Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 08.05.2018, 20:57
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2018 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 102: Ngàn vàng tan hết

Hân Duyệt thở dài một hơi, nói tiếp: “Nàng dùng nửa số máu cứu huynh, bây giờ vẫn còn nằm trên giường hàn băng, thật lòng huynh không nhớ thương sao. Nhật Chiếu quốc còn đang rơi vào cảnh hỗn loạn, Bùi Kiên còn chờ huynh đến giúp nó nữa. Nhất Nặc, hai đứa con của ta còn đang khổ sở ngóng trông mẫu thân trở về. Hai người chúng ta nhất định không có kết quả, không bằng huynh nhanh chóng đi làm chuyện mình nên làm đi.”

Hắn đi ra ngoài không nói được một lời.

Hân Duyệt biết hắn cần suy nghĩ một chút.

Hôm nay thành Uyển châu không biết có chuyện đại sự gì, tiếng chiêng trống vang trời, ngay cả Nhất Nặc sơn trang ở sâu trong rừng rậm cũng nghe được rất rõ ràng. Hân Duyệt bất an, lặng lẽ đi lòng vòng khắp trang, quả nhiên nghe được hai tên gia đinh nói chuyện.

“Tề gia này có thể sắp xong rồi.” Tim nàng như thắt lại, nghiêng tai lắng nghe.

“Còn không phải sao, lần này thái tử đích thân đến Tề gia, có ai không biết là tới bắt kẻ gian, chỉ cần một cái cớ nhỏ là có thể kéo theo Tề gia phải tội, tịch thu tài sản và chém hết cả nhà.” Lòng nàng cuộn lại thành một nùi.

“Giết cả nhà là không thể nào, Tề gia trước nay không dính vào chính sự, xét nhà thì còn có thể. Có điều, nếu Tề đại thiếu còn cố chấp như vậy thì chưa biết chừng.”

Chiến sự phương bắc căng thẳng, quốc khố trống trơn, quân lương không đủ. Trước mắt là lúc cần người cần của, vài ngày trước nghe nói thái tử cố ý mang binh thân chinh, nếu mà có thể mang theo số của cải lớn, tất nhiên sẽ củng cố được lòng quân.

Vân Đình sẽ không ngốc đến liều mạng giữ của, nhưng nàng vẫn lo lắng. Viết vội lên trang giấy, mang theo Thiền Quyên đi tìm Sở Nhất Nặc.

“Huynh để Thiền Quyên giúp ta đưa phong thư cho chàng được không, chỉ một câu thôi, có thể cho huynh xem.” Nàng đưa tờ giấy đến trước mắt hắn.

Sở Nhất Nặc cao ngạo nghiêng đầu qua một bên, xem trộm thư tín của người khác là việc đại hiệp không nên làm: “Không được.”

Sớm đoán được huynh sẽ không đồng ý, hôm nay huynh không đồng ý ta thề không bỏ qua: “Đời này ta chỉ cầu xin huynh lúc này thôi, Nhất Nặc, huynh giúp ta lúc này đi, bằng không ta chết không nhắm mắt.”

Cái gì chết không nhắm mắt, đúng là náo loạn mà, Sở Nhất Nặc chịu không nổi tiết mục này, lạnh lùng khoát tay chặn lại: “Đi.”

Lúc Thiền Quyên trở về, Hân Duyệt vẫn đang đứng chờ ở cửa lớn: “Sao rồi?”

“Hắn nói: Đúng là hợp ý ta. Còn nói...... Mặc kệ xảy ra chuyện gì, tâm ý vĩnh viễn không thay đổi.” Thiền Quyên lần này xem như đại khai nhãn giới, trước nay chỉ thấy trang chủ tận tâm che chở nàng ấy, nay lại càng kinh ngạc trước thâm tình của một nam nhân khác.

Lúc nàng đến Tề phủ, Tề Vân Đình đang đứng ở cửa lớn làm thủ thế, cung nghênh thái tử vào cửa.

Người của Nhất Nặc sơn trang lạnh lùng cứng cỏi, Thiền Quyên tất nhiên không để thái tử để vào mắt, không giống dân chúng ra khỏi thành nghênh đón rồi còn nối đuôi đưa tới tận cửa Tề phủ. Chỉ lạnh lùng nói: “Tỳ nữ Thiền Quyên của Nhất Nặc sơn trang có thư trao cho Tề công tử.”

Tề Vân Đình đột nhiên quay đầu, bước ba bước còn hai bước phóng tới trước mặt, “Nàng sao rồi?”

Mọi người đều hít một ngụm khí lạnh, vậy mà lại bỏ thái tử trơ trọi đứng ngoài cửa.

Thiền Quyên cũng lắp bắp kinh hãi, kỳ thật nàng có một chút tính toán nho nhỏ, nghĩ rằng Tề Vân Đình tất nhiên không để ý tới nàng, hầu hạ thái tử quan trọng hơn. Rồi sau đó lúc hắn đến đòi thư, liền làm khó dễ hắn một chút.

Tề Vân Đình nhanh chóng đoạt lấy phong thư, mở ra đọc: Trời sinh tài năng tất có chỗ dùng, ngàn vàng tan hết còn kiếm lại.

Hắn khẽ gật đầu: “Ngươi trở về nói với nàng, đúng là hợp ý ta. Còn có...... Mặc kệ xảy ra chuyện gì, tâm ý vĩnh viễn không thay đổi. Nàng còn nói gì khác nữa không?”

Thiền Quyên lắc đầu, xoay người bước đi.

Hân Duyệt nghe xong này đoạn, trong lòng lại rối rắm, tên ngốc này, sao có thể chậm trễ tiếp đãi thái tử, không phải vừa vặn để hắn bắt được nhược điểm sao. Vì thế nàng năn nỉ Thiền Quyên giúp nàng đi hỏi thăm kết quả như thế nào, Thiền Quyên không chịu nổi nàng năn nỉ ỉ ôi nên đành giúp đỡ.

Nghe nói là như thế này: Tề Vân Đình chủ động đưa tài sản bạc triệu sung công, trợ giúp đất nước. Thái tử tất nhiên không còn gì để nói, giả bộ từ chối một phen, viết một bảng hiệu “Trung nghĩa lương dân” đáp lễ, liền mang theo xe ngựa chở vàng bạc rời đi. Nghe nói đoàn xe từ xếp hàng từ Uyển Châu đến Tích thành, kéo dài trăm dặm, có thể thấy được Tề gia thật sự dốc toàn bộ túi tiền.

Thái tử trước khi đi một ngày đã đọc một bài diễn thuyết có năng lực lừa dối vô cùng mạnh mẽ. Kêu gọi mọi người dốc sức vì quốc gia, có tiền ra tiền có sức dùng sức. Tề Vân Hải, Quách Hướng tiên phong tòng quân nhập ngũ, tháp tùng thái tử điện hạ đến phương Bắc kháng địch, vì thế rất nhiều thanh niên nhiệt huyết ở Uyển Châu cũng theo lời kêu gọi, xăn tay áo bảo vệ tổ quốc.

