Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

 
Có bài mới 26.12.2015, 13:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.07.2015, 13:08
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 169
Được thanks: 1594 lần
Điểm: 32.64
Có bài mới Re: [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46: Đi dạo chợ đêm

Edit: sena

Tấn vương gia ngẩng đầu nhìn những hoa đăng được tạo hình tinh xảo phía trên đầu. Trên mỗi cái hoa đăng đều có một câu đố đơn giản dễ hiểu, cũng không phải là câu đố quá mức xảo trá, khó khăn: “Cái này thì có gì hay mà chơi?” (* hoa đăng: đèn lồng.)

“Ta muốn phần thưởng.” Minh Đang hất cằm lên, mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào hoa đăng.

“Loại hoa đăng này mà ngươi cũng thích?” Tấn vương gia khinh thường, lắc đầu một cái: “Nếu ngươi thực sự thích thì bảo hoàng thúc mua cho ngươi.”

Những hoa đăng này làm sao bằng những hoa đăng ở trong cung, đây chính sự chênh lệch giống như là một cái dưới đất, một cái trên trời.  Loại hoa đăng này hắn ta không thèm nhìn.

“Mua không giống với thắng được.” Minh Đang bất mãn nhìn Tấn vương một cái: “Ngươi…loại người như ngươi sẽ không hiểu được đâu, ta cũng không thèm nói với ngươi.” Cảm giác ấy không giống nhau, giải được đố khiến người ta cảm thấy rất là vui sướng.

Là người sống trong hoàng thất, từ nhỏ hắn ta đã được hưởng thụ tất cả, muốn cái gì cũng được người khác đưa đến tận tay, lấy được quá dễ dàng cho nên sẽ không biết được niềm vui thích đó.

“Sao, ta là loại người như thế nào?” Tấn vương nghe được sự khinh bỉ trong giọng nói của nàng, trong lòng hắn không vui.

Nhưng dọc đường đi hắn cũng đã quen với thái độ không xem hắn làm quý nhân* của nàng, hắn cũng không có biện pháp với nàng. (*quý nhân: chỉ người trong hoàng thất xưa, hoặc người có khả năng giúp đỡ ta khi gặp khó khăn.)

Tuy nhiên có một người không sợ hoàng quyền xuất hiện, thực mới mẻ. Nàng là người đầu tiên mà hắn gặp trong suốt mười mấy năm qua. Có lúc hắn còn cố ý hù dọa nàng một chút, thử dò xét giới hạn cuối cùng của nàng. Có vẻ như hắn coi Minh Đang thành kỳ trân dị thú*. (*kỳ trân dị thú: con vật kỳ lạ quý hiếm.)
Thôi đi, người này thật nhàm chán, luôn luôn tìm cách khiêu chiến giới hạn chịu đựng của nàng, chắc là lúc ở trong cung buồn chán đến hỏng người, thật là một đứa trẻ đáng thương.

Theo bản năng, Minh Đang coi hắn ta như vãn bối của mình, cũng hết cách rồi, ai bảo hắn ta thấp hơn Vân Lam một bối phận. (vãn bối: người dưới, nhỏ hơn về cấp bậc lứa tuổi; bối phận: vai vế, trên - dưới, lớn - bé)

Tấn vương không hiểu ý của nàng: “Nói cho rõ ràng đi” Nếu không phải nể mặt mũi của hoàng thúc, hắn ta làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho sự vô lễ của nàng.

Bị Tấn vương ngăn trở tầm mặt khiến nàng không nhìn được hoa đăng. Minh Đang tức giận hung ác nhìn hắn ta một cái, thuận miệng trả lời hắn qua loa: “Người không có học vấn, không biết tự lượng sức mình.”

Bản lĩnh khiến người ta tức chết là sở trường nhất của nàng. Trước kia lúc còn ở Từ gia, đám người Từ gia từ trên xuống dưới đều bị nàng chọc cho tức đến hộc máu.

“Cái gì? Ngươi…nói ta không có học vấn?” Tấn vương thực sự bị chọc tức, sắc mặt đỏ lên: “Những câu đố này vô cùng đơn giản, chỉ cần vừa nhìn ta liền biết đáp án.”

