Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Người đàn ông của tôi - Dung Quang

 
Có bài mới 05.04.2015, 14:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11345 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [26.1/81] - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cảm ơn mọi người nhiều :)) Đủ share, thanks và com­ment rồi, quà của mọi người đây

Chương 26.2

Giọng nói thanh thúy vang dội cả xe, nhưng người bên ngoài chỉ thấy khẩu hình của cô, không nghe thấy giọng nói.

Cố Chi đến gần chút, dùng ánh mắt nghi ngờ hỏi cô.

Nhưng cô vừa mới há mồm, xe lại bắt đầu chạy.

Bên ngoài là tiếng người đợi xe ồn ào huyên náo, bên trong xe là không khí yên tĩnh trầm mặc.

Thư Tình mở to miệng, nhìn anh bước nhanh theo xe buýt, hiển nhiên là muốn hiểu có gì không đúng, nhưng cô cứ run sợ như vậy một lúc lâu, rồi khép miệng lại, chỉ phất tay với anh một cái.

Quên đi, dù sao đi nữa anh cũng không nghe thấy.

Trong xe có nhiều người như vậy, cũng không phải là cơ hội tốt để tỏ tình.

Nhìn thấy động tác của cô, bóng dáng anh dừng lại, cũng phất phất tay với cô, sau đó rốt cuộc theo xe buýt xa dần và biến mất ở cửa sổ.

Cô đứng dậy quay đầu lại nhìn, từ cửa sổ thủy tinh phía sau xe nhìn thấy người anh biến thành một chấm nhỏ, trái tim buồn bã.

“Cô bé làm gì vậy? Còn không nhanh chóng thắt dây an toàn vào?”. Tài xế từ trong kính chiếu hậu nhìn cô một cái, gấp gáp kéo cao giọng nhắc nhở cô.

Thư Tình từ từ ngồi xuống, sau khi nịt chặt dây an toàn, nhắm mắt ngồi tựa vào ghế.

Dường như trong lòng có một cái đã lưu lại đó, không thể cùng cô căng chân chạy về nhà.

Sau khi xuống xe, từ trạm xe đi bộ về nhà, ngoài ý muốn cô nhận được điện thoại của Cố Chi.

Ở bên đầu dây của Cố Chi rất huyên náo, giống như ở trong trạm xe lửa, bởi vì cô nghe được tiếng của đường sắt ngầm.

“Đã đến?”. Anh hỏi cô.

“Vâng, đến, em đang trên đường về nhà”.

“Vậy thì tốt”. Giọng nói của anh không vững lắm, có lẽ đang đi bộ, “Vừa rồi ở trên xe em định nói gì với tôi?”.

Nhịp tim của Thư Tình hơi chậm lại, sau đó đập cuồng loạn.

“Thư Tình?”. Người ở đầu dây bên kia dường như không có thời gi­an, bất thường thúc giục một tiếng.

Cô đấu tranh tư tưởng kịch liệt, rốt cuộc mở miệng nói: “Em muốn nói, thật ra thì em ——”.

“Xin lỗi ngài, xin ngài hãy tắt điện thoại, chuẩn bị qua kiểm tra an toàn”. Đúng vào lúc này, một giọng nữ động lòng người cắt đứt cuộc trò chuyện giữa hai người.

Cố Chi thấp giọng nói một câu: “Tôi cúp máy trước, sau đó sẽ gọi điện cho em”.

Anh tắt điện thoại, sau đó bỏ vào trong giỏ xách của tiếp viên hàng không, bắt đầu an kiểm.

Còn ở đầu kia Thư Tình cầm điện thoại di động run lên một lúc lâu, rốt cuộc cười khổ buông thõng tay.

Thì ra anh đang ở sân bay....

Thật là đúng dịp, vất vả lắm cô mới có dũng khí, vậy mà hai lần đều không thể nói ra câu nói kia.

Em thích thầy, chỉ bốn chữ đơn giản như vậy, cho cô cơ hội thì sẽ chết sao?

Trời mới biết, bỏ lỡ lần này, cô còn có thể có dũng khí đó, có sự kích động đó không.

Sau khi về nhà, không tránh được mẹ cô quở trách một phen, ngày đó cãi vã cô cúp điện thoại, vì vậy khiến cho mẹ đau lòng.

