Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 650 bài ] 

Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

 
Có bài mới 11.05.2020, 20:10
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 834
Được thanks: 4683 lần
Điểm: 38.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 89
#nguyen_thao_nguyeb: :v Vã quá rồi à nàng

Chương 153: Bản thể của Hoa tỷ.

Edit: Mavis Clay

Trung Khu và Nội Khu Vạn Thú Sơn Mạch phân kia ranh giới rất nghiêm khắc, ma thú sinh sống ở Trung Khu không được phép bước vào trong Nội Khu, một khi có kẻ tự tiện không xin phép xông vào sẽ bị Nội Khu xử lý, kết quả thế nào không thể biết được. Ít nhất phải là cường giả Tôn Thần cấp năm trở nên bước vào mới được Nội Khu ngầm cho phép, đây được coi là một sự tôn kính dành cho cường giả. Nhưng cường giả cũng phải biết rõ một điều, mặc dù thực lực Tôn Thần cấp năm là không thấp, nhưng hành sự trong Nội Khu vẫn phải cẩn thận.

Vừa bước vào biên giới Nội Khu, mọi người tập tức cảm nhận được bầu không khí xung quanh căng thẳng trong vài giây, khắp không gian tràn đầy ý dò xét, làm tinh thần của Vân Phong không khỏi căng thẳng hơn, Nội Vực không phải là nơi bọn họ có thể xông loạn, nếu thật có quy tắc gì đó, bọn họ rất có thể sẽ phải đối mặt với một trận ác chiến.

Cũng may cảm giác căng thẳng khiến cả người Vân Phong không được tự nhiên kia nhanh chóng biến mất, mọi người không khỏi thở phào một hơi.

“Xem ra chúng ta đã được chấp nhận rồi.” Trạch Nhiên lau mồ hôi trên trán, lén nhìn vẻ mặt Khúc Lam Y, phát hiện hắn cũng có chút căng thẳng. Có thể khiến Khúc Lam Y cảm thấy khẩn trương, ma thú trong Nội Khu không hề đơn giản.

“Cẩn thận mà vào, chúng ta đừng làm ra những động tĩnh quá lớn.” Mộc Thương Hải nói, gương mặt lạnh lẽo cảnh giác nhìn xung quanh, “Hơi thở của chúng ta hoàn toàn xa lạ với nơi này nên chắc chắn sẽ bị chú ý nhiều mặt, thoát khỏi những sự chú ý này trước đã, tốt nhất chúng ta đừng nên đánh động quá lớn.”

Vân Phong gật đầu, vừa tới địa bàn của người ta, đương nhiên phải hành động khiêm tốn một chút. “Trạch Nhiên, việc cứu Hòa tiểu thư không thể gấp được, chúng ta còn cần tìm hiểu thông tin nhiều mặt nữa.”

Trạch Nhiên gật đầu, trong đầu xẹt qua một gương mặt, nghĩ tới cốt nhục của mình trong bụng nàng, nội tâm lại dời sông lấp biển, không nhịn được nôn nao. Hắn vốn cho rằng nàng sẽ tiếp tục sống cùng với tộc ma thú đó, với những thứ mà hắn đã đưa cho nàng lúc đó, nợ nần giữa bọn họ đã thanh toán xong cả rồi… Nhưng lại không ngờ rằng…

“Hay là tìm nơi có ma thú sống trước đã, rồi bàn lại kế hoạch.” Khúc Lam Y nhìn rừng cây rậm rạp trước mắt, mọi người đều đồng ý, tốc độ của đoàn người chậm lại không ngừng tiến vào bên trong. Nội Khu hầu như không có tranh đấu, các tộc ma thú sống trong Nội Khu đều có thực lực cường hãn, số lượng lại không nhiều, kích thước tộc quần rất khổng lồ, lúc này bên trong Nội Khu đã sớm được phân chia lãnh thổ hoàn hảo dành cho thế lực của mình, sẽ không dễ dàng bị thay đổi như Trung Khu hay Ngoại Khu.

Mọi người băng xuyên qua khu rừng rậm rạp, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn khác.

Trước mặt là một bình nguyên mênh mông bát ngát, các kiểu kiến trúc khác nhau lớn nhỏ xa gần, mặc dù không bằng các tòa nhà tinh xảo của con người, nhưng lại khác ở chỗ mang phong cách thô cuồng, hơi thở ma thú cường đại phả vào mặt, thấm thẳng vào trong người. Sắc mặt Vân Phong và Trạch Nhiên khẽ biến đổi, các tộc quần ma thú sinh sống ở đây đều không hề đơn giản.

“Đây mới chính là bộ mặt thật của ngọn núi này…” Khúc Lam Y nhìn khung cảnh trước mắt cười khẽ, không thể không nói cảnh tượng này khiến hắn rung động không nhỏ, nhìn sơ có thể thấy được có mấy thế lực lớn phân chia nhau khu vực rộng lớn này, bọn họ nên làm việc cẩn thận hơn mới được.

“Các ngươi thuộc bộ tộc nào, hãy xưng tên.” Mấy giọng nói nghiêm nghị vang lên, vài bóng người từ các hướng thoáng hiện ra chắn trước mặt nhóm Vân Phong, tổng cộng có năm người, thực lực của cả năm đều là Tôn Thần.

“Hử? Một người trong đó hình như là… hải tộc?” Năm thủ vệ nhạy bén cảm nhận được hơi thở hải tộc tỏa ra từ người Vân Phong, ánh mắt không khỏi hiện lên sự kinh ngạc, từ khi nào hải tộc Vô Tận Hải lại chạy tới đại lục rồi?

“Vị này… chẳng lẽ là họ hàng xa của Dật Phượng tộc?” Ánh mắt mấy thủ vệ chuyển sang Trạch Nhiên, Trạch Nhiên ngẩn ra, Dật Phượng? Chẳng lẽ đó chính là… tộc của nàng ấy?

Khúc Lam Y nhướn cao ngọn mày, mắt Vân Phong lóe lên, “Vị này thực sự là họ hàng xa của Dật Phượng tộc, chúng ta là bằng hữu của hắn, lần này đi cùng với hắn, sẵn tiện thăm thú Vạn Thú Sơn Mạch là như thế nào.”

Trạch Nhiên ngạc nhiên, sau đó choàng hiểu, “A… Ừ, quả thực là thế.”

Mấy thủ vệ nhìn nhau, lúc này mới mỉm cười, “Thì ra là thế, có cần tại hạ dẫn đường cho các vị không?”

Trạch Nhiên thân thiện lắc đầu tỏ vẻ từ chối, “Không đâu, đã lâu rồi không trở lại, ta đi loanh quanh xem chút, không vội trở về tộc.”

Mấy thủ vệ cười, “Đã thế thì không làm phiền nữa, mời các vị đi.” Mấy thủ vệ nhường đường, mọi người thầm thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt Trạch Nhiên phức tạp đi tới, mấy người còn lại thở phào theo sau, không tới bao lâu đã không thấy bóng của các thủ vệ nữa.

Đoàn người lại tiếp tục tiến vào bên trong, không một ai lên tiếng, khi đã đi được một khoảng nhất định, lúc này Mộc Thương Hải mới thầm thì, “Vừa rồi là sao?’

Vẻ mặt Trạch Nhiên phức tạp, nhìn thẳng về trước, “Từng hơi thở của các tộc ma thú đều không giống nhau, nó giống như đại diện cho thân phận vậy, dù là ma thú hóa thành hình dáng con người cũng không ảnh hưởng tý nào, chỉ cần hơi thở khuếch tán là sẽ hiển thị thân phận tộc quần của mình.”

“Những điều này lo liệu giúp chúng ta rất nhiều.” Khúc Lam Y nhìn Trạch Nhiên một thoáng, “Giống như cho chúng ta một thông tin cực kỳ quang trọng vậy.”

“Dật Phượng tộc, đây chính là tộc của vị Hòa tiểu thư kia?” Mộc Thương Hải lẩm bẩm tự hỏi, Vân Phong đáp lại, “Hơi thở ma thú không thể nào bị nhận nhầm được, mặc dù Trạch Nhiên được cho là họ hàng xa, có thể là vì nguyên nhân hơi thở không thuần, dù sao cũng đã bị lẫn với hơi thở con người.”

“Họ hàng xa thì họ hàng xa, cuối cùng chúng ta cũng có một mục tiêu rõ ràng.” Khúc Lam Y đánh ngáp, Nhục Cầu trên vai Vân Phong lười biếng quét đuôi không phát biểu ý kiến.”

