Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 04.09.2019, 23:54
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2011 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 108: Đây là nhà của ai?

Thời đại này lại không thể học bơi lội, Hân Duyệt suy nghĩ cả buổi tối mới xác định cưỡi ngựa là loại hoạt động mờ ám nhất.

Quách Hướng nói: "Tề đại ca tìm ta có việc, hôm khác đi."

Hân Duyệt nhìn lướt qua An Ninh, bắt được một tia mất mác nhàn nhạt trong mắt nàng, cười nói: "Vốn dĩ Vân Đình tìm huynh có chút việc nhỏ, có điều chàng vừa mới bị Thái Tử phái người kêu đi rồi, từ đây đến giờ ngọ huynh chỉ cần dạy Ninh Nhi cưỡi ngựa là có thể công đức viên mãn rồi, buổi tối ta xuống bếp mời mọi người ăn cơm, được không?"

"Nghe nói đại tẩu biết làm một số món ăn kì lạ, hôm nay huynh đệ lại có lộc ăn." Quách Hướng vừa lúc nhàn rỗi, liền giúp chút việc nhỏ vậy.

Hân Duyệt gật đầu: "Tề Hưng, còn chờ cái gì, mau đi dắt Tuyết Ngọc tới đây." Lại quay đầu nói với An Ninh: "An Ninh, cô không biết con ngựa trắng của Quách Hướng xinh đẹp thế nào đâu, thật là trắng như tuyết, kết hợp với soái ca như vậy, đó quả thật chính là bạch mã hoàng tử đó. Lúc trước ta muốn cưỡi thử một chút, Tề Vân Đình lòng dạ hẹp hòi chết sống không chịu."

Nhớ tới lúc trước, Quách Hướng cảm khái: "Đại tẩu khi đó rất thú vị, vậy mà nhìn không ra tâm tư của Tề đại ca, sao huynh ấy có thể để tẩu cùng ta cưỡi chung một con ngựa chứ?"

Khi nói chuyện, Tề Hưng đã dắt Tuyết Ngọc tới, An Ninh hai mắt sáng ngời, con ngựa xinh đẹp như vậy trong hoàng cung cũng chưa từng nhìn thấy đâu.

"Nàng tên…… Ninh nhi đúng không, ta đỡ nàng lên ngựa." Quách Hướng hào phóng vươn tay tới.

An Ninh nhìn thoáng qua Hân Duyệt, thấy ánh mắt cổ vũ của nàng, mới sợ hãi vươn tay đặt lên tay của Quách Hướng. Nàng nhấc chân lên bàn đạp, một tay kia giữ chặt yên ngựa, dùng sức trèo lên trên yên. Quách Hướng nâng tay giúp nàng một tay, An Ninh yếu đuối, chưa khống chế được trọng tâm nên thân mình liền ngã luôn ra phía sau.

Quách Hướng vội vàng giơ tay tiếp được, đem nàng ôm vào lòng ngực.

Lúc này An Ninh đã sợ tới mức hoa dung thất sắc, đợi khôi phục tinh thần thì đã an vị trong lòng ngực của chàng trai kia rồi, vậy còn có thể không động lòng sao? Tự nhiên mặt đỏ như hoa đào, xấu hổ rũ mắt.
Quách Hướng thấy bộ dạng mỹ nhân trong lòng như thế, trái tim giống như nai con chạy loạn, thầm nghĩ đại tẩu nhờ vả việc quả thật không dễ làm. Chỉ là cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, cánh tay dùng sức, nửa ôm nửa đẩy kéo An Ninh về vị trí.

Tuyết Ngọc bốn vó nhẹ động, làm An Ninh có chút choáng váng, theo bản năng nắm chặt tay Quách Hướng như dựa dẫm.

Hân Duyệt cười nói: "Vậy ta đi trước dỗ bọn nhỏ ngủ trưa, các ngươi thong thả tập luyện." Trong lòng cười thầm: Còn chuyện ai phải lòng ai ta liền không truy cứu.

Lúc ăn cơm chiều, khuôn mặt nhỏ nhắn của An Ninh vẫn còn mồ hôi, trong mắt tràn đầy hưng phấn. Quách Hướng đi theo nàng chắp tay sau lưng tiến vào, rất có phong thái hộ hoa sứ giả.

Vân Đình thấy thế có chút khó hiểu, Hân Duyệt lặng lẽ kéo tay áo hắn làm mặt quỷ, thông minh như hắn, lập tức hiểu rõ một màn này là thế nào. Phe phẩy đầu cười cười, mời Quách Hướng uống rượu.

Hân Duyệt đem An Ninh đến một bên: "Học xong chưa?"
"Còn chưa." An Ninh có chút ngượng ngùng.

"Ta tìm sư phụ cho cô thấy thế nào?"

"…… Ừ, khá tốt."

Xem bộ dáng giấu đầu hở đuôi của nàng, Hân Duyệt càng muốn chọc nàng: "Cô thích không?"

"Tẩu tử thật xấu, sao có thể nói lời như vậy chứ." An Ninh mặt đỏ bừng, nâng tay giả bộ lau mồ hôi để che lấp.

"Đại tẩu, ăn cơm sao không gọi ta?" Vân Hải nhanh bước tiến vào.

Hân Duyệt quay đầu lại, còn may tiểu tử này bây giờ mới đến: "Bởi vì không cần gọi đệ, tự đệ sẽ mò tới."

"Ha ha ha, vẫn là đại tẩu hiểu ta." Vân Hải ngồi xuống, tự mình rót một ly rượu đầy.

An Ninh trộm đánh giá Vân Hải, lại ngắm ngắm Quách Hướng, cong môi cười cúi đầu.

Hân Duyệt phỏng đoán, nàng nhất định đang nghĩ người này đẹp trai hơn, nhưng vẫn là người kia tốt hơn một chút.

Sau đó đến chỗ riêng tư không người, Hân Duyệt lặng lẽ hỏi An Ninh: "Hai ngày sau Thái Tử điện hạ sẽ đăng cơ, dựa theo lệ thường sứ giả Thát quốc sẽ tới cầu hòa thân, chỉ là Hoàng Thượng tuy phi tần đông đảo, con nối dõi lại đơn bạc, hiện giờ công chúa vừa độ tuổi cũng chỉ có mình cô. Nghe nói người Thát quốc ăn thịt tươi, uống máu sống, hơn nữa phương Bắc rất lạnh, phong tục khác lạ……"

An Ninh rơi lệ: "Đại tẩu đừng nói nữa, những điều đó ta đều biết, chỉ là…… Ta có thể làm sao bây giờ chứ?"

"An Ninh, cô là đứa trẻ tốt, ta cũng rất thích cô. Nơi này không có người ngoài, xem ra cô cũng không muốn đi hòa thân, ta chỉ hỏi cô Quách Hướng kia cô có vừa lòng không, nếu cô có lòng ta sẽ sai Vân Đình nói với Thái Tử, để ngài chỉ hôn cho hai người. Thái Tử điện hạ luôn luôn thương cô, có thể ngài sẽ đáp ứng."

An Ninh giật mình: "Sai bảo sao?"

"Có thể thử xem, còn xem ý của cô, dù sao ta cũng là muốn giúp cô, nếu cô không muốn coi như ta chưa nói gì." Hân Duyệt thành khẩn nhìn nàng.

