Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 101 bài ] 

Mơ ước hậu vị - Tuyết Chi Hàm

 
Có bài mới 17.01.2017, 21:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Dạ Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Dạ Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.06.2016, 19:31
Tuổi: 19 Chưa rõ
Bài viết: 332
Được thanks: 623 lần
Điểm: 37.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Mơ ước hậu vị - Tuyết Chi Hàm - Điểm: 47
Chương 88: Phế truất

Edit: Xám
Beta: ChieuNinh + lamnguyetminh

Tuy là mọi người chưa kịp chuẩn bị cho biến hóa này, Lạc Tử Hân dường như đã có thể đoán trước được sẽ xảy ra kết quả như thế nào, hai chân lại có chút run rẩy không thể khống chế, may mà có Tích Như dìu đỡ.

Đột nhiên Phó Hổ từ bên trong lui ra, sắc mặt trắng bệch, biểu cảm phức tạp nhìn thoáng qua Lạc Tử Hân, lại lập tức cụp mắt xuống, vẻ mặt cổ quái, lát sau chợt nghe được bên trong có vài âm thanh kỳ quái, rồi sau đó lại hoàn toàn yên tĩnh.

Qua thời gian rất lâu, cuối cùng Hoàng thượng đã đi ra ngoài, vẻ mặt xanh mét, tràn đầy tức giận.

"Hoàng thượng. . . . . ." Hoàng hậu thử kêu lên.

Hoàng thượng nhìn thoáng qua hai nữ nhân đứng ở bên ngoài, lại liếc nhìn Phó Hổ, đột nhiên nổi giận nói: "Truyền chỉ ý của trẫm, biếm Hoa tần làm cung nữ, suốt đời không thể thăng tiến, cũng không thể xuất cung."

"Hoàng thượng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Hoàng hậu cẩn thận dè dặt hỏi, trong lòng có một dự cảm không lành.

Hoàng thượng trầm giọng quát: "Một kẻ chỉ biết hãm hại bịa đặt, trẫm giữ ở bên người để làm gì?"

Nói xong, Hoàng thượng cũng không quay đầu lại, khoanh tay rời đi, để lại một nhóm người, ngơ ngác liếc mắt nhìn nhau.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Vẻ mặt Hoàng hậu căng thẳng, dời ánh mắt về phía Phó Hổ.

Phó Hổ khẽ mỉm cười, trình bày với Hoàng hậu: "Nương nương, vừa rồi nô tài cũng đã nói rõ ràng, kết quả của hoàng thượng giống với của nô tài, cho nên, hoàng thượng chỉ trừng phạt kẻ tố giác thôi."

Không chỉ Hoàng hậu có chút kinh ngạc, ngay cả Lạc Tử Hân cũng là vẻ mặt mờ mịt.Vì sao Hoàng thượng phải giúp Vệ Dịch Hiên gieo rắc lời nói dối này? Rốt cuộc ban nãy đã xảy ra chuyện gì?

Có điều một đạo thánh chỉ ấy của Hoàng thượng đã phủ nhận toàn bộ tương lai của Lục Nguyệt Nặc, hoàng thượng vì che giấu sự thật, mà xuống tay nặng với Hoa tần như thế, xem ra quyết tâm này cũng không bình thường.

Lúc này vẻ mặt Hoàng hậu đầy lúng túng, tùy ý nói vài câu, liền dẫn Tô ma ma rời đi, miệng hơi mấp máy, rõ ràng là đang nói thầm gì đó, hiển nhiên nàng ta cũng không thể hiểu rõ chân tướng của chuyện này.

Đợi một lát, cuối cùng Vệ Dịch Hiên cũng đi ra, đối diện với ánh mắt dò hỏi của Lạc Tử Hân, hắn hơi nhếch môi một chút, thản nhiên nói một câu: "Ta chỉ nói cho Hoàng thượng. . . . . . Ta là ai mà thôi."

Lạc Tử Hân đột nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc với câu trả lời của hắn, cũng kinh ngạc với phản ứng của Hoàng đế.

"Ta chỉ cho hắn biết, nếu để cho người trong ngoài triều đình biết Hoàng thượng hoạn ta, Hoàng thượng sẽ có kết quả như thế nào? Thái hậu sẽ thế nào?" Vệ Dịch Hiên cười nhẹ, khẽ gật đầu, rời đi.

Lạc Tử Hân đã hiểu, nàng đánh cược là tình thân của Phó Hổ, mà Vệ Dịch Hiên đánh cược lại là dũng khí của Hoàng thượng. Hiên Vương gia ngả bài ở trước mặt Hoàng thượng, thật ra về phương diện khác cũng ngầm ám chỉ, chỉ cần Hoàng thượng ra tay động đến hắn, người của hắn không chừng sẽ có hành động gì đó, làm tổn thương đến Thái hậu cũng chưa biết chừng. Thật ra mặc dù Hiên Vương gia chưa điều động một binh một tốt nào, nhưng ngoài miệng đã tuyên chiến với Hoàng đế rồi. Trước khi Hoàng đế không có bất kỳ chuẩn bị gì liền không dám hành động thiếu suy nghĩ, cho nên, kìm nén bực bội này, ngược lại để xử lý Hoa tần.

