Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Bảo bối - Neleta

 
Có bài mới 13.12.2014, 19:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5388 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 63:

“Vô Nguyệt bảo bối, ta cho hắn đi rồi, ngươi có phải nên buông kiếm xuống hay không?”


Lam Vô Nguyệt lui về sau hai bước, dựa vào thân cây, thở hổn hển mấy hơi nói: “Phan Linh Tước, ngươi cùng Lâm Thịnh Chi cấu kết với nhau làm việc ác, cùng kẻ thù Nhiếp gia cá mè một lứa, ngươi cảm thấy ta sẽ đáp ứng ngươi sao?”

Phan Linh Tước ánh mắt thay đổi: “Vô Nguyệt bảo bối, ngươi đang chọc giận ta sao? Là ai từng một kiếm suýt nữa giết ta?”

“Đó là ngươi đáng chết!” Lam Vô Nguyệt mắt mạo lửa giận, “Cho dù nam nhân khắp thiên hạ đều muốn lên giường của ngươi, cũng không bao gồm Lam Vô Nguyệt ta, Lam Vô Nguyệt ta không có sở thích long dương (Bl *v*b).”

“Vậy thật sự là tiếc nuối, ta đối với Vô Nguyệt bảo bối là tâm tâm niệm niệm, trắng đêm khó ngủ nha.” Phan Linh Tước si ngốc nở nụ cười, “Vô Nguyệt bảo bối, ngươi không cần thích, ta tin tưởng sau khi cùng ta hoan hảo vài lần ngươi liền rời không được ta .”

“Phi! Ghê tởm!”

“Ha ha ha, vô Nguyệt bảo bối, ghê tởm sao? Ta lại một chút đều không biết.” tiếng cười của Phan Linh Tước mạnh mẽ dừng lại, ngay sau đó, gã không hề báo động trước hướng Lam Vô Nguyệt phi thân tới.

“Bính!”

Đại thụ phía sau Lam Vô Nguyệt xuất hiện một cái hố, Lam Vô Nguyệt vẫn đề phòng Phan Linh Tước kịp thời né tránh . Trên mặt đất lăn hai cái, Lam Vô Nguyệt một kiếm vung ra, Phan Linh Tước nghiêng đầu tránh đi, y nhân cơ hội lấy ra độc dược trong lòng.

“Vô Nguyệt bảo bối, ngươi đã không thích, ta đây chỉ có thể dùng sức mạnh .” Phan Linh Tước không tính tiếp tục thương hương tiếc ngọc , chẳng sợ phế đi tứ chi Lam Vô Nguyệt, chỉ cần y còn một hơi có thể làm cho gã hưởng thụ là được.

“Ta không thích, ngươi dùng sức mạnh cũng vô dụng.”

Lời nói vừa hạ xuống, bóng dáng Phan Linh Tước đã ở trước mặt, Lam Vô Nguyệt vẫy tay rải ra độc phấn.

Lâm Thịnh Chi ở một bên xem kịch vui sắc mặt đại biến, bên kia Phan Linh Tước kêu thảm một tiếng bưng kín mắt.

“A a a! ! Lam Vô Nguyệt!”

“Vẫn là giết y đi.”

Lâm Thịnh Chi ra tay .

“Ta phải giết chết y! Ta phải giết chết y!”

Cố gắng sát mắt, Phan Linh Tước ôm đầu lăn lộn trên mặt đất.

“Hô hô! !”

Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, ngay trong nháy mắt song chưởng Lâm Thịnh Chi gặp phải Lam Vô Nguyệt, hai tiểu quái vật không biết từ nơi nào nhảy ra, hướng tới sau ót và sau lưng Lâm Thịnh Chi cho hai vuốt.

“Bính bính ”

“Hô!”

“A Đột!”

Công phu của Lâm Thịnh Chi hiển nhiên so với Phan Linh Tước cao hơn rất nhiều, hắn đã trúng hai trảo, nhưng A Đột cũng bị hắn đá trúng .

“A Đột!”

Bổ nhào vào trên người hai A Đột, Lam Vô Nguyệt đem cái chai còn thừa độc dược dùng sức rắc về phía Lâm Thịnh Chi.

“Bắt bọn họ!”

Đám nanh vuốt của Lâm Thịnh Chi cùng Phan Linh Tước đồng loạt ùa lên.

“Không được tổn thương Tam đệ ta! Nha a a a a! ! !”

“Lam huynh đệ,Chuđại ca đến đây!”

Một cây cự mộc huy đến đánh bay mấy người. Chu đại ca vốn hẳn là rời đi thế nhưng lại quay trở về, A Đột bị đá trúng phun ra mấy ngụm huyết, lại một lần nữa cao cao nhảy lên.

“Hô hô! !”

“Lam huynh đệ! Chúng ta đến đây!”

Cùng với tiếng vó ngựa mà đến là một đám tên nhọn, Lâm Thịnh Chi thoải mái né tránh, mà người của Tước trang cùng Lâm phủ lại đều trúng tên ngã xuống. Nắm lên Phan Linh Tước bị độc hư mắt, Lâm Thịnh Chi đem gã quăng đến một bên, phi thân hướng những người đó mà đi.

“Các đại ca cẩn thận! Công phu của hắn thực tà môn!”

Bột phấn sái ra, dù là ngươi có công phu lợi hại cũng sợ độc. Người đến không phải ai khác, đúng là bốn đồ đệ Trang Đông Dương của Phàm Cốt, bọn họ cuối cùng đã ở thời điểm nguy cấp nhất tìm được Lam Vô Nguyệt.

Lâm Thịnh Chi đúng lúc bế khí, nhưng vẫn là hút vào một chút độc phấn. Bên kia Phan Linh Tước đang kêu thảm thiết, mọi người trong Đô Môn bảo là hảo thủ cưỡi ngựa, thủ hạ hai người bọn họ đã gần như chết không sai biệt lắm . Cỗ khí bạo ngược trong thân thể Lâm Thịnh Chi càng ngày càng thịnh, hắn quát to một tiếng, đánh văng ra hai A Đột vừa nhảy lên trên lưng hắn, mũi chân đá lên thanh kiếm ở một bên, huyết thủy phun trào.

“A Đột! Không cần lên nữa!”

Lam Vô Nguyệt chật vật đi đến trước mặt A Đột bị thương, kéo xuống tay áo phải của mình rất nhanh bao lấy bả vai bị thương của A Đột.

“Hô hô hô! !”

Đôi mắt trồi ra của A Đột hồng đến đáng sợ.

“Tránh đi Lâm Thịnh Chi! Dụng độc! Các ngươi đánh không lại hắn!”

Lam Vô Nguyệt bị trọng thương không thể vận công, y gấp đến độ hô to.

“Không cần cùng hắn ngay mặt giao thủ!”

Trang Đông Dương đồng dạng bị thương cũng hô to.

“Hô hô hô!”

Hai A Đột càng bị áp chế lại càng hăng, nghĩ tẫn biện pháp tới gần Lâm Thịnh Chi, móng vuốt bọn họ có độc, bị nắm một chút liền da thịt cháy đau. Sau ót cùng lưng Lâm Thịnh Chi chảy ra huyết tanh hôi, nhưng hắn cứ như là thân bị tà ma nhập trúng, thần sắc càng ngày càng dữ tợn đáng sợ. Chỉ chốc lát sau, Trang Đông Dương cùng thủ hạ liền hoàn toàn rơi vào hạ phong.

“Lam Vô Nguyệt! Ta phải giết chết ngươi! Ta phải giết chết ngươi!”

Bên kia, Phan Linh Tước cũng điên rồi, đầu tóc của gã tán loạn, ánh mắt chảy ra máu loãng đen. Gió ồ ồ thổi bay, Phan Linh Tước nghe thanh âm liền vọt vào nơi có người, chẳng phân biệt được địch ta bắt đầu công kích. Người của Đô Môn bảo tiến đến rất nhanh đều treo sắc (bị thương), rất nhiều người còn bị trọng thương.

“Nhị ca! Trang đại ca, Chu đại ca! Các ngươi đi mau!”

“Muốn đi cùng nhau đi!”

Trang Đông Dương miễn cưỡng đỡ một kích của Lâm Thịnh Chi. Diệp Địch hoàn toàn dựa vào cậy mạnh đến tiến công ngăn cản.

“A a a! !”

Lại có tiếng vó ngựa truyền đến, một tiếng kêu nhu nhuyễn mang theo nức nở làm nước mắt Lam Vô Nguyệt thiếu chút nữa trào ra, hài tử ngốc này! Diệp Địch huy động đầu gỗ quay đầu: “Cục cưng!”

Lâm Thịnh Chi một phen kháp ở cổ Trang Đông Dương đang muốn dùng sức, chợt thấy được người trên lưng ngựa, mâu quang đại thịnh (mắt tỏa sáng), thật sự là đến không uổng công phu! Buông tay ra, hắn đề kiếm phi thân nhảy tới.

“Tiểu Bảo! Chạy a! Không cần lại đây!” Lam Vô Nguyệt cố gắng muốn đứng lên.

“Cục cưng! Chạy mau!” Diệp Địch bỏ lại đầu gỗ vọt qua.

