại vẫn là khuôn mặt tươi cười vì hắn mà cầm cặp, không thể phủ nhận, từ đáy lòng hắn có bao kinh hãi.

Vốn tưởng rằng sau khi hắn nói như vậy, nam hài sẽ rời khỏi đây, không ngờ hắn trong tiềm thức mà ấn chuông cửa, lại có thể nhìn thấy khuôn mặt tươi cười sáng lạn đó.

Đột nhiên, hắn thở dài một hơi.

Đàm Trọng Hải thừa nhận hắn cũng không muốn nam hài rời đi, đơn giản là trái tim hắn đã quá cô đơn mà đem nam hài giống hệt Tiểu Ba nhét vào trong lòng.

Nhìn nam hài vẫn như trước mà cười nói với hắn, hắn phát hiện, kỳ thật nụ cười đó có chút miễn cưỡng, nhưng hắn lại lựa chọn bỏ qua.

Hắn có lẽ là một người tàn khốc ích kỉ, nhưng đây cũng không thể hoàn toàn trách hắn được, bởi vì hắn cũng không bắt bược nam hài ở lại, mà là chính nam hài tự nguyện hiến thân.

Cuộc sống trôi qua, Đàm Trọng Hải cũng không chạm đến nam hài nữa, bình thường bọn họ vẫn như quá khứ mà ở chung, ban đêm, Đàm Trọng Hải cũng chỉ an tĩnh mà ngủ bên cạnh nam hài.

Cốc Diên biết, đây là bởi vì chính mình đã có chút kháng cự.

Trở thành một người không có tên, vô luận là ai cũng sẽ không vui.

Hắn biết Đàm Trọng Hải trừ ra khuôn mặt này của hắn, còn lại đều không quan tâm, thứ Đàm Trọng Hải muốn cũng chỉ có khuôn mặt thôi, ngay cả bây giờ đã ở chung được ba tuần, Trọng Hải thậm chí không cần biết tên hắn là gì, cũng chưa từng hỏi qua.

Cũng đúng, Đàm Trọng Hải đã nói rồi, đối với hắn mà nói, mình chẳng là ai cả, nếu có cũng chỉ có thể là Tiểu Ba của hắn mà thôi.

Vài lần, Cốc Diên nhìn thấy khuôn mặt của mình trong gương mà cảm thấy vô cùng tức giận, hắn nếu không phải là đập vỡ tấm gương vô tội, thì là đem giấu hết chúng vào trong tủ để vĩnh viễn không phải nhìn thấy nữa.

Lúc Đàm Trọng Hải hỏi gương ở nhà hắn đâu mất rồi, Cốc Diên chỉ thản nhiên trả lời không biết, hoặc là cất đâu quên mất rồi, không thì là đã bất cẩn mà làm vỡ…

Đàm Trọng Hải cũng không phải một người tinh tế tỉ mỉ, cho nên không quan tâm đến những chuyện cỏn con thế này.

Gương không thấy có thể mua lại, nhưng nỗi băn khoăn trong đáy lòng Cốc Diên không cách nào bình tĩnh được, nhất là phải đối mặt với việc bỏ đi cái tên của mình mà hoàn toàn trở thành một thế thân tình nhân.

Nếu như hắn không có chút tình cảm nào với Trọng Hải thì cái việc này ra sao cũng được, nhưng vô luận thế nào, hắn cũng hy vọng người Trọng Hải yêu phải là hắn.

Cốc Diên lại thở dài một hơi, trong lòng hắn lúc nào cũng cảm thấy vô cùng bối rối bất an.

Mặt khác, Đàm Trọng Hải bởi vì cảm nhận được sự kháng cự của hắn mà càng thêm tránh mặt, còn Cốc Diên thì chính vì vậy mà cảm thấy càng cô đơn khó chịu hơn. Rõ ràng mình thích hắn như vậy, khát vọng hắn ôm ấp như vậy… nhưng là…

Hắn thật sự không nghĩ mình phải trở thành Tiểu Ba.

Hôm nay, Cốc Diên nhìn thấy một quán bar mới mở quảng cáo trên tạp chí, vì vậy liền muốn ra ngoài hít thở ít không khí, tiện thể phát tiết chút buồn bực trong lòng.

Cốc Diên gọi điện thoại hỏi Trọng Hải, may mà Trọng Hải hôm nay cũng không bận bịu như hai ngày trước mà đến tận hai ba giờ sáng mới về nhà, nhưng hắn cũng không về sớm được, vì vậy hắn muốn Cốc Diên đến quán bar trước, xong việc sẽ qua đó luôn.

Cốc Diên kích động thay đồ phù hợp với không khí quán bar, nhưng cũng không dám chọn mấy cái loại làm Trọng Hải bực mình.

Xuống xe taxi đã là chín giờ tối, có lẽ bởi vì ngày mai là cuối tuần mà quán vẫn khá đông khách. Trong ánh đèn mờ ảo ngồi đầy những vị nam khách tìm kiếm mua vui.

Hắn ngồi gần trong góc, kêu một ly rượu, hưởng thụ âm nhạc mà chậm rãi uống.

Trong lúc đợi, hắn cảm thấy có vài nam nhân mập mờ nhìn hắn, trong đó cũng có người tưởng rằng hắn đi một mình mà mời hắn nhảy, hoặc là mời hắn rượu.

“Thật ngại quá, ta có đối tượng rồi.”

Không biết tại sao, khi nói những lời này, tâm tình hắn cảm thấy có chút phấn khởi cùng thoả mãn. Hắn giờ đã có Trọng Hải cho nên hắn đã không còn cô đơn một mình nữa.

Nhìn đồng hồ một chút, đã hơn mười giờ, Trọng Hải chậm quá.

Lấy điện thoại định gọi cho Trọng Hải, hỏi hắn bây giờ đang ở đâu, đột nhiên một vị nam tử say rượu xuất hiện trước mắt hắn…

“Bé cưng, ngươi đừng lo lắng thẹn thùng nữa, cứ cự tuyệt ta hoài, để ta mời ngươi một chén nào! Ta chỉ muốn làm bằng hữu thôi, sẽ không làm gì đâu, nhiều lắm chỉ hảo hảo yêu thương ngươi một chút..hức…!”

Nghe giọng nói ghê tởm vang đến bên tai, Cốc Diên trừng mắt nhìn, thanh âm lạnh như băng nói với nam nhân thô lỗ: “Ta đang đợi người, mong ngươi đừng quấy nhiễu ta.”

Nghe thấy hắn không khách khí nói, nam nhân ngẩn người rồi sau đó trợn to mắt cố gắng nhìn Cốc Diên, cuối cùng, hắn bừng tỉnh nói:

“Thì ra ta nhận lầm người, khó trách cảm thấy khác nhau nhiều như vậy, bất quá ngươi cùng vị nam nhân thanh tú lúc nãy trông giống hệt nhau! Ngươi xem…”

Nam tử vừa nói vừa như muốn chứng minh mà chỉ chỉ về phía bên kia quán bar.

Thoáng cái, Cốc Diên mở to hai mắt, miệng không nói được chữ nào…

Quả thực…. thật không thể tin được!

Sao lại như thế? Dĩ nhiên lại….

Là hắn…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Đằng Nhất Hoa về bài viết trên: amexpieg, lanna, phanhoi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hanhphuc.94, TTripleNguyen và 72 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C873

1 ... 126, 127, 128

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

18 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Trang bubble
Trang bubble
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 261 điểm để mua Gương soi tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.