Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An

 
Có bài mới 12.09.2017, 10:26
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 311
Được thanks: 1719 lần
Điểm: 34.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 35
Chương 59 Xào rau, chính là XX sao XX….

Rất nhanh đã đến ngày tựu trường, sáng sớm Tần Trạch vội vã mang theo Tô Nhiên chạy vội xuống lầu.

“Tần, chúc mừng cậu tiến vào đại học. Tôi cùng Shary làm cho cậu bữa ăn sáng, mau lại đây cùng ăn đi nào.” Mới vừa đi tới cửa cầu thang, vợ chồng ông Henry đã quen thuộc với vẻ mặt tươi cười xuất hiện trước mắt Tần Trạch, ông Henry càng thêm nhiệt tình đối với Tần Trạch.

Không đợi cho Tần Trạch bày tỏ ý kiến, ông Henry đã nhanh tay túm lấy anh đẩy về phía bàn ăn.

Tần Trạch cảm thấy da đầu có chút đau nhức lại mang thêm một chút ngượng ngùng.

Ông Henry chiêu đãi Tần Trạch là một bữa ăn địa phương, là một món trộn màu hồng hồng, gồm các loại dau dưa không biết tên, Tô Nhiên vừa liếc mắt nhìn một cái cũng cảm thấy có chút sợ hãi, cái này giống như một loại món hỗn hợp gì đó, có thể ăn được không đây?

Đang lúc Tô Nhiên còn đang nghi ngờ, Tần Trạch đã nuốt vào một miếng thật to.

“Oa… Ăn ngon quá, cô Shary, tài nấu ăn của cô quá tuyệt vời.” Tần Trạch giơ ngón tay cái lên với Shary, thật lòng khen.

Shary trọn tròn mắt lên, làm ra một vẻ mặt ‘Đó là chuyện đương nhiên’. “Ha ha, tất nhiên rồi.”

Tần Trạch cười lên ha hả, vợ chồng Henry là một cặp vợ chồng ở nước Mĩ điển hình, không chỉ nhiệt tình sáng sủa, tự nhiên hào phóng, hơn nữa lại có hình thức hài hước điển hình của nước Mĩ bộc lộ vô cùng rõ ràng tự nhiên trên người họ.

Sống chung với hai người bọn họ, làm cho người ta có cảm giác rất thoải mái.

Sau khi nhìn Tần Trạch ăn rất ngon miệng,Tô Nhiên suy nghĩ, lại dùng cái tai thỏ của mình khều khều Tần Trạch: Cô cũng muốn ăn a…

Ăn xong sớm một chút, chào tạm biệt vợ chồng ông Henry, hai người liền đi tới đại học Vincent.

Đại học Vincent là một trường đại học tư nhân, có diện tích rộng lớn, hoàn cảnh bên trong vô cùng đẹp đẽ.

Tần Trạch cười, đón ánh nắng mặt trời, đạp lên sân cỏ xanh biếc, nhìn hình thái những người Mĩ ở xung quanh, thỉnh thoảng cũng sẽ nhìn thấy một vài người châu Á giống anh, anh lặng lẽ ở trong lòng nói chuyện phiếm với Tô Nhiên.

“Tô Nhiên cuối cùng chúng ta cũng lên đại học rồi.”

Ánh mắt của Tô Nhiên lộ ra bên ngoài, quan sát phong cảnh mới mẻ,di-ễ-n đ[à]n l'ê q/u/ý đô/n trong mắt thỏ hoàn toàn là sự hưng phấn: “Lên đại học vốn đã là chuyện làm cho người ta đủ hưng phấn, huống chi còn là học đại học ở nước ngoài, ha ha, trong lòng em đang tùm tùm bõm bõm nhảy lên đây này.”

“Cám ơn anh thế nào đây?” Tần Trạch đưa tay vào trong túi áo, điểm một cái lên trên đầu thỏ.

“Hắc hắc, lấy thân báo đáp nhá.” Tay nhỏ thỏ trắng noãn ôm chặt lấy đầu ngón tay của Tần Trạch muốn đem nó đẩy ra ngoài.

Không ngờ trong mắt Tần Trạch hiện lên ý xấu, ngón tay nhấc con thỏ nhỏ ra trước mặt.

Con thỏ nhỏ ôm chặt lấy ngón tay Tần Trạch, hai chân vẫy đạp lung tung, hai cái tai thỏ bị ép chặt vào sau đầu, cứ như vậy con thỏ bị treo lơ lửng trên không trung, Tần Trạch vui vẻ cười nhẹ.

“Tần Trạch anh thật xấu xa, cố ý treo em lên. Mau đưa em xuống nhanh lên, em không muốn bị ngã đâu.” Tô Nhiên sợ hãi kêu to, ô ô, Tần Trạch, bốn năm sau em sẽ trả lại anh gấp bội.

“Được, được.” Tần Trạch vừa cười hì hì vừa nói, một bàn tay khác vững vàng đỡ vào phía dưới của con thỏ nhỏ Tô Nhiên. “Thỏ ngoan nào, buông tay đi, anh đỡ rồi đây.”

Tô Nhiên nhìn một chút xem chỗ chân mình sắp đặt xuống, cắn răng buông tay ra.

Bộp. rời vào lòng bàn tay của Tần Trạch.

Cô bất mãn ngẩng đầu lên, lại thấy một ánh mắt tràn đầy cưng chiều, đang nhìn về phía cô.

“Này. Làm em giật cả mình.” Tô Nhiên tức giận trách mắng, trợn mắt nhìn Tần Trạch một cái.

Tần Trạch nhìn ánh mắt đen bóng cùng động tác thú vị của con thỏ nhỏ, ha ha cười lên: “Thỏ ngoan, em thật đáng yêu, càng ngày anh càng thích em hơn đấy, phải làm thế nào bây giờ?”

“Anh ít chọc ghẹo em đi một chút.”

“Vậy cũng không được, cảm giác khi trêu chọc em rất thoải mái nha.” Tần Trạch hướng về phía Tô Nhiên nháy mắt mấy cái.

Tô Nhiên hộc máu, nắm chặt cái tay, em cũng thích chọc ghẹo anh, lầm bầm nói, sau này nhìn xem ai trêu chọc ai nhiều hơn.

