Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 709 bài ] 

Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

 
Có bài mới 20.12.2020, 11:05
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 893
Được thanks: 6263 lần
Điểm: 40.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 64
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 19.2: Thức tỉnh

Edit: Mavis Clay

Trong Mê Vụ Sâm Lâm, một tia chớp tím bay xẹt qua, mang theo sự tức giận ngút trời, trong không khí mơ hồ vang lên tiếng sấm, sau đó là một bóng màu lục nhanh chóng bám theo, tất cả ma thú đồng loạt ăn ý trốn trong ổ không nói tiếng nào.

“Nhị Lôi!” Lam Dực chạy tới, tung chưởng tới, một ngọn Phong Nguyên Tố đánh ra căn lại bóng màu tím trước mặt.

“Con bà nó, lão tử đang khó chịu, đánh nhau một trận cũng được.” Tiếng tức giận vang lên, bóng tím nhanh chóng đảo ngược trở lại, một tia chớp bổ tới, Lam Dực cả kinh, lập tức lách người, sấm sét đánh thẳng về đám cây xung quanh, nhanh chóng ngã rạp rào rào, nổ lên ầm ầm.

Lam Dực nhíu chặt chân mày, “Ta tới không phải là để đánh nhau với ngươi.”

Nhị Lôi tức giận, những con rắn bạc quanh người bắt đầu điên cuồng nổi dậy, “Không đánh nhau? Vậy đừng có cản lão tử.”

“Ngươi phải biết là chủ nhân gặp khó, chủ nhân không phải là loài người yếu đuối mà ngươi nhận định. Con đường tới đây, ngươi đã bao giờ thấy chủ nhân mềm yếu chưa? Chẳng phải nàng vẫn luôn không ngừng cố gắng tiến lên sao? Ngươi còn không rõ sao?”

“Lão tử hiểu rõ thì sao?” Nhị Lôi quát lên đầy tức giận, tiện tay vung một tia chớp tới, lại thêm một đám cây ngã xuống, những bụi cỏ xung quanh cũng bị đốt trụi theo, “Lão tử thực sự không thích dáng vẻ nàng tình nguyện vì một người mà bỏ qua tất cả như thế.”

“Đó không phải là ai khác! Mà chính là Khúc Lam Y!” Lam Dực cũng quát lên, “Hắn quan trọng với chủ nhân thế nào ngươi còn không rõ sao?”

“Lão tử không quan tâm! Tình cảm của con người rất phức tạp, lan man, cực kỳ phiền phức.”

“Vèo!” Một cái bóng đỏ rực ở sau chạy tới, vẻ mặt thiếu niên âm trầm, Nhị Lôi thấy Tiểu Hoả cũng tới đây thì cười lạnh, “Ngươi cũng tới để đôi co đạo lý với lão tử?”

Tiểu Hoả nhíu mày, khoanh tay trước mặt tỏ vẻ không quan tâm, “Bản đại gia không rảnh thế, cũng không gà mẹ như Lam Dực.”

Lam Dực nhíu mày, lườm Tiểu Hoả, mắt Tiểu Hoả quay đi nhìn về phía Nhị Lôi, “Ngươi có thể không cần khế ước, thoải mái đi.”

Nhị Lôi ngạc nhiên, lông mày xoắn chặt với nhau, Lam Dực nghe thấy thế thốt lên, “Hoả huynh! Huynh đừng gây thêm phiền nữa.”

Tiểu Hoả làm như không nghe thấy, tiếp tục nói, “Ngươi đáng ra nên sớm giải trừ khế ước để trống vị trí cho chủ nhân còn đi khế ước với ma thú khác, đừng có để phân đầy hố xí.”

“Hoả huynh!” Lam Dực kinh hãi, rõ ràng là hắn tới để quấy rối!

“Con bà nó, lão tử đi hay ở lại không tới lượt ngươi quan tâm.” Nhị Lôi hất tay, một tia kinh lôi bổ tới. Tiểu Hoả tối sầm mặt vung tay lên, ngọn lửa đỏ xen lẫn sợi đen bắn ra từ lòng bàn tay hắn, va mạnh với sấm sét, rồi toả ra xung quanh.

“Trong lòng ngươi cũng biết nàng là người hiếm trong nhân loại, cũng là một Triệu Hồi Sư cực kỳ hiếm thấy, chẳng phải vì thế nên ngươi cũng chọn nàng sao?” Vẻ mặt Tiểu Hoả lạnh lẽo, “Trong lòng ngươi chỉ có oán khí, nhưng cơ bản chưa từng muốn giải trừ khế ước đúng không?”

Nhị Lôi bị đoán trúng tâm tư lập tức bối rối, “Lão tử không hề nghĩ như thế.”

“Nếu như ngươi thực sự không nghĩ như thế, thì giải trừ khế ước đi! Chỉ cần ngươi lên tiếng, chủ nhân nhất định sẽ trả lại tự do cho ngươi.” Tiểu Hoả vô tâm nói, Lam Dực như đã nghe ra gì đó không hề chen vào nữa, Nhị Lôi bối rối đứng đó không biết nên nói gì cho phải, cuối cùng sự tức giận trên người không còn nữa, những tia sét bạc trên người cũng nhanh chóng trở lại cơ thể.

Lam Dực không khỏi thở phào, cuối cùng cũng bình tĩnh lại rồi, Tiểu Hoả chau mày, đưa mắt nhìn xung quanh, “Năm đó ta gặp nàng ngay tại nơi này, khi đó nàng chỉ là một Triệu Hồi Sư nhỏ bé, thực lực chỉ cỡ chừng cấp năm mà thôi.”

Nhị Lôi hừ một tiếng, nhưng vẫn im lặng lắng nghe.

“Bây giờ nàng đã là một Thần Vương, sau này cũng sẽ tiếp tục thăng tiến, năm đó ta cũng không ngờ tới chuyện này, nhưng kể từ khi ta khế ước với nàng, ta đã hiểu, nàng khác biệt.”

Lúc này vẻ mặt thiếu niên của Tiểu Hoả cực kỳ trưởng thành, “Ta khác với các ngươi, khế ước với ta là khế ước chủ tớ, cuối cùng nàng sẽ trả lại tự do cho các ngươi, nhưng ta chưa bao giờ nghĩ sẽ muốn rời đi.”

“Hoả huynh.” Lam Dực lên tiếng, Tiểu Hoả cười lớn, “Khế ước này suy cho cùng chỉ là hình thức dựng lên giữa Triệu Hồi Sư và ma thú, cũng vượt xa những khế ước đơn giản, thứ nàng cho chúng ta không chỉ là thực lực.”

Sắc mặt Nhị Lôi sa sầm, Lam Dực bật cười, “Đúng thế, nàng còn cho ma thú cả tình cảm nữa.”

“Ngươi cứ liên tục nói không hiểu tình cảm của nhân loại, cảm thấy tình cảm rất phiền phức, nhưng ngươi đã công nhận nàng, đây chính là tình cảm.” Tiểu Hoả đưa mắt nhìn Nhị Lôi. “Cảm tình của chủ nhân với chúng ta chẳng lẽ ngươi không cảm nhận được sao?”

Nhị Lôi ngẩn ra, có chút không nói nên lời, cuối cùng mới thở dài, “Lão tử chỉ hơi tức chút thôi.”

Lam Dực mỉm cười, “Có thể hiểu mà, nhưng Khúc Lam Y có ý nghĩa rất đặc biệt với Vân Phong, trên vai chủ nhân bất luận có gánh vác bao nhiêu trách nhiệm, nếu như Khúc Lam Y không ở bên nàng, nàng rất khó đi được tới hôm nay, chủ nhân trải qua những chuyện này, đổi lại là người khác, mấy ai có thể kiên trì bước tới tận hôm nay?”

Nhị Lôi im lặng, Lam Dực đi tới vỗ vai hắn, “Ta biết ngươi lo cho chủ nhân, dù sao một khi Huyết Hồn lớn mạnh nhất định sẽ không bỏ qua cho Vân gia kể cả chủ nhân, chủ nhân nếu vẫn cứ hầu bên Khúc Lam Y hiển nhiên sẽ nguy hiểm tới tính mạng, cái ngươi tức giận chính là điều này.”

Vẻ mặt Nhị Lôi lại trở nên bối rối, “Lão tử không hề…”

“Được rồi, đừng nguỵ biện gì nữa, tâm tư của ngươi ai lại không biết chứ?” Tiểu Hoả đỡ hai tay sau gáy, nhàn nhạt lên tiếng, Nhị Lôi lập tức xấu hổ, “Con bà nó, ngươi muốn đánh nhau đúng không?”

Tiểu Hoả không thèm quan tâm nhìn hắn, “Về đây, không quan tâm tới ngươi.”

“Lão tử…” Mắt Nhị Lôi thoáng hiện sự tức giận, Lam Dực cười khan, ngăn lại Nhị Lôi chuẩn bị xông tới, “Chúng ta cũng về đi, nếu không chủ nhân sẽ lo lắng đấy.”

Nhị Lôi khẽ cau mày, thấp giọng đáp lại rồi cùng Lam Dực trở về, Tiểu Hoả thì chậm rãi đi lại trong Mê Vụ Sâm Lâm, ánh mắt thâm trầm, nếu nói về tình cảm… trong đầu không khỏi thoáng hiện gương mặt xinh xắn, Tiểu Hoả ngửa đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, không biết nha đầu kia sao rồi… hẳn là nàng đã trưởng thành và trở thành một Triệu Hồi Sư mạnh mẽ rồi nhỉ.

Khẽ nhếch mép lên, nụ cười Tiểu Hoả xen lẫn sự cay đắng, tình cảm này hắn không hiểu được, hắn có cảm giác mâu thuẫn với nha đầu kia, hắn hiểu kết cục của hai người, Tiểu Hoả từ từ thở dài, lặng lẽ trở lại.

Thôi, con người vẫn là con người, nha đầu còn có hạnh phúc của mình, hắn lại không muốn rời khỏi Vân Phong, cho dù thực sự có một ngày hắn chọn trở lại thế giới ma thú, nha đầu kia… chắc chắn không thể đồng hành cùng được.

Vân Phong dường như đã sớm chuẩn bị với việc các ma thú có phản ứng khác nhau, khi Nhị Lôi nói ra những lời kia, trong lòng nàng cũng chẳng mấy kinh ngạc, chỉ thản nhiên tiếp nhận. Nhân loại vốn không ai giống ai, cho dù có thân cận cũng sẽ có sự khác nhau, huống chi là ma thú khế ước, ma thú cũng không phải lúc nào cũng theo ý chủ nhân, có bất mãn cũng là bình thường, hơn nữa thái độ của Vân Phong đối với ma thú đều ngang hàng, nên Nhị Lôi dám biểu đạt trực tiếp ra ngoài.

Khi Nhị Lôi trở lại, Vân Phong cứ nghĩ hắn sẽ nói gì đó liên quan tới việc giải trừ khế ước, nếu là hắn lên tiếng, nàng nhất định sẽ không miễn cưỡng, nhưng hắn chỉ ấp a ấp úng vài tiếng nói vài lời tương tự như xin lỗi, sau đó thì chớp người chui thẳng vào nhẫn khế ước, Vân Phong sửng sốt, Lam Dực cười ha hả bổ sung, “Thật ra hắn chỉ lo cho an nguy của chủ nhân mà thôi, vì thế có hơi nóng vội, không có gì bất mãn với chủ nhân đâu.”

Vân Phong mỉm cười, nàng biết mặc dù tính tình Nhị Lôi có hơi dở hơi, cá tính lại thô thiển, nhưng hắn vẫn có một phần quan tâm tới mình, nếu như không phải nhận định mình, thì đã không níu lấy khế ước với nàng. Nàng cười khúc khích, gút mắc trong lòng đã gỡ bỏ. Chỉ là Yêu Yêu vẫn còn hơi tức giận, theo ý nàng, cách Nhị Lôi coi trọng tiểu Phong cực kỳ đáng ghét.

“Lần sau hắn ra ngoài, ta nhất định phải lấy đuôi cá táng hắn mới được.” Gương mặt nhỏ nhắn của Yêu Yêu mang theo sự tức giận hằm hè, làm Vân Phong phụt cười, đưa tay bóp nhẹ gương mặt phúng phính của nàng, Yêu Yêu lao vào ngực Vân Phong ôm chặt lấy nàng, “Tiểu Phong là người quan trọng nhất của ta, ai cũng không thể tổn thương ngươi được hết.”