“Thái độ của họ khi nói tới Dật Phượng tộc rất cung kính, xác định thân phận họ hàng xa của Trạch Nhiên xong không khỏi quá mức khách khí.” Mộc Thương Hải cau mày, Vân Phong bật cười, “Điều này chứng tỏ, ở đây Dật Phượng tộc thuộc về đỉnh kim tự tháp.”

Sắc mặt Trạch Nhiên trầm xuống, Khúc Lam Y thấy thế không khỏi hỏi, “Chẳng lẽ ngươi… không biết gì cả?”

Trạch Nhiên cười lạnh, “Ta có thể biết gì? Đương nhiên… ta chẳng biết gì cả, cũng không muốn biết.”

“Khụ khụ! Chúng ta biết đó là Dật Phượng tộc coi như đã thu hoạch lớn rồi, bây giờ tìm chỗ có thể dừng chân đã, sau đó hỏi thăm thật kỹ chuyện gì xảy ra ở Dật Phượng tộc thôi.” Vân Phong cười vỗ vai Trạch Nhiên, cảm nhận được sự cứng ngắc của hắn, trong lòng thầm thở dài một tiếng bất đắc dĩ.

“Nói thì dễ, chỉ là… chúng ta nên đi đâu?” Mộc Thương Hải cười khổ nhìn cảnh quan trước mặt, rõ ràng được phân chia khu vực cực kỳ rõ ràng, mỗi khu vực đại diện cho một tộc quần, nơi này không giống Trung Khu và Ngoại Khu, phân biệt giữa các tộc quần rất rõ ràng và nghiêm khắc.

“Trước tiên tìm một nơi nhỏ đi, hơi thở ma thú đặc biệt trong người hắn rất dễ bị chú ý, trước hết cần biết rõ tình huống để ra đối sách đã.” Khúc Lam Y nói, cất bước tiến lên, Vân Phong cười khẽ với Trạch Nhiên, “Đi thôi.”

Trạch Nhiên trầm mặt gật đầu, Mộc Thương Hải lắc đầu bất đắc dĩ theo sau. Mặc dù bên trong Nội Khu toàn là ma thú cấp bậc trên Tôn Thần sinh sống, nhưng cũng có lớn có nhỏ, có phân chia mạnh yếu, thế lực càng mạnh càng tôn quý, các tộc quần lớn nằm sâu ở bên trong, còn bên ngoài là một số tiểu tộc tương đối yếu hơn.

Nhóm người Vân Phong tùy tiện tìm một chỗ ở tộc phía ngoài dừng chân, chủ yếu là muốn nghĩ cách làm sao thể có được thông tin về Nội Vực, tỷ như phân chia thế lực, tầng lớp thế lực, quan trọng nhất là các thông tin và Dật Phượng tộc.

Trạch Nhiên không đi hành động cùng Vân Phong, hơi thở ma thú trong cơ thể hắn chính là từ Dật Phượng tộc, tuy không tinh thuần nhưng vẫn có liên quan, để phòng ngừa bất trắc, Trạch Nhiên ở lại chỗ đặt chân, chuyện hỏi thăm tin tức để ba người Vân Phong đi làm.

Trạch Nhiên rất muốn từ chối, nhưng biết mình có thể sẽ mang tới rắc rối nên đành phải ở lại, có điều sắc mặt rất khó coi. Một ngày trôi qua, đến hoàng hôn ba người Vân Phong trở lại, Trạch Nhiên đứng dậy, “Nghe ngóng được gì không?”

Mộc Thương Hải và Khúc Lam Y ngồi xuống, hai người không nói gì, Trạch Nhiên nhìn sang Vân Phong, “Rốt cuộc… thế nào?”

“Không có gì, chỉ là hơi mệt chút thôi.” Vân Phong cười ngồi xuống, xoa xoa bả vai của mình, “Nhưng mà chúng ta có nghe được.”

“Nói nghe xem.” Trạch Nhiên ngồi xuống nhìn chằm chằm vào Vân Phong, nàng mỉm cười, “Đương nhiên là sẽ nói cho ngươi nghe, nhưng mà trước hết để ta lấy hơi đã chứ?”

Trạch Nhiên ngạc nhiên, Khúc Lam Y và Mộc Thương Hải bên cạnh cười khẽ, Trạch Nhiên mất tự nhiên hơi cúi đầu, Vân Phong bật cười, “Trạch Nhiên, ngươi cũng hơi lo lắng cho vị Hòa tiểu thư kia đúng chứ?”

Trạch Nhiên hơi run lên, xoay mặt, “Ta chỉ lo lắng cho đứa trẻ trong bụng của nàng, dù sao… cũng là con ta.”

Con ngươi chợt lóe, Vân Phong mỉm cười, “Được rồi, ta sẽ nói về tình hình chung nhất trong Nội Khu, các tộc ma thú trong Nội Khu không nhiều, các tộc quần sống ở ngoài mà chúng ta đang ở tạm hiện tại chỉ có mười tộc, họ đều dựa dẫm ở dưới trướng Tam Đại Thú Tộc.”

“Tam Đại Thú Tộc?” Trạch Nhiên sửng sốt.

Vân Phong gật đầu, “Dật Phượng tộc của vị Hòa tiểu thư kia chính là một trong số đó.”

Trạch Nhiên biến sắc, trong lòng Vân Phong rất nghi ngờ, theo lý một ma thú có địa vị tôn quý như Hòa tiểu thư sao lại xuất hiện ở Trung Khu? Hơn nữa còn cùng Trạch Nhiên… Vì sao người Dật Phượng tộc lại tới Trung Khu bắt Hòa tiểu thư lại, chẳng lẽ là vị Hòa tiểu thư này bỏ trốn khỏi nhà?

“Ta nghĩ chúng ta không cần cứu làm gì nữa.” Trạch Nhiên lạnh lùng lên tiếng, “Nàng ấy là người của Dật Phượng tộc, địa vị chắc chắn không thấp, trở lại tộc quần chẳng phải là tốt sao? Chúng ta sẽ không cần phải lo lắng cho nàng.”


“Còn đứa con của ngươi trong bụng nàng?” Khúc Lam Y ngẩng lên hỏi, “Ngươi có thể không quan tâm không hỏi han sao?”

“Đó là chuyện ngoài ý muốn của ta. Nếu nàng đã trở về tộc, đứa trẻ ra sao chắc chắn không cần ta phải quan tâm.”

“Có lẽ chuyện không thuận lợi như ngươi tưởng tượng đâu.” Vân Phong nói.

Trạch Nhiên nhìn nàng, “Không thuận lợi?”

Vân Phong gật đầu, “Ta có nghe một tin đồn khác, Hòa tiểu thư kia bị bắt về rồi, nghe nói… Dật Phượng tộc phải xử tử nàng.”

“Cái gì?” Trạch Nhiên đứng phắt dậy, tim đập lên loạn xạ. Xử tử nàng? Tại sao lại xử tử nàng ấy? “Tại sao lại xử tử nàng ấy… Chẳng lẽ là…”

“Đứa con trong bụng nàng là sinh mạng kết hợp với con người, đây là một sự sỉ nhục rất lớn với ma thú.” Khúc Lam Y bên cạnh lạnh nhạt lên tiếng, nhìn thẳng vào Trạch Nhiên, “Trong mắt ma thú, con người là một sự tồn tại hèn mọn và đê tiện, không có tư cách để đứng ngang hàng với bọn họ, nhất là đứa trẻ có dòng máu con người lại xuất hiện trong bộ tộc lớn như thế, đây chính là dấu ấn của sự sỉ nhục, không xử tử nàng thì sao?”

“Chuyện này…” Trạch Nhiên tái mặt, nắm đấm siết chặt lại, cũng là vì đứa trẻ kia… cũng vì đứa con của hắn mà sẽ bị tộc xử tử. Đây là lý do gì chứ?

Vân Phong im lặng, đúng thực là thế, vốn con người chính là một sự tồn tại nhỏ yếu, năm đó khi gặp Tiểu Hỏa giọng điệu của nó cũng như thế. So sánh cấp bậc giữa ma thú và con người, nếu không phải dùng phương pháp đặc biệt làm sao có thể là đối thủ của ma thú?

Trạch Nhiên đứng đờ ra, ánh mắt phức tạp, mặc dù lúc đó hắn không tình nguyện, nhưng chuyện đã xảy rồi, hơn nữa còn kéo dài. Mặc dù trong lòng chỉ có oán, thậm chí là hận nữ nhân kia. Nhưng sinh mạng nhỏ bé không có tội tình gì cả… đó là sinh mệnh chảy dòng máu của hắn.

