Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Trấm chi Mị - Tư Minh

 
Có bài mới 06.12.2018, 22:48
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hắc Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Hắc Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 497
Được thanks: 1928 lần
Điểm: 36.41
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh - Điểm: 100
Chương 75.2: Tình yêu thực sự

Edit: kaylee & Tịnh Hảo
Beta: Tịnh Hảo & Melodysoyani

Thịnh Hoàn Tuyên ở đầu điện thoại bên kia khẽ mỉm cười: “《 Vũ! Vũ! Vũ! 》đã đóng máy rồi, qua mấy tháng nữa sẽ làm lễ công chiếu, muốn mời người trong chuyên ngành là cô đến để nhận xét.”

“Nhưng tôi cũng không được xem là người trong chuyên ngành, đương nhiên là cầu cũng không được.”

“Vậy bảy giờ tối, ở tầng cao nhất phòng chiếu phim Đỉnh Ngôn của các cô, tôi sẽ dẫn theo vài người bạn đến đó.”

“Được, vậy tôi cũng dẫn theo một người bạn đến, được chứ?”

“Dĩ nhiên có thể rồi, buổi tối gặp.”

“Buổi tối gặp.” Ngũ Mị vừa cúp điện thoại, Thẩm Lục Gia đang lái xe lập tức nói: “Là Thịnh Hoàng Tuyên bên quay phim sao?”

“Ừm, hẹn bảy giờ tối đến phòng chiếu phim tầng cao nhất của Đỉnh Ngôn xem 《 Vũ! Vũ! Vũ! 》, em nói anh cùng đi với em, anh sẽ đi chứ?”

“Lúc nãy em nói trong điện thoại là dẫn theo một người bạn.” Thẩm Lục Gia soi mói chữ nghĩa.

Ngũ Mị hơi cảm thấy buồn cười: “Vậy em nói thế nào đây? Em nói “Đạo diễn Thịnh, buổi tối tôi sẽ dẫn một người chồng tới” sao? Chẳng lẽ trừ anh ra, còn có mấy người chồng khác hay sao?”

Thẩm Lục Gia bị miệng mồm lanh lợi của cô làm nghẹn họng, anh rẩu rĩ sửa lại nói: “Em có thể nói là buổi tối sẽ dẫn chồng đến mà.”

“Được được được, buổi tối em nhất định sẽ trịnh trọng giới thiệu người đàn ông anh tuấn, tiêu sái, ngọc thụ lâm phong đứng bên cạnh em là chồng của em.” Ngũ Mị thật lòng cảm thấy Thẩm Lục Gia nên cầm tinh chó săn, bởi vì anh không từ bỏ bất kỳ cơ hội biểu hiện quyền sở hữu của mình.

“Buổi tối qua bên đó, có muốn mua bắp rang không?” Thẩm Lục Gia đang lái xe chợt nói ra một câu.

“Mua bắp rang?” Ngũ Mị giật mình cười: “Thịnh Hoàn Tuyên là người có mắt cao hơn trời, nếu như có thể, anh ta nhất định sẽ yêu cầu lập ra quy định khi xem phim không được ăn bắp rang, vậy mà anh lại muốn một mình ở đó ăn bắp rang khi đang xem phim của anh ta, anh muốn làm anh ta tức đến chết sao?”

Trong lời nói của cô có sự quen thuộc với Thịnh Hoàn Tuyên khiến Thẩm Lục Gia hơi ghen ghét: “Chỉ là anh nghe nói con gái khi xem phim đều thích ăn bắp rang.”

Ngũ Mị nhạy bén nắm được mấu chốt câu nói kia của anh – “Nghe nói”, cô không nhịn được trợn to hai mắt hỏi “Chẳng lẽ anh chưa từng xem phim ở rạp chiếu phim à?”

Giọng điệu của cô khiến Thẩm Lục Gia có chút ngượng ngùng: “Trừ lúc học tiểu học trong lớp có tổ chức đến rạp chiếu phim xem “Mẹ yêu con lần nữa đi”, “Nhật ký Tam Mao nhập ngũ” gì đó, hình như anh thật sự không đến rạp chiếu phim nữa, cũng chưa từng xem trên máy tính, bởi vì trung bình xem xong một bộ phim sẽ mất hai tiếng, quá phí thời gian rồi. Nếu như anh nhớ không lầm, sau khi trưởng thành hình như chỉ xem qua “Matrix”, cũng là do lúc ấy đang nghiên cứu toán học ma trận, cho nên mới xem.”

Ngũ Mị cảm thấy sét đánh đùng đùng trên đầu, người vừa mới thăng chức làm chồng của cô vừa nhìn đã biết là nam chính trong truyện cán bộ cao cấp điển hình, sao cuộc sống lại đơn điệu buồn tẻ giống như người trên núi vậy, lúc này Ngũ Mị mới hiểu tại sao Thẩm Lục Gia được gọi là “Working machine” rồi.

Chỉ là cô còn chưa từ bỏ ý định, “Anh có xem Titanic chưa?” Đây chính là bộ phim mà mấy bác bán rau ngoài chợ cũng có thể kể say sưa vài câu “Đoạn Rose và Jack ở đầu thuyền ôm nhau trước gió biển thật sự làm cho tôi nhớ tới cảm giác ngồi sau chiếc xe đạp Nhị Bát Phượng Hoàng mới toanh khi còn trẻ, gió thổi vù vù…”

hông vội vã khởi động Maybach, mà lại lấy tờ giấy hôn thú mở ra, cứ xem tới xem lui. Trong mắt đều là sự vui mừng.

Ngũ Mị lấy cùi chỏ thọt anh: “Có phải anh muốn phóng to để vào khung kính treo trong phòng làm việc anh không?”

Thẩm Lục Gia cười chỉ chỉ cô trong hình: “Bà xã, em thật xinh đẹp. Anh muốn để tấm hình này vào trong ví của anh.”

“Ngốc.” Ngũ Mị quay đầu, nếp nhăn nơi khóe miệng khi cười tiết lộ tâm tình của cô khá tốt.

“Bà xã, hôm nay anh rất vui, từ trước đến nay cũng chưa từng vui như thế.”

“Bà xã, lát nữa chúng ta đi đâu?”

Mỗi câu nói của anh đều đặt chữ “bà xã” ở đầu câu, Ngũ Mị có chút chịu không nổi, cô đưa tay che miệng của Thẩm Lục Gia: “Thẩm Lục Gia, anh lái xe đi.”

Thẩm Lục Gia tách tay của cô ra, lông mày khẽ nhíu, bắt đầu trách móc cô: “Em đã đồng ý sau khi lãnh giấy kết hôn thì sẽ sửa cách xưng hô.”

Ngũ Mị không biết ngượng gọi từ đó lên, nói lảng sang chuyện khác: “Anh biết không, ở thời Đường, ông xã là cách gọi của Quy Công (*).”

(*) Là đàn ông làm tạp dịch trong kỹ viện, thường làm công việc bảo vệ. Phía nam gọi là Quy Công, phía bắc gọi là Đại Trà Hồ.

“Bây giờ không phải là thời Đường.” Vẻ mặt của Thẩm Lục Gia hơi đau khổ.

Ngũ Mị hay bắt chẹt làm anh bế tắc phản kháng trong âm thầm, gả cũng đã gả rồi, dù sao ở trong xe chỉ có hai người họ, không màng tới gì nữa, Ngũ Mị cố gắng xây dựng tư tưởng cho bản thân mình.

“Lái xe về nhà đi, em đói rồi, ông xã.”

Cô phát âm hai chữ cuối cùng có chút khinh thường, ngay cả mắt cũng cúi xuống, hiển nhiên là ngượng ngùng. Thẩm Lục Gia nhìn dáng vẻ cô hơi ngại ngùng thì trong lòng sôi sục. Anh dùng một tay đỡ sau ót Ngũ Mị, một tay khẽ nắm cằm của cô, môi liền áp xuống.

“Bà xã, anh thật sự rất yêu em.”

“Ừm, em cũng yêu anh.”

Hai người đang bày tỏ tâm tình với nhau, thì điện thoại trong túi xách của Ngũ Mị lại vang lên rộn ràng.

Ngũ Mị đưa tay định tìm điện thoại, nhưng Thẩm Lục Gia lại bắt được tay của cô, dùng động tác bày tỏ cô chuyên tâm một chút. Điện thoại di động tiếp tục vang lên, rốt cuộc đã yên lặng.

Hai người hôn đến thở hổn hển thật không dễ tách ra, Ngũ Mị há miệng hít thở mấy hơi, lúc này mới lục tìm trong túi xách.

Điện thoại lại là do Thịnh Hoàng Tuyên gọi tới.

Cô gọi lại, Thịnh Hoàn Tuyên bắt máy rất nhanh.

“Đạo diễn Thịnh, tìm tôi có chuyện gì à?”

Thịnh Hoàn Tuyên ở đầu điện thoại bên kia khẽ mỉm cười: “《 Vũ! Vũ! Vũ! 》đã đóng máy rồi, qua mấy tháng nữa sẽ làm lễ công chiếu, muốn mời người trong chuyên ngành là cô đến để nhận xét.”

“Nhưng tôi cũng không được xem là người trong chuyên ngành, đương nhiên là cầu cũng không được.”

“Vậy bảy giờ tối, ở tầng cao nhất phòng chiếu phim Đỉnh Ngôn của các cô, tôi sẽ dẫn theo vài người bạn đến đó.”

“Được, vậy tôi cũng dẫn theo một người bạn đến, được chứ?”

“Dĩ nhiên có thể rồi, buổi tối gặp.”