Vì vậy cuộc sống đại học không còn nghe những ý kiến phê bình nữa chính thức bắt đầu, trong mấy tuần ban đầu, Tần Trạch vẫn bận rộn xuyên qua giữa phòng học và các địa phương khác, tham gia các bữa tiệc, ăn những bữa cơm miễn phí, lúc trở lại nhà trọ thì trực tiếp đi tắm rồi đi ngủ luôn, cũng chưa từng bắt đầu khai hỏa trong phòng bếp bữa nào. Gọi điện nói chuyện với cha mẹ để bọn họ biết mọi chuyện của anh vẫn ổn, để người trong nhà không cần quá lo lắng cho anh.

Mẹ trong điện thoại thuận tiên nhắc nhở, Tô Nhiên ở trong bệnh viện mọi việc đều bình thường, lúc ban đầu mẹ Tô và cha Tô đều rất đau khổ, sau đó cũng đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

Ở bên này, sau khi Tô Nhiên nghe được cảm thấy ê ẩm trong lòng, cha mẹ, là con gái bất hiếu, khiến cho cha mẹ phải lo lắng, sau này nhất định con sẽ đối tốt với mọi người hơn gấp bội, nhất định,…

Cảm giác mới mẻ ban đầu từ từ qua đi, trường học bắt đầu đi học, các hoạt động cơm miễn phí căn bản cũng đã kết thúc, cuộc sống đi về bình thản ở Philadelphia không có xe nửa bước cũng khó đi, Tần Trạch và Tô Nhiên mới đến, nào có dư tiền để mua xe, lại không muốn cưỡi xe đạp cho mất thể diện, cho nên ra khỏi trường học chỉ có thể đi nhờ người ta. Dẫn người đi dạo phố, ăn cơm, mua thức ăn bình thường là một đám đàn ông độc thân mới quen. Nhưng mà dù sao Tần Trạch cũng là một người đàn ông, cả đám đói khát này mang theo quà tặng để biểu lộ thành ý, mang nhiều, anh đành phải tìm lí do từ chối.

Tô Nhiên chê cười: “Tần Trạch, hòa đồng thực sự rất lớn nhá.”

Tần Trạch chỉ vào cái đầu thỏ của cô, cười cười nói: “Chỉ đổ sai giới tính của anh, không phải mỹ nữ, mà là một người đàn ông đầy đủ uy lực mười phần đẹp trai nhá.”

Tô Nhiên cười: “Anh đi trang điểm đi.”

Tần Trạch không cho là đúng, nhếch nhếch khóe miệng, mặt mày tươi vui như đang mùa xuân.

Nhìn vẻ mặt hả hê của anh, Tô Nhiên cười rất cưng chiều.

Chỉ là mấy ngày sau đó Tần Trạch liền không cười nổi nữa.

Ở nước Mỹ này, nếu ngày nào cũng vào tiệm ăn, thì tuyệt đối sẽ không chống đỡ được, chỉ là một bữa cơm đơn giản cũng phải từ mười mấy đến mấy trăm đô la, còn phải nộp thuế thu, đó là một gánh nặng đối với Tần Trạch, một tiểu tử nghèo mới đến.

Tần Trạch chắc là sẽ không nấu cơm, mặc dù anh cho rằng nó rất dễ. Bởi vì khi anh nhìn thấy Tô Nhiên nấu cơm, anh cảm thấy đây là một việc rất đơn giản. Dạy dày của Tần Trạch có chút soi mói, nguyên nhân chủ yếu là do tay nghề quá tốt của Tô Nhiên đào tạo ra. Mỗi sáng sớm ăn một đống rau xà lách, hôm sau lại ăn salad và sandwich lạnh, Tần Trạch chỉ ăn một hôm liền không thể nuốt nổi nữa. Sau đó lại ăn mì ăn liền nấu với rau dưa, cuối cùng Tần Trạch quyết định, tự mình làm món ăn.

Tô Nhiên vừa nhìn thấy ngồi một bên kiêu ngạo nói mát: “Cuối cùng cũng biết tầm quan trọng của chị đi. Trước kia tiểu tử ngươi muốn ăn điểm tâm hoa mai, để cho chị lâm vào nước sôi lửa bỏng, hắc hắc, hiện tại cuối cùng cũng bị báo ứng.”

Tần Trạch đưa ra bàn tay làm thành hình khẩu súng, dùng ngón giữa bắn vào đầu thỏ của Tô Nhiên: “Ngoan ngoãn nhìn anh này, trên thế giớ này không có chuyện gì mà anh đây không làm được nhá.”

Con thỏ nhỏ bị dính đạn nằm trên bàn,diiiiễnnnn đànnnn llllê quuuuý đônnnn sau đó bất đắc dĩ nói: “Phải.”

Cuối cùng làm hỏng hai cái nồi đun nước, một ít rau, Tần Trạch cuối cùng cũng phát hiện ra, nấu ăn là một công việc không hề dễ: Thật ra thì, chính là XX sao XX, sau đó đem một món giống như món ăn mặn, và một món ăn giống như món rau dưa để cùng một chỗ, thêm chút muối, thêm chút đường, thêm chút bột ngọt, ra ngoài chính là một món ăn.

Tô Nhiên nhìn nồi món ăn được làm ra, đánh giá: tạm được.

Mà Tần Trạch cảm thấy mình có thể làm ra món ăn, để bản thân không bị chết đói cảm thấy vô cùng kiêu ngạo.

Còn mới vợ chồng ông Henry lên lầu cùng nhau ăn cơm.

Sau đó bày ra một bàn, XX saoXX, màu sắc rất rực rỡ, nhìn qua ngược lại rất đẹp mắt.

Vợ chồng ông Henry sau khi ăn xong còn khen thật to món ăn Trung Quốc đúng là mỹ vị, điều này làm cho Tô Nhiên cảm thấy rất xấu hổ:Quả nhiên người Mỹ cả ngày đều ăn sandwich, khẩu vị cũng bị thay đổi, ngay cả chút đò tùy tiện này cũng được coi là mỹ vị.

Hừ hừ, nhìn Tần Trạch đang đắc ý đến không chịu nổi.

