Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 648 bài ] 

Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

 
Có bài mới 29.04.2020, 19:57
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 833
Được thanks: 4653 lần
Điểm: 38.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 87
Welcome to ma thú khế ước cuối cùng, nay ta vui nên bonus cho thêm 1 chương này cho mọi người đỡ bị tuột mood, hi hi, coi như chương mừng 30/4

Chương 141: Thủ hộ xuất hiện

Edit: Mavis Clay

Bầu không khí dọc đường hơi nặng nề, đề tài vừa rồi khiến không khí giữa các ma thú hơi ngưng trọng, Nhị Lôi cố gắng nói thứ gì đó khác, nhưng ba con còn lại không thèm phản ứng lại hắn, cuối cùng hắn không nói chuyện nữa, hoàn toàn im lặng. Trên đường Yêu Yêu ôm chặt Vân Phong không buông, cứ như sợ rằng chỉ cần buông ra là nàng sẽ đi mất vậy, Tiểu Hỏa im lặng chạy thục mạng về phía trước, không nói lời nào.

Vân Phong bất đắc dĩ, quan hệ giữa Triệu Hồi Sư và ma thú trong mắt người khác là vĩnh viễn, nhưng trong mắt nàng thì không như thế. Triệu Hồi Sư ra đời và trưởng thành với suy nghĩ ỷ lại vào ma thú, nhưng quan hệ giữa hai bên không phải là sống dựa vào nhau, mà là chính cá nhân Triệu Hồi Sư mới là nghề duy nhất dựa dẫm. Cho tới nay, ma thú khế ước đều bị bắt phục vụ Triệu Hồi Sư, mất đi tự do, trở thành vũ khí sắc bén trong tay Triệu Hồi Sư.

Trong tất cả Triệu Hồi Sư, Vân Phong được coi là một đóa hoa tuyệt thế, lần đại hội Triệu Hồi Sư năm đó, thái độ của các Triệu Hồi Sư ở Cửu Thành đều rất lạnh lùng với ma thú khế ước của mình, rất nhiều Triệu Hồi Sư giao chiến với Vân Phong vì muốn chiến thắng nàng mà không màng sống chết tới ma thú khế ước. Ma thú khế ước bỏ mạng, Triệu Hồi Sư không hề bị hạn chế lần khế ước thứ tiếp theo, một con chết là đổi lấy cơ hội đón một con mới mạnh hơn, nhưng Vân Phong thì khác, một khi đã nhận định là không bao giờ sửa đổi nữa.

Vân Phong vẫn luôn cho rằng mối quan hệ giữa ma thú và Triệu Hồi Sư không chỉ là khế ước, mà sâu sắc hơn là quan niệm không coi thường chủng tộc và sinh mạng. Ma thú khế ước là đồng đội chiến đấu cũng là người bạn thấu hiểu, sau khi mọi thứ kết thúc, họ nên được về lại với tự do, chứ không phải bị trói chặt cả đời với con người.

Con người có cuộc sống của con người, ma thú cũng thế, nếu như không có Vân Phong xen vào, có lẽ Tiểu Hỏa, Yêu Yêu, Lam Dực và Nhị Lôi sẽ có một cuộc sống khác của riêng mình, Hỏa Vân Lang vẫn sẽ sống ở Mê Vụ Sâm Lâm, Yêu Yêu có lẽ sẽ gặp được một cơ hội nào đó mà trở lại Vô Tận Hải sinh sống, Lam Dực thì sẽ tiếp tục ngủ say trong Long Điện, Nhị Lôi sẽ tiếp tục tiêu dao trong khu rừng kia của hắn.

Vân Phong xuất hiện đã làm náo loạn của sống của họ, cùng tụ lại tới nhau, trở thành ma thú khế ước của một Triệu Hồi Sư, mối liên kết thân thiết khác thường, cũng khó mà có thể dứt bỏ được, nhưng rồi cuối cùng, ai cũng phải đối mặt với hồi ly biệt.

“Khụ khụ.” Bầu không khí áp lực thế này thật khiến Vân Phong chịu không nổi nữa rồi, nang ho khan một tiếng, cái tai sói của Tiểu Hỏa khẽ động đậy, Nhục Cầu quất quơ cái đuôi vài cái, ý bảo họ cũng nghe được tiếng của nàng, còn Yêu Yêu thì ôm chặt hơn, ngẩng mặt lên, đôi mắt lam long lanh sóng sánh.

Vân Phong giật khóe miệng, đưa tay sờ vây tai Yêu Yêu. “Nhưng lời vừa rồi đối với ta thực quá mức xa vời, dù sao cũng chưa xảy ra.”

“Nói như vậy, Tiểu Phong sẽ không bỏ chúng ta?” Vây tai Yêu Yêu vẩy vẩy, Vân Phong bật cười, nhẹ nhàng ừ một tiếng, tiểu loli lập tức dang tay hoan hô lên, lại lao vào ngực nàng, đầu cọ qua cọ lại. “Tiểu Phong… Ta không muốn xa ngươi.”

Tốc độ của Tiểu Hỏa đột nhiên tăng nhanh, tiếng tru từ trong miệng phát ra, “Bản đại gia không thèm nghĩ tới mấy thứ vô nghĩa này nữa.”

Lam Dực khẽ cười lên, Nhị Lôi thở dài ngao ngán, “Sau này lão tử không nói nhiều nữa.”

“Nyanya!” Nhục Cầu quay đầu chớp chớp đôi mắt to, Vân Phong vỗ tay lên người Tiểu Hỏa, Hỏa Vân Lang lại tru lên đầy hưng phấn, Yêu Yêu ló đầu nhìn xung quanh, “Tiểu Phong, đây rốt cuộc là đâu? Nhiều qua thú chết quá.”

“Chủ nhân. Ta đã chạy không dưới vạn dặm rồi, ngoại trừ hài cốt thì vẫn là hài cốt, chẳng lẽ nơi đây là một ổ mai táng khổng lồ?” Tiểu Hỏa cũng khó hiểu, bầu không khí nặng nề lúc này đã hoàn toàn biến mất, Vân Phong nghiêm túc nhìn tình hình xung quanh, đã qua một thời gian rất dài rồi, trên đường Tiểu Hỏa đã qua không ít hài cốt, không hề có những thứ khác, chẳng lẽ nơi này thực sự chỉ là một nghĩa địa mà thôi?

“Đằng trước có hơi thở của Thủy Nguyên Tố.” Yêu Yêu nhắm mắt lại, chuyên tâm cảm nhận, lẩm bẩm nói rồi mở mắt ra, chỉ tay về một hướng, “Tiểu Phong, chính là chỗ đó! Bên đó có hơi thở của Thủy Nguyên Tố truyền tới.”

Thủy Nguyên Tố? Vân Phong tò mò nhíu mày, nơi này toàn là hài cốt khô cằn, hướng kia sao lại có Thủy Nguyên Tố? Xem ra thực sự là một khoảng không khác.

“Tiểu Hỏa, chúng ta đi!” Vân Phong ra lệnh, Hỏa Vân Lang lập tức quay tới chỗ Yêu Yêu đã cảm nhận ra Thủy Nguyên Tố, chạy một mạch tới đó. Yêu Yêu là Giao Nhân tộc, rất nhạy cảm với Thủy Nguyên Tố, hơn nữa trong người cô bé còn hấp thu lực viễn cổ, càng thêm nhạy cảm. Cô bé nói có Thủy Nguyên Tố ở đó chắc chắn sẽ không sai.

“Chủ nhân, hình như là ở trước.” Chạy nhanh về phía trước, Tiểu Hỏa cũng dần cảm thấy rõ, Vân Phong gật đầu, hơi nước nhàn nhạt xông vào mũi, thậm chí còn mơ hồ nghe thấy tiếng nước chảy…

“Chính đó!” Yêu Yêu hưng phấn hô lên, Tiểu Hỏa bay người lên phía trước, cảm nhận được đất dưới chân hơi ướt át, chứng tỏ có nước thấm vào mặt đất. Hỏa Vân Lang tung người nhảy lên, trước mắt Vân Phong xuất hiện một phong cảnh khác hoàn toàn.

Một cây cổ thụ khổng lồ che trời đứng vững trước mặt Vân Phong, tán lá rậm rạp, thô to khác thường, thân cây to tới mức dù có 20 mười vòng quanh cũng ôm không xuể. Từng cơn gió nhẹ thổi qua, tán cây xanh mơn mởn rung động, tản ra mùi hương thơm ngát, hương thơm lẫn vào không khí, tràn ngập khắp không gian nhỏ.

“Cái cây thật là lớn…” Yêu Yêu ngẩng đầu, hoàn toàn không thấy được đỉnh cây, Tiểu Hỏa và Nhục Cầu cũng thế, Nhục Cầu đứng lên trên đầu Tiểu Hỏa, chớp chớp mắt to, Tiểu Hỏa cũng rất ngạc nhiên, “Sao lại có cái cây cao lớn tới như vậy nhỉ…. Sao ở đây lại có cây?”

Vân Phong nhảy xuống khỏi lưng Tiểu Hỏa, ôm theo Yêu Yêu đáp xuống, dưới chân không còn là đất đai khô cằn nữa, mà là một bãi cỏ xanh tươi mơn mởn. Vân Phong cúi đầu quan sát, thảm cỏ sinh trưởng thành một bán kính nhất định quanh đại thụ, như tạo nên một ranh giới vô hình, bên ngoài ranh giới khô cằn chết chóc, bên trong ranh giới xuân sắc dạt dào.

Vân Phong ngồi xổm xuống đưa tay sờ cỏ dưới chân, làn nước bám dày đặc trên cỏ, hoa cỏ xanh mát mịn màng đính những hạt nước nhỏ, Tiểu Hỏa hóa thành một cậu bé, tò mò nhìn đám cỏ dưới chân, đưa tay bứt một nắm cho vào miệng, “Ăn ngon hơn ở Mê Vụ Sâm Lâm nhiều.” (Editor cạn ngôn)

Vân Phong cười phá lên, Tiểu Hỏa đỏ mặt vội vàng phun đống cỏ sang miệng qua một bên, “Bản đại gia ăn thịt, chưa bao giờ ăn cỏ nhá.”

Đôi tay nhỏ bé của Yêu Yêu đạt xuống đất, nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra, trong đôi mắt hiện lên sự vui mừng, “Tiểu Phong. Ở bên dưới có tiếng nước chảy.”

Vân Phong gật đầu, đại thụ che trời như thế đương nhiên rễ cây cũng rất khổng lồ, trong rễ cây đương nhiên là có lưu chuyển dưỡng khí và chất dinh dưỡng, có lẽ là vì rễ cây quá khổng lồ nên mới tạo thành âm thanh chất dinh dưỡng vận chuyển, có khí những hoa cỏ xanh ngát dưới này đều là do rễ cây tạo ra cũng không chừng.

“Có cây ở đây không khỏi quá kỳ quái… Những chỗ khác quá hoang vu không hợp.” Tiểu Hỏa quan sát tỉ mỉ, cuối cùng tập trung lại ở thân cây, “Thân cây còn to tới như vậy… Mấy cái cây già nhất ở Mê Vụ Sâm Lâm có lẽ còn không to được như này.”

Vân Phong cũng quan sát bốn phía, có một gốc cổ thụ đứng đây như thế chắc chắn không bình thường. Trong quan sát của nàng, quang cảnh nơi này quá tuyệt vời, thực sự quá chênh lệch với cảnh tượng trên đường. Chậm rãi đến gần cổ thụ, Vân Phong thấy lòng bàn tay Tiểu hỏa mơ hồ đỏ lên, không khỏi mỉm cười.

“Dùng lửa đốt thân cây thôi… to tới như thế, chắc chắn bên trong có gì đó.” Tiểu Hỏa nói, muốn tiến lên nhưng bị Vân Phong cản lại, “Hơi nước dày đặc như vậy, có lẽ Hỏa Nguyên Tố không có tác dụng gì với nó đâu.”

“Hừ! Ta quên mất ở đây không hề thiếu nước.”

Vân Phong bật cười, “Nhưng mà thân cây to như thế, quả thực rất giống chứa thứ gì đó.”

“Vậy làm sao để mở ra được đây…” Tiểu Hỏa nhíu mày, Vân Phong suy ngẫm, hơi thở hải tộc trong cơ thể chuyển động, bàn tay lập tức hóa thú, cào mạnh xuống thân cây một phát. Hai mắt Vân Phong ngẩn ra, nàng dùng lực không hề nhỏ, hơn nữa sức mạnh sau khi hóa thú còn được tăng cường không ít, dưới đòn tấn công dạng này, vậy mà trên thân cây cùng lắm chỉ có vài vết xước mà thôi.

Tiểu Hỏa cũng ngẩn người, Yêu Yêu tiến tới nhìn ngó, “Tiểu Phong, có cần ta dùng đuôi cá đánh bể nó không?”

Vân Phong cười khổ, Tiểu Hỏa vẫn không tin, một ngọn lửa bùng lên, Hỏa Vân Lang xuất hiện, gồng người chồm tới đánh một phát, móng vuốt bén nhọn xổ tới. Nhưng thân cây vẫn không suy chuyển, chỉ để lại mấy vết cào nhạt mà thôi.

