Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 718 bài ] 

Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

 
Có bài mới 01.02.2021, 20:47
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 902
Được thanks: 6367 lần
Điểm: 40.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 86
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 28: Trở về nhà.

Edit: Mavis Clay

“Ta còn tưởng rằng nàng sẽ nuốt linh hồn của hắn chứ?” Khúc Lam Y chạy tới nhìn điểm sáng hồn phách lượn lờ quanh tay Vân Phong, đợt trước tiểu Phong Phong đã nuốt sạch linh hồn của một cường giả Huyết Hồn và tăng liền ba cấp, nếu lần này nuốt nữa chắc hẳn thực lực sẽ tăng lên thêm không ít.

“Linh hồn của hắn khiến ta thấy ghê tởm.” Vân Phong lạnh lùng nói, mỗi lần nghĩ tới việc hắn dựa vào sức mạnh của linh hồn nhị ca mình để hấp thụ, mặc dù nhị ca mình chỉ còn là một linh hồn. Nàng sẽ không bao giờ nhét một linh hồn như thế vào trong cơ thể của mình. Huỷ diệt nó, không chừa bất kỳ mảnh vụn nào.

Khúc Lam Y nhẹ giọng cười. “Không nuốt cũng tốt.” Hắn nheo mắt nhìn mảnh linh hồn phiêu tán, bản chất linh hồn này cũng chẳng sạch sẽ chút nào, có nuốt vào cũng có thể tạo thành tổn thương cho Tiểu Phong Phong, dù sao cũng có một người bị giam trong cơ thể đó lâu tới như thế, linh hồn có lẽ đã sớm biến chất rồi.

“Chủ nhân của không gian lực đã chết, chúng ta đi thôi.” Vân Phong đảo mắt nhìn quanh, Khúc Lam Y gật đầu, hai người lặng lẽ nâng tay lên, năng lượng tinh thần đậm đặc đánh lên không gian phong toả, bỗng tiếng nứt vỡ vang lên, Không Gian Lực vỡ tan tành.

Hai người tung ngươi nhảy lên rời khỏi không gian phong toả trở lại sảnh lớn của Vương gia, tất cả người trong Vương gia đã ngã xuống, cơ thể lạnh lẽo. Người thao túng họ đã chết , bọn họ hiển nhiên không thể nào sống tiếp được nữa.

Trạch viện Vương gia có vẻ lộn xộn, mọi người trong Vương gia đột nhiên chết đã làm kinh động khắp Xuân Phong Trấn, Vân Phong và Khúc Lam Y lập tức rời khỏi Vương gia bí mật trở lại Vân gia, vốn là tính tới thẳng tổng bộ Vân gia, nhưng với Vân Khải, vẫn phải trở lại nhà ở Xuân Phong trấn.

Người Vân gia đều không có ở trong trạch viện, có lẽ đã bị chuyện của Vương gia thu hút ra bên ngoài, cũng trùng hợp cần không có ai quấy rầy, Vân Phong bước tới căn phòng mà Vân Khải ở khi còn sống, rồi đưa Vân Khải và Cung Thiên Tình từ trong Long Điện ra bên ngoài.

Vân Khải vừa ra ngoài ngay lập tức giật mình, gian phòng vẫn không hề thay đổi chút nào, thậm chí đồ vật bài trí trong phòng cũng không có gì thay đổi. Vẫn như thời mà khi hắn còn niên thiếu, Vân Khải sững sờ, từ khi cơ thể cũ chết đi, hắn đã không bao giờ nghĩ rằng có thể lại đứng ở đây một lần nữa.

“Thật sự là không hề thay đổi một chút nào.” Ánh mặt trời chiếu lên chút cô đơn trên gương mặt tuấn tú, Vân Khải mỉm cười, “Thật không ngờ ta còn có thể quay lại…”

“Nhị ca, huynh đã trở lại.” Vân Phong lên tiếng.

Vân Khải đưa mắt nhìn sang, “Ừ, không thể tự tay giết chết kẻ đã giết ta, thật đáng tiếc.” Lâm gia đã sớm bị Vân gia tiêu diệt, mặc dù kẻ đã độc thủ đầu tiên với Vân gia là Lâm gia, nhưng một phần cũng là do Huyết Hồn ở sau động tay động chân, Vân Phong nói, “Kẻ địch thực sự của chúng ta, là Huyết Hồn.”

Ánh mắt Vân Khải sôi sục, “Đó là điều chắc chắn rồi, những gì chúng làm với muội, làm với huynh, làm với Vân gia, cuối cùng một ngày sẽ phải trả lại gấp bội.”

Khúc Lam Y cười, “Mọi người trong Vân gia đều đã tập trung lại ở tổng bộ Vân gia rồi, chúng ta cũng sang đó thôi.”

“Muội sẽ dùng ngọc bội truyền âm để liên lạc với phụ thân và đại ca, bọn họ cũng giống muội, luôn nhớ tới Nhị ca.”

Khúc Lam Y cười  gật đầu, Vân Khải thì ngẩn người, phụ thân và đại ca… hắn vẫn còn có thể được gặp lại, thật là tốt quá. Cung Thiên Tình bên cạnh thì có chút xấu hổ, Vân Khải về cùng Vân Phong là chuyện hiển nhiên, Khúc Lam Y đi theo cũng đúng, nhưng mà nàng thì…

Đợi tới khi Vân Phong liên lạc xong, Cung Thiên Tình mới lí nhí nói, “Vân Phong, ta không nền cùng ngươi về…”

Vân Khải nghe vậy lập tức nhíu mày, ánh mắt phức tạp nhìn Cung Thiên Tình, nàng tính rời đi?

“Ngươi có muốn về cùng chúng ta không, nếu không nhờ ngươi nhị ca cũng không thể quay về được. Ngươi chính là ân nhân của Vân gia.” Vân Phong lập tức kéo tay Cung Thiên Tình, nàng xấu hổ đỏ mặt, “Cái gì mà ân nhân… Đây là việc mà ta phải làm thôi, có thể giúp được ngươi là tốt rồi.”

“Năm vị trưởng lão đều đã đồng ý cả rồi, mãi mới được đi một chuyến mà.” Vân Phong háo hức nhìn Cung Thiên Tình, đây chính là một cơ hội tốt để nhị ca và nàng ấy bồi dưỡng tình cảm, Vân Phong tuyệt đối sẽ không để nàng ấy đi. Dù gì cũng phải đưa nàng ấy về Vân gia.

“Chuyện này…” Cung Thiên Tình có chút khó xử, nàng thật sự không làm gì cả, từ trong lòng nàng vốn nghĩ đây là việc mình phải làm, nàng có thể giúp được Vân Phong nàng cũng rất vui, cũng chẳng tranh công, bỏi vì trong lòng nàng đó không phải là công.

“Nếu nàng ấy muốn đi thì tuỳ nàng ấy đi, Phong nhi, chúng ta không thể ép buộc người khác được.” Vân Khải nói, Cung Thiên Tình sững lại, vẻ mặt bối rối, Vân Phong thì khó hiểu nhìn nhị ca của mình, “Nhị ca…?”

Vân Khải quay mặt sang, nàng cứ như thế mà đi? Chẳng lẽ là vì hắn?

Cung Thiên Tình cười tươi, “Tiểu Phong, nhị ca của ngươi đã nói vậy rồi… Ta thấy, ta nên về thì hơn.”

Vân Phong sửng sốt, nàng thực sự không hiểu tại sao lại khó chịu như thế, mặc dù không thể hiện rõ ràng, nhưng hắn thực sự đang tức giận, nếu Thiên Tình mà đi thật, sau này hai người lúc nào mới gặp lại nhau được đây?

“Từ đã.” Lúc này Khúc Lam Y lên tiếng, “Muội đừng đi vội, Vân Khải có thể hồi sinh lại được muội có vai trò rất lớn, người của Vân gia đó giờ vẫn luôn có tính có ân phải trả, muội từ chối người Vân gia sẽ rất khó xử, hơn nữa… chỉ có mỗi muội mới có thể tiếp xúc được với linh hồn, nên theo bên cạnh Vân Khải một đoạn thời gian đi, lỡ linh hồn hắn có gì phát sinh thì chúng ta cũng bó tay thôi.”

Vân Phong gật đầu, thầm giơ ngón cái với Khúc Lam Y, Cung Thiên Tình lo lắng nhìn Vân Khải, nói vậy thật đúng là nàng không thể không đi, ngộ nhỡ linh hồn hắn có gì đột biến ngoài ý muốn thì sao nàng có thể mặc kệ hắn được?

“Ta biết rồi.” Cung Thiên Tình gật đầu, Vân Phong không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng sắc mặt Vân Khải thì không được tốt lắm, “Tiểu tử, ta có làm sao cũng không cần ngươi lắm mồm, nàng muốn đi thì cứ để đi, ngươi ép làm cái gì?’

Huyệt thái dương của Khúc Lam Y giật giật, Vân Phong vội vàng đi tới kéo tay Vân Khải, “Nhị ca, muội lo cho huynh mà, Thiên Tình thực sự không thể đi được, nếu như lại mất huynh, muội sẽ phải làm sao đây?” Vào lúc quan trọng nàng đành phải giả vờ yếu ớt một quả rồi. Chiêu này quả nhiên có hiệu quả rất tốt,  từ trước tới giờ Vân Khải luôn yêu thương muội muội của mình, từ nhỏ đã yêu nàng một cách vô điều kiện, nếu không thì đã chẳng bị trách mắng nhiều tới như thế, trong lòng Vân Khải, ai cũng không được bắt nạt muội muội của hắn, kể cả chính hắn cũng không được.

“Hiểu rồi.” Vân Khải cười bất đắc dĩ, nắm chặt lấy tay Vân Phong, nàng buông lỏng trong lòng, mỉm cười, “Nói vậy thì chúng ta lên đường thôi.”

Mọi người lặng lẽ rời khỏi Xuân Phong Trấn, Khúc Lam Y nhìn Vân Khải ở đằng trước, giật giật môi, “Thực đúng là người Vân gia, tính khí y xì… Thật đúng là bướng bỉnh.”

Vân Phong và Vân Khải đi ở đằng trước, hai huynh muội cười nói trông rất vui vẻ, Khúc Lam Y và Cung Thiên Tình thì theo ở sau, mỗi người đều ôm suy nghĩ riêng của mình. Mặc dù Khúc Lam Y không muốn lắm, nhưng dù sao cũng là nhị cữu tử của mình, khó khăn lắm mới sống lại được, vẫn đừng nên quấy rầy thì hơn.

Khúc Lam Y chợt thấy vẻ mặt phức tạp của Cung Thiên Tình, ngay lập tức hiểu được tình cảm của nàng, Vân Khải không phải là U Nguyệt, tình cảm của nàng với U Nguyệt không thể nào đặt hết lên Vân Khải được, đây cũng chính là chỗ mâu thuẫn trong nội tâm Cung Thiên Tình, xem ra phải mau chóng để Nhị cữu tử không bám lấy tiểu Phong Phong mà mau chóng hợp tác mới được.

Vân Phong và Khúc Lam Y đều có suy nghĩ như nhau, muốn tác hợp Vân Khải và Cung Thiên Tình, trên đường đều tạo rất nhiều cơ hội, nhưng dường như hai người kia không hề quý trọng chút nào, giữa hai người chẳng nảy sinh chút nhiệt tình nào cả, ngược lại càng ngày càng lạnh nhạt hơn, khiến Vân Phong và Khúc Lam Y rất ảo não, chỉ không lâu sau bọn họ đã tới Nội Vực, về tới tổng bộ Vân gia.

“Vân Khải!” Tiếng thốt to vang lên, một nhóm người ra trước cổng lớn Vân gia, một bóng người cao lớn đứng ngay cửa ra vào, đột nhiên vung quyền đấm lên vai Vân Khải, sau đó liền ôm chặt lấy hắn, “Tên nhóc nhà ngươi, cái tên khốn nhà ngươi.”

Vân Khải hơi xót lòng, khi được người kia ôm chầm lấy, nghe từng tiếng mắng chửi, từ từ đáp lại, “Đại ca…”

“Cuối cùng đệ cũng trở lại rồi.” Vân Thăng ôm chặt Vân Khải một lúc rồi buông ra, hốc mắt hơi đỏ lên, đã bao nhiêu năm rồi… đã bao nhiêu năm rồi! Hắn còn tưởng rằng sẽ không bao giờ được gặp lại người đệ đệ này nữa. Vết thương này hắn, phụ thân và cả Phong nhi đã giấu sâu trong lòng biết bao nhiêu năm, tới nỗi cảm giác nhớ nhung đau đớn cũng dần trở nên nhạt đi.

Vân Khải nhìn gương mặt quen thuộc lại có chút xa lạ của Vân Thăng, ngạc nhiên gật đầu một cái, Vân Thăng nắm lấy vai Vân Khải, kéo hắn đi. “Phụ thân! Cái tên này về rồi! Về nhà rồi!”