“Buổi tối gặp.” Ngũ Mị vừa cúp điện thoại, Thẩm Lục Gia đang lái xe lập tức nói: “Là Thịnh Hoàng Tuyên bên quay phim sao?”

“Ừm, hẹn bảy giờ tối đến phòng chiếu phim tầng cao nhất của Đỉnh Ngôn xem 《 Vũ! Vũ! Vũ! 》, em nói anh cùng đi với em, anh sẽ đi chứ?”

“Lúc nãy em nói trong điện thoại là dẫn theo một người bạn.” Thẩm Lục Gia soi mói chữ nghĩa.

Ngũ Mị hơi cảm thấy buồn cười: “Vậy em nói thế nào đây? Em nói “Đạo diễn Thịnh, buổi tối tôi sẽ dẫn một người chồng tới” sao? Chẳng lẽ trừ anh ra, còn có mấy người chồng khác hay sao?”

Thẩm Lục Gia bị miệng mồm lanh lợi của cô làm nghẹn họng, anh rẩu rĩ sửa lại nói: “Em có thể nói là buổi tối sẽ dẫn chồng đến mà.”

“Được được được, buổi tối em nhất định sẽ trịnh trọng giới thiệu người đàn ông anh tuấn, tiêu sái, ngọc thụ lâm phong đứng bên cạnh em là chồng của em.” Ngũ Mị thật lòng cảm thấy Thẩm Lục Gia nên cầm tinh chó săn, bởi vì anh không từ bỏ bất kỳ cơ hội biểu hiện quyền sở hữu của mình.

“Buổi tối qua bên đó, có muốn mua bắp rang không?” Thẩm Lục Gia đang lái xe chợt nói ra một câu.

“Mua bắp rang?” Ngũ Mị giật mình cười: “Thịnh Hoàn Tuyên là người có mắt cao hơn trời, nếu như có thể, anh ta nhất định sẽ yêu cầu lập ra quy định khi xem phim không được ăn bắp rang, vậy mà anh lại muốn một mình ở đó ăn bắp rang khi đang xem phim của anh ta, anh muốn làm anh ta tức đến chết sao?”

Trong lời nói của cô có sự quen thuộc với Thịnh Hoàn Tuyên khiến Thẩm Lục Gia hơi ghen ghét: “Chỉ là anh nghe nói con gái khi xem phim đều thích ăn bắp rang.”

Ngũ Mị nhạy bén nắm được mấu chốt câu nói kia của anh – “Nghe nói”, cô không nhịn được trợn to hai mắt hỏi “Chẳng lẽ anh chưa từng xem phim ở rạp chiếu phim à?”

Giọng điệu của cô khiến Thẩm Lục Gia có chút ngượng ngùng: “Trừ lúc học tiểu học trong lớp có tổ chức đến rạp chiếu phim xem “Mẹ yêu con lần nữa đi”, “Nhật ký Tam Mao nhập ngũ” gì đó, hình như anh thật sự không đến rạp chiếu phim nữa, cũng chưa từng xem trên máy tính, bởi vì trung bình xem xong một bộ phim sẽ mất hai tiếng, quá phí thời gian rồi. Nếu như anh nhớ không lầm, sau khi trưởng thành hình như chỉ xem qua “Matrix”, cũng là do lúc ấy đang nghiên cứu toán học ma trận, cho nên mới xem.”

Ngũ Mị cảm thấy sét đánh đùng đùng trên đầu, người vừa mới thăng chức làm chồng của cô vừa nhìn đã biết là nam chính trong truyện cán bộ cao cấp điển hình, sao cuộc sống lại đơn điệu buồn tẻ giống như người trên núi vậy, lúc này Ngũ Mị mới hiểu tại sao Thẩm Lục Gia được gọi là “Working machine” rồi.

Chỉ là cô còn chưa từ bỏ ý định, “Anh có xem Titanic chưa?” Đây chính là bộ phim mà mấy bác bán rau ngoài chợ cũng có thể kể say sưa vài câu “Đoạn Rose và Jack ở đầu thuyền ôm nhau trước gió biển thật sự làm cho tôi nhớ tới cảm giác ngồi sau chiếc xe đạp Nhị Bát Phượng Hoàng mới toanh khi còn trẻ, gió thổi vù vù…”

Thẩm Lục Gia lắc đầu: “Không có, chỉ là lúc giúp Hương Giang làm thuyền riêng, anh ấy nói chuyện về thuyền bè với anh có nhắc đến Titanic, anh biết đại khái nội dung phim nói gì.”

Ngũ Mị trầm mặc.

Thẩm Lục Gia lại cho rằng cô đang chê anh không có tế bào lãng mạn, lái xe đến ven đường thì ngừng lại, nắm chặt tay cô, hơi sốt ruột nói: “Nếu em thích xem phim thì anh có thể xem cùng em, sau này mỗi một bộ phim được chiếu chúng ta đều đi xem nhé, có được không?”

Khi các cô gái lần đầu tiên rơi vào bể tình luôn thích dùng những thứ gọi là lãng mạn và tình cảm để chia nhỏ hạnh phúc của mình thành những mảnh vụn, nhưng Ngũ Mị đã sớm vượt qua thời con gái ngốc nghếch, cho nên cô tuyệt đối sẽ không bởi vì chuyện người yêu của mình không thể tán gẫu với mình về phim ảnh, văn vẻ, ví dụ như nói một câu đắt giá thế này “Trên đời này có nhiều thành phố như vậy, trong thành phố có nhiều quán rượu như thế, mà cô ấy lại cố tình đi vào lòng của tôi” mà bi thương kết luận rằng bản thân tìm thấy một cọc gỗ không hề thú vị, sau này nhất định sẽ không thể hiểu ý nhau, cùng nhau đi đến hết đoạn đường đời. Ngược lại, cô cảm thấy Thẩm Lục Gia là người có nề nếp, lịch trình một ngày bận rộn thế này vẫn có thể đi với mình, rút ra thời gian đi cùng cô là đáng quý cỡ nào. Trên thế giới này, tổng giám đốc thật sự không phải đều rảnh rỗi giống như trên TY, hay trong tiểu thuyết miêu tả, có thể vì nữ chính trẹo chân mà tùy ý bỏ lại cổ đông trong phòng họp rồi chạy như bay đến cứu người đẹp.

“Anh không cần chiều theo ý em thế này đâu, thật ra thì em cũng không quá thích xem phim, hơn nữa mấy bộ phim dở càng ngày càng nhiều.” Ngũ Mị cười híp mắt đưa tay nhéo nhéo gương mặt của Thẩm Lục Gia. Thật ghen tỵ đấy, chưa bao giờ dưỡng da, nhưng làn da vẫn tốt như thế.

“Anh sợ em chê anh chán. Người khác đều nói vợ chồng phải có chung sở thích mới có thể giữ gìn, kéo dài cuộc hôn nhân.” Thẩm Lục Gia không biết thẹn nói cho Ngũ Mị biết lúc anh ở nước Anh học tập, mấy người bạn đều ăn ý đánh cược anh nhất định sẽ không cưới được vợ, bởi vì theo lời bọn họ nói, ở cùng với anh có cảm giác giống như ở cùng với siêu máy tính biết nhả ra riền, tuy rằng biết nhả ra tiền rất tuyệt, nhưng mà mỗi ngày đều đối mặt với máy tính, ngay cả tiến sĩ máy tính còn muốn ói, chứ đừng nói tới con gái.

“Lục Gia, anh không tin em hay là không tin bản thân mình? Mặc dù thời gian chúng ta quen biết không lâu lắm, nhưng mà gả cho anh, cũng chẳng phải là do đầu óc không sáng suốt nhất thời xúc động, anh là người như thế nào, em là người rõ nhất, người em yêu chính là anh, cho nên anh cứ là chính anh, không cần phải cố gắng chiều theo em, em không có ngây thơ và ích kỷ như vậy đâu. Anh hiểu ý của em chưa?” Ngũ Mị thu lại dáng vẻ lơ là lúc nãy, ngồi nghiêm chỉnh hơn.

Thẩm Lục Gia cười khổ: “Anh hơi sợ, em quá tốt, anh luôn lo sau này em sẽ phát hiện ra con người thật của anh, trừ biết kiếm tiền ra, thì không có gì để nói.”

Ngũ Mị đột nhiên cảm thấy giống như có một bầy ong bay vào trong ngực, phát ra tiếng vù vù, cô hơi chua chát trở tay chỉ vào mình: “Em quá tốt?”

Thẩm Lục Gia nhìn cô, nghiêm túc gật đầu. Nam và nữ trong tình yêu, cho dù có ưu tú đến thế nào đi nữa thì cũng sẽ rơi vào hố sâu tự nghi ngờ bản thân mình, mất đi lòng tin. Ngũ Mị vươn hai tay ra, ôm cổ anh, vùi mặt vào ngực anh, thấp giọng nói: “Thẩm Lục Gia, anh có hiểu không, đối với em mà nói, người quá tốt là anh, người thật sự phải sợ chính là em, em không thể làm một người vợ tốt được, mẹ của anh cũng không thích em, người sợ mới là em.”

Thẩm Lục Gia có chút hối hận khi mình khơi mào đề tài này: “Không, em rất tốt, thật đấy, anh yêu em, bà xã.”

Ngũ Mị vừa muốn đáp lại lời thổ lộ nóng bỏng của anh thì có một vị cảnh sát giao thông trung niên đi tới, tay phải mang găng tay trắng gõ một lực lớn lên cửa kính xe. Thẩm Lục Gia vội vàng hạ cửa sổ xe xuống: “Đồng chí, có chuyện gì thế?”

