Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Người đàn ông của tôi - Dung Quang

 
Có bài mới 19.04.2015, 19:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11339 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [32/81] - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40 (tiếp)

Khi anh bước vào phòng học thấy người ngồi bên cạnh Thư Tình lại là nữ sinh trước kia, dừng lại trong chốc lát, sau đó bình tĩnh bước lên bục giảng, mở máy tính lên.

Lần này anh không bắt đầu giảng bài luôn, anh khẽ mỉm cười, “Trước khi học, tôi cho mọi người nghe một ca khúc tiếng Pháp”.

Bài hát này tên là J' ar­riveà­toi.

J' ar­riveà­toiparmir­acle

Après­de­longue­san­nées

Après­dessiè­clesd' ob­sta­cle­set­deslundis

Deslundis­tris­tesà­pleur­er

Anh như kỳ tích đến bên cạnh em

Trải qua thời gi­an rất dài

Trải qua nặng nề thế kỷ

Cùng với những giọt nước mắt vòng quanh bi thương

... ....

Ánh mắt Cố Chi không để ý nhìn mỗi người trong phòng học, cũng chỉ có Thư Tình hiểu được hàm nghĩa của ánh mắt đó.

Mang theo vui vẻ và chút khoái trá, giống như là tháo xuống được gánh nặng lớn.

Thậm chí anh còn mang theo ý cười nói chuyện với cả lớp, ôn hòa như trước, trong giọng nói lại có chút nhẹ nhàng không nói được.

Xong tiết, Thư Tình đang định về với Tần Khả Vi, chợt nghe thấy Cố Chi gọi tên cô, “Thư Tình ở lại, lần trước sai động từ nhiều lắm, hôm nay lại tiếp”.

..... Nói bậy, lần trước anh lấy việc công làm việc tư, cô không hề kiểm tra đổi động từ.

Thư Tình nhìn thẳng anh một cái, nhìn thấu bí mật trong đôi mắt đen nhanh kia chỉ cô biết, rốt cuộc người đi – nhà trống, cô ở trong phòng học bất đắt dĩ buông buông tay, “Thầy Cố, muốn hẹn riêng với em thì cứ nói thẳng đi, lấy việc công làm việc tư như vậy cũng không phải biện pháp. Em là học sinh giỏi nhiều mặt, kết quả hai, ba ngày thầy lại gọi em ở lại kiểm tra đổi động từ, khiến mọi người lại nghĩ rằng em học có vấn đề, rất tổn hại đến hình tượng!”.

Thầy Cố như có điều suy nghĩ, cũng phải, phòng học không phải là nơi hẹn hò tốt.

Vì vậy khi Thư Tình thu thập sách vở về nhà với thầy Cố hưởng thụ không khí gia đình, tối hôm đó đang xem phim, thầy Cố quay đầu nói với Thư Tình đang chuyên tâm xem phim: “Ngày mai chúng ta ra ngoài hẹn hò đi”.

Miệng Thư Tình chưa kịp khép lại, giật mình quay đầu lại, “A?”.

Lại nghe anh lặp lại một lần, “Ngày mai ra ngoài hẹn hò đi, cứ ở nhà ngủ cũng không phải là biện pháp”.

“Nhưng mà gặp người quen thì làm sao giờ?”. Sau khi Thư Tình vui mừng một lát, bắt đầu lo lắng.

Rõ ràng Cố Chi đã suy nghĩ về vấn đề này, vô cùng chắc chắn lắc đầu, “Sẽ không, địa điểm do tôi định, không có khả năng gặp người quen”.

Vì vậy Thư Tình mặt mày hớn hở, “Được, vậy chúng ta đi đâu?”.

“Rạp chiếu phim”.

“... ...”.

Cho nên, địa điểm hẹn hò mặc dù có thay đổi, nhưng mà đổi là từ xem phim trong nhà thành rạp chiếu phim?

Cô nghĩ là chọn xem ở rạp chiếu bóng bởi vì ở đó đen như mực, cho dù có người quen thì cũng không dễ dàng phát hiện, nhưng mà dọc theo đường đi cô vẫn lo lắng mà hỏi lung tung này kia, ví như gặp thầy trò trong trường đi xem phim thì làm sao bây giờ, hoặc bị bạn của anh bắt gặp hai người thì làm sao bây giờ.

Cố Chi cười nhưng không nói, nhân lúc đèn đỏ, đưa tay lấy túi thức ăn vặt cho cô.

Thư Tình buồn bực, ý của anh là ngại cô nói nhiều cho nên dùng những thứ này nhét vào miệng của cô sao?

Cố Chi nhìn ra cô im lặng, anh chỉ mỉm cười nói với cô: “Tôi nghĩ là em cũng cảm thấy yên tâm với trí thông minh của tôi”.

Thư Tình cười ha ha, “Đó là đương nhiên, yên tâm gấp bội, ngay cả chuyện ghen như vậy cũng có thể hoàn mỹ lấy việc công làm việc tư, em tuyệt đối tin tưởng IQ cao của thầy”.

Vậy mà xe chạy thẳng tới nơi cô không quen thuộc, cô biết, đã đi qua mấy rạp chiếu phim lớn ở trung tâm.

Hàng cây xanh hai bên bắt đầu biến mất, đường phố náo nhiệt cũng không thấy, hai bên đường càng lúc càng vắng, cuối cùng đi thẳng về ngoại ô.

“Chúng ta đi đâu vậy?”. Thư Tình chưa từ bỏ ý định, vô số lần hỏi vấn đề này.

Cố Chi vẫn trước sau như một trả lời cô, “Đến thì biết”.

Vào lúc này, Thư Tình vô cùng nghi ngờ anh ở trong cục tình báo, công việc giữ bí mật làm quá tốt, hoàn toàn không lọt một giọt nước nào.