Cái cây này lì vậy đó hả? Sức lực của Tiểu Hỏa và nàng rất cường hãn, vậy mà vẫn không rung chuyển được nửa phần.

Nhục Cầu ngồi trên vai Vân Phong nãy giờ bỗng uốn éo người, cơ thể mập mạp xông tới, há miệng ra, răng sắc đầy miệng cắn phập lên thân cây.

“Rắc rắc!” Đại thụ cuối cùng cũng có phản ứng, răng Nhục Cầu cắm sâu vào thân cây, trong nháy mắt thân cây to lớn run mãnh liệt. Nhục Cầu đỏa mắt to, tăng sức kêu cái “rắc” một tiếng, một khối vỏ cây cực dày bị nó hoàn toàn cắn xuống.

Nhục Cầu nhổ vỏ cây trong miệng ra, dè bỉu le lưỡi, rõ ràng không thích mùi vị trong miệng mình, Tiểu Hỏa lại hóa thành hình người, chạy tới chỗ thân cây nhìn, “Không ngờ cục thịt nhà ngươi cũng ăn thịt…”

Vân Phong nhìn chỗ vỏ cây bị Nhục Cầu cắn rách để lại một vết sẹo màu trắng, đang suy nghĩ thì đột nhiên mặt đất chấn động mãnh liệt.

“Ùng ùng!” Mặt đất chấn động mãnh liệt, độ rung cao tới mức khiến Vân Phong không thể đứng vững được.

“Tiểu Phong cẩn thận!” Yêu Yêu lập tức chộp lấy tay Vân Phong, kéo Vân Phong đi ra ngoài, Tiểu Hỏa cũng theo sát ở sau, Vân Phong cùng với một cô bé và cậu bé còn chưa chạy đi được xa, mặt đất cách đó không xa đột nhiên nứt ra.

“Cẩn thận!” Vân Phong tăng sức kéo Vân Phong vào trong ngực, Tiêu Hỏa cũng bị nàng kéo lại, “Thổ Thuẫn!” Một tiếng gầm lên, Thổ Nguyên Tố nhanh chóng ngưng kết thành một bức tường chắc chắn, bảo vệ ba người ở sau. Mặt đất nứt ra văng đất đá tung tóe, hoàn toàn bị tường đất chắn lại ở ngoài, văng tán loạn ra xung quanh.

“Hình như có thứ gì đó ở dưới đất đang chui ra.” Tiểu Hỏa hô to lên, Yêu Yêu trong ngực Vân Phong gật đầu lia lịa, ánh mắt ba ngươi chuyển sang Nhục Cầu, rõ ràng phát cắn khi nãy của Nhục Cầu đã kinh động với vị nào đó ở đây. Nhục Cầu vô tội chớp chớp mắt, Vân Phong cười bất đắc dĩ, “Rời khỏi đây đã rồi nói tiếp.”

Đưa mắt quan sát bốn phía, Vân Phong chợt phát hiện ra một vật ở một nơi nào đó chỗ thân cây. Ánh mắt của nàng lập tức sáng rực lên. Ở một chỗ trên thân cây có một vật được khảm vào, đó chính là mảnh vụn bản đồ mà nàng muốn tìm.

“Rắc rắc rắc!” Mặt đất chấn động và rung chuyển, làm cả cổ thụ khổng lồ cũng di chuyển theo. Tán cây xum xuê như roi mây quơ múa, như sóng triều bổ tới Vân Phong.

Vân Phong nắm chặt Yêu Yêu và Tiểu hỏa tung người nhảy lên, nháy mắt đã có một nhánh roi mây khổng lồ đánh nát tường đất, nàng không dám dừng lại lâu trên không, bởi vì đã có tiếp thêm mấy cái roi mây nữa đánh tới.

“Vèo vèo vèo!” Vân Phong không ngừng lách né giữa đánh roi mây bay múa, mượn lực dùng lực, mủi chân nhảy lên những roi mây đang bay, tránh né tấn công loạn vũ của chúng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một chỗ.

“Chủ nhân, đó là… mảnh vụn bản đồ.” Tiểu Hỏa nhanh chóng nhìn theo ánh nhìn của Vân Phong, sáng mắt lên khi thấy mảnh bản đồ mà nàng chú ý tới. Vân Phong gật đầu, mặc dù biết đó là mảnh bản đồ, nhưng nàng không có cơ hội lại gần. Vô số những roi mây từ những hướng khác nhau đánh tới, muốn tránh né thực sự rất tốn sức, chứ đừng nói là lại gần chỗ của mảnh bản đồ.

“Ta tới lấy!” Mắt Tiểu Hỏa sáng lên, buông tay Vân Phong ra lập tức nhảy ra ngoài, Vân Phong lập tức quýnh lên, “Tiểu Hỏa.”

“Vèo!” Nghiêng người né tránh một ngọn roi mây khổng lồ đánh tới, Vân Phong chỉ có thể lo mà mủi chân nhảy né đi, khi nhìn lại đã sớm không thấy bóng dáng của Tiểu Hỏa.

Cổ thụ che trời dường như đã bị chọc giận hoàn toàn, roi mấy quơ múa đầy trời, tán lá đưa vang xào xạc, không ngừng có lá cây rơi xuống, thảm cỏ vốn xanh rì lại phủ thâm một tầng lá xanh đậm, một bóng đen nhạy bén bay qua bay lại giữa những nhánh cây, mặc dù chúng tấn công cường thế, nhưng tốc độ lại có hạn. Mặc dù Hỏa Vân Lang không xuất chúng về mặt tốc độ, nhưng sự linh hoạt lại tương đối cao, Tiểu Hỏa xuyên qua đám dây mây tiến lên vô cùng linh hoạt, vô số sợi roi xẹt qua cạnh hắn, nhưng không hề đánh trúng hắn phát nào.

Nhìn mảnh bản đồ càng ngày càng gần, Tiểu Hỏa tươi cười, dưới chân tăng sức, phi người lên, một sợi roi lại đánh tới, cánh tay thuận thế đập lên, lộn một vòng đẹp mắt, tiếp đó dùng sức lướt về phía trước, lập tức đã tới được chỗ của mảnh bản đồ.

“Gừ gừ!” Một tiếng gầm hưng phấn phát ra từ miệng Tiểu Hỏa, mặc dù sức lực của hắn không bằng Nhục Cầu có thể xé rách được cả mảng, nhưng kéo tấm bản đồ này ra chắc là vẫn được nhỉ.

Móng vuốt bén nhọn bỗng dài ra từ ngón tay, vung mạnh về phía thân cây trước mặt, bỗng một cơn gió mạnh xẹt tới.

“Grào!” Tiểu Hỏa gào lên, hung hiểm lùi lại về sau tránh thoát, một ngọn gai khổng lồ xẹt qua thân cây. “Ư!” Kêu đau lên một tiếng, Tiểu Hỏa rơi từ trên không xuống thẳng mặt đất. Tiểu Hỏa vừa lui lại, bụi roi mây khổng lồ đã đánh tới.

Cậu bé dùng chân trước bắn người lên, mặt đầu bụi bặm, chưa chống lên được bao lâu thì lại chật vật nằm xuống đất. “Chết tiệt…” Tiểu Hỏa giận dữ mắng mỏ, giây kế đó cả người bị bụi dây khổng lồ cuồn cuộn quấn lấy, kéo lên trời cao.

“Tiểu Hỏa!” Vân Phong lập tức chạy tới, không hề nghĩ ngợi muốn thu hắn vào nhẫn khế ước, nhưng lại kinh ngạc phát hiện ra rằng không có cách nào thu hồi lại được.

Vân Phong bừng hiểu ra, nơi này quy tắc không gian bị vô hiệu, đồng nghĩa với việc không gian liên kết giữa nhẫn khế ước cũng bị ảnh hưởng theo. Nói cách khác ma thú khế ước ra ngoài đều là đi mà không có về.

Cắn chặt răng, Vân Phong tung người nhảy lên, nhưng không thể đạt được tới độ cao của bụi mây khổng lồ. Nhìn Tiểu Hỏa bị bụi cây khổng lồ cuốn lên không trung, Vân Phong tối sầm mặt. Lập tức chạy nước rút vọt tới trước.

“Vèo!” Một tiếng gió xẹt qua bên tai nàng, vô số cây mây múa tới, Vân Phong linh hoạt tránh né, nhắm ngay cơ hội trước mắt, hai chân tăng sức, nhảy lên một bụi mây khổng lồ trên không, dừng lại một giây rồi tiếp tục dùng lực nhảy lên một bụi khác.

Không ngừng di chuyển giữa những bụi mây khổng lồ, lấy dây mây dưới chân làm đệm nhảy, giúp nàng bật lên.

“Grào!” Tiểu Hỏa tức giận tru tréo ở trên không, Hỏa Nguyên Tố sáng ngời xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, nhưng dây mây đang quấn dường như không hề kiêng kỵ Hỏa Nguyên Tố, khi chạm vào Hỏa Nguyên Tố tỏa ra từng làn khói trắng.

“Tiểu Hỏa! Hỏa Nguyên Tố của ngươi sẽ không thể làm hại chúng được đâu, trong lòng những bụi mây này chứa rất nhiều Thủy Nguyên Tố.” Vân Phong truyền âm, vẻ mặt âm trầm hơn, dưới chân càng nhanh hơn, nhìn bản thân ngày càng gần điểm trên cao, bàn tay đột nhiên mở ra. Thủy Nguyên Tố nhanh chóng bao bọc lấy bàn tay nàng, sau đó ngưng kết lại thành băng.

Một ngọn băng đao xuất hiện trong lòng bàn tay nàng, hơi nhún chân lấy đà, Vân Phong xông thẳng lên. Bàn tay nhắm ngay sợi mây quấn quanh Tiểu Hỏa, bổ mạnh xuống.

“Ha ha ha. Sao có thể dễ dàng bị ngươi lấy đi được?” Một giọng nói bổ ngang trời, Vân Phong cả kinh, nháy mắt mặt đất đột nhiệt chấn động, mười mấy sợi dây mây đâm từ dưới đất chỗ Vân Phong lên.

“Chủ nhân!” Tiểu Hỏa thấy thế liền nổi giận gầm lên, Vân Phong nhìn rễ cây nhọn hoắt đang hòng muốn đâm xuyên qua người mình, cơ thể tăng sức, Phong Nguyên Tố bao lấy toàn thân từ trên cao hơi nhẹ xuống đất.

“Tiểu Phong, ngươi không sao chứ?” Yêu Yêu vội vàng chạy tới, Vân Phong lắc đầu, nhìn Tiểu Hỏa bị treo ngược ở trên không, híp mắt lại, khi nãy là ai vừa lên tiếng?

“Ầm ầm!” Mặt đất lại chấn động kịch liệt, khe nứt càng lúc càng vỡ lớn, Vân Phong ôm Yêu Yêu nhảy lên, Không Gian Lực ở đây hoàn toàn bị tước mất, muốn né tránh đống công kích dày đặc ở đây thực sự rất khó.

Từ khe đất nứt ra vô số sợi dây mây cổ thụ, chúng điên cuồng quơ múa, Vân Phong ôm lấy Yêu Yêu nấp vào một chỗ an toàn, cây mây đã không còn coi họ là mục tiêu, dường như đang đón chào một nhân vật khác quan trọng hơn.

“Tiểu Phong, đó là gì thế?” Yêu Yêu mở to mắt, từ trong khe đất từ từ dâng lên một cái kén màu xanh lá khổng lồ, tầng tầng lớp lá cây bao lấy dày đặc, từng mảng lá tróc ra từ từ, từng lớp một biến mất, cho đến khi bóc ra toàn bộ.

Vân Phong ngạc nhiên, Tiểu Hỏa bị quấn treo ngược ở trên không cũng kinh ngạc không thôi. Sau khi lá cây bóc ra hết, bên trong lộ ra một… người màu xanh lá cây.

Mái tóc màu xanh lục đậm, như làn sóng lớn ở sau đầu, cơ thể uyển chuyển quyến rũ đầy đặn như nữ thần, da thịt trắng nõn mịn màng, tỷ lệ ngũ quan hoàn mỹ khiến ai cũng cảm thấy không bằng, đôi mắt đang nhắm chợt mở ra, ánh sáng xanh xẹt qua đôi mắt.

Vân Phong nhìn nữ nhân phong tình vạn chủng, quyến rũ mỹ lệ trước mặt, vô thức nhìn lại mình, không khỏi đỏ mặt, Yêu Yêu cũng hơi mê mẩn, “Nàng ấy… Thật là xinh đẹp…”

“Nữ nhân kia, để bản đại gia xuống.” Tiểu Hỏa ở trên không điên cuồng gào thét, nữa nhân khẽ ngửa đầu, mỉm thành một nụ cười mê người với Tiểu Hỏa, vươn tay khẽ vuốt mái tóc dài lượn sóng màu xanh lá của mình, sau đó trợn trừng mắt.

“Tính tình đúng là kém xa vẻ đáng yêu bề ngoài, thật đúng là đáng tiếc.”

