Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 112 bài ] 

Tình phi đắc dĩ - Băng Lương Tửu

 
Có bài mới 08.12.2014, 16:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5388 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [ Xuyên không , Đồng nhân ] Tình Phi Đắc Dĩ - Băng Lương Tửu - Điểm: 11
[HP] TÌNH PHI ĐẮC DĨ CHƯƠNG 12 – TỈNH MỘNG


——— —————————

Quan hệ của hai người kỳ thật cũng không có gì biến hóa, trừ bỏ có thêm những nụ hôn.

Ví dụ như nụ hôn chào buổi sáng.

Harry từ bé vẫn luôn hâm mộ những đứa trẻ được mẹ hôn vào mỗi buổi sáng, cậu không có mẹ, vì thế cậu nhất định không thể nào có được, nhưng cậu nghĩ như hiện tại, cảm giác tiếp xúc đơn giản này có thể làm cậu có tâm trạng thật tốt suốt cả ngày.

“Allen, hôm nay chúng ta đi dạo phố được không?” Harry ôm lấy cánh tay đối phương: “Tôi muốn mua một vài món quà.”

Mua cho ai? Snape áp chế nghi vấn trong lòng mình không để phát ra, y không muốn làm chính mình có vẻ như đang ghen. Hai người chỉ vừa ở cùng một chỗ, Snape không muốn lập tức đã đem mặt bá đạo của mình bộc lộ ra ngoài, tuy rằng y biết rất rõ, tính cách Slytherin đặc biệt thể hiện trên người y vô cùng nhuần nhuyễn, thí dụ như về mặt độc chiếm.

Tuyết tan chảy lạnh hơn nhiều so với khi tuyết rơi.

Harry vui vẻ đi ra ngoài, vừa đưa tay hà hơi vừa nghĩ nên mua cho Hermione thứ gì làm quà, lần này có thể gặp được Allen ít nhiều gì cũng nhờ vào Hermione, cậu phải cám ơn cô.

Snape rầu rĩ đi theo phía sau, âm thầm khinh bỉ chính mình lòng dạ quá hẹp hòi.

Đầu tiên Harry tới tiệm sách, Hermione thích nhất là sách.

“Quà?” Snape nâng mi, khô cằn nói.

“Anh cảm thấy thứ này không tốt?” Harry nhíu mày, ngoài sách ra, cậu còn có thể mua cái gì: “Vậy qua cửa hàng trang sức đối diện xem thử đi.”

Trang sức? Rời khỏi tiệm sách trong nháy mắt Snape rụt cổ lại, một nửa vì khó chịu, một nửa vì lạnh, trang sức là thứ cho con gái dùng đi.

“Lạnh sao?” Harry thân thiết hỏi.

Snape nhẹ nhàng lắc đầu.

Harry đẩy cửa kính của tiệm trang sức, đầu tiên liền lấy một chiếc khắn quàng cổ treo ở sát cửa quàng lên cổ bạn trai, là loại kiểu dáng trắng đen xen lẫn: “Anh ra ngoài nên mang khăn quàng cổ, thích không?”

“………….” Snape không nói gì, nhưng biểu tình nhanh chóng thả lỏng.

Bà chủ tiệm trang sức dùng ánh mắt quỷ dị nhìn hai vị khách hàng duy nhất trong tiệm.

Harry nhận thấy đối phương rất thích, cậu xếp chiếc khăn gọn gàng, sau đó chuyển qua xem đồ trang sức liền hoa cả mắt, Harry có chút dao động, Hermione thích mấy thứ này sao? Sao có thể chứ, Harry không thể tìm được chút nữ tính nào trên người Hermione. Sở thích sao.

Snape bị một sợi dây chuyền lôi kéo sự chú ý, đó là một viên đá nhỏ có hình oval, màu trắng ngà, dưới ánh đèn phản xạ ra ánh sáng cũng vô cùng nhu hòa.

“Đây là đá ánh trăng.” Chủ tiệm đi tới giới thiệu: “Đây là bảo thạch có thể hấp thụ tình yêu……”

Chủ tiệm còn chưa nói xong đã bị Snape hung hăng trừng mắt, hơi thở cường đại làm bà phải ngậm miệng lại.

“Ta muốn.” Snape trực tiếp cầm lấy sợi dây lên tay, ngay cả giá cũng không hỏi tới.

Kết quả, Snape sài hết toàn bộ tiền trên người mình.

Harry thoáng sửng sốt, nói lắp bắp: “Tôi tôi…..phải đi mua sách.”

Ra khỏi cửa, Harry trộm nhìn đối phương.”

“Này.” Snape quay đầu qua một bên, vươn tay.

“Mua cho tôi sao?” Harry lập tức giơ lên nụ cười thật tươi.

Snape đỏ mặt gật đầu, y lần đầu nhìn thấy viên đá này liền cảm thấy nó rất hợp với Daniel, nhu hòa không chói mắt lại vô cùng ấm áp.

“Tôi đeo không được.” Harry thử vài lần cũng không đeo lên được.

“Ngu ngốc.” Snape mắng nhỏ, không thể không đi hỗ trợ, hai tay vòng ra sau cổ thiếu niên, cánh mũi to của Snape vô tình lướt qua môi đối phương, tay y khẽ run lên nhưng vẫn thuận lợi đeo xong.

Harry ngây ngô cười hắc hắc, có qua có lại giúp bạn trai chỉnh tốt khăn quàng cổ.

Hai người quay lại tiệm sách một lần nữa, lần này Harry chuyên chú đọc sách trên kệ, cậu nhất định phải chọn một quyển thật hay.

Snape không có việc gì làm xoay người đi tới một kệ sách khác, thật sự rất lạnh, cho dù quấn khăn quàng cổ cũng không tốt hơn chút nào, nhịn không được lại rụt cổ, y cảm thấy cổ mình lạnh như băng giống như không hề mang gì cả.