Cuối cùng, vì tối hôm qua muốn xem xong phim mới đi ngủ, Thư Tình mệt mỏi dựa vào ghế nhắm mắt ngủ.

Cố Chi không đánh thức cô, chỉ dừng xe ở ven đường, sau đó lấy chăn mỏng đắp lên cho cô, lại tăng khí ấm lên sau đó mới tiếp tục lái xe.

Đương nhiên anh không nhận ra được người ngủ ở bên cạnh lông mi hơi giật giật, sau đó khóe miệng khẽ cong lên.

Cô rất dễ tỉnh cho nên một chút động tác nhỏ của đối phương cũng có thể tỉnh lại từ giấc mộng, giống như lần trước cô ngủ trên ghế sa­lon. Nhưng cô không muốn mở mắt, bởi vì rất lâu, chỉ trong lúc này cô mới có thể dễ dàng nhận ra sự ôn nhu của người đàn ông này.

Sự ôn nhu của anh không phải là hành động lãng mạn kinh thiên động địa oanh oanh liệt liệt, mà như dòng suối nhỏ chảy dài rồi lại cẩn thận tinh tế chăm sóc.

Đương nhiên, cuối cùng Thư Tình vẫn ngủ thiếp đi, ai bảo Cố Chi lái xe rất vững? Không để ý liền ngủ mất.

Đến khi cô mở mắt thì xe đã lái vào khu vực thành thị, nhưng mà đối với cô mà nói, nơi này vẫn là một địa phương hoàn toàn xa lạ, cô đến thành phố A học lâu như vậy, cô đi theo Tần Khả Vi và Dư Trì Sâm ham chơi chạy hơn nửa thành phố, cũng không biết đây là chỗ nào.

Cố Chi dừng xe bên ngoài một khu dân cư cũ, quay đầu lại khẽ mỉm cười với cô, “Đến rồi”.

“Đây là đâu?”. Cô vén chăn mỏng, hạ cửa kính xe xuống, kinh ngạc nhìn cảnh sắc bên ngoài.

Đây là một khu nhà tương đối cũ, không có nhà cao tầng san sát nhau trong thành phố, cũng không có chung cư thang máy như trong thành phố A, mà là những ngôi nhà mộc mạc cũ kỹ.

Nhà lầu chỉ cao ba tầng, khoảng cách giữa tầng cuối và tầng giữa rất gần, cho nên mặt trời gần như không chiếu tới. Ngẩng đầu nhìn lại, là mô hình thông hành lang, cũng chính là các gia đình chung một tầng xài chung một hành lang, từng nhà đều sơn cửa xanh biếc, cho dù là khoảng cách xa vẫn nhìn được dấu vết sơn loang lổ.

Thư Tình theo Cố Chi xuống xe, bật cười nói: “Em không biết từ lúc nào thành phố A có nơi này, cứ nghĩ là khắp nơi đều bị cải tạo, không ngờ còn cá lọt lưới”.

Cố Chi cười, “Ai nói chúng ta đang ở thành phố A?”.

Thư Tình sửng sốt, lại thầy anh buồn cười nhìn cô, “Trong lúc em ngủ, chúng ta đã đi qua nơi khác”.

Anh bình tĩnh cất bước lên lầu, Thư Tình theo sát, “Đây là nơi nào?”.

“Dương Huyền”.

Dương Huyền?

Cái tên này nghe rất quen tai, Thư Tình suy nghĩ hồi lâu, chỉ nhớ đây là một huyện thành nhỏ gần thành phố A, những thứ khác cô không biết, dù sao thành phố A là tỉnh lớn, mà nói đến Dương Huyền cũng không có gì đặc sắc.

“Không phải nói chúng ta đến rạp chiếu phim sao?”. Thư Tình đuổi theo bước chân của anh, nghiêng đầu hỏi, “Chẳng lẽ thầy nghĩ không muốn bị người phát hiện nên qua nơi khác, tìm nơi không ai biết chúng ta?”.

“Trí tưởng tượng không tệ nhưng không có ý mới”. Cố Chi đưa cô đến căn nhà ở cuối lầu ba thì ngừng lại.

Thư Tình nhìn thế nào cũng thấy đây không giống rạp chiếu phim.

Mà Cố Chi lại lấy chìa khóa phòng mở cửa, lúc cửa phòng mở ra còn kẹt một tiếng.

Trong phòng rất sạch sẽ, chỉ là đã lâu không có người ở bởi vậy khi đẩy cửa ra, ánh mặt trời chiếu vào, Thư Tình rõ ràng nhìn thấy rất nhiều bụi bay múa trong không trung.

Căn nhà không lớn, nhiều lắm cũng chỉ khoảng sáu bảy mươi mét vuông, đi vào đầu tiên là phòng khách, trên ghế sa­lon còn có một áo khoác màu trắng, TV là loại ti vi đời cũ không phải là kiểu tinh thể lỏng, ngay cả tủ dựa tường cũng là kiểu cũ mà Thư Tình chỉ thấy trong nhà ông.

Cố Chi tùy ý đặt chìa khóa trên bàn trà, quay đầu nhìn cô, “Tùy ý đi thăm”.

Lần này rốt cuộc Thư Tình không kiềm chế được, vô cùng kiên định hỏi anh: “Chúng ta đang ở đâu?”.

“Dương Huyền”. Anh cố ý thừa nước đục thả câu bị Thư Tình nghiêm nghị nhìn thẳng, vì vậy rốt cuộc bất đắc dĩ cười nói, “Được rồi, đây là nơi anh đã ở trước năm 12 tuổi”.

Lời ed­itor: Chương sau, mời các bạn cùng trở lại tuổi thơ của thầy Cố :D




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     

Có bài mới 19.04.2015, 22:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11339 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [32/81] - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41

Năm mười hai tuổi, Cố Chi sống cùng với ông nội và bà nội.

