Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Đam mỹ - Cổ đại] Bảo bối - Neleta
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=354427
Trang 12/43

Người gởi:  Tề Ngự Phong [ 13.12.2014, 18:12 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta

Bảo Bối: Chương 33:

Lâm phủ, Lâm Thịnh Chi trong thời gian này bị phiền toái quấn thân liền oa ở trong phủ đại môn không bước ra, một bên nghĩ đối sách, một bên nghỉ ngơi lấy lại sức. Sau khi được thủ hạ bẩm báo, mâu quang hắn thoáng hiện lãnh liệt: “Đem người tiến vào!”


Nhanh tiếp theo, hai gã thuộc hạ của hắn tha một người đi vào, người nọ một thân đầy huyết, vừa thấy hắn liền khóc hô: “Lão gia tha mạng! Lão gia tha mạng!”

Ý bảo thủ hạ đem người nọ buông, làm cho bọn thuộc hạ đi ra ngoài, Lâm Thịnh Chi đứng dậy đi đến trước mặt người đã bị đánh thành tàn phế, từ trên cao nhìn xuống gã nói: “Lúc dựng tòa nhà này ta là giao cho ngươi, ngươi có phải có nơi nào đã quên nói cho ta biết hay không?” Nói xong, hắn một cước giẫm lên cái chân đã bị chặt đứt của người nọ, dùng sức.

“A a a! !” Người nọ kêu thảm thiết không ngừng, đứt quãng nói: “Tha mạng, lão gia tha mạng, ta nói ta nói.”

Lâm Thịnh Chi thu hồi chân.

“Hình lao lao, trên tường, có cửa ngầm, sau cửa ngầm, là mật đạo, có thể đi ra. Là, là ta lúc ấy, lưu lại . Lão gia tha mạng a, lão a!” Bất quá là vì lưu lại hậu lộ cho chính mình, như thế nào nghĩ tới đó lại là tử lộ.

Lâm Thịnh Chi hai mắt bắn ra hàn quang, nhấc chân chính là một cước, chợt nghe lộng sát một tiếng, ngực người nọ hõm xuống một khối. Người nọ run rẩy phun ra một bãi huyết, tiếp theo thân mình mềm nhũn, rõ ràng là bị Lâm Thịnh Chi giẫm chết.

Phân phó thủ hạ dọn sạch, Lâm Thịnh Chi một mình đi đến hình phòng. Khi hắn tìm được cái cửa ngầm kia, phát hiện mặt sau cửa ngầm có dấu vết bùn đất một lần nữa bị lấp qua, ánh mắt Lâm Thịnh Chi là thị huyết đỏ ngầu. Thuận theo mật đạo đi vào, lại phế đi thật lớn khí lực đem lớp gạch đồng dạng bị bùn hồ lấp kín mở ra, Lâm Thịnh Chi ở động khẩu nhìn thấy, gầm nhẹ: “Lâm, Tử, Ngạn!”

Đêm đó, ba vị tâm phúc đắc lực nhất của Lâm Thịnh Chi mang người vội vàng ly khai Lâm phủ.

………….

Một cước đá văng cửa phòng, Lâm Thịnh Chi lãnh mặt đi vào. An Nhược Dao đang muốn ngủ vội vàng khoác vào y phục, bất an đi ra ngoài, nghênh diện đụng tới phu quân, nhìn thấy thần sắc của hắn, nàng không tự giác lui về sau hai bước. Đang muốn hỏi phu quân tiến đến có chuyện gì, Lâm Thịnh Chi liền một phen bóp ở cổ của nàng, đem nàng dán ở trên tường.

“Nói! Tử Ngạn ở đâu? !”

An Nhược Dao mặt trướng đến đỏ bừng, nàng hô hấp không thuận hai tay bắt lấy tay Lâm Thịnh Chi ý đồ làm cho hắn buông ra. Nhưng Lâm Thịnh Chi không chỉ không buông tay, ngược lại càng dùng sức.

“Tử Ngạn ở đâu!”

“Không, không, biết.”

Nước mắt An Nhược Dao đều đi ra , Lâm Thịnh Chi lại không chút nào thương tiếc. Thật mạnh hừ một tiếng, hắn thả tay.

“Khụ khụ khụ…” An Nhược Dao có thể hô hấp thuận theo tường xụi lơ trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch. Lâm Thịnh Chi lạnh lùng nhìn thê tử của chính mình nói: “Trước khi nó đi có lưu cho ngươi một phong thư, lấy ra.”

An Nhược Dao cúi thấp đầu, thanh âm khàn khàn mở miệng: “Tiểu Bảo chỉ nói nó đi rồi, cái gì cũng chưa lưu.”

“Lấy ra!”

An Nhược Dao chống tường chậm rãi đứng lên, không nhìn trượng phu của mình, nàng đi đến trước bàn sơ trang (trang điểm), kéo ngăn tủ, lấy ra thư của Tiểu Bảo. Tiếp theo, thư liền bị người đoạt đi.

Mở ra thư nhìn, lâm Lâm Thịnh Chi sắc mặt càng thêm lo lắng, lả tả vài cái liền đem thư tê nát, hắn ném lên đất xoay người bước đi . Kinh ngạc nhìn một mớ giấy nát, An Nhược Dao chậm rãi ngồi xổm xuống, từng mảnh từng mảnh nhặt lên, nước mắt làm ướt giấy, An Nhược Dao che miệng lại rốt cuộc nhịn không được khóc rống lên.

Từ chỗ An Nhược Dao đi ra, Lâm Thịnh Chi liền trở về viện của mình. Vừa mới tiến ốc, Đinh Lang liền bẩm báo: “Lão gia, lão bản Tể An dược quán cũng không biết đại thiếu gia đi đâu . Thư mà Đại thiếu gia lưu thuộc hạ cũng đã nhìn qua, chỉ nói là đi rồi. Nam Nhữ Tín cùng Hoàng Lương Ngọc bên kia cũng không biết tung tích đại thiếu gia.”

So với phẫn nộ vừa rồi, Lâm Thịnh Chi hiện tại lại có vẻ bình tĩnh một chút, hắn lạnh nhạt nói: “Nó không phải là thiếu gia gì đó, Lâm Thịnh Chi ta không có loại nhi tử ăn cây táo, rào cây sung này, sớm biết nó sẽ phá hư chuyện của ta, ta đã không nên lưu nó.” Nghĩ nghĩ, hắn nói: “Phái người quan sát Tể An dược quán còn có Hoàng Lương Ngọc cùng Nam Nhữ Tín, một khi có tin tức của phế nhân kia, lập tức bẩm báo ta.”

“Vâng.” Đinh Lang cúi mắt tiếp nhận, một chút cũng không hiếu kỳ Tiểu Bảo đã làm cái gì.

…………..

An Nhược Dao khóc một đêm, sau hừng đông nàng liền đi rửa mặt, mang đôi mắt sưng đỏ đi đến chỗ Lâm Thịnh Chi. Vừa thấy nàng, Lâm Thịnh Chi không có ra tiếng, tiếp tục uống trà. An Nhược Dao cũng không nhìn hắn, chỉ nhìn chung trà trong tay hắn, nghẹn lời nói: “Ta biết hiện tại ở trong lòng lão gia đã không có ta , ta cũng sẽ không khiến lão gia khó xử. Lão gia, xem ở phân thượng tình cảm phu thê giữa ta và ngươi, ngươi để cho ta đi thôi. Ta muốn mang Tử Uy về nhà nương, sau này sẽ không trở lại . Tử Uy tuổi còn nhỏ, chờ hắn trưởng thành ta liền cho hắn trở về.”

Trong mắt Lâm Thịnh Chi hiện lên sát ý, hắn buông chung trà, nói: “Đêm qua là ta giận quá, không kịp dừng tay. Ngươi là chưởng gia phu nhân trong phủ, Phương Hương cùng Dong Dong lại làm không được, ngươi nếu còn niệm tình cảm phu thê, liền tiếp tục giúp ta lo liệu hết thảy trong phủ đi.”

An Nhược Dao lắc đầu, bi thương tận tâm.”Lão gia, ta đã quyết ý ra đi. Lão gia là võ lâm đệ nhất nhân, nếu có chút tâm sẽ có thể thú nữ chủ so với ta còn cường hơn vào cửa, Tam muội cùng Tứ muội sẽ không để ý . Lão gia, đừng cho ta ở thời điểm cuối cùng hận ngươi.”

Lâm Thịnh Chi siết chặt quyền, tiếp đó rất nhanh buông ra, thanh âm lạnh vài phần nói: “Ngươi đã quyết ý đi, vậy ngươi bước đi đi, Tử Uy ngươi cũng có thể mang đi. Bất quá không cần đi từ cửa chính, ngươi nên biết ta ghét nhất bị người khác làm ta mất mặt. Muốn đi liền lập tức đi, người biết được càng ít càng tốt, người bên ngoài hỏi đến thì ngươi nói về nhà nương.”

An Nhược Dao đờ đẫn cúi người: “Tạ lão gia thành toàn.” Xoay người, nuốt xuống thống khổ, nàng thẳng thắt lưng rời đi.

“Đinh Lang.”

“Có thuộc hạ.”

“Giết nàng.”