Hân Duyệt nhớ nhà tha thiết, mỗi ngày vắt hết óc tìm cách. Thừa dịp Sở Nhất Nặc rời trang, nàng kiên trì tìm được Quỷ y: “Ngài nhất định có cách, nên giúp đỡ một chút đi, cứ tiếp tục như vậy đối với ai cũng không tốt, có cách nào để tình cảm của hắn chuyển sang Quỹ Họa hay không.”

Quỷ y khóe miệng khẽ nhếch, giống như vừa cười vừa mếu: “Ý trời không thể trái.”

Hân Duyệt muốn cào tường: “Ý trời là ý gì?”

Hắn tập trung giã thuốc trong chiếc cối nhỏ: “Đêm nay sẽ biết thôi.”

NND (Mụ nội nó), ta sẽ chờ đến đêm nay để xem ý trời đó hình dạng ra làm sao.

Sở Nhất Nặc tập trung nhìn chằm chằm nàng, tựa như muốn khắc sâu bóng hình vào trong lòng. “Tề gia đã sụp đổ, nàng còn muốn trở về sao?”

“Chính là vì như thế, ta mới càng phải trở về.”

“Ngày mai Tề Vân Đình muốn vào kinh làm việc cho Tấn vương, chỉ sợ không có mạng trở về.”

Hân Duyệt cả kinh đứng lên: “Huynh nói cái gì?”

Hắn vẫn dửng dưng: “Ta nói là có lẽ.”

“Huynh để cho ta gặp chàng một lần đi.” Hai hàng lệ cứ vậy tràn ra.

“Nàng chắc chắn muốn đi về?”

“Ta đương nhiên chắc chắn.”

“Được, nàng đồng ý với ta một chuyện, sáng mai ta sẽ đưa nàng trở về.” Mày ưng nhíu chặt.

“Chuyện gì, huynh nói mau.” Nàng nhảy nhót.

Sắc mặc hắn ảm đạm, rời khỏi ta nàng vui vẻ như vậy?

“Kiếp sau nàng nhất định phải gặp ta trước, yêu ta, gả cho ta làm vợ, một đời một kiếp.”

Chuyện kiếp sau, ta có thể quyết định sao?

Hân Duyệt phiền muộn sờ sờ chóp mũi, không biết mở miệng như thế nào.

“Nàng không đồng ý?” Hắn mím môi, vài phần ủy khuất, vài phần uấn giận.

“Đồng ý, sao ta lại không đồng ý chứ.” Hân Duyệt sợ tới mức vội vàng gật đầu sợ hắn đổi ý.

“Một lời đã định.” Hắn vậy mà nghiêm túc. Kiếp sau, nhất định phải hạnh phúc.

“Một lời đã định.” Nàng thực chờ mong. Ngày mai, là có thể về nhà.

Sáng sớm lúc tia nắng đầu tiên rọi qua cửa sổ, Hân Duyệt đã thức dậy trang điểm. Cố ý mặc bộ quần áo lúc mới đến, hiện tại là mùa thu, mặc nó có chút nóng, có điều sáng sớm sương dày coi như cũng hợp. Đảo mắt gần một năm, Ý nhi và Phong nhi tính cả tuổi mụ đã hơn ba tuổi rồi, không biết gặp mẹ có thấy lạ hay không?

Sở Nhất Nặc đưa nàng ra phố lớn, cách đó không xa chính là cửa lớn Tề gia, nhìn bóng dáng đã khắc sâu vào lòng hắn đi xa dần, hắn nghĩ: Chỉ cần nàng quay đầu nhìn ta một chút, cho dù liều mạng này ta cũng sẽ cướp nàng về.

Nhưng mà, nàng bước nhanh về phía trước, không một chút do dự.

Tề Vân Đình cùng một hàng mấy người đi ra, bên người là vài tên thái giám mặc cung trang.

“Vân Đình......” Nàng chạy vội đi qua, nhào vào lòng hắn.

Tề Vân Đình quả thực không thể tin được hai mắt của mình: “Duyệt Duyệt, nàng đã trở lại, thật là nàng đã trở lại sao?”

“Hu hu...... Vân Đình......” Nàng khóc nước mắt đầm đìa, cứ thế vùi đầu vào ngực hắn.

“Duyệt Duyệt, trở về là tốt rồi, đừng khóc .” Mặc dù khuyên nàng đừng khóc, nhưng cũng không nhịn được khóe mắt mình cay cay.

Hắn siết chặt hai tay, ôm chặt nàng, lại ôm chặt, giống như muốn hai người dung nhập làm một thể.

“Khụ......” Một tiếng ho khan tinh tế phá vỡ cặp đôi đang thân mật.

“Mã công công, vợ chồng ta lâu ngày gặp lại, có thể tạm hoãn nửa ngày mới vào kinh?” Tề Vân Đình quay đầu đi, thành tâm khẩn cầu.

Lão thái giám bày ra bộ dạng bất đắc dĩ: “Vốn hôm qua nên xuất phát, ngươi kéo dài một ngày còn chưa tính, giờ lại muốn trì hoãn, Tạp gia chỉ sợ Tấn vương trách tội xuống, không ai có thể gánh vác nổi.”

Vân Đình bất đắc dĩ, cánh tay trái siết chặt nàng, tay phải thay nàng dịu dàng lau nước mắt, mắt nhìn chăm chú nghiền ngẫm. Chỉ một năm, nàng lại gầy thành như vậy, năm trước lúc rời nhà, còn mang theo vài phần đẫy đà vì sinh nở, bây giờ so với lúc mới quen còn mỏng manh hơn.

Ngón cái vuốt vuốt mặt nàng, cũng nhẹ nhàng lau đi nước mắt: “Duyệt Duyệt, ở nhà chăm sóc bọn trẻ cho tốt, chờ ta trở lại.”

“Dạ.” Nàng kiên định gật đầu, “Chàng ra ngoài phải cẩn thận, nhất định phải bình an trở về.”

Hắn gật đầu, trong mắt tràn đầy luyến lưu.

“Duyệt Duyệt một năm nay đã thực hiện được giấc mộng tiếu ngạo giang hồ, sau này chuyên tâm ở nhà thay chồng dạy con được chứ.” Trong lòng hắn còn không chắc chắn lắm.

“Giấc mộng gì chứ, không có chàng thì không có tiếu ngạo gì hết. Vân Đình,” Nàng kiễng chân, nhỏ giọng nói bên tai hắn: “Bây giờ ta mới biết được, rời khỏi chàng một khắc cũng không vui vẻ.”

Hắn cười khẽ: “Ta cũng vậy, Duyệt Duyệt không ở bên người, ta giống như cái xác không hồn mà thôi.”

Sắc mặt hắn chợt lạnh, khẩn trương nhìn chăm chú vào đôi mắt nàng: “Nếu ta phạm sai lầm, Duyệt Duyệt có thể tha thứ ta sao?”

Nàng ngẩng đầu, dịu dàng cười: “Ta biết Vân Đình cho dù làm chuyện gì cũng vì cái nhà này.”

Bọn họ nhìn nhau cười, trong lòng đã có đối phương.

Hắn cúi đầu tiến đến bên tai nàng nói: “Sai lầm của ta sau này còn có thể phạm.”

