Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Người đàn ông của tôi - Dung Quang

 
Có bài mới 06.06.2015, 21:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11345 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [43/81] - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 71

Con người luôn luôn phải học trút gánh nặng, tiếp tục lên đường. Nếu không trong cuộc đời quá nhiều thăng trầm, tất cả đều đeo trên lưng thì sớm muộn gì cơ thể cũng sẽ bị ép tới mức không thở nổi.

Thư Tình cầm quyển sách cô thích nhất, ngồi trên sân thượng phơi nắng, cúi đầu xem.

Người đàn ông mất đi hai chân vào năm tuổi hoa đẹp nhất đã yên tĩnh ngồi trước bàn sách viết một câu như thế này: Có một số việc chỉ thích hợp cất giữ. Không thể nói cũng không thể nghĩ lại càng không thể quên. Chúng không thể biến thành ngôn ngữ, một khi biến thành ngôn ngữ thì không còn là chúng nữa. Chúng là nơi mông lung ấm áp và cô đơn, là nơi thành thục hi vọng và tuyệt vọng, lãnh địa của chúng chỉ có hai nơi: Trái tim và phần mộ.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn càng lá non đầu cành ngoài cửa sổ, nhìn lá rơi toán loạn đầy đất, lặng yên tự nói với mình, mặc dù ông nội cách xa thế giới này nhưng sẽ luôn ở trong trái tim cô.

Từng ly từng tý những ký ức về ông, với cô mà nói cũng giống như vậy, không thể nói không thể nghĩ lại không thể quên, nhưng ít nhất cô vẫn có thể cất giữ, thế cũng đủ rồi.

Một lúc sau, điện thoại đặt trên bàn đột nhiên vang lên.

Tần Khả Vi bình tĩnh nói hai chữ: “Mở cửa.”

Mà khi Thư Tình không thể tin đẩy cửa chính ra thì thật sự nhìn thấy Tần Khả Vi và Dư Trì Sâm. Bọn họ xông lên tặng cô một cái ôm, thỉnh thoảng xen vào là những cái đánh.

Tần Khả Vi nghiến răng nghiến lợi đánh cô một cái: “Xảy ra chuyện lớn như vậy cũng không nói cho bọn tớ biết, cậu muốn chết phải không?”

Dư Trì Sâm nhanh tay véo Tần Khả Vi, dùng ánh mắt ý bảo cô không thể nhắc tới từ ‘chết’. Tần Khả Vi tự biết mình lỡ lờ, nhanh chóng nói lảng sang chuyện khác.

Thấy Thư Tình cúi đầu bật cười, rốt cuộc hai người thở dài nhẹ nhõm.

Lúc Thư Tình đi rót nước cho hai người, cô đứng ở phòng bếp nhắn cho Cố Chi một tin nhắn: Est-​ce que j' ai te dit que je t' aime? (Em đã nói với anh rằng em rất yêu anh chưa?)

Hai người bạn làm sao biết được tin tức ông nội qua đời, vội vàng tới, không cần giải thích nhiều, cô đều hiểu.

Đầu kia Cố Chi nghe thấy tiếng tin nhắn gửi tới, ánh mắt dừng lại trên tên Thư Tình, hơi dừng một chút, cầm điện thoại lên nói: “Xin lỗi.”

Thư Tuệ Dĩnh hiểu ra: “Là Thư Tình gửi tới sao?”

Cố Chi gật đầu, định xem hết tin nhắn rồi tiếp tục nói chuyện với bà nhưng không ngờ vừa nhìn thì ánh mắt lập tức dính vào màn hình.

Trong lồng ngực truyền tới tiếng tim đập nhanh hơn, vui sướng to rõ. Anh gần như có thể tưởng tượng rõ ràng giọng nói cô chính miệng nói với anh những lời này, mông lung mà mềm mại, mang theo vẻ mặt sinh động chỉ mình cô có.

Một lát sau, anh để điện thoại lên bàn, lúc ngẩng đầu lên ánh mắt càng sâu.

“Ở cùng với Thư Tình, cháu đã do dự rất lâu mới đưa ra quyết định này. Nếu như không nắm chắc mười phần sẽ ở cùng cô ấy cả đời, cháu sẽ không mạo hiểm đón nhận một tình yêu chịu đủ sự tranh luận của mọi người, bởi vì cháu không hy vọng lỗ mãng rời đi, đối với mình và đối với người đều tạo ra rất nhiều bất lợi.”

Anh thẳng thắn thành khẩn nhìn qua Thư Tuệ Dĩnh, đôi mắt trong suốt như ánh trăng, sáng trong mà rực rỡ, vẻ mặt bình tĩnh, ung dung, thản nhiên.

“Cháu xác định cháu đối với cô ấy không phải là cảm giác mới lạ nhất thời hoặc truy cầu cái gọi là cảm giác kích thích, mà là tình cảm phát ra từ trong lòng, hi vọng sẽ cùng cô ấy vượt qua tương lai, cũng hi vọng cô có thể đón nhận hơn nữa chúc phúc cho quyết định của chúng cháu.”

Thư Tuệ Dĩnh nhìn người đàn ông ưu nhã rực rỡ này, rất khó tin rằng chẳng mấy nữa con rể tốt trong miệng bà sẽ rơi vào nhà bà. Mặc dù trong lòng tràn đầy vui vẻ nhưng từ sự quan tâm bảo vệ với con gái, bà vẫn thận trong hỏi: “Cậu có thể bảo đảm sẽ đối tốt với con bé cả đời không?”

Thầy trò yêu nhau... Rốt cuộc với người từng này tuổi như bà, vẫn có chút kinh hãi.

Cố Chi nghe được sự buông lỏng trong lời nói của bà, lập tức chân mày và khóe mắt đều giãn ra, mang theo sự vui vẻ, hòa nhã nói: “Cháu không biết cách hứa hẹn gì, bởi vì không ai biết tương lai sẽ phát triển như thế nào. Nhưng cháu có thể cam đoan với cô, ít nhất vào thời khắc này, cháu thật sự hi vọng trong cuộc sống của cháu đều có thể dùng hết khả năng cháu có để quan tâm cô ấy, bảo vệ cô ấy, cùng cô ấy chia sẻ hỉ nộ ái ố.”

Có lẽ trong đêm còn mang khí nóng mùa hè, cô và Dư Trì Sâm sóng vai đi vào trong tầm mắt của cô, dùng bộ dạng sinh động thông minh lấy anh để trêu chọc Dư Trì Sâm.

Có lẽ là buổi chiều khi anh đi làm thay Lý Tuyên Nhiên, cô ôm Pound bị chứng hủ giáp chạy vào bệnh viện thú cưng, đôi mắt đỏ hông năn nỉ anh giúp cô chữa cho con rùa.

Có lẽ trong vô số đêm từ xuân hạ thu động, anh đứng trên bục giảng lẳng lặng nhìn những khuôn mặt tươi trẻ dưới lớp, lại liên tiếp chú ý tới cô bé có đôi mắt sáng ngời không thể bỏ qua.

