Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 732 bài ] 

Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

 
Có bài mới 15.04.2021, 21:43
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 916
Được thanks: 6592 lần
Điểm: 41.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 89
Chương 41: Ăn một quyền của ta này!

Edit: Mavis Clay

Buổi tối, trong ngoài Nạp Khê tộc đều yên tĩnh, thi thoảng có vài tiếng khẽ vang lên, nơi viện của Thiếu Chủ Nạp Khê tộc vắng vẻ, Khúc Lam Y trời sinh không thích có nhiều người lui tới, trong mắt người Nạp Khê tộc, vị Thiếu Chủ này tương đối vắng lạnh, cho dù có thể thấy được mặt nhưng chẳng biểu lộ thêm điều gì, so với Tộc trưởng, Khúc Lam Y khó gần hơn với người trong tộc nhiều.

Viên của hắn đó giờ chưa có người nào trong tộc dám tuỳ tiện lại gần, ai cũng đều cảm thấy Thiếu Chủ tính khí thất thường. Khi hai bóng người tiếp cận nơi đây, gần như không có ai phát hiện, Hiên Dật và Bặc Nguyên Di Sinh dừng lại cách viện không xa.

“Có mấy thủ vệ ẩn trong bóng tối, đánh ngất là được, đừng gây chuyện.” Hiên Dật thấp giọng dặn dò, Bặc Nguyên Di Sinh hừ lạnh gật đầu, hai người chia nhau hành động, mấy thủ vệ trong bóng tối lặng lẽ bị đánh ngất không còn ai, hai người vào trong đình viện, nhìn mấy món đồ trong phòng, cả hai cực kỳ cẩn thận, “Mọi thứ đều phải cẩn thận.” Hiên Dật lại lên tiếng, làm Bặc Nguyên Di Sinh bất mãn, “Cứ hở tý là nói thế, ngươi thấy phiền không?”

Hiên Dật giật nhẹ khoé miệng, “Lần này mà ngươi thất thủ thì không ai giúp ngươi dọn dẹp rắc rối đâu.”

Bặc Nguyên Di Sinh nhăn nhó, cuối cùng thấp giọng đáp, “Biết rồi, Vân Khải kia rốt cuộc đang ở đâu?”

“Đừng nên chia ra thì hơn, Nạp Khê Lam Y lắm kế, không chừng còn mai phục sẵn ở đây, dù sao Vân Khải cũng là một nhân vật cực kỳ quan trọng với Vân tiểu thư, Nạp Khê Lam Y vì muốn lấy lòng Vân tiểu thư chắc chắn phải tăng cường đề phòng hơn.”

“Chỉ là một nữ nhân thôi, còn thuộc một gia tộc đã xuống dốc, lại khiến Thiếu Chủ hai nhà hao tâm tổn trí vì nàng ta như thế, Hiên Dật, đầu ngươi hỏng rồi hả?”

Hiên Dật bật cười, đưa tay đẩy gọng kính, “Đừng có đi đo đạc suy nghĩ của ta, Di Sinh, với đầu óc của ngươi không hiểu đâu.”

“Hừ! Ta không thèm đoán đâu, vì một nữ nhân cơ bản không đáng giá. Thân là Thiếu Chủ Tứ Đại Gia Tộc sao lại đặt mình vào nữ nhi tình trường, chỉ có ngươi với tên Nạp Khê Lam Y mới rỗi hơi như thế.”

“Với tính cách của ngươi sẽ không hiểu được chỗ đặc biệt của Vân tiểu thư đâu, thừa dịp Vân tiểu thư chưa trở lại, chúng ta phải mau chóng hành động mới được.”

Hai người nhìn quanh quất, quyết định tìm từng phòng, cùng hành động để phòng lỡ có tình huống gì xảy ra người còn lại có thể đối ứng, hai người ngay sau đó bắt đầu tìm kiếm, nhưng căn phòng đầu tiên mà họ tiếp cận không phải là chỗ ở của Vân Khải mà lại là Cung Thiên Tình.

Vân Khải cảm giác mình đã ngủ một giấc rất lâu, lâu tới mức cơ thể của hắn đau nhức ê ẩm, rốt cuộc hắn ngủ vào lúc nào thế, chẳng phải hắn đang ở Vân gia nói chuyện với Cung Thiên Tình sao, nàng đang nói tới U nguyệt… là nam nhân từng có một phần linh hồn của hắn…

“Ưm!” Vân Khải thầm kêu, khẽ nhích cơ thể đã lâu không cử động khiến hắn có cảm giác như xương của mình bị gỉ sét rồi vậy, mỗi một cử động đều mang lại tiếng vang.

Đôi mắt đen đóng chặt rung lên vài lần cuối cùng cũng mở ra, nhìn gian phòng hoàn toàn xa lạ, Vân Khải cảm thấy có chút nhức đầu, cánh tay nâng lên một cách khó khăn, hắn vuốt vuốt đầu mình, hắn cảm thấy cứ như cơ thể này không phải là của mình vậy, “Đây là đâu?” Vân Khải ngồi một lát trên giường, quyết định để cơ thể thích ứng lại hoàn toàn rồi mới cử động, hắn nhìn cơ thể của mình, không có gì bất thường, lại khẽ nhíu mày, rốt cuộc mình bị gì?

“Phong nhi, muội đâu rồi?” Vân Khải thử kêu lên, lại phát hiện giọng của mình khản đặc, cau mày phất phất tay vài cái, cảm giác khó chịu vừa nãy đã hoàn toàn biến mất, Vân Khải tung người nhảy xuống giường, trong lúc vẫn còn đang suy tư nơi này là đâu thì một tiếng hét vang lên, “Các ngươi là ai?”

Vân Phong sững sờ, đây là tiếng của Cung Thiên Tình. Nàng ấy cũng ở đây? Không kịp nghĩ nhiều, chân của Vân Khải lập tức phi ra ngoài, vừa ra ngoài hắn nhìn thấy hai nam nhân hoàn toàn xa hạ đang đứng trong đình viện, cạnh chân họ… chính là Cung Thiên Tình.

Vân Khải trợn to mắt, “Các ngươi là ai? Tính làm gì với nàng ấy?” Tiếng gầm vang ra từ trong cơ thể hắn, tiếng lớn tới mức khiến Vân Khải cũng phải giật mình. Bặc Nguyên Di Sinh vừa đánh Cung Thiên Tình ngất xuỷ ngẩng đầu lên, ánh mắt của Hiên Dật cũng quét tới. Hai người thấy một thanh niên tuấn tú đứng ở đằng xa, vóc người cao gầy, ngũ quan tương tự với Vân Phong, Hiên Dật cười khẽ, “Hắn chắc là Vân Khải.”

Bặc Nguyên Di Sinh nhíu mày, quét Vân Khải một dọc từ trên xuống dưới, “Hắn chính là Vân Khải? Rõ ràng chỉ là một người bình thường. Nạp Khê tộc rốt cuộc đang làm cái quái gì thế? Tốn công tốn sức thậm chí vận cả Minh Tưởng Trì chỉ vì một kẻ tầm thường thế này?”

Vân Khải không hiểu họ nói gì, nhìn Cung Thiên Tình đang nằm dưới đất, bàn tay siết chặt lại, “Mời các ngươi cút đi!”

Bặc Nguyên Di Sinh nghe thế nhíu mày, vẻ mặt tràn ngập không vui, đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm sống trên đời hắn bị một kẻ tầm thường khiển trách, “Bản thiếu dùng đầu ngón tay cũng có thể nghiền chết ngươi… ngươi lại dám nói như thế với bản thiếu?”

Vân Khải đen mặt. “Các ngươi là ai ta không muốn biết, nói lại lần nữa, cút!”

Ánh mắt Bặc Nguyên Di Sinh dấy lên lửa giận, Chiến Khí toả ra thành một ngọn lửa nhạt quanh thân, Hiên Dật thấy thế vội nói, “Nhị ca Vân tiểu thư, ngươi biết đây là đâu, chúng ta là ai không?”

Vân Phong nhíu mày, tối mặt, “Các ngươi là ai ta không có hứng thú.”

“Chỉ là một con kiến hôi mà thôi, lại dám dùng giọng điệu đó với ta, để ta coi ngươi đặc biệt ở chỗ nào.” Bặc Nguyên Di Sinh tức giận lao lên, Chiến Khí tụ vào nấm đấm nhằm về phía ngực Vân Khải. Chỉ cần hạ xuống, tên nam nhân này sẽ bị hắn đánh bẹp dí.

Tròng kính của Hiên Dật loé lên, lặng lẽ lùi về sau nửa bước, chỗ đặc biệt của Vân Khải hẳn là cần phải kích thích mới bộc lộ ra được, hành động của Bặc Nguyên Di Sinh cũng có khả năng là một kích thích, nếu hắn đáng giá cho sự coi trọng của Nạp Khê tộc chắc chắn sẽ bộc lộ sức mạnh, nếu như không đáng giá, hắn sẽ không để Bặc Nguyên Di Sinh hạ sát chiêu, có điều sẽ khiến toàn bộ tâm lực của Nạp Khê tộc thành lãng phí.

Vân Khải chợt thấy hoa mắt, hắn nhìn thấy có một người đánh về phía hắn, nhưng động tác của người kia quá nhanh, nhưng trong mắt của Vân Khải vô thức lại chậm đi rất nhiều, chậm tới mức hắn có cả thời gian để quan sát ngọn lửa đang cháy trên tay của người kia, Vân Khải nheo mắt, đó là Chiến Khí? Chiến Khí cũng có thể cụ thể hoá ra ngoài như vậy được?