“Tô Nhiên, anh cảm thấy, trên thế giới này không có chuyện gì mà anh không làm được cả, nhìn đi, nấu ăn, một chuyện quá là đơn giản nhé.” Miệng Tần Trạch vẽ thành hình vòng cung, nhưng cũng sắp biến thành vòng tròn rồi.

Con thỏ nhỏ nhìn trong thùng rác có nhét ba cái nồi, sau đó nhảy lên trên một quyển tập chí, tập chung nhìn lại.Trong lúc ngẳng đầu lên, không mặn không lạt nói một câu: “Vậy sau này thức ăn trong nhà chúng ta anh cũng làm luôn đi.” Cô còn lười phải nấu cơm đây.

“Tốt.” Tần Trạch không cần suy nghĩ lập tức đáp.

Qua thật lâu cuối cùng Tần Trạch cũng nghĩ thông suốt vấn đề này, chẳng lẽ, ý Tô Nhiên là, sau này cô ấy sẽ không nấu ăn sao.

“Không được đâu….”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: Lantu, nammoi, sweetthanks
     

Có bài mới 18.09.2017, 19:38
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 311
Được thanks: 1719 lần
Điểm: 34.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 54
Chương 60: Đi học, không chỉ có một hình thức như vậy…

Khi đủ các hoạt động kết thúc, trường học cũng chính thức khai giảng, lúc này Tô Nhiên và Tần Trạch mới biết, ở nước Mĩ bác sĩ thú ý là một môn học giống như cấp cao vậy, chỉ khi lấy được văn bằng chính quy, hoặc học xong khoa bác sĩ thú y hệ dự bị đại học (3 năm), lúc bấy giờ mới có đủ điều kiện thi vào học viện thú y.

Hơn nữa sứ cạnh tranh bên trong đó rất kịch liệt, tỉ lệ trúng tuyển để đỗ vào trường không cao, học phí ở đây cũng rất đắt, sau khi học xong bốn năm chương trình lí thuyết và huấn luyện lâm sàng mới có thể lấy được học vi DVM (Doctor’s degree of Veterinary Medicine), ở trong nước có rất nhiều người đem học vị DVM là bác sĩ thú y, thực tế đó là sai lầm, thuận theo gọi là chuyên gia về ngành bác sĩ thú y.

Ở nước Mĩ chỉ khi có đạt được chuyên gia về bác sĩ thú y mới có thể xin được bằng bác sĩ thú y, lúc đó mới có thể khám và chữa bệnh cho động vật.

Điều này làm cho Tô Nhiên cảm thấy nhụt chí, mình ngủ say bốn năm, đó chính là bốn năm lãng phí thời gian nha. Sau này khi mình lên đại học, sau đó thi vào học viện thú y, trời ạ, 4+4+4, thời điểm đó mình phải là ba mươi tuổi rồi, lúc đó mình mới có thể học thành tài,di//ễn đà??n llllê qnumý đ,,,ô.,,n lúc này lại vùi đầu vào xây dựng sự nghiệp, vậy việc trùng sinh này của tôi còn ý nghĩa gì nữa chứ, còn không bằng có hiệu suất của người bình thường nữa!

Oh my gad!

Ông trời ơi, ông không cần phải chơi tôi như vậy chứ.

Cô nghiêng đầu, buồn bã đứng cạnh chén nước trà, dùng sức đâm vào: “Dùng một lời chí lý để hình dung, tình cảnh của tôi hiện tại chính là túng quẫn nha, cuộc sống giống như một khay trà vậy, đổ đầy phong phú bên trong đó chính là bi kịch.”

Tần Trạch rời ánh mắt từ màn hình máy tính với những màu sắc rực rỡ của cổ phiếu nhìn sang với ánh mắt dịu dàng, dùng sức ấn cái đầu thỏ của cô xuống, sau đó cầm chiếc cốc lên, uống một hớp cà phê nói: “Chuyện kia xem ra, rất là thú vị nhé.”

Tô Nhiên không để ý đến anh, tự mình tiếp tục lảm nhảm, nói: “30 tuổi a. Mình còn muốn ngậm kẹo đùa cháu sớm một chút đây. Mục tiêu này của mình lúc nào mới có thể đạt được chứ? Hơn nữa người phụ nữ tốt nhất nên hoàn thành mọi việc trọng đại trước năm ba mươi tuổi, mà mình đến năm ba mươi tuổi mới bắt đầu, mình không muốn làm gái ế, nhất quyết không cần đâu a.”

Che đầu, trong đầu là những suy nghĩ lộn xộn….

Tần Trạch cuối cùng cũng nghe được con đường rộng mở, dùng hai ngón tay kẹp lại chú thỏ đang lăn lộn không ngừng kia: “Chờ khi em tỉnh lại chúng ta lập tức kết hôn nhé.”

“A.” Chú thỏ nào đó ngơ ngác hỏi: “Vậy còn đứa bé thì làm sao bây giờ?”

“Đương nhiên là cùng nhau mang lên đại học nha.” Tần Trạch nhún nhún vai, cười vô cùng thoải mái nói.

“A…” Tô Nhiên nhìn Tần Trạch, hoàn toàn là ngây người.

Tần Trạch, em sống hai đời cũng không nhìn rõ tương lai bằng anh nha.

Vì vậy, sau nhạc đệm nho nhỏ đó, Tô Nhiên buồn bực theo Tần Trạch cùng đi học bài chuyên ngành___ Số học.

Từ ngày đầu tiên đi học, Tô Nhiên đã phát hiện ra, giáo dục ở nước Mĩ có rất nhiều chỗ không giống với giáo dục ở Trung Quốc. Đây là một việc đối với một người Trung Quốc đã tiếp nhận xong giáo dục cao đẳng cảm thấy khó có thể thích ứng được.

Ặc, Tô Nhiên cũng coi như là tiếp nhận hoàn toàn giáo dục cao đẳng trong người đi, ha hả.

Giáo trình ở nước Mĩ hoàn toàn khác với giáo trình ở Trung Quốc, giáo trình của Trung Quốc có khuynh hướng bồi dưỡng nhân tài đặc biệt, học sinh vừa vào cửa trường lập tức tập chung đầu tư vào học các bài học chuyên ngành, mà không rảnh để bận tâm xem bài chuyên ngành đó thu được những cái gì. Mà về phương diện này trường học cũng không có bất kì yêu cầu gì, vậy nên, đào tạo nên một thế hệ thiên tài mới.

