Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 808 bài ] 

Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

 
Có bài mới 08.12.2021, 10:30
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 991
Được thanks: 7422 lần
Điểm: 43.44
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 63
Chương 96: Tụ họp

Edit: Mavis Clay

Ánh mặt trời ấm áp sau trưa dần ngả về hoàng hôn vẩy lên Ảnh Ly thành, một nhóm người bay qua bầu trời Ảnh Ly thành, như nhuộm lấy một vệt đỏ để lại một đường cong trên không trung, kéo dài mãi về phương xa, mọi thứ đều đang sắp bước vào kết thúc, mà mọi thứ lại bắt đầu từ Ảnh Ly thành.

Tiến thẳng về phía trước, chuyến đi cuối cùng này quan trọng là đối mặt với cái gì, trong lòng Vân Phong hiểu rất rõ, tới thời khắc cuối cùng các lực lượng tụ tập lại với nhau. Khúc Lam Y nắm tay Vân Phong đi ở trước, Ẩn Nguyệt và Thích Vân thì theo sau, “Chuyến đi này, nàng tính để ai đi cùng?” Khúc Lam Y nhỏ giọng hỏi, Vân Phong mỉm cười, “Sắc Kim đại thúc là không phải bàn rồi, chuyến này này sẽ cần tới sự hỗ trợ của cội nguồn hỏa hệ, Trạch Nhiên… chắc chắn là sẽ muốn đi, tính cả ta chàng và cả ma thú khế ước của ta, có sự trợ giúp của bọn Thích Vân, hẳn là không thành vấn đề.”

“Không để Vân Khải đi cùng sao?” Khúc Lam Y nhíu mày, “Cả Mộc Thương Hải nữa?”

Vân Phong lắc đầu, “Nhị ca thì thôi, không gian lực của Mộc Thương Hải mặc dù cường hãn, nhưng chúng ta đối mặt là với cao thủ cấp bậc Thần Tôn, tác dụng của không gian lực yếu rất nhiều.”

Khúc Lam Y nhíu mày, “Đề cử là do nàng, nàng nói gì là cái đó. Chúng ta sẽ tới đâu?”

Vân Phong suy nghĩ, “Tới tiền tuyến trước đi, gặp Trạch Nhiên, sau đó tìm Sắc Kim đại thúc, rồi chúng ta sẽ lên đường.”

“Được.” Khúc Lam Y gật đầu, nắm chặt tay tiến về phía trướ, Ẩn Nguyệt theo ở sau nhìn Thích Vân, nói nhỏ, “Ngươi là Thích Vân? Ngươi có quan hệ gì với Vân Phong?”

Vẻ mặt Thích Vân không chút thay đổi, nửa gò má hiện rõ sự hoàn hảo, lại lạnh như bức điêu khắc, Ẩn Nguyệt thấy hắn không lên tiếng thì cười nói, “Ta thấy các ngươi quan hệ cũng không tầm thường. Diêm tổng quản nói ngươi chủ động xin đi giết giặt, chẳng lẽ là ngươi có ý với Vân Phong?”

_.*>Bấm tks để tiếp động lực cho Mavis nào>_*<

Thích Vân quay đầu lại nhìn Ẩn Nguyệt, nàng nhếch môi, “Ta nói đúng rồi?”

Mi tâm Thích Vân hơi giật, Ẩn Nguyệt thấy hắn vẫn im lặng không khỏi cười tươi hơn, “Nếu ngươi có ý với nàng thì đừng nên bỏ qua, thật sự là nàng một cô gái tốt… nhưng mà, không thích hợp với hắn.”

Thích Vân nhíu mày, Ẩn Nguyệt nói tiếp, “Với thực lực và vẻ ngoài của ngươi còn sợ không chinh phục được một nữ nhân sao? Huyết Hồn mạch của Vân gia chính là Triệu Hồi Sư, đời sau mà có được huyết mạch đó chắc chắn sẽ rất kỳ tích, mặc dù ta không rõ ý ngươi là gì, nhưng nếu ta là nam nhân nhất định sẽ không làm ngơ như thế.”

Thích Vân cau mày xoay mặt đi, không để ý tới Ẩn Nguyệt nữa, nàng ta cũng không nói nữa, ánh mắt nhìn về phía đôi bàn tay nắm nhau của hai người đằng trước, cắn nhẹ môi, nàng vốn tưởng rằng hắn là một nam nhân không hề động lòng, cho rằng sẽ không có nữ nhân nào có thể lọt được vào mắt hắn, dù sao thì hắn cũng có thân phận và năng lực cao quý, cứ cho rằng cứ như thế, không ngờ… lúc gặp lại, bên cạnh hắn đột nhiên có một bóng người.

“Ngươi thích hắn sao?” Thích Vân chợt lên tiếng, Ẩn Nguyệt hơi ngạc nhiên, cuối cùng cười cười, “Thích thì sao, nếu trong lòng hắn vẫn luôn có Vân Phong, sẽ không hề có đất để ta đặt chân.”

Thích Vân trầm mặc, hai người chìm vào im lặng, nhìn đôi bàn tay nắm nhau trước mắt, trong lòng suy nghĩ điều gì chỉ có bản thân mình biết rõ.

Liên Minh Đông Tây giao chiến với Huyết Hồn nhiều nơi, kịch liệt nhất là giữa các khe giao nhau của địa vực, nhiều lần trong chiến đấu có thắng có thua, Huyết Hồn cũng chiếm được vài địa vực, gần đây đặt làm cứ điểm triển khai đánh lâu dài, Liên Minh Đông Tây cũng thế, cứ tiến cứ lùi tạo thành thế giằng co.

Tiền tuyến bị phân chia làm nhiều khu vực, Trạch Nhiên ở Đông Đại Lục, lúc Vân Phong tới nơi là vừa kết thúc một trận đấu, hai bên đều có thương vong. Vân Phong vừa tới đã có người nhận ra, “Là Minh chủ đại nhân!”

“Trời ơi! Thật sự là Minh Chủ đại nhân!”

“Minh Chủ đại nhân tới tiền tuyến rồi! Chẳng lẽ sẽ hoàn toàn khai chiến sao?”

“Minh Chủ đại nhân!” Một giọng nói dày năng vang lên, Vân Phong nhìn sang, một nam nhân cường tráng đi tới, trước ngực hắn đeo huy chương của Công Hội Dong Binh, đi cùng hắn là mấy người cũng mang huy chương, toàn bộ nơi này là lính đánh thuê của Công Hội Dong Binh.

“Thương thế mọi người sao rồi? Chất thuốc vẫn đủ chứ?” Vân Phong ân cần hỏi han, lính lập tức trả lời, “Minh Chủ đại nhân yên tâm, Tổng Công Đoàn chất thuốc tiếp tế đầy đủ, mọi thứ ở chỗ chúng ta đều ổn. Minh Chủ đại nhân có gì phân phó không? Ta là đội trưởng của nơi này.”