Dương Huyền là một huyện nhỏ rất bình thường, cho dù để trên bản đổ cũng không dễ được người khác chú ý đến, nhiều lắm là dính được chút ánh sáng từ thành phố A, thỉnh thoảng sẽ có người quét mắt ngay đi chỗ khác.

Cha mẹ anh coi như không chịu lạc hậu, sau khi học xong đại học cũng đến thành phố A làm việc, lúc đầu không thể chi trả nổi giá phòng quá đắt nên không thể không để Cố Chi ở lại Dương Huyền sống cùng ông bà nội. Nhưng sau đó hai người cùng phấn đấu cũng yên ổn ở lại thành phố A, mua một căn nhà không lớn không nhỏ.

Năm đó Cố Chi mười hai tuổi, chia tay với huyện thành nhỏ đã sinh hoạt mười hai năm, cũng tạm biệt ông bà nội đã quan tâm chăm sóc, bắt đầu học được rất nhiều chuyện chưa từng được tiếp xúc qua.

Thư Tình đứng trước tủ ly, xem đổ vật bên trong qua lớp kính thủy tinh.

Ở tầng một để rất nhiều bằng khen, “Học sinh ba giỏi”, “Trung đội trưởng ưu tú” và một số bằng khen học và thi đua, còn có một cặp sổ khen thưởng đã ố vàng.

Xem ra người này IQ cao đã thể hiện ngay từ hồi còn nhỏ rồi.

Cô dí sát vào để xem một tấm ở đằng kia, là những hàng chữ nhỏ siêu vẹo, không phải là chữ in, bởi vì đã qua thời gi­an dài nên chữ viết cũng mờ mờ, “Giải nhất cuộc so tài.... cự ly đi tiểu?”.

Một chữ cuối cùng nói ra khỏi miệng, giọng của Thư Tình cũng bắt đầu run run. Đời này cô chưa nghe được cuộc tranh tài nào cao như vậy được không? Cuộc so tài cự ly đi tiểu.... ... ....

Cố Chi trấn định mở tủ bát ra, lấy những bằng khen ở tủ ly ra, sau đó đi vào trong phòng, lúc đi ra trên tay anh đã rỗng tuếch, chắc là đã hủy thi diệt tích những gì tổn hại đến tên tuổi một đời của anh.

Thư Tình cũng không nể tình, “Bằng khen đâu? Giấu đi cũng không được, em thấy cả rồi. Giấy trắng mực đen rõ ràng thế, cuộc so tài cự ly đi tiểu....”. Nói đến đây, cô lại bắt đầu cười.

Vẻ mặt Cố Chi cũng không có quá nhiều thay đổi, chỉ là trong mắt đen hơi nheo lại, không để ý nói: “Ai mà không có thời gi­an trẻ con lêu lổng? Một đám trẻ con ngây thơ ở cùng nhau chơi trò chơi mà thôi”.

Bộ dạng “Chỉ là năm đó lão tử chơi đùa cùng đám trẻ con ngốc kia mà thôi”.

Dừng một chút, anh lại nói thêm, “Nhưng mà điều này cũng đủ để nói rõ tố chất thân thể và năng lực ở phương diện nào đó đã thể hiện từ khi còn nhỏ”.

Thư Tình nhất thời trầm mặc.

Cố Chi lấy từ trong tủ ly một quyển al­bum cho cô nhìn, hai người ngồi lún xuống ghế sa­lon, Thư Tình mở ra rồi chỉ vào hỏi Cố Chi, anh cũng nhìn rồi kiên nhẫn giải thích cho cô.

“Đây là sinh nhật năm anh bảy tuổi, cha mẹ cũng về Dương Huyền, người một nhà ở chung một chỗ tổ chức sinh nhật cho anh”.

Trên tấm hình, Cố Chi ngây thơ đáng yêu, đội một cái mũ giống vương miện, trên mặt bị người ta thoa không ít kem, cười vui vẻ.

“Cái tờ gì đây? Anh mặc cái gì thế? Đồng phục học sinh hả?”.

“Ừ, đồng phục tiểu học”.

“Cái gì lòe loẹt trước ngực vậy?”.

“... ....”. Cố Chi không lên tiếng.

Thư Tình dí sát mặt vào, cố gắng phân biệt bên trên vẽ cái gì, cuối cùng, phát hiện.... đó là nhân vật trong bảy viên ngọc rồng.

Cô tưởng tượng bạn nhỏ Cố Chi thiên chân vô tà vẽ nhân vật Ani­me lên bộ đồng phục sạch sẽ, một tay cầm quả bóng trơn nhẵn, một tay kia cầm miếng bánh ăn rất vui vẻ, cả người còn bày ra bộ dạng đại thần.... Thư Tình cảm thấy thế giới này thật khó tin.

“..... Anh là tạo hình gì vậy?”.

Cố Chi yên lặng trong chốc lát, trong bình tĩnh mang theo chút ý giấu đầu hở đuôi, lại nghe thấy Thư Tình nhếch miệng cười một tiếng, tự hỏi tự đáp: “Em hình như vừa khéo biết, có lẽ là tạo dạng Kame­zoko”.

Một giây sau, thầy Cố rút quyển sách trên đùi cô.

“Đều cũ rồi, cũng không có gì hay để nhìn, anh dẫn em đi ra ngoài một chút”.

Có người thẹn quá thành giận rồi.

Từ lầu ba đi lên là lầu chót, Cố Chi đẩy cửa gỗ ra, ánh mặt trời bên ngoài nghiêng mình chiếu vào, vừa rồi trong bóng tối lâu, Thư Tình có chút không mở nổi mắt.

