Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 695 bài ] 

Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

 
Có bài mới 17.09.2020, 19:31
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 879
Được thanks: 5718 lần
Điểm: 39.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 74
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thứ 3 mưa mất điện, nên nay up luôn 2 phần

Chương 11.1: Đã chết!

Edit: Mavis Clay

Sau chưởng lần đó của Khúc Lam Y, Phiêu Tuyết không còn xuất hiện nữa, hơn nữa cũng không thấy ở đâu trong Vân gia, cuối cùng Vân Linh Vũ tới báo, Phiêu Tuyết đã bị thương, mặc dù không nặng nhưng đủ để nàng ta nằm ít nhất mười ngày nửa tháng, có thể thấy chưởng kia của Khúc Lam Y không hề nhẹ chút nào.

Khúc Lam Y thì không hề quan tâm nàng ta ra sao, vì Phiêu Tuyết bị thương nên đám mầm họa kia phải trì hoãn lại kế hoạch của mình, mặc dù ngoài mặt chúng không có bất kỳ thay đổi nào, nhưng trong lòng đã sớm cực kỳ bất mãn, Vân Phong có thể lén nghe được rất nhiều tiếng bất mãn của họ, chỉ cần đợi Phiêu Tuyết dưỡng thương xong sẽ lập tức hành động ngay.

Những ngày qua cuối cùng Linh Vũ cũng vui vẻ trở lại, quan hệ giữa Bạch Khánh Phong và Vân Tường đã có chút chuyển biến tốt, nhưng đúng là Vân Tường không hề dễ dàng tha thứ cho Bạch Khánh Phong, có lẽ để hai vợ chồng có thể hòa hảo được như lúc đầu, Bạch Khánh Phong cần phải cố gắng nhiều hơn. Vân Phong thì lại rất hài lòng với tình cảnh này, mặc dù hắn làm vì Vân gia, nhưng hắn đã hoàn toàn quên đi cảm nhân của Vân Tường, mặc dù là Phiêu Tuyết kia ngu ngốc, Vân Tường không ra tay là rất nhân từ rồi, nếu hắn biết ý Phiêu Tuyết ho he thì không nên quá dung túng nàng ta.

Khúc Lam Y thì lại có cái nhìn khác, hai người còn tranh cãi nhau về vấn đề này, cuối  cùng hạ kết luận, suy nghĩ giữa nam nhân và nữ nhân đúng là khác nhau.

Nhân những ngày này Vân Phong lượn một vòng quanh Vân gia, đồng thời để thu thập được nhiều dữ liệu hơn về đám người gọi là “nhà mẹ đẻ”, hiện tại ở tổng  bộ Vân gia có khoảng ba mươi mấy người như thế, dù sao đây cũng là Vân gia, cho dù ngươi là người nhà mẹ đẻ cũng không thể can thiệp vào gia tộc, tới Vân gia đều là vài ba người trẻ tuổi, có vẻ rất hy vọng họ có thể lấy được những thứ có lợi từ Vân gia, thực lực có thể tăng lên.

Trong hơn ba mươi người trẻ tuổi đó, Phiêu Tuyết được coi là người đứng đầu bọn họ, thực lực của nàng ta được coi là nhỉnh hơn so với ba mươi mấy người còn lại, nên giữ vị trí người hô hào, nhưng để có tư tách hành động cùng họ tổng cộng chỉ có mười người, tính cả Phiêu Tuyết là mười một.

Đa số những danh tiếng xấu của vân gia là do nhóm mười một người này làm ra, nhưng không tham gia không có nghĩa là sẽ không làm, những người còn lại đều rất muốn tham gia, chỉ là do Phiêu Tuyết không cho họ cơ hội mà thôi, suy cho cùng, những người trẻ tuổi được nhà mẹ đẻ đưa tới để gửi gắm hy vọng phải khiến gia tộc của họ phải thất vọng rồi.

Thường ngày ba mươi mấy người này biểu hiện rất tốt, nhất là ở trước mặt Vân gia, gần như là rất nghe lời, vô cùng ngoan ngoãn, phần lớn thiếu niên Vân gia đều không thèm để ý tới họ, chuyên tâm tận lực tu luyện, còn các trưởng bối phía trên thì lúc nào cũng bận tối mặt, vì thế ba mươi người có thân phận tương đối đặc biệt này nhất thời không có ai ngó ngàng.

Bình thường thì khéo léo nghe lời, sau lưng lại càn rỡ quấy phá, tuy rằng chuyện xảy ra dưới mí mắt của Vân gia, nhưng nguyên nhân sâu xa lại khiến đám người này không hề bị phá hiện ra. Vân Phong thầm than, nếu như không phải Linh Vũ chủ động nói với mình có lẽ nàng cũng khó mà phát hiện ra được, trong thời gian ngắn ngủi trở lại nhà, nàng cơ bản không cố kỵ những thứ này, nhưng nếu nàng thực sự rời đi, ngày sau Vân gia chắc chắn sẽ gặp đại họa.

Con đê ngàn dặm bị hủy bởi tổ kiến!

Mấy ngày nay Vân Phong cũng thầm chú ý tới tình hình của Mộc Thương Hải, lần trước cơ thể của hắn bị thương nặng nên nàng để hắn lại ở tổng bộ Vân gia dưỡng thương, lần này trở lại không thấy hắn đâu, lặng lẽ tới viện Mộc Tiểu Cẩm, cuối cùng Vân Phong cũng biết được chút tin tức, Mộc Thương Hải đã hồi phục rồi, nhưng sau khi hồi phục đột nhiên lại trầm mặc một thời gian, sau đó thì bế quan tu luyện, ai cũng không hiểu tại sao, kể cả Mộc Tiểu Cẩm.

Vân Phong cười ngao ngán, Mộc Thương Hải sẽ không phải là cho mình chê hắn nên để hắn lại Vân gia đấy chứ? Nên mới liều mạng tu luyện như thế? Nghĩ tới thương thế của hắn lần trước, nàng không khỏi hối hận về quyết định của mình, thay vì để hắn cứ liều mình như thế, chi bằng để hắn phải bình tĩnh hơn, gia tăng thực lực cũng không có gì không tốt.

Huống chi cuộc hành trình sau này của mình càng ngày càng nguy hiểm, nếu hắn cứ nhiều lần hành động như thế, nàng thực sự sẽ tính tới việc không đưa hắn theo, theo mình không phải là để liên lụy tính mạng tới mình. Nếu Mộc Thương Hải một lòng chỉ vì nàng, vậy thì ý nghĩa hồi sinh hắn để làm gì?

Sư tôn vẫn đang nhớ lại chỗ mảnh bản đồ vẽ ra, nhưng Vân Phong cũng không vội, trước tiên xử lý cho gọn chuyện của Vân gia đã nàng mới có thể yên tâm làm việc khác được.

Chớp mắt đã nửa tháng trôi qua, đám côn trùng gây hại kia không lượn vòng xung quanh khiến Vân gia gần đây yên bình hơn rất nhiều, thương thế của Phiêu Tuyết đã hồi phục, tiếp tục xuất hiện trong Vân gia, đám côn trùng im lặng đã lâu cuối cùng cũng có thể ngóc đầu lại.

Lần nàng ta bị thương này rất được người Vân gia quan tâm thăm hỏi, dù sao trong mắt Vân gia nàng ta vẫn là một hậu bối cực kỳ nghe lời, hơn nữa còn nói năng nhu mì, trông như không hề chịu nổi gió quật, vì thế càng khiến nàng ta trông vô hại hơn, rất được nhiều trưởng bối quan tâm, nhưng Phiêu Tuyết không hề dám nói ra nguyên nhân mình bị thương ra, Vân Phong khi biết được điều đó cười lạnh, nói ra chẳng phải sẽ làm mất mặt của nàng ta sao?

Không chỉ là làm mất mặt nàng ta, người Vân gia nếu biết nàng ta dám mơ tưởng tới nam nhân của Vân Phong chắc chắn sẽ là người đầu tiên không tha thứ. Phiêu Tuyết biết rõ điều đó nên không dám nói nhiều câu nào, càng không dám hó hé gì tới Khúc Lam Y, có lẽ tuy rằng tà tâm chưa chết, nhưng chưa đủ gan.

Những ngày qua Vân Phong đã tìm được rất nhiều thứ, tỷ như địa điểm mà đám người này tụ tập, sau khi cơ thể Phiêu Tuyết đã tốt lên, đám người này sẽ tụ tập lại với nhau, quả nhiên, ngày thứ ba sau khi nàng ta đã khỏe mạnh, bọn họ lại tụ họp ở chỗ cũ.

Còn Vân Phong thì đã sớm chờ sẵn bọn họ ở đó.

Trong một góc cực kỳ bí ẩn, đại trạch Vân gia mặc dù không quá lớn nhưng sau khi sửa lại dã rộng hơn được chút, hơn nữa người Vân gia vốn cũng không nhiều, nên khu vực có hơi rộng hơn, lúc đầu nàng cũng không biết cái góc này, nơi này sẽ chẳng có bất kỳ ai tới cả.

“Phiêu Tuyết, sao ngươi lại bị thương nặng thế?”