Ngày hôm sau, trong cung lại nghe nói Hoàng thượng ban một tòa viện ở ngoài cung cho Vệ công công, hơn nữa không triệu không cần phải vào cung. Mọi người trong cung đều không đoán được ý đồ hành động lần này của Hoàng thượng, nhưng phần lớn đều cảm thấy lần nghiệm thân này có ẩn tình không nhỏ, thế nhưng cũng không ai dám nói lung tung ở trong cung.

Đối với kết quả thế này, Lạc Tử Hân xem như thở phào nhẹ nhõm một hơi lớn, ít nhất là trong thời gian ngắn, Hoàng thượng sẽ không làm gì Vệ Dịch Hiên, cũng tạm thời không ngửi thấy mùi khói thuốc súng tranh đấu. Hoàng thượng sắp xếp như vậy, tỏ rõ chính là cho Vệ Dịch Hiên một chút đãi ngộ giống với Mục Nguyên Kỳ. Chỉ có điểm không giống là, Hoàng thượng không công bố thân phận thực sự của hắn ra bên ngoài mà thôi.

Thế nhưng, đối với Lạc Tử Hân mà nói, sắp xếp như vậy tạm thời là tốt nhất rồi.

Thời gian lại trôi qua trong yên bình, thấm thoát đã qua ba tháng.

Buổi chiều một ngày nọ, Lạc Tử Hân mới tỉnh dậy từ giấc ngủ trưa, đã thấy Tích Như khập khiễng dời đi dời lại chậu hoa ở trong viện, vẻ mặt cực kỳ uất ức.

"Tích Như, đây là làm sao hả?"

Tích Như thấy Lạc Tử Hân hỏi vậy, vẻ uất ức lại dâng lên, nói: "Còn không phải là bị người ta va vào, sức của đôi chân kia cũng thật là quá lớn, ngón chân của nô tỳ đều sắp bị bà ta đạp gãy rồi.”

"Vậy ngươi lại va chạm với ai?" Lạc Tử Hân hé miệng mỉm cười.

"Còn có ai nữa, Tô ma ma đó." Tích Như bĩu cái miệng nhỏ của nàng lên, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều viết đầy bất mãn.

"Bà ta làm sao?" Trong lòng Lạc Tử Hân ngẩn ra.

Tích Như chỉ chỉ chậu hoa lan trong tay, nói: "Lúc nô tỳ bê chậu hoa lan mới này chuẩn bị về cung Thanh Dương, sau đó gặp phải Tô ma ma ở giữa hành lang, nhưng cũng không biết có phải bà ta cố ý hay không, va vào nô tỳ một cái, thiếu chút nữa đã va hỏng chậu hoa lan này rồi."

Nói xong những lời này, dường như trong lòng Tích Như đã dễ chịu hơn nhiều, bê chậu hoa lan lên, nói: "Thôi, cũng chỉ bị bà ta đạp trúng chân một cái mà thôi, bây giờ đỡ hơn rồi. Nương nương, nô tì giúp người đưa chậu hoa lan này vào trong phòng nhé."

Lạc Tử Hân khẽ gật đầu, hình như sực nhớ ra gì đó, nói: "Chờ chút, mang hoa qua đây, bản cung xem một chút."

Tích Như nghi hoặc nhìn ánh mắt thận trọng của Lạc Tử Hân, chuyển hoa lan qua.

Lạc Tử Hân lay lay hoa lan, lật hoa lá của nó, đột nhiên thấy được trong chậu hoa lan hình như có vật gì đó, liền dùng ngón tay kẹp lấy. Đúng là một viên gì đó như trân châu, nàng khẽ cau mày, lấy nó ra đặt ở trong lòng bàn tay, xem xét cẩn thận.

"Ơ, đây là vật gì." Tích Như ghé sát đầu qua, lại thấy sắc mặt của Lạc Tử Hân càng lúc càng âm u lạnh lẽo.

"Độc dược." Lạc Tử Hân nhàn nhạt mở miệng, ngược lại làm cho Tích Như sợ đến thiếu chút nữa buông lỏng chậu hoa lan trên tay rơi xuống đất.

Hay cho một Hoàng hậu ác độc, lại có thể dùng loại thủ đoạn này, xem ra lòng hãm hại người của Hoàng hậu hoàn toàn chưa từng đứt. Được, nếu như vậy, vậy bản cung sẽ hoàn trả toàn bộ cho ngươi!

Lạc Tử Hân ném vật trên tay xuống đất, lạnh lùng nói: "Ném chậu hoa lan này và vật kia đi cho bản cung."

