Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Bảo bối - Neleta

 
Có bài mới 13.12.2014, 18:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5388 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 45:

Tiểu Bối ra sức đuổi xe lừa ngửa đầu tê kêu, mây mù càng ngày càng đậm, bọn họ đã an toàn tiến vào phạm vi Phàm cốc. Có gió thổi lại đây, tiểu Bối ngừng lại tiếng kêu, tiếp đó từ trên đầu lừa nhảy xuống, vọt vào sương mù dày đặc.


“Chi chi chi chi!”

“Tiểu Bối!”

Từ trong sương mù dày đặc xuất hiện một vị lão giả râu bạc giữ lấy hầu tử đang phóng lên, khi nhìn thấy nước mắt trên mặt hầu tử, hắn rống to: “A Mao cùng A Bảo xảy ra chuyện gì!”

“Chi chi chi chi!”

Tiểu Bối chỉ hướng xe lừa, bạch ảnh nháy mắt biến mất ở trong sương mù dày đặc.

“A Mao!”

Phàm Cốt tâm lạnh , vọt tới bên cạnh xe lật qua A Mao, tâm suýt nữa đình chỉ nhảy lên. Rất nhanh ở trên mấy huyệt đạo trọng yếu trên người A Mao điểm vài cái, tay Phàm Cốt đều run rẩy.

“Chi chi chi chi! !” Tiểu Bối lo lắng làm vài cái động tác chim bay, tiếp đó bỏ chạy.

“Tiểu Bối!”

“Chi chi chi chi!!” tiếng kêu của tiểu Bối đã ở nơi cực xa. Tiểu Bảo không ở đây, Phàm Cốt đoán được đã xảy ra chuyện gì, tiểu Bối nhất định là đi tìm Tiểu Bảo . Răng Phàm Cốt cắn chặt vang khanh khách, khinh người quá đáng! Khinh người quá đáng!

Tham lên hơi thở A Mao, phá lệ mỏng manh, Phàm Cốt trực tiếp cõng lên A Mao sử xuất khinh công theo đường tắt hồi cốc. A Mao hình thể rất lớn, Phàm Cốt cõng hắn lại là dưới chân sinh phong. Nhảy xuống cốc nhai, lúc xuyên qua xà trì, Phàm Cốt thuận tay bắt một con độc xà. Cơ hồ dùng tốc độ thuấn di quay về trong cốc, Phàm Cốt một cước đá văng ra mộc ốc A Mao, đem hắn đặt ở trên giường. A Mao nương tay nhuyễn hạ ở bên giường, lòng bàn tay tái nhợt như sáp.

“Sư phó?”

Nhiếp Chính nghe được động tĩnh lên tiếng, trời rất sáng cho nên mắt của hắn lại bịt kín bạch bố.

“A Mao cùng Tiểu Bảo đã xảy ra chuyện!” Phàm Cốt một bên cởi bỏ xiêm y A Mao, một bên rống to. Thân mình Nhiếp Chính mạnh chấn động, xốc lên chăn, mặc kệ chính mình có thể đi hay không, hắn trực tiếp lộn xuống giường.

“Sư phó! A Mao cùng Bảo xảy ra chuyện gì! Bọn họ xảy ra chuyện gì!” Kéo xuống bạch bố, không để ý ánh sáng sẽ tổn thương mắt hắn, Nhiếp Chính hướng đến cửa trước đi đi.

“Ngươi đừng xằng bậy! A Mao bị trọng thương, ta phải trước cứu hắn!”

Lông mi ninh ở cùng nhau, Phàm Cốt vọt vào dược ốc cực nhanh cầm mấy bình dược, lại cầm cái hòm thuốc, thân hình chợt lóe, người đã ở bên giường A Mao. Nhiếp Chính không có hỏi lại, hắn đi ra, thuận theo vết máu đi đến trước mộc ốc A Mao. Bảo, Bảo… Tả hữu nhìn nhìn đều không có nhìn thấy Tiểu Bảo, trước mắt Nhiếp Chính một trận mê muội.

Bụng A Mao bị một kiếm đâm thủng, lưng lại bị kiếm khóet một đạo lỗ hổng thật sâu, đã thương tới tâm phế. Nếu không phải hắn từ nhỏ luyện công, nội công thâm hậu, dưới nguy cấp được nội công hộ thể thì kiếm thứ nhất hắn đã đi gặp diêm vương . Nhưng dù là như thế, tình huống A Mao vẫn là vạn phần nguy hiểm. Phàm Cốt bài khai cái miệng của hắn, nhét vào một viên dược trong suốt ── Thiên đan tục mệnh hoàn. Phàm Cốt đời này chỉ luyện ra năm viên Thiên đan hoàn, có hai viên đã dùng ở trên người A Mao.

Nhiếp Chính đi đến đầu giường A Mao, thấy được vết thương trên người A Mao còn có một chỗ kiếm thương trí mạng trên bụng. Gắt gao cắn khớp hàm, trên nắm tay Nhiếp Chính tràn đầy gân xanh, tâm lại siết cùng nhau, không dám đi nghĩ Tiểu Bảo đã gặp phải chuyện gì.

Nửa ngày sau, Phàm Cốt xoa xoa một đầu mồ hôi, phun ra một hơi. Nhiếp Chính lúc này mới ra tiếng: “Sư phó, A Mao thế nào?”

“Thật không tốt, bất quá không chết được. Đồ đệ của Phàm Cốt ta không dễ dàng bị Diêm La vương chiêu đi như vậy.” Đem bình bình lọ lọ quăng vào hòm thuốc, Phàm Cốt nhìn về phía Nhiếp Chính sắc mặt âm trầm nói: “Sư phó thu hồi những lời lúc trước nói với ngươi. Có một số cừu không thể không báo, có một số người không thể không sát! Chờ A Mao thương thế ổn định , sư phó liền mang bọn ngươi xuất cốc báo thù!”

Nhiếp Chính hai mắt đỏ sắp lấy máu .”Bảo đâu?”

Tay Phàm Cốt dính đầy huyết thủy phát run: “Không biết. Tiểu Bối chỉ đuổi về A Mao, nó lại chạy, hẳn là đi tìm Tiểu Bảo . Ngươi tại đây thủ , ta ra đi xem.”

Nhiếp Chính không có hỏi bao nhiêu, hắn tin tưởng sư phó có biện pháp tìm được Tiểu Bảo. Bảo, ngươi không thể có việc, nếu không Quỷ ca ca nhất định sẽ biến thành Quỷ, biến thành ác Quỷ chỉ biết giết người!

Phi thân chui vào hậu phương Phàm cốc, Phàm Cốt đi đến trước mộ mọc đầy cỏ dại. Mộ phần dựng thẳng một khối thạch bia vô tự, Phàm Cốt đá đá mộ bia, khàn giọng nói: “Quỷ Khốc Tiếu, ta từng phát thệ đời này vĩnh viễn không xuất cốc, nếu như vi phạm lời thề, kiếp sau ta còn gặp được ngươi. Hôm nay vì tiểu đồ nhi của ta, ta phải vi phạm. Đời này ngươi thiếu ta không ít, ngươi phải phù hộ tiểu đồ nhi của ta, bằng không kiếp sau gặp ngươi, ta nhất định đem ngươi làm thành dược nhân!”

