Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=355204
Trang 37/38

Người gởi:  baonganpham [ 05.09.2019, 22:03 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

Chương 109: Ngoại truyện Nhị di nương

Năm ấy ta mười sáu tuổi, làm trong phường thêu của Tề gia.

Chiều tối hôm nọ, những người khác đều về nhà, ta là đứa trẻ mồ côi không nhà để về, sống nhờ trong nhà của một người họ hàng xa. Phó chủ quản của phường thêu đó là cậu họ của ta, vì thế ông âm thầm đưa ta chìa khóa, để ta làm thêm nhiều chút, tự mình tích cóp chút của hồi môn.

Một thiếu niên gầy gò bước vào, hỏi ta: "Sao ngươi còn chưa về nhà?"

Ta giương mắt nhìn về phía hắn, trực giác cho biết hắn là người đáng tin cậy. "Ta muốn làm nhiều một chút, kiếm thêm chút tiền."

"Ngươi rất thiếu tiền sao?" Hắn tò mò nhìn ta.

"Ta không thiếu, có điều ta ở nhờ nhà cậu họ, kiếm tiền nhiều mợ sẽ rất vui." Ta cúi đầu thêu hoa.

"Trời tối như vậy, ngươi thấy được sao?"

"Miễn cưỡng có thể."

Hắn đi đến phía sau quầy của quản sự lấy một cây nến châm lửa, trong phòng tức khắc sáng hơn rất nhiều.

Ta lại vội vàng ngăn lại: "Không được, như vậy quản sự sẽ phát hiện."

Hắn cười cười vô tư: "Không sao, chỉ đốt một chút nhìn không ra đâu."

Hắn ngồi trên mặt đất, vùi đầu vào hai đầu gối, rầu rĩ nói: "Ta kiếm tiền nhiều, cha ta cũng sẽ rất vui, nhưng mà ta cũng không rõ kiếm nhiều tiền như vậy để làm gì."

Ta cảm thấy hắn thực buồn cười, tiền tất nhiên là càng nhiều càng tốt. "Quê nhà ta bị nạn lũ lụt, rất nhiều người chết đói, bao gồm cha mẹ ta. Cho nên, ta cảm thấy tiền càng nhiều càng tốt." Nhớ tới cha mẹ, cái mũi ê ẩm.

Hắn mím môi nhìn ta thật lâu: "Ngươi khóc sao?"

"Không có, ta đã khóc hết nước mắt rồi, sau này ta phải kiên cường, không khóc nữa. Đúng rồi, ngươi là ai, tới nơi này làm gì?"

Hắn lắp bắp kinh hãi, rồi mới cười nói: "Ngươi mới tới hay sao, ta chưa thấy qua ngươi."

"Đúng vậy, ta cũng chưa thấy qua ngươi đâu."

"Ta là…… người phụ trách trông coi nơi này vào buổi tối."

"À." Ta nhẹ nhàng lên tiếng không nói chuyện nữa, chuyên tâm may vá.

Hắn ở một bên ngồi lẳng lặng xem ta may vá thành thạo.

Từ đó về sau, hắn mỗi ngày giúp ta đốt nến, trò chuyện qua loa vài câu.

Có lẽ là thấy ta xanh xao vàng vọt đi, có khi hắn sẽ lấy chút đồ ăn tới, lúc đầu ta cũng không chịu ăn, sau đó hắn khuyên mãi ta mới ăn cùng hắn.

Xem ra hắn là một người lương thiện, trời lạnh, nên ta làm một đôi bao tay ngủ cho hắn, nhìn bộ dạng vui mừng của hắn ta cũng rất vui vẻ.

Có một ngày hắn ủ rũ lầm bầm: Phường thêu Tề gia vì sao lại kém Chúc gia chứ?

Ta cười: "Lão gia Tề gia quá cổ hủ, thêu đi thêu lại đều là những mẫu đó, nghe nói Chúc gia luôn có nhiều kiểu mẫu mới lạ." Kỳ thật ta cũng không hiểu lắm, chỉ là nghe các tỷ tỷ trong phường thêu nói.

"Đúng rồi," hắn tự vỗ sau gáy, "Lần trước ta có nghe khách hàng từng nói điều này, sao lại quên chứ."

"Vậy ngươi nói nên làm những mẫu mới như thế nào?" Hai mắt hắn sáng ngời, ta cười thầm: Xem ta là Gia Cát Lượng hay sao?

"Muốn ta nói, không bằng tổ chức một cuộc thi, để các nữ công nhân trong phường thêu lấy ra tác phẩm bản thân đắc ý nhất, mặt khác còn có thể chia ra nhiều phân loại khác nhau, yêu cầu đều phải làm những mẫu mới, rồi tìm người có chuyên môn tới bình phẩm, thêu tốt thì cho chút tiền thưởng, bảo đảm có thể tìm được những mẫu thêu tốt."

Hắn ngơ ngẩn nhìn ta, thật lâu sau, vỗ tay than: "Thật là ý kiến hay, không thể tưởng được bên cạnh ta lại ẩn giấu một nữ thần tiên như vậy?"

Nhìn vể ngốc nghếch của hắn, ta nhịn không được cười khanh khách lên: "Ngươi thật khờ, ngươi cũng không phải Tề lão gia, chỉ là một người trông nhà, còn nghĩ những điều này để làm gì."

Hắn cúi đầu tựa hồ đang do dự cái gì, lúc ngẩng đầu lên chỉ nói một câu: "Ngươi cười lên thật là xinh đẹp."

Không nghĩ tới, ngày hôm sau đại tổng quản liền tuyên bố một tin tức: Tổ chức cuộc thi thêu, có các chủ đề tân phẩm, ấm áp, hoài niệm, tinh phẩm. Bốn tác phẩm đoạt giải đều được thưởng năm mươi lượng bạc trắng.

Mọi người sôi trào, đều lấy bản lĩnh giữ nhà ra, kỳ vọng triển lộ tài năng.

Ta vốn dĩ muốn đem thời gian vui sướng khi còn nhỏ thêu thành tác phẩm, làm chủ đề hoài niệm, sau đó vẫn quyết định không cần nhớ những chuyện khi xưa nữa.

Cuối cùng ta thêu một bức song hạc đồ, một con đang múa, một con chỉ đứng xem. Ngày thi đấu, các cô nương đều trang điểm tỉ mỉ, bởi vì nghe nói lão gia, thiếu gia đều tới.

Ta không có trang điểm, bởi vì thứ nhất ta không có tiền mua son phấn, thứ hai quần áo của ta đều là của hai chị họ đã từng mặc.

Không nghĩ tới bức thêu của ta được giải ấm áp, khi ta đem năm mươi lượng bạc giao cho mợ, bà cao hứng không khép miệng được.

Cũng là một ngày kia ta mới biết được, hắn chính là thiếu gia của Tề gia Tề diễn.

Ta hận chính mình ngốc, hắn mặc tơ lụa quý giá như vậy, lấy tới nhiều thức ăn ngon như vậy, ta thế nhưng không hoài nghi thân phận của hắn.

Ban đêm, hắn mang đến một bộ quần áo mới, đỏ mặt nói: "Những cô nương khác đều mặc quần áo mới, sao nàng có thể mặc đồ cũ mãi được? Ta đã mua một bộ cho nàng, không biết…… có vừa hay không."

Ta không để ý tới hắn, cũng không ngẩng đầu.

"Nàng giận ta sao?" Hắn thật cẩn thận nhìn ta.

"Ngài là chủ tử, ta sao lại dám giận ngài." Ta tiếp tục vùi đầu thêu.

Hắn yên lặng vùi đầu vào hai gối, không nói chuyện nữa.

Chờ ta ngẩng đầu nhìn hắn, hắn mới mở miệng nói: "Cha giao phường thêu cho ta xử lý, nhưng bất kể là người hợp tác làm ăn, hay nữ công nhân trong phường thêu, thậm chí cả hạ nhân trong nhà cũng có ý đồ với ta. Ta không nói thân phận cho nàng biết, là bởi vì không muốn mất đi phần tình nghĩa chân thành giữa chúng ta. Ta xin lỗi nàng, nàng có thể tha thứ cho ta không?"