“Đúng thế, là ai bắt nạt ngươi, để chúng ta báo thù cho ngươi.”

“Nửa tháng mới dưỡng tốt lên được, rốt cuộc ngươi đã đụng tới ai thế? Mau nói cho chúng ta biết đi?”

Mười mấy người vây quanh nhau, Phiêu Tuyết ngồi ở giữa, những người khác vây ở hai bên, tạo thành một hình tròn, giọng tràn đầy quan tâm, nhưng Phiêu Tuyết chỉ mím môi, sắc mặt vô cùng âm trầm. Vân Phong ẩn trong không gian, nhàn nhã xem náo nhiệt.

“Phiêu Tuyết, đang nói chuyện với ngươi đó! Bất kể là ai, chúng ta sẽ dùng tiếng của Vân gia đi ép hắn lại, hắn còn không sợ sao?”

“Đúng thế, hắn khiến ngươi bị thương nặng như thế chúng ta phải trả đũa lại cho bằng được mới được.”

Phiêu Tuyết ngồi bất động, mặt mày tối tăm, cơ bản là nàng ta có chỗ khổ không thể đáp lại được những lời xung quanh, nàng có thể nói sao đây, bị chưởng của Khúc Lam Y đánh bật ra nên biến thành dạng này? Nói ra chẳng phải là đã ăn trộm gà bất thành còn mất nắm gạo sao? Nàng ta sẽ mất mặt chết mất.

“Được rồi, chẳng phải ta vẫn ổn sao? Các ngươi đừng hỏi nữa.” Phiêu Tuyết lạnh lùng nói, bộ dáng bản tiểu thư không muốn nói nhiều, những người khác thấy nàng ta không nói nên cũng không hỏi nữa.

“Ngươi đã khỏe lại rồi thì chúng ta cùng lên kế hoạch thực hiện đi.” Có người đã sớm không nhịn thêm được nữa.

“Mấy ngày qua chúng ta đã nghĩ rất nhiều cách đó, phải thử mới được.”

“Đúng thế đúng thế, chúng ta nên hành động thôi.”

Phiêu Tuyết bật cười, ánh mắt hiện lên sự hả hê, Vân Phong có gì đặc biệt hơn người? Sao nàng có thể xứng với nam nhân tốt như thế? Thực lực sao? Sớm muộn gì nàng cũng sẽ có một ngày đạt tới đỉnh cao như thế. Thân phận? Nàng cũng được coi là người của Vân gia mà, suy cho cùng nàng cũng không kém Vân Phong tới nỗi nào, không chừng Vân Phong kia cũng chưa xinh đẹp bằng nàng.

“Được!” Phiêu Tuyết lớn tiếng nói, “Ngày mai vào thời gian cũ, địa điểm cũ, nhớ kỹ những điểm quan trọng của các ngươi, ngày mai chúng ta tới Quý gia.”

“Ha ha ha, được!” Những người khác lập tức cao giọng đáp lại, Vân Phong đứng trong góc lạnh lùng quan sát, mua dây buộc mình, đây là kết cục mà các ngươi phải nhận.

Đêm đó, Vân Phong bắt được một người trong số đó, chẳng cần tốn nhiều công sức, không làm kinh động tới bất kỳ ai, Vân Phong đánh hắn ngất, lực lớn tới mức khong hết ngày mai là không tỉnh lại nổi, dưới sự trợ giúp của Khúc Lam Y, mặt nạ Thiên Ảnh nhanh chóng được làm xong, Vân Phong nghiễm nhiên hóa thành một thành viên trong đó, không chút sơ hở.

Vân Phong đã biết được địa điểm cũ ngày hôm sau, chỉ là thời gian cũ thì nàng lại không rõ lắm, chỉ có thể chờ từ sáng sớm, đợi những người khác đã tới đủ nàng mới ẩn thân ở nơi không xa làm bộ như đang thở hổn hển chạy tới.

“Mạnh Cầm, sao bây giờ ngươi mới tới thế?”

Mạnh Cầm lúc này cũng chính là Vân Phong thở dốc một hồi mới nói, “Dậy trễ, chẳng phải đã tới rồi sao?”

Tính tình Mạnh Cầm vốn cao ngạo, Vân Phong bắt chước y hệt, những người kia không hề phát hiện ra, duy có Phiêu Tuyết lại hơi nhíu mày, “Mạnh Cầm, hình như hôm nay ngươi có gì đó khan khác thì phải.”

“Ta khác cái gì?” Vân Phong nhướng mày, Mạnh Cầm cũng nhướng mày, Phiêu Tuyết cau mày không nói gì, “Đã tới đông đủ rồi thì xuất phát thôi, đúng rồi Mạnh Cầm, chẳng phải hôm qua ngươi phát biểu được nhiều ý kiến nhất sao, nói chúng ta nghe thử xem? Bình thường cũng dựa vào ngươi để phổ biến, những người khác cũng không bằng cơ.”

Vân Phong hơi ngạc nhiên, sau đó cười lúng túng, “…Ngày hôm qua hưng phấn quá mức, nên giờ chả nhớ gì cả nữa rồi.”

Đám bên cạnh lập tức bàn tán với nhau sôi nổi, lúc này Mạnh Cầm lại cúi đầu, khóe miệng khẽ giương lên.

“Ngày hôm qua ngươi là người vui mừng nhất, vậy mà lại ngay thời khác mấu chốt chẳng nhờ vả được gì.” Đã bắt đầu có người chê cười, Mạnh Cầm vẫn cao ngạo đứng đó, giữa những người này có hiềm khích, không hề đoàn kết, có thể làm được như người Vân gia thực sự rất hiếm thấy. Như thế càng thể hiện sự quý giá của Vân gia hơn, bọn họ chỉ có thể thấy được sự chói lọi của Vân gia ngày nay, chứ không hề biết Vân gia vốn có tư thái thế nào, trải qua bao nhiêu sự tin tưởng mới có thể có được ngày hôm nay.

Trong đó còn có sự tâm huyết lớn lao của Vân Phong. Há có thể bị bọn chúng phá hỏng?

“Không sao, có những người như chúng ta tìm cách là được rồi, đi thôi.” Phiêu Tuyết nói, thoáng nhìn Mạnh Cầm, rõ ràng có chút mất hứng, “Mạnh Cầm” lảng mắt, đoàn người lại hành động như thường ngày, tiến về phía Quý gia.

Vân Phong tiến theo, không nói gì nhiều, chỉ nghe họ nói chuyện với nhau, mặc dù có người nghi ngờ tại sao hôm nay nàng lại kiệm lời như thế, nhưng nàng chỉ đáp lại “không có gì”, vì thế người khác cũng không để ý tới nữa.

Chẳng mấy chốc đã tới phụ cận Quý gia, đám người này không hề tiến vào bằng cửa lớn như Vân Phong đã nghĩ mà lại đứng chờ bên ngoài, bọn họ chờ gì thế? Vân Phong nghi hoặc, nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi bắt đầu chờ, vị trí của những người này cách cửa chính Quý gia một khoảng, xem ra là không muốn làm kinh động tới người quý gia.

“Ra rồi! Ra rồi!” Có người phấn khích thốt lên, những người khác cũng hưng phấn nhìn sang, Vân Phong ngẩng lên, bắt gặp một bóng người gầy yếu bước ra từ Quý gia, dáng vẻ như bị bệnh thoi thóp, gương mặt phờ phạc rũ rượi, thực lực của hắn rất thấp… Vân Phong lập tức hiểu rốt cuộc bọn họ đang chờ ai.

“Người nổi tiếng vô dụng của Quý gia, đi! Chúng ta đi lên! Trêu đùa hắn một phen.” Phiêu tuyết ra lệnh, những người khác liền cười khúc khích, trong mắt tràn đầy đắc ý, người nổi tiếng là vô dụng… Ánh mắt Vân Phong trầm xuống, mục tiêu của bọn họ cũng chỉ dám đặt trên những người này, bắt nạt kẻ yếu!

“Tới đi! Mạnh Cầm!” Có người khẽ đẩy Vân Phong, nàng cười lạnh, “Tới ngay đây.”

Nụ cười đó khiến người kia thoáng sửng sốt, một làn sóng lạnh toát chợt dâng lên từ đáy lòng. “Tại sao lại kỳ lạ thế nhỉ…” Người nọ nhìn Vân Phong với ánh mắt kỳ lạ, chạy thẳng về phía trước, còn Vân Phong thì theo ở sau, mục tiêu được chọn nhanh chóng bị bao vây, Vân Phong bước tới, thấy được trong mắt thiếu niên bị bao vây hiện lên sự khủng hoảng.

“Các ngươi… các ngươi là ai… tính làm gì?” Thiếu niên quét mắt một vòng, muốn lùi lại về sau, nhưng tiếc rằng đã bị bao vây, cơ bản không có đường lui.

“Kẻ được đồn là phế vật vô dụng của Quý gia, Quý An Lĩnh.” Phiêu Tuyết cười ngọt ngào, nhưng lời ra khỏi miệng lại vô cùng độc ác. Thiếu niên nghe vậy không khỏi tức giận.