Nói xong vung tay một cái, lập tức quay về phòng. Tích Như thấy sắc mặt chủ tử như vậy, cũng sợ tới mức không dám nói gì thêm, lập tức bê hoa lan chạy ra ngoài cung Thanh Dương.

Gần đây thân thể Thái hậu cũng không phải quá tốt, cho nên số lần đến chỗ Thái hậu thăm hỏi cũng tương đối nhiều hơn vài lần, một ngày nọ lại gặp phải Hoàng hậu.

"Muội muội cũng ở đây à, thật là trùng hợp." Hoàng hậu cười nói.

Lạc Tử Hân hơi hành lễ với Hoàng hậu, nói: "Thân thể của Thái hậu không khỏe, trong lòng thần thiếp cũng rất nôn nóng, vì vậy, liền chăm chỉ qua đây một chút."

"Muội thật là một người hiếu thuận." Hoàng hậu liếc nàng một cái.

"Đương nhiên còn không thể bằng được Hoàng hậu nương nương, còn đặc biệt hầm canh bổ cho Thái hậu." Lạc Tử Hân nhìn cái chén trên tay Tô ma ma một chút.

Hoàng hậu hé miệng cười, không đáp lại, đi thẳng vào tẩm cung của Thái hậu.
"Hai người các ngươi tới rồi hả? Bây giờ Ai gia nằm đến mức cả người cũng choáng váng hồ đồ, đúng lúc hai người các ngươi đã tới, nói chuyện với Ai gia một lúc đi." Thái hậu chống tay ngồi dậy.

"Thân thể Thái hậu không khỏe, cần nghỉ ngơi nhiều, ở đây thần thiếp có hầm chút canh bổ, Thái hậu uống hết sẽ có lợi." Hoàng hậu ra hiệu cho Tô ma ma bưng đồ lên.

Cung nữ bên cạnh Thái hậu nhận lấy, rồi hầu hạ Thái hậu uống vào.

Tiếp đó Thái hậu lại cùng với hai người nói chuyện phiếm thật lâu, thấm thoát đã trôi qua hai canh giờ rồi.

"Hoàng Quý phi, gần đây Dịch Chiêu có khỏe không?" Thái hậu trò chuyện một chút liền kéo tới trên người tiểu hoàng tử.

Lạc Tử Hân cười cười, nói: "Hài tử ấy ăn được ngủ được, lại nặng không ít rồi."

"Thời gian cũng trôi qua rất nhanh, bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?"

"Hồi Thái hậu, đã sắp sáu tháng tuổi ạ." Lạc Tử Hân cười nói.

Thái hậu ‘ờ’ một tiếng, vỗ vỗ mu bàn tay của Hoàng hậu, nói: "Ngay cả Dịch Chiêu cũng sắp sáu tháng tuổi rồi, Hoàng thượng coi như là người có phúc. Ai gia thấy, hài tử Dịch Chiêu này có tướng mạo đầy đặn, tương lai nhất định có thể thành nhân tài, nói không chừng còn giỏi hơn Dịch Triết nữa. Nói đến thái tử Dịch Triết, gần đây cũng không học hành cho tốt, chỉ muốn đi chơi, Ai gia cũng lo lắng lắm. Hoàng thượng lại bận rộn chính sự, rất ít quan tâm nó. Haizz, may mà, còn có một niềm hi vọng là Tiểu Chiêu, Ai gia và Hoàng thượng còn trông chờ nó có thể thành nhân tài hơn đấy. Hoàng hậu à, ngươi cũng nên quan tâm nhiều hơn nhé."

Thái hậu nói chuyện ý vị sâu xa, lại không thấy vẻ mặt biến hóa của Hoàng hậu. Những lời này lọt vào trong tai Hoàng hậu, trong lòng càng lúc càng không có cảm giác, đây không phải là rõ ràng nói cho nàng ta biết, tương lai sẽ nâng đỡ nhi tử của Hoàng quý phi làm Thái tử sao? Hoàng hậu thật sự hận bây giờ trong bụng không thể lập tức mang thai long tử, làm cho Thái hậu quan tâm một chút, chỉ tiếc. . . . . .

Hoàng hậu cố tình như vô ý nhìn chằm chằm Lạc Tử Hân mấy lần, mà Lạc Tử Hân cũng biết rõ ý nghĩ trong lòng Hoàng hậu, vờ như không thấy ánh mắt của nàng ta, tiếp tục chuyện trò với Thái hậu.

"Được rồi, ta có chút mệt mỏi rồi, Ai gia ngủ một lát đã." Thái hậu duỗi căng lưng một cái.

"Vậy thần thiếp lập tức cáo lui ạ." Hoàng hậu và Lạc Tử Hân cùng quỳ an.

Thế nhưng, đêm đó, lại có thái giám tới truyền lời, nói là hoàng thượng triệu Hoàng quý phi đến tẩm cung của Thái hậu đợi chỉ dụ.