Bặc Nguyên Di Sinh thấy Vân Khải không hề né tránh, ánh mắt nhìn mình chằm chằm như phát ngốc thì cười lạnh, Chiến Khí thiêu đốt nên ngoài nắm đấm càng thêm mãnh liệt, cái tên gọi là Vân Khải kia chẳng qua cũng chỉ như thế.

“Ăn một quyền của ta đi!” Bặc Nguyên Di Sinh quát lên, trọng quyền đánh xuống ngực Vân Khải.

“Ầm!” Tiếng kêu trầm đục vang lên, hai mắt Bặc Nguyên Di Sinh trợn to, con ngươi như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt. Hình ảnh như ngừng lại vào giờ khắc này, quả đấm có Chiến Khí bị Vân Khải tay không đỡ lấy, toàn bộ sức mạnh bị tan biến, Vân Khải trông chẳng tốn chút sức nào, chỉ giống như phất tay nhẹ một cái mà thôi.

“Sao… sao lại như vậy?” Bặc Nguyên Di Sinh nhìn quả đấm của mình bị đỡ lại một cách dễ dàng, không biết phải nói gì… Công kích của hắn bị hoá giải dễ dàng như thế? Đây… đây không phải là thật!

Vân Khải cũng hơi ngạc nhiên, hết nhìn tay của mình lại nhìn quả đấm phủ Chiến khí của đối thủ, tay còn lại nắm quyền, “Phừng phừng!” Một ngọn lửa Chiến Khí từ cơ thể bùng ra, tạo thành ngọn lửa cháy rực ở bên ngoài.

“Cái gì?” Bặc Nguyên Di Sinh thấy thế càng thêm kinh ngạc. Vân Khải lạnh lùng nhếch môi, “Lúc này, tới lượt ngươi thử quyền của ta.”

Chiến Khí hừng hực hung mãnh dị thường làm Bặc Nguyên Di Sinh sửng sốt. Chiến Khí của Vân khải thậm chí còn nồng đậm hơn cả hắn. Nói cách khác… thực lực của hắn cao hơn cả mình? Không… không thể nào!

Trong lúc Bặc Nguyên Di Sinh còn đang sững sờ, Vân Khải đã bắt đầu tấn công, một tay hắn nắm quyền, tay còn lại cong ngón tay giữ lại cổ tay của Bặc Nguyên Di Sinh. Bặc Nguyên Di Sinh kinh ngạc mất một lúc, trong lúc hắn còn đang chưa kịp định hình, cơ thể đã trời đất quay cuồng, ngay sau đó là cảm giác đau đớn khác thường truyền đến từ ngực.

“Vèo! Rầm!” Cơ thể Bặc Nguyên Di Sinh xoay tròn trên không rồi rơi thẳng xuống đất. ánh mắt Hiên Dật kinh ngạc nhìn mọi chuyện diễn ra, thật không ngờ người bị đánh ngã lại là Bặc Nguyên Di Sinh.

Bặc Nguyên Di sinh lập tức đứng phắt dậy, cơ thể hơi lảo đảo, ngực truyền tới sự đau đớn khiến hắn thở cũng cảm thấy cực nhọc, đôi mắt bất định nhìn Vân Khải, sau đó hắn hoàn toàn bối rối.

Không ngờ hắn lại bị văng đi như thế, còn bị đánh một quyền tới mức đứng không được vững.

“Chết tiệt.” Bặc Nguyên Di Sinh gầm nhẹ, Vân Khải lạnh lùng khiến hắn khó chịu một cách khó hiểu, lần đầu tiên hắn chật vật như thế, lần đầu tiên… bị người khác đánh ngã lăn ra đất như thế.

“Di Sinh, nguơi không phải là đối thủ của hắn đâu.” Hiên Dật kéo Bặc Nguyên Di Sinh lại, vẻ mặt của Bặc Nguyên Di Sinh cực kỳ phức tạp, muốn lên tiếng phản bác nhưng cuối cùng không nói được thành lời.

Hiên Dật nhìn Vân Khải, mắt kính loé lên một vệt sáng, “Cái chúng ta cần thử đã có kết quả, nên rời đi thôi.”

Toàn thân Bặc Nguyên Di Sinh căng cứng, đi? Hắn bị ném đi một cách chật vật như vậy mà cứ đi thế sao? Hiên Dật thấy vẻ mặt của hắn không chịu đi thì lạnh giọng, “Không đi? Chẳng lẽ còn muốn thua thảm hại hơn nữa?”

Bặc Nguyên Di Sinh cắn răng nhìn chằm chằm vào Vân Khải, “Vân Khải, ta nhớ tên của ngươi rồi. Ngươi đợi đấy. Lần sau gặp lại ta chắc chắn sẽ trả lại mối nhục ngày hôm nay.”

Hiên Dật bất đắc dĩ thở dài, hai người sau đó lập tức bỏ đi, Vân Khải nhìn bóng lưng của họ, hơi nhíu mày nhưng không tính đuổi theo mà vội vã tới đỡ lấy Cung Thiên Tình đang ngất xỉu gần đó, Vân Khải thận trọng nâng nàng dậy, phát hiện nàng chỉ ngất đi thì thở phào nhẹ nhõm.

Ôm Cung Thiên Tình về lại phòng đã sắp xếp, Vân Khải ngồi một mình trong đình viện, hắn chắc chắn nơi này không phải là Vân gia, rốt cuộc là nơi nào? Hơn nữa cơ thể của hắn đã xảy ra chuyện gì? Trước khi hắn tỉnh lại cùng lắm chỉ là Chiến Sĩ cấp mấy mà thôi, bây giờ nhìn lại… sức mạnh của hắn như đã thay đổi hoàn toàn rồi vậy.

Bàn tay hơi giật giật, tâm niệm Vân Khải khởi động, ngọn lửa Chiến Khí mãnh liệt lần nữa tung ra bọc lấy quả đấm của hắn, cháy lên rừng rực. Vân Khải nhíu mày nhìn, năng lượng này… chính là tiêu chuẩn vốn có trong cơ thể hắn?

“Nhị ca, huynh tỉnh rồi!” Giọng nói mừng rỡ vang lên, Vân Khải ngẩng lên liền bắt gặp Vân Phong và Khúc Lam Y đã trở lại, Vân Phong vui mừng chạy tới, Vân Khải đứng lên, chậm rãi gật đầu, “Ừ, nhị ca không sao!”

Vẻ mặt Khúc Lam Y hơi nặng nề, nhìn cái hố sâu không cạn chút nào trong đình viện, nói, “Có người tới đây sao?”

“Nhị ca, huynh có sao không? Thủ vệ Lam Y bố trí có vấn đề nên chúng ta lập tức tới đây, có phải Bặc Nguyên Di Sinh và Hiên Dật lại tới không?” Vân Phong nhìn sang Khúc Lam Y, hắn gật đầu, “Đúng thế, bọn họ hứng thú như thế với Minh Tưởng Trì, hẳn sẽ có tâm tư với Vân Khải.”

Vân Khải cau mày, cắt đứt dòng thảo luận của Vân Phong và Khúc Lam Y, “Phong nhi, hình như ta đã bỏ qua rất nhiều chuyện thì phải? Đây là đâu? Mọi người nói hai người kia là ai?”

Vân Phong mỉm cười kể lại chuyện sau khi Vân Khải hôn mê, khi hắn biết được đây là Nạp Khê tộc thì giật mình, khi biết được hai người vừa đánh nhau với mình là tới từ hai đại gia tộc khác thì càng ngạc nhiên hơn.

“Chẳng trách.” Vân Khải lẩm bẩm, thực lực của hai người kia không hề tầm thường, thực lực của hắn cũng vì biến cố những ngày qua mà được kích thích, vì thế mới có thể khiến người đối chiến với hắn bị ném văng ra ngoài?

“Trước đây ta còn lo lắng hai người kia sẽ làm gì đó bất lợi với huynh, bây giờ xem ra ta đã lo thừa rồi.” Khúc Lam Y cười khẽ, “Chắc hẳn huynh đã để cho người khác một bài học.”

Vân Khải hơi mím khoé môi, “Theo như ngươi nói, thực lực của hai người kia không thấp, có lẽ là do ta ngẫu nhiên mà thôi.”

Vân Phong lắc đầu cươi nói, “Không phải đâu, nhị ca giờ đâu còn như xưa nữa, chắc nhị ca cũng cảm nhận được dòng sức mạnh trong cơ thể mình.”

Vân Khải ngạc nhiên gật đầu, “Ta có thể cảm nhận được có dòng khí chạy quanh cơ thể của ta, khí mạch cũng thay đổi khác hơn trước đây rất nhiều, có điều bây giờ hình như ta chưa khống chế được tự nhiên dòng năng lượng đó.”

“Vẫn cần thời gian để làm quen, sức mạnh khổng lồ như thế muốn trong không thời gian vận một cách tự nhiên không hề dễ dàng chút nào.” Khúc Lam Y nói, “Còn nữa, Phong tiền bối đã nói huynh cần thời gian để điều dưỡng, cơ thể của huynh trong như không sao nhưng vẫn cần phải quan sát thêm một khoảng thời gian nữa.”

Vân Phong gật đầu, “Lam Y nói rất đúng, mọi thứ đừng nên gấp, cứ từ từ là được.”

Vân Khải gật đầu, hắn biết mọi thứ không được vội vã, hắn cần thời gian để học cách khống chế được năng lượng trong cơ thể mình, chỉ có học cách thành thạo nắm giữ sức mạnh trong tay mới có thể giúp được cho Phong nhi. Vân Khải hít sâu một hơi, “Cung Thiên Tình sao thế? Nàng ấy ốm yếu như thế là vì ta sao?”

