Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Trấm chi Mị - Tư Minh

 
Có bài mới 17.11.2018, 16:47
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.09.2015, 22:14
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 468
Được thanks: 3313 lần
Điểm: 27.15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trấm chi mị - Tư Minh - Điểm: 54
Chương 63: Cô vượt qua năm tháng dưới ánh mặt trời

Editor: Maria Nyoko
Beta: Nguyetvansuong + Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Trong quán cà phê mở lò sưởi, nhưng ly cà phê Thẩm Lục Gia để trước mặt đang từ từ lạnh ngắt. Anh nhìn vẻ mặt khác nhau của nam nữ ngoài cửa sổ đang đi về phía phòng chờ sân bay, đi về phía cửa thoát hiểm, mỗi người đi mỗi hướng khác nhau. Còn mục đích của cô? Lúc cô đến Thịnh Thời, thực sự là vì anh. Chỉ là anh vẫn một lòng muốn nghĩ lệch lạc. Thẩm Lục Gia khẽ nhếch môi cười cười, mang theo vài phần chua chát.

Anh nhớ một lần kia Hạ Thương Chu tới Thịnh Thời tặng hoa, cô đi theo Hạ Thương Chu tới Moulin Rouge uống cà phê, khi đó chắc Hạ Thương Chu đã biết thân phận thật của cô nhỉ? Anh lại nghĩ tới những buổi tối hết sức đau khổ khi biết cô là con gái Cố Khuynh Thành. Lặng lẽ để tiền xuống, Thẩm Lục Gia cầm chìa khóa rời quán cà phê.

Trở lại Thịnh Thời Thẩm Lục Gia mặt không biến sắc đi vào phòng làm việc của mình, sau đó gọi điện thoại cho Sầm Ngạn lấy toàn bộ báo cáo tài chính cuối năm.

Ngoài miệng Sầm Ngạn đồng ý, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào chừng mười file nén G, hít vào một hơi. Nhưng anh ta vẫn ngoan ngoãn mà chuyển file nén vào ổ cứng di động, đưa cho Thẩm Lục Gia.

Phất tay ý bảo Sầm Ngạn có thể rời đi, Thẩm Lục Gia để mặc cho mình đắm chìm trong con số cùng nhiều phần danh sách, tỷ số P/E (là tỷ số tài chính dùng để đánh giá mối liên hệ giữa thị giá hiện tại của một cổ phiếu, giá cổ phiếu ở thị trường chứng khoán và tỷ số thu nhập trên cổ phần, hay cho biết nhà đầu tư sẵn sàng trả giá bao nhiêu cho một cổ phiếu trên thị trường chứng khoán), lợi nhuận trên vốn chủ sở hữu (ROE), tỷ lệ lãi gộp (GPM), vòng dữ liệu. . . . . . Chỉ có ở trong những con số lạnh lẽo, anh mới có thể có được yên tĩnh. Cứ như vậy cho đến khi mắt chua xót không dứt, Thẩm Lục Gia mới thở ra một hơi thật dài, đưa tay đè ấn đường của mình.

Có tiếng gõ cửa thận trọng truyền đến, Thẩm Lục Gia nói một tiếng trầm thấp: "Mời vào."

"Thẩm Tổng, ngài có muốn tôi đặt cơm hay không?" Sầm Ngạn hỏi nhỏ.

Liếc nhìn thời gian phía dưới góc phải màn hình máy tính một cái, thì ra đã bảy giờ.

"Không cần, tất cả mọi người trở về đi, tối nay coi như làm thêm giờ. Anh cũng trở về đi."

Sầm Ngạn gật đầu lên tiếng: "Thẩm Tổng ngài cũng đừng làm quá muộn." Đáy lòng lại đang nghĩ ngợi sợ là đường tình của Thẩm Tổng không suôn sẻ, phải biết một thời gian trước, buổi tối nào mà anh ấy không đúng giờ giơ chìa khóa xe lên hết sức phấn khởi đi gặp giai nhân, tối nay mặt lại trầm như sắt vùi ở trong phòng làm việc “treo cổ trên xà nhà”. Chỉ là chốc lát sau anh ta lại không nhịn được than thở Thẩm Tổng không hổ là Thẩm Tổng, tình cảm phàm phu tục tử gặp khó khăn, không tự sa ngã, tối thiểu cũng phải mượn rượu tiêu sầu, xem Thẩm Tổng một chút, hoàn toàn là chuyển hóa bi thương thành lực lượng sản xuất đấy nha.

Đợi đến khi Sầm Ngạn rời đi, Thẩm Lục Gia kéo ngăn kéo ra, lấy thuốc lá và bật lửa, im lặng đốt một điếu thuốc. Hiện tại anh không biết đối mặt với Ngũ Mị như thế nào, anh không có ý định chất vấn hay thăm dò những quá khứ này, anh có thể cố gắng làm bộ như không có gì phát sinh, anh nguyện ý chờ đợi một ngày cô chủ động nói cho anh biết, nhưng anh càng sợ không đợi được đến ngày đó, chút oan ức, căm tức ở đáy lòng biến thành thú dữ phá lồng, hủy diệt tất cả.

Điện thoại di động để ở trên bàn reo lên, là điện thoại của cô. Chần chờ trong chốc lát, Thẩm Lục Gia mới nhấn trả lời.

"Thẩm Lục Gia --" Cô luôn thích gọi cả tên cả họ của anh, cũng chỉ có cô mới có bản lãnh này, có thể hô ba chữ "Thẩm Lục Gia" có hương vị khúc chiết, Thẩm Lục Gia cảm thấy lồng ngực chấn động, cúi đầu đáp một tiếng "Ừm".

"Chừng nào thì anh về nhà vậy? Em đói rồi."

Cái từ "Nhà" này lại một lần nữa khiến trái tim Thẩm Lục Gia nặng nề run lên, hầu kết lên xuống như nuốt phải khí độc, quên đi, rất ưa thích, lại tự mình lấy được, sao còn có thể lo lắng thực hư.

"Ừ, anh lập tức về nhà."

"Vậy trên đường anh chú ý an toàn."

"Được."

Trở lại chỗ ở của Ngũ Mị, Thẩm Lục Gia vừa muốn cầm chìa khóa mở cửa, cửa đã mở từ bên trong ra, lộ ra khuôn mặt trắng nõn như trứng gà bóc của cô, trong đôi mắt đen láy phát ra tia sáng mừng rỡ. Thẩm Lục Gia nghĩ, chỉ cần cô chịu lừa anh một đời một thế, dù là giả, anh cũng nhận.

"Buổi tối muốn ăn cái gì?" Thẩm Lục Gia vừa cởi tây trang, vừa hỏi.

"Muốn ăn mì Ý."

"Được, vậy em tắm rửa trước đi, để anh làm." Nói xong Thẩm Lục Gia cởi khuy tay áo ra, gấp tay áo lên hai lần.

Ngũ Mị dựa vào cửa phòng bếp nhìn Thẩm Lục Gia, diện tích phòng bếp vốn nhỏ, hôm nay lại được sắm thêm rất nhiều chén bát nồi chậu, lại càng chật thêm, cho tới khi Ngũ Mị cảm thấy hình như khắp nơi đều có tiếng anh thở, mùi, nhiệt độ, vì vậy lòng của cô cũng sinh ra một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Khóe môi vểnh lên, cô vui sướng quay trở lại phòng ngủ, cầm quần áo đi tắm.

Thẩm Lục Gia đang rửa ớt xanh, lại nghe thấy trong phòng tắm sau lưng truyền đến tiếng nói của Ngũ Mị: "Thẩm Lục Gia, cầm di động giúp em đi."