Lại đá mộ bia mấy đá, Phàm Cốt tiếp tục hướng đến bên trong chỗ sâu. Đi đến trước một nhà đá, Phàm Cốt mở cửa, tiếp đó đem mấy con xà vừa rồi bắt được ném vào. Trong nhà đá hắc ám vang lên thanh âm cắn xé, Phàm Cốt đi vào, nói: “Ăn nhanh chút, ta có chuyện quan trọng muốn các ngươi đi làm.”

Thứ đang ăn xà ngẩng đầu lên, nếu Tiểu Bảo nhìn thấy nhất định sẽ kinh hách trốn đến phía sau sư phó. Đó là một loại hầu tử đặc hữu trong Phàm cốc, thay vì nói là hầu tử, không bằng nói là quái vật giống như người giống như hầu. Quái vật này mọc hai hốc mắt nhô ra, cái mũi chỉ có hai lỗ, miệng kéo đến bên tai, răng nanh sắc bén đang ăn xà thịt. Một đôi tai góc cạnh, tai so với người lớn hơn một chút. Quái vật này cùng năm con ngồi trên mặt đất, móng vuốt nắm xà so với tay người nhỏ hơn rất nhiều, trơn trơn hoạt hoạt, nhưng móng tay cũng vừa nhọn vừa dài, phiếm độc quang. Trên người quái vật mọc lớp da lông kim sắc, trên lưng vây quanh khối bố che khuất hạ thân, chân cũng cùng chân người không sai biệt lắm, chỉ là nhỏ chút.

Lúc trước Phàm Cốt nản lòng thoái chí ngẫu nhiên phát hiện Phàm cốc, từ đó về sau ẩn cư nơi này, không nghĩ tới lại gặp được quái vật trong truyền thuyết, sau đó Phàm Cốt cũng không xuất cốc, vừa lưu lại chính là ba mươi năm. Quái vật này thích ăn độc vật, càng độc càng thích ăn. Có lẽ là Phàm cốc quanh năm tràn ngập sương mù có độc, bởi vậy xà trùng ở trong này đều so với bên ngoài cốc độc mấy lần, cũng bởi vậy mới có thể dựng dục ra loại quái vật này. Phàm Cốt đặt tên cho bọn hắn là A Đột, đương nhiên là bởi vì ánh mắt bọn họ.

Trong truyền thuyết A Đột tính tình tàn bạo, nhưng thực tế A Đột tàn bạo chỉ là vì phát hiện con người luôn muốn tìm giết bọn họ hoặc là bắt bọn họ đi bán tiền. Vì sống sót, A Đột sau khi sinh sản không biết bao nhiêu đời liền thành loại quái vật thích ăn độc vật hiện tại, thông minh, có thù tất báo, thủ đoạn tàn nhẫn.

Phàm Cốt là người đầu tiên không muốn giết bọn hắn, còn nuôi nấng bọn họ, cho bọn họ phòng ở mà trụ. A Đột đem Phàm Cốt trở thành bằng hữu, Phàm Cốt cũng đem bọn họ trở thành như con người mà đối đãi. Trừ bỏ sẽ không nói ra, A Đột so với người còn thông minh hơn. Bất quá bọn họ thích ẩn nấp, bình thường trừ phi Phàm Cốt gọi bọn hắn, nếu không bọn họ sẽ không đi đến chỗ Phàm Cốt, phần lớn đều là Phàm Cốt tìm đến bọn họ. Phàm Cốt từng thu qua bốn đồ đệ còn có A Mao đều biết A Đột tồn tại. Tiểu Bảo không biết là vì Phàm Cốt sợ dọa đến nó, bất quá hiện tại quản không được nhiều như vậy.

Sau khi bọn họ ăn xong, Phàm Cốt nói: “A Đột, tiểu đồ nhi của ta bị người khi dễ , hiện tại tung tích không rõ, ta cần các ngươi hỗ trợ.”

Nhóm A Đột liếm liếm xà huyết ở giữa khe hở, gật gật đầu. Phàm Cốt ở lúc Tiểu Bảo đang ngủ từng cho nhóm A Đột gặp nó, vốn là vì phòng ngừa Tiểu Bảo không cẩn thận xông vào nơi nhóm A Đột trụ bị bọn họ ngộ thương, không nghĩ tới có một ngày hắn lại cần nhóm A Đột giúp hắn đi tìm Tiểu Bảo.

“Các ngươi mang Bạch phong phân công nhau hành động. Ta muốn gặp bốn đồ nhi kia của ta, cho bọn họ tốc tốc đến Phàm cốc gặp ta.” Phàm Cốt đem bốn tờ giấy vừa rồi viết xong đưa cho bọn hắn, một vị A Đột lấy lại đây, phân cho bốn vị A Đột khác. Hắn hô hô kêu vài tiếng, tỏ vẻ để hắn đi tìm tiểu đồ nhi.

Phàm Cốt giọng căm hận nói: “Ai khi dễ tiểu đồ nhi của ta, các ngươi liền cắn chết gã cho ta! A Mao bị thương, rất nặng, ta cần huyết của các ngươi trị thương cho hắn.”

“Hô hô!” Vừa nghe A Mao bị thương, nhóm A Đột trong phòng nhảy dựng lên, lộ ra răng nanh. Vẫn là vị A Đột vừa rồi, hắn vươn một cánh tay, ý bảo Phàm Cốt lấy huyết.

Phàm Cốt từ trong tay áo lấy ra một cái bình rỗng, từ trên búi tóc rút ra cây trâm, ở trên cổ tay vị A Đột kia tìm một đạo lỗ hổng, sau khi rót nửa bình huyết, hắn dừng lại huyết cho A Đột, thượng dược. Năng lực phục hồi của A Đột rất mạnh, miệng vết thương như vậy một ngày sau liền rất tốt.

“Hô hô hô!”

“Ta sẽ không làm cho A Mao chết.”

Thu hồi huyết bình, Phàm Cốt xoay người ra nhà đá, bảy tám A Đột theo hắn đi ra. Phàm Cốt cúi đầu hướng bọn họ nói: “A Bảo liền tạm thời giao cho các ngươi , nhất định phải tìm được nó, đem nó mang về. Nếu không tiện dẫn nó trở về, các ngươi liền thủ cạnh nó, đừng khiến nó bị người khi dễ. Chờ A Mao thương thế ổn định , ta liền xuất cốc.”

“Hô hô!” Nhóm A Đột gật đầu.

Mang lửa giận nhất định phải đem kẻ khi dễ A Mao cùng A Bảo bầm thây vạn đoạn, Phàm Cốt nói lời từ biệt nhóm A Đột, rất nhanh quay về mộc ốc. Nhóm A Đột đợi sau khi Phàm Cốt rời đi liền hướng về rừng cây dày đặc ở sau cốc. Ước chừng qua một nén nhang, tám A Đột từ trong rừng cây ló đầu ra, mỗi A Đột trên vai đều có một Bạch phong dài rộng hai tấc, đó là dưỡng phong (ong) của Phàm Cốt, là hảo thủ truyền tin theo dõi.