“Ngươi nói bản đại gia cái gì cơ?” Tiểu Hỏa cau có rống lên, mặt đỏ bừng. Nữ nhân chậm rãi quay đầu lại, thấy Vân Phong và Yêu Yêu đứng cách đó không xa, đôi mắt màu lục chợt sáng lên. Cánh tay nhẹ nhàng quơ múa, đám dây mây phấn khích đầy trời liền dừng lại.

Vân Phong chậm rãi đứng lên, mặc dù mấy năm này nàng trổ mã không tồi, nhưng kém xa sự đầy đặn của nữ nhân trước mắt này, nhất là… trước ngực. Nữ nhân trước mặt phải nói là sóng đào mãnh liệt*, so sánh lại, Vân Phong xem ra thực sự rất bình thường. Ngay cả Yêu Yêu có hóa thành hình dạng trưởng thành cũng không thể nào so được với thứ trước mắt này.

*Sóng đào mãnh liệt: Ừm, là cái bộ ngực lớn tới mức di chuyển là đánh tới đánh lui đó…..

“Vô ý mạo phạm.” Vân Phong nói, ánh mắt phòng bị nhìn nữ nhân trước mặt, nàng cười rộ lên, tiến lên phía trước vài bước, đôi mắt nhỏ xíu quét một dọc từ đầu tới chân Vân Phong. Vân Phong bị ánh mắt của nàng soi tới mức sợ hãi, cảm giác có gì đó không đúng.

“Nyanya!” Nhục Cầu trên vai Vân Phong đột nhiên nhe răng ré lên với nữ nhân kia, nàng ngẩn ra, sau đó cười khẽ, “Tiểu tử trên không muốn lấy thứ này.” Cánh tay xinh xắn giương nhẹ, mảnh bản đồ trên thân cây dễ dàng rơi xuống, nhanh chóng bay tới tay nữ nhân.

“Có phải, ngươi cũng muốn thứ này không?” Mảnh bản đồ lơ lửng khẽ xoay tròn trong tay nữ nhân, Vân Phong tối mặt, nữ nhân thấy vẻ mặt nàng như thế thì cười lên, “Xem ra, người mà chúng ta chờ chính là ngươi rồi.”

Vân Phong ngẩn ra, mình? Nàng chờ mình? Chuyện gì xảy ra vậy?

“Ta bị giam ở nơi tăm tối ngột ngạt này đã lâu lắm rồi, chính là vì phải bảo vệ cái thứ trời đánh này đây.” Nữ nhân ai oán nói, sau đó cười ngọt ngào, “Mặc dù ta rất muốn tự tay giao đồ cho ngươi, nhưng không thể phá vỡ quy củ được. Tới đây đi, chỉ cần ngươi có khả năng lấy đồ từ trong tay ta, nó sẽ là của ngươi.”

Vân Phong nhíu mày, nữ nhân này chính là người thủ hộ của mảnh bản đồ? “Nếu như ta thắng ngươi… ngươi cũng sẽ được tự do?”

Nữ nhân cười gật đầu, “Hiển nhiên rồi.”

Mảnh bản đồ vốn là thứ nàng cần, đụng phải người thủ hộ đương nhiên hơi phiền, nhưng thấy người thủ hộ đã chán nản với sứ mạng của mình, cũng dễ nói chuyện, đánh nhau sẽ bớt gánh nặng hơn. “Nếu ta thắng ngươi thì hãy thả hắn ra.”

Nữ nhân liếc mắt nhìn Tiểu Hỏa trên không, môi đỏ giương lên, “Đó là ma thú khế ước của ngươi sao? Con người?”

Mắt Vân Phong hơi lóe lên, nữ nhân bật cười, “Tán thưởng ngươi không giống với việc khác, nếu như ngươi thắng ta tất nhiên mọi thứ đều là của ngươi, nhưng đừng nghĩ sẽ dễ dàng.”

Vân Phong chuyển cổ tay lấy ma trượng ra. Mắt xanh của nữ nhân lóe lên, lẩm bẩm nói, “Có vài thứ tốt đó.”

“Vèo!” Vân Phong tung người nhảy lên, ma trượng xoay tròn, “Phong nhận!” Phong Nguyên Tố hóa thành lưỡi đao sắc bén bổ ngang trời xuống, đi tới đây cắt đứt những sợi dây mây tới đó. Nữ nhân cười khẽ, không thèm tránh đi, một tia sáng xẹt qua đôi mắt, “Ầm ầm!” Một bàn tay lớn xuất hiện ngang mặt đất, toàn bộ đều do đất đá tạo thành. Vân Phong trợn to mắt, chỉ thấy bàn tay đất đá khổng lồ nắm chặt về phía trước, đao gió với tốc độ cực nhanh bị nắm lại trong lòng bàn tay.

“Rắc rắc rắc!” Những mẩu đá khắc hình thoi bị bắn bay, đao gió hoàn toàn bị nghiền nát.

Bàn tay đá chậm rãi mở ra, khẽ lắc vài cái, dáng vẻ nữ nhân quyến rũ tràn ngập ý cười, cánh tay nhẹ nhàng vung lên, mặt đất đã san bằng lại lần nữa nứt ra, từ trong vọt ra mấy sợi gai nhọn, nhanh chóng rướn tới trước mặt Vân Phong.

Thổ Nguyên Tố!

Một tia sáng lóe lên trong con ngươi đen thẳm của Vân Phong, ma trượng vung lên trước mặt. “Thổ Thuẫn!” Thổ Nguyên Tố chắn vững vàng trước mặt Vân Phong, khiến những cành gai đâm tới cắm vào trong tường đất rồi kẹt lại. “Rắc rắc” Những viên đá nhỏ vỡ từ tường đất bung ra, ma trưởng Vân Phong đảo tròn, tường đất trước mặt nhanh chóng vỡ vụn. Thổ Nguyên Tố màu vàng bay tán loạn đầy trời, ánh mắt nóng rực nhìn nữ nhân trước mặt, ma thú hệ thổ, bản thể của nàng ấy chính là ma thú hệ thổ.

Nữ nhân cười khanh khách, “Ánh mắt của ngươi rất tốt.” Bàn tay lại nâng lên, một ngọn chông đá từ đất nứt ra đánh tới Vân Phong.

Vân Phong tươi cười, đây không phải là lần đầu nàng chiến đấu với ma thú hệ thổ, nhưng ma thú hệ thổ của Dung Tâm hoàn toàn khác với người trước mặt này. Thổ Nguyên Tố trong tay nữ nhân này biến hóa ảo diệu hơn. Hiệu quả cũng kinh khủng hơn. Quan trọng hơn là…

Vân Phong cười lớn, đột nhiên lùi nhanh về phía sau mấy chục bước, ma trượng cắm xuống mặt đất. Tinh Thần Lực dọc theo ma trưởng tản ra khắp nơi.

“Ầm ầm!” Một bàn tay lớn xuất hiện trước mặt Vân Phong, nhào tới nắm lại những ngọn gai đâm tới. Nữ nhân ngẩn người. Vân Phong vẫn đứng đó, khóe miệng nâng lên, một ứng dụng Thổ Nguyên Tố như thế đương nhiên nàng không thể bỏ qua, đối thủ làm được thì nàng có thể học được.

“Giống ta…” Sau một hồi kinh ngạc nữ nhân tươi cười, “Mới đó mà đã bị ngươi học trộm rồi nha.”

“Rắc rắc!” Bàn tay trước mắt Vân Phong không cản được gai đất bao lâu thì vỡ vụn, Vân Phong ngao ngán, vừa rồi nàng chỉ là nhìn trái bầu vẽ cái gáo mà thôi, có thể thành công đã không dễ, muốn duy trì được lâu như đối phương là không thể nào.

Nhưng khả năng tiếp thu của nàng tương đối kinh người, nhất là quan sát học tập, lĩnh ngộ bắt chước. Đối thủ chỉ dùng Thổ Nguyên Tố trong chớp mắt đã hướng dẫn nàng, trong một thời gian ngắn ngủi có thể bắt chước sự tinh túy của đối thủ còn vận dụng thành, chỉ một lần đã thành công được. Điều này không khỏi khiến người ta phải cảm thán.

Nữ nhân cười khanh khách, đôi mắt yêu mị nhỏ xíu hơi mở ra mỉm cười, “Bé con, ta bắt đầu thích ngươi rồi đó.”



Đã sửa bởi Mavis Clay lúc 29.04.2020, 20:01.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Darkness_Angel, Heo kute, Meo meo hồ tiên, anamini564, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen
     
Có bài mới 29.04.2020, 20:00
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 833
Được thanks: 4653 lần
Điểm: 38.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 84
Trong năm ma thú, không hiểu sao Mavis thích ma thú hệ thổ này ghê gớm, há há há.

Chương 142: Đừng xem thường thủ hộ.

Edit: Mavis Clay

Vân Phong nhìn nụ cười khó hiểu trên mặt người phụ nữ kia, trong lòng chợt cảm thấy quái dị, ánh mắt của mỹ nữ này nhìn mình cứ có cảm giác sai sai thế nào ý… Hình như nóng rực hơn không biết bao nhiêu lần, nhất là câu vừa rồi kia, nghĩ lại là nàng lại thấy mông lung. Vứt hết toàn bộ suy nghĩ trong đầu, ánh mắt ngưng thần lại, nữ nhân thấy ánh mắt nhìn cười khẽ đầy quyến rũ, “Bé con, ánh mắt của ngươi thật đúng là quyến rũ.”

“Bản đại gia nghe buồn nôn chết được.” Tiểu Hỏa trên không trừng mắt, Yêu Yêu bên cạnh ghét bỏ nhìn nữ nhân trước mặt, gương mặt tức giận, chu cái miệng lên không vui. Ghét quá đi! Nữ nhân kia nhất định cũng thích tiểu Phong.

“Bé con, nói trước nhé, đây là trận chiến giữa ta và ngươi, những kẻ khác không được phép nhúng tay, cô bé bên kia, nhóc nghe thấy chứ?” Nữ nhân chuyển mắt, cười khanh khách nhìn Yêu Yêu đang nhíu mày, Yêu Yêu hừ một tiếng quay ngoắt đi, Vân Phong thấy vẻ mặt Yêu Yêu như thế thì sửng sốt, cô bé sao thế?

“Còn lâu ta mới nghe lời ngươi nói! Tiểu Phong bảo ta làm gì ta sẽ làm đó.”

Vân Phong cười khan, nghiêm túc nói, “Biết rồi, ta sẽ không để ma thú khế ước xuất chiến.”

“Nữ nhân kia! Chủ nhân ta là Triệu Hồi Sư, có Triệu Hồi Sư nào mà không cần ma thú khế ước tác chiến không? Ngươi là đang lợi dụng lúc ngươi ta gặp khó khăn!” Tiểu Hỏa trên cao bất mãn hô hào, những sợi mây nãy giờ vẫn bất động đột nhiên quơ múa điên cuồng, từ nhiều hướng đánh về phía Vân Phong. Nàng mủi chân, đã sớm hoàn thành mọi sự chuẩn bị, hoàn mỹ tránh né sự tấn công của dây mây.

Nữ nhân thấy thế càng vui vẻ hơn, “Ta đâu có lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn đâu chứ, ta chỉ muốn xem thử khi không có các ngươi, nàng sẽ làm thế nào thôi.”

Vân Phong không ngừng tránh né, nghiêng người, nhào lộn trên không. Tốc độ dây mây thay đổi liên tục, hơn nữa số lượng đông đảo, phải nói trước mặt nàng toàn là dây mây. Thấy dây mây lại sắp chạm tới, nàng mủi chân linh hoạt tránh né chúng, gần như không có lấy một giây dừng lại. Nhìn mữ nũ tươi cười đứng bất động đằng kia, Vân Phong cắn răng, cứ như vầy không phải là cách, mặc dù cơ thể nàng được cải tạo lại vô cùng cường hãn, nhưng thể lực vẫn là có hạn.

So với nàng, những dây mây này không hề biết mệt chút nào. Chỉ cần con ma thú hệ thổ kia vẫn thao túng chúng, nàng vẫn sẽ phải tiếp tục tránh né. Ngạo trừ tránh né không thể làm gì khác, chứ đừng nói là phải tấn công như thế nào.

“Vèo!” Một ngọn mây hung hiểm xẹt qua mặt Vân Phong, nàng khẽ lui người lại, từ phía sau lại đánh tới thêm một cây nữa. Lui đến một khoảng nhất định liền dừng khựng lại, trên trán toát vài giọt mồ hôi, Thổ Nguyên Tố không chỉ có thể thao túng đất, nhìn lại… cây cối có vẻ cũng nghe theo sự chỉ huy của Thổ Nguyên Tố rồi. Nếu muốn tạo cơ hội tấn công cho mình thì phải xóa được nỗi lo ở sau, trước tiên nàng cẩn phải giải quyết được đám roi mây đáng ghét này đã.

Ma trượng trong tay xoay tròn, nắm lại thật chặt. Nhìn những sợi roi cường tráng không ngừng quơ múa trên không, bên môi Vân Phong chợt nhếch lên thành nụ cười. Nữ nhân thấy khóe miệng nàng hơi mỉm cười, ánh mắt hiện lên sự hưng phấn, nha đầu này lại đang âm mưu gì đó?