An Ninh đỏ mặt cúi đầu: "Ta…… Sao có thể không…… muốn." Thanh âm càng ngày càng nhỏ, Hân Duyệt đem đầu thò lại gần: "Cô nói cái gì, ta nghe không rõ."

"Ai nha, đại tẩu đừng có chọc người ta mà." Nàng phe phẩy cánh tay Hân Duyệt.

Hân Duyệt không ngừng cười khanh khách: "Vậy được, đêm nay ta sai Vân Đình đi nói."
--- ---------

Phong Nhi mặc một bộ áo lụa hồng nhạt, cầm một chuỗi hoa màu tím rực rỡ, đang vui vẻ nhảy nhót trên đường mòn. Điệu nhảy do nó tự biên tự diễn, không có hàm lượng kỹ thuật cao chi cả. Nhưng vẻ mặt mê say của nó quả thực rất động lòng người, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, mắt to lấp lánh.

Nó đột nhiên dừng bước chân, bên đình hóng mát có một tiểu công tử mặc áo gấm vàng nhạt chống má nhìn nó không rời mắt.

"Tiểu ca ca, sao huynh lại một mình ngồi ở đây, huynh không vui sao?" Phong Nhi đi qua ngồi bên cạnh cậu.

"Ta đang nghĩ sao muội lại vui vẻ thế?" Đứa bé kia cũng chỉ khoảng sáu bảy tuổi thôi.

"Huynh biết đếm không, huynh đoán xem chuỗi hoa này có bao nhiêu đóa, rồi mới xem ai đoán được đúng hơn." Đôi mắt Phong Nhi sáng lấp lánh.

Cậu lười nhác cầm lấy chuổi hoa kia: "Hẳn là mười tám đóa."

"Có sao, ta cảm thấy nhiều nhất mười lăm đóa, chúng ta đếm xem nào." Hai đứa trẻ nghiêm túc đếm.

"Oa, huynh thật lợi hại, quả nhiên là mười tám đóa hoa." Phong Nhi mừng rỡ, không có bởi vì mình bị thua mà uể oải.

Cậu ngơ ngẩn: "Ta lợi hại sao, cơ mà mẫu phi luôn nói ta vừa ngốc vừa khờ, gỗ mục không thể điêu khắc."

Phong Nhi thấy cậu rất buồn bã, liền bắt chước bộ dạng mẫu thân dỗ tụi nó: "Ca ca đừng đau lòng, ta cảm thấy huynh vừa đẹp trai lại thông minh, ta thích huynh."

"Chụt", hôn một cái lên mặt cậu.

Kỳ thật nguyên bản là như vầy, Hân Duyệt có khi dỗ dành Ý Nhi: Ý Nhi của chúng ta vừa đẹp trai lại thông minh, mẹ thích con. Rồi lại hôn một cái lên mặt của nó.

"Chờ muội trưởng thành có thể làm phi tử của ta không?" An Tắc rốt cuộc lớn hơn một chút, đã hiểu biết hơn rồi, khuôn mặt nhỏ hơi hơi đỏ lên. Nhìn nụ cười tươi đẹp của Phong Nhi, cậu cũng cười, giữ chặt bàn tay của Phong Nhi.

Phong Nhi ngây thơ nghiêng đầu: "Phi tử là cái gì?"

"Chính là thê tử đó, muội sẽ gả cho ta chứ?"

Phong Nhi mím môi nghiêm túc suy tư: "Huynh sẽ giống ta cha đối xử tốt với mẹ ta như vậy sao?"

"Sẽ."

"Huynh sẽ giống cha ta mua đồ ăn ngon cho bọn ta sao?"

"Sẽ."

"Huynh sẽ giống ta cha như vậy……" Phong Nhi nghĩ không ra từ để nói.

An Tắc không phục: "Ta sẽ tốt hơn cha của muội."

Phong Nhi cũng quật cường ngẩng mặt lên: "Mẹ ta nói cha là nam nhân tốt nhất trên đời."

An Tắc cúi đầu, không nói chuyện nữa.

Phong Nhi mềm lòng liền dỗ dành hắn: "Con trai phải kiên cường, nếu không sao có thể bảo vệ người con gái huynh thích chứ?"

Haizz, đây cũng là một câu Hân Duyệt thường xuyên nói với Ý Nhi.

An Tắc ngẩng đầu đối diện cặp mắt sáng như sao kia, trịnh trọng gật đầu.

"Chúng ta cùng nhau nhảy múa đi." Phong Nhi đứng lên.
"Ta không biết, muội nhảy cho ta xem đi."

"Được." Phong Nhi nhảy đến chỗ đất trống.

"Tắc Nhi, con không ở thư phòng đọc sách, sao lại chơi cùng nha đầu hoang dã này." Thanh âm sắc  bén truyền đến, An Tắc rùng mình một cái, đứng dậy hành lễ: "Tham kiến mẫu phi."

Phong Nhi trừng đôi mắt to nhìn mỹ nhân cung trang lạnh lùng kia.

"Phong Nhi, Phong Nhi, ai da chỉ có một chốc mà con đã chạy tới đây chơi rồi. Đi, chúng ta trở về thôi." Hân Duyệt giữ chặt tay Phong Nhi.

"Mẹ, bà ấy nói con là nha đầu hoang dã." Phong Nhi tức giận: "Bà là ai, sao lại đến nhà của ta?"

"Nhà của ngươi?" Thái Tử Phi nhíu mày.

"Phong Nhi đừng nói bậy." Hân Duyệt khẩn trương, những lời này không thể nói bừa được.

"Vì sao ngươi lại nói đây chính là nhà của ngươi?" Một nam tử mặc mãng bào mang theo một đám thủ hạ bước qua, đối với vấn đề này cũng cảm thấy rất hứng thú.

Phong Nhi tức giận ngước mặt nói: "Cha từng nói rồi, nơi nào có mẹ chính là nhà của chúng ta, mẹ cũng từng nói nơi nào có cha thì nơi đó chính là nhà. Nơi này đã có mẹ cũng có cha, đương nhiên là nhà của ta."

Thái Tử gật gật đầu, nhà của nó nói cũng không phải chỉ quyền sở hữu một khu nhà, cũng không liên quan thân phận địa vị, mà chỉ ở chỗ người một nhà đoàn viên.

Mọi người chào hỏi xong, Hân Duyệt kéo Phong Nhi vội vàng trở về. An Tắc ghé mắt, lưu luyến nhìn bọn họ đi xa.

"Vân Đình, nơi này chơi không vui, chúng ta về nhà sớm đi." Vân Đình thấy sắc mặt vợ con đều không được tốt, trong lòng cũng khó chịu, sau khi hỏi tường tận, thở dài nói: "Sau khi Thái Tử đăng cơ, chúng ta sẽ về nhà."

Hai ngày sau, Thái Tử đăng cơ, đại xá thiên hạ.

Khắp chốn mừng vui hết sức, tân hoàng lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai tịch biên tài sản tam đại tham quan, liên lụy tới Uyển Châu tri phủ cũng bị bãi quan sung quân. Vì thế trong triều đại thần toàn cảm thấy bất an, lo làm hết phận sự, cần cù vụ công.