Ta thở dài, còn có thể nói gì nữa? Ai bảo ta không đành lòng nhìn bộ dáng kia của hắn.

Tính cách của hắn hơi có chút do dự không quyết đoán, sau này ra cửa bàn chuyện làm ăn sẽ mang theo ta, bên cạnh hầu hạ cuộc sống hàng ngày, có khi giúp hắn quyết định.

Vào một đêm mưa cơn lũ lại bất ngờ ập đến, ai cũng đều cho rằng mình sẽ mất mạng.

Hắn nói nguyện trong lòng chỉ có một người, đầu bạc không xa nhau. Nếu chúng ta sống qua đêm nay, liền làm bạn cả đời.

Ta gật gật đầu, dựa sát vào nhau.

Hắn siết ôm lấy ta, hận không thể đem ta xoa tiến nhập thân thể hắn…… Cuối cùng, là hắn đi vào thân thể của ta.

Một đường nùng tình mật ý, hai tháng sau trở lại Uyển Châu.

Hắn hết lòng tuân thủ lời hứa, về nhà liền thưa chuyện với cha mẹ. Lại bị bọn họ kịch liệt phản đối, nói là đã sớm tìm cho hắn một mối hôn sự môn đăng hộ đối, còn nói ta là nha đầu hoang dã có thể so sánh với tiểu thư nhà quan hay sao?

Hắn quỳ thẳng không đứng dậy, cuối cùng lão thái gia ném xuống một câu, làm thiếp thì có thể, chính thê thì đừng mơ.

Chỉ là, mẹ ta từng nói, thà làm vợ nhà nghèo còn hơn làm thiếp nhà giàu.

Hắn ở trước mặt ta khóc lóc thảm thiết, nói hắn không thể không vâng theo lời cha mẹ, bảo ta tạm thời ủy khuất một chút.

Mợ nói: "Ngươi cũng không tự xem đức hạnh mình tới đâu, bằng việc ngươi có thể gả vào Tề gia làm thiếp đã là phúc khí mấy đời tu luyện được."

Ta nghĩ lại sự đời chính là như vậy, liền nhận.

Hắn vui mừng cầm một cái bùa hộ mệnh cho ta, nói là lễ vật mẹ chồng cho, ta cũng vui vẻ ngày đêm mang ở trên người. Không nghĩ rằng, có một ngày bụng đau nhức khó nhịn, vậy rồi sẩy mất một nam thai mới hai tháng. Ta xuất huyết nhiều, từ đó không mang thai được.

Nghe nói cha mẹ hắn cũng rất hối hận, chỉ là không muốn ta mang thai sớm hơn chính thật, lại không nghĩ sẽ hại cháu của mình.

Một tháng sau, hắn thành thân.

Ta bày chút thủ đoạn nhỏ, hắn ở đêm tân hôn chạy đến với ta, bỏ lại vợ mới cưới trong phòng.

Sau đó cha hắn nổi giận, tàn nhẫn đạp hắn một chân, nội trong ba năm không cho ta vào cửa.

Rốt cuộc, nữ nhân kia sinh hạ trưởng tôn cho Tề gia hắn, nhỏ hơn nhi tử chết non của ta hai tuổi.

Ta cầu danh y khắp thiên hạ cuối cùng lại mang thai, sinh ra một đứa trẻ gầy yếu.

Trước khi lão thái gia lâm chung, lưu lại di ngôn, ba đứa cháu trai đứa nào sinh hạ chắt trai trước, sẽ kế thừa sáu phần gia sản.

Ta hận, ông ta rõ ràng là thiên vị Tề Vân Đình, trưởng tôn ông ta yêu thương nhất.

Ngươi không phải là lớn hơn Vân Thụ sáu tuổi sao, ta khiến cho ngươi không sinh được.

Lần đó cùng lão gia ra ngoài, có dịp quen biết một vị thương nhân Ba Tư, trong lúc vô ý có được bí phương. Ta tưởng đây là ông trời giúp ta báo thù đó.

Vì thế ta mua chuộc đại a đầu Tiểu Hà, hạ thuốc thôi tình có công hiệu rất mạnh, một đám thục nữ tự mình nghẹn chết.

Sau đó ta cứu nha đầu Tiểu Hồng số khổ, mục đích của ta chính là lợi dụng nàng báo thù. Vì thế ta đối xử với nàng rất tốt, để nàng mang ơn đội nghĩa, trung thành một mực. Vì thế, ta đem gả Tiểu Hà làm ta không yên tâm đến một nơi xa.

Tề Vân Đình buồn khổ, nữ nhân kia cũng buồn khổ, vì thế ta có được khoái cảm báo thù.

Trước khi Tề Vân Đình cưới người vợ thứ tư, lão gia đã xảy ra chuyện, bị người vu cáo, bị nhốt vào thiên lao ở kinh đô. Nghe nói lão gia sắp chết, ta đột nhiên phát hiện chính mình tồn tại cũng không có ý nghĩa gì.

Tề Vân Đình quả nhiên lợi hại, một mình đến kinh thành cứu lão gia trở về.

Ta quyết định không hại hắn, cứ để hắn sống tốt đi.

Ai ngờ người vợ thứ tư lại tự ở nhà thắt cổ, hừ! Ý trời, này cũng đừng trách ta.

Trước khi người vợ thứ năm vào cửa, ta liền nghe được tin tức, nói hắn rất thích thê tử này.

Ta nổi giận, lão gia cũng rất thích ta đâu, còn không phải bị mẹ ngươi phá hủy. Vì thế, ta lại hạ độc thủ.

Nàng may mắn còn sống, thấy bộ dáng Vân Đình ôm nàng gắt gao không buông tay, ta liền hiểu rõ hắn có bao nhiêu yêu nàng.

Nàng và ta giống nhau đều không phải tiểu thư khuê các, mới vào cổng lớn rất nhiều quy củ cũng đều không hiểu, có điều ta thích như vậy.

Dần dần, ta ghen ghét nàng.

Bằng cái gì nàng có thể độc hưởng tình yêu của một nam nhân, mỗi khi Tề Vân Đình cưng chiều gọi nàng "Duyệt Duyệt", ta liền hận, ta hận……

Lão gia đã biết chuyện ta hại chết mạng người, hắn không nỡ trách phạt ta, chỉ là nói: "Tiểu Phượng, nàng hứa với ta, không cần lại hại người. Lần này ta cầu Vân Đình buông tha nàng, chỉ là sau này không thể làm như vậy nữa."

Ta không phục: "Muốn chém muốn giết cứ tùy hắn, lão gia hà tất cầu hắn."

"Tiểu Phượng, nàng còn có để ta sống nữa không?" Hắn kịch liệt ho khan. Ta đành phải đồng ý.

Ông trời không thương ta, vì sao lại cho nàng mang thai một đôi long phượng thai, nếu nàng sinh hạ trưởng tôn, những gì ta làm trước giờ đều không phải uổng phí sao. Ta không cam lòng!

Hại người rốt cuộc hại mình, ta cuối cùng cũng hiểu rõ những lời này.

Lão gia đi, trên đời này ta còn có cái gì lưu luyến nữa. Đường hoàng tuyền chúng ta cùng nhau đi, nghe nói như vậy kiếp sau sẽ có thể làm đôi phu thê toàn tâm toàn ý.

--- -------

kẻ đáng thương tất có chỗ đáng hận


Người gởi:  baonganpham [ 06.09.2019, 23:36 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

Chương 110. Ngoại truyện Thải Vân

Đầu truyện: Đại ca và đại tẩu trong mắt ta

Đại ca lại sắp thành thân, ta âm thầm cầu nguyện: Ông trời, đại ca là người tốt, xin ông không cần tra tấn huynh ấy nữa, để huynh ấy bình bình an an cưới vợ sinh con đi.

Thuyền hoa đã trở lại, Vân Hải thần thần bí bí nói bên tai ta: "Vị đại tẩu này thú vị lắm."

Ta khó hiểu, nhưng do dự nhìn về phía huynh ấy, lại nghe một trận cười vang trong đám người, một người bên cạnh nói: "Vị thiếu nãi nãi này của Tề gia thật dám ăn nói."

