Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An

 
 17.12.2014, 19:34
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8179 lần
Điểm: 17.49
 [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 10
《 Sống lại, có anh bên em là đủ 》


images


Tác giả: Liễu Như An

Editor: Tịnh Du - Voicoi08

Convert: NgocQuynh520

Thể Loại: Trùng sinh, thanh xuân vườn trường.

Giới thiệu

Một vụ tai nạn xe, khiến cô gái mới tốt nghiệp đại học Tô Nhiên sống lại.

Cô trở lại năm 12 tuổi ấy, ngay tại thời điểm vừa mới gặp anh.

Kiếp trước anh nuông chiều yêu thương cô, cho nên Tô Nhiên quyết định, kiếp này cô muốn nuông chiều anh, yêu thương anh, muốn anh trở nên suất sắc hơn.

Muốn nuôi chồng không được, ngược lại bị anh bắt nạt, lẽ nào lại như vậy được! ! !

Tác phẩm kể cho chúng ta biết rằng nam chính và nữ chính cùng nhau trải qua những năm học trung học ngây ngô, và những năm cao trung rắc rối, sau đó bởi vì số phận an bài cô bị tai nạn biến thành Con Rối, nhưng hai người vẫn cùng nhau đi du học ở Mỹ, cuối cùng hai người hiểu rõ lòng của đối phương, chậm rãi hạnh phúc đến già.

MỤC LỤC



Chương 1:  Sống lại, trở lại năm 12 tuổi . . .
Chương 2:Tần trạch, anh bị rơi vào bẫy của em rồi . . .
Chương 3: Ác Quỷ, Người Nổi Tiếng
Chương 4: Ngày Bé, Buôn Bán Lời Một Ít
Chương 5: Trước Đây, Tần Trạch Đã Yêu Tô Nhiên Như Vậy Đấy
Chương 6: Kiếp trước, bật mí Một ít Khuyết Điểm Của Tô Nhiên...
Chương 7: Hẹn Hò, lần đâu tiên ở Kiếp Này...
Chương 8: Xếp Hạng, Tần Trạch Nổi Giận...
Chương 9: Chị Họ, Chị Mới Không Thích Anh Chàng Kia
Chương 10: Duyên Phận, Bốn Người Cùng Dạo Chơi
Chương 11: Tần Trạch, Anh Thật Không Hiểu Chuyện Tình Cảm
Chương 12: Thư Tình, Bị Người Hãm Hại
Chương 13: Bùng Nổ, Lời Thề Của Tô Nhiên
Chương 14: Sự Thật, Xuất Hiện Manh Mối
Chương 15: Lời Đồn, Ấm Áp Trong Vòng Tay Tần Trạch
Chương 16: Nước Mắt, Bước Ra Trước Che Chắn Và Bảo Hộ…
Chương 17: Lễ Giáng Sinh, Chàng Trai Oai Phong...
Chương 18: Chú hai bệnh xơ gan tái phát.
Chương19: Tết âm lịch, em họ muốn kết hôn với tôi
Chương 20. Khải giảng, nhớ đến Valentine cẩu huyết. . .
Chương21: Cẩu Cẩu, may mắn may mắn . . .
Chương 22:  Mẹ, sóng gió mang thai. . .
Chương 23: Tim đập, chạm nhẹ bên môi  . . .
Chương 24: Tỏ tình, xem như thế đi . . .
Chương 25, Bất ngờ, gặp phụ huynh . . .
Chương26: Ứớc hẹn. . .
Chương 27: Cường hôn, thiếu niên Piano Vương Dực . . .
Chương 28: Con khỉ nhỏ, nhật ký vinh quang khi trưởng thành . . .
Chương29: Đổi chỗ, một ít chuyện kỳ quái. . .
Chương 30: May Mắn, JQ. . .
Chương31: Hoảng sợ, bí mật Từ Hải Dương.
Chương 32: Ước định giữa những người đàn ông . . .
Chương 33, Cậu hai, nhớ lại . . .
Chương 34: Con ngựa, dắt dây đỏ tới . . .
Chương 35: Năm tháng vội vã, nửa năm trôi qua  . . .
Chương 36: Nụ hôn đầu, danh phận xác định
Chương 37:  Cao trung, rất nhiều điều mới
Chương 38: Đêm trăng, Tần Trạch tới chơi . .
Chương 39: Huấn luyện quân sự, té xỉu, rong huyết . . .
Chương 40.1: Huấn luyện quân sự, con cọp phát uy . . .
Chương 40.2
Chương 41.1: Này, mời em đi ăn đi.
Chương 41.2
42, Kích động, ngày biểu diễn quốc khánh. .
43.1, Diễn tấu, chỉ vì một mình anh . . .
Chương 43.2
Chương44: Vào thu, một đống việc vặt...
Chương45: Tình địch, phải không?
Chương46.1: Ở chung, ước hẹn, nắm tay....
Chương 46.2
Chương47.1: cơn ác mộng, hoa bỉ ngạn
Chương 47.2
Chương48 Cả nhà, hạnh phúc...
Chương49.1 Đã sớm muốn ăn em
Chương 49.2
Chương50.1, Cảm mạo, chuyện lý thú, thăm bệnh lẫn nhau . . .
Chương50.2
Chương51.1, Bác sĩ thú y, tiểu thí ngưu đao *. . .
Chương 51.2
Chương 52, Vẹt, lại thêm thành viên mới. . .
Chương53, Muốn tụ họp, nơi cưu trú nhỏ Trạch Nhiên
54.1, cho anh, người cuối cùng ôm. . .
Chương 54.2
55.1, Tô Nhiên, âm u. . .
Chương 55.2
Chương 55.3
Ngoại truyện nhỏ
56.1, Truy hồn, đường âm dương (ngoại truyện
Chương 56: Truy hồn (ngoại truyện)
Chương 57 Hóa thân Con Rối lên đại học (Phiên Ngoại)….
Chương 58 Kì lạ, ngày thứ nhất du học tại Mỹ
Chương 59 Xào rau, chính là XX sao XX….
Chương 60: Đi học, không chỉ có một hình thức như vậy…
Chương 61:Gặp đồng hương ở nước ngoài...
Chương 62 Lễ tạ ơn, sự vui mừng…
Chương 63 Về nước, chú hai…
Chương 64 Tần Trạch bộc lộ tài năng…
Chương 65: Hoa đào, nở rồi lại rơi xuống...
Chương 66 Nụ hôn thức tỉnh mỹ nhân say ngủ
Chương 67Kết hôn, kết hôn nha…
Chương 68 Động phòng, lần đầu tiên….
Chương 69 Bánh bao ra đời….
Chương 70 Ba năm sau khi cưới…
Chương 71 Chương cuối. Trọn đời trọn kiếp một đôi người.
Chương 72 Ngoại truyện: nhật kí năm mười tuổi của Thỏ Thỏ…