Ở nước Mỹ, giáo trình bình thường là hình thức tổng hợp kiến thức,di\\\ễn đ'''àn l;;;ê quuý đônnnnnn, đào tạo ra những học sinh chuyên nghiệp, bình thường muốn bản thân tự học về giáo trình của mình, nếu như là một học sinh học thiết kế kiến trúc công trình bằng gỗ, cũng vẫn có khả năng phải học thêm cả piano, các điệu múa, thậm chí là hí kịch. Thiết lập như vậy, mục đích cuối cùng là để đào tạo học sinh với năng lực tổng hợp, khiến cho học sinh trở thành nhân tài trong nhiều lĩnh vực.

Vậy nên, Tần Trạch ngoài chọn học tập số học chuyên nghiệp còn lựa chọn học thêm cả piano. Đối với một người từ nhỏ chưa từng có thiên phú về âm nhạc mà nói, đây quả là một chuyện phải cực khổ luyện tập.

Tô Nhiên nhìn Tần Trạch đầu đầy mồ hôi, cộng thêm tay chân luống cuống một trận âm thanh lạc loạn, thật sự không nhìn nổi nữa, thở dài nói: “Tần Trạch, anh buông tha cho sự lựa chọn này đi, anh chọn hí kịch ấy.”

Hồi tưởng cái gì đó, dễ dàng hơn nhiều so với piano mà.

Không ngờ Tần Trạch lại ngẩng gương mặt đầy mồ hôi lên, cười đến rực rỡ nói: “Anh còn đang mong chờ sau này có thể hợp tấu với em đấy. Em kéo đàn vi-ô-lông, anh đánh dương cầm, ha hả, chỉ mới suy nghĩ một chút mà đã khiến cho anh cảm thấy ngứa ngáy trong lòng rồi.”

Trong lòng Tô Nhiên mềm nhũn, đứng lặng người nhìn Tần Trạch hồi lâu, sau đó nhìn vào gò má đang tập chung của anh, dịu dàng cười nói: “Vâng, em cũng rất mong chờ ngày đó.”

Sau này, em sẽ kéo đàn cho anh nghe.

Anh độc tấu đàn vì em.

Thật sự rất mong đợi nha….

Ở trong trường học có rất nhiều tiết học là cùng chung học tập nhiều môn chuyên nghiệp, làm như vậy, khiến cho các học sinh chuyên nghiệp có cơ hội cùng nhau trao đổi kiến thức, tất cả môn học chuyên nghiệp cũng cùng nhau ngồi trong một phòng nghe giảng.

Thầy giáo giảng bài không giống như bình thường giống như nhồi vịt, mà là áp dụng hình thức giáo dục dẫn dắt, bình thường là nêu lên vấn đề cho học sinh đưa ra suy nghĩ đến các cách giải quyết khác nhau, sau đó để cho học sinh tự nêu ra các vấn đề mang đi học, thậm chí đi thăm các cuộc triển lãm nghệ thuật, học xem các buổi kịch vui, sau đó sẽ trả lời các vấn đề hoặc viết bài cảm nhận. Cứ như vậy đáp án nhận được là hai kết quả hoàn toàn khác nhau.

Mà cũng có lúc thầy giáo đứng trên lớp cho học sinh tự do phát biểu suy nghĩ cũng khiến cho học sinh phía dưới nhìn chằm chằm không nói lên lời vì kinh ngạc.

Có một lần trên khóa chính trị, một vị thầy giáo nói về suy nghĩ viển vông không thiết thực của xã hội hiện nay, cũng để cho học sinh học lý luận chủ nghĩa Mac- Lê Nin tự mình đi học hỏi tìm hiểu về về một đại gia đình sinh hoạt chung tại một chỗ.

Điều này làm cho Tô Nhiên cảm thấy khó có thể tin được.

Dĩ nhiên, cũng có những tiết học khiến cho người ta cảm thấy vui vẻ.

Do giáo trình môn hóa học chính là do thầy chủ nhiệm tự mình đảm nhiệm giảng dạy. Thầy giáo viết rất nhiêu sách, tài liệu giảng dạy trong trường học cũng là do thầy biên soạn, nhưng cuối cùng thầy vẫn yêu cầu dùng phương pháp giảng dây kết hợp với tài liệu sâu sắc nhất, để giải thích kiến thức rõ ràng nhất, làm cho 99% số học sinh như đi lạc vào mây, không thể hiều nổi thầy đang nói về cái gì.

“Tần Trạch anh có hiểu không?” Hai con mắt của Tô Nhiên sớm đã biến thành vòng tròn đồng tâm, cô sớm đã giơ cờ đầu hàng.

Tần Trạch hơi nâng cằm, cầm bút trong tay xoay vòng tròn, cười híp mắt nhìn vào đôi mắt đen lúng liếng của Tô Nhiên: “Nghe xong, một chút cũng không hề hiểu.”

“Có phải khả năng ngoại ngữ của chúng ta quá kém hay không?” Tô Nhiên cảm thấy nhức đầu hỏi lại.

Tần Trạch chỉ vào một đoàn người đầu óc cũng đang choáng váng ở bên cạnh.

Tô Nhiên kéo hai tai thỏ của mình xuống, đáp án quá rõ ràng, vấn đề không phải ở phía bọn họ, mà vấn đề là ở chỗ thầy giáo.

Tần Trạch đỡ Tô Nhiên lên, cười rực rỡ lên một cái với cô, sau đó dịu dàng đem cô thả vào trong túi áo của mình: “Nhấn mạnh vào cuộc cạnh tranh ở nước Mỹ, một vị trí công tác cũng phải chú ý đến hệ thống cuộc sống, đồng thời cũng phải chú ý đến thâm niên công tác.”

“Giáo sư đại học?” Tô Nhiên thử dò xét hỏi.