Sau đó anh mới hiểu được, thì ra những ngày trước kia, không phải vì anh bắt bẻ mà thật lâu vẫn không chờ được một đoạn tình cảm phù hợp, mà là có người vẫn đứng ở gi­ao lộ, chỉ chờ anh rẽ sang là có thể gặp.

Vì vậy quãng thời gi­an cô độc kia, đáng giá.

Thư Tuệ Dĩnh nhìn đôi mắt đen nhánh, kiên nghị trầm ổn của người đàn ông trước mặt, trong thoáng chốc nghĩ tới mình trước kia.

Ai chẳng từng có lúc trẻ? Chỉ tiếc đoạn thời gi­an khiến người ta lóa mắt đã qua.

Bà uống một hớp trà nóng, khôn vội không chậm ngẩng đầu lên lộ ra chút ý cười: “Hai người quen nhau không phải không được, nhưng cậu phải nghĩ tới cảm thụ của người làm mẹ như tôi, vất vả lắm mới nuôi con gái khôn lớn, cứ như vậy chắp tay tặng cho người, như vậy đáng không?”

Đuôi lông mày Cố Chi hơi giương lên, chờ đợi điều kiện của bà.

Mà Thư Tuệ Dĩnh nhìn vẻ mặt ‘cho dù đặt điều kiện gì cũng có thể đón nhận’ của anh, rốt cuộc cũng yên tâm.

“Từ nhỏ Thư Tình đã theo tôi, ngay cả lên đại học cũng chọn nơi gần tôi nhất, tôi vẫn luôn nói con bé không rời được tôi nhưng thật ra ai nấy đều thấy là tôi không rời được khỏi con bé.” Sau làn khói, bà bất đắc dĩ nhìn Cố Chi: “Thầy Cố tuổi trẻ tài cao, tôi cũng không biết cậu có thể luôn ở thành phố A hay không, nhưng tôi hi vọng cậu thông cảm cho người làm mẹ, cố gắng để con bé ở một nơi gần với tôi.”

Cố Chi gật đầu: “Cô yên tâm, cháu hiểu.”

Lúc lái xe trở về thành phố A, lúc này Thư Tình mới nhớ đây là lần đầu tiên hai người ở chung một mình sau vài ngày.

Cô có chút không yên, bất an nhìn Cố Chi trầm mặc ngồi cạnh, cô cúi đầu xuống nhìn những móng tay dài của mình, “Em biết anh gọi Tần Khả Vi và Dư Trì Sâm đến cùng em, cảm ơn anh....”

“Cho nên anh cũng giống như tổng giám Trình nhận được một câu cảm ơn của em?” Cố Chi nhàn nhạt cười cười.

Thư Tình thấy anh chủ động nhắc tới Trình Ngộ Sâm thì lúng túng nói: “Ngày đó em thật sự không phải cố ý nói cho anh, trong khoảng thời gi­an ngắn em quá bối rối, mà anh ta vừa nói đưa em trở lại, em đã không đầu không đuôi ngồi lên xe của anh ta.... Em cam đoan lần sau sẽ không làm như thế nữa.”

Cố Chi dừng lại vì đèn đỏ, ánh mắt nhìn vào đèn tín hiệu đang thay đổi bên trên: “Với anh mà nói, Trình Ngộ Sâm không phải vấn đề lớn, điều khiến anh lo lắng là, trong lúc em hoang mang lo lắng thì không nhớ tới anh đầu tiên mà lại sợ sẽ khiến anh chậm trễ... Thư Tình, đây không phải là hi vọng của anh.”

“....”

“Anh cho rằng qua thời gi­an dài như vậy, em hẳn là hiểu được, với anh mà nói, không có bất kỳ chuyện gì quan trọng hơn em, anh hi vọng em se ỷ lại anh, tín nhiệm anh, cho dù là lúc em cố tình gây sự cũng sẽ muốn anh xuất hiện trước mặt em trước tiên. Bởi vì với cuộc sống dài dằng dặc sau này thì em còn gặp được rất nhiều tình huống đột phát, nếu như em vẫn ngăn cách anh ở ngoài tâm, khách khí lễ phép không muốn quấy rầy anh, làm anh chậm trễ, điều này chứng mình anh vẫn chưa thể đi vào cuộc sống của em.”

“... ... ...”

Bàn tay nắm lấy tay lái hơi giật giật, Cố Chi quay đầu lại, lặng lặng nhìn cô, lúc sau mới nói: “Đừng dùng ánh mắt ủy khuất đáng thương này nhìn anh, giống như anh đang bắt nạt em vậy, mà không phải em dùng người đàn ông khác khiến anh tức giận.”

Thư Tình lắc đầu, khàn giọng nói: “Không phải, em rất cảm động.”

Thật sự, vô cùng vô cùng cảm động.

“Em chưa từng nghĩ tới, ngoài người nhà, sẽ gặp được một người tốt với em như vậy.” Nghĩ đến cảm nhận của cô, lo nỗi buồn của cô.

“Bởi vì cha mẹ em ly hôn, mẹ của em thường nói cho em biết, làm người không được thua kém, không thể phiền toái người khác, không có ai tự nhiên tốt với em,tất cả đều phải dựa vào chính mình.” Mà anh lại nói cho em biết, phải ỷ lại vào anh, tín nhiệm anh, dù là cố tính gây sự cũng phải tìm anh đầu tiên.

“Anh viết thư cho em, đưa em phát triển, giúp em xử lý những tình huống mà em không biết phải làm sao, giống như muốn đưa tất cả cuộc sống của em vào cuộc đời anh.” Mà em thường xuyên tự hỏi mình, em là người nhỏ bé bình thường như vậy, rốt cuộc kiếp được em đã làm được bao nhiêu chuyện tốt, thờ bao nhiêu Phật, mới khiến kiếp này em được gặp anh?

Cố Chi nhìn vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa ẩn nhẫn của cô, đáy lòng cũng vơi dần đi, vì vậy anh vươn tay ra nắm chặt bàn tay đặt trên đùi cô: “Cho nên em phải hiểu được cách quý trọng, người đàn ông tốt như anh, đốt đèn lồng cũng không tìm thấy đâu.”

“.....” Thầy Cố, anh tuyệt đối là cao thủ sát phong cảnh đấy, anh có biết không?

Cô cứ nghĩ đã thoát khỏi ám ảnh của việc ông nội qua đời, nhưng mà lúc ngủ trên giường, lật qua lật lại nhưng vẫn không ngủ được, sau đó không thể không nhớ tới bộ dạng ông nội nằm trên giường bệnh không nhúc nhích. Thư Tình trợn tròn mắt ngẩn người rất lâu, cuối cùng mặc váy ngủ chạy tới phòng ngủ của Cố Chi.

.... Cuối cùng Cố Chi không ở đó.

Mấy ngày nay, cho dù là trường học hay bệnh viện, anh đều xin nghỉ, cho nên phải suốt đêm kiểm tra đối chiếu vài phương án của các ca phẫu thuật khó giải quyết. Nhưng khi anh đang lật mở thì nghe thấy tiếng bước chân ở sâu lưng, quay đầu lại thì thấy Thư Tình đang đứng trong phòng khách.