Vân Phong cười gật đầu, ma thú khế ước trong thời khắc nguy hiểm sẽ có thể phòng hộ, với sự ràng buộc này nàng chỉ có thể cảm tạ. Khế ước không phải không có bù trừ, Triệu Hồi Sư khế ước với ma thú, ma thú trở thành bạn đồng hành với Triệu Hồi Sư, có thể nói hai người là gắn kết tính mạng với nhau.

Bầu không khí giữa Yêu Yêu và Vân Phong vô cùng ấm áp, Lam Dực nhìn với ánh mắt dịu dàng, Hoa tỷ thì đưa tay ôm cả hai người vào bộ ngực to lớn, Yêu yêu liều mạng giãy giụa, vất vả tránh thoát, nhưng Vân Phong bất hạnh vẫn bị ôm chặt, bên mặt là đôi nhũ hoa cao ngất, làm nàng xém chút nữa thì không thở nổi.

“Tiểu Vân Phong, ngươi cũng là người quan trọng nhất của tỷ tỷ.” Hoa tỷ siết chặt, Vân Phong thở một cách khó khăn, “Buông ra, tỷ buông ra trước cái đi đã.”

Hoa tỷ mặt đầy xúc động ôm Vân Phong, không hề biết rằng bộ ngực của mình quá mức đầy đặn, Lam Dực cười khổ tiến lên vỗ vai Hoa tỷ, “Ngươi sắp ôm chủ nhân tới không thở nổi luôn rồi.”

Hoa tỷ đưa mắt nhìn lại, mặt Vân Phong đỏ bừng, nàng cười ha hả, nâng mắt cười quyến rũ, khẽ buông tay ra, lúc này Vân Phong mới thở lấy hơi, mặt Yêu Yêu khiến nàng cũng không tình nguyện buông ra, Hoa tỷ cúi người xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên mặt Vân Phong, “Tiểu Vân Phong, tỷ tỷ thích ngươi nhất.”

Vân Phong ngao ngán, chỉ có thể nhịn chịu cái hôn này, dù sao lúc này Hoa tỷ cũng đang ở giống cái, nhìn bộ ngực cao ngất của Hoa tỷ, nàng bất giác nhìn xuống của mình, so với nàng, hình như nàng giống sân bay hơn.

Hoa tỷ thấy ánh mắt của Vân Phong, nhếch miệng thành một nụ cười quyến rũ, đưa tay đặt lên ngực Vân Phong. Nàng lập tức kinh hãi. Lam Dực và Yêu Yêu cũng giật bắn mình.

“Ngươi tính làm gì?” Lam Dực và Yêu Yêu cùng lao tới, Yêu Yêu bảo vệ Vân Phong sau lưng mình, vẻ mặt như ai dám lại gần ta liền cắn người đó, còn Lam Dực thì kéo lấy cánh tay của Hoa tỷ cách xa ra vài bước, mặt Lam Dực đỏ bừng, không dám tin vào hành động vừa rồi của Hoa tỷ, vậy mà nàng lại… muốn phi lễ với chủ nhân.

Hoa tỷ bị Lam Dực kéo cánh tay, thuận thế mềm người nằm gọn trong ngực Lam Dực, làm toàn thân hắn rùng mình, lập tức tính đẩy ra, nhưng Hoa tỷ vươn tay thuận thế ôm trọn hắn vào lòng, làm mặt hắn đỏ bừng.

“Buông ta ra!” Lam Dực đỏ mặt hét lên, Hoa tỷ cười kha khả ôm chặt hơn, bộ ngực lớn đặt trước ngực Lam Dực, làm mặt Lam Dực vừa đỏ vừa bối rối.

“Tiểu Vân Phong, mặc dù tỷ tỷ ta cực kỳ lớn, nhưng mà ngươi cũng không nhỏ đâu, không cần phải lo.” Hoa tỷ đưa đôi mắt quyến rũ nhìn Lam Dực, “Mỹ nam, tỷ tỷ rất vừa ý ngươi đó.”

Mặt Lam Dực hồng lựng, lập tức mạnh tay đẩy Hoa tỷ ra, lách người một phát chui vào nhẫn khế ước, trước khi đi để lại một câu khiến mọi người cực kỳ ngạc nhiên, “Lần sau còn lại gần ta nữa ta chặt rễ của ngươi.”

Yêu Yêu gật gật mạnh cái đầu, bảo vệ trước mặt Vân Phong, Hoa tỷ cười ha ha, điểm ngón tay lên môi bản thân, “Thật đúng là một mỹ nam tính tình cương liệt mà, chẳng phải chỉ là lợi dụng chút thôi sao, ích kỷ thật.”

Vân Phong chợt cảm thấy có chút đau đầu, tâm tình rối bời khi nãy đã bị tình huống này hoàn toàn đánh tan, khiến nàng cảm thấy hơi buồn cười, rốt cuộc nàng đã khế ước ma thú kiểu gì thế, còn nào cũng cổ quái hết vậy?

Hoa tỷ thấy vẻ mặt Vân Phong biến đổi, cười khúc khích, “Tiểu Vân Phong, ngươi vui là được rồi, không uổng tỷ tỷ ta phí tâm như thế.”

Vân Phong sững sờ, những gì vừa rồi nàng làm là để mình vui vẻ sao? Hoa tỷ bật cười, cũng hoá thành tia sáng vàng kim vào lại nhẫn khế ước, Yêu Yêu ngẩn người, “Thì ra nàng làm vậy là để khiến tiểu Phong vui vẻ sao… Thật là quái gở.”

Lúc này Tiểu Hoả đẩy cửa đi vào, đưa mắt nhìn quanh, “Đâu cả rồi? Về hết rồi à?”

Yêu Yêu gật đầu, Tiểu Hoả “ừ” lại, “Vậy chúng ta cũng về thôi.”

Yêu Yêu không nỡ nhìn Vân Phong, nàng muốn ở lại bồi tiểu Phong… Tiểu Hoả liếc Yêu Yêu, tiến lên lôi nàng đi, “Chủ nhân còn phải chăm sóc cho bệnh nhân kia, đừng thêm phiền nữa, đi thôi.”

Yêu Yêu chẹp miệng, giương mắt nhìn Khúc Lam Y trên giường, bất đắc dĩ thở dài, “Tiểu Phong, Lam Y ca ca nhất định sẽ tỉnh lại thôi.”

“Ngươi lảm nhảm nhiều quá đi!” Tiểu Hoả bất mãn lèm bèm, đưa tay cốc lên đầu Yêu Yêu, Yêu Yêu giận dỗi hoá thành tia sáng lam chui vào nhẫn khế ước, Vân Phong cười khan, Tiểu Hoả cũng hoá thành tia sáng đỏ trở lại nhẫn khế ước, căn phòng phút vừa rồi còn náo nhiệt giờ chỉ còn lại mỗi Vân Phong và Khúc Lam Y, nhưng lúc này tâm trạng của Vân Phong đã không như lúc nãy nữa.

Nàng bước tới bên giường, đôi mắt có thần, bao lấy bàn tay của Khúc Lam Y trong đôi tay của mình, nghiêng mặt đặt bên giường, nhìn gương mặt yên bình khi ngủ của hắn, chậm rãi nhắm mắt lại, “Lam Y, có thể gặp được chàng, có thể gặp được họ, ta thật may mắn… Có thể làm bạn với chàng và họ, ta rất hạnh phúc, cảm ơn mọi người.”

Yên tâm trong gánh nặng, Vân Phong cứ thế nắm lấy tay của Khúc Lam Y ngủ say, nằm gục ở bên giường, rúc vào bàn tay to lớn của hắn, cảm nhận nhiệt độ ấm áp truyền tới, nàng khẽ mỉm nụ cười ngọt ngoà.

Màn đêm đen thẳm lại phủ xuống, ánh trăng mờ ảo xuyên qua khe cửa sổ rọi vào, loang lổ chiếu lên dung nhan tuấn mỹ trên giường, phủ lên đôi lông mi của hắn tạo thành cái bóng dài, không lâu sau, cái bóng kia chợt khẽ lay động vài cái.

Nam nhân nằm trên giường vẫn luôn ngủ say chợt dần nâng mí mắt, bên giường là cô gái đang ngủ yên bình, tay nắm chặt lấy tay hắn không buông. Cuối cùng mí mắt của nam nhân kia cũng mở ra, con ngươi đen nhánh dưới màn đêm càng trở nên sâu thẳm.

Con ngươi hơi đảo, hơi nhịn lại một nơi nào đó trên người mình, hắn khẽ quay mặt sang, bắt gặp cô gái nằm bên giường, và bàn tay đang giao nhau của họ.

Nam nhân khẽ nhếch môi, cảm nhận được đôi môi hơi nhói, muốn lên tiếng nhưng lại thấy cổ họng khô rát vô cùng, chỉ có thể thận trọng nhổm dậy, không hề động cánh tay, sợ đánh thức người con gái đang ngủ say.

Ánh mắt đen dịu dàng như nước, nhìn sườn mặt đang say ngủ kia, hắn chậm rãi cúi người xuống, đặt đôi môi khô khốc lên gương mặt ngọc ngà, hơi thở mỏng manh phả nhẹ lên làn da mịn màng, thiếu nữ đang ngủ đột nhiên mở choàng mắt, hắn nhếch môi, mỉm cười nhìn nàng.

“…Lam Y?” Vân Phong nhìn lại, không dám chắc đây là mơ hay thực, hắn tỉnh rồi sao? Thực sự đã tỉnh rồi?

Nam nhân kia mỉm cười nhẹ nhàng, tay còn lại miết nhẹ lên má nàng, “Tiểu Phong Phong…” Giọng nói khàn khàn vang lên, Vân Phong ngẩn người, lập tức buông tay ra, “Ta đi lấy nước cho chàng!” rồi nhảy phốc dậy, Lam Y thấy thế không khỏi bật cười.

Đầu óc Vân Phong chợt hơi rối rối, tỉnh rồi, thực sự tỉnh rồi… Không phải là mơ. Đưa chén nước tới, ánh mắt nàng căng thẳng nhìn hắn, chỉ sợ đây không phải là thật, Khúc Lam Y thấy ánh mắt của nàng như thế thì đau lòng, chỉ chỉ chén nước, lại chỉ vào miệng mình, ánh mắt mong đợi nhìn Vân Phong.

Mặt Vân Phong bỗng nhiên đỏ lên, vào ban đêm như thêm một vẻ mông lung, ánh mắt nóng hổi của Khúc Lam Y khiến mặt nàng như phát sốt, nàng hiểu ý của hắn, chuyện như thế khi mình hôn mê hắn cũng đã làm nhiều lần rồi… Khúc Lam Y thấy nàng chần chừ thì bật cười, đưa tay vớ lấy chén nước chứ không hề có ý định trêu nàng, nhưng không ngờ Vân Phong lại một ngụm uống hết, rồi nhích người lại gần.

Hương thơm phả tới khiến tinh thần Khúc Lam Y hơi giật mình, đôi tay không tự chủ đưa lên eo nàng cố định nàng trong lòng của mình, gương mặt ửng đỏ dưới màn đêm vừa thẹn thùng lại mê hoặc, còn có đôi môi quyến rũ khó chối từ khiến cổ họng của hắn càng thêm khô khan.

Vân Phong áp mặt của mình xuống, đôi môi ướt át hồng nhuận dán xuống đôi môi khô nóng, môi hai người chạm vào nhau, dòng chất lỏng mát lành chảy ra từ miệng Vân Phong, Khúc Lam Y tham lam nuốt lấy, nuốt lấy cả hơi thở ngọt ngào, ngọn lửa từ nơi môi hai người giao nhau bùng lên trong cổ họng hắn, và cả cơ thể của hắn.

Cánh tay nam nhân nóng lên khác thường, chậm rãi vuốt ve bên hông thiếu nữ, nước trong miệng Vân Phong sớm đã rót xong, nhưng đôi môi vẫn chưa hề tách ra, ngọn lửa nóng bỏng từ môi bắt đầu lan toả ra khắp toàn thân.