Tần Trạch gật đầu một cái, nâng cằm nhìn về phía bục giảng, chậm rãi nói về chuyện cũ: “Ở nước Mĩ vẫn còn tồn tại một loại chức vụ như vậy, một khi sự cố gắng đạt được chức vụ như vậy, thì có nghĩa là không lo cơm áo, không lo áp lực cuộc sống quá lớn.di<ễn đà>n l~ê qu`ý đ#ôn Có làm công việc này hay không hoặc có hoàn thành tốt công việc này hay không, nó phụ thuộc vào phẩm chất cá nhân và tâm tình của người đó.”

Tô Nhiên như có điều suy nghĩ gật đầu: “Như vậy là góp một phần làm nhạt ý thức cạnh tranh giữa các giáo sư, không thích hoặc khinh thường làm xong công việc. Chủ nghiệm dạy môn hóa học là một ví dụ điển hình. Không trách được trong trường này có nhiều trợ giáo người Trung Quốc, Ấn Độ như vậy.”

“Tại sao?” Tần Trạch phối hợp nhỏ giọng hỏi.

“Đương nhiên là bởi vì dưới chế độ như vậy, một mặt nhà trường không thể không chi rất nhiều tiền để nuôi một giáo sư, một mặt họ phải trả tiền để yêu cầu trợ lí quay trở lại giảng dạy, từ các trường đại học của nhà nước đến các trường đại học tư nhân nổi tiếng, đều có một số lượng không ít những người Trung Quốc, Ấn Độ, Hàn Quốc đảm nhiệm vai trò người trợ giảng, tạo nên hiện tượng ở nước Mỹ trong các trường đại học có rất nhiều các trợ giảng. Chính bởi vì như vậy, một số trường đại học ở Mỹ cũng không phải đã tốt hơn đại học ở Trung Quốc a.”

Cuối cùng, ánh mắt của Tô Nhiên lóe sáng, tình cảm yêu nước sâu đậm của cô tự nhiên phát sinh.

“Thật không hổ là Tô Nhiên nhà chúng ta, nhìn mọi việc đều sáng tỏ nha.” Tần Trạch cười híp mắt, trong âm thanh khàn khàn kia mang theo một chút vị nịnh bợ.

Tô Nhiên trợn mắt nhìn anh một cái, chị đây bị cậu khen một chút lại cảm thấy không vui, chị sống nhiều hơn cậu bao nhiêu năm, hiện tại ngược lại bị cậu vượt qua, cô cảm thấy hơi tức giận.

Sau tiết học hóa học, còn lại đều là bài chuyên nghành của Tần Trạch.

Đi lên trên lớp, Tần Trạch và Tô Nhiên liền phát hiện ra một chuyện kì lạ.

Người đi học, gần như đều là người châu Á, trong đó chiếm đa số là du học sinh Trung Quốc.

Khi bắt đầu học, đi lên lớp là một thầy giáo người Trung Quốc.

Tô Nhiên và Tần Trạch trợn tròn hai mắt, đây quả là một tình huống thần kì.

Mấy học sinh dự thính người Mỹ, ở một bên chế nhạo nói: “Đến với tiết học toán, bạn phải học nói tiếng Trung, kèm theo đó là học thói quen ăn uống của người Trung Quốc mới được.”

Hai người nghe xong, ở trong lòng cười một tiếng, nhìn thế trận này, đúng là có chuyện như vậy thật.

Người Mỹ và người Trung Quốc cũng có những khác biệt rất lớn. 80%  học sinh Mỹ không tìm hiểu những vấn đề họ không thích, nhưng những quan tâm đến việc học là sự ưa thích hàng đầu. Chuyện này rất khác biệt so với người Trung Quốc, vì người trung Quốc là vì sự nghiệp mà học các bài chuyên ngành khác nhau.

Rất nhiều học sinh Mỹ vào thời điểm lựa chọn môn học chuyên ngành, thích chọn văn học, triết học, lịch sử, hí kịch, những môn này trong mắt một ít người Trung Quốc là môn không mấy hữu ích trong vấn đề kiến thức chuyên ngành, những môn này trở thành những ngành nghề ít được quan tâm ở Trung Quốc.

Đa số người Mỹ không muốn lựa chọn toán học khô khan, điều này cũng chính là rất nhiều nhân tài về khoa học tự nhiên gốc Hoa đến nước Mỹ nổi danh, là nguyên nhân là đây là nơi tiêu thụ tốt. Cũng vì vậy một số trường Đại học ở Mỹ, tiếng Trung trở thành ngôn ngữ chính thức.

Hiển nhiên, đại học Vincent chính là một trường đại học như vậy.

Thầy giáo toán học có vóc người không cao, mà lại là một người đàn ông trung niên gầy gò.

Thầy vừa lên lớp, nhìn một vòng xung quanh, phát hiện quả nhiên tình trạng cũng giống như năm trước, hơn một nửa đều là học sinh trung Quốc. Còn lại cũng là người Ấn Độ, Nam Mỹ, một trường rộng lớn gồm nhiều quốc gia, tiếng Anh trở thành ngôn ngữ có lợi, gắn kết mọi người lại mới nhau.

Mặt thầy rất nghiêm túc, cũng không nói nhiều về những chuyện khác, chỉ giới thiệu ngắn gọn, mình là người họ Trương, sau đó lại nói thêm một câu: “Mọi người khi ở trong trường học không thể nói tiếng mẹ đẻ, mà phải trao đổi với nhau bằng tiếng Anh.”

Sau đó lập tức bắt đầu giảng bài.

Tần Trạch và Tô Nhiên liếc mắt nhìn nhau, rất ăn ý cùng nhau cười một tiếng.

Đi học, nghe thầy Trương giảng bài, Tô Nhiên tự nhận là mình có thể hiểu được một phần ba, một phần ba nữa là do đoán ra, còn lại một phần ba là hoàn toàn không hiểu, cũng may trong lớp có bạn học người Mỹ, giáo viên đặt câu hỏi hoặc để cho mọi người đặt câu hỏi, mọi người vội vàng như lửa cháy xém mông, cho nên không lo lắng sẽ bắt những người không phải người Mỹ trả lời. Điều này làm cho đại đa số mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Tình huống của Tần Trạch cũng không khác biệt nhiều lắm so với tình huống của Tô Nhiên, nhưng mà ở trên lớp anh cũng có trả lời một lần, quan điểm của anh cũng khiến cho ánh mắt thầy Trương hơi thỏa mái hơn một chút.