“…”

Đinh Lang sửng sốt, sau đó hắn nghe được lão gia nói: “Ở nửa đường xuống tay, phải thần không biết quỷ không hay, một lớn một nhỏ cũng không thể lưu, cứ nói bọn họ trên đường về nhà nương gặp kiếp phỉ.”

Đinh Lang nhịn không được mở miệng: “Lão gia, nhị thiếu gia…” Là huyết mạch của ngài.

“Sát!”

Đinh Lang khẽ cắn môi: “Vâng.”

“Theo dõi nàng, đừng làm cho nàng nói những lời không nên nói.”

Đinh Lang lập tức rời đi.

Bị người nhìn, An Nhược Dao chỉ ám chỉ Phương Hương cùng Đinh Dong Dong nhanh chóng rời đi, liền mang theo hài tử đang đầy bụng nghi hoặc, nhấc hai tay nải từ cửa sau ly khai Lâm phủ. Người trong phủ đều biết đêm qua lão gia hướng phu nhân phát giận, cũng biết lần trước lão gia đánh phu nhân, vừa nghe phu nhân đi rồi, trong lòng mọi người đều hiểu được là chuyện vì sao.

“Nhữ Tín, ta muốn ly khai.” Đêm khuya, Hoàng Lương Ngọc tìm được Nam Nhữ Tín, nói cho y quyết định hắn đã nghĩ hồi lâu từ sau khi Tiểu Bảo rời đi.

Nam Nhữ Tín thở dài một tiếng, nói: ” Tính tình Lão gia càng ngày càng quái, cũng càng ngày càng tâm ngoan . Giang hồ thị phi nhiều, rời đi cũng tốt.”

Hai người đều lặng yên .

Ba ngày sau, Hoàng Lương Ngọc lấy lí do về nhà thăm người thân, từ chức phu tử, mang lão bà ly khai Lâm phủ. Qua hai ngày, Nam Nhữ Tín cũng lấy lí do lão bà sắp sinh sản, muốn dốc lòng chiếu cố thê nhi, ly khai Lâm phủ. Bất quá Nam Nhữ Tín không có đi xa, mà là trụ vào Tể An dược đường. Hai người bọn họ cùng Tiểu Bảo thân cận nhất nên Lâm Thịnh Chi không có hạ sát thủ, chỉ phái người theo dõi chặt chẽ bọn họ. Sau khi Nam Nhữ Tín cùng Hoàng Lương Ngọc rời đi Lâm phủ, các thúc thúc thẩm thẩm bá bá không có ký khế ước sinh tử trong phủ cũng lục tục ly khai. Chỉ bất quá hai tháng, gia nô Lâm phủ liền thay đổi một lượtt, đương nhiên đây là về sau.

…………….

Tiểu Bảo lần này ngủ có cảm giác thật sự sâu, ước chừng ngủ hai ngày mới tỉnh. Nhiếp Chính cùng Lam Vô Nguyệt đau lòng không cần phải nói , ngay cả Phàm Cốt đều giận chó đánh mèo với hai huynh đệ, trách bọn họ không có chiếu cố hảo Tiểu Bảo. Cho dù hắn hiểu được tình huống của Nhiếp Chính, cũng biết Lam Vô Nguyệt vừa mới vừa gặp được bọn họ, nhưng hắn vẫn muốn trút giận.

Giận chó đánh mèo thì giận chó đánh mèo, Phàm Cốt ở ngày thứ hai liền bắt đầu chữa thương cho Nhiếp Chính. Lam Vô Nguyệt rất cường ngạnh, chết sống không chịu tán đi một thân nội lực tới cứu mệnh, Phàm Cốt trong lòng có khí, nhìn thấy y cũng làm như không thấy, dù sao cũng chính là không quan tâm. Lam Vô Nguyệt lặng yên nhận, vẫn là mỗi ngày không muốn sống mà luyện công.

Nhiếp Chính thương trong lẫn ngoài nghiêm trọng, Phàm Cốt bước đầu tiên cần phải làm là tiêu độc cho hắn. Độc trúng quá sâu, chỉ có thể từ từ đến, huống chi tình huống ngoại thương cũng không được tốt, cũng nhờ Tiểu Bảo chiếu cố cẩn thận, còn có bình dược kia của Phan Linh Tước, thịt hoại tử của Nhiếp Chính cũng không nhiều lắm. Phàm Cốt cho Tiểu Bảo cùng Lam Vô Nguyệt đi ra ngoài, chỉ chừa A Mao làm trợ thủ cho mình, cắt đi phần thịt bị hư. Chợt nghe Nhiếp Chính ở trong phòng kêu thảm thiết không ngừng, người nghe là hết hồn, Tiểu Bảo lại khóc thành lệ nhân.

Giằng co đến trời tối, cửa gian mộc ốc của Nhiếp Chính mới được người từ bên trong mở ra. Lam Vô Nguyệt là người đầu tiên vọt vào, Tiểu Bảo ôm tiểu Bối cước bộ bất ổn theo ở phía sau. Vừa thấy Quỷ ca ca quấn đầy bạch bố trên giường, Tiểu Bảo bổ nhào vào bên giường khóc rống lên: “Ca ca… Quỷ ca ca…”

Nhiếp Chính liền như một người chết, thân thể lộ bên ngoài trắng như sáp. Phàm Cốt sờ đầu Tiểu Bảo nói: “Đừng khóc, sư phó ra tay hắn sẽ không chết .”

“Ô ô…” Xoay người ôm lấy sư phó, trong lòng Tiểu Bảo rất đau, đau vì Quỷ ca ca.

Trên mắt Nhiếp Chính cũng quấn bạch bố. Mắt của hắn không chỉ là nhìn không thấy, hơn nữa hỗn độn không chịu nổi, trước khi cắt thịt, Phàm Cốt trước hết thượng dược lên mắt Nhiếp Chính. Ánh mắt của hắn cũng đồng dạng phiền toái, bất quá Phàm Cốt là ai? Chẳng sợ đã tuyệt khí, chỉ cần hồn phách còn chưa có bị ngưu đầu mã diện mang đi, hắn cũng có thể cứu trở về.

Không thể thấy Tiểu Bảo khóc, Phàm Cốt cho A Mao đem nhóc đi , hắn còn có việc chưa hỏi Tiểu Bảo a. Lam Vô Nguyệt canh giữ ở bên người đại ca, nhẹ nhàng cầm bàn tay đồng dạng bị bao lấy của hắn, toàn thân căng thẳng. Thống khổ mà Lâm Thịnh Chi gia tăng ở trên người đại ca, y sẽ trả lại gấp trăm lần!

Tẩy đi dược lưu lại ở hai tay, Phàm Cốt mang Tiểu Bảo vào gian sườn, cho Tiểu Bảo ngồi ở trên giường, quăng cho tiểu Bối một quả đào làm cho nó tự mình đi chơi, Phàm Cốt ở bên người Tiểu Bảo ngồi xuống, nói: “A Bảo, đừng khóc , sư phó có chuyện hỏi ngươi.”

Tiểu Bảo lưu lệ, quay đầu nhìn về phía sư phó, nhẫn nhịn không khóc thành tiếng.

Phàm Cốt không quá cao hứng lau đi lệ của cậu nói: “Hắn lại không chết, ngươi khóc cái gì? Ngươi nên cao hứng. Thịt này nếu tiếp tục giữ thì hắn đã có thể mất mạng.” Tuy rằng đều gọi hắn sư phó, bất quá hai huynh đệ kia chỉ là dính nhờ phúc của tiểu đồ nhi, hắn mới không cần đau lòng bọn họ có đau hay không ni.

Tiểu Bảo nhịn không được ôm lấy sư phó, cúi đầu khóc lên, cậu thực xin lỗi Quỷ ca ca, thực xin lỗi Mỹ nhân ca ca. Đảo cái xem thường, Phàm Cốt sờ đầu Tiểu Bảo nói: “A Bảo, nói cho sư phó, ngươi rốt cuộc là ai?”

Tiểu Bảo ngừng khóc, thân mình thoáng chốc cứng đơ, tiếp đó run rẩy lên. Phàm Cốt mặt nhăn mày nhíu, tiếp tục sờ đầu Tiểu Bảo nói: “Ngươi sợ cái gì? Sư phó mới mặc kệ ngươi là ai, nhưng ngươi là đồ nhi sư phó, sư phó không thể không biết lai lịch của ngươi, bằng không nói ra đi sư phó tính toán hướng thế nào.”

Tiểu Bảo run run bả vai, dần dần, tiếng khóc rõ ràng, song chưởng ôm sư phó cũng là gắt gao . Phàm Cốt từng chút từng chút rất từ ái sờ đầu Tiểu Bảo, không có chờ quá lâu, hắn chợt nghe thấy Tiểu Bảo sợ hãi , tràn đầy áy náy, lại mang theo tự ti nói: “Ta, ta gọi là, Lâm Tử, Ngạn… Là, là…” Mấy chữ sau cậu có làm sao cũng nói không nên lời.

Tay Phàm Cốt đang vuốt ve Tiểu Bảo dừng lại, hai mắt hiện lên hiểu rõ. Nghĩ sư phó sẽ bởi vậy mà không cần cậu, Tiểu Bảo cả người run đến lợi hại.

“Ngươi là nhi tử của Lâm Thịnh Chi?”