Nguyên bản Bạch phong này cùng phong bình thường không khác, Phàm Cốt dưỡng bọn chúng chỉ dùng để đốt người ( nào đó ) và tìm người ( nào đó ). Sau đó Phàm Cốt vào cốc, đem phong này cùng dẫn vào. Sau lại gặp được A Đột, Phàm Cốt liền đem đám phong giao cho bọn họ dưỡng, nào biết vài năm sau một đám phong bộ dạng tai to mặt lớn, hình thể gấp mấy chục lần nguyên lai. Nếu không phải còn đôi cánh, nhìn qua chính là một con sâu lông trắng. (good job = =||||)

Nhóm A Đột đi xuống mộc ốc nhìn nhìn A Mao, lúc đó Nhiếp Chính đang ở trong phòng mình luyện công, hắn phải nhanh một chút hảo lên sau đó đi tìm Tiểu Bảo, cũng không có nhìn thấy nhóm A Đột. Lần đầu tiên nhìn thấy A Mao bị thương nghiêm trọng như thế, nhóm A Đột đều rất tức giận. Lưu lại mấy ổ trứng Bạch phong cùng một bình bạch mật nhỏ cho A Mao ăn, nhóm A Đột liền đi .

Ở trong dược phòng, Phàm Cốt lãnh mặt rất nhanh xứng dược. Hắn tin tưởng năng lực nhóm A Đột, nhất định có thể rất nhanh tìm được A Bảo. Kẻ đả thương A Mao tốt nhất đừng làm gì với tiểu đồ nhi của hắn, Quỷ Khốc Tiếu nhìn thấy hắn còn phải thành thật, đám tiểu quy tôn tử đó liền lau khô sạch cổ chờ hắn chặt đi!

………………..

Nằm ở trên tháp, nhìn người bị thủ hạ bắt trở về, Phan Linh Tước gợi lên khóe môi: “Lá gan rất lớn, ở dưới mắt ta còn dám trốn?”

Quỳ trên mặt đất, Tiểu Bảo trắng bệch mặt cả người phát run nhìn người trước mặt ── người hôm nay làm bị thương Đại ca ca, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt. Đại ca ca, Đại ca ca, Đại ca ca ổn không? Đại ca ca hiện tại thế nào ?

Chán ghét nhìn Tiểu Bảo đen nửa khuôn mặt, Phan Linh Tước lại nói: “Không muốn chịu khổ liền ngoan ngoãn nghe lời. Nói cho ta biết, tên của ngươi.” Tiểu Bảo từng bị người này đánh qua mặt cùng đá đầu gối ẩn ẩn làm đau, cậu há miệng, lại nói không ra lời.

Phan Linh Tước ánh mắt biến đổi, hữu chưởng chém ra, mặt Tiểu Bảo lệch đến một bên, mặt trái nhất thời sưng đỏ một mảnh.

“Còn muốn giả ngu sao? Nói chuyện! Tên của ngươi!”

Nước mắt bởi vì đau đớn ùa đến, Tiểu Bảo nhẫn khóc, lại hé miệng, nghẹn hơn nữa ngày cuối cùng phát ra thanh âm: “Lâm, Tử, Ngạn…” Đối mặt người này, Tiểu Bảo nói không nên lời danh tự chân chính của mình.

Phan Linh Tước vừa nghe lăng lăng, chẳng lẽ quả thật là nhi tử Lâm Thịnh Chi?

“Cha ngươi là Lâm Thịnh Chi?”

Tiểu Bảo khóc, cậu không muốn làm hài tử Diêm La vương. Nhẹ nhàng gật gật đầu, Tiểu Bảo ở trong lòng kêu sư phó, kêu ca ca.

“Mất hứng.” Phan Linh Tước thấp rủa một câu, làm chết nhiều điểu cùng thủ hạ của gã như vậy, tìm được quả thật lại là nhi tử Lâm Thịnh Chi, thật sự là mất hứng. Nhưng Phan Linh Tước cũng không cam lòng, Lâm Thịnh Chi sẽ vì nhi tử như thế mà lo lắng sao? Gã đứng dậy xuống tháp, đi đến trước mặt Tiểu Bảo ngồi xổm xuống. Tiểu Bảo ở lúc hắn đi tới liền thân mình run càng lợi hại.

Nâng lên mặt Tiểu Bảo, Phan Linh Tước tỉ mỉ xem một lần, hừ nói: “Không có một chỗ lớn lên giống Lâm Thịnh Chi, muốn nói là lão bà của hắn cùng ngoại nhân sinh, ta tuyệt đối tin tưởng.”

Tiểu Bảo cúi mắt không dám nhìn đối phương, tâm ê ẩm , nước mắt càng không ngừng rơi, không cần nói  nương, không cần nói  nương, nương không có cùng người bỏ trốn, nương chỉ là có việc ly khai.

Tay Phan Linh Tước siết cằm Tiểu Bảo dùng sức: “Ngươi cùng đi với ngươi là ai?”

Tiểu Bảo phát ra tiếng khóc, ở trong lòng kêu Đại ca ca.

“Nói! Cha ngươi vì sao phải tìm ngươi?”

Lệ bởi vì cằm đau đớn mà rơi càng dữ dội, Tiểu Bảo lắc đầu.

Ngón tay Phan Linh Tước tiếp tục dùng sức: “Nói!”

Sư phó… Đại ca ca… Quỷ ca ca… Tiểu Bảo vẫn là lắc đầu.

Phan Linh Tước luôn luôn chú trọng mỹ mạo buông tay ra, thật sự nhìn không được thứ vừa bẩn vừa xấu lại tàn này. Gã đứng lên hướng thủ hạ nói: “Tên A Mao kia thân thủ bất phàm, nơi đây không nên ở lâu, đến Hành Dương trấn đi. Trước đem thứ này trói lên, xem cẩn thận cho ta .”

“Vâng!”

Hai người đem Tiểu Bảo dẫn theo xuống. Tiểu Bảo không có giãy dụa, cũng không có cầu xin tha thứ, chính là càng không ngừng lắc đầu, chẳng sợ sẽ chết, cậu cũng không cần lại liên lụy các ca ca . Đều do cậu, nếu không phải cậu kiên trì muốn đi theo, Đại ca ca cũng sẽ không có chuyện. Không dám đi nghĩ Đại ca ca có thể chết hay không, Đại ca ca không thể chết được. Có lẽ, cứ như thế mà chết có vẻ tốt hơn, như vậy sẽ không hại đến Đại ca ca cùng Quỷ ca ca. Cậu không phải bảo bối, cậu là sao chổi hại người.

Một đội nhân mã vội vàng ly khai Kiến Trữ trấn thẳng đến phân đà Tước trang ở Hành Dương trấn. Sáu ngày sau, Phan Linh Tước mang thủ hạ đến Hành Dương trấn, vừa tiến vào biệt viện Tước trang, gã đã nói: “Đem vật kia dẫn đi, hỏi rõ ràng cho ta.”

