Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 798 bài ] 

Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

 
Có bài mới 22.11.2021, 16:31
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 982
Được thanks: 7317 lần
Điểm: 43.22
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 64
Chương 92: Ta tin chàng

Edit: Mavis Clay

Đợi, chữ này nói thì dễ chứ làm thì khó, sự kiên nhẫn của con người là có hạn, có thể kiên trì tới cuối hay không còn tùy thuộc người đó có bao nhiêu kiên nhẫn, thiếu kiên nhẫn thì bất bình tĩnh vội vã bỏ qua, kiên nhẫn thì có thể kiên trì được tới cuối, thu được quả ngọt.

Vân Phong nói xong lập tức đưa tới một trận xôn xao bên dưới, cơ bản không ai hiểu chữ đợi của Vân Phong có ý nghĩa gì.

“Thế thôi sao? Cứ như vậy đợi là được?”

“Thật hay giả thế, thật sự dễ như thế? Nếu dễ như thế thì chẳng phải ai dùng cách này cũng có thể trở thành cao thủ sao?”

Nghe tiếng nghị luận nổi lên khắp nơi, Vân Phong không nói gì, Đan Thanh và Đan Tố cau mày, đợi này là đang đợi cái gì, có lẽ chỉ có nghiêm túc trải nghiệm mới có thể lĩnh ngộ được.

“Ngươi nói cho rõ một chút đi chứ, cứ lập lờ nước đôi như thế thì có gì khác biệt?” Vẫn là giọng nói vừa rồi, ánh mắt của thanh niên nhìn chằm chằm vào Vân Phong. Nàng nhướng mày, “Ta nói còn chưa đủ rõ sao, là ta làm không đủ rõ, hay ngươi xem không hiểu?”

Thanh niên nhìn ngọn lửa trong lòng bàn tay Vân Phong, nhìn bóng của dược liệu lăn tăn bên trong ngọn lửa, lại nói, “Làm kiểu này có người hiểu mới lạ. Nếu thật sự là muốn chia sẻ kinh nghiệm thì cần gì phải ra vẻ huyền bí như thế?”

Ánh mắt Vân Phong cười ẩn ý, thực sự thì nam tử này có sao nói vậy, mặc dù giọng điệu của hắn thực sự chưa phục, nhưng sự ham học hỏi này không tồi.

“Ngươi tên là gì?” Vân Phong giương mắt hỏi, thanh niên kia nhấp môi, cao giọng trả lời, “Sâm Ngộ.”

“Cái tên hay đấy, Sâm Ngộ, chữ Ngộ này nói rõ ngươi có tính tình không tồi, ngọn lửa trong tay ta ngươi nhìn lâu như thế mà không hiểu ra được gì sao?” Vân Phong hỏi, Sâm Ngộ hoàn toàn sửng sốt, ánh mắt ngạc nhiên nhìn ngọn lửa trước mặt, ngọn lửa này… có ý nghĩa gì sao?

Bạch Khánh Phong suy tư nhìn ngọn lửa một chốc, cuối cùng bừng hiểu cảm thán một tiếng, không khỏi nhỏ giọng cười khẽ, thì ra là thế, thì ra là thế.

Đan Thanh và Đan Tố cũng đã hiểu được ý tứ của Vân Phong, vô cùng tán thưởng gật đầu, nha đầu này quả nhiên là dụng tâm.

Vân Phong nhìn mọi người ở đây, có thể hiểu được ý nàng chỉ có vài người mà thôi, những người khác mặt mày đều mơ hồ, phương thức của nàng mặc dù mới lạ độc đáo, là kinh thế hãi tục trong mắt người khác, nhưng cơ bản là tương tự như phương thức chế dược truyền thống.

“Ta hiểu rồi.” Người gọi là Sâm Ngộ cao giọng hô lên, “Ta hiểu rồi! Mặc dù ngươi dùng ngọn lửa để đốt, nhưng đây chính là một quá trình chế dược, dược liệu trong ngọn lửa chịu những quá trình khác nhau, về khách quan tương tự như chế dược truyền thống.”

Ánh mắt Vân Phong tán thưởng dời đi, nhìn thấy bộ dáng mừng rỡ của Sâm Ngộ kia, xem ra hắn cũng không phải là vô tâm với nàng như lúc đầu, thực sự thì còn hưng phấn hứng thú, nếu không sẽ chẳng kích động như thế.

“Ngươi nói không sai, cho dù hình thức ngoài mặt khác nhau, nhưng bản chất đều như nhau. Nếu bản chất đã giống nhau thì đây đã là hai việc khác nhau rồi.” Vân Phong nhìn ngọn lửa trong tay, nói tiếp, “Chế dược cơ bản là sắp xếp lại trật tự các nguyên tố sao cho đạt tới trạng thái hoàn mỹ.” Ngọn lửa trong tay Vân Phong biến mất, một đống chất lỏng trong suốt sóng sánh rơi xuống, Vân Phong dùng bình tiếp được, màu sắc chất lỏng chảy vào trong vô cùng đẹp mắt.

“Tông Sư một sao, phẩm chất hoàn mỹ.” Đan Thanh bên cạnh cười nói, nha đầu này chỉ trong thời gian ngắn đã có thể làm xong được Tông Sư một sao phẩm chất hoàn mỹ, so với lúc đầu tận mắt thấy nàng chế dược, tiến bộ không chỉ một bậc.

“Tông Sư một sao, phẩm chất hoàn mỹ!”

“Nàng chỉ cần một lần đã thành công rồi?”

“Chỉ trong thời gian ngắn ngủi! Không hổ là Vân Phong mà!”

Phần lớn mọi người đang kinh ngạc cảm thán với hành động thao tác của Vân Phong, cũng có vài người nghe được những lời nàng nói ghi tạc vào lòng, mấy câu đó chính là tinh hoa mấy năm chế dược gần đây của nàng, trong đó chắc chắn sẽ đạt ích lợi không nhỏ.

“Sắp xếp lại trật tự các nguyên tố… để đạt tới trạng thái hoàn mỹ…” Thanh niên Sâm Ngộ kia cúi thấp đầu, lông mày nhíu chặt, tỉ mỉ suy tư lời Vân Phong vừa nói, chợt nghĩ tới điều gì, cứ như thế chạy thẳng ra ngoài.

Vân Phong thấy bóng dáng kia vội vã chạy đi, cười khúc khích, cuối cùng lời nàng nói coi như không uổng phí. Xoay người lại nói, “Hai vị trưởng lão, vãn bối còn có chuyện quan trọng khác, không thể ở lâu được, phải đi rồi.”

Đan Thanh và Đan Tố nghe thấy thế có chút không nỡ, nhưng biết tình huống của Vân Phong, nàng có chuyện quan trọng, không thể làm trễ nãi được. “Được, vậy ngươi đi mau đi, những lời nói kia có người nghe không hiểu, nhưng hai lão già cả chúng ta hiển nhiên là hiểu được, bây giờ còn rất ngứa tay muốn thử một lần.”

Vân Phong mỉm cười, “Kinh nghiệm vãn bối còn thấp, còn cần học tập hai vị trưởng lão nhiều.”

Đan Thanh và Đan Tố cười lên, Bạch Khánh Phong cũng đi tới, “Hai vị trưởng lão nói đúng, những câu nói của ngươi khiến cho ta có cảm giác như được khai sáng. Trên con đường chế dược mấy chục năm, nếu không nhờ mấy câu nói của ngươi, ta thật sự đúng là không lĩnh ngộ ra được chỗ căn bản của chế dược.”

Vân Phong giật nhẹ khóe miệng, “Ta cũng là được cao nhân chỉ điểm thôi, mượn hoa hiến Phật mà thôi. Được rồi không nói nhiều nữa, cáo từ.”

“Ta tiễn ngươi!” Bạch Khánh Phong nói, Đan Thanh và Đan Tố gật đầu, Vân Phong xoay người đi, mọi người trong sảnh lại huyên náo, nhưng dưới lời lẽ nghiêm khắc của hai vị trưởng lão chỉ có thể lục đục rời đi, không thể làm được điều gì.

Một đường tiễn ra ngoài, Bạch Khánh Phong nói nhỏ, “Đa tạ ngươi Vân Phong, với thân phận của ngươi ta rất khó tưởng tượng ra được việc ngươi tình nguyện chia sẻ với người khác kinh nghiệm của mình. Thường thì cường giả cao thủ ta đã thấy không ít, nhất là sau khi gia nhập Liên Minh Đông Tây, những người được gọi là cường giả cao thủ kia rất keo kiệt, chẳng có ai là ngoại lệ cả,”

Vân Phong cười, “Nhưng mỗi người mỗi tính cách mà, ta cũng có mặt ích kỷ thôi. Hơn nữa, Dược Tề Sư gọi là Sâm Ngộ kia, sau này ngươi nên quan tâm bồi dưỡng một chút.”