Lạc Tử Hân khẽ nhếch khóe môi, trong lòng đã hiểu rõ, cũng không hỏi nhiều, liền đi theo thái giám.

Lúc đến gần tẩm cung của Thái hậu, liền nghe thấy Thái hậu không ngừng rên lên, hình như rất đau đớn, mà sắc mặt Hoàng thượng xanh mét, đứng bên cạnh là Hoàng hậu không dám cử động.

"Hoàng Quý phi, mời nàng nói một chút, xế chiều hôm nay đã xảy chuyện gì?" Ánh mắt Hoàng thượng uy nghiêm.

Lạc Tử Hân hơi cúi người, nói: "Buổi chiều thần thiếp và Hoàng hậu cùng nói chuyện phiếm với Thái hậu, vẫn không có gì đặc biệt ạ."

"Cung nữ nói rằng buổi chiều Thái hậu uống một chén canh do các người đưa tới, rốt cuộc là nàng đưa hay Hoàng hậu đưa? Trẫm muốn nàng nói thật." Hai mắt Hoàng thượng nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt sắc bén.

Trong lòng Lạc Tử Hân lấy làm kỳ lạ, lẽ nào Hoàng hậu còn lỡ lời phủ nhận chuyện mình đưa canh tới ư? Chuyện này thật lạ thường.

"Là Hoàng hậu đưa, xin Hoàng thượng thứ tội, thần thiếp không ngờ được việc này, thật sự bất hiếu." Lạc Tử Hân vội vàng quỳ xuống, ý tứ bên dưới chính là hôm nay nàng không đưa canh bổ cho Thái hậu, là cần phải cảnh tỉnh.

Hoàng thượng nhíu mày, dường như có chút dở khóc dở cười với đề tài này của Hoàng Quý phi, liền nói: "Trẫm không nói việc này, chỉ hỏi nàng có phải nàng đưa canh này hay không?"

"Không phải thần thiếp đưa, lần sau thần thiếp nhất định. . . . . ."

"Được rồi được rồi, không cần nói nữa." Thấy Lạc Tử Hân tiếp tục không làm rõ tình huống mà nói ra những lời khác, Hoàng thượng liền ngắt lời nàng, ánh mắt lại chuyển về phía Hoàng hậu.

"Ngươi có bằng chứng gì có thể nói canh đó là do Hoàng Quý phi đưa tới?" Hoàng thượng nhìn chằm chằm Hoàng hậu.

"Hoàng thượng, người không thể chỉ nghe nàng ta nói vậy đã cho là canh này không phải nàng ta đưa tới, khi thần thiếp và Tô ma ma gặp nàng ta ở cửa, đúng lúc thấy nàng ta bưng canh đi vào. Là thần thiếp bảo Tô ma ma nhận lấy đưa vào trong giúp nàng ta, ai ngờ được nàng ta có dã tâm này ạ." Hoàng hậu vội la lên.

Lúc này Lạc Tử Hân mới coi như nghe rõ, đây là Hoàng hậu đẩy trách nhiệm lên người mình, lại còn tìm một cái cớ khác như vậy, là cố ý ức hiếp nàng không có nhân chứng sao?

"Hiện tại, Thái hậu nằm ở trên giường đau bụng khó nhịn, thái y nói, nguyên do chính là đã uống chén canh bổ kia." Hoàng thượng chuyển mắt về phía Lạc Tử Hân, lạnh lùng nói: "Bây giờ có phải nàng nên giải thích hay không, có phải nàng cố tình muốn hại Thái hậu hay không?"

Trong lúc bất chợt, toàn bộ mâu thuẫn đều chỉ về phía Lạc Tử Hân, hình như Hoàng thượng cũng tin lời nói của Hoàng hậu, chất vấn Lạc Tử Hân. Còn ánh mắt của Hoàng hậu nhìn Lạc Tử Hân lại đầy đắc ý.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Xám về bài viết trên: Hoacamtu, cunthoydangyeu
     

Có bài mới 19.01.2017, 21:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Dạ Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Dạ Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.06.2016, 19:31
Tuổi: 19 Chưa rõ
Bài viết: 332
Được thanks: 623 lần
Điểm: 37.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Mơ ước hậu vị - Tuyết Chi Hàm - Điểm: 50
Chương 89: Hậu vị

Lạc Tử Hân hơi hạ mắt cười nhẹ, quay đầu nhìn Tô ma ma một hồi, nói: "Tô ma ma, Hoàng hậu nói bản cung có đưa canh bổ trên tay cho ngươi, đó là Đại Cốt cộng thêm Cẩu Khởi* à?"

*Cẩu Khởi: vị thuốc Đông Y. (cũng như Đảng Sâm, Nhục Quế,...)