Thư Tình nhớ lại Cố Chi, nhớ cái buổi tối anh kể lại chuyện cho cô nghe, bừa xúc cơm trong bát, vừa cúi thấp đầu nói: “Mẹ, con sai rồi, sau này con sẽ không dữ dội như vậy với mẹ nữa”.

Mẹ cô sửng sốt, miệng há rộng một lúc lâu vẫn không hề lên tiếng.

Con gái bà sinh bà biết rõ ràng nhất, hiếu thắng, quật cường, mạnh miệng, sĩ diện.... Ăn nói khép nép thừa nhận mình sai, đúng là khó gặp.

“Nhưng con vẫn phải nói, thật ra con cũng muốn đạt được học bổng, không có được cũng không vui, hơn nữa mẹ cũng trách con, cho nên tâm tình con không tốt. Con đồng ý với mẹ, học kỳ sau nhất định sẽ chuẩn bị thật tốt, sẽ tham gia thi đấu nhiều hơn, lấy thêm nheieuf bằng về nhà, có được không?”.

Mẹ cô dừng lại một lúc lâu, mới gắp một khối thịt kho vào bát cô, “Mấy ngày nay ở bệnh viện nhất định ăn uống không tốt, ăn nhiều một chút, bổ sung trở lại”.

Thư Tình dở khóc dở cười ăn miếng thịt trong bát, nhìn cả bàn toàn món ăn cô yêu thích, trong lòng hoàn toàn sụp đổ rồi.

Sau khi ăn xong, hai mẹ con không nói một chữ tới chuyện đã từng gây gổ, vô cùng hài hòa con rửa bát mẹ lau bàn, sau đó lại vui vẻ nắm tay nhau đến công viên tản bộ.

Thậm chí lúc ở trong công viên, mẹ còn mua những chiếc kẹo đầy màu sắc cho cô, cười híp mắt nói: “Mẹ nhớ hồi nhỏ con rất yêu thích cái này”.

Thư Tình cười toe toét.

Buổi tối, hai mẹ con chen nhau ngủ trên giường mẹ, Thư Tình kể rất nhiều chuyện lý thú trong học kỳ này, bao gồm cả nam thần thầy giáo tiếng Pháp, cùng với những chuyện hài hước trong khoa tiếng Anh do âm thịnh dương suy.

Mẹ cô từ từ nhắm mắt ngủ, mà chẳng biết từ lúc nào trong mắt Thư Tình hiện ra mẹ đã già, đôi mắt từ từ đỏ lên.

“Em còn nhỏ, đường còn rất dài. Tôi hi vọng mỗi ngày em có thể trải qua phong phú mà vui vẻ, cách xa tất cả hối hận và thất vọng”.

Cô vẫn nhớ rõ vẻ mặt Cố Chi nói như vậy, ôn nhu lại thành khẩn, rồi như có một chút tiếc nuối, giống như là qua cô anh thấy được bóng dáng của mình sáu năm trước.

Anh chỉ không hi vọng cô dẫm vào vết xe đổ của anh, hi vọng cô nắm chặt mỗi một chút thời gi­an ở cùng với mẹ.

Vì vậy, cô cũng rất cô gắng căng chân chạy như điên về phía anh, cho dù không thể vượt được bước tiến của anh, nhưng cô vẫn có thể ảo tưởng gần anh thêm một bước, gần anh thêm một bước nữa.

Trong đêm đen, cô nhìn khăn quàng cổ màu lam trên móc áo, an tâm nhắm nghiền hai mắt.

*

Lại khôi phục cuộc sống đi làm thêm ở quán cà phê, cuộc sống như vậy vẫn kéo dài đến ngày lễ mừng năm mới.

Vào đêm 30, điện thoại di động của Thư Tình vang lên không ngừng, tin nhắn chúc mừng được gửi tới từ bốn phương tám hướng khiến cô luống cuống tay chân. Cô luôn luôn là người tùy tiện, không câu nệ tiểu tiết, lại càng không thích những chi tiết cảm thấy quá mạnh mẽ. Vì vậy sau khi trả lời mười người, thật sự không còn kiên nhẫn, định mở ra danh bạ, vạch chọn một đội người, sau đó gửi một tin nhắn chúc mừng.

Tên của Cố Chi cũng nằm trong đó.

10 phút sau, nhiều tin nhắn trả lời được gửi lại, Thư Tình mở một cái ra nhìn, trên màn hình di động chợt xuất hiện câu trả lời của anh.