“Vâng!”

“Diễm Quân đến chưa?”

“Đã ở trong phòng trang chủ.”

Vừa lòng thủ hạ thông minh, Phan Linh Tước chạy một đường bước đi hướng về sân của mình, gã hiện tại nhu cầu cấp bách cần một người vì gã thư hoãn đầy bụng hờn dỗi.

>>Hết chương 45<<



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Lãnh Khả Vũ
Có bài mới 13.12.2014, 18:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5388 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 46

Nín thở ngưng thần tránh ở phía sau cây, Lam Vô Nguyệt nhìn chằm chằm cửa sau Lâm phủ. Căn cứ hơn nửa tháng nay y quan sát, Lâm Thịnh Chi sẽ thỉnh thoảng lại một mình đi lên núi cách nơi này hai dặm lén luyện võ, nhiều nhất không vượt qua ba ngày. Hai ngày trước Lâm Thịnh Chi đều không có ra phủ, đêm nay hắn nhất định sẽ đi, đúng là cơ hội tốt cho y xuống tay. Kiên nhẫn chờ đợi hồi lâu, cửa sau bị người nhẹ nhàng mở ra, Lam Vô Nguyệt kéo lên mạn che mặt. Người đi ra quả nhiên là Lâm Thịnh Chi, hắn dắt ngựa từ sau cửa lén đi ra, mọi nơi xem xét một phen xong, hắn đóng cửa lại, lên ngựa rời đi. Lam Vô Nguyệt đợi sau khi Lâm Thịnh Chi đi xa mới từ sau cây dò ra, lặng lẽ theo đuôi .


Mùa đông trong rừng cây đầy đất tàn diệp, trên thân cây trụi lủi. Khi Lam Vô Nguyệt theo tới, Lâm Thịnh Chi đã ở nơi hắn quen thuộc bắt đầu khởi công. Lam Vô Nguyệt không có lập tức tiến lên mà là núp ở sau cây, chờ Lâm Thịnh Chi điều tức sau khi luyện công xong hãy lại ra tay, ở thời điểm đó tâm cảnh giác của người sẽ rơi chậm lại rất nhiều.

Trong rừng tàn diệp cuộn bay, tay Lam Vô Nguyệt đặt ở trên chuôi kiếm nhịn không được theo đối phương phóng xuất ra công lực mà phát run. Không phải sợ hãi, là kinh hãi. Kinh hãi công lực Lâm Thịnh Chi hơn năm năm này thế nhưng trở nên thâm hậu như thế, hơn nữa võ công đối phương hiện tại sử xuất là Bát thập nhị dịch tâm kinh của Thiếu Lâm tự! Đây là độc môn tuyệt học Thiếu Lâm tự. Nghĩ đến lúc trước ở trong thư phòng Lâm Thịnh Chi nhìn thấy nội công tâm pháp các môn các phái, đáy lòng Lam Vô Nguyệt nảy lên khôn cùng hận ý.

Liền như vậy ở trong gió lạnh thủ một canh giờ, trong rừng cuồng phong dần dần bình ổn, Lâm Thịnh Chi ngồi xếp bằng điều tức, Lam Vô Nguyệt nhẹ nhàng tháo xuống kiếm trên lưng, chờ thời cơ.

Lâm Thịnh Chi trong điều tức cũng không có thả lỏng cảnh giác, vừa rồi hắn cũng đã nhận thấy được phụ cận này có người, hắn vẫn án binh bất động chính là chờ đối phương xuất hiện. Âm thầm chuẩn bị sẵn sàng, Lâm Thịnh Chi ở mặt ngoài thả lỏng, tựa hồ đang bình tĩnh đắm chìm trong điều tức.

Chính là hiện tại! Lam Vô Nguyệt từ sau cây cực nhanh chạy ra ngoài, kiếm quang hiện lên. Lâm Thịnh Chi hai mắt mạnh mẽ mở ra, không nhúc nhích hướng thẳng đến người tới tung ra một chưởng. Lam Vô Nguyệt đầu tiên là sửng sốt, sau khi lắc mình né qua lại cắn răng vọt tới, nhất định phải giết Lâm Thịnh Chi!

Gió trong rừng lại nổi lên, tàn diệp mang theo chưởng phong sắc bén lao thẳng tới chính diện Lam Vô Nguyệt. Y chỉ có một bàn tay linh hoạt tránh né chưởng phong của Lâm Thịnh Chi, tìm kiếm thời cơ xuống tay, này có lẽ là cơ hội duy nhất ám sát Lâm Thịnh Chi. Lúc Lâm Thịnh Chi vẫn là thượng khách của Nhiếp gia, Lam Vô Nguyệt từng cùng hắn luận bàn qua, Lam Vô Nguyệt muốn võ công càng sâu một bậc. Nhưng lúc này, mấy chiêu qua đi, Lam Vô Nguyệt liền rõ ràng bị vây ở hạ phong. Nội công Lâm Thịnh Chi quỷ dị khó lường, vài lần Lam Vô Nguyệt mắt thấy mũi kiếm sẽ đâm vào thân thể hắn , lại bị cái gì chặn lại, lệch đến một bên.

Dường như mèo vờn chuột, lấy vị thích khách này thử thân thủ của chính mình, Lâm Thịnh Chi cực kì vừa lòng, cũng thu hồi tâm tư đùa bỡn. Cuồng phong nháy mắt mãnh liệt, tàn diệp mang theo bùn đất bay lên. Lam Vô Nguyệt nhanh chóng lui về phía sau, nheo lại ánh mắt. Thân ảnh Lâm Thịnh Chi ngay khi tàn lá bay lên liền đột nhiên không có tung tích, Lam Vô Nguyệt định ra tiếng lòng, nắm chặt kiếm trong tay. Y đã nhận thấy được tâm tư Lâm Thịnh Chi, không có thời gian ảo não chính mình lỗ mãng, Lam Vô Nguyệt bình tĩnh tìm kiếm cơ hội thoát thân.

Một người lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở phía sau Lam Vô Nguyệt, song mâu Lam Vô Nguyệt khẽ co rút, xoay tay về phía sau đâm một kiếm, nhưng đã không còn kịp. Song chưởng mang theo nội lực hùng hậu chuẩn xác đánh ở trên lưng Lam Vô Nguyệt. Trong chớp mắt chính mình bị đánh trúng, kiếm trong tay Lam Vô Nguyệt rất nhanh rút về, giơ lên hướng về phía sau lại là một kiếm, y nghe được phía sau kêu rên.

Nuốt xuống miệng đầy huyết tinh, Lam Vô Nguyệt đề khí bay về phía trước mấy thước, vòng qua cây cổ thụ trăm năm y trước đó đã ẩn núp, nương theo bóng đêm che giấu hướng về chỗ sâu trong cánh rừng chạy đi, tuyệt đối không thể rơi vào tay Lâm Thịnh Chi!