“Tiểu Bảo? Tiểu Bảo! Đừng tới đây!” Trang Đông Dương lên ngựa.

“Hô hô hô!” A Đột đã đứng không nổi lại đứng lên.

Hai tay bị bẻ gãy ngón nắm chặt dây cương, Tiểu Bảo ghé vào lưng ngựa trong mắt chỉ có Hảo ca ca và Mỹ nhân ca ca. Một đạo nhân ảnh bay qua đỉnh đầu của cậu, hướng về cậu vươn tay.

“Chi chi chi!”

Hung hăng cắn cái tay kia, tiểu Bối bắt tay mở ra dược bình dùng sức huy ra ngoài, độc phấn văng lên mặt Lâm Thịnh Chi, hắn vẫy tay tung một chưởng. Ngay lúc chỉ mành treo chuông, một cánh tay đem tiểu Bối mò lại đây, thay nó trúng một chưởng kia. Đầu Tiểu Bối miễn được vận rủi bị chụp vỡ, nhưng xương bả vai Tiểu Bảo lại nát. Bất quá Lâm Thịnh Chi cũng bởi vì trúng độc mà ngã ở trên đất.

Cắn răng, đem thống khổ cùng huyết thủy cường ngạnh nuốt xuống, Tiểu Bảo dùng hai chân còn chưa có dài hẳn của cậu liều mạng kẹp bụng ngựa. Con ngựa đi tới trước mặt Diệp Địch, cậu vươn một bàn tay, Diệp Địch bắt lấy cương nhảy lên ngựa.

“Cục cưng, cục cưng!”

Tiểu Bảo không ra tiếng, vẫn là kẹp chặt bụng ngựa, nắm chặt dây cương, con ngựa lại rất nhanh đi tới trước mặt Lam Vô Nguyệt, Tiểu Bảo lại vươn tay. Lam Vô Nguyệt nước mắt bừng lên, y cắn răng bắt lấy dây cương, dùng hết một hơi cuối cùng lên ngựa.

“Đi!”

Từ trong tay Tiểu Bảo cầm qua cương ngựa, Lam Vô Nguyệt hướng tới những người khác đang ngốc lăng ở nơi đó hô to một tiếng, tiếng kêu này làm bừng tỉnh bọn họ. Bọn họ đều thấy được Tiểu Bảo bị Lâm Thịnh Chi đánh một chưởng, đều thấy được khóe miệng Tiểu Bảo chậm rãi chảy xuống huyết thủy, đều thấy được mặt trái nguyên bản trắng nõn của cậu sau khi trúng một chưởng kia đã biến thành xanh tím.

Lâm Thịnh Chi lấy ra giải độc hoàn tùy thân mang theo vội vàng ăn một viên, ngồi xếp bằng dưới đất bức độc. Tiếng vó ngựa đi xa, mọi người chạy trốn. Một nén nhang sau, Lâm Thịnh Chi mở to mắt, phi thân đuổi theo.

“Ai cũng đừng hòng chạy!”

“Lam Vô Nguyệt, ta phải giết chết ngươi!”

Mơ mơ hồ hồ có thể nhìn thấy Phan Linh Tước cũng đuổi theo qua.

Tiếng vó ngựa ở trong đêm yên tĩnh khiến lòng người hết sức run sợ, Trang Đông Dương quay đầu nhìn lên, sắc mặt kinh hãi: “Bọn họ đuổi tới!” Chẳng lẽ độc đối với bọn họ vô dụng sao? Dùng sức quật ngựa, nhưng bóng dáng Lâm Thịnh Chi cùng Phan Linh Tước vẫn là càng ngày càng gần. Mấy vị Đô Môn bảo bị đánh xuống ngựa, Trang Đông Dương đã trúng một chưởng.

“Muốn chạy? Không dễ dàng như vậy!” Lâm Thịnh Chi vươn tay thẳng về phía ngực Diệp Địch.

“Lam Vô Nguyệt! Lam Vô Nguyệt!” Phan Linh Tước từ phía sau đuổi kịp.

“Ông…”

Một con bạch phong mập mạp dừng ở trên đầu Lâm Thịnh Chi, trên lưng bạch phong là một con hắc phong. Lâm Thịnh Chi chỉ cảm thấy da đầu một trận đau đớn, hắn thu hồi tay hướng tới trên đầu tung một chưởng, bạch phong lập tức bay lên. Lâm Thịnh Chi tức giận, cao cao nhảy lên đi bắt bạch phong, một đạo chưởng phong từ phía sau đánh úp lại, hắn vội vàng thu tay lắc mình tránh đi.

“Di? !”

Người ra tay kinh ngạc nhìn bàn tay mình không đánh trúng, tiếp đó nhìn về phía Lâm Thịnh Chi. Lâm Thịnh Chi vừa thấy người nọ, hai mắt híp lại, người này công phu rất mạnh! Bất thình lình dị biến làm đám người Lam Vô Nguyệt ngừng lại, vừa thấy bạch phong, trong lòng Lam Vô Nguyệt cùng Trang Đông Dương tư vị gì đều có.

“Này , ta nói, ngươi luyện có phải Hải phách chân kinh hay không? Ta vừa rồi ở rất xa nhìn thấy chiêu thức của ngươi rất giống nha.” Lão giả đầu đầy tóc bạc râu bạc hỏi.

Lâm Thịnh Chi sắc mặt đại biến, người này sao lại biết Hải phách chân kinh?! Lam Vô Nguyệt cùng Trang Đông Dương cũng là sắc mặt đại biến, khó trách Lâm Thịnh Chi công phu tà môn như vậy!

“Lam Vô Nguyệt, ta phải giết chết ngươi!”

Phan Linh Tước lúc này cũng đuổi theo, lão giả mặt nhăn mày nhíu, thân hình bỗng chốc ở trước mắt mọi người biến mất, chờ đến khi lão xuất hiện, thân thể Phan Linh Tước đã dừng ở ngoài mấy trượng . Ói ra mấy ngụm huyết, Phan Linh Tước hôn mê.

Một lần nữa đi vào trước mặt Lâm Thịnh Chi, lão giả chậc chậc lưỡi: “Tuổi còn trẻ sao có thể nói ra lời thô bỉ như vậy? Lão nhân ta cũng chỉ dám ngẫm ở trong lòng. Kia cũng là tán tỉnh, làm sao có thể nói ác độc như thế.” Sau đó lão lại đối Lâm Thịnh Chi nói: “Này , ta nói, nghe lão nhân gia ta khuyên một câu, ngươi nha, nhanh phế thân công phu này đi, công phu này không thể luyện. Người kia cũng vậy, hắn cũng luyện công phu này, bất quá luyện được không sâu, không nghiêm trọng bằng ngươi.”

“Ngươi là ai!”

Song chưởng Lâm Thịnh Chi âm thầm vận công.

“Ta là ai?” Lão giả râu bạc vuốt vuốt râu, “Ta là ai không thể nói cho ngươi đầu tiên. Bất quá ta…”

“Tiểu Bảo!”

Tiếng kêu của Lam Vô Nguyệt đánh gãy lão giả, lão giả hướng bên kia nhìn lại, Lâm Thịnh Chi nhân cơ hội xuất chưởng.

“Ai u!”

Lão giả bị đánh trúng cánh tay đau hô một tiếng, cước bộ cực nhanh lóe qua công kích của Lâm Thịnh Chi, miệng mắng: “Oa nhi ngươi quá tâm thuật bất chính, sao có thể đánh lén lão nhân gia?”

“Ngươi cũng đánh lén ta .”

“Ta là lão nhân gia, đương nhiên có thể đánh lén ngươi.” (sư phụ = =b)

Lão giả râu bạc cũng không ra tay, chỉ là tránh né. Cước bộ của lão cực nhanh, Lâm Thịnh Chi căn bản đánh không tới lão. Hắn thất kinh bởi công phu lão giả, liếc mắt nhìn Phan Linh Tước đang hôn mê ở xa xa một cái, Lâm Thịnh Chi nhìn nhìn trái phải, không được, phải nhanh chóng rời đi, tình cảnh của hắn phi thường nguy hiểm. Đầu óc vòng vo chuyển, hắn đánh ra một cái hư chiêu lừa gạt lão giả, sau đó phi thân nhảy lên một con ngựa, vọt tới bên người Phan Linh Tước nắm lên gã, chạy thoát.

Trang Đông Dương gấp gáp kêu: “Lão nhân gia, mau bắt lấy hắn, không thể cho bọn họ chạy!”

Lão giả lắc đầu, thở dài: “Hắn luyện Hải phách chân kinh, bắt không được . Để cho hắn chạy đi, dù sao hắn luyện công phu kia cũng sẽ không có kết cục tốt . Còn có, lão nhân gia là các ngươi kêu sao? Gọi ca ca!” (câu này quen = =b)

“Tiểu Bảo! Tiểu Bảo! Ngươi tỉnh tỉnh! Tỉnh tỉnh! Đừng dọa ca ca! Đừng dọa ca ca!”

“Cục cưng! Cục cưng! Ô… Cục cưng…”

“A! Tiểu Bảo!”