“Vậy sao? Hắn nói năng kiêu ngạo với ngươi như thế mà ngươi vẫn coi trọng hắn như vậy?” Bạch Khánh Phong nhíu mày, Vân Phong cười nói, “Vân Phong thì sao, ngươi khác nói cũng là người khác, nhưng Sâm Ngộ kia có tính lĩnh ngộ không tồi, ngươi có thể bồi dưỡng thử, nếu có thể để Vân gia sử dụng được thì tốt.”

Bạch Khánh Phong ngạc nhiên, sau đó cười, “Ha ha ha! Ta nói mà, sao ngươi lại để ý tới một Dược Tề Sư như thế, thì ra câu sau mới là trọng điểm? Vân Phong à, ngươi thật đúng là không bỏ qua một điểm nào có lợi với Vân gia.”

“Tất nhiên rồi, thân là người Vân gia hiển nhiên là phải mưu tính cho Vân gia.” Vân Phong mỉm cười, Bạch Khánh Phong gật đầu, “Biết rồi, người ngươi nhìn trúng sẽ không có vấn đề, Dược Tề Sư Vân gia thực sự khá yếu, thú thật người Vân gia gần như chẳng có thiên phú gì ở phương diện chất thuốc cả, nếu người ngoài có thể giúp đỡ cho Vân gia cũng không tồi, Vân gia có ân tất sẽ hồi báo. Sau khi Liên Minh Đông Tây thành lập, ta thấy ngươi thu hút được rất nhiều Dược Tề Sư, đều tìm Vân gia để nương tựa.”

Vân Phong cười khanh khách, “Hy vọng là thế, dù sao thì một gia tộc lớn muốn tồn tại lâu dài không thể thiếu một phần thực lực cường hãn.”

“Ngươi nói không sai, Vân gia có ngươi là may mắn, được rồi, ta chỉ đưa tới đây thôi, ta sẽ lưu tâm hơn ở nhân tài chất thuốc, chuyện này giao cho ta.” Bạch Khánh Phong nói, Vân Phong gật đầu, “Giao cho ngươi ta rất yên tâm, ta đi trước đây.”

Hai người cáo biệt nhau, chuyến đi này của Vân Phong nhìn như không có gì, nhưng sau này chính là một nền móng cho Vân gia, đặt xuống một nền tảng, phương diện Dược Tề Sư của Vân gia vốn rất yếu, có cơ sở đó không bao lâu nữa, Vân gia sẽ trở thành đỉnh núi cao vững vàng.

Rời khỏi Tổng Công Đoàn chế dược, Vân Phong chạy thẳng tới chỗ tổng bộ Liên Minh Đông Tây, bởi vì ngọc bội đang nằm trong tay Lam Y, Vân Phong không có cách liên lạc được với Diêm Minh, hy vọng lúc tới đó có người ở đó. Vân Phong nghĩ Khúc Lam Y sẽ tới ngay sau đó, hay trở lại Vân gia nếu phát hiện nàng không có ở đó nhất định sẽ đi tìm nàng, nhưng dọc đường không hề có bất kỳ dấu hiệu gì, Vân Phong đoán có thể là do có gì vướng bận. Nhưng nếu sau khi nàng gặp Diêm Minh hắn vẫn không xuất hiện, thì nàng đành phải tới Thí Sát Minh cùng với mỗi Diêm Minh.

Chưa tới nửa ngày, tầm trưa Vân Phong tới được Tổng bộ Liên Minh Đông Tây, Ảnh Ly thành vẫn náo nhiệt như thường lệ. Sau khi vào tổng bộ, Vân Phong chạy thẳng tới chỗ đình viện của Diêm Minh, vừa bước vào đã bắt một bóng dáng uyển chuyển bận rộn, “Thiệu Yên!” Vân Phong gọi, cô gái ngạc nhiên ngẩng lên, “Sao ngươi lại tới đây?”

“Có vài việc cần tìm Diêm Minh, hắn đang ở đâu?” Vân Phong nhìn vào trong, “Thiệu Yên lắc đầu, “Đại nhân ra ngoài từ sớm rồi, nhưng sẽ trở lại trong chiều thôi, tìm đại nhân có việc gấp sao? Nếu gấp thì ta…”

“Không vội, chiều hắn trở lại rồi, cũng không lâu lắm, ta ở đây chờ hắn là được.” Vân Phong khoát tay, tìm một chỗ trong viện ngồi xuống, Thiệu Yên mỉm cười tiếp tục làm việc của mình, nhìn bóng lưng tần tảo của nàng, Diêm Minh có một nữ nhân thế này theo bên cạnh chăm sóc, còn làm trợ thủ đắc lực, nếu không có nàng giúp, dù là Diêm Minh khéo léo cũng khó mà đủ lực.

“Thiệu Yên, Diêm Minh vẫn chưa nói gì với ngươi sao?” Vân Phong nói, Thiệu Yên đang bận bịu cứng người lại, sau đó lại như bình thường, “Ngươi nói gì thế, đại nhân có thể nói gì với ta chứ?”

Vân Phong nhíu mày, Diêm Minh vẫn chưa nói sao? Chẳng lẽ hắn tính kiềm hãm nàng cả đời? Đã nhiều năm như thế rồi, Thiệu Yên cũng trở thành một cô gái lớn tuổi rồi… “Hắn chưa bao giờ nói khi nào sẽ cưới ngươi vào cửa sao?”

Thiệu Yên xoay người, vẻ mặt cực kỳ phức tạp nhìn Vân Phong, “Đại nhân sẽ không lấy ta đâu.”

Vân Phong nhíu mày, “Thiệu Yên, ta nghĩ Diêm Minh không còn tình cảm kia với ta nữa, dù sao cũng đã nhiều năm như thế rồi… Ngươi vẫn luôn làm bạn bên cạnh hắn, lâu ngày sẽ sinh tình.”

Thiệu Yên cười khổ, “Ngươi không hiểu đại nhân, mặc dù tim đại nhân khó nắm, nhưng ta làm bạn bên người đại nhân lâu như thế, ngài ấy thích ai sao ta không thể nhìn ra được? Đại nhân là người cố chấp, chỉ cần là thứ ngài ấy đã xác định, cho dù thời gian có lâu tới cỡ nào, chỉ cần chính ngài ấy không muốn, không ai có thể thay đổi được.”

Vân Phong muốn nói gì đó nhưng Thiệu Yên lắc đầu, “Ta hiểu ý tốt của ngươi, nhưng đừng nói những lời đó nữa, nói ra chỉ càng làm ta khó chịu hơn thôi.”

Vân Phong hơi mím môi, không nói gì nữa, bầu không khí ngột ngạt bắt đầu lan ra, Vân Phong ngồi đó nhìn về nơi khác, nghĩ ngợi những lời nói vừa rồi của Thiệu Yên.

“Ngọn gió nào mang ngươi tới thế?” Giọng nói mang theo tiếng cười nói, Thiệu Yên lập tức dừng công việc trên tay lại, “Đại nhân! Sao ngài lại quay lại rồi? Chẳng phải nói là chiều mới trở lại sao?”

Vân Phong xoay người, nhìn Diêm Minh đang đứng ngược sáng mặt trời, toàn thân hắn như đang chìm vào ánh nắng, ngũ quan trở nên mơ hồ khó rõ. Diêm Minh đi ra khỏi ánh nắng, gương mặt tuấn tú mang theo ý cười nhẹ nhàng, “Chuyện thuận lợi hơn bình thường nên trở lại trước thời gian, nếu không trở lại sớm chẳng phải sẽ không biết khách quý tới sao?”

Vân Phong đứng lên, cười với Diêm Minh, “Ta được coi là khách quý sao?”

Diêm Minh nói, “Ngươi là khách quý lớn nhất của ta, trước đây chẳng phải nói là bế quan chế dược sao, nhanh như vậy đã ra ngoài rồi, xem ra ngươi có tiến triển.”

Vân Phong gật đầu, “Có chút tiến triển.” Hai người ngồi xuống, Thiệu Yên muốn bước tới nhưng Diêm Minh khoát tay, “Ngươi đi làm chuyện của mình đi, ta với Vân Phong nói riêng là được rồi.”

Thiệu Yên gật đầu, yên lặng xoay người rời đi, Vân Phong thắc mắc, “Chuyện ta nói cũng không có gì, nàng nghe được cũng không sao, cần gì phải để nàng đi?”

Vẻ mặt Diêm Minh nghiêm túc, “Nàng còn có chuyện khác cần làm, không tính là đẩy đi, tìm ta có chuyện gì?”