Xoa xoa tay, Thẩm Lục Gia nhận điện thoại của Ngũ Mị, tiện tay đặt ở trên bồn rửa, sau đó cắt ớt xanh đã rửa sạch sẽ thành hạt lựu.

Loáng thoáng bên tai có thể nghe tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm, Thẩm Lục Gia bắt đầu bóc hành tây, mới bóc được gần một nửa, điện thoại Ngũ Mị đặt ở trên bồn rửa lại rung lên.

"Hạ Thương Chu gọi tới." Năm chữ trên màn hình càng không ngừng nhúc nhích, Thẩm Lục Gia yên lặng nhìn chăm chú vào mấy chữ này, lập tức dừng lại động tác bóc hành tây trong tay.

Điện thoại di động kiên trì bền bỉ vang lên thật lâu mới an tĩnh lại. Thẩm Lục Gia kinh ngạc thu hồi ánh mắt, tiếp tục bóc hành tây, đại khái bởi vì không yên lòng, thế mà anh bóc hành tây ra khỏi mặt nước, lập tức thứ mùi kích tính xông lên, mắt bị hun từng trận phát đau.

"Em tắm xong, anh có muốn em giúp anh một tay không?" Sắc mặt Ngũ Mị đỏ ửng ra khỏi phòng tắm.

Thẩm Lục Gia lại hỏi một đằng, trả lời một nẻo: "Mới vừa rồi Hạ Thương Chu gọi điện thoại."

"Đang êm đẹp chủ tịch ngân hàng Hạ gọi cho em làm cái gì?" Ngũ Mị vừa lau tóc, vừa cười đùa: "Sẽ không phải là vì chuyện kiểm tra đấu thầu cuối năm nên muốn em thổi gió bên gối chứ?"

Trong mắt Thẩm Lục Gia lập tức tối lại, từng lớp hành tây được lột ra lơ lửng ở trên mặt nước, giống như mảnh tim. Anh quay mặt đi, để ý đôi mắt cô còn vương sương mù, có chút khổ sở cười một tiếng: "Có phải em biết đã chậm, nên không thể không có vị trí của anh?"

Những lời điên khùng này, nhưng lập tức Ngũ Mị vừa nghe đã hiểu.

Hàng mi Thẩm Lục Gia buông xuống, làm khô hành tây, đặt lên trên thớt, lại nâng dao, chăm chú băm hành tây thành mảnh. Lưỡi dao va chạm với thớt gỗ thành tiếng nặng nề, Ngũ Mị cảm thấy tâm mình cũng rơi xuống đụng lồng ngực.

Thẩm Lục Gia không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ thả mì Ý vào trong nồi. Từ sau khi nói ra câu nói kia, dường như trên bả vai của anh đeo gánh nặng, lưng khòm xuống như sự bi thương. Trong phòng bếp đủ thứ mùi phức tạp, dầu ô liu, hành tây, ớt xanh cùng mùi thơm sữa tắm trên người cô trộn chung, Ngũ Mị cảm thấy mắt vừa nháy vừa chua xót. Cô hít mũi một cái, từ phía sau ôm chặt lồng ngực Thẩm Lục Gia, cả người dính vào trên sống lưng anh, có chút nóng nảy giải thích: "Không, không phải vậy đâu. Em thừa nhận lúc ban đầu em tới Thịnh Thời là bởi vì ở hậu trường rạp hát lớn Lận Xuyên nghe lén anh và mẹ con các cô nói chuyện. Quả thật động cơ không sạch sẽ. Nhưng mà em lại động lòng với anh, thích anh, Thẩm Lục Gia, mặc kệ anh tin hay không, chỉ có không có nói cho anh biết thân thế thật của em, em không có làm bất kỳ chuyện xin lỗi với anh."

Thẩm Lục Gia nghiêng đầu nhìn Ngũ Mị, trong ánh mắt của cô có nước mắt trong suốt, đang quật cường xoay một vòng không chịu chảy xuống. Cổ họng tắc ngẹn, Thẩm Lục Gia xoay người ôm chặt lấy Ngũ Mị, cúi đầu hôn lên giọt nước mắt trên mi mắt cô.

"Anh tin, đương nhiên anh tin."

Hôn rồi hôn đến trên môi, nếu không phải là nước trong nồi trào ra ngoài, phát ra tiếng vang, hai người suýt chút nữa không tách ra được.

Tắt bếp, Thẩm Lục Gia nghiêng đầu nhìn mỳ Ý trong nồi một chút, sợi mỳ mềm nhũn, giống như không xương lộn xộn ở một chỗ. Anh cười lên: "Bởi vì hôn môi mà làm hỏng mì Ý, thật là hiếm."

Ngũ Mị không cười, mà là ngước đầu nhỏ giọng hỏi anh: "Thẩm Lục Gia, những quá khứ này của em, anh thật sự muốn biết?"

"Nếu như em nguyện ý nói, tất cả chuyện của em, anh đều muốn biết." Thẩm Lục Gia cũng thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói.

Ngũ Mị gật đầu một cái, vẻ mặt kiên định: "Được, em đều nói cho anh biết."

Hai người sóng vai ra khỏi phòng bếp, đi về phía ghế sa lon trong phòng khách, ngồi mặt đối mặt, Bất Nhị vốn đang chiếm cứ trên ghế sa lon thấy lãnh thổ bị chiếm, bất mãn meo meo một tiếng, nhảy xuống ghế sa lon, trở về ổ của mình. Thẩm Lục Gia cũng không nói lời nào, chỉ là đưa bàn tay ra, nắm chặt tay Ngũ Mị, lẳng lặng đợi cô mở miệng.

"Trước hai mươi tuổi, tên em là Yến Di Quang. Yến Tu Minh là em sinh đôi của em. Em ra đời sớm hơn cô ta hai phút, là chị. Không giống như chị em tình thâm khác, từ nhỏ chúng em đã ghét nhau. Chúng em ghét diện mạo giống nhau, ghét mặc quần áo giống nhau, kiểu tóc giống nhau. Càng ghét khi bị người ta lầm thành đối phương."

"Có lẽ bởi vì điều này, tính tình hai chúng em hoàn toàn trái ngược. Em là loại cá tính không làm cho người thích, tay chân vụng về, miệng cũng không ngọt, buồn bực khó chịu, có điểm giống với anh." Trong đôi mắt Ngũ Mị còn sót lại nước mắt lóe lên một cái: "Cho nên ở nhà rất không được thương yêu."

"Cô ta lại không giống em, miệng ngọt, đầu óc linh hoạt, linh xảo, nhân duyên tốt gấp trăm lần so với em."

"Thời điểm lúc 7 tuổi chúng em bắt đầu luyện múa. Anh có thể không biết, ban đầu Phùng Thanh Bình chính là người múa ba-lê. Nhưng bởi vì sau khi bà ta sinh chị em em lại không khôi phục được, không thể múa ba-lê, cho nên đặc biệt nghiêm khắc với chúng em."

"Kiến thức cơ bản nhất cũng là quan trọng nhất của múa ba-lê là thăng bằng và mở chân. Khi đó sáu giờ sáng em sẽ phải rời giường, huấn luyện kiến thức cơ bản, áp chân, áp vai, đẩy lưng bàn chân, luyện động tác nâng. Buổi chiều sau khi tan học luyện tiếp mở chân, sợ rằng anh không biết cái gì gọi là mở chân. Tư thế khi phần hông bất động, từ khớp xương hông đến chân sẽ hướng ra bên ngoài. Hai chân phải ở hai hướng ngược nhau." Ngũ Mị vừa nói vừa nhẹ nhàng tránh thoát tay Thẩm Lục Gia, đi chân trần làm động tác mở chân trên tấm thảm đằng trước ghế sofa, sau đó mới ngồi xuống lần nữa.