Trang Đông Dương giật mình, rốt cuộc bất chấp Lâm Thịnh Chi đang chạy trốn, hắn giục ngựa đi qua, chỉ thấy miệng Tiểu Bảo đầy huyết ngã vào trong lòng Diệp Địch, dưới chân hắn mềm nhũn, thiếu chút nữa từ trên lưng ngựa ngã xuống.

“Mau theo ta đi, chúng ta đi tìm sư phó!”

Trang Đông Dương hoả tốc hạ lệnh.

Lão giả nhìn nhìn tên này, nhìn nhìn lại tên kia, nhịn không được hỏi: “Các ngươi nhận được Cốc Phàm? Bạch phong này là hắn nuôi sao? Ta theo bạch phong này một đường lại đây, gặp được hai tiểu quái vật kia, bọn họ đem ta dẫn theo lại đây.”

“…”

Lam Vô Nguyệt cảm thấy chấn động, ngẩng đầu lên: “Ngươi, là ai?”

Lão giả vẫn là câu kia: “Ta không thể nói cho người khác đầu tiên, chỉ có thể nói cho hắn.”

Môi Lam Vô Nguyệt phát run: “Ngài, ngài nói , là Phàm Cốt?”

“Phàm Cốt?” Lão giả ánh mắt trừng lớn, “A a, Phàm Cốt? Hắn nói hắn gọi Phàm Cốt? Cốc Phàm, phàm Cốc, ha ha ha, thực có khả năng, rất có khả năng, rất có khả năng ! Ha ha ha, ha ha, ta có thể tìm được hắn !”

Nước mắt Lam Vô Nguyệt không ngăn được rơi xuống: “Đó là, sư phó, của chúng ta.”

“…” Tiếng cười dừng lại.

“Cầu ngài, van cầu ngài, cứu cứu Tiểu Bảo, cứu cứu Tiểu Bảo…”

Lam Vô Nguyệt phóng xuống ngựa quỳ xuống. Diệp Địch đã muốn choáng váng, hắn ngơ ngác nhìn Tiểu Bảo đã cơ hồ không còn hơi thở, thấp giọng ngây ngô cười: “Cục cưng, cục cưng, chúng ta về nhà, về nhà ngủ ngủ.”

Vui sướng trên mặt Lão giả lập tức biến thành ngưng trọng, bước nhanh đi đến bên ngựa, vừa thấy bộ dáng Tiểu Bảo, lạo vươn tay nắm lấy cổ tay cậu. Diệp Địch điên rồi, bắt lấy cánh tay Tiểu Bảo hô to: “Không cho chạm vào cục cưng của ta!”

“Nhị ca!” Lam Vô Nguyệt bắt lấy tay nhị ca.

Lão giả không để ý tới hắn, tự cố tự xem xét tình huống Tiểu Bảo, mi tâm càng ngày càng nhíu, nói: “Đem nó ôm xuống dưới, mau!”

Lam Vô Nguyệt mở ra tay nhị ca, Trang Đông Dương đem Tiểu Bảo từ trong lòng Diệp Địch bế xuống dưới.

“A a a, cục cưng! Cục cưng! Không cần giành cục cưng của ta!”

Diệp Địch thét chói tai muốn đi đoạt lại Tiểu Bảo bỗng chốc thanh âm im bặt, mềm nhũn nằm ở trên lưng ngựa, lão giả trực tiếp nhảy lên cho phía sau gáy hắn một cú, đem hắn đánh hôn mê.

Ôm qua Tiểu Bảo, lão giả một tay dán lên sau tim cậu, một tay cầm cổ tay Tiểu Bảo, Lam Vô Nguyệt cùng Trang Đông Dương quỳ trên mặt đất, kích động nhìn lão. Lão giả nhắm mắt lại, dùng nội lực đến điều dưỡng nội tức Tiểu Bảo bị một chưởng của Lâm Thịnh Chi đả thương, qua một lát, lão mở to mắt, trong mắt là nghi hoặc.

“Oa nhi này nội tức rất quái lạ nha.”

“Lão nhân gia, ngài nhất định phải cứu đệ đệ của ta, sư phụ ta yêu thương nhất nó.” Lam Vô Nguyệt thanh âm phát run, căn bản đã quên y cũng bị trọng thương.

“Cái gì lão nhân gia, đã nói cới các ngươi kêu ta ca ca.” Lão giả trừng mắt nhìn Lam Vô Nguyệt một cái, cúi đầu nhìn về phía Tiểu Bảo, “Là đệ tử hắn yêu thương nhất nha, ta đây nhất định sẽ cứu nó.”

Lão giả ngẩng đầu nhìn con ưng trên đỉnh đầu, nói: “Nơi này không an toàn, các ngươi tìm mấy nhánh cây thô chút đến, oa nhi này bị nát bả vai, trước bao lên. Yên tâm, oa nhi này mệnh lớn, không dễ dàng chết như vậy, chỉ là thổ huyết thôi ! Người còn chút hơi. Trước tìm nơi an toàn, ta lại chậm rãi chữa thương cho nó.”

“Lão nhân, vị đại ca này, cảm tạ ngài.” Lam Vô Nguyệt ở trước lúc đối phương thổi râu liền rất nhanh sửa miệng. Trang Đông Dương lập tức mang vài tên thủ hạ bị thương nhẹ đi tìm nhánh cây thích hợp.

Thời tiết mùa đông, cây khô trong rừng rất nhiều, Trang Đông Dương rất nhanh đã trở lại. Đem nhánh cây đưa cho lão giả, hắn nói: “Vị đại ca này, con ưng kia là của Tước trang, có nó ở đây, người của Tước trang có thể tìm được chúng ta.”

Lão giả hai tay cực kỳ thuần thục băng bó cho Tiểu Bảo, vẻ mặt thoải mái nói: “Nó có lợi hại cũng bất quá là con súc sinh, cũng phải nghe mệnh lệnh người ta làm việc. Đi thôi, nơi này vừa vặn cách một chỗ ở cũ của ta rất gần, ta mang bọn ngươi đi qua. Bọn họ cho dù tìm thấy cũng vào không được.”

Tuyệt xử phùng sinh (tìm được đường sống trong kẽ hở) có lẽ chính là loại cảm giác này đi, Lam Vô Nguyệt cắn chặt răng, nước mắt không tiếng động rơi xuống.

>>Hết chương 63<<



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Lãnh Khả Vũ
Có bài mới 13.12.2014, 19:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5388 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 64:


Đến hừng đông, đoàn người Lam Vô Nguyệt cùng Trang Đông Dương đến chỗ ở cũ theo như lời lão giả, bọn họ lúc này thực sự sửng sốt. Chỗ ở cũ kia bất quá là một đống tảng đá chôn lên khe núi. Theo lão giả tha nhất vòng lớn, bọn họ theo lưng núi chui vào một cái khe hở người bình thường căn bản phát hiện không được. Ngựa vào không được, lão giả chỉ phương hướng cho Trang Đông Dương, Trang Đông Dương cùng các thủ hạ bị thương không nặng đem ngựa giấu ở trong sơn động bên kia.

Khe núi rất sâu, ở bên trong vòng vo nửa ngày lão giả mới ngừng lại, nói: “Nơi này không có gì, chỉ là đá nhiều, các ngươi tùy tiện tìm nơi ngồi, ta chữa thương cho oa nhi này.”

Trang Đông Dương đõ Lam Vô Nguyệt tìm một khối đá tương đối bằng phẳng, dựa vào ngồi xuống. Chu đại ca cõng hai A Đột bị thương khá nặng đi đến phiến đá phủ kín cỏ, đem bọn họ buông, tiểu Bối lấy túi da dê còn có một nửa nước nhảy đến trước mặt A Đột, uy bọn họ uống nước. Còn có hai người đem Diệp Địch bị đánh choáng váng đặt ở giữa hai tảng đá, những người khác đều tìm nơi ngồi xuống nghỉ tạm, điều tức băng bó.

Lam Vô Nguyệt ô ngực càng không ngừng ho khan, nhìn quanh bốn phía, y thầm giật mình. Phía trên, mấy khối đại thạch đem chỗ khe núi này che thực nghiêm kín, chung quanh phân tán các loại dụng cụ, oa bát biều bồn (chén bát chậu) mọi thứ không thiếu. Có thể nói, thứ cuộc sống nên có đều có, tuy rằng đơn sơ chút, nhưng bố trí lại giống như nhà. Bất quá mọi nơi đều rơi xuống một tầng bụi đất thật dày, thoạt nhìn có rất lâu không có trụ qua, khó trách nói là “Chỗ ở cũ” .

Bên này, khi lão giả cởi bỏ y phục Tiểu Bảo, sắc mặt của lão thoáng trầm xuống. Tỉ mỉ kiểm tra vết thương Tiểu Bảo, lão lại phát hiện vết thương nơi xương tay cùng hai chân Tiểu Bảo, mi tâm đều nhíu lên. Thủ hạ Trang Đông Dương điểm lên năm sáu đống lửa, khe núi nhất thời ấm áp lên. Lão giả đem Tiểu Bảo ôm đến một chỗ đống lửa, cởi y phục của y, lấy xuống nhánh cây đã gẫy trên đùi, cẩn thận ở trên hai chân Tiểu Bảo nhẹ ấn.