“Thủy Tiễn!” Vân Phong quát lên, Thủy Nguyên Tố hóa thành mũi tên xuất hiện từ ma trượng bắn về phía đám roi.

Nữ nhân thấy thế không khỏi lắc đầu, “Bé con, chiêu này không dùng được, Thủy Nguyên Tố sẽ không thể làm hại được chúng đâu… Ngược lại còn có thể trở thành chất dinh dưỡng tốt lành cho chúng.”

“Leng keng!” Thủy Nguyên Tố tấn công vào roi mây xong, nháy mắt bị nó đánh vỡ, toàn bộ đều bị roi mây hấp thu. Thân hình roi mây dường như càng lớn hơn trước, càng thêm quơ múa cuồng nhiệt.

Vân Phong nhìn đống đằng trước, nụ cười trên môi sâu hơn.

“Bé con, đây chính là cách của ngươi đó sao?” Nữ nhân nhíu mày, trong mắt khó tránh khỏi có chút thất vọng, cánh tay giương nhẹ, roi mây cuồng mãnh đánh tới Vân Phong, lực lớn hơn vừa rồi rất nhiều. Vân Phong cười lên khanh khách, xuyên qua bụi mây khổng lồ, ánh mắt mang theo ngọn lửa cháy bỏng.

“Nếu Thổ Nguyên Tố có thể biến hóa nhiều dạng, thì Thủy Nguyên tố đương nhiên cũng được, nước có thể được thực vật hấp thu, vậy… băng thì sao đây?” Ánh mắt cong lên tươi cười, nữ nhân nghe vậy trợn to mắt, không lẽ bé con này muốn…

“Đóng băng!” Ma trượng trong tay vung lên, những roi mây mới vừa rồi còn quơ nhanh đã bị chậm lại, một làn khói xanh bắt đầu lan ra, gói gọn cả đám roi mây.

“Đó là băng!” Tiểu Hỏa mở to mắt, nhìn băng nhanh chóng bao phủ khắp roi mây, từ đầu tới đuôi ngọn nhanh chóng bị đóng băng, lá cây vừa rồi còn khí thế bừng bừng giờ đã bị băng hoàn toàn bao phủ, trở thành một biển băng lam sáng lấp lánh. Khí lạnh phả ra, mỹ nữ cười lên ha hả, bé con này quả nhiên không tầm thường.

Vân Phong rơi xuống, nàng đáp lên mấy ngọn roi bị đóng băng, bây giờ chúng đã không còn sức uy hiếp nữa, toàn bộ chúng đã bị biến thành tượng đá rồi. Vân Phong lợi dụng mũi tên nước đưa Thủy Nguyên Tố vào trong cơ thể của những thực vật này, rồi chuyển hóa Thủy Nguyên Tố khiến toàn bộ chúng nó bị đông cứng.

“Bé con, quả nhiên lợi hại.” Mỹ nữ cười khúc khích gật đầu, Vân Phong đáp lại bằng nụ cười mỉm, “Mọi vật đều có nhược điểm cả.”

Nữ nhân cười tươi tắn, bàn tay mảnh khảnh xinh đẹp nắm chặt lại, “Cây chỉ là một phần của Thổ Nguyên Tố mà thôi, bé con, ngươi phải hiểu một điều, trong năm hệ Thổ Nguyên Tố là hệ uyên bác nhất, nó không chỉ có mỗi công dụng phòng vệ.”

“Ầm!” Mặt đất lại chấn động, Vân Phong cảm thấy mặt đất dưới chân càng ngày rung càng mạnh. Bất chợt, đất hai bên người đột nhiên nứt ra thành hai vách tường dày, nhanh chóng ép sát vào nàng như muốn kẹp lại nàng ở trong. Không chút suy nghĩ, nàng mủi chân bay lên, nhưng đỉnh đầu lại thêm một tấm hạ xuống. Không ổn, Vân Phong thềm kêu lên trong lòng.

“Ầm!” Vách tường dày nặng trên đầu đè xuống đậy lại nàng, hai bức tường hai bên ép lại, Vân Phong hoàn toàn bị vây trong không gian kín.

“Chủ nhân!”

“Tiểu Phong!”

Tiểu hỏa và Yêu Yêu đồng loạt hô lên, bên trong không hề có động tĩnh gì, Yêu Yêu tung người tính nhào qua, nhưng một bàn tay đá nhanh chóng ngăn nàng lại. “Xú nữ nhân!” Yêu Yêu bị chặn lại rống lên, nữ nhân cười ha hả, đôi mắt lục nhìn không gian kín bên kia, ngón tay vuốt ve gương mặt mịn màng của mình, “Xú nữ nhân sao? Ha ha, cách gọi này thực ra không tồi.”

“Tiên sư nhà ngươi, rốt cuộc muốn thế nào?” Tiểu Hỏa siết chặt nắm đấm, mắt cháy phừng phực, trong cơ thể mơ hồ có ánh lửa xông ra.

Nữ nhân cười lên vui vẻ, ngón tay nhẹ nhàng vẽ trên không, không gian bịt kín đột nhiên di chuyển. Bốn vách tường gần thu nhỏ lại.

“Tiên sư nhà ngươi, sẽ bị ép đó!” Tiều Hỏa trợn trừng mắt, giãy giụa kịch liệt, nhưng bụi mây khổng lồ quấn rất chặt, Tiểu Hỏa tức giận vỗ mạn tay xuống, lửa cháy vừa chạm phải bụi mây khổng lồ, ngoại trừ khói trắng ra thì không còn gì khác.

“Tiểu Phong!” Yêu Yêu nhìn không gian bịt kín đang chậm rãi co lại, đôi mắt đầy vẻ lo lắng, hận không thẻ xông lên, nữ nhân mỹ lệ ở xa xa nhìn, khóe miệng là nụ cười hứng thú, “Nếu quả thực là chết ở trong, ta cũng không còn cách nào.”

“Nói bậy! Tiểu Phong không có chết!” Yêu Yêu tức giận gào lên.

Nữ nhân cười khẽ, “Vậy thì ta đợi tiếp vậy, để coi nàng sử dụng thời gian bao lâu để ra ngoài được.”

“Ngươi thật biến thái.” Tiểu Hỏa nghiến răng rít lên, nữ nhân cười nhạt không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm về không gian đang không ngừng rút lại kia, bé con à, ngươi đừng làm ta thất vọng đó.

Vân Phong đang bị nhốt trong không gian kín mít ngoại trừ bóng tối ra thì không còn gì khác. Không lâu sau nàng liền cảm nhận vách tường bốn phía đang dần ép sát lại mình.

“Nyanya!” Nhục Cầu trên vai Vân Phong đột nhiên kêu lên, muốn bay lên tông vỡ vách tường, nhưng nàng lại chộp nó lại, Nhục Cầu lại lo lắng kêu lên vài tiếng. Vân Phong cười khì, “Đây là một thử thách hiếm có, nếu như ta không dựa vào khả năng của bản thân để ra ngoài, thì thật hoài nghi chính mình.”

Mắt Nhục Cầu sáng lên, nàng thả nó lại lên vai mình, không gian xung quanh đang không ngừng thu nhỏ lại, nếu trong khoảng thời gian ngắn nàng không đánh nát được Thổ Nguyên Tố để ra ngoài, nàng sẽ bị ép chết thành thịt vụn trong này.

Một quyền nện lên vách tường, mu bàn tay Vân Phong chợt thấy đau, Thổ Nguyên Tố liên kết với nhau chặt hơn gấp mấy lần nàng tưởng tượng, nàng chợt nghĩ tới tường đất của mình, theo lý Thổ Nguyên Tố là phòng ngự xuất sắc nhất, nhưng vì sao lần nào tường đất của nàng cũng đều bị kẻ địch dễ dàng phá vỡ như vậy? Mặc dù đúng là thực lực cao hơn mình, nhưng tường đất đâu thể yếu như vỏ trứng tới vậy? Nếu Thổ Nguyên Tố của mình cũng có thể cứng rắn tới như vậy, thì mới thực sự gọi là phòng ngự.

Trong đầu chợt xẹt qua cái gì, Vân Phong bất động, mắt nhìn những vách tường đang ngày càng  lùi lại, không gian đã càng ngày càng nhỏ, gần như ép sát tới người nàng rồi. “Nyanya, Phong Phong nya!” Nhục Cầu trên vai nàng nhảy tưng tưng, cái đuôi quét qua quét lại mặt nàng, thấy nàng ngẩn người, Nhục Cầu không khỏi nóng nảy.

“Phong Phong kya, kya, nya!” Nhục Cầu gào to mấy câu, hai mắt Vân Phong đột nhiên sáng  lên, lập tức ngồi phịch xuống đất. Lúc này bốn vách tường đã ép tới sát nàng, nếu còn ép sát nữa nàng nhất định sẽ bị kẹp thành bánh thịt,

“Nyanya!” Nhục Cầu la to lên, tính phấn đấu quên mình xông ra, đúng lúc này Vân Phong quwo ma trượng trước mặt mình, quát lên, “Thổ Giới!” Thổ Nguyên Tố vàng nhạt nhanh chóng tụ lại quanh người Vân Phong, hoàn toàn bao phủ lấy nàng, Thổ Giới vừa hình thành, vách tường xung quanh liền đạp mạnh vào Thổ Giới.

“Nyanya!” Nhục Cầu nhìn Thổ Giới gần như bị ép đến sập, mắt trừng thật to, cái đuôi nóng nảy vẩy qua vẩy lại, Vân Phong vẫn ngồi vững dưới đất, đưa mắt nhìn Thổ Giới xung quanh, mắt sáng nên một nụ cười hiểu ra.

Đây chính là điều nàng muốn dạy mình sao? Vân Phong thầm cảm khái trong lòng, xem ra hiểu biết về Thổ Nguyên Tố của mình quá hạn hẹp, đúng hơn là nói… thời gian nàng tìm hiểu về Thổ Nguyên Tố quá nông cạn. Trong đầu nàng, nhận thức về bảy nguyên tố lại được mở ra trang mới, như vừa phá được một bức tường cản trở, tới một cảnh giới hoàn toàn mới.

“Xem ra đã nghĩ thông rồi.” Nữ nhân mỉm cười, bàn tay lại dùng sức, cảm thấy bên trong có lực cản lại, cười khẽ nắm chặt hơn.

“Ầm!”

Lực ép tăng mạnh hơn, vách tường bao vây Vân Phong đột nhiên hoàn toàn vỡ vụn. Đá bay tán loạn hóa thành Thổ Nguyên tố nhàn nhạt phiêu tán trong không trung, Vân Phong vẫn bình tĩnh ngồi dưới đất, quanh thân có một tầng kết giới màu vàng nhạt hơi lóe lên.

“Thổ Giới sao?” Nữ nhân hiểu ra, càng thấy thích thú Vân Phong hơn, Yêu Yêu và Tiểu Hỏa thấy nàng vẫn vô sự không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Vân Phong đứng dậy, tươi cười nhìn mỹ nữ trước mặt, “Đa tạ ngươi, ta học được không ít thứ.”

Nữ nhân cười tủm tỉm nhìn nàng, “Bé con, vẫn chưa xong đâu.”

Ma trượng trong tay vung lên, Thổ Giới đã biến mất, ánh mắt của Vân Phong bộc trực, chân thành, “Đã như vậy, vậy vui lòng chỉ giáo.”

“Ha ha ha, bé con, đúng là ta càng ngày càng thấy thích ngươi mà.” Nữ nhân cười khanh khách, không đứng im tại chỗ nữa. Thấy nàng di chuyển, Vân Phong liền đề phòng, muốn đích thân tấn công sao?

Nữ nhân cấp tốc lao tới Vân Phong, Vân Phong mủi chân né lướt qua người nàng, nữ nhân cười ha ha, mái tóc dài xanh lục theo gió tung lên, nhanh chóng kéo dài ra. Vân Phong cả kinh! Tóc! Cũng làm vũ khí được?

Mãi tóc xanh như đám hải tảo, hệt như đám dây mây khổng lồ mới nãy muốn quấn lấy Vân Phong, Nhục Cầu lưu loát xoay người, dễ dàng nhảy ra khỏi vòng vây, mắt to liếc nhìn tình huống bên dưới, lập tức đổi hướng chạy tới bên cạnh Yêu Yêu, đặt mông ngồi xuống.

Khóe mắt Vân Phong thấy hành động cỉa Nhục Cầu, giật nhẹ khóe miệng, nó cảm thấy nữ nhân này không có địch ý với mình nên cũng trở thành một phe xem chiến rồi sao?

Cái đầu nhỏ của Nhục Cầu di chuyển theo Vân Phong, cái đuôi vỗ bịch bịch xuống đất, Yêu Yêu cũng ngồi xuống, thấy vẻ mặt vừa lòng của Nhục Cầu, thầm yên tâm lại.

“Nếu dám có địch ý với chủ nhân, coi chừng bản đại gia.” Tiểu Hỏa trên không gào lên, Nhục Cầu nâng mắt, con ngươi hơi cong lại, Tiểu Hỏa thấy thế liền đỏ bừng mặt, “Nhục thịt kia! Ngươi lại dám cười nhạo bản đại gia! Đợi bản đại gia xuống được. Ngươi chờ đó cho bản đại gia.”