Mấy bậc thang này hơi cao, không giống lầu chót của nhà ở bây giờ, tất cả bậc thang đều cùng một độ cao, đây là phòng ở đã cũ, nóc phòng là bị người mở ra, lúc xây dựng cũng không có những bậc thang này.

Cố Chi vươn tay ra, vững vàng dắt Thư Tình đi tới.

Ở ngoài cửa gỗ, là chốn tiên cảnh khác.

Đập vào mắt là những bồn hoa thấp lùn, những bồn hoa được xây từ xi măng thành hình chữ nhật, mỗi một bồn lại trồng những loại cây khác.

Lối đi có chút nước đọng, Thư Tình cẩn thận đi theo sau Cố Chi, biết rõ phải nhìn kỹ đường đi nhưng lại không nhịn được, ánh mắt luôn nhìn vào những thực vật bên cạnh.

Cô học khoa học tự nhiên đã từng học sinh học nhưng lại không biết về thực vật, dù sao cuộc sống trong thành phố thấy cây cũng chỉ là những bồn cây cảnh, biết được tên có thể đếm trên đầu ngón tay.

Mà cuối cùng, Cố Chi đưa cô đến trước bồn cây cuối cùng, trong bồn trồng một cây hoa hồng trắng, xung quanh là vài cây cỏ nhỏ.

Hoa trắng giống như thủy tinh thuần khiết nhất dưới ánh mặt trời, tản mát ra ánh sáng rực rỡ, mang theo chất tẩy lòng người, không chứa một chút tạp chất.

Gió xuân mang theo mùi nắng, thổi qua những cây trên nóc nhà, những đóa hoa cũng thích ý xòe cành lá, tạo thành tiếng ào ào vang dội, giống như một khúc dân ca.

Mỗi một lỗ chân lông cũng thấm mùi mùa xuân, ấm áp, còn có cả rung động không nói nên lời.

Thư Tình chưa từng thấy qua cảnh tượng như vậy, ở một gi­an nhà cũ của người thân, chợt treo lên nóc nhà, ngắm được cảnh tượng khó có thể gặp trong thành phố.

Cố Chi mỉm cười, đưa tay ngắt một đóa hoa hồng đưa cho cô.

Thư Tình chột dạ liếc nhìn xung quanh, tuy không có ai nhìn thấy, nhưng mà ——

“Nếu như bị người bắt gặp đang trộm hoa thì làm sao giờ?”.

Cố Chi nghiêm túc suy nghĩ một chút, “Vậy thì bắt em tới thế”.

“Dễ dàng đưa em đến thế như vậy, em đâu có rẻ như vậy?”.

“A, đúng rồi”. Anh áy náy lắc đầu một cái, dịu dàng nói, “Anh quên mất, em không đáng giá tiền như vậy”.

Mắt to trừng đôi mắt híp, cuối cùng Cố Chi cười lên, nhét hoa vào trong tay cô, nói: “Đây là vườn hoa của anh”.

Vườn hoa.... của anh?

Cố Chi kéo Thư Tình ngồi xuống bên cạnh bồn hoa, hơi lười biếng nhìn trời nắng ráo, đôi mắt bị mặt trời chiếu vào nên hơi nheo lại, sau đó giọng nói nhẹ nhàng bắt đầu kể chuyện tuổi thơ.

“Trước kia trên đây chỉ là một khối đất trống, tất cả mọi người đều phơi chăn ở đây. Lúc đó bà nội thích trồng một ít trên ban công, ông nội ngại những hoa hoa cỏ cỏ của bà không đủ diện tích, nói thầm mấy câu với anh, sau đó anh se đưa hoa cỏ trên ban công lên đây, nơi này đầy đủ ánh mặt trời, thực vật sinh trưởng cũng tốt hơn rất nhiều”.

“Chỉ là, bà nội đi lại không tốt, mỗi ngày đi lên tưới nước cũng khá phiền toái cho nên anh sẽ gánh nhiệm vụ đó thay bà, mỗi ngày đều leo lên đây chăm sóc chúng một chút. Sau đó có rất nhiều hàng xóm cũng đưa cây cối lên, người lớn thì khá bận rộn nên anh sẽ chịu trách nhiệm làm theo truyền thống tốt đẹp của thiếu niên đeo khăn quàng đỏ, giúp đỡ mọi người chăm sóc chúng. Sau đó mỗi lần viết văn nói đến chuyện này, cũng sẽ trích dẫn lời nói đầy chí lý: Cúi đầu nhìn khăn quàng đỏ trước ngực, cảm thấy màu sắc càng thêm tươi”.

Chuyện xưa về khăn quàng đỏ khiến Thư Tình bật cười, “Trước đó em viết văn cũng hay dùng những lời này, chỉ không nhớ rõ làm năm lớp mấy”.

“Sau đó có một lần mưa to, có bồn hoa bị thổi bay xuống sân, trong đó có một chậu hoa quỳnh mà bà nội thích nhất, vì phòng cho những chuyện như vậy xảy ra, ông nội và anh cùng nhau sửa mấy bồn hoa, mặc dù thô sần và đơn sơ nhưng cây cỏ ở đó cũng an toàn hơn nhiều. Sau đó cũng giúp những nhà khác sửa những bồn hoa này, chỉ tiếc là mọi người chuyển đi, đi ra ngoài, những bồn hoa này cũng dần dần không được người quan tâm nữa, là bí mật duy nhất của anh”. Giọng điệu của anh rất dịu dàng, mang theo điểm hoài niệm không dễ dàng phát giác, giống như là qua những cây cỏ nhớ lại cảnh tượng năm xưa. “Nhưng mà khi đó anh vẫn suy nghĩ, dù mỗi ngày ông đều lẩm bẩm bà nội cả ngày lẫn đều đều loay hoay hoa hoa cỏ cỏ, không có ý nghĩa gì nhưng người quan tâm đến cỏ cây nhất lại chính là ông”.