“Ta sẽ không để nàng phải chết.” Rít từng chữ qua kẽ răng, Trạch Nhiên ngẩng lên, “Ta tuyệt đối… sẽ không để nàng phải chết.”

“Ta cũng sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào làm hại tới nàng, không cần biết ra sao, trong bụng nàng đang có con của ngươi.” Ánh mắt Vân Phong tươi cười nhìn Trạch Nhiên, “Cũng may trời cao vẫn còn cho chúng ta cơ hội, cách ngày xử tử còn ba tháng nữa.”

“Từ đâu mà ngươi biết được thông tin tư mật như thế? Chuyện sỉ nhục như thế làm sao Dật Phượng tộc có thể để người khác biết được…” Trạch Nhiên nhìn Vân Phong, cảm giác có chút nói không nên lời, đến giờ hắn mới phát hiện hình như nàng có chút mệt mỏi uể oải, trên trán toát mồ hôi hột, trái tim Trạch Nhiên như bị nhéo một phát.

“Vân Phong…”

“Được rồi, không có gì đâu, ba tháng là đủ rồi, nghỉ ngơi thật tốt đi, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ lên đường tới lãnh thổ Dật Phượng tộc.” Vân Phong chống bàn đứng dậy, “Ta cũng về nghỉ ngơi đây, Trạch Nhiên, mọi chuyện rồi sẽ không sao đâu.”

Trạch Nhiên đứng như trời trồng, không biết nên mói gì cho phải, cổ họng như bị thứ gì chẹn lại ở giữa, hoàn toàn không phát ra được âm thanh nào. Khúc Lam Y đứng dậy, “Đừng hỏi gì cả, ngày mai lên đường.” Mộc Thương Hải vỗ vai Trạch Nhiên cũng đứng dậy ra ngoài, cửa đóng lại, Trạch Nhiên giật khóe miệng, đáy lòng không khỏi tràn ngập bi thương.

Vân Phong vừa đi ra ngoài hít một hơi thật sâu, tay lau mồ hôi trên trán, “Vân Phong, mau về sớm nghỉ ngơi đi.” Mộc Thương Hải lo lắng nhìn nàng.

Nàng mỉm cười, “Không sao, ta cần nghĩ xem tiếp theo nên làm thế nào để tìm được Hòa tiểu thư đã… E rằng phải tốn chút công phu mới vào được Dật Phượng tộc…”

Mộc Thương Hải muốn nói gì thì một đôi tay vươn tới bế ngang lưng Vân Phong lên, nàng thét lên chói tai, “Lam Y! Chàng làm gì thế?”

Khúc Lam Y ôm ngang Vân Phong, Mộc Thương Hải thấy thế cười xoay người tránh đi, má nàng hơi đỏ lên, “Mau buông ta xuống! Ta tự đi được.”

Lông mày tuấn tú chau lên, Khúc Lam Y không hề bỏ xuống mà ôm chặt hơn, Nhục Cầu cau có nhe rằng, hắn vẫn không hề rụt tay lại, có lẽ cảm thấy không thú vị nên Nhục Cầu lách mình biến mất, chui thẳng vào vòng tay không gian của Vân Phong.

Khúc Lam Y chậm rãi nhếch môi, cứ thế ôm Vân Phong đi ra ngoài, ánh mắt ngạc nhiên liên tục bay tới, làm Vân Phong chỉ có thể vùi gương mặt đỏ bừng của mình vào vùng cổ của nam nhân, cảm nhận được hơi thở nóng hổi nơi cổ, nụ cười trên mặt Khúc Lam Y càng thêm rực rỡ. Ôm Vân Phong về chỗ của nàng, đối diện chính là chỗ của mình, lúc này Khúc Lam Y mới đặt Vân Phong xuống, lúc được đặt xuống giường mặt nàng đã đỏ hết cả lên, đang tính nói gì thì hắn đã ngồi xuống, đôi mắt thanh tịnh đẹp đẽ nâng bàn chân của Vân Phong đặt trên tay mình.

“Ầm!” Một ngọn núi lửa trong đầu Vân Phong phun trào, ngày trước Khúc Lam Y dù có thân mật cũng không làm thế, hành động này… thật quá xấu hổ rồi.

“Buông ra!” Chân Vân Phong tăng sức, muốn rút ra nhưng tay người đàn ông kia nắm chặt hơn, ngón tay thanh mảnh chậm rãi vuốt ve nơi mắt cá chân, “Chỉ vì một thông tin mà điên cuồng đuổi theo lâu tới vậy, nơi này đã ổn hơn chưa?”

Vân Phong ngạc nhiên, Khúc Lam Y ngẩng mặt lên, “Sao thế? Vẫn thấy không thoải mái sao?”

Nhìn tuấn nhan tràn ngập quan tâm trước mặt, nàng thế nào cũng không nói nổi lời cự tuyệt, để mặc cho hắn xoa bóp, nàng cúi đầu đỏ mặt lí nhí đáp, “Không có, chỗ nào cũng ổn cả.”

“Mặc dù cơ thể nàng không giống với người khác, nhưng vẫn phải đề phòng tới cực hạn.”

Vân Phong nhìn sườn mặt nghiêm túc của Khúc Lam Y, lẳng lặng nhìn đường cong tuấn mỹ trên gương mặt hắn, không khỏi ngây người. Hắn cứ thao thao bất tuyệt hết lời này tới lời khác, chợt phát hiện nãy giờ không có người đáp lại thì ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt chăm chú của nàng, sự nghiêm túc lập tức biến mất sạch. Đầu ngón tay nhẹ miết trên bàn chân tinh tế, nụ cười lười biếng giắt bên môi, “Vi phu đẹp mắt tới vậy sao? Khiến nàng ngắm tới ngây người thế?”

“Nhảm nhí!” Vân Phong đỏ bừng mặt giật chân của mình lại, thuận chân đá thêm một cước, “Ta đã ổn rồi, chàng mau ra ngoài đi.”

Khúc Lam Y cười khanh khách, nghiêng người sang áp sát lại, Vân Phong đỏ mặt hơn càng lùi vào trong, hắn vươn tay bắt lấy chân ngọc trắng nõn của nàng, nhẹ nhàng đặt bên cạnh mình, “Đỏ mặt gì chứ?”

Má Vân Phong càng đỏ hơn, tim đập bang bang, Khúc Lam Y trước mặt như đang tỏa ra một hơi thở mê người, ngũ quan tuấn mỹ cười đùa cợt nhả, thân hình bình tĩnh, da thịt sáng bóng… Kể từ khi hai người gặp lại, Vân Phong cảm giác hắn đã thay đổi, càng ngày càng nóng bỏng hơn… Giống như thời nào khắc nào cũng có thể làm tan chảy mình vậy.

“Ta không có đỏ mặt.” Vân Phong cố lấy chân mình lại, Khúc Lam Y quơ nhẹ ngón tay qua lòng bàn chân nàng, một cảm giác tê dại như dòng điện chạy dọc từ lòng bàn chân ra khắp người, Vân Phong cảm thấy sức lực toàn thân nhanh chóng bị rút sạch.

“Nếu muốn tới lãnh thổ Dật Phượng tộc, tiểu Phong Phong nên chuẩn bị đầy đủ mới phải, trước mắt nàng đã tới được cảnh giới có thể khế ước ma thú thứ năm rồi đấy.”

Vân Phong sửng sốt, Tôn Thần cấp bảy… Hoa tỷ, ma thú khế ước thứ năm cũng là vị trí ma thú hệ thổ duy nhất còn trống, nàng đã có thể khế ước. Khế ước toàn bộ năm hệ, thực lực của mình cũng sẽ tiến thêm một bậc, lần này đi Dật Phượng tộc không phải là hữu nghị đòi người, không thể tránh được ác chiến.

“Để vi phu cũng được nhìn thấy ma thú thứ năm nhé?” Khúc Lam Y nghiêng người về trước, phủ lên người Vân Phong đặt nàng dưới người mình, có chút cảm thán bản thân có thể gợi cái đề tài này lên, mặc dù hắn rất muốn thân mật với nữ nhân yêu thương của mình một phen… Nhưng mà sự an toàn của tiểu Phong Phong vẫn là quan trọng hơn.