“Các ngươi làm rất tốt, đối kháng với Huyết Hồn các ngươi đã cực khổ rồi, hy vọng mọi người không nản lòng, không ngừng cố gắng.” Vân Phong nói, mặc dù nàng chỉ là nữ tử, vóc người mảnh mai, cũng không có dung mạo anh khí, nhưng những lời nói ra của nàng lại khiến cho người khác tràn trề sức mạnh.

“Minh Chủ đại nhân yên tâm, chúng ta nhất định sẽ dốc toàn lực. Tuyệt đối sẽ không để Huyết Hồn khá hơn chút nào.” Nam nhân uy vũ rống lên, những người khác cũng cực kỳ hữu lực nhấn mạnh, mặc dù trên người đều có vết thương, trông rất tơi tả, nhưng nội tâm tràn trề sức mạnh.

“Vẫn còn sức để gào nhỉ, xem ra mọi người vẫn ổn.” Một giọng nói vang lên, bóng người tựa như ánh mặt trời từ xa bước tới, thấy Vân Phong thì kêu lên, “Vân Phong!” Bóng người kia sải bước vội tới trước mặt nàng, nhìn mấy vết sẹo trên gương mặt hắn, mặc dù vẫn là nụ cười rực rỡ, nhưng đã khác trước đây rất nhiều.

“Trạch Nhiên, đã lâu không gặp.”

“Đương nhiên là lâu không gặp rồi. Sao ngươi lại tới tiền tuyến? Chẳng lẽ…” Trạch Nhiên hơi cứng người lại, ánh mắt bùng lên hai ngọn lửa cháy hừng hực.

Vân Phong nói, “Lần này tới là muốn hỏi ngươi có muốn đi cùng ta không?”

Trạch Nhiên không chút do dự, “Đương nhiên!”

Vân Phong cười, “Ừ, nhưng mà đành phải uất ức ngươi.”

Trạch Nhiên lắc đầu, “Ngươi có thể mang ta theo ta đã rất cảm kích rồi, dù sao lấy thực lực của ta cũng không giúp nhiều được cho người, không khỏi hơi xấu hổ.”

“Nếu biết thực lực của ngươi không giúp được gì vì sao còn đáp ứng đi theo?” Ẩn Nguyệt im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng, ánh mắt không khách khí nhìn về phía Trạch Nhiên, sau đó lại nhìn sang Vân Phong, DĐLQĐ “Vân Phong, ngươi nên rõ chuyến đi này mục đích là gì, nếu ngươi tìm người hỗ trợ có thực lực tương đối thì được, nhưng ngươi lại mang theo một kẻ gây cản trở như thế, ngươi nghĩ gì?”

Vân Phong nhíu mày, Trạch Nhiên cũng nhíu mày, “Ngươi là ai?”

“Ta là bằng hữu của Nạp Khê Lam Y, tới giúp một tay.” Ẩn Nguyệt lạnh lùng trả lời, “Chuyến đi này đối mặt với vô số cường giả, người thực lực thấp chưa kể không giúp được gì, còn có thể gây cản trở cho người khác. Vân Phong, ngươi không phải là một mình, ngươi còn phải bận tâm tới tình cảnh của người khác nữa.”

“Im lặng.” Khúc Lam Y quát khẽ, Ẩn Nguyệt sững lại, “Ta nói có gì sai sao? Nếu dẫn theo một người như thế nàng thà đừng dẫn đi. Theo ta thấy kẻ địch rất mạnh, những người này ở đây có ích lợi gì?”

“Tiểu Phong Phong tự có tính toán, huống hồ Trạch Nhiên không giống thế, Ẩn Nguyệt, ngươi không rõ nhiều chuyện, đừng xen vào.” Khúc Lam Y hơi tức giận, Ẩn Nguyệt hơi cắn môi, sắc mặt Vân Phong cũng không tốt, “Với ta mà nói, thực lực thấp chưa chắc là trở ngại, ngượ lại thực lực cao mà đầu óc không được linh hoạt thì khác gì nhau sao? Vả lại ta tự có cách xử lý của mình, đa tạ ý tốt của ngươi.”

Ẩn Nguyệt sửng sốt, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Khúc Lam Y, “Ta không có! Vừa rồi ta chỉ…”

“Nàng có ý tốt thôi, chỉ là lời nói hơi thẳng quá.” Vân Phong nói, Ẩn Nguyệt mím môi không nói gì nữa, Trạch Nhiên nhìn nàng ta, nữ nhân này là bằng hữu của Khúc Lam Y? Những lời nàng ta nói vừa rồi đều nhằm vào Vân Phong, chẳng lẽ Khúc Lam Y không nhìn ra?

“Trạch Nhiên, ngươi đi thông báo chuyện cho những người ở đây chút đi, xử lý xong chúng ta sẽ lên đường.” Vân Phong nói rồi xoay người tính đi, Trạch Nhiên hỏi lại, “Ngươi đi đâu thế?”

Vân Phong không quay đầu lại vẫn bước tiếp ra ngoài, “Tới thì cũng đã tới rồi, dù sao trên danh nghĩ ta cũng là Minh Chủ, không làm chút gì cả thì cũng không được, đừng ai theo ta hết, một mình ta là được rồi.” Nhón mũi chân, Vân Phong chớp lên rồi biến mất, Trạch Nhiên thầm cười, nàng ra tay thì đám lính đánh thuê ở đây phải thở phào một ngụm lớn rồi.

Trạch Nhiên bước tới chỗ Khúc Lam Y, “Kiếm một chỗ nói chuyện đi.”

Khúc Lam Y gật đầu, sau đó hai người đi về một hướng, Ẩn Nguyệt nhìn bóng lưng Khúc Lam Y, không khỏi cắn môi, có phải là nàng đã nói hơi quá rồi không?

“Cô gái kia là bằng hữu của ngươi?” Hai người đi sang một hướng, Trạch Nhiên nhỏ giọng nói, Khúc Lam Y đáp lại, “Có thể coi là bằng hữu.”

Trạch Nhiên nhíu mày, “Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra được nàng có địch ý với Vân Phong sao?”

Khúc Lam Y nhấp nhẹ môi, không nói gì, Trạch Nhiên nói tiếp, “Ta không biết quan hệ giữa các ngươi là sao, nếu nàng còn đối với Vân Phong như thế, ngươi tính thế nào?”

Khúc Lam Y nhíu mày, “Ta chắc chắn sẽ không để nàng nói kiểu đó với Tiểu Phong Phong nữa, ngươi có thể yên tâm.”

“Hy vọng là thế, chỉ là ta không ngờ ngươi còn có bằng hữu khác phái khác.”

Khúc Lam Y vẫn không hề nói lời nào, Trạch Nhiên lại nói, “Nói tới thế thôi, bằng hữu của ngươi ngươi tự quản đi.” Nói xong thì xoay người rời đi, Khúc Lam Y đứng đó như đang suy nghĩ điều gì, Ẩn Nguyệ đi tới. “Lam y… Lời nói vừa rồi của ta không phải nhằm vào Vân Phong đâu, ta chỉ sợ là sẽ có sự cố gì thôi, thực như thế của người đi theo sẽ gặp phải nguy hiểm, ta chỉ là…”

“Ngươi lo lắng quá rồi.” Khúc Lam Y nói, Ẩn Nguyệt sửng sốt, sau đó cười lúng túng, “Đúng, đúng thế ha… Thì ra là ta quá lo lắng…”

Ánh mắt Khúc Lam Y buông xuống, “Ẩn Nguyệt, ngươi đừng giải thích gì với ta cả, mà cũng chẳng cần thiết làm thế.”