Cảnh sát giao thông nghiêm mặt chỉ vào biển báo “Cấm đậu xe” cách đó không xa: “Nơi này không cho phép đậu xe.” Vừa dứt lời lại liếc thấy trên áo sơ mi của Thẩm Lục Gia có vết son môi nhàn nhạt, gương mặt càng căng ra: “Ban ngày, hai người nên chú ý một chút.” Nói xong, tiện tay đưa một tờ giấy vào tay Thẩm Lục Gia.

Thẩm Lục Gia không rõ nguyên do, nhưng vẫn tử tế móc ra 200 đồng.

Đợi đến lúc cảnh sát đi, Ngũ Mị mới để ý đến vết son môi mà cô in lên trong lúc dựa vào ngực của Thẩm Lục Gia, tựa vào lưng ghế không khỏi bĩu môi: “Chú cảnh sát đó nghĩ gì thế. Có mấy người đứng đắn biết chơi xe chấn à, vẫn đang ban ngày ban mặt mà.”

Nhưng Thẩm Lục Gia hơi khó xử khởi động xe, thật ra anh vẫn muốn thử xem cùng cô làm trong xe có cảm giác gì…

Ban đêm, Thẩm Lục Gia và Ngũ Mị đúng hẹn đến phòng chiếu phim ở Đỉnh Ngôn. Thịnh Hoàn Tuyên đã đến, cùng đến với anh ấy còn có bốn nam hai nữ.

Thịnh Hoàn Tuyên thấy khuỷu tay Ngũ Mị được một người đàn ông anh tuấn nắm lấy, lại nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương chói mắt trên tay cô thì cười rộ lên: “Chúc mừng.”

Ngũ Mị xoay mặt nhìn Thẩm Lục Gia, sóng mắt khẽ động: “Cảm ơn đạo diễn Thịnh, đây là chồng của tôi, Thẩm Lục Gia.”

Thịnh Hoàn Tuyên lại giới thiệu mấy người bạn của mình cho bọn họ, nhưng khi giới thiệu đến cô gái trẻ tuổi trong đó, lại nghe thấy giọng nói vênh váo hung hăng của cô gái đó: “Không cần giới thiệu nữa, tôi biết cô ấy.” Địch ý trong giọng nói của cô ta vô cùng rõ ràng, dường như người đàn ông đi cùng với cô ta có chút lúng túng, vừa kéo tay của cô ta, vừa thấp giọng kêu: “Trân Ni, Trân Ni, em muốn làm gì?”

Ngũ Mị nhìn kỹ gương mặt của cô gái đối diện, lúc này mới nhận ra: “Thì ra là cô Kiều Trân Ni.”

Kiều Trân Ni vùng khỏi cánh tay của bạn trai: “Tôi thấy thông tin Nguyễn Hàm và cô giải trừ hôn ước ở trên báo, hừ hừ, cô đúng là thật bản lãnh, Nguyễn Hàm vừa mới quăng cô đi, cô lại nhanh chóng quyến rũ một người khác, tôi càng muốn vạch trần bộ mặt thật của cô!” Nói xong liền nóng nảy khó nhịn nhìn sang Thẩm Lục Gia, giống như tố cáo nói: “Anh Thẩm đúng không, tôi tên là Kiều Trân Ni, là người phụ nữ bên cạnh anh đã từng đùa bỡn tổn thương đến anh họ của tôi, anh tôi tên là Kiều Bỉ Đức, năm đó anh ấy cũng tốn không ít tiền trên người Ngũ Mị, kết quả lại bị Ngũ Mị làm gãy một chân, suýt chút nữa trở thành người tàn phế. Nếu như không phải Nguyễn Hàm ngăn lại, Ngũ Mị, cô cho rằng cô có thể ung dung sống tới ngày hôm nay?”

Sắc mặt Ngũ Mị hơi trắng bệch, cô không thể giống như trước kia, không kiêng nể gì đánh trả người khác, cô càng không thể ở trước mặt nhiều người thế này nói ra Kiều Bỉ Đức có mưu đồ gì với cô, bởi vì cô không phải là Ngũ Mị cô độc kia nữa, cô là vợ của Thẩm Lục Gia, cô không thể làm mất thể diện của anh.

Thẩm Lục Gia có thể cảm giác tay trái của người bên cạnh run nhè nhẹ, người anh yêu nhất giống như đang bị người khác dùng kim đâm. Cô gái được anh yêu thương giống như châu ngọc, là vì anh có mặt ở đây, mới bị bó tay chịu trói. Nếu không phải vì cái trò xiếc của Kiều gì đó, thì cô cũng không thể thành vị hôn thê của Nguyễn Hàm. Nhưng cho dù trong lòng có giận cá chém thớt lên người nhà họ Kiều, thì vẻ mặt của Thẩm Lục Gia vẫn như cũ, anh thậm chí còn cưới nho nhã lễ phép với Kiều Trân Ni: “Cô Kiều, tôi rất rõ vợ của tôi là người thế nào, không cần cô đến giúp tôi thấy rõ bất cứ chân tướng gì. Hơn nữa tôi cho rằng, một người đàn ông độc lập, thông minh, khỏe mạnh thì không thể nào bị một cô gái đùa bỡn được, về chuyện mà anh cô gặp phải, tôi rất lấy làm tiếc. Còn về chuyện Nguyễn Hàm và vợ của tôi hủy hôn, tôi hơi ngượng khi nói cho cô biết, chính là vì để có được cô ấy.” Nói đến đây, anh xoay mặt sang, ánh mắt dịu dàng nhìn Ngũ Mị, sự dịu dàng trong mắt gần như được thể hiện rõ: “Tôi không thể không đi ngược với nguyên tắc trước giờ của mình, dùng một chút uy hiếp nho nhỏ với anh Nguyễn, anh ta mới đồng ý hủy bỏ hôn ước tạm thời đó. Đương nhiên, nếu cô không tin, bây giờ có thể gọi điện cho anh Nguyễn để tự mình chứng thực.”

Cho dù Kiều Trân Ni có mười lá gan, cô ta cũng không dám chứng thực với Nguyễn Hàm cái gì, hơn nữa lời nói của người đàn ông này vốn có sự uy hiếp, phụ nữ nhà họ Kiều dựa vào nhà họ Nguyễn là sự thật không cần tranh cãi, nhưng người đàn ông này lại có thể uy hiếp Nguyễn Hàm, ngụ ý chính là anh vốn không để nhà họ Kiều vào mắt.

“Ngũ Mị là bạn tốt của tôi mời tới, tôi không muốn cô ấy không vui, vị tiểu thư này, xin mời cô về đi.” Thịnh Hoàn Tuyên cũng ra lệnh đuổi khách. Thật ra thì anh ấy cũng không quen cô Kiều này, là bạn gái của Lý Tử Du dẫn tới. Lý Tử Du chắp tay với mọi người, nói xin lỗi: “Hoàn Tuyên, xin lỗi, tôi dẫn cô ấy đi trước.”

Cho dù Kiều Trân Ni không cam lòng, cũng chỉ có thể oán hận liếc nhìn Ngũ Mị, giậm chân tức giận đùng đùng bỏ đi.

“Đạo diễn Thịnh, tối nay thật sự xin lỗi.” Đối với việc bảo vệ cô lúc nãy của Thịnh Hoàn Tuyên, cô không thể không chào hỏi.

“Nên nói xin lỗi là tôi. Cô Kiều kia là bạn gái của người bạn tôi dẫn tới, cô biết đấy, không phải đàn ông nào cũng có mắt tìm phụ nữ đáng tin như anh Thẩm.” Thịnh Hoàn Tuyên thấy bầu không khí phòng chiếu phim hơi hạ xuống, liền nói vài câu dí dỏm. Mấy người còn lại đều trong giới nghệ thuật, tính cách lầm lì, tình cờ gặp nhau ở chỗ này, đương nhiên sẽ không thân thiện, tùy ý nói vài câu xã giao lập tức chọn vị trí ngồi xuống.

Ngũ Mị đột nhiên cảm thấy mình hoàn toàn không có hứng thú xem phim này rồi, gần như định lập tức chào hỏi rời khỏi, nhưng Thẩm Lục Gia nắm tay cô, nhìn cô thật sâu, dịu dàng và kiên định dắt cô đi về vị trí dãy phía sau.

Thịnh Hoàn Tuyên cũng ra hiệu cho trợ lý, phòng chiếu phim chìm vào bóng tối rất nhanh.

Từ màn ảnh sáng lên, trong màn ảnh xuất hiện một hộp nhạc hình trái tim, một cô gái mặc váy trắng bằng nhựa đang không ngừng xoay tròn trong hộp nhạc. Màn ảnh lại từ từ chuyển ra xa, một nhóm các cô gái mặc váy múa ballet vất vả luyện tập, nữ chính – Hoan Thấm cũng ở trong đó, cô không xuất sắc, thường không theo kịp tiết tấu của đồng nghiệp, lúc nào cũng đón nhận ánh mặt nghiêm nghị nhắc nhở của giáo viên vũ đạo.

Cảnh mở đầu của phim cũng rất bắt người. Ngũ Mị đã xem qua kịch bản, cho nên đối với cô mà nói tình tiết không đủ lực hấp dẫn, nhưng mà cho dù như thế, hiệu quả xử lý ánh sáng tuyệt vời của Thịnh Hoàn Tuyên vẫn làm cho từng phân cảnh chan chứa vẻ đẹp hài hòa của phương Đông, làm người khác không rời mắt được.