Không chờ ta đi hỏi vừa rồi đại tẩu nói câu gì, liền thấy đại ca ôm nàng lên bờ, một đám choai choai ở phía sao kêu to gọi nhỏ.

Vân Hải ý bảo ta nhìn đại ca, "Ha", ta không nhịn được liền bật cười, đại ca luôn trầm ổn vậy mà lỗ tai cũng đỏ.

Từ ngày đại tẩu vào cửa, ta mới ngây thơ cảm nhận được tình nghĩa giữa phu thê.

Đại ca luôn là trầm ổn uy nghiêm, hoàn mỹ giống một vị thần. À, đương nhiên, trừ bỏ việc cưới không được vợ. Sau khi đại tẩu vào cửa ta mới phát hiện rất nhiều lần đầu tiên của huynh ấy.

Lần đầu tiên tiều tụy đến lo lắng:

Tuy rằng trước kia huynh ấy cũng có lúc ảm đạm buồn rầu, nhưng cũng chỉ trong giới hạn nhìn cây cổ thụ mà ngẩng người thôi. Nhưng mà vào ngày đại tẩu qua khỏi cửa chết đó, đại ca nhíu chặt mày, sắc mặt kiên nghị và ánh mắt thẫn thờ, cho dù là kẻ ngốc cũng nhìn ra huynh ấy đang lo lắng đến nhường nào.

Vân Hải nói một câu người chết không thể sống lại, bị đại ca mắng té tát. Ta nhấp miệng không dám lên tiếng, ghé mắt nhìn đại ca gắt gao ôm đại tẩu, khi đó ta cảm nhận được hai chữ: Để ý.

Lần đầu tiên lộ ra ánh mắt ngọt ngào dịu dàng:

Đó là lần đầu cả nhà ăn bữa cơm đoàn viên, đại tẩu thật to gan, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía đại ca, còn làm mặt quỷ với huynh ấy. Mà rất có ý tứ chính là, lúc này đại ca luôn làm bộ nhìn không thấy, chuyên tâm ăn cơm. Chờ lúc nàng thất vọng cúi đầu ăn cơm, đại ca sẽ dừng đũa, nhìn nàng cười. Khóe mắt đuôi lông mày tràn đầy dịu dàng, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, vẻ mặt so với ăn mật còn ngọt hơn.

Trước kia ta vẫn luôn hoài nghi từ này có thích hợp dùng cho vợ chồng hay không: Cưng chiều.

Lần đầu tiên tức giận lại không có đánh người:

Từ nhỏ đến lớn rất ít nhìn thấy đại ca phát hỏa, nhưng mỗi lần phát hỏa tất nhiên sẽ đánh người.

Năm mười tuổi, không biết Vân Hải nghe theo mấy gã sai vặt nói lời gì bậy, đột nhiên chạy đến đình viện lột quần một tiểu nha đầu, cũng may không có cởi luôn quần lót, bằng không người ta còn biết sống thế nào?

Vừa vặn đại ca bắt gặp, chỉnh đốn Vân Hải một trận, mông thiếu chút nữa nở ra hoa, đau đến huynh ấy nhe răng nhếch miệng nửa tháng, đi đường còn khập khiễng. Còn ném Vân Hải lên núi học võ, cho nhà của tiểu nha đầu kia rất nhiều bạc, còn có khế ước bán thân của họ, bảo bọn họ về quê.

Ngày đại ca và đại tẩu cãi nhau lần đó, ta rõ ràng nhìn thấy dấu hiệu đại ca tức giận: Trên trán gân xanh nổi rõ. Đặc biệt đại tẩu nói ra câu kia "Một phong hưu thư, đường ai nấy đi", đại ca mắt đều đỏ, khóe miệng rõ ràng đang thống khổ run rẩy.

Ta cùng Vân Hải đều cho rằng đại tẩu chạy trời không khỏi nắng, chắc sẽ bị đánh nửa tháng không xuống giường được. Ai ngờ huynh ấy chỉ ôm nàng đi, lúc đi ngang qua ta, ta nhìn thấy trong mắt đại ca có chút bất đắc dĩ, càng nhiều hơn là yêu thương.

Vân Hải nói, tim đại ca dù cứng cũng vẫn có chỗ mềm mại, đánh đại tẩu —— huynh ấy không xuống tay được.

Kỳ thật ta thích nhất xem bọn họ cãi nhau, cha với mẹ rất ít cãi nhau, bộ dạng luôn lạnh lạnh nhạt nhạt, rất không thú vị. Đại ca cùng đại tẩu cãi cọ không ngừng, mỗi lần cãi xong lại hòa hảo, có khi cãi được một nữa nhịn không được nhìn nhau cười, tất cả còn lại chỉ là mây bay.

Loại cảm giác này, nói thế nào nhỉ, tựa như hai đứa trẻ tranh nhau viên kẹo cãi nhau tới mặt đỏ tai hồng, rồi mới chia viên kẹo, mỗi người một nửa.

Đại ca giận nhất lâu chính là sau khi Sở Nhất Nặc tới cầu hôn, lúc ấy ta không rõ đại ca sao lại giận lớn như vậy, sau này huynh ấy bị Ngũ quỷ báo thù bắt đi, đại tẩu đi tìm Sở Nhất Nặc cứu huynh ấy, ta mới đại khái đoán được vài phần.

Khi đó đại ca mỗi ngày ở trong thư phòng, ta cho rằng huynh ấy đang giận thật, sau này mới nghe nói, thì ra huynh ấy đều chờ mỗi đêm đại tẩu đi ngủ rồi, đến liếc nhìn nàng một cái mới quay về thư phòng ngủ.

Cuối truyện: Chuyện xưa của ta, ba sự kiện kích tình trong đời

jq1: Suối nước nóng     

Ta đang ngủ mơ mơ màng màng, thế nhưng rơi vào mộng đẹp.

Mây mù lượn lờ trên núi cao, khắp nơi hoa thơm cảnh đẹp, hay là tiên cảnh trong truyền thuyết?

"Thải Vân, Thải Vân tỉnh lại."

Có người đang lay ta, xuyên qua mây mù ta mơ màng nhìn thấy hình như là phu quân.

"Phu quân, chàng cũng tới?" Ta rất vui mừng, cảnh đẹp như vậy ta tất nhiên nguyện cùng chàng thưởng lãm.

"Nàng không sao chứ."

Hì hì, chàng đang quan tâm ta kìa, chẳng lẽ là về nhà không gặp được ta, nên đuổi theo đến nơi này tìm?

"Phu quân, chàng xem cảnh sắc nơi này có phải rất đẹp không?" Sao ta lại cảm thấy mình như đang uống say vậy, nói chuyện cũng yếu đuối hẳn?

"Cảnh sắc?" Hắn nhíu mày.

Ta rất sợ chàng nhíu mày, vậy chứng tỏ chàng không cao hứng.

"Chàng không thích sao? Chúng ta về nhà đi." Ta cất bước về phía trước đi, cơ thể lại loạng choạng bổ nhào vào người chàng.

Chàng ôm ta vào ngực, cúi đầu nhìn mặt ta, lại nhìn phía dưới, khóe miệng gợi lên một nụ cười xấu xa: "Cảnh sắc cực đẹp, chờ không kịp về nhà."

Cơn mưa hôn dừng trên mặt, trên người ta, trong mắt ta đã sớm không nhìn thấy cảnh sắc xung quanh, đến không khí cũng bị chàng cướp đi. Không biết khi nào, chàng đã cởi quần áo, thân người tinh tráng lấp đầy ánh mắt ta.

"Thải Vân, ta thích nàng, chỉ là tại sao nàng luôn……" Chàng rối rắm liếc nhìn ta một cái, không nói chuyện nữa, một tay ôm ở bên hông, làm ta không trốn được vật cứng rắn phía dưới, một tay kia tới lui tuần tra ở trước ngực.

Ta từ cảnh trong mơ tỉnh lại, rồi lại trầm mê dưới âu yếm của hắn.

Da thịt vốn được nước ôn tuyền làm cho thư giãn, giờ phút này càng thêm nhạy cảm, ta thậm chí cảm giác được cảm xúc hắn âu yếm trước ngực.