“Làm sao vậy?” Anh buông con chuột ra, hơi nghiêng người.

Thư Tình thở dài, đi tới trước mặt anh, dụi mắt: “Em không ngủ được.”

“Nhớ tới ông sao?” Anh không phải cấm kỵ gì đề tài này, có lẽ bởi vì anh hiểu Thư Tình không phải là cô gái mẫn cảm yếu đuối.

“Thật ra cũng không có gì, nhưng khi nhắm mắt lại luôn nghĩ đến cảnh ông nội qua đời.” Thư Tình bị anh ôm eo, không tự chủ lại gần thêm một chút, cuối cùng không cố kỵ mà ngồi trên đùi anh. “Em đoán có lẽ là phải mất ngủ vài ngày, sau đó quen là tốt thôi.”

Anh giúp cô vén tóc: “Vậy tại sao lại đứng dậy?”

Cô đỏ mặt nói: “Ngủ một mình hơi sợ.”

“Ý của em là... muốn ngủ cùng anh?” Anh chậm rãi nhìn vào đôi mắt cô.

“Ý của em là ý thuần khiết, chỉ nằm cùng trên một cái giường mà thôi.”

Cố Chi nhìn bộ dạng cả kinh sợ hãi của cô, trầm giọng cười cười, hôn lên trán cô: “Được rồi.”

Nếu Thư Tình sớm biết phần cuối không thuần khiết dùng một cái thuần khiến bắt đầu, chỉ sợ sẽ không tin tưởng thầy Cố nhìn bề ngoài vô cùng thuần khiết này, hơn nữa vô cùng vui vẻ cho rằng anh cam tâm tình nguyện làm cái gối ôm hình người ngủ cùng cô.

Chỉ sợ đến khi cô biết thì đã trễ.

Lúc cô học tiểu học đã từng thịnh hành bộ phim hoạt hình Nhật Bản “Robot hình người, tấm lòng thiên sứ” (*), giờ đây trong cuộc sống của cô có bộ phim chân thật, gọi là ‘gối ôm hình người, lòng sắc lang’

(*Nó là bộ phim này nè :v truyện của CLAMP, mà chưa coi bao giờ nên chả biết tên chính xác là gì dịch na ná ra để còn hình dung anh Cố )





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     

Có bài mới 08.06.2015, 17:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11345 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [44/81] - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 72

Trong phòng không hoàn toàn đen kịt, rèm cửa hơi mở ra, ánh sáng lờ mờ bên ngoài chiếu vào khiến trong phòng trở nên mông lung.

Thư Tình chui vào trong chăn của mình, che kín người, sau đó ngoan ngoan nhắm mắt ngủ. Ba giây sau, cô mở to mắt ra, nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt yên tĩnh sáng ngời của Cố Chi.

“Sao cứ nhìn em như vậy, anh không ngủ được sao?” Thư Tình cảm thấy có chút khẩn trương.

“Em ở bên cạnh thế này, anh làm sao có thể ngủ được?”

Giọng nói Cố Chi trầm thấp dễ nghe, lúc nói chuyện hơi thở ấm áp nhu hòa dán lên gò má cô, Thư Tình không nhịn được rụt cổ một cái, nhỏ giọng nói: “Anh nhìn em như vậy, em cũng không ngủ được.”

“Vậy thì làm chuyện khác.”

“....” Thư Tình nghe được trong lời nói có thâm ý khác thì cả người cứng đờ.

Cố Chi bị bộ dạng cô chọc cười, chậm rãi nói: “Xem ra em rất lo lắng với anh nhỉ.” Anh trầm mặc một lúc, sau đó đành chịu mà rút lại sự vui vẻ: “Anh đã nói rồi, anh sẽ chờ em chuẩn bị xong.”

Anh tiến tới một chút hôn lên gò má Thư Tình, cảm xúc ấm áp khiến cả người cô cũng nóng lên, ánh mắt anh rất dịu dàng, động tác cẩn thận, ngay cả tiếng nói cũng mông lung như đến từ đám mây.

Thư Tình đột nhiên vươn tay từ trong chăn ra, giữ chặt lấy vạt áo trước của anh, sau đó tiến gần hôn lên môi anh. Một lát sau, hai gò má cô đỏ bừng, ngập ngừng nói: “Không cần chờ....”

Đôi mắt Cố Chi bỗng nhiên trầm xuống: “Em nói lại lần nữa xem.”

Thư Tình lấy dũng khí, cách một chút nhìn vào đôi mắt sáng ngời thâm thúy của anh: “Em nói, em đã chuẩn bị xong ——”

Chữ cuối cùng còn chưa ra khỏi miệng, người đàn ông trước mặt đã che môi cô lại, xung quanh đều là hơi thở mát lạnh quen thuộc của anh, tràn vào từng lỗ chân lông cô.

Nếu như là anh ——

Nếu như là anh, cô hoàn toàn không cần chuẩn bị gì cả bởi vì anh đã sớm in dấu trong đáy lòng cô, biến thành một bài hát tuần hoàn phát lên, sâu vào tận xương tủy, rõ ràng trong tâm.

Hai người vốn đang đắp hai cái chăn, không biết như thế nào quấn qít lấy nhau, chăn cũng không còn phân biệt được mà lộn thành một đống, sau đó rơi xuống trên mặt đất.

Hai đôi môi kề chặt nhau, tay Cố Chi cũng tiến vào trong váy ngủ của cô, lớp vải mỏng hoàn toàn không thể ngăn cản thế tiến công của anh, nhất là dưới tình huống trước khi ngủ cô đã cởi bỏ nội y.

Khi tay của anh trượt vào trong quần áo, dán lên trước đôi gò bồng mềm mại thì cả người Thư Tình run lên, không thể khống chế mà nhớ tới một chút chi tiết nhỏ khiến người ta không thể tự kiềm chế —— đôi tay này đã từng cầm phấn viết những bài tiếng Pháp lên bảng đen, bây giờ lại linh hoạt khéo éo tiến vào trong quần áo cô, ôm trọn lấy cô....

Anh lưu luyến trên làn da bóng loáng của cô, đôi môi ấm áp cũng hôn dọc từ cằm tới xương quai xanh, cách lớp quần áo mỏng, đột nhiên ngậm lấy đỉnh yếu ớt của cô, sau đó dùng lời lẽ lấy lòng cô.

Cả người Thư Tình rùng mình một cái, tình triều lạ lẫm tập trung trong người khiến cô gần như muốn đẩy anh ra, nhưng hai tay anh chậm rãi ôm lấy lưng cô như muốn dụi cô vào trong ngực, tất cả động tác đều cẩn thận, dịu dàng trấn an cô, quen thuộc như thế, dịu dàng đó chỉ thuộc về Cố Chi.

Anh cởi quần áo cô ra, rốt cuộc cô không còn chút trở ngại nào gặp anh, thân mật như thế khiến cho cô thấy e lệ, nhưng lại như đốt một mồi lửa trên người cô, rốt cuộc ngay cả chính cô cũng không phân chia rõ được là trong lòng nóng như lửa hay là thân thể nóng như lửa, hoặc là cả hai.