Qùa sinh nhật của Hoan Thấm lúc 16 tuổi là một đôi giày múa ballet, khoảng khắc mang đôi giày này vào, tất cả đều thay đổi. Cô lâng lâng như những đóa mây trên trời, động tác có khó khăn hơn nữa cũng đều trở nên nhẹ nhàng và đơn giản hơn. Giáo viên chưa bao giờ khuyên cô bỏ múa, ngược lại còn cho rằng cô là thiên tài hiếm thấy, chỉ là khả năng giác ngộ chậm một chút. Thật ra cũng không chậm, Hoan Thấm vào tuổi 18 đã ung dung tiến cào cuộc thi múa ballet quốc tế, sắp tiến tới con đường nổi tiếng.

Nhưng vào đêm trước trận chung kết, giày của cô bị mất. Cô giống như nổi điên tìm kiếm giày của mình, rốt cuộc nhá nhem tối cô mới phát hiện giày múa của mình đang bị một người phụ nữ ngồi trên xe lăn cố ý làm hỏng. Hoan Thấm đoạt lại đôi giày kia, không ngờ người phụ nữ do Yến Tu Minh đóng vai lại nói cho cô ấy biết chủ nhân của đôi giày này.

Yến Tu Minh kể cho cô nghe câu chuyện của mình, cô ấy có một người em gái song sinh, ban đầu đều là múa ballet, em gái quá xuất sắc, cô ấy cảm thấy áp lực, nên mới chuyển sang múa hiện đại, muốn đi đường tắc đánh bại em gái. Đôi giày này vốn là của em gái, là lần đó sau khi em gái uống say vô tình nói ra bí mật này. Cô ấy mới biết tại sao em gái có thể không cần vất vả luyên tập nhưng vẫn có thể nhận được tất cả tiếng vỗ tay, cô ấy sinh lòng oán hận và ghen tị, cũng không thể chịu được “thiên tài” như thế, nên đã tính kế cùng chìm chết em gái, nhưng cô ấy lại được cứu sống, hơn nữa còn thuận lợi giấu được mọi người, biến mình trở thành em gái. Mạo danh tên của em gái mình sống tiếp nhận lấy ánh hào quang. Nhưng trong lòng cô ấy vẫn chưa thỏa mãn, tại sao cô ấy không thể lấy thân phận của mình để hưởng thụ tất cả vinh quang, tại sao phải sống thay người đã chết. Một lần thi đấu ở Mỹ, cô ấy gặp người đàn ông từng có mối tình ngắn ngủi với em gái, tên là Biên Vũ, bởi vì mới gặp lần đầu nên cô ấy tỏ ra không quen biết với anh ta, làm anh ta nghi ngờ, người đàn ông tra ra chân tướng nên tìm cô ấy tranh cãi, kết quả xảy ra tai nạn xe, Biên Vũ tử vong ngay tại chỗ, mà cô ấy thì mất đi hai chân trong trận tai nạn đó.

Hoan Thấm cũng không nhận được bài học kinh nghiệm gì từ người đi trước, ngược lại còn dạy cô nghĩ ra một cách giải quyết vấn đề này lặng lẽ phòng trừ tai họa sau này, cô đẩy người phụ nữ do Yến Tu Minh đóng vai vào trong sông, cầm lại đôi giày múa, đạt được quán quân. Hoan Thấm tin kết cục của việc theo đuổi danh lợi chưa hẳn đều sẽ bi thảm như vậy. Chỉ cần biết cách khống chế, danh và lợi có thể làm một người vui vẻ. Con đường của Hoan Thấm thuận lợi đến năm 28 tuổi thì tuyên bố ngừng múa, cô giấu đôi giày múa thần bí kia, kết hôn, sinh một đôi song thai con gái. Ngoài dự tính của mọi người, cô cố gắng ngăn hai đứa con tiếp xúc với vũ đạo. Hai đứa con bình yên trưởng thành đến năm 20 tuổi, không ai thích múa cả. Hoan Thấm thở dài nhẹ nhõm, nhưng mà cô thật không ngờ lúc này “đôi giày” lại biến thành một người đàn ông tuấn tú, hai chị em cùng yêu người đàn ông đó, nhưng người mà người đàn ông yêu là cô chị gái. Hai nữ một nam đến bãi biển nghỉ phép, và biển động đã cướp đi sinh mạng của cô chị gái. Trước khi anh rể tỉnh lại, cô em gái muốn cướp đoạt nên đã thỉnh cầu mẹ Hoan Thấm để cô “trở thành” chị gái…

Hai tiếng rưỡi, mặc dù chế tác ở phần hậu kỳ vẫn còn rất thô, nhưng 《 Vũ! Vũ! Vũ! 》 đã có thể làm cho người ta đủ kinh ngạc.

Phòng chiếu phim sáng đèn lần nữa thì có tiếng vỗ tay vang lên, một người bạn họa sĩ nào đấy của Thịnh Hoàn Tuyên khoa trương đứng lên: “Lão Thịnh, bộ phim này tuyệt đối là đỉnh cao mới của anh, tiết tấu khống chế quá tuyệt vời, nhất là sau khi hai đứa con gái song sinh của Hoan Thấm chào đời, tôi vốn tưởng rằng anh sắp xếp cho hai chị em gái cùng thích vũ đạo, như vậy câu chuyện sẽ vừa đúng thành một hình tròn, không ngờ anh tạo ra bước đột phá, tình yêu hình thành từ một đôi giày múa màu đỏ, thật là tuyệt.”

Thịnh Hoàn Tuyên cười lên: “Anh thật là hiểu ý tôi, kịch bản vốn thật như anh đã nghĩ, là sau khi Ngũ Mị xem kịch bản đã đề nghị tôi đổi thành như vậy. Người anh nên khen là cô ấy.”

Ngũ Mị cười cười, nói mấy câu đơn giản với Thịnh Hoàn Tuyên về đề nghị xử lý độ nét của các phân đoạn xong, liền kéo Thẩm Lục Gia rời khỏi.

“Chúng ta đi bộ một lát đi.” Ra khỏi cửa chính Đỉnh Ngôn, Ngũ Mị chợt đề nghị.

“Được.” Thẩm Lục Gia nắm tay cô để vào trong túi áo bành tô của mình, cười nói: “Bộ phim này rất hay, nhất là tình tiết em thiết kế ở khúc sau, thật sự làm người ta bất ngờ.”

“Thật ra thì, lúc trước em thay đổi như vậy là có tư tâm của mình.” Ngũ Mị ngửa đầu nhìn bầu trời, sao đầy cả trời, nhất định ngày mai là một ngày có thời tiết tốt: “Lúc 16 tuổi thi đại học, em chọn ngành tâm lý học, cả đầu đều chỉ nghĩ tại sao tình yêu của cha mẹ lại thiên vị như thế; sau này đến Pháp sửa thành ngành truyền thông, cũng là mưu kế của Cố Khuynh Thành, cô ta nói tin đồn chính là công cụ giết người có giá thành thấp nhất ở trên đời này, đối với con gái mà nói, học cách nắm bắt dư luận và không kiêng kỵ dư luận, thì sẽ không có gì đánh bại được bạn. Cho nên Yến Tu Minh nhận bộ phim này cũng là do em cố gắng thúc đẩy. Em vốn định mượn khi chiếu bộ phim này sẽ tuôn ra tin tức cô ta có con riêng, từ trước đến nay loại tình tiết chị em tranh giành tình yêu với nhau luôn là điểm nóng của dư luận. Thậm chí ngay cả mỗi bước của dư luận em cũng đều tính toán kỹ. Nhưng mà có lẽ là do nhiều năm không gặp, em thay đổi, cô ta cũng thay đổi. Em không ngờ cô ta có thể buông bỏ hết tất cả.” Nói tới đấy, Ngũ Mị khẽ cười khổ.


“Không, thật ra em vẫn có thể dựa theo kế hoạch lúc đầu mà tiến hành.” Thẩm Lục Gia nắm bả vai cô: “Là em thiện lương, không đành lòng lợi dụng đứa bé Hạ Thiên kia.”

Thiện lương? Ngũ Mị tự giễu cười rộ lên, “Không, em là người thiếu tình mẫu tử, nói thật, em cũng chẳng ngờ em để cho cha con họ nhận nhau. Thật ra thì em chỉ vì anh, anh quá tốt, chính trực, rộng lượng, có trách nhiệm, em sợ anh thất vọng vì em, mới đồng ý giao chuyện của Hạ Thiên cho anh xử lý.”

Thì ra lại là vì anh, Thẩm Lục Gia cảm động đưa tay ôm cô vào trong ngực, cúi đầu chạm trán vào trán của Ngũ Mị: “Mặc kệ nói thế nào, thì trong lòng anh, em chính là người phụ nữ tốt nhất trên thế giới này.”

Dáng vẻ anh nghiêm túc đứng đắn làm Ngũ Mị hơi muốn khóc, cô nhẹ nhàng đấm vào anh: “Số lượng lấy mẫu không đủ để đưa ra kết luận chính xác.”

Thẩm Lục Gia có chút không hiểu: “Lấy mẫu?”

Ngũ Mị cố kìm vẻ ghen tuông trong ánh mắt, nói một câu chuyện cười cho Thẩm Lục Gia: “Có người ngoài hành tinh đáp xuống trong một hoàng cung ở Trái Đất, bọn họ bắt rất nhiều thái giám trong cung, sau đó từng người từng người cởi quần của họ, thì người ngoài hành tinh rút ra được một kết luận: Đàn ông trên Trái Đất đều không có tiểu đệ đệ. Bọn họ đưa ra kết luận như vậy là vì họ không thể cởi quần của Hoàng đế. Anh chưa gặp hết tất cả các cô gái trên thế giới này, sao anh có thể nhận định em là người tốt nhất trên thế giới?”

Thẩm Lục Gia biết đây là cô không không biết xấu hổ, mới cố ý tranh luận cùng anh, cười cười nhéo mũi của cô: “Nghịch ngợm gây sự. Trong lòng anh, em chính là người phụ nữ tốt nhất, đẹp nhất trên thế giới này.”

