Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 690 bài ] 

Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

 
Có bài mới 02.09.2020, 20:19
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 874
Được thanks: 5429 lần
Điểm: 39.66
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chơi lễ qua giờ giờ mới về, mai up phần 2 nha

Chương 7.1: Ta tìm thấy ngươi rồi!

Edit: Mavis Clay

“Không được tiến vào đây!” Mấy bóng người chắn trước mặt Vân Phong và Khúc Lam Y, hai người đã tụ họp lại với nhau, nhìn mấy ma thú cản đường, Vân Phong không nói hai lời lập tức vung ma trượng tấn công. Khúc Lam Y thấy nàng tấn công cũng lập tức phối hợp, không nói tiếng nào làm đám ma thú không ngờ tới hai người này lại đột nhiên động thủ, vì thế hơi luống cuống tay chân.

“Hỏa giới!”

“Phong nhận!”

“Lôi Minh!”

Công kích nguyên tố liên tục tới mức hoàn toàn không cho đối thủ có cơ hội để thở, Ba hệ nguyên tố cường thế đánh tới, ba màu sắc khác nhau ầm ầm nổ tung trước mặt đối thủ. Đây là một tràng tấn công cuồng dã, không hề cho cơ hội phản ứng, Vân Phong cũng không hề giữ lại chút lòng thương hại nào. Đánh nhanh, giết hết toàn bộ ma thú cản đường.

“Hai người này… rốt cuộc là ai?” Mấy ma thú bị tấn công loạn xạ như thế liền luống cuống tay chân, cảm nhận rất rõ sự áp chế. Chỉ có thể không ngừng lui lại.

“Nhanh đi thông báo cho Vô Nhai đại nhân.” Có một con quát lên nhe thế, một bóng người trong đó lập tức lao ngược lại, Vân Phong và Khúc Lam Y thấy thế liền tấn công rát hơn.

“Ầm ầm!” Liên tiếp tới mấy tiếng nổ lớn, chỉ còn sót lại mùi máu tanh. Chỉ chưa tới vài phút toàn bộ ma thú đã ngã xuống hết. Thú hồn trốn chạy tứ tán bị Vân Phong bắt lại nuốt vào trong miệng.

Hồn ma thú chạy cách đó không xa rùng mình. Hai người này rốt cuộc là ai? Cách thức tấn công máu tanh như thế, khiến hắn thật buồn nôn, nữ nhân kia vừa rồi hình như còn nuốt cả thú hồn vào miệng.

“Chúng ta đợi là được rồi.” Vân Phong đứng giữa mảng máu bình tĩnh nói, Khúc Lam Y gật đầu, lần đầu tiên thấy Vân Phong tấn công mãnh liệt như thế, tấn công liên tục tới mấy loại nguyên tố không ngưng nghỉ, Tinh Thần Lực của Triệu Hồi Sư rất hao, nếu không phân phối hợp lý sẽ dẫn tới tình trạng kiệt quệ, nhưng Vân Phong thì không lo lắng về vấn đề này chút nào, Tinh Thần Lực dự trữ của nàng phải nói là rất mênh mông.

Hai người chiến đấu oanh tạc như thế chính là để muốn tới tai Vô Nhai đại nhân, lòng Vân Phong trầm xuống, không biết Vô Nhai kia uy lực cỡ nào, nếu như có thể hàng phục thì thật là làm ít công to rồi.

Không tới bao lâu, hai người cảm nhận được rõ ràng một cảm giác như có ngọn núi tiến đến, như có một ngọn núi đang di chuyển, hơi thở nặng trịch không ngừng tỏa ra khắp nơi.

“Tới rồi.” Khúc Lam Y khẽ cau mày, Tinh Thần Lực của hai người nhanh chóng triển khai, còn chưa thấy Vô Nhai hơi thở đã chạm vào nhau.

Trong khoảnh khắc vừa chạm vào, hai bên liền ngẩn ra.

“Thần Vương cấp bảy…” Khúc Lam Y lẩm bẩm, Vân Phong nhíu mày, Thần Vương cấp bảy… Mặc dù không thể giết chết, nhưng thực lực của hai người tăng lên cộng lại có thể áp chế được, đủ để làm bị thương nặng.

“Ầm! Ầm! Ầm!” Mặt đất không ngừng rung động, tiếng bước chân khổng lồ rung động ngày càng lại gần, bước chân như trọng chùy, từng bước đều để lại dấu ấn thật sâu vào đất.

“Rốt cuộc là ai giễu võ giương oai ở Minh Hoang Sơn Lĩnh.” Tiếng nói như sấm cất lên, mang theo sự phẫn nộ ngút trời. Vân Phong và Khúc Lam Y liền lùi lại, chợt nghe “Rầm!” một tiếng, mặt đất nơi hai người vừa đứng vị đánh thủng.

Bóng đen sấn tới, kèm theo hơi nóng hừng hực, toàn thân như được một lớp đỏ thẫm bao phủ, mặt ngoài màu đen mơ hồ có thể thấy ám văn màu đỏ, hay nói đung hơn, ám văn kia giống như là ngọn lửa thiêu đốt từ trong cơ thể.

Sóng nhiệt đánh tới, Vân Phong tung chương. Thủy Nguyên Tố lạnh lẽo lập tức bọc lấy hai người, xua tan cái nóng quanh thân.

“Đó chính là Vô Nhai?” Vân Phong nhìn ma thú có thân hình to gấp mấy chục lần mình, phải ngửa đầu mới có thể thấy được diện mạo của nó, bản thể của nó to quá đi!

Khúc Lam Y tối sầm mặt, “Trông nó như là ma thú hỏa hệ vậy, nhiệt độ quanh thân cao tới quá đáng.”

“Đừng lên lại gần thì hơn.”

Hai người tiếp tục thối lui, cơ thể to lớn đã ở ngay phía trước. Đôi mắt như hai ngọn lửa đang thiêu đốt nhìn Vân Phong và Khúc Lam Y, “Kẻ khiêu chính chính là hai người các ngươi?”

Vân Phong nhíu mày, siết chặt ma trượng trong lòng bàn tay, đây là cuộc đối đầu khó, không thể nôn nóng được, phải nắm chắc thời gian để thắng.

“Cũng không phải là cố ý gây chuyện, chỉ là muốn các hạ giúp một tay để tìm một người mà thôi.” Khúc Lam Y lên tiếng.

Vô Nhai nhậm rãi nheo mắt lại, “Tìm người? Các ngươi giương oai giễu võ ở Minh Hoang Sơn Lĩnh mà vẫn còn có gan xin ta giúp đỡ sao?”

“Cũng không phải là cố ý gây sự đâu. Chỉ là tìm người mà thôi.” Vân Phong hắng giọng nói, nhìn về phía Vô Nhai, trong đôi mắt kia phun ra những ngọn lửa, những ngọn lửa đó kêu lên lách tách, những hóa văn trên người hắn đỏ rực lên, như thực sự đang có ngọn lửa cháy bên trong cơ thể của hắn.

“Bất luận là tại sao, nếu kinh động tới ta, thì các ngươi cũng đừng hòng có thể rời đi được dễ dàng.” Vô Nhai nói, hai chân nện mạnh xuống đất thêm một bước nữa.

Vân Phong và Khúc Lam Y lập tức tung người nhảy lên, mặt đất ngay lập tức nổ tung.

“Grào!” Vô Nhai gầm lên giận dữ, hai tay vung lên, ngọn lửa trong lòng bàn tay cháy rực trên không, tạo thành một vòng sáng lửa đỏ, lao thẳng về phía Vân Phong và Khúc Lam Y trên không. Hai người lập tức mủi chân, nhanh chóng tránh đi, đồng thời tung chiêu.

“Vèo!” Một làn hơi nước vọt mạnh ra từ cơ thể Vô Nhai, hơi nước mờ đục hóa thành sương trắng, khiến tầm mắt trở thành một màu trắng xóa.

“Grào!” Tiếng rống giận lại vang lên, ngọn lửa lao nhanh ra khỏi làn hơi nước, hai chi hai bên Vô Nhai như hai tòa núi lửa vậy. Ngọn lửa bùng ra tương đối cường hãn và dũng mãnh. “Thủy Xích!” Vân Phong nhảy lên, xích băng trong tay vung ra, “Vèo!” Sợi xích nhanh chóng quấn lấy một chi của Vô Nhai.

Ma trượng trong tay đảo tròn, Phong Nguyên Tố gia tốc cho Vân Phong, nàng mủi chân dùng sức lấy đà nhảy lên. Lật người một cách lưu loát, chỉ một thoáng Vân Phong đã tới bên cạnh Vô Nhai.

Vô Nhai nhận ra được ý đồ của Vân Phong liền chuyển người, Vân Phong tối sầm mặt, siết chặt lấy thủy xích, nương theo cơ thể Vô Nhai phi lên.

“Quang Trọng Chùy!” Khúc Lam Y khẽ quát. Trọng chùy khổng lồ xuất hiện trong không khí, đập xuống đỉnh đầu Vô Nhai.