Khế ước ma thú hệ thổ có thể cung cấp một lớp bảo vệ cường đại, vị trí trống lâu như vậy cũng nên bổ khuyết vào rồi.

“Lam Y, cảm ơn chàng đã nhắc ta.” Vân Phong cười, nếu không phải Khúc Lam Y nhắc nàng cũng quên mất. Nhớ tới Hoa tỷ, nàng chợt thấy dạo này tỷ ấy không khỏi quá im lặng… Dù là bên trong Long Điện nàng vẫn có thể nghe thấy được âm thanh trong đó, nhưng Hoa tỷ đã lâu không có động tĩnh gì rồi, giống như… biến mất vậy.

“Đừng khách khí.” Khúc Lam Y hôn lên mặt nàng, trong lòng đương nhiên có không cam tâm, thôi, lần sau cũng được. Hắn vẫn rất mong đợi về ma thú thứ năm của tiểu Phong Phong.

“Chúng ta đi thôi.” Vân Phong mỉm cười, một vầng sáng bọc lấy hai người đưa vào tầng Long Điện chỗ Hoa tỷ, hai người vừa vào Long Điện lập tức thấy nơi này bất thường. Vân Phong giương mắt nhìn đại thụ không biết từ đâu mọc ra đằng trước, còn có một cái kén khổng lồ kết từ roi mây ở trước đại thụ.

Khúc Lam Y kinh ngạc, đây chính là ma thú thứ năm? Là cây?

“Hoa tỷ!” Vân Phong lớn tiếng gọi, âm thanh vang vọng trong không gian trống rỗng của Long Điện, không có ai đáp lại. Khúc Lam Y nhìn đại thụ quỷ dị trước mặt, “Cái kén trước cây này… chính là ma thú thứ năm sao? Vẫn còn đang ở trong thời kỳ phôi thai?”

Vân Phong ngạc nhiên, sao có thể còn trong thời kỳ phôi thai được? “Không biết, lúc ta gặp được ma thú hệ thổ thứ năm… rõ ràng là cơ thể đã trưởng thành…”

Khúc Lam Y cau mày, “Cơ thể trưởng thành… bản thể của nó là gì?”

Vân Phong sửng sốt, bản thể? Nàng không rõ bản thể của Hoa tỷ, lúc gặp được nàng ấy là đang ở hình dáng con người, cơ bản chưa từng lộ bản thể. Khúc Lam Y thấy vẻ mặt đó của Vân Phong đã hiểu ra điều gì, bất đắc dĩ thở dài, “Bây giờ chỉ còn cách đợi cái kén kia tự mình vỡ ra…”

“Tiểu tử, ta khuyên người đừng nên làm thế.” Giọng nói khàn khàn đột nhiên vang lên, Diệu Quang mặc áo choàng đen xuất hiện trước mặt Vân Phong, “Diệu Quang tiền bối!”

Đôi mắt xám trắng của Diệu Quang nhìn lướt qua đại thụ, có chút hả hê nhìn Vân Phong, “Nha đầu ngươi từ đâu bắt được giống loài hung hãn như thế thế? Bắt được chưa nói, lại còn không sớm khế ước nó đi?”

Vân Phong cau mày, lời này của Diệu quang là sao? “Ý của ngài là… ngài biết hình dáng thật của nó?” Khúc Lam Y ngẩng lên.

Diệu Quang liếc lại, “Hừ, huyết mạch trong người tiểu tử ngươi vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh à?”

Mắt Khúc Lam Y chợt lóe, tầm mắt Diệu Quang chuyển đi, khóa lại ở Vân Phong, “Vân Phong, khuyên ngươi nhanh chóng phá cái kén kia đi thì hơn.”

Vân Phong cau mày, với tính tình ác liệt của Diệu Quang cũng không nên tin hoàn toàn lời hắn nói được. Mặc dù đã giúp mình mấy lần, nhưng đến nay nàng vẫn không nhìn thấu được rốt cuộc Diệu Quang có địch ý với mình hay không. Nhanh chóng phá vỡ… chẳng lẽ Hoa tỷ ở trong cái kén đó sao?

“Đã nói tới nước này rồi, làm hay không tùy ngươi.” Bóng Diệu Quang lóe lên rồi biến mất trong không khí, Vân Phong và Khúc Lam Y ngạc nhiên, nói không đầu không đuôi rồi bỏ đi vậy luôn?

Vân Phong nắm quyền, mắt nhìn lên cái kén lớn trước đại thụ, mặc dù không rõ hàm ý mà Diệu Quang nói, nhưng nàng phải làm thôi, đánh vỡ cái kén này ra. “Đừng lại gần, dùng Tinh Thần Lực đánh vỡ nó đi.” Khúc Lam Y kéo cánh tay nàng, nàng gậy đầu, Tinh Thần Lực hóa thành lưỡi đao sắc bén chém về phía cây mây, nhưng…

Tinh Thần Lực bị bắn ngược lại. Kén mây lớn không hề bị tổn hại chút nào.

“Dùng các nguyên tố cùng một lúc thử.” Khúc Lam Y cau mày, tính phòng ngự của Thổ Nguyên Tố đúng là khó dây dưa.

Bốn loại nguyên tố lần lượt đánh tới, kén mây lớn vẫn bất động, Khúc Lam Y cười lạnh, “Các hệ khác không được, vậy Quang Ám thì thế nào?” Quang Nguyên Tố và Ám Nguyên Tố xông ra từ người Khúc Lam Y, hóa thành hai lưỡi đao sắc bén chém tới, kén mây hơi chao đảo nhưng vẫn không xi nhê.

“Xem ra nó miễn nhiễm với công kích nguyên tố, để ta dùng đao thật thử xem.” Vân Phong nhìn cái kén vẫn không hề suy chuyển tính toán phương pháp tiếp theo, một thanh trường kiếm giữ chặt trong tay, nàng tính cẩn thận tiến lên.

“Đừng nên lại gần!” Khúc Lam Y hơi lo lắng.

Vân Phong cười lắc đầu, “Ta không hề chắc chắn về việc cầm vũ khí đâu, để không tổn hại tới hoa tỷ bên trong ta sẽ không tới quá gần, chỉ ở gần gần thôi.”

Khúc Lam Y tính tiến lên cùng Vân Phong nhưng nàng cản lại, hắn đành phải giương mắt nhìn nàng nâng kiếm tới, nhìn chằm chằm phòng ngừa sự cố ngoài ý muốn.

Vân Phong nâng kiếm bước tới gần kén lớn, lúc đi tới gần mới thấy rõ được nó, khẽ ngửa đầu, nàng có thể thấy được ánh sáng lờ mờ hắt ra từ khe kén, “Thình thịch!” Tiếng tin đập len vào đầu Vân Phong, nàng ngạc nhiên, tiếng tim đập?

“Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!” Từng tiếng tim đập rõ ràng hơn vọng vào trong đầu, Vân Phong siết chặt lại thanh kiếm trong tay, trong kén này là Hoa tỷ, đó là tiếng tim đập của Hoa tỷ sao?

Vung kiếm lên, Vân Phong tung người nhảy lên, nắm chặt thanh kiếm chém thẳng xuống kén trước mặt.

“Lạo xạo!” Roi mây xanh lá khổng lồ nhanh chóng nở rộ như cánh hoa dưới kiếm Vân Phong, dây mây của kén lớn như từng cánh hoa nhanh chóng tản ra. Mùi hương thơm ngát của thực vật từ trong kén phả ra, trước mắt Vân Phong là tia sáng chói mắt, lập tức thu kiếm trong tay lại, một đôi tay oánh nhuận xuất hiện trong ánh sáng, đôi mắt Vân Phong hiện lên sự vui vẻ, là Hoa tỷ!

Mái tóc xanh như hải tảo ẩn hiện trong nguồn sáng, Vân Phong lên tiếng, “Hoa tỷ, tỷ…”

Cánh tay trắng thuần đột nhiên ôm lấy eo Vân Phong, tăng sức kéo xuống, hoàn toàn nhấn chìm trong ánh sáng. Mà cái kén vừa rồi nở ra như đóa hoa cũng nhanh chóng khép lại.

Khúc Lam Y sửng sốt, sau đó xuất chưởng, Ám Nguyên Tố gào thét đánh tới. “Tiểu Phong Phong!” Khúc Lam Y lo lắng hét lên từ bên ngoài kén.

Ánh sáng trước mắt Vân Phong dần tản đi, quanh quẩn ở chóp mũi là mùi hương thực vật thơm ngát khiến toàn thân sảng khoái, nhưng gương mặt Vân Phong hoàn toàn không vui tý nào.