Vẻ mặt Tô ma ma đầy nghiêm nghị, lắc đầu một cái, nghiêm mặt nói: "Hoàng Quý phi nương nương, trí nhớ của người không tốt như vậy sao? Chính là bỏ thêm rất nhiều Đảng Sâm, Nhục Quế, Đương Quy....Bên trong còn có thịt. . . . . ."

"Tô ma ma. . . . . . ." Khi Tô ma ma vẫn còn đang lải nhải lan man miêu tả trong canh có những cái gì thì Hoàng hậu kêu lên thất thanh, quát bà ta dừng lại.

Đầu của Tô ma ma này còn chưa kịp phản ứng vì sao Hoàng hậu căng thẳng như thế, còn tưởng rằng mình nói sót, khi đang định tiếp tục bổ sung, lại thấy Lạc Tử Hân mỉm cười nói: "Tô ma ma, ngươi vậy mà biết rất rõ ràng nguyên liệu phối hợp trong canh nhỉ, bản cung nhớ lúc ấy, sau khi đưa canh cho Thái hậu, ngươi lập tức lui xuống, nắp của chén canh đó cũng là thị nữ bên cạnh Thái hậu mở ra, ánh mắt của ngươi thật là sắc bén, xa như vậy có thể nhìn được rõ ràng đến thế hả?"

Lạc Tử Hân vừa nói ra những lời này, Tô ma ma lập tức ý thức được mình đã lỡ miệng, vội vàng che miệng, nhưng đã không còn kịp nữa rồi. Không cần Lạc Tử Hân nói thêm nữa, Hoàng thượng đã nghe hiểu, tầm mắt dời về phía ánh mắt hơi lộ vẻ hoảng loạn của Hoàng hậu, cho dù Hoàng hậu rất nhanh đã khôi phục vẻ mặt tự nhiên, nhưng cũng đã không có tác dụng gì nữa.

"Thì ra thật sự là ngươi." Ánh mắt của Hoàng đế càng lúc càng nồng đậm: "Trẫm thật sự không ngờ, ngươi đường đường là một Hoàng hậu, một Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, lại có thể làm ra loại chuyện thất đức này. Mưu hại Mẫu hậu còn chưa nói, còn mưu tính đẩy trách nhiệm cho người khác, ngươi còn xứng được gọi là nhất quốc chi mẫu (Đức mẫu của một nước) không?"

"Hoàng thượng, thần thiếp không có mưu hại Thái hậu, đây thật sự là canh bổ, thần thiếp cho rằng canh này sẽ tốt cho thân thể của Mẫu hậu." Vẻ mặt Hoàng hậu hoảng loạn, vội vàng tranh biện cho mình.

"Không biết? Ngươi không biết bây giờ thân thể của Mẫu hậu rất suy yếu sao, ngươi lại còn chuẩn bị canh đại bổ như vậy, không biết đạo lý quá bổ không chịu nổi hay sao? Cho dù không biết, ngươi cũng không biết hỏi qua thái y trước sao? Dù gì ngươi vẫn là một Hoàng hậu, ngay cả đạo lý dễ hiểu như vậy cũng không biết, có khác gì với thôn phụ đâu." Hoàng thượng phẫn nộ nói.

Lời của Hoàng thượng càng lúc càng nặng, mà còn là quở trách Hoàng hậu ngay trước mặt mọi người. Hoàng hậu mất thể diện ở trước mặt mọi người như thế, mặt lại càng đỏ lên, úp úp mở mở không biết nên trả lời như thế nào, chỉ đành hơi cúi đầu xuống, khẽ cắn môi dưới, khóe mắt không khỏi hướng về phía Lạc Tử Hân trừng lớn.

Sở dĩ Hoàng hậu công khai dâng lên loại canh đại bổ kia, còn không phải đều nhờ công lao của vị Hoàng Quý phi đó sao? Mấy ngày trước, Hoàng hậu đến cung Thanh Dương của Hoàng Quý phi, lại thấy nàng đang lật xem sách. Khi đó cũng là Hoàng Quý phi kể rất nhiều công dụng của canh bổ, còn nói loại canh ấy rất thích hợp để Thái hậu uống. Hoàng hậu cũng là vì nghe xong lời của nàng, mới phải đặc biệt đi hầm loại canh này dâng cho Thái hậu, nhưng không ngờ còn có cách nói quá bổ không chịu nổi nữa.

Bây giờ Hoàng hậu nghĩ lại, đây có lẽ chính là Hoàng quý phi cố ý nói như vậy ở trước mặt nàng ta, mục đích là để nàng ta mắc lừa. Không ngờ, nàng ta còn thật sự mắc bẫy của Hoàng Quý phi, thật sự là đáng hận.