Tay anh đi qua mỗi tấc da thịt cô, rốt cuộc cũng đi tới u cốc bí ẩn nhất, cách lớp vải mềm mại như không kia, nhẹ nhàng vỗ về từng chút một. Rõ ràng anh đang châm lửa lên người cô, nhưng không hiểu sao cô lại có ảo giác như anh đang vỗ về chơi đùa với thần kinh cô.

Cảm giác lạ lẫm xen lẫn với cảm giác kích thích khó nói nên lời truyền tới từ nơi da thịt kề nhau, như có người ấn chốt mở trong cơ thể cô, tất cả giác quan đều tỉnh lại, thậm chí có cả nước tràn ra.

Cả người Thư Tình căng cứng, bắt lấy cánh tay anh khi mà anh đang từ từ rút đi lớp phòng bị cuối cùng của cô. Anh cảm nhận được sức trên tay thì ngẩng đầu lên, nhìn vào ánh mắt cầu xin của cô, ánh mắt kia mờ mịt lại không có lý trí, hai gò má hồng như lửa, đẹp như đóa hoa.

“Đừng sợ.” Anh chắc chắn nói với cô, sau đó cúi người hôn lên khóe môi cô: “Là anh.”

Chỉ hai chữ ngắn ngủn nhưng lại như thiên ngôn vạn ngữ.

Đúng vậy, là anh, không phải người khác.

Là Cố Chi mà cô đã chuẩn bị tốt để đi cùng cả đời.

Cô thường thường cảm thấy trong đoạn tình cảm này anh trả giá quá nhiều, cô cố gắng quá ít, thậm chí khiến cô cảm thấy không có gì báo đáp —— dù anh đã nói với cô, anh đối tốt với cô không phải vì muốn lấy vật gì, nhưng cô vẫn hy vọng mình có thể trả thêm chút gì đó, mới có thể cân bằng vị trí của hai người, đi từ quan hệ thầy trò chính thức lên vị trí ngang hàng.

Anh tốt như vậy, cô còn có gì phải do dự.

Thư Tình không lui nữa, mặc dù vẫn lo sợ không yên, nhưng vẫn thuận theo anh đưa cô đi thăm dò sưu tầm những vui thích mà cô chưa bao giờ thể nghiệm qua.

Mà khi anh cực kỳ kiên nhẫn dẫn dắt cô buông lỏng người, phát giác ra đầu ngón tay đã mềm mại, đủ ướt ác. Anh nắm lấy tay cô, rút quần áo của mình, sau đó ôm eo cô, khàn giọng nói: “Đừng sợ, có anh ở đây.”

Sau đó chậm rãi tiến vào thân thể cô.

Trong nháy mắt cô run lên, lông mày nhíu lại, cả người cũng căng thẳng,, giống như chịu sự đau đớn rất lớn. Cố Chi hơi động một chút, cô liền hít sâu một hơi, níu lấy cánh tay anh: “Đừng động!”

Cố Chi cũng không dễ dàng, cố nén xúc động đứng yên tại chỗ, vừa cúi người hôn môi cô, vừa dùng tay vỗ về nhẹ nhàng chỗ kín, sau đó cúi đầu an ủi cô: “Rất nhanh sẽ tốt thôi, nhìn­vào mắt anh.”

Thư Tình run rẩy ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt ki thâm trầm sáng ngời, giống như đại dương mênh mông, ẩn chứa sức mạnh cường đại.

“Đau quá.” Cô không nhịn được, há miệng nói, sau đó tội nghiệp hỏi anh: “Anh ra ngoài đi, được không? Lần sau chúng ta tiếp tục.”

Từ trước tới nay, thầy Cố luôn ngàn y trăm thuận nhưng lần này lại quyết đoán nói: “Không được.” Giọng điệu cũng chậm đãn, anh cúi đầu ngậm lấy nhị hoa trước ngực cô, từng chút từng chút dùng kỹ xảo cao siêu và sự nhẫn nại để thả lỏng người cô, sau đó lầm bầm hỏi bên tai cô: “Em tin anh không?”

Giọng nói kia mang theo sự mê hoặc lòng người, xâm nhập vào máu: “Hãy cảm nhận thật tốt, đây là thời khắc thân mật nhất của chúng ta, với anh mà nói đó là thời khắc có ý nghĩa vô cùng quan trọng.”

Trong ánh mắt và giọng nói đó, Thư Tình từ từ buông lỏng thân thể, bởi vì đau đớn còn chưa tan, đó đều là chứng minh anh và cô cùng tồn tại hơn nữa còn hòa làm một.

Sau đó khi cô dần thích ứng với đau đớn, Cố Chi bắt đầu từ từ động, vừa hôn môi cô, vừa ra vào. Dù trên trán đã chảy nhiều mồ hôi nhưng vẫn nhịn xuống xao động bất an trong cơ thể, suy nghĩ tới cảm thụ của cô.

Thư Tình ngẩng đầu nhìn anh, tất cả vẻ mặt ẩn nhẫn đều rơi vào trong đáy mắt cô, cô vươn tay vòng lên eo anh: “Anh đừng nhịn....”

Anh hơi dừng lại, như trút được gánh nặng, tiết tấu cũng nhanh hơn, nặng nề mà chặt chẽ kết hợp với cô.

Một khắc này, Thư Tình khó nhịn xuống cảm thụ phức tạp, hơn nữa trong đó lại có chút cảm giác khó nói nên lời, như trong xương đều giãn ra, nóng hổi mà kịch liệt, hết sức căng thẳng.

“Ôm chặt anh.” Trong giọn nói anh cũng nhiếm chút sắc thái tình dục, vừa hấp dẫn vừa trầm thấp, giống như giọng thiên nga, mềm mại mỹ diệu, động lòng người.

Thân dưới cô giống như đóa hoa nở rộ, sáng lạn chói mắt khiến anh khó có thể dời mắt.

Thư Tình khó có thể khống chế được suy nghĩ, trong đầu cũng là vô vàn đóa hoa nở rộ, chỉ có thể nghe lời vòng chặt lấy eo anh, cùng anh dán sát vào nhau.

Một lần lại một lần, cảm giác anh mạnh mẽ ra vào trong cơ thể cô. Cuối cùng, cô khó duy trì lý trí, không nhịn được cúi đầu la lên.

Mà trong giọng la đó, con ngươi đen của anh dần dần sâu thẳm, rốt cuộc thâm nhập vào nơi sâu nhất, đình chỉ luật động.

Cố Chi ôm chặt cô vào lòng, cảm thụ hô hấp và tiếng tim đập trong lồng ngực của nhau, cúi đầu cười ra tiếng.

Thư Tình dúi đầu vào ngực anh, không dám ngẩng đầu lên: “Anh cười cái gì?”

“Em cảm thấy thế nào?”

“Em làm sao mà biết....”

“Anh đang nghĩ, rốt cuộc em cũng là của anh.”

“Chẳng lẽ trước kia em không phải là của anh?”