Lam Vô Nguyệt lúc này mở miệng: “Này đều là Phan Linh Tước làm. Tiểu Bảo bất quá là một hài tử, gã lại hạ thủ độc như thế.”Taylão giả thoáng dừng, hỏi: “Là người nào?”

“Tên bị ngài đánh choáng váng.”

Lão giả không tiếp tục hé răng, chuyên tâm kiểm tra vết thương Tiểu Bảo. Đợi hắn toàn bộ kiểm tra xong, lão một lần nữa cố định tấm ván gỗ cho Tiểu Bảo, sau đó mặc vào y phục cho nó.

“Oa nhi này cần dược, ta đi ra xem, các ngươi không cần đi ra ngoài. Con ưng kia tìm không thấy nơi này . Ta đã thật lâu chưa trở lại, còn phải thuận đường mua chút thức ăn.”

“Vị đại ca này, ta cùng đi với ngươi.”

Lão hữu của sư phó, Trang Đông Dương rất là tôn kính. Lão giả lắc đầu: “Các ngươi theo ta ngược lại liên lụy, ta rất nhanh sẽ trở về.”

Ngẫm lại quả thật như thế, Trang Đông Dương vươn tay lấy ra một thỏi bạc đứng dậy đi đến trước mặt lão giả, hai tay đưa ra ngoài: “Vậy phiền toái vị đại ca này.”

“Ta họ Tiêu.”

“Phiền toái Tiêu đại ca .”

Lão giả cũng không chối từ, lấy qua bạc ném vào trong lòng, bước đi. Trước khi đi lão dặn dò không nên động vào Tiểu Bảo, hết thảy chờ lão trở về rồi nói sau.

Sau khi lão giả rời đi, Trang Đông Dương đi vào bên người Tiểu Bảo, thấy vị tiểu sư đệ mà sư phó thương yêu nhất này. Không nghĩ tới bọn họ lần đầu tiên gặp mặt lại là dưới tình huống như vậy. Vừa rồi chỉ lo chạy trối chết, không có xem cẩn thận , hiện tại nhìn một cái, trừ bỏ trên mặt có một nửa đen ra, cho dù bị trọng thương như thế cũng có thể nhìn ra là một oa nhi vừa ngoan lại xinh đẹp, khó trách sư phó thích . Ngẫm lại hài tử này trước đó không muốn sống hướng lại đây, sau lưng Trang Đông Dương một trận phát lạnh.

Lam Vô Nguyệt chống đỡ thân mình cũng na lại đây, y cúi đầu hôn lên gương mặt trắng bệch của Tiểu Bảo, hốc mắt ướt át. Trang Đông Dương có đầy bụng vấn đề muốn hỏi, nhưng loại thời điểm này, tựa hồ cũng không thích hợp. Bốn phía không khí ngưng trọng, Trang Đông Dương ngồi xuống, thở hắt ra, nói: “Ta cùng sư phó có hơn mười năm không gặp , sư phó một chút cũng chưa thay đổi.”

Biết Trang Đông Dương là muốn trò chuyện, mở rộng lòng của y, Lam Vô Nguyệt na đến bên người hắn, dựa vào một tảng đá, hỏi: “Sư phó mười năm trước râu tóc đã trắng?”

Trang Đông Dương nói: “Lúc đại sư huynh cùng nhị sư huynh nhìn thấy sư phó, sư phó râu tóc còn chưa có trắng ni. Sau đó cũng không biết là có phải sư phó càng ngày càng có tiên khí hay không, thời điểm tam sư huynh gặp được sư phó thì tóc râu sư phó đã hoàn toàn trắng. Bất quá chúng ta cũng không biết niên kỉ sư phó, sư phó không thích nhất người khác hỏi hắn chuyện này .”

Lam Vô Nguyệt giật nhẹ khóe miệng, miễn cưỡng cười cười. Y nghĩ đến tình cảnh lúc y nhìn thấy sư phó, nhẹ nhàng cầm ngón tay rõ ràng dị thường của Tiểu Bảo, Lam Vô Nguyệt nhịn không được hít sâu.

Trang Đông Dương nhìn Lam Vô Nguyệt, tiếp tục nói: “Ta và các ngươi giống nhau, cũng là vì cứu đại ca của ta, mới may mắn gặp được sư phó.” Lam Vô Nguyệt không có đáp lời, Trang Đông Dương dừng một chút nói: “Ta cảm thấy Tiểu Bảo cùng Lâm Thịnh Chi một chút cũng không giống, mặc kệ là bộ dáng hay là tính tình. Lâm Thịnh Chi tâm ngoan thủ lạt, dối trá giả dối, nhưng Tiểu Bảo lại hoàn toàn tương phản. Cũng là bởi vì như vậy, sư phó mới có thể thích nó như vậy đi.”

Lam Vô Nguyệt chậm rãi gật gật đầu, một giọt nước mắt không nhịn được rơi xuống.

“Lúc ta thấy nó, nó đang mang đại ca của ta chạy trối chết, trên đường gặp kiếp phỉ. Kiếp phỉ muốn bạc, nó giấu ở chăn cũng không lấy ra, suýt nữa bị kiếp phỉ vũ nhục . Bạc này, nó là muốn lưu lại cho đại ca của ta xem bệnh. Có thức ăn ngon, nó cũng cho đại ca của ta ăn trước, bản thân liền liếm liếm bát không. Ngu ngốc , cho tới bây giờ cũng sẽ không nghĩ cho mình trước hết, gặp ai cũng đều kêu ca ca.”

Cởi bỏ áo bông dính máu, Lam Vô Nguyệt phủ ở trên người Tiểu Bảo,y lau mặt: “Hài tử này, chúng ta nếu không thương nó, thiên lôi sẽ đánh xuống.”

Trang Đông Dương vỗ nhẹ vai Lam Vô Nguyệt: “Sư phó bọn họ xuất cốc , ta nghĩ không tới vài ngày A Đột có thể mang sư phó tìm được chúng ta. Có sư phó ở đây, Tiểu Bảo sẽ tốt.”

“Sư phó xuất cốc ?” Lam Vô Nguyệt vừa nghe sửng sốt.

Trang Đông Dương nói: “Sư phó vừa nghe nói Tiểu Bảo bị trọng thương, liền mang A Mao cùng Nhiếp huynh đệ ra cốc . A Mao cùng Nhiếp huynh đệ hành động không tiện, cho nên bọn họ ở trên đường chậm chút. Bất quá có A Đột cùng bạch phong, sư phó nhất định sẽ tìm được chúng ta. Ta coi nơi này là nơi ẩn thân tốt, Phan Linh Tước bị ngươi độc bị thương mắt, phỏng chừng nhiều ngày cũng không đi ra ngoài tìm chúng ta; Lâm Thịnh Chi kiêng kị Tiêu đại ca, cũng sẽ không lập tức phái người tiến đến, chúng ta tạm thời an toàn .”

“Hy vọng như thế.” Lam Vô Nguyệt đem tay Tiểu Bảo bỏ vào trong xiêm y, “Tiểu Bảo bị thương quá nặng , trước đó đại phu đã nói không nên hoạt động, chính là Phan Linh Tước cùng Lâm Thịnh Chi làm quá chặt, chúng ta không thể không mang nó trốn.”

Trang Đông Dương nói: “Ta thấy Tiêu đại ca này cùng sư phó giống nhau, không phải người bình thường, yên tâm đi.”

Lam Vô Nguyệt gật gật đầu.

Không đến một canh giờ, lão giả đã trở lại, mua trở về rất nhiều thứ, có dược, có thức ăn, còn có bốn con gà nướng phì phì. Lão cầm một con, đem ba con còn lại quăng cho những người khác. Đừng nhìn lão tuổi tựa hồ rất lớn, thế nhưng khẩu vị kia dù là Lam Vô Nguyệt cùng Trang Đông Dương đều so ra kém hơn. Chân gà trên tay bọn họ còn chưa có ăn xong, con gà trong tay lão giả đã bị lão cắn đi hơn phân nửa.

Ăn xong gà, lão giả rửa tay lẫn mặt, muốn đi nấu dược . Dường như là ngửi thấy được gà mùi, Diệp Địch đang trong hôn mê ý thức dần dần hấp lại. Hắn chậm rãi mở to mắt, lọt vào trong tầm mắt chính là một khối núi đá thật to, hắn theo bản năng kêu: “Cục cưng…”

“Nhị ca.” Lam Vô Nguyệt nâng dậy nhị ca.

Diệp Địch quay đầu nhìn về phía hắn, nghi hoặc xoa xoa cổ: “Vô nguyệt, của ta cổ sao vậy như thế đau? Ngươi đánh ta ?”

“Nhị ca, nhĩ hảo chút sao?”

Tả hữu động động, Diệp Địch mặt nhăn mi: “Ta không sao, chính là cổ đau.” Trong đầu nhanh tiếp theo hiện lên vài cái hình ảnh, Diệp Địch thủ dừng lại, sắc mặt nháy mắt trở nên trắng bệch. Hắn cầm trụ Lam Vô Nguyệt vội hỏi: “Cục cưng đâu! Cục cưng đâu? !”