Đã sửa bởi Voicoi08 lúc 06.03.2018, 11:22, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Du về bài viết trên: Cẩm Băng Đơn, saoxoay
     

Có bài mới 18.12.2014, 19:00
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8179 lần
Điểm: 17.49
Có bài mới [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 45
Chương 1:  Sống lại, trở lại năm 12 tuổi . . .


Tô Nhiên vừa mới nhận được bằng tốt nghiệp đại học N, tâm trạng vô cùng tốt đi trên đường lớn, đại học N mặc dù không phải là trường đại học tốt nhất tỉnh Chiết Giang, nhưng cũng là một trong những trường trọng điểm, mà nói thế nào cô cũng là một sinh viên mới tốt nghiệp, muốn tìm một công việc bình thường cũng không phải là việc gì quá khó khăn.

Hơn nữa cô căn bản cũng không cần tìm việc làm, bởi bạn trai cô Tần trạch, đã sớm giúp cô thu xếp rồi, muốn cô trở về làm cô giáo dạy Ngữ Văn ở một trường phổ thông trọng điểm.

Nghĩ đến Tần trạch, trên môi Tô Nhiên lại khẽ mỉm cười.

Anh, tuyệt đối là một người ngốc nghếch không hơn không kém. Nhớ năm đó anh theo đuổi cô, bị cô tàn nhẫn từ chối ba lần, vậy mà anh vẫn ngây ngô không từ bỏ.

Mỗi một lần đều vì cô mà bị thương đầy mình, sau khi gặp lại anh, anh vẫn như ánh sáng mặt trời, mỉm cười một cách tự nhiên.

Vì vậy cô lại thở phào một cách nhẹ nhõm, vỗ ngực nói, cũng may, anh không suy sụp tinh thần, nếu không tội lỗi cô rất lớn.

Sau bạn của anh nói cho cô biết, cô mới biết rõ mọi việc, nụ cười của anh thật ra đều là giả vờ, vì không muốn cô thấy lo lắng, không phải thấy áy náy.

Giây phút hiểu rõ mọi chuyện đó, trong lòng của cô tràn ngập đau đớn nhưng cũng rất ngọt ngào.

Lần đầu tiên anh tỏ tình là vào năm lớp mười. Cô không thích anh, bời vì cô cảm thấy anh ngốc nghếch, lại không đẹp trai, vì vậy cô từ chối thẳng thừng, anh vuốt vuốt mái tóc, cười ha hả nói: "Chúng ta vẫn là bạn bé chứ." Sau đó bước chân "Nhẹ nhàng" bước đi.

Sau này, cô mới hiểu được, thật ra bước chân của anh không phải nhẹ nhàng mà là trống rỗng.

Bạn của anh nói, sau khi anh trở về, liều mạng ở trong phòng thức khuya dậy sớm không nói không rằng đọc sách một tháng, thành tích học tập của anh nhảy vọt lên đứng đầu cả lớp, đứng thứ hai toàn trường mới ngừng lại.

