Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 06.04.2015, 22:03
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2150 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chúc các bạn đọc vui  :flower2:
--- ------ ---

Chương 22: Con người ngốc nghếch


"Duyệt Duyệt......" Một tiếng hét tan nát cõi lòng, "Súc sinh, ta liều với ngươi."

Một trận gió mạnh ập tới, theo đó là tiếng dã thú điên cuồng gào lên.

Hân Duyệt tiếp tục cố gắng giả chết, không dám động đậy. Nghĩ thầm: Hay là hắn đến đây?

Sau một hồi dằn co, xung quanh yên ắng lại.

Tề Vân Đình ôm lấy nàng, "Duyệt Duyệt, nàng sao rồi? Hả?"

Xem ra võ công Tề Vân Đình thật lợi hại, gấu chó bị hắn đánh chạy mất.

Hân Duyệt bị hắn ôm lên, cũng không muốn mở mắt, muốn xem hắn sẽ làm thế nào?

Tề Vân Đình chán nản ngã ngồi dưới đất, trong miệng thì thào tự nói: "Hay là ta thật sự có số khắc thê, lại hại nàng chết như vậy. Duyệt Duyệt, tuy chúng ta không có bái đường thành thân, nhưng chúng ta đã ước định chung thân, ta sẽ mang nàng về an táng ở phần mộ Tề gia, qua mỗi năm đốt giấy tiền cho nàng."

Hắn ôm lấy thân thể mềm mại kia, kinh ngạc phát hiện cơ thể còn ấm, không khỏi cúi đầu đi nghe tim đập.

Hân Duyệt ôm lấy cổ hắn, thấp giọng nói: "Ta là quỷ, phải lấy mạng của ngươi. A a a."

Tề Vân Đình vụt ngẩng đầu, đối diện ngay gương mặt tươi cười của nàng, khuỷu tay căng thẳng, cười nói: "Hay lắm, dám gạt ta, xem ta có đem nàng về cho gấu ăn hay không."

Hân Duyệt vội nài nỉ: "Ta sai rồi, ta sai rồi, ta còn muốn còn sống mà."

Hắn nhìn chằm chằm vào mắt nàng, kiên quyết không rời, vừa nãy sợ biết mấy......

Hai người sóng vai ngồi trên bãi có dưới chân núi, Tề Vân Đình nắm chặt tay Hân Duyệt, "Ta quyết định rồi, cho dù nàng có đồng ý hay không, ta cũng sẽ không để nàng đi nữa."

"Ta có một chuyện muốn hỏi chàng, vừa rồi chàng nghĩ ta đã chết, sao lại còn liều mạng với con gấu kia?"

"Đúng vậy, ta chính là ngốc như vậy, mới có thể liều mạng vì một nữ nhân đã rời bỏ ta. Có điều, ta tình nguyện cả đời ngốc vì nàng."

Đôi mắt sâu không thấy đáy làm người ta không biết trong lòng có cảm giác gì.

Có người cam nguyện vì ngươi không cần mạng sống, ngươi lại còn để ý những chuyện thê thiếp cổ hủ đó làm chi?

"Được, ta cũng quyết định," Hân Duyệt bi tráng vỗ đùi," Một người lưu lạc giang hồ cũng không có gì vui, hay là về nhà với chàng đi. Nhưng ta có điều kiện."

Khiêu khích nhìn về phía Tề Vân Đình.

"Điều kiện gì?"

"Không cho chàng mười ngày chỉ gặp ta hai ngày, mỗi ngày chàng phải ngủ với ta, không được ăn đồ ăn nữ nhân khác làm, không được mặc quần áo nữ nhân khác may, không được ở trước mặt ta mắt đi mày lại. Tóm lại, ta ghen tuông ghê gớm lắm, ta sẽ không tranh sủng với người khác, chàng chỉ được cưng chìu mình ta thôi."

"Chỉ như vậy?"

"Ừ...... Gì? Nhiêu đó còn không đủ sao, chàng có hiểu ta nói gì không, rõ ràng hơn, quan hệ của ta với chàng là sống chung, vui vẻ thì ở cùng nhau, không hợp thì chia tay vui vẻ. Lúc ta muốn rời khỏi Tề gia, chàng không được ngăn cản."