Thư Tình cúi đầu nhìn cành hồng trong tay, nói thay anh: “Bởi vì thứ ông quan tâm không phải là hoa cỏ mà là những hoa cỏ trong lòng bà nội”.

Cô nói rất tự nhiên và không hề nghĩ ngợi lại khiến Cố Chi dừng lại một lúc.

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mọi việc lại đơn giản như những gì Thư Tình nói, anh luôn tự xưng là thông minh trưởng thành sớm, nhưng lại không hiểu được chuyện thực bằng một câu nói của Thư Tình.

Thư Tình ngẩng đầu nhìn anh, thúc giục: “Anh tiếp tục đi, tại sao không nói?”.

Có lẽ cô nghĩ Cố Chi cũng nghĩ giống cô, hồn nhiên không biết trong lúc vô tình mình đã đánh trúng vào góc mềm mại nhất trong lòng đối phương.

Cố Chi chợt không nói ra lời, chỉ có thể bật cười giơ tay xoa lên mái tóc bị gió thổi hơi xốc xếch.

“Hình như anh đã nhặt được bảo bối”.

Xung quanh Dương Huyền hầu như đều là những khu dân cư có phòng khá cũ, thấp và đơn sơ, lâu năm chưa được tu sửa, từ trên nóc nhà có thể thấy được đại khái.

Có con nhim nhạn từ phía chân trời bay tới, quanh quẩn trên bầu trời xanh, cả huyện thành mang theo sự yên lặng lại chất phác.

Thư Tình ngồi ở tầng cao nhìn cảnh tượng như vậy, hít sâu một hơi, lẩm bẩm nói: “Thật không hiểu người nơi này làm sao lại chịu rời khỏi đây?”.

Vì cuộc sống giàu có, bỏ qua sự yên bình ở quê hương.

Cô cười, nói đùa: “Có lẽ do em không có chí lớn, không giống như người thường đi chỗ cao, nước chảy chỗ thấp”.

Cố Chi bình tĩnh lắc đầu một cái, “Em chỉ là biết đủ mà thôi, người như vậy thường sẽ sống rất vui vẻ”.

“Anh không ngại em không có chí hướng sao? Mẹ em hay phê bình em nói em như vậy sau này không thể đại phú đại quý, còn hay so sanh Trương Diệc..... Hay so sánh những đứa trẻ khác với em”.

Cố Chi nhìn cô như có điều suy nghĩ: “Em không cần đại phú đại quý”.

“.... Xin chú ý dùng từ đồng chí Cố Chi, tính tình của anh không phải là quá thẳng thắn sao?”.

Anh bật cười không nói, cũng không nói ra rằng, có anh ở đây thì còn cần cô phải nuôi gia đình sao?

Sau khi xuống dưới nhà thì đã mười một giờ, Cố Chi đưa Thư Tình đến khu chợ phía sau nhà mua ít thứ, định ở nhà làm chút đồ ăn đơn giản.

“Lần đầu tiên hẹn hò, đều mơ ước sẽ được một bữa ăn tây cao cấp linh tinh, để em phải ăn thức ăn gia đình, có mất hứng không?”. Cố Chi đi trước cô, bởi vì đường chật lại tắc, có lúc đi đường khó tránh khỏi phát sinh sự tiếp xúc của tứ chi, xô đẩy xô đẩy.

Thư Tình và anh dừng trước quán bán thức ăn, đang suy nghĩ nên đả kích anh hay là nói thật, lại nghe thấy bà chủ đang lấy túi nilon cười híp mắt nói: “Đến giờ này mới đến chợ mua thức ăn hơn nửa đều là những cặp vợ chồng trẻ như cô cậu, thích ngủ nướng, sau khi thức dậy cũng không kịp đi chợ sáng”.

Vợ chồng trẻ?

Tinh thần Thư Tình rung lên, trên mặt cũng đỏ, mắt liếc nhìn Cố Chi đang nhặt súp lơ, ấp úng cười cho qua.

Lúc tính tiền, bà chủ còn lặng lẽ nói với Thư Tình: “Anh chàng này dáng dấp được lại còn đi mua thức ăn với cô, cô gái à, cô thật là hạnh phúc”.

Thư Tình đỏ mặt rất lâu, sau khi mua xong vài đồ đơn giản, hai người cũng trở về.

Cố Chi hỏi cô: “Mới vừa rồi bác gái nói gì với em vậy?”.

“A?”. Cả người Thư Tình chấn động, sờ sờ mặt mình, “Bác ấy nói em có dáng dấp xinh đẹp như thần tiên hạ phàm”.

“.... Bác ấy quả thật đã lớn tuổi rồi”. Cố Chi nói như có điều suy nghĩ.

“Này, anh có ý gì vậy? Dù gì cũng là người anh chọn, người lớn tuổi có lẽ không chỉ là mình bác gái đó? Có bản lĩnh thì anh lại lựa chọn một người xinh đẹp đi, lúc này còn ghét bỏ em”.

“Không còn kịp nữa rồi”. Cố Chi cười, “Cũng đã là vợ chồng trẻ cùng nhau ngủ nướng, hối hận thì đã muộn”.

Hai người cãi vã trở về, nhưng khi đi bên cạnh anh, nhìn những rau thịt trong tay anh, Thư Tình đột nhiên cảm giác, trong lòng cũng nóng lên.

Cho tới bây giờ chưa từng phát hiện anh lại tốt đẹp như vậy, không thật như vậy.