Cánh tay của đàn ông tăng sức, đè cô gái ở dưới người, trong bàn đêm, ánh mắt nóng lực vào ngại ngùng nhìn nhau, ai cũng không hề mở miệng, chỉ có hơi thở nóng hổi hoà vào nhau, còn có cả nhịp tim rối loạn.

Có một số việc bọn họ đã nên sớm làm, không phải sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, LinMin, Meo meo hồ tiên, Mưa mưa, Phuongphuong57500, chauh2o, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, nh0cv1tbd, syrachen, thtrungkuti, thúy di
     
Có bài mới 27.12.2020, 14:44
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 893
Được thanks: 6263 lần
Điểm: 40.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 90
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 20: Vân Khải!

Edit: Mavis Clay

Bóng đêm như men, khiến sự im lặng tĩnh mịch chợt thấy nôn nao, muốn ngừng mà không được. Một thứ tình cảm đè nén trong cơ thể không ngừng khuếch đại, như sóng biển nhộn nhạo mãnh liệt, không biết đã tăng lên thêm bao nhiêu cấp độ nơi buồng tim, kéo dài mãi không thôi.

Hơi thở và nhịp tim đã sớm rối loạn, ánh mắt giao nhau không ngừng quyến luyến, như hai mồi lửa có nhiệt độ như nhau đáp thẳng vào nhau, hai cơ thể trẻ trung và uyển chuyển, Khúc Lam Y nhìn Vân Phong nằm dưới người mình, bàn tay sờ lên eo nàng, khiến y phục vang lên âm thanh sột soạt, trong buổi đêm càng tăng thêm giác quan của lòng người hơn.

Bàn tay của hắn men theo đường cong bên hông không ngừng di lên trên, tới nơi mềm mại nhất của cơ thể, nắm lấy.

Tiếng “ưm” vang lên khiến trái tim Khúc Lam Y rung lên dữ dội, tuấn nhan phủ môi xuống, nuốt lấy toàn bộ âm thanh trong miệng cô gái vào miệng mình, nuốt xuống tận đáy lòng. Âm thanh ấy đẹp đẽ tới dường nào, khiến nơi nóng nhất trong người hắn trở nên hơi đau đớn.

Bàn tay hầm hập dùng sức, Vân Phong xấu hổ đỏ bừng mặt mềm người, đầu đã sớm hỗn độn không còn gì, nàng chỉ biết người đang làm gì đó với nàng là người mà nàng yêu, dù có làm gì cũng là nàng cam tâm tình nguyện.

Hơi thở Khúc Lam Y dồn dập, màu đỏ nơi đáy mắt nhộn nhạo, bàn tay hắn dò tới làn da mịn màng trơn nhẵn nơi cổ áo, hơi thở của hắn cứng lại, có cảm giác không khống chế được muốn lập tức có được nàng… khiến nàng trở thành của mình.

“Lam Y…” Vân Phong nhẹ giọng thì thầm, đôi tay bất giác ôm lên cổ hắn, sự động tình trong lòng dần trổi dậy.

Chợt tiếng thở dồn dập trở thành một tiếng thở dốc, cơ thể nóng hổi của nam nhân bên trên rời đi, Khúc Lam Y lật người nằm nghiêng bên giường, lồng ngực phập phồng, nhịp tim cuồng loạn. Bàn tay ép lấy đầu của mình, không được, bây giờ vẫn chưa được.

Đang trong cơn ý loạn tình mê đột nhiên rút lui thẳng thừng làm Vân Phong bừng tỉnh, đỏ mặt xấu hổ ngồi dậy, không chút nghĩ ngợi tính đứng dậy rời đi, Khúc Lam Y duỗi tay ôm chầm lấy nàng, hơi thở nóng hổi lần nữa bao phủ lấy nàng, giọng nói khàn khàn vang lên bên tai, “Đừng đi…”

Nhịp tim của nam nhân sau lưng vang lên như trống dội tới nàng, Vân Phong đỏ mặt rúc vào lòng hắn, trong đầu vẫn đang nghĩ sao hắn lại không tiếp tục nữa… Nghĩ tới đây, mặt nàng không khỏi đỏ hơn.

Hai người cứ như thế im lặng, chỉ có nhịp tim khẽ vang lên, Khúc Lam Y ôm lấy Vân Phong cố gắng điều chỉnh nhịp tim và hơi thở của mình, cố ép mình tỉnh táo lại, Vân Phong cũng ngoan ngoãn nằm đó, không nói lời nào. Cuối cùng, mọi thứ trở lại sự yên tĩnh như lúc đầu.

“Tiểu Phong Phong, bây giờ vẫn chưa đươc…” Khúc Lam Y vùi mặt vào hõm cổ Vân Phong, hơi nóng bốc lên từ da thịt của nàng, “Mặc dù ta rất muốn có nàng, rất muốn nàng trở thành người của ta, nhưng mà…”

Vân Phong cười khẽ, đặt tay lên tay hắn, “Ta hiểu mà Lam Y.”

Khúc Lam Y khẽ nhíu mày, sau đó phụt cười, biết rồi? Nàng không biết mình nhịn khổ tới cỡ nào, nếu như có thể, hắn rất muốn xông vào cơ thể nàng, cường đoạt lấy nàng, khiến nàng… phải cầu xin sự tha thứ.

“Tiểu tử, có liều mạng thì cũng đừng có đụng tới đồ đệ, nếu không mạng của nàng cũng không lâu hơn ngươi đâu.”  Giọng nói Phong Thanh Huyền nhanh chóng rót vào đầu Khúc Lam Y, nếu không phải vì lời của Phong lão tiền bối, có lẽ hắn đã sớm làm rồi, có trời mới biết hắn nhịn khổ tới mức nào, nữ nhân mình yêu mến đang ở cạnh mình, mà mình lại không thể sờ vào không thể chạm vào… Đây là sự hành hạ cực đỉnh tới mức nào.

Nhưng lời Phong lão tiền bối nói hiển nhiên có cơ sở, mỗi khi tình dục bộc phát, Quang Ám Nguyên Tố trong cơ thể hắn sẽ trở nên khó kiểm soát, thậm chí có thể xuất hiện tình trạng hỗn loạn, Quang Ám không thể nào điều hoà, có lẽ sẽ khiến hắn cả đời không thể đụng vào nữ nhân mà mình yêu mến. Nghĩ tới đây, cánh tay của Khúc Lam Y không khỏi siết chặt hơn, như vậy sao có thể được? Nói gì hắn cũng phải giải quyết cho xong phiền phức này.

Vân Phong xoay người lại, hai người đối mặt với nhau, Vân Phong mỉm cười ngọt ngào, tựa vào lòng Khúc Lam Y, “Chàng tỉnh lại là tốt rồi…”

Cảm nhận được sự yên lòng của Vân Phong, Khúc Lam Y cũng cười dịu dàng, ôm nàng chặt hơn, “Mấy ngày nay vất vả cho nàng rồi.”

“Không có, tuyệt đối không khổ.” Vân Phong lắc đầu, ôm lấy eo hắn, hít lấy mùi hương trên người hắn, cảm thấy cực kỳ yên tâm, có hắn ở đây, dường như chuyện gì cũng có thể giải quyết, cái gì cũng không cần phải lo lắng.

“Sau khi ta bất tỉnh, Huyễn Thú Quang Hệ đã đi đâu rồi?” Khúc Lam Y cau mày, Vân Phong cũng cau mày, điều này nàng cũng không rõ lắm, khi đó mắt đỏ đang chiếm giữ cơ thể của nàng, nàng hoàn toàn không rõ tình huống bên ngoài.

“Đã đi rồi.” Vân Phong trả lời một cách mơ hồ, khi nàng có lại quyền sở hữu trong tay, Huyễn Thú Quang Hệ thực sự đã không còn ở đó.

Khúc Lam Y im lặng, “Cội nguồn quang nguyên tố thì sao? Nàng có được nó chưa?”

Vân Phong cười khổ, “Chính ta cũng quên béng mất, chỉ muốn dẫn chàng rời khỏi nơi đó, khi đó chàng… khiến ta rất hoảng hồn.”

Khúc Lam Y thấp giọng cười, đưa tay sờ lên tóc Vân Phong, “Không sao, không lấy được cũng không sao.”

Vân Phong nhíu mày, nàng phải trở lại núi Tụ Linh một lần nữa mới được, tìm lại thật kỹ vị trí của cội nguồn quang hệ, vất vả lắm mới tìm ra được, nếu gặp sai lần thực sự là rất đáng tiếc.

“Tiểu tử kia đâu? Cũng đi rồi sao?” Khúc Lam Y nhíu mày, vẻ mặt Vân Phong khi nói tới Hiên Dật lạnh đi vài phần, “Hắn săn giết Thân Ngô, còn đoạt cả trứng của nó đi mất rồi.”

Khúc Lam Y nghe vậy thoáng nhíu mày, cuối cùng cười lạnh, “Hừ, sớm biết hắn là một kẻ không đạt được mục đích thì không bỏ qua rồi, cuối cùng vẫn xuống tay thôi.”

Vân Phong im lặng, khi mở mắt ra, trước mắt nàng chỉ có thi thể của Thân Ngô, còn quả trứng mà nó quý trọng nhất đã bị người cướp mất, Linh… quả nhiên như Khúc Lam Y từng nói, không đạt được mục đích sẽ không ngừng. Không hổ là thiếu chủ Hiên gia, tâm cơ cũng là bậc nhất.

Thân Ngô đã hồi phục rất nhiều rồi mà vẫn có thể giết được nó nhanh như thế, thực lực của hắn… ánh mắt Vân Phong tối đi, xem ra mình đã xem thường hắn rồi.

Khúc Lam Y khẽ nhắm mắt lại, dẫn dắt Quang Nguyên Tố lưu chuyển trong người mình, đột nhiên, hắn mở choàng mắt ra, trong ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc, sao lại thế?

“Sao vậy?” Vân Phong ngẩn lên, Khúc Lam Y ngồi bật dậy, làm nàng cũng ngồi dậy theo, Khúc Lam Y lại nhắm mắt lại để xác nhận, khi hắn nhìn lại thấy trong không gian tinh thần mình nhiều thêm một món đồ, sự nghi ngờ trong lòng càng lớn hơn.

“Lam Y? Có chuyện gì nữa thế?” Không hiểu sao Vân Phong thấy hơi hoảng, vội vàng hỏi, vô cùng lo lắng.

Khúc Lam Y giật nhẹ khoé môi, nhưng lại khẽ mỉm cười, chỉ là có chút khó hiểu, “Thực ra ta cũng chẳng biết đây là chuyện tốt hay hoạ lớn nữa, tiểu Phong Phong.”

Vân Phong nhíu mày, không rõ hắn tính nói gì, hắn chỉ vào người mình, “Cội nguồn quang hệ ở đây, trong cơ thể của ta.”

“Cái gì?” Vân Phong kinh hãi. Sao có thể được? Sao cội nguồn quang hệ lại chui vào người Khúc Lam Y?

Khúc Lam Y khẽ nhíu mày, “Chỉ là bên ngoài cội nguồn nguyên tố bị một hơi thở màu đỏ bao phủ, cũng nhờ hơi thở này mà cơ thể của ta không bị trướng nổ, cũng là hơi thở nàng ngăn cách hoàn toàn cội nguồn với năng lượng tinh thần của ta.”

Hơi thở màu đỏ… Mắt đỏ! Vân Phong lập tức tức giận trong lòng, nó lại dám làm như thế.

“Tiểu Phong Phong?” Khúc Lam Y thấy ánh mắt Vân Phong tức giận thì thấy hơi khó hiểu, suy cho cùng đây phải là chuyện tốt với hắn chứ, sao nàng lại tức giận như thế?

“Đợi ta một chút, ta đi hỏi cho rõ.” Vân Phong nói nhỏ, sau đó nhắm mắt lại, Khúc Lam Y nghi ngờ, hỏi rõ? Hỏi ai rõ cơ?