Nền tảng lập quốc của Nhật Thăng quốc có sáu đạo đại quân, hai đạo đóng quân biên phòng, bốn đạo theo Thái Tử hồi triều. Tề Vân Hải, Quách Hướng dẫn đầu giao ra binh quyền trong tay, những tướng lãnh khác thấy thế ngầm hiểu, đều lấy cớ trao trả binh quyền, vì thế, tân hoàng nắm toàn bộ binh mã trong thiên hạ.

Vì khen ngợi tướng sĩ có công, trừ ban thưởng ruộng tốt, tước vị, còn cố ý đem An Ninh công chúa chỉ hôn cho Quách Hướng, vốn dĩ muốn xây phủ Phò mã. Quách Hướng lấy cớ thiên hạ vừa ổn định, không đành lòng lãng phí tài vật, khẩn từ không chịu. Vì thế, hoàng đế phong Quách Hướng làm thái thú Uyển Châu, đổi bảng hiệu của phủ thái thú thành: Phò mã phủ.

Vân Đình, Vân Hải mượn câu: Thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách. Ta là dân buôn bán, không có năng lực làm quan, khẩn cầu về quê.

Hoàng đế niệm tình Tề gia có công lớn, cố ý trả lại tài vật, hai người kiên quyết không chịu.

Hoàng đế cảm động sâu sắc, ban cho miễn tử kim bài, ngàn mẫu ruộng tốt, chuẩn tấu về quê.



Đã sửa bởi baonganpham lúc 06.09.2019, 20:55.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Bach thao
     

Có bài mới 05.09.2019, 02:20
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2011 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 109. Ta yêu nhà của ta

Thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà, Vân Đình bỗng nhiên nói: "Hiện giờ thiên hạ vừa ổn định, phát triển sinh sản, nghe nói phía nam đang thiếu ngựa, bây giờ chúng ta ở kinh đô phía Bắc trên núi rất dễ dàng có thể mua được ngựa tốt, chỉ là không dễ vận chuyển trở về."


Vân Hải khinh thường: "Đại ca, bằng võ công của chúng ta, một đường trở về còn cần để ý bọn thổ phỉ sao."

Vân Đình lắc đầu: "Võ công tuy tốt, bảo vệ người nhà quan trọng, núi cao rừng rậm ngựa bị hoảng sợ rất khó tìm về."

Hân Duyệt bỗng nhiên nhớ tới một điển cố, nói: "Ngày hôm trước nghe phu quân nói Hoàng Thượng muốn vận chuyển lương thực cứu tế đến phía nam……"

Tề Vân Đình vỗ đùi: "Đúng rồi, cứ làm như vậy đi."

Vân Hải điên cuồng cào đầu: "Phu thê hai người đừng có tâm hữu linh tê như thế nữa, nói rõ ràng xem nào."

Hân Duyệt vô cùng đắc ý: "Nói cách khác chúng ta dùng đội ngựa giúp Hoàng Thượng vận chuyển lương thực cứu tế, như vậy sẽ có Ngự lâm quân hộ tống, chúng ta không cần lo lắng chuyện bị mất ngựa."

Vân Đình tiếp lời: "Tới phía nam sẽ đem bán đội ngựa này đi, liền kiếm lời một số bạc lớn."

Vân Hải lắc đầu thán phục: "Đúng là không phải người một nhà không vào cùng một cửa mà."

Tề Vân Đình nói với Hoàng Thượng mình có một đội ngựa có thể vận chuyển lương thực cứu tế miễn phí, Hoàng Thượng tất nhiên cao hứng, phái năm trăm tinh binh hộ tống.

Chuyện này liền giao cho Tề Hưng đi làm, chỉ cần đem đội ngựa giao cho chưởng quầy khách điếm Tề gia ở Thiệu châu là được. Hân Duyệt cười nói: "Làm xong việc lần này, sẽ cưới cho ngươi một cô vợ tốt."

Tiểu Nghiên cúi đầu, Tề Hưng da mặt dày nói: "Vẫn là thiếu nãi nãi quan tâm ta."

Ngày rời kinh, An Tắc từ trong cung lặng lẽ về phủ Thái Tử, đưa cho Phong Nhi một khối ngọc bội: "Ta đã được phụ hoàng phong làm Khải vương, khối ngọc bội này tặng cho muội."

Phong Nhi sờ sờ vành tai: "Mẹ ta nói bé gái không thể tùy tiện nhận lễ vật của người ta."

Vân Đình liền cầm ngọc bội nhìn nhìn rồi trả lại An Tắc: "Khải vương điện hạ, đây không phải ngọc bội long phượng trình tường Hoàng Thượng ban thưởng sao, sao ngài có thể tùy tiện mang đi tặng người được?"

Nhóc con tức giận: "Ta không có tùy tiện đưa, ta rất nghiêm túc." Cậu đem ngọc bội nhét vào trong tay Phong Nhi rồi xoay người chạy mất.

Hân Duyệt cười: "Trò chơi con nít sao có thể so đo chứ, thôi, đây là lễ vật đầu tiên của Phong Nhi nhà chúng ta được bé trai tặng, cứ mang theo đi."

Chỉ là không thể ngờ ngày sau lại thành một hồi bão tố.

Một đường cười nói vui vẻ, tâm tình thoải mái, ngoài thành Uyển Châu cỏ hoa um tùm, non xanh nước biếc. Giờ phút này mới cảm thấy nước ở quê nhà càng thêm ngọt, trăng ở quê nhà càng thêm tròn.

Một nhà Vân Thụ, Quách Diệp, Giang Lăng cùng đám người quản gia đã sớm chờ ở ngoài thành, mọi người gặp mặt đều rất vui mừng.

Vân Thụ vội vàng hội báo: "Trong nhà hết thảy đều tốt, cửa hàng cũng không xảy ra chuyện gì lớn, chỉ là binh hoang mã loạn không kiếm được tiền, bọn tiểu nhị vẫn là những người cũ, tiền công cũng không thay đổi, trong nhà có hai hạ nhân trộm đồ vật, đệ đưa bọn họ lên quan."

Hân Duyệt vỗ vỗ vai Vân Đình: "Chàng xem Vân Thụ cũng rất có khả năng mà, chỉ là trước giờ chàng quá mức nổi bậc, che lấp người khác, sau này cũng nên tạo cho em trai em gái nhiều cơ hội nữa nha."

Vân Đình cười nói: "Phu nhân nói chính phải, kỳ thật ta còn mừng được thanh nhàn nữa."

"Tỷ tỷ, Duyệt Lăng ký của chúng ta tạo ra rất nhiều mẫu mã mới, giá cả tiện nghi, ít lãi tiêu thụ mạnh, nhưng cũng kiếm lời không ít bạc đâu." Giang Lăng báo cáo với Hân Duyệt, mắt cũng không ngừng liếc mắt nhìn Vân Hải. Dù sao đã lâu rồi không gặp.

"Ừ, bọn muội muội quả nhiên đều rất lợi hại a." Phong Nhi từ trong tay Hân Duyệt nhảy xuống, nhào vào lòng Giang Lăng.

Quách Hướng hỏi Quách Diệp: "Mẫu thân khỏe không?"