"Luyện hơn hai năm, chúng em bắt đầu động tác tiếp xúc mũi chân, trong nhà đặc biệt mời giáo viên múa ba-lê cho chúng em. Ngón chân của em ngay ngắn hơn, cho nên động tác ở mũi chân có ưu thế hơn cô ta. Em tiến bộ nhanh hơn cô ta, giáo viên thường khen em, cho nên em phát hiện mình yêu ba-lê cuồng nhiệt, có lẽ là bởi vì lúc ấy em chỉ có thể thắng được ở điểm ấy."

"Sau mười tuổi, em bắt đầu tham gia các cuộc tranh tài, càng không ngừng đoạt giải thưởng, khi đó huy chương vàng, vị trí thứ nhất vĩnh viễn đều là của em, chỉ cần có em tham gia tranh tài, cô ta vĩnh viễn ở dưới em. Nhưng anh biết không, cho dù cô ta nhảy không bằng em được, ở trong trường học các buổi biểu diễn, cô ta vĩnh viễn vẫn là nữ chính, bởi vì các thầy giáo cũng thích cô ta hơn. Em không muốn lại học cùng trường học, cùng cấp, đi học một lớp, em không muốn trong mắt thầy cô, bạn học chỉ có cô ta, không có em. Cho nên em đọc sách như điên, cuối cùng nhảy lớp bỏ lại cô ta đằng sau. Em vượt qua một lớp, thành tích tốt hơn cô ta."

"Thầy cô bắt đầu yêu thích em, bởi vì phải em đoạt giải thưởng cho trường học, bạn học cũng bắt đầu gần gũi em, bởi vì muốn chép bài của em. Tên của em thành tấm gương để bạn bè thân thích nêu lên cho con em của họ, thế nhưng khi một nhà bốn người ở trên đường gặp đồng nghiệp đại học hoặc là người quen, trong miệng bọn họ khen Yến Di Quang, ánh mắt lại nhìn Yến Tu Minh, thậm chí sẽ kéo tay Yến Tu Minh nói -- ‘thư ký Yến thật có phúc khí, sinh con gái xuất sắc.’ Lúc ban đầu bọn họ còn có thể nhắc nhở, nói ‘Đây mới là Di Quang’, sau lại phát hiện dù sao người ngoài không hiểu rõ, không nhắc nhở nữa. Anh có thể hiểu loại cảm giác đó sao? Em không biết rốt cuộc có phải mình là người bọn họ khen ngoài miệng kia hay không, em không biết rốt cuộc mình là ai. Em cảm thấy mình biến thành một truyện cười."

Thẩm Lục Gia cảm thấy đau lòng, nhưng không biết nói gì, chỉ có thể nắm chặt tay của cô.

"Em không kết giao bạn bè, không đi dạo phố, không giải trí, tất cả cuộc sống của em chính là khiêu vũ và học tập. Sơ trung, cao trung, em chỉ học bốn năm, mười sáu tuổi thi đậu đại học Kinh Tân, học Tâm Lý Học."

*Sơ trung: Trung học cơ sở
**Cao trung: Trung học phổ thông

"Năm thứ nhất đại học em gặp Hạ Thương Chu, khi đó anh ta 18 tuổi, cũng là năm nhất, học vật lý Trái Đất."

Thẩm Lục Gia cảm giác ghen tỵ, không khỏi lại nhích tới gần cô một chút.

"Nghỉ hè năm nhất, em được mời về trường cao trung để tọa đàm. Khi đó Yến Tu Minh cũng ở đây, cô ta học năm đầu trường cấp 3. Em rất vui mừng, cảm thấy là cơ hội tốt chèn ép và nhục nhã cô ta. Khi đó chúng em đã lâu không mặc đồng phục giống nhau, nhưng vì kích thích cô ta, ngày đó em đặc biệt mặc T shirt và váy dài giống như cô ta."

"Nhưng em không biết cô ta có quan hệ với lưu manh hỗn tạp, còn đá đối phương. Diễn thuyết kết thúc, một mình em về nhà, kết quả bị ngộ nhận là Yến Tu Minh, bị một tên côn đồ nhỏ dùng gậy sắt đập vào mắt cá chân trái, xương gãy nát bấy." Ngũ Mị cười chỉ chỉ mắt cá chân trái.

"Thật ra thì gãy xương không có gì lớn, điều dưỡng tốt thì vẫn có thể khiêu vũ. Nhưng bốn năm sau, lúc em học năm tư, Yến Tu Minh ghi danh nghệ thuật cũng vào đại học Kinh Tân, học viện nghệ thuật, múa chuyên nghiệp."

"Khi đó, em cùng Hạ Thương Chu đều xin đi học ở Mỹ, tính toán sau khi tốt nghiệp cùng đi Mĩ học thạc sĩ. Bọn họ rất hài lòng về người con rể Hạ Thương Chu này." Ngũ Mị mỉa mai vểnh cao khóe miệng: "Cho nên hi vọng tụi em cưới trước khi ra nước ngoài."

"Ngày đính hôn đó còn thân thiết chuẩn bị phòng cho tụi em. Nhưng đêm hôm đó tụi em cũng uống nhiều quá, em về phòng trước, Hạ Thương Chu đi tiễn bạn bè của cha anh ta lúc còn sống, kết quả đêm hôm đó em không đợi được vị hôn phu, bởi vì anh ta đi nhầm phòng, leo lên giường em gái em."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Maria Nyoko về bài viết trên: Cuncute, My Nam Anh
     

Có bài mới 19.11.2018, 22:22
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.09.2015, 22:14
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 468
Được thanks: 3313 lần
Điểm: 27.15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trấm chi mị - Tư Minh - Điểm: 47
Chương 64: Nghề nghiệp của phu nhân Warren

Editor: Maria Nyoko
Beta: Nguyetvansuong + Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Thẩm Lục Gia không biết năm đó cô mới hai mươi tuổi sao lại biết chân tướng này, là trực tiếp đối mặt hay được thông báo gián tiếp. Nhưng cho dù loại nào đều làm anh đau lòng, không nhịn được đưa tay ôm Ngũ Mị vào trong lòng.

"Xảy ra chuyện như vậy, anh nói người làm cha mẹ nên xử lý như thế nào?" Không đợi Thẩm Lục Gia đáp lại, cô vẫn lạnh lùng nhếch môi nói: "Anh biết hai vị kia xử lý như thế nào không? Phùng Thanh Bình nói với em nếu như mà em không chịu mắt nhắm mắt mở, sẽ để cho Hạ Thương Chu cưới Yến Tu Minh. Nếu như không phải là chế độ một vợ một chồng còn đó, em biết bọn họ ước gì giống Nga Hoàng Nữ Anh hai nữ chung một chồng (hai chị em cùng lấy vua Thuấn), tóm lại, dù sao bọn họ cũng không muốn mất con rể như vậy."

"Em đương nhiên không đồng ý, nhưng Yến Tu Minh là hoàng hoa đại khuê nữ bị Hạ Thương Chu phá thân, sau này không có giá trị trong hôn nhân, còn mẹ của em, lại bắt đầu mỗi ngày thuyết phục Hạ Thương Chu. Theo ý bà ấy, hai chúng em là sinh đôi, từ vẻ ngoài đến nội tâm đều giống nhau, cưới ai cũng không có khác biệt gì."

"Hạ Thương Chu bị bà ấy giày vò đến không có cách nào, cuối cùng đồng ý ‘phụ trách’ (chịu trách nhiệm). Em không còn hy vọng, chạy ra khỏi nhà, dùng tiền trên người mua vé xe đi thành phố Giang Hỗ tiếp giáp Kinh Tân, bỏ nhà ra đi."