Cô dừng hẳn cái tin nhắn đọc được một nửa, dường như không thể đợi được nữa, mở tin nhắn Cố Chi ra coi.

Nội dung tin nhắn như sau: Theo lý thuyết tin nhắn theo đoàn tôi sẽ không nhắn lại, nhưng tôi không thể không hỏi một câu, em đã học xong trọng điểm chưa? Chuẩn bị học kỳ sau thi lại xong chưa? Cuối cùng, Bonne An­née! :)

Trong nháy mắt, Thư Tình sợ hãi, mẹ ơi, cô cảm nhận được ác ý từ người giáo sư nhân dân! Đặc biệt là khuôn mặt tươi cười ở cuối tin nhắn, nhìn thế nào cũng thấy nham hiểm.

Mùa xuân này, còn có thể khoái trá vui chơi đùa giỡn sao? QAQ




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: tanhi810, Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 05.04.2015, 19:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11345 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [26.2/81] - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Các bạn có yêu mình ko :“> :”> Yêu mình thì nói một câu nhé, :D5 :D5 Mình có động lực tối up nốt chương 27. Cuối chương 27 thầy Cố trẻ con lắm :so­fun­ny:

Chương 27.1

Mùa xuân bận rộn thăm người thân, những món ăn bình thường nghĩ đến cũng thèm chảy nước miếng chợt tập trung vào một ngày, khiến Thư Tình vừa ngồi vào bàn đã thấy no rồi.

Đêm hôm đó ở nhà ông bà ngoại ăn bữa cơm đoàn viên, sau khi ăn xong người lớn liền ngồi vào bàn đánh bài, mẹ Thư Tình để cho cô đưa con trai của cậu đi xem phim, cũng tránh cho hai đứa phải ngồi đợi trong phòng buồn chán.

Thư Vĩ nhỏ hơn cô một tuổi rưỡi, vẫn còn đang học lớp mười hai nhưng đã rất cao.

Thư Tình và cậu ấy có quan hệ không tệ, chủ yếu là người nhà họ Thư luôn hướng ngoại, chung sống rất tốt, không thích tính toán.

Trong lễ mừng năm mới, rạp chiếu phim có chiếu một bộ phim nhẹ nhàng về tình cảm gia đình, Thư Tình đứng trước quầy do dự một chút, vẫn từ trong nhiều bộ phim chọn một bộ phù hợp cho hai người xem.

Dù sao đều là người cùng lứa tuổi, lại còn là chị em họ, nếu là chạy đến rạp chiếu phim xem bộ phim tình yêu thân thiết... Thư Tình lặng lẽ nghĩ trong một lúc, cảm thấy thế nào cũng không tốt.

Lúc kiểm vé, Thư Vĩ mới nhớ ra quên chưa mua bỏng ngô, để cho cô đi vào trước.

Thư Tình bước vào phòng chiếu phim đen như mực, tìm tới hàng ghế của mình, lúc cô mượn ánh đèn yếu đi về phía trước, đột nhiên bị cái chân của người bên cạnh chưa kịp thu về khiến chân bị vấp, lảo đảo ngã về phía trước.

“Cẩn thận”. Người ngồi phía trước một chút, chợt đứng dậy đỡ cô, mà cô vì phần lớn nửa người đã nghiêng về phía trước nên đụng phải lồng ngực của người kia.

Mũi lại đập vào trên khóa áo của đối phương, đau đến nỗi nước mắt xông lên.

Thư Tình quẫn bách ngẩng đầu, “Xin lỗi, tôi ——”.

Cô nói được một nửa thì dừng lại.

Khoảng cách gần như vậy đủ để cô nhìn rõ người trước mắt.

Mái tóc ngắn gọn gàng, ngũ quan rõ ràng tinh tế, người nọ giống như một cây bích thảo trong ngày xuân, an tĩnh đứng trước mặt cô.

Trong đôi mắt đen nhánh sáng ngời của Trương Diệc Chu cũng hiện lên vẻ kinh ngạc, “Thư Tình?”.

Còn chưa kịp hỏi cô sao cũng tới xem phim, Thư Vĩ lúc này cầm một hộp bỏng ngô lớn đi tới, thấy Thư Tình vẫn đứng đó không động, còn giằng co với một nam sinh, cậu nhanh chóng đi tới phía sau cô hỏi, “Sao thế?”.