“Sao anh không hỏi em chuyện của Kiều Bỉ Đức?” Đầu Ngũ Mị tựa vào cổ Thẩm Lục Gia, nhỏ giọng hỏi.

“Tại sao phải hỏi? Anh tin nếu như em nói cho anh biết anh ta làm gì với em, e rằng anh sẽ muốn tự tay biến anh ta thành người tàn phế.”

“Kiểu Bỉ Đức bỏ thuốc em, anh biết em học tâm lý học mà, mấy thứ thuốc gây ảo giác em rõ hơn ai hết. Lúc đó em mới 21 tuổi, nhất thời tức giận nên trực tiếp bỏ thuốc quá liều lượng vào trong ly rượu của anh ta, sau đó vẫn còn tức giận, dùng bức tượng thiên thần bằng đồng đánh gãy chân anh ta.”

Sắc mặt Thẩm Lục Gia trầm xuống, khẽ nhìn về phương xa, “Quả nhiên anh nói không sai, em vừa nói như thế, anh càng muốn tự thân ra tay rồi, đánh gãy hết ba cái chân của anh ta.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: Cuncute, My Nam Anh
     

Có bài mới 10.12.2018, 21:23
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hồ Ly Bang Cầm Thú
Đại Thần Hồ Ly Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.11.2013, 23:35
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 189
Được thanks: 473 lần
Điểm: 35.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh - Điểm: 63
Chương 76.1: Khi mặt trời mọc sẽ kết thúc bi thương.
Edit: phuogot_93
Beta: Hiên Viên Linh+Phong Nguyệt+phuogot_93

Chủ nhật, Hạ Thương Chu và Hạ Thiên bay đến Mỹ. Buổi tối hôm trước, Thẩm Lục Gia nói tin tức này cho Ngũ Mị, hơn nữa còn biểu hiện tôn trọng ý kiến của cô, tùy cô có muốn đến sân bay đưa tiễn hay không.

Ngũ Mị chống má hỏi anh: “Vậy anh hi vọng em đi à?”

Thẩm Lục Gia suy nghĩ một chút, thành thật nói: “Anh cũng không biết.”

Ngũ Mị nhún nhún vai: “Em không muốn đi, em muốn ngủ nướng.” Nói xong thì đá bay dép lê, nằm lên giường.

“Bà xã, anh có hai việc muốn bàn bạc với em.”

“Nói đi.”

“Em xem, chúng ta đã kết hôn, anh là đàn ông, không thể đã kết hôn rồi mà vẫn còn ở nhà trước khi cưới của bà xã. Anh cũng có mấy căn hộ, em xem em thích căn nào, chúng ta trang hoàng cho tốt rồi chuyển vào ở. Đương nhiên, nếu em nói không thích tài sản đất đai nhà họ Hạ, thấy căn nào đang xây hoặc cho thuê chúng ta cũng có thể mua căn đó. Còn căn phòng này xem như nhà mẹ đẻ của em, em có thể về ở bất cứ lúc nào. Em nói thế có được không, bà xã?”

Ngũ Mị buồn cười nhìn Thẩm Lục Gia: “Được rồi, anh là chủ gia đình, anh quyết định là được. Em lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó, đi theo Thẩm Lục Gia.”

Thẩm Lục Gia hưng phấn hôn cô một cái: “Năm ngoái, Thanh Huy Viên bắt đầu mở bán, anh đã giữ lại một căn hộ kiểu duplex, xấp xỉ khoảng 792 mét vuông. Điều kiện bên đấy rất tốt, vị trí cũng không tồi, cách nơi này của em cũng không xa.”

Ngũ Mị gật đầu: “Ừ, được.”

“Chuyện thứ hai.” Thẩm Lục Gia hơi ngập ngừng mở miệng: “Anh muốn nói chuyện có con với em.”

Lông mày đen xinh đẹp của Ngũ Mị hơi nhíu, một lúc lâu sau cô mới nói nhỏ: “Em vẫn chưa chuẩn bị tốt. Nói thật, em có chút sợ hãi. Không phải sợ đau, em sợ bản thân không gánh vác nổi một sinh mệnh khác. Em không biết làm một người mẹ tốt như nào, em sợ bản thân sẽ hủy hoại cuộc sống của một đứa trẻ. Đương nhiên trong lòng em càng sợ sẽ hủy hoại cuộc sống của chính mình. Em thừa nhận nghĩ như vậy là ích kỷ, em rất coi trọng bề ngoài, em sợ có thể sẽ biến dạng, mập mạp, trở nên không xinh đẹp, em càng sợ sau khi sinh con sẽ không còn là mình, trở thành một người phụ nữ mỗi ngày sống trong tã và sữa của trẻ con. Lúc em dạy học ở trường Ngoại ngữ, các đồng nghiệp nữ bên cạnh từ khi sinh con, trọng tâm câu chuyện mỗi ngày đều là nhờ người mua sữa bột nhập khẩu, màu sắc phân của đứa trẻ bình thường hay không bình thường, hôm nay bảo bối lại nói thêm được một chữ, trong mắt các cô ấy ngoài khối thịt rớt xuống từ trên người mình ra thì không nhìn thấy cái gì khác. Những lúc như thế, em lại cảm thấy trẻ con giống như quái vật vậy, cắn nuốt giấc mộng, tinh lực và cả tình yêu của cha mẹ chúng. Cho nên, em rất sợ, anh có thể hiểu cảm giác này không? Lục Gia.”

Thẩm Lục Gia nắm tay cô: “Anh hiểu rõ. Anh biết em vẫn chưa sẵn sàng. Nhưng mà không sao, em muốn khiêu vũ thì cứ khiêu vũ trước, đợi đến khi em sẵn sàng, lúc nào bằng lòng sinh thì chúng ta sẽ có con.” Kết hôn là vì yêu nhau, không phải vì để cô sinh con cho anh. Đương nhiên ý nguyện của cô quan trọng hơn.

“Cảm ơn anh, ông xã.” Ngũ Mị cảm động, vươn tay ôm cổ Thẩm Lục Gia.

“Chúng ta đi ngủ thôi.” Thẩm Lục Gia nhanh nhẹn mở ngăn kéo ở tủ đầu giường, lấy Durex bên trong ra

“…” Ngũ Mị trợn to mắt, đàn ông vĩnh viễn đều là người như vậy.

Bởi vì 10 giờ 45 phút sáng hôm sau cha con Hạ Thương Chu đã bay nên Thẩm Lục Gia thức dậy sớm. Ngũ Mị vẫn đang ngủ, tối hôm qua kịch liệt quá nên cô ngủ rất say. Thẩm Lục Gia cẩn thận hôn nhẹ lên trán cô, mới nhẹ chân nhẹ tay xuống giường đi rửa mặt.

Sau khi ra cửa, anh lái xe thẳng đến công viên nhỏ gần sân bay, anh và Tô Quân Nghiễm đã hẹn đón Hổ Phách ở đó.

Đợi khoảng 10 phút, chiếc Volvo của Tô Quân Nghiễm xuất hiện trong tầm mắt của anh. Thẩm Lục Gia xuống xe, đi về phía chiếc xe Volvo.

Tô Quân Nghiễm cũng ôm con gái xuống xe. Hổ Phách thấy Thẩm Lục Gia từ xa đã vẫy tay về phía anh: “Chú Thẩm.” Cô bé đang thay răng, nói chuyện có chút khó khăn. Thẩm Lục Gia nghe được bật cười, ôm cô bé từ trong cánh tay bạn tốt, nói đùa: “Hổ Phách, sao răng cửa của cháu chỉ còn lại một cái thế hả?”

Hổ Phách che miệng, muốn trả lời nhưng lại thấy mở miệng không tiện, lúc này mới buồn bã hé miệng nói: “Cháu đang thay răng, mẹ nói mỗi người đều phải thay răng, chú Thẩm đừng cười cháu, thay răng chứng tỏ là cháu trưởng thành rồi.”

Tô Quân Nghiễm nhạy cảm phát hiện chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái của bạn tốt, trêu ghẹo nói: “Lục Gia, cách mạng thắng lợi rồi, chúc mừng chúc mừng.”

Thẩm Lục Gia cũng cười vui vẻ: “Tớ mới lĩnh giấy chứng nhận, đợi một thời gian nữa sẽ mời các cậu uống rượu.”

“Mẹ cậu có biết không?” Tô Quân Nghiễm biết được chút ít nội tình.

Sắc mặt Thẩm Lục Gia trầm xuống: “Bà ấy chưa biết.”

“Cậu vẫn nên nói sớm cho bà ấy, còn hơn là để bà ấy nghe được tin tức từ người khác.”

Thẩm Lục Gia gật đầu.

Tô Quân Nghiễm vỗ vai anh: “Đừng lo lắng. Ban đầu cha tớ cũng không đồng ý cho tớ và Ngu Cảnh ở cùng nhau, sau này cũng bị dao động đấy thôi. Đúng rồi, gần đây cậu có liên lạc với Phó Tư không? Tớ gọi điện thoại cho cậu ấy vài lần nhưng không được, không lẽ người này ở Moscow ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, đến cả bạn bè cũ cũng không thèm quan tâm?”

“Lần trước tớ đến lấy nhẫn cũng có liên lạc với cậu ấy. Trong điện thoại cảm giác tâm trạng cậu ấy không được tốt.”

Tô Quân Nghiễm nâng cổ tay nhìn đồng hồ: “Chín rưỡi, cậu đưa Hổ Phách đi đi. Tớ không qua đâu, ở trong xe chờ các cậu.”