Vân Phong nói chuyện Thí Sát Minh sơ lược lại một lần, Diêm Minh nhíu mày nói, “Ta và ngươi thì cũng được, nhưng mà ngươi có rõ lai lịch Thí Sát Minh ra sao không? Nếu là cái bẫy của Huyết Hồn…”

Vân Phong lắc đầu, “Nếu Thí Sát Minh có quanheej với Huyết Hồn thì đã sớm lộ diện rồi, chứ không phải sau khi chất thuốc cấp bậc Thiền Sư xuất hiện mới hiện thân.”

Diêm Minh suy tư trong chốc lát, “Đã như vậy thì ta cũng không nghi ngờ gì nữa. Nhưng mà… lần này thực sự chỉ có ta và ngươi đồng hành?”

Vân Phong nhếch môi bất lực, “Ngọc bội truyền âm của ta ở trong tay Lam Y rồi, tạm thời không liên lạc được với hắn, lúc đi ta cũng không gặp hắn, bây giờ thời gian cấp bách, ta sợ không có nhiều thời gian để đợi hắn tìm ra ta.”

Diêm Minh nhếch môi. “Ngươi muốn tìm hắn thì đơn giản thôi, dùng ngọc bội truyền âm của ta kết nối với cái của ngươi là được mà?”

Mắt Vân Phong sáng lên, đúng rồi. Ngọc bội truyền âm của nàng trong tay Lam Y mà, “Vậy chuyện đó làm phiền ngươi vậy.”

Diêm Minh lập tức lấy ngọc bội truyền âm ra thả hơi thở của mình vào trong rồi đưa cho Vân Phong. Nàng cầm trong tay, chỉ chốc lát sau đã thấy liên lạc được tiếp thông, “Lam Y, chàng đang ở đâu?” Vân Phong gọi, chỉ chốc lát sau bên kia đã có tiếng trả lời, nhưng mà lại khiến Vân Phong ngạc nhiên không thôi.

“Hiện tại Lam Y đang có việc bận, ngươi là vị kia, nếu có việc gấp ta có thể truyền đạt lời thay cho.”

Đây là một giọng nữ vô cùng dịu dàng, nghe như nước chảy bên tai, lông mày Diêm Minh nhíu chặt lại, lấy lại ngọc bội truyền âm, “Ta là Diêm Minh, ngươi là ai?”

“Ngài có chuyện tìm Lam Y?” Giọng nữ nhân lại vang lên, lông mày Diêm Minh nhíu chặt hơn, ánh mắt nhìn sáng Vân Phong, không nhận ra nàng có gì không ổn, “Ta tìm hắn đúng là có chuyện, nhưng không gấp lắm, nếu hắn rảnh thì bảo hắn tới đây nói chuyện, ta chờ.”

“Được, ta sẽ nói cho hắn biết, ngài còn việc gì không?” Giọng nữ nhân lại vang lên, sắc mặt Diêm Minh trầm xuống, “Ngươi rốt cuộc là ai? Bên cạnh Nạp Khê Lam Y vậy mà cũng có nữ nhân khác ngoài Vân Phong?”

Tiếng cười duyên dáng vang lên, “Ta còn tưởng là gì, bên cạnh nam nhân có mỗi một nữ nhân chẳng phải quá nhàm chán sao, hơn nữa nhìn lâu hoài cũng ngán…”

“Ngươi ở đây làm gì?” Giọng nam mơ hồ vang lên, Vân Phong và Diêm Minh sửng sốt, đây là tiếng của Khúc Lam Y. Không đợi hai người lên tiếng, đối phương đã cắt ngang kết nối, Diêm Minh cố liên lạc lại nhưng phát hiện không nhận được nữa.

Diêm Minh chậm rãi xoay mặt qua, “Vân Phong, ngươi…”

Vân Phong lạnh nhạt nâng khóe môi, “Nếu hắn có chuyện thì chúng ta lên đường thôi, thời gian cấp bách, phía Thí Sát Minh không đợi lâu đâu.”

Diêm Minh còn muốn nói gì nhưng không mở lời được, dù sao đây cũng là chuyện giữ bọn họ, chưa tới lượt hắn lên tiếng, nàng không muốn hắn nói thì hắn cũng không cần nhắc lại những chuyện này nữa. Vân Phong lấy ngọc bội truyền âm mà Thí Sát Minh giao cho nàng lúc đó, rót hơi thở vào trong, đối phương rất nhanh đã đáp lại, “Là Vân Phong đại nhân sao?”

“Là ta, phía bên ta đã xong.” Vân Phong nói, giọng nói nặng nề.

“Vân Phong đại nhân xin chờ một chút.” Chỉ chốc lát sau đã đổi một giọng nói khác, là giọng mà Vân Phong quen, “Vốn còn tưởng ngươi cần thời gian lâu hơn chứ, nhưng càng sớm thì càng tốt, phía ngươi đã chuẩn bị xong, Thí Sát Minh sẽ lập tức phái người tới đón ngươi, hiện giờ ngươi đang ở đâu?”

“Ba ngày sau, gặp nhau tại cửa thành Ảnh Ly.”

“Được, vậy thì ba ngày sau.”

Cắt liên lạc, Vân Phong thở ra một hơi, mỉm cười về phía Diêm Minh, “Ba ngày sau làm phiền ngươi đi cùng ta nhé?”

“Ta sẽ đi cùng ngươi, ba ngày này vừa vặn ta có vài chuyện cần đích thân xử lý sắp xếp, ngươi… ở lại đây đi, ba ngày sau ta đi cùng ngươi.”

Vân Phong lạnh nhạt gật đầu, mủi chân bay lên không, chớp mắt đã biến mất tăm. Diêm Minh ngửa đầu nhìn bầu trời trống không, lúc cúi đầu ánh mắt đã lạnh băng. Nạp Khê Lam Y, rốt cuộc ngươi đang làm gì? Nữ nhân tốt như thế lại không biết quý trọng? Nếu ngươi thực sự làm ra chuyện tổn thương tới Vân Phong… Bàn tay Diêm Minh nắm chặt lại, nếu như ngươi không biết quý trọng, vậy thì ta cơ bản không cần kiềm nén, dù gì cũng phải cướp được lòng của nàng.

Vân Phong lao thẳng ra ngoài Ảnh Ly thành, tốc độ nhanh tới mức không thể bắt kịp. Ngồi trên cành cây cao, bàn tay Vân Phong lúc này mới chậm rãi buông ra, nàng tin tưởng Lam Y, tin tưởng cảm tình của hắn với nàng, nhưng cảm giác nhiễu phiền đau đớn trong lòng khiến nàng vô cùng khó chịu, nữ nhân bên cạnh Khúc Lam Y là ai? Hắn và nàng ta đang làm gì?

“Ầm!” Một quyền đánh lên cành cây, tạo thành những đường rạch rõ ràng, Vân Phong hít sâu một hơi, Lam Y ở bên nàng lâu như thế còn chưa tỏ rõ tình cảm của mình sao? Nếu vì mấy câu khó hiểu của một nữ nhân lại đi nghi ngờ hắn thì là lỗi của nàng.

Tâm tình rối loạn cuối cùng cũng ổn định xuống, Vân Phong nhìn về nơi xa, Lam Y, ta tin chàng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, LinMin, Meo meo hồ tiên, anamini564
     
Có bài mới 22.11.2021, 16:31
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 982
Được thanks: 7317 lần
Điểm: 43.22
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 64
Chương 92: Ta tin chàng

Edit: Mavis Clay

Đợi, chữ này nói thì dễ chứ làm thì khó, sự kiên nhẫn của con người là có hạn, có thể kiên trì tới cuối hay không còn tùy thuộc người đó có bao nhiêu kiên nhẫn, thiếu kiên nhẫn thì bất bình tĩnh vội vã bỏ qua, kiên nhẫn thì có thể kiên trì được tới cuối, thu được quả ngọt.

Vân Phong nói xong lập tức đưa tới một trận xôn xao bên dưới, cơ bản không ai hiểu chữ đợi của Vân Phong có ý nghĩa gì.

“Thế thôi sao? Cứ như vậy đợi là được?”

“Thật hay giả thế, thật sự dễ như thế? Nếu dễ như thế thì chẳng phải ai dùng cách này cũng có thể trở thành cao thủ sao?”

Nghe tiếng nghị luận nổi lên khắp nơi, Vân Phong không nói gì, Đan Thanh và Đan Tố cau mày, đợi này là đang đợi cái gì, có lẽ chỉ có nghiêm túc trải nghiệm mới có thể lĩnh ngộ được.

“Ngươi nói cho rõ một chút đi chứ, cứ lập lờ nước đôi như thế thì có gì khác biệt?” Vẫn là giọng nói vừa rồi, ánh mắt của thanh niên nhìn chằm chằm vào Vân Phong. Nàng nhướng mày, “Ta nói còn chưa đủ rõ sao, là ta làm không đủ rõ, hay ngươi xem không hiểu?”