Vân Khải nhíu mắt lại, chợt thấy một bóng người quen thuộc đang đứng cách đó không xa, gương mặt trông còn rất trẻ mặc dù vẫn còn dấu vết của năm tháng, nhưng ngũ quan căng cứng và nghiêm túc kia là những đường nét mà Vân Khải không thể quen thuộc hơn.

Chính là phụ thân!

Vân Thăng kéo hắn tới trước mặt Vân Cảnh, Vân Cảnh đứng đó, cứng người không nói gì, mắt cứ nhìn chằm chằm vào Vân Khải, cứ vậy mà đứng nhìn.

“Phịch.” Vân Khải quỳ sụp xuống đấy, gồng mình lên, nhưng vẫn im lặng.

“Phụ thân, nhi tử về rồi.” Vân Khải dập mạnh đầu xuống đất, khoé mắt Vân Thăng hơi nóng lên, trái tim của Vân Phong cũng rung động, người nhà của nàng… về rồi.

Vân Khải dập đầu ba cái, trán hơi đỏ lên, gương mặt Vân Cảnh vẫn cứng đơ, đợi Vân Khải dập đầu xong thì mới lên tiếng, giọng nói khàn khàn, “…Trở lại là tốt rồi.”

Mắt Vân Khải hơi sáng lên, mặc dù Vân Cảnh chỉ nói đúng một câu, một câu không mặn không nhạt, nhưng hắn có thể cảm nhận được trong đó chứa đầy tình cảm dành cho một người con trai như hắn. Mắt Vân Khải nóng lên, lại dập đầu thêm một cái, “Nhi tử bất hiếu! Lúc đó không nên kích động chạy đi, cũng sẽ không…”

“Được rồi, đừng nói nữa!” Vân Thăng cắt đứt lời Vân Khải, kéo hắn đứng dậy, “Chuyện đã qua cả rồi, bây giờ con đã về rồi, điều đó là quan trọng nhất Chuyện gì cũng đã là quá khứ rồi.”

Vân Khải gật đầu, Vân Thăng mỉm cười, bước tới ôm lấy Vân Phong, hít sâu một hơi, “Phong nhi, may mà nhờ có muội…”

Vân Phong cười vỗ lưng đại ca mình, “Đại ca, đây là điều muội nên làm.”

Vân Thăng cười lớn buông Vân Phong ra, đưa tay vuốt đầu của nàng, vẻ mặt Vân Cảnh nhu hoà hẳn ra, “Để ta bảo tiểu Cẩm chuẩn bị đồ ăn.” Vân Cảnh nói xong xoay người đi vào, Vân Thăng càng cười vui, “Hiển nhiên rồi, tiểu tử thối, để đệ nếm tử tài nghệ bếp núc của đại tẩu của đệ.”

Vân Khải cũng cười đáp lại, “Hiển nhiên rồi, đệ cũng muốn được gặp đại tẩu.”

Hai huynh đệ cười nói ăn ý, quàng vai lẫn nhau đi vào bên trong, tình huynh đệ thể hiện một cách thắm thiết, Cung Thiên Tình nhìn khung cảnh ấm áp đó mà cảm thấy vui lây. “Thật tốt quá, gia đình các ngươi đã đoàn tụ rồi.”

Vân Phong cười tươi, “Sự đoàn tụ này… Vẫn còn thiếu đi một người…” Nàng cũng có lòng hồi sinh mẫu thân, nhưng thê tử Vân Cảnh chỉ là một người bình thường mà thôi, cơ thể và linh hồn qua nhiều năm trên thế gian đã sớm không còn nữa rồi, muốn hồi sinh cũng chẳng còn cách nào.

“Đừng quá cưỡng cầu, không phải thứ gì nàng cũng có thể làm được, cứ thuận theo tự nhiên thôi.” Khúc Lam Y bước tới nắm lấy tay Vân Phong, nàng cười ấm áp nắm lấy tay hắn, “Hai người các ngươi cũng cùng tới ăn cơm đi.”

“Không ổn đâu. Đây là buổi sum vầy của gia đình ngươi mà, ta không đi đâu. Cung Thiên Tình lắc đầu nguầy nguậy, Khúc Lam Y cười vò loạn đầu Vân Phong, “Người nhà của nàng ăn cơm, ta không cắt ngang náo nhiệt nhé.”

Mắt Vân Phong sáng bừng lên, nắm chặt tay Khúc Lam Y hơn, “Chàng cũng là người nhà của ta mà, Lam Y.”

Vẻ mặt Khúc Lam Y sững lại, khẽ nhếch môi lên nở nụ cười hạnh phúc, tiểu Phong Phong của hắn… “Nếu nương tử đã nói vậy, vi phu hiển nhiên là sẽ đi rồi.”

Vân Phong mỉm cười, nhìn sang Cung Thiên Tình, “Thiên Tình, ngươi đã tới rồi, ngươi chính là ân nhân của Vân gia chúng ta, hiển nhiên phụ thân và đại ca sẽ cần cảm ơn ngươi rồi.”

“Thật sự không cần đâu!” Cung Thiên Tình đỏ mặt lắc đầu, cảm thấy thực sự rất xấu hổ, Vân Phong buông tay Khúc Lam Y ra bước tới nắm lấy tay Cung Thiên Tình, đôi mắt trong veo nhìn Cung Thiên Tình, như muốn nhìn sâu vào trong đáy lòng của nàng.

“Thiên Tình, nếu ngươi mà không tới, ta, đại ca, phụ thân sẽ bối rối lắm, chỉ là ăn cơm thôi mà, ngươi cứ coi như là người trong nhà là được rồi.”

Mặt Cung Thiên Tình càng đỏ hơn, nàng từ lâu đã bất hoà với người Cung gia rồi, trước khi gặp được Vân Phong nàng vẫn luôn đơn côi một mình, chưa bao giờ được trải qua cái được gọi là ăn cơm với người nhà. Khúc Lam Y bước tới, “Đừng từ chối, từ chối nữa sẽ khiến tiểu Phong Phong khó xử đấy, coi như là lời mời của một người bạn là được rồi.”

“Đúng thế, ta mời ngươi đi ăn cơm, ngươi sẽ không từ chối mà đúng không?” Vân Phong ngẩng lên, lần đầu tiên Cung Thiên Tình thấy vẻ mặt khẩn cầu đó của Vân Phong, nàng đành gật đầu, “Ta đi, được chưa!”

Vân Phong lập tức cười tươi tắn, siết chặt tay nàng ấy hơn, kéo nàng đi, “Được, dĩ nhiên là được rồi.”

Tối nay, ở một góc vắng của Vân gia, thuộc về một gia đình đã lâu tới được đoàn tụ ấm áp, xa cách mấy mươi năm, trải qua khoảng cách sống và chết, Vân gia bị tàn phá năm nào đã được hạnh phúc lần nữa. Trên bàn bày đồ ăn phong phú, Mộc Tiểu Cẩm nấu rất nhiều thức ăn, Vân Cảnh ngồi ở giữa, Vân Thăng và Mộc Tiểu Cẩm ngồi một bên, Vân Khải và Vân Phong ngồi ở bên khác, Khúc Lam Y và Cung Thiên Tình ngồi ở bên còn lại.

Bầu không khí của bàn cơm rất vui vẻ và hoà hợp, mặc dù vẻ mặt Vân Cảnh vẫn nghiêm nghị, nhưng không ai không nhìn ra được sự vui vẻ trong mắt ông.

“Đại tẩu, tay nghề nấu ăn của tẩu không tồi.” Vân Khải cười nói, khiến Mộc Tiểu Cẩm hơi ngại ngùng, Vân Thăng cười lớn, trông cực kỳ vui, với Vân gia Đông Đại Lục, cảnh tượng này ngày xưa chính họ còn không dám mơ ước. Vân Phong bất giác nhớ lại ngày đầu tiên mình vừa tới thế giới này, phụ thân nén đi sự tức giận và nhục nhã, đại ca khàn giọng kêu báo thù, Vân gia bị tàn phá năm đó, và cả nàng đã cải tử hồi sinh.

Vân Phong nhìn cảnh tượng trước mặt, chợt thấy hơi hoảng hốt, mọi thứ là thật sao? Hay chỉ sợ rằng… quay đầu lại cuối cùng mọi thứ chỉ là một cơn mộng?

“Khinh Trần vẫn chưa về, hơi tiếc.” Vân Thăng nói.

Vân Khải cười, “Cháu nhỏ của đệ sớm muốn gì rồi cũng gặp được thôi, không vội không vội.”

“Thiếp đã liên lạc với nó rồi, phải về rồi mới phải.” Mộc Tiểu Cẩm nói, rồi cười với Vân Khải, “Khinh Trần nghe đệ về cũng mừng lắm đấy, nói nhất định phải để gặp mặt nhị thúc của nó.”

Vân Khải cười tươi, Vân Phong cũng thế, tiểu Khinh Trần có thể có thể về đây là tốt rồi, nhiều năm không gặp, đứa trẻ kia hẳn đã lớn thêm nhiều. Không biết nó du ngoạn thế nào rồi, có thu hoạch gì không.

Khúc Lam Y và Cung Thiên Tình thì im lặng không nói gì nghe mọi người nói chuyện, Vân Phong chỉ vào Cung Thiên Tình nói, “Phụ thân, đại ca, lần này nhờ có Cung Thiên Tình và Khúc Lam Y giúp đỡ, nếu không con đã chẳng thể nào cứu được nhị ca về rồi.”

“Ta chỉ có chút tác dụng thôi, trợ giúp của muội ấy là nhiều nhất.” Khúc Lam Y cười, đẩy hết công lao sang Cung Thiên Tình, Cung Thiên Tình đỏ bừng mặt, Vân Thăng và Vân Cảnh trịnh trọng cảm ơn làm nàng càng đỏ mặt hơn, “Không phải, ta đã nói rồi… ta không làm gì hết… Đừng cảm ơn ta như thế…”

Vân Khải nhìn chằm chằm nàng, thấp giọng nói, “Còn phải cảm ơn thêm một người, Mạch tiền bối.”

Vẻ mặt Vân Phong lập tức sa sầm, vừa nhắc tới Mạch tiền bối, vẻ mặt Vân Cảnh và Vân thăng cũng trầm xuống, Vân Cảnh hít sâu một hơi, “Mạch tiền bối… đã làm rất nhiều điều cho Vân gia.”

“Tổ tiên có được một người bạn thân như thế, thật sự rất đáng quý.” Vân Thăng nói, Vân Cảnh trầm mặc một lúc, “Ta sẽ nói với ba vị trưởng lão Vân gia, để bài vị của Mạch tiền bối đặt kế tổ tiên, để không uổng một đời tâm giao của họ.”

Vân Phong gật đầu, nàng cũng nghĩ thế, Mạch tiền bối giữ lại phần linh hồn của nhị ca nên mới có được Vân Khải trùng sinh hôm nay, chỉ cần huyết mạch đặc biệt của Vân Khải được kích hoạt, sau này trong đại chiến chắc chắn sẽ có đóng góp rất to lớn.

Bữa cơm diễn ra chậm rãi, tới tận mặt trời quá đầu mới xong, Vân Cảnh về phòng nghỉ ngơi, Mộc Tiểu Cẩm cũng theo Vân Thăng về nghỉ, Vân Phong, Khúc Lam Y và Cung Thiên Tình cũng đi, viện Vân Khải ở sát bên Vân Thăng, cách Vân Phong không xa, sau khi trở về viện mình, hắn lại không buồn ngủ.

Vân Khải ngồi trong sân mình, ngẩn ngơ nhìn cây cối trong đình viện, một bóng người rảo bước đi vào, Vân Khải cười, “Đại ca, huynh cũng không ngủ được sao?”

Vân Thăng cười ngồi xuống, “Không ngủ được, đại tẩu đệ ngủ xong thì ta tới đây.”

Vân Khải cười, vẻ mặt lại trở nên cô đơn, “Đệ nghe được từ Phong nhi rất nhiều chuyện, mấy năm nay Vân gia đã thay đổi, chuyện của huynh và phụ thân, cả Huyết Hồn, nhưng Phong nhi lại không nói gì nhiều về mình cả.” Vân Khải nhìn Vân Thăng, “Đại ca, huynh biết gì không?”

Vân Thăng cười, “Nha đầu vốn có tính không nói gì với người nhà mà.”

Vân Khải cười khẽ, “Còn chẳng vậy sao? Tại cái tính đó nên mới khiến đệ lo lắng đây, có khi nào cái gì nó cũng tự ôm không, may mà có tiểu tử kia bên cạnh muội ấy, muội ấy cũng có được một chỗ dựa.”

Vân Thăng hơi nhíu mày, biết người hắn đang nói tới là Khúc Lam Y, than nhẹ, “Đệ nói cũng đúng, tiểu tử kia rất tốt với Phong nhi, chúng ta cũng có thể yên tâm, phụ thân cũng đã đồng ý.”