“Rốt cuộc các ngươi là ai?” Thiếu niên quát lên, lập tức có người đưa tay xô hắn, làm hắn lảo đảo xém chút thì ngã xuống.

“Phế vật, chúng ta tới là để cho ngươi biết, kẻ như ngươi thực đúng là làm mất thể diện của Quý gia, là cặn bã của Nội Vực.”

Người thiếu niên kia run lên, “Ta biết các ngươi là ai rồi… Các ngươi là nhóm người kia của Vân gia.”

“Hừ, coi như là tiểu tử ngươi thức thời, ngươi nên biết trong cái Nội Vực này, phế vật như ngươi cơ bản không xứng ở đây. Nếu chúng ta thân là người của Vân gia, thì nên xuất lực vì Vân gia, giải quyết đi phế vật như ngươi. Cũng như để Nội Vực này sạch sẽ hơn.”

Thiếu niên im lặng đứng đó, nghiến răng không nói gì, những người này hắn đã sớm nghe thấy rồi, trong gia tộc nào cũng có những người không đạt được thành tựu gì, có cố gắng thế nào cũng chẳng bằng nổi người khác, và vô tình hắn chính là một người trong số đó, người giống như hắn ở những gia tộc khác đã bị bắt nạt không ít, hôm nay là tới lượt hắn sao?

Đám người này… nếu khổng phải là vì để ý tới cái danh Vân gia… Thiếu niên nghiến răng, cố gắng nhịn mà nghe những lời vũ nhục khó nghe kia. Ai bảo sau lưng họ chính là Vân gia!

“Vân gia cũng không hy vọng Nội Vực tồn tại kẻ như ngươi, các ngươi có cách gì tốt để dạy dỗ hắn một chút không?” Phiêu Tuyết hắng giọng hỏi, những người khác cười phá lên, “Có chứ, hôm nay lập tức thử xem nào.”

Thiếu niên ngẩng đầu lên, muốn nhẫn nhưng không thể nhẫn được nữa. Cổ tay hắn lộn lại, Chiến Khí ngưng tụ lại, những người kia thấy hắn vẫn muốn phản kích thì hơi khó tin, trước đây những người khác chỉ dám im lặng mặc cho bọn họ chà đạp.

Phiêu Tuyết gắt gỏng quát nạt, Chiến Khí trong cơ thể lập tức lưu chuyển, đánh một phát lên người thiếu niên kia, hắn lảo đảo, miệng rướm máu, vẻ mặt càng thêm suy yếu.

“Còn dám dùng chiêu quèn chống cự?” Phiêu Tuyết lạnh lùng nói, vẻ mặt cực kỳ cao ngạo, những người còn lại thấy vậy tức giận, liền hùa theo rối rít muốn tấn công. Vân Phong thấy thế trái tim chùng xuống, thực lực của những người này tuy chỉ là cấp bậc Thống Lĩnh, nhưng hợp sức lại cũng đủ để nguy hiểm tới tính mạng của thiếu niên quý gia kia.

Bắt nạt chưa đủ, còn muốn lấy cả mạng của hắn?

Hơi thở trong cơ thể bản thân lặng lẽ chuyển động, trong lúc nàng đang tính ra tay thì chợt nghe một giọng nói vang lên, “Các ngươi tính làm gì?”

Phiêu Tuyết cả kinh, mười mấy người vây quanh thiếu niên lập tức lùi lại một bước, một bóng người vội vàng chạy tới, mang theo khí thế ngút trời. Thực lực đã tới Quân Vương tột cùng rồi.

Phiêu Tuyết tối sầm mặt, những người khác biết người tới thực lực cao hơn mình cực nhiều thì cảm thán thật đáng tiếc, tự nhiên lại từ đâu nhảy ra một tên Trình Giảo Kim. Sau khi người kia chạy tới, nhìn thấy vệt máu trên khóe miệng thiếu niên kia thì trở nên giận dữ.

“Dám làm hại tới người Quý gia ta?”

“Ngọc tỷ, thôi…” Giọng điệu yếu ớt của thiếu niên quý gia thều thào vang lên, thiếu nữ lập tức chạy tới đỡ lấy hắn, vẻ mặt tức giận nhìn đám người trước mặt, “Các ngươi to gan nhỉ?”

Phiêu Tuyết ngăn lại sự hèn nhát dâng lên trong tim mình, cho dù thực lực nàng ta có cao thì sao? Với danh tiếng của Vân gia, nàng có gì mà không dám làm với bọn họ? Có tòa núi dựa Vân gia nhất thời khiến Phiêu Tuyết bình tĩnh trở lại.

Thiếu niên Quý gia kéo kéo tay áo thiếu nữ, không mong chuyện của mình sẽ làm liên lụy tới nàng,cho dù những người này có đáng ghét thế nào đi chăng nữa, sau lưng cũng chính là Vân gia. “Ngọc tỷ… Thôi!”

“Thôi cái gì mà thôi? Bọn chúng dám bắt nạt đệ như thế, sao ta có thể dễ dàng bỏ qua cho chúng được?”

“Hừ! Ngươi biết chúng ta có thân phận gì không?” Phiêu Tuyết hừ lạnh, thiếu nữ Quý gia chậm rãi nheo mắt lại, “Mặc kệ ngươi có thân phận gì, đả thương người Quý gia, sao ta có thể dễ dàng bỏ qua cho ngươi được?” Thiếu nữ nói xong, lòng bàn tay cử động, Chiến Khí xông ra kêu lên ong ong. Phiêu Tuyết thấy thế lập tức biến sắc, chẳng lẽ nàng tính ra tay thật?

“Chúng ta là người của Vân gia đấy, ngươi đả thương chúng ta, không sợ Vân gia tới Quý gia bắt bẻ sao?” Có người cao giọng hô lên.

Thiếu nữ Quý gia nhíu chặt mày, “Người Vân gia?”

“Không sai! Chúng ta là người Vân gia! Đả thương hắn thì sao chứ? Hắn chỉ là phế vật của Quý gia mà thôi, cũng chính là nỗi nhục nhã của Nội Vực. Vân gia cảm thấy cực kỳ mất mặt.” Phiêu Tuyết cao giọng nói, thiếu nữ Quý gia cười lạnh.

“Nếu các ngươi thật là người Vân gia, ta thấy Vân gia chẳng qua cũng thế thôi. Có thể có đám người như các ngươi, đó chính là nỗi nhục của Vân gia.”

“Ngươi… ngươi nói gì?” Phiêu Tuyết nghe vậy tức tới đỏ bừng mặt, thiếu nữ Quý gia nói tiếp, “Chuyện Quý gia ta chưa tới lượt Vân gia quan tâm tới nhé!”

Phiêu Tuyết nổi trận lôi đình, nhưng vẫn không dám nổi giận trước mặt đối thủ có thực lực cao hơn hẳn nàng ta, mười người bắt nạt kẻ yếu, nghĩ tới gì đó không khỏi bật cười, “Trong Nội Vực, Vân gia là độc đại, Quý gia các ngươi có thế nào cũng không thể không nghe lời Vân gia. Biết Vân Phong không? Chúng ta làm thế là vì thụ ý của nàng ấy đấy.”

Vân Phong nghe xong liền nhíu mày, hay cho câu giải thích không biết xấu hổ chút nào, muốn mượt mặt nàng?

“Vân Phong?” Thiếu nữ Quý gia ngạc nhiên, sau đó lập tức bác bỏ, “Không thể nào! Nhân vật như Vân Phong sao có thể làm bạn với những thứ như các ngươi chứ?”

Phiêu Tuyết lại càng tức giận hơn, cái gì mà những thứ như bọn họ chứ? Vân Phong cao quý tới mức nào chứ?

“Tin không tùy ngươi, có điều thực sự là do mưu tính của Vân Phong, nàng còn đặc biệt căn dặn chúng ta chú ý tới hoạt động của các gia tộc, chỉ cần có tinh thần quấy rối nàng sẽ đích thân diệt trừ.” Phiêu Tuyết càng nói càng lộ liễu, nàng ta muốn trút toàn bộ tội lỗi lên người Vân Phong, chẳng phải nàng ta giỏi lắm sao? Mâu thuẫn này với nàng ta chẳng là gì cả đâu.

Những người còn lại nghe vậy run sợ, “Phiêu Tuyết…” Có người cố gắng nhắc nhở, chuyện bọn họ làm sao có thể đổ lên đầu Vân Phong được, rốt cuộc nàng ta ăn trúng gan hùm mật gấu gì thế?

Phiêu Tuyết cơ bản không thèm để ý tới những người khác, miệng lưỡi trơn tru nói tiếp, “Với những lời ngươi vừa nói kia đã đủ để Vân Phong đích thân giải quyết Quý gia rồi.”

Thiếu niên Quý gia nghe thế lập tức tái mặt, “Đừng, đừng nói với Vân Phong.”

“Biết sợ rồi sao? Phải biết rằng với thực lực của Vân Phong, tiêu diệt Quý gia các ngươi dễ như trở bàn tay vậy.” Phiêu Tuyết cười lạnh, thiếu niên càng tái mặt hơn, cơ thể bắt đầu run lên, “ĐDdwng...”