“Tiểu Hỏa ca ca thật đáng thương…” Yêu Yêu nao nao nhìn lên, sau đó lại quay mặt lại, nhìn chằm chằm về Vân Phong, “Mặc dù nữ nhân này không có địch ý với Vân Phong, nhưng ta vẫn không thích nàng ấy…”

Mái tóc xanh uốn lượn như sóng biển, dài mềm mại bao trùm lấy Vân Phong, Vân Phong cố gắng dùng đao gió cắt đứt, nhưng những sợi tóc này cực kỳ mềm dẻo, toàn bộ lực đánh lên đó như biến thành hư vô.

“Bé con, ngươi còn cách nào không?” Nữ nhân lại cười lên, Vân Phong tối sầm mặt, nếu đổi lại là nàng muốn lấy mạng người, đối mặt với tình huống thế này Vân Phong chỉ có một kết cục. Không có cách cũng phải có cách.

“Đừng có xem thường ta.” Vân Phong khẽ quát lên, Thủy Nguyên tố lại xuất hiện, nữ nhân cười lớn, “Không dùng chiêu đối phó với đám cây hồi nãy được đâu.”

“Vậy thì có thử mới biết được.” Thủy Nguyên tố xuất hiện trong lòng bàn tay nàng, quấn mất vòng quanh cổ tay, xông về phía đám tóc xanh. “Chát!” Thủy Nguyên Tố không tạo thành bất cứ thương tổn gì cho mái tóc, chỉ khiến nó hơi ướt mà thôi, mắt Vân Phong sầm xuống.

“Xoẹt!” Bóng nữ nhân đánh tới, cánh tay duỗi ra, Thổ Nguyên Tố trong lòng bàn tay tung ra, Vân Phong nhạy cảm hung hiểm tránh né. Nàng không thể vừa thoát khỏi tình trạng bị nhốt rồi vẫn ở trong tình huống bị động được. Đây là tóc, không phải roi mây, xem ra chiêu vừa rồi thực sự không dùng được. Tóc… tóc… tóc! Mắt Vân Phong sáng lên. Nữ nhân thấy thế cũng sáng mắt lên. Bé con lại có ý nghĩ mới rồi kìa.

“Tóc…” Vân Phong bật cười, ma trượng xoay lại, Lôi Nguyên Tố lách tách xuất hiển.

“Cái gì?” Nữ nhân thấy Lôi Nguyên Tố liền thất kinh. Bé con này là tứ hệ… Không đúng, là năm hệ?

“Thật sự rất xinh lỗi.” Vân Phong cười áy náy, ma trượng giơ lên, “Lôi Minh@”

“Ầm!” Một đòng sét giáng xuống. Lôi Nguyên tố màu tím nhanh chóng hòa vào đám tóc xanh lục, múi khét bốc lên. Nữ nhân liền tái mặt, đột ngột lùi về lại, mái tóc xanh cũng rời khỏi tầm mắt Vân Phong.

“Bé con nhà ngươi…” Một góc mái tóc bị Lôi Nguyên Tố đánh cháy đen, bên trên vẫn còn vài con rắn bạc vui sướng uống éo, nữ nhân thấy thế lập tức cắt phăng mái tóc dài như thác nước, chỗ tóc bị cháy đen lập tức bị cắt đi.

“Xin lỗi, tóc ngươi…” Vân Phong áy náy nhìn mái tóc xanh, vừa rồi còn dài tới mắt cá chân, bây giờ nhìn lại chỉ qua tới vai, Mặc dù không ảnh hưởng chút nào với vẻ ngoài của nàng ấy, nhưng mất đi mái tóc dài đẹp như vậy Vân Phong nghĩ lại thật cảm thấy uổng.

“Không sao đâu, rồi sẽ dài ra lại thôi.” Nữ nhân phất phất tóc của mình, nhìn về phía Vân Phong, “Nhưng mà ngươi hại ta mất nhiều tóc như vậy, cần phải nói một điều khác nữa.”

Vân Phong nhíu mày, nói điều khác? Nếu tóc dài ra lại được thì đâu nhất thiết nữa… “Nói cách khác… ta thắng ngươi?”

Nữ nhân cười khanh khách, “Có thể nói như vậy, để ta đưa đồ cho ngươi trước đã…” Tay nữ nhân giương lên, hay dây mây từ đất lao ra lập tức quấn ngang hông Vân Phong, nàng bị dây mây kéo vụt về phía trước, đập thẳng vào ngực nữ nhân.

“Làm gì thế?” Vân Phong ngạc nhiên, tốc độ di chuyển của dây mây thật nhanh, nàng chỉ cảm thấy có cái gì đó ấm áp phủ lên người mình, một đôi tay ôm chặt lấy mình vào lòng, mà đầu của nàng thì đang hoàn toàn bị vùi vào một nơi mềm mại khác thường.

Pùm! Mặt Vân Phong hoàn toàn đỏ bừng.

“Tỷ tỷ ta hình như càng ngày càng thích ngươi, đã sớm muốn ôm lấy ngươi rồi.” Nữ nhân ôm chầm lấy Vân Phong, mặt mày toe toét, Yêu Yêu và Nhục Cầu xem chiến bên cạnh hoàn toàn sững sờ. Sau đó mới phản ứng lại đi tới, Nhục Cầu đột nhiên xù hết lông mao trên người lên, không nói hai lời lập tức nhào tới. Gương mặt Yêu Yêu cũng nhanh chóng dữ tợn, răng nhọn hé ra.

“Buông Tiểu Phong ra! Xú nữ nhân kia!” Tiểu cô nương gầm lên giận dữ thu hút ánh mắt của nữ nhân, thấy Nhục Cầu xông lại mới nới lỏng cánh tay ra, “Ai nha ai nha. Thật là hẹp hòi…”

“Nyanyanyanya!” Nhục Cầu ré lên thất thanh, răng nhọn không nói hai lời tính cắn lên, nữ nhân cười ha hả, lập tức lui người lại, Nhục Cầu liền nhào tới vai Vân Phong, khó chịu nhe răng gầm gừ, còn Vân Phong vẫn đang đỏ bừng mặt đứng đó.

“Bé con, ngươi tên là gì?” Nữ nhân cười khanh khách hỏi, Vân Phong lúng túng giật khóe miệng, cái ôm nhiệt tình khác thường vừa rồi… rốt cuộc có ý gì?

“Vân Phong.” Vân Phong nói, nữ nhân gật đầu, mảnh bản đồ trôi lơ lửng trong tay của nàng, “Giao thứ đồ này cho ngươi, tỷ tỷ ta liền tự do rồi. Nhưng mà… ta rất thích bé con ngươi, ma thú hệ thổ của ngươi hình như cũng đang trốn, bé con à… khế ước ta được chứ?”

Vân Phong sửng sốt, hơi ngạc nhiên. Ma thú hệ thổ này không hề mạnh bình thường, hơn nữa nàng còn vận dụng Thổ Nguyên Tố rất thuần thục. Vân Phong vốn không nghĩ tới sẽ khế ước nàng ấy, nếu có thể… quả nhiên cầu còn không được. Ma thú hệ thổ của mình quả thực đã bỏ trống lâu rồi.

“Nyanya!” Nhục Cầu đột nhiên lắc đầu, Yêu Yêu cũng chạy tới, nắm chặt tay Vân Phong, “Không cần! Tiểu Phong không cần khế ước ngươi! Không cần không cần không cần!” Tiểu cô nương tức giận gân cổ lên gào, nữ nhân mỹ lệ thấy thế bật cười, “Ta cũng rất thích ngươi, nha đầu.”

“Ta không cần được ngươi thích!” Yêu Yêu tức giận trả lời, nữ nhân càng cười vui hơn, Tiểu Hỏa trên không la lên, “Trước tiên thả bản đại gia xuống đã được không thế?”

“Ai nha. Xém nữa thì quên cậu bé con kia.” Tay nữ nhân động đậy, dây mây buông ra, Tiểu Hỏa chưa kịp chuẩn bị tinh thần liền rơi từ trên cao xuống.

“Á!” Sau khi kinh ngạc Tiểu Hỏa nhanh chóng lộn lại, kinh hô lên vững vàng đáp xuống đất, “Tiên sư nhà ngươi. Muốn làm bản đại gia ngã chết à?”

“Thế nào, tiểu Vân Phong?” Nữ nhân cười nhìn Vân Phong, mặt nàng đỏ bừng, nhịp tim hơi rối loạn, đương nhiên là nàng muốn, có thể khế ước với ma thú hệ thổ kiểu này thực không thể tốt hơn, mặc dù tính cách này… thật sự không dám tuyên dương.

“Đúng rồi đúng rồi, quên mất chuyện quan trọng, thực lực hiện giờ của bé con mới Tôn Thần cấp bốn, thực lực của ta cao hơn không khế ước được rồi.” Nữ nhân ảo não, Vân Phong thầm giật mình, đúng rồi sao nàng lại quên mất, ma thú trước mặt thực lực trên mình.

“Nhưng mà không sao, tỷ tỷ đi theo ngươi là được rồi.” Nữ nhân cười ha hả, dây mây quấn bên hông Vân Phong lại dùng sức, nàng lại không hề bị báo trước mà kéo tới, bị ôm chầm vào trong bộ ngực đầy đặn.

Không thể nghi ngờ, mặt của nàng lại nóng lên, lần nữa bị màu đỏ chiếm lấy.

“Nya nya nya!” Nhục Cầu bối rối không thôi, con ngươi Yêu Yêu co lại liên xông lên, chen lấn đi qua, “Xú nữ nhân kia, buông tiểu Phong ra.”

“Ta nói nè… trước tiên ngươi buông ta ra đã.” Vân Phong cố đưa tay đẩy ra, nhưng cây mây ngang hông lại siết lại, mặt vừa mới di ra được chút lại ụp vào trong mềm mại, làm nàng xém bị chèn tới không thở nổi. “Này!” Vân Phong giãy giụa mạnh hơn, càng đỏ mặt hơn.

“Đừng keo kiệt vậy chứ, để tỷ tỷ ôm một cái nào.” Nữ nhân nhìn biểu hiện cáu kỉnh của Nhục Cầu và Yêu Yêu, môi đỏ cong lên, “Cùng lắm thì, sau đó ta lại ôm các ngươi. Ai bảo ta thích tiểu Vân Phong hơn chút chứ.”

“Ta không cần ngươi lại gần!” Yêu Yêu vội vàng quay ngược lại chạy vài bước, Nhục Cầu cũng rùng mình vội vàng nhảy khỏi vai Vân Phong, đáp thẳng xuống đầu Tiểu Hỏa, Tiểu hỏa không nhịn được trừng mắt xem thường, ánh mắt nữ nhân quét tới, “Cậu bé con, tỷ tỷ cũng ôm ngươi nhé.”

“Ngươi dám? Bản đại gia đốt một đuốc thiêu ngươi giờ.” Một tiếng sói gầm phát ra từ cổ Tiểu Hỏa. Nữ nhân cười lớn, cánh tay ôm chặt Vân Phong hơn, “Vẫn là tiểu Vân Phong ngoan hơn, tỷ tỷ ta thích nhất là tiểu Vân Phong ngươi mà.”

Khóe miệng Vân Phong giật giật, tình huống bây giờ là gì đây, ma thú hệ thổ này thực sự đúng là cường hãn, nhưng tính tình này… hình như hơi không ổn.

“Kẻ nào ở đó, bước ra!” Gầm lên giận dữ, một cây mây khổng lồ từ mặt đất đâm lên đánh tới một hướng khác, nữ nhân buông Vân Phong ra đặt nàng ở sau mình, gương mặt giây trước còn xinh đẹp quyến rũ lập tức bay sạch, đôi mắt nhanh chóng trở nên vô cùng sắc bén.

Vân Phong nhìn lại, Tiểu Hỏa và Yêu Yêu, Nhục Cầu cũng lập tức cảnh giác, nơi đám mây tấn công hồi lâu vẫn không có động tĩnh, từ từ, có một bóng người đi ra. Thấy người đó, Vân Phong khẽ nheo mắt lại.

“Vân Phong, lại gặp mặt.” Gương mặt tuấn tú không cảm xúc của Hạo Thiên hiện ra, La Đằng cũng bước ra từ sau lưng hắn, thấy nữ nhân tóc xanh mắt xanh bên cạnh nàng thì hơi ngẩn ra, đây cũng là ma thú khế ước của nàng?


“Tiểu Vân Phong, đây là người ngươi quen?” Nữ nhân thầm thì, Vân Phong cười ha ha bước lên trước, “Cũng coi là biết, nhưng đó chỉ là trước kia, bây giờ khi gặp lại… mối quan hệ giữa chúng ta không còn tốt đẹp nữa.”

Hạo Thiên nhếch mối, lộ ra nụ cười hiếm có, mắt nhìn chằm chằm vào nơi nào đó, nói, “Mảnh bản đồ kia, ta muốn.”