Cảm giác này dường như đã từng gặp qua.

Snape nhớ lại, sau đó tâm tình lập tức rơi xuống đáy cốc.

Hai tuần trước, y từng bị cảm giác này một lần, chính là thời điểm y 5 tuổi, kết quả ngày hôm sau y liền biến đổi trở về.

Đây là có chuyện gì?

Snape luống cuống, hiệu quả của độc dược không phải đã được giải sao? Vì sao lại còn xuất hiện phản ứng này? Chẳng lẽ………

Trái tim lạnh băng trực tiếp bị quăng vào lò.

Y vẫn luôn xem nhẹ đoạn trí nhớ bị mất đi. Trí nhớ của y không đầy đủ, y hoàn toàn không nhớ được chuyện mình nấu độc dược bị sự cố, lí do phải nấu độc dược.

Độc dược làm cơ thể cùng tâm trí của y bị co rút, nếu nói như vậy trạng thái hiện tại của y cũng chỉ là một loại hình thái co rút?

Snape vì phỏng đoán của chính mình mà hoảng sợ đến ngây người.

Không, không có khả năng. Snape xuyên qua giá sách nhìn thiếu niên đang chuyên tâm, Daniel….. Y muốn gọi, nhưng không thể phát ra được âm thanh. Ép buộc chính mình bước đi, Snape đi về phía cửa tiệm sách, nơi đó có sách báo Muggle, mấy ngày nay y không để ý tới báo chí, nhưng nếu phỏng đoán của y chính xác thì ngày trên báo……

Tháng 1 năm 1996!

Đầu óc Snape nhất thời trống rỗng, miệng của y vô thức hé mở.

“Đứa nhỏ, cậu không sao chứ?” Ông chủ đứng chỗ quầy thu ngân hỏi.

Snape ngẩng đầu, sắc mặt y trắng bệch như vừa nhìn thấy quỷ, nếu năm nay là 1996, như vậy y đã 36 tuổi chứ không phải 18 tuổi, cách biệt gần 18 năm!

Lui về phía sau từng bước, lại tiếp tục lui về phía sau, Snape hoảng hốt bối rối chạy ào ra khỏi tiệm sách.

Snape liều mạng cắm đầu chạy, không có phương hướng, không có mục đích, cảm giác khổ sở đánh sâu vào lồng ngực y, Snape hoàn toàn hỗn loạn. Chờ đến khi y hao hết thể lực đã đứng ở một nơi hoàn toàn xa lạ mà thở hổn hển, dạ dày bởi vì hoạt động kịch liệt mà mạnh mẽ co giật, Snape đau đớn xoay người dựa vào tường, toàn bộ những thứ ăn lúc sáng đều ói ra hết.

Dựa vào tường bước tới vài bước, Snape tựa vào góc tường chậm rãi trượt xuống, đây là một nơi hẻo lánh, không hề có người qua lại, bất quá Snape cũng không để ý tới chuyện đó, y ôm lấy đầu mình liều mạng nhớ lại, nhớ lại những kí ức mình đã đánh mất, càng nghĩ càng đau đầu, nhưng mặc kệ cơn đau y cứ liều mạng nhớ lại, không chút lưu tình tự làm tổn thương chính mình.

Mồ hôi thấm ướt lưng Snape, áo sơ mi ướt đẫm lạnh như băng.

Thiếu niên tóc đen không ngừng run rẩy, đợi đến lúc chút khí lực cuối cùng cũng rời khỏi cơ thể, y rốt cuộc mất đi tri giác.

Mặt trời lặn, ánh trăng lên cao, khí lạnh trong cơ thể ngày càng tăng, thiếu niên trong góc tường vẫn không nhúc nhích, giống như đã chết, bóng tối che dấu bóng dáng Snape, không chút nhân từ cướp đi từng tấc độ ấm trên người y, vô cùng tàn bạo.

Ngày đêm chuyển đổi, ánh mặt trời thay thế bóng đêm.

Thiếu niên cuộn mình trong góc tường đã biến thành một người đàn ông, không thể xem nhẹ sắc mặt thâm sâu, chiếc mũi ưng thật to, sắc mặt tái nhợt, người đàn ông mở to mắt, con ngươi màu đen mang theo chút mê muội, nhưng không đến một giây đồng hồ, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén, giống như có thể cắt đứt làn khí lạnh bao quanh mình.

Severus Snape rốt cuộc trở về hình dạng chân chính của mình, y là viện trưởng Slytherin.

Tay chân đều bị đông cứng, Snape không chút đổi sắc chống tay đứng lên, y rất nhanh chỉnh lí lại trí nhớ của mình, gương mặt Daniel thoáng hiện qua cùng lúc đó trái tim y cũng run lên.

Trí nhớ này vô cùng sống động, đến mức làm Snape khó có thể thừa nhận.

Một đứa nhỏ 15 tuổi.

Snape dựa vào tường, xem xem y đã làm ra chuyện gì, y cùng một đứa nhỏ 15 tuổi ở cùng một chỗ, trong cái lễ Giáng Sinh điên khùng này!

Snape thở mạnh một hơi, tâm tình 18 tuổi nhanh chóng chuyển hóa về hiện tại. Y biết rất rõ mình là ai, siết chặt cánh tay, Snape chưa bao giờ cảm thấy tỉnh táo như vậy.

Đều là độc dược kia làm hại.

Từ khi Snape đảm nhiệm chức vụ giáo sư độc dược tới nay, đây là lần đầu tiên xảy ra sự cố lớn như vậy, đó là một liều thuốc ổn định, có tác dụng nhất định đối với tâm hồn, độc dược này cần một loại nguyên liệu là máu của rồng băng, hơn nữa phải là loại tinh khiết nhất, y mua ở hẻm Knockturn, chính là trên thực tế độc dược không được tinh khiết như yêu cầu.