“Ô…”

Tiểu Bảo gật gật đầu, lệ dính ẩm ướt y phục sư phó. Chuyện này ép tới mức cậu suyễn không lên được, mặc kệ sư phó cùng các ca ca sau khi biết được sẽ đối với cậu thế nào, cậu cũng sẽ không oán, đây là cậu nợ các ca ca .

Phàm Cốt một tay ôm lấy Tiểu Bảo, hừ lạnh nói: “Hắn là hắn, ngươi là ngươi. A Bảo, nghe a, sau này nếu có ai bởi vì ngươi là nhi tử của Lâm Thịnh Chi mà đối với ngươi không tốt, sư phó liền đem hắn quăng đến xà trì làm thành xà cơm.”

Tiếng khóc đột nhiên ngừng, Tiểu Bảo ngẩng đầu lên, không thể tin những gì mình nghe được.

“Ngốc đồ nhi.” Phàm Cốt dùng tay áo lau mặt Tiểu Bảo, không vui nói: “Sư phó thu ngươi làm đồ đệ, nhìn trúng là nhân phẩm của ngươi, không phải cha ngươi là ai. Dù cha ngươi chính là Quỷ Khốc Tiếu, ta cũng muốn ngươi làm đồ nhi của ta.” Nói vừa xong, Phàm Cốt liền cùng ngũ quan vặn vẹo như nuốt phải sâu nói: “Phi phi phi, tên Quỷ Khốc Tiếu kia vừa xấu lại thối, vẫn là đừng cùng hắn dính dáng tốt hơn.”

“Sư phó…” Mũi Tiểu Bảo vừa chua vừa xót, trong lòng lại ngọt a ngọt.

“Thân thế của ngươi sư phó sẽ không nói với người bên ngoài. Nếu hai người kia sau khi biết thân thế của ngươi liền dám khi dễ ngươi, ngươi đến lúc đó cũng đừng ngăn cản sư phó đem bọn họ làm thành xà cơm.”

Lúm đồng tiền hãm sâu, Tiểu Bảo lưu lệ ôm lấy sư phó, nhuyễn nhuyễn cầu: “Không làm, không làm.”

“Ngốc đồ nhi.” Gõ lên trán Tiểu Bảo một cái, Phàm Cốt tiếp tục hỏi: “A Bảo, thân mình của ngươi có chỗ nào không thích hợp không?”

Tiểu Bảo sửng sốt, tiếp đó không cười nữa.

“Nói cho sư phó, không thể giấu diếm.”

Tiểu Bảo khẽ cúi đầu, sợ hãi nói: “Vừa đến, đầu tháng cùng, mười lăm, liền, trên người liền, đau…” Giống như phải nên đau đi.

Phàm Cốt nhíu mi, quả nhiên!

” Hắc ban trên mặt ngươi là có từ nhỏ?”

Tiểu Bảo lắc đầu, sờ lên má phải của mình: “Sau khi, nương đi rồi, mới, có.”

Nương? Phàm Cốt nâng lên cằm Tiểu Bảo, hỏi: “Nương ngươi đâu?”

Trong mắt Tiểu Bảo hiện lên thương tâm, cúi đầu nói: “Nương, đi rồi. Không biết, đi đâu .”

Phàm Cốt đem Tiểu Bảo ôm đến trong lòng, trong lòng có tính toán.”Thân mình đau cũng là từ sau khi nương ngươi rời đi?”

“Ân.” Tiểu Bảo nhịn không được lại muốn khóc, nhưng cậu không muốn khóc.

“Ngươi nương gọi là gì?”

“Đông.”

“Đêm đó nương ngươi đi, đối với ngươi làm cái gì?”

“Đã quên. Không nhớ rõ, nương khi nào, đi .”

Biết lại hỏi không ra cái gì , Phàm Cốt vỗ vỗ Tiểu Bảo: “Không thương tâm, sau này có sư phó cùng A Mao thương ngươi.”

“Sư phó!” Lệ, rốt cuộc ngừng không được . Lòng tràn đầy ủy khuất, lòng tràn đầy tưởng niệm đối với nương, áy náy đối với Quỷ ca ca và Mỹ nhân ca ca, Tiểu Bảo ở trong lòng sư phó thất thanh khóc rống. Phàm Cốt không có khuyên cậu, mặc cậu khóc, có đôi khi thống thống khoái khoái khóc một hồi so với nghẹn ở trong lòng tốt hơn rất nhiều.

Khóc mệt mỏi, Tiểu Bảo ở trong lòng sư phó ngủ say. Lau khô mặt Tiểu Bảo, làm cho nó hảo hảo ngủ, Phàm Cốt cúi đầu tự nói: “Này phải làm sao đây? Tiểu đồ nhi nói chuyện không thông, đi đứng không thuận, còn có một thân quái ‘Bệnh’, thực bảo sư phó ta khó xử a. Rốt cuộc có nên làm như vậy hay không ni?”

>>Chương 33<<


Người gởi:  Tề Ngự Phong [ 13.12.2014, 18:13 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta

Bảo Bối: Chương 34:

Ngồi ở trên xe ngựa, An Nhược Dao ôm con yên lặng rơi lệ. Sau khi từ Lâm phủ đi ra, nàng mua một chiếc xe ngựa, thuê xa phu đưa các nàng quay về nhà nương ở Liễu Châu. Lần này trở về, nàng cũng không biết nên như thế nào mở miệng với cha nương. Nữ nhi gả ra ngoài nhiều năm như vậy mang theo hài tử trở về không phải thăm viếng, mà là ly khai phu gia. Cha nương đều là người trong giang hồ, đương nhiên sẽ không trách nàng, chỉ sợ nàng nói rõ nguyên do, phụ thân, hai vị ca ca cùng đệ đệ sẽ tìm Lâm Thịnh Chi gây phiền toái. Một hồi phu thê giữa nàng cùng Lâm Thịnh Chi, thật sự không nghĩ tới kết quả lại thật sự là thành oan gia.


“Nương, chúng ta vì sao phải đi a? Chúng ta còn trở về không?” Lâm Tử Uy lo lắng hỏi, mười một tuổi hắn đã ý thức được giữa cha và nương đã xảy ra cái gì. Nhìn trên cổ nương rõ ràng xuất hiện một vòng xanh tím, Lâm Tử Uy ôm chặt nương. Trong trí nhớ còn nhỏ của hắn, cha rất thương hắn, chính là vài năm nay cha càng ngày càng mê công việc, hắn cũng càng ngày càng ít nhìn thấy cha, cho dù gặp được, hắn đối với cha cũng sinh ra chút sợ hãi không hiểu.

Lau nước mắt, An Nhược Dao nói giọng khàn khàn: “Này nhi ngoan, không cần hỏi nhiều. Lần này chúng ta về nhà ngoại công, sẽ không trở lại . Chờ ngươi trưởng thành, ngươi nếu muốn trở về liền trở về.”

Thấy nương vừa khóc, Lâm Tử Uy không hỏi nữa.

Đến khi trời sắp tối, xe ngựa đã đi được tới trạm dịch đầu tiên. An Nhược Dao muốn hai gian phòng bình thường nhất, một gian nàng cùng con trụ, một gian cho xa phu trụ. Tùy tiện ăn chút gì đó, An Nhược Dao liền mang con lên giường . Dỗ hài tử, nước mắt An Nhược Dao lại chảy xuống dưới. Mãi cho đến khi bên ngoài truyền đến tiếng xao canh ba, nàng mới xuống giường rửa mặt, chuẩn bị thổi tắt đèn nghỉ ngơi. Đúng lúc này, cửa sổ bị người từ bên ngoài phá mở, An Nhược Dao cảm thấy kinh hãi, nhanh chóng dùng toàn thân bổ nhào vào bên giường, rút ra kiếm đặt ở dưới gối đầu.

Thích khách che mặt cầm trong tay đoản đao, hướng An Nhược Dao đâm tới. An Nhược Dao tuy có võ nhưng từ sau khi sinh hài tử liền chỉ lo để ý cao thấp trong Lâm phủ, hầu như không luyện công, không quá vài chiêu đã bị thích khách đặt ở trên giường.

“Ngươi!”

“Là ai” hai chữ còn chưa nói ra miệng, An Nhược Dao liền không còn thanh âm.

Chỉ chốc lát sau, trong trạm dịch nổi lên liệt hỏa, mọi người dường như đều ngủ say, thế nhưng không ai phát hiện ra cháy . Hừng hực đại hỏa càng thiêu càng lớn, cuối cùng, trạm dịch bị hỏa thế nuốt trọn, không ai chạy thoát.

………….

Từ sau ngày đó, trừ bỏ thời gian ăn cơm, cho dù là đang trong trị liệu, Nhiếp Chính cũng vẫn mê man, đây là Phàm Cốt cố ý làm. Trước nhất là có thể giảm bớt thống khổ khi trị liệu cho Nhiếp Chính, thứ hai, cũng có lợi cho chữa thương. Vết thương của Nhiếp Chính không phải mười ngày nửa tháng hoặc ba năm tháng là có thể tốt, vẫn phải từ từ đến. Lam Vô Nguyệt vài lần muốn rời đi, nhưng lại lo lắng đại ca nên kéo dài rồi lại kéo.