Cơ thể to lớn cũng đồng nghĩa có một sức lực mãnh liệt, đồng thời tốc độ sẽ bị giảm đi.

“Grào!” Vô Nhai tức giận rống lên, chi khác vung lên đánh nát Quang Trọng Chùy. Nhưng lúc này Vân Phong đang bay trên không đột nhiên tăng sức, lộn vòng trên không đặt hai chân lên người Vô Nhai.

Vừa bước lên cơ thể cao lớn của Vô Nhai, một làn sóng nóng rực liền ập tới. Nó như một làn sóng đỏ tỏa ra, sau khi bước lên Vân Phong mới phát hiện, bên dưới thực sự có ngọn lửa đang cháy. Đây là một cơ thể hoàn toàn do ngọn lửa tạo thành.

Tránh né vô số những cái khe, Vân Phong cố gắn leo tới cổ Vô Nhai, Khúc Lam Y thì không ngừng công kích quấy nhiễu, phân tán lực chú ý của vô Nhai, Vân Phong thì cẩn thận mò lên phía trước, còn phải thường xuyên chú ý tới những cái khe lúc nào cũng có ngọn lửa nóng rực phựt lên.

“Rầm!” Cơ thể Vô Nhai chuyển động, đôi mắt chứa ngọn lửa đang đốt khé nghiêng, thấy bóng của Vân Phong trên lưng mình thì lập tức hồng mình lên, ngọn lửa trong cơ thể nhanh chóng bùng lên.

“Phừng!”

Ánh đỏ rực lên chói mắt, ngọn lửa không ngừng lao ra. Vô Nhai gồng lên khiến toàn thân nó chìm trong lửa, như trở thành một biển lửa. Nhất là vô số khe nứt trên người nó, từng ngọn lửa bắn ra từ trong đó, lan tới khắp phần lưng. Không để ý nữa quay đầu lại.

Biển lửa đốt cháy tất cả. Thiêu rụi! Hủy diệt hết mọi thứ!

Trái tim Khúc Lam Y thắt lại. Tiểu Phong Phong vẫn còn trên lưng hắn. Mắt lóe lên, chợt phát hiện có một bóng người xẹt qua lưng Vô Nhai, Khúc Lam Y thở phào một hơi. Vân Phong trên lưng Vô Nhai lúc này đang ở trên một đóa băng khổng lồ, trong khoảnh khắc lửa giận bùng lên vừa rồi, nàng đã nhanh chóng vung ma trượng lên, tạo thành một điểm trú bằng Thủy Nguyên tố trên lưng Vô Nhai, nhanh chóng đóng băng nó lại. Nhờ nàng lẹ tay nên kịp thời tránh thoát kiếp nạn vừa rồi.

Nguy hiểm thật… Vân Phong không khỏi thở phào, cấp độ của ngọn lửa vừa rồi phải cỡ Thần Vương cấp bảy, còn là bùng lên trong sự tức giận. Nếu không phải tốc độ phản ứng của nàng khá nhanh e rằng giờ này đã bị thiêu thành tro rồi.

“Ngươi vẫn trốn thoát được?” Vô Nhai nhận ra được Vân Phong vẫn còn ở trên lưng mình, hơn nữa còn chẳng bị sao hết thì không khỏi ngạc nhiên, chiêu vừa rồi phải nói chính là tuyệt kỹ của hắn, phàm là ai bén mảng lại gần hay ở trên người đều không thể tránh thoát. Trong chớp mắt sẽ bị ngọn lửa bùng phát của mình đốt trụi. Vậy mà nàng có thể né được, hơn nữa còn không hề bị thương chút nào?

Vân Phong nhảy xuống đóa băng, nhanh chóng tiến về phía cổ Vô Nhai, hắn cười lạnh, tránh được chiêu này đã cho rằng mọi thứ đều thuận lợi sao? Lầm tưởng quá nghiêm trọng rồi.

“Grào!” Hắn gầm lên. Toàn thân lại một lần nữa gồng lên. Hai chân khổng lồ của Vô Nhai chấn động mạnh. Trên người nhanh chóng tủa ra vô số ngọn gai đỏ ngầu.

Ngọn gai bén nhọn khổng lồ đâm ra khiến Vô Nhai từ xa nhìn lại như một con nhím đỏ rực.

Vân Phong phản ứng cực kỳ nhạy cảm, ngay lập tức nhảy lên, điểm chân vào hư không. Nhưng mọi thứ vẫn chưa kết thúc.

“Ngao ô ô ô!” Vô Nhai gầm nhẹ, vô số những cái gai lại cùng nhau vỡ ra.

“Cái gì?” Ngay cả Vân Phong cũng thất kinh. Cơ thể của nàng vẫn còn đang trên không, những ngọn gai đỏ này mà vỡ ra thì những ngọn lửa bên trong có thể đủ để hủy diệt nàng.

Không hổ là Thần Vương cấp bảy! Vân Phong thầm cảm thán, nhưng hiểu rằng mình chỉ có thể rời đi ngay lập tức. Không hề có chút lưu luyến, nàng lập tức chuyển người, Phong Nguyên Tố tiến lên, biến Vân Phong thành một tia lục nhảy khỏi lưng Vô Nhai.

“Muốn chạy à? Đâu dễ như thế?” Vô Nhai cất giọng nói, ngọn lửa trong vô số cây gai thi nhau phun ra nhắm về phía Vân Phong.

Hỏng rồi! Vân Phong nhíu mày, gia tăng tốc độ tới mức cực hạn. Nhưng tốc độ của ngọn lửa nhanh hơn nàng, chỉ chốc lát đã ở ngay trước mắt.

“Thổ Thuẫn!” Ma trượng vung lên, Thổ Thuẫn ngay lập tức chắn trước mặt Vân Phong, nhưng chỉ được vài giây đã nhanh chóng sụp đổ.

“Tiểu Phong Phong!” Khúc Lam Y thấy thế liền phi lên đón lấy. Màu đỏ trong đôi mắt dần chiếm lấy con ngươi đen, hình hoa văn màu đỏ xuất hiện trong lòng bàn tay. Ám Nguyên Tố tuôn ra bủa về phía ngọn lửa đỏ ngầu.

“Xèo xèo xèo!” Ám Nguyên Tố điên cuồng cắn nuốt. Ngọn lửa đỏ rực được cản lại vài phần, Khúc Lam Y duỗi tay kéo Vân Phong lại, hai người nhanh chóng lui tới khoảng cách an toàn.

Vô Nhai nheo mắt nhìn cả hai, sắc mặt của hai người nghiêm túc, hai bên đều biết đối phương không hề đơn giản, nếu muốn giải quyết e là khá tốn sức.

“Thần Vương cấp bảy…” Vân Phong lẩm bẩm, lúc ở trên lực Vô Nhai nàng đã tăng thực lực lên cấp ba nên mới tránh được hai lần tấn công của hắn, nếu là Thần Vương cấp hai e rằng đã không tránh khỏi phương diện tốc độ.

Hai bên đột nhiên yên tĩnh lại, nghiêm túc nhìn đối phương chằm chằm, không phải là đình chiến, mà là đang tìm thời khắc mấu chốt để tấn công.

“Chít chít…” Âm thanh nhỏ xíu đột nhiên vang lên, ngay sau đó là một cái bóng bỏ bé uốn éo chui ra từ góc khuất, bơi tới bên cạnh Vô Nhai, làm hắn sửng sốt. Vân Phong cũng sững sờ!

Vật nhỏ kia… Chẳng phải là tiểu U Nhan mà nàng từng gặp trước đây sao? Sao nó lại chạy tới đây?

“Trở về mau!” Vô Nhai thấy hơi xấu hổ, đưa chân đá đá tiểu U Nhan ở bên cạnh, nó cọ cọ lên, bộ dáng rõ ràng là không muốn đi, bầu không khí vốn đang giằng co đột nhiên hóa thành trạng thái khác.

Khúc Lam Y hơi ngạc nhiên, im lặng nhìn vật nhỏ bên cạnh Vô Nhai, Vô Nhai lại ra sức đá, tiểu U  Nhan vẫn không chịu đi, thậm chí còn bất mãn kêu lên chin chít, đây là lần đầu tiên Vân Phong nghe thấy tiếng kêu của nó.

Vô Nhai cực kỳ lúng túng, hắn đường đường là Vô Nhai đại nhân lại bị vật nhỏ này làm cho bất lực, hơn nữa còn ngay trong tình huống này… Thật đúng là mất mặt!

“Chít chít?” Tiểu U Nhan hết nhìn đông lại nhìn tay trong chớp mắt, đôi mắt to trong veo như nước chợt thấy Vân Phong, hơi ngẩn ra rồi chớp chớp vài cái, nàng phì cười, xem ra là nó vẫn chưa quên này?”

“Rít?” Tiểu U Nhan rời khỏi Vô Nhai dè dặt bơi tới bên cạnh Vân Phong, Vô Nhai thấy thế lập tức quát nhẹ, “Đừng có qua đó!”