“Nhị ca, Tiểu Bảo ở đây, hư… Nhỏ giọng chút.” Nói vừa xong, Lam Vô Nguyệt chỉa chỉa phương hướng Tiểu Bảo. Diệp Địch vừa thấy đến Tiểu Bảo lập tức sắp phác qua, bị Lam Vô Nguyệt ôm lấy .

“Vô Nguyệt!”

“Nhị ca, Tiêu đại ca nói, Tiểu Bảo bị thương rất nặng, kêu chúng ta không nên động nó, miễn cho vết thương càng thêm thương.”

“Tiêu đại ca?”

“Chính là vị đại ca cứu chúng ta.” Lam Vô Nguyệt lại chỉa chỉa một phương hướng, Diệp Địch nhìn lại, ánh mắt thoáng chốc trừng lớn, hắn không khỏi nâng tay đè lại sau gáy.

“Nhị ca, mọi người đều bị thương, hơn nữa Tiểu Bảo bị thương nghiêm trọng, nơi này chỉ có Tiêu đại ca, ngươi cùng Trang đại ca biết y thuật, ngươi không thể gấp.” Lam Vô Nguyệt lo lắng nhị ca lại phát bệnh.

“Cục cưng, cục cưng còn sống?” Diệp Địch thanh âm phát run.

Lam Vô Nguyệt buông tay ra: “Còn sống, nhị ca có thể đi nhìn một cái, nhưng đừng ôm nó.”

Diệp Địch lập tức đi đi qua, ghé vào bên người Tiểu Bảo, tay hắn nâng lên không dám hạ xuống, nước mắt từng giọt trên trên cánh môi xanh tím của Tiểu Bảo, hắn vội vàng nhẹ nhàng lau đi.

“Cục cưng, cục cưng…”

“Tiểu tử, ngươi biết y thuật?” đầu kia, Tiêu đại ca ra tiếng. Diệp Địch quay đầu, chợt nghe đối phương nói: “Lại đây, giúp ta phối dược. Ta nấu dược cho oa nhi kia, ngươi tới bôi thuốc cho những người khác.”

Diệp Địch đô đô miệng: “Ta muốn chiếu cố cục cưng.”

“Không nghe lời của ta, ta liền đem ngươi đánh hôn mê ném ra bên ngoài uy chim! Lại đây!”

Diệp Địch đánh cái rùng mình: “Vậy, ta bôi thuốc cho bọn hắn xong, lại tới chiếu cố cục cưng được không?”

“Được được, nhanh lại đây hỗ trợ!”

Diệp Địch na na qua.

Trang Đông Dương lúc này nói: “Tiêu đại ca, ta cũng đến hỗ trợ đi, ta cùng sư phó học qua y.”

“Đến đây đi. Trước đem thương thế của ngươi xử lý , ngươi giúp ta trị thương cho hai quái vật kia, bọn họ bị thương cũng không nhẹ.”

“Hảo a.”

Có thể hỗ trợ đều đi hỗ trợ , không thể hỗ trợ cũng làm chút chuyện chính mình đủ khả năng. Tại khe núi cũng không rộng lắm này, mọi người đều chiếm được một lát an toàn.

Vết thương của Tiểu Bảo không chỉ có nặng, hơn nữa thực phiền toái. Xương đùi và đốt ngón tay còn chưa có dài hảo, cậu liền tự tiện cưỡi ngựa, lại tăng thêm thương thế. Lão giả thừa dịp lúc cậu hôn mê bất tỉnh, uy cho cậu chút thuốc tê, đem xương tay cùng xương đùi sai vị một lần nữa khớp ngay ngắn, Tiểu Bảo chỉ là đau hừ hừ, Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch lại là rơi lệ đầy mặt.

Toàn thân cao thấp đều băng bó cho Tiểu Bảo xong, đôi mày nhíu chặt của lão giả lúc này mới chậm rãi buông ra, bất quá sắc mặt vẫn thật ngưng trọng.”Thương thế của nó ta chỉ có thể làm thế này, y thuật của ta không bằng Cốc Phàm, tốt nhất có thể đem hắn gọi đến.”

Trang Đông Dương lập tức nói: “Sư phụ ta đã ở trên đường , bên người bọn họ có bạch phong cùng A Đột, sẽ tìm được chúng ta.”

Ánh mắt Lão giả nhất thời phiếm ra tinh quang: “Cốt Phàm ở trên đường ?”

“Đúng vậy. Chính là sư phụ ta còn mang hai đồ đệ, hai người kia thân mình không tốt, cho nên đi được chậm chút. A!” Trang Đông Dương quát to một tiếng, ảo não vỗ vỗ đầu, “Ta đã quên! Ta lập tức đem bạch phong phái ra, như vậy sư phụ có thể nhanh hơn tìm được chúng ta !” Cố không giải thích nhiều, Trang Đông Dương hướng A Đột nói: “A Đột, mau gọi bạch phong đi tiếp ứng sư phụ!”

“Hô hô hô…” A Đột hướng tới bạch phong đang ghé trên đỉnh đầu hắn kêu vài tiếng, bạch phong huy động cánh, chậm rãi bay lên. Hắc phong vẫn ngồi xổm trên lưng nó cũng nổi lên cánh, theo nó chậm rãi bay đi .

“Chi chi chi! !” Tiểu Bối vung quyền, chạy. Tựa hồ không thể đợi được lúc muốn đi tìm sư phó giải oan.

“Hắn muốn tới? Hắn muốn tới ?” Lão giả kích động có chút chân tay luống cuống, lại là sờ đầu, lại là sờ râu.

“Tiêu đại ca, ngài cùng sư phó của ta…” Trang Đông Dương nhịn không được hỏi.

Lão giả trừng mắt: “Đã nói người đầu tiên ta muốn nói cho là hắn! Không được hỏi nhiều!”

“Thực xin lỗi, ta lắm miệng .” Trang Đông Dương nhanh chóng xin lỗi, tiếp theo lại hỏi: “Tiêu đại ca, Lâm Thịnh Chi luyện quả thật là Hải phách chân kinh sao?”

Lời này vừa hỏi, tất cả mọi người ở bên trong bao gồm Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch đều nhìn qua, Hải phách chân kinh ── trên giang hồ ai không hiểu?

Kích động trên mặt Lão giả biến thành một loại cảm xúc phức tạp khó có thể hình dung, có khó xử, có bi thương, có cảm khái, có tự trách, cuối cùng, quy về một tiếng bất đắc dĩ thở dài.

“Hải phách chân kinh, tên này nghe lên có bao nhiêu uy phong a…” Lão giả lắc lắc đầu, “Thế nhưng có ai biết, này căn bản chính là một môn công phu hại người.”

“Tiêu đại ca?”

Lão giả vuốt vuốt râu, ánh mắt xuyên qua mọi người, dừng ở trên một khối đá lớn: “Chỉ luận về võ học mà nói, Hải phách chân kinh xưng được với võ lâm đệ nhất tuyệt học. Chẳng sợ chỉ học đến vài tờ trong đó, cũng là ít người có thể địch, càng đừng nói chi tất cả nội công tâm pháp cùng quyền pháp trên quyển Hải phách chân kinh, kia tuyệt đối là thiên hạ đệ nhất nhân. Nhưng là, mọi người chỉ nói nó là tuyệt thế võ học, lại không biết sau khi luyện Hải phách chân kinh không chỉ tính tình đại biến, hơn nữa sẽ trở nên càng ngày càng thị huyết, càng ngày càng tâm ngoan thủ lạt, cuối cùng trở thành quái vật không hề có nhân tính, chỉ muốn giết người, thầm muốn thấy máu.”

Lam Vô Nguyệt cùng Trang Đông Dương vẻ mặt khiếp sợ, tiếp theo chợt nghe lão giả tiếp tục nói: “Này còn không phải chỗ đáng sợ nhất của Hải phách chân kinh. Hải phách chân kinh một khi tu luyện liền rất khó dừng lại, một ngày không luyện giống như không có ăn cơm, không có uống nước. Sau đó sẽ càng lún càng sâu, thẳng đến khi tiến vào tầng thứ tám cuối cùng đại công viên mãn. Bất quá cho đến lúc này, người cũng sẽ không còn lại là người.”

Lam Vô Nguyệt thì thào hỏi: “Nhưng Lâm Thịnh Chi tựa hồ hai ba ngày mới ra luyện công a?”

Lão giả nói: “Hải phách chân kinh phân ra nội công cùng quyền pháp. Nội công cần đi ra nơi nào luyện? Đương nhiên là nơi càng bí mật luyện càng an toàn.”

Lam Vô Nguyệt bừng tỉnh đại ngộ, khó trách Lâm Thịnh Chi đột nhiên trở nên lợi hại như vậy.

“Tiêu đại ca, ngài nói giết không chết Lâm Thịnh Chi lại là chuyện thế nào? Chẳng lẽ sau khi luyện Hải phách chân kinh sẽ đao thương bất nhập?”