“Tiện lợi cho tiểu tử kia thật.” Vân Khải siết tay lèm bèm, Vân Thăng ngao ngán lắc đầu, “Còn đệ đấy, huynh và Phong nhi cũng chẳng còn một mình nữa.”

“Đệ vừa mới về, huynh bảo đệ kiếm đâu ra một cô gái đây?” Vân Khải nói, “Hơn nữa, đệ cũng không có suy nghĩ này.”

Vân Thăng cười, “Cung Thiên Tình kia huynh thấy cũng được đấy.”

Vân Khải nhíu mày, mím môi không nói gì, Vân Thăng thấy thế nghĩ có hy vọng, “Đệ cũng có cảm tình với nàng ấy?”

Vân Khải càng nhíu chặt mày hơn, “Không có, thay vì nói có cảm tình, đúng hơn là cảm giác phức tạp, giống như là đã từng quen biết, nhưng đệ cơ bản không hề biết nàng ấy.”

Vân Thăng nhìn Vân Khải hồi lâu, trông dáng vẻ của hắn thật sự không giống như có cảm tình vấn vương với cô gái tên Cung Thiên Tình kia, “Không biết từ bắt đầu từ bây giờ cũng được.”

Vân Khải nhắn nhó, “Đại ca, bây giờ đệ không có ý này, hơn nữa hương khói Vân gia cũng đã có huynh truyền thừa rồi, không cần thêm đệ phải nỗ lực đâu.”

Vân Thăng sửng sốt, nhìn ánh mắt chọc ghẹo của Vân Khải không khỏi cười mắng, “Cái thằng nhóc chết tiệt nhà đệ!”

Hai huynh đệ nhìn nhau cười lớn, tiếp tục tâm sự, đêm tối thì sao, trò truyện cả đêm thì thế nào? Phía bên Vân khải và Vân Thăng đang nói chuyện vui vẻ, bên Vân Phong thì lại mặt ủ mày chau, Cung Thiên Tình tạm thời được xếp ở trong sân của nàng, nàng ấy đã sớm về nghỉ ngơi, Vân Phong thì lại lo âu, rõ ràng giữa nhị ca và Thiên Tình có gì đó mâu thuẫn, nhưng hai người làm gì mà lại để bụng đối phương? Khúc Lam Y đã về, không ở lại quá lâu, Vân Phong lăn qua lộn lại suy nghĩ một hồi, cuối cùng tới trước cửa phòng Cung Thiên Tình gõ cửa, “Thiên Tình, ngươi ngủ chưa?”

Một lát sau, cửa bị đẩy ra, Cung Thiên Tình với vẻ mặt tỉnh tụi không chút buồn buồn bước ra, Vân Phong vừa thấy liền biết nàng cũng không ngủ được, “Ta vào thẳng vấn đề luôn, ngươi nghĩ sao với nhị ca của ta?”

Cung Thiên Tình ngạc nhiên, không ngờ Vân Phong sẽ hỏi thẳng tới thế, “Ta không có suy nghĩ gì cả.”

Vân Phong nhíu mày, “Chẳng lẽ ngươi không thích nhị ca của ta sao?”

Cung Thiên Tình ngạc nhiên, sau đó cắn môi, “Người ta thích là U Nguyệt, không phải Vân Khải.”

Lúc này tới lượt Vân Phong ngẩn người, U Nguyệt, Vân Khải… Hai người giống hệt nhau, nhưng thực sự hoàn toàn khác nhau, U Nguyệt dịu dàng như nước, tính cách khá giống với đại ca của mình hơn, còn nhị ca Vân Khải lại như một tảng băng, cái gì cũng khô khan bộc trực, tính tình cũng thế.

Nhưng mà U Nguyệt đã không còn nữa, người quay về là Vân Khải, Vân Phong tin rằng trong cơ thể nhị ca mình vẫn còn một phần của U Nguyệt.

“Thiên Tình, nhị ca vẫn còn có phần của U Nguyệt.”

“Bọn họ không phải là một người, U Nguyệt là U U Nguyệt, Vân Khải là Vân Khải.” Cung Thiên Tình chắc chắn nói, mặc dù trong lòng nàng cũng có mâu thuẫn, hơn nữa đối mặt với Vân Khải cũng có lúc không rõ ràng cảm giác của mình, nhưng hắn không phải là U Nguyệt.

“Phần linh hồn của nhị ca ở trong cơ thể U Nguyệt. Ta tin chắc trong người nhị ca có một phần của U Nguyệt.”

Cung Thiên Tình nâng mắt, “Tiểu Phong, ta hiểu ý của ngươi, nhưng người trong lòng ta là U Nguyệt, ta rất rõ điều này, Vân Khải rất tốt, huynh ấy chắc chắn sẽ tìm được một cô gái phù hợp với mình.”

“Cô gái thích hợp với nhị ca nhất không phải ngươi thì còn ai? Chỉ có ngươi mới có khả năng chạm vào linh hồn huynh ấy, sức mạnh linh hồn của nhị ca có khi còn phải dựa vào năng lực của ngươi để khơi dậy, điều này chứng tỏ có khi cả đời ngươi cũng không thể rời xa được huynh ấy.”

Cung Thiên Tình cắn môi, “Cho dù là thế, thứ tình cảm này cũng chẳng thể miễn cưỡng được, ta như thế, Vân Khải cũng như vậy.”

“Thiên Tình…” Vân Phong còn muốn nói thêm nhưng Cung Thiên Tình lắc đầu, “Đừng nói nữa, uầy dà… Vân Khải có thể trở lại là đã hoàn thành được nguyện vọng của ngươi rồi, cũng là nguyện vọng của U Nguyệt, như bây giờ là tốt rồi, nếu ta có khả năng kích thích được sức mạnh của huynh ấy, ta sẽ dốc hết sức để giúp.”

“Chậc chậc, con người sao mà lôi thôi thế nhờ, tình cảm đúng là chỗ yếu đuối vô năng nhất của con người mà, không dứt nổi.” Một giọng nói đột nhiên vang lên trong bóng tối, sắc mặt Vân Phong sầm xuống, lập tức tung ra một dải tinh thần lực, “Ra ngoài!”

“Vèo!” Trong màn đêm, một bóng người nhanh chóng xuất hiện, đôi mắt cam nhìn về phía Vân Phong mang theo sự khiêu khích, Vân Phong nheo mắt, có ma thú dám xông vào Vân gia?

“Ngươi là ma thú?” Cung Thiên Tình ngạc nhiên, huyết mạch của Vân gia là Triệu Hồi Sư, ma thú mà cũng dám chủ động xông vào?

“Ngươi chính là Vân Phong? Trông cũng chẳng có gì khác biệt với người khác.” Đôi mắt cam khinh thường sáng quắc nhìn Vân Phong. Tinh Thần Lực Vân Phong thử dò xét, khoé miệng lạnh lùng nâng lên, “Ma thú cấp bậc Tôn Giả mà cũng dám giương oai ở địa bàn Vân gia?”

Bị nhìn thấu thực lực, ma thú cực kỳ căm tức, “Ta là Tôn Giả cấp chín.”

Vân Phong nhướng mày. “Cấp chính cũng là hàng Tôn Giả, khác nhau chỗ nào?”

“Ngươi…” Ma thú tức tới giậm châm, ánh mắt Vân Phong lạnh lùng, “Cút ra ngoài, dựa vào ngươi chẳng đáng cho ta ra tay.”

“Mang ma thú của ngươi ra đây.” Ma thú đột nhiên gào lên, Vân Phong sững sờ, ánh mắt màu cam kia sùng sục, “Thả ra mau!”


“Con ma thú này có lai lịch gì thế, lại muốn đối chiến với ma thú khế ước của ngươi?” Cung Thiên Tình rất kinh ngạc, Vân Phong thì cười phá lên, “Ngươi muốn đấu với ma thú khế ước của ta?”

“Chính xác!”

“Được, ngươi muốn hệ nào? Trong năm hệ, ngươi đấu với hệ nào thuận tay nhất?” Vân Phong nhạo báng khiến ánh mắt ma thú kia như muốn nổ tung, Vân Phong càng thêm kết luận, ma thú này chắc chắn có chủ nhân, hiển nhiên chủ nhân của nó cũng là Triệu Hồi Sư, có thể là Triệu Hồi Sư ở Vân gia, còn là Tôn Giả cấp chín, nàng có thể đoán ra là ai rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, LinMin, Meo meo hồ tiên, Mưa mưa, Phuongphuong57500, Thao Pham, kotranhvoidoi, nh0cv1tbd, sohuyetxaome, syrachen, thtrungkuti
     
Có bài mới 07.02.2021, 20:32
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 902
Được thanks: 6367 lần
Điểm: 40.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 86
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lo dọn nhà mải quên up chương, sory m.n, sắp tới mừng tết mồng 30 1 2 3 mỗi ngày Mavis up 1 chương nhé

Chương 29: Điềm báo bùng nổ

Edit: Mavis Clay

Ánh mắt Vân Phong cong cong nhìn bóng người bước ra từ bóng tối, mấy năm không gặp, đứa nhóc kia đã cao lớn tới cỡ này rồi… thật sự không còn giống như lúc bé nữa.

“Tiểu cô cô.” Bóng người bước lên, nở nụ cười vui vẻ với Vân Phong, cánh tay dang ra bước tới ôm chầm lấy nàng, nàng cười khẽ vỗ vai hắn, sao tính tình vẫn trẻ con thế này.

Cung Thiên Tình thấy thiếu niên ôm lấy Vân Phong thì không khỏi ré lên, ánh mắt thiếu niên quét tới, Cung Thiên Tình bắt gặp một đôi mắt đen trong veo, tia sáng trong đó khiến nàng vô thức bị hấp dẫn.

“Khinh Trần, mau buông cô ra, con không phải là đứa nhóc nữa đâu.” Vân Phong bất đắc dĩ, đứa trẻ này ôm chặt nàng không nới lỏng tay, “Không được! Lâu lắm mới gặp được tiểu cô cô, cũng phải cho con ôm cho đã chứ.”

Vân Phong ngao ngán, đứa cháu này hôm nay coi như cũng thành người lớn rồi, hồi bé bám dính tới lớn cũng vẫn bám dính là sao. “Được rồi, buông cô cô ra trước đã, đừng để Tình di ngươi cười nhạo.” Vân Phong nói, Vân Khinh Trần đảo mắt nhìn sang, thấy ánh mắt xấu hổ của Cung Thiên Tình thì đành phải buông tay ra lui về sau một bước.

“Tình di?” Vân Khinh Trần nhíu mày, Cung Thiên Tình nghe vậy bỗng thấy lấn cấn, Vân Phong cười, “Con cũng có thể gọi là Thiên Tinh tỷ, gọi di thực sự có hơi sai sai.”

Vân Khinh Trần cười khanh khách, “Thiên Tình tỷ!”

Cung Thiên Tình lần đầu được gọi là tỷ tỷ xấu hổ đỏ mặt, lại còn được thiếu niên có đôi mắt đẹp tới như thế gọi nữa chứ, “Khinh Trần…” Cung Thiên Tình lí nhí đáp lại, Vân Khinh Trần mỉm cười, bước tới chỗ con ma thú khiêu khích hồi nãy, duỗi tay lôi đầu nó tới xoa lấy xoa để.

“Cứng đầu  thật đấy, ta đã nói người không thể nào đấu với tiểu cô cô rồi mà, thực lực của ngươi đâu tới đâu.”

Ma thú bị Vân Khinh Thần đè thấp đầu như thế có chút bất mãn muốn tránh đi, nhưng tay Vân Khinh Thần không ngừng đè xuống, ma thú chỉ có thể chật vật đứng đó, vừa kéo tay Vân Khinh Thần vừa gầm gừ, “Thực lực của ta mà chưa đủ chứng tỏ ngươi cũng chưa đủ.”

“Ngươi nói gì?” Vân Khinh Thần lập tức nheo mắt, ánh mắt bén nhọn lườm tới làm ma thú sững sờ, sau đó nó hừ lạnh lườm ngược lại, “Ta không hề nói sai.”

“Tiểu tử kia được lắm, ta thấy ngươi lại ngứa da rồi.” Vân Khinh Thần cười mắng đè mạnh đầu ma thú mà vò, Vân Phong thấy thế lên tiếng, “Đây là ma thú khế ước của Khinh Thần?”

Vân Khinh Thần cười, đè đầu ma thú, “Tiểu cô cô nói không sai, tên nhóc này chính là ma thú khế ước của con.”

“Tính tình ươn ngạnh đấy, là hệ gì thế? Loài gì? Nếu loài của hắn mà không ổn cô không cho phép nó theo con đâu.” Vân Phong nói, cố tình nhìn lướt qua con ma thú kia, hắn nghe thấy thế liền tức tối nhưng Vân Khinh Thần đè đầu hắn xuống làm hắn không thể nói được gì.

Vân Khinh Thần cười, “Bản thể của nó là ma thú hệ thuỷ, Băng Hồ.”