“Mắt đỏ! Ngươi ra đây cho ta!” Vân Phong đi vào vùng không gian tăm tối, lớn tiếng gầm lên. Âm thanh vang vọng trong bóng tối, đôi mắt đen trong suốt trong bóng tối ngập tràn lửa giận, Vân Phong nắm chặt quả đấm, nhìn chằm chằm vào nơi nào đó trong bóng tối, chỉ chốc lát sau, một giọng nói lười biếng vang lên, “Ngươi nháo nhào gì thế?”

“Vèo!” Thân hình Vân Phong đột nhiên tiến sát lại gần, “Có phải ngươi đã làm một chuyện cực kỳ tốt không? Có phải là ngươi đưa cội nguồn nguyên tố vào cơ thể Khúc Lam Y không?”

Bóng tối im lặng vài giây, đột nhiên có một đôi mắt to màu đỏ hiện ra trước mặt Vân Phong, khẽ thoáng vẻ tức giận, “Là ta thì sao?”

“Quả nhiên là ngươi.” Vân Phong nghiến răng, ánh mắt như muốn toé ra lửa. Nếu như có thể, nàng muốn xé nát thứ nào đó ẩn sau màn đêm này.

Mắt đỏ thấy Vân Phong tức giận như thế, lo lắng nàng sẽ bác bỏ lời hứa trước đây, như thế thì rất có thể nó sẽ mãi mãi ở trong người nàng không thể nào ra được. “Hừ! Đây là một lợi ích cực lớn với tiểu tử kia đấy. Ngươi bất mãn cái gì chứ?’

“Đó là cội nguồn nguyên tố. Bỏ cái thứ đó trong người Khúc Lam Y, năng lượng tinh khiết như thế, cơ thể chàng ấy sao có thể chịu nổi được chứ?”

“Hơi thở của ta đã bao lấy cội nguồn nguyên tố rồi, tiểu tử kia sẽ không sao đâu.” Hừ! Nhất định hắn sẽ không để cho tiểu tử kia được lợi trắng trợn như thế đâu. Hắn cùng lắm cũng chỉ là dung khí mà thôi.

Vân Phong nhíu chặt mày, “Hơi thở của ngươi? Chẳng lẽ hơi thở của ngươi lại có thể khống chế cách ly toàn bộ cội nguồn nguyên tố?”

Mắt đỏ cười khẽ, “Vân Phong, bản lãnh của ta lớn hơn, mạnh hơn ngươi nghĩ nhiều.”

Vân Phong nhướng cao ngọn mày, rốt cuộc mắt đỏ là cái gì? Năng lực của nó lại có thể đối đầu được cả với cội nguồn nguyên tố? Mặc dù chỉ là cách ly mà thôi, nhưng nếu thật sự một ngày nào đó nó được giải phóng khỏi cơ thể của mình, thì mình nên làm gì với sức mạnh của nó đây?

“Nếu Lam Y có bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.” Vân Phong lạnh lùng nói, thẳng thừng rời khỏi không gian bóng tối, mắt đỏ to lớn sững sờ nhìn vùng không gian rỗng tuếch trước mặt, ánh mắt đăm đăm, sống lâu tới như vậy rồi, đây là lần đầu tiên hắn bị con người… uy hiếp?

Vân Phong mở mắt ra, lập tức kể lại lời của mắt đỏ cho Khúc Lam Y nghe, hắn nghe xong khó tránh khỏi kinh ngạc, sau đó thfi bật cười, “Nói như vậy, ta phải nên nói cảm ơn với mắt đỏ kia rồi.”

Vân Phong cau mày, cội nguồn quang nguyên tố ở trong người Khúc Lam Y là một chuyện vừa vui vừa buồn, nếu như Lam Y có thể lợi dụng cội nguồn quang hệ để điều chỉnh lại thể chất của bản thân, đây là chuyện không thể tốt hơn. Song khi cội nguồn quang hệ được dẫn ra, cơ thể Khúc Lam Y có bị ảnh hưởng hay không? Có khi nào sẽ chịu không nổi năng lượng quá lớn mà phát nổ không? Đây là điều mà Vân Phong lo lắng.

Ban đêm, hai người yên lặng ôm nhau ngủ, chuyến đi này cũng không tệ, có thể tìm được cội nguồn quang hệ rồi, Huyễn Thú Quang Hệ thoát khỏi ngọc bội trắng và có lại được tự do, rất có thể sẽ quay lại trả thù, còn có sự tồn tại của cội nguồn nguyên tố như một quả bom hẹn giờ nữa. Phải chú ý cẩn thận hơn nữa mới được.

Vân Phong cũng liên lạc với Phong Thanh Huyền, nhưng ông tỏ rõ mình không có cách, chỉ có thể dựa vào chính Khúc Lam Y. Khúc Lam Y chỉ khẽ cười, cội nguồn nguyên tố là phúc hay hoạ thực sự là phải dựa vào chính mình, cũng may là hắn còn có Ám Nguyên Tố, khi mắt đỏ đưa cội nguồn nguyên tố vào có lẽ không ngờ tới điều này.

Quang và Ám, tương sinh tương khắc với nhau, có thể áp chế lẫn nhau.

Nếu mắt đỏ biết trong cơ thể Khúc Lam Y còn có sự tồn tại của Ám Nguyên Tố, có lẽ hắn sẽ hối hận không kịp, cho dù có ra sao cũng sẽ không dám đưa cội nguồn nguyên tố vào cơ thể hắn, hiển nhiên đây là chuyện sau này.

Hiển nhiên nếu muốn có được sức mạnh của cội nguồn nguyên tố thì phải cực kỳ cẩn thận, hơi thở mắt đỏ đã ngăn cách năng lượng ở bên ngoài, đồng thời cũng có chức năng bảo vệ. Việc tiếp theo mà Khúc Lam Y cần làm là phải làm sao để cởi bỏ hơi thở của mắt đỏ, trong khi đó vẫn có thể hấp thu được năng lượng của cội nguồn nguyên tố. Nếu như hai người có thể làm được, điều đó sẽ mang lại lợi ích không nhỏ cho Khúc Lam Y.

Có cội nguồn nguyên tố trong người, chưa kể còn có tới năng lượng nguyên tố, có thể ổn định lại quang ám trong người Khúc Lam Y, thực lực của Khúc Lam Y cũng sẽ được cải thiện về mặt thể chất.

Núi Tụ Linh có thu hoạch cũng có tiếc nuối, có những thứ khiến Vân Phong cảnh tỉnh hơn một chút, việc liên hiệp Tứ Đại Gia Tộc gian nan và khó khăn hơn nàng nghĩ, e rằng phía bên tộc trưởng tộc Nạp Khê cũng sẽ gặp phải vấn đề, mặc dù có tộc Trưởng Nạp Khê lo liệu, e rằng Hiên gia và Bặc Nguyên gia sẽ không dễ dàng gật đầu.

Hiện gia có vẻ không hứng thú với mảnh bản đồ, cũng biết chuyện về cội nguồn nguyên tố. Đây là tin tức biết được từ miệng Linh, mặc dù Vân Phong không chắc là có thật không, nhưng mục đích của hắn rất rõ, cũng đặt trên cội nguồn nguyên tố.

Hạ độc thủ với Vân gia ở Nội Vực khi đó hẳn là Bặc Nguyên gia, hai gia tộc vốn có thù cũ với nhau, cho dù có liên kết cũng cần phải phòng bị, huống chi Vân Phong cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho những gì Bặc Nguyên gia đã làm với Vân gia, nếu không phải tại họ, Vân gia đã không bị áp chế nặng tới như thế.

Bây giờ, cội nguồn Thuỷ Hệ và cội nguồn Quang Hệ nều đã thuộc về Vân Phong, 7 hệ đã có được 2, với Vân Phong mà nói tiến độ thực sự không tệ, trong tay Vân Phong còn có ba mảnh bản đồ, chỉ cần tìm mảnh còn lại, ba cội nguồn nguyên tố khác về tay không phải là việc khó.

Vân Phong chỉ cần tìm được bốn cội nguồn nguyên tố, cho dù Huyết Hồn có nắm ba cái còn lại, phía bên Vân Phong cũng tuyệt đối có phần thắng.

Hiên gia và Bặc Nguyên gia hẳn nắm trong tay mỗi nhà một mảnh bản đồ, ám hệ rất có khả năng ở trong tay Huyết Hồn, còn lại một mảnh thì không biết thất lạc ở phương nào, hiển nhiên không loại trừ việc Huyết Hồn cũng đang sở hữu trong tay.

Huyễn Thú Hoả Hệ và Thuỷ Hệ đến giờ vẫn chưa có tung tích, cũng không có bất cứ tin tức gì truyền ra, còn có phần hồn của nhị ca Vân Khải… đó vẫn luôn là nỗi đau đáu trong lòng Vân Phong. Lúc này ở Xuân Phong Trấn, nghĩ tới nhị ca Vân Khải, nàng lại không khỏi cảm thấy thương cảm, đây cũng là nơi có những hồi ức kia, cũng là nơi mà nhị ca mất mạng.

Vân Phong tìm kiếm những đoạn ký ức lờ mờ trong trí nhớ đã bị tàn phá của chủ nhân đời trước, xem thử có thể tìm kiếm được chút manh mối nào không, Khúc Lam Y cũng đề nghị như thế, chuyện cội nguồn nguyên tố có thể tạm hoãn lại, dù sao bản đồ cũng đã có được hai cái, hai cái còn lại còn đang nằm trong hai đại gia tộc khác, cho dù Huyết Hồn có bản lãnh hơn đi chăng nữa cũng không thể tìm được nhiều cội nguồn nguyên tố hơn bọn họ, trong tay họ trước mắt có được hai, bây giờ có thể coi là một thế hoà.

Nếu ở Xuân Phong trấn, Khúc Lam Y đề nghị ở lâu thêm một chút, về chuyện Vân Khải và U Nguyệt, trong đó có rất nhiều điểm nghi vấn, Vân Phong cũng nên nhân lúc này mà suy nghĩ thật kỹ.

Năm đó Vân Khải bỏ mạng có liên quan tới Huyết Hồn, linh hồn Vân Khải bị chia cắt cũng là dưới bàn tay dơ bẩn của Huyết Hồn, một phần linh hồn được người khác đưa vào cơ thể U Nguyệt để sống tiếp, còn phần còn lại rất có thể đã bị Huyết Hồn mang đi.

Vân Phong đứng trong phòng Vân Khải thuở còn sống, nhìn những đồ vật vẫn còn được bài biện trước mặt, quen thuộc mà lại xa lạ, chỉ còn mỗi huynh trưởng mà mình chưa từng được thực sự nhìn thấy, chỉ có thể loáng thoáng nhớ lại dựa vào trí nhớ, nhưng sự linh kết trong huyết thống vẫn không hề bị chia cắt, linh hồn đã kịp thời đổi chủ, nhưng tình cảm kia vẫn khắc sâu trong đáy lòng cơ thể của Vân Phong.

Ngay từ lúc chuyển kiếp đó, nàng là Vân Phong, Vân Phong cũng chính là nàng.

“Có được gì không?” Khúc Lam Y nhẹ giọng hỏi, Vân Phong cau mày, “Trí nhớ có hơi mơ hồ, dù sao cũng đã qua lâu rồi, e rằng Nhị ca chết là vì Lâm gia.”

“Lâm gia?” Khúc Lam Y nhíu mày, Vân Phong cười nhạt, “Khi đó khi Vân gia sắp xuống dốc, tại Xuân Phong trấn này Lâm gia đã chừa cơ đè đầu cưỡi cổ, không chỉ cướp đi phần lớn gia sản của Vân gia, còn khiến nhị ca bị mất mạng, mẫu thân cũng đi theo. Còn có cả ta… cũng suýt bị mất mạng.”

Sắc mặt Khúc Lam Y lập tức tối sầm, thì ra tiểu Phong Phong đã trải qua chuyện như thế. Vân gia xuống dốc xem ra còn bết bát hơn hắn tưởng tượng gấp mấy lần. Nếu không thì sao tới một gia tộc không nổi bật trong một trấn nhỏ cũng dám khi dễ như thế?

“Cũng nhờ Lâm Mông mà ta mới có thể trở thành Triệu Hồi Sư.” Vân Phong cười khẩy, mặc dù khí mạch của nàng đã bị phế, nhưng lại mở ra được một con người khác mới hơn.

“Lâm gia còn ở đây không?” Khúc Lam Y hỏi.