“Nhị ca thấy Thiên Tình rồi sao?”

Vân Khải ừ một tiếng, sắc mặt hơi ảo não, Vân Phong khẽ thở dài, “Nếu không phải nhờ Thiên Tình và Khúc Lam Y cùng duy trì cơ thể của nhị ca, mấy lần nhị ca gặp phải tình huống sinh tử đều là nhờ họ ổn định lại tình hình.”

“Cung Thiên Tình không thể so với ta được, thực lực của nàng ấy vốn không mạnh, sử dụng tử hoả quá nhiều khiến cơ thể suy nhược khác thường, huynh cũng thấy dáng vẻ của nàng ấy rồi đấy, có thể nói vì huynh mà nàng ấy như mất nửa cái mạng.” Khúc Lam Y nhìn Vân Khải, ánh mắt tràn đầy thâm ý, “Nếu ta là huynh, tuyệt sẽ không làm ngơ với cô gái đối  xử như thế với mình đâu, huống hồ…” Nói tới đây Khúc Lam Y im bặt, ánh mắt Vân Khải rối bời, hắn biết mọi thứ cần có điểm dừng.

“Nếu không phải ta bắt Thiên Tình quay về, nàng ấy tuyệt đối sẽ không chịu rời khỏi nhị ca đâu.” Vân Phong tiếp lời, “Thiên Tình cho rằng nhị ca bị như vậy là lỗi của nàng ấy, theo ý của ta, nàng ấy không chỉ là vì đau lòng đâu, nàng ấy thực sự quan tâm tới nhị ca đấy.”

Vân Khải đột nhiên thở dài, “Vậy thì sao chứ, người nàng ấy thích là nam tử tên U Nguyệt, ta không phải U Nguyệt, ta là Vân Khải.”

Vân Phong còn muốn nói gì nhưng Khúc Lam Y đã giành trước, “U Nguyệt thì khác gì với Vân Khải? Trong cơ thể U Nguyệt có linh hồn của huynh, trong cơ thể huynh chắc chắn cũng còn sót lại tình của của huynh ấy, trước khi huynh sống lại, U Nguyệt là nhị ca của tiểu Phong Phong, trong mắt ta, hai người gần như là một.”

Vân Khải chìm vào suy tư, Khúc Lam Y nhỏ giọng cười, “Nam tử hán đại trượng phu, thừa nhận thích một người thì đừng có lề mề như thế.”

Mặt của Vân Khải đỏ bừng, môi giật giật nhưng không phản bác lại, Vân Phong cười khúc khích, xem ra chuyện nhị ca quả nhiên là do ông trời cố ý. Thấy Vân Khải vẫn cố chấp, Khúc Lam Y tối tăm mặt mày, “Trong vòng một tháng nay, ta có phái một người chăm sóc cho Cung Thiên Tình, hắn chăm sóc rất tốt, ta thấy chi bằng ghép hắn vs Thiên Tình thành một đôi, có vẻ cũng không tồi. Người của ta dường như cũng rất có ý với nàng ấy.”

Vân Khải tối mặt, lập tức ngẩng lên, “Không được!”

Khúc Lam Y nhíu mày, “Tại sao lại không? Huynh đâu là gì của nàng ấy? Có tư cách gì cản nàng ấy và người khác đến với nhau?”

Thấy Vân Khải vẫn không chịu nhả ra, Khúc Lam Y lập tức từng bước từng bước ép sát, “Ở lại Nạp Khê tộc cũng chẳng có gì là không được, ta nghĩ Cung Thiên Tình chắc không phản đối đâu, dù sao người nàng yêu là U Nguyệt cũng đã chẳng còn trên đời, đến với ai có sao đâu?”

Vân Khải càng nghe mặt càng đen, Khúc Lam Y nói tiếp, “Người ta phái chăm sóc cho nàng cũng tỏ thái độ không quan tâm trong lòng nàng có người khác hay không, ta thấy rèn sắt phải rèn ngay lúc còn nóng, bây giờ chuyện ở Nạp Khê tộc cũng đã giải quyết xong, mang tới một chuyện tốt cũng không tồi, còn Vân Khải huynh á hả, dựa vào thực lực của huynh muốn nữ nhân nào lại không có? Nàng nói xem đúng không tiểu Phong Phong?”

Vân Phong cười khan, Lam Y thật đúng là xấu bụng, còn không thấy mặt nhị ca mình sắp đen như đáy nồi rồi sao, vậy mà chàng ấy vẫn nói tiếp cho được, có điều nhị ca cũng cứng đầu thật, tới mức này vẫn không chịu nhả ra sao?

“Đúng thế, nhị ca, Thiên Tình cũng không còn nhỏ nữa, nàng cũng nên có một người bầu bạn, nếu nàng có thể yêu một người nữa thì tốt quá.”

“Ừ, ta thấy là cứ như thế đi.” Khúc Lam Y gật đầu cái rụp, xoay người đi ra ngoài, “Ta đi nói với lão đầu, bàn luôn thời gian hôn sự.”

“Đừng lại.” Vân Khải gào lên, mặt đen tới mức không thể đen hơn, “Nàng có muốn gả cũng phải gả cho ta!”

“Hả? Tại sao lại phải gả cho huynh?” Khúc Lam Y nhướng mày, mặt Vân Khải lập tức đỏ bừng. “Bởi vì… bởi vì ta quan tâm tới nàng ấy… Mặc dù ta không rõ cảm giác này là sao, nhưng ta sẽ không dâng nàng cho người khác đâu.”

Khúc Lam Y ồ lên một tiếng, Vân Phong bật cười, “Thiên Tình, ngươi nghe rõ chưa? Nhị ca ta nói rồi đấy nhé, ngươi chỉ có thể gả cho huynh ấy thôi.”

Đầu Vân Khải vang lên ầm ầm. Lập tức quay ngoắt đầu lại, bắt gặp Cung Thiên Tình vốn nằm trên giường không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, đang đỏ bừng mặt đứng ở cửa. Toàn thân Vân khải nhanh chóng cứng đờ, ánh mắt hai người chạm vào nhau vài giây, vẻ mặt ai nấy lúng túng, mặt hai người lại không tự chủ đỏ hơn nữa.

“Tiểu Phong Phong, đi thôi.” Khúc Lam Y cười khúc khích, Vân Phong cũng thầm cười, thoáng nhìn hai người đang đỏ lựng mặt ở kia, lại bật cười đi cùng với Khúc Lam Y, trong viện chỉ còn lại hai người Thiên Tình và Vân Khải, cả hai đỏ mặt không biết phải mở miệng như thế nào, cứ đờ ra ở đó, tay chân cũng không biết đặt đâu.

Vân Khải thoát khỏi trạng thái hoá đá trước thiên, hắn nhíu mày suy nghĩ, sau đó hít một hơi thật sâu tiến về phía Cung Thiên Tình. Cung Thiên Tình chợt thấy có một bóng người tiến về phía mình, nhịp tim không khỏi tăng lên, khẽ dịch người lại ra sau một bước, Vân Khải duỗi tay nắm lấy vai nàng, cảm nhận được sự gầy gò dưới bàn tay mình, hắn không khỏi nhíu mày, “Muội cũng làm loạn thật đấy, dù ta có ra sao muội cũng không thể không chú ý tới bản thân như thế.” (Mavis: Boong, đổi xưng hô nèo!)

Cung Thiên Tình như muốn nín thở vội vàng lắc đầu, “Muội sẽ không để huynh có chuyện gì.”

Ánh mắt Vân Khải sâu thẳm, ngũ quan tuấn dật như ánh mặt trời lúc này lại toát ra sự cuốn hút khác, ánh mắt như có thể hút hồn người vào đó, Cung Thiên Tình chỉ liếc mắt lại không thể dời mắt đi, trái tim nhảy lên mãnh liệt.

“Lời ta nói hồi nãy muội nghe rõ chứ?”

Mặt Cung Thiên Tình nóng ran, màu đỏ vừa rút đi lập tức đậm hơn nhiều, ánh mắt thoáng bối rối không dám nhìn thẳng vào mặt hắn.

Lòng bàn tay Vân khải toát mồ hôi, hắn nhìn thẳng vào cô gái đang thẹn thùng trước mặt, thấp giọng nói, “Ta với muội… có cảm giác rất phức tạp, như tiểu tử kia nói, có lẽ U Nguyệt đã sớm hoà làm một với ta, tình của của hắn hơn nửa đã thấm vào cơ thể của ta, muội là cô gái mà hắn thích, vì thế ta cũng sẽ không kiềm chế được mà để ý tới muội.” Cung Thiên Tình từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen thẳm nhìn hắn, “Có điều bỏ đi tình cảm của U Nguyệt, cá nhân ta mà nói cũng rất khó không thể bị nàng hấp dẫn, cô gái ngốc ngếch.”

Mắt Cung Thiên Tình nóng lên, trái tim nhói nhói, nước mắt lưng tròng, Vân Khải khẽ thở dài, “Cô gái ngốc, kể cả phần của U Nguyệt, ta sẽ chấp nhận hết, đối xử với muội thật tốt.”

Không có lời ngon tiếng ngọt vào, Vân Khải chính là một người thẳng thắn như thế, Cung Thiên Tình đột nhiên oà khóc, tình cảm trong lòng cuối cùng cũng có thể thổ lộ, cuối cùng nàng cũng không cần phải kiềm nén nữa, bao nhiêu uất wscn chua xót, cảm động, đủ loại cảm xúc phức tạp xen lẫn nhau khiến nàng oà khóc không ngừng.