Cánh tay ngang eo chậm rãi thu lại, Vân Phong ngước nhìn gương mặt yêu mị khác thường trước mặt, còn có lồng ngực trần bằng phẳng rõ ràng không có gì, nàng chợt cảm thấy choáng váng, đưa tay đỡ trán, nàng bất lực lên tiếng, “Hoa tỷ… rốt cuộc tỷ là giống cái hay giống đực thế?”

Gương mặt yêu mị chậm rĩa giương môi, cánh tay tăng sức ôm lấy Vân Phong, “Tiểu Vân Phong thích người nào?”

Ánh mắt Vân Phong lạnh lẽo, cánh tay bên hông buông ra, gương mặt xinh đẹp quyến rũ bắt đầu ầng ậng nước mắt, “Tiểu Vân Phong quả nhiên không thích ta…”

Vân Phong bất đắc dĩ, “Rốt cuộc bản thể của ngươi là gì vậy…”

Thân hình rõ ràng của nam nhân trước mặt cười một tràng, đôi mắt xanh lục xinh đẹp chớp vài cái, “Loài thực vật ăn thịt lưỡng tính không được thấy nhiều đâu, tiểu Vân Phong.”

Đôi mắt đen trong veo ngẩng ra, một nội dung trong sổ chép tay của sư tôn hiện lên trong đầu Vân Phong.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Darkness_Angel, Heo kute, Meo meo hồ tiên, anamini564, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen
     
Có bài mới 12.05.2020, 22:17
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 834
Được thanks: 4683 lần
Điểm: 38.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 42
Mavis thích tên loài của ma thú này

Chương 154: Thiên địch*

*Thiên địch là các sinh vật có ích có khả ăn áp chế các sinh vật có hại trong tự nhiên, trong trường hợp này là một loài sinh vật áp chế sinh vật khác dựa theo huyết mạch, chính xác hơn là Nhị Lôi là thiên địch của Hoa tỷ

Edit: Mavis Clay

Song Diện Quỷ Luân!

Một cái tên hiện lên trong đầu Vân Phong. Trong quyển sổ chép tay của sư tôn có miêu tả rất nhiều bản thể của các loài ma thú đặc biệt, Diệu Quang cũng có ở trong đó, Vân Phong nhờ đọc quyển sổ này mà tiếp thu được không ít kiến thức, nhất là với các tộc quần ma thú đặc biệt. Mà trong quyển sổ này chỉ đề cập duy nhất tới một loài thực vật, được gọi là Song Diện Quỷ Luân.

Đây là một loài ma thú hệ thổ cực kỳ hiếm thấy, chưa nói tới việc là loài lưỡng tính, còn là một loài thực vật ăn thịt, ngoại hình của ma thú hệ thổ này xinh đẹp mỹ lệ hiếm thấy, đủ để mê hoặc bất kỳ sinh mạng nào tới gần nó, nhưng dưới vẻ ngoài xinh đẹp đó là bản tính máu tanh tàn nhẫn.

Song Diện Quỷ Luân, trong thế giới ma thú hoang dã còn có một danh hiệu khác, Ma Vương!

“Song Diện… Quỷ Luân?” Vân Phong lẩm bẩm, nam tử mỹ lệ trước mặt cười khẽ, “Thậm chí tiểu Vân Phong còn biết cả tên của ta, thực đúng là không tầm thường.”

Vân Phong thầm kinh ngạc, bởi vì trong sổ của sư tôn còn trân trọng thêm một câu: Song Diện Quỷ Luân, tính tình hung tàn bạo ngược khác thường, nếu gặp được hạn chế chạm mặt, nếu có thể tốt nhất nên đi đường khác.  Vân Phong nhớ tới những lời đặc biệt nhấn mạnh đó, thể nào cũng không tìm được mối liên kết với người trước mặt này.

“Tiểu Vân Phong đang nghĩ gì đó?” Nửa thân trần lại không hề báo trước dán tới, Vân Phong lập tức vươn tay đỡ lại, gương mặt tuến tú mỹ lệ lập tức díu lại, “Tiểu Vân Phong đúng thực là ghét Hoa Hoa rồi, không chịu để ta tới gần người.”

“Không phải là ta không để người tới gần, mà bây giờ ngươi đang là giống đực.” Vân Phong ổn định lại mọi cảm xúc. Song Diện Quỷ Luân chỉ là một bụi cây, mặc dù nàng chưa từng gặp được tính tình hung hãn của kẻ được xưng là Ma Vương thực vật, nhưng có lẽ là do nàng may mắn được nó ưu ái.

“Tiểu Vân Phong thích giống cái sao?” Đôi mắt lục sáng lên, Vân Phong giật khóe miệng, nghe được tiếng của Khúc Lam Y bồn chồn không yên bên ngoài, hắn hẳn đang lo lắm. “Chúng ta ra ngoài trước đã, được chứ?” Vân Phong quay mặt, cố gắng không chạm mặt vào nửa thân trần trên.

“Nam nhân bên ngoài là ai thế?” Một giọng nói lạnh buốt vọng tới, Vân Phong ngoái đầu nhìn lại, thấy gương mặt tuấn tú vốn luôn treo nụ cười xinh đẹp lúc này phủ một tầng mây đen, đôi mắt xanh như bảo ngọc âm u hẳn đi.

“Hoa tỷ, tỷ…” Vân Phong muốn nói gì đó đột nhiên một đôi tay trần ôm lấy eo nàng, quấn chặt như sợi roi mây.

“Là người có liên quan với tiểu Vân Phong? Là nam nhân sao?” Đôi mắt lục âm u, đáy lòng Vân Phong lạnh lẽo, “Ta không cho phép ngươi làm hại tới chàng ấy.” Lời nói lạnh băng thốt ra từ miệng nàng, gương mặt tuấn tú mỹ lệ hơi ngẩn ra, sau đó làn hương thực vật nồng nặc lại xông lên, cánh tay quấn quanh eo Vân Phong có cảm giác chặt hơn.

“Rào rạt!” Dây quấn quanh kén từ từ mở ra, nụ hoa lại lần nữa mở rộ, ánh sáng từ trong kén bắn ra bốn phía. Khúc Lam Y híp mắt, khi ánh sáng tản đi, một nam nhân để trần nửa trên xuất hiện từ trong kén.

“Buông nàng ấy ra!” Màu đỏ hiện lên trong mắt, lấn át toàn bộ màu đen.

“Mắt đỏ?” Nam nhân xinh đẹp ở trần ngẩn ra, khi thấy trên người Khúc Lam Y tỏa ra cả hai loại Quang và Ám Nguyên Tố thì càng ngạc nhiên hơn, “Quang Ám Đồng Thể…?”

“Còn không buông ra đừng trách ta không khách khí.” Ánh mắt Vân Phong cũng lạnh đi, nếu Hoa tỷ thực sự có ý tổn thương tới Khúc Lam Y, con ma thú này không cần khế ước cũng được. Gương mặt xinh đẹp liếc thấy ngọn lửa trong lòng bàn tay Vân Phong lập tức sửng sốt, cuống quít buông Vân Phong, giây kế đó, cành lá xum xuê từ đại thụ tỏa ra, khi mở ra lại, cơ thể đầy đặn xinh đẹp đã xuất hiện trở lại.

“Tiểu Vân Phong, đừng ghét bỏ tỷ tỷ ta mà…” Mái tóc dài gợn sóng bay múa sau vai, nhìn từ xa như làn sóng biển xanh lục, Khúc Lam Y không khỏi ngạc nhiên, tốc độ biến nam đổi nữ nhanh dữ thần!

Chưa kịp chuẩn bị gì cả, Vân Phong lại bị kéo vào bộ ngực đầy đặn, xém nữa thì bị chạt cho ngạt, “Tiểu Vân Phong, vừa rồi tỷ tỷ giỡn với ngươi thôi mà.” Hoa tỷ đặt Vân Phong trước ngực mình, Vân Phong đỏ mặt vùng vẫy, nàng sắp không thở nổi nữa rồi.

“Buông nàng ra!” Ám Nguyên Tố đánh tới, Hoa tỷ lập tức biến sắc thả lỏng cánh tay, một bóng người lao tới ôm lấy Vân Phong, nàng lập tức hớp lấy vài ngụm khí, lúc này mới trở lại bình thường. Nếu còn tiếp tục nữa sớm muộn gì cũng sẽ bị bộ ngực to lớn kia của Hoa tỷ ngạt chết mất.