Quách Diệp nhìn thấy ca ca, vui mừng mà khóc: "Ca ca vừa đi hơn nửa năm không có tin tức, hai ông cậu đều nói chỉ sợ là dữ nhiều lành ít, các bà mợ đối với chúng ta cũng càng thêm khắc nghiệt, nương lo lắng cho huynh, vừa gấp vừa tức nên sinh bệnh. Tề đại ca và đại tẩu đều không ở đây, còn may Lăng Nhi tỷ tỷ dốc túi tương trợ, cùng ta ngày đêm hầu hạ mẫu thân, bà mới dần hồi phục. Mấy ngày trước huynh gởi thư về, thân mình nương đã khôi phục hẳn."

Quách Hướng ảm đạm: "Đều là ca ca không bản lĩnh, làm muội và nương chịu khổ."

Hân Duyệt thò qua tới: "Diệp Nhi, bây giờ ca ca của muội rất lợi hại, bảo đảm hai ông cậu của muội tranh nhau xách giày cho huynh ấy, đến lúc đó muội chỉ cần đừng để ý đến bọn họ. Hai ngày nữa thánh chỉ sẽ đến, ca ca muội sẽ làm thái thú Uyển Châu đó, lại còn cưới một công chúa tẩu tẩu, nửa năm sau qua cửa."

Quách Diệp ngạc nhiên không thôi, bởi vì tin tức còn chưa truyền tới Uyển Châu, "Thật vậy chăng, là thật sự?"

Vân Hải cười nói: "Nàng không tin đại tẩu, còn không tin được ta sao. Ta cam đoan với nàng là thật sự."

Quách Diệp nhìn thoáng qua Vân Hải, mặt đỏ tim đập: "Ta tự nhiên tin đại tẩu, mới không tin chàng đâu."

Mọi người cười to, cùng nhau về nhà.

Hôm nay, sau khi tế bái mộ cha mẹ trở về, Vân Đình chính thức hỏi Vân Hải: "Hôn sự của đệ không thể kéo dài, chính đệ quyết định đi."

Vân Hải gật gật đầu: "Được rồi, ta muốn cưới Quách Diệp làm vợ."

Hân Duyệt khó xử: "Vậy Lăng Nhi làm sao bây giờ?"

Vân Hải thở dài một hơi: "Lúc trước ở chiến trường, Quách đại ca từng liều mạng cứu ta, lúc hơi thở thoi thóp đã nhờ ta chiếu cố Quách đại nương và Quách Diệp, sau đó tuy được Lưu thần y cứu giúp, may mắn giữ lại mạng sống. Nhưng mà, phần tình nghĩa này Vân Hải tuyệt không dám quên, tất nhiên phải báo đáp."

Vân Đình cùng Hân Duyệt liếc mắt nhìn nhau, đều không nói chuyện nữa.

Trưởng huynh như cha, ngày kế Vân Đình liền mang theo sính lễ đến Quách gia, bái kiến Quách mẫu.
Quách đại nương rất vừa lòng với Vân Hải, hơn nữa cũng biết tâm tư con gái mình, hiện giờ Vân Đình tới cầu hôn, tự nhiên là vô cùng vui mừng.

Quách Diệp trốn trong phòng lặng lẽ nghe, Hân Duyệt vén rèm đi vào, vỗ vỗ má nàng: "Tiểu nha đầu phải gả cho người ta, lang quân này muội thích chứ?"

Quách Diệp xấu hổ cúi đầu: "Đại tẩu luôn chọc người ta vui vẻ."

"Lại không có người ngoài, còn xấu hổ cái gì." Hân Duyệt kéo tay Quách Diệp bước ra.
Trò chuyện với nhau thật vui, lớn nhỏ có thứ tự, bước đầu đem hôn kỳ định sau khi Quách Hướng thành thân.
Hân Duyệt dựa vai Vân Đình cười nói: "Vân Đình a, lúc chúng ta vừa quen huynh ấy, ở Đức châu có tặng chút lễ gặp mặt, nói là cho Diệp Nhi làm của hồi môn. Bây giờ của hồi môn lại quay trở về nhà của mình rồi, chẳng những vậy, còn lời thêm một cô nương khéo léo, có thể nói là nước phù sa không chảy ruộng ngoài, đúng là bản sắc gian thương."

Mọi người cười to, Vân Đình vỗ vỗ tay nàng: "Phu nhân mở miệng lúc nào cũng không buông tha ta."

Quách đại nương cười nói: "Tương lai bọn chúng thành thân, nếu có thể giống các ngươi như vậy thì tốt rồi."

Hai vợ chồng cáo từ trở về, ba người Quách gia đứng dậy đưa tiễn.

Diệp Nhi lặng lẽ giữ chặt tay áo của Hân Duyệt, nhỏ giọng nói: "Lăng Nhi tỷ tỷ vậy có……"

Hân Duyệt hơi hơi quay đầu lại: "Muội trước tiên cứ mặc kệ muội ấy, sau này ta định tìm cho muội ấy một người tốt."

Diệp Nhi sững sờ tại chỗ, lại cuống quýt đuổi theo: "Đại tẩu nói vậy nghĩa là sao, Lăng Nhi tỷ tỷ tâm tư chúng ta đều biết, sao có thể mặc kệ tỷ ấy. Vân Hải…… sao chàng có thể như vậy được?"

"Ai, đệ ấy như vậy còn không phải vì muội sao?"

"Không, đại tẩu, ta…… Ta không để bụng, không, ta là có ý, ta muốn cùng Lăng Nhi tỷ tỷ ở bên nhau." Quách Diệp đã sắp khóc tới nơi.
Quách đại nương tựa hồ cũng nghe rõ ràng, thở dài: "Tuy nói là thê thiếp tranh chấp không tốt, nhưng mà nha đầu Lăng Nhi kia cũng rất tốt, không bằng để cho nàng hai noi theo Nga Hoàng Nữ Anh đi."

Vân đình khó xử: "Việc này chúng ta cũng không thể nhúng tay."

Hai người đi rồi, Quách Hướng vỗ trán, Vân Hải làm như vậy nhất định là vì lúc trước mình bị thương nặng đã nhờ cậy hắn. Sau khi tỏ rõ cùng mẫu thân và muội muội thì tất cả mọi người đều cảm thấy không đành lòng.

Những ngày Quách đại nương sinh bệnh, đều là Quách Diệp và Giang Lăng thỉnh y bốc thuốc, không kể ngày đêm hầu hạ. Hai người tình như tỷ muội không nói, Quách đại nương cũng đã sớm xem Giang Lăng như con ruột mà đối đãi. Hiện giờ Quách Diệp được như ý nguyện, chỉ còn lại Giang Lăng một người chịu ủy khuất, tự nhiên trong lòng đều bất an
.
Trước sau suy nghĩ một đêm, vẫn là không thể mặc kệ Giang Lăng, Quách Diệp sáng sớm đã đến Tề gia đi tìm Hân Duyệt.

"Lăng Nhi muội đừng đi mà, Duyệt Lăng ký của chúng ta đều dựa vào muội đó, muội đi rồi không nhớ Ý Nhi và Phong Nhi sao." Hân Duyệt lôi kéo tay nàng, nhìn nàng sưng đỏ mắt mà đau lòng.