Ẩn Nguyệt sững sờ, kinh ngạc nhìn Khúc Lam Y, hắn nói tiếp, “Vân Phong là người ta quan tâm nhất, nếu như ngươi còn quá đáng nói chuyện kiểu như vừa rồi nữa thì đừng trách ta không coi ngươi là bằng hữu nữa.”

“Nạp Khê Lam Y! Nàng cùng lắm cũng chỉ là một nữ nhân thôi. Ngươi vì nữ nhân mà không cần bằng hữu sao?” Trong lòng Ẩn Nguyệt đau nhói, Khúc Lam Y cười ha hả, “Không ai bằng Vân Phong, kể cả ngươi.”

“Nạp Khê Lam Y, sao ngươi lại nói lời đau lòng như thế?” Ẩn Nguyệt kích động muốn bật khóc, tại sao hắn lại nói lời nhẫn tâm như thế với nàng, bọn họ đã cùng trải qua sinh tử.

“Ngươi không hiểu, mà ta cũng chẳng cần phải giải thích với ngươi, người nào tổn thương tới Vân Phong thì là kẻ địch của Nạp Khê Lam Y ta.” Khúc Lam Y hơi dừng lại một chút rồi nói tiếp, “Năm đó ta và ngươi cùng vào sinh ra tử, ta cảm tạ sự ra tay tương trợ của ngươi, lần này đối mặt với Huyết Hồn cũng thế, là ta nợ nhân tình của ngươi.”

Ẩn Nguyệt nghe tới đó không khỏi kéo khóe miệng cười khổ, “Không ai bằng… ngươi đã nói là thiếu ta nhân tình, thì phải nghĩ làm sao để báo đáp thật tốt đi chứ!” Ẩn Nguyệt nói xong xoay người rời đi, Khúc Lam Y khó hiểu thở dài, “Quả nhiên là không được… tại sao người phụ nữ nào cũng như thế… Vốn còn tưởng nàng sẽ khác biệt, xem ra là ta đã nghĩ nhiều rồi.”

Vân Phong ra tay, Huyết Hồn ở cứ điểm tại đây nhanh chóng bị hôi phi yên diệt, kể cả kẻ cầm đầu, còn chưa nói được một câu đã bị năng lượng như sóng triều của Vân Phong đánh cho tan tành.

Trạch Nhiên bàn giao chuyện lại xong cùng Vân Phong bắt đầu hành trình, đoàn người lại tiến về phía trước, Vân Phong vốn định tìm Ngao Kim rồi lên đường lại không ngờ còn chưa đi thì ngọc bội truyền âm đã nhấp nháy liên tục, Vân Phong vừa tiếp thông đã có một giọng nói lao ra vô cùng vang dội.

“Cái nha đầu chết tiệt kia! Chuyện lớn như thế lại không nói cho ta mà lén lén lút lút đi! Vân Phong!”

Đây là lần thứ hai Vân Phong nghe nhị ca gọi thẳng tên của mình, có thể thấy Vân Khải đang tức giận tới điên rồi, Vân Phong bất lực, chắc chắn là Diêm Minh nói, nếu không nhị ca không thể nào biết nhanh như thế được, “Nhị ca, muội…” Vân Phong đang muốn lên tiếng thì Vân Khải lại oang oang, “Không được nói gì hết! Ngoan ngoãn chờ ở đó cho huynh! Huynh lập tức tới đó!” Nói xong Vân Khải ngắt liên lạc, Vân Phong bất đắc dĩ, nàng vẫn nên ngoan ngoãn chờ ở đây đi.

“Ngươi vẫn chưa nói cho Vân Khải biết?” Trạch Nhiên ngạc nhiên, Vân Phong lắc đầu, “Không có ý để nhị ca đi, dù sao chuyến đi này sống chết vẫn chưa biết, hắn vẫn còn Thiền Tình… nếu không có ta ở đó, ít nhất Vân gia còn có nhị ca.” Đây cũng là tính toán của Vân Phong, lần này đối đầu trực tiếp với Huyết Hồn, nàng vẫn chưa chắc chắn được phần thắng là bao nhiêu, có thể bình an trở về hay không, nếu nàng chết rồi, nhị ca vẫn có thể chống trụ được Vân gia sau này.

“Nói nhăng cuội gì đó.” Trạch Nhiên vội nói, Vân Phong cười tươi, “Bây giờ ta cũng nhiều mâu thuẫn lắm, nếu nữ nhi của ngươi không bị bắt đi thì ta cũng chẳng để ngươi đi theo, đây chính là con đường liều chết.”

Trạch Nhiên cười khan, “Ngươi tính không nói cho Thương Hải huynh sao?”

Vân Phong lắc đầu, “Không!”

Trạch Nhiên cười lắc đầu, “Cho dù ngươi không nói cũng sẽ có người nói mà thôi, với tính tình của Diêm Minh sao có thể không đoán ra được suy nghĩ của ngươi? Nếu không đã không thông báo cho Vân Khải.”

Vân Phong ngạc nhiên, chẳng lẽ Diêm Minh… đã nói cho tất cả những người khác?

Quả nhiên, ngọc bội truyền âm vừa im lặng lại phát ra ánh sáng, Vân Phong tiếp thông, giọng nói lạnh lẽo của Mộc Thương Hải truyền ra, “Vân Phong, ngươi đang ở đâu?’

Trạch Nhiên cười cười, không hổ là Diêm Minh mà, hắn sẽ không để Vân Phong đi mạo hiểm, nếu hắn có thực lực thì sợ là đã bám tới cùng rồi, vì thế nên hắn đã triệu tập toàn bộ lực lượng tới giúp đỡ Vân Phong, tiểu tử kia đối với nàng thật sự…

“Lần này ngươi không cần phải đi theo.” Vân Phong nói, ngọc bội truyền âm nhấp nháy, “Ngươi không nói cũng không sao, nếu ngươi không muốn ta tìm được thì đừng có sử dụng Không Gian Lực.”

Vân Phong ngạc nhiên, chẳng lẽ bây giờ hắn đã có thể dựa vào sự thay đổi của không gian để biết được nàng đang ở đâu? Thực lực của hắn, thăng tiến quá nhanh rồi đi?

Khúc Lam Y nhếch môi, năng lực không gian của tiểu tử kia cường hãn như thế, mới chỉ qua một khoảng thời gian mà thôi, tốc độ tiến bộ thật phi phàm.

Vân Phong bất đắc dĩ, không sử dụng Không Gian Lực thì sao mà được? Chỉ cần nàng đi lại trên không đã là dùng không gian lực rồi. Trạch Nhiên bên cạnh cười nói, “Hãy để hắn tới đây đi, cho dù ngươi không nói hắn cũng biết ngươi ở đâu thôi.”