Mắt lục hơi nheo lại, nữ nhân thu lại mảnh bản đồ lơ lửng trên không trung, “Vật này, là của tiểu Vân Phong.”

Hạo Thiên nhíu mày, bàn tay nắm chặt lại, “Vậy sao? Xem ra ta buộc phải đoạt lấy rồi.”

Vân Phong khẽ cau mày, nàng và Hạo Thiên đã từng quen biết, nhưng khi gặp lại chính là lúc chiến đấu, mục tiêu của hai người đều là mảnh bản đồ này, nếu như vậy… thì cứ việc quang mình chính đại đánh một trận đi.

“Vậy còn phải xem ngươi có mấy phần bản lãnh tới đoạt.” Vân Phong cười lạnh, Hạo Thiên đối chiến với đối phương chắc chắn sẽ không nương tay, nàng đương nhiên cũng sẽ như thế.

Hạo Thiên cười phá lên, cổ tay lộn vòng, vũ khí nắm chặt trong tay, “Đã sớm nghe danh Triệu Hồi Sư lợi hại thế nào trong nhân loại, có bản lãnh khống chế ma thú, hôm nay để ta tìm hiểu kỹ càng một phen, rốt cuộc sự thực và tin đồn có khác nhau hay không.”

Tiểu Hỏa và Yêu Yêu đi tới bên cạnh Vân Phong, nữ nhân thầm thì, “Tiểu Vân Phong, có cần ta ra tay không?”

Vân Phong lắc đầu, “Không, đối chiến với hắn ta hy vọng là sẽ dựa vào thực lực của chính mình.”

Con ngươi xanh đảo tròn, cánh tay không nhịn được đưa ra, Vân Phong phát hiện lập tức lách đi, nữ nhân cười rộ lên, “Tiểu Vân Phong, tỷ tỷ rất coi trọng ngươi đó.”

Vân Phong tự nhiên rùng mình, Tiểu Hỏa và Yêu Yêu lại lộ vẻ ớn ợn, ma thú chủ nhân gặp càng ngày càng cổ quái, tính tình ai nấy đều… không thể chấp nhận nổi.

Hạo Thiên nắm chặt vũ khí trong lòng bàn tay, năng lượng Tôn Thần cấp năm hoàn toàn bắn, “Nhào tới đi, Vân Phong! Ta và ngươi chắc chắn sẽ đánh một trận.”


Đã sửa bởi Mavis Clay lúc 02.05.2020, 19:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Darkness_Angel, Heo kute, Meo meo hồ tiên, Vũ Điệp, anamini564, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen
     
Có bài mới 30.04.2020, 20:06
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 833
Được thanks: 4653 lần
Điểm: 38.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 91
Nay đi chơi với gia đình về muộn, m.n thông cảm nhé

Chương 143: Giải quyết

Edit: Mavis Clay

Tôn Thần cấp bốn đấu với Tôn Thần cấp năm.

Mặc dù Vân Phong chỉ mới Tôn Thần cấp bốn, nhưng cộng thêm mấy con ma thú khế ước, đấu với Hạo Thiên không dễ rơi vào thế hạ phong, mà Hạo Thiên cũng hiểu được điều này, đánh với Vân Phong hắn không hề có ý định nương tay, nhất định sẽ dốc toàn lực đối phó.

Nắm chặt ma trượng trong tay, ánh mắt hai ngươi giao nhau, không khí trở nên áp lực tới cực điểm, đột nhiên bộc phát.

Cuộc chiến bắt đầu!

Vân Phong và Hạo Thiên giống như hai ngọn sao băng cháy sáng, thân hình hay người xẹt qua trên không, nhanh chóng tách ra. Trong khoảnh khắc xẹt qua nhau ngắn ngủi đó, màn giao thoa đầu tiên giữa hai người kết thúc.

Vân Phong giật khóe miệng, bàn tay khẽ nắm lại, lúc này trên mu bàn tay đã đỏ một mảng, trao đổi vừa rồi là sử dụng sức mạnh cơ bản của cơ thể, nàng liếc qua mu bàn tay sưng đỏ của mình. Cho dù cơ thể đã được cải tạo, nhưng vẫn đánh không lại Chiến Sĩ hải tộc Tôn Thần cấp năm. Sức mạnh chênh lệch không chỉ là một chút.

Hạo Thiên nhìn chằm chằm Vân Phong, ngón tay hơi run lên, ánh mắt âm u thâm trầm, sức lực của nàng lớn tới như vậy? Nàng chỉ mới là Tôn Thần cấp bốn thôi mà? Mới vừa rồi khi sức mạnh trực tiếp giao nhau đã khiến hắn cảm thấy cực kỳ uy hiếp, thậm chí khớp xương đã hơi đỏ lên.

Hạo Thiên cúi đầu nhìn đốt ngón tay đã đỏ lên của mình, khẽ cau mày, đây là sức mạnh của Tôn Thần cấp bốn á hả? Mặc dù không đủ uy hiếp với mình, nhưng thực sự đúng là khó tin. La Đằng thấy vẻ mặt ngây ngẩn của Hạo Thiên, trong lòng vô cùng kinh ngạc, sao ca ca lại có vẻ mặt đó, chẳng lẽ Vân Phong còn có chỗ kinh người nữa?

“Để coi răng bản đại gia lợi hại, hay da hắn đủ cứng.” Tiểu Hỏa tru lên, một ngọn lửa bao bọc lấy nó, hóa thành Hỏa Vân Lang khổng lồ, trừng mắt nhìn Hạo Thiên, vuốt nhọn đập xuống đất, mặt hiện vẻ hưng phấn bừng bừng.

Ma trượng xoay tròn, Vân Phong biết Hạo Thiên là một kẻ địch rất khó giải quyết, hắn vốn là thiên tài khác người thường, không hề liều lĩnh, có thể khiêm tốn thu lại sát khí, mới khoảnh khác trao đổi vừa rồi đã khiến nàng hiểu, thiên tài này dù là ở bất kỳ phương diện nào đều đúng với sự thực.

Vân Phong cười rộ lên, “Hạo Thiên đúng là khác với người khác, nếu muốn đánh thắng hắn không được phép có bất kỳ lỗi lầm nào, nếu không, những lỗi lầm này sẽ trở thành bàn đạp để hắn chuyển bại thành thắng.”

“Có người còn lợi hại hơn cả tiểu Phong?” Yêu Yêu hừ một tiếng không phục.

Vân Phong mỉm cười, “Người lợi hại hơn ta trên đời này rất nhiều, không chỉ có một mình hắn, dù ta có thể leo được lên đỉnh cao nhất, cũng không có nghĩa ta là mạnh nhất.”

“Bây giờ có nên dùng chiến thuật truyền thống không?” Tiểu Hỏa truyền âm, Vân Phong suy nghĩ cẩn thận, nàng không thể để có bất kỳ lỗi lầm nào xảy ra được, thân là Triệu Hồi Sư kiêm Ma Pháp Sư, nàng cũng nên đi theo quy tắc đó giờ một lần.

“Lần này cứ theo quy trình mà làm đi.” Vân Phong trầm giọng nói, Tiểu Hỏa hừ một tiếng, lèm bèm câu gì đó, Vân Phong hít một hơi thật sâu, vừa rồi học được không ít thứ từ ma thú hệ thổ kia, có thể lấy ra dùng thử, chỉ cần vận dụng được, năng lượng nguyên tố sẽ biến đổi nghiêng trời lệch đất.

Truyện chỉ được đăng tại diendanlequydon.com, nếu bạn đọc dòng này ở web  khác là copy không xin phép

Mỹ nữ quyến rũ khoanh hai tay lại dưới bộ ngực đầy đặn của mình càng lộ vẻ kiều mị hơn, thấy vẻ mặt Vân Phong thay đổi khẽ cười, ngón tay trắng mịn nhẹ phất qua cằm mình, “Ai nha ai nha, tiểu Vân Phong thật là đáng yêu quá… Đáng yêu đến mức… Thật muốn cắn nàng một miếng.”

“Hỏa Tiễn.” Gầm lên một tiếng, ngọn lửa đỏ rực chiếu sáng khắp khu vực, giao chiến thực sự chính thức bắt đầu.

Quả nhiên vẫn phải giữ ưu thế khoảng cách sao? Hạo Thiên nhếch môi, đột nhiên xông lên phía trước, nhẹ nhàng lách qua làn mưa tên lửa, Vân Phong nhanh chóng rút lui, thấy tốc độ của hắn thầm nghĩ, tốc độ của Triêu Hi tộc thực đúng là quá nhanh.

“Grào!” Một tiếng sói gầm kèm theo bộ móng bổ ngang trời đánh tới, Hạo Thiên hơi nhíu mày lách người, giương vũ khí trong tay lên ngênh đón. Móng của Hỏa Vân Lang liền bị chặn lại. Hạo Thiên tăng sức cánh tay, Tiểu Hỏa bị đẩy ra, hắn vốn định xông lên phía trước lại, nhưng nhiệt độ vừa lui về sau đột nhiên lại đánh tới. Dưới ý thức của cơ thể khiến Hạo Thiên hung hiểm né tránh ngọn lửa hừng hực bắn ra từ miệng Tiểu Hỏa.

Dù là ma thú khế ước của không thể khinh thường, Hạo Thiên thầm kết luận, cảm giác quanh thân liền nhạy cảm hơn, đối chiến với Triệu Hồi Sư hắn rất khó có phần thắng, nhất là người này. Dù như thế, hắn vẫn muốn đánh một trận.

“Phong Nhận!” Công kích hệ phong đánh tới, mắt Hạo Thiên tối sầm, Triệu Hồi Sư đa hệ… nếu muốn thắng quả thực quá khó.

“Vèo!” Bóng Hạo Thiên hóa thành một vạch đen, né tránh công kích đao gió, những ngọn đao gió tấn công không thành lập tức biến mất, nhưng vẫn khiến không gian hơi uốn éo vặn vẹo. Mặt đất bị hỏa vũ điên cuồng vừa rồi tạo thành trăm ngàn vết thương, La Đằng cẩn thận trốn đi, thấy bóng lưng bất chấp của Hạo Thiên, cắn môi một phát.

“Oành!” Một lực đánh xuống đất làm mặt đất chấn động, La Đằng kinh ngạc nhìn sang, chỉ thấy một chiếc đuôi cá sặc sỡ đang đánh vào mặt đất, làm cái khe trên đất nứt rộng ra gấp mấy lần. Phía trên phần đuôi cá là thân cô gái quyến rũ mỹ lệ, quanh thân phủ một quầng sáng lam nhàn nhạt, trong lành lấp lánh.

Đôi mắt lục mang ý cười, rất tự hào ưỡn đỉnh phong trước ngược mình, nếu so về vóc người, cơ thể trưởng thành của Yêu Yêu vẫn không sánh bằng sóng đào mãnh liệt này.

“Đánh ghét! Tiểu Phong, ta không bắt được hắn.” Giọng Yêu Yêu tắc giận vang lên trong đầu, Thủy Nguyên Tố phủ đầy trời, tốc độ đuôi cá vỗ rất nhanh xuống đất, nhưng tốc độ của Hạo Thiên vẫn luôn nhanh hơn, đuôi cá Yêu Yêu mãi chẳng bắt được hắn. Không chỉ Yêu Yêu, công kích của Tiểu Hỏa và Vân Phong cũng thế.

Hạo Thiên vẫn chưa bộc lộ tốc độ hoàn toàn đã có thể linh hoạt né tránh dưới làn công kích nguyên tố điên cuồng như thế, nếu đổi lại là người khác đã sớm nằm thoi thóp rồi.

Là tốc độ. Nhìn Hạo Thiên tránh né cấc loại nguyên tố, Vân Phong khẽ nheo mắt, Lam Dực cũng không nhưng không bằng hắn, nàng có ma thú khế ước, Hạo Thiên có tốc độ kinh người, hai người nói qua nói lại vẫn ngang nhau. Chín phần công kích của Vân Phong đều không có bất kỳ hiệu quả gì, chỉ có nâng lên mười phần mới có thể tạo thành uy hiếp tới Hạo Thiên, tuy nhiên vẫn chưa thể đánh bại thực sự được.

Cứ tiếp tục thế này sẽ biến thành tình thế giằng co, xem thử bên nào phí sức vô ích trước mới thôi.

Công kích nguyên tố không ngừng tự vỡ ra trên không, trước mắt, trừ Thổ Nguyên Tố Vân Phong đã sử dụng cả bốn loại, nhưng tốc độ của Hạo Thiên vẫn rất mau, phần lớn đều phí công vô ích. Hai người chiến đấu đã qua một lúc lâu, đối với Chiến Sĩ thì chả sao, nhưng đối với Ma Pháp Sư và kể cả Triệu Hồi Sư, là chuyện vô cùng mệt người.

“Vân Phong tới giờ vẫn chưa thua sao?” La Đằng ngạc nhiên quan sát, thầm tính nhẩm thời gian, theo lý ca ca đã kéo dài lâu tới như vậy rồi, phàm là Ma Pháp Sư đều tiêu tốn Tinh Thần Lực rất nhiều, nhất là Vân Phong còn liên tục dùng nguyên tố để tấn công, Tinh Thần Lực sẽ càng tiêu hao nhiều hơn, nhưng tại sao nàng lại không hề có chút mệt mỏi nào. Rốt cuộc Tinh Thần Lực nàng có bao nhiêu?