Hôm nay là mười lăm tháng bảy, Lam Vô Nguyệt cùng A Mao đổi dược, uy dược cho đại ca, thấy mấy chỗ miệng vết thương bị đâm thủng của đại ca đã bắt đầu kết vảy , y cũng an lòng không ít. Tiến vào Phàm cốc đã mười ngày, mười ngày này cũng đủ để Lâm Thịnh Chi làm chút chuyện, không thể lại trì hoãn . Ra khỏi mộc ốc của đại ca, Lam Vô Nguyệt tìm được Phàm Cốt đang phối dược. Phàm Cốt không thích tiểu đồ nhi của hắn luôn vì hai huynh đệ kia mà khóc, cho nên lúc Nhiếp Chính đổi dược hắn chưa bao giờ cho Tiểu Bảo đi qua. Tiểu Bảo đang theo Phàm Cốt phối dược, nhìn thấy Mỹ nhân ca ca đến đây, lập tức hỏi: “Mỹ nhân ca ca, Quỷ ca ca, tốt lắm sao?”

Phàm Cốt lại một lần nữa nhịn không được gõ đầu tiểu đồ nhi, thô thanh nói: “Mới vài ngày có thể tốt sao? Ngươi tưởng sư phó là thần tiên nha.”

Tiểu Bảo cười ha ha xoa xoa đầu, nói: “Sư phó là, thần tiên.” Sư phó có thể cứu Quỷ ca ca, so với thần tiên còn lợi hại hơn. Hơn nữa sư phó bộ dạng tựa như thần tiên gia gia, đương nhiên những lời này cậu tuyệt đối không dám ở trước mặt sư phó nói .

Bị tiểu đồ nhi nói thành thần tiên, Phàm Cốt thực hưởng thụ, yêu thích không buông tay lại gõ đầu tiểu đồ nhi, nói: “Tốt lắm, đi nhìn Quỷ ca ca của ngươi đi.”

“Đa tạ, sư phó!” Tiểu Bảo khẩn cấp đi ra ngoài. Sau khi đi vào Phàm cốc, tiểu Bối liền gắn với đống cây trái, mỗi ngày đều chạy trốn không thấy ảnh. Tiểu Bảo cũng không lo lắng nó, nơi này là Phàm cốc của sư phó, tiểu Bối sẽ không có việc gì .

Vừa tiến vào mộc ốc của Quỷ ca ca, tươi cười trên mặt Tiểu Bảo lập tức tiêu thất, chậm rãi đi đến bên giường, ánh mắt đã ươn ướt. A Mao đang thu thập bát đĩa vươn bàn tay to khinh nhu lau khóe mắt Tiểu Bảo, hướng tới cậu lắc đầu, nói cho cậu biết Nhiếp Chính tốt lắm, không cần lo lắng. Tiểu Bảo ôm ôm Đại ca ca, tiếp đó ở bên giường quỳ xuống, nhẹ nhàng sờ lên cánh tay bị bao lấy của Quỷ ca ca, cúi đầu kêu: “Quỷ ca ca…”

Nhiếp Chính đang ở trong mơ màng trầm trầm nghe được thanh âm làm hắn tâm an, ngón tay hơi hơi giật giật, tiếp theo hắn lại cảm thụ thấy độ ấm quen thuộc. Không tiếng động thở hắt ra, Nhiếp Chính luyến tiếc cái ấm áp kia, tiến nhập trong hôn mê hắc ám. Bất quá hiện tại hắn không hề sợ loại hắc ám này, cho dù gặp đau đớn không  ít hơn so cái nơi không có thiên lý kia bao nhiêu, nhưng hắn một chút cũng không biết là ngày trôi qua gian nan. Lúc này mỗi một lần đau đớn đều đại biểu cho hy vọng.

Một bàn tay to đặt ở trên đầu Tiểu Bảo, Tiểu Bảo ngửa đầu, hai mắt đẫm lệ mơ hồ. Trừ phi Quỷ ca ca tốt lên, bằng không nước mắt Tiểu Bảo liền không thể dừng lại, đó là đau lòng cùng áy náy đối với Quỷ ca ca. A Mao cũng giống như sư phó không thể thấy Tiểu Bảo khóc liền hai tay ôm lấy Tiểu Bảo, trực tiếp ôm cậu đi ra ngoài, đóng cửa lại. Trong lòng biết Đại ca ca có đôi khi so với sư phó còn cố chấp hơn, Tiểu Bảo vòng qua cổ Đại ca ca, lưu luyến không rời nhìn bóng dáng Quỷ ca ca bị khuất ở sau cửa.

“A Mao, ngươi mang Tiểu Bảo đi uy xà, thuận tiện đem tiểu Bối tìm trở về, đừng làm cho nó phá hư thảo dược của ta.” Phàm Cốt ở trong dược phòng kêu. A Mao vỗ bàn tay, tỏ vẻ đã biết, ôm Tiểu Bảo đi xà trì. Từ sau khi bị xà bò qua, Tiểu Bảo vừa thấy xà chân liền nhuyễn . Đồ đệ của Phàm Cốt sao có thể sợ rắn a, cho nên luyện can đảm đã trở thành công khóa mỗi ngày phải làm. Cũng may vài ngày như thế đi qua, Tiểu Bảo không còn sợ như vậy nữa.

Theo cửa sổ nhìn thấy A Mao ôm Tiểu Bảo đi xa , Phàm Cốt lúc này mới cho Lam Vô Nguyệt một ánh mắt. Vừa rồi Lam Vô Nguyệt đã nói cho hắn biết, y tính đêm nay rời đi.

Xứng dược trong tay, Phàm Cốt nói: “Ngươi muốn đi chết thì đi, ta không ngăn cản ngươi. Bất quá ngày mai hãy đi, cũng không gấp trong đêm nay. Chẳng lẽ thiếu đêm nay Lâm Thịnh Chi sẽ biến thành đại ma đầu xưng bá võ lâm?”

Lam Vô Nguyệt vốn đang muốn tiếp tục yêu cầu, nhưng vừa nghe sư phó nói như thế, y lập tức lên tiếng: “Hảo, sáng mai sau khi ta uy đại ca uống dược xong liền bước đi.”

“Ân.” Tựa hồ còn đang tức giận, thanh âm Phàm Cốt thấu không vui cùng không kiên nhẫn.

Biết chính mình chọc người giận, Lam Vô Nguyệt nói một câu “Đa tạ sư phó” liền lui ra. Nhìn y vào gian ốc của Nhiếp Chính, Phàm Cốt lẩm bẩm: “Tên tính tình thối này, sớm muộn gì cũng có một ngày ăn được giáo huấn!” Ngoài miệng thì mắng , động tác trên tay Phàm Cốt lại nhanh hơn. Trong dược lô bốc lên vị cay đắng của thảo dược, Phàm Cốt xốc lên ngửi ngửi, lại nắm lên một nắm thảo dược đã được xắt xong bỏ vào.

…………..

Tránh ở phía sau Đại ca ca, Tiểu Bảo gắt gao nhắm mắt, hai tay gắt gao ôm lấy một chân Đại ca ca. Xà bò đến trên đùi cậu lại trượt xuống. A Mao từng chút na về phía trước, đem xà thực quăng đến xà trì ── thịt thỏ cùng thịt gà rừng đã được thấm độc. Bầy xà này khi còn trong bụng mẹ đã được độc dưỡng , bị nó nhẹ nhàng cắn lên một ngụm sẽ toàn thân vô lực, nhưng sẽ không dễ dàng chết đi, đau đớn chừng ba ngày ba đêm mới tắt thở. Đây là thủ đoạn mà Phàm Cốt dùng để đối phó bọn đạo chích.

Phàm Cốt cả đời trừ bỏ A Mao cùng Tiểu Bảo ra, còn thu qua bốn đồ đệ, bốn đồ đệ kia ban đầu cũng là như Tiểu Bảo đến Phàm cốc cầu Phàm Cốt trị liệu cho thân nhân của mình. Phàm Cốt đương nhiên là mọi cách làm khó dễ, bốn người kia cũng như Tiểu Bảo xả thân nghĩa vô phản cố (=nghĩa bất dung từ), chỉ vì muốn cứu thân nhân của chính mình. Trải qua thật mạnh khảo nghiệm, thân nhân bọn họ không chỉ chiếm được cứu trị, chính bọn họ cũng thành đồ đệ Phàm Cốt. Bất quá thiên phú của bọn họ hữu hạn, sau khi dạy hết những gì không còn có thể dạy, Phàm Cốt liền không chút lưu tình đem bọn họ đuổi ra Phàm cốc .

Thiên phú của bốn người kia mặc dù không tốt, nhưng đối với Phàm Cốt cũng là dị thường kính sợ. Phàm Cốt không cho bất luận kẻ nào nói với bên ngoài bọn họ là đồ đệ của hắn, bốn người kia liền một chữ cũng chưa đề cập qua với ngoại nhân. Cung sư phó sở dĩ biết vị trí đại khái của Phàm cốc, là vì sư phụ của hắn chính là một trong bốn người kia, bất quá hắn cũng không biết thân phận sư phụ, chỉ nghĩ sư phụ là trong lúc vô tình biết được vị trí Phàm cốc. Sư phụ hắn tự trách chính mình thiên phú không đủ, khiến Phàm Cốt không vui, cảm thấy Cung sư phó không tệ, liền vẽ một tấm bản đồ cho hắn đi Phàm cốc bái Phàm Cốt vi sư. Cung sư phó bước đi, kết quả a, có thể nghĩ.