Nháy mắt cười mờ ám với nàng, Hân Duyệt đánh hắn một quyền, khóe miệng cong cong không biết hờn hay giận.

Mã công công không thể nhìn được nữa, thúc ngựa đi tới.

Tề Vân Đình luyến tiếc buông tay ra, tha thiết dặn dò nàng ăn nhiều vài thứ, đừng ủy khuất chính mình. Vẻ mặt lại kiêu ngạo nói một năm nay mình đã chăm sóc Ý nhi và Phong nhi rất tốt, chỉ ngóng trông nàng sớm ngày trở về.

Bộ dáng lải nhải không ngừng làm cho Mã công công nhăn mày, loại nam nhân như vậy có chỗ để trọng dụng sao? Không biết Tấn vương nghĩ như thế nào.

Hắn không kiên nhẫn ra roi thúc ngựa, Tề Vân Đình chỉ đành đuổi kịp.

Vân Thụ và Thu Sương vốn đưa đại ca xuất môn, nay lại biến thành đón đại tẩu vào cửa.

Vốn tối hôm qua đại ca tìm bọn họ, nói muốn vào kinh, dặn dò Vân Thụ lo liệu cửa hàng, bảo Thu Sương quản gia, làm vợ chồng bọn họ rầu rĩ một trận.

Vân Thụ cố gắng còn có thể làm một vài chuyện, còn Thu Sương sinh ra tính tình đã mềm yếu, cũng không có uy tín, nay Tề gia lụn bại, đám điêu nô bình thường có dễ đối phó vậy sao?

May mắn, đại tẩu đã trở về, trong lòng nàng vững vàng hơn một chút.

Đại tẩu mặc dù thiện lương, nhưng lúc nghiêm túc cũng không giận tự uy, thưởng phạt rõ ràng.

Quan trọng nhất là, đại ca vô cùng lo lắng cho Ý nhi với Phong nhi, làm thúc thúc thẩm thẩm tất nhiên là sợ lo cho bọn nó không chu toàn.

Dù thế nào, thương yêu ra sao cũng không sánh bằng cha mẹ ruột.

Nay, hai đứa trẻ cuối cùng cũng có thể nhìn thấy mẹ, chờ đại ca trở về là có thể một nhà đoàn tụ.

Hân Duyệt vào cửa rốt cục gặp được hai đứa bé ngày đêm mong nhớ.

Bọn nó ngây người nhìn người phụ nữ trước mắt, lại nhìn lẫn nhau một cái: “Mẹ......”

Phong nhi bổ nhào vào trong lòng Hân Duyệt, thiếu chút nữa đụng ngã nàng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Bach thao, Hothao, MicaeBeNin, SầmPhuNhân, lunahuynh1512, yuriashakira
     

Có bài mới 26.06.2018, 10:49
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2018 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 56
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 103: Ngoại truyện Sở Nhất Nặc

Năm trước mười tuổi, ta là một đứa trẻ ngốc nghếch nhưng vui vẻ.

Mỗi ngày quấn quít lấy đòi cha dạy ta võ công, học được một chiêu nửa thức cũng phải đi tìm đám thúc thúc bá bá luận võ, bọn họ đều cười nói: “Tiểu Nặc, chờ răng ngươi mọc đủ rồi lại đến nhé.”

Chạng vạng là thời gian ấm áp ở cùng mẹ, bà biết kể rất nhiều chuyện cổ tích thần kỳ, những bạn nhỏ khác đều chưa từng nghe qua.

Mẹ nói bà từ một thời không khác xuyên đến, ta không hiểu lắm, có điều chẳng sao cả, mẹ cũng không phải yêu quái, còn là so với người khác càng đáng yêu hơn.

Ta nhặt được một cái đầu lâu ở sau núi, giấu trong vạt áo: “Mẹ, con nhặt được cái này chơi vui lắm, tặng cho mẹ.”

Chạy đến bên cạnh bà, ta đột nhiên vén vạt áo lên, nương vốn đang cúi xuống định xem, chợt nhìn thấy là cái đầu lâu thì sợ tới mức lui về sau hai bước ngồi luôn trên mặt đất.

Trò đùa dai thành công, ta cười ha ha.

Phụ thân đi tới, đỡ mẹ dậy, dịu dàng hỏi bà có bị thương hay không. Ông luôn như vậy, sợ mẹ bị thương dù chỉ là một chút, ta luyện công bị cắt qua kẽ tay, ông cũng không để ý, còn nói nam tử hán không thể sợ đau.

“Tiểu Nặc, mẹ con thân mình không tốt, không được dọa nàng như vậy nữa.”

Ta giương mắt nhìn sắc mặt mẹ quả thật có chút trắng bệch, bước đi qua kéo tay bà: “Mẹ, đừng sợ, con bảo vệ mẹ.”

Mẹ thương yêu sờ đầu của ta: “Mẹ có cha con bảo vệ là đủ rồi, chờ tiểu Nặc lớn lên, sẽ có cô gái con thích, đến lúc đó con có thể bảo vệ tốt vợ của mình là được.”

“Con không cần vợ, chỉ cần mẹ thôi.”

Mẹ nhìn về phía cha: “Xem đứa con ngốc của chàng, cũng ngốc giống như chàng vậy.”

Cha không nói, kéo tay của ta và mẹ trở về ăn cơm.

Đám thúc thúc bá bá đều thích ăn thịt hầm, thịt nướng, thịt bò kho, mà ta thích nhất ăn điểm tâm của mẹ làm.

Bà nói chỉ toàn ăn thịt sẽ bị thiếu vitamin, bỏ thêm cà rốt bào sợi trong canh trứng gà, thêm rau cải trong bánh chẻo nhân thịt.

Một nhà chúng ta đến Nhật Chiếu quốc, ngồi trên xe ngựa, ta làm ổ trong lòng mẹ, bà lại nằm lên đùi cha. Nếu thời tiết tốt, sẽ tản bộ trên cỏ, cha đỡ mẹ đi chầm chậm phía sau, ta cầm lấy nhánh cây đi phía trước mở đường.

“Mẹ, nhìn con nhào lộn này.” Ta lưu loát lộn mèo ba vòng, quay đầu lại làm một cái thủ thế soái ca.

Bọn họ cười ha ha: “Tiểu Nặc nhà chúng ta càng lớn càng soái.”

Bên chân có một con thỏ chạy qua, ta nhanh chân đuổi theo. Ha, tiểu ngu ngốc, bốn chân của ngươi còn chạy không nhanh bằng hai chân của ta đâu. Nhìn xem cha mẹ bị ta bỏ xa ở phía sau, thuận tay hái một nhánh cỏ ngọt ngậm trên miệng, ta ôm thỏ trắng nằm ngã trên cỏ, thảnh thơi bắt chéo chân chữ ngũ.

“Hai người chậm quá, con sắp ngủ đến nơi.” Ta làm bộ như vừa mới tỉnh ngủ.

Mẹ cười khẽ: “Nếu ban ngày mà con có thể ngủ thì đúng là kì lạ.”

“Mẹ, người xem con bắt được một con thỏ, chúng ta bắt nó nướng ăn đi.” Nói rồi lại lăn lốc đứng lên, ta ôm con thỏ như hiến vật quý đem cho mẹ.