“Hồ ly?” Cung Thiên Tình ngạc nhiên, chủng tộc ma thú có không ít nhánh nguyên tố, ví dụ như Vân Lang, trong đó có Hoả Vân Lang và Phong Vân Lang, khác chủng tộc thì sẽ khác nguyên tố, đồng thời cũng có giới hạn, phần lớn Vân Lang là hệ phong và hệ hoả, rất ít khi xuất hiện hệ khác. Còn trong chủng hồ ly, hệ thuỷ rất hiếm gặp.

“Trong tộc hồ ly phần lớn là hệ hoả và hệ phong, khá giống với Vân Lang, nhưng cũng vẫn có hệ lôi, nhưng mà hệ thuỷ… gần như là chưa từng gặp.” Vân Phong nói, ma thú bị Vân Khinh thần đè đầu hừ một tiếng, người thẳng hơn một chút.

Vân Khinh Thần cười lấy tay ra, “Tiểu cô cô, nó tên là Băng Liệt, ở cao nguyên Tuyết Vực ở Thiên Tuyết Điện, con khế ước với nó rồi.”

Tiểu hồ ly tên là Băng Liệt càng hếch cằm của mình lên, thậm chí Vân Phong dường như có thể thấy được sau mông hắn có cái đuôi đang không ngừng lắc lư… Cái tình này, thật đúng là hết biết. “Nói như vậy, con đã khế ước cả bốn hệ chưa?” Vân Phong rất quan tâm tới vấn đề này, nhưng Vân Khinh Thần lại cười xấu hổ nói, “Trong bốn hệ chỉ mới khế ước với hệ thuỷ và lôi thôi ạ, hai hệ kia con vẫn chưa gặp được ma thú vừa ý.”

“Không vội.” Vân Phong cười nói, khế ước với ma thú là một quá trình dài, ma thú hợp với bản thân nhất mới là ma thú tốt nhất.

“Triệu Hồi Sư tứ hệ?” Cung Thiên Tình thốt lên kinh hãi, Vân Phong năm hệ đã là kinh khủng lắm rồi, cháu của nàng ấy còn là tứ hệ? Trời ạ, chẳng lẽ Triệu Hồi Sư nào của Vân gia cũng yêu nghiệt như thế cả sao?

Vân Phong cười khẽ, Vân Khinh Thần nói, “Con kém xa với tiểu cô cô, không thể nào so được với tiểu cô cô cả.”

Vân Phong lắc đầu, “Sẽ có một ngày con vượt qua ta thôi, người đi trước không phải không vượt qua được, Khinh Thần con phải có lòng tin với bản thân.”

Vân Khinh Thần cười lớn gật đầu, tiểu hồ ly bên cạnh như đang ngẫm điều gì đó nhìn Vân Phong, nàng để ý tới ánh mắt của hắn, thoáng mỉm cười, “Chẳng phải ngươi muốn đánh nhau với ma thú khế ước của ta sao? Bây giờ là một cơ hội rất tốt.”

“Tiểu cô cô?” Vân Khinh Thần ngạc nhiên, hiện giờ hắn mới Tôn Giả cấp chính, ma thú khế ước của hắn chắc chắn không phải là đối thủ của tiểu cô cô, tại sao lại…

Tiểu hồ ly sững sờ, bỗng cảm thấy mặt mũi mình bị Vân Phong hạ thấp, “Ta không sợ ngươi! Thả ra đây!”

Vân Phong chợt cảm thấy tính của con tiểu hồ ly này thật đáng yeu, Vân Khinh Thần lắc đầu ngao ngán.

“Chủ nhân, thả chúng ta ra ngoài đi.”

“Đúng thế, khó gặp được một dịp vui như thế.”

“Ha ha ha, tên oắt con này thật thú vị!”

Năm ma thú khế ước lần lượt thể hiện sự hứng thú với tiểu hồ ly kia, thay vì nói hứng thú, chi bằng nói có hứng vui đùa với hắn hơn. Vân Phong bất đắc dĩ, nếu là yêu cầu của ma thú mình, nàng sẽ không ngại mà đồng ý, không phải ngày nào chúng thú mới gặp được niềm vui.

“Xoẹt xoẹt xoẹt!” Năm tia sáng lập tức xuất hiện, năm ma thú với những hình dạng khác nhau xuất hiện bên cạnh Vân Phong, tiểu hồ ly nhìn thấy liền trợn mắt há mồm, Vánh mắt Vân Khinh thần hiện lên sự tôn kính, không hổ là tiểu cô cô.

“Thả… thả ra thật á?” Tiểu hồ ly bất giác lùi bước, ánh mắt đảo tròn liếc nhìn Vân Khinh Thần, Vân Khinh Thần xấu bụng cười khúc khích, “Chẳng phải ngươi muốn đấu sao? Chủ nhân ta thả ra chiều ngươi đi tỷ thí kìa, ngàn vạn lần đừng khách khí nha.”

“Ngươi…” Tiểu hồ ly bị chặn không tiến không lùi, vẻ mặt bắt đầu quẫn bách, bộ dáng càng thêm mắc cười.

“Chậc chậc, thật đúng là non trẻ, mau để tỷ tỷ ngươi thương thương yêu yêu cái nào.” Hoa tỷ quyến rũ tiến lên phía trước, tiểu hồ ly liên tục lùi lại về sau, “Đừng, đừng tới đây…”

“Ú ù, còn đỏ mặt nữa? Chẳng lẽ ngươi vẫn chưa trải sự đời sao?” Hoa tỷ nhướng mày, sóng mắt quyến rũ, tiểu hồ ly lập tức đỏ bừng mặt, đôi tai đầy lông đột nhiên lộ ra.

“Trải sự đời là sao?” Yêu Yêu ngây thơ ngẩng mặt lên hỏi, Lam Dực lập tức tối mặt đưa tay che tai Yêu Yêu, ánh mắt ngây ngô của nàng khiến Lam Dực không đành lòng nhìn thẳng, trừng mắt nhìn Hoa tỷ, Hoa tỷ cười khúc khích, “Có sao đâu, sớm muộn gì rồi cũng sẽ biết thôi mà.”

“Nhưng mà ngươi cũng không thể nói vào ngay lúc này.” Lam Dực không nhịn được gầm lên, Hoa tỷ hừ một tiếng không thèm đáp lại.

Tiểu hồ ly nhìn lướt qua năm con kia, có thể thấy họ không hề có ác ý với hắn, nếu không hắn làm gì còn có thể hoàn chỉnh mà đứng đây? Ánh mắt hắn liếc về phía Yêu Yêu, trông nàng ấy có vẻ không khác mình lắm…

Yêu Yêu để ý thấy ánh mắt của tiểu hồ ly, chung sống với Vân Phong và đám ma thú khế ước lâu tới như thế đã khiến tính tình người lạ chớ gần của nàng thay đổi, sự ngây thơ của nàng cũng dần lộ rõ hơn, trong mắt nàng, trên thế giới có hai loại người, một là tốt với tiểu Phong, hai là không tốt với Tiểu Phong.

Tốt với Tiểu Phong thì nàng sẽ có thiện cảm, còn không tốt với Tiểu Phong thì nàng sẽ không bỏ qua.

“Ngươi cũng là hệ thuỷ sao?” Cô bé Yêu Yêu cười hữu nghị với tiểu hồ ly, làm nó nhất thời đỏ bừng mặt, dường như đã trở nên xấu hổ, nàng ấy… thật là xinh đẹp.

“Ta cũng hệ thuỷ!” Yêu Yêu tiến tới trước một bước, vươn đôi tay nõn nà ra, “Mặc dù vừa rồi ngươi có thái độ không tốt với tiểu Phong, nhưng ngươi không hề có ác ý với Tiểu Phong, chúng ta có thể làm bạn.”

Tiểu hồ ly sững sờ, không biết phải trả lời ra sao, Yêu Yêu vẫn cười ngọt ngào, nụ cười đó khiến tiểu hồ ly rối loạn thành nùi.

“Ta… ta.. ta tên là Băng Liệt…” Tiểu hồ ly cúi thấp đầu, đôi tai đầy lông giật giật qua lại, Yêu Yêu nghe vậy cười khanh khách, “Băng Liệt, ta là Yêu Yêu, là tên của Tiểu Phong cho ta đấy, ta rất thích nó.”

Tiểu hồ ly lại bị nụ cười kia hớp hồn, lòng bàn tay nóng lên, vươn tay muốn nắm lấy tay Yêu Yêu. Một bóng người tiến lên, con ngươi đen nhánh sắc bén như dao quét tới, tiểu hồ ly nhạy cảm phát hiện ra liền rụt tay về, ngẩng lên thì thấy là một thiếu niên cao hơn hắn.

Tiểu Hoả tiến lên đưa tay kéo Yêu Yêu lại, cô bé khó hiểu, “Tiểu Hoả ca ca, sao thế?”

Tiểu Hoả nhếch môi, “Hệ thuỷ? Ta đây là một ma thú hệ hoả thấy bất mãn với hệ thuỷ đấy.”

Nhị Lôi cúi người, bế Yêu Yêu đặt lên vai của mình, “Có thể làm bạn hay không cũng phải xem xét đã chứ, tiểu nha đầu này sao lại không phòng bị chút nào thế hả?”

Yêu Yêu ngồi trên vai Nhị Lôi, đây là lần đầu tiên nàng gần gũi với Nhị Lôi như thế, nàng còn tưởng rằng tên ma thú hệ lôi này không thích nàng chứ, nhưng mà bây giờ xem ra… Yêu Yêu cười tươi tắn.

“Tiểu hồ ly, ta thấy chúng mấy ma thú chúng ta nên tìm một chỗ thích hợp để “bàn luận thật tốt” đi.” Lam Dực cười nhạt, nụ cười rất dịu dàng văn nhã nhưng lại khiến người ta có cảm giác gió lạnh rần rật ở sau lưng.

“Ngươi… ngươi tính làm gì?” Tiểu hồ ly bối rối lùi về sau, lòng bàn tay Tiểu hoả đột nhiên nổi lên một đám lửa, “Không có gì, chỉ là muốn hàn huyên với ngươi một chút mà thôi.”

“Đùa gì thế?” Tiểu hồ ly nổi giận gầm lên, xoay người cắm đầu chạy, Lam Dực thu lại nụ cười trên mặt, “Ngươi dám chạy thoát khỏi tay ta?’

Lập tức có mấy bóng người điên cuồng đuổi theo, Hoa tỷ mặt tràn đầy yêu thương, “Ai u, các ngươi nhẹ tay một chút, tỷ tỷ cũng thích bé con này lắm đó, các ngươi hãy nhẹ tay một chút.” Đám ma thú đuổi theo đã đi mất, Vân Phong và Vân Khinh Thần nhìn nhau bật cười.

“Xem ra lần này Băng Liệt có được một bài học rồi.” Vân Khinh Thần nói, “Tính tình của hắn đó giờ cứng đầu không chịu ta, cũng vì vậy mà khiến con đau đầu nhiều phen.”

Vân Phong bật cười, có thể thấy ma thú của nàng rất “thích” hồ ly bé nhỏ kia, nàng thầm gọi nhẹ tay, dù sao cũng không muốn “bắt nạt” quá trớn. “Tiểu Lôi đâu?” Vân Phong không thấy được con ma thú hệ lôi bên cạnh Vân Khinh Thần trước đây, Vân Khinh Thần cười, “Từ khi tới Vân gia con đã thả nó tuỳ ý đi lại rồi, bây giờ nó nghịch ngợm lắm, thích chạy nhảy xung quanh.”

Vân Phong cười, cháu của nàng không thích thu ma thú vào nhẫn khế ước. “Để nó tự do cũng nên cẩn thận một chút, ma thú hệ lôi của con không tầm thường, trong Nội Vực cũng có nhiều Triệu Hồi Sư khác.”

Vân Khinh Thần gật đầu, Cung Thiên Tình ở cạnh vẫn luôn im lặng, nàng cảm thấy mình không cần lên tiếng, ha vị Triệu Hồi Sư có thể nói gì được với nàng đây? Vân Phong kéo Cung Thiên Tình tới cạnh mình. “Khinh Thần, lần này trở về là để gặp nhị thúc của con đúng không?”

Vân Khinh Thần lập tức gật đầu, “Lúc mẫu thân nói cho con biết, con cảm thấy thật khó tin. Nhị thúc trở lại thật rồi sao?”

Vân Phong cười, “Nhờ Thiên Tình cả đấy, nếu không nhị thúc của con đã chẳng quay về được rồi.”

Cung Thiên Tinh cười xấu hổ, mắt Vân Khinh Thần loé lên, “Thiên Tình tỷ hiển nhiên là có năng lực hơn người rồi. Nếu không để không thể giúp nhị thúc sống lại.”