Vân Phong bật cười, “Đã sớm không còn tồn tại nữa rồi.”

Khúc Lam Y khẽ hừ lạnh, may mà không còn ở đây nữa, nếu còn tồn tại hắn nhất định sẽ khiến họ thê thảm hơn gấp trăm lần. Dám bắt nạt nương tử hắn như thế, chán sống rồi.

“Năm đó Vân Khải là bị người Lâm gia làm hại, Lâm gia chưa chắc có liên quan tới Huyết Hồn.” Khúc Lam Y nói, Vân Phong gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nếu lúc đó Lâm gia thực sự có liên quan tới Huyết Hồn, thì đã không thể nào bị giết dễ dàng như thế.

“Huyết Hồn xuống tay với Vân Khải vào thời điểm sớm như thế, có vẻ linh hồn Vân Khải với Huyết Hồn là cực kỳ đặc biệt.” Khúc Lam Y nhíu mày, Vân Phong cũng cảm thấy cực kỳ nghi ngờ, “Nhị ca không phải là Triệu Hồi Sư, chỉ là một Chiến Sĩ bình thường mà thôi, huynh ấy không có chỗ nào đặc biệt cả…”

“Cũng chưa chắc, Huyết Hồn sẽ không tuỳ tiện làm việc, một khi đã hành động thì nhất định là có chỗ đặc biệt.”  Khúc Lam Y nhìn về phía Vân Phong, “Huyết mạch Tứ Đại Gia Tộc đều có chỗ đặc biệt riêng, nhưng đều có một điểm chung.”

“Điểm chung?”

“Không sai, huyết mạch Tứ Đại Gia Tộc chứa sức mạnh to lớn, sau khi thức tỉnh chắc chắn sẽ kích phát sức mạnh vốn có của huyết mạch, giống như nàng, Triệu Hồi Sư ngũ hệ. Cũng có một số người huyết mạch sẽ trở nên đặc biệt, sinh ra biến dị, như ta.”

“Ý của chàng là… lực huyết mạch của nhị ca tương tự như chàng?” Vân Phong ngạc nhiên. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới điều này.

Khúc Lam Y nhíu mày, “Ta cũng chỉ là suy đoán mà thôi, nếu không Huyết Hồn sao lại xuống tay với Vân Khải? Theo như lời nàng nói, Vân Khải chỉ là Chiến Sĩ bình thường mà thôi?”

Vân Phong im lặng, lời nói của hắn đã khiến nàng nảy ra một ý tưởng, trước giờ nàng chưa bao giờ nghi ngờ về lực huyết mạch của Vân Khải, bề ngoài chị ca chỉ là một người bình thường, nhưng rất có thể huyết mạch của huynh ấy là loại đặc biệt, chỉ là chưa thức tỉnh mà thôi, Huyết Hồn đã tiến trước một bước muốn có được nó, nhưng cuối cùng đã bị xen ngang.

Linh hồn nhị ca bị phân cắt ra, hơn nữa một phần còn bị người khác mang đi.

“Xem ra, nếu muốn biết khi đó thực sự đã xảy ra chuyện gì, thì phải tìm được người đã mang phần hồn của nhị ca đi.”

Ngón tay Khúc Lam Y miết nhẹ cằm của mình, “U gia cũng có chút tin tức, xem ra người đã mang linh hồn Vân Khải kia có quan hệ với Vân gia, có vẻ là bạn không phải địch, nếu không sẽ không mang linh hồn cách xa khỏi chỗ Vân gia như thế.”

“Người có quan hệ với Vân gia… Người này ra tay tương trợ, chứng tỏ cũng biết chỗ đặc biệt của Nhị ca, thế nhưng người biết rõ bí mật như thế chắc chắn không phải nhân vật tầm thường.”

Khúc Lam Y nhíu mày, hai người đều chìm vào suy tư, huyết mạch Vân gia phân tán đã lâu rồi, người có giao tình với Vân gia Đông Đại Lục lại không phải là người tầm thường, có thể suy đoán, đó là người đã cùng du lịch với tổ tiên Vân Lan, đây cũng là suy đoán lúc đó của Vân Phong.

“Suy luận này cũng có lý, có thể di lịch với tổ tiên, hiển nhiên cũng không đơn giản, bằng giao tình của hai người với Vân gia ra tay tương trợ cũng là đúng… tác phong đi lại, thái độ đối đãi với Hồng Phong.” Khúc Lam Y nhíu mày, sau khi hai người xây dựng Hồng Phong xong thì phất tay làm lơ đi du ngoạn, không bao giờ xuất hiện nữa.”

“Mạch Nguyên Bộ.” Vân Phong nói, Khúc Lam Y nhíu mày, Vân Phong nhìn hắn, “Đây chính là tên của bạn thân tổ tiên, Mạch Nguyên Bộ.”

“Thật đúng là một cái tên kỳ lạ…” Khúc Lam Y lẩm bẩm, Vân Phong bật cười, “Tổ tiên thực sự rất tâm đắc với người bạn thân này, có thể thấy mối quan hệ của hai người rất khắn khít, chỉ là tổ tiên đã từng nói, khi ông trở lại Tạp Lan đế quốc thì đã mất liên lạc với tiền bối, có lẽ  ông đã không còn ở trên thế gian này.”

“Có khi cũng chưa hẳn là thế, chưa có tin tức có lẽ là một chuyện tốt.” Khúc Lam Y cười lớn, Vân Phong cũng cảm thấy an ủi phần nào, Mạch lão tiền bối trên đời rất tốt, nếu thế thì chuyện năm đó của nhị ca có lẽ sẽ có đáp án, nếu như không còn thì chỉ có thể tiếc nuối mà thôi.

“Nếu tổ tiên cũng đã mất liên lạc với ông ấy, chúng ta đành phải tìm lại từ đầu vậy.” Khúc Lam Y nói nhỏ, Vân Phong nhíu mày, “Lam Y ý của chàng là…”

“Năm đó hai người gầy dựng Dong Binh Đoàn Hồng Phong, hiển nhiên sẽ có gia nhập Công Hội Dong Binh, trước khi hai người phất tay làm lơ, nhất định đã có một số người trong công hội từng tiếp xúc với  họ, từng quen biết với họ.”

“Nhưng mà… đây là chuyện đã lâu lắm rồi.”

Khúc Lam Y cười ha hả, “Điều này không khó đâu, hỏi hội trưởng Công Hội Dong Binh là biết liền.”

Hội trưởng Công Hội Dong Binh? Nghĩa phụ Triển Ly? Mắt Vân Phong sáng lên, đúng thế, thân là hội trưởng công hội hẳn là có ấn tượng với Hồng Phong đời đầu, chỉ là không biết lúc ấy nghĩa phụ đã làm hội trưởng chưa… Tóm lại cứ hỏi thử trước đã.

“Hội trưởng Công Hội Dong Binh có lẽ hơi khó gặp một chút, có cần phải dùng thân phận của chúng ta tới áp lực không?” Khúc Lam Y suy tư, Vân Phong chợt phụt cười ngượng, “Lam Y, ta có chuyện muốn cho chàng biết, hội trưởng Công Hội Dong Binh là nghĩa phụ của ta, Triển Ly.”

“Cái gì? Là cái lão già khú đế đó?” Cách gọi của Khúc Lam Y làm Vân Phong khẽ cau mày, lão già khú đế?

Khúc Lam Y cười lúng túng, “Khụ khụ, ý của ta không phải thế, ai bảo lúc đó ông ta cứ bám nàng mãi không buông chi… Chẳng nói chẳng rằng mặc định nàng là con gái, khiến ta rất nghi ngờ động cơ của ông ta.”

Vân Phong hết cách, nghĩ tới những hành động trước đây của Triển Ly nàng cũng từng thấy phiền nhiễu, nhưng bây giờ mình đã thừa nhận ông ấy là nghĩa phụ, nên trên danh nghĩa mình vẫn là con gái của ông ấy.

“Vậy thì không thể tốt hơn nữa, chúng ta cũng đỡ tốn công.” Khúc Lam Y cười lớn, sau đó nghĩ lại chợt thấy hơi không thoải mái, nghĩa phụ của tiểu Phong Phong thì hắn cũng phải gọi là nghĩa phụ sao? Tự nhiên mọc ra thêm một nghĩa phụ, điều này khiến Khúc Lam Y thấy cực kỳ khó chịu.

Hai người tính toán rời khỏi Xuân Phong trấn chạy thẳng về phía tổng bộ Công Hội Dong Binh, tìm Triển Ly hỏi chút chuyện, giống như lúc về, Vân Phong đi rất vội, không làm kinh động tới bất kỳ ai, người làm Vân gia khi biết nàng bỏ đi không nói tiếng nào chỉ có thể thầm thở dài, tiểu thư đi mau thật đấy.

Vốn là tính đi thẳng tới tổng bộ, nhưng ngặt cái là Vân Phong không biết tổng bộ Công Hội Dong Binh nằm chỗ nào, hết cách, hai người đành chạy tới Cát Nguyên, hỏi Chính Nhiên tiên sinh.

Cát Nguyên nhờ là nơi có chi nhánh của Công Hội Dong Binh nên cả thành đều tràn đầy năng lượng cuồng dã, mấy năm nay công hội phát triển mạnh thêm không ít, rất nhiều dong binh đoàn mới gia nhập, làm quy mô của công hội càng ngày càng phát triển, Công Hội Dong Binh cũng trở thành một thế lực không thể coi thường.

Vân Phong và Khúc Lam Y mang theo mặt nạ Thiên Ảnh hoá thành người thường tới thành Cát Nguyên, vừa vào thành đã nghe được tiếng nói chuyện huyên náo của cư dân nơi đây, thì ra là Công Hội Dong Binh lại mở cuộc thi so tài cấp bậc, hôm nay chính là ngày khai mạc.

Vân Phong nghe xong thì cười, chẳng trách dân trong thành kích động như thế, đây thực sự là một chuyện lớn, càng khiến nàng ngạc nhiên hơn là năm nay có một Dong Binh Đoàn muốn khiêu chiến với Hồng Phong, nàng càng thấy thú vị hơn.

Không có khiêu chiến thì sẽ không tiến bộ được, Hồng Phong hẳn sẽ không sợ hãi gì mà tiếp nhận khiêu chiến.

Hai người không vội tìm Chính Nhiên,Vân Phong cũng muốn xem thử tình hình mấy năm qua của Hồng Phong, không biết họ đã lớn tới mức nào, nàng vẫn vô cùng mong đợi. Theo dòng người lưu chuyển, hai người tiến về phía khu vực Công Hội Dong Binh, theo thời gian trôi một số quy tắc cũng được thay đổi, vốn là cuộc thi lớn như so tài Công Hội Dong Binh sẽ không cho phép người khác tiến vào, nhưng dạo mấy đợt gần đây đều mở cửa cho dân chúng, quân dân trong thành đều có thể vào Công Hội Dong Binh để xem náo nhiệt.

Hai người theo dòng người tiến vào Công Hội Dong Binh vẫn là quảng trường to lớn năm đó, chỉ là thân phận của Vân Phong hiện giờ không phải là người dự thi, mà chỉ là một khán giả.

======
Lam Y; Tác giả vô lương, ngươi khiến bản thiếu chưa thoả mãn dục vọng, bản thiếu sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Một tác giả: tiểu Vân Phong, cứu mạng tới.

Vân Phong: đáng đời



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, LinMin, Meo meo hồ tiên, Phuongphuong57500, chauh2o, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, nh0cv1tbd, syrachen, thtrungkuti, thúy di
     
Có bài mới 02.01.2021, 12:51
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 893
Được thanks: 6263 lần
Điểm: 40.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 91
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21: Ngươi tính làm gì nương tử ta thế?

Edit: Mavis Clay

Vân Phong đưa mắt nhìn quanh, hiện giờ kích thước của Công Hội Dong Binh của Phong Vân đế quốc lớn mạnh rất nhiều, số lượng lính đánh thuê cũng nhiều hơn thời của nàng rất nhiều, nên đại hội khảo hạch cũng náo nhiệt hơn, bầu không khí nóng rực của bọn lính đánh thuê vẫn không hề thay đổi, tiếng reo hò kích động vang lên liên tiếp, cư dân trong thành thấy thế không khỏi kích động và có chút sợ hãi, dù sao trông lính đánh thuê cũng thô bạo cuồng dã  hơn, dân chúng thấy sợ hãi cũng là phải.