“Em tên gì?” Vẻ mặt hài lòng, thầy Trương hỏi.

Tần Trạch cười cười: “Tần Trạch.” Giới thiệu tên với người Trung Quốc là một việc rất dễ dàng không cần tốn sức lực.

“Quan điểm tốt, tiếp tục cố gắng.” Thầy Trương nhẹ nhàng khen một câu, sau đó đánh dấu vào sổ điểm danh.

Khiến cho phần lớn sinh viên đại học hơi bị rung lên trong lòng, nói thế nào, trên lớp học này, cuối cùng không phải là người Mỹ độc quyền, còn khiến cho một người khó tính như thầy Trương cũng phải mở miệng khích lệ một câu.

Tô Nhiên nhìn mọi người đều là ánh mắt sung bái, thầm cảm thấy thoái mái trong lòng.

Người đàn ông của tôi chính là không giống với người khác, ha ha.

Buổi tối, khi trở về nhà trọ, Tô Nhiên quấn lấy Tần Trạch, để cho Tần Trạch mang cô đi dự thính ở khoa bác sĩ thú y, Tần Trạch đang cầm một quyển sách thật dầy, tay ngừng lại ghi chú, cười cười sờ đầu thỏ của Tô Nhiên.

“Được, được, ngày mai sẽ dẫn em đi, ngoan, anh còn mấy cái luận văn còn phải viết, ba ngày nữa có cuộc thi trong lớp số học, cuối tuần còn có buổi thảo luận ở lớp học hóa học phải nộp báo cáo lên, thỏ ngoan, tự mình sang bên cạnh chơi đi.” Tần Trạch nói xong lại vùi đầu chăm chỉ học tập.

Thời gian của anh cũng rất vội vàng. Nhiệm vụ bên phía Trung Quốc kia cũng sắp phải hoàn thành rồi.

Tô Nhiên nhìn Tần Trạch ngoan ngoãn gật đầu, không đi làm phiền anh nữa.

Ai, thời điểm cô học đại học rất dễ dàng, mỗi ngày xem chút truyện, chơi trò chơi để vui đùa một chút, đâu có mệt mỏi như vậy chứ. Quả nhiên giáo trình ở nước Mỹ nặng hơn giáo trình ở Trung Quốc gấp trăm lần.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: KieuNga
     
Có bài mới 05.10.2017, 15:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 311
Được thanks: 1719 lần
Điểm: 34.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 40
Chương 61:Gặp đồng hương ở nước ngoài...

Hoàng hôn ngày thứ bảy, Tần Trạch mang theo Tô Nhiên đi tản bộ.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, trên bầu trời có những đám mây ngũ sắc đang trôi, đại học Vincent nằm ở một thành phố ven biển, là một thành phố rất xinh đẹp mà cũng rất yên bình.

Mấy chú hải âu to gan đậu trên vai của Tần Trạch.

Tô Nhiên len lén bò ra ngoài, nhìn hai con hải âu trắng như tuyết, tâm tình vô cùng tốt hỏi: “Hello. How are you?” Con hải âu bị sợ hãi, vỗ cánh bay đi, mà ánh mắt của cô giống như không muốn xa rời đuổi theo chú hải âu bay đi, cho đến khi hình bóng của nó bị biến mất ở chân trời xa tít.

Tần Trạch dịu dàng nhìn Tô Nhiên, lại nhìn bầu trời hoàng hôn, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Số lượng xe chạy trên đường phố không nhiều lắm, xe bus lại càng ít, dĩ nhiên số người ngồi trên xe cũng rất ít.

Tần Trạch “một mình” đứng ở đầu trạm xe bus, dựa lưng vào lan can màu trắng, lười biếng mà lại tự tại. Tô Nhiên nằm bên trong túi áo của Tần Trạch, bọn họ là bộ tộc không có xe, tình hình này ở nước Mỹ rất thảm nha. Ở nước Mỹ, chỉ cần  đủ tuổi trưởng thành, cho dù là một cậu thanh niên hay là một ông già thì cũng đều sở hữu ít nhất một chiếc xe.

Tới nước Mỹ còn chưa được một tháng, cô đã trải qua rất nhiều thời gian thần kì.

Ừ, thân thể người nước ngoài bên này thật đầy đặn a, kêu lên sợ hãi khi thấy một cái mông có thể lớn đến như vậy.

Người đàn ông này thật đẹp trai, ánh mắt sâu sắc, ánh mắt màu lam, thân hình cũng rất có da có thịt nha.

Chậc chậc, cô bé kia chắc chỉ 15, 16 tuổi đi, quần áo trên người có số lượng vải cực ít, nhìn qua thật là sexy nha, khiến cho cô nhìn vào cũng cảm thấy gượng ngùng á.

“Tần Trạch, anh nói xem bọn họ là từ đâu đến đây? Muốn đi đâu? Bình thường họ làm gì được đây? Họ có trở về nấu cơm cho ông xã không? Hay là bọn họ sẽ đi hẹn hò?”

Cô lẩm bà lẩm bẩm, tự mình say mê vô tận suy đoán sao cho được đáp án chính xác.

Tần Trạch trực tiếp bỏ qua câu hỏi của Tô Nhiên, có lúc anh cũng cảm thấy nghi ngờ vài chuyện, có phải là chỉ số IQ của một người sẽ không tỉ lệ với chiều cao của cô.

“Tần Trạch, mau nhìn kìa. Có một người châu Á giống chúng ta kìa.” Tô Nhiên kích động kéo lấy cổ áo của Tần Trạch.

Tần Trạch nhìn qua, ở phía xa có một cô bé mặc quần áo châu Á, cô bé kia chắc vừa đi mua đồ, sách theo túi lớn túi nhỏ, đang thở hồng hộc đi về hướng trạm xe bus.

Ở trên đường muốn thấy một người châu Á cũng không phải chuyện dễ dàng, không trách được Tô Nhiên lại kích động như vậy.

“Tần Trạch, anh đoán xem cô ấy là người Trung QUốc, Hàn Quốc hay Nhật Bản đây?”

“Là người Trung Quốc.”

“Sao anh biết?”

“Trực giác của đàn ông.”

