Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Đam mỹ - Cổ đại] Bảo bối - Neleta
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=354427
Trang 35/43

Người gởi:  Tề Ngự Phong [ 14.12.2014, 10:15 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta

Chương 102

“Sư phó, sư thúc, Hảo ca ca.”

“Sư phó, sư thúc, các ngươi đã trở lại.”


“Đã trở lại.”

“Trên đường có khỏe không? Con ưng kia thật sự biến mất sao?”

Mấy người vây lên Phàm Cốt, Phương Du cùng Diệp Địch mới vừa từ bên ngoài trở về hỏi cái này hỏi cái kia. Đi vào Đào nguyên đã hơn nửa tháng , Phương Du lặng lẽ lén đi tiêu lâm, không có phát hiện tung tích con ưng. Trở về cùng Phàm Cốt nói, Phàm Cốt lập tức quyết định đi ra ngoài chọn mua vài thứ. Mang theo Diệp Địch, ba người dịch dung tính toán mấy lượng bạc còn lại ngay khi trời mới sáng liền đi ra ngoài. Nhiếp Chính, Lam Vô Nguyệt, A Mao cùng Tiểu Bảo ở lại Đào nguyên vẫn lo lắng đề phòng, sợ người của Lâm Thịnh Chi cùng Phan Linh Tước canh giữ ở ngoài rừng.

Mãi cho đến thái dương đều xuống núi , Phàm Cốt, Phương Du cùng Diệp Địch cuối cùng đã trở lại, còn mang về một đống lớn đồ, nhất là gối đầu, đệm chăn mà bọn họ thiếu nhất. Gối đầu đệm chăn này đều là Phàm Cốt từ các nông hộ gia trực tiếp mua tới, vừa tiện nghi lại thực đầy đủ. Phàm Cốt còn mua vải bông làm xiêm y.

Đem bao lớn bao nhỏ trên người toàn bộ buông, Phàm Cốt lau lau mồ hôi, cười nói: “Con thối điểu kia đã biến mất, nhất định là tìm không thấy chúng ta liền bay đi . Ngựa của chúng ta ở lại bên ngoài cũng còn, sư phó bắt nó đưa cho một hộ nông gia. Nó cũng theo chúng ta một đường, nếu không phải mang không vào, sư phó còn thật không nỡ đâu.”

Tiểu Bảo vừa nghe, trên mặt cũng hiện lên luyến tiếc. Trong Đào nguyên mặc dù có dương có heo còn có bò, nhưng thực sự có thể là lúc mới sinh ra liền bị mang vào, còn ngựa quá lớn, căn bản vào không được.

Đấm đấm bả vai, Phàm Cốt nói: “Huyện trên cách khá xa, chúng ta ở trong thôn tìm được một cái chợ nhỏ, tuy nói đồ thiếu một chút, bất quá muối ăn, dầu thắp mà chúng ta cần lại có đủ, sau này có thể đi chỗ đó mua. Những thứ khác chúng ta ngay ở trong Đào nguyên tự mình loại, tự mình dưỡng. A Mao, sư phó còn mua chút đậu phộng cùng đậu loại, ngươi đi trồng, sau này chúng ta có thể tự mình ép dầu, mài đậu hủ. A, còn có chút hạt giống rau, có thể trồng thì đều trồng xuống.”

A Mao gật gật đầu, ngồi chồm hổm trên mặt đất tìm mầm móng.

Vài người cùng nhau đem đồ vật phân loại, dọn về phòng. Phàm Cốt cùng Phương Du mệt mỏi, hai người ăn cơm tối, rửa mặt xong liền đi ngủ . Diệp Địch cũng uể oải, bất quá hắn phải giúp thu dọn. Đại ca đi đứng không tiện, Tam đệ lại chỉ có một con tay, hắn không thể đem sự tình đều giao cho A Mao, thương thế của A Mao còn không có lành ni.

Nhìn các ca ca bận rộn, Tiểu Bảo chen vào không được ( cũng không được cho phép nhúng tay ) bước đi thong thả vào phòng bếp, nấu nước cho các ca ca. Ngồi ở trước lò lửa, Tiểu Bảo hai tay chống cằm, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nhíu. Cậu muốn hỗ trợ các ca ca, nhưng mà các ca ca lại không cho cậu làm. Cậu có thiệt nhiều thiệt nhiều bản lĩnh, cái gì cũng đều có thể làm.

Cậu thích các ca ca thương yêu mình, cậu khát vọng sự sủng nịch của các ca ca, nhưng cậu không phải oa oa, cậu có tay có chân, có thể giúp các ca ca làm việc. Cậu không cần làm một Tiểu Bảo lười cả ngày không có việc gì, ăn ăn ngủ ngủ. Một bên nấu nước, Tiểu Bảo một bên buồn rầu. Từ khi cậu bị thương quay về cốc, cậu liền thành “Lười” Tiểu Bảo . Cúi đầu xoa bóp cái bụng dư thịt của mình, mặt Tiểu Bảo nhăn càng lợi hại hơn . Còn tiếp tục như vậy, cậu sẽ tựa như mấy con heo trong Đào nguyên, có thể giết đến ăn. (=__=|||)

Nước sôi, nắp nồi bị nhiệt khí đỉnh vào rung động, Tiểu Bảo nhanh đứng dậy xốc lên nắp, lấy qua mộc chậu. Múc một gáo nước ấm, lại rót vào trong nồi một muỗng nước lạnh. Nghiêng đầu nhìn nhìn bên ngoài, các ca ca không ở trong sân, chắc là đã vào nhà thu dọn, Tiểu Bảo trong lòng có chủ ý, lúc này có nói cái gì cậu đều phải tự mình động thủ.

Ở trong mộc chậu bỏ thêm hai gáo nước lạnh, thăm dò thăm dò nước ấm, nóng nóng cũng sẽ không phỏng tay, Tiểu Bảo bưng lên mộc chậu đi ra ngoài. Đèn trong phòng sư phó đã tắt, Tiểu Bảo khập khiễng hướng tới phòng Hảo ca ca và Mỹ nhân ca ca, cẩn thận không cho nước bắn tung tóe. Lấy khửu tay đẩy cửa, liếc mắt một cái liền thấy được Hảo ca ca đang trải giường chiếu. Khóe miệng hiện ra lúm đồng tiền, Tiểu Bảo đi lên trước: “Hảo ca ca.”

Diệp Địch xoay người, trên mặt đúng là kinh hỉ: “Cục cưng?” Một ngày không gặp Cục cưng, hắn đã nhớ muốn chết . Bất quá vừa nhìn thấy mộc chậu trên tay Tiểu Bảo, hắn lập tức đi qua từ trên tay Tiểu Bảo tiếp nhận, trách cứ: “Sao lại tự mình bưng tới đây? Làm cho Hảo ca ca đi bưng là được.”

Tiểu Bảo lắc đầu, cười ha hả nói: “Hảo ca ca, ta rửa chân, cho ngươi.”

Diệp Địch sửng sốt, trên mặt xuất hiện tươi cười thật to, hắn buông mộc chậu, ôm lấy Tiểu Bảo nhẹ lay động thân thể nhóc: “Cục cưng thương Hảo ca ca, Hảo ca ca vui. Hảo ca ca tự mình tắm, Cục cưng theo giúp ta.”

Tiểu Bảo vẫn là lắc đầu, kiên quyết nói: “Ta tắm, ta tắm. Hảo ca ca, ngồi, ngồi xuống, ta tắm.”

Khóe miệng Diệp Địch đều nứt đến bên tai , tiếp theo đã bị người đổ lên trên giường. Ở bên chân Hảo ca ca ngồi xổm xuống, Tiểu Bảo nâng lên chân trái hắn, cởi hài.

“Cục cưng, Hảo ca ca tự mình tắm, ngươi bồi Hảo ca ca là đủ rồi.” Diệp Địch thu hồi chân, khom người tự mình cởi tất.

Tiểu Bảo hạ quyết tâm hôm nay phải giúp các ca ca làm việc, miệng đô đô, bắt lấy tay Hảo ca ca ngửa đầu: “Hảo ca ca, ta tắm, Tiểu Bảo tắm.”

Diệp Địch hốc mắt cay cay, hắn ngây ngô cười buông tay ra: “Hảo, hảo, Cục cưng tắm, Cục cưng tắm cho Hảo ca ca.”

Tiểu Bảo được cho phép lập tức mặt mày loan loan, lúm đồng tiền hãm sâu.

Đem Hảo một chân ca ca nâng đến phía trên chậu nước, trước vén lên một chút nước, đợi sau khi Hảo ca ca thích ứng sẽ đem chân bỏ vào chậu nước, tiếp theo là cái chân thứ hai. Tiểu Bảo tỉ mỉ, thực sự thực sự nghiệm túc rửa chân cho Hảo ca ca, trên mặt là tươi cười thỏa mãn. Diệp Địch ở phía trên nhìn, nhìn Tiểu Bảo mang cười, bộ dáng giống như đang làm chuyện gì thực sự hạnh phúc, hắn xoa xoa ánh mắt, trong lòng ấm áp, ngọt ngào, mật mật.

“Cục cưng.” Khàn khàn.

“Ân?” Ngửa đầu.

“Buổi tối, cùng Hảo ca ca ngủ được không?”

“Hảo!” Không chút do dự.

“Ha hả, Cục cưng, Cục cưng.”