Thiếu nữ Quý gia nghiến răng, vịn chặt lấy thiếu niên, trừng mắt, “Ngươi giỏi thì nói đi. Ta khẳng định ta không hề nói sai! Nếu nàng thực sự chỉ vì mấy câu nói của ngươi mà diệt Quý gia, thì là Vân Phong vô năng.”

“Nói hay lắm.” Một giọng nói đột nhiên vang lên, Phiêu Tuyết quay phắt sang chỗ khác, nhìn thấy được người vừa lên tiếng, lập tức biến sắc. “Mạnh Cầm! Ngươi vừa mới nói gì?”

Người xung quanh cũng nhìn lại, ánh mắt hiện lên sự khó tin, hôm nay Mạnh Cầm ăn



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, Meo meo hồ tiên, Mưa mưa, Phuongphuong57500, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen, thúy di
     
Có bài mới 17.09.2020, 19:32
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 879
Được thanks: 5718 lần
Điểm: 39.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 61
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11.2: Đã chết!

Edit: Mavis Clay

Người xung quanh cũng nhìn lại, ánh mắt hiện lên sự khó tin, hôm nay Mạnh Cầm ăn trúng gì vậy, lại dám nói… “nói rất hay”?


“Ta nói, nàng nói rất hay, nói không hề sai.” “Mạnh Cầm” lặp lại, ánh mắt vẫn nhìn về phía Phiêu Tuyết, Phiêu Tuyết thoáng ngưng thở, vốn muốn lớn tiếng mắng chửi lại chợt mất đi toàn bộ dũng khí.

“Ánh mắt đó của ngươi là sao?” Giọng Phiêu Tuyết đã yếu đi rất nhiều.

Mạnh Cầm chậm rãi bước tới, thiếu nữ ở đối diện cười phá lên, “Thấy chưa, chính một người trông số các ngươi nói ta nói không sai.”

“Ngươi xuống cho ta, đừng làm mất mặt ở đây.” Phiêu Tuyết khẽ quát lên ngoan độc, “Mạnh Cầm” nhíu mày, không ngờ vẻ ngoài mảnh mai như thế mà lại có một giọng nói ngoan tuyệt như thế, quả đúng là nhìn người không được nhìn vẻ bề ngoài, vẻ ngoài không thể hiện mọi thứ.

“Ta nói gì ngươi có nghe thấy không hả?” Phiêu Tuyết thấy nàng không phản ứng lại thì gầm lên, “Mạnh Cầm” đứng đó khẽ nói, “Làm bạn với kẻ như ngươi, ta thực sự đúng là không thể chịu nổi.”

“Ngươi…” Phiêu Tuyết giật mình. Bất giác phát hiện người này có thể không phải là Mạnh Cầm. Mạnh Cầm nào dám nói với nàng như thế!

“Rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi không phải là Mạnh Cầm!” Phiêu Tuyết đột nhiên quát lên, tay chỉ thẳng vào “Mạnh Cầm”, những người khác cũng cả kinh, không phải Mạnh Cầm thì là ai? Rốt cuộc là ai đã bắt chước gương mặt của Mạnh Cầm rồi lẫn vào nhóm của bọn họ.

Vẻ mặt thiếu nữ Quý gia như đang xem kịch vui, khẽ nhíu mày, cảm thấy nữ tử trước mặt này cho nàng một cảm giác bị áp chế rõ rệt, hình thành một cách vô cùng tự nhiên.

Tay “Mạnh Cầm” nhẹ nhàng đưa lên mặt, lớp mỏng như cánh ve được gỡ xuống, bàn tay lộn lại, mặt nạ Thiên Ảnh biến mất, để lộ ra gương mặt vốn có của Vân Phong, mặt mày như ngọc, ngũ quan tản ra khí thế của một nữ vương cao quý, nhất là đôi mắt kia, sáng lên đầy sắc bén, Phiêu Tuyết cơ bản không tài nào chống lại được.

“Rốt cuộc ngươi là ai?” Phiêu Tuyết loạng choạng lùi lại vài bước, quét mắt từ trên xuống dưới đánh giá, nàng rốt cuộc là ai?

Vân Phong nhếch môi, nhìn thẳng vào Phiêu Tuyết, “Ta là ai? Chẳng phải vừa rồi ngươi mới nhắc tới tên của ta sao?”

Phiêu Tuyết lập tức tái mặt, những người khác hít vào một hơi khí lạnh.

“Chẳng lẽ ngươi chính là… Vân Phong kia của Vân gia?” Thiếu nữ Quý gia như đang tự nói với bản thân, nhìn chằm chằm vào Vân Phong, trong cơ thể dâng lên một dòng nhiệt nóng bỏng, nàng chính là Vân Phong! Thiếu niên Quý gia thì lại lảo đảo, Vân Phong sao… Vậy mà hắn lại có may mắn được nhìn thấy.

“Không thể nào!” Phiêu Tuyết đột nhiên rống lên, “Ngay từ đầu Vân Phong đã rời khỏi Vân gia từ rất nhiều ngày trước rồi mà?  Ngươi từ đâu chui ra vậy?”

Trong lúc mọi người đang khiếp sợ, Vân Phong cười lạnh, “Ta là ai không cần vội, có điều các ngươi lại dám làm xấu thanh danh bên ngoài của Vân gia như thế, một kẻ ta cũng sẽ không bỏ qua.”

Những lời này như mũi tên vừa bén lại vừa độc đâm vào trong trái tim đám người kia.

“Bỏ qua? Ngươi nghĩ ngươi là ai, ngươi nói ngươi là Vân Phong thì chúng ta sẽ tin sao?” Phiêu Tuyết vẫn cố lừa mình dối người, Vân Phong rời khỏi Vân gia như cọng cỏ cứu mạng mà nàng ta cố giữ chặt trong lòng bàn tay, nàng ta khoogn thể nào là Vân Phong được. Vân Phong đã sớm đi rồi mà!

“Quả đúng là ngu xuẩn, nàng chính là người thật còn không nhìn ra được?” Thiếu nữ Quý gia khịt mũi coi thường, ánh mắt giễu cợt nhìn đám người Phiêu Tuyết, “Thực lực của nàng ấy vượt xa các ngươi, khí thế cũng rành rành ra đó, nàng không phải Vân Phong thì là ngươi à?”

Hai chân Phiêu Tuyết bủn rủn, cắn chặt răng. Sẽ không đâu! Nếu nàng thật sự là Vân Phong, thì những gì màng nàng ta làm đã bị nàng ấy chứng kiến cả rồi sao, nàng ta… sẽ chẳng thể nào ở Vân gia nổi nữa. Nàng không muốn như thế. Không thể rời khỏi Vân gia được.

“Ta không tin!”

Vân Phong nhướng mày, sự thực rành rành ra thế nhưng nàng ta vẫn cắn răng mạnh miệng nói thế, e là đã biết đại họa đã giáng xuống đầu mình rồi, không sao. Cho dù nàng có phải là Vân Phong hay không, chắc chắn sẽ có vô số người có thể chứng minh được. Mặc dù có thể lấy ma thú khế ước ra để chứng minh thân phận, nhưng làm vậy với nàng ta không đáng giá.

Vân Phong xoay người lại gần thiếu nữ Quý gia, “Những người này ta tuyệt đối sẽ không nương tay, như ngươi nói, Vân gia có một đám người như thế này tồn tại thực đúng là nỗi sỉ nhục với chúng ta.”

Thiếu nữ Quý gia chợt đỏ mặt bối rối, gật đầu, “Ta chỉ nói lẫy thôi, Vân gia thế nào trong lòng chúng ta hiểu rất rõ.”

Vân Phong cười, “Đám người này có lẽ vẫn còn khống chế được, tới lúc đó hy vọng hai vị có thể tới Vân gia để chứng minh một phen.”

Thiếu nữ Quý gia gật đầu, “Hiển nhiên rồi! Nếu như cần chúng ta sẽ gọi cả người của các tộc khác nữa.”

Vân Phong gật đầu, “Vậy thì thật không thể tốt hơn.” Ánh mắt nhìn sang thiếu niên yếu đuối bên cạnh, Vân Phong lộn cổ tay, một chai chất thuốc sinh mạng xuất hiện, nàng đưa chất thuốc vào tay thiếu niên, “Chất thuốc sinh mạng cấp bậc Đại Sư này đủ dùng cho thể chất của ngươi, có thể giúp khỏe lên gấp mấy lần, không có thiên phú không có nghĩa là sẽ không thể thành công.”

Thiếu niên vội vàng siết chặt chiếc bình trong tay, ánh mắt sáng lên. Chất thuốc sinh mạng cấp bậc Đại Sư.

Thiếu nữ Quý gia vui mừng, là chất thuốc cấp bậc Đại Sư. Nàng ấy thực sự chính là Vân Phong, trừ Vân Phong ra còn ai có thể rộng lượng đưa ra chất thuốc sinh mạng cấp bậc Đại Sư như thế? Vân Phong không chỉ có thực lực cường hãn, nàng còn là một người nổi tiếng là thiên tài trong giới chất thuốc.