Trong lòng hai người đều có suy đoán, xe bus dừng lại, Tần Trạch thong đồng lên xe, móc ra 60 đồng tiền xu từ trong túi đã sớm chuẩn bị ra bỏ vào hộp tiền, sau đó tùy tiện tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ ngồi xuống.

Tô Nhiên tò mò nhìn ra ngoài xe, cô gái kia có thể lên cùng chuyến xe với bọn họ hay không đây?

Cửa xe bus vừa muốn đóng lại chỉ nghe thấy một tiếng hô to: “Wait. Please wait. Please.” Sau đó trong cửa xe đặt thêm mấy cái túi đồ lớn nhỏ. Là cô ấy? Tô Nhiên thầm nghĩ. Quả nhiên theo sau đống đồ lớn lớn nhỏ nhỏ là cô gái châu Á kia. Cô ấy vừa mới chạy lên xe thì cửa xe liền đóng lại. Cô gái còn chưa kịp thở lấy hơi đã vội vàng hỏi tài xế:

“Cô ơi xe mình có đến khu Mont không ạ?”

Nữ tài xế mập mạp người da đen đang nghe điện thoại, hàm hồ ừ một tiếng, để điện thoại xuống, khởi động xe.

Nghe khẩu âm anh văn của cô gái kia hình như là người Trung Quốc? Tô Nhiên nghĩ, lên xe mới hỏi đường? Thật là đủ liều lĩnh, nếu như trên xe đi đường khác thì sao, khi đó không phải ngay cả xuống xe cũng không có cơ hội hay sao?

Trên xe bus chỉ có mấy người, chỗ ngồi còn rất nhiều, ngồi rất thoải mái. Cô gái châu Á ngồi trước mặt Tần Trạch đang sửa sang lại đống đồ của mình, chỉ nghe thấy thỉnh thoảng phát lên tiếng ‘sột soạt’. Cô gái đột nhiên quay đầu hướng ra phía cửa sổ. Không biết qua bao lâu, đột nhiên cô ấy kêu to:

“Stop. Please stop.” Một bên cô vừa nói, một bên vừa sách theo đống đồ đứng ở cửa xe.

Nhưng nữ tài xế người da đen giống như không nghe thấy, căn cản là không có chút ý tứ nào là muốn dừng xe.

Cô gái nóng nảy: “Stop. Stop. Stop.” Cô ấy kêu to, căn bản không hề còn nhớ tí gì về ‘please’ nữa rồi.

“Thật xin lỗi, xin đứng ở phía sau đường trắng.” Nữ tài xế người da đen nói với cô ấy không có mấy phần thân thiện.

Cô gái bất đắc dĩ điều chỉnh chỗ đứng, tiếp tục nói:

“Tôi phải xuống xe ở chỗ này.”

“Cô không thấy dây màu vàng sao?” Nữ tài xế liếc mắt nhìn cô gái một cái, tiếp tục bình tĩnh lái xe.

“Cái gì? Mau dừng xe. Tôi muốn xuống xe. Dừng xe. Dừng xe.” Cô gái lo lắng đến nỗi giậm chân, giầy cao gót phát ra tiếng ‘cộp cộp’.

Tô Nhiên thấy tiếng ‘cộp cộp’ phát ra từ giầy cao gót kia giống như giẫm vào trên đầu tim của mình, cô bị cô gái kia làm cho trái tim cũng gấp gáp theo, cô dám khẳng định, cô gái kia nghe không hiểu lời của nữ tài xế. Nữ tài xế giống như muốn gây khó khăn cho cô gái kia, nữ tài xế rõ ràng biết cô bé kia muốn xuống xe, cũng biết rõ căn bản cô bé kia không hiểu quy củ ngồi xe bus ở đây. Vậy mà cô ta còn… Tô Nhiên cảm thấy rất khó chịu với nữ tài xế người da đen kia.

“Nếu như cô muốn xuống xe, xin kéo dây màu vàng ở chỗ ngồi kia.” Nữ tài xế lần nữa không nhanh không chậm vừa lái xe vừa nói.

Tô Nhiên cảm thấy mình rất không hài lòng với thái độ của nữ tài xế kia, càng ngày càng có chút không thể nhịn được nữa.

“Ai nha. Vội chết mất thôi.” Cô gái kia bật thốt lên một câu Trung văn.

Người Trung Quốc. Tô Nhiên cảm thấy trong lòng nóng lên, cô đưa ánh mắt đáng thương của con thỏ nhỏ nhìn về hướng Tần Trạch.

Tần Trạch đã sớm nghĩ tới Tô Nhiên sẽ như vậy, cười nhẹ, đẩy đầu thỏ trở về trong túi, đứng dậy, nhanh chóng kéo một cái dây màu vàng bên cạnh cửa sổ. Vì vậy, trên đầu xe hiện lên bẳng hiệu có hàng chữ:’Cần dừng xe.’ Màu đỏ. Tài xế ngồi trước ngọn đèn nhỏ cũng sáng lên.

Tần Trạch rất có lễ nghi tiến lên dùng Anh văn lưu loát ôn hòa nói với tài xế.

“Thật xin lỗi, cô gái này muốn xuống xe, tôi kéo dây vàng thay cô ấy có được không.”

“Dĩ nhiên có thể.” Nữ tài xế người da đen hơi động đôi môi dầy, hàng lông mày thưa thớt cũng hơi cử động.

“Đến trạm trước mặt cô có thể xuống xe.” Tần Trạch quay đầu lại cười với cô gái kia, cố ý dùng trung văn để nói chuyện.

“Ai nha… anh cũng là ngưởi Trung Quốc….” Cô gái từ quá kinh ngạc chuyển sang vui mừng nhìn Tần Trạch, trong mắt cô hiện lên sự kích động đến rõ ràng, Tô Nhiên dám khẳng định nếu như không phải hai tay cô ấy đều mang bao lớn bao nhỏ, nhất định cô ấy sẽ nắm chặt lấy tay của Tần Trạch.

Lần đầu tiên đối diện với cô gái này ở khoảng  cách gần như vậy, Tô Nhiên cảm thấy đây là một cô gái rất xinh đẹp, là một người đẹp phương Bắc đúng tiêu chuẩn. Đôi mắt hạnh to tròn, bên trong là ánh mắt sáng rực rỡ, mái tóc dài màu đen, mềm mượt và thẳng đến tận eo.