Snape nhất thời sơ suất, chính là chỉ trong một phút sơ ý của y nồi quặng liền nổ mạnh, y vừa vặn bị độc dược văng trúng, cái giá phải trả chính là vận mệnh hiện tại, co rút không chỉ là tuổi tác, chính xác mà nói chính là trạng thái của linh hồn, vì thế ngay cả dấu hiệu xấu xí khắc vào tận linh hồn cũng biến mất, vì vậy y mới không chút nào hoài nghi vị trí cùng hoàn cảnh của mình. Y muốn đốt trụi cửa hàng kia, Snape nghiến răng nghiến lợi.

Còn có đứa nhỏ kia, vì cái gì lại xuất hiện ở đường Bàn Xoay, vì cái gì không để y lưu lạc vài ngày, vì cái gì không để y một mình chờ đợi dược hiệu hết tác dụng!

Snape siết chặt tay, y không muốn nhớ tới những cảm xúc mình ngày hôm qua, những thứ mà hôm nay tự mình nhìn lại lại thấy thực buồn cười, bất luận là đứa nhỏ kia hay phần tình cảm ngây thơ này đều buồn cười. Đây hoàn toàn là sai lầm.

Snape nâng bước chuẩn bị trở về, thu thập một chút y còn phải quay về trường, nhưng vừa mới di chuyển, Snape liền dừng lại, Daniel có ở trước cửa nhà y không?

Ý niệm này trong đầu làm Snape lùi bước, Snape không muốn thừa nhận nhưng y quả thực không muốn gặp đứa nhỏ kia nữa, quỷ tha ma bắt, y không biết nên dùng cái gì để đối mặt.

Đây tất cả đều là lỗi của y, Snape cảm thấy xấu hổ, trên nóc nhà vài hôm trước, người chủ động trước chính là mình. Được rồi, thời điểm đó mình chỉ mới 18 tuổi, không có dấu hiệu Hắc Ám, không có bằng hữu, hơn nữa cũng đủ ngu ngốc, Snape tự giải vây cho mình, đáng tiếc bào chữa thế nào cũng không thể thuyết phục y lập tức về nhà.

Đứa nhỏ kia vẫn còn ảnh hưởng tới y, ít nhất bây giờ vẫn còn.

Ánh mắt Snape vô cùng rối rắm, nhát gan không dám đối mặt làm y cảm thấy xấu hổ bội phần, có lẽ y nên chờ đứa nhỏ kia đi rồi hẳn quay về, Daniel phải quay về trường, không phải sao? Suy nghĩ này vừa hiện ra lại càng làm Snape rối hơn, ức, Meilin, Daniel là học trò của y, mười lăm tuổi, là một học trò năm thứ 5, tuy rằng y không nhớ rõ. Cho dù y là giáo sư nhưng cũng không thể nhớ hết tên cùng mặt của học trò, huống chi y cũng không có ưu ái và ham thích của giáo sư.

Học trò Slytherin cùng Gryffindor y nhớ rất rõ, nhưng Ravenclaw cùng Hufflefull, y nhớ không được mấy người, trừ bỏ vài người có thành tích độc dược không tệ lắm, những học trò khác trong mắt y đều là người qua đường A.

“Chết tiệt! Chết tiệt!” Snape hung hăng mắng, trong phút chốc y thật sự muốn giết chết chính mình.

Luồng hơi nóng phả ra từ miệng gặp nhiệt độ lạnh như băng lập tức ngưng kết biến mất.

“Dumbledore chết tiệt.” Snape bắt đầu giận chó đánh mèo sang những người khác, nếu không phải Dumbledore muốn y hỗ trợ bào chế loại độc dược này thì y tuyệt đối cũng không tự mình đi tìm phiền toái, lão già này luôn tìm được biện pháp thuyết phục y làm bất cứ chuyện gì, Snape không tình nguyện nhưng miễn cưỡng cũng phải nghe theo, nếu có thể quay lại, cho dù Dumbledore trừng mắt nhìn y cả ngày, y tuyệt đối cũng không làm.

Harry Potter lại càng chết tiệt hơn!

Đây mới là đầu sỏ gây nên mọi chuyện, ngu ngốc không học được bế quan bí thuật, ngu ngốc chỉ biết ôm vết sẹo kêu đau, Dumbledore nói cái gì mà thuốc ổn định linh hồn sẽ có hiệu quả, còn nói gì đứa nhỏ đáng thương cần sự trợ giúp của y, tiểu sư tử vô liêm sỉ trừ bỏ nhào tới gây họa mỗi năm thì có thể làm được cái gì!

Được việc thì ít phá hoại có thừa!

Snape thề, y trở về trường học xong nhất định phải đem Harry Potter xé thành mảnh nhỏ.

Hoàn Chương 12.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Dark Sky
Có bài mới 08.12.2014, 16:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5388 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [ Xuyên không , Đồng nhân ] Tình Phi Đắc Dĩ - Băng Lương Tửu - Điểm: 11
[HP] TÌNH PHI ĐẮC DĨ CHƯƠNG 13 – CHỦ Ý CỦA HAI NGƯỜI


——— —————————

Thời gian trôi vụt qua.

Harry chọn được một quyển sách xong thì phát hiện không thấy bóng dáng bạn trai mình đâu, cậu kỳ quái tiến tới quầy thu ngân.

“Ồ, đứa nhỏ kia à, chạy ra ngoài rồi, hình như có việc gấp.” Ông chủ nghe Harry hỏi xong trả lời: “Sắc mặt cậu ấy cũng không tốt lắm.”

Sắc mặt không tốt? Harry hơi hoảng một chút, vừa tính tiền xong liền lao ra khỏi cửa, nhưng trên đường cái vắng vẻ hoàn toàn không có tung tích Allen.