"Thải Vân, ta thích bộ dáng này của nàng."

Chàng nhướng mày, dùng đôi mắt mê hoặc ta.

Ta luôn tương đối vừa lòng với định lực của mình, hôm nay không biết xảy ra chuyện gì, hoàn toàn bị chàng đoạt mất tâm trí.

Bên hông nhẹ buông tay, thân thể của ta trượt xuống dưới, ta không biết bơi, hốt hoảng gian hai tay ôm lên cổ chàng, thân mình liền dính sát vào chàng.

Hoảng hốt nghe được tiếng chàng cười, bàn tay to trở về bên hông, cùng lúc đó, vật cứng phía trước cũng tiến vào.

Chàng kiêu ngạo vì tài bơi lội, lại không ngừng biến hóa đa dạng, làm nổi lên vô số bọt nước……

Còn thỉnh thoảng buông tay làm ta sợ, ta đành phải ôm chặt chàng mới có thể không làm mình rơi xuống nước.

Tiếc rằng chàng dùng hết các loại tư thế, ta ôm lấy trong chốc lát là cổ, trong chốc lát là eo, trong chốc lát là đùi, trong chốc lát là……

jq2: Núi Hứa Nguyện, nhà tranh

"Thải Vân, ta đỡ nàng đi."

"Không nhọc phiền phu quân, ta tự đi được." Lòng ta nhứ nai con chạy loạn, còn đang vì mình vừa cầu hai nguyện vọng mà mặt đỏ tai hồng.

Ta có phải quá tham hay không, thế nhưng cầu những hai nguyện vọng, nếu không phải đại tẩu có thai, ta tuyệt sẽ không nhờ phu quân đi cùng, ở cùng chàng thật sự rất mệt.

"A……" Dưới chân vừa trợt, đầu đâm về phía một cây Sơn Chi.

"Nàng không sao chứ." Giọng nói lẫn tiếng tim đập, ta mới kinh ngạc phát hiện mình ở trong lòng ngực của chàng. Ngẩng đầu đối diện ánh mắt quan tâm của chàng, nhìn trực diện như vậy làm mặt ta đỏ lên, hơi thở nóng ấm của chàng phả lên mặt ta.

"Đa tạ…… Đa tạ phu quân." Ta vội vàng đứng vững thân mình, sửa sửa quần áo của mình, cúi đầu không dám nhìn chàng.

Chàng không nói gì, chỉ chắp tay sau lưng. Ta cất bước đi tiếp, lại phát giác chỗ mắt cá chân đau thấu tim, ta không dám lên tiếng, cắn răng đi vài bước. Trong lòng lại chờ mong chàng phát hiện khác thường có thể hỏi ta, chàng đi theo sau thở dài: "Thải Vân, có phải nàng không thích ta?"

Ta cứng đờ, một luồn gió lạnh cuốn bông tuyết chui vào cổ áo, ta lạnh đến rùng mình.
"Phu quân sao lại nói lời này?"

Ta sợ hãi quay đầu lại.

"Nàng không muốn ta chạm vào nàng, dù bị trật chân cũng tự mình đi, không muốn làm ta giúp." Giọng nói rất cô đơn.

"Ta……" Mẹ từng nói, phàm là tiểu thư khuê các việc trước tiên phải đoan trang, đứng nghiêm, ngồi chính, cao giọng nói chuyện không thể ngượng ngùng, không thể làm nũng cầu xin trước mặt trượng phu, không được dựa gần người hắn quá, bằng không sẽ bị người coi rẻ, khinh thường.

Nàng nói giữa phu thê, lễ tiết không thể bỏ, phải tôn trọng nhau như khách. Trừ việc vâng lời, khuyên bảo trượng phu, không thể có thêm yêu cầu dư thừa, không được mang thêm phiền toái cho hắn. Mọi việc đều phải nhường nhịn, mới có thể được tôn trọng.

Chỉ là đại tẩu lại không phải nói như vậy, nàng nói nữ nhân chính là để cho nam nhân tới yêu thương, kỳ thật nam nhân cũng thích được yêu thương chỉ là không muốn mở miệng mà thôi. Ngươi luôn là cự tuyệt hắn ngoài ngàn dặm, làm sao hắn có thể gần gũi ngươi đây. Nếu muốn cho hắn thương ngươi, liền không cần cố tình duy trì khoảng cách, phu thê không thân thiết, còn cùng ai thân thiết đây?

Đại tẩu nói xong câu đó, còn nháy mắt với ta: Bằng không muội có thể thăm dò ý tứ của muội phu, xem hắn nói thế nào.

"Phu quân, mẹ ta nói làm vợ người phải đoan trang, cùng trượng phu tôn trọng nhau như khách, lễ tiết phải chu toàn mới được tôn trọng. Chỉ là đại tẩu nói, không thân thiết với trượng phu thì còn thân thiết với ai nữa. Ta không biết nên nghe ai, còn nhờ phu quân chỉ bảo." Ta nín thở cúi đầu, im lặng chờ chàng trả lời.

Mấy cơn gió núi thổi qua, tuyết trên nhánh cây rào rào rơi xuống.

"Ha!" Chàng vậy còn cười, giơ tay phủi bông tuyết vươn trên tóc ta: "Thì ra nàng bởi vì lời nhạc mẫu dạy mới xa cách ta, mấy ngày nay ở Tề gia ta nghe không ít chuyện trước đây của nàng, so với ở Vương gia là hoàn toàn khác. Ta còn suy đoán chẳng lẽ là bởi vì không thích ta mới như vậy sao? Hôm nay nàng nói vậy ta đã rõ rồi, thì ra những lễ giáo cổ hủ đó ngăn cách phu thê chúng ta. Thải Vân,"

Chàng kéo tay của ta: "Nàng nếu hỏi ý ta, ta đây liền trực tiếp nói với nàng. Ta là võ tướng, ngoài quân lệnh không nghe theo gì, huống chi những thứ lễ nghi phiền phức đó. Ta vốn chán ghét những thứ kia, nàng lại cố tình tuân theo thứ cổ hủ đó, ta cho rằng nàng là bởi vì không thích ta mới cố ý như vậy, cho nên ta liền lười về nhà, cứ ở tại quân doanh."

Thì ra là như thế này, vẫn là đại tẩu nói đúng. Ta nhớ lại lúc ở Vương gia, tự mình nơi chốn cẩn thận, khắc khắc cẩn thận, e sợ mất lễ nghĩa bị người nhạo báng. Có lẽ chàng thấy ta câu nệ như vậy, cũng liền ngụy trang một chút, cũng câu nệ lễ tiết phối hợp với ta. Nhưng mà chàng không thích sinh hoạt như vậy, nên đơn giản không trở về nhà.

"Ta như thế nào sẽ không thích…… chàng." Trên mặt phát sốt, ngoài miệng thanh âm càng thêm nhỏ. Ta rất muốn giống đại tẩu vậy: Vân Đình, ta yêu chàng khắc cốt ghi tâm, rời chàng ta sẽ sống không nổi. Đại ca vẫn làm bộ dáng tức giận, nhưng nhìn đến lông mày, ánh mắt đều đang cười.

"Thải Vân, nàng nói cái gì, ta không nghe rõ." Chàng cúi đầu nhìn chằm chằm mặt ta.

Ta xác định chàng nghe rõ, liền xoay người muốn né tránh, mới phát giác chân mình đã tê cóng.

"Phu quân, chân ta tê cóng rồi." Ta quay đầu lại, đáng thương vô cùng nhìn về phía chàng.

Chàng cười, nhẹ nhàng duỗi tay bế ta lên, men theo một con đường mòn tiến vào rừng.

Cửa nhà tranh dán một tờ giấy: Một nhà chúng ta có việc xuống núi, nếu có người lên núi Hứa Nguyện gặp khó khăn không thể xuống núi, cứ tùy ý ăn uống, ngủ lại.

"Chúng ta đêm nay ngủ lại đi, sáng mai lại xuống núi nhé?"

Ta thuận theo gật gật đầu, lời phu quân nói tất nhiên là đúng.