“Đúng, tôi là người trung Quốc.” Tần Trạch cười dịu dàng, lễ độ.

“Tốt quá. Tôi đến nước Mỹ một tháng rồi, anh là người Trung Quốc đầu tiên tôi gặp đó. Oa, trên túi áo của anh có con rối hình con thỏ thật đáng yêu. Tôi có thể sờ một cái không?” Bị cô gái đột nhiên phát hiện ra khi Tô Nhiên đang len lén lộ đầu ra nhìn.

Tần Trạch nghe thấy Tô Nhiên ở trong lòng anh nói một câu: Được.

Vì vậy anh mỉm cười gật đầu: “Xin nhẹ tay một chút.”

Cô gái để đồ trên tay xuống cho rảnh tay, nhẹ nhàng sờ một cái lên cái tai của Tô Nhiên. “Thật mềm nha, lại còn có cảm giác âm ấm nữa chứ, con rối hình con thỏ này thật là thú vị. Giống như đang sống vậy. Anh mua ở đâu thế?”

Cô gái kia hưng phấn nói, Tô Nhiên và Tần Trạch bị một trận sợ hãi nho nhỏ, giống như đang sống?

“Thật xin lỗi, là lúc vẫn còn ở Trung Quốc, người lớn trong nhà cho tôi, nói này cũng không mua được.” Tần Trạch cười nói dối, vẻ mặt vẫn ôn hòa như cũ.

Nhìn thấy sắp đến trạm tiếp theo.

“Chúng ta có thể trao đổi phương thức liên lạc không?” Anh  mắt của cô gái nhìn về phía của Tần Trạch, giống như đang nhìn thấy người thân duy nhất vậy.

Một cô gái một mình tha hương ở một đất nước xa lạ cũng không dễ dàng gì, hơn nữa bên người Tần Trạch cũng cần một người bạn.

Cô dùng cùi trỏ nhẹ nhàng đập vào lồng ngực của Tần Trạch.

Tần Trạch hiểu ý, lấy ra bút bi và máy tính bảng trong ba lô đang đeo sau lưng mình, thân thể khẽ dao động theo sự rung lắc của xe bus, sau khi anh viết xong phương thức liên lạc, lấy ra tờ giấy từ máy tính bảng, sau đó tùy tiện nhét vào trong một túi đồ mà cô gái kia đang cầm.

“Ấn sâu vào một chút, sâu một chút…” Cô gái nghiêm túc nói.

“Ừ.”

Cô gái cười rất ngọt ngào: “Tôi tên là Mary, còn anh?”

“Tần Trạch.”

“Tần Trạch____ tôi nhớ rồi.”

Xe bus phát ra một tiếng ‘kít’ do phanh xe.

“Đến trạm của cô rồi.” Tần Trạch nhắc nhở Mary.

“Ai nha, sao lại nhanh như vậy.”

“Từ từ đi đừng nóng vội.” Tần Trạch có chút bất đắc dĩ, xem ra cô bé này là một người hấp tấp, mới vừa rồi còn vội vã muốn xuống xe, bây giờ lại không vội, thế mà mới chỉ vừa đứng không bao lâu.

“Anh không xuống sao?” Mary hỏi.

“Tôi còn mấy trạm nữa mới đến, sau này trước khi xuống xe nhớ phải kéo chiếc dây màu vàng kia.” Tần Trạch mỉm cười nhắc nhở.

Mặt Mary có chút ửng đỏ, ngượng ngùng gật đầu lia lịa.

“Nhanh lên đi. Nhanh lên đi.” Nữ tài xế người da đen không nhịn được lại lên tiếng.

“Biết rồi.” Mary một bên trả lời người tài xế đồng thời cũng bước xuống xe.

Cửa xe lại nhanh chóng ‘giận dữ’ đóng lại.

“Cám ơn anh Tần Trạch….. cám ơn….” Sau khi xuống xe, Mary đứng bên đường kêu to.

Tần Trạch ngồi vào vị trí, chẳng qua là hướng về phía cô gái lễ độ mỉm cười.

Đột nhiên Mary lại đặt toàn bộ đồ xuống đất, đưa tay lên miệng làm thành hình cái loa, hô to: “Buổi tối tôi sẽ liên lạc với anh…….. cám ơn anh, Tần Trạch…….. tạm biệt……….”

“Tần Trạch đứa bé kia sẽ không cứ như vậy mà thích anh chứ.” Tô Nhiên nhìn cách tạm biệt khoa trương kia nói đùa.

“Ai mà biết được. Nhưng mà lại có một con thỏ nhỏ ngốc nghếch, dám để cho anh để lại cách liên lạc, đây không phải là đang đem người đàn ông của mình đẩy ra ngoài hay sao?” Tần Trạch hơi nhíu mi.

“Ha hả, không phải là chỉ do em muốn làm quen thêm với một người đồng hương Trung Quốc thôi hay sao?” Tô Nhiên cười.

“Cũng không sợ anh đứng núi này trông núi nọ à.” Một tay Tần Trạch đặt lên cửa sổ, một tay chống cằm mình.

“Em tin anh mà.” Ánh mắt của Tô Nhiên mang theo sự làm nũng, hắc hắc, hình như có chút tức giận nha.

“Em, cái con thỏ này…” Anh nhẹ nhàng vươn tay gõ lên đầu của Tô Nhiên.

“Đừng cho là em không đau thì có thể gõ đầu em. Con rối cũng có tôn nghiêm mà.” Tô Nhiên lẩm bẩm.

Tần Trạch bật cười, nhìn về phía cửa sổ.


Đã sửa bởi Voicoi08 lúc 04.11.2017, 05:34.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dung lung tung, Google Adsense [Bot], Mặc Huyền, pypyl, Quỳnh ỉn, snowqueen, tam thuong, Ti Mặp, Windyphan, ú nu ú nù và 1442 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C951

1 ... 134, 135, 136

10 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

11 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 50, 51, 52

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

20 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26



Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 548 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 593 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 591 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 258 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 272 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bàn trang điểm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước cam dâu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 384 điểm để mua Cánh cụt đưa thư
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 563 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 264 điểm để mua Bộ xương Dancing

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.