Khúc Lam Y ôm chặt Vân Phong vào lòng, đôi mắt đỏ như máu nhìn ma thú thay đổi hình dạng xoành xoạch trước mặt, khẽ nhíu mày lại.

“Tiểu Vân Phong…” Hoa tỷ phụng phịu, đôi mắt long lanh nhìn Vân Phong, sau khi đã thở được nàng vỗ cánh tay Khúc Lam Y, “Đây chính là Hoa tỷ mà đã đã kể với chàng.”

“Đây chính là ma thú hệ thổ thứ năm? Nó… hình như không tầm thường.” Màu đỏ trong mắt Khúc Lam Y dần lui, Hoa tỷ thấy thế thầm thở phào, con người có đôi mắt đỏ như máu… Còn là Quang Ám Đồng Thể, rốt cuộc hắn có lai lịch gì?

“Ừm, là loài lưỡng tính… Song Diện Quỷ Luân.”

Khúc Lam Y ngạc nhiên, Vân Phong thấy vẻ mặt đó của hắn phì cười, “Chàng biết nó?”

Khúc Lam Y gật đầu, “Trong nhà có vài sách cổ ghi chép tới nó, nhưng mà…”

“Tính cách của cá thể trước mặt này không giống tý nào?” Vân Phong nói, tỏ ý muốn bảo Khúc Lam Y buông nàng ra, hắn vừa buông tay Hoa tỷ liền tiến lên, Vân Phong vẫn còn sợ hãi làn sóng trước ngực của nàng, khé lui về sau một bước, “Đừng có tùy tiện lại gần ta… ta đưa Nhị Lôi ra ngoài giờ.”

Hoa tỷ biến sắc, hoa dung thất sắc nói, “Đừng mà đừng mà! Tiểu Vân Phong ngàn vạn lần đừng thả con quái vật đó ra.” Sau đó làm bộ đáng thương nhìn Vân Phong, “Cùng lắm thì, sau này tỷ tỷ không ôm ngươi nữa là được…”

Khúc Lam Y đưa tay ôm trán, đây thực sự là Song Diện Quỷ Luân? Sao khác xa với những gì ghi trong sách cổ quá vậy? Nhưng mà vừa nghĩ tới nam nhân nửa thân trần ôm lấy Vân Phong hồi nãy, hắn lại cảm thấy không được tự nhiên, Nhị Lôi là khắc tinh của nàng sao? Thật đúng là có ý nghĩa.

“Hoa tỷ, còn nhớ lời của tỷ không?” Vân Phong hắng giọng hỏi, Hoa tỷ cười khanh khánh, mặt mày vui vẻ, “Đương nhiên nhớ rồi, thực lực hôm nay của tiểu Vân Phong đã là Tôn Thần cấp bảy, có thể rồi.”

Vân Phong gật đầu, trong đầu vẫn còn hơi nghi ngờ lẫn lo lắng, trong năm con ma thú khế ước, thân phận của con ma thú hệ thổ này đặc biệt nhất, cũng khó nắm bắt nhất, Song Diện Quỷ Luân, nếu không phải nó chủ động gật đầu, với thực lực hiện giờ của nàng cơ bản không thể nào thuận lợi khế ước.

“Hỏi một câu cuối cùng, sao lại chọn ta?” Khế ước trận đã xuất hiện, bốn màu dưới chân Hoa tỷ mất đi, chỉ còn lại vòng tròn màu đất sáng ngời, giống như cơn gió cát sáng lên chói mắt.

Hoa tỷ đứng giữa trận pháp khế ước cười ngọt ngào, ánh mắt nhìn thẳng vào Vân Phong hiện lên sự khao khát không rõ, “Tiểu Vân Phong, bởi vì tỷ tỷ thích ngươi đó.”

Mặt Khúc Lam Y thiếu chút nữa sụp đổ, Vân Phong mỉm cười, “Vậy sao… đã như vậy, ta lập khế ước, từ đó ngươi là ma thú của ta, khế!”

Hoa tỷ mỉm cười nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, hớn hở tiếp nhận khế ước bình đẳng từ Vân Phong, Thổ Nguyên Tố trên người nàng tỏa ra hóa thành dây mây mò về phía Vân Phong, chậm rãi quấn quanh ngón tay, một chiếc nhẫn khế ước màu vàng kim được tạo thành.

Mở mắt ra, một luồng sáng vàng kim tươi sáng xẹt qua mắt, Vân Phong khế ước ma thú thứ năm thuộc hệ thổ xong, màu sắc cũng bắt đầu thau đổi, vùng đất ban đầu nay đã trở thành màu vàng kim, càng uy lực hơn xưa.

“Tiểu Vân Phong, ngươi vẫn khế ước nàng sao?” Giọng nói uất ức của Yêu Yêu vang lên trong đầu, Tiểu Hỏa cũng lèm bèm vài câu, Lam Dực thì không nói gì, Nhị Lôi không thèm đáp lại, trở thành ma thú thứ năm của Vân Phong, Hoa tỷ hiển nhiên tâm ý tương thông với mấy con khác, lập tức hưng phấn khác thường.

“Bé con, sau này phải chăm sóc cho tỷ tỷ nha, tỷ tỷ mới tới, cái gì cũng không biết, cậu bé con, mỹ nam cũng thế nhé, a ha ha ha ha.”

“Đừng! Ta không cần!” Yêu Yêu tức giận phản bác.

Tiểu Hỏa cũng nghiến răng kèn kẹt, “Còn lại gần bản đại gia bản đại gia một đuốt đốt trụi ngươi.”

Lam Dực “xin miễn thứ cho kẻ bất tài”, Hoa tỷ cười tới vui ngất trời, Vân Phong lên tiếng, “Nhị Lôi, chào hỏi một câu đi.”

Mặt Hoa tỷ cứng đờ, toàn thân run lên bần bật, “Đừng! Ta không muốn nghe quái vật nói chuyện!”

“Mả cha ngươi, còn dám nói lão tử là quái vật?” Tiếng thét kinh thiên vang dội trong đầu Vân Phong, nàng cười ngao ngán, nhìn vẻ mặt biến trắng của Hoa tỷ có chút buồn cười, “Tiểu Vân Phong, tỷ tỷ ta thực sợ quá đi… Có thể không cần con quái vật kia không…” Khóe mắt Hoa tỷ có nước mắt trong suốt lấp lánh, Vân Phong cười khổ, “Sao lại sợ Nhị Lôi như vậy? Mặc dù tính tình hắn có chút thô lỗ, nhưng nhân phẩm rất tốt mà.”

Toàn thân Hoa tỷ run lên, Khúc Lam Y nhíu mày kéo cánh tay Vân Phong tới gần mình, “Đã khế ước rồi thì nên hỏi một chút, hai giới tính của ngươi chuyển đổi như thế nào?”

Hoa tỷ có chút khó chịu nhìn Khúc Lam Y, ánh mắt rõ ràng hiện chữ “ngươi đoạt mất tiểu Vân Phong của ta”, Khúc Lam Y cười xấu xa, “Thế nào? Có phải muốn gặp Nhị Lôi một lần không?”

Toàn thân Hoa tỷ lại run lên, phẫn hận cắn môi, tiểu tử, coi như ngươi lợi hại. “Ta cũng rất tò mò, rốt cuộc dưới tình huống nào tỷ mới chuyển đổi giới tính?” Vân Phong hỏi, ánh mắt Hoa tỷ lập tức nhũn thành một vũng nước xuân, Khúc Lam Y cảnh giác ôm Vân Phong vào ngực.

“Khi cảm xúc của tỷ tỷ lên tới cực đại thì sẽ chuyển sang giống đực, như vui sướng, tức giận các kiểu.”

“Có gì khác với giống cái sao?” Đây mới là vấn đề Vân Phong quan tâm nhất.

Hoa tỷ cười khúc khích, “Cái này… có lẽ tính khí sẽ hơi nóng nảy chút, nhưng mà sẽ không làm hại tới tiểu Vân Phong đâu, cho dù thế nào, lòng yêu thích của tỷ tỷ với tiểu Vân Phong chắc chắn sẽ không thay đổi.”

“Đủ rồi, thu nàng ấy lại đi.” Khúc Lam Y không nhịn được lạnh giọng nói, Vân Phong lúng túng giật khóe miệng, vẫn nên sớm thu Hoa tỷ vào nhẫn khế ước thì hơn, trông Khúc Lam Y sắp đạt tới giới hạn rồi.