Vân Khải hơi bối rối, hắn không biết lại khiến nàng khổ sở như thế, hắn cũng không biết dỗ nữ nhi, cuối cùng không biết làm cách nào đành ôm nàng vào lòng, Cung Thiên Tình dang tay ra ôm lấy Vân Khải, tiếng khóc dần nhỏ đi, Vân Khải giật khoé miệng, nữ nhân… ôi, hắn vẫn không hiểu được.

Để Vân Khải và Cung Thiên Tình ở riêng tư với nhau, ánh mắt Vân Phong tràn ngập nụ cười, chuyện nhị ca coi như đã giải quyết xong không còn gì phải lo lắng, chỉ cần nhị ca học được cách nắm giữ sức mạnh trong tay là được rồi.

“Cung Thiên Tình sắp thành nhị tẩu của nàng rồi, xem ra nàng rất vui.” Khúc Lam Y quấn một lọn tóc của Vân Phong quanh đầu ngón tay của mình, lúc này hai người đang lẩn trong một cành cây cao, ánh trăng ban đêm thật đẹp, lâu rồi không được yên bình ngồi cùng nhau thế này.

Vân Phong gật đầu, dựa người vào lòng Khúc Lam Y, “Tình cảm giữa Thiên Tình và U Nguyệt vốn khắc khổ, U Nguyệt chính là nhị ca, nhị ca cũng là U Nguyệt, Thiên Tình nên có được hạnh phúc. Huống hồ người nhị ca thích cũng là Thiên Tình, chỉ tại huynh ấy không chịu nhận thôi.”

Khúc Lam Y cười, “Nhìn tình cảm của người khác lại thấy nàng thật đúng là mắt kém, nếu lúc trước không phải ta quấn chặt lấy nàng, nàng khó mà thông não với ta lắm.”

Vân Phong bật cười, lúc ở Học Viện Ma Tang, Khúc Lam Y giả gái suốt ngày dán lên người nàng, lúc đầu nàng còn chấp nhận, tới khi phát hiện hắn là nam nhân, Lam Y thực sự khiến nàng cảm nhận đợc hắn rất cố gắng.

“Đại ca, nhị ca đã có đối tượng, hôn sự chúng ta lại đợi tới mòn con mắt, thật đúng là không công bằng.” Khúc Lam Y vòng tay ôm lấy Vân Phong, giọng điệu hờn dỗi, Vân Phong nghiêng đầu sang chỗ khác, “Lam Y, xin lỗi, ta…”

Lam Y cười nói, “Đùa thôi, ta hiểu nàng mà, ta biết bây giờ vẫn chưa phải lúc, ta có thể chờ.”

Lòng Vân Phong cảm thấy hơi đau, một người đan ông chịu làm bạn ở bên nàng mấy mươi năm, vì nàng bỏ ra mọi thứ, mọi chuyện đều lấy nàng làm trung tâm, tự do ủng hộ và chờ đợi nàng, Lam Y như thế… có phải nàng hơi khi dễ hắn không?

“Được rồi, vi phu chỉ hờn dỗi vu vơ thôi, dù bây giờ nàng có muốn thành thân vi phu cũng không đồng ý đâu.” Khúc Lam Y nói, “Có quá nhiều chuyện vẫn chưa định được, cũng không phải là chúng ta không thể làm chuyện của người khác, mà vì ta là Nạp Khê Lam Y, nàng là Vân Phong.”

Trái tim khẽ động, Vân Phong cảm thấy cuộc đời mình có hắn làm bạn, mình chắc chắn không hối tiếc.

“Hiên gia và Bặc Nguyên gia vẫn còn đang do dự, Ngọc Liên gia nhập Huyết Hồn chắc chắn sẽ quay lưng với Nạp Khê tộc, Nạp Khê tộc không thể không phòng bị, có lẽ còn có thể hơi yếu thế một chút.” Sắc mặt Khúc Lam Y nghiêm túc, Vân Phong im lặng một thoáng rồi nói, “Nói như vậy… liên hiệp với Hiên gia và Bặc Nguyên gia là thượng sách?”

Khúc Lam Y nhỏ giọng thở dài, “Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng thực sự là thế, Ngọc Liên gia nhập Huyết Hồn chính lão đầu cũng không ngờ tới, nhớ ngày đó Ngọc Liên là thiếu niên kiệt xuất nhất Nạp Khê tộc, có rất nhiều thứ về Nạp Khê tộc mà nàng ta biết.”

“Dù cho ta có đưa Huyễn Thú ra, hai tộc kia cũng chưa chắc gật đầu.” Vân Phong lẩm bẩm, Khúc Lam Y cười lạnh, “Không những không gật đầu, bọn chúng rất có thể sẽ động tâm tư tham lam với nàng.”

Vân Phong nhíu mày, Tứ Đại Gia Tộc tồn tại tới ngày nay, có một số thứ rõ ràng đã biến chất.

“Tứ Đại Gia Tộc sống tới ngày hôm nay, lực huyết mạch không ngừng trượt dài, đã qua thời kỳ hưng thịnh, nếu như có thể có cách đẩy lực huyết mạch tới mức cao nhất, bọn chúng chắc chắn sẽ nổi lòng tham, Minh Tưởng Trì là như thế.”

“Suy cho cùng cũng là vì tham vọng của bản thân.”

Khúc Lam Y gật đầu, nở nụ cười sâu xa, “Hai nhà kia sẽ nhanh chóng nếm được vị của Huyết Hồn thôi.”

“Tại sao lại nói thế?” Vân Phong nghi hoặc, ánh mắt Khúc Lam Y tối đi, “Gần đây lão đầu biết được một tin, Huyết Hồn bắt đầu thu thập mảnh bản đồ, xem ra bắt đầu có động thái lớn rồi, dù là Tứ Đại Gia Tộc cổ xưa, Huyết Hồn cũng có khả năng sẽ xuống tay.”

“Bọn chúng đã mạnh tới mức này?” Vân Phong ngạc nhiên, Khúc Lam Y nhỏ giọng nói, “Cho nên, bước chân của chúng ta cũng phải nhanh lên.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, Meo meo hồ tiên, Thao Pham, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen, thtrungkuti, thuyl
     
Có bài mới 22.04.2021, 19:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 916
Được thanks: 6592 lần
Điểm: 41.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 65
Chương 42: Bắt tận tay day tận mặt

Edit: Mavis Clay

Vân Khải đã không còn gì đáng lo, Vân Phong cảm thấy ở lại Nạp Khê tộc nữa cũng không ổn, mặc dù người Nạp Khê tộc đã quên chuyện về Ngọc Liên, cũng hiểu Vân gia và Nạp Khê tộc đang đối mặt với cùng một kẻ địch, thái độ với Vân Phong cũng đã thay đổi, thật ra thì nàng ở lại Nạp Khê tộc bao lâu cũng không sao, nhưng nàng vẫn muốn kiên quyết trở lại Vân gia.

Không khí giữa Vân Khải và Cung Thiên Tình đã hoàn toàn thay đổi, Vân Phong thấy cũng hiểu chuyện tốt đã thành, xem ra trở lại Vân gia không lâu sẽ có thêm một cuộc hôn lễ nữa. Đại ca và hpuj thân mà biết được chắc chắn sẽ càng vui. Cung Thiên Tình dĩ nhiên là trở lại Vân gia cùng Vân Phong, Khúc Lam Y thì bị Tộc trưởng Nạp Khê tộc giữ lại, nói là có chuyện cần, cũng nhắc nhở Vân Phong trở lại Vân gia làm xong mọi chuyện rồi có thể quay lại Nạp Khê tộc.

Tộc trưởng Nạp Khê sắp xếp như thế hiển nhiên có mục đích khác, Vân Phong gật đàu, cùng Phong Thanh Huyền về lại Vân gia, Vân Khải vẫn chưa học được cách nắm giữ sức mạnh của bản thân, Phong Thanh Huyền có ý muốn chỉ dạy cho hắn, hiển nhiên đây là nể mặt đồ đệ bảo bối của ông.

Tộc trưởng Nạp Khê phái thêm một vị truyền tống của Nạp Khê tộc đi cùng với người Vân gia, chỉ cần Vân Phong muốn tới Nạp Khê tộc lúc nào cũng có thể được.

Trở lại Vân gia chỉ cần chưa tới một ngày, vừa về tới Vân gia, ba vị trưởng lão nghe Vân Phong mang theo Vân Khải bình an trở về liền vui vẻ không thôi, Vân Cảnh và Vân Thăng nhận được thông báo của ba vị trưởng lão lập tức chạy ra, Vân Khải nhìn thấy người huynh trưởng và phụ thân mình chợt thấy kích động.

“Phụ thân, đại ca, để mọi người phải lo lắng rồi.” Vân Khải lên tiếng, Vân Thăng tiến lên ôm chặt lấy Vân Khải, vành mắt đỏ lên, Vân Cảnh vẫn đứng ở sau nghiêm mặt như mọi ngày, hồi lâu mới thốt ra được một câu, “Trở lại là tốt rồi.”

Vân Phong thấy rõ đại ca và phụ thân gầy hẳn đi, bọn họ chắc chắn quan tâm tới chuyện của nhị ca, hơn nữa sắc mặt của ba vị trưởng lão cũng không tốt lắm, có lẽ cũng là do chuyện của nhị ca.