Trong giọng nói rõ ràng mang theo vẻ ân cần tình cảm.

Trương Diệc Chu liếc nhìn Thư Vĩ, ánh mắt nhìn vào hộp bỏng ngô trên tay cậu, cuối cùng không dấu vết thu tay lại, thong dong ngồi trở lại chỗ ngồi của mình.

Thư Tình chần chờ đứng ở chỗ đó.

Thư Vĩ hỏi cô: “Tại sao không ngồi? Bộ phim sắp bắt đầu rồi”.

Tại sao không ngồi? Thư Tình thở dài nhẹ đến nỗi không thể biết, lặng lẽ ngồi vào bên cạnh Trương Diệc Chu, đây đúng là.... cực kỳ trùng hợp.

Trương Diệc Chu đi xem phim một mình, qua năm mới không đợi ở nhà đoàn viên, mà một người lại tới xem bộ phim tình cảm gia đình thắm thiết.

Thư Tình không lên tiếng, lại cảm thấy có chút buồn cười.

Trên màn ảnh bộ phim nhanh chóng được chiếu, tiếng nhạc nhày mắt tràn ngập cả căn phòng lớn.

Ở trong thời khắc như vậy, sự chú ý của mọi người đều tập trung vào trên màn hình, Trương Diệc Chu đột nhiên quay đầu nhìn cô, thấp giọng hỏi: “Bạn trai?”.

Thư Tình ngẩn ra, quay đầu nhìn cậu ta, lại chỉ nhìn thấy một đôi mắt sâu không thấy đáy.

Cô nhớ tới lần trước gặp mặt cậu ta đứng bên lề đường nói với cô, sau đó lấy tư thái ôn nhu nhún nhường mà cô chưa từng thấy, đeo bao tay cho cô, hơn nữa từng chút từng chút gom tay lại trong lòng bàn tay của mình.

Cậu ta nói: “Không cần sống trong những gì đã qua, ít nhất đồng ý với tớ, đừng hận tớ nữa, có được không?”.

Khi đó cô nhìn thấy trong đôi mắt tỉnh táo từ trước đến nay của cậu có một sự cẩn thận thậm chí là cảm xúc lấy lòng hèn mọn. Cô chợt hiểu ra, thì ra trong đoạn thời gi­an cô lặng lẽ cảm mến cậu, có lẽ không chỉ một mình cô động lòng.

Nếu cô còn là cô bé ngây thơ lãng mạn luôn theo sau cậu, sau khi biết được điều này, sẽ vui vẻ cảm thấy cả thế giới đều là bong bóng màu hồng —— đó chính là tấm lòng thiếu nữ của cô.

Chỉ tiếc ——

Thư Tình từng chút một rút bàn tay của mình trong tay cậu ra, sau đó thong thả cởi bao tay ra, thậm chí là mỉm cười trả lại cho cậu.

Cô dùng một giọng nói rõ ràng có chút buồn cười nói với cậu ta: “Từ đầu đến cuối tôi chưa từng sống trong quá khứ, cũng không hề hận cậu”.

Trương Diệc Chu đầu tiên là sửng sốt, trên vẻ mặt ngẫu nhiên có một sự vui vẻ nhìn cô, có chút vui mừng.

Nhưng Thư Tình không cho cậu ta quá nhiều thời gi­an tiêu hóa sự vui mừng, từng câu từng chữ sau đó đánh nát suy nghĩ của cậu.

“Tôi không có nhiều sức lực để sống mãi trong thù hận, nhưng cho tới bây giờ tôi cũng chưa hề mất trí nhớ. Mẹ cậu phá hỏng gia đình tôi, đó là sự thật; ba tôi vì mẹ cậu mà từ bỏ cái gia đình của mình, đó cũng là sự thật. Cậu có thể nói trong hôn nhân mẹ tôi thất bại, nhưng trong khi ba tôi còn là một người đã kết hôn, dùng lòng thương và đồng tình đi trấn an ông, sau đó cùng ông có những tình cảm bất chính, đó cũng là việc mẹ cậu đã làm, tôi tin tưởng xã hội đều hiểu người như thế gọi là gì”.

Nụ cười vui vẻ trên môi Trương Diệc Chu biến mất, đồng thời cậu cứng đờ người, Thư Tình nói lời kết.