Lần thứ hai anh tỏ tình là sau khi kết thúc kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông. Cô nhìn thấy anh cao hơn, trên gương mặt hơi đen của anh có đôi mắt đen sáng ngời, có chút thất thần, ma xui quỷ khiến như thế nào cô lại gật đầu đồng ý. Nhưng mà sau khi quen nhau, Tô Nhiên cảm thấy không được tự nhiên, đột nhiên trong cuộc sống lại thêm một người, bản thân lại thêm một việc để quan tâm, một người cần để nhớ, không khiến cô cảm thấy ngọt ngào, mà trái lại có cảm giác nó như một loại gánh nặng.

Vì thế, một tuần sau cô đề nghị chia tay. Sắc mặt của anh trở nên trắng bệch, nhưng mà trên mặt vẫn mỉm cười, rất lâu sau mới nói: "Không có việc gì, nếu không phải là người yêu, chúng ta vẫn là bạn bè.”

Bạn của anh nói nói, từ lần đó về sau, anh ngày đêm không ngừng chơi trò chơi, tam quốc, ma thú, ….lúc nào anh cũng là người đánh được boss lớn cuối cùng, anh đã trở thành một người nổi tiếng trong dưới game. Nhưng mà, anh cũng gầy đi mất 10kg, mắt cũng cận nặng 2 độ, cuối cùng bị cảm phát sốt một tuần sau mới khôi phục bình thường.

Lần thứ ba, nói chính xác, thật ra là Tô Nhiên đưa ra đề nghị quay lại. Vì lần đó, Tô Nhiên đi tìm việc làm thêm nhưng bị người ta lừa mất 1000 đồng, sau đó lên xe buýt lại bị người ta móc ví, đó là kỳ nghỉ hè năm nhất đại học lên năm hai. Lúc ấy, Tô Nhiên khóc hết nước mắt, Tần Trạch lặn lội từ thành phố chỗ anh đang sống đến tận thành phố cô học để an ủi cô, lại còn đưa cô về nhà. Sau đó, Tô Nhiên bị anh làm cho cảm động, nói: "Nếu không, chúng ta có thể thử quay lại nhé?"

Tần Trạch vui mừng như điên.

Nhưng một tháng sau, người trong nhà Tô Nhiên phát hiện ra mọi chuyện, nghiêm khắc phản đối Tô Nhiên yêu đương trong Đại Học, tư tưởng của gia đình cô khá bảo thủ, cảm thấy con gái nên học xong đại học, có công việc ổn định, sau đó tìm một người đàn ông để gả đi, như vậy mới hợp lý. Khi còn học đại học thì tuyệt đối không cho phép có bạn trai, chứ đừng nói đến là một người bạn trai có gia cảnh không tốt, vẻ ngoài cũng không được dễ nhìn.

Tô Nhiên khóc, cô không có dũng khí đứng trước mặt Tần Trach để nói, vì vậy chỉ viết một bức thư, đưa cho Tần trạch, để cho anh sau khi trở về đọc.

Một tuần lễ trôi qua, rồi 2 tuần, cho đến ngày thứ bảy tuần thứ 3, Tần Trạch thân thể vô cùng tiều tụy xuất hiện trước cửa phòng ngủ của Tô Nhiên, ôm chặt lấy Tô Nhiên, chỉ hận không đem Tô Nhiên nhét vào trong ngực được, hơi thở nóng rực của anh phun bên tai Tô Nhiên, giọng nói khàn khàn lại có một chút bá đạo, lại có chút yếu ớt:

"Tô Nhiên, đây là lần thứ ba, anh, không muốn buông tay."

"Em, cũng sẽ không buông tay!"

"Tô Nhiên, tin tưởng anh. . . . . . anh nhất định sẽ cố gắng cho em một cuộc sống hạnh phúc."

Sau khi nghe câu nói này của Tần Trạch, lòng Tô Nhiên bỗng mềm nhũn, nước mắt không kềm được mà tuôn rơi, cô mệt mỏi tựa vào lòng Tần Trạch gật đầu, khẽ thở dài nói: "Tần Trạch, em tin anh."

Sau đó, Tần Trạch yên tâm mà hôn mê.

Bạn của anh nói lần này thật sự Tô Nhiên hơi quá đáng, cô cho anh hi vọng ngọt ngào, rồi lại vô tình phá nát, lúc này lòng anh đã thật sự bị tổn thương, ba tuần kia, cả ngày anh đều nằm trên giường nửa sống nửa chết.

Ăn cơm, bọn họ nhìn chằm chằm bắt anh ăn xong, nhưng sau đó anh ói ra hết toàn bộ. Bài tập, nhìn anh viết rất hăng say, lại phát hiện anh toàn bộ chỉ viết một chữ, Nhiên.