Sau khi Phàm Cốt nhặt được A Mao mới thoáng vừa lòng một chút, A Mao tuy rằng không thể nói, nhưng thiên phú học y học võ không tồi, lại bẩm sinh cao lớn, còn thực nghe lời. A Mao từ lúc năm tuổi đã có thể giúp hắn làm việc, đến tám tuổi liền không cần hắn quan tâm , Phàm Cốt cảm thấy đã dưỡng coi như là không uổng . Mà khi hắn thu Tiểu Bảo làm đồ đệ, hắn không chỉ một lần ở trong lòng chửi bới bốn đồ đệ kia mọc ra đầu trư, bốn người kia tuy thông minh nhưng ngay cả một phần mười Tiểu Bảo cũng không được. Phàm Cốt vừa lòng, vừa lòng đến nằm mơ cũng còn đang cười, hắn làm sao nghĩ đến chính mình có thể có được một bảo bối đồ đệ như thế. Bất quá, vẫn là có chút chút tiếc nuối, đồ đệ này của hắn đi đứng bất lợi, nói chuyện bất thuận, trên người còn có quái bệnh. Vì thế, Phàm Cốt cũng không ngừng phát sầu.

Bất quá không vội, Tiểu Bảo mới mười ba tuổi, qua không đến mười năm, Tiểu Bảo có thể trở thành thần y xưng bá thiên hạ, hoàn toàn chân truyền từ hắn. Cho dù đi đứng không thông, nói chuyện không thuận, nhưng danh dương thiên hạ là chuyện tuyệt đối không thành vấn đề. Chính là quái bệnh kia… Phàm Cốt sầu a sầu, không thể trách hắn, Tiểu Bảo trời sinh không phải là người luyện võ, tay chân mềm mại cứ như thanh âm của nó. Hơn nữa nó cũng đã qua thời kì luyện võ tốt nhất, nếu hiện tại luyện vậy ăn khổ cũng không ít hơn so với Nhiếp Chính, Phàm Cốt luyến tiếc a. Suy nghĩ mấy đêm, hắn vẫn là từ bỏ . Việc cấp bách không bằng trước đem Tiểu Bảo dưỡng cho tráng tráng , như vậy sau này tới lúc “Phát bệnh” cũng có thể chống đỡ được. Có lẽ qua vài năm, tình huống có khả quan hơn, khi đó Tiểu Bảo sẽ không tiếp tục đau nữa, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là qua ải này.

Nghĩ tới cái gì, mày Phàm Cốt nhíu chặt , hôm nay là mười lăm . Lại nắm dược liệu quăng đến dược lô, Phàm Cốt lầm bầm lầu bầu: “A Bảo đáng thương của ta a, đời trước là tạo nghiệt gì, vớ phải tên cha như thế không nói, còn vướn phải người nương  xằng bậy như vậy. Chớ sợ chớ sợ, sau này có sư phó thương.”

Cuối cùng uy xong bầy xà, da gà trên người Tiểu Bảo nổi lên một tầng lại một tầng. Lau khô sạch tay, A Mao ôm lấy Tiểu Bảo rời đi xà trì, thẳng tiến nhập đến một con đường nhỏ trong cốc, Tiểu Bảo lúc này mới mạnh mẽ phun ra một hơi. A Mao từ khi sinh hạ liền có một thân mao, có lẽ là bởi vì bộ dạng này cho nên mới bị người cho là điềm xấu cắt đi yết hầu để ở trong rừng. Đơn giản thủ pháp của đối phương không thuần thục, không đem hắn giết chết, lại may mắn gặp được Phàm Cốt khó có được lúc xuất cốc hái thuốc, tìm về một cái mệnh.

Vô ý thức cọ xát gương mặt đầy mao của Đại ca ca, Tiểu Bảo đem cảm giác không khỏe vì bị xà quấn lên toàn bộ cọ rớt, sắc mặt lúc này mới hảo chuyển. A Mao vỗ nhẹ lên mông Tiểu Bảo, nói cho cậu không phải sợ. Hoàn chặt cổ Đại ca ca, lại một lần nữa xuyên thấu qua tầng tầng mao nhìn thấy chỗ yết hầu Đại ca ca có một đạo vết sẹo xẹt qua, Tiểu Bảo nâng lên một bàn tay sờ sờ. A Mao không có né tránh, trong mắt Tiểu Bảo là đau lòng, hắn thật cao hứng, cao hứng sư đệ này không chán ghét hắn, không biết là bộ dạng hắn xấu.

Sờ soạng trong chốc lát, Tiểu Bảo ngẩng đầu, ngọt ngào cười: “Đại ca ca, hái trái cây. Cho sư phó, ca ca ăn.”

A Mao gật gật đầu, một tay ôm chặt Tiểu Bảo nhanh hơn cước bộ, bóng dáng hai người rất nhanh biến mất ở trong sương mù.

Đến lúc sắp ăn cơm chiều, Tiểu Bảo cùng A Mao mới trở lại, còn có tiểu Bối đã ở bên ngoài rừng một ngày. A Mao cõng Tiểu Bảo, vạt áo bao một đống trái cây, trên tay tiểu Bối cũng cầm hai trái đỏ rực. Phàm Cốt còn đang phối dược, A Mao buông Tiểu Bảo liền đi rửa sạch vài quả cho Tiểu Bảo ăn. Tiểu Bảo lấy ra một quả lớn nhất cho Đại ca ca, tiếp theo lại lấy ra một quả tươi ngon nhất cho sư phó, tiếp theo lấy năm quả còn lại vào phòng Quỷ ca ca.

Lam Vô Nguyệt bồi ở bên người đại ca, vừa thấy người vào là Tiểu Bảo, biểu tình trên mặt y từ âm trầm biến thành ấm áp. Vươn tay ôm lấy Tiểu Bảo, Lam Vô Nguyệt lau đi mồ hôi trên chóp mũi nhóc, hỏi: “Đi đâu ? Một ngày không gặp ngươi.”

“Hái trái cây.” Trực tiếp cầm lấy một quả uy đến bên miệng Mỹ nhân ca ca. Liền từ trên tay Tiểu Bảo cắn một ngụm, Lam Vô Nguyệt nhíu nhíu mày, vươn tay lấy qua, lại cắn một ngụm lớn, hoàn toàn không có chút rụt rè mỹ nhân nên có.

“Không sai, thực ngọt.”

Tiểu Bảo nở nụ cười, liếc mắt nhìn Quỷ ca ca rõ ràng không thể ăn, ánh mắt của cậu lại nháy mắt ảm đạm xuống dưới. Lam Vô Nguyệt thấy thế hai ngụm cắn xong trái cây trên tay mình, lại từ trên tay Tiểu Bảo cầm qua một quả nói: “Ta đi nấu thành canh, chờ sau khi đại ca tỉnh liền uy hắn ăn.”

“Ta đi, ta đi.” Tiểu Bảo mới sẽ không làm cho Mỹ nhân ca ca động thủ ni. Mỹ nhân ca ca chỉ có một tay, làm việc không tiện. Sợ Mỹ nhân ca ca cự tuyệt, Tiểu Bảo xoay người ngay lập tức “Chạy” , thật khó cho cái đùi phải không thuận lợi của cậu. Sau khi cậu rời đi, sắc mặt Lam Vô Nguyệt thay đổi, bước nhanh đi ra ngoài.

Đi vào trước cửa mộc ốc phiêu ra vị dược, Lam Vô Nguyệt gõ gõ cửa.

“Tiến vào.”

Đẩy cửa vào, đóng cửa lại, Lam Vô Nguyệt nói thẳng: “Sư phó, ngài có phát hiện hắc ban bên má phải Tiểu Bảo giống như càng lớn hay không?”

Phàm Cốt đang ở dược lô múc gì đó mang theo bất mãn liếc mắt y một cái, nói: “Ngươi mới phát hiện? Ngươi làm ca ca cũng quá không dùng tâm .”

Lam Vô Nguyệt gấp rút bước lên phía trước hai bước, đi vào bên người Phàm Cốt nhỏ giọng hỏi: “Sư phó, Tiểu Bảo có phải bị bệnh hay không?”

Phàm Cốt hừ lạnh nói: “Là bị bệnh, bị bệnh đã lâu. Hai người các ngươi, một tên phế, một tên tàn, làm sao còn có tâm tư đi quản nó. Tiểu Bảo nhỏ như vậy đã đem Nhiếp Chính từ địa lao cứu ra, ăn bao nhiêu khổ không cần hỏi đều có thể đoán được, nhưng nó có theo các ngươi nói qua không?”

Lam Vô Nguyệt áy náy xấu hổ vô cùng, nóng vội hỏi: “Sư phó, Tiểu Bảo là bị bệnh gì?”

“Bệnh vô dược khả y (không dược có thể trị).”

Lam Vô Nguyệt hút một ngụm lãnh khí, cầm trụ cánh tay sư phó: “Ngài là thần y, sao lại vô dược khả y!”

Bỏ ra tay Lam Vô Nguyệt, Phàm Cốt lạnh lùng nói: “Bệnh của nó không chết người được, nhưng là vô dược có thể trị. Các ngươi cùng Tiểu Bảo tuy rằng không phải thân huynh đệ, nhiều lắm được cho là bình thủy tương phùng, nhưng đừng quên ân tình của Tiểu Bảo đối với các ngươi, các ngươi sau này phải nhớ.”