Ánh sáng vàng kim sáng lên, Hoa tỷ vào trong nhẫn khế ước, lúc này vẻ mặt Khúc Lam Y mới giãn ra được chút, Vân Phong ngước lên nhìn cái kén trống rỗng trước đại thụ đằng trước, thôi cứ giữ lại đi, có thể sau này Hoa tỷ còn cần.

“Không ngờ tỷ ấy lại sợ Nhị Lôi tới vậy.”

Khúc Lam Y phì cười. Vân Phong ngẩng lên nhìn hắn, đôi mắt kia đã trở lại màu đen và mang ý cười, “Tiểu Phong Phong, bởi vì có thiên địch nên mới như vậy đó.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Darkness_Angel, Heo kute, Meo meo hồ tiên, anamini564, forgetful, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen, violetvu268
     
Có bài mới 14.05.2020, 21:46
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 834
Được thanks: 4683 lần
Điểm: 38.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 42
Lịch học là những niềm đau, tại chương ngắn nên mình up 2 chương, hẹn các bạn 2 ngày nữa post tiếp nha

Cảm ơn các bạn đã ủng hộ và chờ đợi mình, mãi yêu

Chương 155: Khả năng dùng đầu lưỡi dao.

Edit: Mavis Clay

Thiên địch? Vân Phong nhíu mày, thái độ Hoa tỷ e ngại Nhị Lôi một cách khó hiểu, nàng và Nhị Lôi gần như không tiếp xúc nhiều, với lại trong lần gặp đầu tiên đã sợ rồi. Chẳn lẽ là…

Bản thể của Nhị Lôi là thiên địch của Hoa tỷ? Thiên địch của Song Diện Quỷ Luân sẽ là loài nào? Trước mắt Vân Phong chỉ biết được duy nhất một thông tin là trong người Nhị Lôi có huyết mạch Yêu Long Thượng Cổ, phần huyết mạch còn lại chính là từ thiên địch Song Diện Quỷ Luân sao?

“Không ngờ Song Diện Quỷ Luân cũng có thiên địch, thật thú vị.” Khúc Lam Y mỉm cười, Vân Phong cũng thầm ngạc nhiên, một loài cường hãn tới vậy mà cũng có thiên địch, xem ra dù có mạnh tới cỡ nào, quy luật tự nhiên vẫn thao túng mọi thứ.

Thuân lợi khế ước được Hoa tỷ, Vân Phong và Khúc Lam Y ra ngoài Long Điện, đôi mắt xám trắng ở một nơi nào đó mở ra, khinh thường nói, “Hai tiểu quỷ này kém hiểu biết rồi.”

“Ha ha, chỉ là đoán dựa trên những điểm đã biết thôi mà.” Giọng nói già cỗi vang lên.

Diệu Quang cười lạnh, “Có lẽ đến lúc Song Diện Quỷ Luân thực sự hung ác nha đầu kia mới hiểu được danh hiệu Ma Vương là từ đâu mà có.”

“Vả lại, đây là huyết mạch trực hệ của Ma Vương sao?”

Diệu Quang im lặng một thoáng, “Chắc là vậy, nhưng mà sao lại ra khỏi Thú Vực?”

Tiếng cơ thể khổng lồ di chuyển vang lên, “Có lẽ… Thú Vực đã có gì đó thay đổi mà chúng ta không hề biết.”

Mặt Diệu Quang trầm xuống, ngũ quan non nớt xoắn lại với nhau, sau đó cười khẩu, “Nếu quả thật như thế, lúc này nha đầu mà đi chẳng phải sẽ gặp rắc rối lớn sao?”

“Ha ha, Diệu Quang à, ngươi cứ lạnh lùng thế làm gì chứ? Rõ ràng là rất quan tâm Vân Phong.”

“Câm miệng đi lão già! Đợi tới được Thú Vực rồi… Hừ!” Diệu Quang nhắm mắt lại không lên tiếng nữa, tiếng di chuyển của cơ thể khổng lồ lại vang lên, càng lúc càng xa. Diệu Quang vừa nhắm hai mắt lại lại mở ra, chậm rãi nói, “Vân Phong.”

Giọng nói khàn khàn vang lên trong đầu Vân Phong, nàng hơi ngạc nhiên, “Diệu Quang tiền bối?”

“Tốt bụng nói cho ngươi một câu: Trong khu vực của Tam Đại Gia tộc, hạn chế sử dụng Long Điện, tốt nhất là đừng dùng.”

Lúc này Khúc Lam Y đã đi, sắc trời đã chập tối, một mình Vân Phong ngồi trong phòng nghe Diệu Quang nói, sắc mặt nghiêm túc, “Có nguyên nhân gì sao?”

“Tất nhiên là có lý do, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết là tốt nhất đừng dùng Long Điện thôi, trước mặt Tam Đại Gia Tộc, và nhất là sau khi vào Thú Vực.”

“Nếu như… ta dùng thì sẽ thế nào?”

Giọng Diệu Quang khàn khàn cười lên, “Thật ra ngươi rất không sợ chết mà.”

Trái tim Vân Phong căng thẳng, tại sao Diệu Quang lại nói lời này với nàng, tại sao lại không thể sử dụng Long Điện?

“Những điều khác ta không muốn nhiều lời, Vân Phong ngươi phải hiểu rằng, mặc dù Long Điện nhân ngươi làm chủ nhân, nhưng suy cho cùng, đây vẫn là đồ vật thuộc về ma thú.”

Cái gì? Vân Phong khiếp sợ trợn tròn mắt, Long Điện là đồ của ma thú? Chuyện này rốt cuộc là sao? “Diệu quang tiền bối, ý của tiền bối là, từ đầu Long Điện vốn không phải là của con người?”

“Ha ha, đương nhiên! Con người sao có thể sở hữu được trân bảo cỡ này? Dù là Tứ Đại Gia Tộc cổ xưa cũng không có tư cách này.”

“Vậy tại sao…”

“Ta nói rồi, ta không muốn nói nhiều về chuyện khác. Nếu ngươi không muốn gặp rắc rối, dù có trở thành mục tiêu đuổi bắt của toàn bộ các tộc quần cấp cao cũng đừng dùng Long Điện, vậy thôi.” Tiếng của Diệu quang đã hoàn toàn biến mất.

Vẻ mặt Vân Phong trở nên nghiêm túc và lạnh băng, lần này Diệu Quang báo cho một tin tuyệt đối không hề vô căn cứ tý nào, Diệu Quang đã nói như thế, nàng không thể không nghe theo.

Nghĩ tới những lời hắn vừa nói, nàng lại thấy hơi nhức đầu, việc muốn lợi dụng Long Điện e là bế tắc rồi, việc cứu người lần này không còn đơn giản như nàng đã nghĩ. Không thể sử dụng Long Điện, xem ra phải vạch lại toàn bộ kế hoạch của nàng.

Ngày thứ hai, nhóm Vân Phong chính thức lên đường, lần này không chỉ vẻ mặt Trạch Nhiên nặng nề, Vân Phong vừa ra ngoài cũng có vẻ ngưng trọng. Khúc Lam Y bước tới cạnh nàng, “Sao thế?”

Vân Phong thở dài, thuật lại lời của Diệu Quang cho hắn nghe, hắn nghe xong mặt cũng tối sầm xuống, “Không thể sử dụng Long Điện, chúng ta phải đi bằng rất nhiều đường vòng.”

Vân Phong nhìn bóng lưng nặng nề của Trạch Nhiên, cười khổ, “Ngoài đi đường vòng cũng chẳng còn cách nào, tóm lại có thể cứu được vị Hòa tiểu thư kia là tốt rồi.”

Khúc Lam Y nắm chặt tay Vân Phong, “Thuyền tới cầu tự thẳng, đừng phiền não quá.”

Vân Phong gật đầu, nắm lại bàn tay hắn, dù chuyện tiến triển thế nào chắc chắn đều sẽ có cách giải quyết, đi đường vòng thì đi đường vòng.

Trong Nội Khu lãnh thổ của Tam Đại Thú Tộc là rộng lớn nhất, cũng là nơi quan trọng nhất. Tam Đại Thú tộc ở đây gần như là Vương Giả ngang tài ngang sức, mặc dù lãnh thổ ở kề nhau nhưng tuyệt đối không va chạm nhau, khái niệm lãnh thổ ở đây vô cùng rạch ròi.