"Tỷ tỷ đừng nói nữa, ta rời nhà lâu lắm rồi, huynh tẩu cũng đã sớm kêu ta trở về." Giang Lăng cõng tay nải đi ra ngoài.

"Lăng Nhi tỷ tỷ đi đâu vậy?" Quách Diệp hấp tấp bước tới.

"Diệp Nhi, chúng ta có duyên tỷ muội, ta vốn định tham dự hôn lễ của hai người, lại sợ…… Chỉ là nhà ta có việc, không thể không đi." Giang Lăng nắm tay Quách Diệp, run nhè nhẹ. Nàng sợ chính mình sẽ khóc, làm cho mọi người khó xử.

Hân Duyệt kéo không được nàng, đuổi theo ra cửa.

Vân Hải ngậm một cọng cỏ dựa vào cửa, bộ dáng bất cần đời. Liếc mắt nhìn Giang Lăng cõng tay nải, không nói chuyện, ngẩng đầu nhìn trời.

"Vân Hải……" Hân Duyệt nhìn về phía hắn.

Vân Hải giống như không nghe thấy, im lặng nhìn trời.

Giang Lăng lặng lẽ lau khóe mắt, đi nhanh về phía trước. Đột nhiên, nàng dừng bước, không mắt không rời nhìn vào một nam tử đang quải gánh rao hàng.

"Thủy Sinh ca? Thủy Sinh ca, thật là huynh. Thật là huynh sao, thật tốt quá." Nàng tiến lên túm chặt tay nam nhân.

Mọi người đều sửng sốt, bao gồm nam nhân kia.

"Ngươi là ai?" Hắn chất phác hỏi.

"Ta là Lăng Nhi mà, huynh không biết ta? Thủy Sinh ca, chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, huynh sao có thể không biết ta chứ?" Nàng cúi đầu nhìn xem những đồ vật trong gánh hàng, mừng rỡ nói: "Không sai, từ nhỏ Thủy Sinh ca giỏi nhất là làm những đồ chơi như vầy, huynh đã quên từng tặng ta vài cái sao?"

Vân Hải cười lạnh một tiếng: "Khó trách phải đi, thì ra là tìm thanh mai trúc mã."

Hân Duyệt liếc hắn một cái không nói gì, chỉ cảm thấy tên Thủy Sinh này hình như từng nghe ở đâu.

Nam nhân lắc đầu, "Ta được người khác cứu từ bờ sông, chính là việc trước kia ta đều không nhớ rõ, đến tên của mình cũng không còn nhớ."

Giang Lăng lẩm bẩm tự nói: "Từ bờ sông cứu lên, vậy đúng rồi, không sai, chính là huynh. Mười mấy năm hàng xóm, ta nhận không sai." Xoay người nói với Hân Duyệt: "Tỷ tỷ, đây là Thủy Sinh ca, chính là trượng phu của Hinh Hương tẩu tử. Tẩu tử mấy năm nay không chịu tái giá, một mình mang theo Đại Bảo, Tiểu Bảo chịu nhiều đau khổ, còn có thím, nếu biết huynh còn sống, không biết vui mừng cỡ nào đâu."

Hân Duyệt mới vỡ lẽ, lúc ở Dương Châu, Giang Lăng gọi Hinh Hương là Thủy Sinh tẩu, thì ra trượng phu của nàng còn sống, Hinh Hương mấy năm nay chịu khổ cũng coi như không vô ích.

Hân Duyệt lập tức bảo Giang Lăng dẫn hắn vào nhà, lại tìm người đóng xe đi đón cả nhà Hinh Hương.

Lúc đi qua bên cạnh Vân Hải, cố ý dừng lại xem vẻ mặt của hắn, "Có người ghen tị."

Vân Hải không để ý tới đại tẩu, ném cây cỏ đang ngậm, xoay người trở về phòng. Quách Diệp che miệng cười thầm.

Một nhà Hinh Hương đoàn viên đương nhiên là vui mừng khôn xiết, Đại Bảo cao lớn không ít, thấy cha nuôi, mẹ nuôi liền quỳ xuống dập đầu. Hân Duyệt mừng đến mức không biết lấy cái gì ăn ngon cho nó mới tốt.

Vương gia ở Hàng Châu có bà tử tới báo: "Bẩm ông cậu nhà thông gia, phu nhân, tiểu nhân là tới báo tin vui. Phu nhân nhà ta lại sinh một đôi huynh đệ, lão gia, lão phu nhân đều vui mừng vô cùng."

"Nga, Thải Vân rất lợi hại nha." Hân Duyệt cười nhìn về phía Vân Đình.

"Phu nhân nhà ta có một câu nhờ ta chuyển cho Tề phu nhân, nàng nói nàng thật muốn sinh một bé gái xinh đẹp giống Phong Nhi vậy."

Hân Duyệt vỗ tay cười to: "Ngươi trở về nói cho nàng, không ngừng cố gắng đi, ha ha."

Đông đi xuân tới, trăm nghiệp phục hưng. Thăng quốc trên dưới đều là cảnh tượng vui sướng hướng vinh, Tề gia lại bắt đầu mỗi ngày hốt bạc.
Tề Vân Thụ tham gia khoa khảo, đậu cử nhân, được phong làm tiến sĩ Châu Lập học đường, ăn cơm nhà quan. Cũng coi như hoàn thành tâm nguyện của hắn, dựa vào bản lĩnh của mình cầu lấy công danh.

Công chúa gả thấp tới Uyển Châu, cả thành vui mừng, hấp dẫn người của hơn mười tòa thành chung quanh tới xem náo nhiệt.

Tề gia tiệm cơm, tửu lầu chật ních, quầy lưu niệm Duyệt Lăng ký cung không đủ cầu, vì thế lại hung hăng kiếm lời một mớ.

Chỉ có đa phần phường thêu và cửa hàng trang phục vắng khách, chỉ vì trong lúc chiến tranh ngừng kinh doanh để làm quân trang, rất nhiều khách hàng cũ đều bị nhà khác lôi đi.

Hân Duyệt nghe xong hơi hơi mỉm cười, này có khó gì? Gọi nhóm may vá tới ân cần dạy bảo một phen, mọi người sôi nổi gật đầu.

Lại là một năm Uyển giao Hội, năm nay so với năm nào đó trong dĩ vãng còn náo nhiệt hơn.

Bởi vì thái thú đại nhân và công chúa thiên tuế muốn cùng dân chung vui, còn muốn tham gia thi đấu nữa.

Người Tề gia xuất hiện trên phố, dẫn đến một mảnh náo động.

Phong Nhi thân mặc một bộ váy áo hồng phấn, vạt áo thêu vài con bướm như đang bay lên. Cô gái nhỏ cả người linh động, dáng đi uyển chuyển nhẹ nhàng, vờn quanh bên người mẫu thân.

Hân Duyệt mặc một bộ màu hồng cánh sen, tiếu lệ lại không mất trang trọng, nơi làn váy thêu một đóa mẫu đơn, cùng Phong nhi ở bên nhau vừa hay là cảnh bướm vờn hoa.

Vân Đình xuyên một thân trường bào màu xanh biếc, eo mang ngọc đái. Ý Nhi mặc trường bào màu xanh da trời, eo mang ngọc đái cùng kiểu.