“Chuyện cũng đã qua lâu như vậy, tôi cũng đã không còn oán hận mẹ cậu, càng sẽ không oán hận cậu, nhưng tôi không thể vô tư đến mức không thể so đo cái gì, ít nhất mỗi lần thấy bộ dạng ba người hạnh phúc, tôi đều không thể không nhớ tới bộ dạng một người cô đơn của mẹ tôi. Trương Diệc Chu, chúng ta có thể không phải là kẻ địch nhưng nếu cậu cảm thấy chúng ta có thể trở lại những ngày thân thiết gắn bó, trừ phi đây là bộ phim”.

“Nhưng mà đáng tiếc, ở đây không có Quỳnh Dao, không viết được kịch bản như cậu muốn”.

Cô nói một câu cuối cùng, sau đó xoay người đi.

Mà vào giờ khắc này, trong rạp chiếu phim đen kịt, chỉ có ánh sáng từ màn chiếu chói mắt.

Cô mỉm cười với cậu ta, vừa không thừa nhận, vừa không phủ nhận.

“Việc này hình như không có liên quan đến cậu?”.

Trong mắt Trương Diệc Chu thoáng qua tâm tình phức tạp, Thư Tình cũng không để ý đến cậu ta nữa mà chuyên tâm xem phim, thỉnh thoảng vì một chút cảnh tượng đáng cười mà cùng mọi người cười ra tiếng sau đó nhỏ giọng thảo luận với Thư Vĩ.

Tiếng cười của cô trước sau như một không căng thẳng, cởi mở, không cố ý có khí chất thục nữ.

Trương Diệc Chu nhớ tới rất nhiều cảnh tượng trước kia. Ví như cô nằm trên giường cậu nói buồn cười mà cậu đang cẩn thận tỉ mỉ ngồi trên bàn học làm bài, kết quả cô cười ha ha, rồi ôm bụng kêu đau; ví như khi đi học cô ngồi dưới bàn xem trộm tiểu thuyết, kết quả không nhịn được cười mà cười một trân sang sảng, vì vậy bị thầy giáo số học mời ra ngoài đứng ở hành lang một tiết, mà buồn cười hơn chính là, ngay cả trên đường đi ra ngoài phòng học, cô vẫn cười không ngừng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 06.04.2015, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11345 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [26.2/81] - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


hôm qua phải viết tiểu luận đến 3h sáng nên ko up bài cho...
Chương 27.2

Nhìn lại cô giờ phút này, rõ ràng không có gì thay đổi, ngay cả tâm ý của cậu cũng chưa từng đổi thay, nhưng trong tối tăm lại như long trời lở đất, tất cả đều như khác một trời một vực so với hôm qua.

Thật ra thì ngoại trừ việc lớn lên, chỉ có một việc thay đổi, đó là cô không hề nguyện ý dính lấy cậu, chỉ ngẩng đầu lên nhìn một mình cậu.

Bên cạnh cô đã có những người khác, cậu đứng ở nơi cố định tin tưởng sẽ thuộc về mình, phải chia sẻ tất cả hỉ nộ ái ố của cô, chiếm cứ tất cả tâm tư nhỏ của cô.

Hết bộ phim, Thư Tình và Thư Vĩ cười nói đi ra ngoài, ngay cả một cậu tạm biệt cũng không nói với Trương Diệc Chu.

Trương Diệc Chu buồn phiền thật lâu, giờ phút này gần như bộc phát, cậu chợt đứng dậy, níu chặt lấy tay Thư Tình: “Ngay cả một câu nói gặp lại cũng không nói, cứ đi như vậy sao?”.

Trên tay căng cứng, lực kéo khiến Thư Tình đứng nguyên tại chỗ, đau đến nỗi nhíu mày, cô kinh ngạc quay đầu lại, nhìn trên vẻ mặt lạnh như băng tỏa tức giận, cô sửng sốt.

Còn chưa kịp lên tiếng, Thư Vĩ đã kéo tay chị họ về phía sau, đồng thời không khách khí gạt tay đối phương , “Anh làm gì vậy?”.

Cậu đã sớm thấy người này không bình thường, mặc dù Thư Tình biểu hiện như bình thường nhưng vừa rồi giằng co với người này, tiếng cười của chị có vẻ nhạt hơn, tâm tình xuống thấp không giấu được.

Hành động này của Thư Vĩ hoàn toàn chọc giận Trương Diệc Chu, vẻ mặt cậu không thay đổi nhìn tay Thư Vĩ chộp lấy cổ tay cậu, lạnh lùng nói hai chữ: “Buông tay”.