"Rất nhanh đã hết tiền, em không có mang thẻ căn cước, khi đó cách tốt nghiệp còn một tháng, cũng không có trình độ học vấn, không có nơi nào thuê em khi em không có hộ khẩu." Ngón tay trắng mịn của Ngũ Mị lấy gói thuốc Malboro có hạt bạc hà trên bàn trà mở ra, khẽ run run rút ra một điếu, ngậm lên môi.

Thẩm Lục Gia vốn định ngăn cản, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ là cầm bật lửa lên, rũ mi mắt châm lửa giúp cô.

Ngũ Mị hung hăng hít hai cái, có lẽ là bình phục cảm xúc.

"Thật may là đã tháng Năm rồi, ngủ gầm cầu cũng không chết rét."

Cả người Thẩm Lục Gia run lên, gân xanh ở trên tay ôm bả vai cô tức giận giống như con rồng lập tức sẵn sàng ngẩng đầu lên. Hầu kết giật giật, phát ra tiếng vang nhỏ nhẹ.

"Không có gì. Là tự em ngu xuẩn, chẳng oán được ai." Ngũ Mị cười cười, ngón giữa và ngón cái hợp lại, dùng sức bóp vỡ viên Bạc Hà trong đầu lọc: một tiếng “rắc” thì tất cả vị Bạc Hà nồng nặc được hít vào trong cổ họng, sau đó mới dập khói.

"Gầm cầu có lão ăn mày bị bệnh đục tinh thể, thức ăn em nhặt về phân một nửa cho ông ta, sau đó ông chủ động nói chuyện với em, nói trước kia ông là tên móc túi có tiếng, chưa bao giờ thất thủ, sau lại gặp vợ ông lúc này mới rửa tay chậu vàng*, đáng tiếc lúc vợ sinh con thì xuất huyết nhiều nên qua đời, chỉ lưu lại một đứa con trai. Đáng tiếc chuyện xưa nói không sai, gậy gộc ra hiếu tử**, con trai quen ngỗ nghịch, già rồi bị con trai đuổi ra khỏi nhà. Vì cảm tạ một bữa cơm, ông nguyện ý dốc túi dạy em thế nào. . . Làm trộm." Nói tới chỗ này Ngũ Mị tự giễu cười một tiếng: "Có phải ly kỳ giống như tiểu thuyết hay không?"

(*: không hành nghề đó nữa. **: giống câu thương cho roi cho vọt của VN)

Thẩm Lục Gia cầm tay của cô, vẻ mặt ấm ức, một hồi lâu mới khàn giọng nói: "Thật xin lỗi, anh không nên để cho em lại nhớ lại những chuyện không vui này."

Ngũ Mị đưa tay mơn trớn hàng mi nét mày của anh,Thẩm Lục Gia ngửi thấy mùi vị bạc hà trên tay cô.

"Em dập đầu với lão ăn mày một cái, coi như là bái sư. Em sợ đói, thanh cao gì, cốt khí gì, đạo đức cái gì đang đói bụng toàn bộ không đáng giá một phân tiền, cái loại đói bụng đến cảm giác da bụng dán vào da lưng, giống như trong dạ dày nuôi một ổ chuột, chen chúc, ầm ĩ, nhào lộn. Chỉ là sau khi làm kẻ cắp, cuối cùng sẽ không đói bụng nữa mà là nửa chết nửa sống."

Cô lời ít mà ý nhiều, một câu thay thế, Thẩm Lục Gia vẫn đang suy nghĩ, lúc xuống tay khẳng định rất hồi hộp chứ? Thất thủ bị bắt được lại khổ như thế nào? Khó chịu nhất là trong lòng chứ? Thiên chi kiêu nữ trong nhà thư hương, mức chênh lệch như lòng sông với mặt biển như vậy, Thẩm Lục Gia cực kỳ đau lòng, hận không được ôm cô khảm vào xương cốt của mình để ôm ấp yêu thương.

"Sư phụ em." Nói đến cách gọi này, Ngũ Mị nở nụ cười: "Ông vẫn cường điệu hành tẩu giang hồ, cần đề phòng nhất ba loại người: phụ trẻ xinh đẹp, trẻ con và cả người già. Nhưng một năm mùa đông kia em bị quỷ xui thần khiến trộm đồ trên người Cố Khuynh Thành."

"Em còn nhớ bà ta mặc áo khoác ngoài lông cừu bằng len màu xám tro, trên cổ có một vòng lông chồn màu xám bạc, khẽ phất phơ theo hơi thở của cô ta. Trên đầu còn đội cái mũ màu đen có viền lớn bằng lông cừu, phía trên mặt phủ lưới màu đen, trên mặt lưới là các hạt châu nhỏ màu đen, chợt lóe chớp tắt theo ánh sáng."

"Bà ta rất cảnh giác, em không thể thuận lợi, ngược lại bị bà ta bắt được mánh khoé, em hoảng hốt chạy bừa, trong quá trình chạy trốn bị xe tông ngã, thoi thóp một hơi, vẫn là bà ta đi tới trước mặt em, đã cứu em một mạng."

Cô nằm ở lối đi bộ, quai hàm bị bể lộ cả răng, đổ máu đầm đìa, thân thể bẩn lại đói bụng, trên da còn vết thương lở loét, có chút đã chảy mủ, mất máu, sinh mệnh giống như đang từ từ trôi qua. Cố Khuynh Thành đứng ở chỗ không xa, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt bình tĩnh. Cô nhớ ngày đó Cố Khuynh Thành mang giày, là một đôi giày da bọc cả mắt cá chân, mũi giày có nhiều lớp nhung, bởi vì phản quang, trên mặt vải nhung giống như bao phủ một tầng sương trắng. Ngày đó là một ngày nắng mùa đông, bầu trời màu xanh dương gần như trong suốt, một áng mây cũng không, cô nhìn bầu trời, trong lòng chỉ cảm thấy bất lực và oán hận, cô không thể chấp nhận mình lại kết thúc một cách hoang đường như vậy, bởi vì bất lực, cho nên cực kỳ thống hận.

Cố Khuynh Thành cứu cô, chỉ bởi vì ánh mắt không cam lòng ấy. Nhìn thử xem người ở trên muốn giúp hay muốn đạp một cước thì dễ dàng như thế nào, một ánh mắt đủ xử chết hay chừa đường sống.

"Em bị Cố Khuynh Thành dẫn tới nước Pháp, bởi vì tai nạn xe cộ, gương mặt cần phẫu thuật một chút, vốn không muốn chia sẻ một gương mặt với người khác, nên làm hơi lớn."

Thẩm Lục Gia ngắm nhìn mặt của cô thật lâu, quả thật so với gương mặt Yến Tu Minh thì có góc cạnh rõ ràng một chút.

Không biết xuất phát từ cảm xúc như thế nào, Ngũ Mị khẽ rũ mắt xuống, cặp chân đặt lên ghế sa lon, đổi thành tư thế ngồi ôm đầu.

"Ngón chân của em bởi vì hàng năm khiêu vũ mà ngón cái lật ra ngoài, bà ấy tìm bác sỹ giỏi nhất cho em, giải phẫu uốn cho thẳng lại. Vết lở loét ở da cũng được bác sỹ điều trị, sinh ra thịt mới."

Cô nhớ rõ ràng mình đứng ở trước gương to khổng lồ, co quắp lại khiếp sợ nhìn bề ngoài mình trong gương, Cố Khuynh Thành đứng ở sau lưng, ngón tay từ từ lượn xuống sống lưng cô.