Lạc Tử Hân đương nhiên cũng cảm nhận được ánh mắt của nàng ta, cũng đoán ra suy nghĩ hiện giờ trong lòng nàng ta, cố tình phớt lờ ánh mắt của Hoàng hậu mà không nhìn nàng ta, ngược lại làm cho Hoàng hậu càng giận đến nghiến răng nghiến lợi. Không sai, đúng là nàng cố ý nói như vậy ở trước mặt Hoàng hậu, nàng chính là đánh cược Hoàng hậu sẽ như vậy, chỉ vì lợi ích trước mắt, quả nhiên, Hoàng hậu thật đúng là không phụ kỳ vọng của nàng.

Hoàng thượng quay đầu nhìn Thái hậu, khi nghe thái y nói không có gì quá đáng ngại, tâm tình cũng hơi ổn định một chút, nhưng quay lại nhìn Hoàng hậu thì ánh mắt vẫn không ôn hòa như cũ.

Song, lúc Hoàng thượng quay đầu nhìn nàng ta liền trông thấy Hoàng hậu đang dùng ánh mắt thù hận nhìn chằm chằm Lạc Tử Hân, không khỏi càng tức giận một hồi, nói: "Nghe ý chỉ của trẫm, Hoàng hậu Phùng thị, cậy ân sủng mà kiêu, lộng quyền hậu cung, đầu độc người khác, đức hạnh đã mất, uổng là nhất quốc chi mẫu, hiện phế bỏ tước vị Hoàng hậu này, biếm vào lãnh cung."

"Không. . . . . ." Hoàng hậu nghe vậy sợ hãi kêu lên thất thanh, nhưng sớm đã không còn cách nào thu hồi quyết định của Hoàng thượng.

Trong khoảnh khắc Hoàng hậu bị nội giám đưa đi, ánh mắt mang theo sự tuyệt vọng và căm hận, tiếc nuối rời đi.

Hoàng hậu đương triều bị phế, chuyện này đương nhiên là náo động cả triều đình và dân gian, kèm theo phụ thân của nàng ta, thần tướng Phùng Tương cũng bị liên lụy giáng chức.Trong một thời gian ngắn, bất luận là tiền triều hay là hậu cung, mọi người đều không dám nói thêm gì, bầu không khí lập tức trở nên vô cùng quỷ dị.

Thế nhưng sau khi qua một khoảng thời gian, liền có một vài thần tử bắt đầu khuyên can, cho rằng nước không thể không có Hậu, kiến nghị Hoàng thượng lập Hậu, mà Hoàng Quý phi lại thành lựa chọn tốt nhất do mọi người nhất trí công nhận. Mục Nguyên Trinh suy tính vài ngày, cuối cùng thật sự lập Lạc Tử Hân làm Hậu.

Trên đại điển sắc phong, khoảnh khắc Lạc Tử Hân tiếp nhận kim ấn, trong lòng vô cùng cảm khái. Kiếp trước chết bởi tay Hoàng hậu, sau khi sống lại cuối cùng vẫn đi trên một con đường khác. Rốt cuộc khi ngôi vị Hoàng hậu đã trở thành vật trong tay mình, trong lòng nàng lại không hề vui vẻ như trong dự đoán, hoặc là mình đã có một giấc mộng, sợ rằng đời này đều không thể viên mãn.

Lạc Tử Hân ôm Mục Dịch Chiêu dỗ bé đi vào giấc ngủ, nhìn bé khoan khoái tươi cười say ngủ, không khỏi nhìn đến ngây ngốc. Mi mày, cái mũi, làn môi của bé đều giống hệt một người, ngắm một chút, nàng lại si ngốc nở nụ cười.

"Chiêu Nhi, phụ thân của con có khỏe không? Mẫu thân đã rất rất lâu không nhìn thấy người ấy rồi." Khi nói lời này lại là một bụng chua xót, lại rơi lệ.

"Hoàng hậu làm gì vậy?" Giọng nói của Hoàng đế vang lên, Mục Nguyên Trinh thế nhưng lại xuất hiện ở sau lưng nàng.

Lạc Tử Hân cả kinh, quay lưng lại vội vàng lau nước mắt, bày ra một khuôn mặt tươi cười ngọt ngào, nói: "Đùa hài tử chút thôi."

Hoàng thượng gật đầu một cái, ngồi xuống, nói: "Ai, hiện giờ Tiểu Lập Tử cũng không hầu hạ dễ chịu như Tiểu Vệ Tử trước kia."

Nghe được Hoàng thượng nhắc tới Vệ Dịch Hiên, trong lòng Lạc Tử Hân dâng lên một dòng cảm xúc, đôi mắt khẽ giật giật.

"Nghe nói gần đây hắn bị bệnh rất nặng."

Lạc Tử Hân cả kinh trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn không biểu hiện ra chút nào, chỉ thản nhiên nói: "Hoàng thượng đối đãi với hắn tốt như thế, còn bố trí một tòa viện ở ngoài cung cho hắn, có lẽ do hắn phúc bạc không chịu nổi ân sủng như vậy, liền sinh ra cơn bệnh này."