Người một nhà đều mặc cùng chất vải và mẫu thêu, chỗ cổ áo tay áo đều là đồ án tường vân, cùng đeo ngọc bội hòa điền nhu thuận. Đi cùng nhau, đã làm mọi người người hoa cả mắt, lại thầm than cảnh đẹp như mộng.

Một nhà Vân Thụ đều mặc quần áo màu tím, cũng là chất liệu và mẫu thêu giống nhau, chỉ hình thức có chút khác biệt, đi cùng một chỗ, nhìn ấm áp hài hòa.

Vân Hải và Quách Diệp, Giang Lăng đều mặc màu vàng, tuấn nam mỹ nữ đem một bộ quần áo mặc đến  rất cao quý. Hai cô gái nắm tay nhau, hưng phấn nhìn đông ngó tây. Giang Lăng sau khi được mọi người khuyên ngăn đã ở lại, cuối cùng quyết định đồng thời thành thân, chẳng phân biệt lớn nhỏ, đều làm bình thê.

Tam di nương lười ra cửa, Thải Hà, Thải Điệp ở lại trong nhà với mẫu thân.

Mọi người đều hỏi thăm loại trang phục gia đình này mua ở đâu, sau đó bừng tỉnh đại ngộ: Tề gia cửa hàng có bán. Vì thế cùng ngày cửa hàng trang phục đã bị người giẫm nát ngạch cửa.

Quách Hướng đoạt được thải cầu đưa cho tân hôn thê tử, An Ninh vui không khép miệng được.

Trên đường về nhà, lại thấy có một nhóm người đang đứng ở nơi thưa người.

Hân Duyệt hơi dừng lại, ngẩng đầu nói với Vân Đình: "Ta đi qua nói một câu."

Hắn gật gật đầu, nhìn thê tử đi qua.

"Qũy Họa, mọi người khỏe không?"

"Đúng vậy, đều khỏe, đa tạ phu nhân nhớ thương." Qũy Họa; không mặc hắc y, mà ăn mặc như một phụ nhân bình thường.

"Phu nhân, ta nhớ người lắm đó." Thuyền Quyên liếc nhìn sắc mặt Sở Nhất Nặc, to gan chạy ra phía trước chào hỏi.

"Ha ha, Thuyền Quyên, ta cũng nhớ ngươi." Hân Duyệt giữ chặt tay nàng.

Sở Nhất Nặc lẳng lặng nhìn nàng, trên mặt không mang theo cảm xúc gì.

"Trang chủ và Qũy Họa tỷ tỷ thành thân." Thuyền Quyên nhỏ giọng nói.

"Thật sao, kia thât tốt quá." Nàng giương mắt nhìn về phía hắn, "Thời gian trôi qua mọi chuyện sẽ ngày càng tốt đẹp."
Nàng xoay người cáo từ, trở lại bên người trượng phu.

Vân Đình nắm chặt tay nàng, cùng nhau về nhà.

Vân Thụ nhìn Chúc tứ thiếu gia bên kia đỡ thê tử lên xe ngựa, dáng vẻ đều thể hiện tình cảm gắn bó.
Thái thú tiền nhiệm bãi quan sung quân, hắn còn có thể đối với nhị tiểu thư như thế, bản thân mình còn có cái gì không yên tâm đâu.

Vân Đình nhìn lướt qua: "Vân Thụ, quý trọng những gì đệ đã có nha."

Vân Thụ mỉm cười: "Đại ca yên tâm đi, ta hiểu rõ."

Buổi tối trở về phòng, Hân Duyệt cười nói với Vân Đình: "Kỳ thật hai nữ hầu một chồng cũng không tồi."

"Duyệt Duyệt hâm mộ sao, vậy vi phu lại cưới một người nhé?"

"Ngươi dám."

"Ha hả, ta biết nàng sẽ nói như vậy."

"Ai, ta có một vấn đề, chàng nói xem đêm tân hôn là vào động phòng của ai đây."

Hắn cười hắc hắc: "Nàng cứ yên tâm đi, Vân Hải đối phó hai nàng không thành vấn đề, cũng không xem là đệ đệ của ai."

"Phi, chàng nghĩ thật đẹp."

"Không phục sao, tới đây, đại làm một hồi." Hắn nhào tới.

"Tránh ra, hôm nay người ta mệt mỏi."

Cứng không được lại mềm: "Duyệt Duyệt, chúng ta sinh thêm một đứa đi, nàng xem Ý Nhi cùng Phong Nhi đáng yêu biết mấy, nhưng mà bọn nó lớn lên thì chơi không vui nữa. Chúng ta lại sinh một đứa trẻ ra chơi nhé."

Mụ nó! Ngươi định sinh đồ chơi hay sao?

"Không muốn."

"Duyệt Duyệt chỉ là hờn mát, không muốn kì thật là đang vô cùng muốn." Lại cởi quần áo ra.

"Ta suy nghĩ xem."

"A, nàng rốt cuộc chịu nói thật." Tới ôm nàng.

"Ta rốt cuộc là có muốn hay không?" Nàng buồn bực.

"Nàng nghĩ hay không cũng không quan trọng, ta đã vào được." Hắn điên cuồng.

--- -------HOÀN CHÍNH VĂN---- ----

Ây da, cuối cùng thì, sau gần 5 năm trời mình đã edit xong bộ này các bạn ạ, còn tầm vài cái ngoại truyện nữa thôi, sẽ ráng làm luôn. Trước mắt vẫn phải viết vài dòng cảm khái vì đã không bỏ cuộc, sau bao lần tranh đấu cuối cùng cũng quyết định sẽ hoàn thành nó.
Bây giờ là 2h sáng. Cảm ơn tác giả đã viết truyện này, cảm ơn bạn converter của truyện, cảm ơn bản thân đã lấy lại tinh thần và edit tiếp, không bỏ dở giữa chừng nữa.
Các bạn có copy truyện đi, vui lòng giữ lại dòng cuối này nhé.


Đã sửa bởi baonganpham lúc 06.09.2019, 20:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Bach thao, Mưa Hà Nội, lenovo, loanloan
     
Có bài mới 05.09.2019, 22:03
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2011 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 109: Ngoại truyện Nhị di nương

Năm ấy ta mười sáu tuổi, làm trong phường thêu của Tề gia.

Chiều tối hôm nọ, những người khác đều về nhà, ta là đứa trẻ mồ côi không nhà để về, sống nhờ trong nhà của một người họ hàng xa. Phó chủ quản của phường thêu đó là cậu họ của ta, vì thế ông âm thầm đưa ta chìa khóa, để ta làm thêm nhiều chút, tự mình tích cóp chút của hồi môn.

Một thiếu niên gầy gò bước vào, hỏi ta: "Sao ngươi còn chưa về nhà?"

Ta giương mắt nhìn về phía hắn, trực giác cho biết hắn là người đáng tin cậy. "Ta muốn làm nhiều một chút, kiếm thêm chút tiền."

"Ngươi rất thiếu tiền sao?" Hắn tò mò nhìn ta.

"Ta không thiếu, có điều ta ở nhờ nhà cậu họ, kiếm tiền nhiều mợ sẽ rất vui." Ta cúi đầu thêu hoa.