Điểm này làm cho Tề Vân Đình không hài lòng, có điều nghĩ lại: Đợi thêm vài năm con cái thành đàn, xem nàng còn muốn đi như thế nào?

Vì thế, gật gật đầu.

Hân Duyệt hào phóng hôn lên mặt hắn một cái, xem như đã thỏa thuận xong việc này.

Tề Vân Đình ôm nàng vào lòng, khó hiểu hỏi: "Có một câu ta không rõ, nàng nói nàng không muốn tranh sủng với người khác, ta lại không tính sẽ nạp thiếp, nàng tranh sủng với ai?"

Hân Duyệt trừng mắt, chàng là ngốc thiệt, hay là giả hồ đồ?

"Chàng còn nói nạp thiếp, bốn vị phu nhân của chàng còn không đủ sao?"

Tề Vân Đình nhìn chằm chằm nàng, sau một lúc lâu: "Không phải nàng không sợ quỷ sao?"

"Quỷ chết rồi ta không sợ, người sống khó chơi hơn."

"Vậy bọn họ không phải quỷ chết rồi hay sao?"

"Hả? Chàng...... chàng nói cái gì? Người ta có mới nới cũ, ly hôn là được, thì ra chàng có mới nới cũ, giết người ta luôn?" Hân Duyệt sợ hãi kêu lên.

Tề Vân Đình nghiêm mặt nói: "Chuyện đồn đãi này, thật ra nàng nghe được bao nhiêu?"

"Hôm qua ta ở trong tiệm y phục chọn vải xong, chờ tiểu nha đầu may cho ta. Nghe hai đại tẩu bên cạnh nói, Tề đại thiếu gia mới cưới được người vợ thứ năm bây giờ đang ở Dương Châu, có người đã gặp rồi. Ta liền hỏi bọn họ có phải Tề Vân Đình hay không? Bọn họ nói phải, ta liền hỏi chuyện người vợ thứ năm là sao, bọn họ cười ta thiếu hiểu biết, liền nói người thứ nhất là thiên kim của Thái thú Tân Châu, người thứ hai là Giang Nam đại hộ chi nữ, thứ ba là nhị tiểu thư của Uy Viễn tiêu cục, thứ tư là Lĩnh Nam Trương gia chi nữ, thứ năm là U Châu Mai thị chi nữ. Lúc đó ta rất tức giận, cảm thấy bị chàng lừa, tiểu nha đầu giao quần áo cho ta xong, ta liền thẫn thờ đi ra cửa, cũng không nghe bọn họ còn nói thêm gì nữa không."

Tề Vân Đình trên mặt khẽ biến sắc, thở dài một tiếng: "Thì ra nàng vẫn chưa biết, có điều, nếu nàng đã đồng ý theo ta trở về, điều kiện của nàng ta đều có thể đáp ứng, nàng có biết sự thật hay không cũng không sao hết."

"Sự thật? Sự thật gì? Không được, ta phải biết, chàng nói mau." Hân Duyệt dùng sức lay cánh tay hắn nhất quyết không tha.

"Chỉ là, ta sợ nàng mà biết, sẽ hối hận."

"Chàng không nói cho ta, ta sẽ đi liền bây giờ." Hân Duyệt đứng dậy bộ dáng muốn bỏ đi.

Tề Vân Đình nắm tay nàng kéo vào ngực: "Được rồi, ta đều nói cho nàng. Ta là con cả trong nhà, nên thành thân từ rất sớm, 16 tuổi đã cưới thiên kim Thái Thú, chỉ là, lúc đó còn nhỏ, đêm động phòng động làm bừa, không biết làm sao, sáng hôm sau phát hiện nàng ấy đã chết. Hai năm sau, lại cưới người thứ hai, thân mình nàng ấy yếu đuối, ta còn chưa tận hứng, nàng ấy đã cắn môi tắt thở. Năm nhược quan cưới con gái của tiêu cục, nghĩ nàng ấy có học võ nghệ, thể chất sẽ tốt, không nghĩ cũng không sống đến ngày hôm sau." (nhược quan: hay còn gọi nhược quán, là lễ đội mũ - lễ trưởng thành của người Trung Quốc cổ đại, tầm 18 - 20 tuổi sẽ làm lễ này)

Vẻ mặt hắn âm trầm đáng sợ, Hân Duyệt nghĩ đó nhất định là nỗi đau tận đáy lòng hắn, không muốn nhớ lại.