Vân Phong và Khúc Lam Y ngồi trên khán đài, không riêng gì những người lính đánh thuê mà còn có những cư dân trong thành đang hào hứng bàn tán, tiêu điểm hiển nhiên là Dong Binh Đoàn Hồng Phong, lần này hình như là lần đầu tiên Hồng Phong bị khiêu chiến, với thực lực của Hồng Phong hiện giờ đã là người đứng đầu nơi đây, hiển nhiên không ai dám tới khiêu chiến, lần này tự nhiên có người khiêu chiến nên thu hút rất nhiều sự chú ý.

Nghe dân chúng bàn tán, hiển nhiên đều là những sự mong đợi với hồng Phong, không ai có thể đánh bại Hồng Phong! Đây là suy nghĩ đồng nhất của tất cả mọi người, Vân Phong nghe vậy rất vui, Hồng Phong có thể giữ vững phong độ của mình, giữ vững nguyên tắc của mình, chưa bao giờ phá vỡ ranh giới của mình, vô cùng kiên trì, mặc dù Công Hội Dong Binh ở đây coi như một ngoại tộc, nhưng cuối cùng vẫn có thu hoạch.

“Công Hội Dong Binh càng ngày càng được coi trọng, tiểu Phong Phong nàng xem.” Khúc Lam Y nhướng mày, Vân Phong ngẩng lên nhìn lên đài cao, phía trên có một hàng người đang ngồi, ánh mắt Vân Phong quét tới, Chính Nhiên tiên sinh đang ngồi người ha hả ở giữa, nhân vật hàng đầu hai nhà Thương Đức đứng đầu Phong Vân đế quốc đều tới đông đủ, Thương Cừ và Đức Lan, còn có hiệu trưởng của học viện Ma Tang, bên cạnh hiệu trưởng là một lão giả mặt mày nghiêm túc, trông có vẻ như liên quan tới học viện Vũ Thần, còn hai người ngồi bên cạnh là…

Vân Phong khẽ nheo mắt, lần nữa nhìn kỹ, mặc dù đã qua rất lâu, trông đã trưởng thành hơn rất nhiều, nhưng nàng vẫn có thể nhận ra được hắn là ai, có thể nói là vị hôn phu đầu tiên của nàng, Mộ Dung Vân Thiên.

“Hắn cũng tới đây?” Khúc Lam Y nhíu mày, thấy Mộ Dung Vân Thiên cũng ở đây thì lập tức cảm thấy không thoải mái, đi một Diêm Minh, lại thêm một Mộ Dung Vân Thiên? Mặc dù cửa hôn sự này đã sớm không cần lo tới, nhưng mỗi lần nghĩ tới cái danh nghĩa vị hôn phu này là trái tim lại cảm thấy khó chịu.

“Nhờ ngày đó khi ta ở Công Hội Dong Binh, mặc dù Hoàng thất Tạp Lan coi trọng nhưng đế vương Tạp Lan không đích thân xuất hiện. Có thấy thấy ngày nay lực lượng của Công Hội Dong Binh khiến các thủ đô đế quốc không dám khinh thường.” Vân Phong mỉm cười, càng thêm mong đợi tình hình hiện này của Hồng Phong, đồng thời cũng cực kỳ tò mò dong binh đoàn khiêu chiến với Hồng Phong.

“Khảo hạch năm nay vẫn náo nhiệt như thế.” Thương Cừ cười lớn, Đức Lan cũng cười nói, “Hiện nay đại hội khảo hạch đã làm náo động tới nhiều thế lực, lực lượng Công Hội Dong Binh phát triển khiến ai cũng rất mong đợi, nhất là năm nay, vậy mà Hồng Phong bị khiêu chiến.”

Chính Nhiên nãy giờ vẫn luôn cười híp mắt, Mộ Dung Vân Thiên thì nghiêm túc không nói gì, gương mặt tuấn tú trải qua sự mài giũa của năm tháng ngày càng trở nên thành thục, sự trẻ dại non nớt ban đầu đã sớm không còn, trong cơ thể hắn tản ra sự trưởng thành, ánh mắt ngày càng trở nên sắc bén.

“Không biết lần này Công Hội Dong Binh có xuất hiện sự tồn tại của Ma Pháp Sư không nhỉ?” Hiệu trưởng học việc Ma Tang cười lớn, mọi người lập tức hồi tưởng lại nhiều năm về trước, một vị Ma Pháp Sư đã xuất hiện tại Công Hội Dong Binh.

“Nói đến Vân Phong, trước đây chúng ta đã từng gặp một lần.” Thương Cừ lên tiếng, “Không biết các ngươi có biết chuyện kia không?’

“Ý ngươi là liên minh Đông Tây?” Hiệu trưởng Ma Tang nhíu mày, Thương Cừ và Đức Lan cùng gật đầu, Chính Nhiên cười lớn nói, “Một thanh nhiên có tên là Diêm Minh đã tới, Công Hội Dong Binh hiển nhiên cũng sẽ gia nhập vào trong liên minh, cho dù không gia nhập, Hồng Phong cũng sẽ gia nhập một mình, dù sao cũng có nha đầu kia ở đó.”

“Ha ha, học viện Ma Tang cũng sẽ gia nhập.” Hiệu trưởng Ma Tang nói xong đưa mắt nhìn người bên cạnh. “Học viện Vũ Thần thì sao?”

“Để xem xét lại, dù sao học viện Vũ Thần cũng không có nhiều giao tình với Vân Phong.”

Mộ Dung Vân Thiên khẽ cau mày không nói gì, những người khác nghe vậy cười rộ lên, sớm muộn gì cũng sẽ gia nhập mà thôi, một khi chiến đấu nổ ra, không ai có thể vì việc của riêng mình mà tháo chạy.

“Nói tới Vân Phong, nhiều năm rồi không gặp chắc nha đầu kia hẳn đã kinh người lắm rồi.” Chính Nhiên cười ha hả nhìn về phía Thương Cừ và Đức Lan, hai người lập tức cười ngượng, “Cái này… là hiển nhiên rồi, Vân Phong đã sớm là cường giả số một rồi… Hơn nữa, nhân mạch của nàng rộng tới mức khiến chúng ta phải thấy xấu hổ.”

Chính Nhiên cười lớn, không nói gì nữa, khoé môi khẽ nhếch thành nụ cười, nhiều năm rồi còn có thể nghe được tin của nàng, trong lòng Mộ Dung Vân Thiên có chút vui trở lại.

“Vân Thiên, ngươi đang vui chuyện gì sao?” Ánh mắt Chính Nhiên đảo qua,  thấy vẻ mặt thầm của Mộ Dung Vân Thiên không khỏi chọc ghẹo một chút, làm vẻ mặt của hắn sững lại, “Tới giờ ngươi vẫn chưa bao giờ qua lại với nữ giới nào, chẳng lẽ tính độc thân cả đời à?” Chính Nhiên nhướng mày.

Sắc mặt Mộ Dung Vân Thiên u ám, Đang Nhiên bật cười, “Ngươi vẫn đang chờ sao?”

Mộ Dung Vân Thiên cứng người, “Không có.” Hắn không đợi, chỉ là không bỏ được mà thôi, trong lòng vẫn luôn có một người, mặc dù chuyện đã sai, nhưng rất khó để buông bỏ.

“Ngươi đừng có chọc thanh niên trẻ tuổi nữa.” Hiệu trưởng Ma Tang lên tiếng, Chính Nhiên cười ha hả không nói gì nữa, Thường Cừ và Đức Lan không khỏi thở dài, hai nhà này thực ra đã toan tính không ít ý đồ với chính Mộ Dung Vân Thiên, đáng tiếc hắn chẳng để tâm tới bất kỳ nữ nhân nào, có nhiều mỹ nữ ra sao với hắn cũng như thế.

Thương gia và Đức gia tận sức mời chào hắn, hiện giờ hắn chính là trụ cột của Phong Vân đế quốc, thực lực thuộc dạng đứng đầu đế đô, nếu hắn có thể tham gia vào nhà mình thì thực là quá nhẹ nhàng. Chỉ tiếc là Mộ Dung Vân Thiên chả vừa mắt với ai.

Mộ Dung Vân Thiên thầm nghĩ, nếu như hôn ước năm đó bọn họ vẫn còn, nếu như năm đó họ lấy thân phận hôn phu hôn thê gặp mặt làm quen nhau, thì sẽ có tiến trienr thế nào? Mộ Dung Vân Thiên không khỏi lắc đầu cười khổ, còn muốn gì nữa chứ? Đã sớm không có sau đó rồi.

Sau khi mọi thứ đã ổn định, Chính Nhiên tiên sinh đứng dậy, như thường lệ tuyên bố quy tắc và chế độ của cuộc tranh tài, quy tắc và chế độ vẫn không thay đổi, hệt như thời của Vân Phong, chỉ là số lượng của đội lính đánh thuê thì nhiều hơn, cuộc thi cũng chiếm nhiều thời gian hơn, lính đánh thuê năm sao sẽ xếp hạng cuối cùng, bắt đầu trước sẽ là đội một sao và hai sao.

Mặc dù chỉ là khiêu chiến giữa các Dong Binh Đoàn cấp thấp, nhưng theo thực lực và thời gian không ngừng trôi đi, các dong binh đoàn cấp thấp vẫn rất đáng xem, thậm chí còn có một số dong binh đoàn thể hiện khá đặc sắc, Vân Phong và Khúc Lam Y nghiêm túc quan sát, chỉ chút chi tiết nhỏ cũng có thể thể hiện cho nhiều thứ.

Ngày đầu tiên của cuộc thi cũng khá đáng xem, mặc dù đám lính đánh thuê không hứng thú mấy, nhưng quần chúng lại cực kỳ hào hứng. Ngày đầu tiên kết thúc, một số dong Binh Đoàn bị giáng xuống làm một sao, một số được thăng lên làm hai sao,   cũ không ngừng được mới thay thế, cũng tạo ra động lực phát triển hơn cho Công Hội Dong Binh.

Cuộc tranh tài kết thúc Vân Phong cũng không rời khỏi Công Hội Dong Binh, ở công hội có bố trí chỗ ở cho người bình thường, dù sao thì công hội cũng không thể tuỳ tiện ra vào, trong lúc đại hội diễn ra, ngươi có thể vào nhưng không thể tuỳ tiện đi ra.

Đêm đó, dân cư trong thành tụ tập huyên náo tưng bừng, mọi người bừng bừng khí thế bàn tán về chuyện so tài hôm nay, ai nấy đều rất mong đợi với những trận sau, bởi vì tiếp theo sẽ là cuộc so tài của các dong binh đoàn cấp cao hơn, chắc chắn sẽ càng bắt mắt hơn nhiều.

“Thú thật, đầu cuộc thi có hơi chán chán, toàn là mấy tiểu tiết không thôi.” Trong sảnh có vài người tụ tập với nhau cao giọng bàn tán, Vân Phong và Khúc Lam Y ngồi ở trong nghe bọn họ nói chuyện với nhau.

“Ta cũng thấy thế, càng ngày cuộc thi sẽ càng trở nên đặc sức, ta thực sự rất mong chờ cuộc đối đầu giữa các Dong Binh Đoàn năm sao.”

“Ha ha, so với đó, ta càng mong chờ Hồng Phong hơn.”

“Đúng đúng! Đồng quan điểm!” Rất nhiều người tỏ vẻ đồng ý, “Lại nói, có can đảm khiêu chiến với Hồng Phong không biết là ai nhỉ, bị gì sao? Ai lại chẳng biết Hồng Phong chính là lão đại ở đây chứ, địa vị cơ bản không thể nào rung chuyển được.”

“Khiêu chiến Hồng Phong là một Dong Binh Đoàn bốn sao tên Dã Quỳ.”

“Dã Quỳ? Sao cái tên này lạ lạ thế nhỉ.”

“Ta thì từng nghe qua Dong Binh Đoàn này rồi, nhưng thực lực của họ vẫn luôn nằm ở bốn sao, mấy đợt trước còn suýt bị kéo xuống hàng ngũ ba sao, vậy mà giờ lại dám khiêu chiến với Hồng Phong?”