Thanh niên nhìn ngọn lửa trong lòng bàn tay Vân Phong, nhìn bóng của dược liệu lăn tăn bên trong ngọn lửa, lại nói, “Làm kiểu này có người hiểu mới lạ. Nếu thật sự là muốn chia sẻ kinh nghiệm thì cần gì phải ra vẻ huyền bí như thế?”

Ánh mắt Vân Phong cười ẩn ý, thực sự thì nam tử này có sao nói vậy, mặc dù giọng điệu của hắn thực sự chưa phục, nhưng sự ham học hỏi này không tồi.

“Ngươi tên là gì?” Vân Phong giương mắt hỏi, thanh niên kia nhấp môi, cao giọng trả lời, “Sâm Ngộ.”

“Cái tên hay đấy, Sâm Ngộ, chữ Ngộ này nói rõ ngươi có tính tình không tồi, ngọn lửa trong tay ta ngươi nhìn lâu như thế mà không hiểu ra được gì sao?” Vân Phong hỏi, Sâm Ngộ hoàn toàn sửng sốt, ánh mắt ngạc nhiên nhìn ngọn lửa trước mặt, ngọn lửa này… có ý nghĩa gì sao?

Bạch Khánh Phong suy tư nhìn ngọn lửa một chốc, cuối cùng bừng hiểu cảm thán một tiếng, không khỏi nhỏ giọng cười khẽ, thì ra là thế, thì ra là thế.

Đan Thanh và Đan Tố cũng đã hiểu được ý tứ của Vân Phong, vô cùng tán thưởng gật đầu, nha đầu này quả nhiên là dụng tâm.

Vân Phong nhìn mọi người ở đây, có thể hiểu được ý nàng chỉ có vài người mà thôi, những người khác mặt mày đều mơ hồ, phương thức của nàng mặc dù mới lạ độc đáo, là kinh thế hãi tục trong mắt người khác, nhưng cơ bản là tương tự như phương thức chế dược truyền thống.

“Ta hiểu rồi.” Người gọi là Sâm Ngộ cao giọng hô lên, “Ta hiểu rồi! Mặc dù ngươi dùng ngọn lửa để đốt, nhưng đây chính là một quá trình chế dược, dược liệu trong ngọn lửa chịu những quá trình khác nhau, về khách quan tương tự như chế dược truyền thống.”

Ánh mắt Vân Phong tán thưởng dời đi, nhìn thấy bộ dáng mừng rỡ của Sâm Ngộ kia, xem ra hắn cũng không phải là vô tâm với nàng như lúc đầu, thực sự thì còn hưng phấn hứng thú, nếu không sẽ chẳng kích động như thế.

“Ngươi nói không sai, cho dù hình thức ngoài mặt khác nhau, nhưng bản chất đều như nhau. Nếu bản chất đã giống nhau thì đây đã là hai việc khác nhau rồi.” Vân Phong nhìn ngọn lửa trong tay, nói tiếp, “Chế dược cơ bản là sắp xếp lại trật tự các nguyên tố sao cho đạt tới trạng thái hoàn mỹ.” Ngọn lửa trong tay Vân Phong biến mất, một đống chất lỏng trong suốt sóng sánh rơi xuống, Vân Phong dùng bình tiếp được, màu sắc chất lỏng chảy vào trong vô cùng đẹp mắt.

“Tông Sư một sao, phẩm chất hoàn mỹ.” Đan Thanh bên cạnh cười nói, nha đầu này chỉ trong thời gian ngắn đã có thể làm xong được Tông Sư một sao phẩm chất hoàn mỹ, so với lúc đầu tận mắt thấy nàng chế dược, tiến bộ không chỉ một bậc.

“Tông Sư một sao, phẩm chất hoàn mỹ!”

“Nàng chỉ cần một lần đã thành công rồi?”

“Chỉ trong thời gian ngắn ngủi! Không hổ là Vân Phong mà!”

Phần lớn mọi người đang kinh ngạc cảm thán với hành động thao tác của Vân Phong, cũng có vài người nghe được những lời nàng nói ghi tạc vào lòng, mấy câu đó chính là tinh hoa mấy năm chế dược gần đây của nàng, trong đó chắc chắn sẽ đạt ích lợi không nhỏ.

“Sắp xếp lại trật tự các nguyên tố… để đạt tới trạng thái hoàn mỹ…” Thanh niên Sâm Ngộ kia cúi thấp đầu, lông mày nhíu chặt, tỉ mỉ suy tư lời Vân Phong vừa nói, chợt nghĩ tới điều gì, cứ như thế chạy thẳng ra ngoài.

Vân Phong thấy bóng dáng kia vội vã chạy đi, cười khúc khích, cuối cùng lời nàng nói coi như không uổng phí. Xoay người lại nói, “Hai vị trưởng lão, vãn bối còn có chuyện quan trọng khác, không thể ở lâu được, phải đi rồi.”

Đan Thanh và Đan Tố nghe thấy thế có chút không nỡ, nhưng biết tình huống của Vân Phong, nàng có chuyện quan trọng, không thể làm trễ nãi được. “Được, vậy ngươi đi mau đi, những lời nói kia có người nghe không hiểu, nhưng hai lão già cả chúng ta hiển nhiên là hiểu được, bây giờ còn rất ngứa tay muốn thử một lần.”

Vân Phong mỉm cười, “Kinh nghiệm vãn bối còn thấp, còn cần học tập hai vị trưởng lão nhiều.”

Đan Thanh và Đan Tố cười lên, Bạch Khánh Phong cũng đi tới, “Hai vị trưởng lão nói đúng, những câu nói của ngươi khiến cho ta có cảm giác như được khai sáng. Trên con đường chế dược mấy chục năm, nếu không nhờ mấy câu nói của ngươi, ta thật sự đúng là không lĩnh ngộ ra được chỗ căn bản của chế dược.”

Vân Phong giật nhẹ khóe miệng, “Ta cũng là được cao nhân chỉ điểm thôi, mượn hoa hiến Phật mà thôi. Được rồi không nói nhiều nữa, cáo từ.”

“Ta tiễn ngươi!” Bạch Khánh Phong nói, Đan Thanh và Đan Tố gật đầu, Vân Phong xoay người đi, mọi người trong sảnh lại huyên náo, nhưng dưới lời lẽ nghiêm khắc của hai vị trưởng lão chỉ có thể lục đục rời đi, không thể làm được điều gì.

Một đường tiễn ra ngoài, Bạch Khánh Phong nói nhỏ, “Đa tạ ngươi Vân Phong, với thân phận của ngươi ta rất khó tưởng tượng ra được việc ngươi tình nguyện chia sẻ với người khác kinh nghiệm của mình. Thường thì cường giả cao thủ ta đã thấy không ít, nhất là sau khi gia nhập Liên Minh Đông Tây, những người được gọi là cường giả cao thủ kia rất keo kiệt, chẳng có ai là ngoại lệ cả,”

Vân Phong cười, “Nhưng mỗi người mỗi tính cách mà, ta cũng có mặt ích kỷ thôi. Hơn nữa, Dược Tề Sư gọi là Sâm Ngộ kia, sau này ngươi nên quan tâm bồi dưỡng một chút.”

“Vậy sao? Hắn nói năng kiêu ngạo với ngươi như thế mà ngươi vẫn coi trọng hắn như vậy?” Bạch Khánh Phong nhíu mày, Vân Phong cười nói, “Vân Phong thì sao, ngươi khác nói cũng là người khác, nhưng Sâm Ngộ kia có tính lĩnh ngộ không tồi, ngươi có thể bồi dưỡng thử, nếu có thể để Vân gia sử dụng được thì tốt.”

Bạch Khánh Phong ngạc nhiên, sau đó cười, “Ha ha ha! Ta nói mà, sao ngươi lại để ý tới một Dược Tề Sư như thế, thì ra câu sau mới là trọng điểm? Vân Phong à, ngươi thật đúng là không bỏ qua một điểm nào có lợi với Vân gia.”

“Tất nhiên rồi, thân là người Vân gia hiển nhiên là phải mưu tính cho Vân gia.” Vân Phong mỉm cười, Bạch Khánh Phong gật đầu, “Biết rồi, người ngươi nhìn trúng sẽ không có vấn đề, Dược Tề Sư Vân gia thực sự khá yếu, thú thật người Vân gia gần như chẳng có thiên phú gì ở phương diện chất thuốc cả, nếu người ngoài có thể giúp đỡ cho Vân gia cũng không tồi, Vân gia có ân tất sẽ hồi báo. Sau khi Liên Minh Đông Tây thành lập, ta thấy ngươi thu hút được rất nhiều Dược Tề Sư, đều tìm Vân gia để nương tựa.”