"Trời tối như vậy, ngươi thấy được sao?"

"Miễn cưỡng có thể."

Hắn đi đến phía sau quầy của quản sự lấy một cây nến châm lửa, trong phòng tức khắc sáng hơn rất nhiều.

Ta lại vội vàng ngăn lại: "Không được, như vậy quản sự sẽ phát hiện."

Hắn cười cười vô tư: "Không sao, chỉ đốt một chút nhìn không ra đâu."

Hắn ngồi trên mặt đất, vùi đầu vào hai đầu gối, rầu rĩ nói: "Ta kiếm tiền nhiều, cha ta cũng sẽ rất vui, nhưng mà ta cũng không rõ kiếm nhiều tiền như vậy để làm gì."

Ta cảm thấy hắn thực buồn cười, tiền tất nhiên là càng nhiều càng tốt. "Quê nhà ta bị nạn lũ lụt, rất nhiều người chết đói, bao gồm cha mẹ ta. Cho nên, ta cảm thấy tiền càng nhiều càng tốt." Nhớ tới cha mẹ, cái mũi ê ẩm.

Hắn mím môi nhìn ta thật lâu: "Ngươi khóc sao?"

"Không có, ta đã khóc hết nước mắt rồi, sau này ta phải kiên cường, không khóc nữa. Đúng rồi, ngươi là ai, tới nơi này làm gì?"

Hắn lắp bắp kinh hãi, rồi mới cười nói: "Ngươi mới tới hay sao, ta chưa thấy qua ngươi."

"Đúng vậy, ta cũng chưa thấy qua ngươi đâu."

"Ta là…… người phụ trách trông coi nơi này vào buổi tối."

"À." Ta nhẹ nhàng lên tiếng không nói chuyện nữa, chuyên tâm may vá.

Hắn ở một bên ngồi lẳng lặng xem ta may vá thành thạo.

Từ đó về sau, hắn mỗi ngày giúp ta đốt nến, trò chuyện qua loa vài câu.

Có lẽ là thấy ta xanh xao vàng vọt đi, có khi hắn sẽ lấy chút đồ ăn tới, lúc đầu ta cũng không chịu ăn, sau đó hắn khuyên mãi ta mới ăn cùng hắn.

Xem ra hắn là một người lương thiện, trời lạnh, nên ta làm một đôi bao tay ngủ cho hắn, nhìn bộ dạng vui mừng của hắn ta cũng rất vui vẻ.

Có một ngày hắn ủ rũ lầm bầm: Phường thêu Tề gia vì sao lại kém Chúc gia chứ?

Ta cười: "Lão gia Tề gia quá cổ hủ, thêu đi thêu lại đều là những mẫu đó, nghe nói Chúc gia luôn có nhiều kiểu mẫu mới lạ." Kỳ thật ta cũng không hiểu lắm, chỉ là nghe các tỷ tỷ trong phường thêu nói.

"Đúng rồi," hắn tự vỗ sau gáy, "Lần trước ta có nghe khách hàng từng nói điều này, sao lại quên chứ."

"Vậy ngươi nói nên làm những mẫu mới như thế nào?" Hai mắt hắn sáng ngời, ta cười thầm: Xem ta là Gia Cát Lượng hay sao?

"Muốn ta nói, không bằng tổ chức một cuộc thi, để các nữ công nhân trong phường thêu lấy ra tác phẩm bản thân đắc ý nhất, mặt khác còn có thể chia ra nhiều phân loại khác nhau, yêu cầu đều phải làm những mẫu mới, rồi tìm người có chuyên môn tới bình phẩm, thêu tốt thì cho chút tiền thưởng, bảo đảm có thể tìm được những mẫu thêu tốt."

Hắn ngơ ngẩn nhìn ta, thật lâu sau, vỗ tay than: "Thật là ý kiến hay, không thể tưởng được bên cạnh ta lại ẩn giấu một nữ thần tiên như vậy?"

Nhìn vể ngốc nghếch của hắn, ta nhịn không được cười khanh khách lên: "Ngươi thật khờ, ngươi cũng không phải Tề lão gia, chỉ là một người trông nhà, còn nghĩ những điều này để làm gì."

Hắn cúi đầu tựa hồ đang do dự cái gì, lúc ngẩng đầu lên chỉ nói một câu: "Ngươi cười lên thật là xinh đẹp."

Không nghĩ tới, ngày hôm sau đại tổng quản liền tuyên bố một tin tức: Tổ chức cuộc thi thêu, có các chủ đề tân phẩm, ấm áp, hoài niệm, tinh phẩm. Bốn tác phẩm đoạt giải đều được thưởng năm mươi lượng bạc trắng.

Mọi người sôi trào, đều lấy bản lĩnh giữ nhà ra, kỳ vọng triển lộ tài năng.

Ta vốn dĩ muốn đem thời gian vui sướng khi còn nhỏ thêu thành tác phẩm, làm chủ đề hoài niệm, sau đó vẫn quyết định không cần nhớ những chuyện khi xưa nữa.

Cuối cùng ta thêu một bức song hạc đồ, một con đang múa, một con chỉ đứng xem. Ngày thi đấu, các cô nương đều trang điểm tỉ mỉ, bởi vì nghe nói lão gia, thiếu gia đều tới.

Ta không có trang điểm, bởi vì thứ nhất ta không có tiền mua son phấn, thứ hai quần áo của ta đều là của hai chị họ đã từng mặc.

Không nghĩ tới bức thêu của ta được giải ấm áp, khi ta đem năm mươi lượng bạc giao cho mợ, bà cao hứng không khép miệng được.

Cũng là một ngày kia ta mới biết được, hắn chính là thiếu gia của Tề gia Tề diễn.

Ta hận chính mình ngốc, hắn mặc tơ lụa quý giá như vậy, lấy tới nhiều thức ăn ngon như vậy, ta thế nhưng không hoài nghi thân phận của hắn.

Ban đêm, hắn mang đến một bộ quần áo mới, đỏ mặt nói: "Những cô nương khác đều mặc quần áo mới, sao nàng có thể mặc đồ cũ mãi được? Ta đã mua một bộ cho nàng, không biết…… có vừa hay không."

Ta không để ý tới hắn, cũng không ngẩng đầu.

"Nàng giận ta sao?" Hắn thật cẩn thận nhìn ta.

"Ngài là chủ tử, ta sao lại dám giận ngài." Ta tiếp tục vùi đầu thêu.

Hắn yên lặng vùi đầu vào hai gối, không nói chuyện nữa.

Chờ ta ngẩng đầu nhìn hắn, hắn mới mở miệng nói: "Cha giao phường thêu cho ta xử lý, nhưng bất kể là người hợp tác làm ăn, hay nữ công nhân trong phường thêu, thậm chí cả hạ nhân trong nhà cũng có ý đồ với ta. Ta không nói thân phận cho nàng biết, là bởi vì không muốn mất đi phần tình nghĩa chân thành giữa chúng ta. Ta xin lỗi nàng, nàng có thể tha thứ cho ta không?"

Ta thở dài, còn có thể nói gì nữa? Ai bảo ta không đành lòng nhìn bộ dáng kia của hắn.