Thẩm Lục Gia biết anh ngại thân phận, không tiện xuất hiện ở sân bay nơi người đến người đi rất đông này, gật đầu thông cảm: “Tớ đưa Hổ Phách đi trước, nửa tiếng nữa quay lại.”

“Ừ, nhớ kỹ phải trả lại nguyên vẹn, đừng để cái tên nhóc thối họ Hạ chiếm tiện nghi con gái bảo bối của tớ.” Tô Quân Nghiễm đùa nói.

Thẩm Lục Gia bật cười, mới đi được hai bước lại nghe thấy Hổ Phách ở trong lòng quay đầu kêu lên: “Ba ơi, quà, quà con tặng cho Hạ Thiên vẫn ở trong xe.”

Tô Quân Nghiễm bị con gái sai cầm túi quà, đặt vào tay Thẩm Lục Gia: “Cậu cầm đi, rất nặng.”

Thẩm Lục Gia lắc đầu cười khổ, người này đúng là xem con gái như viên ngọc để nuôi, nhưng mà nếu suy nghĩ lại một chút, nếu Ngũ Mị sinh cho anh một cô con gái, chắc chắn anh cũng sẽ cưng chiều hết sức.

Phòng chờ ở sân bay. Từ xa đã thấy Hạ Thương Chu dắt tay Hạ Thiên nghiêng ngó đầu. Ở quầy cách bọn họ không xa, trợ lý Triển Học Khiêm của Hạ Thương Chu đang tiến hành thủ tục ký gửi hành lý.

“Hổ Phách!” Hạ Thiên tinh mắt nhìn thấy “người tình bé nhỏ”, kích động hô.

“Hạ Thiên! Hạ Thiên!” Hổ Phách ở trong lòng Thẩm Lục Gia ra sức vẫy hai tay. Thẩm Lục Gia đành phải bước nhanh chân hơn.

Cô không đến. Hạ Thương Chu không biết là buồn hay may mắn nữa. Buồn vì không được gặp mặt cô lần cuối cùng? May mắn vì không phải gặp mặt cô lần cuối?

Đến trước mặt họ, Thẩm Lục Gia buông Hổ Phách xuống, hai đứa nhỏ lập tức tiến lên cùng nhau, ríu rít nói chuyện.

Ánh mắt Hạ Thương Chu thương tiếc nhìn con trai bên cạnh, cúi đầu nói cảm ơn Thẩm Lục Gia: “Cảm ơn.”

“Không cần.” Thẩm Lục Gia vừa nói xong thì phát hiện giữa hai người họ lại rơi vào cục diện bế tắc không có lời nào để nói. Vì thế hai người đàn ông cao lớn cùng xoay người, nhìn hai đứa trẻ lưu luyến không rời tạm biệt nhau.

“Chú ấy là ba cậu à, dáng dấp cũng đẹp trai không kém ba tớ đâu.” Hổ Phách quay đầu nhìn Hạ Thương Chu đánh giá.

“Tớ phải đi nước Mỹ cùng ba.” Hạ Thiên cúi khuôn mặt nhỏ nhắn, giọng nói không đành.

“Nước Mỹ sao, mẹ tớ cũng từng đưa tớ đến. Vườn quốc gia Yellowstone và thác nước Niagara rất thú vị. Cậu nhớ bảo ba đưa cậu đi.” Hổ Phách nói chuyện rất chậm rãi giống như một người lớn vậy.

Lông mi dài và cong của Hạ Thiên hơi rung: “Hổ Phách, cậu sẽ nhớ tớ chứ?”

“Đương nhiên là nhớ rồi.” Hổ Phách quay đầu gọi Thẩm Lục Gia: “Chú Thẩm, có thể đưa quà tặng cho cháu không?”

Thẩm Lục Gia cười gật đầu, đưa túi quà cho cô. Hạ Thương Chu dễ dàng nhìn thấy nhẫn kết hôn trên tay anh. Trong nháy mắt, trái tim giống như bị cái gì đó nghiền qua, đau đớn hội tụ lại. Anh biết anh nên mỉm cười chúc phúc một câu: Chúc mừng. Nhưng cổ họng giống như bị chặn lại, không nói nên lời. Anh không rộng lượng và phong độ đến vậy.

Hổ Phách lập tức đặt quà tặng trên mặt đất, sau đó cởi dây buộc, lấy thứ gì đó bên trong giống như đang hiến vật quý.

“Hạ Thiên, ba quyển sách này là “A child’s history of the World, A child’s geography of the World và A child’s history of the Art” của Hillyer, là bộ sách tớ thích nhất, tặng cho cậu. Còn có tấm thiệp chúc mừng năm mới tớ viết cho cậu. Còn có bức tranh tớ vẽ, vẽ cậu đó. Đúng rồi, còn có một bộ bút màu 48 màu ở nước Anh và một cục tẩy Totoro, còn có mùi thơm.”

Thẩm Lục Gia khẽ cười, con gái bảo bối của Quân Nghiễm sắp đưa cả tài sản cho người yêu nhỏ rồi.

Mỗi câu cô bé nói, Hạ Thiên đều nghiêm túc gật đầu một cái. Đợi đến khi Hổ Phách dâng hết vật quý, cậu mới lấy balo trên lưng xuống, mở khóa, lấy cuốn album ảnh bên trong ra, có chút ngượng ngùng nhét vào lòng Hổ Phách: “Trong này đều là ảnh cha tớ chụp cho tớ, cậu giữ lại có được không?”

Hổ Phách ôm chặt cuốn album: “Tớ sẽ cất kỹ.”

Giọng nữ ngọt ngào thông báo trên loa phát thanh: “Hành khách đi New York Mỹ xin hãy chú ý, chuyến bay mang số hiệu LA7866 sẽ hết thời gian làm thủ tục vào lúc 10h15 phút, những hành khách chưa làm thủ tục mời đến quầy số 9 để tiến hành làm thủ tục. Cảm ơn!”

Hạ Thương Chu bước lên, cầm túi quà giúp con trai, xoa xoa đầu cậu bé: “Chúng ta phải đi thôi, đến giờ rồi.”

“Hổ Phách, tớ đi rồi, còn có thể là bạn tốt nhất của cậu không?”

“Đương nhiên rồi, cậu mãi mãi là người bạn tốt nhất của tớ. Chúng ta ngoắc tay nào.”

Theo câu nói, hai ngón út nhỏ bé móc lại với nhau một chỗ. Hạ Thương Chu nhìn hai đứa trẻ nghiêm túc giao hẹn, trong mắt có chút buồn. Trên thế giới này, anh không có người yêu, chỉ còn lại người thân duy nhất này. Thỏ trắng cô đơn đi đông nhìn tây, quần áo mới tốt, người cũ lại hơn. Không người nào hiểu rõ cảm giác xa cách như anh, có lẽ con người khi còn sống, cần học cách đối mặt với sinh mệnh mới như thế nào mới là quan trọng nhất, khi những thứ quan trọng lần lượt mất đi, có khi rất vội vàng, nhiều khi chúng ta còn không kịp vĩnh biệt. Mà con anh, rõ ràng là may mắn hơn anh.

Đưa tay ôm lấy Hạ Thiên, Hạ Thương Chu mỉm cười với Hổ Phách: “Hổ Phách, cám ơn cháu. Lần sau đến Mỹ, hoan nghênh cháu đến nhà chúng ta làm khách.”

“Vâng, khi nào được nghỉ học cháu sẽ đến thăm Hạ Thiên.”

Khẽ gật đầu với Thẩm Lục Gia, Hạ Thương Chu ôm con trai, bước nhanh đến trạm kiểm tra an ninh, ở đó, Triển Học Khiêm đang nôn nóng chờ bọn họ. Hạ Thiên bị ôm trong ngực vẫn ngoan cố ngoái đầu về phía bên này. Thẩm Lục Gia cũng ôm lấy Hổ Phách. Hai đứa trẻ cách biển người, ánh mắt vẫn luôn dính lấy nhau.

Cho đến tận khi không nhìn thấy ba người Hạ Thương Chu nữa, Hổ Phách mới nhớ đến nói chuyện với Thẩm Lục Gia, thì lại bị tiếng khóc thu hút ánh mắt.

Đó là một đôi nam nữ trẻ tuổi, chắc là sắp xa cách, cô gái đau lòng tựa vào vai người yêu khóc không ngừng, người con trai mặc áo lông màu xanh da trời bị ướt một mảng lớn.

“Chú Thẩm, tại sao bọn họ lại khóc thế? Không phải là có máy bay và điện thoại sao? Mỗi lần mẹ đi máy bay ra nước ngoài, chưa bao giờ gục vào người ba khóc cả.” Hổ Phách dường như không thể hiểu được.

“Bởi vì không phải mỗi lần chia xa đều có thể gặp lại...” Thẩm Lục Gia nhìn ánh mắt trong sáng như thủy tinh của cô gái nhỏ, khẽ nói.

Sau khi trả lại Hổ Phách “còn nguyên vẹn” cho Tô Quân Nghiễm, hai người mỗi người một ngả. Thẩm Lục Gia quyết định về nhà họ Thẩm một chuyến.

Vẫn là con đường núi quanh co ngoằn ngoèo như trước nhưng lá của hàng cây hai bên đường đã không còn, chỉ còn lại những nhánh cây, vì thế, con đường nhìn rộng rãi và sáng hơn mùa hè rất nhiều.

Đến nhà cũ, trong sân, cỏ cây mơ hồ có thể nhìn thấy sương đọng, chậu cây mai vàng anh gửi tới lần trước bị đánh đổ ở trên đất, chậu tử sa cũng bị thủng một lỗ lớn. Anh thở dài, dự cảm lần nói chuyện này sẽ kết thúc trong không vui.