“Nói xin lỗi”. Đây là Thư Vĩ đáp lại.

“Tôi nói, buông tay!”. Trương Diệc Chu nói từng chữ, trong đôi mắt đen nhánh tràn đầy lửa giận.

“Tôi cũng nói, xin lỗi!”. Thư Vĩ không chịu cúi đầu.

Trong khoảng thời gi­an ngắn, không khí giương cung bạt kiếm.

Nhân viên quét dọn vệ sinh đi vào chuẩn bị dọn dẹp cũng nghệt mặt đứng ở bậc thang, mắt không chớp nhìn một màn này.

Sau đó, Trương Diệc Chu cũng tránh được tay Thư Vĩ, trong nháy mắt định động thủ. Thư Tình thấy mọi việc không ổn, lách người chắn trước mặt Thư Vĩ, cao giọng hỏi Trương Diệc Chu: “Cậu muốn làm gì?”.

Trong mắt cô mang theo sự chất vất sắc nhọn, cùng với đôi mắt hình viên đạn và... chán ghét.

Đó là một Thư Tình mà cậu rất ít khi gặp, giống như con nhím, dựng gai cả người, chỉ vì bảo vệ người phía sau —— lần trước là mẹ cô, còn lần này là cậu nam sinh phía sau cô.

Lửa giận của Trương Diệc Chu nháy mắt như hắt một chậu nước lạnh thấu xương, sau đó tràn đầy sự chán nản.

Cậu buông tay xuống, vẻ mặt phức tạp nhìn Thư Tình một cái, sau đó không nói tiếng nào rời đi, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Thư Vĩ hỏi cô: “Đó là ai? Bệnh thần kinh hay là biến thái?”.

Thư Tình lắc đầu một cái, “Không biết, chắc vậy”.

Trên đường về nhà, cô trầm mặc dị thường, Thư Vĩ hi hi ha ha kể chuyện, cô cũng phối hợp cười với cậu.

Nhưng vừa nghĩ tới ánh mắt của Trương Diệc Chu, trong lòng giống như bị người cầm một cây đuốc, khu rừng rậm rạp bị người đốt thành tro bụi, trụi lủi, hoang dã, lạnh căm căm.

Trong đôi mắt đen nhánh có bi ai, có tức giận, có ghen tỵ, có hối tiếc còn có cả tình cảm thâm trầm, giống như là vẩy mực sâu không đáy, rồi lại khiến dây cung trong lòng cô dao động.

Làm sao có thể hoàn toàn không để ý?

Đó đã từng là người cô để trong lòng rất nhiều năm, lần đầu tiên thích một người như thế, nhưng cũng vì phần thích này quá sâu, cuối cùng khi tổn thương mới không thể chịu nổi.

*

Trước buổi tối vào học, Cố Chi nhận được hai tin nhắn ngắn.

Là cố gắng cầu xin trọng tâm ít đi một chút, cái thứ hai là khóc báo khăn quàng cổ giặt nhiều lần đều không thể cứu được.

Anh nhìn những emo­tion nằm vật xuống cầu tin trong tin nhắn thứ nhất, lại nhìn vô số dấu chấm than lấn lướt mắt nhìn trong tin nhắn thứ hai, nụ cười vui vẻ bên môi dần hiện.

Trong phòng họp, trên sân khấu có một người đang phân tích bệnh án, bởi vì xuyên màng tim xử lý hơi sai lầm, nên có ảnh hưởng đối với sự phục hồi của người bệnh.

Chủ nhiệm Trương nói: “Bốn năm trước ở bệnh viện Paris thánh Louie cũng có một bệnh án tương tự, bởi vì tiến hành xuyên màng tim không đúng, dẫn đến xuất hiện những bệnh chứng khác, tôi muốn nghe một chút lúc đó bệnh viện xử lý thế nào và những bước trị liệu tiếp theo”.

Ánh mắt của ông hết sức tự nhiên nhìn về phía Cố Chi.

Mọi người đều biết Cố Chi trở về từ Pháp, khi đó đúng lúc anh cũng thực tập ở bệnh viện thánh Louie.

Vậy mà ngoài dự liệu, Cố Chi không ngẩng đầu hưởng ứng lời của ông, mà cúi đầu... nghịch điện thoại di động? Dường như bên môi còn treo một nụ cười vui vẻ, trong nháy mắt phá tan hình tượng bên ngoài ôn hòa bên trong thanh lãnh bấy lâu.