“Nhị thúc, thúc vẫn ổn thì tốt rồi.” Vân Khinh Thần đi tới, Vân Thăng cười lớn vuốt đầu con trai mình. “Tên nhóc này.” Vân Khinh Thần cười khà khà, “Nếu không thì tâm huyết của tiểu cô cô uổng phí rồi, nhị thúc có thể được bình an vô sự, tối nay cháu có thể ngủ ngon được rồi.”

“Đừng có nói bừa.” Mộc Tiểu Cẩm vội mắng con trai mình một câu, mắt Vân Khải sáng lên nhìn Vân Thăng, Vân Thăng bật cười, “Đừng có nghe tiểu tử kia nói bậy.”

“Ừ.” Vân Khải không nói gì nữa, tự hiểu được tâm tình của mọi người trong nhà, đại ca và phụ thân mấy ngày nay chắc chắn không được yên giác, mình khiến họ lo lắng như thế, nhưng cũng may bây giờ hắn cũng có thể cống hiến sức mình cho Vân gia được rồi.

“Xử lý chính sự trước đã rồi ôn chuyện sau.” Phong Thanh Huyền nói, “Đồ đệ, ta về trước, tiểu tử, ôn chuyện xong thì mau chóng tới tìm bổn tôn.”

Vân Khải nghiêm túc gật đầu, “Vãn bối nhất định sẽ tới nhanh.”

Phong Thanh Huyền gật đầu rồi bỏ đi, người Vân gia bắt đầu tò mò, “Nha đầu à, đã xảy ra chuyện gì thế? Trông thái độ của Phong tiền bối dường như rất coi trọng Vân Khải.” Ba vị trưởng lão hớn hở hỏi, Vân Phong mỉm cười, “Chuyện này nói ra rất dài, phụ thân, đại ca, hai người đưa nhị ca về trước đi.”

“Chắc chắn rồi.” Vân Thăng đáp, nhìn hai người đứng ở hai bên, một là Cung Thiên Tình, người còn lại là người của Nạp Khê tộc.

“Khách Nạp Khê tộc mời sang bên này.” Có người tiến tới cung kính với người Nạp Khê tộc, người kia cười tươi, “Nếu cần tới Nạp Khê tộc cứ nói cho tại hạ, lúc nào cũng có thể lên đường.”

Giọng điệu cung kính như thế khiến người của Vân gia tò mò, ba vị trưởng lão cười tít mắt nhìn Vân Phong, nha đầu này hẳn lại làm chuyện kinh thiên động địa gì đó ở Nạp Khê tộc rồi.

Vân Phong đi theo va vị trưởng lão vào đại điện, những người khác thì cùng tới chỗ của Vân Cảnh, khung cảnh đoàn tụ náo nhiệt hiện lên. Vân Phong kể lại chuyện cho ba vị trưởng lão nghe, nghe xong ai nấy đều nghiêm nghị, “Quả thực Tứ Đại Gia Tộc liên hiệp là chuyện không thể sớm chiều mà thành được, vẫn cần phải bàn bạc kỹ lưỡng hơn.”

“Cũng may Nạp Khê tộc đã không còn e ngại nữa mà cùng đứng một chiến tuyến với Vân gia, nha đầu, toàn bộ là nhờ công lao của con.”

Vân Phong mỉm cười, “Con không làm gì nhiều đâu, Nạp Khê tộc và Vân gia bắt tay được như ngày hôm nay, Nạp Khê tộc đã đổi ánh nhìn với Vân gia, hơn nữa tình hình nhị ca có tiến triển, phía chúng ta coi như cũng tăng thêm coogn lực.”

Đại trưởng lão Vân gia nhíu mày, “Huyết Hồn cũng đang phát triển, có rất nhiều kế hoạch của chúng bị nha đầu phá huỷ, bọn chúng nhất định sẽ coi con là cái đinh trong mắt, sau này làm việc phải cực kỳ cẩn thận.”

“Ba vị trưởng lão yên tâm, Phong nhi hiểu rõ điều này.”

“Bặc Nguyên gia và Hiên gia nếu như vẫn kiên trì lấy điều kiện mới chịu liên hiệp, thì khỏi cần luôn cũng được. Liên hiệp kiểu đó cũng chỉ được cái mặt ngoài.” Tam trưởng lão giận dữ nói, Vân Phong bày tỏ sự đồng ý, nàng cũng nghĩ như thế.

“Lão Tam, có muốn liên hiệp hay không, nhiều thêm một lực lượng vẫn tốt hơn.” Nhị trưởng lão nhìn sang Vân Phong, “Muốn đối kháng với Huyết Hồn, liên minh là chưa đủ, nha đầu, thực lực của chính mình cũng cần phải đột phá thêm nữa, nếu không sẽ thua thiệt khi chống lại Huyết Hồn.”

“Đúng thế nha đầu, có gì mà chúng ta có thể giúp được con thì cứ nói.”

Vân Phong cười, “Vân Phong hiểu điều này, đấu với Huyết Hồn không thể thiếu sức mạnh, có điều có một vài chuyện vẫn chưa rõ, rốt cuộc trong tay Huyết Hồn có bao nhiêu con Huyễn Thú, cả mảnh bản đồ nữa…”

“Tứ Đại Gia Tộc ai cũng có giữ một phàn mảnh bản đồ, Bặc Nguyên gia và Hiên gia chắc chắn cũng sẽ có, nếu như có thể lấy được mảnh của hai nhà kia, phía chúng ta chắc chắn chiếm được ưu thế lớn.” Mắt Tam Trưởng Lão sáng lên, lấp lánh có hồn, Vân Phong cười khổ, chuyện này nói dễ vậy sao? Với thái độ của hai nhà kia, bọn họ không lợi dụng người khác đã là không tệ rồi, nào chịu để người khác chiếm được lợi ích từ mình? Nếu như hai nhà này chịu gia nhập liên minh thì còn dễ thuyết phục.

“Mảnh bản đồ có ý nghĩa rất lớn với Tứ Đại Gia Tộc, Nạp Khê tộc chịu cho con mượn là xem trọng quan hệ giữa con với Nạp Khê Lam Y, cả phân lượng của Phong tiền bối, còn về phần Hiên gia và Bặc Nguyên gia thì phải nghĩ cách khác thôi.” Đại trưởng lão thấp giọng nói, cười hoà ái với Vân Phong, “Dạo gần đây nha đầu hẳn rất lao tâm tổn trí vì chuyện Vân Khải, hãy nghỉ ngơi một ngày đi cho khoẻ, những chuyện khác tạm gác nghĩ sau cũng không muộn.”

Vân Phong gật đầu, biết ba vị trưởng lão đang  lo lắng nàng khổ cực, mấy ngày này thần kinh căng thẳng vì chuyện nhị ca, bây giờ nhị ca bình an vô sự nhưng nàng biết mình vẫn chưa thể thả lỏng, cuộc chiến với Huyết Hồn đã tới giai đoạn cuối, nàng chỉ cần có thể tìm dược cội nguồn nguyên tố, phần thắng sẽ lớn hơn, vẫn còn Huyễn Thú hệ hoả và hệ thuỷ tới giờ vẫn chưa có tung tích.

Từ biệt ba vị trưởng lão, Vân Phong đi ra đại điện gặp được những gương mặt quen thuộc, Vân Tường và Bạch Khánh Phong đang đứng đằng xa, Vân Tường thấy nàng đi ra lập tức chạy tới, “Biết nhị ca của ngươi đã ổn, toàn thể Vân gia đều thở phào.”

Vân Phong cười, liếc nhẹ sang Bạch Khánh Phong, “Ngươi thì sao? Gần đây tốt chứ? Linh Vũ thế nào rồi?”

Vân Tường cười sảng lãng, “Linh Vũ ra ngoài luyện tập rồi, ta thả con bé ra ngoài, vào cái lúc đồng tuổi nó ta đã sớm bắt đầu ngao du tu luyện rồi, con bé muộn quá.”

Vân Phong cười gật đầu, ra ngoài tu luyện cũng tốt, trưởng thành không thể thiếu sự tìm hiểu thế giới. Vân Tường cười khanh khách, “Mặc dù biết không nên quất rầy gia đình các ngươi đoàn tụ với nhau, nhưng mà ta rất tò mò chuyện của nhị ca ngươi, đã hơn một lần không được gặp nhau, lần này ngươi đừng chê ta phải hóng náo nhiệt đấy nhé.” (Mavis: ngày nay gọi là hít đờ ram ma đúng ko? :>)

Vân Phong cười, “Không có đâu, ta và ngươi là người một nhà mà, nhị ca cũng nói muốn gặp những người khác.”

“Đúng là thẳng thắn.” Vân Tường vỗ vai Vân Phong, mặc dù đã làm mẹ, làm thê, nhưng tính hình hoà phóng như bé trai vẫn không hề thay đổi, thẳng thắn đáng yêu. Bạch Khánh Phong bên cạnh nhíu mày muốn lên tiếng, nhưng Vân Tường bất mãn khoát tay, “Thiếp đi với Vân Phong, chàng ngốc về đi, còn nhiều chất thuốc cần chàng nghiên cứu đấy.”

“Tiểu Tường, ta…”

Vân Thường quay mặt lại kéo Vân Phong đi, nàng ngoái đầu nhìn thấy vẻ mặt bất lực của Bạch Khánh Phong, cuối cùng thở dài xoay người đi mất.

“Vẫn còn giận hắn sao?” Vân Phong nhỏ giọng hỏi, Vân Tường lèm bèm, “Vẫn chưa hết, không thể dễ dàng tha thứ cho hắn như thế được, tên ngốc đúng là tên ngốc.”