Đẩy cửa ra, thím Trương đang cầm chổi lông gà phủi bụi xung quanh. Thấy anh, bà có chút kinh hỉ buông chổi lông gà xuống: “Lục Gia đã về à? Ôi, cháu mà gọi điện thoại cho thím trước, thím sẽ mua những món cháu thích ăn.”

“Thím không cần đặc biệt lo cho cháu vậy đâu. Mẹ cháu đâu rồi? Đang ở trên tầng sao?”

Nhắc tới Lục Nhược Nhu, thím Trương thở dài: “Ở trên tầng. Hôm trước bà ngoại cháu gọi điện cho phu nhân, khuyên bà ấy trở về Nghi Nam sống cùng bọn họ. Phu nhân không đồng ý, nói con gái đã gả đi như nước hất ra ngoài, dù chết cũng phải chết ở nhà họ Thẩm, không thể về nhà để cho người khác chê cười. Lục Gia, dì có mấy lời muốn nói, dì biết cháu bận công việc, nhưng dù bận cũng phải thường xuyên về thăm mẹ cháu một chút. Dù bà ấy có ngàn điều sai thì vẫn là mẹ cháu.”

Thẩm Lục Gia im lặng không nói, một lúc sau mới mở miệng, giọng nói trầm thấp: “Thím nói đúng. Là cháu không tốt.” Nói xong, bước chân nặng nề đi lên tầng.

Lục Nhược Nhu đang ở trong phòng ngủ nghe Côn Khúc, nữ diễn viên đang hát đến đoạn Sơn Pha Dương trong vở “Mẫu đơn đình kinh mộng”: “Không có sự hỗn loạn khó khăn từ tình yêu trai gái, bất ngờ làm lòng người u oán. Ta sinh ra là tiểu thiền quyên, lấy tên giống như thần tiên quyến. Mối lương duyên ném thanh xuân đi xa! Ai thấy ta ngủ? Nhưng lại thấy ngại ngùng. Nghĩ mơ mộng, cùng cảnh xuân chuyển động ngầm. Kéo dài đến trong lời nói? Chết đuối, hắt lên cuộc đời, không thể tra hỏi.” Nghe đến chỗ xúc động, bà thậm chí còn ngâm nga theo, đương nhiên bà tuyệt đối sẽ không bằng lòng thừa nhận ở một mình trong phòng rất cô quạnh, thế nên mới muốn bên người có thêm tiếng người.

“Mẹ.” Thẩm Lục Gia khẽ gọi.

Lục Nhược Nhu ngước mắt nhìn con trai: “Rốt cuộc cũng chịu về đây?” Nhưng tay lại di chuyển nút âm lượng, điều chỉnh âm lượng xuống thấp đi nhiều.

Trực tiếp nói thẳng với mẹ là đã kết hôn với Ngũ Mị, chắc chắn sẽ nhận được phản đối dữ dội của bà, không bằng nói rõ thân thế của cô ấy trước. Thẩm Lục Gia âm thầm cân nhắc một chút, từ từ nói: “Mẹ. Con có chút chuyện muốn giải thích với mẹ.”

Lục Nhược Nhu ngẩng đầu nhìn con trai, anh đứng ngược sáng, gương mặt cũng vì vậy mà sáng lên, rất giống với cha của anh - Thẩm Tự. Thẩm Tự. Thẩm Tự. Trong lòng Lục Nhược Nhu yên lặng nhớ kỹ cái tên này, ánh mắt xa vời.

Vẻ mặt của mẹ anh rất kỳ lạ, không biết là có đang nghe hay không, nhưng mà Thẩm Lục Gia vẫn hắng giọng một cái, bắt đầu giải thích: “Ngũ Mị không phải con gái của Cố Khuynh Thành. Tên thật của cô ấy là Yến Thím Quang, là chị gái song sinh của Yến Tu Minh. Sau này bởi vì xảy ra một chút chuyện, cô ấy bị mất liên hệ với gia đình, được Cố Khuynh Thành mang đến nước Pháp.”

Bởi vì nội tình rất phức tạp, Thẩm Lục Gia chỉ nói những tin tức mấu chốt.

Lục Nhược Nhu cười như không cười nhìn thẳng con trai, nói chậm rãi: “Nói với mẹ chuyện này để làm gì? Con cho là Ngũ Mị không phải con gái của Cố Khuynh Thành thì mẹ sẽ chấp nhận cô ta hả? Mẹ chính là ghét cô ta luôn dựa vào đàn ông mà làm việc, đương nhiên, nếu cô ta là con gái Cố Khuynh Thành thì lại càng ghét hơn.”

“Mẹ, mẹ không hiểu cô ấy. Cô ấy không như mẹ nghĩ đâu.” Thẩm Lục Gia mất công giải thích.

“Cô ta không giống như mẹ nghĩ? Mẹ thấy cô ta không như con nghĩ mới đúng. Con có biết mấy tháng trước mẹ từng mời cô ta đến uống trà, trước khi đi cô ta nói gì?” Làn da của Lục Nhược Nhu bởi vì ở lâu trong nhà nên trở lên trắng và trong suốt, mơ hồ còn mang theo màu xanh, giờ phút này bởi vì cười khẩy nhìn càng không giống với người sống, mà giống như một pho tượng bằng ngọc lạnh băng.  

“Cô ta nói: Có vào cửa hay không không quan trọng, mùa đông đến, ban đêm nằm ngủ bên cạnh không có thứ có nhiệt độ ổn định phát ra hô hấp mới là khó khăn. Như vậy, một cô gái con nhà gia giáo có thể nói những lời này ra khỏi miệng được sao?”

Thẩm Lục Gia biết ngoài miệng Ngũ Mị là người không dễ dàng tha thứ, nhất là sau khi bị đắc tội, mà tính cách mẹ của anh, anh cũng hiểu rõ hơn ai hết, tất nhiên là nói chọc vào cô, chuyện này chắc chắn là một cây làm chẳng nên non.

“Con thay cô ấy xin lỗi mẹ. Mẹ, cô ấy còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, mẹ tha thứ cho cô ấy một chút.”

Mặt trời yên lặng thay đổi góc độ, ánh sáng chiếu lên bên trái Thẩm Lục Gia, chiếc nhẫn được khảm viên kim cương của anh lóe sáng màu đỏ. Lục Nhược Nhu nheo mắt, nhìn chằm chằm vào tay trái của con trai.

“Trên tay con đeo cái gì?”

Thẩm Lục Gia bình tĩnh trả lời: “Là nhẫn cưới, mẹ.”

“Nhẫn cưới?” Lục Nhược Nhu âm trầm lặp lại một lần: “Con đeo nhẫn cưới với ai?”

“Mẹ, con và Ngũ Mị đã đăng ký kết hôn rồi.”

“Tốt! Tốt! Rất tốt! Bây giờ con trai ngoan của tôi đã học được tiền trảm hậu tấu rồi. Thật sự rất có tiền đồ!” Mặt Lục Nhược Nhu cắt không ra máu, hai tay nắm chặt tay vịn của xe lăn, mười ngón tay đâm sâu vào lớp da bọc bên ngoài, tĩnh mạch hiện trên mu bàn tay, nhìn qua rất đáng sợ.

Thẩm Lục Gia biết nhiều lời vô ích, lẳng lặng nói một câu: "Mẹ, xin lỗi." Sau đó không nói thêm gì nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn phuogot_93 về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, My Nam Anh
     
Có bài mới 10.12.2018, 21:37
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.05.2016, 17:32
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 78
Được thanks: 421 lần
Điểm: 33.55
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh - Điểm: 32
Chương 76.2:
Edit: Hiên Viên Linh
Beta: Ngoc Luyen+ phuogot_93

Tỉnh táo giống nhau, bình tĩnh giống nhau, đến ánh mắt xin lỗi cũng mang theo chút thương hại, thật giống nhau, giống y như lúc Thẩm Tự đưa cho bà ký thỏa thuận Ly hôn. Không hổ là con của ông ta! Lão già kia vì một người phụ nữ bên ngoài mà ly hôn với bà, con trai thì lừa gạt bà kết hôn với một tiểu yêu nữ, dù sao bà chỉ là một người có cũng được, không có cũng chẳng sao. Lục Nhược Nhu giận đến phát run, cầm cuốn sách trong tay ném thẳng vào đầu con trai.

Thẩm Lục Gia không ngăn cản, cũng không tránh né, mặc cho gáy sách đập vào trán, thái dương lập tức vô cùng đau nhức, sau đó hình như có máu chảy xuống, bìa sách Mẫu Đơn đình cứng rắn lại rơi xuống sàn nhà bằng gỗ, phát ra một âm thanh nặng nề.

Vốn dĩ Lục Nhược Nhu còn muốn lớn tiếng quở trách con trai mình không vâng lời bất hiếu, nhưng khi tầm mắt chạm đến cái trán đang chảy đầy máu của Thẩm Lục Gia, lập tức dừng lại. Một hồi lâu sau mới run rẩy đưa ngón trỏ ra, chỉ vào trán của anh, cắn răng nói: "Thẩm Lục Gia, giỏi lắm! Có phải con vì yêu nữ đó mà đến cả tính mạng của mình cũng không cần hay không?"

Thẩm Lục Gia giơ tay lên sờ sờ trán, không ngoài dự liệu, bàn tay đầy máu. Anh nhẹ giọng nói: "Mẹ, mẹ là mẹ của con, con rất kính trọng mẹ, nhưng cô ấy là vợ của con, con cũng muốn yêu thương, bảo hộ cô ấy, mẹ đừng làm khó con nữa, được không?"