"Sau đó, bên ngoài đồn đãi, nói...... Nói trên người ta có độc, nữ nhân chạm vào ta sẽ chết rất thảm, còn nói ta là thiên sát cô tinh, cao số khắc thê; cũng có người nói thân dưới ta giống như của súc sinh, người làm sao chịu được......"

Khóe miệng Tề Vân Đình thống khổ run rẩy, Hân Duyệt đưa bàn tay nhỏ nhắn che miệng hắn lại, "Bọn họ nói bậy, ta sẽ không tin đâu."

Tề Vân Đình gượng gạo mỉm cười, hôn lên từng đầu ngón tay Hân Duyệt, tiếp tục nói: "Từ đó, mặc kệ Tề gia chúng ta đưa sính lễ nhiều thế nào, cũng không người nào dám gả. Hai năm trước, Trương gia ở Lĩnh Nam vì tiền đồng ý gả con gái cho ta, nhưng nàng ấy trước ngày hôn lễ thắt cổ tự sát. Ta không tin mình có độc, liền đi......"


Hắn lo lắng nhìn về phía Hân Duyệt, Hân Duyệt nói: "Ta cũng không tin, chàng đi đâu?"

Hắn do dự nói: "Kĩ viện, ta tìm kĩ nữ ngủ một đêm, ngày hôm sau nàng ta vẫn còn sống. Sau đó ta lại tới tìm, thì thấy nàng ta đang cưỡi trên người một lão mập, đang nói những lời nói cùng ta hôm qua, lúc ấy ta thấy rất ghê tởm, từ đó...... không đứng lên được."

"Chàng quá lắm, từng có người khác thì thôi, còn tìm gà, chàng thật bẩn, tránh xa ta ra." Hân Duyệt mất hứng đẩy hắn ra.

Tề Vân Đình ôm nàng càng chặt hơn: "Đã biết không nên nói với nàng mà, quả nhiên nàng ghét bỏ ta."

"Ai ghét bỏ chàng, sau này không được đi tới những chỗ đó."

"Được." Hắn cười.

"Chàng nói bậy, cái gì không đứng lên, rõ ràng chàng...... Đừng cho là ta không biết." Mặc dù lúc ở trên giường đùa giỡn, hắn cố ý tránh tiếp xúc phía dưới, có điều ngẫu nhiên va chạm vẫn có, huống chi lần ở Tể Nam là tiếp xúc trực tiếp.

"Đây là công lao của Duyệt Duyệt, lúc cưỡi ngựa, bị nàng cọ đứng lên đó."

"Hay lắm, thì ra chàng vẫn lén chiếm tiện nghi của ta." Hân Duyệt nắm tay đánh vào ngực hắn.

Tề Vân Đình cười ha ha, nhìn thẳng vào mắt nàng, "Nàng có dám ở cùng ta, có sợ chết hay không?"

"Ừ...... Dù sao vừa rồi mạng cũng là được chàng cứu, không bằng cứ đem mạng trả lại cho chàng là được."

Tề Vân Đình hưng phấn ôm lấy cô gái động lòng người vào lòng, trở về biệt viện.

Hân Duyệt giống như con mèo nhỏ nằm trong ngực hắn, hai tay ôm cổ hắn, hưởng thụ cái giường êm thoải mái.



Đã sửa bởi baonganpham lúc 08.04.2015, 07:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.04.2015, 10:23
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2150 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 23: Đêm đầu


Tắm sạch mùi gấu chó trên người, thoải mái đánh một giấc ngủ trưa ấm áp, buổi tối lại thưởng thức một bàn tiệc lớn như mọi ngày.