Vân Phong ngao ngán lắc đầu, lần trước Bạch Khánh Phong tuy rằng quá đáng, nhưng phần nào cũng là vì Vân gia, đã qua lâu như vậy rồi mà Vân Tường vẫn còn giận, Vân Phong thực đúng là không ngờ tới, theo tính của Vân Tường hẳn là phải sớm hết rồi mới đúng, có thể chính là vì người mình quan tâm nên mới càng không thể quên được.

“Gần đây Vân gia có nhiều mầm non Dược Tề Dư, tên ngốc khá vội.” Vân Tường cười, Vân Phong ngạc nhiên, “Vân gia vốn khan hiếm Dược Tề Sư, có thể đào bới được mầm non xem ra Bạch Khánh Phong rất chịu bỏ công.”

Tuy Vân Từng chưa tính tha cho Bạch Khánh Phong, nhưng trong giọng nói vẫn có sự hãnh diện vì hắn, “Ừ, tên ngốc quả thực đầu tư không ít tâm huyết, vì Vân gia hắn cũng đã bỏ rất nhiều công sức.”

Vân Phong cười, Vân Tường vốn tính như thế, có điều Bạch Khánh Phong thực sự là một công thần với Vân gia, Dược Tề Sư nhiều lên với Vân gia tăng thêm rất nhiều ích lợi.

Hai người nhanh chóng tới được chỗ của Vân Khải, bên trong thi thoảng phát ra tiếng cười nói, trông Vân Thăng rất vui, Vân Phong đi vào thấy người Vân gia đang ngồi quanh bàn, hình như đang nói gì đó.

Vân Tường đến không khí sống động, giới thiệu hai người làm quen xong, mọi người lại lần lượt ngồi xuống, Mộc Tiểu Cầm đi làm đồ ăn, vẻ mặt ai nấy đều rất vui tươi. Với chuyện Vân Khải hồi phục, Vân Phong không nói tới nhiều, chỉ qua la đại khái, trong đó đủ thứ quanh co một mình nàng chịu được, không cần người nhà phải lo lắng cho nàng.

Trong lúc ăn cơm, Vân Thăng vô tình hữu ý nói với chuyện Vân Khải và Cung Thiên Tình, làm hai người phải xấu hổ, Vân Cảnh cũng hiếm thấy giục thêm vài câu, Vân Khinh Thần càng bô bô hơn, “Đứa cháu này vẫn muốn có thêm đệ đệ muội muội đây, nhờ cả vào nhị thúc đấy nhá.”

Lời nói của hắn mang lại tiếng cười, Vân Khải và Cung Thiên Tình lại càng xấu hổ hơn, cứ lúng túng ngồi đó, mặt ai nấy đỏ lựng, cuối cùng Vân Phong phải ém lời xuống lại, trước mắt Vân Khải vẫn chưa thích hợp để thành thân, ít nhất phải đợi tới khi tình trạng ổn định lại đã, Cung Thiên Tình cũng suy nghĩ như thế, thành thân hay gì không quan trọng, nàng chỉ mong Vân Khải có thể bình an vô sự.

“Vân Khải có thể được Phong lão tiền bối đích thân dạy, chắc chắn sẽ không sao.” Vân Tường cười sảng khoái, “Thú thật ta cũng rất muốn Phong lão tiền bối chỉ dạy, dù là nửa câu thôi cũng được, nhưng mà ta không dám lại gần.”

Vân Phong cười, “Sư tôn không có nghiêm túc tới mức đó đâu.”

Vân Tường lập tức lắc đầu, “Chỉ có trước mặt người thôi, Phong lão tiền bối với những người khác đều vô cảm như nhau.”

Vân Phong ngạc nhiên, sư tôn trước mặt nàng thực sự chẳng có chút kiêu ngạo nào cả, với mình rất hoà ái dễ gần, yêu thương phải lễ, trong mắt người khác sư tôn lại nghiêm nghị không cận nhân tình như thế?

“Phong nhi, Phong lão tiền bối đối xử với muội đặc biệt lắm, muội là đệ tử độc nhất của ông ấy mà.” Vân Thăng cười lớn, ánh mắt tràn đầy kiêu ngạo, Vân Khinh Thần thở dài, “Trước đó vài ngày ta còn đang suy nghĩ, lúc nào thì có thể đuổi theo được tiểu cô cô, bây giờ nhìn lại… quá khó, thực đúng là quá khó.”

Khẩu khí của tiểu đại nhân khiến mọi người phải bật cười, Mộc Tiểu Cẩm vỗ con trai mình, “Cái tên ranh con này!”

Vân Khinh Thần cười khà khà nhìn Vân Phong, “Tiểu cô cô, có chuyện muốn hỏi cô này.”

“Chuyện gì? Nói đi.”

Sự vui vẻ trên mặt Vân Khinh Thần cũng không hề giảm đi, “Trên đường du ngoạn đã gặp nhiều lần nguy hiểm, nhưng lần nào cũng hiểm hoá hư vô, lúc đầu con còn nghĩ là do thực lực của con, nhưng gần đây con phát hiện ra, thì ra là do có hai kẻ theo sau giúp con xử lý một chút.”

Vân Phong ngạc nhiên, Vân Khinh Thần không hề phát hiện sắc mặt đã đổi của nàng, cười nói, “Hai kẻ kia là tiểu cô cô sắp xếp cạnh con à?”

“Theo con có gì mà không ổn chứ, với cái tính của con sớm muộn gì cũng sẽ gây hoạ. Tiểu cô cô chẳng phải là lo lắng cho con sao?” Mộc Tiểu Cẩm nhẹ nhàng trách cứ, Vân Thăng lại nhíu mày, “Phong nhi, đừng lo lắng cho tên nhóc này nữa, không cần phí sức chăm sóc cho nó đâu, muội nên chăm sóc cho bản thân đi.”

Vân Phong ngươi đấy, thứ gì cũng quan tâm cho được.” Vân Tường bên cạnh vỗ vai Vân Phong, nàng im lặng, cuối cùng mỉm cười, “Khi đó Khinh Thần còn nhỏ, vẫn có chút không yên.”

“Tiểu cô cô bây giờ yên tâm chưa? Như phụ thân con nói rồi đấy, tiểu cô cô nên tự lo cho bản thân thật tốt đi, đừng hao phí tâm tư trên người tên nhóc này nữa, đúng không phụ thân.”

Vân Thăng lắc đầu bất lực, Vân Phong mỉm cười, “Hai người kia… sao lại bị con phát hiện ra thế?”

“Hai người kia trốn rất tinh quái, trên đường con không hề phát hiện ra, nếu không phải do một lần tình cờ có lẽ không phát hiện ra được đâu, tới giờ họ vẫn chưa biết được con biết sự có mặt của họ.”

Vân Phong gật đầu, đưa mắt về nơi xa, Vân Khinh Thần cười lớn chỉ tay về một hướng, “Bọn họ trốn ở xa lắm, ở ngoài Vân gia, cũng cực kỳ cẩn thận nữa.”

Vân Phong cười khúc khích, như đang nghĩ gì đó nhìn về một hướng khác, đôi mắt hơi loé lên nhưng không thể hiện rõ điều gì.

Ở mộc góc bí ẩn cách Vân gia không gia, một đại hán tráng liện và một thanh niên cao gầy đang núp trong một góc khác, thanh niên hơi nhìn về đằng xa, sau đó quay đầu nói với đại hán tráng kiệt, “Đại ca, tiểu tổ tông để chúng ta đi theo, cũng tới lúc nên đi rồi, thực lực tiểu tử Vân gia kia đã lớn, huống hồ nó cũng đã khế ước với hai con ma thú, chúng ta nên lui đi thôi. Con bà nó, đi theo tới tận bây giờ, đệ sắp ức chết mất rồi.”

“Chát!” Một bàn tay đánh vào đầu thanh niên, “Đại ca, sao huynh lại đánh đẹ.”

“Ngu hả? Tiểu tổ tông lên tiếng để chúng ta đi chưa? Tiểu tổ tông vẫn chưa lên tiếng mà ngươi dám tự tiện đi? Đi rồi ngươi biết hậu quả không?”

“Nhưng mà đại ca, tiểu tử kia đâu cần chúng ta nữa, chúng ta đi theo cũng vô dụng thôi.”

“Cho dù có đi theo chẳng để làm gì cũng phải theo! Tiểu tổ tông vẫn chưa lên tiếng chúng ta chỉ có thể đi theo thôi. Đi theo, có hiểu chưa?”

“Bốp bốp!” Liên tiếp có mấy cái tay vung lên nữa, thanh niên cao gầy bị đánh tới nổ đom đóm mắt, “Đại ca, đệ là đệ ruột huynh mà. Đừng đánh nữa đừng đánh nữa. Đi theo là được rồi mà.”

Lúc này đại hán mới dừng tay lại, nhìn về phía trước, “Khoảng thời gian trước đây, tiểu tử Vân gia kia đi cùng với tiểu tổ tông khác, chúng ta không đi theo được.”

“Có thể đi theo được sao? Chỉ cần theo chắc chắn sẽ bị tiểu tổ tông khác phát hiện ngay.”

Đại hán lau mồ hôi trên trán, “Nói cũng đúng, lời của tiểu tổ tông chúng ta phải nghe, nhưng tiểu tổ tông khác cũng ta lại không thể chọc…”

“Đại ca, chúng ta còn phải theo tới lúc nào…” Thanh niên lại không nhịn được oán thán, đại hán muốn giơ tay nả xuống, thanh niên lập tức đưa tay che đầu, “Đệ không nói nữa là được. Huynh là đại ca của đệ đấy.”