"Cút! Cậu cút đi cho tôi! Coi như tôi chưa từng sinh ra đứa con này!" Lục Nhược Nhu cất cao giọng, quát Thẩm Lục Gia. Sau đó lại giống như nổi điên đẩy xe lăn đến trước kệ sách, ném từng quyển từng quyển sách xuống đất.

Thím Trương ở lầu dưới đã sớm nghe thấy tiếng động, chạy lên trên lầu, nét mặt lo lắng nhìn qua nhìn lại giữa hai mẹ con.

"Mấy ngày nữa con sẽ trở lại thăm mẹ." Thẩm Lục Gia khom lưng khẽ cúi chào Lục Nhược Nhu, sau đó đi ra ngoài.

Đến lối rẽ cầu thang thím Trương vội vàng kéo anh lại: "Lục Gia, vết thương trên trán cháu, để thím lấy hộp thuốc xử lý cho cháu một chút."

Vốn dĩ Thẩm Lục Gia muốn từ chối, nhưng lại sợ sau khi trở về sẽ dọa đến Ngũ Mị, cuối cùng vẫn đi theo thím Trương đến phòng ngủ của bà.

"Cũng may, ông trời phù hộ, vết thương nhìn đáng sợ, nhưng cũng không tính là sâu." Thím Trương vừa nói "A di đà Phật" vừa dùng dung dịch ô-xy già rửa sạch trán cho Thẩm Lục Gia, sau đó rắc thuốc bột cho anh, dán băng gạc lên.

Sau khi cám ơn thím Trương, Thẩm Lục Gia lái xe trở về nơi ở của Ngũ Mị. Có lẽ Ngũ Mị còn đang ngủ, anh lấy chìa khóa ra tự mình mở cửa.

Đang khom lưng đổi giày, cặp mắt xanh trong vắt của Bất Nhị nhìn băng gạc trên trán của anh, ánh mắt nghiên cứu phán xét, sau đó nó meo meo mấy tiếng, rồi đi qua cọ cọ ống quần của anh, để lại trên ống quần tây mấy sợi lông xám. Thẩm Lục Gia buồn cười phủi phủi ống quần, nhẹ bước, vào phòng ngủ.

Quả nhiên Ngũ Mị vẫn còn đang ngủ, đôi má đỏ ửng, đôi môi cũng hơi nhếch lên, không biết đang mơ thấy gì. Thẩm Lục Gia ngồi ở mép giường, cẩn thận đưa tay vén vài sợi tóc trên má của cô ra phía sau tai, sau đó im lặng nhìn dung nhan khi ngủ của cô, nhìn lông mi theo hô hấp mà hơi rung động, vành tai trắng trẻo mềm mại, tóc đen, chỉ cần nhìn cô, trái tim của anh giống như mặt hồ nước được gió xuân tháng ba ấm áp thổi qua, luôn luôn nổi lên những gợn sóng dịu dàng, thật sự là kỳ lạ.

Khi Ngũ Mị tỉnh lại đã thấy ánh mắt dịu dàng mà chuyên chú của Thẩm Lục Gia đang nhìn cô, giống như là đang nhìn kỳ trân dị bảo nào đó. Cô vừa định trừng mắt nhìn anh, lại thấy băng gạc trên trán anh, mơ hồ có vết máu màu đỏ thấm ra.

Đáy lòng căng lên, lần đầu tiên cô không kì kèo mè nheo bò từ trong chăn ra ngoài, mà là lập tức nhào vào người anh, lay bả vai Thẩm Lục Gia, nhìn chăm chú vào băng gạc trên trán anh, vội vàng nói: "Có chuyện gì xảy ra? Tại sao lại bị thương? Có phải do Hạ Thương Chu hay không? Anh ta đã thi đậu tam đẳng huyền đai Taekwondo đó, có phải anh ta ra tay hay không? Vậy thì anh cũng đánh anh ta. Không phải là anh quân tử không thèm đánh trả đấy chứ?"

Từ trước tới nay cô luôn là người không nhanh không chậm, cho dù là người cay nghiệt, trong ánh mắt cũng sẽ luôn mang theo ba phần ý cười, thong thả ung dung làm cho đối phương á khẩu không nói được câu nào, thế nhưng lúc này lại giống như pháo nổ, đùng đùng chất vấn một hồi, Thẩm Lục Gia nhìn dáng vẻ nóng nảy của cô, trong lòng như được mặt trời chiếu xuống ấm áp, không biết có bao nhiêu vui vẻ.

"Không phải anh ta, không liên quan tới Hạ Thương Chu. Là mẹ của anh. Anh nói cho bà ấy biết chúng ta kết hôn, bà có chút tức giận, cầm sách ném anh." Thẩm Lục Gia chậm rãi nói.

"Bà ấy cầm đồ gì ném anh, anh cũng đứng im chờ bà ấy ném sao? Tại sao anh không biết tránh đi. Hôm nay là cầm sách đập, ngộ nhỡ lần sau bà ấy cầm cục gạch, anh cũng để bà ấy ném anh à?!" Ngũ Mị quả thật tức chết, dáng vẻ gì đó hoàn toàn ném sau ót, ngón trỏ hận không thể chỉ lên cái trán của Thẩm Lục Gia: "Thẩm Lục Gia, cái này gọi ngu hiếu. Ngu hiếu anh có biết không!"

Thẩm Lục Gia lại cười, đưa tay ôm chặt cô: "Trong lòng bà ấy cũng khổ sở, để cho bà ấy xả giận là được. Anh cũng không ngốc, nhìn thấy bà ấy ném sách mới cứng rắn để bị ném một cái. Không có việc gì, chỉ là trầy da một chút."

Ngũ Mị lờ anh đi, đưa tay cẩn thận từng li từng tí vạch một góc băng gạc ra, bột thuốc trên vết thương bị máu thấm vào, thành dịch màu hồng, cô đụng trán của anh một cái, hỏi: "Còn đau không?"

Thẩm Lục Gia lắc đầu.

"Em nói cho anh biết, bây giờ gương mặt này không phải chỉ là của một mình anh, mà còn là của em. Nếu lần sau lại dám mang theo vết thương trở về, em sẽ không cần anh nữa." Ngũ Mị chống nạnh làm dáng cọp mẹ.

"Em bỏ được sao?" Thẩm Lục Gia hiếm khi nổi ý trêu chọc.

"Hừ." Ngũ Mị tức giận liếc nhìn anh một cái: "Vốn dĩ em thích anh chính là gương mặt anh tuấn này, nếu không còn lâu em mới gả cho anh."

Thẩm Lục Gia cố ý bày ra vẻ mặt bị thương: "Thì ra em lại là một người nông cạn như vậy, chỉ coi trọng thân xác."

Ngũ Mị hùng hồn nói: "Đều lười biếng tham ăn giống nhau, vậy tại sao gấu trúc lại khiến người ta vui vẻ, còn heo lại bị người ta ghét bỏ? Đối xử bất công như vậy không phải là do diện mạo sao?”

Bộ dáng của cô, Thẩm Lục Gia thật sự rất nghi ngờ do mình có bộ dáng đẹp mới cưới được mỹ nhân về, tâm tình tự nhiên đi xuống: "Anh cho là anh còn có rất nhiều ưu điểm khác."

Giọng nói uất ức như vậy cùng với vẻ mặt mất mát, Ngũ Mị cảm thấy nhịp tim của mình lại bắt đầu loạn nhịp, cả người của cô giống như một con gấu Koala, dựa vào ngực Thẩm Lục Gia, đôi chân dài cũng quấn trên eo anh: "Đúng vậy, trừ vẻ ngoài đẹp trai, còn rất thông minh, nhân phẩm tốt, biết kiếm tiền, nấu được món ngon. Không chỉ có như thế." Dừng một chút, cô lại gần tai Thẩm Lục Gia, có chút xấu xa nói: "Hơn nữa. . . Rất lớn. . . Làm tốt."

Thẩm Lục Gia cảm thấy toàn bộ huyết dịch đang dồn về nơi nào đó phía dưới. Lại nhìn thấy người phụ nữ trong ngực đang cười giống như mèo con vừa ăn vụng được, anh có chút tức giận lật người một cái, đè Ngũ Mị ở phía dưới.

Ngũ Mị còn chưa chơi đủ, một tay che ngực, một tay đẩy lồng ngực của anh: "Quan nhân, nô gia bán nghệ không bán thân"

"Không được, nghệ có bán hay không không quan trọng, nhưng thân nhất định phải bán." Gương mặt tuấn tú của Thẩm Lục Gia lập tức tiến đến gần gương mặt trắng như tuyết của cô, giọng nói khàn khàn. Đôi mắt vàng nâu pha lẫn nụ cười của anh, giống như thiên la địa võng, chỉ cần bắt được cô.

Khi da thịt bại lộ trong không khí ấm áp thì Ngũ Mị đã hối hận đến xanh ruột, đáng tiếc hối hận cũng đã muộn. Cô nhấc chân đạp Thẩm Lục Gia một cái, hung ác nói: "Mẹ anh nên lấy sách đập xuống phía dưới của anh. . . . . ."

"Nếu như vậy em sẽ không còn cơ hội cảm nhận thứ rất to và rất tốt của anh." Thẩm Lục Gia nói câu này lưu loát khác thường đột phá giới hạn ngày xưa của mình.

". . . . . ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hiên Viên Linh về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, chalychanh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: catharinanguyen, hh09, hoatudieu, Nguyễn Thu Thủy, Tuyết Nhạn và 500 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

4 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

7 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

10 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

11 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 27, 28, 29

12 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 8, 9, 10

14 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1107

1 ... 133, 134, 135



vovanlocpro: Hello
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 838 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 232 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 423 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 946 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 900 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 285 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 432 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 536 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 270 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 828 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 509 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 935 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 889 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.