Hạo Thiên cũng cảm thấy rất khó hiểu, hắn đã cố tình kéo dài lâu tới như vậy rồi, chính là để đợi tới lúc Tinh Thần Lực của Vân Phong khô kiệt sẽ giáng một kích cuối cùng, nhưng hắn tuyệt đối không ngờ rằng, đến giờ nàng vẫn sung khí bừng bừng. Sức mạnh Tinh Thần Lực không hề thấy cạn kiệt chút nào, công kích ma pháp nguyên tố cũng chưa từng giảm đi, trông cũng phải tốn rất rất nhiều Tinh Thần Lực. Điều này là không thể nào! Hạo Thiên hô to trong lòng, chẳng lẽ Tinh Thần Lực của nàng là vô hạn?

Hạo Thiên nhíu chặt mày lại, nhìn Vân Phong đang không ngừng huơ ma trượng, nàng liên tục sử dụng ma pháp nguyên tố nãy giờ, bất luận là lớn hay nhỏ đều cần Tinh Thần Lực duy trì. Tại sao Ma Pháp Sư cần phải giữ ưu thế về khoảng cách? Tất nhiên là để đoạt được cơ hội ra tay trước, hơn nữa còn để rút ngắn thời gian chiến đấu, giảm tiêu hao Tinh Thần Lực.

Nhưng lúc này nàng hoàn toàn không giống như hắn đã đoán, Theo suy nghĩ của hắn, bây giờ Vân Phong chắc đã tới giai đoạn Tinh Thần Lực bắt đầu cạn kiệt dần rồi mới đúng chứ, đó cũng chính là thời cơ tốt nhất để hắn phát động tấn công.

Tất cả đều nằm ngoài dự đoán của Hạo Thiên, mọi thứ đều khiến kế hoạch của hắn rối loạn.

“Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra… Tinh Thần Lực của Vân Phong… có phải quá thịnh rồi không?” La Đằng trợn mắt há mồm, công kích nguyên tố trên không vẫn liên tục kéo dài, đua nhau mà tới.

Xem ra dùng cách câu giờ không có tác dụng với Vân Phong. Hạo Thiên nghiêm túc, tốc độ trên thân tăng nhanh hơn rất nhiều, tránh thoát toàn bộ mọi đòn chặn của Tiểu Hỏa và Yêu Yêu, hai ma thú lập tức tấn công bằng công kích nguyên tố, nhưng vẫn không hề tạo thành bất cứ uy hiếp gì tới Hạo Thiên. Tốc độ không theo kịp, mọi thứ đều chỉ là phù du.

Hắn phát hiện rồi sao? Vân Phong nhíu mày, Hạo Thiên bất chấp tất cả vọt tới nàng như thế, rõ ràng đã thay đổi kế hoạch tác chiến, Tinh Thần Lực của nàng chỉ mới tiêu mất có ba phần thôi, nếu hắn nghĩ chiêu kéo dài thời gian sẽ hữu dụng với nàng, thì sai hoàn toàn, Hạo Thiên đã nhận ra được điều đó.

“Chủ nhân!” Tiểu Hỏa và Yêu Yêu lo lắng hô lên, Phong Nguyên Tố xanh lục bao trùm lên người Vân Phong, nàng nhanh chóng lui lại cả trăm mét, nhưng tốc độ của Hạo Thiên cuồng mãnh hơn, Chiến Khí Tôn Thần cấp năm trong tay hắn nhanh chóng ngưng tụ lại.

Định một chiêu đánh bại sao? Vân Phong trừng mắt, cánh tay giương nhẹ, một tia sáng xanh lục xuất hiện. Hạo Thiên chợt thấy bóng đen trước mắt xẹt đi, lúc định thân lại Vân Phong đã biến đâu mất. EditbyMavis

Chuyện gì xảy ra vậy? Hạo Thiên ngửa đầu lên, chợt thấy sau lưng Vân Phong xuất hiện một đôi cánh chậm rãi vỗ đều.

Cánh? Con ngươi Hạo Thiên co lại, La Đằng cũng trợn mắt há mồm, thủ hộ đứng một bên xem chiến mỉm cười, nhìn Vân Phong trên không, cười khúc khích, “Tiểu Vân Phong đúng là thông minh.”

“Chủ nhân, người không sao chứ?” Giọng Lam Dực vang lên, Vân Phong gật đầu, cánh tay Lam Dực bên hông siết chặt hơn, hai cánh vỗ mạnh dừng lại giữa bầu trời.

“Có ảnh hưởng tới sự hồi phục của cái cánh kia không?” Vân Phong nhíu mày, Lam Dực cười khẽ, “Đương nhiên là không, cái cánh bị thương ta đã thu lại, không sao cả.”

“Hóa ra là ma thú hệ phong…” Hạo Thiên thấy đôi cánh lam sau lưng Vân Phong, lẩm bẩm, mặc dù ở đây bị tước mất Không Gian Lực, nhưng bản năng của ma thú thì không bị sao, Sư Ưng từ khi ra đời đã là một bộ tộc biết bay.

“Thì ra là ma thú…” La Đằng thở phù ra một hơi, mới nãy hắn còn tưởng là Vân Phong mọc cánh chứ, bây giờ nghĩ lại dù Vân Phong có mọc cánh hắn cũng không cảm thấy quá lạ, chỉ hơi kinh ngạc mà thôi, dù gì trên người nàng cũng đã xuất hiện quá nhiều chuyện bất ngờ không dự đoán được.

Được Lam Dực mang bay lên cao, Vân Phong có được chút lợi thế, nhưng muốn chiến thắng được Hạo Thiên, chút lợi thế này chỉ là tạm thời, nhất định phải giải quyết khả năng di chuyển thần sầu của Triêu Hi tộc trước đã.

“Ngươi có ở trên cao cũng vô dụng thôi.” Hạo Thiên cười lạnh, lòng bàn chân tăng sức, phóng thẳng lên trời. Lam Dực thấy thế liền bay đi, ma trượng trong lòng bàn tay Vân Phong xoay tròn, công kích nguyên tố từ trên cao đánh xuống, trong mắt Hạo Thiên tươi cười, lách người đi, vậy mà đạp thẳng lên sức mạnh nguyên tố của nàng.

Không hổ là một thiên tài. Vân Phong thầm cảm thán trong lòng, Lam Dực ôm Vân Phong chuyển sang hướng khác, tránh né công kích của Hạo Thiên, Hạo Thiên từ trên không vững vàng đáp xuống đất, sắc mặt âm trầm, như vậy cũng không phải là cách, Vân Phong ở trên không khiến hắn mất đi rất nhiều cơ hội tấn công, hiệu quả đòn đánh ũng bị giảm đi nhiều.

Yêu Yêu và Tiểu Hỏa vẫn tiếp tục ngăn chặn, giúp Vân Phong ở trên trời có thời gian suy nghĩ kỹ hơn, cuộc chiến lại một lần nữa lâm vào trạng thái giằng co, làm sao mới có thể trói được hoàn toàn tốc độ của Hạo Thiên, để ưu thế này của hắn biến mất hoàn toàn?

Một ánh mắt nóng bỏng thu hút sự chú ý của Vân Phong, nàng nhìn lại, bắt gặp đôi mắt xinh đẹp đang nhìn nàng, trong con ngươi xanh lục mang sự vui vẻ. Vân Phong ngạc nhiên, tầm mắt lại quét sang Nhục Cầu, nó đánh ngáp một cái, cái đuôi lắm lông vỗ vỗ xuống đất.

Mặt đất… Cả vùng đất… Thổ Nguyên Tố?

Một tia sáng từ đâu đó xẹt qua Vân Phong, ánh mắt nữ nhân lọt vào đầu của nàng.

Thổ Nguyên Tố không chỉ có mỗi tác dụng phòng ngự, nó còn có tác dụng khống chế người khác. Khống chế! Khống chế một cách hoàn toàn!

“Thả ta xuống đi, Lam Dực!” Vân Phong nói, Lam Dực ngạc nhiên, “Chủ nhân, ở trên cao có lẽ còn có chút lợi thế, nếu đi xuống…”

“Lợi thế trên cao chỉ là tạm thời mà thôi, hơn nữa Không Gian Lực ở đây đã bị tước đoạt rồi, nếu sau này lỡ đối mặt với kẻ địch cường hãn, trên cao hay ở dưới đất với ta chả có gì khác nhau.”

Mắt Lam Dực hơi lóe lên, đôi cánh vỗ nhẹ, “Ta hiểu rồi, ta đưa chủ nhân xuống.”

Một vầng sáng lao từ trên không xuống, Tiểu Hỏa và Yêu Yêu thấy thế không khỏi ngạc nhiên, Hạo Thiên khẽ cau mày, biết rõ ở trên cao nàng có lợi thế, sao lại chủ động bỏ đi?

Hai chân Vân Phong nhẹ nhàng đáp xuống đất, Lam Dực đứng bên cạnh nàng, Tiểu Hỏa và Yêu Yêu lập tức chạy vội tới, “Chủ nhân, ngươi…”

“Chủ động bỏ đi lợi thế, ngươi có gan đấy.” Hạo Thiên lạnh lùng nói, cảm thấy Vân Phong hơi cuồng ngạo, nếu nàng đã tin chắc vào thực lực của mình như vậy, hắn cũng không cần khách khí nữa.

“Vèo!” Hạo Thiên bắn tới như chớp, ma trưởng trong tay Vân Phong đảo tròn, bàn tay tăng sức, ma trượng bị cắm sâu vào đất.

“Không cẩn cả ma trượng sao…” Nụ cười bên môi Hạo Thiên lạnh hơn, trong lòng chợt thấy tức giận, Chiến Khí ngưng tụ trong lòng bàn tay càng lúc càng dày.

“Chủ nhân!” Ba ma thú thấy hành động đó của Vân Phong đồng loạt sửng sốt.

“Điên rồi sao…?” La Đằng lẩm bẩm, thân là Ma Pháp Sư mà đến ma trượng cũng không cần?

Nhục Cầu trợn mắt, chớp chớp mắt vài cái, lập tức đứng phắt dậy, nữ nhân thì lại cười quyến rũ hơn, “Ai nha ai nha, xem ra tiểu Vân Phong sắp đánh thật rồi…”

“Ma trượng cũng không cần, ngươi đang làm gì?” Hạo Thiên gầm lên giận dữ, bàn tay vỗ mạnh xuống đất, nháy mắt mặt đất bị nứt ra. Khe nứt như một con rắn nhào về phía Vân Phong, mở ngoác miệng muốn nuốt chửng nàng vào trong đó. Diêndanlequydon

Vân Phong giương môi cười, Tinh Thần Lực lấy ma trượng làm trung tâm tản ra, thấm vào từng tấc đất, từng hòn đá nhỏ, từng hạt cát, thẩm sâu vào xuống từng ngóc ngách nhỏ xíu.

“Ầm!” Mặt đất đang nứt ra đột nhiên dừng lại, Hạo Thiên trợn to mắt, nhìn từ sâu trong lòng đất có một bàn tay khổng lồ từ dưới chui lên, trong lòng kinh ngạc không thôi. “Đây… đây là gì…?”

Bàn tay khổng lồ chặn lại sự khuếch tán của khe nứt, ngón tay trên không khẽ di chuyển, phát ra tiếng đất đá ồm ồm, giống như tiếng khớp xương cứng rắn khi di chuyển phát ra tiếng động, Tiểu Hỏa và Yêu Yêu không xa lạ gì, đây chẳng phải là chiêu của nữ nhân kia sao?

“Ừm, trẻ nhỏ thật dễ dạy.” Nữ nhân hài lòng dùng ngón tay vuốt cằm, gương mặt tươi cười.

“Bây giờ là lúc ta nên phản công rồi.” Vân Phong vừa dứt lời, bàn tay khổng lồ đột nhiên nhào lên phía trước. Hạo Thiên chỉ cảm thấy như có một ngọn núi tối đen đánh về phía mình, lập tức lóe mình, bàn tay khổng lồ đâm mạnh vào mặt đất, phát ra một tiếng nổ lớn.

“Tốc độ đó, ngươi không thể bắt được ta.” Hạo Thiên lạnh lùng nói, sức lực của bàn tay không lồ kia không nhỏ, nhưng tốc độ di chuyển lại tương đối chậm, căn bản không tạo thành uy hiếp với hắn. Vân Phong nghe vậy cười khẽ, “Chỉ có một bàn tay thì sao mà đủ được? Muốn bắt được con chim bay loạn thì phải thiết kế một cái lồng tre mới đúng.”

“Ầm ầm ầm!”

“Cái gì?” Hạo Thiên kinh ngạc nhìn xung quanh, tường đá bốn phía dựng lên, nháy mắt chặn hết xung quanh hắn. Chết tiệt! Hạo Thiên cắn răng, mủi chân không ngừng dùng sức chạy dọc theo tường đá, nhưng không ngờ lại bị một cái bóng khổng lồ phủ xuống che miệng ở trên.