Đại hán nhăn nhó, thanh niên đột nhiên biến sắc, há hốc mồm vẻ mặt quái dị chỉ ra sau, “Đại ca, đại ca…! Đại ca…!”

“Ngươi nói gì nói cho rõ coi.” Đại hán gầm lên, thanh niên vội vàng lắc đầu, “đại ca, phía sau… phía sau kìa!”

Đại hán nghi hoặc nhíu mày, chậm rãi xoay đầu lại, vừa nhìn thấy bóng người ở sau liền mở to mắt, há to miệng, “Tiểu, tiểu, tiểu, tiểu tổ tông!”

Vân Phong nhíu mày nhìn hai người trong góc, trên người họ có hơi thở ma thú dao động, là ai phái hai ma thú này theo sau tiểu Khinh Thần?

“Là ai phái các ngươi tới?” Vân Phong không tấn công, nể tình họ đã theo bảo vệ Khinh Thần suốt dọc đường, nhưng mà những điều đó không thể khiến nàng buông lỏng cảnh giác, liệu theo sau lưng Khinh Thần có mưu đồ khác hay không?

Cả hán tử cường tráng và thanh niên ốm nhách đồng loạt lắc đầu, hai người đều mang vẻ đánh chết cũng không nói, Vân Phong cười lạnh, “Không nói thì cho là ta không biết sao? Tiểu tổ tông mà các ngươi nói là ai? Có quan hệ gì với Vân gia?”

Vẻ mặt hai ma thú cổ quái, Vân Phong thấy họ vẫn không chịu xuất hiện, tay nàng vung lên, Nhị Lôi xuất hiện, thân hình và gương mặt thô cuồng làm hai ma thú sửng sốt. Tay tung ta Lôi Nguyên Tố lăn tăn, Nhị Lôi cười dẽ tợn, “Vân Phong không ra tay không có nghĩa là lão tử cũng không. Có muốn nói hay không các ngươi thử xem?”

Hai ma thú nghe vậy lập tức rùng mình, hán tử vai u thịt bắp và thanh niên gầy còm lập tức đồng thanh hét lên, “Chúng ta nói! Là tiểu tổ tổ bảo chúng ta đi theo tên nhóc Vân gia!”

“Tiểu tổ tông là ai?” Mắt Vân Phong hơi loé lên, hai ma thú nhìn nhau, cười lúng túng, “Người này… tiểu tổ tông ngài cũng biết đấy… Chúng ta sống ở khu vực bên ngoài Học viện Ma Tang…”

Học viện Ma Tang… tiểu tổ tông… là Lam Y…!

“Hắt xì!” Khúc Lam Y ở Nạp Khê tộc phía xa hắt xì một phát, ánh mắt nghi hoặc nhưng rồi không để tâm mấy, hắn thật sự không ngờ hai ma thú kia đơn giản như thế đã bán đứng hắn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, Meo meo hồ tiên, Thao Pham, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen, thtrungkuti, thuyl
     
Có bài mới 01.05.2021, 22:43
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 916
Được thanks: 6592 lần
Điểm: 41.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 40
Chương 43: Niết Bàn Thông Thiên Lộ.

Edit: Mavis Clay

Vân Phong cảm thấy cực kỳ nghi ngờ, tại sao Lam Y này lại để hai con ma thú này đi theo tiểu Khinh Thần, hơn nữa trông có vẻ đã từ rất lâu trước đây rồi, trước giờ nàng luôn tin tưởng tuyệt đối với hắn, mặc kệ hắn làm gì cũng sẽ không làm hại tới Vân gia, Vân Phong chỉ thắc mắc mục đích của Khúc Lam Y, thật sự là để bảo vệ Khinh Thần sao? Ngoài mặt hình như Lam Y không quan tâm tới tiểu Khinh Thần tới mức đó lắm.

“Các ngươi theo Khinh Thần bao lâu rồi?” Vân Phong hỏi, hai ma thú ấp a ấp úng một hồi tên hán tử mỡi hãi đầu nói, “Chuyện này… nếu bàn về thời gian thật là khó nói…”

“Chúng ta chỉ đi theo thôi, không làm gì khác cả, càng không hề có ý định hại tiểu tử Vân gia.” Thanh niên ốm nói, sợ Vân Phong sẽ hiểu nhầm bọn họ, Vân Phong nhếch môi, “Các ngươi làm gì ta rất rõ, nếu thật sự có ý làm hại tới Khinh Thần, thì nó đã không bình an sống tới ngày hôm nay.”

“Tiểu tổ tông hiểu là tốt rồi.” Hán tử không khỏi thở phào, hai huynh đệ nhìn nhau mấy lần, bây giờ nên làm gì đây? Đã bị bắt gặp rồi họ có nên tiếp tục không? Bị tiểu tổ tông này bắt được rồi, nhưng mà họ cũng không dám cãi lời của tiểu tổ tông kia.

“Nếu là ý của Khúc Lam Y thì các ngươi cứ tiếp tục đi.” Vân Phong nói, hai huynh đệ lập tức thở phào, Vân Phong xoay người chuẩn bị đi, đột nhiên lại quay lại hỏi, “Lam Y có bảo các ngươi để ý tới chuyện gì khác nữa không?”

Hai huynh đệ nhìn nhau, hán tử cười lúng túng, “Chuyện này… chuyện này… tiểu tổ tông, chúng ta không thể nói được…”

Vân Phong cười, “Thôi, ta cũng không miễn cưỡng nữa, tuỳ các ngươi.” Vân Phong xoay người bỏ đi, để lại hai ma thú đứng đó bối rối, “Đại ca, tiểu tổ tông vậy là có ý gì?”

“Đốp!” Bàn tay lại dùng sức đánh tới, thanh niên ôm lấy đầu mình, “Đại ca! Sao huynh lại đánh đệ nữa?”

“Đánh ngươi thì không được sao?” Hán tử ồm ồm nói, thanh niên cao gầy lấy mạnh hơi, xoa cái đầu đau buốt của mình, hắn nhịn!

Vân Phong ở lại Vân gia tầm vài ngày, Vân Khải đã theo Phong Thanh Huyền tu luyện, Cung Thiên Tình thì bồi dưỡng với Bạch Khánh Phong, tham gia vào đội Dược Tề Sư của Vân gia. Vân Tường vẫn như thường ngày giúp đỡ ba vị trưởng lão Vân gia, Vân Khinh Thần lại tiếp tục cuộc hành trình ngao du, còn về hai con ma thú đi theo, Vân Phong muốn tạm thời để họ đi theo, không có gì đáng ngại, Vân Khinh Thần cười đồng ý.

Vân Phong nhanh chóng trở lại Nạp Khê tộc, lần này nàng tới mọi người trong tộc chào đón rất hoan ngênh, so với lần trước, cách nghĩ của Nạp Khê tộc với Vân Phong đã thay đổi rất nhiều.

Lúc Vân Phong trở lại Nạp Khê tộc, Tộc trưởng đích thân chào đón. “Con trở lại rồi.” Tộc trưởng Nạp Khê cười tươi, giọng điệu không chút xa lạ, Vân Phong cũng mỉm cười đáp lại, ánh mắt đảo qua không thấy Khúc Lam Y đâu, Tộc trưởng nói, “Tiểu tử kia đang chờ ở trong tộc, đi với ta, có một số việc nên để cho con biết, cũng có thể nghe thử cách nhìn của con.”

“Kinh nghiệm của vãn bối còn thấp, bá phụ đã quá đề cao vãn bối rồi.” Vân Phong khiêm tốn, Tộc trưởng Nạp Khê tộc cười, “Nha đầu này, khiêm tốn làm gì? Con đã mang thân phận này còn đi đó đây đảm đương trách nhiệm nặng nề, nếu không đã không nói thế.”

Vân Phong cười, “Dù sao vãn bối cũng còn trẻ.”

Ánh mắt Tộc trưởng Nạp Khê tộc đầy hài lòng, với kinh nghiệm và thực lực của Vân Phong, đổi lại là bất kỳ người nào cùng thế hệ trong tộc, nhất định cá tính sẽ cương quyết cứng đầu, nhưng nàng lại có tâm trạng ổn định, không kiêu ngạo không nôn nóng, đúng là hiếm có.

Vân Phong và Tộc trưởng Nạp Khê tộc đi với nhau đã là hình ảnh không còn mới lạ, trên đường Tộc trưởng cũng nói vài câu với Vân Phong, đại loại là đại sự nhất định có liên quan tới Huyết Hồn, Nạp Khê tộc từ lâu đã chú ý tới Huyết Hồn, cũng đặc biệt chú ý tới toàn bộ hành động của chúng.

“Chuyện ở những nơi khác ngoài tầm với của Nạp Khê tộc, chỉ riêng về mấy gia tộc lớn, Nạp Khê tộc cũng thấy khá rõ, với vài động tác của Huyết Hồn, xem ra là chuẩn bị ra tay rồi.”

“Ý của bá phụ là… Huyết Hồn đã chuẩn bị động tới Bặc Nguyên gia và Hiên gia?”

Tộc trưởng Nạp Khê khẽ nhíu mày, “Bặc Nguyên gia và Hiên gia không biết nhiều về Huyết Hồn, có lẽ cái danh hào gia tộc cổ xưa này đã áp đặt quá lâu khiến người ta cảm thấy không có kẻ nào dám động tâm tư với họ, cũng đề phòng sơ sài.”

“Lần trước bá phụ rõ ràng đã nói kỹ càng, bọn họ vẫn không chú ý sao?”

Tộc trưởng Nạp Khê cười, “Ta nói thì sao chứ, họ không muốn nghe thì vào tai cũng không lọt, có nói gì cũng vô ích.”