Thật cẩn thận đặt ta lên giường, cởi giày vớ, chàng tinh tế xem xét vết thương ở mắt cá chân. "Còn tốt, không đáng ngại." Chàng cầm chân ta nhẹ nhàng vuốt ve, lại vận dụng nội lực truyền vào, một dòng nhiệt lưu ấm áp truyền khắp toàn thân.

"Thử xem, còn đau không?" Giọng điệu mềm nhẹ như vậy.

Ta thử giật giật: "Ai, quả nhiên không đau, phu quân thật lợi hại." Đây là câu đại tẩu thường nói, ta nhất thời kích động bắt chước theo.

Chàng ngẩng đầu kinh ngạc nhìn ta, sau đó nhanh chóng ấn xuống mặt ta một cái hôn, xoay người cho thêm củi vào chậu lửa.

Ta che mặt, vừa thẹn vừa mừng.

"Thải Vân, nơi này có một con thỏ, thoạt nhìn có vẻ là được săn gần đây, tối nay chúng ta ăn thịt thỏ nướng nhé?"

"Được ạ." Ta mang lại vớ.

"Nàng đừng xuống giường, vẫn nên dưỡng thương đi, ta nướng là được." Hắn xách con thỏ ra bên ngoài, chỉ chốc lát sau liền lột da, rửa sạch, cầm vào gác lên giá nướng.

Ta bỗng nhiên thấy áo ngoài của chàng rách một lỗ, chắc là vừa nãy ta trượt chân, chàng nóng lòng cứu ta bị nhánh cây quẹt trúng.

"Phu quân, áo ngoài của chàng rách rồi, ta giúp chàng vá lại." Đồ vật trong nhà này không nhiều lắm, kim chỉ đặt ở đầu giường.

Chàng thuận theo cởi áo ngoài, ta từng đường kim mũi chỉ nghiêm túc vá lại.

"Ha hả, Thải Vân nàng có thấy cảm giác cuộc sống của vợ chồng bình dân rất thú vị không."

Ta ngẩng đầu, nhìn ánh lửa chiếu sáng lên gương mặt hắn, bên ngoài trời băng đất tuyết, trong lòng ấm áp.

Lần đầu tiên có cảm giác nhìn nhau cười ăn ý.

Thịt thỏ ăn thơm phức ăn vào toàn thân ấm áp, chàng lại uống trộm hai ly rượu của nhà thợ săn. Vẻ mặt cười xấu xa tiến đến mép giường: "Nàng biết đây là rượu gì không, ta cũng là mới biết được, là rượu bím hổ."

Bím hổ? Ta ít nhiều từng nghe qua. "Chỉ là…… Trước hai ngày mới…… Phu quân cẩn thận thân mình."

Chàng nổi giận, xoay người sang chỗ khác nhìn chằm chằm cửa: "Ta không thích nàng từ chối ta."

Lòng ta hoảng: "Ta không phải từ chối mà là khuyên nhủ phu quân yêu quý thân thể, mẹ nói……"

"Đủ rồi, Thải Vân nàng lại tới nữa, mẹ nàng chưa nói xuất giá tòng phu sao, sau này đừng có nhớ những thứ kia nữa, có nghe hay không."

Ta hoảng sợ gật đầu, chàng thở dài: "Hôm nay người đầy hỏa không áp xuống được, nàng phải để ta thống khoái một lần." Giọng điệu nửa là ủy khuất nửa là làm nũng.

Ta vèo cười, chàng cũng cười, chồm tới, ta hoài nghi chàng có thật sự uống rượu đó không, hay là lấy cớ?

Giường rất hẹp, nhưng vẫn dư dả cho hai người nằm.

Nghe lời chàng, ta an tâm rất nhiều. Thân thể không cứng ngắc như trước nữa, không dám động dù chỉ là một chút. Nhưng vẫn cắn môi, chỉ lúc chàng hôn mới hơi thả lỏng, ta nào dám để mình phát ra tiếng chứ.

"Thải Vân, gọi tên của ta." Hắn hôn đến ta ngứa, xương cốt đều mềm nhũng.

Ta vươn đầu lưỡi liếm liếm môi khô khốc: "Kiêu……"

Chàng ngẩng người, trong mắt ánh lên vẻ mừng rỡ: "Lại kêu, ta thích."

"Kiêu…… A…… Kiêu…… Nga." Bất tri bất giác phối hợp với nhịp điệu giao hoan của chàng.

Chàng càng thêm vui vẻ lăn lộn, ta đơn giản vứt bỏ hết thảy đoan trang, phóng túng chính mình vong tình đón ý nói hùa, dù sao chàng thích.

Cua đồng bay, đuổi theo đuổi theo &&&

jq3: Nam nhân khác trên giường ta

Tác giả có lời muốn nói: Ta rốt cuộc có nam nhân khác không phải phu quân! Còn không chỉ một người.

Đêm đó, hai người bọn họ lăn lộn ước chừng một canh giờ, rốt cuộc mệt quá lăn ra ngủ. Ta lại không ngủ được, là một đêm khuya khó ngủ nhất.

Dưới ánh nến nhu hòa, ta đánh giá người bên gối.

Những người từng gặp đều nói bọ họ mười phần anh tuấn, đặc biệt là đôi mắt biết cười kia bách chiến bách thắng, sức quyến rũ không gì cản nổi. Nhưng đáy lòng ta lại càng thích bộ dáng bọn họ ngủ say, an tường đến gần như thánh khiết, đặc biệt là hắn hoặc hắn đột nhiên mỉm cười hoặc nhíu mi trong mộng, ngọt ngào và thương cảm bất chợt làm lòng ta say lại tan nát cõi lòng.

Ta nhẹ nhàng hôn lên trán hai người, hắn cư nhiên giơ tay phủi trán, dường như không vui vì ta quấy rầy giấc mộng của hắn. Ta vừa buồn cười vừa tức giận, cố tình muốn quấy rầy hắn một chút. Ta nhẹ nhàng vuốt ve thân thể hắn, cảm giác này đến cả loại gấm vóc thượng hạng không tì vết cũng không so bì được, làm ta hoài nghi đây là thân thể của nam hay sao, so sánh với các cô gái từng sử dụng mỹ phẩm "Da như ngưng chi" cũng không quá, dưới làn da, là thịt mềm mại đàn hồi.

Nghĩ vậy, liền nghĩ đến sớm muộn gì hắn sẽ rời khỏi ta, rơi vào vòng tay một nữ nhân khác, việc này làm ta bất đắc dĩ đau lòng, theo bản năng ôm lấy hắn.

Trong mộng hắn cảm thấy ta ôm, phối hợp vùi sâu vào ngực ta, cảm giác ấm áp này làm đáy lòng ta nhộn nhạo vô cùng hạnh phúc, nước mắt lơ đãng làm ướt gối đầu.

Ta cùng hắn dựa sát vào nhau, mơ màng ngủ.

Đột nhiên, hắn dùng sức dãy giụa trong ngực ta, cũng khóc lớn lên.

Ta chậm rãi từ trong ổ chăn ngồi dậy, bế hắn lên: Con trai, tiểu tổ tông của ta, lại đi tiểu, con có thể để mẹ ngủ một giấc an ổn hay không.

Sau hai tháng từ nhà mẹ đẻ về ta liền ăn gì nôn ra hết, chàng càng thêm cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc ta, vì thế ta mặc dù chịu khổ cũng an tâm.

Mười tháng mang thai, sinh hạ một đôi huynh đệ song thai, làm cả nhà Vương gia trước giờ con nối dòng đơn bạc vui mừng như điên.

Không biết khi nào châu thai ám kết, sinh ra lại là một đôi huynh đệ. Phu quân vui vẻ, ta lại buồn bực.

"Thải Vân, ta phái phu thê lão Lý đi Tề phủ báo tin vui, nàng có lời gì muốn nhắn không?" Lần này chàng ôm đứa nhỏ cũng không vụng về nữa.

Ta ai oán nhìn lướt qua: "Cũng không có gì nói cả, chỉ cần nhắn dùm với đại tẩu, ta thật muốn sinh một bé gái đáng yêu như Phong nhi vậy."

Hạ nhân đi ra ngoài, hắn cười ngâm ngâm nhéo mặt ta: "Đồ ngốc, muốn sinh nữ nhi còn không dễ dàng, chúng ta nỗ lực là được."