Vân Phong giật nhẹ khóe miệng, nói vị trí của mình, ngọc bội truyền âm lập tức ngắt liên lạc, không bất bao lâu sau, Vân Phong đã cảm nhận được rõ không gian xung quanh thay đổi mãnh liệt, một sức mạnh từ không không gian như đang muống phồng lên.

“Rắc rắc!” Một vết nứt không gian đột nhiên xuất hiện, từ bên trong hiện ra một người. Vân Phong nhìn Mộc Thương Hải thình lình xuất hiện, chớp chớp đôi mắt đen lát, mọi người cũng bị kinh sợ, Khúc Lam Y nhíu mày nói, “Giờ một mình ngươi đã có thể tự chẻ được hành lang không gian?”

Mộc Thương Hải nhìn sang Vân Phong, rồi ừ đáp, bước ra khỏi khé nứt, tiện tay phất lên, khe nứt chậm rãi đóng lại, không gian lại trở về yên tĩnh, không hề có chút hao tổn nào.

Ẩn Nguyệt ở một phía nhìn mà kinh hồn tán đảm, năng lực không gian trong tay người đàn ông này thực quá kinh khủng. Chỉ bằng sức của bản thân lại có thể dựng được hành lang không gian, Không gian lực với hắn mà nói chỉ như múa bút trên giấy. Năng lực không gian kinh khủng như thế… Hắn rốt cuộc là ai? M_Clay

“Không gian lực của ngươi…” Vân Phong ngạc nhiên, sự tiến bộ của Mộc Thương Hải về không gian lực không phải chỉ một chút xíu. Nàng chỉ mới thấy qua cỡ đó trên người cường giả Huyết Hồn. Hắn muốn tới đâu, chỉ cần ở ngay đó dựng hành lang không gian, dù là cường giả Thần Tôn cũng không làm được.

Mộc Thương Hải nhàn nhạt nói, “Những năm qua dốc lòng tu luyện, coi như có chút thành quả để có thể tới giúp muội.”

Vân Phong không biết nên nói gì, nàng cũng không phải vì thực lực Mộc Thương Hải cao hay thấp mà suy tính mang hắn theo hay không, “Muội không…”

“Ta hiểu ý của muội.” Mộc Thương Hải thấp giọng nói, đôi mắt âm u (âm u này là kiểu đôi mắt đầy âm khí lạnh lẽo như người chết) nhìn Vân Phong, “Muội đã quá coi thường chúng ta rồi, Vân Phong, muội cảm thấy những người bạn bên cạnh này, có người nào là sợ cái chết?”

Vân Phong im lặng, Mộc Thương Hải nói tiếp, “Chỉ cần có thể tới giúp ngươi, những điều này là chúng ta tình nguyện.”

Đầu Vân Phong nóng lên, bằng hữu… những người bạn của nàng đối đãi với nàng vô cùng chân thành, Vân Phong nàng có thể có được những bằng hữu như thế bên người, thật không có gì phải tiếc nuối.

“Ta biết rồi.” Vân Phong cười, Mộc Thương Hải lúc này mới nâng khóe môi hơi cười mỉm, không lâu sau, một bóng người cấp tốc từ hư không tới, như một ngôi sao băng, Vân Phong tươi cười nhìn Vân Khải đang chạy như bay tới, mềm mại gọi, “Nhị ca.”

Vân Khải chạy tới, không biết phải nói gì với đứa muội muội bảo bối cười tươi rói kia, đành búng ngón tay lên trán nàng, “Cái nha đầu này!”

Ở một nơi không ai chút ý, ánh mắt Ẩn Nguyệt không nhịn được kinh ngạc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Vân Khải, trái tim run rẩy. Sao lại… là hắn?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, Hương Trà Thơm Ngát, LinMin, Meo meo hồ tiên, anamini564, lyquanhuyen, syrachen
     
Có bài mới 08.12.2021, 10:30
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 991
Được thanks: 7422 lần
Điểm: 43.44
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 40
Chương 97: Vân Khải - Ẩn Nguyệt

Edit: Mavis Clay

Vân Phong búng trán Vân Phong xong thì hạ xuống, hắn vẫn không nỡ mắng muội muội bảo bối của mình, chỉ có thể làm thế để thể hiện sự bất mãn trong lòng, Vân Phong cười khúc khích, nụ cười đó càng khiến Vân Khải cảm thấy bất lực, toàn bộ lửa giận do Vân Phong tự ý quyết định vào lúc này biến mất sạch.

“Muội đó.” Vân Khải bất đắc dĩ, Vân Phong chủ động cầm tay hắn nịnh nọt, Vân Khải cười không nói thêm gì nữa, Trạch Nhiên bên cạnh nói, “Diêm Minh chắc chắn sẽ nói chuyện này cho tất cả người có thể giúp ngươi, ngươi muốn hất đi cũng không được đâu.”

Vân Phong gật đầu, Vân Khải nhìn Thích Vân và Ẩn Nguyệt, lông mày hơi nhúc nhích, “Phong nhi, họ là…”

“Đây là Thích Vân, lực lượng hỗ trợ của Thí Sát Minh, nàng kia là Ẩn Nguyệt, bằng hữu của Lam Y, cũng tới giúp một tay.”

Vân Khải nhìn Thích Vân, nhíu mày, “Bằng hữu?” Rồi ánh mắt nhìn sang Khúc Lam Y, hắn bất đắc dĩ, “Nghĩa trên mặt chữ, đừng có lệch đi.”

Vân Khải hừ lạnh, thu hồi tầm mắt, “Ta nghe nói từ chỗ Nạp Khê tộc trưởng, tiếp theo làm phiền ngươi.” (Mavis: Editor ko hiểu ý nghĩa câu nói này lắm)

Khúc Lam Y mỉm cười, “Là chuyện ta phải làm, Nạp Khê tộc và Vân gia vốn không phải người ngoài.”

Vân Khải hếch mày không nói gì, Vân Phong thấy nhị ca như thế cũng hiểu hắn đã chấp nhận Lam Y. Khúc Lam Y cười vui vẻ, phải biết là trước nay Vân Khải không hề khách khí với hắn chút nào, thành quả bây giờ coi như không tồi.

Một ánh mắt chăm chú khiến Vân Khải cảnh giác, quét mắt tới thì phát hiện cô gái tên Ẩn Nguyệt kia đang nhìn mình chằm chằm, Vân Khải khó hiểu nhếch mày, Ẩn Nguyệt vội dời tầm mắt đi, trái tim hơi run lên, sao lại là hắn… sao lại là hắn?

Vân Khải nhìn Ẩn Nguyệt, mới đầu không có gì, nhưng càng nhìn càng thấy ngũ quan có chút quen mắt… “Ngươi đã từng gặp ta?” Tiếng nói của Vân Khải làm mọi người nhìn về phía Ẩn Nguyệt, nàng ta hơi xấu hổ, “Sao có thể được?”

Khúc Lam Y nhíu mày, Vân Phong ngờ vực, “Nhị ca, ca có ấn tượng với nàng sao?”