Nếu không phải cần ngoan ngoãn rửa chân, Diệp Địch thật muốn đem Tiểu Bảo kéo đến hung hăng ôm lấy, nặng nề hôn vài ngụm. Hướng Hảo ca ca thật sâu cười, Tiểu Bảo cúi đầu tiếp tục rửa chân cho hắn.Móng tay của Hảo ca ca dài quá, tắm xong rồi cắt móng cho Hảo ca ca.

“Nhị ca, Tiểu Bảo ở chỗ này sao?” Lam Vô Nguyệt đẩy cửa tiến vào hỏi, tiếp theo liền sửng sốt, theo sau cười đi tới. Tiểu Bảo ngẩng đầu, mềm mại nói: “Mỹ nhân, ca ca, lát nữa, rửa chân.”

Khóe mắt Lam Vô Nguyệt đều mang theo ôn nhu, y ở bên người Nhị ca ngồi xuống, biết rồi còn hỏi: “Tiểu Bảo rửa chân cho Mỹ nhân ca ca?”

“Ân!” Trong đôi mắt thật to mang theo khát vọng.

Lam Vô Nguyệt khom người ở đỉnh đầu Tiểu Bảo hôn một cái, ngoài dự đoán của đối phương nói: “Được, vậy vất vả Tiểu Bảo .”

“Không khổ cực, không, vất vả.” Mỹ nhân ca ca đáp ứng rồi, Tiểu Bảo cười đến ánh mắt đều mị thành cái khe.

Nước có chút nguội, Tiểu Bảo đứng dậy đi phòng bếp múc nước ấm. Cậu nhóc vừa đi, Lam Vô Nguyệt liền hỏi người bên cạnh: “Nhị ca, Tiểu Bảo tẩy thoải mái không?”

“Thoải mái! Thoải mái!” Diệp Địch cúi đầu, lau ánh mắt.

Lam Vô Nguyệt cười cười, khom người cởi hài. Vừa rồi Tiểu Bảo vẻ mặt khát vọng, khiến y thật sự không đành lòng cự tuyệt, hơn nữa y cũng có chút không muốn cự tuyệt.

Diệp Địch quay đầu, mang theo khó xử nói: “Vô Nguyệt, ta đêm nay, muốn cùng Cục cưng ngủ.”

Lam Vô Nguyệt cho Nhị ca một quyền: “Này có cái gì khó nói? Ta đêm nay đến phòng Đại ca ngủ.”

Diệp Địch cộc lốc nở nụ cười. Lúc này, Tiểu Bảo lấy gáo nước đi vào, Diệp Địch nhanh ngồi yên. Đem nước ấm rót vào chậu, thử thử độ ấm, Tiểu Bảo đem gáo để ở một bên, tiếp tục làm ấm chân, chà xát chân cho Hảo ca ca. Trong toàn bộ quá trình, Diệp Địch đều là ngây ngô cười.

Tắm đến đầu ngón chân đều bị nước ngấm đến da nhăn nhăn, hai chân Diệp Địch mới được người lau khô sạch sẽ. Mang vào hài cỏ mà cậu đan cho Hảo ca ca, Tiểu Bảo cảm thấy thỏa mãn bưng nước đi ra ngoài.

“Tam đệ, thật thoải mái, Cục cưng tẩy chân thật thoải mái nha.” Nâng hai chân của mình, Diệp Địch mừng rỡ tựa như nâng hai cái mỹ kim bảo. Lam Vô Nguyệt cười ra tiếng, cuộn lên ống quần. Rất nhanh, Tiểu Bảo bưng chậu nước bước vào, trong chậu bốc nhiệt khí. Như vừa rồi rửa chân cho Hảo ca ca, Tiểu Bảo đầu tiên là vén nước, tiếp đó đem chân Mỹ nhân ca ca bỏ vào trong chậu.

Khóe miệng mỉm cười nhìn Tiểu Bảo, Lam Vô Nguyệt không cầm lòng nổi đưa tay lau đi mồ hôi trên trán Tiểu Bảo, tim bùm bùm nhảy. Hai chân nóng nóng, đôi tay nhỏ bé mềm mại không buông tha mỗi một chỗ trên chân y, xoa nắn, tẩy trừ. Trong trí nhớ chỉ có nương tẩy chân cho y như thế, còn là ở lúc nhỏ. Trưởng thành, y sẽ không cho người ta chạm qua chân mình, dù là bản thân rửa chân cũng là tùy ý chà xát, sau khi tay bị chặt đứt, lại càng chưa từng tẩy chân.

Hốc mắt không khỏi cay nóng, Lam Vô Nguyệt đem một luồng tóc ở khuôn mặt cúi xuống của Tiểu Bảo vén đến sau tai, khàn khàn nói: “Tiểu Bảo, ngươi đã thật lâu chưa cùng các ca ca song tu .”

Oanh một tiếng, mặt Tiểu Bảo bị thiêu cháy, động tác trên tay cũng ngừng. Diệp Địch đang mỹ mãn nâng hai chân của mình cũng ngơ ngẩn cả người.

Lam Vô Nguyệt lại coi như không phát hiện chỗ nào, tiếp tục nói: “Chúng ta không cần chạy trốn, có thể an ổn mà song tu . Bằng không thân thể của ngươi lại phải đau đớn.”

Thân thể Tiểu Bảo run rẩy, cậu chậm rãi ngẩng đầu, trên mặt là đỏ ửng ngượng ngùng. Hai mắt to thủy nhuận nhuận, Tiểu Bảo nhìn nhìn Hảo ca ca, nhìn nhìn Mỹ nhân ca ca, như tiểu miêu mở miệng: “Ta, muốn, muốn song tu.”

Lúc này mặt thiêu cháy đổi thành Diệp Địch. Lam Vô Nguyệt nuốt nuốt cổ họng, khàn giọng: “Vậy từ hôm nay trở đi, liền khôi phục song tu đi?”

“Ân.” E lệ, nhưng kiên định.

Áp chế dục niệm, Lam Vô Nguyệt khụ hai tiếng, nói: “Đêm nay ngươi cùng Hảo ca ca song tu, mỗi đêm cùng một ca ca song tu là đủ rồi, bằng không ngươi sẽ mệt.” (ngẫu khinh bỉ ngươi →__→)

Trong mắt Tiểu Bảo hiện lên thất vọng, lập tức nói: “Không mệt, ta không mệt.”

Lam Vô Nguyệt sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn: “Ca ca lo lắng sẽ mệt đến ngươi, ngoan.”

Tiểu Bảo đương nhiên muốn mình là bé ngoan, cậu không cam nguyện gật gật đầu, cậu nghe lời ca ca.

Lam Vô Nguyệt lại khụ hai tiếng, đem chân từ trong chậu nước nâng lên, lấy bố lau chân. Mang hài, y nói: “Vậy các ngươi sớm chút nghỉ ngơi đi, ta cũng đi ngủ.”

Nói xong liền khom người bưng chậu nước. Tiểu Bảo đè lại tay y: “Còn có, Đại ca ca, Quỷ ca ca, tẩy chân.”

“Ngày mai tẩy đi.” Lam Vô Nguyệt cúi đầu ngậm xuống môi Tiểu Bảo, nháy mắt mấy cái, “Mỹ nhân ca ca sẽ thay ngươi giữ bí mật, ngày mai ngươi cho bọn hắn kinh hỉ.”

Mắt Tiểu Bảo sáng rực lên. Nhịn không được lại hôn Tiểu Bảo một ngụm, Lam Vô Nguyệt bưng chậu nước rất nhanh chạy thoát. Y sợ mình còn tiếp tục ở đây sẽ hối hận.

Mỹ nhân ca ca đi rồi, Tiểu Bảo chỉ cảm thấy thân thể đều nóng lên. E lệ xem xét Hảo ca ca còn chưa có động tĩnh, Tiểu Bảo chậm rãi leo lên giường, ôm lấy.

“Hảo ca ca, song tu.”

Diệp Địch nghe được âm thanh mình nuốt nước miếng. Hai tay không nghe sai bảo ôm Tiểu Bảo, Diệp Địch cúi đầu, nhìn vào con ngươi thật to, tràn ngập ỷ lại kia.

“Cục cưng…” Cúi đầu gọi một tiếng, Diệp Địch khát vọng quá lâu ngậm vào cái miệng nhỏ nhắn đang mở thấu hấp dẫn kia. Hắn không cần dưỡng công của Cục cưng, hắn, hắn chỉ muốn, chỉ muốn có được Cục cưng như thế.

“Ngô…”

Thân thể rất nhanh trần trụi , Tiểu Bảo sờ lên giữa khố Hảo ca ca, nhìn xem nơi đó có cứng rắn hay không. Nơi đó rất nhanh trở nên cương, Tiểu Bảo thả tâm, Hảo ca ca đã cứng rắn lên liền không làm khó dễ.

“Nhị ca, dược ở cửa.”

Lam Vô Nguyệt ở cửa hô một tiếng, tiếp đó rõ ràng chính là cước bộ đi xa. Diệp Địch thoáng thanh tỉnh một lát, xuống giường chạy đi lấy dược. Tiểu Bảo niên kỷ còn nhỏ, còn chưa đến thời điểm nên xuất tinh.

Từng ngụm từng ngụm thở, trái tim đều phải nhảy ra, Tiểu Bảo chỉ cảm thấy hậu huyệt trướng trướng, trong lòng rất khó hiểu. Còn chưa có song tu sao mình liền trướng? Chồi cao cao kiều, Tiểu Bảo ở trên giường Hảo ca ca chủ động ngồi ở bên hông hắn, song tu phải cần tư thế này. Nhưng ngay tiếp theo, thân thể cậu đã bị người lật mình qua nằm.

“Hảo ca ca?”