“Không phải của một mình anh, ít nhất từ ý nào đó mà nói, không hoàn toàn thuộc về anh.” Anh nhẹ nhàng hôn lên trán cô, hương vị vừa quen thuộc vừa mát lạnh lại quanh quẩn quanh chóp mũi. “Em biết không, kỳ thật giờ khắc này, anh đã diễn thử vô số lần trong đầu.”

Thư Tình đỏ mặt: “Anh YY (tự sướng) em?”

“Có thể nói như vậy.”

“Nếu như những học sinh thiên chân vô tà dưới bục giảng mà biết thầy Cố cao cao tại thưởng cũng YY trong vô số đêm, chắc uy tín của anh không còn sót lại chút gì rồi.”

“Này tín?” Anh cúi đầu bật cười. “Có thể ăn thay cơm sao? Thư Tình, có lẽ em không biết, cùng em sống chung một nhà lâu như vậy, anh nhịn rất vất vả. Biết rõ em cách anh một bưc tường phòng, còn mặc quần áo ít ỏi như vậy mà ngủ, anh cũng bội phục chính mình mỗi đêm có thể chịu đựng dày vò đi ngủ.”

“Điều này có quan hệ gì tới em?” Cô nhỏ giọng kháng nghị: “Là do anh chưa thỏa mãn dục vọng, không phải lỗi của em.”

“Em hấp dẫn anh.” Anh lên án.

“Nói bậy!” Cô ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh.

Rốt cuộc cũng kích thích được cô ngẩng đầu lên, thầy Cố mỉm cười nhìn khuôn mặt đỏ hồng của cô, đôi mắt sáng ngời sinh động. Anh không nhịn được hôn trộm đôi môi đỏ hơi cong, sau đó ung dung nói: “Em xem kìa, em lại bắt đầu hấp dẫn anh.”

“....” Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do!

Lời ed­itor : Thỏa mãn chưa mọi người, thôi mình nghĩ thịt vậy là đủ béo đừng trách mình mà hãy trách Dung ma ma sợ thịt đắt Chúc mọi người ngon miệng



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: rùa-chậm.chạp, thiensumauxanh, Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 11.06.2015, 14:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11345 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [44/81] - Điểm: 62
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ai nói anh không yêu em - Bắc Khuynh <~ Truyện mới của mình, các bạn zô ủng hộ miếng nha, sau khi hoàn bộ này sẽ làm bộ đó  :food:

Chương 73

Lúc Cố Chi tỉnh lại, hiếm khi không rời giường luôn. Ánh mặt trời sáng sớm từ ngoài cửa sổ chiếu vào, tạo thành một vầng sáng trên khuôn mặt Thư Tình, mà cô ngủ say sưa không biết gì, lông mi dài như bàn chải nhỏ ở dưới mí mắt, nhìn vô cùng dịu dàng.

Khóe môi anh hơi giương lên, đưa tay xoa xoa hai má cô, lại hôn lên trán cô một ac­si.

Nếu như sáng sớm tỉnh lại đều có thể nhìn thấy cô an ổn ngủ cạnh như thế này, chắc hẳn sau này tâm tình anh sẽ luôn tốt đẹp.

Anh rơi giường thay quần áo, hoàn toàn không biết lúc anh hôn Thư Tình thì cô đã tỉnh lại, trợn tròn mắt say mê nhìn toàn bộ quá trình anh thay quần áo. Ánh mắt

Cố Chi đang cài nút đồng hồ trên cổ tay thì thình lình bị một người ôm lấy từ sau lưng.

“Chào buổi sáng, thầy Cố.” Giọng điệu lười biếng.

Anh cúi đầu cười rộ lên, kéo tay cô bên hông, xoay người lại thì trông thấy Thư Tình đang bọc chăn trắng tinh, giống như con sâu không chân đứng ở đó. Mà cánh tay trần cua cô trắng nõn như sữa, dưới ánh mặt trời càng lộ vẻ đẹp.

Chăn được kéo trên ngực, dấu đỏ trên xương quai xanh như ẩn như hiện, một đường khe như khiến người ta nhìn vào.

Cố Chi hơi dừng lại, ôm cô vào lòng, nhìn từ trên cao xuống: “Em đang dụ dỗ anh sao?”

Thư Tình vội vàng buông tay: “Em tuyệt đối không có ý đó ——” cùng lúc đó, chăn trên người theo động tác của cô rơi xuống đất, cảnh xuân chợt hiện ra.

“....”

Huyệt thái dương của Cố Chi giật giật, yết hầu cũng đột nhiên xiết chặt, tốt đẹp đêm qua vẫn còn trong lòng anh, mà trên thực tế bởi vì lo lắng đến cô nên anh cố nén không làm lần thứ hai.

Bây giờ ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, anh lại phải làm Liễu Hạ Huệ sao?

Nhưng đồng hồ trên tường không ngừng chạy, anh chỉ còn lại 20 phút để ăn bữa sáng, nếu không sẽ tới trễ.... Ánh mắt Cố Chi nhìn chằm chằm vào người khởi xướng trong ngực, trong lòng đang gi­ao chiến ác liệt.

Thư Tình tranh thủ thời gi­an kêu lên một tiếng, sau đó xoay người nhặt chăn lên bọc chặt chính mình. Lúc cô ngẩng đầu lên không nhịn được mà cười trọm, ôm cổ người đàn ông nào đó hôn một cái: “Anh nên đi làm! Học sinh đang mỏi mắt trông chờ ngài đó, thầy Cố!”

Cô muốn chạy tới phòng khách lấy quần áo sạch của mình, nhưng không ngờ một góc chăn bị người đứng sau nhẫm lên: “Đốt lửa xong muốn chạy sao? Không có chuyện tốt như vậy đâu.”

Thư Tình vất vả giữ chăn trước ngực, cười híp mắt nói: “Cho nên thầy Cố bỏ qua việc dạy học của thầy giáo nhân dân, cùng em một lần xuân quang vô hạn nữa sao?”

Rất có tinh thần không sợ chết kiểu ‘Em khẳng định sư đức của anh sẽ không thể làm gì em’.

Cố Chi bình tĩnh nở nụ cười, dùng một tay kéo cô tới trước mặt, động tác gọn gàng phong bế cô lại, xem ra sáng sớm đã ồn ào đáng đánh đòn miệng, cùng cô chạm thật sâu, dây dưa không ngớt.

Cho tới đi tim cô đập rộn lên, suy nghĩ hỗn loạn, anh mới rời khỏi môi cô, ngón tay thon dài ấm áp khẽ vuốt một đường thẳng xuống từ cái cổ non mịn, thỉnh thoảng dừng lại trên dấu đỏ lưu lại từ đêm qua.

“Em có nhớ ấn ký này xuất hiện ở đây như thế nào không?”

Anh thấp giọng hỏi cô những vấn đề khiến người ta lúng túng, anh cảm thấy mỹ mãn nhìn hai gò má cô đỏ lên, sau đó tiếp tục dọc theo một đường trượt xuống, đầu ngón tay xẹt qua vô số điểm mẫn cảm lại mập mờ.