Đi đâu mất rồi? Trong lòng Harry vô cùng bất ổn, cậu vội vàng chạy về đường Bàn Xoay: “Allen, Allen!” Cậu không có chìa khóa không thể mở cửa được, chỉ có thể đứng ở ngoài gọi lớn hơn mười phút nhưng không có ai trả lời.

Không về nhà?

Harry thực lo lắng, cậu dọc theo những con phố tìm kiếm, một bên tìm một tên gọi tên đối phương, thẳng đến khi màn đêm buông xuống, vẫn không có kết quả, rơi vào đường cùng, cậu lại quay về đường Bàn Xoay, ngồi trước cửa vừa hà hơi vừa chờ. Allen không biết vì sao lại vô cớ bỏ đi, nhất định là nhìn thấy người nào đó không thể không rời khỏi, nhất định là như vậy.

Harry dựa vào ván cửa ngơ ngác ngồi suốt buổi tối, ban đêm nơi này rất im lặng, ngay cả một tiếng bước chân cũng không có, hoàn toàn không có một tia hi vọng cho Harry. Cuối cùng Harry chống đỡ không được liền nửa mơ nửa tình co rụt vào cạnh cửa nặng nề thiếp đi, mãi đến khi đầu cắm xuống đất đau đớn làm tỉnh lại mới phát hiện ra mặt trời đã lên cao.

Allen cả đêm không về, chuyện này thực sự làm Harry có chút khủng hoảng.

Lúc này Harry có phần sợ hãi, cậu cùng với Allen quen biết có một thiếu sót nghiêm trọng chính là Allen mất đi một phần trí nhớ, thậm chí tên mình cũng không biết, nếu như Allen bởi vì nhớ được cái gì mà rời đi, Harry thực sợ hãi nếu người này rời bỏ mình, nếu Allen đã sớm có người làm bạn thì sao? Harry càng nghĩ càng hỗn loạn, nhưng cậu lại tự thuyết phục mình, nếu như có người như vậy, không có khả năng suốt kì lễ Giáng Sinh không hề xuất hiện lần nào.

Harry tiếp tục nỗ lực tìm kiếm một vòng nhưng vẫn không có kết quả gì.

Bốn giờ chiều, Harry không thể không rời đi, cậu không thể về muộn tiệc tối của trường Hogwarts.

Chạy tới cửa hàng Muggle mua giấy viết, viết lại vài chữ sau đó nhét tờ giấy vào khe cửa, hi vọng Allen lúc trở về có thể nhìn thấy. Cuối cùng lưu luyến nhìn căn nhà một lần, gương mặt Harry có chút tái nhợt rời đi.

Năm giờ chiều.

Snape trực tiếp độn thổ tiến vào trong nhà, xuyên thấu qua cửa sổ, y nhìn thấy bên ngoài không có au, vô thức thở nhẹ, ngay sau đó y liền nhìn thấy tờ giấy.

Nội dung thế này:

Allen:   Tôi phải về trường học, cuối tuần sẽ tới tìm anh.

Daniel của anh.

Lời nhắn hệt như con người của cậu, không hề muốn gây áp lực cho người khác.

Snape muốn thở dài, nếu Daniel oán hận cậu đột nhiên rời đi, nói không chừng y sẽ tốt hơn một chút.

………

Bảy giờ tối, đại sảnh Hogwarts.

Dư vị của lễ Giáng Sinh vẫn còn tràn ngập khắp các ngóc ngách ở đại sảnh, đám học trò líu ríu bàn luận về các món quà trong kỳ nghỉ cùng các tin đồn thú vị.

Đeo lại mắt kính làm Harry có chút không quen, cậu ngồi giữa Ron và Hermione, không có chút tinh thần nào, tâm trí của cậu vẫn đặt tại căn phòng u tối kia, Allen có nhìn thấy tờ giấy hay không?

“Harry!”

“A…………” Harry nghiêng đầu miễn cưỡng cười một chút.

“Bồ làm sao vậy, sắc mặt không được tốt lắm?” Hermione thân thiết hỏi, sau đó đột nhiên nhỏ giọng: “Bồ có dùng dược của mình không?”

Harry gật đầu, lần này lộ ra nụ cười có phần chân thật: “Rất tuyệt, cám ơn.”

Hermione cũng cười, lộ ra hàm răng xinh đẹp của mình: “Bồ vui là tốt rồi.”

“Hermione…….” Harry lộ ra thỉnh cầu: “Bồ có thể làm thêm loại độc dược này cho mình được không? Nhiều một chút.” Hai bình cho một lần chuyển đổi thân phận, nếu sau này mỗi cuối tuần đều phải ra ngoài thì cậu cần rất nhiều.

“Làm nhiều một chút? Chính là, Harry, bồ vui vẻ mình rất cao hưng.” Hermione tìm từ: “Nhưng mà thứ này cũng không thế giúp bồ trốn tránh sự thật.”

“Không, không phải.” Harry chần chờ, nếu muốn Hermione trợ giúp tốt nhất là cậu nên thẳng thắng, cá tính Hermione không thể cứ mập mờ mà tiếp tục làm thứ gì đó: “Buổi tối, buổi tối tụi mình nói chuyện được không?”

“……..Được.” Ánh mắt Hermione càng thêm lo lắng.

“Hắc, Harry.” Ron thúc bả vai bạn thân: “Bồ xem lão dơi kìa, lễ Giáng Sinh này lão nhất định rất kinh khủng, biểu tình tựa như muốn giết tụi mình vậy.”

“Là giáo sư Snape!” Hermione lập tức cắt ngang: “Hơn nữa thầy không thể giết học trò.”

“Mình chỉ đùa một chút thôi mà.” Ron nhún vai, vẻ mặt lập tức trở nên đau khổ: “Xong đời, ngày mai tụi mình có lớp độc dược.”