Hân Duyệt suy nghĩ: Vẫn là đi theo Tề Vân Đình tốt nhất, có ăn có uống, qua ngày cũng thoải mái hơn.

Tề Vân Đình đốt hai ngọn nến đỏ cực lớn, xoay người nhìn thấy cô nương nào đó đang chảy nước miếng ngây người.

Từ trong ngực lấy ra một đôi nhẫn hổ phách, đến ngồi cạnh nàng, lẳng lặng cầm bàn tay trắng nõn, đem một chiếc nhẫn lồng vào ngón vô danh của nàng.

"Hình như, ta cảm giác đeo ở ngón giữa có vẻ đẹp hơn."

"Đừng nói bậy, nàng là phụ nữ có chồng, sao có thể đeo nhẫn bừa bãi được."

Hân Duyệt không muốn cãi với hắn, đành phải lấy một chiếc khác, bắt chước đeo vào cho hắn.

Tề Vân Đình nhìn sâu vào mắt nàng, trên mặt mỉm cười ấm áp, "Từ nay về sau, chúng ta một lòng một ý, mãi không xa rời."

"Ta chỉ nói ở chung với chàng, không tính bán cả cuộc đời cho chàng, đừng có hiểu lầm."

Tề Vân Đình nhướng mày: "Nàng có thể đừng nói những lời thiếu may mắn vậy không."

Nhìn thấy vẻ nghiêm túc của hắn, Hân Duyệt làm bộ nói: "Được rồi, ta đổi ý."

Hắn cả kinh, ánh mắt hoảng loạn, lại phát hiện khóe miệng nàng khẽ cong, nháy mắt hiểu được: "Được lắm, lại dám trêu chọc ta, hôm nay không đem gạo nấu thành cơm, ta không phải là nam nhân."

Buông rèm......

Trên giường......

Tiếng cười giòn tan của Hân Duyệt biến mất trong miệng hắn, đôi môi xinh đẹp đỏ mọng giờ đây hoàn toàn bị hắn chiếm cứ. Đôi môi cuồng dã rong đuổi, như đang trừng phạt nàng, dùng sức hút cái lưỡi nhỏ nhắn, đoạt lấy thần trí của nàng, đầu lưỡi dọc theo môi cánh hoa hôn dần xuống, khiến nàng run rẩy......

Cần cổ tuyết trắng, chỗ này từng có vài dấu hôn chói mắt, nhưng giờ đã nhạt hơn nhiều. Lúc này đây, a a...... Hắn hít sâu một hơi, tại chỗ cũ lưu lại ấn kí như vậy. Nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể mềm mại không xương, như có như không hôn lên da thịt phấn nộn.

"Xoạt" một tiếng, xé mở áo mỏng quần lụa, phong cảnh mê người trước ngực làm hắn không thở nổi, đáy mắt dấy lên một ngọn lửa, như ánh lửa ban đêm, ngày càng bùng cháy dữ dội.

--- ------ --------
chương này ngắn thiệt, có thể bạn chia chương sai, cũng có thể do tác giả cắt bỏ, tóm lại nếu có gì bạn sẽ điều chỉnh sau.
chúc mọi người đọc vui  :flower2:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Dạ Minh Nguyệt, Hạt Tiêu, Hồng's Tuyền, Jindo321, La Na, MicaeBeNin, Trang2912, lenovo, matnhung15, thuy trieu do, y229917, yuriashakira
     
Có bài mới 07.05.2015, 13:13
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2150 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 24: Tận hứng

Vuốt ve gương mặt đang ngủ say của nàng, giống đang nâng niu báu vật quý giá nhất thế gian, đôi mắt nhắm nghiền không nhìn thấy tia vũ mị phong tình nào, nhưng lông mi dài cong cong cũng kiều mị động lòng người.

Ôm chặt thiên hạ vào lòng, nhẹ nhàng ấn một nụ hôn lên mắt nàng.

Ngủ ngon nhé, ta bảo vệ nàng đến bình minh.