Thiếu niên  không biết nên nói gì cho phải, cuối cùng chỉ thốt được câu cám ơn, giọng nói run rẩy, Vân Phong mỉm cười xoay người lại, đám người vừa rồi còn mới phách lối hoàn toàn hóa đá tại chỗ.

Vân Phong, nàng thực sự chính là Vân Phong.

Ngay cả Phiêu Tuyết là kẻ cố chấp nhất vẻ mặt cũng đã hoàn toàn sụp đổ, chân nhũn ra ngồi phịch xuống đất. Chất thuốc cấp bậc Đại Sư… tùy tiện cho người khác như thế, nàng thực sự là Vân Phong. Vậy còn chuyện nàng rời khỏi Vân gia là sao? Chẳng lẽ… là nàng cố ý? Phiêu Tuyết hơi rụt người lại, dường như đã lường tới được kết cục sau này của mình.

Vân Phong trở lại Vân gia, một người vốn đã rời khỏi nhà đột nhiên lại xuất hiện nhất thời khiến người Vân gia bất ngờ không nhỏ, càng khiến Vân gia ngạc nhiên hơn là nàng còn triệu tập lại tất cả mọi người, lệnh triệu tập vừa phát ra, mặc kệ là bên ngoài có chuyện gì, hay là đang bế quan tu luyện đều phải ngừng ngay việc làm của mình để ra ngoài, người Vân gia đều tụ tập lại trong trung đình của Vân gia, tò mò nhìn những người bên cạnh Vân Phong. Hể? Đây chẳng phải là người nhà mẹ đẻ của Vân gia sao?

Tiếng xì xào nổi lên khắp nơi, Vân Phong lạnh mặt đứng đó không nói lời nào, mười mấy người bên cạnh nàng không dám lên tiếng, mặt ủ ày nhau xám xịt như tro cúi đầu.

“Vân Phong làm gì thế?” Những thúc bá có liên quan tới những người nhà mẹ đẻ này đều đã tới, không biết Vân Phong đang làm gì, những người này suy cho cùng cũng là người phía nàng dâu của họ, chẳng lẽ là đã phạm sai lầm gì?

“Các vị thúc bá, có chuyện gì thì lát nữa Phong nhi sẽ nói rõ sau.” Vân Phong nói, các vị thúc bá nghe vậy cười lên, không nói gì nữa.

Đợi tất cả mọi người của Vân Phong đã tụ tập đầy đủ, trước tiên Vân Phong nhìn lướt qua từng người, nói tiếp, “Tập hợp mọi người lại là có chuyện muốn nói với mọi người, hôm nay Vân gia có thể đứng đầu được Nội Vực, mọi thứ đều không tách khỏi sự nỗ lực của mọi người trong Vân gia.”

Vân Phong thoáng dừng lại, rồi nói tiếp, “Mấy năm nay Vân gia phát triển như nắng trời trưa, có những người nổi lòng tham với danh vọng của Vân gia, những kẻ này không làm gì quá lộ liễu, vì biết mình đang ở Vân gia, nên rất biết rõ địa vị và thân phận của mình.”

Người Vân gia đồng loạt nhíu mày, những lời này là đang ám chỉ điều gì?

“Đang làm cái gì vậy?” Tiếng mấy phụ nhân vang lên ầm ĩ xen ngang, sau đó mấy bóng người lao vào, Vân Phong nhíu mày, những thúc bá cũng nhíu mày, đây đều là thân luyến của họ.

“Đại di!” Phiêu Tuyết vừa rồi còn mặt ày xám xịt đột nhiên khóc ầm lên, hai hàng nước mắt trong suốt rơi xuống, vừa thấy đã thương, mấy phụ nhân thấy vậy lập tức nóng nảy, tính xông lên phía trước, lại bị mấy thúc bá cản lại, “Các nàng sao lại tới đây? Còn không mau trở về?”

“Trở về? Để Tiểu Tuyết bị người ta khi dễ như vậy sao? Thiếp không thể được!” Một phụ nhân trong đó thốt lên, nhìn về phía Vân Phong, “Rốt cuộc tiểu Tuyết chúng ta đã làm gì chọc giận tới ngươi, ngươi còn khách khí với con bé như thế? Ngươi có thân phận gì, sao lại không buông tha cho con bé được”

Ánh mắt Vân Phong tối sầm, không nói gì, mấy thúc bá lập tức đỏ mặt, “Đang nói gì thế? Còn khoogn mau quay về?”

“Không được! Tiểu Tuyết là cháu gái ruột của thiếp, thiếp không thể bỏ qua việc nàng bị khi phụ được.”

“Đại di phu, con không làm gì cả, chỉ là mạo phạm nàng chút thôi…” Phiêu Tuyết lại rặn thêm mấy hàng lệ, làm bộ đáng thương nhìn người Vân gia, “Bình thường tính tình của con thế nào mọi người cũng đều biết mà, mặc dù chúng ta ở Vân gia nhưng cũng biết cái gì gọi là ăn nhờ ở đậu, thường ngày có gì không ổn sao?”

Người Vân gia đồng loạt nhíu mày, ngày thường những người này đều rất tốt, cũng rất lễ phép an phận, nhưng lời Vân Phong không thể nào là bịa đặt được.

“Phải, nàng là Vân Phong, nàng nói gì các ngươi cũng tin. Nhưng không phải chuyện gì cũng chỉ nghe một cách phiến diện như thế được.” Phiêu Tuyết xoay người, “Vân đại nhân, ngươi tội gì phải tính toán chi li với ta như thế…”


Vân Phong cười lạnh, da mặt dày hơn nàng nghĩ nhiều đấy, còn dám nhây với nàng như thế? Nàng ta còn non lắm.

“Cái này… Vân Phong à, Phiêu Tuyết thường ngày thực sự rất an phận uyển chuyển mà, trong này… không có hiểu lầm đấy chứ?” Mấy vị thúc bá Vân gia lên tiếng.

Vân Phong cười khúc khích, “Lời nói của ta từ trước tới giờ đều có căn cứ cả, hiển nhiên, không thể nghe được bất kỳ từ một phía đơn lẻ nào cả, vậy thì hãy để người khác tới nói đi.” Vân Phong vỗ tay, mấy bóng người bước ra từ một chỗ hẻo lánh, Phiêu Tuyết vừa nhìn thấy liền trợn tròn mắt. Đó chẳng phải là những người từng bị bọn họ khi dễ sao?

Những người đó đi tới cạnh Vân Phong, từng người giới thiệu thân phận của mình với nàng, người Vân gia càng thêm nghi hoặc, những người ngoại tộc này có liên quan gì?


Vân Phong khẽ gật đầu, những người đó liền kể lại không sót thứ gì những việc mà đám Phiêu Tuyết đã làm, người Vân gia vừa nghe xong liền biến sắc. Nhất là những thúc bá có quan hệ với họ, mặt đã đen như đáy nồi.

“Không thể nào. Là bọn họ bịa đặt.” Mấy phụ nhân kêu lên, “Mấy đứa Phiêu Tuyết không thể nào làm ra chuyện như thế được, huống chi thực lực của họ cũng không tệ, sao có thể để mặc người ta khi dễ trắng trợn như thế được chứ? Nhất định là…” Phụ nhân nói tới đây thì chợt im bặt.

Người của các gia tộc khác cười lạnh, “Bọn họ dùng danh nghãi của Vân gia tới dọa chúng ta, hiển nhiên chúng ta phải nhiều một chuyện khong bằng ít đi một chuyện rồi.”

“Nực cười!” Mấy vị thúc bá bùng nổ. Vân gia trong trái tim người Vân gia là niềm tin yêu tuyệt đối, đó là cây, là nhà của họ. Cho dù là ai cũng không thể vũ nhục như thế. Ngay cả là người Vân gia cũng không được. Huống chi là những người này.

“Đại di phu, đó không phải là thật, con không có làm.” Phiêu Tuyết bị dọa sợ, ấp úng giải thích, nhưng mấy vị thúc bá đã sớm lửa giận ngút trời.

“Đám người các ngươi! Lại dám làm hỏng danh tiếng của Vân gia.” Mấy vị thúc bá tức giận. Siết nắm đấm tới mức vang lên tiếng răn rắc. Những người khác của Vân gia cũng bất mãn tức giận, đám người này ngoài mặt một dạng sau lưng một dạng, còn họ lại chẳng hề hay biết tý gì.

“Nếu các ngươi an phận thủ thường thì thôi, chỉ tiếc là đã không thấy rõ được vị trí của mình.” Vân Phong nói, mấy phụ nhân lập tức hô lên, “Vân Phong, ngươi là cường giả lại đối xử với tiểu bối như thế, chẳng lẽ ngươi không sợ sẽ làm hỏng thể diện cường giả của mình sao, bị người khác nói khi dễ kẻ yếu sao?”

“Các ngươi nói gì?” Không đợi Vân Phong lên tiếng, mấy vị thúc bá lại nổi giận, “Các ngươi lấy tư cách gì mà nói Vân Phong? Phụ nhân các ngươi thì biết cái gì?”

“Chúng ta nói không sai! Gả vào Vân gia chẳng lẽ không phải là người của Vân gia sao?”