Lão giả giải thích nói: “Không phải đao thương bất nhập, mà là sau khi luyện Hải phách chân kinh gân mạch sẽ nghịch chuyển, nội tức cũng sẽ so với thường nhân hùng hậu rất nhiều, chỉ tốt hơn so với đánh lên trên giấy bị gió thổi, uổng phí khí lực, hắn còn có thể rạch bị thương tay ngươi. Bất quá Hải phách chân kinh luyện đến cuối cùng, người không ra người quỷ không phải quỷ , cuối cùng cũng trốn không qua một chữ tử. Cái tên dùng điểu kia luyện không sâu, chỉ cần có tâm, vẫn là có thể dừng lại, chính là sẽ vất vả một chút, đem nội lực toàn bộ phế đi; nhưng Lâm Thịnh Chi này lại không được , hắn luyện quá sâu , đã tẩu hỏa nhập ma khó có thể tự kềm chế, các ngươi không cần phải cùng hắn cứng đối cứng, không tới năm năm hắn sẽ trở thành quái vật mỗi người đuổi giết.”

“Làm cho hắn sống lâu thêm năm năm, rất tiện nghi hắn !” Lam Vô Nguyệt chưa hết giận, “Hắn là cha Tiểu Bảo, không thương Tiểu Bảo còn chưa tính, còn muốn giết nó. Phan Linh Tước dụng hình với Tiểu Bảo, hắn còn cùng Phan Linh Tước cấu kết với nhau làm chuyện ác, người như vậy chỉ có một đao một đao cắt sống hắn mới có thể  giải hận!”

Lão giả khoát tay: “Hắn cũng không thể tính là người, ngươi cùng hắn tức giận cái gì? Hiện tại quan trọng nhất là oa nhi này thoát được vết thương trên người, bất quá thoạt nhìn oa nhi này không giống cha nó, quả nhiên là ngạt trúc xuất hảo duẩn (trúc xấu sinh ra măng ngon). Oa nhi này là đang thay cha nó trả nợ, cho nên mới chịu nhiều khổ như thế. Một chưởng kia của cha nó đánh rất tốt, hổ độc không ăn thịt con, hắn đánh một chưởng này, oa nhi này đã xem như trả hết nợ cho hắn, ngày sau có thể an thuận .”

Trong lòng Lam Vô Nguyệt dù có muôn vàn hận, sau khi nghe xong lời này cũng lập tức tiêu hơn phân nửa, trong lòng thở hắt ra.”Vậy xem như Tiêu đại ca cát ngôn, Tiểu Bảo bị quá nhiều khổ, lão thiên gia nếu còn không cho nó hạnh phúc vậy rất không có mắt .”

“Người đang làm, trời đang nhìn, trong lòng lão thiên gia so với ai khác đều hiểu được, nhân quả báo ứng, ai cũng đừng nghĩ tránh được.” lời Lão giả vừa nói xong liền tiếp tục cúi đầu làm dược . Thấy lão một bộ dáng không muốn nói nữa, đám người Lam Vô Nguyệt cũng không tiện hỏi lại cái gì. Mọi người nắm chặt thời gian nghỉ ngơi, để ngừa nhân mã Lâm Thịnh Chi cùng Phan Linh Tước tái xuất hiện.

>>Hết chương 64<<


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Lãnh Khả Vũ, MUNNMUNN, daimanu, datnuocphuongnam
Có bài mới 13.12.2014, 19:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5388 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 65:

Xa xa nơi cuối đường xuất hiện một chiếc xe ngựa, đánh xe là một vị lão giả tóc râu đều trắng, lão giả phủ một thân bạch y, nhìn qua cả người chính là một chữ ── Trắng. Phía trước lão giả là một con bạch phong mập mạp đang cố gắng vỗ cánh, màn xe ngựa giật giật, một cái đầu từ bên trong dò xét ra, nếu lúc này trên đường có những người khác, chắc chắn sẽ bị dọa nhảy dựng.


“Sư phó, chúng ta còn phải đi bao xa?” Bên trong xe, có người hỏi. Lão giả huy huy roi ngựa, nói: “A Đột nói không xa . Chúng ta ở trên đường sẽ không nghỉ ngơi, một ngày không thấy được a Bảo, tâm này của ta một ngày cũng không sống yên ổn.”

“Ba ba ba”, bên trong xe truyền ra thanh âm, người nọ nói: “Ta cùng A Mao cũng muốn nhanh chóng nhìn thấy Bảo, chỉ sợ sư phó ngài quá mệt mỏi.”

“Chút đường ấy tính là gì. Đợi lát nữa ngươi bôi thuốc cho A Mao.”

“Hảo.”

Mấy người này không phải ai khác, đúng là Phàm Cốt, Nhiếp Chính cùng A Mao xuất cốc đi đón Tiểu Bảo. A Mao bị thương quá nặng, trời lại lạnh, Phàm Cốt lo lắng Tiểu Bảo, cũng lo lắng A Mao. Trên đường ngừng ngừng rồi đi một chút , bởi vậy trì hoãn canh giờ. Vì thế A Mao dị thường tự trách, Phàm Cốt cùng Nhiếp Chính đều khuyên giải an ủi hắn, nếu vết thương của hắn tăng thêm , Tiểu Bảo sau khi biết nhất định sẽ thương tâm. Vì Tiểu Bảo, A Mao mỗi ngày đều bức chính mình ăn nhiều uống nhiều , hy vọng bản thân có thể sớm chút hảo lên.

Nhiếp Chính cũng nắm chặt hết thảy thời gian luyện công. Khí sắc của hắn so với khi mới vừa vào cốc quả thực chính là hai người khác nhau. Dọc theo đường đi, hắn giúp Phàm Cốt chiếu cố A Mao, tứ chi bị thương của mình cũng tốt hơn phân nửa. Tuy nói vẫn là vai không thể đỡ, tay không thể nâng, đi đường cũng phải dựa vào hai gậy, nhưng ít nhất không hề là phế vật người không ra người, quỷ không phải quỷ kia.

Rõ ràng bất đồng với lo lắng của A Mao, Nhiếp Chính đem hết thảy cảm xúc đều đặt ở trong lòng. Lúc này lo lắng không dùng được, việc bọn họ cần phải làm là mau chóng tìm được Tiểu Bảo, đem nhóc đón về cốc. A Đột nói Tiểu Bảo bị thương, thế nhưng nói không rõ ràng có bao nhiêu nghiêm trọng. Nhưng Nhiếp Chính biết, nhất định phi thường nghiêm trọng. Phan Linh Tước tên kia thủ đoạn không kém hơn Lâm Thịnh Chi, Tiểu Bảo dừng ở trong tay của gã, không chết cũng sẽ đi nửa cái mạng. Tóc Nhiếp Chính vốn là hoa râm sau khi Tiểu Bảo gặp chuyện không may lại trắng thêm rất nhiều. Nhìn từ xa, còn nói hắn là một vị lão giả ni.

“Ong ong…”

Bạch phong bay ở phía trước đột nhiên ngừng lại, Phàm Cốt cũng nhanh chóng lặc trụ ngựa. Một A Đột từ trong xe chui ra, hô hô gọi vài tiếng. Bạch phong ở không trung vòng vo vài vòng rồi đột nhiên gia tốc, cực nhanh bay về phía trước. Phàm Cốt sửng sốt, nhanh huy roi đuổi kịp. A Đột nhảy lên đỉnh xe ngựa, hướng xa xa nhìn thẳng. Một lát sau, A Đột rất nhanh nhảy xuống xe ngựa, hướng về phía bạch phong bay đi bắt đầu chạy như điên.

“Sư phó, xảy ra chuyện gì?”

Nhiếp Chính xốc lên màn xe.

Phàm Cốt nhíu mi: “Không biết, các ngươi ngồi yên , ta muốn truy qua.”

Nhiếp Chính buông màn xe ngồi ổn, một tay đặt trên vai A Mao. Xe ngựa bắt đầu lắc lư, lại nghe tiếng roi phất lên.

Tựa hồ là phát hiện cái gì, A Đột dùng tứ chi chạy nhanh về phía trước, sau khi chạy một đoạn đường rất dài, hắn ngừng lại, hô hô hô kêu to. Bạch phong còn đang tiếp tục bay phía trước, Phàm Cốt đem xe đuổi theo, thấy A Đột ngồi xổm ở giữa đường không ngừng hướng về phía trước kêu, hắn ngừng xe ngựa, bước xuống dưới .

“A Đột, xảy ra chuyện gì?”

“Hô hô hô!”

A Đột hét to vài tiếng, lại chạy về phía trước, Phàm Cốt vừa muốn lên ngựa liền ẩn ẩn nghe được thanh âm “Chi chi chi”. Sợi dây buộc chặt hồi lâu trong đầu bị chặt đứt một tiếng, Phàm Cốt bỏ lại roi ngựa phi thân nhảy lên, người đã không thấy tăm hơi.

“Sư phó?”

Nhiếp Chính xốc lên màn xe, liền nhìn thấy bóng dáng sư phó phiêu ra ngoài thật xa. A Mao kéo kéo hắn, hắn quay đầu nói: “Không biết là xảy ra chuyện gì, ta đi xuống nhìn một cái.”

A Mao gật gật đầu.

Lấy qua hai gậy chống của mình, Nhiếp Chính xuống xe, tiếp đó hắn cũng nghe được tiếng kêu “Chi chi chi chi”, thân mình bỗng chốc huơ huơ, chỉ cảm thấy da đầu run lên.