Hoàng thượng gật đầu một cái, nói: "Dù sao cũng coi như là một nô tài trung thành, trẫm đã triệu hắn vào cung, tìm thái y chữa trị cho hắn. Trước mắt cứ để hắn ở tạm trong Nguyên Dương các."

"Người thương cảm cho hạ nhân như thế, thật sự là một Hoàng đế tốt."

Mục Nguyên Trinh cười ha ha, cũng không nói thêm gì nữa, lại kéo Lạc Tử Hân nói sang chuyện khác.

Đối với lời nói của Hoàng thượng, lúc đầu Lạc Tử Hân cũng nửa tin nửa ngờ, nhưng về sau sai Tích Như đi nghe ngóng một chút, mới biết Hoàng thượng thật sự triệu Vệ Dịch Hiên vào cung, đúng là ở trong Nguyên Dương Các, chỉ cảm thấy Hoàng thượng cũng không nói dối, trái tim không khỏi hoảng loạn cả lên.

Vệ Dịch Hiên bị bệnh nặng, lòng của nàng không khỏi lo lắng hẳn lên, càng lo lắng thì trong lòng càng không buông xuống được, rốt cuộc không nhịn được vội khoác thêm y phục, đi về phía Nguyên Dương các.

Khi Vệ Dịch Hiên nhìn thấy Lạc Tử Hân vội vàng đi đến, trước tiên là một hồi kinh ngạc, sau đó lại cảm giác đầy nhu hòa. Đã lâu không gặp, cố ý lạnh nhạt nhiều hơn nữa cũng hóa thành hư không, tình cảm thay thế tất cả, hắn kéo nàng vào trong ngực, tâm ý mênh mông.

Song, giọng nói của Mục Nguyên Trinh lại không lệch không dời hợp thời vang lên ở bên tai hai người: "Hai người các ngươi quả nhiên là có tư tình."

Hai người đột nhiên tách ra, nghênh đón chính là ánh mắt như lưỡi dao sắc bén của Mục Nguyên Trinh.

"Mục Nguyên Hiên, ngươi đối xử với sự khoan dung của trẫm cho ngươi như vậy sao? Bây giờ lại dám dụ dỗ Hoàng hậu của trẫm?" Mục Nguyên Trinh phẫn nộ nói.

Vệ Dịch Hiên cười khẽ: "Không phải ngươi cũng đoạt giang sơn của phụ hoàng ta như vậy sao?"

Đối với lời nói khiêu khích tùy tiện của hắn, Mục Nguyên Trinh nổi giận, chỉ vào mũi hắn, nói: "Láo xược, ngươi biết ngươi đang nói chuyện với ai không?"

Vệ Dịch Hiên khép hờ mắt không nói gì, nhưng vẫn không làm cho Hoàng thượng nguôi giận.

"Hoàng hậu, ngươi nói thật đi, có phải hai người các ngươi có tư tình hay không?" Ánh mắt sắc bén của Mục Nguyên Trinh nhìn Lạc Tử Hân.

Lạc Tử Hân nói: "Hoàng thượng, người quá lo lắng rồi."

"Được, nếu thế, vậy ngươi lập tức đưa cho hắn ly rượu này, trẫm sẽ thừa nhận hai người các ngươi là vô tội."

Thái giám Tiểu Lập Tử dâng một ly rượu lên, Lạc Tử Hân cả kinh lui về phía sau hai bước. Bên trong ly rượu này là gì, trong lòng nàng biết rõ, đó là rượu độc. Hoàng thượng muốn nàng tự tay độc chết Vệ Dịch Hiên sao? Hơn nữa, cho dù người đó không phải huynh đệ ruột thịt của hắn, nhưng vẫn là đường huynh đệ Mục gia của hắn, tại sao hắn có thể tàn nhẫn như vậy?

Lạc Tử Hân ngập ngừng mấp máy môi, nhưng trước sau vẫn không nói ra lời.

Tiểu Lập Tử đưa ly rượu tới trước tay Lạc Tử Hân, Lạc Tử Hân run run nhận lấy ly rượu, nhưng không biết nên làm thế nào cho phải. Ánh mắt Hoàng thượng lại càng ác liệt nhìn chằm chằm nàng, khiến cho nàng không cách nào trốn tránh.

Lạc Tử Hân chớp mở hai mắt, xoay người lại nhìn Vệ Dịch Hiên, nhưng thật sự không có dũng khí đưa ly rượu có thể cắt đứt giấc mộng của nàng cho hắn, trong mắt toàn là tia sáng lấp lánh.

"Hoàng thượng, cảm tạ người đã ban rượu." Vệ Dịch Hiên lại đoạt lấy ly rượu trong tay nàng.

"Nguyên Hiên. . . . . ." Lạc Tử Hân kêu lên thất thanh.

"Thì ra là cái gì ngươi cũng biết hết!" Giọng nói của Mục Nguyên Trinh càng lúc càng lạnh lẽo.