“Phích!” Một bóng đen miễn cưỡng bật ra, Hạo Thiên rơi xuống đất thở dốc, quét mắt nhìn tường đá kiên cố xung quanh, ánh mắt trầm xuống, một khi bị thứ kia nhốt lại thì phiền to.

“Ca! Cẩn thận!” Tiếng gào thất thanh của La Đằng làm hắn giật mình, theo bản năng nhảy bật lên, lúc này mới phát hiện tường đá đã chặn lại bốn phía, hắn không thể bị nhốt ở đây được.

Tình thế hiện giờ đã hoàn toàn thay đổi, Hạo Thiên vừa mới khí thế bừng bừng bây giờ lại chật vật không thôi, tốc độ mà hắn vẫn luôn kiêu ngạo từ tấn công tới vũ khí bây giờ lại không hề có chút tác dụng để chạy trốn. Hạo Thiên chật vật chạy đi, hơi thở bắt đầu không ổn định, hắn không thể dừng lại được, dù là một giây cũng không thể. Chỉ cần dừng lại là sẽ bị những tường đá nhốt lại.

Hạo Thiên nhìn đất dưới chân, trái tim run lên mãnh liệt. Thổ Nguyên Tố… nàng dùng tiếp tới Thổ Nguyên Tố, ma trượng mà nàng cắm xuống đất có lẽ là để Tinh Thần Lực thấm vào đất tốt hơn, nói vậy chẳng lẽ… cả mảnh đất rộng lớn này đều đã bị nàng khống chế trong tay rồi?

“Ha ha, bây giờ tới lượt hắn giống như con khỉ vậy.” Tiểu Hỏa lười biếng nói, Hạo Thiên không ngừng nhảy tới nhảy lui, không biết tường đã sẽ từ chỗ nào mọc ra, không dám ngừng lại bất cứ một giây phút nào, cảm giác căng thẳng khiến hắn thoạt nhìn như một con khỉ đang bị đùa giỡn vậy.

Vân Phong bật cười, đây là chiêu nàng mới học lỏm được đó, trải qua trận chiến vừa rồi với ma thú hệ thổ kia, Vân Phong đã lỉnh ngộ được sức mạnh cao hơn của lực nguyên tố, trùng hợp chiêu của nữ nhân kia rất hợp với tình huống hiện giờ, nên lấy ra dùng thử, bây giờ nhìn lại, ở nơi bị tước mất Không Gian Lực này thực ra đang hỗ trợ cho nàng.

Dưới sự thao túng tường đất của Vân Phong, Hạo Thiên không hề có cơ hội tấn công, nhìn vẻ mặt hắn ngày càng âm u, Vân Phong hiểu đã đến lúc quyết định. Khống chế Thổ Nguyên Tố của cả một khu vực lớn như thế, Tinh Thần Lực của nàng tiêu hao vô cùng lớn, cứ tiếp tục mãi hiệu quả sẽ mất đi.

“Tiểu Hỏa, Yêu Yêu, Lam Dực, dồn hắn lại vào một chỗ, ta muốn nhốt hắn hoàn toàn vào lồng.”

“Vâng!” Ba ma thú khế ước hô lên, xông thẳng về phía trước, ánh mắt Hạo Thiên không khỏi âm trầm hơn, Không Gian Lực bị tước mất, mặt đất lại thuộc quyền thao túng của Vân Phong, cuộc chiến này e rằng dù hắn có năng lực lớn hơn nữa cũng không thể nào xoay chuyển càn khôn.

“Xoẹt xoẹt xoẹt!” Tường đất từ bốn phía dựng lên, cộng thêm ba ma thú giáp công, Hạo Thiên hết chỗ để tránh, bị Vân Phong thiết kế một cái lồng nhốt lại.

“Ca!” Một tiếng rống to, La Đằng vọt lên trước, cũng nhốt vào theo Hạo Thiên. Vân Phong không ngờ La Đằng sẽ chủ động nhảy vào, bàn tay vung lên, toàn bộ bốn vách tường và nóc trên đều bị phong kín.

“Đáng ghét!” Một tiếng gầm giận dữ vọng ra từ trong bức tường dày nặng, tiếp theo là một sức mạnh đánh lên bức tường, Vân Phong rút ma trượng khỏi mặt đất, “Hạo Thiên, ta sẽ không bắt ngươi làm gì đâu.”

“Có chơi có chịu! Ta thua tùy ngươi xử lý! Nhưng Tiểu La không liên quan tới cuộc chiến giữa chúng ta.”

Vân Phong im lặng, Hạo Thiên thực ra rất quan tâm tới người đệ đệ này của mình, con người hắn mặc dù lạnh nhạt, nhưng lại đối xử với La Đằng quả thực khác với người khác. Chẳng trách La Đằng lại bảo vệ người ca ca này của mình như thế, còn rời khỏi Đông Hải đi tìm mảnh bản đồ mà Hạo Thiên luôn để ý tới. Mavis_LeQuyDon

Vân Phong! Ngươi mà giết ca ta rồi, thì đừng để ta sống nữa.” Giọng La đằng vang lên, Vân Phong nhíu mày.

“Tiểu La! Câm miệng! Đây là chuyện giữa ta và nàng ấy, ta đã thua, tùy nàng là đúng rồi.”

“Đệ mặc kệ! Nàng muốn giết thì giết hết đi, để đệ lại sẽ càng khiến nàng không được tốt.”

Hai huynh đệ tự nhiên ở trong chí chóe lên, Vân Phong ngao ngán, đôi huynh đệ này có phải nghĩ nhiều quá rồi không? Thua thì sẽ mất mạng sao? Nàng cũng đâu phải mấy hải tộc ở Vô Tận Hải đâu, đối mặt với mâu thuẫn giữa nhân loại, muốn giết là liền giết.

Khẽ thở dài, Vân Phong liền đưa hộp tường đá khổng lồ kia vào trong Long Điện, tiếng cãi vã của hai huynh đệ cũng theo đó bị ngăn lại, Vân Phong thở phào một hơi, được yên tĩnh rồi.

“Chủ nhân tính xử lý bọn họ thế nào?” Lam Dực hỏi, Vân Phong suy nghĩ trong một thoáng, “Đợi ra khỏi Vô Tận Hải, ta sẽ thả họ ra ngoài, ta vẫn không muốn mang theo phiền phức.”

“Tiểu Vân Phong sao lại đáng yếu thế chứ!” Một giọng nói vang lên, ngay sau đó là một dây mây không hề báo trước quấn lấy eo Vân Phong. Không ổn rồi! Vân Phong lập tức rùng mình, Tiểu Hỏa và Yêu Yêu biến sắc, Vân Phong lập tức bị kéo đi, lần nữa rơi vào lồng ngực ôn hương nhuyễn ngọc.

“Ngươi là ai? Buông chủ nhân ta ra!” Lam Dực lạnh lùng quát lên, liền muốn tấn công, nữ nhân ôm lấy Vân Phong, tay sờ sờ tóc nàng, ấn mặt nàng vào ngực mình, nâng mắt, “Nam nhân tuấn tú như vậy cũng là ma thú khế ước của tiểu Vân Phong sao, trông thật không tồi.”

“Ngươi…” Lam Dực chợt cảm thấy mình bị trêu ghẹo, nữ nhân này là sao vậy? Mặc dù nàng không hề có bất kỳ địch ý gì với Vân Phong… nhưng mà sao hắn lại có cảm giác nguy hiểm hơn thế nhỉ?

“Ưm! Bỏ ra trước đã! Không thở được!” Vân Phong giãy giụa muốn thoát khỏi chỗ đầy đặn, quả ngực cao ngất làm nàng không thể thở nổi, vóc người nữ nhân này thật quá bốc lửa rồi.

Nữ nhân nghe nàng la lối vội vàng buông tay, nhìn hai gò má đỏ rực của nàng, cảm thấy Tiểu Vân Phong thật là đáng yêu. Cảm thấy nàng sẽ tiếp tục ôm lấy mình, Vân Phong lập tức thốt lên, “Được rồi!”

Nữ nhân hơi uất ức dẩu môi, bộ mặt vô cùng khêu gợi, đôi mắt xinh đẹp quyến rũ đáng thương chớp chớp, Vân Phong bỗng nhiên cảm thấy rùng mình rét run.

“Đúng rồi đúng rồi, còn thứ trời đánh này nữa.” Nữ nhân cười lớn, mở tay Vân Phong ra, mặt mày chê bai giao mảnh bản đồ vào tay nàng, “Thứ này là của tiểu Vân Phong, tỷ tỷ ta cũng là của tiểu Vân Phong.” Ngón tay tinh xảo ngứt má của Vân Phong, nàng lập tức cảm thấy lạnh tới mức buồn nôn.

“Ngươi cơi dây mây ra trước đã.” Vân Phong nhìn dây mây quấn bên hông mình, nữ nhân liền uất ức lầm bầm, “Tỷ tỷ chỉ muốn thân thiết với tiểu Vân Phong một lát, dù sao tiểu Vân Phong cũng là người đầu tiên khiến tỷ tỷ đặt trong lòng…” Dây mây chậm rãi buông ram Vân Phong lập tức rút lui về sau, Yêu Yêu vội vàng chạy tới bắt lấy tay nàng kéo lại về sau, Lam Dực thì quan sát cẩn thận nữ nhân xinh đẹp nở nang trước mắt, chẳng lẽ nàng là… ma thú hệ thổ mà chủ nhân tính khế ước?

“Mỹ nam, dù ngươi ngươi nhìn ta lâu tới không chớp mắt như thế, nhưng tim tỷ tỷ đã dành cho tiểu Vân Phong rồi.” Nữ nhân quét mắt tới, Lam Dực chợt cảm thấy bối rối, nữ nhân này cái gì cũng dám nói thế?

“Tiểu Phong, chúng ta đi thôi!” Yêu Yêu lôi kéo Vân Phong tức giận muốn rời khỏi đây, Lam Dực cũng gật đầu, nên sớm rời khỏi đây thôi, nên sớm rời khỏi nữ nhân khó hiểu này…. Nếu không chủ nhân sẽ gặp nguy hiểm.

Nhục Cầu nhảy lên đầu Tiểu Hỏa, con ngươi to đen liếc nhìn nữ nhân, cái đuôi vỗ lên đầu Tiểu Hỏa, nó bất mãn ngước mắt lên, “Làm gì thế, cục thịt?”

“Nya nya, nyanya ché ché!” Nhục Cầu khẽ kêu, Tiểu Hỏa im lặng hồi lâu, sau đó trợn to mắt. “Cục thịt… ngươi nói thật đấy chứ?”

Cái đuôi Nhục Cầu vẩy lên, Tiểu hỏa quay ngoắt đầu, mắt nhìn chằm chằm vào nữ nhân thân hình đầy đặn có mái tóc dài màu xanh lục kia, trái tim đập lên cuồng loạn. Không phải chứ… Ma thú hệ thổ này lại là… lại là…

“Được rồi, bây giờ phải rời khỏi đây thôi, tỷ tỷ ta đã sớm muốn đi cùng ngươi rồi.” Nữ nhân cười khanh khách nói, đương nhiên đi theo sau, Yêu Yêu hất mặt từ chối, “Không cần không chịu không muốn! Ngươi không cần đi theo! Không cần ngươi đi theo chúng ta!”

“Cô bé con! Tỷ tỷ đáng ghét như vậy?” Nữ nhân khom lưng muốn sờ Yêu Yêu, nàng lập tức hung dữ nhe răng hằm hè, nữ nhân bất đắc dĩ nhún vai, “Được rồi, nhóc có không thích ta cũng chả sao, nhưng mà tiểu Vân Phong không hề nói không được nha.”

Mắt Vân Phong hơi lóe lên, nhìn gương mặt uất ức của Yêu Yêu có chút bất đắc dĩ, đưa tay xoa mặt Yêu Yêu, nhìn thẳng vào vị kia, “Tên của ngươi…”

Nữ nhân chậm rãi nhếch môi, một nụ cười điên đảo chúng sinh xuất hiện, “Tên à…. Gọi ta là Hoa Hoa đi.”

Lam Dực hít một ngụm lãnh khí, Yêu Yêu trợn trừng mắt, Tiểu Hỏa xém chút nữa mất thăng bằng té chổng vó, Nhục Cầu chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt khiếp sợ, khóe miệng Vân Phong co rúm vài hồi, “Thật là một…. cái tên rất hay.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Darkness_Angel, Heo kute, Meo meo hồ tiên, anamini564, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 648 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ancoco, lyl9991, myyy1307, syrachen và 56 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

6 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

9 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 207, 208, 209

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

16 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

17 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

18 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 18)

1 ... 34, 35, 36

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19



Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ
cò lười: :)2
cò lười: Do BGK không ai dám nghe nên chấm cho đậu luôn
Aka: Kể truyện ma vòng 3 đi các cu gái :)2 đảm bảo đậu chắc :lol:
Đào Sindy: on pc vẫn có nghe audio mà bạn?
huongvi94: có ai cho mk hỏi sao mk dùng máy tính lại k thấy chức năng nghe truyện nữa nhỉ
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 529 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 230 điểm để mua Chậu hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.