“Còn có chỗ này, chỗ này....”

Cả người Thư Tình run lên, có phản ứng khi anh không có ý tốt nói nhỏ và những động tác mập mờ, rồi lại vô lực kháng cự.

Môi của anh rơi trên xương quai xanh của cô, dọc theo dấu vết đêm qua lại hôn lên gặm cắn, hai tay siết chặt vòng eo mềm mại của cô, cảm nhận cô có chút không thể khống chế dựa vào lòng anh, bên môi tràn ra tiếng kháng nghị như mèo nhỏ kêu.

Lúc ngẩng đầu lên, người trong ngực anh đã đỏ cả người, hai mắt mù sương, cuối cùng Cố Chi không tiếp tục tấn công cô nữa, mà ưu nhã giúp cô kéo chăn lên lần nữa: “Tin rằng đối với em mà nói, đây sẽ là một buổi sáng tốt đẹp.”

Anh sửa lại quần áo, cầm áo khoác màu xám trên giá. Lúc đi tới cửa phòng ngủ, anh như nhớ tới gì đó, quay đầu nhìn cô dịu dàng cười: “Chào buổi sáng, bạn học Thư.”

Lúc này chỉ còn lại Thư Tình há hốc mồm đứng tại chỗ, không thể động đậy.

Lúc thầy Cố lái xe, lần đầu suy nghĩ viển vông, nghĩ đến hành vi phóng khoáng sáng nay của Thư Tình, chợt cảm thấy có một dự cảm không tốt.

Chẳng lẽ kỹ thuật của anh có chỗ thiếu hụt?... Buồn cười, anh là thiên tài toàn năng, làm sao có thể sai lầm kỹ thaua­jt được? Hơn nữa tối qua mặc dù là lần đầu tiên của hai người nhưng bởi vì sự kiên nhân dịu dàng và kỹ xảo cao siêu của anh mà hưởng thụ rất sung sướng, ít nhất đối với anh mà nói là như vậy.

Vì vậy thầy Cố nhanh chóng bác bỏ suy đoán này.

Nhưng mà rất nhanh sau đó, suy nghĩ thứ hai bắt đầu nổi lên trong đầu anh, không phải là anh làm không đủ, mà cô không được thỏa mãn nhưng không dám nói ra, cho nên hôm nay mới nhiệt tình mời anh lần nữa như vậy?

Nhớ tới hành động hấp dẫn của cô, thầy Cố cau mày, xem ra đúng là như vậy rồi.

Vì vậy sau khi Cố Chi rời nhà nửa tiếng, Thư Tình đang ăn bột yến mạch nhận được một tin nhắn: Hôm nay anh sẽ tan tầm sớm.

Mới trả lời được hai chữ, tin nhắn thứ hai lại gửi tới: Với sự nhiệt tình vừa rồi của em, xem ra tối qua anh đã quá lo lắng, đêm nay anh sẽ đền bù cho em.

Cuối cùng là tin nhắn thứ ba có tính đề nghị: Em hãy nghỉ ngơi dưỡng sức để chuẩn bị tốt cho trận chiến kéo dài.

Phụt một tiếng, Thư Tình sặc đến nỗi suýt phun hết ra, tranh thủ thời gi­an bỏ điện thoại đi lấy khăn tay, vừa ho khụ khụ vừa vỗ mạnh ngực.

Quả nhiên là long thành phi tương, no do no die why you try! ┭┮﹏┭┮

(*long thành phi tương: chỉ các quân sĩ ở biên cảnh nhà Đường)

*

Sau kỳ hạn ba ngày mà Trình Ngộ Sâm đưa ra, Thư Tình vẫn do dự mãi, cuối cùng vẫn lựa chọn về công ty.

Cho tới bây giờ cô không phải là một người không có trách nhiệm. Trình Ngộ Sâm đã nói như vậy, cho dù cô tính làm gì thì ít nhất cũng làm xong kỳ thực tập, cô cũng không có lý do gì để từ chối.

Hơn nữa cô cũng không hi vọng sau này công việc mình sẽ bị ảnh hưởng bởi cái gì, cho dù Cố Chi đã biểu hiện rất rõ ràng là anh có thể giúp cô giải quyết hết khó khăn. Nhưng cô có thể ỷ lại Cố Chi về mặt tình cảm, nhưng về năng lực cô không thể núp dưới cái ô bảo vệ của anh, tùy theo đó.

Mà trong mấy ngày tiếp theo, cô không chỉ tiếp tục làm công việc ở phòng phiên dịch, cũng nhân thời gi­an nhàn rỗi mỗi ngày tìm tòi một ít tin tức về các doanh nghiệp nước ngoài ở thành phố A, xem có thông báo tuyển dụng trên trang web của các công ty không, sau đó gửi sơ lược lý lịch của bản thân.

Cố Chi ngồi trên ghế so­fa đọc sách, thỉnh thoảng rót ly nước cho cô, sau đó đứng sau lưng cô nhìn bộ dạng cô bận rộn, hầu như không nói lời nào.

Anh biết Thư Tình là một cô gái độc lập, nếu như việc gì anh cũng có thể xử lý giúp cô, ngược lại cô sẽ mất đi phần bản tính vốn có, trở nên không biết phải làm sao.

Cô đã có tính toán của mình, không muốn dựa vào anh đi đường tắt thì anh tôn trọng ý nguyện của cô.

Thư Tình lại cầm cái cốc lên đưa tới miệng thì mới phát hiện đã trống không, bàn tay của người đứng cạnh vươn tay, lấy cái chén không của cô đi, đổi thành một cốc sữa ấm áp.

“Mười rưỡi rồi, uống sữa xong phải đi rửa mặt rồi ngủ một giấc.”

“Còn có hai trang web thôi, em xem hết rồi đi ngủ, có được không?” Mắt cô không chuyển mà tiếp tục nhìn chằm chằm vào màn hình, một tay nắm lấy con chuột, một tay bưng cốc sữa lên uống sạch.

Cố Chi không nói gì.

Thư Tình xem một lúc thì cảm thấy không khí không đúng lắm, tranh thủ thời gi­an quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Cố Chi đang lẳng lặng nhìn cô, trên mặt hiện vẻ không vui.

Giọng nói cô lập tức mềm xuống: “Chỉ một lát thôi, lập tức xong, thật sự em xem xong hết sẽ đi ngủ!” Cô còn xấu xa ôm lấy eo anh làm nũng, giống như trước kia thường làm nũng với mẹ.

Cố Chi khép lap­top của cô lại, sau đó anh xoay cái ghế của cô qua để gổi ngồi đối diện với chính mình: “Em cũng biết rõ bây giờ không phải mùa tuyển dụng, mỗi ngày như mò kim đáy bể không mục đích, em cảm thấy tỷ lệ thành công có nhiều không?”

“Mặc kệ là bao nhiêu, chung quy vẫn nên thử một chút chứ.”