Má Lý mang về lời đại tẩu nói: Ngươi trở về nói cho nàng, không ngừng cố gắng đi, ha ha!

Phu quân ở một bên vỗ tay cười to: "Nàng xem, ta cùng đại tẩu anh hùng cùng chung ý tưởng."

Ta phỉ nhổ, cười mắng: "Các ngươi đều là người xấu!"

Người gởi:  baonganpham [ 10.09.2019, 22:15 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

Chương 111: Ngoại truyện Vân Hải

Đầu truyện: Tình yêu của ta

Tình yêu trên đời này có hai loại, một loại là giống như đại ca toàn tâm toàn ý yêu một người, thiên hoang địa lão, sông cạn đá mòn.

Còn có một loại khác…… Ha hả, chính là giống như ta vậy, rối rắm với hai người, không biết nên giữ ai, bỏ ai.

Ngày Giang Lăng vừa đến Tề phủ, ta đã cùng nàng cãi nhau một trận, nếu không phải đại tẩu tới giải vây ta tuyệt không tha nàng.

Lần đầu ta gặp gỡ loại nữ nhân dám trả treo với ta, vì thế ta chuyên môn chờ ở cửa Hải Ngọc Hiên, dù sao đây là đường ra vào nhất định phải đi qua.

Thấy nàng sắp tới gần, ta đem một con chuột chết ném ra giữa đường, nếu là tiểu nha đầu khác nhất định sẽ bị dọa khóc. Không nghĩ tới nàng xoa eo, cười lạnh một tiếng: "Chúng nhà nghèo chúng ta ở nhà chính là ngẩng đầu thầy chuột, cúi đầu thấy gián, ngươi cho ta là thiên kim tiểu thư hay sao." Nàng xách đuôi con chuột lên ném vào trong viện của ta.

Hừ! Chết không được thì sống.

Ngày hôm sau, ta lặng lẽ thả con rắn lục nhỏ do mình nuôi ra, rắn này không có độc, chỉ để hù dọa nàng.

Ta cố ý cùng đại ca đến cửa hàng, là để tỏ vẻ không phải ta làm, không có thời gian gây án.

Buổi tối khi trở về, đại ca kêu ta cùng đến Noãn Ngọc Đinh ăn cơm, trong lòng ta cười trộm, vừa lúc đi xem nha đầu kia.

Đại tẩu chào đón, cầm khăn tay che mũi: "Vân Đình, Lăng Nhi hầm một con rắn, còn nói rất tươi ngon, ta cũng không dám ăn."

Đại ca rất có phong phạm nam nhân ôm đại tẩu vào lòng như chim non nép vào ngực: "Thịt rắn ăn rất ngon, đừng sợ, ta ăn cùng nàng."

Ngẩng đầu nhìn thấy Giang Lăng đang nhìn ta cười, đừng nói, này tiểu nha đầu lớn lên còn rất đẹp, cười như thế —— ta lại có chút ngây người.

"A…… Tiểu Thanh của ta……" Ta khóc thét, con rắn nuôi cả năm trời, thế nhưng thành đồ ăn trong mâm.

"Ta giết ngươi." Ta phẫn nộ rồi, nhào qua nhéo nàng.

Đại ca tự nhiên sẽ không nhìn ta hành hung, "Ai bảo đệ thả rắn cắn người ta."

"Ta…… Ta rõ ràng theo huynh đến cửa hàng, làm sao có thời giờ thả rắn." Mặt đầy ấm ức.

Nha đầu Giang Lăng kia rất thông minh, biết chạm vào điểm yếu của đại ca: "Đã là rắn nuôi thì nên cẩn thận, còn may là gặp được ta, nếu gặp phải tỷ tỷ, bị hoảng sợ, động thai khí thì làm sao bây giờ?"

Đại ca vừa nghe lời này, lập tức vẻ mặt kiên định: "Đúng, nên giết, đại tẩu của đệ sợ nhất là rắn, nếu sau này làm nàng sợ, xem ta có tẩn chết đệ không."

Mẹ ơi, mẹ nhìn mẹ sinh ra con trai tốt trọng sắc khinh đệ kìa.

Ta oán hận bưng tô canh lên: "Ai cũng không được ăn, ta đem nó đi chôn."

Sau lưng truyền đến tiếng cười như chuông bạc, ta trừng mắt nhìn Giang Lăng, chờ xem! Luôn có lúc ta sẽ chế phục được ngươi.

Sau đó có một ngày, nàng nghênh ngang vào Hải Ngọc Hiên, nói cái gì ta không chỉ là công tử đào hoa, còn có thù tất báo, bảo những tên côn đồ đầu đường xó chợ đến Duyệt Lăng Ký tìm nàng quấy rối.

Lúc đó ta lập tức nổi xung, ngươi cũng không nghe ngóng danh tiếng Tề Vân Hải, cũng là người có tiếng nghĩa hiệp.

Không nói hai lời, dùng sự thật làm chứng, ta đến đành lũ hỗn đản đó một trận tơi bời.

Nhìn ánh mắt hâm mộ của nàng, vật nhỏ? Phục đi, thiếu gia nhà ngươi cũng không phải là ăn chay.

Trên đường trở về ta liền suy nghĩ cẩn thận, ta đã bị lợi dụng rồi, nhất định là những tên lưu manh đó tìm phiền toái, nàng không có cách mới đến tìm ta. Ngươi không đi cầu xin ta, còn lừa ta đi. Không được, ta phải tìm đại tẩu nói lý.

Đại tẩu quả nhiên là thiên vị nàng, xem các người đều là hạng nữ lưu, ta không so đo với các người. Có điều muốn chút quà cảm ơn chắc là không quá đáng chứ.

Đại tẩu nói, để Lăng Nhi lấy thân báo đáp đi. Nha đầu kia đỏ mặt, ngươi không phải đanh đá lắm sao, đỏ mặt cái gì?

Sau này ở trên chiến trường, các nam nhân nhàn rỗi nhàm chán nói chút chuyện hài thô tục, ta liền tưởng: Loại nữ nhân đanh đá như vậy, hắc hắc…… Ở trên giường nhất định cũng rất lợi hại.

Sau khi quen Quách Hướng, ta thường đến võ quán cùng hắn luận võ, những mà cứ kém một chiêu nửa thức lại không thắng được hắn. Ta không phục, dùng hết sức bình sinh liều mạng một lần, kết quả bị thương bả vai.

Quách Hướng gọi muội muội hắn tới băng bó cho ta, Quách Diệp là cô gái dịu dàng, nhẹ nhàng cởi bỏ quần áo của ta lộ ra vai trái liền đỏ bừng mặt.

Nàng khéo léo chà lau miệng vết thương, đắp kim sang dược, lại dùng vải bố cẩn thận băng lại, ngón tay thon dài mềm mại không xương xẹt qua da thịt của ta, ta cảm giác được tiếng tim đập cuồng nhiệt của mình và chợt lóe lên suy nghĩ.

Trời ạ? Hay là ta thật sự trưởng thành?

Này thật đúng là lần đầu tiên ta tiếp xúc nữ nhân gần gũi như vậy, những nha hoàn trong nhà lúc đến gần ta cũng không có cảm giác như vậy.

Quách Diệp là là một cô nương thanh tân thoải mái, mang theo mùi thơm của cơ thể nhàn nhạt, hơi thở như lan. Gương mặt ửng đỏ lúc ẩn lúc hiện trước mắt ta, ta cúi đầu xem miệng vết thương, lại ngẩng đầu nhìn nàng. Vừa vặn bắt gặp nàng cúi người thắt lại mảnh vải, vì thế môi ta xẹt qua nàng.

Nàng dùng ánh mắt rối rắm lại mang chút vui vẻ, còn có vài phần thẹn thùng liếc nhìn ta, vì thế ta hận không thể đẩy ngã nàng.

"Huynh…… Lần sau cẩn thận chút." Nàng thu thập đồ vật đi mất.

Lần sau? Là lần sau luận võ, hay là lần sau chạm vào môi?