Cô có chút không dám nhìn thẳng mình trong gương, Cố Khuynh Thành lại dùng hai ngón tay giữ cằm của cô, cười khẽ một tiếng: "Hai chúng ta bây giờ người nào đẹp?"

Bả vai cô run lên một cái, trong lòng nghi ngờ mình rơi vào thế giới trẻ nhỏ, đứng sau lưng là hoàng hậu ác độc.

Cố Khuynh Thành lại cảm thấy thú vị, chậm rãi cởi áo, trần truồng tùy ý đi tới trước gương, đứng sóng vai cùng cô.

Một nháy mắt kia, theo bản năng cô nâng lên hai bầu ngực như tuyết, chỉ là mười mấy giây sau, cô lại cảm giác thất bại, cho dù cổ dài vai trơn eo mỹ nhân giống nhau, nhưng sóng mắt Cố Khuynh Thành khẽ động, khi thì giống đại cung phi Anghel dưới ngòi bút của Jean Auguste Dominique Ingres, thỉnh thoảng là Salome khiêu vũ trước mặt Herodes đại đế trong tác phẩm của Gustave Moreau, lúc lại giống như John William Waterhouse miêu tả mỹ thiếu niên Hylas ngắm nhìn tiên nữ trong rừng, mà cô lại giống như món gà thái lát trắng, cái gì cũng không.

*La Grande Odalisque, hay còn được biết đến là Grande Odalisque hay Une Odalisque là một bức tranh sơn dầu năm 1814 bởi Jean Auguste Dominique Ingres, miêu tả một Odalisque, hay một vị cung phi

Dường như nhìn thấu suy nghĩ của cô, Cố Khuynh Thành khom lưng nhặt quần áo lên, khoác lên người, cười nói: "Phụ nữ có đẹp hay không, không phải do mặc quần áo gì, phun nước hoa gì, mang trang sức gì. Cũng không phải là mặt trái xoan, đôi mắt cái miệng nhỏ nhắn như anh đào ... Cái gọi là tiêu chuẩn. Cơ bản, về cơ bản, đẹp là ở dục niệm, tiêu chuẩn duy nhất là có thể khơi dậy dục vọng của người khác hay không."

"Em bắt đầu học tiếng Pháp, đồng thời chuẩn bị xin học thạc sĩ về Truyền thông học (communication studies) ở học viện chính trị Paris, trong thời gian còn lại." Khóe miệng Ngũ Mị tươi cười mang theo vẻ khó chịu: "Em đi theo bà ta, học bước chân đi như thế nào để như bước trên cát mịn, dùng mắt ra sao lên án cùng đàn ông, chơi mạt chược như thế nào, làm sao để ăn thức ăn thành hoạt sắc sinh hương."

Cái này có gì khác chủ chứa từ từ dạy dỗ một người lúc mới mua về trong câu lan viện* cổ đại, Thẩm Lục Gia vốn mâu thuẫn với Cố Khuynh Thành, nghe đến mấy cái này trong lòng phát ghét đối với Cố Khuynh Thành, không nhịn được cau mày từ trong cổ họng nặn ra ba chữ căm hận "Cố Khuynh Thành".

*Câu lan viện: nơi hát múa và diễn kịch thời Tống, Nguyên ở Trung Quốc

Lại có hai ngón tay lành lạnh chạm trên môi anh, Ngũ Mị nhàn nhạt cười cười: "Nửa điểm em cũng không oán bà ta, nếu như không có bà ta thì cũng sẽ không có em ngày hôm nay. Huống chi trước khi biết bà ta, em làm người quả thật hết sức thất bại. Cố Khuynh Thành chưa bao giờ là Quan Âm, bà ta đã cứu em, một nửa là tìm bạn làm tiêu khiển, một nửa kia là dùng em phát tài. Lúc hai mươi tuổi em đã biết rõ, cha mẹ ruột đối đãi em không hơn gì cái này, một người ngoài chịu phí tâm vun trồng em như vậy... dĩ nhiên em muốn báo đáp bà ta."

Trên mặt Thẩm Lục Gia lại hiện ra đau lòng cùng hối hận đan xen, Ngũ Mị sờ sờ gương mặt của anh, cười đến giảo hoạt: "Sao vẻ mặt lại như thế?"

Thẩm Lục Gia cầm tay của cô, đặt tại tim, buồn buồn nói: "Anh nghe đau lòng, khó chịu. Nếu như mà anh gặp gỡ em sớm một chút, là được rồi."

"Nhưng em nhớ vừa mới bắt đầu, có người đã không cho em sắc mặt tốt." Ngũ Mị nghiêm trang lật nợ cũ ra: "Cho dù khi đó anh biết em, không nhất định nhìn thẳng em."

Thẩm Lục Gia chỉ phải cười khổ.

"Thân phận của Cố Khuynh Thành là người Paris gốc Hoa, giống như là Từ Hi thái hậu thuở bé trong triều đình, cho nên đừng lo lắng, em cũng không chịu uất ức gì." Ngũ Mị an ủi vỗ vỗ mu bàn tay Thẩm Lục Gia: "Em theo Cố Khuynh Thành hơn một năm, bà ta lại giới thiệu Nguyễn Hàm cho em. Nguyễn Hàm thích ở Việt Nam, tháng 4, tháng 5, tháng 9, tháng 10 hàng năm cũng sẽ ở bên kia, bốn tháng này em sẽ đi theo anh ta học một ít."

Cố Khuynh Thành tuyên bố cô là con gái của bà ta, thân phận của cô dĩ nhiên là cao quý rất nhiều, ở giới giao tiếp xã hội cũng coi là "Danh viện" (tiểu thư danh môn) số một số hai, tuy rằng làm quen các loại đàn ông, nhưng nội dung cụ thể không có gì hơn là dạ tiệc, tiệc trà, ca kịch viện, đánh bài, cởi ngựa liếc mắt đưa tình trong lịch sự, vậy mà ngày nay thói đời đàn ông đều tinh ranh như thế, không ăn được thịt sao có thể như Tán tài đồng tử tiêu tiền như rác vì cô? Phụ nữ luôn học cách hy sinh. Dùng lời nói năm đó của Cố Khuynh Thành: "Từ góc độ phụ nữ phân biệt rõ đàn ông, tôi đã dạy cho cô tất cả, đi theo Nguyễn Hàm, anh ta sẽ dẫn cô từ góc độ đàn ông phân biệt rõ đàn ông."

Cô đi theo Nguyễn Hàm học những gì? Không có gì hơn là những trò đàn ông thích, cũng đều nhờ chút trò này và những thứ thuốc cô mang theo người, giúp cô bảo toàn thân thể trong sạch. Mặc dù ban đầu bản thân cô chưa bao giờ nghĩ tới giữ lại thân thể "Thuần khiết" như vậy dâng cho chồng cô sau này, thì ngược lại bởi vì nhìn thấy thân thể Hạ Thương Chu cùng Yến Tu Minh quấn quít quá mức khiếp sợ, để lại ám ảnh sâu nặng. Ngũ Mị khẽ cúi đầu, không để cho Thẩm Lục Gia nhìn thấy vẻ mặt của mình. Những chuyện này, cô không muốn cho anh biết.

"Vậy hôn ước giữa em và Nguyễn Hàm?" Nhắc tới Nguyễn Hàm, Thẩm Lục Gia không nhịn được quan tâm tới vấn đề anh canh cánh trong lòng thật lâu.