Vân Phong chậm rãi ngồi xổm xuống, vươn cánh tay mỉm cười, “Nhóc con, còn nhớ ta chứ?”

Vô Nhai ngạc nhiên, cái gì? Nàng lại từng quen biết với vật nhỏ này? Khúc Lam Y cũng ngạc nhiên, tiểu Phong Phong lại biết con vật bé xíu này?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Darkness_Angel, Heo kute, Meo meo hồ tiên, Mưa mưa, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen, thúy di
     
Có bài mới 02.09.2020, 20:20
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 874
Được thanks: 5429 lần
Điểm: 39.66
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7.2: Ta tìm thấy ngươi rồi!

Edit: Mavis Clay

Đôi mắt to trong veo như nước của tiểu U Nhan sáng lấp lánh, vui sướng bơi về phía Vân Phong, nhưng mới bơi vài cái lại lùi lại, nó đang e sợ khi nghĩ tới lúc đó Vân Phong đã lấy máu nó cho Trạch Nhiên, vì thế vẻ mặt có hơi hoài nghi.

“Lúc đầu là vì trợ giúp bạn bè, thực sự xin lỗi nhé, đã làm hại ngươi.” Vân Phong thành khẩn nói, tuy rằng chỉ lấy một chút máu của nó, không tạo thành bất cứ thương tổn gì, nhưng tiểu U Nhan đã nóng giận rời khỏi Vân Phong, trong lòng bị thương tới cỡ nào.

Tiểu U Nhan do dự một hồi, Vân Phong bất động chờ đợi, cuối cùng tiểu U Nhan dường như đã vượt qua chướng ngại, kiên định bơi về phía Vân Phong, nó lượn vòng mấy vòng quanh ngón tay nàng, quen thuộc với mùi hương của nàng, cuối cùng vui sướng sà vào lòng nàng mè nheo mà làm nũng.

Trái tim Vân Phong ấm áp, nó có thể thân thiết lại với mình là chuyện không thể nào tốt hơn. Vươn tay vuốt ve thân thể nhỏ bé, tiểu U Nhan vui sướng kêu lên, hai sợi râu trong suốt nhộn nhạo, vẻ mặt rất vui.

Khúc Lam Y trợn to mắt, thế rốt cuộc tình huống hiện giờ là sao thế?

Vân Phong đưa tay sờ tiểu U Nhan, rồi lại ngước mắt lên nhìn thân hình khổng lồ trước mặt, “Nhóc con, ngươi có trốn tạm đi được không?”

Tiểu U Nhan ngoe nguẩy cái đuôi, mè nheo trong ngực Vân Phong vài cái, không hề muốn rời đi chút nào, Vân Phong bất đắc dĩ, cứ thế này thì sao chiến đấu đây?

“Vật nhỏ, ngươi biết nàng à?” Vô Nhai lên tiếng, tiểu U Nhan xoay lại bơi rời khỏi lòng Vân Phong, chin chít mấy tiếng với Vô Nhai, vẻ mặt của hắn có chút cổ quái, nhìn Vân Phong một thoáng, cuối cùng thở dài, “Thôi, nể mặt vật nhỏ này, ta không so đo với các ngươi nữa.”

Vân Phong sững sờ, nàng không ngờ sự việc lại tiến triển như thế này. Dường như Vô Nhai rất quan tâm tới bé con này.

Tiểu U Nhan vui sướng uốn éo mình vài cái, chin chít mấy tiếng với Vân Phong, nàng mỉm cười, lại thêm một sinh vật nói chả hiểu gì rồi.

Lòng Vân Phong hơi động, ôm tiểu U Nhan trong tay, nó rất hưởng thụ uốn éo người, nàng thầm thì gì đó, tiểu U Nhan cái hiểu cái không gật đầu, nàng buông lrng tay ra, nó lập tức bơi tới chân Vô Nhai, ré lên nói.

Một lát sau, tiểu U Nhan đã nói xong thì uốn người huơ huơ về phía Vân Phong, vẻ mặt Vô Nhai bối rối, cuối cùng thở dài não nề, “Thôi, thôi.”

Vô Nhai cúi xuống, một chi duỗi ra, tiểu U Nhan uốn người lên, Vô Nhai đưa lên trời, chuyển người, “Hai người các ngươi, đi theo ta.”

Ánh mắt Vân Phong vui mừng, Khúc Lam Y ngạc nhiên, “Tiểu Phong Phong, vật nhỏ kia là gì thế?”

Vân Phong mỉm cười, “Nói ra thì rất dài…”

Tiểu U Nhan đột nhiên xuất hiện khiến tình hình đột ngột thay đổi, Vô Nhai cực kỳ quan tâm tới nó, lại vì nó mà đồng ý giúp Vân Phong một tay, nhưng nàng lại không chắc lắm với điều này, có điều cứ thử xem, hình như Vô Nhai quan tâm tới bé nhóc này hơn mình nghĩ nhiều.

Tiếng bước chân nặng nề của Vô Nhai vang lên, ầm ầm đinh tai, mặt đất cứ liên tục rung động, Vân Phong và Khúc Lam Y theo ở sau, dọc đường đám ma thú lẩn trốn trong Minh Hoang Sơn Lĩnh thấy cảnh này đều khá ngạc nhiên.

“Có thể theo sau Vô Nhai đại nhân, rốt cuộc họ là ai?”

“Chẳng lẽ là khách quý nào?”

Đám ma thú bàn tán xôn xao, dọc đường vào sâu trong Minh Hoang Sơn Lĩnh, cho tới trước một sơn động khổng lồ, Vô Nhai mới dừng lại, thân thể cao lớn ngồi phịch xuống, làm cả khu đất rung lên dữ dội.

“Nói đi, các ngươi muốn tìm ai?” Vô Nhai nói, bàn tay đặt xuống đất bằng, tiểu U Nhan bơi ra, lộn vòng trên không vài cái, vô cùng vui vẻ.

“Người Ly Ly tộc, hiện giờ hắn đang trốn trong Minh Hoang Sơn Lĩnh.”

“Ly Ly tộc? Đó chẳng phải là tộc sống ở Bắc Hải sao? Sao lại chạy tới Minh Hoang Sơn Lĩnh?”

Vân Phong nhíu mày, “Chuyện này nói ra rất dài dòng.”

Vô Nhai im lặng một thoáng, “Đã vậy thì đồng ý với ngươi, ta nhất định sẽ không thất hứa, ngươi ở đây chờ thêm vài ngày rồi sẽ có kết quả.”

Vân Phong trầm mặc, vài ngày…với tình hình này thì phải thoát ra trong vòng năm ngày, cho dù có Vô Nhai giúp một tay cũng không thể tìm được họ trong vòng hai ngày. “Được, làm phiền ngươi.”

Vô Nhai liếc Vân Phong, nàng nhìn thoáng qua tiểu U Nhan, nói ra vấn đề trong lòng, “Nhóc con này sao lại được ngươi coi trọng thế?”

Vô Nhai ngạc nhiên, đôi mắt như ngọn lửa bập bùng nhìn về phía tiểu U Nhan, “Ta thiếu đi vật nhỏ này, thì không còn gì cả.”

Vân Phong ngạc nhiên, sau đó mỉm cười không nói gì nữa, hai người cứ như thế đợi ở đây, chuyện tìm người cứ để cho Vô Nhai làm, còn Vân Phong thì làm bạn chơi đùa với tiểu U Nhan, tiểu U Nhan bỏ đi cách trở trước đây thân thiết với nàng, nàng cũng kể lại lúc gặp bé nhóc này cho Khúc Lam Y nghe, hắn nghe xong chỉ có thể thốt lên, duyên phận quả đúng là kỳ diệu.

Đã qua kỳ hạn năm ngày rồi, Vô Nhai vẫn đang trong công cuộc tìm kiếm, Vân Phong thì đã chuẩn bị tâm lý sẵn, mặc dù đã thỏa thuận là năm ngày, nhưng bây giờ nàng không thể từ bỏ được. Nếu không thì sẽ thất bại trong gang tấc.

Triêu Hi tộc chờ ở bên ngoài đã sớm chộn rộn, đã qua năm ngày rồi, Hạo Thiên thấy Vân Phong không ra ngoài như đúng hẹn, khóe miệng gợi lên nụ cười, hắn đã sớm đoán được nàng sẽ không ra ngoài, năm ngày để tìm kiếm với nàng thực sự quá ngắn, ngắn tới không thể ngắn hơn.

“Chúng ta đi!” Hạo Thiên ra lệnh, mang theo một đội quân tiến vào Minh Hoang Sơn Linh, còn La Đằng cũng mang theo một đội quân khác tiến vào, nếu Vân Phong không tìm được, vậy thì để chúng ta đi tìm, người nào tìm được thì là của người đó.