Không phải bởi vì anh mặc áo sam đi trong chợ chật chội, cũng không phải bởi vì khí chất của anh không hợp với những người ồn ào xung quanh mà bởi vì anh làm tất cả đều quá đơn giản, quá bình thường, tiếp nhận quá bình thường cho nên mới có vẻ không thật.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: tlkh8396, Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 22.04.2015, 19:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11339 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [32/81] - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42

Lúc Cố Chi nấu cơm, Thư Tình cũng ra tay giúp anh, do tay...
Cố Chi nhìn đôi bàn tay mập cầm dao sai cách, sau đó cực kỳ vụng về cắt một củ khoai tây đang tốt thành những miếng sứt sẹo, ngay lqd cả trái tim anh cũng lảo đảo theo cô, cuối cùng cứu viên khoai tây khỏi bàn tay cô, “Để anh làm cho”.

Thư Tình chưa từ bỏ ý định, không muốn một mình đứng nhìn.

Cố Chi nhàn nhạt nói: “Cho dù là bác sĩ phẫu thuật thất bại, ít nhất cũng giúp bệnh nhân toàn thây, em lại chà đạp rau củ, ddlqd cắt nó đến nỗi củ khoai tây cũng không nhận ra nó là đồng loại, em có nghĩ tới cảm thụ của nó không?”.

....

Vì vậy bữa cơm này một mình Cố tiên sinh hoàn thành, ngoại trừ y thuật cao minh, tinh thông tiếng Pháp, Thư Tình phát hiện anh có kỹ năng thứ ba: Đầu bếp giỏi.

Sau khi cơm nước no nê, cô bùi ngùi ca thán: “Sau này ai cưới được anh đúng là có phúc!”.

Thầy Cố liếc nhìn cô một cái, “Tạm thời anh chưa có ý định ở rể”.

Cô cười vui vẻ ở trên ghế sa­lon, chợt nghĩ đến một vấn đề, “Phòng này đã lâu không có người ở, vậy ông bà nội anh đâu?”.

Lúc nói ra miệng cô mới chợt ý thức được cái gì, đột nhiên không còn thấy vui vẻ nữa.

Cố Chi cười, “Em đừng có nghĩ loạn, bọn họ còn khỏe mạnh. Bố anh còn hai người chị, hiện giờ một người ở Bắc Kinh, một người ở Thượng Hải, gia cảnh cũng không tệ. Nghĩ rằng ông đã lớn tuổi, một mình ở Dương Huyền lqd không có con cái chăm sóc, cũng rất cô đơn, cũng nói ba chị em cùng chăm sóc hai cụ, nhân lúc hai cụ còn có thể đi lại đưa hai cụ đi chơi xung quanh”.

Gia đình như vậy khiến Thư Tình cảm thấy thật yêu thích và ngưỡng mộ, cô dựa trên ghế sa­lon thở dài, “Thật là tốt”.

Bởi vì là chủ nhật, chỉ có hai buổi nghỉ, nếu hai người ở lại Dương Huyền, còn phải ra cửa hàng mua khăn trải giường và vỏ chăn mới, chỉ một buổi tối mà thôi, phiền toái như vậy không tốt. Cuối cùng hai người quyết định buổi tối chạy về thành phố A, chỉ mất khoảng một canh giờ.

Trước khi đi về, Cố Chi lái xe vòng vòng, đưa Thư Tình đi vài chỗ.

Trường tiểu học của anh không hề thay đổi, chỉ là nhiều thêm những cây cỏ màu xanh, chữ lớn ở cửa được sửa lại một lần.

Cửa hàng mì anh hay ăn vẫn còn mở, chỉ là lqđ trang trí trong tiệm đã thay đổi, chỉ có đôi vợ chồng già ân ái là không đổi.

Cuối cùng, đi qua nhà hát cổ xưa ở Dương Huyền, bên ngoài có mấy đứa nhỏ đang ngồi trên bàn đá chơi trò chơi, cười hì hì. Mà trong nhà hát truyền ra những âm thanh y y a a, Thư Tình nghe không hiểu nhưng lại cảm thấy có quan niệm nghệ thuật mới.

Đầu tường có chút liễu mới rủ ra ngoài, vừa mới lộ ra, cực kỳ tươi tốt.

Cô hạ cửa kính xe xuống, nhìn cảnh tượng bình thản lại xa lạ, chợt lầm bầm nói câu: “Mùa xuân tới”.

Sinh ra ở thành phố, bởi vì cuộc sống bận rộn mà bỏ sót sự gi­ao thoa của bốn mùa, cũng bỏ qua những cảnh vật bình thường quanh mình. Mà ở Dương Huyền, rốt cuộc cô cũng tìm được tâm thái bình thản đó, lần đầu cảm nhận được cảnh đẹp đã bỏ quên trong quá khứ.

Nhưng mà tuyệt đối không thể để cho thầy Cố đắc ý, nếu không anh sẽ tự tin chạy về phía khiến người ta giận sôi lên, cho nên trên đường về Thư Tình hỏi anh: “Trước đó không phải anh bảo dẫn em đi xem phim sao? lqd Thì ra chỉ là ngụy trang?”.

Bộ dạng, “Thì ra thầy Cố cũng sẽ nói dối, sau này nói gì cũng thúi lắm”.

Cố Chi lái xe, không để ý nói một câu: “Anh nghĩ rằng, anh đã biến tuổi thơ anh thành một bộ phim chiếu cho một người, đáng tiếc người nào đó lại không hài lòng lắm”.

Thư Tình không nhịn được cúi đầu cười, ngẩng đầu lên lại không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng nhìn gò má của anh.

Người này sao lại có thể đáng yêu như thế, anh thông minh chững chạc, ôn nhu mà tốt đẹp, thật không thể tin được cô lại có thể có được anh.

Dưới cái nhìn chăm chú không chớp mắt, thầy Cố thong dong cũng cảm nhận được cảm giác như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, lqd vì vậy nhanh chóng nói thêm câu: “Thật sự không hài lòng sao?”.