“Như vậy, như vậy cũng có thể.”

Xấu hổ vu của chính mình kỳ hạn đầy, Diệp Địch trực tiếp ngậm vào miệng Tiểu Bảo, trước đó đều là đần độn ngây ngốc, lúc này hắn nhất định phải nhớ rõ, nhớ rõ hương vị của Cục cưng.

….

“Ô… Hảo ca ca… kỳ quái… kỳ quái… Tiến vào…”

Vặn vẹo thân thể, Tiểu Bảo động tình nâng lên hai chân, khẩn cầu Hảo ca ca tiến vào, nơi đó hảo trướng hảo trướng, thật là khó chịu. Chồi non không thể phun trào mà ướt sũng, tiểu cầu túi cũng ẩm ướt, khóe miệng Diệp Địch mang theo nước bọt, giữa khố vừa mới nhấm nháp xong cũng sắp trướng nổ .

“Cục cưng, Cục cưng gọi ta, gọi ca ca.”

“Ô ô… Hảo ca ca… Hảo ca ca…”

Không được, không được, Cục cưng còn chưa có chuẩn bị tốt. Thân thể đã quá lâu không có song tu nên chặt rất nhiều, Diệp Địch lại cúi đầu ngậm vào chồi, bàn tay ôn nhu mà xoa nắn túi cầu đồng dạng non nớt. Thân thể Tiểu Bảo đỏ bừng đỏ bừng, hai chân không ngừng cọ xát lưng Hảo ca ca, hy vọng Hảo ca ca buông tha cậu.

Ngón tay tại hậu huyệt đã bắt đầu ẩm ướt mà co rúm, cảm thấy không sai biệt lắm , Diệp Địch thẳng đứng dậy, lấy qua gối đầu đệm ở dưới thắt lưng Tiểu Bảo, cong lên hai chân. Mật huyệt mở ra hợp lại, Diệp Địch nuốt ngụm nước miếng, tay chân táy máy đỡ lấy dục vọng của mình để ở tiểu khẩu.

“Ngô… A…”

Đau, nhưng mà thật hạnh phúc, thật hạnh phúc a.

“Cục cưng, gọi ca ca…”

“Hảo, ca ca, Hảo ca ca…”

Sợ thương tổn đến Tiểu Bảo, Diệp Địch tiến vào rất chậm rất chậm. Khi tất cả vùi vào, hắn đã là đầy người mồ hôi . Tiểu Bảo cũng không tốt đến chỗ nào, lần trước bị ăn như vậy còn là Đại ca ca, hơn nữa đã thật lâu.

“Cục cưng, Cục cưng, Cục cưng của Hảo ca ca…”

“Ô ô… Song tu… Song ngô!”

Co rúm một khi bắt đầu liền đình không được. Trong mắt chỉ có Cục cưng, chỉ có mỗi một phần biểu tình, mỗi một thần thái trên mặt Cục cưng, trước khi Diệp Địch luật động ở tần suất không khống chế được vẫn cố gắng bảo trì thanh tỉnh, không thể làm bị thương Cục cưng, Cục cưng mà hắn yêu nhất.

Nơi đó cuối cùng không còn trương , trở thành một loại cảm giác khác làm cho cậu không thể chịu đựng, nhưng mà cậu rất thích a, thích cùng các ca ca song tu. Lúc này, cậu đã cảm thấy mình là bảo bối mà các ca ca thương yêu nhất. Vẫn không hiểu song tu vì sao lại gọi là hoan ái, nhưng cậu nhớ rõ, nhớ rõ không thể cùng những người khác song tu, cậu, cậu cũng không muốn, không muốn song tung cùng người khác ngoài Hảo ca ca, Đại ca ca, Quỷ ca ca, Mỹ nhân ca ca. Cậu là bảo bối của các ca ca, các ca ca, chính là ca ca độc hữu của cậu.

“Ôm… Ôm…”

Gục xuống ôm lấy Tiểu Bảo, Diệp Địch phát ra một tiếng kêu rên thỏa mãn. Cục cưng của hắn hảo ấm áp, Cục cưng của hắn thật thoải mái. Ý thức dần dần mơ hồ, Diệp Địch hung hăng cắn xuống môi, mạnh lắc đầu, không thể ngất đi. Nhưng dưỡng công quá cường đại, mặc cho Diệp Địch có kháng cự thế nào, ý thức của hắn đều càng ngày càng bị khống chế . Một khắc trước khi mất đi ý thức, Diệp Địch không biết từ đâu tới tâm lực, từ trong cơ thể Tiểu Bảo lui ra.

“A!”

Vật cứng trong cơ thể đột nhiên lấy ra, Tiểu Bảo chỉ cảm thấy thân thể một trận hư không. Ngay khi cậu mạnh mẽ thở dốc, hai chân bị người nâng lên, lòng bàn chân sáp nhập một vật cứng. Ở giữa lòng bàn chân Tiểu Bảo rất nhanh lấy ra xuyên vào mấy chục cái, Diệp Địch làm bẩn bàn chân trắng nõn sạch sẽ của Tiểu Bảo.

“Hảo, ca ca…”

Thân thể còn nằm, Tiểu Bảo cũng không biết tiếng kêu của mình tràn ngập khẩn cầu. Diệp Địch khom người hôn cậu nhóc, ngón tay chậm rãi sáp nhập mật huyệt ướt sũng.

“Ngô… A a…”

Như vậy sẽ không sẽ mất đi ý thức . Diệp Địch dùng ngón tay của mình làm cho hậu huyệt Tiểu Bảo đạt tới cao trào. Ôm người tình cảm mãnh liệt qua đi đang kịch liệt thở dốc, hắn một chút cũng không hối hận mình mất đi một lần cơ hội tu luyện.

“Cục cưng, nằm, Hảo ca ca lau người cho ngươi.”

“Ngô…”

Vô ý thức mà nhìn Hảo ca ca, Tiểu Bảo chớp mắt, mệt nhọc.

Diệp Địch vẻ mặt hạnh phúc chà lau sạch sẽ cho Tiểu Bảo, uy cậu uống ngay một chén lớn nước, tiếp đó vỗ vỗ hống cậu thẳng đến cậu nhóc ngủ mới bắt đầu xử lý chính mình. Có người ở bên ngoài nhẹ nhàng gõ cửa, Diệp Địch nhanh nắm quần phủ lên, người đi vào vừa nhìn thấy hắn tỉnh, sửng sốt.

“Đại ca.”

Nhiếp Chính trụ hai gậy đi vào đóng cửa lại nói: “Ta nghe được nhà của ngươi yên tĩnh , nghĩ rằng ngươi ngất đi, đến xem Bảo.”

Diệp Địch dìu đại ca lại ngồi, giải thích mình tại sao lại thanh tỉnh. Nhiếp Chính hạ mí mắt, hiểu được gật gật đầu, tiếp đó nói: “Thì ra như vậy có thể bảo trì thanh tỉnh. Nói thật, dưỡng công mặc dù trọng yếu, nhưng ngươi cũng muốn tự mình chiếu cố Bảo, ôm nó hảo hảo ngủ một giấc.” Nói xong, hắn đứng lên: “Vậy ngươi cùng Bảo nghỉ ngơi đi, ta đi trở về.”

Đưa đại ca tới cửa, Diệp Địch bỗng túm trụ lại. Nhiếp Chính xoay người, thấy Nhị đệ hình như có lời muốn nói, hắn hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Diệp Địch muốn nói lại thôi, cuối cùng hắn vẫn là nói: “Đại ca, ta biết, thù hận của Nhiếp gia không thể không báo. Chờ luyện xong Hải phách chân kinh, chúng ta nhất định phải đi báo thù.”

Mỉm cười trên mặt Nhiếp Chính biến mất: “Huyết hải thâm cừu, tuyệt không thể quên.”

Diệp Địch ngẩng đầu, mặt mang áy náy nói: “Đại ca, ta sẽ dốc lòng chế độc, ta muốn cầu ngươi, có thể, làm cho ta ở lại Đào nguyên hay không?”

Trên mặt Nhiếp Chính hiện lên khó hiểu, Diệp Địch bất an nói: “Ta sợ, ta sợ nhìn không thấy Cục cưng. Ta, ta vừa không thấy Cục cưng, ta liền hoảng hốt. Đại ca, ta, ta không muốn đi ra ngoài, chỉ muốn, chỉ muốn lưu ở Đào nguyên, không ly khai Cục cưng.” Nói nói, hắn cúi đầu, “Báo thù, phải đi ra, đi ra ngoài, liền không thấy được Cục cưng, ta, ta…”

Nhiếp Chính hiểu được , hắn nhả khí, cười vỗ vỗ vai Diệp Địch: “Ngươi ở lại Đào nguyên chiếu cố Bảo cũng tốt. Sư phó sư thúc lớn tuổi , phải có người ở bên cạnh bọn họ chiếu cố. Hơn nữa ngươi không phải người chuyên học võ, cho dù là Hải phách chân kinh, đại ca phỏng chừng ngươi cũng không không được gì. Cho ngươi đi đối mặt Lâm Thịnh Chi cùng Phan Linh Tước, đại ca vẫn chưa yên tâm ni. Ngươi liền an tâm chế độc của ngươi đi.”

Diệp Địch mạnh ngẩng đầu, trên mặt đúng là kinh hỉ.

Nhiếp Chính tiếp tục nói: “Ngươi chế độc, chính là vì báo thù cho phụ mẫu. Người ai cũng có sở trường riêng, đại ca sẽ không miễn cưỡng ngươi. Đại ca biết, ngươi không phải không muốn vì cha nương báo thù.”