Vân Phong cười khanh khách, “Hy vọng là thế, dù sao thì một gia tộc lớn muốn tồn tại lâu dài không thể thiếu một phần thực lực cường hãn.”

“Ngươi nói không sai, Vân gia có ngươi là may mắn, được rồi, ta chỉ đưa tới đây thôi, ta sẽ lưu tâm hơn ở nhân tài chất thuốc, chuyện này giao cho ta.” Bạch Khánh Phong nói, Vân Phong gật đầu, “Giao cho ngươi ta rất yên tâm, ta đi trước đây.”

Hai người cáo biệt nhau, chuyến đi này của Vân Phong nhìn như không có gì, nhưng sau này chính là một nền móng cho Vân gia, đặt xuống một nền tảng, phương diện Dược Tề Sư của Vân gia vốn rất yếu, có cơ sở đó không bao lâu nữa, Vân gia sẽ trở thành đỉnh núi cao vững vàng.

Rời khỏi Tổng Công Đoàn chế dược, Vân Phong chạy thẳng tới chỗ tổng bộ Liên Minh Đông Tây, bởi vì ngọc bội đang nằm trong tay Lam Y, Vân Phong không có cách liên lạc được với Diêm Minh, hy vọng lúc tới đó có người ở đó. Vân Phong nghĩ Khúc Lam Y sẽ tới ngay sau đó, hay trở lại Vân gia nếu phát hiện nàng không có ở đó nhất định sẽ đi tìm nàng, nhưng dọc đường không hề có bất kỳ dấu hiệu gì, Vân Phong đoán có thể là do có gì vướng bận. Nhưng nếu sau khi nàng gặp Diêm Minh hắn vẫn không xuất hiện, thì nàng đành phải tới Thí Sát Minh cùng với mỗi Diêm Minh.

Chưa tới nửa ngày, tầm trưa Vân Phong tới được Tổng bộ Liên Minh Đông Tây, Ảnh Ly thành vẫn náo nhiệt như thường lệ. Sau khi vào tổng bộ, Vân Phong chạy thẳng tới chỗ đình viện của Diêm Minh, vừa bước vào đã bắt một bóng dáng uyển chuyển bận rộn, “Thiệu Yên!” Vân Phong gọi, cô gái ngạc nhiên ngẩng lên, “Sao ngươi lại tới đây?”

“Có vài việc cần tìm Diêm Minh, hắn đang ở đâu?” Vân Phong nhìn vào trong, “Thiệu Yên lắc đầu, “Đại nhân ra ngoài từ sớm rồi, nhưng sẽ trở lại trong chiều thôi, tìm đại nhân có việc gấp sao? Nếu gấp thì ta…”

“Không vội, chiều hắn trở lại rồi, cũng không lâu lắm, ta ở đây chờ hắn là được.” Vân Phong khoát tay, tìm một chỗ trong viện ngồi xuống, Thiệu Yên mỉm cười tiếp tục làm việc của mình, nhìn bóng lưng tần tảo của nàng, Diêm Minh có một nữ nhân thế này theo bên cạnh chăm sóc, còn làm trợ thủ đắc lực, nếu không có nàng giúp, dù là Diêm Minh khéo léo cũng khó mà đủ lực.

“Thiệu Yên, Diêm Minh vẫn chưa nói gì với ngươi sao?” Vân Phong nói, Thiệu Yên đang bận bịu cứng người lại, sau đó lại như bình thường, “Ngươi nói gì thế, đại nhân có thể nói gì với ta chứ?”

Vân Phong nhíu mày, Diêm Minh vẫn chưa nói sao? Chẳng lẽ hắn tính kiềm hãm nàng cả đời? Đã nhiều năm như thế rồi, Thiệu Yên cũng trở thành một cô gái lớn tuổi rồi… “Hắn chưa bao giờ nói khi nào sẽ cưới ngươi vào cửa sao?”

Thiệu Yên xoay người, vẻ mặt cực kỳ phức tạp nhìn Vân Phong, “Đại nhân sẽ không lấy ta đâu.”

Vân Phong nhíu mày, “Thiệu Yên, ta nghĩ Diêm Minh không còn tình cảm kia với ta nữa, dù sao cũng đã nhiều năm như thế rồi… Ngươi vẫn luôn làm bạn bên cạnh hắn, lâu ngày sẽ sinh tình.”

Thiệu Yên cười khổ, “Ngươi không hiểu đại nhân, mặc dù tim đại nhân khó nắm, nhưng ta làm bạn bên người đại nhân lâu như thế, ngài ấy thích ai sao ta không thể nhìn ra được? Đại nhân là người cố chấp, chỉ cần là thứ ngài ấy đã xác định, cho dù thời gian có lâu tới cỡ nào, chỉ cần chính ngài ấy không muốn, không ai có thể thay đổi được.”

Vân Phong muốn nói gì đó nhưng Thiệu Yên lắc đầu, “Ta hiểu ý tốt của ngươi, nhưng đừng nói những lời đó nữa, nói ra chỉ càng làm ta khó chịu hơn thôi.”

Vân Phong hơi mím môi, không nói gì nữa, bầu không khí ngột ngạt bắt đầu lan ra, Vân Phong ngồi đó nhìn về nơi khác, nghĩ ngợi những lời nói vừa rồi của Thiệu Yên.

“Ngọn gió nào mang ngươi tới thế?” Giọng nói mang theo tiếng cười nói, Thiệu Yên lập tức dừng công việc trên tay lại, “Đại nhân! Sao ngài lại quay lại rồi? Chẳng phải nói là chiều mới trở lại sao?”

Vân Phong xoay người, nhìn Diêm Minh đang đứng ngược sáng mặt trời, toàn thân hắn như đang chìm vào ánh nắng, ngũ quan trở nên mơ hồ khó rõ. Diêm Minh đi ra khỏi ánh nắng, gương mặt tuấn tú mang theo ý cười nhẹ nhàng, “Chuyện thuận lợi hơn bình thường nên trở lại trước thời gian, nếu không trở lại sớm chẳng phải sẽ không biết khách quý tới sao?”

Vân Phong đứng lên, cười với Diêm Minh, “Ta được coi là khách quý sao?”

Diêm Minh nói, “Ngươi là khách quý lớn nhất của ta, trước đây chẳng phải nói là bế quan chế dược sao, nhanh như vậy đã ra ngoài rồi, xem ra ngươi có tiến triển.”

Vân Phong gật đầu, “Có chút tiến triển.” Hai người ngồi xuống, Thiệu Yên muốn bước tới nhưng Diêm Minh khoát tay, “Ngươi đi làm chuyện của mình đi, ta với Vân Phong nói riêng là được rồi.”

Thiệu Yên gật đầu, yên lặng xoay người rời đi, Vân Phong thắc mắc, “Chuyện ta nói cũng không có gì, nàng nghe được cũng không sao, cần gì phải để nàng đi?”

Vẻ mặt Diêm Minh nghiêm túc, “Nàng còn có chuyện khác cần làm, không tính là đẩy đi, tìm ta có chuyện gì?”

Vân Phong nói chuyện Thí Sát Minh sơ lược lại một lần, Diêm Minh nhíu mày nói, “Ta và ngươi thì cũng được, nhưng mà ngươi có rõ lai lịch Thí Sát Minh ra sao không? Nếu là cái bẫy của Huyết Hồn…”

Vân Phong lắc đầu, “Nếu Thí Sát Minh có quanheej với Huyết Hồn thì đã sớm lộ diện rồi, chứ không phải sau khi chất thuốc cấp bậc Thiền Sư xuất hiện mới hiện thân.”

Diêm Minh suy tư trong chốc lát, “Đã như vậy thì ta cũng không nghi ngờ gì nữa. Nhưng mà… lần này thực sự chỉ có ta và ngươi đồng hành?”

Vân Phong nhếch môi bất lực, “Ngọc bội truyền âm của ta ở trong tay Lam Y rồi, tạm thời không liên lạc được với hắn, lúc đi ta cũng không gặp hắn, bây giờ thời gian cấp bách, ta sợ không có nhiều thời gian để đợi hắn tìm ra ta.”

Diêm Minh nhếch môi. “Ngươi muốn tìm hắn thì đơn giản thôi, dùng ngọc bội truyền âm của ta kết nối với cái của ngươi là được mà?”

Mắt Vân Phong sáng lên, đúng rồi. Ngọc bội truyền âm của nàng trong tay Lam Y mà, “Vậy chuyện đó làm phiền ngươi vậy.”

Diêm Minh lập tức lấy ngọc bội truyền âm ra thả hơi thở của mình vào trong rồi đưa cho Vân Phong. Nàng cầm trong tay, chỉ chốc lát sau đã thấy liên lạc được tiếp thông, “Lam Y, chàng đang ở đâu?” Vân Phong gọi, chỉ chốc lát sau bên kia đã có tiếng trả lời, nhưng mà lại khiến Vân Phong ngạc nhiên không thôi.