“Sư phó!” Lam Vô Nguyệt vô lễ đánh gãy, “Tiểu Bảo rốt cuộc là bệnh gì! Ngài mau nói cho ta biết!”

Nhìn nhìn sắc trời, Phàm Cốt nói: “Đến lúc đó ngươi sẽ biết. Đi ra ngoài, ta đang phối dược a, làm hỏng lô dược này ta liền đem Nhiếp Chính luyện đan.” Nói xong, hắn động thủ đẩy ra Lam Vô Nguyệt.

Thấy hỏi không ra cái gì , Lam Vô Nguyệt cắn chặt miệng, lui đi ra ngoài.

“Chi chi chi! !”

Ở trù phòng đột nhiên truyền đến tiếng kêu của tiểu Bối, tiếp theo là một tiếng cái gì đó bị đánh ngã. Lam Vô Nguyệt mới vừa ra không chút nghĩ ngợi liền vọt qua. Phàm Cốt ở trong phòng không chú ý, hắn vừa đem một viên thuốc bỏ vào bình, liền nghe được Lam Vô Nguyệt kêu to: “Tiểu Bảo!”

Tay run lên, dược bình thiếu chút nữa rơi trên mặt đất, Phàm Cốt cũng không quản buông dược bình liền chạy ra khỏi phòng. Bên kia, A Mao hai tay ôm Tiểu Bảo từ trù phòng chạy ra, thần sắc kích động. Hắn trương miệng, “A a a a” không tiếng động kêu to, Lam Vô Nguyệt ở bên cạnh hắn bắt lấy tay Tiểu Bảo thanh âm đều thay đổi: “Tiểu Bảo! Tiểu Bảo! Sư phó! Sư phó!”

Tiểu Bảo sắc mặt trắng bệch, cả người run rẩy. Phàm Cốt ở tại chỗ hô to: “Quỷ kêu cái gì! Còn không đem Tiểu Bảo đưa vào trong nhà đi!”

A Mao bước đi nhanh hơn, ba bước liền vọt tới trước mộc ốc của Phàm Cốt, nháy mắt người đã không còn, Lam Vô Nguyệt chỉ so với hắn chậm hơn một bước. Phàm Cốt quay về dược ốc, ở trong trăm bình dược lấy ra ba bình, hắn vội vàng rời đi.

Trong phòng Nhiếp Chính, ngón tay hắn càng không ngừng có động tác, miệng cúi đầu kêu : “Bảo… Bảo…” Hắn đang trong hôn mê vẫn có thể cảm giác được hôm nay là ngày Tiểu Bảo phát bệnh.

>>Hết chương 34<<

Người gởi:  Tề Ngự Phong [ 13.12.2014, 18:15 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta

Bảo Bối: Chương 35:

“Ô ô… Sư phó… Ca ca…”


Trên giường, Tiểu Bảo đau đến mức mặt đều đờ ra. Nhiếp Chính biết Tiểu Bảo vừa đến đầu tháng cùng mười lăm thì thân mình sẽ đau, hắn nhìn không thấy chỉ biết là Tiểu Bảo đau, cũng chỉ có thể cảm nhận được một nửa thống khổ của Tiểu Bảo. Nhưng Phàm Cốt, Lam Vô Nguyệt cùng A Mao bất đồng, bọn họ là trơ mắt nhìn Tiểu Bảo đau đến run rẩy, co rụt, vẫn là không có biện pháp.

“Sư phó, Tiểu Bảo rốt cuộc là bệnh gì!” Lam Vô Nguyệt một tay lau từng giọt từng giọt mồ hôi trên trán lẫn nước mắt trên mặt Tiểu Bảo, lòng nóng như lửa đốt. A Mao nắm tay Tiểu Bảo, mao trên mặt dính đầy lệ của chính hắn. Phàm Cốt một tay tham mạch Tiểu Bảo, sắc mặt ngưng trọng, không có trả lời.

Tiểu Bảo đau đến mức cái gì cũng đều thấy không rõ, cậu cảm giác lần này so với mỗi một lần trước đều đau hơn. Vô ý thức khóc kêu sư phó cùng ca ca, cậu chỉ cảm thấy đau quá đau quá.

A Mao không tiếng động bồi Tiểu Bảo khóc, hai bàn tay to phân biệt nắm chặt tay Tiểu Bảo, để tránh nhóc làm bị thương chính mình. Tiểu Bối vẫn như dĩ vãng ngồi ở bên gối cúi đầu khóc.

“Sư phó… Ô… Ca ca…”

Mồ hôi thấm ướt xiêm y Tiểu Bảo, Lam Vô Nguyệt một tay lấy qua thân xiêm y vừa thấy liền biết là của Tiểu Bảo đặt ở chân giường, còn chưa có mở miệng, A Mao đã lấy qua đây, hơn nữa còn nâng dậy Tiểu Bảo. Cùng A Mao thay y phục cho Tiểu Bảo, nhìn thấy thân mình gầy yếu của Tiểu Bảo cùng chân phải tàn tật của nhóc, nghĩ đếnTiểu Bảo gian khổ mang đại ca đi ra, nghĩ đến Tiểu Bảo suýt nữa bị phỉ đồ xâm phạm, ánh mắt Lam Vô Nguyệt ướt át, đỏ bừng.

Sau khi đổi xong xiêm y cho Tiểu Bảo, Phàm Cốt mở ra cái miệng cắn quá chặt của Tiểu Bảo, uy vào một viên dược. Lam Vô Nguyệt tay mắt lanh lẹ lấy qua một chén trà, rót cho Tiểu Bảo một ngụm nước. Nào biết Tiểu Bảo đau đến căn bản nuốt không trôi, ngay cả nước lẫn dược đều toàn bộ phun ra. Đây đều là phản ứng theo bản năng, nếu cậu thanh tỉnh , cậu làm sao lại đem dược ói ra, dù đắng cũng sẽ nuốt xuống.

Phàm Cốt nhíu chặt mi tâm, hai hàng chân mày đều thành một cái tuyến. A Mao lau khô cổ và mặt Tiểu Bảo, lo lắng nhìn sư phó, không tiếng động há miệng thỉnh cầu sư phó cứu cứu Tiểu Bảo. Phàm Cốt lại xuất ra một viên dược, hướng Lam Vô Nguyệt nói: “Đi lấy bát đến.” Lam Vô Nguyệt lập tức đi ra ngoài, rất nhanh cầm một cái bát không lại đây.

Phàm Cốt rót nước, đem viên dược hòa tan, lại mở ra miệng Tiểu Bảo nói: “Nâng lên cằm của nó.” Một bàn tay xù mao lập tức nâng lên cằm Tiểu Bảo, ngay trong lúc Tiểu Bảo khóc hảm, Phàm Cốt ngoan tâm đem dược thủy rót vào miệng Tiểu Bảo, tiếp đó lập tức buông tay, chế trụ cằm của cậu, che đi miệng Tiểu Bảo.

Tiếng khóc của Tiểu Bảo có gián đoạn ngắn ngủi, nôn khan vài tiếng, cậu nắm chặt tay Đại ca ca. Nhìn thấy yết hầu cậu động vài cái, Phàm Cốt lúc này mới buông tay ra.

“Khụ khụ khụ… Ô ô… Sư phó… Ca ca… Đau…”

Lúc này không có đem dược nhổ ra, nước mắt Tiểu Bảo làm ẩm ướt đầu ngón tay Lam Vô Nguyệt. Ngón tay lạnh lẽo lau đi lệ của nhóc, Lam Vô Nguyệt lại một lần nữa hỏi: “Sư phó, Tiểu Bảo là xảy ra chuyện gì? Vì sao không dược có thể trị?”

A Mao cũng là nhìn sư phó, muốn biết Tiểu Bảo là xảy ra chuyện gì. Hắn từ nhỏ theo sư phó học y cũng tra không ra Tiểu Bảo bị bệnh gì, cho nên lại lo lắng.

Thở dài, Phàm Cốt lấy ra ngân châm ở trên tay Tiểu Bảo trát mấy châm, lại xốc lên y phục, ở trên bụng cậu trát mấy châm, lúc này mới nghẹn họng nói: “Bệnh Tiểu Bảo là từ trong bụng mẹ mang ra, ta chỉ có thể giúp nó giảm bớt, cũng không thể trị tận gốc. Hơn nữa đi theo số tuổi càng lớn, nó sẽ càng đau.”

“Liền tìm không thấy biện pháp sao?” Lam Vô Nguyệt không thể tưởng tượng được trước khi y gặp được Tiểu Bảo, nhóc mỗi lần phát bệnh là như thế nào trôi qua.

Phàm Cốt lắc lắc đầu, “Trước mắt” mà nói, không có biện pháp.

Nghĩ tới cái gì, tâm tình Lam Vô Nguyệt trầm trọng hỏi: “Sư phó, ngài bảo ta ngày mai hãy đi, là vì Tiểu Bảo sao?”