Đáp lại anh là một nụ hôn rất nhẹ, Thư Tình đến gần, nhanh chóng chạm một cái lên má phải anh. Trong lúc cô cười híp mắt lui người về thì xe đột ngột dừng lại ở ven đường.

Cố Chi xoay đầu lại nhìn cô, cười như không cười nói: “Nói như vậy, là rất hài lòng sao?”.

Thư Tình giả vờ cau mày suy tư: “Tạm được đi, những mà vẫn có chút tiến bộ”.

Cố Chi chợt cong khóe miệng, chợt đưa tay xoạch một tiếng, cởi giây an toàn của cô, sau đó dịu dàng giữ lấy eo cô, trong lúc lại gần, anh nói từng câu từng chữ không nhanh không chậm: “Nếu em cảm thấy hài lòng, anh không khách khí đòi hỏi phí xem phim”.

Sau một khắc, khuôn mặt của anh chắn đi tất cả ánh sáng trước mắt cô, cùng bóng người còn có hơi thở mát lạnh trần đầy khí đất trời của anh, cùng với đôi môi mềm mại.

Bóng đêm vừa vặn, ánh trăng dịu dàng.

Vì vậy, trong một tiếng sau, Thư Tình ngồi trong xe vẫn duy trì trạng thái, mắt nhìn thẳng, ngồi nghiêm chỉnh, giống như một học sinh tiểu học ngoan ngoãn nghe lời.

Cuối cùng khi về đến thành phố A, trước khi xuống xe, Cố Chi như suy nghĩ nói: “Mới chút này còn không quen, sau này sâu hơn thì như thế nào?”.

.... Sâu hơn? Các tế bào xấu của Thư Tình bắt đầu quấy phá, nhất thời khuôn mặt cô càng đỏ hơn.

Nhìn bóng lưng thon dài cao lớn của thầy Cố, cùng với một chút khí thế đứng đắn, Thư Tình lặng lẽ đi sau lưng anh, tự nói với mình, nhất định là cô đã suy nghĩ nhiều.

Sau đó ngày trôi qua vẫn như trước đây, đa số thời gi­an cô đều học bài chuyên ngành, số ít thời gi­an dành cho tiếng Pháp của thầy Cố.

Tháng tư, Thư Tình và tất cả học sinh năm thứ hai của trường cùng tham gia cuộc thi tiếng anh cấp bốn, chỉ là trong quá trình thi xảy ra một chút ngoài ý muốn.

Lúc đó tất cả mọi người vừa bắt đầu làm bài thi, đột nhiên mặt đấy lay động, thầy giám thị mặt mũi biến sắc, “Động đất!”.

Có học sinh lập tức xông ra bên ngoài.

Thư Tình cũng chỉ hoảng hốt trong chốc lát, nhưng nhận ra dư chấn trên mặt đất tương đối nhẹ, cũng không quá sợ hãi.

Sáu năm trước, Thư Tình đã trải qua một trận động đất mạnh, mặc dù thành phố A không phải là tâm chấn những cũng là một trong những tỉnh bị ảnh hưởng, đương nhiên chấn cảm cũng rất mạnh.

(*Chấn cảm: cảm giác sinh ra do động đất)

Sau này vẫn còn một chút dư chất, cuối cùng cũng thành thói quen.

Thầy giám thị lập tức duy trì trật tự phòng thi, “Không có chuyện gì, không có chuyện gì, mọi người tiếp tục thi, nếu cảm thấy bây giờ không thi được thì có thể nộp bài rời khỏi đây. Tuy nhiên hi vọng các em có thể nắm chắc cơ hội, dù sao thi cấp bốn có thể thi hai lần, bỏ qua cơ hội lần này, sau chỉ có thể được ăn cả ngã về không rồi”.

Không có cấp bốn, bằng tốt nghiệp cũng không nhận được, không ai rời khỏi chỗ, tất cả thấp thỏm bất an tiếp tục vùi đầu làm bài.

Cũng trong lúc đó, Cố Chi đi tuần ở hành lang lập tức đi về phía đó, trong lúc dư chấn còn kéo dài xuất hiện ở cửa phòng học.

Thầy giám thị đứng trên bục giảng nhìn thấy anh, thấp giọng nói một câu: “Tất cả đều tốt”.

Cố Chi gật đầu, ánh mắt nhìn một vòng quanh phòng, cuối cùng ánh mắt nhìn vào hàng thứ ba nơi người nào đó đang nhìn lại

Khóe môi anh khẽ giương lên, khiến người ta an tâm.

Bốn tháng sau, thành tích được công bố, nổi nhất tỉnh là đại học Z do đa số thí sinh không thi nên tỷ lệ rất thấp, trường đại học của Thư Tình lại đặc biệt, hầu như toàn bộ thí sinh đêu duy trì tham gia kỳ thì trong dư chấn, hơn nữa lấy được thành tích vô cùng ưu tú, tỷ lệ qua tiếng Anh chuyên nghiệp cấp bốn cũng là trường đại học đi đầu trong cả nước.

Mà trong đó, Thư Tình là một trong mười một người đạt trên 90 điểm.

Từ trước tới nay cô không am hiểu ngữ pháp và thi viết nhưng trong vòng mấy tháng, có một Cố Chi cùng cô học trọng tâm.

Có nhiều buổi chủ nhật, bọn họ yên lặng ngồi trong phòng, anh bày phương án giải phẫu của anh, cô ngồi xoát mẫu đề của cô, cho dù không nói câu nào, không khí cũng vô cùng hài hòa.

Ngày đó nhận được bảng thành tích, Thư Tình không thể chờ đợi, lấy điện thoại cũ của Dư Trì Sâm hiến cho cô, gọi điện cho Cố Chi, gần như là lúc vừa bắt máy, cô cười hoan hô: “Em được 91 điểm, có phải rất lợi hại không? Mời em ăn cơm chứ?”.