“Hiện tại Lam Y đang có việc bận, ngươi là vị kia, nếu có việc gấp ta có thể truyền đạt lời thay cho.”

Đây là một giọng nữ vô cùng dịu dàng, nghe như nước chảy bên tai, lông mày Diêm Minh nhíu chặt lại, lấy lại ngọc bội truyền âm, “Ta là Diêm Minh, ngươi là ai?”

“Ngài có chuyện tìm Lam Y?” Giọng nữ nhân lại vang lên, lông mày Diêm Minh nhíu chặt hơn, ánh mắt nhìn sáng Vân Phong, không nhận ra nàng có gì không ổn, “Ta tìm hắn đúng là có chuyện, nhưng không gấp lắm, nếu hắn rảnh thì bảo hắn tới đây nói chuyện, ta chờ.”

“Được, ta sẽ nói cho hắn biết, ngài còn việc gì không?” Giọng nữ nhân lại vang lên, sắc mặt Diêm Minh trầm xuống, “Ngươi rốt cuộc là ai? Bên cạnh Nạp Khê Lam Y vậy mà cũng có nữ nhân khác ngoài Vân Phong?”

Tiếng cười duyên dáng vang lên, “Ta còn tưởng là gì, bên cạnh nam nhân có mỗi một nữ nhân chẳng phải quá nhàm chán sao, hơn nữa nhìn lâu hoài cũng ngán…”

“Ngươi ở đây làm gì?” Giọng nam mơ hồ vang lên, Vân Phong và Diêm Minh sửng sốt, đây là tiếng của Khúc Lam Y. Không đợi hai người lên tiếng, đối phương đã cắt ngang kết nối, Diêm Minh cố liên lạc lại nhưng phát hiện không nhận được nữa.

Diêm Minh chậm rãi xoay mặt qua, “Vân Phong, ngươi…”

Vân Phong lạnh nhạt nâng khóe môi, “Nếu hắn có chuyện thì chúng ta lên đường thôi, thời gian cấp bách, phía Thí Sát Minh không đợi lâu đâu.”

Diêm Minh còn muốn nói gì nhưng không mở lời được, dù sao đây cũng là chuyện giữ bọn họ, chưa tới lượt hắn lên tiếng, nàng không muốn hắn nói thì hắn cũng không cần nhắc lại những chuyện này nữa. Vân Phong lấy ngọc bội truyền âm mà Thí Sát Minh giao cho nàng lúc đó, rót hơi thở vào trong, đối phương rất nhanh đã đáp lại, “Là Vân Phong đại nhân sao?”

“Là ta, phía bên ta đã xong.” Vân Phong nói, giọng nói nặng nề.

“Vân Phong đại nhân xin chờ một chút.” Chỉ chốc lát sau đã đổi một giọng nói khác, là giọng mà Vân Phong quen, “Vốn còn tưởng ngươi cần thời gian lâu hơn chứ, nhưng càng sớm thì càng tốt, phía ngươi đã chuẩn bị xong, Thí Sát Minh sẽ lập tức phái người tới đón ngươi, hiện giờ ngươi đang ở đâu?”

“Ba ngày sau, gặp nhau tại cửa thành Ảnh Ly.”

“Được, vậy thì ba ngày sau.”

Cắt liên lạc, Vân Phong thở ra một hơi, mỉm cười về phía Diêm Minh, “Ba ngày sau làm phiền ngươi đi cùng ta nhé?”

“Ta sẽ đi cùng ngươi, ba ngày này vừa vặn ta có vài chuyện cần đích thân xử lý sắp xếp, ngươi… ở lại đây đi, ba ngày sau ta đi cùng ngươi.”

Vân Phong lạnh nhạt gật đầu, mủi chân bay lên không, chớp mắt đã biến mất tăm. Diêm Minh ngửa đầu nhìn bầu trời trống không, lúc cúi đầu ánh mắt đã lạnh băng. Nạp Khê Lam Y, rốt cuộc ngươi đang làm gì? Nữ nhân tốt như thế lại không biết quý trọng? Nếu ngươi thực sự làm ra chuyện tổn thương tới Vân Phong… Bàn tay Diêm Minh nắm chặt lại, nếu như ngươi không biết quý trọng, vậy thì ta cơ bản không cần kiềm nén, dù gì cũng phải cướp được lòng của nàng.

Vân Phong lao thẳng ra ngoài Ảnh Ly thành, tốc độ nhanh tới mức không thể bắt kịp. Ngồi trên cành cây cao, bàn tay Vân Phong lúc này mới chậm rãi buông ra, nàng tin tưởng Lam Y, tin tưởng cảm tình của hắn với nàng, nhưng cảm giác nhiễu phiền đau đớn trong lòng khiến nàng vô cùng khó chịu, nữ nhân bên cạnh Khúc Lam Y là ai? Hắn và nàng ta đang làm gì?

“Ầm!” Một quyền đánh lên cành cây, tạo thành những đường rạch rõ ràng, Vân Phong hít sâu một hơi, Lam Y ở bên nàng lâu như thế còn chưa tỏ rõ tình cảm của mình sao? Nếu vì mấy câu khó hiểu của một nữ nhân lại đi nghi ngờ hắn thì là lỗi của nàng.

Tâm tình rối loạn cuối cùng cũng ổn định xuống, Vân Phong nhìn về nơi xa, Lam Y, ta tin chàng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute
     
Có bài mới 22.11.2021, 16:31
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 982
Được thanks: 7317 lần
Điểm: 43.22
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 52
Chương 93: Giao nàng cho ta

Edit: Mavis Clay

Buổi tối, Vân Phong quay lại chỗ viện Diêm Minh ở, vừa bước vào đã thấy Diêm Minh ngồi đó, thấy nàng trở lại thì mỉm cười, “Sớm ngày mai chúng ta sẽ lên đường?” Vân Phong ừ đáp lại, nhìn một vòng xung quanh, “Thiệu Yên đâu? Nàng ấy không ở đây sao?”

“Ta đã cử nàng đi chỗ khác rồi, chuyện chúng ta đi chưa nói cho nàng biết.” Diêm Minh nhàn nhạt nói, Vân Phong ngờ vực nhưng không hỏi nhiều, không nói cho Thiệu Yên cũng tốt, nếu nàng biết nhất định sẽ đi theo, hơn nữa mình và Diêm Minh cùng đi, chỉ có hai người, mặc dù cả hai không có gì cả, nhưng Thiệu Yên chắc chắn sẽ đau lòng.

“Không nói cho nàng cũng tốt.” Vân Phong nói, “Chuyến đi này cũng chúng ta có thể tốn kha khá thời gian, ngươi thấy Thí Sát Minh thế nào?”

“Tổ chức Thí Sát Minh thần bí như thế, mặc dù giao định giữa các ngươi đã đạt thành, nhưng về mặt lợi ích đối phương chưa chắc sẽ nhượng bộ, nếu chúng ta đàn phán với người đứng đầu chỉ với lâu la như ta khó mà nói được. Ta chỉ có thể giúp ngươi đạt được lợi ích cao nhất, về phần những vấn đề khác, mọi thứ đợi phải tới đó mới biết được.”

“Được, ta biết rồi.” Vân Phong gật đầu, “Vậy ngươi đi nghỉ sớm đi.” Nàng đứng dậy chuẩn bị rời đi, Diêm Minh đưa tay níu nhẹ lại cổ tay nàng, Vân Phong ngoái đầu, “Có việc gì sao?”

Diêm Minh muốn nói lại thôi, cuối cùng thả lỏng tay ra, “Không có gì, ngươi đi nghỉ đi.”

Vân Phong nhìn Diêm Minh thêm một lát rồi xoay người rời đi, chớp mắt đã không thấy đâu. Diêm Minh ngồi xuống lại thở dài, bất đắc dĩ nhếch môi, ta còn có thể nói gì đây, vẫn là không nên nói gì thì hơn. Vừa tính đứng dậy, Thiệu Yên đang đứng ở cửa, ánh mắt phức tạp nhìn Diêm Minh.

Diêm Minh nhíu mày, “Chuyện ta giao phó cho nàng đã làm xong?”

Thiệu Yên cắn môi lắc đầu, vẻ mặt Diêm Minh lạnh lẽo, “Nếu chưa xong thì nàng tới tìm ta làm gì?”

Thiệu Yên nhíu mày, không nhịn được nữa, “Đại nhân, ngài sẽ đi cùng với nàng rời khỏi đây?”

Diêm Minh tối sầm mặt, “Đây là chuyện của ta.”