Trong mắt Phàm Cốt lướt qua vừa lòng, coi như tiểu tử này thông minh. Tiếp theo nói: “Tiểu Bảo vừa đến đầu tháng và mười lăm thì thân mình sẽ đau, ngươi là ca ca nó, có thể nào không biết thân mình nó không tốt, có thể nào không ở thời điểm nó đau mà bồi nó? Nhiếp Chính là một phế nhân, dọc theo đường đi Tiểu Bảo đau qua bốn năm lần, chỉ có thể tự mình nhẫn . Đêm nay ngươi cùng A Mao chiếu cố Tiểu Bảo, ta phải đi phối dược.” Nói xong, Phàm Cốt nhìn về phía A Mao, “Nhiếp Chính bên kia ngươi thỉnh thoảng đi qua liếc mắt nhìn một cái là được, không cần thủ.”

A Mao lẳng lặng khóc so với Tiểu Bảo còn thê thảm hơn, liên tục gật đầu, đau lòng tiểu sư đệ của hắn chịu khổ. Lam Vô Nguyệt cũng không nói lời gì muốn đi, cho dù sư phó không nói, đêm nay y cũng sẽ chiếu cố Tiểu Bảo.

Uống thuốc rồi, lại trát châm, ý thức Tiểu Bảo lâm vào hôn mê, lấy phương thức như vậy giảm bớt một chút đau đớn. Yên tâm mà đem Tiểu Bảo giao cho A Mao cùng Lam Vô Nguyệt chiếu cố, Phàm Cốt đi đến mộc ốc của Nhiếp Chính, vừa vào ốc hắn chợt nghe thấy Nhiếp Chính đang kêu Tiểu Bảo, xoắn chặt lông mày, hắn đi đến bên giường, nhìn Nhiếp Chính vẫn chưa thanh tỉnh, nói nhỏ: “Xem như ngươi có lương tâm, hy vọng ngày sau ngươi biết thân thế Tiểu Bảo còn có thể đối với nó như thế.” Dò xét mạch tượng, thấy không có chỗ nào không thích hợp, Phàm Cốt liền rời đi .

Trở lại dược ốc, Phàm Cốt sầu muộn tiếp tục phối dược. Tiểu đồ nhi chịu khổ hắn làm sư phó sao có thể không đau lòng. “Bệnh” của Tiểu Bảo quả thật không dược nào có thể trị, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có biện pháp, chính là biện pháp kia hắn hiện tại không thể dùng.

Thở dài, Phàm Cốt ở trong lòng đem cha nương Tiểu Bảo mạnh quở trách một trận. Nương Tiểu Bảo là vì tốt cho nhi tử, nhưng Tiểu Bảo đau thành bộ dáng kia, làm hắn thật sự không thể nào nói ra một chữ “Hảo”.

…………..

Trong mơ mơ màng màng, ngón tay Nhiếp Chính qua lại tìm kiếm, Bảo? Bảo đâu? Hôm nay là ngày Bảo sinh bệnh đi? Hắn giống như nghe được Bảo đang khóc . Bảo? Bảo?

Có người nhẹ nhàng cầm tay hắn, sau đó hắn nghe được đối phương nói: “Đại ca, Tiểu Bảo đang ngủ ni.”

Lắc đầu, không đúng, hôm nay là ngày Bảo phát bệnh. Bảo… Bảo… Mau tới, Quỷ ca ca ôm, ca ca ôm ngươi, ngươi sẽ không đau . Bảo… Không đau, không đau…

Lam Vô Nguyệt buông tay đại ca đi ra ngoài. Lau đi khóe mắt ướt át, y tiến vào mộc ốc sư phó, đi vào bên giường, liếc mắt nhìn Tiểu Bảo còn đang cúi đầu khóc một cái, y ách thanh hướng A Mao nói: “Đem Tiểu Bảo ôm đến bên đại ca ta đi thôi, đại ca của ta luôn luôn kêu nó.”

“Ca ca…” Tiểu Bảo đang khóc kêu, không biết là kêu Quỷ ca ca, hay là kêu ba vị ca ca trước mắt cậu có.

A Mao không muốn, không muốn lúc này di chuyển Tiểu Bảo, chỉ cắn chặt miệng thấp đầu lau lệ cho Tiểu Bảo.

Vừa uy dược lần hai cho Tiểu Bảo, Phàm Cốt lên tiếng: “Đem Tiểu Bảo ôm qua đi, mấy tháng nay nó đều cùng Nhiếp Chính một chỗ, có Nhiếp Chính ở bên người, nó có thể sẽ không đau như vậy.”

Vừa nghe như vậy sẽ giảm bớt cơn đau cho Tiểu Bảo, A Mao lập tức ôm lấy Tiểu Bảo, thật cẩn thận giống như ôm một kiện đồ sứ dễ vỡ. Trong mắt Phàm Cốt hiện lên gì đó, đi theo phía sau A Mao cùng Lam Vô Nguyệt đi ra ngoài.

Đem Tiểu Bảo nhẹ nhàng đặt ở bên người Nhiếp Chính, tay Nhiếp Chính lập tức sờ soạng đến Tiểu Bảo, tìm được bàn tay mềm mại , đầu cũng theo bản năng xoay đến bên kia của Tiểu Bảo, miệng cúi đầu kêu : “Bảo… Bảo…”

“Ô ô… Quỷ ca ca…” Tiểu Bảo đồng dạng ở trong hôn mê nghe ra thanh âm Quỷ ca ca, theo thói quen dĩ vãng, cậu gần sát Quỷ ca ca, ủy khuất vùi đầu ở hõm vai Quỷ ca ca. Thân mình vẫn là đau, nhưng nghe thấy hơi thở Quỷ ca ca, cảm giác thấy sư phó, Mỹ nhân ca ca cùng Đại ca ca làm bạn, tiếng khóc Tiểu Bảo thấp đi một chút.

“Đêm nay cho Tiểu Bảo ở chỗ này ngủ đi, hai người các ngươi cũng không cần tới lui.” Bỏ lại một câu, Phàm Cốt liền rời đi . Hắn không có cách nào giảm bớt thống khổ của tiểu đồ nhi, không bằng trốn đi không nhìn, đỡ phải đau lòng.

Bàn tay to đầy mao sờ sờ đầu bị mồ hôi thấm ướt của Tiểu Bảo, nước mắt A Mao càng không ngừng trào ra bên ngoài. Lam Vô Nguyệt ngồi ở bên giường, nhìn đại ca cùng Tiểu Bảo dính sát vào một chỗ, hốc mắt y nóng lên từng trận. Có Tiểu Bảo ở bên người đại ca, đại ca nhất định sẽ đi ra thống khổ do tràng kiếp nạn năm năm trước kia mang đến. Hơn nữa có một vị đệ đệ toàn tâm toàn ý vì đại ca suy nghĩ như Tiểu Bảo, y cũng có thể an tâm ly khai.

Đem tay Tiểu Bảo cùng đại ca nắm cùng một chỗ, Lam Vô Nguyệt ở trong lòng hướng đại ca cùng Tiểu Bảo nói vài lần “Thực xin lỗi” . Y nhất định sẽ khiến đại ca cùng Tiểu Bảo vì y mà lo lắng .

“A Mao, sáng mai ta rời đi Phàm cốc, đi tìm nhị ca ta. Đại ca cùng Tiểu Bảo, liền phó thác cho ngươi .”

A Mao quay đầu, vung lên nắm tay, trên mặt mang theo phẫn nộ, tựa hồ thực mất hứng Lam Vô Nguyệt nói như thế. Lam Vô Nguyệt vội vàng vỗ vỗ bờ vai của hắn, thật có lỗi nói: “Thực xin lỗi, ta không nên khách khí với ngươi. Ta không thể tự mình chiếu cố bọn họ, thẹn ở trong lòng, ngươi đừng theo ta so đo.”

A Mao buông nắm tay, chỉa chỉa Nhiếp Chính cùng Tiểu Bảo, trịnh trọng điểm đầu, làm cho Lam Vô Nguyệt yên tâm. Nhiếp Chính là ca ca Tiểu Bảo, vậy cũng là huynh đệ của hắn, hắn sẽ chiếu cố hảo Nhiếp Chính, sẽ không làm cho Tiểu Bảo khóc.

Lại vỗ vỗ A Mao, hết thảy cảm kích đều ở trong im lặng, Lam Vô Nguyệt đứng dậy nói: “Ta đi ra ngoài, có thể phải một hai canh giờ mới có thể  trở về.”

A Mao gật đầu, làm cho y yên tâm đi.

Y vừa bước ra mộc ốc, Phàm Cốt liền đi ra , ngăn lại y hỏi: “Ngươi hiện tại bước đi?”

“Ta có vài thứ đặt ở ngoài cốc, ta đi mang đến.” Vì làm cho sư phó yên tâm, Lam Vô Nguyệt lưu lại kiếm của mình, “Lúc trước ta không nghĩ tới sẽ gặp được đại ca, đem vài thứ kia giấu đi, hiện tại đi trở về lấy. Đặt ở chỗ Tiểu Bảo, ta yên tâm.”

Vừa nghe Lam Vô Nguyệt không phải muốn đi, Phàm Cốt yên tâm , bất quá vẫn là thu kiếm của y. Nhìn nhìn sắc trời, Lam Vô Nguyệt rất nhanh rời đi. Thanh kiếm tùy tay để ở chỗ chân tường, Phàm Cốt lại chui vào dược ốc.