“Chi chi chi chi… ! !”

A Mao trên xe cũng nghe được, hắn nhất thời trừng lớn hai mắt, chống đỡ thân mình muốn ngồi xuống.

“Tiểu Bối, là tiểu Bối sao?” Nhiếp Chính trụ hai gậy như phát điên phóng về phía trước, màn xe bị người kéo xuống, A Mao nằm ở bên cạnh xe hướng về nơi phát ra tiếng mở lớn miệng, không tiếng động kêu : “A Bảo, A Bảo…”

“Chi chi chi chi! !” Tiếng kêu càng ngày càng gần, một hầu tử lông vàng cao cao nhảy dựng lên, nhào vào trong lòng Phàm Cốt đang hướng về nó chạy tới, bốn móng vuốt gắt gao thu xiêm y Phàm Cốt, chi chi chi kêu to, tiếng kêu bi thương mà lại mang phẫn nộ.

“Tiểu Bối! Là ngươi, thật là ngươi!” Phàm Cốt đỏ mắt .

“Chi chi chi! !” Gặp được sư phó, hầu tử khóc rống lên.

“Tiểu Bối, A Bảo đâu? Sao chỉ có một mình ngươi? A Bảo đâu?”

Chỉ thấy được tiểu Bối, tâm Phàm Cốt đều lạnh , trước mắt một trận choáng váng.

“Chi chi chi!!” Tiểu Bối xoay người chỉ chỉ phương hướng nó đến, Phàm Cốt lập tức thanh tỉnh .

“Mau mang ta đi!”

“Sư phó! Là tiểu Bối sao? Là tiểu Bối sao? !” Nhiếp Chính ở phía sau Phàm Cốt hô to, Phàm Cốt ôm tiểu Bối xoay người, hướng tới Nhiếp Chính chạy qua, cực nhanh nói: “Tiểu Bối là tới truyền tin ! Mau! Lên xe! Chúng ta đi đón A Bảo!”

“Hảo! Hảo! Thật tốt quá! Thật tốt quá!” Nhiếp Chính cước bộ bất ổn được Phàm Cốt nâng trở lại xe, Phàm Cốt cũng bất chấp màn xe bị A Mao xả xuống, sau khi lên xe hắn dùng lực huy động roi ngựa: “Giá!”

“Ông…”

Bạch phong cũng tìm được con bạch phong theo tiểu Bối cùng nhau tới báo tin, hai bạch phong ở phía trước dẫn đường, trên đoạn đường trống rỗng, chỉ nghe đến tiếng roi ngựa điếc tai.

……………..

Nhẹ nhàng nâng dậy Tiểu Bảo, Diệp Địch một tay đè lại bả vai bị thương của nhóc, một tay ôn nhu mở miệng Tiểu Bảo, Lam Vô Nguyệt múc một muỗng dược uy  vào miệng cậu. Tiểu Bảo hơi hơi tĩnh mắt, nhưng bộ dáng lại vẫn là ý thức không rõ. Hai ngày, cậu luôn luôn vẫn đang nóng lên, lúc hôn mê liền càng không ngừng kêu đau, thoáng thanh tỉnh chút liền nhẫn . Hai mắt Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch che kín tơ máu, một nửa là đau lòng, một nửa là lo lắng.

“Ngô…”

Dược rất đắng, Tiểu Bảo uống không nổi. Cậu bây giờ còn chưa thanh tỉnh, uống không được cũng nhịn không được. Lam Vô Nguyệt cắn răng đem thìa nhét vào miệng Tiểu Bảo, buộc cậu uống hết dược. Tiểu Bảo cũng chỉ là dùng đầu lưỡi đỉnh đỉnh, cuối cùng vẫn là đem dược uống xuống. Uống xong, cậu liền mơ mơ màng màng kêu: “Ca ca…”

“Tiểu Bảo, ca ca ở đây.” Lam Vô Nguyệt hôn lên mặt Tiểu Bảo, Tiểu Bảo khép lại mắt. Chỉ cần các ca ca làm ra hành động thương yêu cậu, Tiểu Bảo sẽ rất nhanh an tĩnh lại. Mặc kệ là Diệp Địch hay là Lam Vô Nguyệt đều thích làm như thế, thích dùng phương thức mà Tiểu Bảo thích thương yêu cậu.

Dò xét cái trán Tiểu Bảo, vẫn là thực nóng, Diệp Địch đem cậu nhẹ nhàng buông, sau đó vươn tay dò vào đũng quần Tiểu Bảo. Khô khô, không có nước tiểu. Lần này sau khi bị thương, Tiểu Bảo lại không thể biết khống chế, Diệp Địch cùng Lam Vô Nguyệt không để cho người khác nhúng tay, hai người phá lệ dụng tâm chiếu cố Tiểu Bảo.

“Nhị ca, Tiểu Bảo có nước tiểu không?”

“Không có.”

Dịch dịch chăn mà lão giả chuyên môn làm cho Tiểu Bảo, Diệp Địch hướng đến đống lửa bên người Tiểu Bảo bỏ thêm mấy nhánh cây. Bọn họ không biết con chim kia có ở bên ngoài hay không, bất quá hai ngày nay người của Lâm Thịnh Chi cùng Phan Linh Tước đều không có xuất hiện, mọi người cũng liền thoáng thả tâm.

“Lam tiểu tử, sư phó của ngươi tóc thật sự đều trắng?”

Từ sau khi biết Phàm Cốt muốn tới, lão giả liền cả ngày mất hồn mất vía, nếu không phải đi ra ngoài nửa ngày không thấy bóng người, thì chính là oa ở nơi đó lầm bầm lầu bầu, nếu không thì chính là hỏi Lam Vô Nguyệt hoặc Trang Đông Dương một ít chuyện hắn hỏi không biết bao nhiêu lần, tựa như lần này.

Lam Vô Nguyệt rất kiên nhẫn trả lời: “Đúng vậy, sư phó râu tóc đều trắng, bất quá tinh thần nhìn qua vô cùng tốt, một chút cũng không giống lão nhân gia.”

“Ai nói hắn là lão nhân gia ! Hắn vĩnh viễn đều là hai mươi tuổi!” (bệnh người già = =)

Lam Vô Nguyệt lập tức nói: “Là ta sai rồi, sư phó nhìn qua chỉ là râu tóc trắng, dung mạo so với nam tử hai mươi tuổi thoạt nhìn còn còn trẻ hơn chút.”

Lão giả nhất thời lâm vào hồi ức: “Hắn nha, đời này đều sẽ không thay đổi, mặc kệ là dung mạo hay là tính tình. Lúc ấy ta vừa nhận thức hắn, hắn đã không thích quan tâm ta, qua hai mươi năm, hắn vẫn là không thích quan tâm ta, ngươi xem, hắn có phải sẽ không thay đổi hay không?”

Lam Vô Nguyệt phụ họa điểm đầu: “Đúng vậy, sư phó vĩnh viễn sẽ không thay đổi.” Lời này Lam Vô Nguyệt đã nghe từ giật mình đến chết lặng .

Bên kia, lão giả lại lầm bầm lầu bầu lên, lão nói cực nhẹ, Lam Vô Nguyệt cũng không có nghe. Nhìn ra được, giữa người này cùng sư phó chắc chắn đã xảy ra chuyên gì, bọn họ thân là đệ tử,  vẫn là ít nhúng tay vào tốt hơn.

Tiểu Bảo lại đang kêu đau , Lam Vô Nguyệt lập tức hoàn hồn, sờ lên mặt Tiểu Bảo cúi đầu nhẹ giọng: “Tiểu Bảo, ca ca ở đây, không đau, không đau .”

“Ca ca…”

“Ngủ đi, ca ca ở đây.”

Tayđặt ở trên trán Tiểu Bảo, Lam Vô Nguyệt rất nhanh liền làm cho Tiểu Bảo bình tĩnh xuống. Nhắm mắt lại dưỡng thần, y ở trong lòng cầu sư phó nhanh đến, y thực lo lắng Tiểu Bảo sẽ chống đỡ không nổi.

“Ông…”

Lam Vô Nguyệt lập tức mở mắt, nơi này không có bạch phong, làm sao có tiếng ong? ! Tiếp theo, y nhìn thấy hai A Đột đang ngủ giật giật, sau đó đi lên, tim Lam Vô Nguyệt đập bịch bịch. Diệp Địch cũng phát hiện , hắn buông việc trong tay, đứng lên.

“Ông…”

Tiếng ong dường như ngay tại cửa vào, Trang Đông Dương đứng dậy đi qua. Còn chưa chờ hắn thấy rõ ràng, một con khỉ đã nhảy ra hướng tới mọi người chi chi chi kêu.

“Tiểu Bối!”

Lam Vô Nguyệt đứng dậy bỏ chạy qua, Diệp Địch cũng chạy tới, lão giả đổ lật ống trúc bên người, thần sắc khẩn trương chậm rãi đứng lên.

“Chi chi chi! !” tiểu Bối vừa nhảy vừa kêu cả cái đuôi cũng cao cao dựng thẳng, có vẻ thật là kích động, chỉ chốc lát sau, đám người Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch chợt nghe thấy bên ngoài có người kêu: “Lam tiểu tử, ngươi ở bên trong sao?”