“Ta muốn, ta muốn!” Diệp Địch bắt lấy tay đại ca, “Ta sẽ chế độc với so với Túy sinh mộng tử còn lợi hại gấp trăm lần. Lâm Thịnh Chi, Phan Linh Tước còn có lũ điểu làm bị thương Cục cưng, ta đều phải độc chết bọn họ.”

“Hảo! Đại ca chờ.”

Nắm thật chặt tay Diệp Địch, Nhiếp Chính trụ hai gậy ly khai. Nhìn đại ca vào phòng, đóng cửa, trong lòng Diệp Địch buông một tảng đá lớn, đóng cửa lại, xoa xoa ánh mắt.

Trở lại bên giường, nhìn thấy Cục cưng ngủ say, Diệp Địch nhẹ nhàng lên giường, tiến vào ổ chăn, ôm Cục cưng. Tâm, an.

>>Hết chương 102<<


Người gởi:  Tề Ngự Phong [ 14.12.2014, 10:17 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta

Chương 103

Châm, tuyến, đính châm, lót hài… Ân, đều chỉnh tề . Tiểu Bảo ôm rổ nhỏ đi đến trong viện ngồi xuống, xuất ra tấm lót hài lớn, bắt đầu bao đáy, làm bố hài. Đại ca ca chỉ có một đôi, đã rách đến không thể mang.


“Mị ~ ”

“Kỷ kỷ kỷ kỷ ~ ”

Một con dê ở ngoài hàng rào ăn cỏ, mười con gà con mới vừa mua ở bên chân Tiểu Bảo chạy tới chạy lui. Gió nhẹ quất vào mặt, không trung sáng sủa, đám mây thản nhiên thong thả từ đỉnh đầu thổi qua, hết thảy đều là thoải mái như vậy. Nháy mắt, hơn hai tháng trôi qua, nếu không phải sư phó mỗi ngày đều tính ngày, cậu cũng không biết hôm nay là ngày gì. Mấy gian cỏ tranh đổi thành nhà gỗ, đất hoang trong viện đã dài ra rau xanh non non. Bên hồ, lúa mạch cùng đậu tương cũng trồng xuống , chỉ là không biết bao lâu sẽ có thu hoạch. Đào nguyên này tựa hồ chỉ có mùa xuân ấm áp, dù là trời mưa thì nhiều nhất tới ngày hôm sau liền trời trong .

Các ca ca ở trong mật thất luyện công, sư phó cùng sư thúc ở dược khố, Tiểu Bảo đã chép xong sách liền tìm cho mình rất nhiều chuyện để làm. Tỷ như đem vải mà sư phó mua trở về làm thành xiêm y, đem gà con sư thúc mua trở về uy đến mập mạp, đem thực vật Đại ca ca trồng chăm sóc kỹ… Còn có đừng cho dương ăn dược thảo của sư phó.

Đầu hài tử trước kia bới thành hai nhúm tóc nhỏ hiện tại buộc thành một búi tóc đơn giản, dùng một mảnh vải lam sắc cột chặt, này là Tiểu Bảo tự mình buộc. Các ca ca không thích cậu buộc tóc, chỉ thích cậu bới lên! ! , nhưng cậu đã trưởng thành, không hề còn là hài tử.

Nghiêm túc làm hài, khi thái dương sắp chuyển qua đỉnh đầu, Tiểu Bảo thỉnh thoảng chú ý bóng dáng dưới chân khẽ lau lau mồ hôi trên chóp mũi, đem hài bỏ vào trong rổ, đứng dậy đến phòng bếp. Kiễng mủi chân gở xuống thịt dê treo ở chỗ thông gió, lấy qua thớt, thái đao, còn có rau sáng nay Hảo ca ca đã rửa. Tiểu Bảo cuộn tay áo chuẩn bị làm cơm trưa. Từ sau khi tìm được sư phó, cậu đã không còn làm việc này . Hiện tại các ca ca mỗi ngày đều phải luyện công, cậu cuối cùng cũng có thể làm việc này . Tiểu Bảo thích các ca ca luyện công, hy vọng các ca ca có thể sớm khôi phục công lực.

Sau khi khôi phục công lực… động tác cắt thịt của Tiểu Bảo thoáng ngừng, nhanh chóng lắc đầu, đem khổ sở hắt đi. Các ca ca sẽ tìm Diêm la vương báo thù, nhất định. Diêm la vương giết nhiều người như vậy, cậu không thể mở miệng cầu các ca ca buông tha Diêm la vương. Nhưng mà… Nhưng mà, Diêm la vương là cha của cậu…

Động tác dưới tay càng ngày càng chậm, lúc không có người, trên mặt Tiểu Bảo sẽ lộ ra thương cảm chôn sâu ở trong lòng. Nương, sẽ trách cậu sao? Nghĩ đến nương, Tiểu Bảo càng khổ sở. Không biết nương ở nơi nào, nương có khỏe không? Cậu muốn đi tìm nương, nhớ…nhớ…quá, cậu, cũng hảo nhớ nương.

“A Du, ăn cơm xong ngươi theo ta đến bên ngoài đi xem đi, ta muốn tìm xem còn có những thứ thảo dược khác hay không, đều dời vào đây. Dược thảo trên tay chúng ta quá ít .”

“Được.”

Nghe được tiếng sư phó cùng sư thúc nói chuyện, Tiểu Bảo hít sâu một hơi, lộ ra tươi cười, buông dao đi ra ngoài.

“Sư phó, sư thúc.”

Phàm Cốt đang cùng Phương Du nói chuyện chợt quay đầu: “A Bảo, chuẩn bị nấu cơm a?”

“Ân! Giữa trưa ăn, thịt dê.”

“Ha hả, được, thịt dê bổ a.”

Phàm Cốt cuộn tay áo: “Đến, sư phó cùng ngươi làm.”

“Không cần, không cần.”

Đem sư phó ngăn ở bên ngoài phòng bếp, Tiểu Bảo lắc đầu: “Ta làm, ta làm.”

Phương Du ở một bên cười nói: “Sư huynh, ngươi cho a Bảo làm đi.”

Phàm Cốt cười cười: “Được được, a Bảo làm.” Hắn cũng không miễn cưỡng , cùng Phương Du ngồi ở trong sân tiếp tục thương lượng chuyện dược thảo.

Rửa tay, rót cho sư phó sư thúc mỗi người một chén nước ── lá trà lúc ở trên đường đều đã đánh mất ── Tiểu Bảo quay về phòng bếp tiếp tục nấu cơm. Sư phó cùng sư thúc thích ăn củ cải, cậu phải gọt nhiều một chút. Đại ca ca thích ăn gân dê, Quỷ ca ca thích ăn bánh mì chấm canh, Hảo ca ca thích gặm xương cốt, Mỹ nhân ca ca không thích ăn da. Biết mỗi người thích ăn cái gì, không thích ăn cái gì, Tiểu Bảo cẩn thận đem da, thịt, xương cốt cùng gân dê đều tách ra.

Hướng vào trong phòng bếp liếc vài lần, thấy tiểu đồ nhi tràn đầy vui vẻ làm cơm trưa, Phàm Cốt vuốt vuốt râu, khửu tay đẩy đẩy Phương Du, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi có cảm thấy vết đen trên mặt a Bảo phai nhạt chút hay không?” Phương hướng hắn nhìn đến vừa lúc là má phải Tiểu Bảo.

Phương Du nhìn kỹ chốc lát, vuốt vuốt râu nói: “Hình như là có chút.”

Phàm Cốt đứng dậy trực tiếp đi tới: “A Bảo, ngẩng mặt cho sư phó nhìn một cái.”

“Ân?” Tiểu Bảo đang chặt xương khó hiểu ngẩng đầu, một tay kia lau lau, trên mặt xảy ra chuyện gì sao?

Đi đến trước mặt Tiểu Bảo, nâng lên cằm cậu nhóc, Phàm Cốt khom người, trái trái phải phải, từ trên xuống dưới nhìn mấy lần làm trong lòng Tiểu Bảo đập bịch bịch.

“Sư phó?” Không phải là mặt của cậu lại đen đi? Ngô, hình như thật lâu thật lâu không có soi qua gương .

“Đúng là có chút…” Phàm Cốt lầm bầm lầu bầu. Là có chút phai nhạt.

Trong mắt Tiểu Bảo hiện lên tự ti, mặt của cậu lại càng đen. Không biết là nhan sắc thâm hay là vết đen lại khuếch tán .

Buông ra cằm tiểu đồ nhi, Phàm Cốt nhíu lại mày xoay người đi khỏi, miệng than thở: “Xem ra quả nhiên là vấn đề chỗ dưỡng công.”

“Sư huynh?”

Phàm Cốt hướng Phương Du vẫy tay, hai người vào phòng.

Ở trong phòng bếp kinh ngạc đứng trong chốc lát, Tiểu Bảo đỏ hốc mắt. Mặt của cậu lại đen. Giãy giụa nửa ngày, cậu khập khiễng đi đến trước chậu nước, kiễng mủi chân. Trong chậu, khuôn mặt nhỏ nhắn với nửa bên mặt đen phản chiếu trên mặt nước. Một lát sau, có một giọt nước tích rơi trong nước, quấy rầy ảnh ngược.

Hút hút cái mũi, Tiểu Bảo lau lau mắt, mặt của cậu hình như so với trước kia còn đen hơn. Nếu mặt của cậu hoàn toàn biến thành đen , các ca ca có thể không cần cậu hay không?