Đến hừng đông, tiếng khóc của Tiểu Bảo ngừng lại, oa ở bên người Quỷ ca ca trầm trầm ngủ. Nhiếp Chính cũng không kêu, ôm Tiểu Bảo lâm vào trong mê man. A Mao bồi Tiểu Bảo một đêm đem Tiểu Bảo ôm trở về giường sư phó, từ nơi của sư phó xác định Tiểu Bảo sẽ không còn đau, A Mao liền vác giỏ trúc đi ra ngoài, đi chuẩn bị thức ăn dân dã, hái chút rau dại quý hiếm làm cháo cho Tiểu Bảo uống. Phàm Cốt cũng là một đêm không ngủ, bận rộn vài ngày, dược cuối cùng cũng làm tốt . Đem mười mấy cái lọ bày trên bàn, trên mặt Phàm Cốt không có nửa điểm mỏi mệt. Ở trong sân xoay xoay thắt lưng, đánh một bộ quyền pháp, lúc này mới trở về mộc ốc của mình.

Trên giường, tiểu Bối đồng dạng một đêm không chợp mắt ở bên người Tiểu Bảo trầm trầm ngủ. Nghe thấy có người đi vào, trợn mắt nhìn thấy là Phàm Cốt, liền tiếp tục nhắm hai mắt. Ở bên giường ngồi xuống, tham lên mạch Tiểu Bảo, mi tâm Phàm Cốt đầu tiên là thả lỏng ra, dần dần lại nhíu lên. Lấy tay ra, sờ sờ má phải ngay cả mí mắt đều biến thành đen của Tiểu Bảo, sắc mặt Phàm Cốt dị thường ngưng trọng.

Bên ngoài có tiếng bước chân, Phàm Cốt lập tức đứng dậy đi ra ngoài, vừa thấy đúng là Lam Vô Nguyệt, trên vai đối phương có thêm một cái tay nải, còn có một thanh đại đao.

“Sư phó, đây là di vật Nhiếp gia ta từ trong thư phòng Lâm Thịnh Chi tìm được, ta đặt ở nơi này của ngài. Chờ Tiểu Bảo tỉnh, ngài thay ta giao cho hắn.”

Lam Vô Nguyệt đem tay nải buông xuống dưới, đưa cho sư phó.

Phàm Cốt không tiếp nhận, mà là nhìn Lam Vô Nguyệt hỏi: “Ngươi thật không muốn sống nữa?” Lam Vô Nguyệt cắn chặt hàm dưới không có trả lời, trong mắt cũng là kiên định.

Phàm Cốt tựa hồ là bị tức đến cực điểm, một phen đoạt qua tay nải, khẩu khí lạnh nhạt nói: “Thôi thôi, dù sao lời nói của ta ngươi cũng nghe không vào, muốn đi liền đi đi.”

“Đa tạ sư phó.” Hướng sư phó cúi người thật sâu, Lam Vô Nguyệt đi đến chỗ chân tường lấy qua kiếm của mình, tiếp đó đi vào mộc ốc của sư phó, chỉ chốc lát sau y đi ra, lại vào mộc ốc đại ca. Chờ đến khi y lại đi ra, trên vai lại có thêm một cái tay nải, bên trong là xiêm y của mình.

Lại hướng sư phó hành lễ, Lam Vô Nguyệt nắm chặt kiếm trong tay, bước chân đi.

“Chậm đã.”

Lam Vô Nguyệt dừng lại, quay đầu nhìn về phía sư phó, nghĩ rằng sư phó còn muốn nói thêm lời khuyên can, kết quả y lại nhìn thấy vẻ mặt sư phó tâm không cam lòng không nguyện hai tay đưa ra một cái hộp nhỏ: “Lấy.”

Lam Vô Nguyệt cảm thấy ngạc nhiên, một tay tiếp nhận. Hộp không lớn, cũng không nặng.

Xoay đi không nhìn Lam Vô Nguyệt, Phàm Cốt thô thanh thô khí nói: “Thân công lực kia của ngươi nếu không sớm chút tán đi, sớm hay muộn cũng sẽ chết. Lúc nhẫn không được, ngươi liền ăn lên một viên. Dược này có thể tạm thời cứu mạng nhỏ của ngươi, nhưng không phải kế lâu dài, trước khi dược dùng xong ngươi phải trở về. Chuyện báo thù không cần nóng lòng nhất thời, nhị ca ngươi có lẽ đã không còn trên nhân thế, người sống so với đã chết quan trọng hơn. Đừng đem mạng của chính mình vứt không lo, khiến Tiểu Bảo thương tâm.”

Đôi mắt Lam Vô Nguyệt nổi lên thủy quang, “Đông” một tiếng quỳ gối trên đất, nặng nề dập đầu lạy ba cái. Đời này, trừ bỏ dưỡng phụ cùng huynh trưởng ra, chưa từng có người lại vì y suy nghĩ như thế. Không, còn có một người, toàn tâm toàn ý đối đãi “Mỹ nhân ca ca” nhận thức cũng không có bao lâu này.

“Ai, đi thôi, đi sớm về sớm.” Khoát tay, Phàm Cốt xoay người vào nhà .

Nhìn sư phó đóng cửa lại, Lam Vô Nguyệt đứng dậy, khẽ cắn môi, xoay người nhanh rời đi. Đứng ở bên cửa sổ, nhìn bóng dáng Lam Vô Nguyệt dần dần biến mất, Phàm Cốt liên tục lắc đầu, thật sự là tiểu tử ương ngạnh.

………….

Lúc đổi dược, Nhiếp Chính nửa thanh nửa tỉnh biết được Lam Vô Nguyệt đi rồi, sau khi khiếp sợ qua đi hắn liền bảo trì lặng yên. Tam đệ tính tình quật cường, hắn nên nghĩ đến . Mà cùng Nhiếp Chính bất đồng, Tiểu Bảo ở chạng vạng tỉnh lại sau khi biết được Mỹ nhân ca ca đi rồi, lúc này liền khóc. Phàm Cốt đương nhiên hiểu được nó căn bản là không cần thiết áy náy, nhưng cũng vô pháp thuyết phục Tiểu Bảo vứt bỏ áy náy này, chỉ có thể trấn an nó. Buổi tối, tránh ở ổ chăn, Tiểu Bảo rơi nước mắt không ngừng, không biết khi nào mới có thể tái kiến Mỹ nhân ca ca. Nghĩ đến vị ca ca không biết tung tích kia, Tiểu Bảo lại một đêm không ngủ.

Khi Tiểu Bảo cùng Nhiếp Chính tránh ở Phàm cốc chữa thương, trung nguyên võ lâm lại âm thầm nhấc lên gợn sóng. Người thần bí tiêu thất hơn nửa tháng lại xuất hiện, mà nhị phu nhân An Nhược Dao của Lâm Thịnh Chi trên đường trở về gia nương bị ngạt đồ (kẻ cướp) làm hại, ngay cả thi cốt đều cháy không còn. Lâm Thịnh Chi than thở rơi lệ thống mắng kẻ ngạt đồ, trong lời nói ám chỉ người thần bí làm ra.

Mặt khác, mấy toán nhân mã tìm kiếm Tiểu Bảo cũng khiến cho một người chú ý. Đùa giỡn điểu nhi của mình, Phan Linh Tước mị mắt hỏi: “Lâm Thịnh Chi đang âm thầm tìm một hài tử?”

“Vâng. Hình như là hài tử lúc trước trang chủ giáo huấn qua.”

Trong mắt Phan Linh Tước hiện lên lịch quang (chớp sáng xẹt qua), sau đó khóe miệng lộ ra mạt cười nghiền ngẫm: “Ngạc nhiên, thực ngạc nhiên. Bất quá là hài tử của hạ nhân, không chỉ có An Nhược Dao bảo hộ , ngay cả Lâm Thịnh Chi đều đối với nó để bụng như thế.” Đem thức ăn cho điểu toàn bộ ném đến trong viện, Phan Linh Tước xoay người nói: “Tước trang cùng Lâm phủ nay là đồng minh, nhưng chuyện này ta lại không biết, Lâm Thịnh Chi không khỏi quá không nhìn bằng hữu.”

“…” Thuộc hạ chờ trang chủ hạ lệnh.

“Đường lang bộ thiền, hoàng tước ở sau (bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở phía sau), theo đuôi người của Lâm Thịnh Chi, ta muốn trông thấy hài tử kia. Lần trước không nhìn cho kỹ, lúc này ta phải xem cẩn thận, nhìn nó có chỗ nào hơn người.”

“Vâng!”

Sau khi thuộc hạ rời đi, Phan Linh Tước vươn tay trái, yêu sủng Hải đông thanh của gã từ ngoài cửa sổ bay vào, dừng ở trên cánh tay gã. Thu hồi tay, sờ sờ lông vũ của Hải đông thanh, Phan Linh Tước cười hỏi: “Ngươi nói An Nhược Dao là làm sao chết a? Ha ha, ha ha ha…”

Hải đông thanh kêu dài một tiếng, vẻ mặt khinh thường.

“Đi thôi, bảo bối nhi, đi thăm dò Lâm Thịnh Chi đang làm cái quỷ gì.” Uy Hải đông thanh một miếng thịt, Phan Linh Tước nâng cánh tay vung lên, Hải đông thanh bay đi .

>>Hết chương 35<<

Trang 12/43 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/