Theo suy đoán của Vân Phong thì vị Hòa tiểu thư kia là người có thân phận lớn trong Dật Phượng tộc, rất có thể là con gái của Vương tộc, hơi thở ma thú hiển nhiên cũng khác thường, cũng may trong cơ thể Trạch Nhiên có hơi thở con người pha lẫn, khiến hơi thở này không còn tinh khiết nữa, với Dật Phượng tộc mà nói, hơi thở của Trạch Nhiên không hẳn là đặc biệt.

Nhưng Vân Phong thì khác, nàng tới làm người Dật Phượng tộc cực kỳ chú ý, hải tộc chạy tới đất liền là một chuyện vô cùng ngạc nhiên, nhưng cảm giác tò mò này chỉ duy trì trong ba ngày, điều này khiến Vân Phong không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Nhóm người tiến vào trung tâm lãnh thổ Dật Phượng tộc, nơi đây có rất nhiều hơi thở cường hãn bao phủ khắp mọi ngóc ngách, tâm tình Vân Phong không khỏi nặng nề, hơi thở này có tới mấy luồng trên Tôn Thần.

Hành sự cẩn thận, lấy thu thập thông tin chính xác làm đầu, Vân Phong không mong mới mấy ngày đầu đã bị chú ý không đáng, nếu không sau này làm việc sẽ rất khó khăn. Sắc mặt Trạch Nhiên càng ngày càng căng thẳng, càng ngày càng âm trầm, có thể thấy được tâm tình và cảm xúc của hắn rối ren và phức tạp tới cỡ nào.

Tìm một chỗ để dừng chân, Vân Phong tính tốn vài ngày để tìm hiểu tin tức trước, nhưng Trạch Nhiên lại lên tiếng phản bác, “Tộc lớn như vậy sẽ không dễ dàng tiết lộ thông tin cho ngoại tộc biết đâu, hay là để ta đi đi.”

Vân Phong không yên tâm, mặc dù tính tình Trạch Nhiên vốn không lỗ mãng, nhưng trải qua mấy chuyện này, nhất là chuyện bây giờ lại rất lớn, tâm tình của hắn nhất định rất đè nén, để hắn đi tìm hiểu tin tức…

“Ta sẽ đi theo hắn, yên tâm.” Mộc Thương Hải để lại một câu rồi đứng dậy đuổi theo.

“Để hắn đích thân tìm hiểu cũng tốt, hơi thở của hắn ở đây tự do hơn chúng ta.” Khúc Lam Y nói, Vân Phong đành phải đáp ứng, trong lòng vẫn lo lắng không thôi. Trạch Nhiên quả không làm Vân Phong thất vọng, mặc dù mặt mày tối đen, nhưng Mộc Thương Hải nói hắn vẫn làm việc rất chững chạc, giọng điệu không hề luống chút nào, Vân Phong thở phào một hơi.

Trong mười ngày, Trạch Nhiên nói bóng nói gió moi thông tin từ Vương tộc Dật Phượng tộc, nhưng tiếc rằng không có tiến triển, người bình thường sao có thể biết được chuyện Vương tộc? Mười ngày trôi qua không có kết quả, Vân Phong biết có điều tra thêm nữa cũng chẳng được gì nên thay đổi sách lược.

Lẻn vào Vương Thành có quá nhiều nguy hiểm, ẩn trong Vương Thành không phải là cao thủ bình thường, Vân Phong tự nhận thấy với thực lực của họ không thể xông vào được, nếu có thể sử dụng Long Điện được thì mọi chuyện dễ giải quyết hơn rồi.

“Phải làm gì thì mới được Vương tộc chú ý tới?” Khúc Lam Y vuốt cằm, “Để người Vương tộc chủ động mời tới là tốt nhất.”

Mộc Thương Hải và Trạch Nhiên ngồi bên cạnh im lặng không nói, trong đầu suy nghĩ làm sao để có thể khiến Vương tộc của một trong Tam Đại Gia Tộc cúi đầu trước mình. Vân Phong im lặng vài giây, cuối cùng mỉm cười, Khúc Lam Y cũng bật cười, muốn để người ta chủ động mời, trên người Vân Phong có một năng lực thích hợp hơn cái gì hết - Dược Tề Sư, Dược Tề Sư cấp bậc Tông Sư!

Ngày hôm sau, bên trong phòng đấu giá Dật Phượng tộc xuất hiện chất thuốc cấp bậc Tông Sư làm chấn động cả thành. Biết bao nhiêu người hỏi thăm người đưa chất thuốc tới rốt cuộc là thần thánh phương nào, nhưng Đấu Giá Hành lại giữ kín như bưng.

Rất nhanh, trong Vương Thành Dật Phượng tộc lại xuất hiện tin tức Phong Vân là Dược Tề Sư cấp bậc Tông Sư, chưa tới nửa ngày, Vương tộc Dật Phượng tộc đã hành động. Người Vương tộc đích thân tìm tới Đấu Giá Hành nhưng không có kết quả. Đấu Giá Hành không phải không dám cho mặt mũi, nhưng vẫn phải đưa ra một đáp án khiến người ta không khỏi bối rối.

“Vị đại nhân kia đã nói rồi, nếu muốn tìm nàng thì mười ngày sau tới phòng đấu giá, đến lúc đó chúng ta mới thống nhất sắp xếp gặp mặt.” Ngoại trừ câu này Đấu Giá Hành không tiết lộ thêm gì nữa, người Vương tộc đành phải không công mà lui, đợi tới mười ngày sau.

Sau mười ngày vị Dược Tề Sư cấp bậc Tông Sư này sẽ hiện thân ở Đấu Già Hành, tin tức nhanh chóng lan rộng, khiến cả Vương Thành Dật Phượng tộc xôn xao không thôi, ai cũng biết rằng một Dược Tề Sư cấp bậc Tông Sư còn hiếm gặp hơn cả cường giả thực lực trên Tôn Thần. Nhất là ở trong lãnh thổ ma thú, càng là hiếm của hiếm.

Lúc ở Vô Tận Hải Vân Phong đã từng dùng thân phận này chiếm được lòng tin của Bạng Phượng Vương tộc, hiệu quả cực kỳ tốt. Trong vòng mười ngày, rất nhiều người nghe danh mà tới, thậm chí không thiếu bóng dáng của các Dược Tề Sư, Dược Tề Sư cấp bậc Tông Sư thực sự quá thu hút quần chúng.

Cuối cùng, trong lúc mọi người mong đợi và chú ý, kỳ hạn mười ngày đã tới. Sắc trời vừa tờ mờ đã có không ít bóng người ra vào Đấu Giá Hành, trong mười ngày tới nay Đấu Giá Hành đã chuẩn bị sẵn tình hình, đặc biệt vào hôm nay ngừng lại toàn bộ sự kiện đấu giá, hiển nhiên là để chuẩn bị cho vị Dược Tề Sư cấp bậc Tông Sư kia.

Dòng người bắt đầu đổ xô, mặt ai nấy đều mang theo vẻ kích động và hưng phấn, trong này dĩ nhiên không thiếu người Dật Phượng tộc, hơn nữa lần này có cả đích thân Vương Dật Phượng tộc giá lâm.

“Vị Dược Tề Sư kia tới chưa?” Vương Dật Phượng tộc bình tĩnh lên tiếng, người Đấu Giá Hành sợ sệt trả lời, “Vẫn chưa ạ.”

Vương Dật Phượng tộc khẽ cau mày, không hề nói gì đi thẳng vào phòng đấu giá, dòng người đổ xô tới nhất thời xôn xao. Trong lúc toàn bộ ánh mắt đang tập trung vào đài Đấu Giá Hành, chờ đợi ngóng trông nhà Dược Tề Sư nào đó, ở một góc vắng lặng của Vương Thành Dật Phượng tộc, có mấy bóng người đẩy cửa ra ngoài, trong đó có một bóng người mảnh mai nhìn thẳng lên ánh mặt trời chói mặt trên không.

“Đi thôi.” Giọng nói trong trẻo xẹt qua bầu trời, bóng người mảnh mai chậm rãi bước trong nắng sớm, đôi môi khẽ nhếch.


Đã sửa bởi Mavis Clay lúc 14.05.2020, 21:51.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Darkness_Angel, Heo kute, Meo meo hồ tiên, anamini564, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen, violetvu268
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 650 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bettyle, Google Feedfetcher và 70 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

9 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

10 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 215, 216, 217

11 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

15 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 34, 35, 36

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211



Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 240 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 290 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Công Tử Tuyết: :) Tm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 233 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 274 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 260 điểm để mua Bé hồng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.