Vân Phong cười lạnh, “Được, đó là người của Vân gia. Nếu là người của Vân gia, thì hiển nhiên phải theo quy củ của Vân gia.”

“…Quy củ? quy củ gì?” Phiêu Tuyết rùng mình.

Vân Phong nhếch môi. “Mấy vị thúc bá, các vị…”

“Không cần bận tâm tới chúng ta. Nhà mẹ đẻ kiểu thế không cần cũng được.” Mấy vị thúc bá quả nhiên tức giận không thôi, có người nhà mẹ đẻ kiểu này thực sự chính là sự sỉ nhục của hắn. Cũng vì bọn họ mới làm liên lụy tới Vân gia. Điều này đã đủ khiến bọn họ không chốn dung thân. May mà điều ác mà những người này làm đã sớm bị lộ rồi, nếu không nếu thực sự tạo thành sự hiểu lầm gì đó trong Nội Vực, bọn họ sẽ cực kỳ khó chối bỏ.

“Đợi đã…” Phiêu Tuyết đột nhiên rống to, “Ta không phải người Vân gia.”

Vân Phong nhíu mày, nàng ta vẫn tiếp tục gào lên, “Ta không mang họ Vân, trong cơ thể ta không có máu của Vân gia. Ta… ta sẽ lập tức rời khỏi đây, ngay lập tức.”

Người của Vân gia lộ vẻ chán ghét, sao bọn họ lại không phát hiện ra bộ mặt thật của người kia chứ? Danh tiếng của Vân gia lại bị hủy bởi một kẻ như thế, thực đúng là…

“Há có thể dễ dàng bỏ qua cho ngươi như thế?” Trong số người Vân gia có người hô lên, lửa giận trong lòng đang thiêu đốt.

“Không sai! Làm hại danh tiếng của Vân gia, há có thể dễ dàng bỏ qua cho các ngươi như vậy?”

Gương mặt Phiêu Tuyết giàn giụa nước mắt, có chút hối hận vì hành vi tác quái của mình, nàng chỉ làm một chút chuyện xấu thôi mà, hơn nữa người nàng khi dễ toàn là người vô dụng mà thôi. “Bọn họ đều là người vô dụng trong gia tộc thôi mà, chúng ta bắt nạt bọn họ thì sao chứ? Thế giới này vốn là cá lớn nuốt cá bé, chẳng phải ở đâu cũng thế sao?” Phiêu Tuyết ác ôn rống lên.

Vẻ mặt Vân Phong âm lãnh, “Trên đời này không hề có người vô dụng, chỉ có, kẻ không cần tồn tại.”

Phiêu Tuyết sững sờ nhìn Vân Phong, nàng lạnh lùng nhếch môi. “Ngươi đã nói ngươi không phải người Vân gia, thì không có quan hệ gì tới Vân gia cả, sinh tồn sau này của ngươi không liên quan gì tới Vân Phong.”

Phiêu Tuyết run lên bần bật, ánh mắt không khỏi quét về phía những người đã từng bị nàng ta lấy danh nghĩa của Vân Phong chèn ép, mặc dù những người kia vô dụng, nhưng thực lực của bọn họ không hề thấp.

“Đừng, đừng như vậy mà… Ta… ta sai rồi…” Giọng Phiêu Tuyết run rẩy, “Sau này ta sẽ không dám nữa đâu…”

“Đã làm người thì phải biết chịu trách nhiệm với những gì mình đã làm, ai cũng không thể trốn thoát được đâu.” Vân Phong nói, bàn tay vung ra, Tinh Thần Lực cuốn lấy Phiêu Tuyết ném thẳng về phía những người kia. “Giao ả cho các ngươi xử lý, hãy giải quyết ân oán giữa các ngươi đi.”

“Tiểu Tuyết!” Phụ nhân thấy thế lập tức thét lên kinh hãi, Phiêu Tuyết bị mấy người kia mang đi chắc chắn chỉ có con đường chết mà thôi.

“Vân Phong! Sao ngươi có thể nhẫn tâm như vậy chứ? Ngươi lại làm như thế với kẻ yếu sao?” Phụ nhân lớn tiếng gào lên, Vân Phong lạnh lẽo lườm tới, “Cái gọi là tôn nghiêm cường giả không hề tồn tại trong mắt ta, nếu người làm chuyện gây bất lợi với Vân gia, tổn thương tới một chút tới Vân gia, ta chắc chắn sẽ không bỏ qua, đây là nguyên tắc của ta.”

Toàn thân phụ nhân mềm nhũn, biết có nói gì nữa cũng vô dụng, cháu gái của mình chết chắc rồi… không thể cứu nổi nữa… Vân Phong đã nói như thế rồi, sao nàng còn con đường nào nữa?

“Nói cho người của các nhà mẹ đẻ nghe cho rõ, Vân gia có quy tắc của Vân gia, nếu còn có chuyện tương tự xảy ra nữa thì ta sẽ không khách khí nữa đâu. Thời huy hoàng của Vân gia các ngươi có thể chia sẻ. Nhưng nếu làm tổn hại tới Vân gia dù chỉ một chút thì kết cục sẽ là như thế.”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên từ bên ngoài, người Vân gia nghe thấy trái tim khẽ run lên, nhưng trong lòng không hề trách cứ chút nào, nếu đổi lại là họ họ cũng sẽ làm thế thôi.

Chuyện này xảy ra khiến người nhà mẹ đẻ không còn gan sống tiếp ở Vân gia nữa, đi thì đi đi, giải tán hết. Những kẻ chộn rộn trong bóng tối còn muốn dựa vào quyền thế cũng hoàn toàn yên phận lại. Ở một vùng đất hoang vu bên ngoài, có một cái xác tơi tả nằm đó, Vân Phong xuất chưởng, ngọn lửa bùng lên bao vây lấy thi thể, biến nó thành tro bụi, tiêu tán trong không khí.

Tới chết nàng ta cũng chẳng để lại nổi chút tro bụi nào!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, Meo meo hồ tiên, Mưa mưa, Phuongphuong57500, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen, thúy di
     
Có bài mới 20.09.2020, 21:03
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 879
Được thanks: 5718 lần
Điểm: 39.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12.1: So tài chế dược!

Edit: Mavis Clay

Trong nhóm Phiêu Tuyết cầm đầu nàng ta là người nhận kết cục thảm nhất, dù sao mọi chuyện cũng là do nàng ta bày đầu, hơn nữa còn gây sóng gió ngầm tai họa cho Vân gia. Nếu người nhà mẹ đẻ rời khỏi Vân gia đi nơi khác, hẳn họ cũng hiểu, Vân gia bọn họ có thể nới, nhưng không phải là nơi để bọn họ giương oai. Có hành động của Vân Phong dẫn đầu, có lẽ sau này Vân gia sẽ không bao giờ xảy ra chuyện tương tự nữa, không cần Vân Phong phải đích thân ra tay giải quyết, bất kỳ một người nào trong Vân gia cũng có thể ra tay.

Vân Phong ra tay không có mặt của ba vị trưởng lão, họ hoàn toàn giao quyền cho Vân Phong xử lý, nàng giả vờ rời đi ba vị trưởng lão còn thấy cảm kích, không hề tra hỏi chút nào. Sau chuyện này, những gia tộc có trong Nội Vực suýt sinh ra hiềm khích với Vân gia đã đổi lại cách nhìn, Vân Phong nhìn thành tích này, yên tâm rằng có thể bảo trụ được danh dự của Vân gia, nếu Nội Vực ngầm dậy sóng, nếu không chú ý cứ để nó tiếp tục phát triển rất có thể sẽ để lại hậu quả khó lường.

Sau khi xử lý ổn thỏa chuyện người nhà mẹ đẻ, phía bên Phong Thanh Huyền cuối cùng cũng có tin tốt, Vân Phong và Khúc Lam Y liền chạy tới chỗ ông.

Phong Thanh Huyền cười lớn, “Đồ đệ, sau bao nhiêu lâu suy nghĩ cuối cùng vi sư cũng nhớ ra đây là chỗ nào rồi.”

Vân Phong thầm thở phào, “Sư tôn nhớ ra là tốt rồi, con không vội.”

Phong Thanh Huyền cười khẽ, tay gõ lên bản đồ nhỏ, “Theo ký ức của ta gợi lại, là chỗ này. Đồ đệ con tới xem đi.”

Vân Phong đi tới, cẩn thận nhìn lên bản đồ, so với mảnh bản đồ được ghép từ hai mảnh lại mảnh này nhỏ hơn rất nhiều, nhưng những địa hình được vẽ trên đó hiển thị vô cùng chi tiết, có điều phải phân biệt một cách tỉ mỉ mới nhận biết được, Vân Phong cẩn thận nhìn hồi lâu, chợt cảm thấy nơi được vẽ bên trên cũng khiến nàng thấy hơi quen mắt.

“Kỳ lạ… sao con cứ có cảm giác hình như chỗ này cũng rất quen…” Vân Phong lẩm bẩm, Phong Thanh Huyền cười rộ lên nhìn nàng, “Đồ đệ thấy quen là tốt rồi, chỗ này nhất định con đã đi qua rồi, cũng chắc chắn là đã qua rồi.”