Lắc đầu, đem suy đoán đáng sợ này toàn bộ văng đi, Tiểu Bảo ở trong lòng một lần lại một lần nói: sẽ không, sẽ không, các ca ca sẽ không không cần cậu.

Không dám lại miên man suy nghĩ, Tiểu Bảo quay về bếp nấu cơm. Cũng mặc kệ cậu tự nói với mình không cần loạn tưởng như thế nào, trước mắt vẫn đều là gương mặt hoàn toàn biến thành đen của mình, càng nghĩ lại càng sợ hãi.

……………..

Bốn người vừa luyện công trở về rửa sạch tay ở bên cạnh bàn ngồi xuống, khi bọn hắn nhìn thấy thức ăn trên bàn, trong mắt bốn người đồng thời hiện lên nghi hoặc, bữa cơm hôm nay sao lại… Củ cải thịt dê đen thui, rau xanh khét , khoai lang hấp thành khoai lang cháo… Gần như mỗi đạo đồ ăn đều mất tiêu chuẩn bình thường của Tiểu Bảo. Bất quá canh rau dại nhìn qua không sai, bánh mì hấp cũng không tồi. Phàm Cốt cùng Phương Du lấy  đũa nhìn một bàn đồ ăn đồng dạng cũng là vẻ mặt khó hiểu. Phàm Cốt lo lắng hỏi: “A Bảo a, hôm nay có phải không thoải mái hay không?”

Tiểu Bảo cúi đầu: “Xin lỗi, thực xin lỗi… Ta, làm hỏng chuyện…”

Lam Vô Nguyệt dùng chiếc đũa xiên lên một cái bánh mì: “Ta thấy rất ngon. Tiểu Bảo vất vả .” y cắn một ngụm lớn, tiếp đó cầm lấy một đôi đũa khác gắp lêm hai cọng rau xanh nhét vào miệng. Lam Vô Nguyệt mới vừa cắn một cái, sắc mặt hơi thay đổi, tiếp theo coi như không có việc gì lại cắn một ngụm bánh mì, nuốt xuống.

Nhiếp Chính hướng đến đám người sư phó nhìn thoáng qua, lát nữa hắn tới hỏi xem xảy ra chuyện gì. Hắn một tay ôm qua Tiểu Bảo ở bên cạnh, một tay cầm lấy chiếc đũa: “Thức ăn Bảo tự mình làm, nhất định phải ăn hết.” Nói xong, hắn gắp lên một khối thịt dê nhét vào miệng, động tác đồng dạng ngừng một lát mới cần vài hớp đem thịt dê nguyên lành nuốt xuống.

A Mao cầm lấy bánh mì, đem thức ăn trong chén đĩa từng cái ăn một lần. Thực sự mặn, canh rau dại cũng đều không có chút vị. A Mao múc thêm một chén canh rau cho Tiểu Bảo, rồi mới gắp mấy miếng cải ở trong canh, lại xé cho cậu nhóc nửa miếng bánh mì, sờ sờ đầu Tiểu Bảo.

“Cục cưng, xảy ra chuyện gì?”

Diệp Địch cúi đầu nhìn Tiểu Bảo, vẻ mặt lo lắng. Mỗi người đều nhìn thấu Tiểu Bảo có tâm sự, chỉ có Diệp Địch không nhịn được. Tiểu Bảo lắc đầu, lại không ngẩng lên, thấp giọng nói áy náy. Cậu biết mình đem cơm làm hỏng.

“Đại ca.”

Lam Vô Nguyệt hô một tiếng, Nhiếp Chính để đũa xuống, giữ chặt tay Tiểu Bảo đứng lên: “Bảo, cùng Quỷ ca ca đến.”

Tiểu Bảo thấp đầu đứng lên, muốn khóc theo sát Quỷ ca ca vào phòng. Y tách khỏi bữa ăn, Lam Vô Nguyệt lập tức thấp giọng hỏi: “Sư phó, Tiểu Bảo xảy ra chuyện gì?”

“Ta cũng buồn bực a.” Phàm Cốt quay đầu nhìn cửa đóng, “Lúc nấu cơm còn hoàn hảo a? Ta với sư thúc ngươi ở trong phòng nói chuyện của Bảo, chờ đi ra thì nhìn thấy một bàn đồ ăn này.”

“Chuyện Tiểu Bảo?”

“Cục cưng?”

Phàm Cốt quay đầu lại, hỏi: “Các ngươi có phát hiện vết đen trên mặt a Bảo phai nhạt chút?”

Ba người đều sửng sốt. Lam Vô Nguyệt cẩn thận so sánh một phen, hai mắt sáng lên nói: “Hình như là có chút!”

Diệp Địch lại là nhức đầu, lắc lắc: “Không chú ý. Cục cưng vẫn đều là như vậy a?”

A Mao cũng lắc đầu, hắn chưa bao giờ cảm thấy trên mặt a Bảo có vết đen.

Phàm Cốt nói: “Ta và sư thúc các ngươi đều cảm thấy vết đen trên mặt a Bảo phai nhạt một ít. Lúc trước ta liền hoài nghi mặt a Bảo đen là cùng dưỡng công trong cơ thể nó có liên quan. Các ngươi mỗi ngày đều cùng a Bảo song tu, ta cảm thấy cùng chuyện này không phải không có quan hệ. Bất quá đến tột cùng có phải hay không, phải còn xem mấy ngày nay.” Nói nói, Phàm Cốt theo bản năng gắp lên một khối dê bỏ vào trong miệng, còn chưa có nhai liền phun ra, tiếp đó mãnh liệt uống mấy ngụm nước.”A Bảo của ta ơi, nó đem cả bình muối đều bỏ vào a.”

“Ha hả a, sư phó, uống canh đi, không có muối.” Lam Vô Nguyệt múc canh cho sư phó. Phàm Cốt uống xong nước lập tức đem bát canh kia làm đồ ăn nước uống .

Lam Vô Nguyệt vui vẻ nói: “Sư phó, nếu vết đen trên mặt Tiểu Bảo là bởi vì dưỡng công trong cơ thể, vậy không phải là nói vết đen trên mặt thực sự có thể sẽ không còn?”

Hòa tan vị mặn trong miệng, Phàm Cốt gật gật đầu: “Ân, hẳn là như vậy. Bất quá lúc trước chúng ta vẫn chạy đi, các ngươi song tu cũng đứt quãng. Này cũng bất quá mới hai tháng, dưỡng công của a Bảo lại nuôi nhiều năm , từ từ sẽ đến, không lo lắng. Dù sao ta thấy vết đen trên mặt a Bảo cũng không có cảm giác gì.”

“Cũng phải.” Lam Vô Nguyệt cười cười.

Diệp Địch càng nghe càng hồ đồ, nhìn nhìn Tam đệ cùng sư phó, hắn đơn giản không hỏi. A Mao lại không cần vết đen trên mặt Tiểu Bảo, ăn cơm quan trọng nhất. Hắn đứng dậy bưng lên đồ ăn vào phòng bếp, một lát sau, hắn một lần nữa đem đồ ăn bưng ra. Đồ ăn vẫn là đồ ăn này, Lam Vô Nguyệt giành trước gắp miếng thịt dê không da, ân, không mặn . Há to miệng cắn ngụm bánh mì, mồm miệng không rõ nói: “Của Tiểu Bảo làm, đều ăn.”

“Ân!”

Diệp Địch bưng lên khay khoai lang, đẩy một nửa đến trong bát mình.

“Nhị ca, ta còn chưa ăn đâu.” Lam Vô Nguyệt khuyết một tay hận a.

Phòng trong, Nhiếp Chính am hiểu dỗ Tiểu Bảo nhất không gấp hỏi cậu nhóc xảy ra chuyện gì, mà là trước đem búi tóc hắn xem không vừa mắt trên đầu Tiểu Bảo cởi bỏ, rồi mới chải cho cậu hai cái búi nhỏ khả ái. Dựa theo tuổi Tiểu Bảo, sắp mười sáu đã sớm nên buộc cao. Nhưng đối với Tiểu Bảo gần như không có gì biến hóa so với lần đầu tiên hắn nhìn thấy thì cậu vẫn là oa oa khả ái trong lòng hắn, đương nhiên là phải búi tóc. Bất quá lúc tối song tu phải cởi bỏ, bằng không sẽ làm người không nhẫn tâm há miệng ăn nổi.

Vừa lòng nhìn thủ nghệ của mình, Nhiếp Chính buông lược, đem người thủy chung cúi thấp đầu ôm đến trong lòng ngực. Luyện công bất quá hai tháng, hắn cũng cảm giác được rõ ràng biến hóa. Đầu tiên chính là tay chân của hắn càng ngày càng hữu lực, hiện tại ít cần nạng . Hơn nữa gân mạch bị hao tổn cũng dần chuyển biến tốt đẹp, đan điền cũng không rỗng tuếch như quá khứ. Tuy rằng hắn cũng không phải mỗi ngày đều cùng Tiểu Bảo song tu, nhưng trước mắt mà nói đã là đủ. Mà tối trọng yếu là dưỡng công không chỉ nuôi thân thể bọn họ, còn trợ giúp bọn họ tu luyện Hải phách chân kinh, Nhiếp Chính không chỉ một lần xúc động bởi hảo mệnh của chính mình.

Hai tay ôm Tiểu Bảo, làm cho hắn ngồi nghiêng trong ngực của mình, cằm Nhiếp Chính nhẹ nhàng để ở trên đỉnh đầu Tiểu Bảo, ôn nhu hỏi: “Bảo, xảy ra chuyện gì?”