Loảng xoảng một tiếng, Neville đang ngồi đối diện làm rớt cái dĩa khỏi tay, đứa nhỏ đáng thương vừa vặn vô tình nghe thấy lời nói của Ron.

“Ron!” Hermione nhíu mi, xoay qua phía Neville: “Neville, ngày mai mình với bồ một tổ.”

Neville lập tức chuyển ánh mắt cảm kích.

Ron thét lên: “Còn mình thì sao?”

“Bồ giúp Harry.” Hermione bộc lộ khí phách nữ vương sắp đặt.

“Hai anh em chúng ta khổ rồi.” Ron nắm bả vai Harry, động tác vô cùng khoa trương.

Harry mỉm cười ứng phó.

Bữa tối Harry ăn rất ít, cậu ăn không vô.

Buổi tối lúc đối mặt với Hermione, Harry thực xấu hổ.

Hermione lo lắng hiểu rõ mà chờ đợi, không hề thúc giục.

“Mình………thích một người.” Harry túm chặt vạt áo chùng của mình.

“A?” Hermione không hề lời mở đầu lại là chủ đề này, rất nhanh cô lộ ra vẻ mặt vui mừng: “Mình nghĩ điều này rất tuyệt.”

Harry ngượng ngùng cười, tiếp tục nói: “Nhưng mà mình lại dùng bộ dáng ngụy trang.”

“Cô ấy không biết bồ là Harry Potter?” Hermione hiểu ra: “Vậy cô ấy có thích bồ không?”

Harry cứng đờ, cậu biết đây là phần gian nan nhất, nuốt nuốt miếng, cậu không muốn nói dối Hermione: “Anh ấy thích mình.”

Là anh, không phải là cô.

Nụ cười của Hermione đông cứng lại: “Anh ấy?” Cổ họng khô khan.

Harry gục đầu xuống, cắn răng: “Ừm.”

Người đối diện có chút bối rối trầm mặc.

Đầu Harry ngày càng cúi thấp hơn.

“A, thật có lỗi, Harry, mình chỉ là có chút giật mình.” Hermione ý thức được sự trầm mặc của mình tạo thành hiệu quả tiêu cực, cô bé nhẹ nhàng đỡ lấy bả vai Harry: “Việc này không có vấn đề gì cả, mặc dù có chút bất ngờ.”

Harry cảm kích ngẩng đầu: “Bồ không ngại sao?”

“Tụi mình là bằng hữu, không phải sao?” Hermione thuyết phục đồng bạn: “Tình yêu kỳ thật là chuyện riêng, mình không nghĩ phải để tâm đến điều đó, nhưng mà không thể phủ nhận, mình thật sự kinh ngạc.”

Harry nhẹ nhàng thở ra: “Mình cũng không nghĩ mọi việc sẽ như vậy.”

“Bồ có vui vẻ không?” Hermione liếm môi: “Cùng với anh ấy?”

Harry lập tức gật đầu, không chút do dự.

Hermione ôm chầm lấy Harry: “Là bằng hữu, mình nên chúc mừng bồ nhỉ?”

“Cám ơn.” Harry cảm thấy kế tiếp dễ dàng hơn: “Anh ấy đã tốt nghiệp rồi, mình hi vọng cuối tuần có thể gặp nhau, vì thế mình hi vọng bồ có thể giúp mình làm loại dược này.”

Hermione cuối cùng cũng hiểu rõ, gật đầu đồng ý.

Harry liền bày tỏ cảm tạ, sau đó đứng dậy trở về phòng ngủ.

“Harry………”

Harry quay đầu lại.

“Mình sẽ giúp, nhưng mà” Hermione nói ra suy nghĩ của mình: “Mình cho rằng bồ nên nói anh ấy biết sự thật, tình yêu không nên có sự lừa dối.”

“……….mình sẽ suy nghĩ.”

…………..

Sử dụng bột floo di chuyển tới hầm.

Snape dùng tốc độ nhanh nhất chỉnh lí xong mớ nguyên liệu độc dược ngày mai cần sử dụng sau đó liền nằm lên giường.

Căn phòng không đốt đèn, tối như mực, rất lạnh.

Snape vô thức nâng tay, tư thế chuẩn bị ôm lấy người nào đó.

“Chết tiệt.” Snape ý thức được chính mình đang làm gì, y cứng đờ, lại mắng lần nữa.

Ba tuần, hai mươi mốt ngày đủ để tạo thành một thói quen.

Thói quen chết tiệt!

Snape tự ép chính mình nằm thẳng, nhìn lên trần nhà.

Những lúc rảnh rỗi, y lại không thể quản được suy nghĩ của mình, y lại nhớ tới Daniel, thiếu niên tràn ngập ấm áp kia.

Snape lại không ngừng tự khinh bỉ chính mình, cùng lúc đó y lại kiềm không được mà hồi tưởng lại, y đờ đẫn nhìn trần nhà, có lẽ chỉ có thời điểm ban đêm yên tĩnh như thế này, y mới có thể buông lỏng mình một chút, thoáng nhớ lại một ít chuyện cũ. Bất luận là tình bạn hay tình yêu, y không phải chưa từng khát vọng, nhưng đó chỉ là thời điểm còn trẻ, hai mươi năm qua, hắc ám cùng tuyệt vọng từng chút ăn mòn y, cô độc cùng lạnh lẽo bao quanh cuộc sống của y, y đã sớm nản lòng, cùng kiên quyết sẽ không ước ao những thứ xa xỉ căn bản không hề tồn tại đó, đồng dạng cũng là thứ y không xứng đáng có được.

Hơn nữa, y cùng Daniel lúc đó tính là cái gì? Snape cảm thấy chính mình thực kinh tởm làm người ta buồn nôn.