Thật ra thì Cố Chi đã sớm biết thành tích của cô, phòng làm việc của khoa ngoại ngữ đều ở trên cùng một hành lang, thành tích thi cấp bốn vừa có, tất cả giáo viên đều có được tin tức đầu tiên, tên của mười một sinh viên cũng được vang đội.

Cố Chi nghe thấy tên Thư Tình, miệng khó nén nhếch lên, cuối cùng ngay cả tròng mắt cũng nhẹ phiếm ý cười.

Cô chủ nhiệm trêu ghẹo, “A, tỷ lệ cấp bốn tiếng Pháp còn không thấy thầy Cố vui vẻ như vậy, sao hôm nay bên tiếng Anh chuyên nghiệp mà thầy lại cao hứng vậy?”.

Cố Chi cười trả lời nói: “Cảm động lây”.

Bốn chữ có thâm ý, nghe vào trong tai người khác là một chuyện, mà ở trong lòng anh lại là một chuyện khác.

Thời gi­an thông dọng chậm rãi trôi qua, đây cũng coi như là chuyện tốt, chỉ tiếc sự thật không như ý định, sự việc ngoài ý muốn đến dồn dập.

Trước khi vào đại học năm ba, Thư Tình gặp tình huống luống cuống nhất từ khi vào đại học tới nay.

Vừa gần cuối kỳ, khí trời nóng ran biểu thị lại tới kỳ nghỉ hè, người ngồi trong phòng học cũng rối rít cầm cây quạt hoặc quyển sách quạt không ngừng.

Cách tan lớp gần mười phút, di động Thư Tình chợt rung lên, cô liếc nhìn, trên màn hình là hai chữ “mẹ”.

Cô cúp điện thoại, định tan lớp gọi lại.

Cuối cùng một phút sau, điện thoại đi động lại rung lên, lần này mẹ cô gửi tin nhắn, trên đó chỉ có một câu: “Ông nội bệnh tình nguy kịch, mau trả lời điện thoại!”.

Trong nháy mắt thấy tin nhắn, Thư Tình chỉ cảm thấy nhịp tim ngừng lại, âm thanh mọi người trong phòng học cầm quyển sạch quạt quạt cũng biến mất, không thấy tiếng ve ngoài cửa sổ, ngay cả tiếng Cố Chi cũng càng ngày càng xa.

Toàn bộ thế giới chỉ dừng lại ở bốn chữ: “Ông nội bệnh tình nguy kịch”.

Bàn tay cầm điện thoại di động bắt đầu run rẩy, Tần Khả Vi ngồi bên thấy cô có gì đó không đúng, lo lắng hỏi cô thế nào, Thư Tình không nói gì, cầm chặt di động vọt ra khỏi phòng học.

Tư thế cô đứng lên quá đột ngột, dọa mọi người giật mình, Cố Chi đang giảng bài cũng hơi dừng lại, ánh mắt nhìn theo bóng dáng cô chạy ra cửa.

Anh dừng lại một chút rồi cúi đầu nhìn bài, “Chúng ta tiếp tục”.

Sau đó mãi đến lúc tan học, Thư Tình cũng không quay lại.

Gần như trong nháy mắt tiếng chuông vang lên, Cố Chi dừng giảng bài, dặn dò một câu, “Tiết sau gặp lại”, sau đó đi tới hành lang tìm kiếm.

Không một bóng người.

Anh khẽ nhíu mày, không chậm trễ đi về phía ban công cuối hành lang.

Vừa mới đến gần chỉ nghe giọng nói quen thuộc mang vẻ nghẹn ngào, vội vàng nói: “.... Tại sao lại có thể như vậy? Không phải thân thể ông vẫn tốt sao? Ông cũng là một bác sĩ trung y, làm sao mà mình bị bệnh cũng không biết? ... Con không tin, con muốn về ngay bây giờ...”.

Bước chân Cố Chi dừng lại.

Mà Thư Tình cũng cúp điện thoại, vội vàng xoay người ra ngoài, cuối cùng suýt thì đụng vào anh.

“Chuyện gì xảy ra?”.

Giọng nói lo lắng của anh khiến tròng mắt cô phiếm đỏ, nhưng cô không khóc, cố gắng duy trì trấn tĩnh nói: “Bệnh tim ông nội đột phát, bị đưa vào bệnh viện, bác sĩ thông báo tình hình nguy kịch...”.

Mấy chữ còn lại không nhịn được run run.

Chân mày Cố Chi hơi nhíu lại, quả quyết nói một câu: “Anh đưa em về”.

Thư Tình lo sợ không yên gật đầu, vẻ mặt bối rối luống cuống, buổi tối đã không còn xe buýt cho nên mẹ bảo cô ngày mai hẵng về.

May mà, may mà còn có Cố Chi.

Thư Tình ôm tâm tình lo lắng thấp thỏm bất an ngồi lên xe Cố Chi, lòng như lửa đốt chạy về với ông nội.

Cô chỉ biết ông nội ngã bệnh, tình huống trước mắt nguy hiểm lại hồn nhiên không biết chờ đợi cô là một trò khôi hài.

Tác giả: Cẩu huyết tới. Bệnh tình nguy hiểm của ông nội không phải là trọng điểm, trọng điểm là tranh chấp gia đình và trò cười.

Nghe nói trong sự kiện lần này, Trương Diệc Chu sẽ thủ diễn cùng thầy Cố.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: alina91, authuyduong, Bé Heo92, Chloe2412, Du my, Google Adsense [Bot], HanXu, Hatdekute1405, Hoa bí, Le Thanh, lethuyoanh, MoonMoon, Nhungochoang, princess_sieufafach, Retrylai2, xuongrong94 và 252 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

8 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

11 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

12 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

14 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

18 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.