“Đại nhân, ta… không thể đi cùng sao?” Thiệu Yên ngẩng đầu, đôi mắt dán chặt vào Diêm Minh, hắn nhíu mày, “Thiệu Yên, rốt cuộc nàng muốn nói gì, ta đã nói rất rõ với nàng rồi, tình cảm của nàng ta cũng chưa bao giờ bác bỏ, ngay từ lúc đầu ta đã nói, muốn ta nói lại lần nữa sao?”

Thiệu Yên cười khổ, “Không cần, đại nhân nói cực kỳ rõ, nhưng mà ta vẫn chưa từ bỏ ý định, là ta luôn không chịu đối mặt với thực tế, là ta vẫn luôn đắm chìm trong hy vọng xa vời, cho là ngài sẽ quay đầu luyến tiếc nhìn ta một cái, là ta đã sai rồi.” Nàng cười khẽ xoay người, “Chuyện đại nhân giao cho ta, ta nhất định sẽ làm xong, đại nhân xin yên tâm, mong đại nhân… đi đường cẩn thận.” Thiệu Yên nói xong bối rối chạy đi, Diêm Minh đứng đó như đang nghĩ điều gì.

Ngày thứ hai, vừa mới tờ mờ Vân Phong đã chuẩn bị xong mọi thứ, Diêm Minh cũng thế. Hắn vẫn một thân chỉnh tề, không có bất kỳ thứ gì, “Đã chuẩn bị xong rồi?” Vân Phong hỏi, Diêm Minh cười, “Ta chỉ cần cái đầu và cái miệng này của ta, còn lại không cần gì cả.”

Vân Phong bật cười, “Thôi, ta cũng mang đủ đồ rồi, chúng ta cũng đi thôi.”

Diêm Minh gật đầu đi theo sau Vân Phong, hai người cùng đi tới cửa chính Ảnh Ly thành, lúc này còn sớm, gần như không có ai đi lại trong thành, cả tòa thành chìm trong sương mù lành lạnh. Hai người nhanh chóng tới được cửa chính thành, từ xa có một bóng người đứng sẵn ở đó, thấy hai người cười tiến lên, “Là Vân Phong đại nhân nhỉ.”

Vân Phong gật đầu, người đó liếc nhìn Diêm Minh sau lưng Vân Phong, mỉm cười, “Vân Phong đại nhân đã chuẩn bị xong mọi thứ chưa? Nếu đã chuẩn bị xong xuôi rồi thì chúng ta lên đường thôi.”

“Lên đường đi.” Vân Phong nói, ngươi kia cười, “Vậy thì tốt, như vậy thì xin mời.” Bàn tay vung lên, hai con ma thú phi hành xuất hiện trước mắt Vân Phong, người kia dẫn đầu nhảy lên lưng ma thú, Vân Phong liếc nhìn, “Ta có ma thú của riêng mình, theo sau ngươi là được rồi.”

Người dẫn đường lắc đầu, “Không qua ma thú được Thí Sát Minh cho phép thì không thể nào vào được lãnh thổ của Thí Sát Minh, mong Vân Phong đại nhân lượng thứ cho điều này.”

“Đã như vậy thì chúng ta chỉ có thể nhập gia tùy tục rồi.” Diêm Minh nói, Vân Phong nhìn ma thú trước mặt, không phát hiện có gì không ổn, đôi mắt nó cứng đờ vô hồn, không hề sinh động chút nào, hẳn là ma thú do Thí Sát Minh thuần phục có mục đích.

Vân Phong và Diêm Minh cùng nhảy lên, người dẫn đường mỉm cười, phát ra một âm thanh kỳ lạ, hai ma thú phi hành nghe lệnh lập tức cử động, đôi cánh cùng tung ra vỗ mạnh, đôi cánh trông không lớn mất lại sinh ra một nguồn lực mạnh mẽ, móng vuốt bấm mạnh vào mặt đất, chớp mắt nhảy lên trời cao.

Thao âm thanh của đôi cánh, mọi thứ dưới đất dần trở nên mơ hồ, độ cao không ngừng tăng lên, cho tới khi xung quanh được bao phủ bởi đám mây dày, cản lại mọi tầm mắt. Hai ma thú phi hành xuyên qua những tầng mây, như đang đạp mây mà đi, người dẫn đường phía trước lại vô cùng tập trung. Vân Phong và Diêm Minh thì ngồi trên lưng ma thú thứ hai, lẳng lặng đi theo.

“Thí Sát Minh xem ra rất có tổ chức, hơn nữa thời gian kiến thành cũng không ngắn.” Diêm Minh nhỏ giọng nói, Vân Phong quay đầu, “Thông qua hai ma thú bị thuần hóa này sao?”

Diêm Minh nhếch môi, “Thông qua rất nhiều thứ, có tọa kỵ phi hành thuần hóa, người kia tới chưa từng nói những lời dư thừa, có thể thấy được huấn luyện vô cùng bài bản, một tổ chức to lớn tới tiểu tiết cũng hoàn hảo như thế, vậy thì không phải là lợi hại bình thường.”

Vân Phong trầm mặc, nhìn người dẫn đường trước mặt, khẽ nhíu mày, “Theo ý ngươi, chuyến đi Thí Sát Minh lần này, chúng ta có thể chiếm được bao nhiêu lợi ích cho Liên Minh Đông Tây?”

Diêm Minh nhíu mày, “Thí Sát Minh đã đồng ý giao định với ngươi thì chắc chắn sẽ ra tay tương trợ cho Liên Minh Đông Tây, chỉ là… ra tay mạnh tới cỡ nào thì chưa biết, để coi khẩu vị của họ lớn tới cỡ nào.”

Vân Phong cười, “Cho dù khẩu vị bọn họ cỡ nào, có người sáng suốt như ngươi ở đây cũng khó lắm đấy.”

“Ngươi đã nói như vậy thì ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó.” Diêm Minh nói, chợt nhận ra được ngọc bội truyền âm trong không gian của mình vang lên, Diêm Minh sửng sốt sau đó có thể hiểu được người liên lạc với hắn là ai.

“Sao thế?” Giọng nói của Vân Phong khiến Diêm Minh hồi hồn, “Không có gì, ta chỉ đang nghĩ có chuyện gì mà trước khi lên đường ta chưa sắp xếp ổn thỏa không.”

Vân Phong mỉm cười, “Ta làm phiền ngươi rồi Diêm Minh.”

Đi xuyên qua mấy tầng mây liên tiếp, tốc độ phi hành không hề thấp, đi cả mấy ngày, bây giờ địa phận Thí Sát Minh đã tới phạm vi Vô Tận Hải rồi, nhưng mà Thí Sát Minh cũng không thể ở dưới Vô Tận Hải được, rất có thể là ở khu vực bên kia của Vô Tận Hải.

“Xem ra vị trí của Thí Sát Minh đã vượt qua Vô Tận Hải.” Diêm Minh nhỏ giọng nói, đôi mắt thâm trầm nhìn tầng mây bên dưới, “Một nơi khác của Vô Tận Hải sao? Nói như vậy, có thể lý giải được bọn họ không giao du với người bên ngoài.”

Một nơi khác của Vô Tận Hải, Vân Phong thầm nghĩ, đại lục mênh mông như thế chắc chắn chưa phải là toàn bộ của thế giới này, lúc nàng mới tới thế giới này cũng biết ngoài Vô Tận Hải có một đại lục thần bí khác. Cho tới nay, vì đủ loại nguyên nhân nên các cường giả chưa từng đặt chân tới, kể cả sư tôn Phong Thanh Huyền.

“Nếu thật là một Vô Tận Hải khác, chúng ta coi như là người đầu tiên của đại lục này đi lên rồi.” Diêm Minh không khỏi dấy lên hưng phấn, Vân Phong trầm mặc, nếu thật sự là thế, trên đại lục kia sẽ có gì nhỉ?

“Vân Phong đại nhân, chẳng mấy chốc nữa đã tiến tới lãnh thổ của Thí Sát Minh rồi, có thể sẽ mang tới chấn động nhỏ, kính mong Vân Phong đại nhân lượng thứ.” Người dẫn đường trước mặt cất giọng, giây kế tiếp, một dòng khí lưu mạnh mẽ từ phía trước đánh tới, hai con ma thú nhanh chóng bị cuốn vào đó, tiến vào vùng khí lưu loạn lạc, không ngừng lung lay trái phải, Diêm Minh suýt nữa thì bị ném xuống, may mà Vân Phong nhanh tay lẹ mắt kéo giữ hắn lại.

Cảm nhận dòng khí lưu nhiễu loạn xung quanh bao vây, Vân Phong nhận ra, đây không phải là khí lưu gì, mà là một loại Không Gian Lực được dựng nên. Cũng hoàn toàn hiểu được lời của người dẫn đường nói trước đây, nếu không được Thí Sát Minh cho phép, những ma thú khác cơ bản không thể nào tới được lãnh thổ Thí Sát Minh.