Nếu Daniel biết được mình là ai, nhất định cũng sẽ cảm thấy ghê tởm.

Trớ trêu cho mớ cảm xúc và mối quan hệ này, y phải cắt đứt nó.

Snape ngồi bật dậy, trở lại phòng khách, nếu Daniel lại đến tìm y, y nên làm cái gì.

Thuốc lãng quên.

Thần chú lãng quên có gây ra một vài tác dụng phụ, Snape loại bỏ, vậy dùng thuốc lãng quên đi, loại độc dược này so ra rất ôn hòa cũng không có tác dụng phụ, chính là có thể phá giải được, bất quá cũng không dễ, dù sao đối với Daniel mà nói, đây dù sao cũng chỉ là 21 ngày trong tuổi 15 mà thôi, cũng không phải…… rất quan trọng.

Snape thắp sáng đèn, chăm chú xử lý dược liệu, đặt nồi quặng lên ngọn lửa màu xanh nhẹ nhàng lay động, giống như ma trơi.

Nam nhân tóc đen không chút thay đổi sắc mặt, động tác vô cùng thành thạo.

Bốn giờ sau, độc dược màu bạc được rót vào lọ thủy tinh.

Snape nhìn lọ độc dược, thật lâu thật lâu, cuối cùng cầm lấy nó vào phòng ngủ, đặt trên đầu giường.

Lần thứ hai nằm lên giường, Snape mạnh mẽ áp chế tình tự đang trào dâng trong lòng, y dùng bế quan bí thuật, chậm rãi làm trống rỗng đầu óc, sắc mặt lạnh như băng bao trùm lên giương mặt Snape.

Snape nhắm mắt lại.

Làm như không nhìn thấy chính mình lúc 18 tuổi đang khóc trong nội tâm.

Hoàn Chương 13.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Dark Sky
Có bài mới 08.12.2014, 16:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5388 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [ Xuyên không , Đồng nhân ] Tình Phi Đắc Dĩ - Băng Lương Tửu - Điểm: 11
[HP] TÌNH PHI ĐẮC DĨ CHƯƠNG 14 – PHẠT CẤM TÚC


***Note: “Lumos”: Giữ nguyên (ý nghĩa: thắp sáng)  [trích từ nhà cuuviho]

——— —————————

“Hắc, Harry, khi nãy bồ ăn ít quá.” Ron oán trách nói: “Meilin, kế tiếp tụi mình phải đối mặt chính là……” Ron đưa mắt nhìn về phía trước, chú ý Hermione không thể nghe được cậu mới nói tiếp: “Lão dơi, lão dơi chết tiệt! Bồ phải có đủ sức khỏe mới có thể đối mặt với trận mưa nước miếng tung tóe của lão.”

Harry bị chọc cười: “Được rồi Ron, mình biết rồi.” Cậu biết Ron đang lo lắng tình trạng của cậu mới cố ý nói như vậy.

“Đầu sẹo, lại chuẩn bị diễn màn nổ nồi quặng sao?” Malfoy hất cằm đã sớm chờ để chế nhạo Harry: “Không thể không nói, suốt lễ Giáng Sinh tao hoài niệm nhất chính là chuyện này.” Goyle và Crabbe lập tức phá lên cười hưởng ứng.

“Cút ngay, Malfoy!” Ron hạ giọng, nhóm Gryffindor đều biết, cứ ồn ào ở cửa lớp độc dược chỉ có chịu thiệt. Ron kéo Harry chen vào cửa rất nhanh ngồi xuống vị trí của mình.

“Hừ.” Thiếu niên tóc bạch kim nghênh ngang tiến vào, thuận tiện giơ ngón giữa chỉa về phía Harry.

Harry nghiêng đầu qua một bên không để ý tới, cậu có hơi đau đầu, tinh thần cũng không được ổn định.

“Mở trang chín mươi.” Âm thanh âm trầm lạnh như băng của nam nhân cùng tiếng bước chân đột ngột vang lên, Snape phất áo chùng đen nhanh chóng đi về phía bục giảng, bên dưới lập tức vang lên âm thanh lật sách.

“Potter, im lặng phản đối sao?” Âm thanh lãnh khốc lại vang lên.

Chẳng qua động tác của Harry hơi chậm một chút mà thôi.

“Grynffindor trừ mười điểm.”

Ánh mắt nam nhân lấy Harry làm điểm xuất phát bắt đầu quét một vòng xoay quoanh nhóm Gryffindor, tạm ngừng lại một giây trên người Neville, cậu bé lập tức run lập cập, may mắn Hermione âm thầm chống đỡ thiếu niên đang vô cùng sợ hãi, nếu không nhất định đã ngã phịch xuống đất.

Lớp học còn chưa bắt đầu đã bị trừ điểm, vẻ mặt Ron buồn như đưa đám, bởi vậy có thể nhận ra tâm tình lão dơi tồi tệ nhất từ xưa đến nay.

Nội dung bài học hôm nay là điều chế thuốc cầm máu.

Giải thích đơn giản đã được trình bày trên bảng, bên dưới chính là phương pháp điều chế.

“Neville, giúp mình cắt dược liệu là được rồi.” Hermione nhỏ giọng căn dặn, quyết tâm không để sát thủ nồi quặng có cơ hội chạm tay vào quặng độc dược.

Cậu bé nhút nhát cúi đầu ừ một tiếng.

Ron bắt đầu đặt nồi quặng lên, Harry thì đang cắt rễ hoa cúc.

“Potter, cắt thành miếng mỏng chứ không phải thành từng khối, thính lực hay thị lực của ngươi có vấn đề?” Lại một lần nữa, người nào đó lạnh lùng trào phúng: “Gryffindor trừ mười điểm.”

Harry siết chặt nắm tay, vẫn như trước không nói gì.