Nàng yêu thương ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng vuốt ve: “Tiểu Nặc, con thỏ này còn nhỏ như vậy, sao có thể nhẫn tâm ăn nó chứ. Cha mẹ nó nhất định đang chờ nó về nhà ăn cơm đó, không bằng chúng ta thả nó đi.”

Ta phụng phịu, không chịu.

Cha nói: “Tiểu Nặc, nếu con thả nó, chờ trở về phụ thân dạy con lăng giác kiếm pháp nhé?”

Ta chỉ biết ông sẽ đứng về phía mẹ, mỗi lần đều như vậy. Có điều so với kiếm pháp lăng giác mong chờ đã lâu, ta tất nhiên tình nguyện bỏ qua con thỏ này rồi.

Trong Dương thành có một tòa nhà, một nhà ba người chúng ta ở đó một tháng.

Ban ngày đều là mẫu thân tự nấu cơm cho chúng ta ăn, buổi tối phụ thân sẽ mang chúng ta bay lên cây cổ thụ cao nhất, nhìn về phía hoàng cung. Khi đó khinh công của ta cũng không giỏi, rất sùng bái đại hiệp như phụ thân vậy.

“Tiểu Nặc, con nhìn xem tòa cung điện màu đỏ trong viện có cây hải đường chính là tẩm cung của mẹ. Người mặc hoàng bào kia là cậu của con, hướng hắn đang đi bây giờ là Hoa Thần Cung của Thư quý phi.”

“Mẹ của con là công chúa xinh đẹp nhất.” Ta rất kiêu ngạo.

Nàng xì một tiếng nở nụ cười: “Công chúa xinh đẹp nhất là công chúa Bạch Tuyết, mẹ còn kém xa lắm.”

“Công chúa Bạch Tuyết là ai?”

“Chờ trở về sẽ kể cho con nghe, Sở Phong chàng xem, đó không phải Vương Lâm sao.”

Trên mặt cha không có biểu cảm gì: “Ta thật muốn giết hắn, diệt trừ hậu hoạn.”

Mẹ đè tay ông lại: “Chàng không thể xúc động a, bây giờ còn chưa phải lúc, triều chính đang rất hỗn loạn, giết một Vương Lâm sẽ có thêm nhiều Vương Lâm khác nhảy ra, không bằng khiến cho hắn tạm thời áp chế, chờ vây cánh của Thái tử lớn mạnh, bỏ cũng không muộn.”

“Qua vài ngày nữa là đầy tháng của Bùi Kiên, chúng ta có đến xem hay không.” Ai, ở bên ngoài cha võ công cái thế, hiệu triệu võ lâm, trên thực tế cái gì ông cũng nghe lời mẹ.

“Xem là muốn xem, có điều không thể đường đường chính chính, hoàng bảng đã ghi: Trưởng công chúa bạo bệnh mà chết.”

“Cái này dễ thôi.” Cha cười đến vẻ mặt kiêu ngạo, mỗi lần ông làm xong chuyện gì, đều sẽ da mặt dày khoe khoang với mẹ.

Vì thế ta nhìn thấy tên tiểu tử có gương mặt tròn vo, hồng hồng. Ta vươn ngón trỏ chạm vào bàn tay nhỏ bé của nó, lại bị nó nắm chặt, còn cười ngây ngô nữa.

Mẹ vui mừng nói: “Tiểu Nặc con xem, nó rất thích con đó.”

Ta trịnh trọng gật gật đầu, lần đầu tiên có một tên nhóc so với ta còn nhỏ hơn làm cho ta cảm giác bản thân mình vĩ đại lắm.

Sau khi trở về nhà, có một ngày ta đột nhiên nhớ tới công chúa Bạch Tuyết xinh đẹp nhất trần đời đó, phải đi tìm mẹ kể chuyện xưa cho ta nghe. Ta tìm khắp hậu viện không thấy bóng dáng của bà, bình thường bà sẽ không tới tiền viện. Sau đó rốt cục tìm được bà ở cửa lớn, bà ôm ngực lo lắng nhìn xung quanh, ta khó hiểu lôi kéo tay của bà nói: “Mẹ, chuyện xưa của công chúa Bạch Tuyết mẹ còn chưa kể cho con nghe đâu.”

Bà một bên nhìn xuống núi, vừa kể: “Công chúa bạch tuyết phi thường xinh đẹp, nhưng nàng có một bà mẹ kế luôn muốn hại nàng, sau đó...... Nàng gặp được bảy chú lùn, ăn phải táo độc của hoàng hậu, liền chết đi......”

Ta rốt cục phát hiện mẹ không yên lòng, mỗi lần nàng kể chuyện xưa đều sinh động như thật, lần này rõ ràng là kể cho có thôi.

Nghiêng đầu nhìn kĩ, lại phát hiện trên trán bà toàn mồ hôi lạnh, “Mẹ, người làm sao vậy, đừng sợ, con bảo vệ người.” Ta nắm chặt tay bà, bà chạy như điên về phía trước.

Ta chạy đuổi theo, lại thấy choáng váng, bốn thúc thúc khiêng phụ thân trở về, khắp người toàn là máu.

“Chúng ta bị người khác ám toán, trang chủ vì cứu chúng ta......” Một vị thúc thúc áy náy cúi đầu, trên người có rất nhiều vết thương to nhỏ.

Mẹ gục trên mặt đất, ôm lấy mặt của phụ thân, nước mắt rơi như mưa.

“Chăm sóc...... tốt chính mình...... Và...... Tiểu Nặc nữa, kiếp sau...... Chúng ta...... Còn làm...... Vợ chồng.” Tay phụ thân từ từ rũ xuống, đôi mắt vĩnh viễn nhắm lại.

“Cha......” Ta lên tiếng khóc lớn.

Mẹ rất im lặng, im lặng rơi lệ.

“Tiểu Nặc, con thề, con sẽ sống thật tốt, mau thề.”

Nhìn vẻ mặt kiên định của bà, ta không rõ cho nên vẫn làm theo.

“Tiểu Nặc, con phải sống thật tốt, lớn lên báo thù cho cha. Sau đó, cưới một người con thích làm vợ, sinh thêm vài đứa nhỏ, mẹ không còn gì tiếc nuối.”

Bà đột nhiên đứng dậy, lúc mọi người còn chưa phản ứng kịp, đã rút ra bội kiếm bên người của một thúc thúc, cắt cổ tự sát.

Ta mờ mịt, vì cái gì, vì cái gì cha mẹ lại bỏ ta đến thế giới kia. Mang ta theo không phải tốt hơn sao, ta khóc đến hôn mê.

Sau khi tỉnh lại, trưởng lão, cũng chính là sư thúc của phụ thân, sư thúc tổ của ta rưng rưng nói rất nhiều điều với ta. Sau này ta hiểu được ông sợ ta cũng tự sát, vì thế ông nói với ta kẻ thù đáng hận biết chừng nào, muốn ta phải báo thù cho cha mẹ.

Từ đó cuộc sống của ta thay đổi, không còn chút vui vẻ nào, chỉ ngập tràn thù hận.