Trong giấc mơ Hân Duyệt đang nhận lấy một bó hoa hồng lớn từ một bé trai dễ thương, nàng cúi đầu ngửi mùi hương say lòng người, gì? Sao bông hoa lại nhảy đến trước mặt ta, mở đôi mắt nhập nhèm, vừa vặn nhìn thấy đôi mắt của hắn, chiếc cằm lúng phúng râu mới mọc đang cọ xát gò má mềm mại của nàng.

"Sao chàng không ngủ?"

"Ta thích nhìn nàng ngủ, nàng ngủ đi, ta ngắm nàng ngủ là được rồi."

Nhìn ngoài cửa sổ, trời đã tờ mờ sáng, Hân Duyệt vỗ nhẹ mặt hắn, "Ta còn muốn ngủ, chàng đừng nhìn, mau ngủ đi."

Tề Vân Đình cẩn thận nhét bàn tay bạch ngọc của nàng vào trong chăn, "Ngủ đi, bảo bối, không cần quan tâm ta."


Hân Duyệt lại mơ màng ngủ mất, lúc tỉnh lại trời đã sáng rồi.

Tề Vân Đình mệt mỏi mắt đầy tơ máu, xem ra hắn thật sự một đêm chưa ngủ.


Thông minh như nàng, lập tức hiểu ý.

"Chàng không dám ngủ có phải hay không?"

Hắn mỉm cười, vân đạm phong khinh,"Mới đầu là sợ, có điều bây giờ không sợ." Vươn vai, hôn nhẹ lên trán nàng, "Nàng không biết ta sợ mất nàng như thế nào đâu, Hân, nàng thật sự là tim của ta, nghĩ đến nàng có thể gặp nguy hiểm, tim của ta đau như cắt."

Nắm lấy bàn tay nhỏ bé, đặt lên nơi trái tim đang đập rộn ràng, vô tình đụng chạm chỗ nào đó đang nổi lên, nghĩ đến sự dũng mãnh hôm qua của nó, Hân Duyệt không khỏi đỏ mặt, chọc cho Tề Vân Đình cắn một ngụm trên mặt nàng.

"Ta đâu có chuyện gì, không phải còn tốt lắm sao? Chàng ngủ một chút đi, ta nhìn chàng ngủ. Ngoan, mau ngủ." Mơn trớn gương mặt của hắn, làm cho hắn nhắm mắt lại.

Tề Vân Đình nghe lời dụi đầu vào sườn mặt của nàng, an ổn ngủ.

Nhất định là mệt mỏi lắm rồi, còn cậy mạnh không ngủ, hừ, chàng cũng không phải là sắt thép, tối qua vận động kịch liệt như vậy...... Ai ui, nghĩ đến đây mới phát giác phần eo đau mỏi, lại không dám động, sợ đánh thức hắn.

Quên đi, tối qua đau như vậy cũng qua rồi, một chút hôm nay có là gì.


Vợ chồng lão Âu tất nhiên không đến quấy rầy, tối qua giọng nữ cao vút và giọng nam hùng hậu, tiếng giường gỗ kẽo kẹt, nến đỏ sáng rực cả đêm cũng đủ nói lên mọi thứ.

Tới gần bữa trưa Tề Vân Đình tỉnh lại đã khôi phục thần thái, nhìn Hân Duyệt cười mờ ám: "Tối qua có vừa lòng với vi phu không?"

"Thấy ghét, người ta đau muốn chết, chỉ có chàng thoải mái. Không công bằng." Hân Duyệt vừa động chút lại chạm đến chỗ đau, mày hơi hơi nhíu. "Nào có, ta cũng đau, đau lòng lắm."

"Vậy mà chàng còn dũng mãnh như vậy? Không biết thương hoa tiếc ngọc chút nào."

"Là Duyệt Duyệt làm ta không thể kiềm chế được, nàng không biết tối qua nàng quyến rũ thế nào đâu."

Nhớ tới chiến huống tối qua, Hân Duyệt lại đỏ mặt, Tề Vân Đình áp sát bên tai nàng nỉ non: "Có phải quên rồi không, chi bằng chúng ta nhắc lại lần nữa."

Hân Duyệt ở lúc mấu chốt, bụng lại kêu ọc ọc.

Xem ra nàng không thể chịu thêm một lần hoan ái nữa đâu, Tề Vân Đình mới ôm nàng rời giường.