Vân Khải nhíu mày, lúc đầu không cảm thấy có gì không ổn, nhưng bây giờ lại như có gì đó đã bị hắn quên đi, gương mặt này… tại sao lại khiến hắn cảm thấy quen thuộc như thế, rốt cuộc đã có gì bị hắn quên đi, rốt cuộc là gì? Lông mày Vân Khải như sắp xoắn thành một đường, Vân Phong thấy thế không khỏi lo lắng, “Nhị ca, ca làm sao vậy?”

Vân Khải từ từ giãn lông mày ra, “Không có gì, ta nghĩ hơi nhiều thôi.” Hắn mỉm cười, Vân Phong vẫn cảm thấy không yên, nàng nhìn về phía Ẩn Nguyệt, cũng không phát hiện có gì không đúng, nàng và nhị ca sẽ không biết nhau. Nhị ca từ lúc nàng tới thế giới này đã không còn, sau khi sống lại Ẩn Nguyệt cũng không xuất hiện, hai ngời cơ bản chưa từng gặp mặt, có lẽ nhị ca nhìn thấy người có vài phần giống Ẩn Nguyệt cũng không chừng…

“Tiếp theo chuẩn bị tìm ai, Phong nhi, là Thiếu Chủ Long tộc?” Vân Khải hỏi, Vân Phong gật đầu, “Sau khi tìm Sắc Kim Đại thúc chúng ta sẽ lên đường.”

“Được, vậy chúng ta đi thôi.” Vân Khải nói, tầm mắt dừng ở Ẩn Nguyệt sau đó rời đi, có Vân Khải ở đây, vị trí bên cạnh Vân Phong Khúc Lam Y tự nhường ra, tuy rằng có chút không tình nguyện, nhưng dù sao cũng không cần thiết phải so đo với tiểu cữu tử của mình.

Đoàn người lại rầm rầm rộ rộ tiếp tục tiến về phía chỗ của Ngao Kim ở Vô Tận Hải, Khúc Lam Y, Trạch Nhiên và Mộc Thương Hải theo sau lưng Vân Phong, Thích Vân và Ẩn Nguyệt theo ở cuối cùng, hai người không hề có bất kỳ náo động nào, kể từ sau khi Vân Khải xuất hiện, Ẩn Nguyệt có vẻ hơi trầm mặc, Thích Vân chậm rãi quay đầu lại, “Ngươi biết hắn.” Không phải là câu hỏi mà là câu khẳng định. Ẩn Nguyệt sững sốt, lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt hiện lên sự ngạc nhiên, “Sao có thể được?”

Ánh mắt Thích Vân như có thể nhìn thấu được lòng nàng, chậm rãi quay đầu, hơi nâng khóe miệng, “Không chỉ ngươi từng thấy, ta cũng từng thấy.” Truyện được edit bởi Mavis Clay

Ẩn Nguyệt trợn to mắt, chuyện này… sao có thể?

“Vậy sao? Ngươi đã từng thấy, xem ra ngươi chủ động hỗ trợ không phải là vì Vân Phong?” Ẩn Nguyệt thu hồi lại toàn bộ cảm xúc trên mặt, Thích Vân lại im lặng, sau đó nàng cũng không lên tiếng nữa, bên cạnh Vân Phong lại tập hợp nhiều người có năng lực khác nhau như thế, sao nàng lại quen biết được những người này? Vân Khải kia là sao?

Đoàn người hướng về phía Vô Tận Hải, Vân Phong và Vân Khải dẫn đầu, Vân Phong nói, “Nhị ca, vừa rồi là sao thế? Huynh có ấn tượng với Ẩn Nguyệt?”

Vân Khải hơi nhíu mày, “Cũng không hẳn là có ấn tượng, chẳng qua là không hiểu sao thấy quen mắt, nhưng ta thực sự chưa từng thấy nàng, cũng chưa bao giờ nghe qua cái tên này.”

Vân Phong trầm tư, đây rốt cuộc là sao, nhị ca có cảm giác quen thuộc với Ẩn Nguyệt, chắc chắn không hoàn toàn là  giả, nhưng khả năng hai người quen biết nhau gần như là bằng không, cảm giác quen thuộc đó là từ đâu mà tới?

“Tạm thời đừng nghĩ nữa, cơ bản chẳng có đồi mối, đối phó với Huyết Hồn quan trọng hơn.” Vân Khải nói, Vân Phong đành gật đầu, nhìn sườn mặt nhị ca mình, đột nhiên nhớ lại, cảm giác quen thuộc kia của nhị ca có phải xuất phát từ U Nguyệt không? U Nguyệt đã từng thấy qua Ẩn Nguyệt?

Vân Phong không khỏi ngoái đầu nhìn lại nhìn Ẩn Nguyệt đằng sau, là thế sao, cảm giác còn sót lại của U Nguyệt khiến nhị ca cảm thấy quen thuộc, Ẩn Nguyệt và U Nguyệt biết nhau từ đâu, điều này Vân Phong không thể hiểu được.

“Sao thế?” Khúc Lam Y thấy nàng nhìn về sau thì hỏi, Vân Phong lắc đầu, “Không có gì!” rồi nghiêng đầu đi, nếu thật là cảm giác còn sót lại của U Nguyệt thì cũng không truy xét được, nhưng Ẩn Nguyệt đã bác bỏ chưa từng thấy nhị ca, chuyện này là sao?

Hạt giống nghi ngờ gieo xuống lòng Vân Phong, nằm ở đó, chắc chắn sẽ có ngày nhú lên mặt đất trở thành mầm.

Huyết Hồn và Liên Minh Đông Tây đánh nhau không chỉ trên đại lục mà cả chiến trường dưới Vô Tận Hải, tình hình Vô Tận Hải còn phức tạp hươn cả đạilục, Liên Minh Đông Tây có ma thú tham gia, Huyết Hồn cũng thế, nhất là Hồng Long đã phản bội Long tộc, nghiễm nhiên trở thành kẻ đại diện cho Huyết Hồn Vô Tận Hải, vì thế mà Ngao Kim vô cùng tức giận, thề phải lột da hết đám rồng phản đồ này.

Mọi người nhanh chóng tới được lãnh thổ Long tộc hiện nay, người Long tộc đều đang vội vã, tình hình chiến sự ở Vô Tận Hải căng thẳng hơn đại lục rất nhiều, cả bốn hải vực không hề yên bình chút nào, bây giờ Huyết Hồn đã nuốt chửng hết cả Tây Hải Vực, một phần lớn Nam Hải Vực, Long tộc ở Bắc Hải vực chưa từng thất bại, Giao Nhân Tộc ở Nam Hải Vực đã dời tới Đông Hải tiếp tục chiến đấu.

“Con bà nó, cái đám rồng chết bầm này, phản đồ! Bất luận là chết hay sống cũng phải rút gân lột da hết cho lão tử. Không chừa một mống nào!” Mọi người vừa đuổi tới khu vực Long tộc đã nghe tiếng Ngao Kim như sấm vang lên, Vân Phong nhíu mày, mấy năm nay nàng không rõ lắm tình huống chiến đấu của Liên Minh Đông Tây, bây giờ nghe không khỏi kinh ngạc, “Hồng Long ở dưới Vô Tận Hải?”