Bạn của anh nổi giận: "Cô gái này, có gì tốt để cho cậu vì cô ta mà hành hạ bản thân ra bộ dáng như thế này! Cậu thích cô ta 7 năm, cô ta thích cậu bao lâu! Tần Trạch, cậu tỉnh lại ngay cho tớ, cô ta không xứng đáng để được cậu yêu, cô ta là một cô gái có ý nghĩ không vững vàng, không thể yêu cậu được đâu, cậu có cho cô ta nhiều hơn nữa, cô ta cũng không nghĩ cậu là người tốt. Tần Trạch, trên đời này thiếu gì phụ nữ, người suất sắc như cậu, tại sao lại phải yêu thầm một bông hoa!"

Tần Trạch vốn đang nửa sống nửa chết nhưng sau khi nghe thấy những lời này bỗng nhiên đùng đùng nổi giận tung một đấm vào mặt người bạn ấy: "Cậu! Không được nói xấu cô ấy!"

Bạn anh nói, hai người là anh em từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, quan hệ của cả hai cực kỳ tốt, bình thường nếu một người có canh uống ….tuyệt đối sẽ không để người còn lại bị đói. Vậy mà lần đầu tiên anh đánh người anh em của mình lại là, vì cô.

Tô Nhiên nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên một lực rất lớn đâm sầm vào cô khiến cô bay lên trời, toàn thân đau nhức làm cô không kịp kêu lên, bên tai mơ hồ nghe được âm thanh lo lắng suốt ruột vang lên: "Cô gái, cẩn thận ——"

Một tiếng phanh xe hết sức chói tai vang lên hòa vào tiếng hét sợ hãi của những ngươi xung quanh, sau đó trước mặt cô tối sầm lại, cô hôn mê.

"Bạn học, bạn học..."

Tô Nhiên dùng sức mở to mắt, cố gắng tỉnh lại.

Dựa vào nghị lực kiên cường, Tô Nhiên mở mắt, quan sát bốn phía, hình như là phòng làm việc, Tô Nhiên đang tựa trên ghế sa lon,  đối diện là hai cái bàn làm việc kiểu cũ đặt sát vào nhau, trông rất giống văn phòng làm việc của giáo viên ở trường học.

Tô Nhiên cảm thấy có chút hỗn loạn, tình huống hiện tại là tình huống gì vậy, cô hình như là bị xe đụng mà, tại sao lại không ở trong bệnh viện, mà lại ở đây, chẳng lẽ là được một giáo viên cứu? ?

Trên vách tường trước mặt có một chiếc gương màu lam rất lớn, Tô Nhiên muốn nhìn thử xem rốt cuộc lúc này mình đã thê thảm đến mức nào..

Trong gương không có bóng dáng của Tô Nhiên, chỉ có cô gái nhỏ tóc ngắn khoảng 12 tuổi. Tóc được tết đuôi sam chia hai bên, mái tóc ở trên trán rối tung lên, ánh mắt sáng ngời, không có mắt kiếng, nhưng vẫn nhìn thấy rõ ràng.

Tô Nhiên, ngón tay run run chỉ bản thân mình trong gương —— Hàaa...! mình trẻ lại rồi.

Cô khó có thể tin.

Vì vậy từ từ chuyển động tay phải, trong gương bản thu nhỏ của Tô nhiên cũng chầm chậm chuyển động tay phải. . . . . .

Tô Nhiên hung hăng mình bấm một cái, đau ——!

Mình sống lại!

Cô sờ sờ mặt của mình, sờ sờ tay của mình, rốt cuộc xác định, mình là một người sống sờ sờ, mà không phải là một giấc mơ.

Xem ra, không biết bản thân đụng phải “vận cứt chó” gì, Tô Nhiên ban đầu hơi hoảng sợ nhưng dần dần lại trở nên mừng như điên. Nếu cô có thể sống lại một lần nữa, cô sẽ chín chắn hơn so với trước đây, như vậy cô sẽ yêu thương và trân trọng người kiếp trước đã yêu cô. Sau đó, cô sẽ giúp đỡ gia đình có cuộc sống tốt hơn, ít nhất muốn gia đình mình ấm no hơn kiếp trước trở thành một gia đình khá.

Trong lúc Tô Nhiên đang mơ giấc mộng tương lai thật đẹp thì, cửa mở ra, một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi đeo kính mặc áo choàng trắng đi vào.

"Tỉnh rồi sao? Cảm thấy thế nào?"

"Rất tốt ạ."

Ông ấy kiểm tra mí mắt của Tô Nhiên rồi trách mắng với giọng điệu có chút không hài lòng: "Xem ra không còn gì đáng ngại nữa, cô bé cũng thật là, giảm cân cái gì chứ? Mấy ngày này không ăn cơm đầy đủ có phải không? Hôm nay nhiệt độ lại cao, không cảm nắng mới là lạ."

Giảm cân, Tô Nhiên như bị sét đánh, thì ra khi mình còn bé, đã có suy nghĩ tiên tiến như vậy, bản thân được mấy cân thịt, vậy mà lại nghĩ đến chuyện giảm cân!