Vệ Dịch Hiên đột nhiên cười to vài tiếng, lúc mọi người đang nghi hoặc vì sao hắn điên cuồng như vậy, đột nhiên ở phương xa vang lên tiếng động hỗn tạp lớn, chỉ chốc lát sau đã có thị vệ vội vàng đến đây báo cáo: "Hoàng thượng, không xong rồi, có rất nhiều đội quân xông vào cung ạ."

"Cái gì?" Mục Nguyên Trinh nhìn Vệ Dịch Hiên ném ly rượu xuống, kéo Lạc Tử Hân sang bên cạnh để hắn bảo vệ, lập tức hiểu ra: "Là ngươi dẫn người vào cung?"

Vệ Dịch Hiên thay đổi dáng vẻ cung kính thường ngày, nói: "Đương nhiên, Hoàng thượng triệu ta vào cung, dĩ nhiên ta biết ta không thể tiếp tục sống mà xuất cung. Cho nên, Mục Nguyên Trinh, ngươi đã giết phụ hoàng của ta, ngồi trên cái ngai vàng này năm năm rồi, cũng là lúc ngươi nên trả lại tất cả cho ta đi."

Rất nhanh, người của Vệ Dịch Hiên đã xông vào, trận chiến này, Mục Nguyên Trinh đột nhiên phát hiện, những thần tử vốn trung thành với hắn, cả đám đều phản bội hắn. Hắn thật sự không ngờ, Mục Nguyên Hiên lại mua chuộc được nhiều lão thần tử như vậy làm người của hắn. Trận chính biến cung đình này ước chừng tiến hành trong hai ngày hai đêm, cuối cùng, Mục Nguyên Trinh và Thái hậu đều bị bắt sống. Mà Mục Nguyên Trinh cũng là một kẻ cứng cỏi trong xương cốt, có thể đối mặt với thất bại, nhưng không đối mặt được với ô nhục, cho nên khi phải thành tù nhân, hắn liền tự sát.

Cuối cùng trận tranh đấu này của Đại Vũ quốc đã kết thúc, dưới sự ủng hộ của thần dân, Mục Nguyên Hiên bước lên đế vị, trở thành Hoàng đế quyền xâm thiên hạ.

Đây là chuyện lòng dân hướng đến, thực ra trong lúc Mục Thành Trị vẫn còn là Hoàng đế, Mục Nguyên Hiên sớm đã có căn cơ như vậy, bây giờ lại càng thuận lý hợp lẽ thôi.

"Nếu Mục Nguyên Trinh không làm như vậy, ta sẽ không thành công được." Đây là sự cảm thán của Mục Nguyên Hiên sau khi lên ngôi.

"Làm Hoàng hậu của ta đi." Đây là câu đầu tiên mà Mục Nguyên Hiên nói với Lạc Tử Hân sau khi lên ngôi.

Lạc Tử Hân ôm đứa bé, do dự nhìn hắn một chút, sau một hồi lâu, nói: "Thiếp là Hoàng hậu của Mục Nguyên Trinh, người người đều biết rõ, thân phận như vậy sao có thể trở thành Hoàng hậu của chàng chứ?”

Mục Nguyên Hiên suy nghĩ hồi lâu, cười cười, nói: "Hoàng hậu của Mục Nguyên Trinh tên là Viêm Tiêm Vũ, mà Hoàng hậu ta muốn cưới, tên là Lạc Tử Hân."

Lạc Tử Hân kinh ngạc ngẩng đầu, một hồi lâu sau nở nụ cười tươi, mắt khép hờ, mặc cho hắn ôm cả mình và con vào trong lòng.

Không lâu sau, Hoàng đế Nhân Tông Mục Nguyên Hiên liền hạ lệnh, nữ nhi Lạc Tử Hân của thần tướng Lạc Kiến Phú được phong làm Hoàng hậu.

Đây là chuyện khiến người ta vui mừng, nhưng còn có chuyện khác khiến cho các thần tử sốt ruột, chính là trừ Hoàng hậu ra, Hoàng thượng lại cự tuyệt tuyển phi, nhưng bất kể bọn họ có can gián thế nào, hình như Hoàng thượng cũng không hề tiếp thu.

Lạc Tử Hân nằm ở trên ghế dựa, khóe môi hơi nhếch lên, nhắm hai mắt lại đi vào giấc ngủ say. Đời này, giấc mộng của nàng nên viên mãn rồi.

Hết truyện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Xám về bài viết trên: BangSa, Chi1023, Chợt Tan Biến, Hoacamtu, Yến My, dohuyenrua, tunntinn4ever
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 101 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bepipi, h3ob3o, Ngô Thanh, pypyl, tuongvicanhmong, Vô Tình và 513 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

14 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

15 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107


Thành viên nổi bật 
Puck
Puck
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
Eun
Eun
susublue
susublue
Phong_Nguyệt
Phong_Nguyệt

Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.