Hai mươi mấy cường giả Triêu Hi tộc dưới sự lãnh đạo của Hạo Thiên và La Đằng tiến vào Minh Hoang Sơn Linh, bắt đầu tìm người, còn Vân Phong và Khúc Lam Y thì vẫn đang chờ trong trung tâm Minh Hoang Sơn Lĩnh, có tin tức truyền về, không phải về người Ly Ly tộc, mà là về Triêu Hi tộc.

“Triêu Hi tộc cũng vào cả đây rồi?” Vô Nhai nghe vậy không khỏi ngạc nhiên, người Triêu Hi tộc tiến vào đợt này không ít tý nào, hắn nhíu mày, “Rốt cuộc bọn chúng tính làm gì…?”

Vân Phong cười lạnh, ý đồ của Hạo Thiên sâu xa thật đấy, nhìn ra được sự không tầm thường sau những hành động của nàng, lần này chắc hẳn cũng phải trà trồn vào, nếu như họ thực sự tìm được người Ly Ly tộc sớm hơn, lấy được mảnh bản đồ, nàng sẽ gặp khó khăn hơn.

“Mục tiêu của họ cũng là người Ly Ly tộc kia.” Vân Phong nói, vẻ mặt thoáng chút nhàn nhã, “Ta đánh giá cao sự kiên nhẫn của Hạo Thiên.”

“Người Ly Ly tộc kia rốt cuộc thế nào mà lại khiến nhiều người truy đuổi như vậy thế?” Vô Nhai khó hiểu, Vân Phong cười rộ lên, “Hiển nhiên là người nọ có giá trị để truy đuổi rồi.”

“Chít chít.” Tiểu U Nhan kêu lên, Vân Phong vươn tay vuốt ve, “Nếu như tìm trước được Triêu Hi tộc…”

“Không được, Minh Hoang Sơn Lĩnh chưa tới lượt Triêu Hi tộc lên tiếng.” Vô Nhai gằng giọng, xem ra hắn có không ít hiềm khích với Triêu Hi tộc.

Lại thêm ba ngày trôi qua, phía bên Vô Nhai đã có chút tin tức, cuối cùng cũng tìm được dấu vết của người Ly Ly tộc, dựa vào những gì điều tra được, địa điểm ẩn nấp của người nọ rất bí ẩn, hơn nữa còn thay đổi liên tục trong thời gian ngắn, tuyệt đối sẽ không dừng lại quá lâu ở một chỗ, đủ để thấy hắn cẩn thận tới mức nào.

“Không thể nào xác định được vị trí của thể của hắn, chỉ là ta có thể thu nhỏ lại phạm vi di chuyển của hắn, trước mắt hắn đang ở một chỗ sâu trong núi ở góc phải Minh Hoang Sơn lĩnh.”

Vân Phong gật đầu, có tin kiểu này đã là rất quý hóa lắm rồi, để tránh người kia lại di chuyển, nàng và Khúc Lam Y lập tức lên đường, tiểu U Nhan uốn éo người dường như cũng muốn đuổi theo, nàng bật cười sờ sờ nó, “Bé con à, ngươi nên sống ở đây đi.”

Vô Nhai im lặng, tiểu U Nhan chin chít kêu lên mấy tiếng rồi gật đầu, Vân Phong xoay người cùng Khúc Lam Y lao về phía mảnh đất kia, tốc độ hai người rất nhanh, là dùng cả toàn lực.

“Tại sao không đưa nó theo? Để nó vào không gian dung khí là được rồi mà?” Khúc Lam Y hỏi, Vân Phong mỉm cười, nghĩ tới hình ảnh vui vẻ khi tiểu U Nhan đi cùng với Vô Nhai, “Nó thực sự nên ở lại đây, chứ không phải ta, suy cho cùng ta vẫn là con người.”

Mắt Khúc Lam Y hơi sáng lên, cuối cùng mỉm cười, “Nói cũng phải.”

Chưa tới nửa ngày hai người đã tới được khu vực mà Vô Nhai đã nói, trước mắt là núi rừng rậm rạp, hơi thở vào đây nhất thời thực sự đúng là rất khó phát hiện, căn cứ vào dấu vết người Ly Ly tộc kia di chuyển, hiện giờ hắn đang ở hướng đông, xem ra là tính rời khỏi Minh Hoang Sơn Lĩnh.

Vân Phong nhắm mắt lại, Thổ Nguyên Tố dưới chân lan ra thấm vào đất, như cành cây của đại thụ xâm chiếm lan rộng ra trong lòng đất, so với Minh Hoang Sơn Lĩnh, mảnh đất này vừa sức với Vân Phong.

“Tìm thấy rồi.” Chẳng mấy chốc Vân Phong đã mở mắt ra, đột nhiên phi vào rừng, Khúc Lam Y theo sát ở sâu, bóng hai người như gió, thi thoảng nàng thay đổi phương hướng, hắn không khỏi lẩm bẩm, “Đi đường quanh co phức tạp như thế, người kia thực đúng là cẩn thận.”

Vân Phong nhếch môi, có trốn cẩn thận hơn thì sao, trong mắt nàng vẫn hiện rõ.

Hai người tiếp tục chạy như bay, tới một chỗ đất bằng phẳng Vân Phong đột nhiên dừng hẳn lại, bàn tay tụ lại Thổ Lực, vỗ mạnh vào đất.

“Ta tìm thấy ngươi rồi!”

“Ầm!” Mặt đất toạc ra mấy cái khe. Một bóng người bay vụt từ trong khe ra, chạy như điên vào trong rừng sâu.

Khúc Lam Y bổ tới một đạo Quang Nguyên Tố, nhưng tốc độ của người kia rất linh hoạt, tránh né được sự truy đuổi của Khúc Lam Y.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, lập tức đứng dậy đuổi theo. Vân Phong lộn cổ tay, Linh Mẫn Ngọc Bội xuất hiện, nhẹ nhàng vung lên trước, một sợi hơi thở được thu vào trong. Nhìn điểm sáng xuất hiện ngay sau đó bên trên, ánh mắt Vân Phong tươi cười.

“Nếu là chơi trốn tìm, thực ra ta am hiểu việc tìm người lắm đó.” Vân Phong cười khẩy, dừng lại, Khúc Lam Y nhìn điểm sáng đang không ngừng điên cuồng trốn chạy và thay đổi địa điểm trên Lĩnh Mẫn Ngọc Bội, cười lười biếng, “Cứ để hắn chạy đi, chúng ta đuổi theo từ từ ở sau.”

Hai người nhìn nhau cười, đuổi theo, có Linh Mẫn Ngọc Bội trong tay, người kia có bản lĩnh cỡ nào, trừ phi là biến mất khỏi thế gian này, cũng không thể chạy trốn được khỏi sự truy tìm dấu vết của Linh Mẫn Ngọc Bội.

“Ca! Hình như bên kia có động tĩnh gì đó.” La Đằng nghi ngờ nhìn về hướng đông, lập tức liên lạc với Hạo Thiên, tiếng Hạo Thiên nhanh chóng vọng lại, “Rất có thể là Vân Phong, đuổi theo, đừng để nàng phát hiện ra.”

“Ừm!” La Đằng gật đầu, phân phó với chục người phía sau, “Giấu đi hơi thở của các ngươi, không được lộ dù chỉ là một chút.”

Hơn mười bóng người xuất phát tới phía đông, lần lượt đi qua những nơi mà Vân Phong đã đi qua, nhìn cái khe sâu hoắm mở ra trên mặt đất, trong mắt La Đằng cháy lên ngọn lửa nóng bỏng, thực sự là Vân Phong làm ra. Nàng đã từng ở đây!

“Ca, đệ có thể chắc chắn, vừa rồi thực sự là do Vân Phong gây ra.”

“Ở đó chờ ta, đừng tùy tiện hành động.”

Liên lạc cắt đứt, ánh mắt La Đằng lóe lên nhìn hồi lâu vào cái khe trên mặt đất, cuối cùng nghiến răng nhìn khu rừng trước mặt, vung tay lên ra dấu, “Chúng ta vào!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Darkness_Angel, Heo kute, Meo meo hồ tiên, Mưa mưa, Thao Pham, Vũ Điệp, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen, thúy di
     
Có bài mới 06.09.2020, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 874
Được thanks: 5429 lần
Điểm: 39.66
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 89
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Giờ mới edit xong, hic

Chương 8: Mọi thứ thực sự vẫn về với Vân Phong!

Edit: Mavis Clay

Trong rừng sâu có hai bóng người lao thẳng về phía trước, Vân Phong nhìn Linh Mẫn Ngọc Bội trong tay, điểm sáng nhấp nháy trên đó vẫn đang không ngừng di chuyển, người kia rõ ràng rất kinh sợ, điên cuồng trốn chạy, cơ bản không dám dừng lại ở một nơi quá lâu, hệt như một chú chim sợ ná.

Vân Phong không nhanh không chậm theo ở sau, kéo giãn ra một khoảng cách thích hợp với hắn, phạm vi hoạt động của Linh Mẫn Ngọc Bội rất lớn, cho dù có kéo một khoảng cách lớn vẫn có thể dò xét được hành tung của người kia, ngược lại, người kia hoàn toàn không cảm nhận được hơi thở của hai người Vân Phong.