Vân Khải gật đầu, “Những Long tộc phản bội kia sau khi gia nhập Huyết Hồn, tâm tính hoàn toàn thay đổi, thực lực tăng lên rất nhanh, thôn tính hết cả Tây Hải Vực làm căn cứ, muốn công phá Bắc Hải Vực.”

“Suy cho cùng cũng là đánh nhau với tộc nhân của mình, Ngao Kim tức giận như thế cũng hiểu được.” Trạch Nhiên nói, bất kể phạm tội hay không cũng là người tộc mình, huyết mạch Long tộc vốn không rộng, bây giờ Ngao Kim lại đang tàn sát tộc nhân của mình, đây thực sự là một đả kích mang tính chất hủy diệt với cả Long tộc.

“Cứ tiếp tục như thế, số lượng Long tộc chẳng phải sẽ giảm mạnh sao?” Vân Phong nhíu mày, Khúc Lam Y thở dài, “Ngao Kim không còn cách nào, Hồng Long như bị Huyết Hồn tẩy não rồi vậy, Ngao Kim đã thử qua rất nhiều phương pháp muốn vãn hồi tộc nhân nhưng đều vô dụng, nếu Băc Hải Vực cũng bị mất đi thì Long tộc mới thực sự hoàn toàn diệt vong.”

Phải lựa chọn rút đao đánh nhau với đồng tộc với có thể bảo vệ được huyết mạch Long tộc, đối với Ngao Kim là Thiếu Chủ Long tộc thực sự là một quyết định quá khó khăn. Trên tay hắn dính đầy máu đồng tộc, lại không còn lựa chọn nào khác.

“Sắc Kim đại thúc.” Vân Phong tiến vào lên tiếng gọi, Ngao Kim đang mặt ủ mày chau nghe được sáng mắt lên, nhìn có mấy người từ trên cao đang tới la lớn, “Nha đầu, sao ngươi lại tới đây?”

Vân Phong đáp xuống, nhìn gương mặt nhọc nhằn của Ngao Kim, ngoại hình thô kệch trước đây chỉ là do hắn biến ra mà thôi, mà lúc này từ trong ra ngoài đều lộ rõ vẻ tang thương, Vân Phong nhìn sau lưng hắn, không có bóng dáng của cội nguồn hỏa hệ. Ngao Kim nói, “Yên tâm, nó ở chỗ của ta, ta chỉ thu hồi hình thái thôi.”

Vân Phong gật đầu, báo lại mục đích của mình tới đây, Ngao Kim nhếch môi, cười âm trầm, “Cuối cùng cũng tới sao? Lão tử đợi thời khắc này lâu lắm rồi. Nếu không phải tại Huyết Hồn, lão tử đã không cần phải vung vuốt với đồng tộc.”

Khúc Lam Y tiến lên vỗ vai Ngao Kim, hắn nói, “Lúc nào thì lên đường? Có cần ngay bây giờ không?” Di3ndanLQĐ

Vân Phong gật đầu, Ngao Kim cười lớn lên, cực kỳ sung sướng, “Được! Lão tử phảo đóng ổ Huyết Hồn, giết không chừa tên nào. Lão tử phải dùng máu bọn chúng để bồi lại máu của tộc nhân ta.”

“Huyết Hồn chắc chắn sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.” Trạch Nhiên nắm chặt quả đấm, nhớ tới nữ nhi bị bắt đi, những chuyện Huyết Hồn có thể làm với con bé, ngọn lửa phục thù trong lòng lại dấy lên hừng hực.

“Các ngươi đã chuẩn bị xong rồi thì lên đường thôi.” Khúc Lam Y nói, bàn tay lộn lại, một món đồ trong suốt hiện trong lòng bàn tay, như khối băng không hề có chút màu sắc nào, ngón tay Khúc Lam Y vạch nhẹ, một vết thương xuất hiện, dòng máu đỏ tươi rơi vào giữa, máu vừa tiến vào liền hóa thành những sợi tơ xoay quanh trong đó, bàn tay Khúc Lam Y nắm chặt lại, nhiều máu hơn chảy vào trong, đột nhiên, một sợi màu đỏ từ trong bay  ra, chạy về một hướng.

Khúc Lam Y cười lạnh, nhìn hướng đi của sợi chỉ đỏ, ánh mắt lạnh lẽo, “Ngọc Liên, dẫn đường đi!”

“Chúng ta đi!” Vân Phong quát khẽ, mọi người cùng nhau đuổi theo sợi chỉ đỏ, đuổi theo huyết mạch cổ xưa của Nạp Khê tộc tiến về phía địa vực cuối cùng, nghênh đón trận chiến cuối cùng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, Hương Trà Thơm Ngát, LinMin, Meo meo hồ tiên, Vân Hy, anamini564, lyquanhuyen, syrachen
     
Có bài mới 08.12.2021, 10:31
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 991
Được thanks: 7422 lần
Điểm: 43.44
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 39
Chương 98: Bầy thú triều

Edit: Mavis Clay

“Vèo!” Âm thanh xé không gian vang lên, trong Vô Tận Hải đen như mực, có mấy bóng người rẽ ngươi lao ra, bắn ra bọt nước trong suốt, thạo thành một làn hơi nước trên không, khí thế cũng những người kia mạnh mẽ tới mức dù là ai cũng không dễ dàng đụng vào.

Sợi tơ đỏ như đang chạy, đoàn người kia như đang đuổi theo. Vân Phong nhìn nước biển mịt mờ dưới chấn, nơi mà sợi tơ chỉ là phía sau Vô Tận Hải, Đông Tây Đại Lục nằm ở phía Đông Vô Tận Hải, ba mặt còn lại là Vô Tận Hải mênh mông, không biết được, xem ra Huyết Hồn rất có khả năng ở một trong ba hướng này.

“Lại nói, hiểu biết của chúng ta về Vô Tận Hải chỉ dừng lại ở gần đất liền, đại lục lớn cũng chỉ là phía đông Vô Tận Hải mà thôi.” Khúc Lam Y nhỏ giọng nói, Vân Phong nhíu mày, “Tuy rằng chúng ta đã tới Bắc Hairi, nhưng chưa từng đi tới nơi xa nhất ở phương Bắc, Vô Tận Hải rộng lớn hơn chúng ta nghĩ rất nhiều.”

Khúc Lam Y nhìn sợi chỉ đỏ dẫn đường trước mặt, “Huyết Hồn vẫn luôn rất bí ẩn, căn cứ chắc chắn sẽ không ở đại lục lớn, Liên Minh Đông Tây điều tra lâu như thế chưa từng có chút tiến triển nào, có thể thấy căn cứ không nằm trên đại lục lớn, nơi mà thế lực sờ không tới.”