“Em biết rõ anh có thể để em ở lại trường làm một phụ đạo viên hoặc là một giảng viên tiếng Anh và học nghiên cứu, công tác ổn định, thời gi­an tự do cũng nhiều, vì sao lại chấp nhất như vậy?

Lông mày anh nhíu lại, đôi mắt đẹp cũng nhiễm một tầng mất vui, vì cô không chịu nhượng bộ, vì mỗi ngày cô đều mang theo cơ thể mệt mỏi trở về từ New Di­rec­tion sau đó còn bận tới đêm hôm, chỉ vì muốn tìm được một công việc không rõ hi vọng và rất xa vời.

Thư Tình há to miệng, cô muốn nói là vì khát vọng, vì lý tưởng nhưng cuối cùng cô vẫn thẳng thắn nói với anh: “Em không hi vọng mình sẽ như người khác nói, tất cả đều dựa vào anh, mà chính em thì hoàn toàn không có năng lực.”

“Em không hy vọng mình sẽ là người làm nền đứng bên cạnh anh, để người ta soi mói nói anh vĩ đại cỡ nào còn em là người bình thường như thế nào, nhiều lần hưởng ánh hào quang của anh.”

Bởi vì em luôn đặt anh trong lòng, cho nên em không cam lòng yếu thế, càng không hi vọng mình sẽ vĩnh viễn đứng sau anh, không có cách nào cùng anh kề vai sát cánh.

Cô yên lặng cúi đầu nhìn đầu gối của mình: “Anh biết đấy, em không hy vọng mình luôn là học sinh nhận sự bảo vệ của anh. Em hi vọng lúc người khác nhìn thấy chúng ta sẽ không nói những câu như ‘A, thầy Cố nhà cậu thật sự vĩ đại, cậu thật may mắn’ mà sẽ nói ‘Hai người thật xứng đôi’.”

Không khí trầm mặc kéo dài, Cố Chi ngồi xổm xuống, cầm tay cô: “Em biết không, kỳ thật ngay khi em nói như vậy, anh chỉ cảm thấy người may mắn hẳn là anh.”

Lông mi của cô hơi run run, cô ngước mắt lên nhìn anh, mà anh dùng tư thế nửa ngồi, nghiêm túc nói với cô: “Anh luôn tôn trọng từng quyết định của em, nhưng khi em cảm thấy mệt mỏi hoặc thật sự muốn buông tay, anh sẽ đón nhận em vô điều kiện. Bởi vì không người đàn ông nào cảm thấy giúp người phụ nữ của mình là chuyện giống như ban ơn, nó khác nhau. Nếu như em chịu ỷ lại vào anh, đó mới là cho anh cơ hội thực hiện giá trị của mình.”

Anh nhìn cô cười ôm cổ mình, vừa vỗ lưng của cô vừa nói: “Thư Tình, nếu em quá độc lập sẽ khiến anh cảm giác thất bại, ngoại trừ trên giường thì những lúc còn lại không có đất dụng võ.”

“....”

“Vậy bây giờ có phải là nên cho anh thực hiện một chút giá trị của mình không?”

*

Giữa trưa, lúc tất cả mọi người xuống căn tin ăn cơm, Thư Tình vẫn gặm bánh mì, đứng bên cạnh máy in chờ một chồng tư liệu dày cộp.

Cách kỳ hạn kết thúc kỳ thực tập còn khoảng một tuần, cô cảm giác như trút được gánh nặng, đồng thời cũng có chút mê mang.

Đúng lúc đó Trình Ngộ Sâm gõ cửa, nhìn vào ánh mắt kinh ngạc của cô: “Chúng ta nói chuyện được không?”

Vẫn là sân thượng đó, Thư Tình cảm thấy mình dường như gặp qua cảnh này rất nhiều lần rồi, người đàn ông anh tuấn khôi ngô đứng ở chỗ này, lặng yên nhìn mình, đôi mắt sáng ngời bình tĩnh.

Tiếc này cô không có tâm tư mà thưởng thức, ngược lại cô chỉ cảm thấy vô cùng lo sợ.

Trải qua kinh nghiệm lần trước anh đưa cô về nhà, cho dù cô không tin cũng phải tin, Tổng giám đại nhân cao cao tại thượng không biết đã xảy ra chuyện ì, sinh ra tình cảm quỷ dị với lính mới tầm thường là cô —— Mặc dù cô cảm thấy lời này nói cho ai nghe đi nữa thì người đó cũng sẽ khuyên cô đến khoa thần kinh khám.

Thư Tình lúng túng nói: “Tổng giám ngài có chuyện gì sao?”

“Còn một tuần nữa kỳ thực tập của cô sẽ hoàn thành, đã nghĩ kỹ xem muốn ở lại hay không chưa?” Trình Ngộ Sâm đốt một điếu thuốc lá, làn khói lượn lờ khiến anh nhìn có chút không đoán được.

Thư Tình trầm mặc một lát, sau đó nói: “Xin lỗi.”

“Nguyên nhân?”

“Tôi nói rồi, tôi cảm thấy mình không thích hợp với nơi cạnh tranh kịch liệt này, cho dù là so về tâm cơ hay so về năng lực, tôi đều quá bình thường.”

Trình Ngộ Sâm nhàn nhạt vạch trần lời cô: “Lấy cớ.”

“Tôi nghiêm túc! Giống như lần trước tôi bị người xóa sạch tư liệu phiên dịch cả một lần. Nếu như còn xảy ra một lần nữa, chỉ sợ tôi sẽ điên mất.” Thư Tình do dự một lát, vẫn thẳng thắn nói: “Hơn nữa tôi không thể nào đồng ý với nguyên tắc xử lý của anh, sau khi gặp chuyện không may, biết rõ người làm sai là ai lại không hề xử lý, để tôi thừa nhận lần đả kích này. Con người của tôi hơi ngốc, cũng không thể giở trò gì, còn sợ nhất là ngậm bồ hòn.”

Trình Ngộ Sâm dừng một chút: “Nếu vì vậy? Nếu là như vậy ——” Anh nhìn thẳng vào Thư Tình: “Tôi nhận lỗi với cô, cô sẽ nhận sao?”

Thư Tình thoáng cái luống cuống, nhìn vẻ mặt thành thật của anh, vội vàng khoát tay: “Đừng, đừng xin lỗi, tôi không nhận được đâu.”

Trình Ngộ Sâm lại cầm bàn tay đang xua xua của cô, muốn cho cô dừng lại, ai ngờ Thư Tình lại bị kinh hác, cuống quít rụt tay lại, chỉ hận không thể lùi về phía sau ba bước, cách anh rất xa.