Đợi cho nam nhân đi tới một bàn khác, Ron kéo Harry, hai người thay đổi vị trí: “Nồi quặng giao cho bồ.” Kẻ ngu cũng nhìn ra được lão dơi cố tình nhắm vào Harry, so với quá khứ còn gay gắt hơn.

Không thể đem tới thêm nhiều phiền toái cho Ron, thành tích độc dược làm ra là kết quả của hai người. Harry tự nói với chính mình phải nhẫn nại, nhân nại hơn nữa, cậu cẩn thận thực hành theo phương pháp chỉ dẫn, không để Snape tìm được thiếu sót gì nữa!

Chất lỏng trong quặng chậm rãi biến hóa, lốc xoáy nho nhỏ làm cậu trong nháy mắt có chút hoảng hốt, Allen, cậu nhớ tới bộ dáng chuyên chú điều chế độc dược của Allen, im lặng nhưng lại chói mắt như vậy.

Tầm mắt Harry bịt kín một tầng hơi nước, cậu nhớ anh.

Răng rắc một tiếng, Harry bừng tỉnh hoàn hồn lại, ngơ ngác nhìn chất lỏng từ phần nồi quặng bị rạng nứt chảy ra, xuôi theo mặt bàn chảy xuống sàn tạo thành một mớ chất lỏng nâu sậm sền sệt.

“Ông trời của tôi ơi!” Ron rên khẽ.

“Tài hoa của cứu thế chủ thực sự làm người ta có ấn tượng sâu sắc.” Snape nhanh chóng vụt tới, mắt nheo lại, hai tay khoanh trước ngực: “Đem việc phá hoại lớp học của ta làm trò vui sao?”

“Con không phải cố ý!” Harry cuối cùng cũng phản bác lại.

“Câm miệng, đem mớ cuồng vọng tự đại của ngươi thu hồi lại, mặc dù ta thực hoài nghi ngươi có hiểu được thế nào là khiêm tốn không.” Snape tức giận: “Cấm túc, Potter, chà rửa từng ngóc ngách ở đây, không được dùng phép thuật.”

Hermione chuyển một cái nháy mắt qua Harry, cậu liền cố nén oán hận im miệng lại.

“Một mình, không được có người hỗ trợ.” Snape nhìn quét một vòng nhóm Gryffindor, bổ sung.

Đây là lớp học cuối cùng trong ngày, tan học chỉ có mình Harry lưu lại.

“Cố gắng làm một con gia tinh đầu sẹo đi.” Malfoy ác ý vứt lại một câu, cười to dắt theo đám người hầu của mình nghênh ngang rời đi.

Đám học trò cũng lục tục rời đi.

“Ta sẽ đến kiểm tra, đừng hi vọng có thể qua loa cho xong.” Snape ném lại cảnh cáo sau đó cũng rời đi.

Harry vô lực ngồi xuống, bên chỗ nhóm Gryffindor rất sạch sẽ chỉ có chỗ của cậu bị bẩn, nhưng phía bên Slytherin, Malfoy để lại khá nhiều món quà lưu niệm cho cậu.

Lấy bàn chải trong ngăn tủ, Harry quỳ trên mặt đất bắt đầu chà rửa.

Cậu đã đem lại rất nhiều phiền toái cho học viện, không thể tiếp tục gây rối nữa.

Sàn nhà lạnh như băng, nước cũng lạnh như băng, hai bàn tay của Harry lộ ra ngoài đã đông lạnh đến đỏ bừng, từ lễ Giáng Sinh đến bây giờ, giống như từ thiên đường nháy mắt rơi tuột xuống địa ngục, một dòng nước ấm ám len lỏi trong hốc mắt, Harry khẽ cắn môi, cậu ngẩng đầu lên cố bức nước mắt chảy ngược vào trong.

Phòng học trống trải chỉ còn vang vọng tiếng âm thanh chà sát.

Thời gian bữa tối Harry cũng không đi, dù sao cậu cũng không muốn ăn gì, nếu phòng học không được rửa sạch không biết Snape sẽ hạnh hạ cậu cỡ nào, hai chân quỳ gối dần dần tê mỏi, Harry rất lạnh……. thực cô độc.

Về sau, Harry hoàn toàn nương theo quán tính mà di chuyển bàn chải, chỉ một chút nữa thôi, chà xong cậu có thể trở về.

Chờ đến khi chỗ bẩn cuối cùng trở nên sạch sẽ, Harry chống tay lên bàn lảo đảo muốn đứng lên.

“Bịch!” Cậu té ngã xuống mặt đất.

Cơn chóng mặt không thể kháng cự đánh úp tới, đầu Harry thực nặng, ngọ ngoạy, cậu cố gắng nhưng không thể nâng nỗi một đầu ngón tay.

Cậu bé đại nạn không chết nhưng cuối cùng chết trong phòng học độc dược.

Đây là suy nghĩ cuối cùng trong đầu Harry trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, thực buồn cười.

Mười giờ tối.

Snape theo thường lệ đi tuần tra.

Potter không xuất hiện ở bữa cơm tối làm y vô cùng tức giận, tên nhóc này hiển nhiên dùng cách này để tỏ vẻ kháng nghị cùng khoe khoang vẻ khác người của mình.

Tốt nhất ngươi nên hi vọng phòng học thật sự đã sạch sẽ, nếu không ngươi sẽ thực xúi quẩy. Snape âm trầm nghĩ, đẩy cửa phòng học ra: “Lumos!”

Phòng học thực sạch sẽ, nhưng cái càng làm người ta chú ý hơn chính là đứa trẻ cuộn mình hôn mê trên mặt đất.

“Potter!” Snape bước tới, sắc mặt đứa trẻ không có chút huyết sắc, trắng bệch lạnh lẽo, trời ạ!