Cứ từ từ đuổi theo về trước, Vân Phong và Khúc Lam Y rất nhẫn nại, dù sao người kia cũng không thể tránh thoát được Linh Mẫn Ngọc Bội, nhưng chỉ chốc lát sau Vân Phong chợt phát hiện sự bất thường trên Linh Mẫn Ngọc Bội, phía sau hai người chợt có một điểm sáng lóe lên, nàng nhìn vào điểm sáng đó, La Đằng?

Phàm là người đã từng tiếp xúc với Vân Phong mà nàng cho là quan trọng đều được nàng ghi chép lại hơi thở vào Linh Mẫn Ngọc Bội, ngày nay nó đã ghi chép mấy mươi hơi thở, tuy nhiên chưa bao giờ có sai lầm, đây là chỗ cường đại của nó, có thể phân tích chính xác được tất cả các hơi thở, hiện lên vị trí chính xác của nó. Năm đó Linh Mẫn Ngọc Bội là do Hạo Nguyệt Điện Chủ đưa cho Vân Phong, lúc ấy ba điện chủ mỗi người có một cái, Lăng gia có thể chế tạo ra được thứ này có thể nói là gần như phát huy tối đa công năng Không Gian Lực rồi.

“Là ai thế?” Khúc Lam Y nhìn về phía Linh Mẫn Ngọc Bội, khóe miệng giương lên, “Đó là Hạo Thien và La Đằng à?”

Vân Phong ngạc nhiên, “Chàng đã đoán trước được rồi à?”

Khúc Lam Y bạt cười, “Tiểu Phong Phong không phải cũng thế sao, không nhìn thấy không có nghĩa là khí định thần nhàn. Hạo Thiên biết rõ thời gian năm ngày, La Đằng kia còn nhiều lần đuổi theo nàng, lần này chắc chắn cũng không ngoại lệ, bọn họ tiến vào Minh Hoang Sơn Lĩnh cũng là việc có thể đoán trước được.”

Ánh mắt Vân Phong khẽ quét ra sau, đúng là thế thật, trước đây La Đằng luôn trăm phương ngàn kế đuổi bám theo mình, trong lòng hắn luôn có sự không cam lòng với mảnh bản đồ, tuy rằng Vân Phong đã có dự tính sẵn trong đầu, nhưng nếu La Đằng theo kịp có khi sẽ làm xấu chuyện. Cũng may có Linh Mẫn Ngọc Bội, vị trí của La Đằng đều bị Vân Phong biết được, nếu hắn thật sự đuổi tận không buông, thì có thể bỏ lại được một chút.

“Đúng là đáng ghét thiệt mà.” Khúc Lam Y lạnh lùng lèm bèm, ánh mắt hiện rõ sự bất mãn, bọn họ không có thời gian rảnh mà đi đối phó với tiểu tử La Đằng này đâu, không có chuyện gì xấu thì tốt, lỡ mà có chuyện xấu, thì đừng trách hắn xuống tay độc ác.

Vân Phong và Khúc Lam Y thay đổi kế hoạch, hai người áp chế hơi thở xuống mức thấp nhất, tốc độ đẩy nhanh, phương hướng càng thêm bí ẩn, nhất là những dấu vết lưu lại trên đường, tại Vân Phong không có thời gian mà thôi, nếu có thời gian, nàng có thể để lại con đường sai cho La Đằng đuổi theo.

“Không thấy nữa?” La Đằng nhìn đầu mối đột nhiên biến mất, khó tin tìm kiếm lại cẩn thận, không có gì cả, từ hơi thở cho tới dấu vết.

“Không thể nào!” La Đằng khẽ thốt lên, rõ ràng lúc này dấu vết vẫn còn rất rõ mà, tại sao tới đây lại biến mất rồi? Cứ như là bị cố tình xóa đi vậy. Mắt La Đằng lóe lên, chẳng lẽ là do Phong Vân làm? La Đằng nghiến răng nhìn xung quanh, bất luận là hướng nào cũng có thể, cứ như vậy mất đi cơ hội truy tung thực đúng là đáng tiếc. Bây giờ hắn có muốn tiếp tục đuổi theo nữa cũng không có manh mối để mà dùng. Chỉ có thể ở tại chỗ đợi Hạo Thiên thôi.

“Xem ra là đã tạm dừng lại rồi.” Vân Phong cười khúc khích nhìn ngọc bội trong tay, điểm sáng La Đằng trên đó đã dừng lại, không có dấu hiệu di chuyển nữa. Vân Phong và Khúc Lam Y vẫn tiếp tục tiến lên, không tới bao lâu, một điểm sáng khác xuât hiện trên ngọc bội – Hạo Thiên.

“Tập hợp rồi?” Khúc Lam Y nhíu mày, Vân Phong cười nhạt, hai huynh đệ kia muốn gì không liên quan tới nàng, bây giờ nàng cần phải moi cho bằng được người Ly Ly tộc kia ra ngoài.

“Ca, ca đã đến rồi.” La Đằng thấy Hạo Thiên lập tức tiến lên nghênh đón, Hạo Thiên vội vàng chạy tới, sắc mặt sa sầm, “Chẳng phải bảo đệ đứng đó chờ sao? Sao lại tự tiện di chuyển?”

La Đằng ấp úng không nói được, Hạo Thiên trừng mắt nhìn hắn, “Phong Vân kia là ai chứ, đệ không đuổi được thì thôi đi, nếu đuổi được thì cho rằng dựa vào thực lực của bản thân có thể bắt được nàng sao?”

Mặt La Đằng không khỏi đỏ lên, “…Cho dù đệ không được, cũng còn những người khác…”

Hạo Thiên cười lạnh, “Tiểu La, đệ đừng quên thân phận của nàng. Đệ cho rằng nàng ấy không có trợ thủ sao?”

La Đằng ngẩn ra, đúng rồi. Phong Vân kia là Triệu Hồi Sư nhân loại. Hơn nữa còn là đa hệ, cái mà nàng không thiếu nhất chính là trợ thủ. Nếu hắn thực sự đuổi theo, thì đúng là không thể làm gì được, có khi còn bị đánh ngược lại.

“Thôi.” Hạo Thiên thấy dáng vẻ hối hận của hắn cũng không nỡ trách mắng, “Đệ ở lại đây không tiến nữa. E là đã mất dấu rồi, đúng không?”

Mặt La Đằng lại đỏ lên, “Ca.. ca cái gì cũng biết…”

Hạo Thiên không khỏi lắc đầu thở dài, mất dấu cũng tốt, không nên để tiểu La đối mặt trực diện với Phong Vân kia.

“Mất rồi cũng không sao, đệ có thể phát hiện ra được nàng cũng không dễ rồi. Bây giờ nàng đang hoạt động ở khu vực này, người nàng muốn tìm cũng ở đây, chia nhau ra. Tìm kiếm thật kỹ.”

“Dạ!”

Những cường giả bên cạnh Hạo Thiên và La Đằng chia nhau ra tứ tán, bắt đầu tím kiếm trong rừng sâu, La Đằng hối lỗi đi theo bên Hạo Thiên, Hạo Thiên cũng không nói gì nhiều, chỉ hỏi mất dấu Vân Phong ở đâu, sau khi La Đằng nói lại hắn đã hiểu được phần nào.

Thằng nhóc ngốc ngếch tiểu La này rõ ràng là bị chơi xỏ rồi!

Hạo Thiên quyết định bỏ qua những manh mối trước đây, hai huynh đệ đi về một hướng mới, La Đằng vẫn muốn hỏi tại sao lại không tra tiếp theo những đầu mối cũ, nhưng khi thấy sắc mặt âm trầm của Hạo Thiên thì không dám thốt lên câu nào nữa.

Hai người nối tiếp nhau bắt đầu tìm kiếm, người Ly Ly tộc kia thật đúng là xui xẻo, đã trốn vào một khu vực lớn như thế rồi vẫn bị tìm thấy được, chưa kể còn bị một đống người đuổi theo.

Bị hai nhóm người truy đuổi cùng một lúc khiến hắn như chú chim sợ ná, vốn đã khẩn trương lo lắng càng thêm ăn ngủ không yên, trong lúc vô tình khiến công việc lùng bắt của Vân Phong gặp trắc trở phần nào.

Lúc này hai người đang ngồi trên một gốc cây cao, thế cục hiện giờ bất lợi với Vân Phong. Có Hạo Thiên và La Đằng tham gia, hơn nữa còn không biết tiết chế quy mô tìm kiếm, khiến vốn đang ổn định bị thay đổi lớn.

Điểm sáng của người Ly Ly tộc vẫn đang nằm trong phạm vi tìm kiếm của Linh Mẫn Ngọc Bội, chỉ là trong thời gian ngắn hắn đã đổi không dưới mười địa điểm rồi, mỗi một chỗ chỉ dừng lại nhiều lắm là mấy phút, điều này gây cho Vân Phong rất nhiều khó khăn.