“Ta không có tài cán gì nhiều đâu…” Cung Thiên Tình xấu hổ cúi đầu, Vân Khinh Thần nước tới nhìn thẳng vào nàng, sự thanh khiết của tuổi trẻ từ trên người hắn tản ra, khiến Cung Thiên Tình không khỏi đỏ mặt, người của Vân giá bất luận là nam hay nữ vẻ ngoài đều rất xuất chúng, Vân Khinh Thần trưởng thành rất sớm, trên người toả ra hơi thở thành thục, thiếu nữ cùng tuổi có khi không thể nào chống lại được sức hút của hắn, con gái rất dễ động lòng với sự trưởng thành của hắn.

Vân Khinh Thần vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy Cung Thiên Tình, làm nàng giật mình. Vân Khinh Thần nhẹ giọng nói, “Cảm ơn tỷ, cảm ơn tỷ đã giúp nhị thúc quay lại, cảm ơn.”

Đây là lời cảm tạ của một hậu bối, mặc dù Vân Khinh Thần không biết Vân gia lúc ấy đau đớn thế nào, nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được phần nào nỗi khổ trong lòng phụ thân Vân Thăng, còn về người nhị thúc Vân Khải vẫn chưa được gặp kia, mặc dù phụ thân và gia gia mình chưa từng nhắc tới nhưng hắn có nghe thoang thoáng được một chút, người nhị thúc này đã chết rồi.

Bây giờ Vân Khải trở lại, mặc dù Vân Khinh Thần là vãn bối nhưng vẫn trịnh trọng tỏ sự biết ơn của mình, Vân Phong không khỏi cảm thấy vui mừng, đứa trẻ này trưởng thành rồi vẫn có thể cảm nhận được sự khổ cực của phụ thân mình.

“Khinh Thần!” Tiếng gọi khẽ khiến Vân Khinh Thần buông Cung Thiên Tình ra, quay đầu lại thì thấy phụ thân của mình và một nam nhân ngũ quan như ánh mặt trời nhưng vẻ mặt có chút lo lắng, “Phụ thân!” Vân Khinh Thần thốt lên, ánh mắt lướt sang nam nhân bên cạnh Vân Thang, “Vị này… hẳn là nhị thúc nhỉ?”

Vân Phong và Cung Thiên Tình hơi ngạc nhiên, không ngờ đã trễ thế này rồi mà Vân Thang và Vân Khải còn tới đây, Cung Thiên Tình nhìn lướt qua Vân Khải, thấy hắn hình như có chút mất hứng, nghĩ tới hình ảnh vừa rồi không khỏi cúi thấp đầu hơn, không hiểu tại sao có cảm giác áy náy vì chuyện vừa rồi.

“Nhị đệ, đây chính là cháu của đệ, con của ta – Vân Khinh Thần.” Vân Thăng thấy Vân Khinh Thần trở lại thì rất vui, vội vàng kéo hắn tới, Vân Khinh Thần vui vẻ gọi lại, “Nhị thúc!”

Sắc mặt Vân Khải giãn ra nhiều, cười tươi vỗ vai Vân Khinh Thần, “Nhi tử của đại ca đúng là ưu tú.”

Vân Khinh Thần cười, “Cha và nhị thúc tới là để tìm tiểu cô cô sao?”

Vân Thăng gật đầu, Vân Khinh Thần nói, “Vậy con đi trước, nhị thúc vừa trở lại, cũng không phải không gặp được.”

“Tên nhóc này!” Vân Thăng bất đắc dĩ, Vân Khinh Thần quay đầu lại, “Thiên Tình tỷ, tiểu cô cô, con đi trước nhá.” Vân Khinh Thần mủi chân phóng người biến mất, Vân Thang và Vân Khải bước tới, Vân Tháng nhíu mày, “Phong nhi, Khinh Thần gọi Thiên Tình như thế có phải hơi không ổn không?”

“Cứ tuỳ nó đi, không sao đâu.” Vân Khải nhỏ giọng nói, sắc mặt trầm xuống, Vân Phong nhìn vẻ mặt nhị ca, cảm thấy có điểm không ổn, quả nhiên hắn có quan tâm tới Thiên Tình.

“Đại ca, nhị ca tới tìm ta có chuyện gì sao?”

Vân Thăng nói, “Phong nhi, Vân Khải về nhà vốn là tới bái lạy từ đường trước, sau đó sẽ bái kiến ba vị trưởng lão Vân gia, ba vị trưởng lão lo cho chúng ta, ngày mai cũng có thể để Vân Khải bái kiến ba vị trưởng lão thật tốt, cũng có thể để hắn tới từ đường Vân gia.”

Vân Phong gật đầu, “Được, ngày mai muội đi với các huynh.”

“Được, tới đây là để nói với muội chuyện này.” Vân Thăng mỉm cười, đưa tay sờ đầu nàng, “Đã trễ rồi, muội cũng nên đi nghỉ đi, cho dù muội không mệt thì cũng nên để Thiên Tình nghỉ ngơi.”

Vân Phong gật đầu, “Huynh và Vân Khải đi trước.” Vân Thăng xoay người, Vân Khải thì hơi nhíu mày nhìn Cung Thiên Tình, “Ta tìm ngươi còn chút chuyện, có thể ra ngoài chút được không?”

Vân Thăng và Vân Phong ngạc nhiên, Cung Thiên Tình hơi ngẩn người một chút rồi gật đầu, “Đại ca, huynh về trước đi, đệ nói chuyện với nàng một lát sẽ về.” Vân Khải quay đầu nhìn Vân Phong, “Phong nhi mau đi ngủ đi.” Nói xong những lời này, Vân Khải xoay người ra ngoài, Cung Thiên tình im lặng một hồi cũng đi theo, bóng hai người biến mất ở ngoài cửa.

“Nhị ca quả nhiên vẫn để ý tới Thiên Tình.” Vân Phong lẩm bẩm, Vân Thăng cười nói, “Phong nhi muốn tác hợp cho bọn họ sao?”

Vân Phong cười phức tạp, “Tác hợp sao… Bọn họ vốn nên đi cùng nhau.”

Vân Khải cứ đi mãi không nói lời nào, bóng lưng kéo dài trên mặt đất, bị Cung Thiên Tình giẫm dưới chân, nàng cúi đầu im lặng theo sau, cũng chẳng nói lời nào, bầu không khí giữa hai người vô cùng im lặng.

Cung Thiên Tình không hỏi Vân Khải tính đi đâu, nàng chỉ im lặng đi theo, hai người cứ thế đi về phía trước, cho tới khi Vân Khải dừng bước lại, lúc này nàng mới ngẩng đầu lên, bắt gặp vẻ mặt hơi tức giận của Vân Khải, “Ngươi không hỏi ta dẫn ngươi đi đâu, làm gì sao?”

Cung Thiên Tình cười, “Đây là Vân gia, huynh là nhị ca của Vân Phong, chẳng lẽ huynh sẽ làm ra chuyện không đâu sao?”

Vân Khải ngạc nhiên, sau đó quay đầu lại, dừng lại một lúc lâu mới lên tiếng, “Ta nghe Phong nhi nói, là tử hoả của ngươi đã kéo linh hồn của ta tách ra khỏi cơ thể cường giả Huyết Hồn.”

Cung Thiên Tình lí nhí xác nhận, Vân Khải cúi tầm mắt, “Tử hoả của ngươi của khả năng chạm vào linh hồn ta sao?”

Cung Thiên Tình gật đầu, khó hiểu nhìn Vân Khải, rốt cuộc hắn muốn hỏi gì?”

Vân Khải hít sâu một hơi, “Như vậy, để tử hoả của ngươi tiếp xúc với linh hồn ta nữa đi.”

“Cái gì?” Cung Thiên Tình trợn mắt, Vân Khải nhăn mày, “Ta muốn biết cách khơi dậy năng lực ta là gì, nếu ta có thể giúp Phong nhi sang sẻ chút gánh nặng, ta hiển nhiên sẽ không để muội ấy một mình gánh vác tất cả.”

“Nhưng…” Cung Thiên Tình muốn nói gì đó nhưng Vân Khải ngắt lời nàng, “Ta mặc kệ ngươi nghĩ gì. Nếu sức mạnh của ta tới từ linh hồn của ta, tử hoả của ngươi lại là thứ duy nhất có thể tiếp xúc với linh hồn của ta, ngươi là khả năng duy nhất mà ta có thể nghĩ tới.”

“Tử hoả của ta có thể đốt cháy linh hồn. Chẳng lẽ huynh muốn linh hồn mình hoá thành tro bụi trong ngọn lửa của ta sao?” Cung Thiên Tình thét lên, “Tử hoả của ta có tác dụng với linh hồn, nhưng không thể tiếp xúc trong thời gian dài được, Vân Phong đã nói rồi, chuyện như vậy không cần gấp. Luôn sẽ có cách giải quyết vấn đề huyết mạch của huynh mà.”

“Chẳng lẽ muốn ta trơ mắt nhìn Phong nhi hối hả ngược xuôi nữa sao? Ta đã trở lại, không thể không làm bất kỳ cái gì được.”

“Ta hiểu tâm trạng của huynh, huynh muốn chia sẻ với Vân Phong, ta cũng hiểu một mình nàng ấy gánh trên vai rất nhiều, nhưng huyết mạch của ngươi rất đặc biệt, có lẽ tử hoả của ta có tác dụng, nhưng lỡ pahmj sai lầm, chẳng lẽ huynh muốn toàn bộ tâm huyết của Vân Phong sẽ trở nên uổng phí sao? Huynh nghĩ nàng cứu huynh trở lại là dễ lắm chắc?”

Vân Khải ngạc nhiên, Cung Thiên Tình càng nói giọng càng trở nên lớn hơn rất nhiều, nàng hít sâu một hơi, “Ta hiểu huynh nôn nóng, nhưng ta không thể nào đồng ý với yêu cầu của huynh được. Trừ phi không có một chút nguy hiểm nào, ta mới dùng tử hoả.”

Hai tay Vân Khải đan vào nhau, có thể thấy trong lòng hắn đang kiềm nén, huyết mạch đặc biệt bị phong ấn trong linh hồn, bây giờ hắn chẳng khác gì với người bình thường cả, như vậy thì sao hắn có thể cùng Vân Phong chia sẻ đây, chẳng lẽ hắn trở lại chỉ để làm một phế nhân sống trong nhung lụa thôi sao?

“Đừng vội, Vân Phong sẽ giúp huynh cách giải quyết lực huyết mạch thôi… Chúng ta cũng sẽ tìm kiếm, huynh đừng tuỳ tiện thử bừa, huynh phải biết rằng, huynh sống lại là vì tâm huyết của rất nhiều người…” Cung Thiên Tình nghĩ tới U Nguyệt, trái tim trở nên nặng nề, nếu như Vân Khải không biết quý trọng mình như thế, chẳng phải sẽ uổng phú sự hy sinh của U Nguyệt hay sao?

“Dường như ngươi rất để ý tới sự sống chết của ta.” Vân Khải nói, nhìn thẳng vào Cung Thiên Tình, “Tâm huyết của nhiều người, trong đó có phải cũng bao hồm cả cố nhân mà ngươi biết không?”

Trong lòng Cung Thiên Tình dâng lên cảm giác chua xót, hắn giống y hệt với U Nguyệt, từ vóc người tới dung mạo, thậm chí tới những chỗ lặt vặt cũng tương tự, cứ như là cùng một người vậy. Trước dáng vẻ này của hắn, Cung Thiên Tình không biết làm sao để che đi sự đau lòng của mình.

Khịt mũi thật mạnh, nàng ngẩng mặt lên, ép đi toàn bộ nước trong mắt, “Phải! Bao gồm của huynh ấy, huynh có thể sống lại cũng là tâm nguyện của huynh ấy.”

“Hắn là ai?” Vân Khải nhíu mày, Cung Thiên Tình cười khổ, “Huynh ấy là U Nguyệt, là người trong lòng của ta… là người đã từng có một phần linh hồn của ngươi.”

Một bên lông mày Vân Khải nhướng lên, có một phần linh hồn của hắn.

“Huynh ấy có gương mặt, cơ thể giống y hệt như huynh, hoàn toàn không có chút gì khác với huynh bây giờ, lúc đó Vân Phong coi huynh ấy là nhị ca, nàng ấy đã gửi gắm tình cảm với huynh lên người U Nguyệt.” Cung Thiên Tình chậm rãi nói, kể lại cuộc sống ở học viện Tụ Tinh, Vân Khải nghe, ánh mắt phức tạp.

“…Huynh ấy chọn chết đi, chọn để linh hồn mình tan thành may khói để trả lại phần linh hồn lại cho huynh, đây là nguyện vọng của huynh ấy, bởi vì đây là nguyện vọng của Vân Phong.” Gương mặt Cung Thiên Tình chảy xuống một hàng nước mắt, “Huynh ấy coi Vân Phong như muội muội ruột, nhiều lần nói với ta tự hào như thế nào với một muội muội như thế, chỉ cần là Vân Phong muốn thì huynh ấy sẽ cho nàng.”