"Được rồi, nhanh về phòng học đi, hôm nay hôm nay ngày đầu tiên học sinh mới đi học, em đã gây ra chuyện lớn như vậy." Thầy giáo kia có chút bực mình vẫy tay đuổi Tô Nhiên đi.

Năm nhất trung học! (~ lớp 7 ở VN)

Một từ ngữ thật đẹp, Tô Nhiên mỉm cười.

Anh và cô quen nhau không phải ở năm nhất trung học sao?  
  
Cô cố gắng lục lọi phần trí nhớ còn sót lại, từ đến lớp (4) năm thứ nhất,  rồi đưa mắt nhìn đến vị trí ngồi của cô, cô nhìn xung quanh, đột nhiên cô trông thấy một cậu bé mặc áo sơ mi màu trắng, một cậu bé u buồn nhưng luôn sạch sẽ.

Là Cậu ta, chính là cậu bé cô đã từng mến.

Trong lòng Tô Nhiên bình tĩnh như nước, cô lôi kéo quai đeo cặp của mình, khẽ mỉm cười, bản thân mình đã ngần này tuổi, nếu với một cậu bé mà vẫn động tâm thì đúng là càng lớn càng trẻ lại.

    Cô chậm rãi đi lướt qua, khi đi ngang qua mấy bạn học nam, cậu bé kia đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua Tô Nhiên.

Tô Nhiên nhìn vào ánh mắt trong sáng có chút u buồn của cậu bé kia chỉ khẽ mỉm cười rồi bước đi. Cả đời này, cô không muốn dính dáng vào người nổi tiếng của trường học, càng không muốn dính vào bạch mã hoàng tử ở trong lớp, cô chỉ muốn trông nom tốt chàng ngốc của mình mà thôi.

Kiếp trước, khi còn học trung học, cô còn rất ngây thơ, không biết khi còn học trung học mới là mới gian quý giá nhất, cho nên kiếp này, cô phải từ từ hưởng thụ lại cơ hội khó có thể có lại một lần nữa.

Từ từ nhìn anh càng ngày càng trở nên xuất sắc, trở nên giỏi nhất.

Tô Nhiên chớp mắt mấy cái, ngồi ở trong phòng học của năm nhất trung học này, nhìn mọi thứ xung quanh mọi người dường như đều rất thân quen, làm lòng cô đột nhiên dâng trào cảm xúc, không ngờ, buổi tối hôm cô tốt nghiệp đại học, ra ngoài chúc mừng cùng bạn bè khi trở về không cẩn thận bị xe đụng phải, lại có thể đem cô quay ngược thời gian trở về 10 năm trước, hôm nay là ngày đầu tiên bước vào trường trung học, cũng chính là ngày 2, tháng 9, năm 2001.

Nhìn các học sinh lần lượt đi vào phòng học, ánh mắt Tô Nhiên đưa mắt nhìn khắp phòng học bắt đầu tìm kiếm một người.

Ánh mắt tìm kiếm trong đám người rất lâu, rốt cuộc cô cùng nhìn thấy một cậu bé gầy teo, đi vào trong tầm mắt cô.

Da của cậu bé ngăm đen, gương mặt trung bình, trừ ánh mắt và lông mày đặc biệt xinh đẹp thì những thứ còn lại đều bình thường. Cậu bé kia mặc một chiếc áo sơ mi trắng đã bị tẩy cho ố vàng và chiếc quần bò rộng thùng thình, đem toàn bộ thân hình của cậu ôm trọn nổi bật lên thân thể gầy teo.

Khóe mắt Tô Nhiên có chút ươn ướt, cô cắn môi tự nói với lòng mình: "Ông trời cho cô cơ hội sống lại một lần nữa, cô tuyệt đối sẽ không lãng phí. Kiếp trước anh nuông chiều cô, yêu cô, đã từng cho cô một cuộc sống hạnh phúc, Tần trạch, kiếp trước những quan tâm chăm sóc và yêu thương anh dành cho cô, cô chưa kịp trả lại, cô đã xảy ra tai nạn, cho nên kiếp này, đến lượt cô yêu thương anh thật nhiều.


Đã sửa bởi Tịnh Du lúc 21.03.2015, 11:45, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.12.2014, 09:08
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8179 lần
Điểm: 17.49
Có bài mới Re: [Trọng Sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 40
2, Tần trạch, anh bị rơi vào bẫy của em rồi . . .


Sớm vào giờ tự học, Tô Nhiên nhìn cuốn sách tiếng Anh trong tay, vỗ ngực liên tục.

Kiếp trước, Anh ngữ của cô rất kém, mỗi lần đều kéo kết quả thi của cô lùi về phía sau, sau khi lên đại học, tiếng anh cấp bốn lúc cô sắp tốt nghiệp ra trường mới qua được, đau lòng. Cô, thề, lần này, bản thân phải rèn luyện từ lúc còn nhỏ, cố gắng học thật giỏi Tiếng Anh.