Ra tay không khó, nhưng phải nắm giữ thời cơ, Vân Phong muốn tránh được sự phát hiện của Hạo Thiên và La Đằng, một khi để hai người họ dây vào thì rất có thể sẽ làm hớ hành động truy bắt. Còn có những cường giả đang lục soát tứ tung trong rừng nữa, tất cả đều là ẩn hoạn.

“Hay là giết quách đi.” Khúc Lam Y lạnh lùng nói, trong mắt tỏa ra tia sáng khát máu, “Thay vì cứ phải phòng bị bọn họ, chi bằng giết chết hết toàn bộ.”

Vân Phong nhíu mày, “Giết chết không phải là không thể, nhưng số lượng cường giả quá nhiều, thay vì chúng ta lãng phí tinh lực vào họ, chi bằng bắt lấy mọi hành động của Ly Ly tộc kia.” Vân Phong giơ Linh Mẫn Ngọc Bội trong tay, “Suy cho cùng, chúng ta vẫn có ưu thế, vì chỉ có mỗi chúng ta là biết rõ được vị trí cụ thể của người kia.”

Khúc Lam Y nhíu mày, “Ý của nàng là…”

Mắt Vân Phong hơi lóe lên, thoáng hiện nụ cười, “Thay vì để hắn cứ tiếp tục chạy trốn chẳng có mục đích như thế, chi bằng bức hắn tới nơi mà chúng ta hài lòng.”

“Sau đó thì tóm gọn?”

Hai người nhìn nhau cười khúc khích, bắt đầu hình thành suy nghĩ chung, Ly Ly tộc kia đã trở thành cá trong chậu rồi.

Hạo Thiên và La Đằng vẫn chẳng thu hoạch được gì, sắc mặt của Hạo Thiên càng ngày càng đen, có phải Phong Vân cũng đang gặp khó khăn như bọn họ không, một khi nàng tìm được thứ mình muốn sớm hơn, thì bọn họ thành công dã tràng rồi.

“Ca, bây giờ chúng ta nên làm thế nào đây?” Trong lòng La Đằng cũng vô cùng nóng nảy, hai người họ không nói gì, các cường giả đi thu thập cũng không ngoại lệ. Ly Ly tộc này sẽ càng trốn kỹ hơn, nhiều người tìm hắn như thế vẫn khó tìm hắn như vậy.

Hạo Thiên cau chặt mày, cuối cùng nói, “Hiện giờ chúng ta đành phải thay đổi mục tiêu thôi, nếu không tìm được người nọ thì phải tìm Phong Vân. Tìm được Phong Vân nhất định sẽ thu được gì đó.”

Hai mắt của La Đằng sáng lên, đúng thế. Bọn họ chỉ cần ngồi làm ngư ông đắc lợi là được rồi.

Hạo Thiên thay đổi kế hoạch, ra lệnh mọi người không đuổi theo người Ly Ly tộc nữa, truy đuổi theo Phong vân. Mặc dù Vân Phong không để lại dấu vết, nhưng không ẩn nấp quá kỹ, chưa tới nửa ngày các cường giả đã truy ra được tung tích của nàng.

“Tốt lắm, quan sát nàng thật kỹ, bất luận nàng làm gì cũng đừng để lộ bản thân, chỉ cần ở xa quan sát là được rồi.”

Các cường giả tiếp nhận chỉ thị của Hạo Thiên, thận trọng theo sau Vân Phong, không chút thay đổi, La Đằng khó hiểu, “Ca, nếu đã tìm được thì sao không đuổi theo?”

Hạo Thiên cau này, “Nàng có thể đùa giỡn đệ như thế chứng tỏ biết đệ theo ở sau, chắc chắn có cách để nhận ra đệ, và cũng có thể là cả ta.”

La Đằng ngạc nhiên, “Những cường giả kia thì sao? Phong Vân sẽ không phát hiện ra sao?”

Hạo Thiên suy tư, “Mặc dù không quá chắc chắn, nhưng ta đoán có thể có một số đồ vật có thể truy tung, những cường giả kia nàng chưa bao giờ gặp, sẽ không phát hiện ra được, có thể bị nàng phát hiện dường như chỉ là những người từng gặp nàng.”

“Vậy thì bây giờ chúng ta nên làm gì đây? Ở đây chờ sao?”

Hạo Thiên cười vỗ vai La Đằng, “Tiểu La, đệ suy nghĩ nông cạn quá đấy.”

La Đằng hơi đỏ mặt, so với Hạo Thiên, hắn xử lý tình huống thực sự không bằng.

“Ta đã nói rồi, cả ta và đệ đều là mục tiêu có thể bị nàng phát hiện, hiển nhiên không thể tùy tiện lại gần. Những cường giả kia sẽ giám sát hành tung của nàng, chúng ta cũng có thể nắm chắc hơn, chỉ cần chờ tới lúc nàng sơ hở, hay một lúc nào đó sẽ là thời cơ của chúng ta, tới lúc đó xuât hiện cũng không muộn.

Không thể không nói, Hạo Thiên thực sự không hổ với sự nổi danh của mình, danh hiệu đệ nhất Đông Hải của hắn không phải chỉ là hư danh, đầu óc xem xét các mặt thực sự rất trôi chảy, các cường giả chỉ cần tuần theo chỉ thị của Hạo Thiên, từ xa theo sau Vân Phong, mỗi người đều thu lại hơi thở xuống mức thấp nhất, hơn nữa còn cố không để cho nàng phát hiện ra, và quả thực là nàng không phát hiện ra được.

Vân Phong theo như kế hoạch mà mình đã vạch ra, âm thầm tiến hành cùng Khúc Lam Y, tốc độ chạy trốn của người Ly Ly tộc kia thực đúng là nhanh. Nàng và Khúc Lam Y liên thủ lại cứ để cho hắn chạy trốn, không thể không nói, đây là điều Vân Phong không ngờ tới, nhưng lần này thì khác, lần này nàng có chuẩn bị mà tới, để gậy ông đập lưng ông.

Để bắt được người kia không chút sơ sẩy hiển nhiên cần phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng, Vân Phong vùi Thổ Nguyên Tố vào sâu trong khu vực mình đã chọn, một khi người Ly Ly tộc kia bước vào chắc chắn sẽ bị giam lại trong đó. Để phòng ngừa ngộ nhỡ, Khúc Lam Y cũng thả Ám Nguyên Tố ra để dự bị, nếu như Ly Ly tộc kia có thể thoát khỏi được Thổ Nguyên Tố thì sẽ có Ám Nguyên Tố chờ hắn.

Chuẩn bị xong tất cả, hai người bắt đầu hành động, không thể không nói Hạo Thiên rất thông minh, hai mươi mấy cường giả hắn chỉ phải vài tên theo Vân Phong mà thôi, những hải tộc còn lại thì làm việc lục soát, để nàng nghĩ rằng hắn vẫn không thay đổi kế hoạch.

Sau khi Vân Phong bố trí ổn thỏa xong, nàng vẫn đặc biệt chú ý tới Hạo Thiên và La Đằng, nhưng phát hiện ra hai người đều đang không nằm trong phạm vi tìm kiếm của Linh Mẫn Ngọc Bội, cách nàng cực kỳ xa.

Kế hoạch dụ bắt tiến hành ngay lúc này, Vân Phong và Khúc Lam Y theo chỉ dẫn của ngọc bội, chạy về phía người Ly Ly tộc kia ẩn náu, cố tình thả ra uy áp của mình, quả nhiên, người Ly Ly tộc kia lập tức quay đầu bỏ chạy.

Hai người cứ tiếp tục dí theo, hơi thở khi có khi không, truy kích vừa rõ ràng vừa bất định, khiến người Ly Ly tộc kia sau mấy phen bị đuổi tới mức kinh sợ trở nên luống cuống tay chân, không biết nên trốn ở đâu, bất giác đã tới nơi mà Vân Phong đã giăng bẫy sẵn.

Vân Phong và Khúc Lam Y nhìn nhau cười, tốt lắm.

Người Ly Ly tộc không hề biết rằng phía trước có một cái hố to đang chờ hắn nhảy xuống, chỉ biết lao về phía trước, chạy thục mạng như gió bão, tốc độ tới mức khiến Vân Phong và Khúc Lam Y đều phải tặc lưỡi.

“Thực lực của hắn rõ ràng chỉ ở Tôn Thần, tại sao tốc độ lại nhanh như thế?” Khúc Lam Y và Vân Phong đuổi theo ở sau, nàng nhìn điểm sáng đang điên cuồng lao về phía trước, mắt hơi lóe lên, “Hiển nhiên là có chút tuyệt ký nào đó rồi, dù sao cũng là người nắm giữ mảnh bản đồ, cũng cần phải có bản lĩnh trốn chạy mới phải.”