Vân Khải im lặng, hắn rất khó tưởng tượng ra được nam nhân gọi là U Nguyệt kia là người như thế nào, người đã từng có một phần linh hồn của hắn, chẳng lẽ cảm giác của hắn với Cung Thiên Tình chính là từ phần linh hồn này? Bọn họ… hẳn là thích nhau.

“Phong nhi coi hắn là nhị ca, cũng coi hắn là người thân.” Vân Khải nói. “Muội ấy hiểu ta đã chết.”


Cung Thiên Tình bật cười, “Điều này U Nguyệt rõ hơn bất kỳ ai, nếu không huynh ấy đã chẳng cam tâm tình nguyện chọn như thế, cũng vì sự đối đãi chân thành của Vân Phong, huynh ấy với làm như thế. Huynh trở lại là tốt rồi, lựa chọn của U Nguyệt cũng là để Vân Phong không phải khó xử, huynh ấy mà không chết đi, linh hồn của huynh cũng không thể đầy đủ được, cũng không thể nào sống lại nổi.”

Vân Khải mím môi, nội tâm cực kỳ phức tạp, Cung Thiên Tình quệt bừa nước mắt trên mặt, “Nói vậy không có ý gì khác đâu, ta chỉ muốn huynh quý trọng bản thân thôi, sống thì còn dễ chết, nhưng chết thì muốn sống lại là rất khó, có người có cơ hội lần hai, có người không có đâu.”

Vân Khải nhíu mày, hồi lâu gật đầu, “Ta biết rồi.”

Cung Thiên Tình mỉm cười, “Huynh hiểu là được rồi, không uổng công ta nói nhiều như thế, chắc chắn sẽ có cách thôi, lực huyết mạch của huynh chắc chắn sẽ được khơi dậy thôi, tới lúc đó ngươi có không muốn giúp đỡ cũng không được đâu.”

Vân Khải mỉm cười gật đầu, “Cảm ơn ngươi đã nói nhiều như thế với ta, những điều này… ta chưa từng biết.”

Cung Thiên Tình lắc đầu, “Huynh không nhất thiết phải biết những thứ này đâu, đã qua cả rồi. Cũng trễ rồi, ta phải quay lại, huynh cũng sớm về nghỉ đi, linh hồn cần thời gian thích ứng với cơ thể, huynh cần chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn.”

Cung Thiên Tình xoay người tính rời đi, Vân Khải bỗng kéo cánh tay nàng lại, làm cơ thể nàng run lên, Vân Khải chợt cảm thấy trái tim mình thoáng rút lại, không tự chủ được nói, “Ngươi và U Nguyệt… có phải là thích nhau không?”

Cung Thiên Tình im lặng, rồi ánh mắt mang nụ cười dịu dàng, “Ừ, huynh ấy là người mà ta yêu.”

Vân Khải muốn nói gì đó, đột nhiên cảm thấy trong cổ họng có ngọn lửa bùng lên mà thiêu đốt, khiến hắn không nói nổi thành lời, mày rậm nhíu chặt, trong cơ thể loạn lên, ngọn lửa kia như đang đốt cả vào trong máu, khiến cho cơ thể hắn gần như sôi lên cả từ trong ra ngoài.

“Ưm!” Vân Khải hừ một tiếng, tay không khỏi tăng sức, Cung Thiên Tình hơi đau, nhận thấy hắn có gì đó không được ổn.

“Vân Khải, huynh sao thế?” Cung Thiên Tình lập tức xoay người lại, thấy Vân Khải nhíu chặt mày thì không biết phải làm sao, “Huynh chờ chút, ta đi gọi Vân Phong tới đây.” Cung Thiên Tinh xoay người tính chạy đi, nhưng Vân Khải tăng sức giật ngược nàng trở lại, “Đừng đi…”

“Nhưng huynh…” Cung Thiên Tình bối rối, Vân Khải khó chịu chịu đựng ngọn lửa nóng rực trong cơ thể mình, đầu gối mềm nhũn khuỵu xuống đất, trong mắt loé lên một tia sáng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, LinMin, Meo meo hồ tiên, Mưa mưa, Phuongphuong57500, Thao Pham, kotranhvoidoi, nh0cv1tbd, sohuyetxaome, syrachen
     
Có bài mới 11.02.2021, 08:28
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 902
Được thanks: 6367 lần
Điểm: 40.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 86
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 30: Vân Khải gặp khó khăn

Edit: Mavis Clay

“Ư!” Tiếng than khổ sở từ miệng Vân Khải phát ra, hắn oằn người quỳ xuống, mày nhíu chặt lại với nhau, Cung Thiên Tình thấy thế bối rối không biết phải làm thế nào, một tay Vân Khải đang nắm lấy cánh tay nàng, sức cực kỳ lớn, Cung Thiên Tình vừa chịu đau vừa lo lắng không thôi.

Không để nàng đi tìm Vân Phong thì nàng phải làm gì đây? Chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn hắn khổ sở như vậy sao? “Huynh buông ta ra! Ta phải đi tìm Vân Phong tới đây, lỡ huynh có chuyện gì nàng cũng có thể khống chế được.”

Cung Thiên Tình muốn vạch tay Vân Khải ra, nhưng hắn cắn răng tăng sức thêm, mạnh tới mức gần như muốn bóp gãy cánh tay của nàng.

“Không được đi tìm Phong nhi!” Vân Khải gào lên, ngón tay siết chặt lấy cánh tay Cung Thiên Tình, Cung Thiên Tình tái mặt cắn môi, thật sự không chịu nổi sức lực của Vân Khải, thực lực của hắn thấp hơn mình rất nhiều, nhưng sức lực lại lớn tới như vậy?

“Huynh… huynh bỏ tay ra trước đã… Tay ta sắp gãy rồi…” Cung Thiên Tình nói, Vân Khải lập tức thả tay ra, nàng nhìn cánh tay mình, trên đó hằn rõ năm dấu ngón tay, có thể thấy được vừa rồi hắn dùng sức lớn tới cỡ nào.

“Xin lỗi… Ta không thể… khống chế sức mình được nữa… Ư!” Vân Khải đột nhiên rùng mình, hắn chỉ cảm thấy ngọn lửa trong cơ thể mình cháy càng ngày càng mạnh, “Thịch thịch!” Tim nhảy lên mãnh liệt, khiến Vân Khải cảm thấy linh hồn mình như đang bị ngọn lửa tống khỏi cơ thể mình.

“Ư!” Sự đau đớn và khó chịu lan rộng ra khắp nơi. Vân Khải run lên bần bật, Cung Thiên Tình bối rối tới chực khóc.

“Vân Khải, ta có thể làm gì được đây?” Cung Thiên Tình không dám tuỳ tiện làm gì, sợ hắn sẽ càng khó chịu thêm, Vân Khải quỳ ở đó, gần như không nghe được tiếng nàng đang nói gì, toàn bộ thế giới của hắn như đang bị ngọn lửa bao trùm, nhiệt độ bên trong cơ thể khiến đầu hắn như muốn biến thành bột nhão.

“Vân Khải!” Cung Thiên Tình hoảng hồn, nàng thấy một bên má của Vân Khải bắt đầu có vết cháy lan ra, chẳng lẽ trong người hắn có ngọn lửa đang cháy?

“A!” Vân Khải cuối cùng cũng không chịu nổi nhiệt lượng trong cơ thể mình nửa, ngửa người hét lên một tiếng, một dòng năng lượng vô hình từ trong cơ thể hắn tuôn ra, nhanh chóng khuếch tán. Sau đó, toàn thân hắn mềm oặt té xuống, bất tỉnh.

“Nhị ca!” Vân Phong đang nói chuyện với Vân Thăng chợt nhận ra dòng năng lượng dao động khác thường, lập tức tối mặt, Vân Thăng không biết chuyện gì xảy ra nhưng thấy vẻ mặt đó của nàng cũng hiểu rất có thể Vân Khải đã xảy ra chuyện.

Vân Phong lập tức lao về phía nguồn năng lượng dao động, Vân Thăng cũng nôn nóng theo sát ở sau, Vân Khải chỉ mới trở lại chưa tới một ngày.

Vân Phong tối mặt nhanh chóng chạy tới chỗ xảy ra chuyện, lúc thấy Vân Khải ngã xuống, trái tim nàng đau nhói. Sẽ không đâu, nhị ca sẽ không sao.

“Vân Phong!” Cung Thiên Tình ôm lấy Vân Khải đang bất tỉnh, thấy Vân Phong tới mà vui tới phát khóc. Vân Phong lao tới cạnh Vân Khải, vừa chạm tay vào người Vân Khải đã cảm nhận được nhiệt độ nóng rực tới khác thường.

“Phong nhi, Vân Khải sao thế?” Vân Thăng cũng đã tới nơi, Vân Phong lập tức hét lên, “Đại ca khoan hãy tới đây. Trong cơ thể nhị ca có nhiệt độ khác thường, e rằng…”

“Đã lúc nào rồi còn quan tâm tới những chuyện này?” Vân Thăng tiến vội tới, Cung Thiên Tình vội vàng tránh ra, quỳ gối bên cạnh, ánh mắt tràn đầy lo lắng, Vân Thăng lập tức bọc Thuỷ Nguyên Tố lại quanh thân Vân Khải, nhưng trong chớp mắt, toàn bộ Thuỷ Nguyên Tố bị bốc hơi sạch sẽ.

Vân Thăng thấy thế giật mình, Vân Phong cũng ngạc nhiên. Thấy Thuỷ Nguyên Tố bị bốc hơi, Vân Phong lập tức thử Thuỷ Nguyên Tố của mình, nhưng không ngờ rằng kết quả cũng y hệt.

“Phải hạ nhiệt độ trước đã!” Vân Thăng nhăm mày nhìn Vân Khải đang bất tỉnh, rốt cuộc là thứ gì đang thiêu đốt trong cơ thể nhị đệ, thậm chí còn nóng tới như vậy?

Vân Phong nhíu mày, trong đầu vang lên tiếng chuông nguy hiểm, rốt cuộc phải làm sao để hạ nhiệt độ xuống, Thuỷ Nguyên Tố lại gần cũng bị bốc hơi sạch sẽ, cơ bản không biết làm sao để hạ nhiệt. Không biết dược tề sinh mạng có hiệu quả không… Vân Phong lộn cổ tay, một chai dược tề sinh mạng xuất hiện, nâng cổ Vân Khải lên chuẩn bị đổ vào.

“Đồ đệ, mau dừng lại.” Một giọng nói cắt phăng hành động của Vân Phong, nàng ngạc nhiên ngẩng lên, một bóng người tiên phong đạo cốt tiến tới, “Sư tôn!”

“Phong lão tiền bối!” Vân Thăng thấy Phong Thanh Huyền, trong lòng không khỏi nhẹ đi, Phong Thanh Huyền nhìn Vân Khải, nhíu mày, “Vừa rồi năng lượng dao động hẳn là từ người tiểu tử này toả ra, vi sư đang bế quan tu luyện, thật không ngờ lại bị năng lượng này cắt phăng.”

Cái gì? Vân Phong kinh ngạc, năng lượng kia lại ảnh hưởng tới cả sư tôn?

“Tiểu Phong Phong!” Lại thêm một người nữa chạy tới, chính là Khúc Lam Y, Vân Phong cũng hiểu ra, sức mạnh mà nhị ca phát ra vừa rồi cũng đã kinh động tới hắn.

Khúc Lam Y chạy tới thấy Phong Thanh Huyền cũng đang đứng đó thì không ngạc nhiên, năng lượng dao động vừa rồi khiến hắn rất ngạc nhiên, so với sự khảo nghiệm lần trước còn mãnh liệt hơn. Hắn thật khó mà tin được đây chính là năng lượng phát ra từ cơ thể Vân Khải.

Phong Thanh Huyền tiến lên kiểm tra tình trạng của Vân Khải, đúng lúc này ba bóng người nữa chạy tới, là ba vị trưởng lão của Vân gia.

“Năng lượng dao động vừa rồi là xảy ra chuyện gì thế?” Ba vị trưởng lão vừa tới liền thắc mắc, sau đó thì nhìn thấy Vân Khải đang bất tỉnh, “Đây là nhị ca của Vân Phong – Vân Khải? Đứa trẻ này sao thế?” Ba vị trưởng lão Vân gia đều lo lắng, Vân Phong tránh ra để sư tôn có thể dễ dàng kiểm tra tình trạng của Vân Khải hơn, nhỏ giọng báo, “Chuyện xảy ra đột ngột, năng lượng vừa rồi là từ nhị ca phát ra.”

Ba vị trưởng lão ngạc nhiên. Năng lượng vừa rồi khiến họ đều cho rằng từ Vân Phong mà ra, lại không ngờ rằng là từ cơ thể của một Vân Khải trông rất bình thường.

Khúc Lam Y chú ý tới tình trạng của Vân Khải, mặt mày nhăn nhó, Vân Phong đứng bên cạnh hắn, thấy vẻ mặt đó của hắn không khỏi nhỏ giọng hỏi, “Lam Y, chàng nhận ra được gì sao?”