Tính cách của hắn hơi có chút do dự không quyết đoán, sau này ra cửa bàn chuyện làm ăn sẽ mang theo ta, bên cạnh hầu hạ cuộc sống hàng ngày, có khi giúp hắn quyết định.

Vào một đêm mưa cơn lũ lại bất ngờ ập đến, ai cũng đều cho rằng mình sẽ mất mạng.

Hắn nói nguyện trong lòng chỉ có một người, đầu bạc không xa nhau. Nếu chúng ta sống qua đêm nay, liền làm bạn cả đời.

Ta gật gật đầu, dựa sát vào nhau.

Hắn siết ôm lấy ta, hận không thể đem ta xoa tiến nhập thân thể hắn…… Cuối cùng, là hắn đi vào thân thể của ta.

Một đường nùng tình mật ý, hai tháng sau trở lại Uyển Châu.

Hắn hết lòng tuân thủ lời hứa, về nhà liền thưa chuyện với cha mẹ. Lại bị bọn họ kịch liệt phản đối, nói là đã sớm tìm cho hắn một mối hôn sự môn đăng hộ đối, còn nói ta là nha đầu hoang dã có thể so sánh với tiểu thư nhà quan hay sao?

Hắn quỳ thẳng không đứng dậy, cuối cùng lão thái gia ném xuống một câu, làm thiếp thì có thể, chính thê thì đừng mơ.

Chỉ là, mẹ ta từng nói, thà làm vợ nhà nghèo còn hơn làm thiếp nhà giàu.

Hắn ở trước mặt ta khóc lóc thảm thiết, nói hắn không thể không vâng theo lời cha mẹ, bảo ta tạm thời ủy khuất một chút.

Mợ nói: "Ngươi cũng không tự xem đức hạnh mình tới đâu, bằng việc ngươi có thể gả vào Tề gia làm thiếp đã là phúc khí mấy đời tu luyện được."

Ta nghĩ lại sự đời chính là như vậy, liền nhận.

Hắn vui mừng cầm một cái bùa hộ mệnh cho ta, nói là lễ vật mẹ chồng cho, ta cũng vui vẻ ngày đêm mang ở trên người. Không nghĩ rằng, có một ngày bụng đau nhức khó nhịn, vậy rồi sẩy mất một nam thai mới hai tháng. Ta xuất huyết nhiều, từ đó không mang thai được.

Nghe nói cha mẹ hắn cũng rất hối hận, chỉ là không muốn ta mang thai sớm hơn chính thật, lại không nghĩ sẽ hại cháu của mình.

Một tháng sau, hắn thành thân.

Ta bày chút thủ đoạn nhỏ, hắn ở đêm tân hôn chạy đến với ta, bỏ lại vợ mới cưới trong phòng.

Sau đó cha hắn nổi giận, tàn nhẫn đạp hắn một chân, nội trong ba năm không cho ta vào cửa.

Rốt cuộc, nữ nhân kia sinh hạ trưởng tôn cho Tề gia hắn, nhỏ hơn nhi tử chết non của ta hai tuổi.

Ta cầu danh y khắp thiên hạ cuối cùng lại mang thai, sinh ra một đứa trẻ gầy yếu.

Trước khi lão thái gia lâm chung, lưu lại di ngôn, ba đứa cháu trai đứa nào sinh hạ chắt trai trước, sẽ kế thừa sáu phần gia sản.

Ta hận, ông ta rõ ràng là thiên vị Tề Vân Đình, trưởng tôn ông ta yêu thương nhất.

Ngươi không phải là lớn hơn Vân Thụ sáu tuổi sao, ta khiến cho ngươi không sinh được.

Lần đó cùng lão gia ra ngoài, có dịp quen biết một vị thương nhân Ba Tư, trong lúc vô ý có được bí phương. Ta tưởng đây là ông trời giúp ta báo thù đó.

Vì thế ta mua chuộc đại a đầu Tiểu Hà, hạ thuốc thôi tình có công hiệu rất mạnh, một đám thục nữ tự mình nghẹn chết.

Sau đó ta cứu nha đầu Tiểu Hồng số khổ, mục đích của ta chính là lợi dụng nàng báo thù. Vì thế ta đối xử với nàng rất tốt, để nàng mang ơn đội nghĩa, trung thành một mực. Vì thế, ta đem gả Tiểu Hà làm ta không yên tâm đến một nơi xa.

Tề Vân Đình buồn khổ, nữ nhân kia cũng buồn khổ, vì thế ta có được khoái cảm báo thù.

Trước khi Tề Vân Đình cưới người vợ thứ tư, lão gia đã xảy ra chuyện, bị người vu cáo, bị nhốt vào thiên lao ở kinh đô. Nghe nói lão gia sắp chết, ta đột nhiên phát hiện chính mình tồn tại cũng không có ý nghĩa gì.

Tề Vân Đình quả nhiên lợi hại, một mình đến kinh thành cứu lão gia trở về.

Ta quyết định không hại hắn, cứ để hắn sống tốt đi.

Ai ngờ người vợ thứ tư lại tự ở nhà thắt cổ, hừ! Ý trời, này cũng đừng trách ta.

Trước khi người vợ thứ năm vào cửa, ta liền nghe được tin tức, nói hắn rất thích thê tử này.

Ta nổi giận, lão gia cũng rất thích ta đâu, còn không phải bị mẹ ngươi phá hủy. Vì thế, ta lại hạ độc thủ.

Nàng may mắn còn sống, thấy bộ dáng Vân Đình ôm nàng gắt gao không buông tay, ta liền hiểu rõ hắn có bao nhiêu yêu nàng.

Nàng và ta giống nhau đều không phải tiểu thư khuê các, mới vào cổng lớn rất nhiều quy củ cũng đều không hiểu, có điều ta thích như vậy.

Dần dần, ta ghen ghét nàng.

Bằng cái gì nàng có thể độc hưởng tình yêu của một nam nhân, mỗi khi Tề Vân Đình cưng chiều gọi nàng "Duyệt Duyệt", ta liền hận, ta hận……

Lão gia đã biết chuyện ta hại chết mạng người, hắn không nỡ trách phạt ta, chỉ là nói: "Tiểu Phượng, nàng hứa với ta, không cần lại hại người. Lần này ta cầu Vân Đình buông tha nàng, chỉ là sau này không thể làm như vậy nữa."

Ta không phục: "Muốn chém muốn giết cứ tùy hắn, lão gia hà tất cầu hắn."

"Tiểu Phượng, nàng còn có để ta sống nữa không?" Hắn kịch liệt ho khan. Ta đành phải đồng ý.

Ông trời không thương ta, vì sao lại cho nàng mang thai một đôi long phượng thai, nếu nàng sinh hạ trưởng tôn, những gì ta làm trước giờ đều không phải uổng phí sao. Ta không cam lòng!

Hại người rốt cuộc hại mình, ta cuối cùng cũng hiểu rõ những lời này.

Lão gia đi, trên đời này ta còn có cái gì lưu luyến nữa. Đường hoàng tuyền chúng ta cùng nhau đi, nghe nói như vậy kiếp sau sẽ có thể làm đôi phu thê toàn tâm toàn ý.

--- -------

kẻ đáng thương tất có chỗ đáng hận


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Anhdva, Bach thao
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.