“…” đầu Tiểu Bảo càng cúi thấp, cậu đem đồ ăn làm hỏng, hại sư phó, sư thúc cùng các ca ca đói bụng.

“Bảo, không phải nói tin tưởng Quỷ ca ca sao?”

Đầu nhỏ giật giật, Nhiếp Chính nở nụ cười.

“Bảo, nói cho Quỷ ca ca xảy ra chuyện gì?”

Đầu nhỏ lại giật giật, rồi mới chậm rãi nâng lên mặt, hốc mắt phiếm hồng. Nhiếp Chính sửng sốt, vội vàng hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Chịu ủy khuất ?”

Tiểu Bảo lắc đầu, nhịn không được ôm lấy Quỷ ca ca, lời mang nức nở: “Mặt, đen.”

Mặt đen? Nâng lên cằm Tiểu Bảo, Nhiếp Chính nhìn nhìn, khó hiểu: “Đen ở đâu?” Ngón tay sờ qua má phải Tiểu Bảo, hôn hôn, “Quỷ ca ca sao lại không biết?”

“Đen.” Tiểu Bảo hai tay che mặt, “Má trái, cũng sẽ, đen. Sẽ biến thành, mặt đen.”

Nhiếp Chính miễn bàn có bao nhiêu hồ đồ . Rõ ràng không đen a. Hắn kéo ra tay Tiểu Bảo, đối với khuôn mặt nhỏ nhắn sắp khóc kia nói: “Ai nói với ngươi đen? Quỷ ca ca lại không biết.”

Nhìn kỹ, Nhiếp Chính không biết có phải ảo giác của mình hay không, hắn cảm thấy vết đen trên mặt Tiểu Bảo phai nhạt chút. Bàn tay to chế trụ má phải Tiểu Bảo, Nhiếp Chính ôn nhu nói: “Không đen, một chút cũng không đen. Cho dù cả khuôn mặt Bảo đều là đen, Quỷ ca ca cũng thích. Hơn nữa, Quỷ ca ca chưa bao giờ cảm thấy mặt Bảo đen.”

Trong lòng Tiểu Bảo một nửa ngọt một nửa đắng. Ôm lấy Quỷ ca ca, nghẹn ngào nói: “Không muốn, không muốn, biến thành, hắc oa oa.”

“Phốc!” Nhiếp Chính nhịn không được , “Ha ha ha, ai nói Bảo nhà ta sẽ biến thành hắc oa oa? Có phải hắc oa oa hay không cũng là ca ca định đoạt. Đến, ngẩng đầu lên, làm cho Quỷ ca ca cẩn thận nhìn một cái, có biến thành hắc oa oa hay không?”

Tiểu Bảo đem mặt chôn ở trong lòng ngực Quỷ ca ca, không ngẩng đầu lên, mặt của cậu đen. Nhiếp Chính thoáng mạnh nâng lên mặt cậu nhóc, lúc này hắn hơi lộ rõ nghiêm túc nhìn chăm chú má phải Tiểu Bảo mấy lần. Tiểu Bảo không dám trợn mắt, sợ nhìn thấy thất vọng trong mắt Quỷ ca ca. Mà Nhiếp Chính, nhìn đến cuối cùng, hắn lại nhịn không được thấp cười ra tiếng, hắn cũng không biết Bảo lại “Thích chưng diện” như vậy a.

Hôn hôn đôi mi phát run của Tiểu Bảo, Nhiếp Chính cười nói: “Mở to mắt đi, Quỷ ca ca kiểm tra qua, vẫn là giống trước kia làm cho ca ca thích.”

Tiểu Bảo mở mắt, khổ sở trôi qua một ít, nhưng vẫn là thương tâm. So sánh với cái chân tàn tật, cậu càng để ý mặt mình. Nhiếp Chính đau lòng hôn hôn nhóc, khàn giọng nói: “Bảo, không cần đi để ý mặt của ngươi. Mặc kệ ngươi biến thành bộ dáng gì, ở trong lòng ca ca ngươi cũng vẫn là Bảo, là Bảo mà ca ca thích. Hơn nữa Quỷ ca ca không phải trấn an ngươi, mặt của ngươi thật không có biến thành đen, ngược lại so với trước kia còn nhạt hơn chút ni. Ai nói mặt của ngươi đen?”

Tiểu Bảo mở trừng hai mắt, mặt của cậu không có đen, nhưng mà: “Sư phó…”

Sư phó? Nhiếp Chính ở trong lòng lắc đầu, sư phó sao có thể ở trước mặt Bảo nói mặt của nhóc đen? Nhiếp Chính trên mặt bất động, nói: “Sư phó nhất định là nhìn lầm rồi. Quỷ ca ca thề, mặt của Bảo quả thật không có biến đen.”

Được Quỷ ca ca cam đoan, Tiểu Bảo an tâm một chút, nhưng cũng chỉ là một chút. Cậu sợ, sợ mình biến thành hắc oa oa.

Lau đi bọt nước nơi khóe mắt Tiểu Bảo, Nhiếp Chính trầm thanh nói: “Bảo, không cần lo lắng loại sự tình này. Lúc Quỷ ca ca lần đầu tiên nhìn thấy ngươi là bộ dáng gì, ngươi đời này ở trong lòng Quỷ ca ca chính là bộ dáng đó.” Hắn lấy ra ngọc bội dưới vạt áo, “Miếng bội này chính là ngươi. Quỷ ca ca sẽ không đánh mất miếng bội này, lại càng không bỏ lại ngươi.”

Mũi Tiểu Bảo cay cay, ôm chặt Quỷ ca ca.

Ở đỉnh đầu Tiểu Bảo hôn một cái, Nhiếp Chính khàn giọng nói: “Nhớ kỹ lời Quỷ ca ca, mặc kệ chúng ta biến thành bộ dáng gì, đều bất ly bất khí.”

“Ân!”

Lại hôn một cái, Nhiếp Chính buông ra Tiểu Bảo, khôi phục thoải mái nói: “Đi thôi, đi ăn cơm. Quỷ ca ca hôm nay không luyện công , bồi Bảo.”

“Không, không bồi.” Tiểu Bảo mạnh lắc đầu, cậu không cần ca ca chậm trễ luyện công vì mình.

Nhiếp Chính làm bộ cười khổ: “Ai, có Bảo nhìn, Quỷ ca ca muốn nhàn hạ cũng không được .”

Trên mặt Tiểu Bảo cuối cùng có đỏ ửng, lúm đồng tiền hiện ra.

Khi Nhiếp Chính dắt theo Tiểu Bảo đã có tươi cười từ trong nhà gỗ đi ra, ánh mắt mọi người nhìn Nhiếp Chính đều mang theo kính nể, vẫn là hắn có biện pháp. Đi đến trước bàn, Tiểu Bảo xấu hổ nói: “Ta, làm một lần nữa.”

“Không cần, trừ bỏ mặn chút còn lại đều rất ngon. Ngươi xem, chúng ta đều ăn gần hết.” Phàm Cốt xỉa xỉa răng, nói: “A Bảo a, sau này có chuyện gì đừng ngộp ở trong lòng, nói ra. Đào nguyên này chỉ có mấy người chúng ta, trừ bỏ sư phó sư thúc thì chính là các ca ca của ngươi, có gì không thể nói?”

“Ân.” Cậu sai rồi.

Nhiếp Chính cười giải thích: “Bảo nghĩ rằng mặt biến thành đen , sợ mình biến thành hắc oa oa, lúc này mới thương tâm .”

“Biến thành đen? Ai nói thế?” Phàm Cốt là người thứ nhất trừng mắt.

Xem cái này Nhiếp Chính sửng sốt, Tiểu Bảo cũng sửng sốt, không phải là sư phó nói sao?

Phàm Cốt đương nhiên không biết mình khiến cho hiểu lầm như thế nào, trung khí mười phần nói: “Ta mới vừa rồi còn cùng bọn người Lam tiểu tử nói đến. Vết đen trên mặt A Bảo phai nhạt chút, ta nghĩ nếu các ngươi cùng nó song tu mấy ngày nay thì vết đen trên mặt có thể tiêu . Ta hoài nghi vết đen này cùng dưỡng công có liên quan.”

“A?”

Nhiếp Chính há to miệng, Tiểu Bảo cũng há to miệng.

“Xảy ra chuyện gì?” Phàm Cốt cuối cùng phát hiện không đúng.

Nhiếp Chính nhìn nhìn Tiểu Bảo, nhìn nhìn lại sư phó, cuối cùng lộ ra một trận cười, vui vẻ nói: “Không, không có gì. Vết đen trên mặt Bảo có thể không còn thì thật tốt quá, miễn cho cậu nhóc luôn sợ hãi mình biến thành hắc oa oa.”

“Hắc oa oa? Ha ha…” Lam Vô Nguyệt cười to, kiên quyết xoa xoa đầu Tiểu Bảo, “Dù là hắc oa oa cũng là hắc oa khả ái.”

Mặt Tiểu Bảo đỏ bừng, đầu lại cúi xuống, cậu, cậu, là cậu hiểu lầm , ô ô…

“Ha ha ha…” Nhiếp Chính cũng cười ha hả, một tay ôm sát Tiểu Bảo. Ngốc oa oa này.

>>Hết chương 103<<

Người gởi:  Tề Ngự Phong [ 14.12.2014, 10:18 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta

Chương 104

Có lẽ thực sự Phàm Cốt nói đúng, vết đen trên mặt Tiểu Bảo bắt đầu từng chút nhạt đi. Tiểu Bảo “Thích chưng diện” vì thế càng thêm chờ mong mỗi ngày cùng các ca ca song tu . Nhà gỗ dựng xong, bốn người mỗi người một gian phòng, Phàm Cốt cùng Phương Du một gian, mặt khác còn có một gian dược phòng cùng một gian thư phòng. Xuất phát từ kính trọng đối với tám người kia, gian phòng cỏ còn lưu lại tại chỗ, chất đống tạp vật thảo dược hòa lọ lúc không cần dùng.