Khúc Lam Y tối mặt đáp lại, “Ta không chắc lắm, nhưng tình huống trước mặt của Vân Khải không lạc quan cho lắm.”

Dây thần kinh trong đầu Vân Phong căng thẳng, không mấy lạc quan… Nhị ca vừa mới về chưa tới một ngày, chẳng lẽ ông trời muốn thu hồi lại hay sao? Không! Đừng hòng!

Bàn tay Vân Phong siết lại thành quyền, lòng bàn tay bị ngón tay đâm đỏ bừng, mắt nhìn chằm chằm vào Vân Khải, đầu Vân Phong nóng lên, nhưng lại không thể làm được gì.

Phong Thanh Huyền kiểm tra xong thì nói, “Tình hình tiểu tử này không ổn.”

“Sư tôn, nhị ca sao rồi?” Vân Phong vội hỏi, người Vân gia đều rất lo lắng, Phong Thanh Huyền nhíu mày, nhìn sang Khúc Lam Y, “Tiểu tử, ngươi tới đây. Dùng Quang Nguyên Tố của ngươi ổn định lại linh hồn của hắn.”

Khúc Lam Y nghe vậy không khỏi sửng sốt. Ổn định linh hồn? Chẳng lẽ linh hồn Vân Khải xảy ra bài xích với cơ thể?

Không nói hai lời, Khúc Lam Y tiến tới dùng quang Nguyên Tố truyền vào cơ thể Vân Khải, khi quang Nguyên Tố tiến vào cơ thể Vân Khải, Khúc Lam Y tối mặt, phần nò hiểu ý của Phong Thanh Huyền.

“Phong tiền bối, đứa trẻ này rốt cuộc…” Ba vị trưởng lão nhỏ giọng nói, Phong Thanh Huyền vẫn không giãn được chân mày, “Đồ đệ, linh hồn tiểu tử này không hề tầm thường, cơ thể này không chịu nổi sức mạnh cường đại của hắn, mặc dù linh hồn có thể dung nhập với cơ thể, nhưng chỉ cần hơi thức tỉnh là cơ thể này sẽ chịu không nổi. Linh hồn lực sẽ bộc phát ra, cuối cùng phá huỷ cơ thể.”

Chỉ vài lời của Phong Thanh Huyền đã nói rõ được tình hình, đơn giản thì một khi linh hồn có dấu hiệu thức tỉnh, cơ thể này cơ bản không chịu nổi, hai phía không thể nào đạt được tới mức độ dung hợp hoàn toàn.

“Ý của sư tôn là… tìm cho nhị ca một cơ thể mới?” Vân Phong nói, nhưng Phong Thanh Huyền lắc đầu, “Không còn kịp nữa, tách linh hồn là chuyện cực kỳ rắc rối, vi sư không nghĩ rằng đồ đệ sẽ để tiểu tử này lại chịu đau đớn thêm lần nữa đâu, huống chi tình hình hiện giờ cơ bản không thể làm vậy. Mà cho dù có thể đi chăng nữa, cơ thể có thể phù hợp với linh hồn này cũng chưa chắc tìm ra ngay được, tuy nhiên có thể tính tới cái cơ thể này của vi sư.”

Lập tức ai nấy đều tối tăm mặt mũi, cảnh giới của Phong Thanh Huyền cao tới mức có thể dung hợp được linh hồn Vân Khải một cách hoàn hảo, dù là Vân Phong có lẽ cũng chưa chắc bì được.

“Phong tiền bối còn cách nào khác không?” Ba trưởng lão vội hỏi, “Có cách nào chỉnh sửa cơ thể này sao cho thích ứng được với linh hồn của nó không?”

Lông mày Phong Thanh Huyền giật giật, “Cũng không phải là không có cách, chỉ là sợ rằng trong thời gian ngắn không tập hợp đủ đồ bổn tôn cần.”

“Sư tôn cứ nói đi đừng ngại, dù có thế nào con cũng sẽ nhanh chóng tìm ra trong thời gian ngắn nhất.”

Phong Thanh Huyền khẽ thở dài, “Cải tạo cơ thể, nhất là cơ thể không hợp với linh hồn, khó càng thêm khó.” Ông lại thở dài thêm lần nữa, “Đồ đệ sẽ cần có ba thứ, kết tinh Thổ Nguyên Tố, đầu ma tức, và An Hoa Thảo Tinh.”

Phong Thanh Huyền nhìn vẻ mặt mơ hồ của người Vân gia, không khỏi thở dài, “Cả ba thứ này ta đã lâu không còn nghe tới nữa rồi, cũng chưa từng thấy chứ đừng nói là các ngươi. Ba thứ này bất kỳ thứ nào cũng rất khó lấy được, đồ đệ, đừng trách vi sư nói khó nghe, thay vì tốn công đi tìm ba thứ này, chi bằng để tiểu tử kia chết lại còn tốt hơn…”

Trái tim Vân Phong run rẩy mãnh liệt. Chết lại… Để nhị ca chết đi một lần nữa sao? Sao nàng có thể làm nổi chuyện đó?

“Phong tiền bối, nhất định sẽ tìm được.” Vân Thăng đột nhiên hét lên, vành mắt đã đỏ, “Đệ ấy về mới trở về chưa được bao lâu… Vất vả lắm mới…”

Phong Thanh Huyền nhíu mày không nói gì nữa, Khúc Lam Y vẫn im lặng, Quang Nguyên Tố chậm rãi chảy vào cơ thể Vân Khải, sắc mặt của ba vị trưởng lão cũng kém, Đại Trưởng Lão thở dài, “Cho dù có khó tìm cũng không thể cứ thế mà bỏ được… Lập tức ban lệnh, chắc chắn sẽ có manh mối.”

“Ba thứ này phần lớn mọi người đều không biết nó là gì, người biết có khi toàn là mấy lão già khú đế cỡ ta, thế gian còn bao nhiêu người như thế đây?” Giọng nói Phong Thanh Huyền ảm đạm, ba trưởng lão Vân gia nhăn mày không nói gì nữa.

“Sẽ tìm được thôi, con nhất định sẽ tìm được.” Vân Phong siết chặt nắm đấm, cảm thấy lòng bàn tay nhói nhói, Phong Thanh Huyền thấy nàng cứng rắn như thế không khỏi hơi lắc đầu, vung tay lên, cơ thể Vân Khải lơ lửng trên không, “Nếu đồ đệ đã quyết, vi sư không nói gì nữa, trước hết sắp xếp ổn thoả cho tiểu tử này đã rồi vi sư sẽ nói chuyện tiếp với con.”

Vân Phong gật đầu, Vân Khải được đặt trong phòng Vân Phong, ba vị trưởng lão Vân gia, Khúc Lam Y và Cung Thiên Tình đều có mặt ở đây, vốn Vân Phong và Vân Thăng không muốn kinh động tới Vân Cảnh, nhưng Vân Cảnh đã biết chuyện. Trong viện Vân Phong, mọi người ngồi xuống, mặt mày ai nấy u ám.

Phong Thanh Huyền ngồi ở giữa, “Hiện giờ chủ yếu cần hiểu một vấn đề, rốt cuộc là cái gì đã tác động tới linh hồn tiểu tử này thế, nếu không cho dù lấy được cơ thể cường hoá, linh hồn lâu lâu lại bùng phát ngoài ý muốn thì vẫn sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thôi.”

“Đều tại ta!” Cung Thiên Tình đỏ mắt, “Là lỗi của ta! Đang yên đang lành tự nhiên nói về U Nguyệt làm cái gì cơ chứ?”

“U Nguyệt?” Phong Thanh Huyền nhíu mày, Vân Phong giải thích vài câu, ông liền hiểu ra, “Nói như thế, nguyên nhân là do phấn khích?”

Khúc Lam Y nhíu mày, nói vậy điều kiện Vân Khải và hắn khá là giống nhau, lúc chuyển đổi cảm xúc mãnh liệt mà không thể khống chế sẽ kích thích năng lượng bản thân, trước đây hắn đã như thế, nhưng hiện giờ hắn đã có thể khống chế được phần nào.

“Cảm xúc này…” Vân Phong nhíu mày, “Thiên Tình, ngươi đừng tự trách, nếu không phải hôm nay ngươi kích thích cảm xúc của nhị ca, tình hình thế này xuất hiện sớm có khi lại là tốt.”

“Phong tiền bối có manh mối gì về ba thứ này không?” Ba vị trưởng lão hỏi, Phong Thanh Huyền đáp, “Hiển nhiên có một chút, nếu không bổn tôn đã không đưa ra cách này.”

Mọi người thở nhẹ ra một hơi, Vân Phong cảm thấy sư tôn thật cường đại, cứ như thế gian này không có gì mà ông không biết vậy. Ba thứ đồ này nàng cũng chưa từng nghe thấy, kiến thức của sư tôn đúng là cao xa hơn mình.

“Kết tinh Thổ Nguyên Tố thì bổn tôn từng may mắn được nhìn thấy, chỉ là nó nhanh chóng biến mất trước mắt mọi người, rồi mất dấu, các kết tinh nguyên tố khác cũng thế.” Phong Thanh Huyền nói, trong đầu Vân Phong loé lên một tia sáng.

Cổ tay lộn vòng, một món đồ gần như đã bị nàng quên mất xuất hiện, “Sư tôn, kết tinh Thổ Nguyên Tố có phải là thứ này không?”

Phong Thanh Huyền thấy đồ trong tay nàng liền sững sờ, “Sao đồ đệ lại có được thứ này thế? Đây đúng là kết tinh Thổ Nguyên Tố, có điều chỉ là một mảnh vụn, nhưng mà cũng đủ rồi, cần kết tinh Thổ Nguyên Tố là để lúc cường hoá cơ thể có thể ổn định vững lại linh hồn ở trong, Kết tinh cũng không cần nhiều.”

Người ở đây thở phào, Vân Phong thậm chí còn có sẵn cả kết tinh, đây là điều mọi người kể cả Phong Thanh Huyền đều không ngờ tới. Mảnh kết tinh này là lấy được từ Bảo Kính Thần Đồ gia, nằm trong tầng cuối cùng, có thể thấy nó quan trọng tới cỡ nào, có thể là Bặc Nguyên gia ở sau lưng Thân Đồ gia chiếm được.

Khi đó ma thú khế ước của mình nuốt mảnh kết tinh này vào ngoại hình đều biến đổi, kết tinh Thổ Nguyên Tố vẫn chưa được sử dụng là bởi vì lúc ấy Vân Phong vẫn chưa khế ước với Hoa tỷ, sau khi khế ước với Hoa tỷ xong thì vật này dần chìm vào quên lãng, hơn nữa với giống loài của Hoa tỷ có lẽ cũng không quá cần tới thứ này.

Vân Phong cũng vì mình mà thở phào một hơi, có thể giữ món đồ này tới nay coi như cũng là may, không nhờ lại có thể giúp được chuyện của nhị ca, thật là tốt quá!

“Có thứ này của đồ đệ, cũng đồng nghĩa đã giải quyết xong phần khó nhất rồi.” Phong Thanh Huyền thả lỏng cơ mặt, “Vi sư cho rằng không biết tung tích của thứ này mới là khó tìm nhất, nên mới nghĩ cách này là bất khả thi, nhưng mà bây giờ xem ra chỉ còn là vấn đề thời gian.”

Vân Phong đưa kết tinh Thổ Nguyên Tố cho Phong Thanh Huyền, nghe lời ông nói cảm thấy an tâm hơn rất nhiều, xem ra hai loại tiếp theo sư tôn biết tung tích, chỉ là vấn đề tốc độ mà thôi.

Phong Thanh Huyền cất kết tinh Thổ Nguyên tố đi, nói tiếp, “Đầu ma tức, ma tức chính là cự mãng ba đầu, tương truyền trên người nó có máu Cổ Long, mỗi cái đầu đại diện cho một linh hồn, nên con ma thú này có tới ba linh hồn, tương tự, nó cũng có ba năng lực không thể xem thường. Về phần An Hoa Thảo Tinh thì nó là thứ đi kèm với cự mãng, nó sinh trưởng ở mảnh đất có hơi thở ma tức, hấp thụ rất nhiều tinh hoa, có công dụng đặc biệt với linh hồn.”

Ma tức có ba linh hồn cường đại hơn linh hồn lực rất nhiều. “Chỉ cần tìm được một hai, cái còn lại cũng sẽ xuất hiện.”

Vân Phong lại thở phào, như vậy cũng không tính là quá khó, hai thứ luôn đi kèm với nhau, tìm được là tìm luôn một thể được rồi.

“Nha đầu, chuyện này để cho chúng ta làm đi.” Ba vị trưởng lão Vân gia nói, Vân Phong lại lắc đầu, hiểu ý tốt của ba vị trưởng lão, nhưng chuyện của nhị ca nàng nhất định phải đích thân làm. Huống chi Vân gia cũng còn rất nhiều việc phải xử lý, Đông Tây Liên Minh mới thành lập, còn có chuyện liên hiệp Tứ Đại Gia Tộc, Vân gia còn phải chuẩn bị để tham gia. So với những chuyện đó, chuyện của Vân Khải vẫn nên để nàng tự làm vẫn hơn.