Ta ở vách núi khổ luyện võ công, luyện đến điên cuồng, vài lần suýt nữa tẩu hỏa nhập ma. Rốt cục bảy năm sau luyện thành Long Thần Công và Tàn Huyết kiếm pháp, trưởng lão vừa lòng gật gật đầu.

Vì thế, ta mang theo người trong đêm huyết tẩy hắc phong trại, một người sống cũng không chừa.

Như thế, ta còn chưa hết giận, bình định luôn phân nhánh ba đại ác bang trong giang hồ.

Thù đã báo, ta lại không vui vẻ.

Ta không biết bản thân mình sống còn ý nghĩa gì nữa, ta vì sao lại còn sống.

Lại đến chùa Kiền Nguyên mẹ hay đến vào lễ tạ thần, Giác Quang đại sư cho ta một phong thơ, nói là mười mấy năm trước mẹ để lại, nói nếu nàng không sống đến sinh nhật năm ta hai mươi tuổi, thì nhờ đại sư mang phong thơ giao cho ta.

“Nặc nhi, con là một đứa trẻ bướng bỉnh, giống như cha con đã nhận định chuyện gì sẽ phải làm đến cùng. Giang hồ gió tanh mưa máu, kỳ thật con cũng không cần quá để ý, lúc mẹ xuyên đến thế giới này đã xuyên vào người một cô gái đã tắt thở, từ nhỏ yếu ớt nhiều bệnh, nhất định cả đời không thể trường thọ. Cha con chàng thật khờ, cố tình muốn chú huyết lên đá, cùng ta đồng sinh cộng tử.

Đời người không phải ở chỗ dài hay ngắn, mà là có vui vẻ hay không thôi, có thể vui vẻ sống một năm cũng không uổng cuộc đời này, huống chi một nhà chúng ta đã cùng nhau sống vui vẻ nhiều năm như vậy.

Tiểu Nặc, nếu con xem được phong thư này chứng tỏ con đã hai mươi tuổi, hơn nữa mẹ cũng đã mất rồi. Con không cần khổ sở, cuộc đời này của mẹ dù ngắn nhưng lại vô cùng phong phú.

Con nên học làm sao để tìm một cuộc sống vui sướng, tìm một cô gái con thích, có được một gia đình ấm áp. Lúc mang theo vợ con đến tế bái trước mộ phần của mẹ thì đừng khóc, mẹ nhìn thấy con hạnh phúc thì sẽ rất vui vẻ.”

Ta không thể hiểu được lời của bà, ta cũng không thích ai, không biết thích là cảm giác gì.

Buổi tối hôm đó ta gặp nàng, nữ tử kia đột nhiên xông vào cuộc sống của ta. Nàng có thể hiểu được tâm tư của mẹ, còn khuyên ta một phen. Ta thấy nàng có vài phần sợ ta, nhưng không phải là sợ hãi rụt rè, lời nói vẫn phóng khoáng như trước.

Nói chuyện cùng nàng sẽ làm ta quên bi thương, thoải mái rất nhiều.

Nhìn bóng dáng nàng đi xa, ta có một loại xúc động, muốn đem nàng bắt trở về không cho nàng đi. Hay là đây là thích?

Lần thứ hai gặp nàng là ở trên núi Hứa Nguyện, nàng cùng Tề Vân Đình cùng một chỗ, ta đã phái người hỏi thăm qua, Tề phủ Thải Vân là Tề gia đại tiểu thư, muội muội củaTề Vân Đình. Lúc thấy nàng sắp rớt xuống vách núi, ta vậy mà có chút khẩn trương.

Ngày đó ta về sơn trang, lúc ở cửa thành nghe được một tiếng hát đặc biệt, thì ra là nàng, ta cười thầm.

Nàng hát có ra bài gì đâu, quả thực chỉ là hét lên. Thế nhưng giấc mộng muốn làm con chim nhỏ bay lên trời, được rồi, ta sẽ thỏa mãn nguyện vọng này của nàng.

Nhìn nàng sau khi bay lên thần sắc vui vẻ, ta không rõ vì sao vui vẻ của nàng lại đơn giản như vậy.

Nàng vậy mà còn biết [Tiếu ngạo giang hồ ], thủ khúc này trừ cha mẹ ta ra không ai biết, quả nhiên là người hữu duyên. Nàng vội vã phải đi về, ta lại càng không muốn, sau đó nghĩ rằng cô gái con nhà lành sẽ không thể rời nhà quá lâu, nên đưa nàng trở về. Nhìn nàng đi vào cửa lớn Tề gia, ta âm thầm quyết định: Không lâu sau sẽ khiến cho nàng từ Tề gia đi đến Sở gia.

Ta phái người tìm bà mối đến Tề gia cầu hôn, được trả lời là Thải Vân đã sớm đính hôn, sắp thành hôn.

Ta mặc kệ, lại âm thầm may mắn, không phải còn chưa thành hôn sao, ta nhất định phải đoạt lấy.

Buồn cười là, bọn họ lại mang một người giả ra gạt ta, ta đương nhiên không thuận theo.

Sau đó nàng đi vào, ôm một con thỏ nhỏ dựa vào người Tề Vân Đình, ta kinh hãi, mới biết được nàng là thê tử của Tề Vân Đình, Tề gia đại thiếu nãi nãi, không phải là Thải Vân tiểu thư.

Một khắc kia, ta có xúc động muốn giết Tề Vân Đình, nhưng mà nàng liều mạng che chở hắn, vô cùng thân thiết như vậy, để ý như vậy, chưa bao giờ ta nhìn thấy.

Nàng không có sai, là ta sai, ta hận chính mình, người ta chỉ nói là bằng hữu, không có một chút ý tứ khác. Nhìn thấy bộ dáng thẹn thùng của nàng trước mặt Tề Vân Đình, ta mới biết được nữ nhân đối người mình thích và đối với người khác là vô cùng không giống nhau.

Lúc ở Đông Sơn, bọn họ bên nhau ấm áp giống như cha mẹ của ta vậy, vì thế ta quyết định buông tha cho, thành toàn hạnh phúc cho họ.

Nhưng mà, hắn lại đánh nàng, vì thế lòng ta lại dậy sóng. Nhưng không nghĩ rằng nàng rất kiên quyết, không chịu theo ta đi, kỳ thật ta biết đó là bởi vì nàng yêu hắn.

Chủ nhân chân chính Ngũ quỹ muốn báo thù là Tấn vương, theo tình báo ta có được, ngày đó mục tiêu của họ không phải Tề Vân Đình, hắn chẳng qua cam tâm làm người chịu tội thay mà thôi. Hay là hắn xác định Hân Duyệt Lai cầu ta, ta sẽ không cự tuyệt?

Hộ thể thần công của ta đang luyện đến thời điểm mấu chốt, đám thúc thúc bá bá cũng không đồng ý ta đi, nhưng mà, cự tuyệt nàng ta làm không được.

Bị thương, ta đã có một chút cao hứng, như vậy là ta có thể được nàng cẩn thận chăm sóc. Ta rốt cục xác định nàng và mẹ đều giống nhau là xuyên qua đến, ta rất vui vẻ.