"Khi đó em còn có chút tâm tính trẻ người non dạ, không nhẹ không nặng mà làm gãy một chân một cậu ấm họ Kiều, nhà họ Kiều buôn bán súng ống, bình thường không đắc tội nổi. Gây họa hơi lớn, muốn bảo vệ em, chỉ có thể tìm một người áp đảo nhà họ Kiều đến che chở, khi đó Nguyễn Chánh Nghĩa bắt đầu chăm chăm theo đuổi Cố Khuynh Thành, ông ta đề nghị Nguyễn Hàm đính hôn cùng em, như vậy nhà họ Kiều cũng chỉ có đánh rớt hàm răng và nuốt máu. . . . . ."

Ngũ Mị đang nói, lại nghe thấy có tiếng chuông cửa vang lên.

"Anh đi mở cửa." Thẩm Lục Gia đứng lên.

Trong chớp mắt mở cửa ra, hai hàng mày rậm của Thẩm Lục Gia nhíu lại thật sâu: "Chủ tịch ngân hàng Hạ?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Maria Nyoko về bài viết trên: Cuncute, My Nam Anh
     
Có bài mới 19.11.2018, 22:24
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 1115
Được thanks: 9841 lần
Điểm: 21.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trấm chi mị - Tư Minh - Điểm: 58
CHƯƠNG 65: NGOẠI TRUYỆN VỀ KHUYNH THÀNH (Phần đầu)

Edit: Đào Sindy

Beta: Thích Cháo Trắng

Một, nhành hồng cuối cùng của mùa hè

Lần đầu tiên Cố Khuynh Thành nhìn thấy Tần Trọng Ân là lúc mới vừa mười sáu tuổi. Khi đó, cha của cô là Cố Nhạn Diêu, nhà vật lý học trứ danh, vì đền đáp tổ quốc mà dẫn theo vợ con từ San Francisco - Bắc Kinh trở về nước, nhậm chức sở trưởng sở nghiên cứu Chinese Academy of Sciences (CAS). Từ lâu đã quen với khí hậu mùa hè của San Francisco với nhiệt độ trung bình chỉ ở mức 20 độ C, cô hai nhà họ Cố vừa về nước, quả thực là thấy khổ không thể tả với nhiệt độ động một tý là cao đến ba tám ba chín độ ở Bắc Kinh, ngày nào cũng giống như một con cá mắc cạn, tinh thần uể oải. So với cô em gái vô cùng khó chịu, Cố Dật Phu lại như cá gặp nước, anh mới vừa thi đỗ vào ngành vật lí học tại trường đại học Bắc Kinh nổi tiếng trăm năm, xếp vào học lớp đại học năm hai. Phong cảnh nơi đây hoàn toàn khác với ở Mĩ khiến cho mỗi ngày anh đều như được xem kính chiếu ảnh (*), dù là dòng chữ "Đại học Bắc Kinh" màu đỏ viết theo thể phỏng Tống (**) trên miệng chiếc cốc tráng men, hay hộp cơm các bạn học dùng để mua cơm trong căn tin có khắc chữ "Nhà máy sản xuất nhôm số một Bắc Kinh" đều khiến anh cảm thấy mới mẻ không thôi. Tương tự như vậy, nhìn anh mặc quần jean màu xanh đậm, đi giày thể thao màu trắng cũng khiến cho những bạn học nam chỉ mặc quần vải xanh lam, đi dép cao su màu xanh lá cây cũng âm thầm vô cùng ngưỡng mộ, khuôn mặt đẹp trai của anh, dáng người thon thả và phong cách đặc biệt khiến bạn học nữ hâm mộ không thôi. Kết quả là, tất cả mọi người đều coi trọng anh, duy chỉ có bạn học cùng lớp là Tần Trọng Ân có thái độ tương đối lạnh nhạt với anh.

(*) Kính chiếu ảnh: Một trò chơi dân gian của Trung Quốc và một số nước phương Tây, đặt bức ảnh nhỏ (chủ yếu là ảnh phong cảnh) dưới thấu kính, đặt trong một chiếc hộp được trang trí, sau đó cho người xem nhìn ảnh qua thấu kính đã được phóng đại lên.

(**) Thể phỏng Tống: Là một kiểu chữ Hán trong in ấn, bắt nguồn từ Khải thư – một cách viết chữ ở Trung Quốc bắt nguồn từ thời Đông Hán. Sau này qua nhiều triều đại, Khải thư được Mĩ thuật hóa, chữ  viết ra thêm quy cách ngày càng đẹp hơn nên còn gọi “Tống thể tự” (chữ kiểu thời Tống). Sau này còn có thêm các cách mô phỏng theo “Tống thể tự” mà biến hóa thêm nhiều kiểu nữa gọi là “thể Phỏng Tống”.

Ở trong trường, Tần Trọng Ân cũng là học sinh nam xuất sắc, mãi mãi vẫn luôn trung thành với áo sơ mi trắng, quần xanh đen, giày vải màu đen, trông mộc mạc lại mang theo một chút khí phách hơn người. Lông mi dày rậm luôn rũ xuống, che giấu ngàn vạn tâm sự, vì vậy khi anh ngước mắt nhìn về phía ai đó thì đặc biệt rung động lòng người.

Cố Dật Phu không có thói nhỏ hẹp "Đã sinh Du, sao còn sinh Lượng" như người trong nước, ngược lại, anh còn rát tò mò hứng thú với người bạn cùng trường thần bí này. Nhất là khi biết ba của Tần Trọng Ân chính là Tần Hiến Nghi, vốn là giáo sư chuyên ngành Tôn Giáo Học tiếng tăm lừng lẫy trong nước, nhưng vì không thể chịu nổi nhục nhã, nên đã nhảy xuống đáy hồ lạnh lẽo tự tử, mẹ anh là Lâm San, là giáo sư rất có uy tín dạy ở khoa tiếng Trung trong đại học Bắc Kinh, trong lúc tranh đấu ngã từ trên đài cao xuống, biến thành người què. Anh trai là Tần Bá Ân bị ép chết trong Phong trào chống Hữu khuynh (*). Cố Dật Phu càng muốn kết bạn với Tần Trọng Ân. Sau nhiều lần lấy lòng, Tần Trọng Ân cũng dần dần phát hiện bạn "học sinh nước ngoài" này thật ra là người chân thành hào phóng, nói năng không tầm thường, rất có trình độ, không phải dạng công tử bột bất tài vô dụng, hai người cùng chung chí hướng, ngược lại dần trở thành bạn chí cốt của nhau.

(*) Phong trào chống Hữu khuynh: Là một phong trào Cách mạng tại Trung Quốc bắt đầu vào năm 1957, nhằm đàn áp những người có tư tưởng phê bình đường lối của Đảng Cộng sản Trung Quốc thời kỳ bấy giờ.

Đánh bóng rổ ở bãi tập của trường xong, Cố Dật Phu kéo tay Tần Trọng Ân đến nhà mình. Lúc ấy, nhà ở bình thường đều là nhà ngang, trên hành lang dùng chung hẹp dài chất đầy than hòn, bà chủ nhà đang nấu cơm và đồ ăn ở bếp ngoài hành lang. Phòng vệ sinh cũng dùng chung, sáng sớm mỗi ngày, hầu như đều diễn ra cảnh các cô gái tay phải cầm bô, tay trái cầm theo bàn chải tranh giành nhà vệ sinh công cộng để đổ bô. Trong hoàn cảnh này, Nhà họ Cố lại có ba phòng ngủ một phòng khách, trong nhà có phòng vệ sinh.

Tần Trọng Ân mới vừa vào cửa chính nhà họ Cố, chợt cảm thấy một loại cảm giác quen thuộc mơ hồ, có lẽ loại quen thuộc này đến từ tranh chữ trên vách tường, đến từ chiếc giá lớn chất đầy sách, đến từ chiếc đàn dương cầm hình tam giác rất đắt tiền đặt trong phòng khách kia, trước khi cả nhà bị Hồng vệ binh tịch thu gia sản, nhà anh ta và nhà họ Cố bày biện không khác nhau là mấy.