Nói đến Anh ngữ không tốt còn có một người, đó chính là Tần Trạch.

Tần Trạch là một điển hình của nam sinh khoa học tự nhiên, toán lý hóa môn nào cũng xuất sắc, Ngữ văn thì miễn cưỡng vượt qua, chỉ có Anh văn là thê thảm, cô nhớ trước kia, cô và anh thường xuyên được "mời" vào văn phòng chăm sóc đặc biệt, tiếc là... dù hai người vẫn không có cách nào tiến bộ


Cô quyết định bản thân phải tự giám sát quá trình học tập Anh ngữ của anh, tốt nhất là mua một máy mp3, sau này mỗi lúc nghỉ trưa có thể ngồi cùng anh luyện nghe Anh ngữ, học tiếng Anh là phải kết hợp vừa nghe vừa đọc.


Hơn nữa, thân thể Tần Trạch rất gầy yếu. Từ năm anh học tiểu học, ba anh quanh năm ở ngoài, trong nhà chỉ còn anh và mẹ. Mà quan hệ giữa nhà anh và ông bà nội không được tốt lắm. di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn.  Cô nhớ mãi đến những năm anh học phổ thông, tình hình mới được cải thiện. Lúc đó ba anh trở về, biết vợ và con trai mình sống không được tốt giận đến tím mặt. Khi ông đi, ông đã dặn dò cẩn thận, nhờ ba mẹ mình chăm sóc vợ con hộ ông. Nhưng không ngờ,cha mẹ ông đã nói dối mọi chuyện rằng vợ con ông ở nhà đều khỏe, mà tiền bạc hàng năm ông gửi về đều giấu hết, đã giấu thì thôi đi, cha của ông còn đem tiền đó cho một người con khác của mình nữa, thật mẹ nó là không phải người mà.


Làm hại cậu bé Tần Trạch gầy như da bọc xương, còn mẹ của anh phải làm mỗi ngày ba công việc, mệt sống mệt chết, cũng không được bao nhiêu tiền.


Ba của Tần Trach trong cơn tức giận đã quyết định cắt đứt quan hệ với ông bà nội, sau đó cả nhà anh mới sống qua những ngày tháng yên lành.


Mỗi khi nhớ đến chuyện này, Tô Nhiên đều đau lòng.


Cô quyết định, nhất định phải nuôi Tần Trạch ăn uống đầy đủ, nhất là lúc đang học trung học ở vào độ tuổi ăn tuổi lớn, thiếu ăn, nên không thể nào cao lên được, điều này là điều Tần Trạch tiếc nuối nhất sau khi lớn lên,  anh cao chưa đến 1m75 nữa.


Được rồi, vậy thì bắt đầu bằng việc cho anh uống sữa tươi.


Trong lúc, Tô Nhiên miên man suy nghĩ, buổi tự học nháy mắt trôi qua. Các học sinh bắt đầu tụm năm tụm ba trò chuyện, lúc này các cô cậu bé vẫn còn nhỏ, chưa biết tình cảm là gì, nên nam nữ trò chuyện vẫn còn rất thoải mái. Nếu thêm một năm nữa, đến lớp 8, lớp 9, khi đó các nữ sinh mới chuyển sang giai đoạn "rụt rè e thẹn" mà ít thân thiết với các bạn nam hơn.


Tô Nhiên vốn là một người đã trưởng thành nên dĩ nhiên chẳng còn cái cảm giác e thẹn đối với mấy cậu bé đó rồi, cô rất tự nhiên xoay người sang hỏi: "Tần Trạch, cậu giỏi môn tiếng Anh không?"


Tần Trạch ngẩng đầu, cũng không có chút gì ngạc nhiên, anh chàng vừa gãi đầu, run rẩy cầm lấy cuốn sách tiếng Anh nói: "Không phải chỉ mấy chữ abcd thôi sao, có gì tốt đâu mà đọc?"


Tô Nhiên cũng cảm thấy thế, đúng là tiếng Anh ở năm nhất trung học thật sự quá đơn giản.


"Nếu thấy sách này đơn giản quá thì mình cho cậu mượn vài quyển khác, mình với cậu cùng xem." Tô Nhiên cười tủm tỉm nói, nhóc con, em cảm thấy đơn giản vậy thì chị đây sẽ cho chỉ dạy cho em biết!


"Không được, mình còn rất nhiều việc khác phải làm, không rảnh rỗi đi đọc những thứ vô vị đó." Tần Trạch rõ ràng lộ vẻ không vui.


Tô Nhiên nhịn, nhóc con, cậu thật sự chả đáng yêu chút nào! di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn. Tô Nhiên im lặng bắt đầu nhớ đến bánh bao kiếp trước cô nói gì nghe nấy.


"Vậy thì sau này mỗi ngày mình tặng cậu một hộp sữa tươi, đổi lại, cậu thì mỗi buổi trưa giúp mình học từ vựng." Tô Nhiên bắt đầu dụ dỗ.