“Muốn chạy trốn?” Điểm huyệt đạo trên cánh tay cầm máu, Lâm Thịnh Chi đuổi theo. Nhìn mạt bóng dáng thích khách chỉ có một cánh tay, hắn nhíu chặt mi, là y sao?

Máu loãng tích rơi, Lam Vô Nguyệt lại nuốt xuống một ngụm huyết sắp nảy lên, tay chân táy máy từ trong lòng lấy ra dược mà sư phó cho y. Chân khí trong cơ thể bởi vì vừa mới bị một chưởng kia mà bốc lên, y sắp áp chế không được . Tiếng bước chân đuổi theo phía sau càng ngày càng gần, Lam Vô Nguyệt đem lọ dược toàn bộ rót vào miệng, phi thân nhảy lên một tảng đá, y xoay người đánh vào khoảng không. Gió thổi rối loạn mái tóc, gương mặt bị che vẫn là tinh tường rơi vào trong song mâu đối phương.

“A!” Lâm Thịnh Chi đại kinh, cước bộ mạnh mẽ bị kiềm hãm.

Này chính là cơ hội khó có được, bóng dáng Lam Vô Nguyệt nháy mắt bay ra khoảng xa, tiếp theo liền không có tung tích. Kinh ngạc đứng ở nơi đó, trong mắt Lâm Thịnh Chi cảm xúc dao động, khuôn mặt kia hắn tuyệt đối sẽ không nhận sai!

Hồi lâu sau, trong rừng truyền đến tiếng cười to của Lâm Thịnh Chi: “Ha ha, ha ha ha, Lam Vô Nguyệt, ngươi quả thực không chết, ha ha ha, ha ha ha ha…”

Từ trên đất nhặt lên cái lọ kia, Lâm Thịnh Chi ngửi ngửi, là dược. Nói như vậy nếu Lam Vô Nguyệt không phải có bệnh thì chính là độc trong cơ thể vẫn chưa giải hết, hắn cười nhẹ vài tiếng, xoay người rời đi. Có cái lọ này sẽ không sợ người của Tước trang tìm không thấy y! Như vậy Phan Linh Tước sẽ càng nguyện ý cùng hắn hợp tác.

…………

Nằm ở trên tháp hưởng thụ nam sủng hầu hạ, Phan Linh Tước nghe được tiếng bước chân, mở mắt ra. Vừa thấy người đến, gã lập tức hỏi: “Hỏi ra được cái gì ?”

Người nọ quì một gối nói: “Thuộc hạ vô năng.”

Phan Linh Tước nheo lại ánh mắt: “Thứ đó không chịu nói?!” Nhìn không ra miệng còn rất cứng rắn ni.

Người nọ nói: “Hồi trang chủ, hài tử kia nói Mao nhân đó là ca ca nó, hỏi chuyện khác cũng chỉ là một cái lắc đầu, thuộc hạ dùng rất nhiều biện pháp nó trừ bỏ khóc vẫn là khóc, sau khi hôn mê vài lần hiện tại ngay cả dội nước đều vẫn chưa tỉnh lại. Theo thuộc hạ thấy, có lẽ cũng không có nội tình gì. Mao nhân kia trụ ở trong núi, bình thường độc lai độc vãng, hai người có thể là trên đường gặp được, liền cùng một chỗ .”

Phan Linh Tước vẻ mặt không cam lòng, chẳng lẽ là gã đã đoán sai?”Người còn sống không?”

“Còn có một hơi.”

Phan Linh Tước xuống tháp: “Ta đi qua nhìn một cái.”

Người nọ dẫn Phan Linh Tước đi đến một gian phòng, đi vào, Phan Linh Tước liền bưng kín mũi. Trên tường hiện rõ một hài tử máu chảy đầm đìa, dưới chân của nó huyết thủy văng khắp nơi, đũng quần ẩm ướt , vừa thấy liền biết là không khống chế . Phan Linh Tước tránh đi bẩn ô trên đất đi đến trước mặt hài tử kia, nâng lên đầu của nó, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hai mắt nhắm chặt tràn đầy lệ, khóe miệng còn đang đổ máu, môi cũng nứt . Lấy tay ra, nhìn cái đầu hài tử kia mềm nhũn cúi xuống, Phan Linh Tước nói một câu mất hứng liền xoay người rời đi, xem ra là hỏi không ra cái gì . Hài tử này vừa thấy thì biết chính là người không ăn được khổ, như vậy không hỏi ra hẳn là không có nội tình.

“Tìm nơi bí ẩn ném đi, người của Lâm Thịnh Chi nếu có thể tìm được cũng là tạo hóa con của hắn.” Bỏ lại một câu, Phan Linh Tước ra khỏi phòng phân phó: “Chuẩn bị xe, ngày mai ta muốn chạy về Tước trang.”

“Vâng!”

“Trang chủ, Lâm minh chủ có tin tức lại đây.” Lúc này, một người tay nắm một con bồ câu đi tới, Phan Linh Tước lấy qua bồ câu, từ trên chân nó tháo xuống tín, mở ra.

Trong mắt Phan Linh Tước mãnh liệt phụt ra kinh hỉ sáng rọi, gã kích động nhìn chằm chằm phong mật tín kia hô to: “Chuẩn bị xe! Chuẩn bị xe! Ta muốn chạy về Lâm phủ! Lập tức chuẩn bị xe! Ha ha ha, ha ha ha ha, đến không uổng công phu, đến không uổng công phu!”

Thủ hạ lập tức hỏi: “Trang chủ, vậy hài tử kia…”

Phan Linh Tước trừng mắt liếc nhìn hắn một cái: “Để cho Lâm Thịnh Chi biết ta đối đãi con của hắn như vậy, ngươi cảm thấy thích hợp sao?”

Người nọ đánh cái giật mình, lập tức nói: “Thuộc hạ hiểu được .”

Phan Linh Tước kéo miên bào sát người, nhìn nhìn trời sắp hạ tuyết, nói: “Quăng đến thâm sơn uy sói đi, đừng bị người Lâm phủ tìm được.”

“Vâng!”

Hai người đem hài tử kia hạ xuống bỏ vào bao, sau đó nâng ra phủ quăng lên một chiếc mã xa hư cũ. Trong đó một người lên xe, xe ngựa vội vàng rời đi. Một con hầu tử ngay khi tên còn lại quay trở vào liền theo nóc nhà đuổi theo xe ngựa, khi xe ngựa đi được tới ngã tư, con hầu tử kia lủi xuống nóc nhà nhảy tới sau xe.

Xe ngựa ở lúc trời tối đi vào trong thâm sơn ngoài Hành Dương trấn liền ngừng lại, đem bao trong xe tha ra bỏ lại, xe ngựa liền rất nhanh ly khai. Một con hầu tử nhảy đến bao một bên khóc một bên dùng hai tiểu móng vuốt của nó liều mạng kéo ra bao. Bao không có buộc miệng, một khuôn mặt nhỏ nhắn không có chút máu lập tức lộ ra.

“Chi chi chi!!” Hầu tử ghé lên thân người nọ khóc kêu to, “Chi chi chi! Chi chi chi!!”