Vân Phong trầm tư, nghĩ tới những lời mà Thạch Mẫu nói với nàng, Thánh Giả, chủ nhân trước của Na Tà. Đủ loại nghi vấn về hắn dâng lên, nếu Hồn Chủ Huyết Hồn thật là hắn… Vậy mục đích của hắn là gì? Thành lập Huyết Hồn, thu thập huyết mạch, rốt cuộc mục đích là để làm gì?

“Còn một việc nữa ta vẫn chưa nói cho nàng biết.” Khúc Lam Y nghiêm túc nhìn Vân Phong, “Liên quan tới tứ trưởng giả Huyết Hồn, một người trong đó, có lẽ chính là lão cổ của Nạp Khê tộc.”

Vân Phong sửng sốt! “Nói vậy…”

Khúc Lam Y gật đầu, “Có thể thấy được tên Hồn Chủ kia ghê tởn tới mức nào, linh hồn đã chết đi vẫn không được an nghỉ mà bị ép sống lại chiến đấu cho hắn, nếu thực sự có lão gia của Nạp Khê tộc, chúng ta e là có một cuộc chiến khó giải quyết.”

“Đối mặt với linh hồn chết đi đã sống lại, điều chúng ta cần làm là giúp họ hoàn toàn được nghỉ ngơi.” Vân Phong nhỏ giọng nói, Khúc Lam Y nhếch môi ngao ngán, “Nói không sai, tùy rằng có chút bất kính với trưởng bối, nhưng đó là lựa chọn tốt nhất với họ.” Hắn than thở, “Sau khi mọi thứ kết thúc, chúng ta có thể thở phào được rồi… Có thể trôi qua cuộc sống thanh nhàn.”

Vân Phong mỉm cười, tay hai người lại nắm chặt với nhau, sẽ thôi… sau khi mọi thứ chấm dứt, sẽ có một cuộc sống như thế, thời gian nhàn nhã chỉ thuộc về bọn họ.

Dưới sự dẫn dắt của sợi chỉ đỏ, mọi người không biết lộ trình tiếp theo sẽ như thế nào, mấy ngày trôi qua, tốc độ của mọi người đủ để vượt qua hai đại lục lớn rồi, nhưng Bắc Vô Tận Hải này cảm giác như vô tận vậy.

Lần đầu tiên Vân Phong cảm nhận được sự rộng lớn mênh mông của hải vực, cũng thật sự hiểu rằng những gì nàng tìm hiểu được ở Vô Tận Hải chỉ là một phần nhỏ mà thôi.

“Thì ra bốn khu vực Vô Tận Hải trong lời nói chỉ là một phần nổi của tảng băng chìm.” Ngao Kim nhíu chặt lông mày, ánh mắt mang theo sự ngạc nhiên, “Vô Tận Hải… Thật không ngờ lại rộng lớn tới như thế…”

“Đôi mắt mà bản thân nhìn thấy cuối cùng vẫn có giới hạn.” Mộc Thương Hải nhỏ giọng nói, Trạch Nhiên nghe vậy cười lên, “Thương Hải huynh nói không sai.”

Ngao Kim nhìn hai người đi theo đằng sau, đôi mắt hiện lên sự đề phòng, “Hai người đi theo ở sau có thể tin tưởng được không?”

Trạch Nhiên nhíu mày, “Ta cũng không rõ lắm, nhưng mà nếu Vân Phong đồng ý để hai người này đi theo thì có lẽ không đáng lo.”

Đôi mắt âm u của Mộc Thương Hải lóe lên, khẽ nhíu mày, “Ta cảm nhận được trên người nữ nhân tên Ẩn Nguyệt kia có không gian dao động bất thường.”

“Bất thường?” Ngao Kim nhíu mày, Mộc Thương Hải trầm mặc chốc lát lại lên tiếng, “Ta cũng không chắc chắn cho lắm, dù sao Không gian lực cũng không chứng tỏ rõ điều gì, mặc dù phần lớn không gian lực của mỗi người là khác nhau, một số cũng không thầm thường, có không bằng Cung Thiên Tình, có như ta.”

Ngao Kim nhíu mày, “Mặc dù không thể tùy tiện hoài nghi người khác, nhưng cũng không thể dễ dàng tin tưởng, nữ nhân tên Ẩn Nguyệt kia xuất hiện quá mức đột ngột, mặc dù nàng đã từng giúp một tay, nhưng không chừng còn có mục đích khác. Còn về phần tiểu tử Thích Vân kia… Diêm Minh không nói gì cả, ta thấy thật sự cũng chẳng có gì.”

Ba nam nhân liếc nhìn nhau, trong lòng đều lưu lại suy nghĩ với hai người theo ở sau, nhất là chú ý tới nữ nhân tên Ẩn Nguyệt kia.

Không biết lại đi về phía trước bao lâu, hải vực rộng lớn cuối cùng đã có chút dấu hiệu thấy đất liền, một góc lục địa dần hiện ra trước mặt mọi người, mặc dù cách rất xa nhưng vô cùng chân thực, Khúc Lam Y và Vân Phong không khỏi tươi cười, sợi chỉ đỏ dẫn thẳng về hướng đó, xem ra đã sắp tới hang ổ của Huyết Hồn rồi.

“Cẩn thận!” Mộc Thương Hải quát lên, đột nhiên xuất hiện, Vân Phong và Khúc Lam Y sau một thoáng kinh ngạc nhanh chóng lùi lại ra sau.

“Ầm!” Không gian nơi hai người vừa đứng đột nhiên vặn vẹo, nếu không nhờ có Mộc Thương Hải nhắc nhở, dù tốc độ hai người mau tới cỡ nào cũng sẽ bị cuốn vào rồi vặn xoắn.

“Chút tài mọn đó mà cũng lấy ra bêu rếu sao?” Mộc Thương Hải lạnh lùng nói, con ngươi màu xám lóe lên, ngón tay nắm chặt vào không gian, không gian lực bị vặn cong bị ép trở lại.

“Chúng ta bị bao vây.” Thích Vân ở cuối cùng lạnh giọng nói, ánh mắt nhìn xung quanh không có gì cả, mọi người nghe thấy trái tim không khỏi run lên, bị bao vây? Sao có thể?

Ánh mắt Vân Phong cảnh giác nhìn xung quanh, không có bất kỳ hơi thở nào cả, ngay cả không gian cũng chẳng có bất kỳ dị động gì, bị bao vây… Chẳng lẽ người Huyết Hồn ẩn giấu trong không gian này? Con ngươi Vân Phong hơi co lại, thế giới trước mắt nhanh chóng chuyển đổi, nhưng lại không có bất kỳ thua hoạch gì.

“Còn không ra sao? Thật sự cho rằng ta không thấy các ngươi?” Thích Vân thấy xung quanh vẫn không có bất cứ động tĩnh gì, lạnh lùng nói, bàn tay đảo qua hư không, sức mạnh cường hãn như trọng chùy đánh lên hư không, “Rắc rắc!” Một vết nứt xuất hiện.

“Chậc chậc, thô lỗ như thế làm gì, chẳng phải là đã ra rồi đây sao?” Một giọng nói vang lên, Vân Phong nghe xong, con ngươi co lại. Là gã! Nàng không hề xa lạ gì giọng nói này! Là nam nhân quỷ dị năm đó đã cướp đi linh hồn tổ tiên trong cơ thể nàng.