Snape vội vàng ẵm đứa trẻ chạy tới bệnh thất.

Năm phút sau, bệnh thất.

“Severus Snape! Tên chết tiệt nhà ngươi đã làm cái gì!” Bà y tá của Hogwarts bị đánh thức rống to với viện trưởng Slytherin.

Snape lui từng bước về phía sau, khô khốc nói: “Trừng phạt thích đáng, rất rõ ràng là tự mình Potter……”

“Câm miệng! Snape!” Bà Pomfrey phẫn nộ chỉ vào cái mũi to của nam nhân mắng to: “Ngươi xem tên ngu ngốc nhà ngươi đã làm cái gì! Nó chỉ là một đứa trẻ! !”

Đứng trước mặt nữ vương mạnh mẽ nhất ở trường Hogwarts im lặng mới chính là đạo lý, Snape ngậm miệng lại.

Bà Pomfrey hung hăng trừng mắt liếc nam nhân, sau đó quay lại ném một đống thần chú đo lường kiểm tra lên người Harry, sắc mặt của bà càng lúc càng khó coi: “Nó bị lạnh, đói, rét! Chỉ sợ suốt ba ngày nay cũng chưa ăn cái gì! Ôi, đứa trẻ đáng thương, ngủ không đủ giấc.”

Không ăn gì cũng không ngủ? Snape bị kết quả này làm chấn động.

“Cút đi, nơi này không cần ngươi!” Bà Pomfrey chỉa ngón tay trỏ ra phía ngoái, mặt mày hung tợn, chỉ cần không phải sự cố độc dược sẽ không cần tới đại sư độc dược.

Snape nghiêm mặt nghe theo chỉ thị đi ra ngoài.

Biểu tình của bà Pomfrey lập tức từ phẫn nộ chuyển thành đau lòng, náng tiến tới cởi bỏ nút áo đồng phục của đứa trẻ, quá chặt đối với hô hấp không tốt, sau đó là một câu thần chú giữ ấm cùng các câu thần chú chữa trị, bà Pomfrey bận rộn không ngừng nghỉ, bà còn phải nói chuyện với hiệu trưởng, tình trạng của đứa trẻ này rất tệ.

Harry im lặng ngủ trên giường bệnh, sắc mặt sau khi được chữa trị đã chuyển biến tốt hơn nhiều, nơi cổ áo mở rộng lờ mờ có thể nhìn thấy sợi dây chuyền xinh đẹp, đá ánh trăng tỏa ra quang mang phản xạ nhàn nhạt.

Đáng tiếc, người nào đó chạy trối chết không được nhìn thấy.

………

Snape còn đang ngồi thừ ra ở hầm của mình, y đang tự trách.

Y không phải là một con quái vật, đương nhiên y cũng biết tự trách.

Cho dù là tên nhóc Potter kia không biết quý trọng cơ thể của chính mình, làm chính mình biến thành bộ dáng như vậy, nhưng bất luận thế nào trừng phạt của y cũng phát ra tác dụng là ngọn rơm cuối cùng, nó đè sụp Poter.

Chết tiệt, y cũng không phải vì muốn giết tên nhóc đó mà ở đây làm giáo sư.

Bất quá, sai lầm ở lớp độc dược quả thực là do Potter gây ra, điểm này không thể nghi ngờ.

Snape ảo não, hiện tại truy cứu việc xử phạt có hợp lí hay không hoàn toàn không có ý nghĩa.

Đáng giận, được rồi, y thỏa hiệp, y sẽ không dùng lao động tay chân để trừng phạt Potter nữa, nhưng tuyệt đối không thể hơn nữa!

Tiếp đó phiền não của Snape biến thành làm thế nào để ứng phó lão hiệu trưởng, không thể nghi ngờ y không thể nào thoát khỏi cuộc nói chuyện này.

Bởi vì đã sớm chuẩn bị tâm lí nên khi muộn một chút gặp Dumbledore tới chơi không hề có chút ngoài ý muốn.

“Severus, bà Pomfrey nói cho tôi biết một vài việc, bà ý hơi kích động nên tôi muốn xác nhận một chút.” Ngữ khí Dumbledore có vẻ ôn hòa nhưng biểu tình lại vô cùng nghiêm túc.

Xác nhận? Cách nói uyển chuyển cỡ nào nga, Snape tức giận nói:”Loại trừ các tính từ đặc biệt thì chính là sự thật.”

“Severus.” Dumbledore thở dài: “Harry chỉ là một đứa trẻ, nếu có thể thì anh thân mật với nó hơn đi.”

Snape nhanh chóng trừng mắt, cười lạnh: “Không cần đề cập tới loại yêu cầu không thực tế này.”

“Nó thật là một đứa trẻ tốt.” Dumbledore vuốt râu để lộ biểu tình thất vọng.

“Lấy lòng mọi người, cuồng vọng tự đại, không biết quy củ.” Snape tiếp tục cười lạnh: “Giống cha nó như đúc, rõ ràng là Gryffindor! Đáng tiếc định nghĩa tốt của ta cùng ngài hiệu trưởng hoàn toàn bất đồng.”

“Severus!” Dumbledore tăng thêm khẩu khí.

Trầm mặc.

“Tôi hi vọng sẽ không phát sinh chuyện tương tự.” Dumbledore nói.

“Tôi sẽ cố gắng.” Snape khô cằn đáp lại.

Dumbledore lại thở dài: “Còn có, chương trình học bế quan bí thuật tạm thời ngừng lại, bà Pomfrey nói trạng thái Harry rất bất ổn, nên nghỉ ngơi một thời gian.”

Snape nghiêm mặt nhìn theo bóng Dumbledore biến mất trong lò sưởi âm tường.

Hoàn Chương 14.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Dark Sky
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 112 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Candycrush, Freak, Leslie Juan, nguyễn thị huyên và 87 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.