Trong bụi cỏ khô, một đôi mắt hắc hắc trừng thật to. Chớp vài cái, người nọ đẩy ra bụi cỏ, vươn đầu tìm hiểu, ở nơi chung quanh không có một con sâu để ăn lại không nghĩ tới ở chỗ này nhìn thấy người, còn nhìn thấy một con hầu tử. Hầu tử đang khóc kêu bỗng ngừng tiếng khóc, ngẩng đầu nhìn lại.

“Chi!” Hét lên một tiếng, hầu tử phóng qua bao, vươn ra móng tay tinh tế của nó, bảo hộ người phía sau.

“Hì hì, hầu tử hầu tử.” Người nọ chui ra bụi cỏ, trong mắt là kinh hỉ khi nhìn thấy hầu tử, “Thịt, thịt, đói a, đói a.” Hấp một ngụm nước miếng, tựa hồ thấy được thịt hầu tử thơm ngào ngạt, người nọ chà xát chà xát bàn tay tràn đầy bùn bẩn, hướng về phía hầu tử xông đến.

“Chi chi chi chi!!” Hầu tử dũng cảm nhảy lên, chém ra tiểu trảo.

“A!” Che mặt, người nọ té ngã trên đất, “Ô ô ô, đau đau, đau đau, ô ô ô, đại ca, hầu tử khi dễ ta, ô ô ô…” Người bị hầu tử cào bị thương mặt ngồi dưới đất khóc rống lên. Hầu tử liếm liếm tiểu trảo mang huyết, bảo vệ người phía sau, khẩn trương trừng mắt cái tên cả người bẩn hề hề kia.

“Ô ô, đói, đói nha.” Bụng thầm thì kêu, tay người nọ ô ở trên mặt chậm rãi mở ra năm ngón tay, xuyên thấu qua khe hở, vừa thấy hầu tử còn ở đây, hắn xê dịch về phía sau, rất là sợ hãi. Lúc này, hắn mới phát hiện phía sau hầu tử có một cái bao, hắn ngây ngốc nhìn nhìn, sau khi chớp mắt vài lần đột nhiên quát to một tiếng xông đến.

“Chi chi chi!”

Tiểu móng vuốt sắc bén huy lại, người nọ một tay che mặt, một tay phủ xuống dễ dàng bắt lấy hầu tử. Mặt tạm thời an toàn , người nọ buông tay che mặt, tiến đến trước cái bao.

“A!” Hút một ngụm lãnh khí, người nọ đem bao kéo kéo xuống, kêu sợ hãi liên tục.

“Chi chi chi!” Hầu tử bị ấn trên mặt đất liều mạng giãy dụa, trong mắt có lệ.

Trong hai mắt hỗn độn trong chốc lát thanh minh, trong chốc lát sương mù, vẫy vẫy đầu, người nọ vỗ vỗ đầu, sau đó tham lên hơi thở của hài tử trong bao, nghiêng đầu nghĩ nghĩ, chính mình tựa hồ còn có thể làm chút gì đó, ánh mắt người nọ lại lần lượt thay đổi giữa thanh minh cùng hồ đồ.

“Nga!” Thật mạnh vỗ xuống đầu, hắn hướng tới hầu tử cào bị thương mình nói: “Nghe lời nghe lời.” Sau đó liền buông lỏng tay ra.

“Chi chi chi!” Hầu tử nhảy đến trước mặt hắn ngăn lại, không cho hắn chạm vào người trong bao.

“Nghe lời nha.” Sờ sờ đầu hầu tử, người nọ đem tay hài tử từ trong bao rút ra, tham lên mạch của nhóc. Hầu tử nhìn nhìn người nọ, nhìn nhìn lại bàn tay bẩn hề hề của người nọ, không xác định chính mình có nên cào hắn thêm mấy móng vuốt hay không.

“Ngô…” Mi tâm dần dần nhíu chặt, trong mắt người nọ vừa là hồ đồ lại là ngưng trọng. Gió lạnh thổi qua, người nọ đánh cái rùng mình, đầu óc lại tựa hồ bị đông lạnh thanh tỉnh vài phần. Liếc mắt nhìn sắc mặt hài tử đã phát xanh , người nọ vội vàng cởi xuống xiêm y rách nát trên người phủ ở trên người hài tử, sau đó ôm lấy nhóc hướng đến chỗ sâu trong đại sơn.

“Chi chi chi chi! !” Hầu tử nhảy qua theo.

“Đói, đói nha.” Chép miệng liếc mắt nhìn hầu tử một cái, người nọ cúi đầu kêu to, lại vẫy vẫy đầu, con hầu tử này dường như không muốn cho hắn ăn. (= =||||)

>>Hết chương 46<<


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Lãnh Khả Vũ
Có bài mới 13.12.2014, 18:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5388 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 47:

Dùng nhánh cây bào trên mặt đất hồi lâu, ngốc tử bào ra một con sâu, cười hớ hớ nhét vào miệng, tiếp theo tiếp tục bào. Bông tuyết tung bay, ngốc tử chỉ mặc một kiện áo đơn cũng không để ý tới lạnh, đang tiếp tục tập trung tìm cái ăn . Hảo đói hảo đói, tham trùng trong bụng luôn luôn kêu gào. Bào hơn nữa ngày, tham trùng không còn kêu, ngốc tử còn tiếp tục bào.

“Chi chi chi!” Một con hầu tử từ xa xa chạy tới, ngốc tử nhìn thấy nó song nhãn nháy mắt tỏa sáng, bỏ lại nhánh cây, ngay khi hầu tử chạy tới liền ôm lấy cổ hắn.

“Ha ha, thịt thịt, đói nha đói nha.” Nắm lên con xà ngủ đông mà hầu tử tìm thấy, ngốc tử há mồm liền cắn. Răng nanh vừa đụng tới da xà, ngốc tử bất động , không đúng, này không phải cho hắn ăn.

Lưu nước miếng, ngốc tử gian nan đem xà lấy khỏi miệng, liếm liếm cánh môi nứt nẻ, than thở: “Cục cưng, cục cưng (*) ăn.”

“Chi chi chi!” Hầu tử đã điền đầy bụng túm túm tay ngốc tử, gấp gáp trở về.

“Cục cưng, cục cưng ăn.” Ngốc tử từ trên đất đứng lên, đi hướng đến “Động” của hắn.

Cái gọi là động, bất quá là một khỏa đại thụ sau khi chết héo ngã xuống cùng núi đá hình thành một chỗ bình chướng thiên nhiên. Phía trên phô chút cỏ khô chính là giường, trong rừng cây nhiều, cây thực thô cũng có thể che gió. Nhưng đừng xem thường cái động này, đầu thân cây kia gió lạnh sưu sưu, đầu thân cây này lại là ấm áp như xuân. Cũng không phải nói cây này có bao nhiêu thần kỳ, mà là nơi núi đá cùng thân cây vây lên có một cái tuyền trì đang mạo nhiệt khí, sở dĩ ấm áp là hoàn toàn nhờ ôn tuyền này. Đây chính là chỗ qua mùa đông mà ngốc tử thật vất vả tìm được, hàng năm mùa đông hắn đều trốn ở chỗ này, chờ năm sau trời ấm áp hắn mới có thể đi ra cánh rừng. Đây là tiểu động bí mật của ngốc tử, chưa bao giờ nói cho người khác.