“Đa tạ ba vị trưởng lão đã nghĩ cho Phong nhi, nhưng mà chuyện nhị ca… con muốn tự mình làm.”

Phong Thanh Huyền lên tiếng, “Đồ đệ đi sẽ đảm bảo hơn chút, ma tức là ma thú cường đại, chỉ có mỗi nó có thể đối đầu thôi. Ba vị trưởng lão còn phải lo nhiều việc khác cho Vân gia, dù sao tình hình của tiểu tử này cũng phải có lý do hợp lý.”

“Haizzz, đành vậy thôi, chúng ta đành phải đứng sang bên vậy.” Ba trưởng lão bất lực thở dài, Khúc Lam Y hiển nhiên muốn đi cùng với Vân Phong, nhưng Phong Thanh Huyền bác bỏ hắn, “Ngươi nên ngoan ngoãn mà ở lại đây, chỗ này chỉ có mỗi ngươi có thể dùng Quang Nguyên Tố để ổn định linh hồn của hắn thôi.”

Mặc dù Khúc Lam Y không muốn, nhưng đành phải ở lại, Cung Thiên Tình cũng muốn đi cùng Vân Phong, có thể làm chút gì đó cho Vân Khải, hơn nữa tình trạng này của hắn nàng có đẩy cũng không hết được trách nhiệm.

Nhưng Phong Thanh Huyền lại rất không khách khí cự tuyệt nàng, “Với thực lực của ngươi chỉ tổ cản trở đồ đệ, ở lại đi, lỡ linh hồn tiểu tử này có gì thì tử hoả của ngươi có thể phát huy tác dụng.”

Vì ông đã nói nên hai người đành phải ở lại Vân gia, Vân Cảnh và Vân Thăng mặc dù cũng muốn đi nhưng đều bị Phong Thanh Huyền cản lại, cuối cùng Vân Phong chuẩn bị lên đường một mình.

“Đồ đệ, nhớ lấy, vi sư dốc toàn lực cùng lắm chỉ có thể bảo vệ tiểu tử này được ba tháng, hết thời gian dù con có mang đồ cần về cũng không thể cứu vãn nổi đâu.” Lời Phong Thanh Huyền đọng lại trong đầu Vân Phong, ba tháng… Thời gian cấp bách, nàng không thể lãng phí bất kỳ giây phút nào, lập tức lên đường rời khỏi Vân gia.

Vừa ra khỏi cửa chính, một bóng người đã đứng chờ Vân Phong sẵn, nàng ngạc nhiên, “Khinh Thần?”

Vân Khinh Thần mỉm cười đứng đằng xa, thấy Vân Phong ra ngoài liền nói, “Tiểu cô cô, lần này mang con theo được không?”

Vân Phong ngạc nhiên, thực lực của Kinh Thần cũng không thấp mấy, Tôn Vương cấp chín, cố gắng thêm một khoảng thời gian nữa rất có thể sẽ vào được cấp bậc Tôn Hoàng. Nhưng lần này nàng không phải ra ngoài để tu luyện, “Lần này thì không được, Khinh Thần.”

Sắc mặt Vân Khinh Thần nghiêm túc, “Con hiểu rõ tiểu cô cô đi lo chuyện của nhị thúc, con cũng muốn làm chút gì đó cho nhị thúc, mặc dù con là hậu bối, mặc dù con chỉ mới gặp nhị thúc mới một lần, nhưng suy cho cùng thúc ấy vẫn là nhị thúc của con, giống như tiểu cô cô vậy, đều là người thân của con mà, đúng không?”

Vân Phong không biết nên nói gì, tình cảm của đứa trẻ này giống nàng, rất thâm tình với người thân của mình. Khinh Thần như thế, nàng phải từ chối như thế nào đây?

“Con sẽ không tạo rắc rối cho tiểu cô cô đâu. Con có khả năng tự vệ, tuyệt đối sẽ không làm khó tiểu cô cô.” Vân Khinh Thần tiến lên một bước, “Tiểu cô cô, đưa con theo đi.”

Vân Phong mỉm cười, đưa tay vuốt tóc Vân Khinh Thần, đứa trẻ này thật là… “Con phải biết rằng, chuyến đi này cực kỳ hung hiểm, vào lúc nguy hiểm, tiểu cô cô chưa chắc có khả năng bảo vệ con.”

Vân Khinh Thần cười lớn, “Khinh Thần hiểu ạ.”

“Biết sẽ gặp nguy hiểm vẫn nhất định phải theo?”

Hai mắt Vân Khinh Thần vụt sáng, “Tiểu cô cô thì sao? Biết rõ sẽ gặp nguy hiểm thì vẫn sẽ đi chứ?”

Vân Phong cười khẽ, vỗ lên vai Khinh Thần, đứa trẻ này… thật sự trưởng thành rồi. “Đã vậy thì ta cũng không nói nhiều nữa, chúng ta đi thôi.” Không phải Vân Phong không suy tính, cho dù không để tên nhóc này theo nó cũng sẽ lén mà theo, tính tình của Vân Khinh Thần có một phần cứng đầu của Vân gia, họ đã quyết tâm điều gì thì sẽ theo tới cùng. Thay vì để cho hắn lén theo sau, chi bằng để theo sát bên người, dù có nguy hiểm Vân Phong cũng sẽ không để nguy hiểm tới được người cháu của mình. Trên đường cũng có nhiều chỗ để trải nghiệm, Vân Khinh Thần có thể lĩnh hội được nàng cũng rất vui.

Vân Khinh Thần được Vân Phong đồng ý cực kỳ vui vẻ, tốc độ Vân Phong hiển nhiên hắn theo không kịp, để tiện lên đường, Lam Dực hiện thân để hai người ngồi lên lưng.

Vân Khinh Thần cẩn trọng hỏi tình hình của Vân Khải, Vân Phong nói giản lược, không muốn để cháu mình quá lo lắng. Mặc dù Vân Phong nói không nhiều, nhưng Vân Khinh Thần vẫn có thể kết luận được từ từng từ ngữ, tình hình nhị thúc không tốt chút nào.

Sư Ưng khổng lồ bay qua bầu trời tới thẳng nơi mà Phong Thanh Huyền đã báo trước, Vân Kinh Thần nhìn mây trắng nhạt ở xung quanh, nói, “Thật sự không ngờ ma thú như ma tức lại xuất hiện ở một nơi như thế này ở Ngoại Vực.”

“Đúng thế, theo lý xuất hiện ở Nội Vực nghe còn đúng, nhưng mà sư tôn đã nói rồi, đó là tin nghe được vào thời của ông, lần này chúng ta tới hoàn toàn là dựa vào vận may, nếu ma tức ở đây thì tốt, nếu không có thì chúng ta phải tìm lại từ đầu.” Ánh Vân Phong tối sầm, đây cũng là chỗ mà nàng lo lắng, ma thú kiểu ma tức như thế này nàng hoàn toàn không biết gì cả, một khi nó đã rời khỏi chỗ mà sư tôn nói, nàng hoàn toàn không có manh mối, không biết phải đi đâu mà tìm.

“Vậy chúng ta mau tới đó, càng sớm càng tốt.” Vân Khinh Thần nói, Vân Phong gật đầu, đôi cánh khổng lồ của Sư Ưng vỗ mạnh, tốc độ cao hơn rất nhiều.

“Khinh Thần con đã từng tới Ngoại Vực chưa?” Vân Phong hỏi, Vân Khinh Thần cười, “Thực ra thì chưa, lúc con tới Trung Đại Lục thì không dừng lại ở Ngoại Vực mà tới thẳng Trung Vực, tiểu cô cô thì sao?”

Vân Phong cười trừ, “Ta không dừng lại quá lâu ở Ngoại Vực, mảnh lãnh thổ bên ngoài này khá xa lạ với ta.” Lúc tới Trung Đại Lục là nhờ phụ thân Lăng Khiếu Vân Lăng Thiên Túc xé ra một vết nứt không gian để đưa đi, cư dân sinh sống ở Ngoại Vực gần như là bị vứt bỏ, nếu không đã chẳng có đấu trường quyết đấu, tình hình Ngoại Vực hết sức ác liệt, con người ở đây phải đấu tranh sinh tồn, có chút khó khăn.

Huống chi cư dân ngoại vực thực lực đều na ná như nhau, cấp bậc Tôn Giả cũng ít, lúc đầu Vân Phong là từ đây tiến tới Trung Vực, mặc dù thực lực của con người sống ở Ngoại Vực kém, nhưng có lẽ ma thú thì khác, so với hoàn cảnh ác liệt của con người, có lẽ đây chính là nơi sinh tồn của ma thú.

“Suy cho cùng con người và ma thú vẫn khác nhau.” Vân Phong lẩm bẩm, “Tầm mắt con người cuối cùng vẫn có hạn, thân là con người hiển nhiên suy nghĩ trong lòng đều là tầm nhìn của con người, Ngoại Vực cũng như thế.”

Vân Khinh Thần suy tư, ngẫm lại những lời của Vân Phong vừa nãy, “Khinh Thần, là Triệu Hồi Sư, chúng ta là người gần gũi với ma thú nhất, nhưng cho dù là thế, chúng ta cơ bản vẫn là con người, có rất nhiều chỗ không rõ về thế giới ma thú, cũng có những phần không thể nào chạm tới được.”

“Tiểu cô cô cũng có những phần không thể chạm tới?” Vân Khinh Thần thắc mắc, Vân Phong mỉm cười, “Suy cho cùng ta cũng là con người, dù tính ta có quan hệ hữu nghị với ma thú cỡ nào đi chăng nữa cũng không có nghĩa quan hệ giữa ma thú với nhân loại cũng như thế.”

Vân Khinh Thần nhíu mày, “Đúng thực là thế, giữa con người và ma thú có một rào cản khó có thể vượt qua, con người bị ma thú ghét bỏ thậm chí là căm hận, thân là Triệu Hồi Sư, có thể cảm nhận được cảm giác này.”

“Ta đã luôn nghĩ rằng, trong nhân loại sao lại ra đời cái nghề Triệu Hồi Sư này, còn có một ngành tương tự khác là Thuần Thú Sư, những nghề này đều nhắm vào ma thú, bây giờ ma thú và nhân loại phân kia địa bàn, không cho phép đối phương tiến vào, rốt cuộc nguyên nhân là do đâu?”

“Vấn đều này… quá mức cao xa.” Vân Khinh Thần cười khan, “Tiểu cô cô, con không hiểu lắm.”

Vân Phong lắc đầu, “Không sao, chuyện như thế này con không cần phải hiểu đâu, thế giới này là thế đấy, đã hình thành quy tắc thì cũng không thể nào thay đổi được.”

“Chủ nhân, trước mặt chính là không gian đang bị vặn vẹo!” Tiếng Lam Dực vang lên, Vân Phong ngẩng lên, thấy phía trước có Không Gian Nữu Khúc, với thực lực của Vân Phong hiện giờ, mở một hành lang không gian không phải là việc khó.

Vân Phong đứng lên, bàn tay nắm chặt vào không khí, Không Gian Nữu Khúc trước mặt lập tức bị một lực vô hình túm lấy, cánh tay Vân Phong kéo ra, bàn tay dùng lực.

“Rắc rắc!” Không gian bị kéo ra.

“Khinh Thần, ngồi vững.” Vân Phong nói, Vân Khinh Thần sau hồi kinh ngạc thì gật mạnh đầu, trong lòng rung động. Lam Dực xông lên, Không Gian Lực to lớn bốn phía ép tới, nhưng đều bị  Không Gian Lực của Vân Phong cản lại ở ngoài.

Từ Nội Vực ra thẳng tới Ngoại Vực không cần phải đi qua Trung Vực. Đó là điều mà người thường không thể làm được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, LinMin, Meo meo hồ tiên, Thao Pham, kotranhvoidoi, nh0cv1tbd, syrachen, thúy di
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 718 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nobi, Phuongphuong57500 và 63 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

4 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

15 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

16 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

18 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40



Meolun: Box truyện sắc và sắc hoàn bị gỡ rồi hay gì đấy bạn ạ. Mình tìm hoài không thấy mà hỏi cũng không thấy ad trả lời luôn. Huhu !
Snow cầm thú HD: Ủa thư viện nhạc đâu rồi ta??
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Mèo nhảy múa
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 437 điểm để mua Song Tử Nữ
megau1976: ad dien dan, bộ Hào môn tranh đấu I: Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc đã hoàn, nhờ chuyển hoàn nha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 724 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 442 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 297 điểm để mua Yoyo đầu hàng
chạng vạng: Trang truyện sắc ở đâu vậy mấy thánh?
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 238 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 200 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 422 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 290 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 764 điểm để mua Ngọc xanh 6

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.