Chủ nhiệm Trương không tự nhiên ho một tiếng, “Bác sĩ Cố?”.

Cố Chi dừng lại, nhanh chóng ấn nút gửi, bình tĩnh ngẩng đầu lên, ý cười bên môi cũng biến mất vào lúc đó.

Vài nữ bác sĩ trong phòng họp tiếc nuối thở dài trong lòng, nam thần cười một tiếng, khuynh quốc khuynh thành.... Chỉ tiếc là chỉ là thoáng qua, thực sự quá ngắn ngủi.

Mà trong lúc đó, rốt cuộc Thư Tình chờ được tin nhắn của anh, quả quyết bỏ quả táo đang gặm ở trên tay xuống, cầm điện thoại di động mở ra xem.

“Là một thầy thuốc ngoại khoa, tôi từng nhìn qua thiết bị X – quang quan sát tim của mình, kết quả là mất rất nhiều sức lực mới có thể nhìn rõ mắt trên đó. Ps: Làm hư khăn quàng cổ, còn muốn tôi giảm trọng tâm? ”.

Vẫn là nụ cười vô sỉ như trước.

Thư Tình dường như có thể tưởng tượng ra giờ phút này trên mặt anh sẽ tao nhã lịch sự như thế nào nhưng lại không mất sự chế nhạo vui vẻ, đôi mắt đen dù bận nhưng vẫn ung dung xem tin nhắn như thế nào, tin nhắn chính xác đánh vào tấm lòng thiếu nữ ham học hỏi.

Ha ha ha ha, anh đang nói cho cô biết mắt tim anh nhỏ như thế nào sao?

Bên kia người đàn ông nào đó đang nói đến bệnh án kia ở bệnh viện thánh Louie, nói được một nửa thì di động trong tay rung lên không tiếng động, anh dừng lại một chút, tiếp tục bình tĩnh kể xong phương án xử lý, sau đó mới lại cúi đầu nhìn màn hình điện thoại sáng lên.

“Trước khi em mổ bụng, thầy có gì muốn nói với em không?”.

Anh mỉm cười trả lời: Ừ.... Vậy thì, trên đường đi tốt.

Trong lúc Thư Tình đang oán niệm nhìn chằm chằm bốn chữ nhìn mà đau lòng, không có ý tốt thì một tin nhắn lại được gửi tới.

Mở ra xem: “Trong tình trạng mất máu quá nhiều ý thức còn chưa hoàn toàn mất đi, bởi vì hồng cầu trong cơ thể chưa đủ sinh ra hiện tượng thiếu dưỡng khí khiến người xuất hiện tình trạng co rút, chờ triệu chứng co quắp, đồng thời kèm thêm đau nhức khó chịu và hiện tượng khó thở.... Xin lỗi, bệnh nghề nghiệp sai khiến. Một lần nữa: Đi tốt

Thư Tình: “... ... ...”.

Lại một lần nữa, cô cảm nhận được ác ý đến từ người giáo sư nhân dân.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

6 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

8 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 209, 210, 211

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

15 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

16 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

19 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 197, 198, 199



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 248 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 246 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 366 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Kim Ngưu
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 254 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 532 điểm để mua Thiên thần tím
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 511 điểm để mua Song Ngư Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 318 điểm để mua Ma Kết Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 209 điểm để mua Cự Giải Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 287 điểm để mua Xử Nữ Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 467 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 270 điểm để mua Gà con mới nở
Nguyêtnga: Hú hồn ms thấy tỉ năm tnn trở lại
Shin-sama: chắc không còn ai nữa
Shin-sama: :D
Shop - Đấu giá: Tư Bảo Bảo vừa đặt giá 200 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 256 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 933 điểm để mua Ngọc tím
Mavis Clay: á à, ra là tỷ quăng bomb muội
LogOut Bomb: Lily_Carlos -> Mavis Clay
Lý do: ^^
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Cún ngủ
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 242 điểm để mua Gà con mới nở
Ngoc Vo: 4 năm cho chẳn ấy Thiến Thiến hêheee
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Tét cưng kkk
Cô Quân: cả tỉ năm mới thấy tnn đông vui lại
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 421 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 290 điểm để mua Sên vàng
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 242 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 215 điểm để mua Bong bóng gấu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.