Bốn người trên chuyện cùng Tiểu Bảo song tu cũng đạt thành ăn ý, trên cơ bản ấn theo Diệp Địch, Lam Vô Nguyệt, Nhiếp Chính, A Mao trình tự thay phiên, một người một buổi tối. Dưỡng công đúng là một loại công phu thực sự thần kỳ, số lần song tu càng nhiều ngược lại càng có trợ giúp xương cốt thân thể Tiểu Bảo thêm cường tráng. Bất quá vì không cho bốn người này làm mệt chết Tiểu Bảo, Phàm Cốt mặc dù không có phản đối bọn họ hàng đêm cùng Tiểu Bảo song tu, nhưng cũng chưa nói cho bọn họ biết chuyện này. Trong nội tâm, hắn vẫn là kiêng kỵ việc sau khi Tiểu Bảo lớn lên, hiểu được tình yêu sẽ giận bọn họ.

Ngày cứ như vậy trôi qua. Khoảng thời gian trong Đào nguyên tựa như đình chỉ, mấy người qua cuộc sống không biết hôm nay là ngày mấy. Ngay từ đầu Phàm Cốt còn mỗi ngày tính toán, sau đến lười cũng đơn giản không để ý tới . Một ngày cũng tốt, một năm cũng thế, đối với bọn hắn mà nói không có gì khác biệt. Gà đã lớn lên có thể đẻ trứng, cũng ấp trứng ra một bầy gà con. Đám súc vật cũng cho ra một đám nhãi con . Gạo chín một tầng lại một tầng, số lần bọn người Phàm Cốt đi ra ngoài càng ngày càng ít. Duy nhất không thay đổi chính là bộ dáng Tiểu Bảo vẫn không lớn nổi, cứ tỉnh tỉnh mê mê, toàn tâm ỷ lại các ca ca của cậu.

……………….

Thật sâu hít một hơi, lại chậm rãi phun ra, A Mao mở to mắt, nhìn chăm chú hai bàn tay của mình. Hắn có thể rõ ràng cảm giác được một cỗ nội tức kéo dài không dứt lưu chuyển ở trong cơ thể hắn, lòng bàn tay đều tựa hồ thêm vài phần lực lượng. Giương mắt, Nhiếp Chính, Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch còn đang điều tức, A Mao nhẹ giọng đứng lên, đi ra mật thất.

Đi ra mật đạo, bên ngoài ánh nắng tươi sáng, mấy chú chim ở trên cây líu ríu kêu. Cho dù đã thoát đi hồi lâu, A Mao vẫn là theo thói quen vừa nghe thấy chim hót liền hướng lên trời cảnh giác nhìn một cái, nhìn xem có ưng theo bọn họ hay không. Lại một lần nữa ý thức được nơi này là Đào nguyên, A Mao thản nhiên hô khẩu khí, đi nhanh hướng đến nhà.

Nhà, đối với A Mao mà nói từng là một giấc mộng xa không thể thành. Tuy rằng, hắn có sư phó, có Phàm cốc, nhưng hắn có đôi khi cũng sẽ trộm nằm mộng đẹp, mơ thấy sẽ có một vị cô nương coi trọng hắn, sẽ nguyện ý vì hắn sinh nhi duc nữ, làm cho hắn có thể có một mái nhà chân chính. Nhưng mỗi lần mộng tỉnh, hắn đều có thể tát mình vài cái. Hắn là quái vật lớn lên đầy mao, sao lại có người coi trọng hắn?

Hắn lại trăm triệu lần không ngờ, hài tử xâm nhập Phàm cốc kia sẽ cho hắn một cái nhà. Không cần có phải nam hài tử hay không, không cần có thể có tử tự hay không. Người nọ sau khi ở khoảng ngắn ngủi sững sờ qua đi không chút nào sợ hãi mà nhìn hắn, khi người nọ sờ lên vết sẹo trên cổ hắn mềm mại gọi hắn Đại ca ca, hắn liền càng ngày càng không bỏ xuống được người nọ . Chính là, chưa bao giờ nghĩ tới cùng người nọ có quan hệ xác thịt, hắn xấu xí không chịu nổi như thế, hắn không xứng.

Không rõ, không rõ hắn đối với người nọ ôm tâm tình có phải tình yêu nam nữ hay không, chỉ biết là buông không ra, không thể buông ra. Mặc dù không phải thì như thế nào? Cho dù bỏ đi một thân mao này, hắn cũng sẽ không thích người khác, trong lòng của hắn chỉ có người nọ, chỉ có a Bảo của hắn. Trước mắt đúng là Đào nguyên thánh địa rộng lớn, cách đó không xa chính là hồ nước , lại cách không xa chính là nhà . A Mao không khỏi lại may mắn, a Bảo sau này sẽ không đi khỏi Đào nguyên, vậy hắn sẽ không gặp mặt đến người bên ngoài, nhìn thấy nữ nhân bên ngoài, vậy, vậy a Bảo trưởng thành liền sẽ không thích người khác, cùng người khác rời đi.

Hắn hiểu được, sư phó cũng không chỉ một lần lén lút cùng mấy người bọn họ nói qua. A Bảo bây giờ còn nhỏ, còn chưa hiểu biết tình yêu nam nữ như thế nào, chờ nhóc trưởng thành, cuối cùng sẽ hiểu biết. Tới thời điểm kia, nếu a Bảo thích ai, bọn họ bất luận kẻ nào cũng không được ngăn đón. A Bảo vì bọn họ đã làm rất nhiều.

Mỗi khi nghĩ đến khả năng kia, hắn đều không rét mà run, khẩn cầu ông trời đừng cho a Bảo lớn lên, làm cho cậu nhóc vĩnh viễn đều trẻ con như thế, vĩnh viễn ỷ lại bọn họ. Bọn họ vẫn đều đang lấy danh song tu mà chiếm tiện nghi a Bảo. Trong mắt A Mao hiện lên chán ghét bản thân, lúc Nhiếp Chính nói cho hắn biết như thế nào mới cỏ thể ở thời điểm song tu bảo trì thanh tỉnh, hắn đều có thể trộm ôm a Bảo đến hai lần, ở một lần cuối cùng mới tu luyện dưỡng công. Hắn biết a Bảo không rõ chuyện này sẽ không nói ra, nhưng hắn lại càng ngày càng không thể tha thứ chính mình.

Đã có thể nhìn thấy nhà gỗ , A Mao dừng cước bộ, hắn không còn mặt mũi gặp a Bảo. Tối hôm qua hắn muốn a Bảo ba lượt, buổi sáng a Bảo đều dậy không nổi. Thứ kia của hắn quá lớn, a Bảo ở phương nhận nguyên bản đã cố gắng hết sức, hắn còn theo đuổi tư lợi của mình muốn a Bảo nhiều hơn, hắn, hắn sao có thể làm ra loại sự tình này? ! Lại còn không chỉ một lần!

Đi không nổi nữa, A Mao ở trên mặt cỏ bên bờ sông ngồi xuống, trong lòng trách mắng mình. Khởi đầu hắn vốn là có võ học thiên phú, sau khi tu luyện Hải phách chân kinh cùng dưỡng công công lực khôi phục thật sự mau, cho dù không học quyền pháp Hải phách chân kinh, không đến năm năm hắn cũng có thể khôi phục đến tiêu chuẩn lúc trước. Chính là chuyện xấu xa chôn sâu ở trong lòng làm cho hắn trắng đêm khó ngủ, ăn không nuốt trôi, thế nên cũng ảnh hưởng tới luyện công.

A Mao không thể nói, lại một thân mao che kín mặt, bởi vậy không người phát hiện hắn khác thường, dù là Tiểu Bảo thiện người hiểu ý nhất đều không có phát hiện Đại ca ca của mình lâm vào trong xấu hổ nào đó không thể tự kềm chế. Mỗi một lần đến phiên hắn cùng Tiểu Bảo song tu, A Mao đều tự nói với mình lần này tuyệt đối không thể tái phạm, nhưng mỗi một lần hắn cũng không thể khắc chế. A Mao cũng không biết là xảy ra chuyện gì, mỗi khi a Bảo trơn tuột nằm ở dưới thân hắn, xấu hổ nhìn hắn, hắn liền miệng khô lưỡi khô, tim đập khó đè xuống, trong óc trống rỗng, tay chân hoàn toàn không nghe sai bảo, đến khi hắn phục hồi tinh thần lại thì hắn đã tu luyện xong dưỡng công, mà a Bảo đã sớm hôn mê, trên người còn mang vết dơ hắn lưu lại.

A Mao gõ gõ đầu, hắn sao lại không khống chế được a? Hắn lại gõ gõ đầu, hung hăng cắn ngón tay. Càng khiến hắn sợ hãi chính là, loại bệnh trạng này càng lúc càng nghiêm trọng. Đừng nói nhìn tiểu thân thể trần trụi của a Bảo, dù là cầm tay a Bảo, hoặc là đơn thuần hôn a Bảo, hắn cũng sẽ miệng khô lưỡi khô, tim đập gia tốc, muốn đem a Bảo ôm đến trên giường, kéo xuống xiêm y, tách ra hai chân cậu!