Quen biết Quách Diệp kỳ thật cũng hơn nửa năm, nàng không giống Giang Lăng cường điệu làm bộ không thích ta, Diệp Nhi là cô gái tốt, ngoan ngoãn hiểu chuyện, mỗi lần thấy ta liền cười thẹn thùng rồi cúi đầu, ánh mắt trong veo như nước hồ thu làm lòng ta bồi hồi.

Kỳ thật cưới vợ vẫn là cưới người như vậy tương đối tốt, vừa nghe lời lại dễ chơi.

Bất tri bất giác ta liền thích hai người, nhưng làm sao bây giờ?

Nha đầu Giang Lăng chết tiệt kia nhất định không chịu làm thiếp, còn Quách Diệp, ta cũng không thể bởi vì người ta thật thà mà khi dễ người ta.

Đại ca thúc giục ta rất nhiều lần, không biết ta cũng đau đầu lắm sao, nên làm sao bây giờ?

Còn may đại tẩu suy nghĩ một biện pháp tốt, gọi là cái gì một quốc gia hai chế độ. Cũng chính là không phân biệt tôn ti trên dưới, đều là bình thê. Vì thế, ta rốt cuộc đi vào tân hôn động phòng.

Cuối truyện: Ta động phòng

Đại ca ở hành lang đi tới, đại tẩu từ bên cửa bán nguyệt bước qua, vừa vặn tới sau lưng đại ca.

Ta xoải bước dài đi lên, đi song song với đại ca.

"Đại ca, ngày mai đệ liền phải hưởng thụ hai vị mỹ nhân, huynh xem huynh cả đời chỉ có một người đơn điệu biết bao."

Đại ca khinh thường nhìn phía trước: "Thôi, cả đời ta chua cay ngọt đắng gì cũng từng nếm trải. Cuộc đời oanh liệt đến mấy cũng chỉ như vậy, tiểu tử đệ tuổi gì?"

"Tề Vân Đình, chàng nói cái gì?" Âm thanh sắc bén từ phía sau truyền đến.

Đại ca dừng bước chân, cổ cứng đờ.

Ta để lại cho huynh ấy vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa, nhảy chân rời đi.

"Duyệt Duyệt, nàng đi đâu?"

"Ta đi trên đường tùy tiện tìm Trương Tam, Lý Tứ, Vương Nhị mặt rỗ nếm thử là chua hay là ngọt?"

"Duyệt Duyệt…… Ta xin nàng đó……"

Xem bọn họ một trước một sau rời đi, ta ôm bụng cười đến rút gân.

Nam nhân ấy mà, sĩ diện thì sẽ bắt đầu bất chấp. Sợ vợ không quan trọng, chủ yếu là muốn tranh thủ lúc vợ không ở đó mà ra vẻ oai phong một chút.

Xoay người ngâm nga bước về Hải Ngọc Hiên, đột nhiên khóe miệng vừa nhếch, ta hát không nổi nữa.

Ngày mai là hôn lễ của ta đó, đại tẩu có thể buông tha ta không?

Đón dâu, bái đường, còn may tất cả đều ổn. Giang Lăng cũng đến ở nhà Quách Diệp, đi một chuyến rước hai người cũng không tệ lắm.

Lòng ta âm thầm cao hứng, xem ra đại ca vẫn có bản lĩnh dàn xếp lão bà của mình.

Sau tiệc rượu, tiễn xong bạn bè thân hữu, chỉ còn lại vài người thân thuộc.

Nha đầu Tiểu Nghiên chết tiệt kia dìu một cô gái mặc áo đỏ trùm khăn ra tới, ta lặng lẽ trợn mắt, đại tẩu đang trả thù đây này.

Quả nhiên, đại tẩu chậm rãi đi tới, mỗi bước một đoan trang, tươi cười trên mặt có vẻ nhiệt tình quá độ.

Ta nhìn trộm nhìn về phía đại ca, sao huynh lại dung túng lão bà như thế? Hắn cầm tách trà nhàn nhã uống trà, biểu tình ngoài cười nhưng trong không cười phối với đại tẩu đúng là như một đóa sen tịnh đế.

Hừ, sợ cái gì, ta Tề Vân Hải binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, còn sợ các người hay sao. Ta theo bản năng ưỡng ngực, đại tẩu vèo cười: "Vân Hải, cái gọi là tâm hữu linh tê nhất điểm thông, đệ đã cùng hai vị muội muội có tình, tự nhiên có thể từ trong mười người tìm ra hai người. đệ làm được không?"

Định trêu chọc ta? "Này có khó gì, bảo đảm tìm một lần là ra." Ta đương nhiên không phục, mà cho dù ta chịu phục cũng vô dụng, tẩu ấy sẽ dễ dàng đem người cho ta sao?

"Vân Hải, đệ chỉ có hai lần cơ hội nga, nếu tìm lầm, bọn muội muội không cao hứng không cho ngươi vào động phòng, ta cũng không có cách gì."

Được, xem như tẩu lợi hại. Ta rất hứng thú dạo qua trước mặt mười người, hai nha đầu chết tiệt này, cũng không cho ta chút ám hiệu, thật là khuỷu tay chỉa ra ngoài, xem ta sau này thu thập các nàng như thế nào.

Đại tẩu thấy ta do dự, cười nói: "Vân Hải, hay trong lòng đệ không có các nàng? Nếu là đại ca đệ tìm ta, sẽ không có vất vả như vậy đâu."

Còn không phải sao, tẩu đã ngủ cùng huynh ấy mấy năm, ngửi mùi cũng có thể đoán được.

Từ đầu đến chân đều là màu đỏ rực, cao thấp mập ốm cũng không khác biệt lắm, ta sao lại không chú ý qua trong phủ có nhiều nha hoàn thân hình yểu điệu như vậy chứ.

Không giở chút thủ đoạn là không được, ta hét lớn một tiếng: "Dám giả mạo thiếu nãi nãi, còn không quỳ xuống cho ta."

Mười người đứng thẳng tắp, hoa văn trên vải cũng không nhúc nhích, xem ra đã trải qua huấn luyện rồi.

Cứng không được thì mềm, "Ai nha, ta đau bụng." Ta ôm bụng ngồi xổm trên mặt đất, nhìn trộm đánh giá, vẫn là không động tĩnh.

Đại ca bưng chén trà lại đây: "Duyệt Duyệt khát nước rồi, uống một ngụm trà."

Hừ! Không chơi lớn với các người thật là không được.

Giang Lăng ngực to, Quách Diệp eo nhỏ, điểm này ta vẫn là hiểu rõ.

Phóng mắt nhìn qua, ngực lớn có ba người, ta đi qua lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, bạch bạch bạch dẫm lên chân ba người, tiếng kêu thảm thiết vang lên, chỉ có một người phản ứng cực nhanh, nhấc chân đá lên đùi ta.

Hắc hắc, cái này là bản tính khó dời, dám đá ta trừ bỏ Giang Lăng không có người thứ hai.

Ta chịu đau nắm tay nàng ra tới, nhỏ giọng nói: "Nàng muốn đá chết ta?"

"Ai kêu chàng dẫm ta?"

Bên cạnh cả đám anh em họ cười vang.

Đại tẩu cười khanh khách: "Tốt, coi như đệ có chút bản lĩnh, còn một người đâu."

Ta dào dạt đắc ý cười cười, eo nhỏ cũng có ba người, thuận tay cầm ba hạt đậu phộng trong mâm ném qua.

Hai người khom lưng kêu thảm thiết, còn có một người vững vàng bắt được. Ta vốn dĩ dùng lực đạo không lớn, người từng luyện võ có tính cảnh giác cao, gặp vật thể bay không xác định theo thoi quen sẽ bắt lấy.

Đại tẩu vung tay lên: "Đưa vào động phòng."

Bọn nha đầu tiến lên đỡ tân nương đi rồi, ta khí phách hăng hái rung đùi đắc ý. Đại tẩu hỏi: "Đi phòng nào trước?"

"Đuổi kịp người nào thì tính người đó." Ta có thể chọn lựa hay sao.

Vào động phòng, xốc khăn voan, mới biết được người này là Giang Lăng, uống rượu giao bôi, ăn chút gì. Gã sai vặt Tề Kiếm chạy vào: "Tam thiếu gia, không tốt, không tốt……"

"Ngày đại hỉ, cái gì không tốt, là lời ngươi có thể nói sao?" Ta đứng dậy.