Có nàng ở bên cạnh, thời gian dường như quay lại trước đây, thoải mái vui vẻ. Tuy rằng nàng luôn hướng về nam nhân kia và hai đứa nhỏ, nhưng ta không thể khống chế lòng ích kỷ, ta luyến tiếc buông tay.

Vong tình đan -- có nên cho nàng ăn hay không?

Ta không đành lòng thương tổn nàng, nhưng ta sẽ bồi thường nàng cả đời hạnh phúc. Nhưng mà, phượng huyết thạch chung quy làm cho ta hiểu được: Đó là câu chuyện cổ tích thuộc về người khác.

Buổi tối, ta đi Hàn băng động nhìn Quỹ Họa (editor: quỹ họa nghĩa là xinh đẹp thùy mị nha), nữ tử kia vì ta mất nửa người máu. Hân nhi nói nàng thích ta, nhưng ta chưa từng phát hiện. Nhìn gương mặt tái nhợt của nàng, hai mắt nhắm nghiền lẳng lặng nằm ở đó, đáy lòng một tia đau đớn lan tràn.

Ta thích một người, còn ích kỷ muốn có được nàng, làm bạn cả đời.

Quỹ Họa thích một người, nhưng không có lòng riêng, chỉ nguyện yên lặng trả giá.

Ta lẳng lặng nhìn thật lâu, suy nghĩ thật lâu.

Rốt cục quyết định: Dùng nửa đời còn lại đến che chở nữ tử này, cưới nàng làm vợ, tương lai mang theo vợ con đến trước mộ phần cha mẹ , ta sẽ nói với mẹ, ta rất hạnh phúc. Bởi vì ta phát hiện, cảm tình có thể chậm rãi bồi dưỡng, tựa như những ngày sống cùng Bùi Kiên vậy.

Nhưng mà, ta còn muốn nàng hứa hẹn một cái kiếp sau, hạnh phúc cũng có tỉ lệ phần trăm.

Kiếp này ta đã không có khả năng có được trăm phần trăm hạnh phúc, như vậy liền chờ mong kiếp sau vậy.

Tề Vân Đình -- kỳ thật tự đáy lòng, ta bội phục hắn.

Tuy rằng hắn còn có thể làm sai chuyện, còn có thể làm cho Hân Duyệt chịu khổ, nhưng hắn quả thật là một đứa con ngoan, người chồng tốt, người cha tốt.

Năm đó, vì cứu cha hắn, một mình đến kinh thành, cứu về tánh mạng phụ thân, mới thiếu ân tình của người nọ.

Mà ta, chỉ có thể ở mấy năm sau, đi báo thù rửa hận cho phụ thân.

Nay, nếu Hân Duyệt nguyện ý vì hắn trả giá, khiến cho bọn họ đồng cam cộng khổ đi thôi.

Có một loại yêu tên là buông tay -- ta chờ mong kiếp sau.

Lời của editor: Các bạn thương mến, thật ra chương này còn dài, nhưng mình xin tạm cắt ở đây, các bạn muốn xem đầy đủ vui lòng tìm bản convert, mình cảm thấy hồi tưởng và tương lai của tiểu Nặc kết ở đây đã hoàn mỹ rồi. Tác giả viết gì sau đó không quan trọng, không ảnh hưởng mạch truyện, nên mình sẽ không đưa vào bản edit của mình.
Cuối cùng, mong các bạn thông cảm, còn có mấy chương thôi nhưng sẽ kéo rất lâu, chỉ cần có người đọc, mình sẽ vẫn edit.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Bach thao, SầmPhuNhân, yuriashakira
     
Có bài mới 21.08.2018, 00:07
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2018 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 104: Vân Đình mất trí nhớ

“Đúng là đứa bé ngoan, một năm không gặp vẫn nhận ra được mẹ.” Nàng nghẹn ngào suy nghĩ ôm lấy hai đứa trẻ, mới phát giác mình đã không thể ôm trọn được hai đứa.

Cũng đúng thôi, hai đứa trẻ hơn hai tuổi, béo tròn như hai trái bóng cao su, đôi mắt to trong veo như nước hồi trước cũng sắp bị thịt che mất.

“Cha hai con cho các con ăn thuốc tăng trưởng cho heo à?” Hân Duyệt kinh ngạc.

Má Ngô vừa lau nước mắt vừa nói: “Thiếu nãi nãi không ở nhà một năm, đại thiếu gia sợ bọn nhỏ ăn không ngon, mỗi ngày tìm đủ cách mua thức ăn ngon, còn dặn phòng bếp nấu nhiều thịt cá cho tiểu thiếu gia và tiểu thư ăn, cho nên...... Ăn thành như vậy.”

Hân Duyệt thở dài, Vân Đình chính là như vậy, không biết làm sao biểu đạt tình cảm của mình, nên cứ liều mạng lo cái ăn, cái mặc.

Tiểu Nghiên cũng lau nước mắt: “Thiếu nãi nãi, người đã trở về rồi, ta muốn chết ... ... Huhu......”

“Nha đầu ngốc, đừng khóc.” Xoa xoa mặt của nàng.

Hai đứa trẻ bên cạnh lại bắt đầu lao nhao: “Mẹ và trong bức họa giống nhau.”

“Không, không giống đâu, bên ngoài nhìn đẹp hơn.”

Phong nhi đến kéo tay nàng: “Mẹ, người cùng xem với chúng con, phụ thân vẽ rất là khó coi.” Nó vển cái miệng nhỏ nhắn kéo Hân Duyệt đi thư phòng.

Hân Duyệt sợ ngây người, khắp phòng đều treo bức họa của nàng, có lúc trước khi kết hôn ở Dương Châu, cũng có bức tranh Thưởng mai Tề Vân Phong họa cho bọn họ, còn lại hẳn đều là bút tích của Tề Vân Đình, hoặc ngồi hoặc đứng, hoặc vui hoặc giận, có mùa đông mặc áo bông, cũng có mùa hè mặc quần lụa mỏng ... ...

“Mẹ, người xem, cha nói lúc này chúng con còn ở trong bụng của mẹ.” Ý nhi chỉ vào bức tranh Thưởng mai kia.

Phong nhi không cam lòng yếu thế: “Mẹ, phụ thân nói đây là một nhà chúng ta cùng đến Uyển giáo hội.” Dù sao cũng là đứa trẻ, ba chữ Uyển giao hội còn chưa nói rõ ràng.

Hân Duyệt nhìn theo ngón tay nhỏ của nó, bức họa có bốn người, Vân Đình một tay ôm Phong nhi, tay kia quàng sau lưng Hân Duyệt. Ý nhi ở trong lòng Hân Duyệt bắt lấy banh vải nhiều màu trong tay Phong nhi, Phong nhi dựa vào phụ thân che chở, giơ tay cao lên không cho cậu bé bắt được.

“Mẹ, người xem phụ thân vẽ không giống, trong bức họa béo như vậy, còn bây giờ người lại gầy như vậy.” Phong nhi cắn ngón tay làm ra chiều suy nghĩ.

“Béo mới đẹp.” Ý nhi làm bộ dáng ông cụ non.