Thật mạnh vỗ đầu, A Mao càng nghĩ càng hoảng hốt, khó có thể nào hắn thật sự là quái vật? Chỉ có quái vật mới có thể khống chế không được tâm ma của mình. Hắn đối với a Bảo có tâm ma. Lại nặng nề dùng quyền đập ngực, nghĩ như vậy là có thể đem tâm ma đập ra, A Mao lần thứ hai sợ hãi như thế. Lần đầu tiên là lúc hắn cùng a Bảo gặp được Phan Linh Tước, hắn lo lắng a Bảo có thể né thoát hay không.

“Cô cô cô…”

Ném gạo trên mặt đất, Tiểu Bảo đang cho gà ăn mới vừa ngẩng đầu liền thấy được bên cạnh ao ngồi một bóng dáng quen thuộc. Đem đĩa phóng tới trên bàn đá, cậu lau lau tay khập khiễng đi tới. Đại ca ca xảy ra chuyện gì? Ngực đau? Sao vẫn đấm ngực? Hơn nữa… Nhìn nhìn trời, còn chưa đến thời điểm ca ca trở về nha?

A Mao đang lâm vào trong tự kỷ trong chốc lát đấm ngực, trong chốc lát đấm đầu, trong chốc lát cắn ngón tay, nhìn mà Tiểu Bảo hút khí liên tục, bước chân cũng nhanh hơn , Đại ca ca bị bệnh?!

Nghe được tiếng bước chân một nặng một khẽ, A Mao lập tức quay đầu. Nhìn thấy người tới, hắn nguyên bản liền bối rối bất an giờ lại luống cuống . Gương mặt che giấu dưới bộ lông che khuất thần sắc của hắn, nhưng đôi mắt né tránh kia có làm sao cũng không thể gạt được người tới.

“Đại ca ca?”

Đi đến trước mặt Đại ca ca, Tiểu Bảo ngửa đầu, lo lắng sờ lên trán hắn. Vừa sờ, trong lòng Tiểu Bảo[!] một tiếng, trán Đại ca ca nóng! Hơi thở sạch sẽ xông vào mũi, A Mao có chút choáng váng đầu, trái tim phịch phịch kinh hoàng, chỉ cảm thấy tâm ma lại đi ra .

Sờ soạng nửa ngày, chỉ cảm thấy càng sờ càng nóng, Tiểu Bảo lo lắng kéo xuống cổ Đại ca ca, kiễng mủi chân dùng trán của mình đi thăm dò trán đối phương.

Hơi thở ngọt ngào càng đậm , A Mao nuốt nuốt cổ họng, hai tay nắm thành quyền, hắn, hắn muốn ôm a Bảo. Một cỗ nhiệt khí thẳng hướng dưới bụng, hắn một phen đẩy lui Tiểu Bảo, hô hấp ồ ồ.

“Đại ca ca?” ánh mắt Tiểu Bảo đều trừng lớn, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn hồng nhuận rất nhiều nháy mắt không có huyết sắc, nhanh nắm tay Đại ca ca vì hắn bắt mạch. Vừa bắt mạch, Tiểu Bảo lại sợ tới mức không nhẹ. Quan tâm sẽ bị loạn, tâm mạch dưới ngón tay nhảy phi thường mau, ý niệm đầu tiên trong đầu Tiểu Bảo chính là Đại ca ca bị bệnh, thực sự có thể là bệnh tim!

Cầm cổ tay Đại ca ca, Tiểu Bảo lòng như lửa đốt kéo người hướng đến nhà. A Mao bị động đứng lên, chỗ bị Tiểu Bảo nắm đang nóng nóng. Chỉ cảm thấy một cỗ tê dại từ nơi bị nắm chui vào xương sống, lại chui vào trán. Dưới chân giống như giẫm lên bông, hai mắt A Mao thẳng ngoắc ngoắc nhìn chăm chú người phía trước, một cái tay rảnh rỗi khác lại bắt đầu đấm ngực, đi ra ngoài! Ngươi đi ra ngoài cho ta!

“Sư phó! Sư phó!”

Mới vừa đi tới hàng rào, Tiểu Bảo liền lớn tiếng gọi lên. Phàm Cốt ở trong phòng luyện chữ vội vàng vọt ra, thấy Tiểu Bảo sắc mặt trắng bệch, ánh mắt bối rối, hắn hoảng sợ.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Sư phó! Đại ca ca, bị bệnh!”

Đã quên mình cũng hiểu biết y thuật, Tiểu Bảo đem Đại ca ca đổ lên trước mặt sư phó, hoảng hốt nói: “Đại ca ca, đau, ngực!” (-||||)

“Đau ngực?” Phàm Cốt cảm thấy căng thẳng, “Mau ngồi xuống! Ta xem xem!”

Sư phó, ta không phải đau ngực. Thế nhưng A Mao nói không ra lời, còn chưa kịp khoa tay múa chân giải thích, hắn đã bị Tiểu Bảo kéo dài tới bàn đá, túm ngồi xuống trên ghế.

“Sư phó, Đại ca ca, tâm mạch, không xong.”

Đem tay Đại ca ca “Lấy” đến trên bàn đá, nghĩ đến Đại ca ca dính phải nan y, nước mắt Tiểu Bảo đều phải đi ra . Cậu hiện tại sợ nhất chính là các ca ca gặp chuyện không may.

Mày Phàm Cốt vắt ở cùng nhau, Phương Du đứng ở phía sau trấn an: “A Mao thân thể khoẻ mạnh, có thể là trận luyện công này mệt mỏi, không có việc gì.”

Phàm Cốt một tay khoát lên cổ tay A Mao, cẩn thận kiểm tra. Đồ đệ này từ nhỏ đã không sinh qua bệnh gì, nhưng càng là người như vậy, phát lên bệnh sẽ càng nghiêm trọng. Thật vất vả bọn họ có ngày an bình, hắn chịu không nổi đả kích.

Hai tay khẩn trương nắm tay Đại ca ca, Tiểu Bảo ngừng thở nhìn chăm chú sư phó. Trên trán A Mao sấm ra mồ hôi, trái tim cũng không nhảy, mà là chột dạ. Quả nhiên, hơn nửa ngày sau, mi tâm bất an của Phàm Cốt biến thành nghi hoặc. Hắn lấy tay, ngẩng đầu hỏi: “A Mao, ngực ngươi đau thế nào?” Không có gì hư a.

A Mao lúc này mới có cơ hội lắc đầu , khoa tay múa chân nói không có việc gì.

“Sư phó?” Nhưng Tiểu Bảo vừa nghe, gót chân đều mềm nhũn, Đại ca ca thật sự bị bệnh tim?!

Mi tâm Phàm Cốt nhăn nhíu, chuyển hướng tiểu đồ nhi: “A Bảo a, ngươi bắt mạch cho A Mao, phát hiện hắn có tâm bệnh?”

Tiểu Bảo mở trừng hai mắt, lúc này mới nhớ tới mình hình như không có chẩn đoán bệnh ra. Nhìn nhìn Đại ca ca, nhìn nhìn lại sư phó, Tiểu Bảo buông ra tay Đại ca ca, nột nột nói: “Đại ca ca, vẫn, đấm ngực… Tâm mạch, lại, quá nhanh…”

Mi tâm Phàm Cốt vừa buông ra lại nhăn lại, vẫn đấm ngực? A Mao nuốt nuốt cổ họng, đập ngực vài cái, rồi mới khoa tay múa chân, hắn lần đầu tiên nói dối sư phó nói hắn chỉ là muốn nhìn xem vết thương của mình có khỏi hẳn hay chưa.

Phàm Cốt lo lắng lại thăm dò lên mạch A Mao, qua một lát, hắn nhả khí nói: “Không có việc gì. Ngay cả chứng khí hư đều không có.” Dứt lời, hắn giáo huấn A Mao: “Đừng không có việc gì loạn đánh thân thể của chính mình, nhìn ngươi đem a Bảo hù dọa. Đi đánh một bộ quyền pháp chẳng phải sẽ biết thương thế của ngươi khỏi hẳn hay chưa?”

A Mao liên tục gật đầu, lần tới cũng không dám nữa .

A Mao không có việc gì, lại trấn an Tiểu Bảo, Phàm Cốt cùng Phương Du trở về phòng tiếp tục luyện chữ. Bất quá Tiểu Bảo vẫn là không yên lòng, cậu làm cho mình tỉnh táo lại, rồi mới nắm tay Đại ca ca tự mình kiểm tra một lần. Hô hấp A Mao ngay khi đụng tới Tiểu Bảo lại lập tức trào lên, cho nên khi Tiểu Bảo bắt mạch cho Đại ca ca, cậu kinh hô ra tiếng, tâm mạch Đại ca ca vẫn là bất ổn!

Rút ra tay, A Mao thất kinh khoa tay múa chân, khoa tay múa chân nửa ngày, hắn cuối cùng nghĩ đến một cái cớ. Hắn đói bụng, đúng, đúng là đói bụng, đã đói bụng , cho nên hoảng ý.

Tiểu Bảo ngay từ đầu không hiểu được, sau đến xem hiểu. Kiễng mủi chân đè lại hai vai Đại ca ca, làm cho hắn ngồi không nên cử động, Tiểu Bảo bước nhanh hướng đến phòng bếp, đi nấu cơm cho Đại ca ca.

Tiểu Bảo vào phòng bếp, nhìn không thấy thân thể A Mao mềm nhũn, suýt nữa tê liệt ngã xuống đất. Lau lau mặt, hắn nhỏ giọng đấm đấm ngực, hắn rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

>>Hết chương 104<<

Trang 35/43 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/