Cố Dật Phu rất nhiệt tình dẫn bạn tốt đi thăm phòng ngủ của mình, phòng ngủ của anh và em gái đều tọa bắc triều nam (*), ở giữa khéo léo sử dụng bình phong để ngăn cách ra, mỗi người một nửa.

(*) Tọa bắc triều nam: Quay lưng về phía bắc, nhìn về phương nam.

Mới vừa vào phòng ngủ, Tần Trọng Ân đã nghe thấy sau tấm bình phong có tiếng thiếu nữ lầm bầm: "Nóng quá, nóng chết mất thôi."

Từ nhỏ cha mẹ đã thường xuyên bận rộn với công việc, Cố Khuynh Thành gần như là được Cố Dật Phu nuôi lớn, từ lúc Cố Dật Phu mới tám tuổi đã biết chỉ cần có một thanh chocolate, thì sẽ tự động lột giấy gói ra cho em gái ăn hết, mình thì ở một bên lặng lẽ nuốt nước miếng.

"Sao không bật quạt điện?" Cố Dật Phu bỏ lại bạn tốt, vòng qua bình phong, có chút đau lòng nhìn em gái ỉu xìu nằm bò ra bàn làm bài tập.

"Hình như cầu chì hỏng rồi. Em lại không biết sửa. Anh ơi, em nóng quá." Tiếng thiếu nữ trong veo làm nũng rất tự nhiên.

Cố Dật Phu cầm quạt ba tiêu lên, vừa quạt cho cô, vừa nói: "Anh sẽ nghĩ cách." Vừa dứt lời, hình như nhớ tới vứt bỏ bạn bè bên ngoài là hành vi tương đối không lễ phép, vội vàng kéo tay em gái nói: "Đúng rồi, anh có dẫn một người bạn về, chính là Tần Trọng Ân anh đã nhắc với em đấy."

Hình như Cố Khuynh Thành có chút hứng thú: "Ồ, là Tần Trọng Ân."

Tần Trọng Ân cứ nhìn thấy Cố Khuynh Thành một cách tự nhiên như thế. Đó là một thiếu nữ mảnh khảnh, da trắng như sứ, khiến cho anh liên tưởng tới chiếc bình sứ trắng cổ cao trước kia cha anh từng dùng để trồng hoa. Cô mặc áo sơ mi ngắn màu trắng, phía dưới là một chiếc váy hoa, dài đến đầu gối. Hai chân dài trắng mịn, đường đột chen vào tầm mắt anh ta, giống như một tia chớp, khiến trái tim anh ta nhảy lên loạn nhịp. Mái tóc đen tuyền được cô quấn qua loa ra sau gáy, dùng một cây bút máy Trung Quốc làm trâm để cố định lại, không hề giống các học sinh nữ khác trong trường nghìn người như một, đều dùng khăn để tết đuôi sam.

"Anh chính là Tần Trọng Ân? Anh của em thường nhắc tới anh, anh rất giỏi." Đôi mắt của thiếu nữ đen nhánh không ngại ngần chút nào cứ thế nhìn chăm chú vào anh ta. Tần Trọng Ân cảm thấy gương mặt mình hơi nóng lên. Bởi vì không biết nói gì, anh chỉ có thể rời ánh mắt đi chỗ khác, nhìn chằm chằm vào “Lạc Thần phú” trên bình phong.

Khi đó Trung văn của Cố Khuynh Thành cũng không tốt, mặc dù ở Bắc Kinh cha mẹ chưa bao giờ lơi là dạy hai đứa con tiếng mẹ đẻ, nhưng con gái nhỏ trời sinh tính tình nghịch ngợm, chỉ cần cô biết đọc biết viết, có thể nói chuyện trôi chảy với người khác là đã hài lòng, đâu chịu bỏ thời gian ra đọc Đường Thi Tống Từ, hai thể loại thơ ca nổi tiếng. Tấm bình phong này đặt trong phòng ngủ đã một hai tháng, nhưng đây là lần đầu tiên cô chú ý đến chữ viết trên đó.

"Phía trên nói gì vậy anh Tần?" Cố Khuynh Thành nghiêng đầu nhìn hồi lâu, cô nhận được mặt chữ, cũng đọc được, nhưng ghép cùng với nhau, lại hoàn toàn không hiểu rốt cuộc chúng đang nói gì.

Mặt Tần Trọng Ân lại đỏ lên, là vì xưng hô trong miệng của cô, hai chữ anh Tần khiến anh không khỏi liên tưởng đến tiếng gọi của người thương.

"Trọng Ân, nhà cậu học sâu, nói cho Khuynh Thành một chút đi, khó được khi nó có hứng thú." Cố Dật Phu đã nhìn thấu em gái rất có thiện cảm với Tần Trọng Ân: "Tớ đi tìm cầu chì."

Khuynh Thành. Thì ra cô tên Cố Khuynh Thành. Lạ thật, anh lại không cảm thấy cái tên khoa trương này không hài hoà chỗ nào.

"Anh Tần, rốt cuộc ‘Lạc Thần phú’ nói gì vậy?" Cố Khuynh Thành đã đứng cạnh anh ta. Thậm chí anh còn ngửi thấy mùi nước hoa trên người cô.

" ‘Lạc Thần phú’ là một bài phú thời Tam quốc do Tào Thực viết, tương truyền Lạc Thần chính là con gái Phục Phi của vua Phục Hi thời cổ, đi du ngoạn bị chết đuối ở Lạc Thủy, biến thành nữ thần của sông Lạc Thủy, cũng chính là Lạc Thần. Phú là một thể văn thời cổ, chú trọng trình bày và gieo vần, ‘Lạc Thần phú’ viết về chuyện tình yêu của người và thần, bởi vì thần và người khác nhau, không thể bên nhau trọn đời, cuối cùng đành bất đắc dĩ phải chia tay. Đương nhiên cũng có người nói thật ra thì Tào Thực đã mượn danh Lạc Thần, để biểu đạt nỗi buồn khổ về chính trị của mình."

Tin tức trong lời anh nói quá nhiều, Cố Khuynh Thành nghe chỉ hiểu đại khái, nhưng cô gật đầu làm như đã hiểu, chỉ vào chữ trên bình phong bắt đầu đọc, đọc mấy câu liền hỏi Tần Trọng Ân chúng có ý gì.

"Thanh thoát tựa chim hồng vụt bay, uyển chuyển như rồng lượn, rực rỡ thu cúc, hoa thắm xuân tùng. Phảng phất như mây che vầng nguyệt, phiêu diêu như gió bay làn tuyết. Mấy câu này chính là miêu tả dáng vẻ bên ngoài của Lạc Thần, dịch ra đúng là nói Lạc Thần có dáng vẻ uyển chuyển như Hồng Nhạn bị giật mình mà nhẹ nhàng cất cánh bay lên, đường cong dịu dàng giống như Du Long bay lên không vui đùa; dung mạo rực rỡ như hoa cúc nở rộ mùa thu, lại xinh đẹp như cây Tùng tươi tốt mùa xuân; cử chỉ của nàng như có như không tựa làn mây mỏng nhẹ nhàng che khuất vầng trăng, động tác phiêu đãng như gió đông thổi bay bông tuyết."

Lúc Cố Dật Phu cầm cầu chì đi vào đã nhìn thấy em gái mình nhìn chằm chằm vào bạn tốt. Trong ánh mắt không hề che giấu thiện cảm. Anh khẽ ho nhẹ một tiếng.