Chỉ chốc lát sau người Ly Ly tộc kia đã bị Vân Phong và Khúc Lam Y theo sát ở sau, cố tình dẫn dắt bước vào nơi đã chuẩn bị sẵn.

“Cái gì?” Một tiếng thét kinh hãi vang lên, mặt đất chợt hơi rung, Vân Phong và Khúc Lam Y đang theo ở sau nhanh chóng mỉm cười.

“Rầm rầm!” Cách đó không xa có một lớp bụi mù, Thổ Nguyên Tố mà Vân Phong bố trí ở đó đã khởi động, tạo thành một bức tường gốc góc bao bọc xung quanh mọc từ dưới lên, giam lại bóng người đang muốn nhảy ra bên trong.

“Vèo vèo!” Hai bóng người chạy tới, Vân Phong nhìn chỗ đất dựng lên thành tường, bên trong đang phát ra âm thanh, chắc là chú cá đang bị giam bên trong đang cố sức đánh ra, nàng từ trên không đáp xuống, chuẩn bị tóm lại người đang muốn phá lồng giam ra ngoài, chợt nghe tiếng “rắc rắc” vang lên, một phần tường bỗng bị xuyên thủng.

Vân Phong ngạc nhiên. Cái bóng nhanh chóng xông ra ngoài, tốc độ nhanh đến mức khó tin.

“A!” Một tiếng thét vang lên, mặc dù Thổ Nguyên Tố đã bị phá, nhưng vẫn còn Ám Nguyên Tố của Khúc Lam Y.

“Chát chát!” Hai bàn tay lớn màu đen tóm lấy hai chân đang muốn chạy, kéo mạnh lại, bóng người kia bị cưỡng ép lôi trở lại. Khúc Lam Y tối sầm mặt, vung tay lên, tốc độ lôi ngược càng nhanh hơn. Nhưng đúng lúc đó…

“Ầm!” Một làn sóng năng lượng cường đại đánh tới, hóa thành lưỡi dao sắc bén chém vào bàn tay Ám Nguyên Tố. Chiến Khí nhanh chóng bộc phát, cắt phăng bàn tay Ám Nguyên Tố.

Vẻ mặt Khúc Lam Y âm hàn, Vân Phong biến sắc vung tay lên. Thủy xích nhanh chóng được ném ra, muốn quấn người kia lại.

“Vèo vèo vèo!” Hơn mười bóng người đột nhiên từ đâu xuất hiện, hơn mười hơi thở đánh bật sợi xích của Vân Phong về. Một bóng người đáp xuống phía trước, bàn tay ma thú duỗi ra tóm lấy, Ly Ly tộc kia bị hắn khóa chặt trong tay.

“Hạo Thiên.” Vân Phong lạnh lùng nhìn Hạo Thiên và La Đằng từ dâu xuất hiện, phía sau họ còn có rất nhiều cường giả khác, Hạo Thiên cười lớn, nhìn Ly Ly tộc đang liều mạng giãy giụa trong tay mình, siết chặt bàn tay, “Đây có được tính là bọ ngựa bắt ve không nhỉ?”

Khúc Lam Y cười lạnh. “Bọ ngựa? Ngươi chưa xứng đâu.”

Vẻ mặt Hạo Thiên âm lãnh, liếc về phía Vân Phong, “Đã qua năm ngày rồi, các ngươi không chủ động rời khỏi Minh Hoang Sơn Lĩnh là đã làm trái với ước định ban đầu rồi, ta nghĩ việc làm hôm nay của ta cũng không phải quá đáng.”

Vân Phong nhíu mày, “Vậy ngươi có thể cũng rất rõ, thời gian năm ngày chỉ là câu nói khách sao vỏ ngoài.”

Hạo Thiên sững sờ, sau đó cười phá lên, “Cho dù thế nào thì cũng là các ngươi làm trái với lời hứa trước, còn về cái này, thứ cho ta không thể giao cho các ngươi.”

Sắc mặt của Vân Phong và Khúc Lam Y trầm xuống, xem ra là muốn đánh nhau sao? Thực lực của Hạo Thiên cũng đã vào Thần Vương rồi, hắn là đối thủ có sức nguy hiểm lớn nhất, nhưng có một mình hắn cũng thôi đi, hắn còn dẫn theo hơn hai mươi cường giả Tôn Thần, nhiêu đó cũng đã tương đương với mấy Thần Vương rồi.

Cứ như thế, phía bên Vân Phong rõ ràng yếu hơn, cơ bản đấu không lại.

Vân Phong nghiến răng, đấu không lại… chẳng lẽ phải nhường trắng ra. Không thể nào!

Bàn tay Hạo Thiên căng lên, người bị hắn nắm chặt ho khan khổ sở, thậm chí ánh mắt còn hơi mang vẻ tuyệt vọng, La Đằng bên cạnh nói, “Ca, thứ mà Vân Phong tìm có lẽ không phải hắn, mà chính là đồ trên người hắn.”

Hạo Thiên nhíu mày, hắn hiển nhiên biết điều này, nhưng hắn muốn biết Phong Vân đang muốn tìm thứ gì?

Vân Phong nhíu mày, chuyện mảnh bản đồ tuyệt không thể để Hạo Thiên biết được, tin chắc người Ly Ly tộc này cũng sẽ không tiết lộ, nếu không mạng của hắn rất có thể sẽ kết thúc ngay giây tiếp theo.

“Phong Vân, rốt cuộc ngươi đuổi theo để làm gì?” Hạo Thiên không nhịn được hỏi, ánh mắt hướng về phía Vân Phong.

Nàng cười lạnh, dưới tình hình này có quỷ nàng mới nói ý.

“Không nói cũng không sao, chúng ta sẽ mang người này về Triêu Hi tộc, thẩm vấn chi tiết là được.” Hạo Thiên cười lạnh, nắm chặt người kia trong tay rồi xoay người, Vân Phong và Khúc Lam Y đồng thời ra tay, sao có thể để ngươi cứ thế rời đi được chứ?

“Rầm rầm!”

“Ầm!”

Hai hơi thở va vào nhau, bụi đất bay tứ tung. Hai bóng người hiện ra từ trong bụi đất mù mịt tiến về phía cạnh Hạo Thiên.

Hạo Thiên cười lớn, hơn mười bóng người chắn trước mặt hắn.

Chết tiệt! Vân Phong thầm mắng trong lòng. Chỉ tiếc là hiện giờ nàng không thể gọi ma thú khế ước ra được, nếu không thì…

“Phong Vân, thực lực của ngươi đúng thực là rất mạnh, nhưng mà một chọi mười mấy đối với ngươi hình như vẫn hơi quá sức. Khuyên ngươi vẫn đừng nên liều mạng thì hơn.”  Hạo Thiên nói, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Vân Phong.

“Hạo Thiên! Minh Hoang Sơn Lĩnh không phải là nơi Triêu Hi tộc các ngươi định đoạt đâu.” Khúc Lam Y quát lên, Hạo Thiên khẽ cau mày, La Đằng bên cạnh cười phá lên, “Ha ha! Nực cười! Minh Hoang Sơn Lĩnh này nằm trong lãn thổ Triêu Hi tộc, hiển nhiên là thuộc khu vực quản lý của Triêu Hi tộc rồi. Không phải do Triêu Hi tộc định đoạt thì còn là ai nữa?”

“Là ta mới đúng!” Một âm thanh hùng hậu vang lên, tiếp đó là mặt đất rung động lên dữ dội. Hai người Hạo Thiên và La Đằng liền biến sắc.

Làn không khí nóng bỏng chợt phả vào trong mặt. Nháy mắt bức người bên Hạo Thiên lui lại vài bước.

“Là ai?” La Đằng bất mãn rống lên, trong lòng cực kỳ khó chịu. Ngay cả Hạo Thiên cũng hiện vẻ tức giận, vài người còn lại thì không dám làm càn như thế.

“Vô Nhai!” Trong lòng Vân Phong vui vẻ, ngẩng đầu lên thì thấy Vô Nhai với thân hình to lớn đang đi về phía này, mặt đất rung động kèm theo làn sóng nhiệt xộc vào mũi, thậm chí còn xen lẫn chút tiếng lửa lách tách. Hơi thở cường đại của Vô Nhai càng lại gần, sắc mặt của Hạo Thiên càng nặng nề, hắn hiển nhiên là biết, thực lực của Vô Nhai cao hơn hắn rất rất nhiều.

Vô Nhai đi để lại dấu chân rõ rệt của hắn trong khu rừng thành một con đường, cỏ bên đường bị đốt cháy, cây cối đều phải tôn sùng, Hạo Thiên ngửa đầu nhìn lên, “Ngươi là kẻ nào?”

Đôi mắt như ngọn lửa của Vô Nhai nhìn Hạo Thiên, “Ngươi nghĩ gì mà dám giương oai ở đây?”

“Ngươi nói gì?”  Vẻ mặt Hạo Thiên giận dữ, nhưng lại không dám giơ tay công kích, chỉ có thể cố nén lại sự phẫn nộ trong lòng mình, lý trí của hắn vẫn còn.