Đôi mắt anh trầm xuống, lại như không có việc gì nói: “Tôi chỉ muốn nói cho cô biết, nếu như bởi vì nhất thời tức giận, lấy tiền đồ của mình để nói giỡn là không đáng. Tôi thừa nhận tôi làm việc quá mạnh mẽ, thỉnh thoảng lạnh lùng tới nỗi không hợp tình hợp lý, nếu như cô để ý chuyện đó, tôi xin lỗi cô vì trước kia mình đã xem nhẹ tâm tình của cô. Nhưng mà Thư Tình, đi hay ở, tôi hi vọng cô nghiêm túc suy nghĩ và quyết định, phần công việc này có khi bận từ lúc thức dậy tới tối khua, nhưng mà nó kích thích tính mạnh mẽ, cũng sẽ mang đến động lực và cảm giác thỏa mãn cho người ta. Tôi ngồi trên ghế này đã từng gặp vô số người đến rồi đi, lại không tìm được bất kỳ lý do gì để cô từ chối công việc an­fy... bởi vì thật ra cô cũng rất hưởng thụ tiết tấu của cuộc sống phiêu lưu này, không phải sao?”

Thư Tình kinh ngạc ngẩn người, lại chỉ nhìn thấy bóng lưng Trình Ngộ Sâm rời đi.

*

Xế chiều hôm đó, Thư Tình còn đang giúp chị Lý kiểm tra một phần văn kiện, Trần Tử Hào mang ba cốc cà phê tới, vội vàng đặt trên bàn, không đợi được mà vội hỏi: “Các cô biết gì không? Thư ký Ngô bị điều đi rồi!”

Bóng lưng Thư Tình cứng đờ, trông thấy chị Lý từ máy vi tính ngẩng đầu lên: “What? Thư ký Ngô? Bị điều đi sao?”

“Không phải sao? Vừa rồi tôi ra khỏi thang máy, trông thấy thư ký Ngô lau nước mắt đi vào, tôi còn đang suy nghĩ cái gì có thể làm thiết kim cương vô địch khóc, kết quả thì Tiêu Ý cũng chạy vào thang máy, luôn miệng nói cái gì mà ‘Cậu đừng khóc, Tổng giám cũng không phải người tốt, cậu vì anh ta làm nhiều như vậy, anh ta nói điều thì điều, làm gì có để cậu trong lòng? Vì loại người tâm địa sắt đá như vậy mà khóc, hoàn toàn không đáng giá’. Ha ha, hai người nói xem, thư ký Ngô đã làm chuyện gì để Tổng giám bực bội vậy?”

Chị Lý sờ cằm: “Mặc dù thư ký Ngô vẫn luôn thầm mến Tổng giám, nhưng Tổng giám cũng biết, không đến mức vì thế mà điều cô ấy đi. Hơn nữa cô ấy là người làm được việc, nếu cứ như vậy mà điều đi nhất định là phạm phải sai lầm không thể tha thứ.”

Thư Tình như đứng trên đống lửa ngồi trên đống than, tâm loạn như ma. Cô cho rằng Trình Ngộ Sâm xin lỗi chỉ là nói miệng, ai ngờ.... Cô bật dậy chạy ra ngoài.

Trần Tử Hào hỏi cô: “Hả, em đi đâu vậy?”

Chị Lý gọi cô: “Thư Tình, văn kiện của chị còn đang vội đấy!”

Thư Tình giống như không nghe thấy, vội vàng chạy vào văn phòng Trình Ngộ Sâm, ngay cả cửa cũng quên gõ.

Người đàn ông đằng sau bàn làm việc ngẩng đầu lên, thấy là cô, khóe môi khẽ cong lên: “Nhận được lời xin lỗi của tôi rồi sao?”

Thư Tình sững sờ, còn chưa hỏi được gì thì nghe thấy bên ngoài hành lang truyền tới giọng nói của chị Lý: “Thư Tình? Thư Tình, em đi đâu rồi hả? Haiz, Trần Tử Hào, cậu xuống dưới nhận chuyển phát giúp con bé đi.”.

Trình Ngộ Sâm cúi đầu cười: “Xem ra còn chưa nhận được.”

Thư Tình muốn nói cái gì đó nhưng rồi lại cảm thấy chuyện này phát triển quá mức ly kỳ, cô đi ra văn phòng, gọi Trần Tử Hào lại: “Để em đi lấy.”

Đi từ tầng 23 xuống ần một, cô gần như không biết mình đang suy nghĩ cái gì, tất cả đều đang rối loạn, mà khi cô đi ra khỏi đại sảnh, một thanh niên mặc áo cam cười sáng lạn đưa một bó hoa to cho cô: “Cô là Thư tiểu thư phải không? Đây là hoa của cô, mời ký nhận.”

Là một bó cúc vô số nụ được gói rất đẹp... lúc Thư Tình nhận lấy thì nhẹ nhàng thở ra, tốt quá, may mà không phải hoa hồng.

Cô ký tên, lúng túng ôm bó hoa trở về, ai ngờ cửa thang máy mở ra, cô ngẩng đầu lên thì thấy Tiêu Ý đang an ủi Ngô Du.

Ánh mắt Ngô Du rơi vào trên bó cúc thì dừng lại.

Là thư ký của Trình Ngộ Sâm, cô ta đương nhiên biết Trình Ngộ Sâm thích nhất hoa gì. Không giống với địa vị và thanh danh cao cao tại thượng của anh, người đàn ông lạnh lùng kiêu ngạo này thích loài hoa cúc đơn giản bình thường.

Bây giờ, bó hoa cúc Thư Tình cầm trong tay, lòng Ngô Du dừng lại trong nháy mắt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Arthur Vũ, lan trần, vandamphongkhinh, yurii
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

7 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

11 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

16 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

17 • [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng

1 ... 18, 19, 20

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 196, 197, 198



Độc Bá Thiên: Bobi bobi
Ngoc Vo:
Ngoc Vo:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ai mua cá nướng hôngggg
Lily_Carlos: lật đi thì không cháy cưng à
Mavis Clay: :v muốn ko chị cháy nữa chị ơi
cò lười: Cá cháy muốn gì nè :)
Mavis Clay: Hé luuu, cá cháy đây, hihi
cò lười: haha giờ ra chơi với phương tây chứ không chơi với phương đông nữa hả Thiên
Độc Bá Thiên: Sang phương tây cùng e nha ss Cò :)2
cò lười: em muốn box nào để SS biết chế sang cùng nè thiên :)
Libra moon: TT
Libra moon: Tấp nập ghê, nhưng box mình đủ mod rồi
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 256 điểm để mua Cún ăn chocolate
Độc Bá Thiên: Chọn tin có đc làm mod luôn ko Ri :))
Độc Bá Thiên: @Cò: ss sang cùng e, là e ứng tuyển liền :)2
Lục Bình: Ngủ ngon :)
Lục Bình: Hay chọn box hạt giống tâm hồn đi :D2
Lục Bình: Hông, chọn box tin học kìa :)2
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Hà Lú U
cò lười: Thiên vô ứng tuyển đi em
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ thần mùa xuân
Độc Bá Thiên: Ri ới... phương tây nhiều truyện post ko nhể :v
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 201 điểm để mua Kim Ngưu Nam
Độc Bá Thiên: Ý yyy.... tuyển mod kìa :)2
Lục Bình: Tuyển mod cho các box:

viewtopic.php?style=2&t=400304

Sẽ bổ sung thêm.
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 200 điểm để mua Oddish
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 205 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 281 điểm để mua Ác quỷ 1
Độc Bá Thiên: 1 2 3 4 2 3 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.