Khó trách, đứa trẻ nhỏ như vậy có thể nhớ được bộ dạng của mẹ, thì ra bộ dạng của nàng mỗi ngày đều xuất hiện trước mắt bọn chúng. Vân Đình đã chịu đựng nỗi nhớ khắc cốt ghi tâm này, kể lại từng câu chuyện xưa cho bọn nhỏ, để cho bọn chúng nhớ kỹ từng chi tiết một chuyện của mẹ.

Thu Sương cảm khái: Tạo hóa trêu người, đại tẩu thật vất vả trở về, đại ca thế mà lại đi rồi.

“Tỷ tỷ, là tỷ đã trở lại sao?” Tiếng nói trong trẻo của Giang Lăng truyền đến.

Hân Duyệt quay đầu, xông vào phòng đầu tiên là Quách Diệp, nàng có luyện võ, tất nhiên thân thủ nhanh hơn Giang Lăng đôi chút.

“Đại tẩu, tẩu đã trở lại......” Cô nương kia nước mắt ào ào đổ xuống, khiến cho mắt Hân Duyệt cũng đỏ hoe.

“Tiểu Diệp, tỷ tỷ trở về là chuyện tốt, đừng khóc.” Giang Lăng giữ chặt tay Hân Duyệt, mím môi, trên mặt mừng mừng tủi tủi.

Ý nhi đã chạy tới, nắm áo Quách Diệp lắc lắc: “Dì đừng khóc.”

Phong nhi nói tiếp: “Diễn viên hí khúc mà khóc sẽ không đẹp.”

Quách Diệp xì một tiếng nở nụ cười, bình thường chính là dùng cách này dỗ nó không khóc, nay lại bị dùng ngược lại trên người mình.

Giữa trưa mọi người ăn bữa cơm đoàn viên, Hân Duyệt nhìn chỗ ngồi trống không của Vân Đình bên cạnh, trong lòng không biết là cảm giác gì. Lại đột nhiên trong lúc đó phát hiện Giang Lăng và Quách Diệp thường liếc mắt vào chỗ Vân Hải ngồi.

Ai, hai đứa trẻ đáng thương này bây giờ biết phải làm sao đây.

Tề Hưng đi theo Vân Đình đến kinh thành, nha đầu Tiểu Nghiên kia cũng thích hắn đã nhiều năm, Hân Duyệt thầm nghĩ vài mối nhân duyên này sau này phải tính cho tốt mới được.

An tâm chỉ được hai ba ngày, chuyện phiền toái liền nối gót tới.

Vài vị chưởng quầy báo lại, chiến tranh bùng nổ, mọi người đều lo tích trữ vàng bạc không dám tiêu xài, việc làm ăn của Tề gia không thể so với trước. Bây giờ, chỗ buôn bán tốt thì lời rất ít, chỗ bán không tốt thì chỉ vừa lấy vốn.

Muốn kiếm tiền chỉ có một biện pháp: Giảm biên chế.

Sống thiếu thốn, còn nuôi nhiều người, tiền công phải phát cũng nhiều, đãi ngộ của Tề gia vốn cao, bây giờ con số này cũng không ít đâu.

Vân Thụ tới hỏi đại tẩu, nàng nghĩ sơ: “Nếu mà giảm người thì có phải hay không rất tàn nhẫn.”

Lý chưởng quỹ thật thà nói: “Không dối gạt thiếu nãi nãi, những tiểu nhị đó đều là người già, ít nhất cũng đã làm ba tới năm năm, đều chỉ dựa vào phần tiền công này sống tạm qua ngày. Nếu là thật sự đuổi bọn họ về gia, quả thật......”

Vương chưởng quầy nói: “Nhưng không giảm người sẽ không có lợi nhuận a.”

“Lợi nhuận không lợi nhuận trước gác sang một bên, mọi người đều có thể ăn cơm quan trọng hơn. Ta cảm thấy nếu có thể duy trì thì trước hết cứ như vậy đi, về sau thật sự kiên trì không nổi nữa sẽ nói sau. Vân Thụ, đệ thấy sao?”

Vân Thụ thật thà tất nhiên không có tâm đuổi người, lại sợ ảnh hưởng đến việc làm ăn nhà mình mới đến cùng đại tẩu thương lượng, nay gặp đại tẩu nói như vậy tự nhiên là cao hứng gật đầu.

Không đến nửa tháng, chủ quản phường thêu cau mày đến đây: “Đại thiếu nãi nãi, vốn lưu động ở phường thêu đều dùng mua vải vóc và bông, những kiện áo bông chống lạnh này đều mang ra chiến trường ở biên quan, nay quốc khố trống rỗng chỉ sợ nhất thời bán ra cũng không có bạc cho chúng ta. Nhưng bởi vì không có tiền phát tiền công, mọi người đều bãi công mặc kệ.”

Hân Duyệt cũng nhăn mi, ngẫm lại vẫn là tự mình đi xem sao, nên theo chủ quản đi vào phường thêu.

Hai kiện hàng áo bông đã làm tốt đang chờ chở đi, càng nhiều hơn là những áo bông chưa làm xong, có còn cái còn thiếu tay áo, có cái còn chưa nhồi bông.

Nhóm đại cô nương, tiểu tức phụ tụm năm tụm ba thành một đống, thấy Hân Duyệt tiến vào một đám hầm hừ nhìn nàng.

Có người gan lớn nói: “Đại thiếu nãi nãi, cô cứ nói rõ ràng đi, Tề gia suy sụp chúng ta cũng biết, thật sự không trả nổi tiền công cho bọn ta thì cứ nói, bọn ta đến nơi khác tìm việc làm.”

Hân Duyệt không buồn rầu, mà bình tĩnh nhìn người nọ, nay nàng đã không còn là tiểu cô nương không hiểu sự đời, chỉ biết làm nũng với trượng phu của mình.

Nàng đương nhiên biết những người này không có nơi nào tốt để đi, nếu có chỉ sợ đã sớm đi rồi. Có điều cũng không thể trách bọn họ, trên có người già, dưới có trẻ nhỏ, ai cũng không dễ dàng.

“Bây giờ ta nói câu thật lòng, hiện tại quả thật không phát được tiền công. Có điều, uy tính Tề gia các người đều biết đến, tiền công cứ nợ mọi người trước, ít hôm nữa có tiền tất nhiên sẽ chia cho mọi người.”

Nàng nhặt lên một chiếc áo bông còn thiếu tay áo: “Áo bông này, mọi người cũng biết, là làm cho những tướng sĩ kháng địch ở phương Bắc. Chẳng lẽ mọi người chưa từng nghe nói sao, phàm là chỗ nào binh sĩ Thát quốc đến đều giết, hiếp, bắt người cướp của không chuyện ác nào không làm. Nếu bọn họ đánh vào Uyển châu, chúng ta sẽ gặp phải chuyện gì đây?”

Đám nữ nhân kia cúi đầu, chiến tranh tàn khốc bao nhiêu cũng từng nghe chút ít.

Hân Duyệt nói tiếp: “Những tướng sĩ bảo vệ quốc gia, đầu rơi máu chảy, chúng ta vì bọn họ làm một chiếc áo bông còn so đo ít nhiều sao. Huống chi, trong những tướng sĩ đó cũng có thân nhân của chúng ta, lão Tam nhà ta cũng đi biên quan kháng địch, các vị ngồi đó không có trượng phu, huynh đệ đang ở chiến trường tác chiến sao? Mùa đông lập tức kéo tới, nhẫn tâm để bọn họ chịu đông lạnh sao?”