“Vù vù!” Không Gian Lực cứ hỗn loạn như thế cả một thời gian dài, dưới sự dẫn dắt của người dẫn đường, đột nhiên họ bật ra khỏi dòng khí lưu, xung quanh nhanh chóng ổn định lại, Diêm Minh thở phào một hơi.

“Vân Phong đại nhân, đã tới Thí Sát Minh.” Người dẫn đường đằng trước nói, hai ma thú lấy tốc độ bình bình bay về phía trước, tầng mây bên dưới dần biến mất, cảnh sắc bên dưới cũng dần hiện ra.

Đây là một khu vực vô cùng rộng lớn, địa thế phức tạp, mặt đất bằng nối liền với núi non, sơn cốc vòng quanh cánh rừng, Vân Phong thấy rõ, trên mỗi khu đất bằng là những thôn trấn có bố cục, phóng tầm mắt nhìn ra thì thấy có không dưới trăm.

Diêm Minh nhìn mà ngạc nhiên. “Chẳng lẽ tất cả khu vực này đều nằm dưới sự quản lý của Thí Sát Minh? Nếu thật sự là thế, Thí Sát Minh có vẻ không đơn giản chỉ là một tổ chức.”

Vân Phong trầm tư nhìn phong cảnh xẹt qua bên dưới, không bao lâu sau bọn họ đã phi hành tới một nơi kiến trúc dày đặc, được xây dựng đầy đủ các chức năng, hai ma thú phi hành tới một cánh cửa to lớn, Vân Phong mang theo Diêm Minh nhảy xuống khỏi ma thú, một bóng người đi về phía Vân Phong.

“Ngươi đã tới rồi, Vân Phong.” Người tới đón là nam nhân đã ước định với Vân Phong, vẫn là gương mặt có hơi trắng, nam nhân trung niên kia nhìn lướt qua Diêm Minh bên cạnh nàng, “Hử? Không phải là người lần trước đi cùng ngươi?”

Vân Phong cười nhạt. “Ta mang theo ai là quyền của ta.”

Nam nhân trung niên kia cười lớn, “Ta chỉ hỏi thế thôi, Minh Chủ đang ở trong chờ ngươi, hãy đi theo ta.” Hắn phất tay một cái, người dẫn đường mang hai con ma thú rời đi, Vân Phong gật đầu, cùng Diêm Minh theo sau người kia đi vào, dọc đường thầm quan sát.

Con đường vào trong, nam nhân trung niên không hề kiêng dè chút nào, hào phóng để cho Vân Phong và Diêm Minh tùy ý quan sát, vào được khu vực đã khá sâu, nam nhaanh đẩy một cánh cửa ra, đưa Vân Phong và Diêm Minh đi vào, vừa bước qua cửa liền cúi đầu.

“Minh Chủ, vị Dược Tề Sư trước đây ta đề cập với ngài đã tới.” Nam nhân trung niên nói, giọng cực kỳ cung kính, Vân Phong giương mắt nhìn lên trước, một người ngồi ngay ngắn đằng trước, không thấy rõ ngũ quan, mặt nạ đã che đi gương mặt của hắn, ẩn đằng sau đó là đôi mắt đen sắc bén và mái tóc đen ngắn củn.

“Không ngờ Dược Tề Sư Thiền Sư lại trẻ tới như thế, hơn nữa… còn là một cô gái?” Giọng nói thanh thoát lạnh lẽo vang lên, như nước suối lạnh băng, giọng nói vô cùng trẻ, Vân Phong nhíu mày đáp, “Ta cũng không ngờ Minh Chủ Thí Sát Minh lại trẻ tới như thế.”

Nam nhân trung niên bên cạnh khẽ nhíu mày, Minh Chủ ngồi ở trước cười khẽ, chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh, “Ngồi đi.”

Vân Phong và Diêm Minh ngồi xuống, nam nhân trung niên thì đứng bên cạnh Minh Chủ, Minh Chủ khẽ dựa vào thành ghế, “Nếu đã tới thì chắc hẳn cũng mang theo chất thuốc. Trước giờ Thí Sát Minh không làm giao dịch vô ích, càng sẽ không bị người lừa gạt.”

“Minh Chủ yên tâm, nếu đã là ước định thì chắc chắn là phải giữ lời.” Vân Phong nói, cổ tay lộn lại, bình chất thuốc cấp bậc Thiền Sư thứ hai xuất hiện, đôi mắt đen kia không khỏi lóe lên tia sáng nóng bỏng, ngón tay đánh đánh trên đầu gối vài cái, cười trầm thấp, “Quả đúng là người sảng khoái.”

“Ta đã hoàn thành lời hứa của ta, Thí Sát Minh thì sao?” Vân Phong nhướng mày, đôi mắt đen trên kia xẹt qua một tia sáng, nhẹ nhàng đặt tay lên thành ghế, nam nhân trung niên bên cạnh lên tiếng, “Thí Sát Minh có thể phái ra ba vị cường giả Thần Hoàng.”

Ba cường giả Thần Hoàng? Mặc dù ngoài mặt Vân Phong không thể hiện điều gì, nhưng trong lòng khá ngạc nhiên, cường giả Thần hoàng ở ngoài đại lục lớn khá ít, một Thí Sát Minh lại có thể dễ dàng phái ra ba cường giả Thần Hoàng?

Diêm Minh bên cạnh nói, “Một chai chất thuốc cấp bậc Thiền Sư đổi ba cường giả Thần Hoàng, nói kiểu gì chúng ta cũng bị thua thiệt.”

Ánh mắt bén nhọn quét tới, “Ngươi là ai?”

Diêm Minh cười nhạt, “Ta là Tổng quản của Liên Minh Đông Tây, Diêm Minh, hạnh ngộ.”

Ánh mắt thoáng qua sự nghi ngờ, hoàn toàn không thấy được vẻ mặt đằng sau mặt nạ là như thế nào, Vân Phong không lên tiếng nữa, nàng hiển nhiên cũng không chỉ mong có mỗi ba cường giả Thần Hoàng, chất thuốc cấp bậc Thiền Sư có thể gặp mà không thể cầu, mặc dù ba Thần Hoàng không tồi, nhưng với tình hình hiện giờ, ba Thần Tôn may ra còn được.

“Ý ngươi là gì?” Nam nhân trung niên nói, Diêm Minh không hề khách khí chút nào. “Chất thuốc cấp bậc Thiền Sư hẳn Minh Chủ cũng hiểu độ trân quý của nó, nếu không đã chẳng trăm phương ngàn kế không từ cách thức muốn thu vào tay, chất thuốc cấp bậc Thiền Sư không thể nào chỉ ba Thần Hoàng là so được, tuy là giao kèo nhưng thực sự là một trao đổi, nếu đã trao đổi thì hai bên phải công bằng.”

“Ngươi muốn gì?” Minh Chủ nói, ánh mắt Diêm Minh sáng lên, “Minh Chủ phải hiểu là chất thuốc cấp bậc Thiền Sư rất khó luyện chế, yêu cầu của chúng ta, là ba Thần Tôn/



“Thần Tôn?” Đôi mắt đen hiện lên sự đùa cợt, giọng nói lại trở nên lạnh lùng, “Ba Thần Tôn cũng không phải là không thể, chỉ cần để nàng lại cho ta, ngươi muốn lấy đi hết Thần Tôn của Thí Sát Minh cũng chả sao.” Chủ nhân của đôi mắt đen sâu thẳm kia chỉ tay vào Vân Phong, “Thế nào.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, LinMin, Meo meo hồ tiên, anamini564, anvtk, thuyl
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 798 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anvtk, Lạc Chỉ, Muabuon, Renni, y229917 và 140 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 93, 94, 95

4 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 27, 28, 29

5 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 71, 72, 73

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 264, 265, 266

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 156, 157, 158

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

13 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

15 • [Cổ đại] Kiều nữ Lâm gia - Xuân Ôn Nhất Tiếu [HOÀN TRỌN BỘ]

1 ... 73, 74, 75

16 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 201 điểm để mua Bé hồng 3
Phongvan124: Đm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 245 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Mèo Mướp Thích Ngủ vừa đặt giá 201 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 201 điểm để mua Ếch che nắng
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 200 điểm để mua Đá chanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 349 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 580 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 256 điểm để mua Hổ sung sướng
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 381 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 242 điểm để mua Hổ sung sướng
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 215 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 432 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Cún ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu say ngủ 2
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 201 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 253 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Xe hơi tình yêu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 200 điểm để mua Pikachu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 201 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 200 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 201 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 527 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 550 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 377 điểm để mua Bông tai đá Citrine

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.