"Sữa tươi?" Tần Trạch có chút dao động, từ nhỏ đến giờ cậu chưa bao giờ được uống sữa tươi, nếu sau này mỗi ngày đều có thể uống thì...


Tô Nhiên thấy Tần Trạch đã dao động, tiếp tục tấn công: "Cũng không mất nhiều thời gian lắm, mỗi ngày 15 phút thôi, sẽ không làm phiền cậu lắm đâu."


"15 phút?" Tần Trạch suy nghĩ sơ qua, cậu không cảm thấy mình nhận sữa tươi của Tô Nhiên có gì là không đúng, vì cậu cảm thấy cậu đâu phải nhận không, đấy là cậu cái giá tương ứng với sức lao động của cậu, vì thế cậu suy nghĩ một lát rồi nói: "Cũng không thể để cậu bị thiệt, đổi thành nửa giờ đi, thế nào?"


"Được, quyết định vậy đi, ngày mai bắt đầu."di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn.


Tô Nhiên thầm cười trong lòng, nhóc con, coi như cậu vẫn còn chút lương tâm, một hộp sữa tươi cũng hơn 1 đồng, mai mốt anh một hộp cô một hộp, vậy là mỗi ngày hết ba đồng, bằng một bữa sáng của cô rồi. Có điều, nhóc con, gừng càng già càng cay, tối mới nói vài câu mà cậu đã sập bẫy của tôi, sữa tươi nhé, tiếng Anh, một mũi tên trúng hai đích.


Chớp mắt, đã trôi qua một ngày, Tô Nhiên đối với chương trình học này vẫn nghiêm túc nghe, mặc dù cô nghe giảng cảm thấy nhàm chán, vì thật sự những nội dung kia quá đơn giản, cô thầm nghĩ, sau này phải mang thêm sách đi học, ngày trước cô muốn cô không biết gì về các địa danh nổi tiếng trên thế giới, lần này nhất định phải hạ quyết tâm, đọc cho bằng hết.

Cô thu dọn sách vở rồi cùng  bạn cùng bàn của mình Lý Yến, cùng nhau về nhà.


Nhà Lý Yến ở cùng xóm với cô, cô bé này có dáng người khá cao, trông như quả mướp, tính tình có chút bốc đồng, hấp tấp, học rất được môn thể dục. Có điều, theo cô nhớ thì hình như khi thi lên phổ thông, cậu ấy đành phải vào một trường phổ thông bình thường. Tô Nhiên nhìn gương mặt tươi cười của Lý Yên, thầm nghĩ, sau này cô cô có thể giúp đỡ cô ấy, dù sao bạn bè của cô cũng không nhiều lắm. Mà bạn thân lại càng không có được mấy người. di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn.


Hai người cùng về đến một ngã tư thì chia tay, lát sau Tô Nhiên đã về đến nhà của mình.


"Cha mẹ, con mới về." Tô Nhiên dựng xe đạp xuống, mở cổng rồi chạy nhanh vào nhà, tim cô đập nhanh một cách kỳ lạ, cuối cùng cô cũng được gặp cha mẹ rồi.


"Về rồi à, Nhiên Nhiên." Một giọng nói ôn hòa ấm áp vang lên, người đàn ông cao mỉm cười đi về phía cô. Hốc mắt Tô Nhiên bỗng nhiên có chút ươn ướt, cha, thật trẻ, thật khôi ngô, gương mặt đen đen vẫn chưa mang nhiều dấu vết của thời gian, Tô Nhiên nắm chặt lấy quai cặp, run run nói: "cha."


"Con bé này, sao vậy, về thì chuẩn bị ăn cơm đi, còn đứng ngây ngốc ở đây làm gì?" Giọng nói có chút tức giận của mẹ cô vang lên từ nhà bếp.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn


Tô Tường nghịch ngợm nháy mắt mấy cái, rồi chỉ vào Triệu Xuân, còn cố tình giả bộ ra vẻ sợ hãi làm Tô Nhiên bật cười. Sau đó cả hai cùng ngồi xuống bàn ăn.


Mẹ thấy cô và cha cười hì hì đi vào, lập tức liếc mắt nhìn Tô Nhiên, rồi lẩm bẩm với giọng bực mình: "Được rồi, được rồi, đừng cười nữa, mau đến ăn cơm. Nhiên Nhiên, con còn chưa cất cặp sách nữa? một chút phép tắc cũng không có,  nhanh lên, đi cất cặp, rôi rửa tay còn ăn cơm nữa."


Tô Nhiên nhìn thấy gương mặt trẻ trung của mẹ cùng với lời càu nhàu quen thuộc, bằng linh hồn với tuổi đời hơn 20, khi nghe thấy không còn có cảm giác phiền chán và sợ hãi như lúc nhỏ nữa, ngược lại còn cảm thấy mẹ cô hết sức dịu dàng và hiền lành. Trong lòng Tô Nhiên bỗng xúc động, chạy đến ôm lấy Triệu Xuân đang đứng ở tủ bát đũa.