Vân Phong nhìn Phong Thanh Huyền đầy khó hiểu, sao sư tôn lại khẳng định như thế? Khúc Lam Y cũng bước tới cẩn thận nhìn mấy lần, hắn cũng không nhìn ra được điểm quan trọng trong đó, nhưng hắn càng quan sát càng thấy hình như chỗ này hơi quen, đi qua rồi thì phải…

“Sao sư tôn lại chắc chắn như thế? Vân Phong hỏi, Phong Thanh Huyền cười với nàng, “Bởi vì địa điểm mà bản đồ này vẽ không phải nơi nào khác mà chính là một phần của Đông Đại Lục.”

“Đông Đại Lục?” Vân Phong ngạc nhiên! Lại quan sát kỹ lại lần nữa, nhờ có lời nhắc của ông nàng càng nhận ra nhanh hơn, địa điểm mà nó miêu tả vẫn xa lạ như cũ, có điều lại trông như dựa trên bản đồ của Đông Đại Lục, trông tương tự nhưng lại không phải.

“Từ lâu trước đây Đông Đại Lục vốn là Tứ Đại Đế Quốc, cả bốn đế quốc tụi con đều đã đi qua rồi, không thể nào đã từng tới mà không nhận ra được.” Khúc Lam Y nhíu mày, nhìn kỹ vào bản đồ, “Huống hồ… địa hình mà bản đồ này vẽ ra hơi khác so với Đông Đại Lục ngày nay…”

“Tiểu tử, ngươi cũng nói là Đông Đại Lục ngày nay đấy thôi… Đại Lục mênh mông từ xưa tới nay không còn như thuở ban đầu nữa, Đông Tây Đại Lục và cả Trung Đại Lục là sau này mới hình thành,  sau đó con người xuất hiện khuếch tán ra nên mới có bản đồ như hiện giờ, bản đồ nguyên tố vốn ở thời cổ, địa hình được vẽ bên trên hiển nhiên cũng vào thời rất xa xưa, chứ không phải là bây giờ.”

“Vậy là bản đồ này miêu tả Đông Đại Lục từ rất lâu trước đây,  thời gian dần trôi, không chỉ thời đại thay đổi, mà kể cả địa hình đất đai, hoàn cảnh địa lý cũng sẽ không ngừng thay đổi theo thời gian.”

“Đồ đệ nói không sai, ta đã nhìn xung quanh rồi, mảnh đất này rất giống với Đôgn Đại Lục ngày nay, nghĩ lại về mặt thời gian, chắc chắn rồi mới kết luận như thế.”

“Bộ phận nào đó của Đông Đại Lục, bản đồ này vẽ bộ phận nào?” Khúc Lam Y nhíu mày, Vân Phong cười, chuyện đó thì đơn giản ý mà. Chỉ cần lấy bản đồ Đông Đại Lục ngày nay ra so sánh, chỗ nào giống với mảnh bản đồ này nhất là ra thôi.

Lấy bản đồ Đông Đại Lục là một việc không thể nào đơn giản hơn, chẳng mấy chốc, bản đồ Đông Đại Lục đã có trong tay. Hiện nay Già Diệp Đế Quốc đã hoàn toàn diệt vong, Đông Đại Lục chỉ còn Tam Đại Đế Quốc, diện tích của Phong Vân đế quốc vẫn không đổi, còn Thánh Diệu Và Áo Uy thì chia nhau lãnh thổ và tài nguyên của Già Diệp, diện tích đất nước và phạm vi thế lực mở rộng không ít, thực lực chiến đấu của các nước cũng trở nên thay đổi, mặc dù hai nước kia lấy được không ít chỗ tốt từ Già Diệp, nhưng vẫn không dám tùy tiện động vào Phong Vân.

Thứ nhất là do có Dong Binh Công Hội áp chế, thứ hai là Dong Binh Đoàn Hồng Phong vẫn còn cắm rễ ở Phong Vân đế quốc, sau lưng Hồng Phong là ai thì hai nước kia đều biết, đó chính là Vân Phong. Hai bên hiển nhiên không dám tùy tiện khiêu chiến, mặc dù có hơi chộn rộn, nhưng vẫn chưa dám ra tay.

Kết quả so bản đồ nhanh chóng được tìm ra, bản đồ thực sự đúng là vẽ một nơi nào đó ở Đông Đại Lục, mặc dù không chính xác hoàn toàn, nhưng phần lớn là chỉ vào địa điểm này, Vân Phong nhìn khu vực tìm thấy trên bản đồ Đông Đại Lục, cười khẽ. Bản đồ này chỉ chỗ mà Già Diệp đế quốc đã diệt vong.

“Không ngờ cội nguồn quang nguyên tố lại xuất hiện ở một nơi như thế này…” Vân Phong cười khổ, nàng thực sự không ngờ rằng cội nguồn nguyên tố lại xuất hiện ngay trong thế giới con người, hơn nữa còn là trong lãnh thổ của Già Diệp đế quốc năm xưa. Khi đế quốc đó còn tồn tại, ai lại có thể nghĩ rằng trong lãnh thổ lại có một thứ cường đại như thế tồn tại cơ chứ!

“Bây giờ Già Diệp đế quốc đã bị chia cắt, Áo Uy và Thánh Diệu chắc sẽ không lấy được chút tin tức gì về cội nguồn nguyên tố đấy chứ?” Khúc Lam Y nhíu mày.

Phong Thanh Huyền hừ lạnh, “Cội nguồn nguyên tố là một món đồ cao quý, những gia tộc trong Nội Vực còn không có tư cách biết được, huống chi là bọn chúng.”

Vân Phong cũng thầm nghĩ như thế, về tin của mảnh bản đồ cũng chỉ có tầm cỡ như Tứ Đại Gia Tộc mới biết được, còn về các đế quốc Đông Đại Lục và ba điện của Tây Đại Lục thì vẫn chưa đủ khả năng để biết về mảnh bản đồ, có thể biết được chân tướng của mảnh bản đồ có lẽ chỉ có nhân vật cỡ như sư tôn thôi.

“Chúng ta đành phải tự đi thôi, là chỗ thuộc Áo Uy hay Thánh Diệu thì phải tự đi mới biết được.” Vân Phong nói, Khúc Lam Y gật đầu.

Phong Thanh Huyền đưa bản đồ lại cho Vân Phong, “Mặc dù địa điểm khá là bình thường, nhưng cội nguồn nguyên tố không hề dễ tìm chút nào đâu, hơn nữa con cũng đã có không ít kinh nghiệm từ việc tìm kiếm cội nguồn thủy nguyên tố, đừng tùy tiện lại gần, trong trường hợp bất đắc dĩ, hãy chọn những phương pháp đặc biệt.”

Vân Phong ngạc nhiên, nàng đã từng kể lại chuyện tìm kiếm cội nguồn thủy nguyên tố cho sư tôn nghe, lúc đó có mặt thủ hộ giả, và sự cường đại của chính năng lượng của cội nguồn nguyên tố, nếu không phải có mắt đỏ, có lẽ nàng sẽ không thể lấy nổi cội nguồn thủy nguyên tố.

Sư tôn nói tới phương pháp đặc biệt có lẽ là chỉ tới mắt đỏ… Vân Phong mím môi, nàng vẫn nhớ trao đổi mà nó nói với nàng, thù lao mà hắn muốn chính là cội nguồn thủy nguyên tố. Nhưng lần này nàng không thể giao đồ cho nó được. Yêu cầu của mắt đỏ lần này quá khó… Hắn muốn một món đồ mạnh như thế để làm gì, chẳng lẽ là để tiếp tục tích năng lượng trong cơ thể nàng để giành lấy tự do?

Vân Phong vẫn còn khá băn khoăn với mắt đỏ, mặc dù chưa từng nhìn thấy toàn cảnh, nhưng biết nó không phải là loài sinh vật thân thiện gì, một khi thực sự thoát khỏi cơ thể mình giành lấy tự do, nàng chắc chắn, đối tượng đầu tiên mà nó muốn nhắm tới chắc chắn sẽ là mình.

“Vâng sư tôn, con nhất định sẽ cẩn thận.” Vân Phong gật đầu, tâm tình hơi nặng nề, cội nguồn nguyên tố duy nhất mà nàng có được hiện giờ chính là nhờ vào sức mạnh của mắt đỏ… Hay là cứ lấy được cội nguồn nguyên tố trước đã, còn những chuyện khác sau này nghĩ tới cũng không muộn, hiện giờ mắt đỏ vẫn còn trong khả năng khống chế.

“Ừ, hãy cẩn thận, đi đi.” Phong Thanh Huyền gật đầu nhẹ nhàng rồi phất tay ý bảo nàng có thể đi, Vân Phong hành lễ rồi mới xoay người rời đi.

Hai người ra khỏi viện Phong Thanh Huyền, Khúc Lam Y nói, “Tiến độ hồi phục của Phong lão tiền bối có phải hơi chậm quá không?”