Nước mắt Lam Vô Nguyệt xoát một tiếng trào ra: “Sư phó! Ta ở đây, ta cùng Tiểu Bảo ở trong này!”

“Lam tiểu tử!” Người nọ ở bên ngoài thanh âm nhất thời thay đổi, Lam Vô Nguyệt kéo ra Trang Đông Dương vọt qua, “Sư phó! Sư phó! Ngài cuối cùng đến đây! Ngài mau nhìn xem Tiểu Bảo!”

“A Bảo nó xảy ra chuyện gì? !”

Đi theo một tiếng phát run vội hỏi, một vị lão giả đầu bạc râu bạc xuất hiện ở trước mặt Lam Vô Nguyệt, Lam Vô Nguyệt vừa thấy hắn liền kích động ôm lấy hắn: “Sư phó!”

“Lam tiểu tử, mau mang ta đi nhìn xem A Bảo.” Phàm Cốt dùng cả tay lẫn chân táy máy đỡ lấy Lam Vô Nguyệt, ánh mắt đỏ bừng. Sau đó, hắn thấy được Trang Đông Dương, lập tức nói: “Đông Dương, ngươi dẫn người ra bên ngoài đem A Mao cùng Nhiếp Chính mang vào.”

“Vâng!”

Trang Đông Dương cũng là kích động vạn phần, lập tức dẫn theo mấy người đi ra ngoài đón A Mao cùng Nhiếp Chính.

“Sư phó, nơi này!” Lam Vô Nguyệt giữ chặt tay sư phó đem hắn hướng về chỗ Tiểu Bảo, Phàm Cốt thấy được Tiểu Bảo, tránh khỏi Lam Vô Nguyệt phi thân nhảy qua: “A Bảo!”

Bổ nhào vào bên người Tiểu Bảo, chỉ xem vài lần, Phàm Cốt hốc mắt tàn bạo: “Con chim sẻ chết tiệt kia! Ta muốn làm thịt gã! Ta nhất định phải làm thịt gã!”

“Sư phó, Tiểu Bảo bị Lâm Thịnh Chi đánh nát vai trái.”

“Cái gì?!”

Nước mắt Phàm Cốt đều trào ra , hắn rống giận: “Hổ độc còn không ăn thịt con! Này súc sinh! Súc sinh!”Tay run run xốc lên một góc chăn, Phàm Cốt đang muốn bắt mạch cho Tiểu Bảo, lại nhìn thấy được đôi tay bị bao lên của nhóc, môi Phàm Cốt đều run lên.

“A Bảo, thực xin lỗi, sư phó đã tới chậm, sư phó đã tới chậm…” Tay Phàm Cốt không biết nên đặt ở đâu, hắn một tay nắm qua Lam Vô Nguyệt hỏi: “A Bảo làm sao có thương tích, ngươi nói rõ ràng cho ta.”

Lam Vô Nguyệt cởi bỏ nút thắt xiêm y Tiểu Bảo, chỉ chốc lát sau, tiếng mắng của Phàm Cốt quanh quẩn toàn bộ khe núi không dứt. Khi Lam Vô Nguyệt cởi quần Tiểu Bảo, đem toàn thân vết thương của Tiểu Bảo đều hiện ra ở trước mặt Phàm Cốt, Phàm Cốt một bên mắng một bên khóc một bên phân phó Lam Vô Nguyệt: “Nhanh đem hòm thuốc của ta lại đây, A Bảo của ta a, A Bảo của ta a…”

“Hô hô!” Một A Đột hai tay ôm một hòm thuốc siêu lớn, đưa tới trước mặt Phàm Cốt. Phàm Cốt lau mắt, lấy qua hòm thuốc rất nhanh mở ra.Tay cực nhanh từ bên trong lấy ra hơn mười bình dược, hắn nói: “Lam tiểu tử, ngươi giúp ta một tay.”

“Hảo.”

“Ta đến đi, sư phó, ta biết y thuật.”

Diệp Địch thấu lại đây, Phàm Cốt quay đầu, Lam Vô Nguyệt nhanh chóng nói: “Sư phó, đây là nhị ca ta – Diệp Địch.”

Không có thời gian hân hoan khi gặp lại, Phàm Cốt sắc mặt tái nhợt nói: “Ngươi biết y thuật? Hảo, ngươi cùng Lam tiểu tử giúp ta.”

“Vâng!” Diệp Địch cuồn cuộn nổi lên tay áo.

“Sư phó, Bảo xảy ra chuyện gì?” Nhiếp Chính cùng A Mao đều bị Trang Đông Dương cùng thủ hạ của hắn đỡ tiến vào, hai người liền nhìn thấy sư phó quỳ ngồi dưới đất, phía trước người hẳn là chính là Tiểu Bảo. Nhưng bởi vì bị Lam Vô Nguyệt chắn lại, hai người cũng không có nhìn thấy vết thương trên người Tiểu Bảo. Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch quay đầu nhìn qua, Nhiếp Chính sửng sốt, Diệp Địch cũng sửng sốt.

“Nhị… đệ… ?”

“Đại, đại ca…”

“Đại ca, Tiểu Bảo giúp chúng ta tìm được nhị ca.”

“Nhị đệ?”

Vứt bỏ hai gậy, Nhiếp Chính vẻ mặt khiếp sợ chậm rãi hướng Diệp Địch đi đến, Diệp Địch khóc, bước đi về phía đại ca. Huynh đệ hai người đều không nghĩ tới bọn họ sẽ ở dưới tình huống như vậy gặp nhau.

“Nhị đệ…”

“Ô… Đại ca…”

Trong tiếng kêu gọi kích động của huynh đệ hai người, một đạo thanh âm sợ hãi , hèn mọn , tự biết xấu hổ vang lên: “Sư huynh…”

Ân? Đây là kêu ai?

“Nhị đệ!”

“Đại ca!”

Huynh đệ hai người gắt gao ôm cùng một chỗ.

Phàm Cốt không có ra tiếng, cho hai huynh đệ một chút thời gian tương nhận, có một người dị thường bất an đi đến bên người hắn, lại cúi đầu gọi: “Sư huynh…”

Ân? Cái gì sư huynh? Phàm Cốt quay đầu.

“Bính!” Một lọ dược thế gian khó cầu từ trong tay Phàm Cốt văng ra, trước khi nó tan xương nát thịt, một bàn tay đã cực nhanh cứu vớt lấy. Lam Vô Nguyệt khẽ mở to hai mắt, không khỏi nắm chặt bình dược kia, Tiêu đại ca là sư đệ của sư phó?!

Ánh mắt Phàm Cốt trừng cỡ thể tích có thể so với của A Đột, đối phương lại cúi đầu sợ hãi hô lần nữa: “Sư huynh…”

“Ngươi là…” Phàm Cốt hướng tới một bên lui lui.

“Là ta, Phương Du.” Đối phương ngẩng đầu lên, có đầu bạc, râu bạc giống Phàm Cốt.

Phàm Cốt trương trương miệng, khó thở. Bên kia, có hai huynh đệ ôm nhau khóc ròng, bên này, có hai vị sư huynh đệ cũng là tương kiến (gặp lại) , chẳng qua…

“Ba!” Hung hăng quăng cho Phương Du một cái tát, Phàm Cốt hổn hển rống to: “Ngươi không phải đã chết sao?! Ngươi là xác chết vùng dậy nha!” Lại là một cái tát, Phàm Cốt mang theo một trận gió, người đã ở lối vào .

“Sư huynh!”

Phương Du đuổi theo qua.

“A a! Ngươi đừng tới đây! Ta chán ghét ngươi! Ta cùng với ngươi đã ân đoạn nghĩa tuyệt !”

“Sư huynh!”

Hai vị “Lão nhân gia” không biết tuổi liền cứ như thế mà chạy. Hai mặt nhìn lẫn nhau, Lam Vô Nguyệt đắp hảo chăn cho Tiểu Bảo liền nhanh đuổi theo: “Sư phó! Ngươi mau trở lại chữa thương cho Tiểu Bảo a!”

Lại là một trận gió thổi qua, Trang Đông Dương nhẹ ho khan vài tiếng, che miệng lại thấp giọng nở nụ cười. Mọi người đều chạy, A Mao thấy được Tiểu Bảo, hắn yêu cầu người đỡ mình đem hắn đến trước mặt Tiểu Bảo. Quỳ ngồi dưới đất, hắn khóc, bàn tay to lớn nhẹ nhàng sờ qua mặt trái không có chút máu của Tiểu Bảo, nước mắt nhỏ giọt.

A Bảo…

“Bảo…” Lại một người đến trước mặt Tiểu Bảo, thanh âm khàn khàn, “Bảo, Quỷ ca ca, đến đây.”

Ca ca… trong cơn ý thức mông lung, Tiểu Bảo càng không ngừng kêu: Quỷ ca ca… Hảo ca ca… Mỹ nhân ca ca… Đại ca ca… Đau quá… Ta nhớ ca ca… Ta muốn… Về nhà…

>>Hết chương 65<<


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Lãnh Khả Vũ, ongbjrak198
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.