“Nói vậy, thực lực bọn họ thực sự có thực lực sao?”

“Dù sao cũng chỉ là khiêu chiến thôi, chính họ chả thiệt hại gì, cùng lắm chỉ thất bại.”

“Ta nghe nói gần đây Dã Quỳ hình như có một nhân vật rất lợi hại gia nhập, có lẽ đây mới chính là nguyên nhân họ dám khiêu chiến với Hồng Phong.”

Mọi người nghe thế đều ngạc nhiên, “Nhân vật lợi hại? Nói vậy cũng đúng, năm đó Hồng Phong chẳng phải cũng do một mình Vân Phong gồng gánh sao, nếu không nhờ nàng họ cũng khó mà khiêu chiến được Dong Binh Đoàn năm sao.”

Vân Phong và Khúc Lam Y đưa mắt nhìn nhau, nhân vật lợi hại?

“Có muốn xem thử không?” Khúc Lam Y thì thầm, Vân Phong cười khúc khích, “Xem chút cũng được, ta thực sự tò mò nhân vật lợi hại này sẽ là ai.”

Hai người rời khỏi nơi ở, hiện giờ Công Hội Dong Binh đã lớn hơn rất nhiều, số lượng lính đánh thuê cũng tăng lên, bố trí ban đầu cũng đã biến đối lớn, hai người tốn không ít sức mới tìm được chỗ ở của Dong Binh Đoàn Dã Quỳ, trong khu vực bốn sao, trông nó rất đơn sơ, cũng yên tĩnh hơn thường.

Hai người ẩn thân mà tiến vào, chỉ thấy không khí bên trong có hơi nặng nề, một nhóm người vây quanh nhau, vẻ mặt đen thui, một nữ nhân trẻ tuổi đứng đó với vẻ mặt không vui, “Các ngươi chẳng có chút tiền đồ gì cả. Hồng Phong có gì mà phải sợ chứ? Dù sao cũng đâu phải Vân Phong ra sân, huống hồ cho dù có Vân Phong kia ở đây, thì cũng có gì mà phải sợ chứ?”

“Ngươi mạnh miệng thật đấy, Vân Phong là ai chứ… nếu nàng ở đây, chính ta không dám lên đâu.”

“Rốt cuộc có gì mà phải sợ Vân Phong chứ? Chẳng phải chỉ là một con người thôi sao? Có tinh thần xíu coi được không?”

“Đợt ghi danh lần này là ngươi tự tiện chỉnh sửa, chúng ta còn chưa nói gì đây. Bây giờ ai cũng chờ xem chuyện cười của Dã Quỳ chúng ta. Ngươi thực sự coi một mình ngươi có thể chắn đầu cơn sóng dữ sao?”

“Vậy thì sao chứ? Dù gì ta cũng là một thiên tài. Vào lúc Vân Phong đồng tuổi ta, chưa chắc còn mạnh bằng ta đâu.”

Ai nấy lộ vẻ ngao ngán không biết nói gì, Vân Phong thầm quan sát, cô gái vừa lên tiếng dường như chỉ tầm 15 16, thực lực hiện giờ là Thống Lĩnh… Tính tính toán toán năm đó, khi mình 15 16, thực lực của nàng đã là Tôn Giả rồi.

“Thống Lĩnh mà thôi, lại vọng tưởng so sánh với nàng? Thanh niên bây giờ tự cho là thanh cao đến thế?” Khúc Lam Y lạnh lùng nói, Vân Phong cười nhạt, tự tin là tốt, nhưng quá tự tin thì sẽ thành tự phụ, mà quá tự phụ thì sẽ thành thượng đẳng thanh cao.

Cấp bậc Thống Lĩnh mà thôi, nhóm Hồng Phong ứng phó được, nàng chẳng cần phải bận tâm.

Cuộc so tài vẫn được tiến hành trong dầu sôi lửa bỏng, lúc vòng khiêu chiến bốn sao diễn ra đã bắt đầu trở nên kịch liệt, những điểm đặc sắc cũng nhiều hơn, càng ngày sức mạnh càng lớn, một số Dong Binh Đoàn bốn sao lâu năm cũng khó mà cản nổi sức lực của tầng lớp mới mà thất bại, hàng loại kết quả khiến Chính Nhiên tiên sinh cười lớn, không tồi.

Chỉ không lâu sau, màn khiêu chiến năm sao bắt đầu. Dong Binh Đoàn năm sao hiện giờ có bốn, thời Hồng Phong chưa phát triển, bốn Dong Binh Đoàn lâu năm vẫn ở đó, hai trong số đó đã bị thay thế, theo mỗi một cuộc thi tranh tài được tiến hành, đội ngũ Dong Binh Đoàn năm sao sẽ lại được biến đổi, tuy nhiên vị trí của Hồng Phong vẫn luôn sừng sững. Đây chính là bằng chứng thực lực của Hồng Phong, cho dù bên ngoài có thay đổi thế nào, Hồng Phong vẫn vững vàng ở đó.

Đây cũng chính là sự thần kỳ của Hồng Phong, Vân Phong đã sớm rời đi từ nhiều năm trước, Hồng Phong trước đây nổi danh là vì Vân Phong, nhưng bây giờ Hồng Phong hoàn toàn là dựa vào thực lực và phẩm hạnh của mình, để mọi người có thể luôn nhớ tới cái tên này. Có thể trở thành lính đánh thuê của Hồng Phong là một sự kiêu ngạo.

Hiện nay Hồng Phong phát triển mặc dù dựa vào chính sức mình, nhưng Vân Phong vẫn là lãnh đạo trên tinh thần của họ, cái tên ấy như khắc sâu trong từng tâm trí của Hồng Phong.

Khiêu chiến năm sao bắt đầu, cũng là lúc Hofogn Phong ra sân. Trọng tài ra lệnh, đội ngũ hai phe tiến lên đài. Cả khán đài sôi động hẳn lên.

Phía bên Hồng Phong có năm người tham chiến, trong đó Vân Phong chỉ biết có một, là con trai của Triệu thúc, Triệu Nghiêm. Qua nhiều năm luyện tập, hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều, thực lực cũng có tăng mạnh, bây giờ hắn đã thành gia lập nghiệp rồi nhỉ, trọng trách của Triệu thúc cũng có thể đỡ được phần nào rồi.

Khí thế bên Hồng Phong như vũ bão, ngược lại bên Dã Quỳ vì vắng lạnh tiêu điều, ngoại trừ một người, bốn người còn lại mặt như không chiến đã thất bại. Cô gái mà Vân Phong thấy tối hôm qua cau có quát lên. “Một mình ta khiêu chiến! Bốn người họ không tính.” Vừa thốt lên, cả khán đài xôn xao. Tiếp đó là tiếng cười vang dội vang lên.

Triệu Nghiêm bên Hồng Phong thoáng nhíu mày, “Một chọi năm? Ngươi có khả năng này sao, chúng ta cũng không thể lấy nhiều đấu ít được. Nếu ngươi muốn thì chúng ta có thể lấy một đấu một, Hồng Phong chưa bao giờ trục lợi từ người khác.”

Cô gái kia nghe tiếng cười xung quanh càng thêm xấu hổ, “Các ngươi cười cái gì mà cười? Vân Phong năm đó chẳng phải cũng một chọi hết sao. Nàng ta có thể, đương nhiên ta cũng có thể.”

Cả khán đài bỗng yên lặng vài giây, Vân Phong nhướng cao ngọn mày, cô gái này muốn so sánh với mình năm xưa?

Sắc mặt Triệu Nghiêm tối đen, “Chỉ bằng ngươi mà cũng dám so sánh với tiểu thư?”

Cô gái kia cười lạnh, “Ta không biết nàng lợi hại bao nhiêu, cũng chưa bao giờ gặp nàng ta. Trong bắt ta, nàng ta chỉ là một cái bóng giả thoáng qua mà thôi.”

Phía bên Hồng Phong lập tức tái mặt, Triệu Nghiêm cười lạnh, “Ngươi chưa thấy là chuyện của ngươi, thực lực của tiểu thư ra sao ai cũng rõ. Ngươi và tiểu thư cơ bản không cùng một cấp bậc. Đừng có vọng tưởng.”

Cô gái cười lên ha hả. “Hồng Phong à! Ngươi bắt nói nhảm đi! Một chọi năm, nếu không dám lên thì tự nhận thua đi.”

Triệu Nghiêm nhíu mày, Vân Phong cũng nhíu mày, mọi người bàn tán xôn xao, nữ nhân kia chẳng lẽ thực sự tính một chọi năm?

“Hồng Phong chưa bao giờ lấy nhiều khi ít. Nhưng nếu ngươi đã yêu cầu, một chọi năm thì một chọi năm. Chúng ta sẽ không khách khí với ngươi.” Một Chiến Sĩ của Hồng Phong tức giận, sải bước tiến lên, nghiến răng nói, “Nếu ả ta đã lớn lối như thế, thì chúng ta cũng không cần khách khí nữa.”

Lòng Triệu Nghiêm nặng nề, nữ nhân này đã nói những lời khiến hắn cực kỳ không vui, lại dám đánh đồng với tiểu thư? Một chọi năm? Để nàng ta trải nghiệm cũng tốt.

Phía bên Hồng Phong đã đồng ý, bốn người bên Dã Quỳ lập tức lùi xuống, bọn họ không có ý định nổi điên chung với nàng ta. Một chọi năm, so với Vân Phong một chọi ba năm đó còn hơn tận hai, nữ nhân này như đang khiêu chiến với Vân Phong năm đó.

“Năm người, cùng lên đánh đi.” Nữ nhân kia cười lớn, xuất khẩu cuồng ngôn. Người ngồi trên đài nhíu mỳ, đây là một người cấp bậc Thống ĩnh, đối mặt với năm Thống Lĩnh, rốt cuộc có căn cứ gì mà mạnh miệng như thế chứ?

“Đúng là nực cười.” Khúc Lam Y lèm bèm, trong lòng Vân Phong thấy hơi không ổn, nàng ta tự tin như thế, có phải là đã chuẩn bị gì rồi không?

Năm người phía bên Hồng Phon quát lên, đồng loạt lao tới, cường đại thế công. Cô gái phía đối diện cười lên điên cuồng, đột nhiên lùi người lại, cổ tay đảo lộn, một phù chú xuất hiện trong lòng bàn tay.

“Một chọi năm cũng không phải là cái gì khó.” Chiến Khí phù quán chú, cô gái cười to, năng lượng trong phù chú lập tức được dẫn ra đánh về phía Hồng Phong.

“Cái gì?” Chính Nhiên không ngờ sẽ xuất hiện tình huống như thế, trong lá phù chú này chứa sức mạnh của Tôn Giả. Chẳng trách nàng ta có thể mạnh miệng bảo một chọi năm, thì ra nàng ta có ngoại lực cỡ này tương trợ.

Lực Tôn Giả đánh lên người chỉ Thống Lĩnh, chắc chắn là chết không thể ngờ.

Trong mắt cô gái ngập tràn hưng phấn, nàng ta thắng chắc rồi. Nàng ta một chọi năm, chắc chắn là thiên tài hơn cả Vân Phong.

“Ầm!” Âm thanh vang dội vang lên, lực Tôn Giả bị cái gì đó cắt phăng một cách giòn giã và nhẹ nhàng. Năng lượng vỡ còn sót lại bắn lên những chỗ khác trên đài, tạo thành mấy cái hố sâu.

Cảnh tượng bất ngờ này khiến ai cũng giật mình. Khúc Lam Y nhìn vị trí trống không bên cạnh, không khỏi cười khổ, đây chính là người của Hồng Phong, tiểu Phong Phong sẽ không thể nào mặc kệ ngồi không đâu.

“Cái gì?” Lực Tôn Giả cứ thế bị đánh nát làm cô gái kia thất kinh. Con ngươi trừng lớn khó tin nhìn người trên đài cao, “Ngươi là ai? Sao lại can thiệp vào cuộc thi? Hồng Phong phạm quy rồi!”

Đám người Triệu Nghiêm ngạc nhiên nhìn người xuất hiện trước mặt họ, vóc người mảnh dẻ nhưng khí thế lại như một toà núi cao, áp lực đến khó thở. Cả năm người họ hiểu năng lượng vừa rồi, nếu đánh trúng người mình chắc chắn là sẽ chết.