"Mẹ, mẹ là tốt nhất." Chỉ một câu nói đơn giản mang theo tình cảm ấm áp dịu dàng đã khiến cả người Triệu Xuân cứng đờ, hốc mắt đỏ hoe nhưng bà vẫn đẩy Tô Nhiên ra, nói với vẻ giận dữ: "Đứa bé này, hôm nay bị đụng trúng đâu thế, nhanh đi cất cặp vở đi, thức ăn sắp nguội hết rồi."


Tô Nhiên cười hì hì, không hề để ý khi nghe thấy Triệu Xuân mắng mình, vì cô rõ ràng cảm nhận được mẹ cô đối với cô rất ấm áp và lời nói rất xúc đông, thật ra mẹ cô không hề nghiêm khắc như vẻ bề ngoài, mẹ cô rất mong cô thân thiết với bà nhiều hơn nữa.


Tô Nhiên trong lòng ấm áp, ngoan ngoãn chạy ra nhà ngoài cất cặp sách, sau đó rửa tay , cả gia đình, ngồi dưới ngọn đèn mờ nhạt vui vẻ hòa thuận ăn cơm tối.


Mà Tô Nhiên nhìn mẹ cô lúc nào cũng cẩn thận chu đáo, trong lòng cảm thấy hổ thẹn, trước đây, cô hơi sợ mẹ mình, vì mẹ cô lúc nào cũng mắng cô, cái này không tốt, cái kia không được, đôi khi còn đánh cô nữa. Nhưng sau này trưởng thành rồi cô mới biết khi đó vì mẹ quá thương cô, mẹ sợ cô học thói hư tật xấu, không biết nhìn xa trông rộng, mãi đến khi cô vào được đại học mẹ mới có thể thở dài nhẹ nhõm, từ đó về sau mẹ cô cũng dịu dàng với cô hơn trước rất nhiều, nhưng mà, do lúc còn bé mẹ cô quá nghiêm khắc với cô nên mối quan hệ giữa hai người rất khó thân thiết được.


Mẹ, trước kia con đối xử với mẹ rất xa lạ, từ nay về sau, con nhất định sẽ cố gắng học tập thật tốt để mẹ tự hào về con.

Đêm xuống, Tô Tường và Triệu Xuân nằm trên giường cùng nhìn nhau cười, con của hai người đã hiểu chuyện, bắt đầu biết quan tâm người khác.


Ở một phòng khác, Tô Nhiên nằm trên giường suy nghĩ, cô muốn giúp kinh tế gia đình mình khá hơn nhưng hiện giờ cô còn quá nhỏ, bản thân không thể tự gầy dựng sự nghiệp, vậy thì bắt tay vào công việc của ba cô, cô sẽ nêu ra ý kiến cho ông.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn


Cô nhớ năm cô học năm thứ nhất trung học, cha cô đi hỏi thăm nhiều người thì nghe được tin bánh ngọt kiểu tây bán rất được, liền đầu tư một vạn mua lò nướng, sách hướng dẫn, rồi tự học sau đó đẩy xe ba bánh đi bán ở khắp các thôn, tiếc là tay nghề làm bánh của ba cô không được giỏi lắm nên cuối cùng đành ngừng bán.


Cứ như vậy cho đến một năm sau, Vương Kiến Thành, chồng của em họ ông mở một nhà máy dệt ở thành phố D chỉ qua một năm đã buôn bán lời hơn mười vạn, cứ nghĩ đây là một năm làm lớn nên tìm đến cha cô, cha cô cảm thấy chuyện này cũng có lợi liền vay mượn khắp nơi đầu tư vào 6 vạn, thế nhưng năm đó, ngành dệt ở thành phố D bỗng sa sút, cuối cùng đến tiền vốn ba cô còn không lấy lại được, lỗ đến 3, 4 vạn.


Tô Nhiên suy nghĩ thật kỹ, năm nay mới là thời cơ tốt nhất đầu tư vào ngàng dệt, nếu để sang năm thì không còn kịp nữa. Cô phải nhắc nhở ba cô trước tiên phải giao thiệp với Vương Kiến Thành đã, sau đó mới cho ông ấy biết triển vọng của ngành dệt trong tương lai.


Trong lòng Tô Nhiên đã tìm được biện pháp nên tinh thần cũng thả lỏng hơn, giây lát sau đã chìm vào giấc mộng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đầu Gỗ, Giáp Thị Thiên Thanh, Gấu Mina, Hoacamtu, nguyenhatrang, Ruby0708, trunghongnam, Windyphan và 726 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C951

1 ... 134, 135, 136

10 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

11 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 50, 51, 52

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

20 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26



heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 548 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 593 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 591 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 258 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 272 điểm để mua Người tuyết 3

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.