“Xoạt!” Giống như tiếng rắn vạch qua mặt đất, gương mặt yêu dị như quái thú, làn da gần như tái nhợt, tư thái uốn éo như rắn, trên người vẫn là áo choàng in hoa văn đỏ, trước ngực mở toang để lộ da thịt trắng bệch, trông cực kỳ quái dị.

Đôi mắt nam nhân kia như rắn nhìn về phía Vân Phong, thấp giọng nói, “Không ngờ ngươi lại có thể lớn mạnh tới mức độ này, không chỉ Hồn Chủ đại nhân tính sai, mọi người chúng ta cũng không ngờ ngươi lại có thể tìm được, hơn nữa… còn mang tới nhiều người thú vị như thế.”

Đôi mắt như rắn kia nhìn lướt qua người xung quanh Vân Phong, thấp giọng cười, “Thiếu Chủ Nạp Khê, dựa vào huyết mạch đuổi theo tới tận đây, suy nghĩ này thật không tồi, nhưng mà… các ngươi có thể nghĩ tới, thì chúng ta cũng vậy.” Nam nhân kia cười lớn, bàn tay trắng bệch nhẹ nhàng xoay tròn, một chai đựng chất lỏng đỏ tươi xuất hiện, sợi tơ chậm rãi rướn lên.

Khúc Lam Y nhíu chặt lông mày, bàn tay dùng sức, món đồ trong lòng bàn tay tức khắc hóa thành mảnh vụn, Ngọc Liên, ngươi từ bỏ huyết mạch Nạp Khê tộc, thật đúng là bại hoại.

“Thiếu chủ nạp Khê, có phải ngươi tìm cái này không?” Nam nhân kia hả hê huơ huơ cái bình trong tay, cười giảo hoạt như rắn, thậm chí có thể thấy được cái lưỡi trong miệng gã cũng như lưỡi rắn thè ra thụt vào.

“Chỉ một mình ngươi lại có thể cản được nhóm chúng ta?” Không cần Phong nhi ra tay, ta cũng có thể giết chết được ngươi.” Vân Khải nói, hơi thở cường hãn trong người lan ra, nam nhân cười quỷ dị, chậm rãi nhếch môi, nụ cười này như ngoác tới tận nửa gương mặt của gã, trông vô cùng quỷ dị.

“Một mình? Ta không hề một mình, mà còn có những thứ khác nữa.” Tay của gã vung lên, cười lên chói tai, không gian xung quanh vỡ ra như vỏ trứng, sau đó từng vết nứt nhanh chóng vỡ tung, tiếng ma thú gào thét từ trong truyền ra.

“Đây là…” Đôi mắt Vân Phong trợn to, từng hơi thở ma thú tràn ngập khắp không gian như một mạng lưới chằng chịt.

“Rắc rắc rắc rắc!” Vết nứt nhanh chóng bị một bộ vuốt ma thú đánh vỡ, từng bóng dáng hung dãn xuất hiện từ trong khe nứt không gian.

“Ha ha ha ha ha ha! Thân là Triệu Hồi Sư, dùng ma thú tới để chào hỏi, ta cũng không thất lễ nhỉ.” Đôi mắt nam nhân hóa thành đường thẳng, hơi thở trở nên thay đổi.

“Gã giống như ta?” Trạch Nhiên khiếp sợ nhìn nam nhân trước mặt, “Gã giống như ta, đều có hơi thở ma thú trong người.”

“Lão già nửa người nửa thú?” Ngao Kim nhíu mày, nhìn ma thú rít gào xung quanh, lông mày nhíu lại, “Tuy răng thực lực của chúng ta không thấp, nhưng nếu đối mặt với đại quân ma thú thì… phần thắng không được cao cho lắm…”

Vân Phong nhìn xung quanh, ma thú xông ra từ khe nứt có không dưới trăm con. Hơn nữa thực lực mỗi đứa đều không hề thấp. Song quyền nan địch tứ thủ*, huống hồ còn là mấy trăm con ma thú cường hãn?

*Song quyền nan địch tứ thủ: 2 tay khó địch lại bốn tay

“Thế nào, sợ chưa? Khà khà khà khà!” Hơi thở trên thân nam nhân quái dị không ngừng tỏa ra, mấy trăm ma thú vây ở xung quanh như phục vụ.

“Người này không phải Triệu Hồi Sư nhưng lại có thể vận động được ma thú, chắc chắn có liên quan tới hơi thở trong cơ thể gã.” Khúc Lam Y nói nhỏ.

Vân Phong lẩm bẩm, “Thuần Thú Sư sao…?” Nhìn ma thú bao vây xung quanh, cho dù có dùng nguyên tố dung hợp cũng khó mà nổ tung được một lỗ. Huống hồ bây giờ bọn họ cơ bản không có đường lui.

“Bọn chúng đã đói bụng lâu lắm rồi, cũng tới lúc có một bữa tiệc lớn rồi, khục khục khục khục. Ma thú triều, để cho các ngươi cảm nhận thật tốt một phen nhé.” Tay của tên đàn ông giơ lên cao, một đám sương mù đen túa ra từ trong áo choàng, ánh mắt của toàn bộ ma thú trở nên đỏ rực, phát ra tiếng rống kinh thiên.

“Dùng ma thú để đối phó với ta, nên nói là Huyết Hồn khinh thường hay…” Vân Phong lạnh lùng nhếch môi, ngẩng mặt nhìn nam nhân cuồng tiếu trên không trung, mối thù cướp đoạt linh hồn của tổ tiên cũng tới lúc chấm dứt rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, Hương Trà Thơm Ngát, Meo meo hồ tiên, Thao Pham, anamini564, lyquanhuyen, syrachen
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 808 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hwangjenny9999, kittynhj, oloanvanh08411o, yte11519 và 91 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 116, 117, 118

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

5 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 27, 28, 29

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

7 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 157, 158, 159

9 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 268, 269, 270

10 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 71, 72, 73

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

13 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

14 • [Cổ đại] Kiều nữ Lâm gia - Xuân Ôn Nhất Tiếu [HOÀN TRỌN BỘ]

1 ... 73, 74, 75

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Lục Bình: :))
Shop - Đấu giá: Ranh Con Nhí Nhố vừa đặt giá 236 điểm để mua Thỏ nháy nhót
TaiKhoan166: ôi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Navbits Start
Công Tử Tuyết: hi
Sùng Khánh Dương: Lâu lắm không
lên.
Sùng Khánh Dương: Hi mọi người. =)))
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 240 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 578 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 687 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 708 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 747 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 210 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 210 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 220 điểm để mua Chuông gió
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 220 điểm để mua Cây thông 3
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 210 điểm để mua Đám mây tình yêu
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 312 điểm để mua Hoa sen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 201 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 245 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Mèo Mướp Thích Ngủ vừa đặt giá 201 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 201 điểm để mua Ếch che nắng
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 200 điểm để mua Đá chanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 349 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 580 điểm để mua Sư Tử Nữ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.