Vẫn là mái tóc nhuyễn mịn như tơ, có điều mỹ nhân trong gương không mở to đôi mắt sáng ngời, mà khép hờ kiều mị, một đôi tay từ nhỏ quen cầm kiếm, lớn lên tính sổ sách, lúc này đang dịu dàng giúp nàng chải tóc.

Điều làm Hân Duyệt hơi vừa lòng chính là, con gái thời đại này kết hôn so với bình thường kiểu tóc cũng không thay đổi, chỉ có sau khi thành thân, thăng cách làm lão phu nhân, mới có thể búi tóc lên.

Như vậy, tóc của nàng có thể thả dài, gió thổi đến, sợi tóc nhẹ bay, đẹp không tả nổi.

Tề Vân Đình suốt một ngày không ra khỏi nhà lo công chuyện, mà đều ở bên nàng chăm sóc tỉ mỉ.

Vợ chồng lão Âu kinh ngạc chỉ biết lắc đầu, đại thiếu gia tuấn tú tài giỏi hô mưa gọi gió của bọn họ, giữa trưa tự mình bưng cơm nước vào phòng, nói là thiếu nãi nãi không muốn ra ngoài.

Buổi chiều, ôm thiếu nãi nãi tới vườn hoa sau nhà, ngắm hoàng hôn.

Vừa thấy đại thiếu gia hớt hơ hớt hãi chạy ra ngoài, chỉ chốc lát nhân tiện mang về một túi vải còn tươi, tự mình lột từng trái đút thiếu nãi nãi ăn.

Buổi tối, Âu tẩu vô tình than thở: "Ông nói thiếu nãi nãi sinh được mệnh tốt gì, lại có thể được người thương, được cưng chiều như vậy?"

Lão Âu mất hứng, "Tôi ít thương bà chắc, vợ chồng son tất nhiên phải vậy, ngậm trong miệng sợ tan, cầm trong tay sợ rơi."

"Ông? Lấy bộ dạng thô kệch của ông, cũng dám nói vậy. Đại thiếu gia là ai, từ nhỏ thông minh hơn người, thiếu niên tập võ trở thành cao thủ, lớn lên chủ trì gia nghiệp, có thể không xuất chúng sao?"

"Nói như vậy bà cũng thích hắn? Lúc trước những người đó không dám, sao bà không liều mạng thử xem?"

"Xí, chúng ta từ lúc trẻ đã là nô tài Tề phủ, cũng tính là nhìn hắn lớn lên, nói vài lời quá phận, tôi thương hắn như con mình, tôi chính là nhìn không quen thiếu nãi nãi cưỡi trên đầu hắn."

"Vừa rồi còn nói thiếu nãi nãi tốt số, được đại thiếu gia cưng chiều, bây giờ lại không quen nhìn, bà đó nha, thật sự là...... Ngủ." Lão Âu thổi đèn, nhìn thấy phòng đại thiếu gia đã tắt đèn, nhưng không có động tĩnh. "诶? Bà nói, sao phòng đại thiếu gia không có động tĩnh gì hết vậy?"

Âu tẩu trợn mắt liếc lão một cái: "Nhìn không ra đại thiếu gia thương thiếu nãi nãi như vậy, hôm nay còn bỏ được không chạm vào nàng, cho nàng nghỉ ngơi hai ngày. Dáng vẻ không giống như ông, lúc chúng ta thành thân liên tiếp ba ngày ông cứ dày vò tôi."

"Cần gì một lát, bây giờ tôi cũng có thể......"

Ngày tốt của Hân Duyệt ở buổi tối ngày thứ ba tuyên cáo chấm dứt, Tề Vân Đình cắn vành tai của nàng nỉ non: "Duyệt Duyệt, hôm đó chỉ lo thương tích của nàng, chưa được tận hứng, đêm nay cho vi phu được tận hứng được không?"

Có lẽ là nhớ tới biểu hiện siêu tốt mấy ngày nay của hắn, có lẽ là bị hắn nói tới ý loạn tình mê, có lẽ là chính mình cũng muốn tận hứng, tóm lại nàng bất kể hậu quả, dùng giọng nói kiều mị, một tiếng "Được" cho hắn cổ vũ lớn lao.