Vân Phong im lặng, Tứ Đại Gia Tộc dù sao cũng là truyền thừa từ viễn cổ, nhất là Lực huyết Mạch, tuy rằng theo thời gian đã xuống dốc, nhưng khó đảm bảo huyết mạch sẽ không có ngày  thức tỉnh lại. Cái Huyết Hồn nhắm vào là lực huyết mạch, sức mạnh của Tứ Đại Gia Tộc thể nào bọn chúng cũng sẽ động vào. Nạp Khê tộc đã cảnh giác, Huyết Hồn chắc chắn sẽ không biết khó vẫn lên, so với Nạp Khê tộc và Vân gia, Bặc Nguyên gia và Hiên gia là mục tiêu cao nhất của bọn chúng. Hai nhà kia rất cao ngạo, thậm chí còn hơi bàng quang với Huyết Hồn, Huyết Hồn không tìm họ còn tìm ai?

“Nếu hai nhà kia thật sự bị Huyết Hồn đả kích, vậy thì hậu quả…”

Tộc trưởng Nạp Khê nhíu mày, “Mặc dù rất không muốn quân tâm tới chuyện hai nhà kia, nhưng chỉ cần một trong Tứ Đại Gia Tộc có thương vong thì chúng ta sẽ gặp bất lợi.”

“Bá phụ tính thế nào?”

Tộc trưởng Nạp Khê tộc cười rộ lên, “Con nói thử xem? Ta muốn nghe thử ý kiến của con.”

Vân Phong mỉm cười, “Đại loại là muốn để hai nhà kia biết chỗ lợi hại của Huyết Hồn, nhưng lại không quá đáng, một chút là được rồi, hai nhà kia sau khi chịu một lần của Huyết Hồn mới cảnh tỉnh được, liên hiệp khi đó sẽ là chuyện sớm hay muộn, nhưng lần này liên hiệp sẽ tới lượt chúng ta nói điều kiện.”

Tộc trưởng Nạp Khê cười, “Đây cũng là ý của tiểu tử kia, xem ra con rất hợp với nó.”

Vân Phong cười không nói gì, có thể nói tình hình tiến triển đúng như những gì mình và Khúc Lam Y đã đoán, Bặc Nguyên gia và Hiên gia cứng đầu, nên để họ biết tầm quan trọng của h,, như Vân Phong nói, lần này sẽ là Nạp Khê tộc ra điều kiện.

“Tiểu Phong Phong trở lại rồi?” Khúc Lam Y ở trong phòng, thấy Vân Phong và Tộc trưởng đi vào liền mỉm cười, Tộc trưởng hắng giọng, “Sao rồi, có tin tức gì không?”

Khúc Lam Y nhìn sang, “Phía bên Bặc Nguyên gia và Hiên gia vẫn ổn, bên Huyết Hồn thì đang rục rịch, hình như là đang chuẩn bị.”

Tộc trưởng Nạp Khê gật đầu, “Ừ, muốn ra tay với Bặc Nguyên gia và Hiên gia, Huyết Hồn cần phải chuẩn bị cẩn thận, dù sao hai đại gia tộc cũng không ngồi không, Huyết Hồn phải chuẩn bị, ta thấy mấy đứa cũng nên chuẩn bị đi.”

Vân Phong nghi hoặc, họ phải chuẩn bị cái gì?

“Lão đầu, ông cũng chịu đồng ý rồi?” Khúc Lam Y khinh bỉ, Tộc trưởng Nạp Khê bật cười, sau đó ánh mắt trở nên nghiêm nghị, “Tiểu tử, ta không phải thay đổi ý kiến vì con, mà là vì Nạp Khê tộc.”

Khúc Lam Y cười phá lên, “Biết rồi, lúc nào lão đầu chả thế.”

Vân Phong nghe mà không hiểu gì cả, Tộc trưởng tiến tới trước Vân Phong, sâu xa nói, “Ta hiểu rõ, trước đây Nạp Khê tộc tuy nói là hợp tác với Vân gia nhưng vẫn phòng bị với con và Vân gia, nhưng bây giờ Nạp Khê tộc đã hoàn toàn đứng chung với Vân gia, đối kháng với Huyết Hồn đã vô cùng cấp bách. Vân Phong, mặc dù con và Lam Y lưỡng tình tương duyệt, nhưng ta quyết định như thế không hề liên quan tới những thứ này.”

Sắc mắt Vân Phong nghiêm lại, Tộc trưởng Nạp Khê có thể đối mặt thẳng thắn như thế đủ để chứng minh Nạp Khê tộc đã chuẩn bị tốt để cùng chiến tuyến với Vân gia ra trận.

“Bặc Huyên gia và Hiên gia rất có thể sẽ chọn liên thủ với hai nhà chúng ta, tới lúc đó trận tuyến liên hiệp Tứ Đại Gia Tộc cần phải có thống lĩnh.”

Vân Phong hơi nhăn mặt, chẳng lẽ bá phụ muốn mình là thống lĩnh?

“Ba phụ! Chuyện này không được! Với độ tuổi và kinh nghiệm của ta làm sao có thể trở thành thống lĩnh được? Nếu bàn về thống lĩnh thì phải là bá phụ mới đúng!”

Tộc trưởng Nạp Khê tộc cười lớn, “Biết con sẽ nói vậy mà, con không có gì là không thể cả, chưa chắc một lão già như ta có thể làm thống lĩnh được đâu.”

“Không được! Con không thể cứ để như vậy được.” Vân Phong lắc đầu, nàng mà đảm nhận trách nhiệm dẫn dắt Tứ Đại Gia Tộc thì sẽ không có sức thu hút, cho dù Tộc trưởng Nạp Khê đặt trách nhiệm cao cả cho nàng nhưng chắc chắn sẽ không có nhiều người phục.

“Lão đầu, ông bỏ cái suy nghĩ đó đi.” Khúc Lam Y nói, “Ông nghĩ tiểu Phong Phong là ai, trách nhiệm gì cũng có thể đẩy tới được? Ông chê trọng trách trên vai nàng chưa đủ nhiều à?”

“Tiểu tử, con biết ta không có ý đó mà.” Tộc trưởng cười khổ, ông chỉ coi trọng nha đầu này mà thôi, Vân gia xuống dốc khiến thái độ của hai gia tộc khác không được tốt, nếu như nha đầu Vân Phong này có thể trở thành người thống lĩnh, chắc chắn sẽ khiến các gia tộc khác thay đổi cách nhìn với Vân gia.

“Ta biết là ông nghĩ cho tiểu Phong Phong, vì Vân gia nên Bặc Nguyên gia và Hiên gia nói chuyện khó nghe, ta hiểu, nhưng mà… dù sao tiểu Phong Phong cũng là hậu bối, Nạp Khê tộc thì không sao, ông nghĩ đám lão già Hiên gia Bặc Nguyên gia chịu cúi đầu với một hậu bối sao? Không chừng còn không biết thành cái quái gì.”

Vân Phong gật đầu, “Bá phụ, vị trí thống lĩnh này vãn bối thực sự không đảm nhận được.”

Tộc trưởng Nạp Khê thở dài, có lẽ là do ông quá nóng lòng rồi, nha đầu Vân Phong đúng là như nhi tử đã nói, là một hậu bối, mấy lão già Bặc Nguyên gia và Hiên gia nhất định sẽ không chịu, cho dù kết minh cũng sẽ gây khó dễ khắp nơi với nha đầu.

“Thôi thôi.” Tộc trưởng Nạp Khê cười khan, Vân Phong trịnh trọng nói, “Làm phiền bá phụ phí sức vì chuyện Tứ Đại Gia Tộc như thế, vãn bối không thể làm được nhiều, chỉ cần có chỗ nào vãn bối làm được, bá phụ cứ nói.”

Tộc trưởng Nạp Khê vui vẻ gật đầu, Khúc Lam Y bên cạnh bất mãn, “Tuy là tiểu Phong Phong nói như thế, nhưng lão đầu ông đừng có cái gì cũng giao cho nàng đâu đấy.”

“Cái tên tiểu tử này.” Tộc trưởng Nạp Khê cười mắng, “Được rồi, trở lại chuyện chính, Vân Phong, khả năng của con chắc chắn khiến người khác phải kinh ngạc, nhưng đối với Huyết Hồn vẫn còn thiếu rất nhiều, con hẳn là hiểu điều này.”

Vân Phong gật đầu, Tộc trưởng Nạp Khê cười, “Con có nghĩ sẽ đi hết Niết Bàn Thông Thiên Lộ của Nạp Khê tộc không?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, Meo meo hồ tiên, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, thtrungkuti, syrachen
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 732 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bong bong1211992, Hothao, lyquanhuyen, syrachen và 118 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

3 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 242, 243, 244

6 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 148, 149, 150

8 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

19 • [Xuyên không - Dị giới] Tuyệt sắc đan tôn - Hàn Thiên Mặc

1 ... 15, 16, 17

20 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Piano
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 558 điểm để mua Hổ trắng thích nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 361 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 460 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 312 điểm để mua Quỷ kiếm
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Heo lắc mông
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Nơ đen
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 611 điểm để mua Vương miện nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Kiếm khách
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 224 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 218 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 200 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Heineken
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 560 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 532 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
LogOut Bomb: thuonglu -> Luria
Hạt mưa nhỏ: Ad ơi cho hỏi cái, sao mình không thấy phần bình luận dưới truyện nữa vậy ?
Shop - Đấu giá: thuonglu vừa đặt giá 284 điểm để mua Sên vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 727 điểm để mua Ngọc tím trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.