"Trọng Ân, cậu biết thay cầu chì không?" Cố Dật Phu có chút ngượng ngùng, không ngờ học vật lý, nhưng lại chẳng thể làm thật được, khó trách người xưa nói "Cuối cùng thì trên sách vở chỉ có thể cảm nhận được một phần, muốn hiểu được sâu sắc thì phải tự mình thực hành."

"Được. Để tớ làm cho." Tần Trọng Ân nhận đoạn cầu chì từ tay Cố Dật Phu, lưu loát trèo lên thang, lật lưỡi dao lên, tháo cầu chì bị hỏng ra, thay lại cầu chì mới, cả thảy chỉ mất ba phút.

Ánh mắt Cố Khuynh Thành sáng trong nhìn Tần Trọng Ân nhảy từ trên thang xuống, thật ra thì từ lúc cha và anh trai mất, thì Tần Trọng Ân chính là người đàn ông duy nhất trong nhà, những việc chân tay như đổi bóng đen, làm than nắm này có việc nào mà anh không làm được?

Cố Dật Phu đi mở quạt máy, lúc này quạt máy vẫn là món đồ tương đối hiếm, quạt máy phần phật phần phật xoay, thổi ra từng đợt gió nóng.

Cố Khuynh Thành đưa cho Tần Trọng Ân khăn lông ướt để lau mồ hôi, Cố Dật Phu liếc nhìn chiếc khăn màu trắng xanh, ý vị sâu xa liếc mắt nhìn em gái. Cố Khuynh Thành không chịu yếu thế trừng lại anh. Cố Dật Phu có chút buồn cười lắc đầu một cái, xoay người đi lấy cho bạn tốt ly nước sôi để nguội.

Tần Trọng Ân uống hai ngụm, mới chịu nói chuyện, Cố Khuynh Thành chợt hào hứng khoe với anh: "Anh Tần, em đàn dương cầm cho anh nghe nha, em vừa mới học được một bài mới." Không đợi đối phương nói tiếp, cô đã như một làn khói chạy đến trước chiếc dương cầm, vén tấm vải nhung màu xanh lục phủ trên đàn để chống bụi, rồi ngồi lên ghế đàn.

Cố ý Dật Phu càng cảm thấy buồn cười, vỗ vai bạn tốt: "Nó không tuỳ tiện đánh cho người khác nghe đâu. Vẫn là mặt mũi cậu lớn đó."

Tần Trọng Ân hơi mất tự nhiên quay mặt qua chỗ khác.

Cố Khuynh Thành oán hận liếc nhìn anh trai, Cố Dật Phu vô tội nháy mắt với cô.

Tiếng đàn dương cầm như nước nhanh chóng vang lên khắp căn phòng, giống như nước chảy róc rách nơi khe núi, bôn ba ngàn dặm chỉ vì đến với một người đã hẹn ước ở nơi xa. Ánh mặt trời chiếu xuyên qua tấm rèm màu xanh dương bằng lụa mỏng, tạo thành trên sàn nhà những vệt sáng nhỏ vụn, nhảy nhót theo giai điệu.

Nhiều năm sau Tần Trọng Ân mới biết giữa trưa hè hôm ấy, bài hát đầu tiên cô đã đàn cho mình nghe chính là bài “Nhành hồng cuối cùng của mùa hè”, là nhạc nền của một bộ phim Đức mang tên “Thiếu niên anh tuấn”.

Một nhành hồng cuối cùng của mùa hè / vẫn cô độc nở ra / tất cả người bạn đáng yêu của em / đều đã héo tàn mà chết / không còn một đóa hoa tươi / làm bạn cạnh em / chiếu rọi khuôn mặt ửng đỏ / cùng em thở dài bi thương.

Anh không muốn thấy em tiếp tục khổ sở / cô độc ở lại đầu cành / ước mong em có thể đi theo bạn của mình / cùng yên bình an nghỉ / tôi sẽ mang hương thơm cánh hoa của em / nhẹ nhàng dạo chơi trên khóm hoa / để em cùng bè bạn thân ái/ mai táng trong đất vàng đằng kia.

Khi chiếc nhẫn vàng của người thương / mất đi ánh sáng bảo thạch / khi tình bạn đáng quý kia khô héo / anh nguyện đi theo em / khi trái tim bé nhỏ trung thực kia tiều tụy / khi người yêu dấu chết đi / ai còn nguyện sống cô độc một mình / trên thế giới lạnh lẽo này!

~ ~ ~

Hai, ước mơ của em là trở thành Coco Chanel (*)

(*) Coco Chanel, tên thật Gabrielle Bonheur Chanel, là một nhà tạo mẫu người Pháp. Bà là người sáng lập thương hiệu thời trang cao cấp nổi tiếng Chanel.

Từ đó về sau, Tần Trọng Ân trở thành khách quen của nhà họ Cố. Cố Nhạn Diêu và vợ là Thư Đình Vân hết sức thưởng thức thiếu niên chững chạc thông minh này, khích lệ hai đứa con mình qua lại với anh ta nhiều hơn.

Lúc ấy, vì mối quan hệ tốt đẹp với Liên Xô, phần lớn sinh viên học tiếng Nga, tiếng Anh không được coi trọng, nhưng theo sau quan hệ căng thẳng với Liên Xô, quan hệ Trung Mĩ lại được cải thiện, không ít thầy giáo nước ngoài đã về nước dạy học, ví như chủ nhiệm ngành vật lí Triệu Bình Sinh mới từ Đại học Oxford của Anh trở về, luôn luôn ăn mặc theo phong cách của một quý ông nước Anh, uống hồng trà lipton, trong tay cầm một cây gậy văn minh, lúc đi bộ thường dùng để chống, lúc giảng bài thì dùng thay thước dạy học. Trên lớp còn thích giảng bài xen lẫn bằng hai thứ tiếng Trung -  Anh, cũng làm khổ một đám học sinh.

Tần Trọng Ân học tốt tất cả các môn, duy chỉ có tiếng Anh là tương đối bình thường, có thể là do anh không có năng khiếu, hoặc vì bị cha mình ảnh hưởng, cấp hai và cấp ba anh ta đều học ở nông thôn, giáo viên tiếng Anh cũng không biết tiêu chuẩn dạy tiếng Anh quốc tế là như thế nào, dạy học sinh từ Tư Bản Chủ Nghĩa "capitalism" (Tư Bản Chủ Nghĩa) lại sợ họ không nhớ cách đọc, rốt cuộc cho phép bọn họ ghi chú cách đọc ở phía sau là "Cách vách Lý Sư mẫu".

Cho nên đến một ngày, lúc Tần Trọng Ân ở nhà họ Cố viết báo cáo thực nghiệm thì cô ở một bên nhàm chán lật sách giáo khoa tiếng Anh của Tần Trọng Ân ra xem, thấy bên dưới đều dùng bút chì để viết những chữ Hán hài âm (*), làm cô không nhịn được cười khì khì một tiếng.

(*) Hài âm: Âm đọc gần giống hoặc giống nhau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Cuncute
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nguyễn Diệu Chi, promete369 và 238 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 24)

1 ... 68, 69, 70

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại - Nam trùng sinh] Sống lại cưng vợ như mạng - Thập Vĩ Thỏ

1 ... 19, 20, 21

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 146, 147, 148

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

17 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

18 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1059

1 ... 124, 125, 126

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 662 điểm để mua Princess 1
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 871 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 357 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 250 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 300 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Jenny D vừa đặt giá 250 điểm để mua Sunflower Bed
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Diệp Băng Linh: à nhon
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 469 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.