“Cục cưng, cục cưng.” Miệng kêu , ngốc tử xách con xà đã bị hầu tử cắn chết chạy nhanh về, nhưng làm hắn thất vọng là cục cưng còn đang ngủ.

“Cục cưng.” Phóng thấp giọng âm, ngốc tử ở bên người cục cưng quỳ xuống, xem xem hơi thở cục cưng, lại nhẹ nhàng sờ sờ đầu cục cưng, “Cục cưng, tỉnh tỉnh, có thịt có thịt.”

Cục cưng ngủ thật sự trầm, chính là trên mu bàn tay lộ ở ngoài áo bông rách trải rộng những vết thương kết vảy, mười ngón tay đều bị bao lên, hai gò má một mảnh xanh tím, khóe miệng cũng có vết máu, môi lại đen sẫm mang huyết.

“Chi chi chi chi…” Hầu tử ngồi ở bên kia cục cưng cúi đầu khóc. Ngốc tử đem xà chết phóng tới một bên, hai mắt hỗn độn xuất hiện vài phần thanh minh. Phản ứng trong chốc lát, trong mắt của hắn hiện lên bừng tỉnh đại ngộ, tham lên cổ tay cục cưng. Sau khi bắt mạch, ngốc tử nâng dậy cục cưng, làm cho nhóc tựa vào trong lòng mình, một tay dán lên hậu tâm, nhè nhẹ nội công ấm áp từ nơi hai người tương dán truyền vào trong cơ thể cục cưng. Nhưng điều ngốc tử bất an là thân mình cục cưng vẫn lạnh lẽo giống như mấy lần trước, không có gì khởi sắc.

“Ngô…” Vỗ vỗ đầu, không cho chính mình hồ đồ, ngốc tử buông cục cưng ý bảo hầu tử ở trong này thủ , hắn lại ly khai. Hầu tử nhặt lên xà, đặt ở bên miệng cục cưng, hy vọng cục cưng có thể ăn một ngụm. Nhưng cục cưng vẫn không nhúc nhích, tựa hồ trầm tẩm ở trong mộng đẹp không muốn tỉnh lại.

“Chi chi chi chi…” Hầu tử cúi đầu khóc.

Qua thật lâu, ngốc tử lại trở về, trong tay nắm hai nhúm cỏ khô. Đi đến bên cạnh ao đem cỏ khô tẩy sạch, ngốc tử đi vào bên người cục cưng quỳ xuống, đem cỏ khô bỏ vào miệng mình. Dược thảo đều héo rũ , bất quá còn hữu hiệu. Nhăn mặt đem cỏ khô cắn nát, ngốc tử phun ở trên một phiến lá cây. Nhai xong cỏ khô, ngốc tử xốc lên áo bông rách trên người cục cưng, cởi bỏ đơn y dính đầy huyết thủy, bị roi vẽ thành từng mảnh.

Làn da trên thân thể không có một chỗ hoàn hảo đã được thượng thảo dược, ngốc tử ở trong ôn tuyền ninh một khối bố khăn từ trên y phục của mình kéo xuống, lau đi thảo dược, lại đem tân thảo dược trộn với nước trên lá cây từng chút từng chút đồ lên miệng vết thương cục cưng. Đồ xong rồi, ngốc tử thoát quần cục cưng tiếp tục đồ hạ thân. Trên người cục cưng tất cả đều là vết thương, xương đùi bị chặt đứt, mười ngón tay cũng bị bẻ gãy, ngốc tử động tác rất khinh nhu, sợ làm đau cục cưng.

Ngốc tử thực ngốc, bất quá ở lúc thanh tỉnh sẽ trở nên thông minh một chút. Xương đùi bị chặt đứt của cục cưng đã được hắn dùng nhánh cây cố định, ngón tay bị bẽ gãy cũng được hắn bao lên. Chính là hiện tại thực thiếu dược, ngốc tử lại thường rơi vào hồ đồ, tình huống cục cưng thật không tốt. Khóe mắt liếc nhìn thấy con xà, ánh mắt thanh minh của ngốc tử lại xuất hiện hỗn độn, hắn cầm qua xà há mồm định cắn, thanh minh lại khôi phục, ngốc tử thật mạnh vỗ xuống đầu mình, đi đến bên cạnh ao, lấy qua thạch đao bắt đầu xử lý con xà, cho cục cưng ăn ngon hơn mới được.

Con suối càng không ngừng phun ra dòng nước nóng bỏng, bên cạnh ao có một đạo lỗ hổng một bị người khoan, nước suối thuận theo lỗ hổng chảy về phía trong rừng, nước là nước chảy lưu động, ngốc tử không lo lắng huyết xà sẽ làm giảm độ tinh khiết của nhiệt tuyền. Thu thập sạch sẽ, ngốc tử cũng thuận đường rửa tay, tay hắn khó có được lúc có thể sạch sẽ . Niết mật xà, ngốc tử nâng dậy cục cưng, nhẹ nhàng mở ra cái miệng bị thương của nhóc, cắn nát mật xà, đem mật từng giọt rót vào miệng cục cưng.

“Ngô…” Cục cưng nhiều ngày như thế lần đầu tiên phát ra thanh âm, ngốc tử ánh mắt tỏa sáng, kinh hỉ vạn phần, nhưng trên tay lại không đình chỉ, tiếp tục từng giọt nhập miệng. Túi mật cạn, ngốc tử đem túi không quăng đến miệng, nhẫn cơn đắng ăn lên, ít thì có ít, nhưng vẫn có ăn a.

“Cục cưng?” Ngốc tử nhẹ gọi hài tử đã có phản ứng.

“Ngô… Ca ca…” Cục cưng nhẹ gọi, khóe mắt có lệ rơi xuống.

Ngốc tử mở to miệng, cục cưng tỉnh, cục cưng tỉnh!

“Hắc hắc hắc, cục cưng cục cưng.” Ngốc tử hai mắt lại hỗn độn , ở bên tai cục cưng kêu to.

“Chi chi chi…” Hầu tử cũng đến quấy rầy cục cưng, ghé vào lỗ tai nhóc càng không ngừng kêu.

“Ngô… Đại… Ca… Ca… Mau… Chạy… Quỷ… Ca… Ca… Mau… Chạy…” Cục cưng cúi đầu , đứt quãng ra tiếng, ngốc tử nghiêng tai cẩn thận nghe, nghe không rõ.

“Đại… Ca… Ca… Quỷ… Ca… Ca… Mau… Chạy…” Cục cưng vừa nói vừa khóc, ngốc tử lau nước mắt cục cưng, vẻ mặt khó hiểu.

Cô cô, đã đói bụng, ngốc tử nhẹ nhàng buông cục cưng, tiếp tục thu thập con xà kia. Không có nồi, vậy ăn xà nướng đi.