Nàng vuốt ve chiếc áo thiếu tay áo kia: “Thiếu một tay áo có lẽ cánh tay sẽ bị đông cứng, nếu mà ngay cả một chiếc áo bông cũng không có, bọn họ không bị quân địch giết chết, mà sẽ bị chết rét trước.”

Trong đám người lại bắt đầu có người khóc thất thanh, một người phụ nữ trung niên lau nước mắt, dẫn đầu nói: “Cha tụi nhỏ nhà ta còn ở chiến trường đó, ta không thể để cho hắn chịu đông lạnh.”

Một tiểu cô nương thanh tú cũng cầm lấy châm tuyến: “Ca ca ta cũng đi, không cho tiền công ta cũng làm.”

Mọi người yên lặng trở lại vị trí làm việc của mình, mỗi đường kim mũi chỉ đều làm vô cùng cẩn thận, nhồi bông thật dày, đường may chắc chắn vô cùng.

Hân Duyệt lo lắng cuộc sống của mọi nhà sẽ gặp khó khăn, lấy một nửa thu nhập của Duyệt Lăng ký ra, mỗi ngày cho mọi người ăn cơm. Lại ở lễ mừng năm mới, khâu ra một ít hàng tết, cấp phát cho nhóm nữ công nhân.

Đảo mắt, hai đứa trẻ đã bốn tuổi, Tề Vân Đình nửa năm không về nhà.

Trong nửa năm này, mỗi tháng hắn đều gửi một phong thơ trở về, nội dung rất đơn giản: Ta tốt lắm, không cần nhớ thương, chăm sóc chính mình cùng đứa nhỏ.

Thư trước kia hắn viết, không phải đơn giản như vậy, xem ra hoặc là bận quá, hoặc là chính hắn có chuyện gì đó.

Hân Duyệt không có càu nhàu, mỗi lần nhận thư đều tỉ mỉ hồi âm, nội dung chỉ giới hạn nàng và hai đứa trẻ, cũng không nói vấn đề cửa hàng hay tiền bạc linh tinh gì cả.

Hai đứa trẻ thoát khỏi hình ảnh mập mạp, Ý nhi cường tráng dũng cảm, Phong nhi phiêu dật ngọt ngào, đều là người gặp người thích.

Phương bắc tin chiến thắng liên tiếp báo về, nghe nói đại quân sắp khải hoàn. Hân Duyệt tự nhiên vui mừng, Vân Đình và Vân Hải cũng sắp về nhà.

Một ngày này, trong kinh thành phái đến hai cỗ xe ngựa, nói là Tấn vương phái tới đón mẹ con Tề phu nhân vào kinh.

Vì thế, Hân Duyệt mang theo hai đứa trẻ, má Ngô, Tiểu Nghiên vào kinh.

Ở hậu hoa viên của Tấn vương phủ, rốt cục gặp được bóng dáng ngày nhớ đêm mong. Trên mặt hắn rất bình thảng, so với hoa cỏ rực rỡ màu sắc chung quanh vô cùng tương phản.

Hân Duyệt bổ nhào vào trên người hắn: “Vân Đình, ta rất nhớ chàng.”

Hai đứa trẻ cũng xông lên, mỗi đứa một bên ôm lấy chân hắn: “Cha......”

Tề Vân Đình ngây ngốc nhìn cảnh này, không biết theo ai.

Tề Hưng ở một bên gấp đến độ xoa tay: “Đại thiếu gia, đây là đại thiếu nãi nãi, tiểu thiếu gia và tiểu thư mà ta đã nói với ngài.”

Hân Duyệt rốt cục phát hiện hắn không có ôm mình, đây là lần đầu tiên nhào vào trong lòng hắn, hắn lại không có ôm chặt lấy nàng.

Không thể tin ngẩng đầu lên, lại phát hiện trong mắt hắn tất cả đều là lạnh lùng cùng kinh ngạc.

Xem ra nhìn lại, nhưng lại tìm không thấy một chút mong nhớ hay vui mừng.

Đây thật là Vân Đình sao?

“Đại thiếu gia?” má Ngô cũng thực giật mình.

“Má Ngô, sao bà lại già như vậy?” Vẻ mặt của hắn lại giật mình hoảng hốt.

“Đại thiếu gia, ngài......” má Ngô không biết nói cái gì cho phải.

Tề Hưng gấp đến vò đầu bứt tai: “Đại thiếu gia bị thương, mất đi trí nhớ, nay chỉ nhớ rõ những chuyện trước mười tuổi. Vốn tưởng rằng thiếu nãi nãi đến, ngài có thể khôi phục trí nhớ, ai ngờ......”

Hai đứa trẻ thấy phụ thân không để ý tới tụi nó, liền ôm chân dùng sức lắc: “Phụ thân......”

Hân Duyệt cả kinh trừng lớn mắt: “Mất trí nhớ, tại sao có thể như vậy? Vân Đình, chàng sao có thể quên ta, làm sao có thể, ta là Hân Duyệt, chàng không nhớ rõ Duyệt Duyệt sao?”

Nàng rơi lệ đầy mặt, ôm cổ hắn muốn lay hắn tỉnh.

Tề Vân Đình trong mắt tràn đầy nghi hoặc: “Nàng...... Thật là thê tử của ta sao, ta sao lại có thê tử dã man như vậy?”

Ta khinh, đúng là không thể nhẫn nhục được nữa.

Hân Duyệt rốt cuộc chịu không nổi thái độ lạnh lùng như băng của hắn, hung hăng dùng tay áo lau nước mắt, kéo Ý nhi và Phong nhi xoay người bước đi.

“Đồ không có lương tâm, hắn cũng không còn nhớ chúng ta nữa, đi, mẹ đi tìm cha dượng cho các con.”

Hân Duyệt bước xuống bậc thềm quay đầu lại nhìn, hắn vẫn là bộ dạng vân đạm phong khinh, như việc không liên quan tới mình, có vẻ không thể thừa nhận nữ tử sắp rời đi này lại là thê tử của mình.

Tề Hưng, má Ngô, Tiểu Nghiên đều đuổi theo khuyên bảo, nhưng mà ai cũng không lay động được Hân Duyệt.

Hân Duyệt đột nhiên chạy về, nhào vào trong lòng hắn, hai tay gắt gao ôm hông hắn: “Ta mới không đi đâu, kinh thành nơi nơi là mỹ nữ, ta đi rồi, chàng tùy tiện quơ tay cũng đủ cho chàng làm ấm chăn. Hừ! Ta sẽ không cho chàng có cơ hội làm Trần Thế Mỹ* đâu.” (*ai coi Bao Thanh Thiên chắc biết Trần Thế Mỹ, ai không biết vui lòng liên hệ google ca ca nha)

Phía sau khóm hoa mẫu đơn diễm lệ nhất, một đôi mắt ưng lạnh lùng nhìn chăm chú vào.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Duyệt Duyệt giống như thông minh hơn rồi


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Bach thao, SầmPhuNhân, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.