Vân Phong giật nhẹ khóe miệng, “Vân Phong ở trong Thú Tháp thời gian dài nên bị hao hụt Tinh Thần Lực, ông ấy có thể bình an chống chọi được tới giờ đã là kỳ tích rồi… thể chất của Triệu Hồi Sư vốn rất yếu, ta muốn sư tôn được hoàn hảo.”

Khúc Lam Y nhíu mày, “Thể chất của Phong lão tiền bối hình như yếu hơn người bình thường một chút, nàng có phát hiện ra không?”

Ánh mắt Vân Phong tối sầm, nàng đã sớm phát hiện ra điều này, mặc dù nói thể chất của Triệu Hồi Sư yếu đuối, nhưng so với người bình thường thực sự mnahj hơn rất nhiều, dù sao cũng là thuộc người tu luyện, nhưng thể chất của sư tôn thậm chí còn yếu hơn cả người bình thường. Mặc dù nhìn bên ngoài không thấy gì, nhưng bên trong yếu đuối cực kỳ, nếu ngay lúc này có ai đánh lén ông, cho dù ông vẫn còn công lực cũng sẽ bị rơi vào thế hạ phong.

“Bởi vì Ám Nguyên Tố sao?” Vân Phong đoán, sư tôn là Triệu Hồi Sư Ám Hệ, bản thân Ám Nguyên Tố có chứa tính chất bất lợi, hiện nhiên cũng có tác dụng phụ nhẹ với cơ thể của Triệu Hồi Sư…

“Không hẳn là thế, Ám Nguyên Tố do kẻ địch gây ra mới gây ra tác dụng phụ, chứ với bản thân vẫn không sao. Có lẽ Phong lão tiền bối ở Thú Tháp lâu quá, nên mới dẫn tới bây giờ quá yếu như thế.” Khúc Lam Y nhíu mày, Vân Phong căng thẳng, phải nhanh chóng khôi phục lại thực lực của sư tôn. Sắp tới nàng cũng nên nhanh chóng bắt tay vào việc chất thuốc thôi.

Lần này Vân Phong và Khúc Lam Y thực sự rời khỏi Vân Phong, nhưng không có bất kỳ mối lo ngại nào. Chỉ là, tình hình Bạch Khánh Phong lúc này có hơi không lạc quan, bởi vì trước đây đã dung túng sự càn rỡ của Phiêu Tuyết nên Vân Tường không hề tính bỏ qua dễ dàng cho hắn, nên hiện giờ hắn sống cực kỳ khó khăn.

Vân Phong biết chuyện chỉ cười khẽ, coi như hắn đáng đời, để hắn biết rằng Vân Tường không hề dễ dỗ tý nào. Khúc Lam Y thì cười khoái chí, Bạch Khánh Phong vốn là tính nhờ Vân Phong giúp đỡ, nhưng thái độ của nàng lại là “chuyện của ngươi ta không quan tâm”, khiến Bạch Khánh Phong khổ không tả nổi, khổ mà không biết nói sao.

Mặc dù Vân Tường tức Bạch Khánh Phong nhưng sẽ không vì chuyện như thế mà làm gì nặng, dù sau giữa hai người cũng còn tình cảm, còn có cả Linh Vũ, vì thế nàng cũng chỉ là tức giận, Bạch Khánh Phong cứ kiên trì thì sẽ ổn cả.

Vân Phong và Khúc Lam Y lên đường rời khỏi Vân gia tiến về phía Đông Đại Luc, ngày nay nó đã phát triển lớn hơn ngày trước rất nhiều, không gian pháp trận liên kết các khu vực lớn với nhau cũng làm phát triển địa lục hơn, vì Đông Tây Đại Lục và Trung Đại Lục đã câu thông với nhau, bây giờ việc nhìn thấy người khu vực khác ở Đông Đại Lục đã là bình thường, hơn nữa các cường giả càng trao đổi với nhau khắng khít hơn. Các cường giả cũng nhiều lên như măng mọc sau mưa.

Hai người Vân Phong thông qua truyền tống trận thoải mái tới lãnh thổ Thánh Diệu Đế Quốc Đông Đại Lục, cũng là đế quốc phát triển nhất Đông Đại Lục, từ sau khi Thánh Diệu được chia lãnh thổ và tài nguyên từ Già Diệp đã không ngừng phát triển nhanh chóng, vừa vào đế đô Thánh Diệu, nàng đã cảm nhận được rất rõ bầu không khí hắc hẳn, vào hai mươi năm trước nàng đã từng tới đế đô Thánh Diệu, khi đó Quân Chủ đã được coi là cao thủ trong cao thủ rồi, mà hiện giờ còn tồn tại cả Tôn Thần, hơn nữa số lượng còn không hề ít.

Hai người vừa tiến vào đế đô Thánh Diệu lập tức khuếch tán Tinh Thần Lực ra, tiến hành dò xét một lượt, cho dù là hơi thở lộ rõ hay thu lại của các cường giả đều bị hai người quét qua một lần, chỉ kéo dài vài giây rồi hai người thu hơi thở lại vào người, có cái nhìn sơ lược về thế cục Thánh Diệu.

Hai người như chưa có chuyện gì xảy ra bước tiếp tà tà trong đế đô, nhưng những cường giả vừa bị dò xét thầm run lên. Vừa rồi có phải họ bị dò xét không? Các cường giả khó hiểu, chỉ có vài giây ngắn ngủi nên cảm giác của họ cũng chưa chắc là đúng, rốt cuộc có người dò xét không họ cũng không dám chắc.

“Qua nhiều năm phát triển đã khiến toàn thể Đông Đại Lục phát triển không ít.” Khúc Lam Y cười lớn, hai người mang Thiên Ảnh mặt nạ đi trên đường, trông rất giống người bình thường.

Vân Phong cười, “Bây giờ vương thất Thánh Diệu cũng có cường giả Tôn Thần bảo vệ, có lẽ đây chính là nhờ sự phát triển.”

Vân Phong đưa mắt nhìn quanh, mới vừa rồi, phàm là cường giả Tôn Thần trong đế đô Thánh Diệu đều sẽ bị dò xét, hiện giờ trong đế đô có không dưới mười người Tôn Thần, thành tích này khá là ổn.

“Các vị cường giả sao thế??” Trong Cung thất trong Vương Đô Thánh Diệu, đế vương Thánh Diệu đang nói chuyện với mấy cường giả Tôn Thần, trong khoảnh khắc bất chợt mọi người đồng loạt im lặng, hơn nữa sắc mặt còn nặng nề.

Đế vương Thánh Diệu nghi hoặc, mấy cường giả Tôn Thần đưa mắt nhìn nhau, “Các ngươi cũng nhận ra?”

“Ừ, mặc dù không quá rõ ràng, nhưng trong khoảnh khắc vừa rồi thực sự có hơi thở xẹt qua trong người… Sau đó thì nhanh chóng biến mất.”

Sắc mặt các cường giả Tôn Thần âm trầm ngồi đó, có thể dễ dàng dò ra được vị trí của bọn họ, lại còn có thể rút hơi thở đi như chưa có gì xảy ra, hiển nhiên là cường giả cao hơn họ hẳn một cấp. Nghĩ tới đây, ai nấy đều biến sắc. Chẳng lẽ, Đông Đại Lục này có cường giả Thần Vương giáng thế?

Nếu thực sự là thế… Mấy Tôn Thần tối mặt hơn.

“Mấy vị cường giả sao thế? Chẳng lẽ các ngươi nhận ra gì đó, sao mắc mặt kém vậy?” Đế vương Thánh Diệu hỏi.

Mấy Tôn Thần nhìn hắn, “Bệ hạ, Đông Đại Lục có thể xuất hiện nhân vật cấp cao hơn cường giả Tôn Thần không?”

Đế Vương Thánh Diệu sửng sốt, sau đó bật cười, “Các vị đang nói đùa sao? Hiện nay người cao cường nhất Đông Đại Lục chính là cấp bậc Tôn Thần mà…” Nói tới đây, đột nhiên vẻ mặt của đế vương Thánh Diệu biến đổi, mấy cường giả Tôn Thần liếc nhìn hắn, “Bệ hạ biết chút gì sao?”

Đế vương Thánh Diệu cười khan, “Khụ khụ, chuyện này… các vị có biết Vân Phong không?”

Sắc mặt của các cường giả Tôn Thần lại biến đổi. Dĩ nhiên là họ biết Vân Phong, chính xác thì họ tới từ Trung Đại Lục, mà trong Trung Đại Lục thì khoogn ai là không biết nàng.

“Hiển nhiên là biết, ý đế vương Thánh Diệu là… nàng trở lại?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, Meo meo hồ tiên, Moon Vy, Mưa mưa, Phuongphuong57500, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen, thúy di
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 695 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AnnaPham12495, chú mèo của gió, LinMin, lq0410, Melody, N.T.Quỳnh, NhiĐường, Quynhtrinh20, Vô Âm và 117 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 139, 140, 141

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

17 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Phao bơi hình mèo
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 284 điểm để mua Yên tĩnh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 318 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 224 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 518 điểm để mua Mèo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 417 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 486 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: nuhoangtuyet8393 vừa đặt giá 461 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 438 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 328 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 416 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 245 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.