………….

Đống lửa chi chi vang , bên tai Tiểu Bảo càng không ngừng vang lên tiếng kêu của tiểu Bối, còn có người ghé vào lỗ tai cậu vẫn kêu “Cục cưng” . Dụng hết đại lực, Tiểu Bảo tránh ra trói buộc trên mí mắt, chậm rãi mở mắt.

“Chi chi chi!”

“Cục cưng! Cục cưng!”

Hé ra tóc rối rắm, râu kéo lau, nhìn không ra nguyên dạng nhân mặt xuất hiện ở Tiểu Bảo trước mắt, đối phương hỗn độn trong hai mắt tràn đầy kinh hỉ. Nhìn đến hắn tỉnh, người này hì hì hi cười không ngừng, miệng nhượng : “Cục cưng ăn thịt, cục cưng ăn thịt.” Là ai? Tiểu Bảo ngơ ngác nhìn đối phương, còn chưa theo kia tràng ác mộng trung tỉnh lại.

“Cục cưng, cục cưng.” Ngốc tử nhếch môi hướng cục cưng cười, thấy cục cưng liếm liếm môi, hắn đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo đứng dậy chạy đi. Tiểu Bảo chậm rãi vặn vẹo cổ, trong mơ hồ, hắn nhìn thấy đối phương dùng hai tay thật cẩn thận nâng một cái chén bể đi tới, ở bên người cậu quỳ xuống. Thân mình bị người nâng dậy, nước ấm đưa vào trong miệng. Sau khi một chén nước vào bụng Tiểu Bảo, cậu mới cảm giác được toàn thân vô cùng đau đớn.

Ngốc tử nhẹ nhàng buông cục cưng, lại lộn trở về đến chỗ ngoặc của con suối múc một chén nước sạch sẽ nhất, đi trở về đang muốn nâng dậy cục cưng uy nhóc uống nước, ngốc tử thấy được trên trán cục cưng toát ra mồ hôi, vẻ mặt thống khổ. Cục cưng nhếch miệng, trong mắt rưng rưng nhìn hắn. Ngốc tử ánh mắt thay đổi, chén trong tay đánh rơi trên đất bể nát, hướng về sau lui hai bước, thần sắc bối rối.

“Không phải, không phải ta, không phải ta làm , không phải, không phải ta…” Ngốc tử vừa lui vừa lắc đầu kêu gào, sau đó hai tay ôm trụ đầu, sợ hãi nhìn cục cưng.

Tiểu Bảo vẫn hãm ở trong đau đớn khó nhịn, nhưng lúc này cậu cố bỏ qua cơn đau của mình, hé miệng dùng sức phát ra âm thanh: “Không phải, không phải, ca ca… Không phải…” Muốn đi đến lại phát hiện hai chân không thể động đậy , tay cũng hảo đau.

“Không phải ta, không phải ta, không phải ta làm!” Ngốc tử hoàn toàn choáng váng, hắn thối lui đến trước thạch bích, phát hiện không có đường lui . Hắn thất kinh xoay người, ôm lấy đầu: “A a a, không phải ta làm , không phải ta! Không phải ta!”

“Chi chi chi?” Hầu tử tiểu Bối vẻ mặt hồ đồ, không biết nên làm cái gì mới tốt.

“A a a a! Không phải ta… Ô ô… Cha, nương, đại ca… Tam đệ… Không phải ta, không phải, ta làm … Ô ô…” Ngốc tử đột nhiên lại hét to vài tiếng, hướng tới vách núi mạnh mẽ nện đầu lên, “Đại ca, đại ca, bọn họ đánh ta… Tam đệ… Ô ô… Các ngươi ở đâu, các ngươi ở đâu… Không phải ta… Không phải ta… Ô ô…”

Lời nói của ngốc tử đả động một sợi dây cung nơi đáy lòng Tiểu Bảo, trừng lớn hai mắt nhìn bóng lưng người nọ, nghe người nọ càng không ngừng niệm đại ca, Tam đệ, Tiểu Bảo gấp kêu: “Tiểu Bối!”

“Chi chi chi!” Tiểu Bối nhìn ra khác thường rất nhanh vọt qua, quấn lấy lưng ngốc tử đi đến đỉnh đầu của hắn, ý đồ làm cho hắn tỉnh táo lại. Nhưng ngốc tử cái gì cũng đều nghe không được , sau một tiếng kêu to, hắn bắt đầu không muốn sống nện mạnh vào thạch bích, thẳng kêu: “Không phải ta… Không phải ta…”

“Ca ca… Ca ca!” Tiểu Bảo đem hết toàn lực tê thanh hô to, nước mắt trào ra, đau lòng, vô cùng đau đớn, “Không phải, ngươi, không phải, ngươi… Ca ca, là, hảo, ca ca, là, hảo, ca ca… Khụ khụ khụ…” Yết hầu nảy lên một cỗ tinh ngọt, Tiểu Bảo mãnh liệt khụ lên, khóe miệng trào ra huyết.

Ngốc tử đang gặp trở ngại không biết là bởi vì câu nói kia của Tiểu Bảo hay là vì Tiểu Bảo ho khan, thoáng ngừng lại. Kinh ngạc đứng trong chốc lát, tiếng ho khan phía sau càng ngày càng nặng, tê tâm liệt phế, ngốc tử giống như thanh tỉnh , rất nhanh xoay người. Khi hắn nhìn thấy bộ dáng cục cưng, lập tức mang theo gương mặt đầy huyết vọt qua: “Cục cưng!”

Hướng tới ca ca đang quỳ gối bên người nâng dậy cậu mỉm cười, Tiểu Bảo ở trước hôn mê nói một câu: “Hảo, ca ca… Không phải… Ngươi…” Quỷ ca ca, Mỹ nhân ca ca, ta có phải tìm được nhị ca ca rồi hay không?

……………

Cháo thủy ngọt ngào uy vào miệng, tựa hồ muốn đem nơi bị hỏa thiêu ở ngực giảm bớt một ít, Tiểu Bảo từ trong hôn mê tỉnh lại. Cháo thủy thoáng dừng, lại tiếp tục rót vào trong miệng của cậu, Tiểu Bảo vừa đau vừa đói theo bản năng mở lớn miệng. Uống lên cháo, Tiểu Bảo ở trong mông lung thấy được một người, cậu cúi đầu hô: “Hảo, ca ca…” Tiếp đó lại nhắm hai mắt lại.

Sờ lên mạch Tiểu Bảo, trong mắt ngốc tử hiện lên an tâm, cục cưng so với trong tưởng tượng của hắn phải kiên cường rất nhiều, trọng thương như thế đều có thể chống đỡ. Lại uy cục cưng một quả mật xà, ánh mắt ngốc tử đổi đổi, lại thành trạng thái hỗn độn si ngốc. Canh giữ ở bên người cục cưng si ngốc nhìn nhóc, ngốc tử nhìn lập tức cười một cái, cục cưng nói hắn hảo ni, nói không phải hắn ni.

>>Hết chương 47<<


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Lãnh Khả Vũ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.