“Chít chít!” Vật thể nhỏ xíu không biết từ đâu bơi ra, quắn quéo lướt về phía Vân Phong, nàng vội vươn tay chộp lấy tiểu U Nhan vào lòng, tiểu U Nhan vui sướng kêu lên mấy tiếng, vui vẻ ngọ nguậy trong lòng nàng.

Vô Nhai yên lặng nhìn nàng, nàng mỉm cười, biết lần này nhờ có tiểu U Nhan nên Vô Nhai mới không mặc kệ chuyện của nàng.

“Minh Hoang Sơn Lĩnh ở trong Triêu Hi tộc, dĩ nhiên là nằm dưới sự quản lý của Triêu Hi tộc. Huynh của ta là người đứng đầu Triêu Hi tộc, cũng là đệ nhất Đông Hải.” La Đằng tức giận gào lên, Vô Nhai chuyển tầm mắt, trong mắt có ngọn lửa bùng lên, “Đệ nhất? Thật là nực cười! Minh Hoang Sơn Lĩnh thì liên quan gì tới Triêu Hi tộc các ngươi? Lúc nào thì Triêu Hi tộc lại hùng hùng hổ hổ quản lý cả Minh Hoang Sơn Lĩnh thế?”

“Ngươi…” La Đằng còn muốn nói thêm nhưng bị Hạo Thiên cản lại, ánh mắt phức tạp.

Minh Hoang Sơn Lĩnh mặc dù ở trong lãnh thổ Triêu Hi tộc nhưng lại là một nơi cực kỳ đặc biệt, nó không chịu sự quản lý của Triêu Hi tộc, Hạo Thiên cũng rất khó hiểu tại sao lại có một nơi đặc biệt như thế, nhưng các thế hệ trước của Triêu Hi tộc chỉ bảo hắn rằng: đây là quy củ.

Dù sao Hạo Thiên cũng chỉ là một người trẻ tuổi, mặc dù so với những người khác trầm ổn hơn rất nhiều, nhưng suy cho cùng vẫn chưa trưởng thành hoàn toàn, trong lòng hắn, mọi thứ nằm trong lãnh thổ Triêu Hi tộc hiển nhiên đều do tộc quản lý, không có ngoại lệ.

“Tiểu La, tạm thời đệ đừng lên tiếng.” Hạo Thiên nói, mắt nhìn về phía Vô Nhai, “Vị tiền bối này, tại hạ biết có tồn tại một quy tắc, nhưng thời gian trôi qua lâu rồi, quy tắc này… khả năng lớn cũng không cần lặp lại nữa.”

“Tiểu tử kia, ngươi là cái thá gì?” Vô Nhai nói, bật ngược lại hoàn toàn lời của Hạo Thiên, sắc mặt của hắn quẫn bách, đây là lần đầu tiên hắn bị xem thường như thế.

“Cái gì mà trong năm ngày, thật sự coi Minh Hoang Sơn Lĩnh là lãnh thổ của Triêu Hi tộc các ngươi sao?” Vô Nhai hơi tức giận, “Lão già Triêu Hi tộc cũng nghĩ như thế sao?”

Hạo Thiên chợt cảm thấy nặng nề, các trưởng bối Triêu Hi tộc hiển nhiên không hề cho là thế, bọn họ đều tuân thủ nghiêm ngặt cái gọi là quy tắc kia. Thấy Hạo Thiên im lặng không nói gì, Vô Nhai cười lạnh, “Lão già này còn chưa tới nỗi hồ đồ, dù sao Minh Hoang Sơn Lĩnh cũng không phải là địa bàn của Triêu Hi tộc, bất kỳ lời nói nào cũng ngươi ở đây đều không có tác dụng đâu.”

Sắc mặt Hạo Thiên âm trầm, bắt đầu hiểu Vô Nhai đang giúp đỡ ai.

“Giao người trong tay các ngươi ra đây.” Vô Nhai lạnh lùng nói, Hạo Thiên cảm thấy nặng nề, thực đúng là thế. Bàn tay thú không khỏi căng thẳng, Ly Ly tộc bị ghìm cổ khổ sở nấc lên, La Đằng bên cạnh gào lên, “Giao ra? Nằm mơ!”

“Là chúng ta bắt được hắn mới đúng.” Vân Phong lạnh lùng nói.

La Đằng nhướng mày, “Vậy thì sao? Là các ngươi không tuân theo ước định ban đầu trước mà.”

“Ta không hề nghe nhầm, nếu là thất hứa cơ bản là các ngươi thất hứa trước.” Khúc Lam Y nhướng mày, ánh mắt mang vẻ châm chọc, tiếng của La Đằng hơi yếu đi, ánh mắt cầu cứu nhìn Hạo Thiên, hắn nghiến răng, hắn thực sự không ngờ rằng Vân Phong lại có quen biết với một nhân vật như thế. Rốt cuộc là chuyện đã xảy ra vào lúc nào?

“Nhóc con, dựa vào lời ngươi vừa nói ta muốn mạng ngươi cũng không quá đáng. Bây giờ giao người ra, ta có thể tha mạng cho các ngươi.”

Sắc mặt Hạo Thiên càng sa sút hơn, lời của Vô Nhai không hề giả dối chút nào, hắn cũng hiểu, nếu hắn không giao người, rất có khả năng sẽ không tìm lấy lối ra khỏi nơi này.

  Hạo Thiên cũng chẳng phải là tên ngốc xông xáo hùng hổ gì, hắn vẫn luôn cân nhắc thiệt hơn, tuyệt đối sẽ không lấy tính mạng của mình ra đùa giỡn, huống chi bên cạnh hắn còn có tiểu La, hắn không thể bất cẩn được. Mặc dù phía bên hắn có hai mươi cường giả, nhưng không phải là đối thủ của vị trước mắt này. Hôm nay đúng thực là do hắn thất toán. Thật là đáng tiếc!

Vẻ mặt Hạo Thiên thay đổi, buông tay ra dùng sức ném đi, người Ly Ly tộc đang bị nắm giữ lập tức bị ném đi, vừa đạt dược tự do hắn lập tức muốn chạy đi nhưng bị Ám Nguyên Tố của Khúc Lam Y tóm lại ngay lập tức, cưỡng ép kéo lại về phía kia.

“Ca! Sao ca…” La Đằng thấy Hạo Thiên làm thế lập tức bất mãn, Hạo Thiên bất mãn nhìn hắn, sau đó rít qua kẽ răng, “Đã giao người ra rồi.”

Mắt Vô Nhai lóe lên, “Cho các ngươi nửa ngày, nếu không rời đi thì để mạng lại đây. Còn nữa, Triêu Hi tộc mà còn dám bước vào Minh Hoang Sơn Lĩnh nữa thì giết không tha.”

Huyệt thái dương của Hạo Thiên giật lên liên hồi, vẻ mặt La Đằng khó tin, còn muốn tranh cãi tiếp nhưng bị Hạo Thiên dùng lực mạnh cản lại, đoàn người Hạo Thiên vội vã rời đi, trong vòng nửa ngày phải rời khỏi được Minh Hoang Sơn Lĩnh, thực đúng là hơi khó đó.

“Ca! Ca sao thế?” La Đằng bị Hạo Thiên túm chặt kéo ra ngoài, trong lòng cực kỳ bất mãn, theo hắn nghĩ không giao người thì sao chứ? Cùng lắm thì đánh nhau một trận, dầu gì cũng vẫn chạy khỏi đây được.

“Chúng ta không có bất kỳ phần thắng nào đâu, bất kể là chiến đấu hay chạy trốn.” Hạo Thiên sa sầm sắc mặt, La Đằng sửng sốt, “Thất toán rồi, cuối cũng vẫn thua trên tay nàng, Phong Vân!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, Meo meo hồ tiên, Mưa mưa, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen, thúy di
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 690 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banta, bongbep, Btdrvh, congchua123, Heo kute, lq0410, lyquanhuyen, Ninhngoan04082015, Tuyết Tring và 97 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 228, 229, 230

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 228, 229, 230

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 136, 137, 138

7 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 34, 35, 36

11 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

12 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

17 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Thích Cháo Trắng: Hế lô mọi người
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 402 điểm để mua Bông tai đá Citrine
longxu2012: Ai có truyện trùng sinh hay không gt mình với?
ngứa đòn cute: rất ngứa đòn
Đào Sindy: Chào các bạn :))
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Taylucdiep: hi cả nhà
real_qingxia: Hello mn :3
Độc Bá Thiên: Hê lô
:kiss5: :iou: Đào e iu :kiss:
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 216 điểm để mua Mickey và Minie
Tiểu Miu: anh nói tôi đều nghe
Tiểu Miu: lục manh tĩnh
mymy0191: Chúc mọi người buổi tối vui vẻ��
mymy0191: :D
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 473 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 339 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
cungquanghang: hi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 321 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 417 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 259 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Bánh bao cute: hello mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 440 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 263 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 200 điểm để mua Đồng hồ đeo tay

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.