"Dạ, tiểu nhân nói sai, tiểu nhân miệng thối." Hắn tự tát miệng mình.

"Có chuyện gì?"

"Cái kia…… Các vị thiếu gia thấy tam thiếu gia hướng về phòng này, đều đồng thời chạy về
phòng phía đông."

Ta vỗ đùi, hỏng rồi. Ta nói mà, làm sao có khả năng không nháo động phòng, trước giờ đều là ta dẫn đầu đi nháo người khác, hiện giờ đến trên đầu ta rồi, đám tiểu tử kia còn có thể thủ hạ lưu tình sao?

Nếu là Giang Lăng đanh đá này có lẽ còn có thể ứng phó, Quách Diệp kia tính tình thẹn thùng còn không phải bị bọn họ ăn tươi?

"Chàng mau đi xem một chút đi." Giang Lăng đẩy ta nói.

Ta bay nhanh đuổi tới phòng phía đông, cả đám tiểu tử kia đang vây quanh một người mặc hỉ phục, gọi tẩu tử ơi, tẩu tử à, chỉ còn kém không xốc khăn voan.

Ta tiến vào vòng vây đem người ôm lấy, nhanh nhẹn xốc khăn voan. Quách Diệp khuôn mặt nhỏ hồng, chứng tỏ bọn họ nói chẳng phải lời hay ý đẹp gì.

"Ai u, ngươi xem, tẩu tử mặt đỏ, là vì cái gì đây?" Lão cửu đứa trẻ hư này.

"Vì cái gì? Gấp chứ sao, tam ca mà không tới, tẩu tử sốt ruột, chúng ta đến dỗ dành một chút."

Ta một chân đá qua, Tề Vân Hạo nhảy tránh ra.

Che chở Diệp Nhi lui đến mép giường, ta dùng hai tay ngăn bọn họ lại, lời hay lời dở gì cũng nói rồi, lại không thể không biểu diễn hai tiết mục, còn moi sạch ngân lượng trên người ta, bọn họ mới lưu luyến rời đi.

Ta cài cửa kỹ, ôm lấy Quách Diệp: "Nàng nói ta cưới vợ dễ dàng lắm sao?"

Nàng thẹn thùng cười, làm ta nhiệt huyết sôi trào, vừa muốn duỗi tay cởi thắt lưng, ngoài cửa lại truyền đến tiếng Tề Kiếm cuống cuồng: "Tam thiếu gia, các biểu thiếu gia đều đi tây phòng rồi, ngài mau đi xem một chút đi."

Ta quỳ…… Không cần chỉnh người tới mức đó chứ, đám anh em bà con còn chưa đi?

Quách Diệp đẩy ta: "Chàng mau đi cứu Lăng Nhi tỷ tỷ đi, bên ta sẽ không có người quay lại đâu."

Ta chạy như bay về tây phòng, trong lòng thật tức giận.

Giang Lăng ngày thường đanh đá hôm nay đi đâu rồi, sao mà bị khi dễ đến không dám ngẩng đầu. Ngẫm lại cũng đúng, trường hợp này không thể đánh, không thể mắng, nàng có thể làm gì bọn anh em họ của ta chứ?

Ta tiến vào vòng vây, anh hùng cứu mỹ nhân. Bị bắt chơi hai ba trò chơi hành hạ người ta, cuối cùng muốn đuổi người đi.

Tiếc rằng không cho tiền mừng, ai cũng không đi, chỉ là tiền bạc trên người đã bị đám anh em họ moi sạch từ lâu.

Ta chìa túi bạc rỗng cho bọn hắn xem, không biết tên tiểu tử hỗn láo nào nói một câu: "Trên người tẩu tử có, chúng ta lục soát."

Một lời thành sấm!

Ta chỉ còn nước ôm Giang Lăng lui đến mép giường.

Giọng nói tràn đầy vui vẻ của đại tẩu truyền đến: "Được rồi, đều giờ Tý, các ngươi cũng đừng náo loạn, quản gia đang chờ phát vàng nén ở phía trước đó, mỗi người một thỏi, đi chậm có lẽ sẽ hết phần."

Mọi người chen chúc chạy ra.

Đại tẩu cười đi vào mép giường: "Vân Hải, thời điểm mấu chốt còn nhờ ta cứu đệ đó."

Ta bò dậy, quần áo cũng lười sửa sang lại: "Đại tẩu, thật tốt, còn chừa chút thời gian cho ta thở mà."

"Ai, vàng nén hôm nay sẽ ghi vào tiền tiêu hàng tháng của đệ."

Đại tẩu thật thông minh, xài tiền của ta mà ban ơn cho ta.

Ta cũng không ngốc: "Hắc hắc, không thành vấn đề, dù sao đều là tiền đại ca kiếm được, ghi cho ai cũng giống nhau cả thôi."

Kỳ thật ta biết, lúc trước Tề gia trải qua gian nan, bây giờ ngân khố đầy ắp, đại tẩu cố ý cho các huynh đệ chút tiền tiêu vặt.

Ta hướng tới cửa kêu: "Đại ca, không đến mang lão bà của huynh đi, đệ muốn đóng cửa?"

Đại ca tiến vào ôm lấy vai đại tẩu: "Duyệt duyệt đừng náo loạn, chúng ta trở về phòng đi."

Thật vất vả ngừng nghỉ, ta gài cửa, cởi áo tháo thắt lưng.

Giang Lăng ngượng ngùng xoắn xít nói: "Hôm nay thân mình ta không được tốt, chàng…… Vẫn là đến phòng Diệp Nhi nghỉ ngơi đi."

Ta nhíu mày, "Không được tốt là sao."

"Chính là…… quỳ thủy của người ta đến, không nên cùng phòng."

Được rồi, ta đi, an ủi nàng hai câu, lại hôn hôn, ta xoay người đến đông phòng.

Hết thảy nghi thức xã giao miễn hết, ta vào phòng trực tiếp cởi quần áo của nàng, ôi, đã sớm nhịn không được.

Diệp Nhi đỏ mặt không dám ngăn trở, nhỏ giọng nói: "Phu quân, hôm nay ta…… Quỳ thủy đến, chàng đến chỗ Lăng Nhi tỷ tỷ đi."

"Hắc, hai nàng thật đúng là tỷ muội tình thâm, đến cái này cũng cùng nhau tới."

"Gì?" Nàng kinh nghi ngẩng đầu.

"Gạt ta sao?"

Diệp Nhi quả nhiên thành thật: "Ta…… Sợ chàng vắng vẻ Lăng Nhi tỷ tỷ."

Ta bất đắc dĩ thở dài: "Tỷ tỷ nàng sợ ta vắng vẻ nàng, cũng tìm cớ giống nàng vậy."

Ngoài miệng nói chuyện, nhưng trên tay không nhàn rỗi, đã là thẳng thắng thành khẩn lắm rồi.

Ta nhìn cơ thể nàng, núi lửa liền bạo phát, nàng nhìn thân thể của ta, mặt đỏ tới rồi chân tóc, bị ta đẩy ngã trên giường……

Xem nàng mệt mỏi thiếp đi, lại đẩy ta xuống giường, tự nhiên hiểu rõ.

Ta mặc quần áo, lại đi tây phòng. Này mặc rồi cởi thật phiền toái, Giang Lăng an ổn nằm trên giường.

"Nàng còn ngủ được?" Ta vỗ vỗ mặt nàng.

"Chàng cho rằng không có chàng ngủ không được sao?" Nàng liếc mắt nhìn ta, nói không nên lời phong lưu vũ mị.

"Vẫn có một số việc đi, không có ta thì không được." Ta bổ nhào vào trên người nàng……

Mấy vòng hỗn chiến, mới biết được, nữ nhân có lợi hại hơn nữa thì ở trên giường cũng là kiều mỹ đáng yêu.

Ta rốt cuộc rõ ràng, khi đó đại tẩu chọc giận đại ca, vì sao huynh ấy ôm người về phòng giải quyết.

Đây mới chính là nơi thể hiện uy phong của nam nhân chân chính……

Trang 37/38 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/