******ooxx tuyến**** ( Nghe nói mỗi ngày ăn thịt, sẽ bị ngán, trước tiên cứ tưởng tưởng một chút thịt đi, chảy nước miếng...... Đợi tới khi tiểu biệt thắng tân hôn, lại cho một bàn Mãn Hán toàn thịt.)

Nếu biết kết quả hắn tận hứng chính là mình ba ngày không xuống giường được, Hân Duyệt nhất định sẽ không nói được đâu.

Nhớ tới đêm tận hứng kinh thiên, quỷ khóc thần sầu đó, tựa như một viên ô mai, vừa chua xót lại ngọt ngào.

Ngọt chính là vài lần đạt cao triều, thật là mất hồn vô hạn; chua chính là...... Ai, Tề Vân Đình tên kia đúng là mũi giáo chưa cùn, muốn chỉnh người tới chết mà.

Mới đầu, tất nhiên Tề Vân Đình không kiềm chế nổi xé toạt xiêm áo tơ lụa thượng hạng, dũng mãnh tiến lên.

Tắm nước suối mát, mỗi ngày đều mặc quần áo mới-- Hân Duyệt mặc niệm.

Sau khi hưởng qua tư vị lần đầu mãnh liệt, Hân Duyệt tự nhiên không cam lòng yếu thế, hát bài nông nô muốn xoay người, muội muội ta cũng phải ở trên một phen.

Tề Vân Đình không bận tâm chuyện trên hay dưới, vui vẻ đồng ý, nhưng sau một vòng hỗn chiến, Hân Duyệt liền xụi lơ vô lực, có điều sức lực cũng không uổng phí, đó lại là một phen mưa gió có phong vị khác.

Vì thế đành phải nhận mệnh để người nào đó chiếm thế thượng phong, mình cứ an ổn nằm đi, được người ta bán sức hầu hạ cũng không tệ.

Nếu trong tiểu thuyết có nhắc tới "Không cần...... đừng mà......" Theo kiểu phong tình mời gọi, còn Hân Duyệt chính là thiệt tình cầu xin tha thứ, "Đình, ta không chịu nổi. Đình, người ta thật sự không được. Đình......"

Lời nỉ non suy yếu vô lực......

Lúc nam nhân điên cuồng điều dùng nửa thân dưới suy nghĩ, mỗi lần nàng gọi "Đình", hắn liền càng thêm hưng phấn, sẽ cho nàng càng nhiều.

Tức giận nhất chính là sau đó Hân Duyệt hỏi hắn vì sao lúc đó không dừng lại, hắn lại nói: "Vui vẻ nhất chính là lúc nàng gọi tên ta, mỗi khi nàng dùng âm thanh triền miên gọi ‘đình’, nàng có biết ta kích động nhiều thế nào không."

Không nói gì...... Khóc ròng...... đình này không phải là Đình kia có được không?

Xem ra sau này không thể gọi đình nữa.

--- ------ ----
làm xong chương này cũng mướt mồ hôi, không có H mà sao... ^^

Chúc mọi người đọc vui


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Anhdva, Dạ Minh Nguyệt, Hạt Tiêu, Jindo321, MicaeBeNin, Trang2912, hh09, lenovo, thuy trieu do, yuriashakira
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Be koi, beyeu20189, heo moi, Huỳnh Hải, lethuyoanh, love silence, Nhitran1901, Onlylove, Quỳnh Như ĐP, samachoa_vb, Tiểu Xảo, Tran doanh và 190 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

2 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

4 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1644

1 ... 206, 207, 208

7 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

8 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

9 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 223, 224, 225

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 30, 31, 32

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 135, 136, 137

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

16 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiêu Phòng ký - Bích Loa Xuân

1 ... 9, 10, 11

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 276 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 552 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3781 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 3190 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3020 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2875 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2600 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2300 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 2101 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 761 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 828 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 226 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 313 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 405 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 271 điểm để mua Cô bé làm dáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 256 điểm để mua Bảo Bình Nam
Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.