“Không phải bằng thự lực của chính bản thân thì có gì mà phách lối chứ?” Vân Phong lạnh lùng nói, chậm rãi thu tay lại, mắt nhìn về phía cô gái đối diện, “Nếu bàn về phạm quy tắc, trước tiên ngươi phải biết rằng, từ lúc nào cuộc so tài cấp bậc cho phép sử dụng cả thủ đoạn hạ lưu này thế?”

Cuộc khảo hạch của Công Dội Dong Binh là phải dùng chính thực lực của lính đánh thuê, có thể sử dụng ngoại lực nhưng sẽ bị hạn chế, ngươi có thể đổi vũ khí, dùng chất thuốc, nhưng dùng sức mạnh của phù chú là không được phép, nhất là sức mạnh của phù chú cấp bậc quá cao.

“Ta bất chấp ba cái thứ quy tắc rươm rà đó. Nếu không phải tại ngươi xuất hiện, ta thắng rồi.” Cô gái cao giọng kêu lên, ngón tay chỉ về phía Vân Phong, “Người ngoài cuộc kia, tại sao lại xen ngang vào chuyện của ta?”

Vân Phong nhíu mày, đột nhiên chuyển hướng nhìn lên đài, “Chính Nhiên tiên sinh.”

Chính Nhiên ở trên đài đã đứng dậy, nụ cười vui vẻ trên mặt đã biến mất, nghiêm túc nhìn xuống dưới, “Nàng nói không sai, cuộc so tài là dùng thực lực của chính mình, năng lượng mà ngươi dùng không phải là của ngươi, không được tính.”

“Tại sao?” Cô gái rống to, “Hối xưa Vân Phong một chọi ba, chắc chắn không chỉ dùng sức mạnh của mỗi bản thân. Tại sao nàng ta có thể sử dụng, ta thì không?”

Chính nhiên hơi nhíu mày, “Lúc đó Vân Phong thực sự là đã dùng thực lực của chính mình.”

“Ta không tin!” Cô gái kia gào lên, “Ta sẽ không bao giờ tin! Cho dù nàng ta là một người nổi tiếng, nhưng lúc đó cũng không thể nào lấy một chọi ba được. Các ngươi rõ ràng là đã quá tuyên dương nàng ta.”

“Có tin hay không là tuỳ ngươi.” Triệu Nghiêm nói, “Có bản lĩnh thì dùng chính thực lực của ngươi đánh với chúng ta một trận. Nếu ngươi có thể thắng, Hồng Phong hiển nhiên sẽ thua một cách tâm phục khẩu phục.”

Cô gái cắn chặt môi, dường như đã bị tức tối, cổ tay lộn lại lấy ra thêm một tấm phù chú, ánh mắt Vân Phong lạnh lẽo, một lần chưa đủ còn tính làm thêm lần thứ hai? Đột nhiên, một bóng người xông lên tới bên cạnh cô gái, làm nàng ta thất kinh, Vân Phong lạnh lùng vươn tay ra tính xé nát lá bùa, cùng lúc đó, một bóng người khác cũng lao tới, một bàn tay khác khẽ chạm vào tay Vân Phong, hai người ngước lên nhìn nhau.

Mộ Dung Vân Thiên? Vân Phong nhíu mày, Mộ Dung Vân Thiên hơi ngạc nhiên, sau đó nhăn mày, bàn tay tăng sức đánh cô gái quỳ xuống, Vân Phong thì chộp lấy lá phù chú, bức lui sức mạnh Tôn Giả bên trong, lá phù chú vỡ vụn.

“Nếu như ngươi thực sự không công nhận Vân Phong, thì hãy tự dùng chính thực lực của mình mà chứng minh đi.” Mộ Dung Vân Thiên nói, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô gái trước mặt, vành mắt cô ta đỏ lên, “Nàng ta rốt cuộc có chỗ nào tốt mà khiến chàng nhớ mãi không quên như thế?”

Vân Phong nhíu mày, thì ra là họ quen biết nhau? Xem ra nữ nhân này khiêu khích Hồng Phong là vì Mộ Dung Vân Thiên? Nhưng mà nàng và Mộ Dung Vân Thiên có quan hệ gì đáng giá tới mức nàng ta ngang ngạch như thế?

Mộ Dung Vân Thiên cau có, “Những thứ này ngươi không cần biết. Dựa vào ngươi, cơ bản không xứng đánh đồng với nàng.”

Vân Phong ngẩn ra, Mộ Dung Vân Thiên đề cao mình như thế? Cô gái khuỵu xuống rơi nước mắt, cuối cùng cố nén nước mắt chật vật chạy đi, Mộ Dung Vân Thiên xoay người ôm quyền với mấy người Hồng Phong, “Thật xin lỗi, vì ta mà đã khiến Hồng Phong gặp phiền toái.”

Triệu Nghiêm nhíu mày, cũng không quá lạnh nhạt với lời xin lỗi của Mộ Dung Vân Thiên, hắn nói xong thì nhìn về phía Vân Phong, “Ngươi là..”

Vân Phong ngạc nhiên, mấy người Hồng Phong cũng nhìn lại, “Đa tạ cường giả đã ra tay tương trợ.” Triệu Nghiêm lên tiếng, có thể một tay đánh nát phù chú của sức mạnh Tôn Giả, thực lực người này chắc chắn rất cao cường.

“Không có gì.” Vân Phong xoay người rời đi, khán giả trên khán đài có chút ngu ngơ, thì ra chỉ là một cuộc nháo kích thôi sao? Chỉ là nữ nhân kia cũng buồn  nôn thật, dựa vào ngoại lực còn phách lối như thế, minh không có bản lãnh lại còn liều lĩnh tới như thế? Nhưng mà Vân Phong lại tạo ra một làn sóng xôn xao, cường giả đột nhiên xuất hiện này là ai?

Trận khiêu chiến với hồng Phong kết thúc với ột kết quả bất ngờ, Dã Quỳ cũng bị mang tiếng xấu, cuộc thi chấm dứt như thế khiến người ta không khỏi có chút thất vọng khi đã rất mong chờ với trận đấu của Hồng Phong, trong lòng nhiều người cảm thấy không ít tiếc nuối.

Triệu Nghiêm rất muốn tìm Vân Phong, nhưng ngay lập tức không thấy nàng đâu nữa, chỉ có thể đành thôi. Cuộc thi chấm dứt, Vân Phong tới chỗ phòng làm việc của Chính Nhiên tiên sinh, còn chưa gõ cửa, âm thanh vừa cười vừa lớn đã vọng ra từ bên trong, “Vào đi.”

Vân Phong đẩy cửa tiến vào, trên mặt vẫn mang mặt nạ Thiên Ảnh, nhưng ánh mắt của Chính Nhiên lại cực kỳ ôn hoà, Vân Phong ngạc nhiên, ông ấy nhận ra mình rồi sao?

“Ngay vào thời điểm đó ta biết ngay là nha đầu con rồi.” Chính Nhiên cười khà khà nói, Vân Phong mỉm cười gỡ mặt nạ Thiên Ảnh xuống, Chính Nhiên cười lớn, Vân Phong nói, “Thực xin lỗi, phải dùng cái dạng này.”

Chính Nhiên lắc đầu, “Không sao, con cũng chỉ vì muốn bớt gây xôn xao thôi mà.”

Vân Phong cười, nói chuyện vui vẻ với Chính Nhiên, hỏi rõ chỗ của tổng bộ Công Hội Dong Binh, Chính Nhiên đặc biệt dặn dò, hội trưởng rất xuất quỷ nhập thần, bình thường rất khó tìm, Vân Phong cười ha ha, người khác tìm Triển Ly có lẽ rất khó, nhưng mà nàng thì chưa chắc.

Trước khi rời đi, Vân Phong giao một chai chất thuốc cho Chish Nhiên, là một loại chất thuốc cấp bậc Tôn Sư, có thể cải thiện lại tố chất của cơ thể, có thể nói là rất hiếm có. Chính Nhiên cực kỳ ngạc nhiên, cho dù biết Vân Phong sẽ còn tiến lên, nhưng không ngờ lại đạt tới trình độ Tông Sư rồi. Hơn nữa thực lực của con bé… đã vượt xa phạm vi ông có thể thấy được.

“Không tới Hồng Phong xem thử sao?” Chính Nhiên hỏi.

Vân Phong mỉm cười, “Không cần, Hồng Phong mấy năm nay phát triển rất tốt, có con ở đây hay không cũng thế, cực kỳ yên tâm.”

Chính Nhiên cười lớn gật đầu, Vân Phong xoay người cáo từ rời đi, vừa ra tới chỗ đại lâu, một bóng đen lập tức tiến nhanh lên chắn trước đường nàng, nàng ngẩng lên thì thấy Mộ Dung vân Thiên đang đứng trước mặt mình.

“Vân Phong, quả nhiên là ngươi.” Mộ Dung Vân Thiên nhìn chằm chằm vào Vân Phong, vẻ mặt phức tạp, Vân Phong mỉm cười, “Đã lâu không gặp.”

Mộ Dung Vân Thiên siết chặt nắm đấm, hắn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại chẳng thốt nên được lời, cảm xúc hỗn tạp ngổn ngang lan tràn khiên hắn không biết xử lý thế nào.

“Mấy năm nay… ngươi sống tốt không?” Cuối cùng chỉ nói ra được một câu này, Vân Phong mỉm cười, “Rất tốt, ngươi thì sao?”

Mộ Dung Vân Thiên hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào nàng, “Không ổn, ta không ổn chút nào.”

Vân Phong khó hiểu, trái tim Mộ Dung Vân Thiên run lên dữ dội, bước chân chớp loé, duỗi tay sắp chạm được vào cánh tay Vân Phong, nàng giật bắn mình lùi vội ra sau, vô tình lọt vào cái ôm ở sau lưng, Khúc Lam Y đứng ở sau lưng nàng, ánh mắt sáng quắc đầy bất hảo nhìn Vân Thiên, “Mộ Dung Vân Thiên, ngươi tính làm gì nương tử ta thế?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, LinMin, Meo meo hồ tiên, Phuongphuong57500, chauh2o, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, nh0cv1tbd, syrachen, thtrungkuti, thúy di
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 709 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 25s.oct, namlun2921, Nguyenduyen123, Nguyễn phước sang, Thu Quynh94, Tóc Xoăn, windywhiskley và 77 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 55, 56, 57

2 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

4 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 140, 141, 142

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 144, 145, 146

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 235, 236, 237

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

16 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

17 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247


Thành viên nổi bật 
Song Nhi
Song Nhi
tieungu2512
tieungu2512
Jung Ad
Jung Ad
Aka
Aka
nheg
nheg
lila.lam
lila.lam

pemap93pytn: list truyện sắc đi đâu rồi cả nhà ơi?
Meolun: Có bạn nào cho mình hỏi box truyện sắc đâu rồi ạ ?
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 200 điểm để mua Mashimaro tập lặn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo trong giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 291 điểm để mua Con kiến đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 238 điểm để mua Lung linh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 490 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 300 điểm để mua Hươu hồng
LogOut Bomb: Mika_san -> Ân Ngọc
Lý do: Buổi tối vui vẻ
thuytinhden750: Các bạn ơi cho mình hỏi làm thế nào để lên vip để đọc hết truyện đc ạ
đêmcôđơn: BVậy sau này bỏ luôn box truyện sắc luôn hả ad?
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 355 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Hạt mưa nhỏ: Các bạn cho mình hỏi thăm là box truyện sắc đâu rồi ạ , cả box sắc hoàn nữa ?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 247 điểm để mua Hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 216 điểm để mua Love Green
doctruyen888: Cho mình hỏi thăm, sao mình ko được cấp phép để xem tiếp truyện ạ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 329 điểm để mua Mèo tặng hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 322 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 851 điểm để mua Ngọc xanh đen
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 500 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 467 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
cò lười: chào mọi người
Hoàng Phong Linh: hmmm
Độc Bá Thiên: E qua nick đó xem âm bao nhiêu đi :)2
Mẫu Tử Song Linh: Em có lòng thành thôi, chứ không có tiền

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.