Thế gian này ai chẳng biết Tấn vương gia tài trí hơn người, xuất khẩu thành chương, cầm kỳ thư họa đều tinh thông? Đây tuyệt đối là đang sỉ nhục hắn! Là sự sỉ nhục rất lớn!

Vân Lam bất đắc dĩ phải ra mặt hòa giải: “A Tiêu, ngươi tránh ra một chút, Minh Đang không nhìn thấy được trên mặt hoa đăng viết cái gì.”

Haiz, bình thường khi cãi nhau cùng Minh Đang chỉ có một kết quả, đó chính là bị chọc tức “nhất Phật xuất thế, nhị Phật thăng thiên”. Hắn được lĩnh hội rất nhiều lần. Chất nhi này của hắn nếu không dựa vào thân phận của mình, sợ ràng khó có thể chiếm được chút lợi gì khi đấu khẩu với  nàng.

(Chất nhi: cháu trai; “nhất Phật xuất thế, nhị Phật thăng thiên” là một câu thành ngữ, mình không giải thích được sát nghĩa, hiểu nôm na là chị khiến người ta tức đến khó thở, không thể phản bác lại lời của chị ^0^)

Nhưng mà bày ra dáng vẻ của vương gia như vậy, sợ rằng Minh Đang cũng không tôn trọng.

Vẻ mặt Tấn vương thất bại, im lặng, trong lòng không ngừng tự an ủi, hắn là cho hoàng thúc chút mặt mũi, không thèm so đo cùng loại nữ tử này. Nhưng hoàng thúc, tại sao người lại có thể giúp nha đầu này mà không giúp chất nhi ruột thịt là hắn đây? Trọng sắc khinh cháu mà!

“Chỉ biết nói mạnh.” Minh Đang bĩu môi: “Vân ca ca, muội muốn cái đèn hoa sen kia.” Nàng chỉ vào chiếc đèn lớn bằng cái chậu rửa mặt, cánh hoa tầng tầng lớp lớp, trông rất sống động, tinh sảo đẹp đẽ, ánh sáng  nhiều màu. Trên đèn viết một câu đố: Mười ngày nói (bản hán việt là: Thập nhất đàm, chẳng biết ta có dịch đúng k? >.<)

Vân Lam mỉm cười gất đầu: “Được, ta thử một chút.” Trong lòng cũng đã có đáp án, đang muốn mở miệng.

Bỗng nhiên toát ra âm thanh của Tấn vương: “Đây là chữ ‘tuần’”

“Vị công tử này đã đoán đúng.” Lão bản cười híp mắt, gỡ hoa đăng xuống đưa cho Tấn vương. (Lão bản: ông chủ)

“Cầm đi.” Tấn vương dương dương đắc ý đưa đèn cho Minh Đang: “Có phải hay không ngươi nên thu hồi lời nói vừa nãy?” Xem ra người ta vẫn còn để ý đến việc Minh Đang nói hắn là kẻ không có học vấn.

Ghét, nàng muốn Vân ca ca giúp nàng thắng được để lấy cái đèn này về, hắn ta giành nổi bật làm gì. Đầu ngoảnh đi một cái: “Ta không cần”

“Vừa rồi người còn nói muốn….” Thanh âm của Tấn vương yếu dần dần đi, nhìn Vân Lam có chút xin lỗi: “Ta hiểu rồi” Hắn ta cũng không phải là ngốc cái gì cũng không hiểu, dù gì hắn ta cũng đã cưới mấy phu nhân, có chút hiểu rõ tâm tư của nữ tử.

Đồ vật mà người yêu thắng được mới là trân quý, người khác thắng được không đáng tiền.

Mặc dù hắn hòa một ván, kiếm lại được chút mặt mũi nhưng lại quấy rối chuyện tốt của hoàng thúc, hắn đúng là có tội lớn.

Minh Đang tức giận liếc mắt nhìn Tấn vương một cái, càng khinh bỉ hắn hơn. Nàng tức giận lôi kéo cánh tay của Vân Lam cách xa hắn.

Vân Lam cúi đầu nhìn nàng cười hỏi: “Muội không thích Tấn vương gia?”

“Không thể nói là thích hay không thích, chẳng qua muội không muốn gần người của hoàng thất.” Minh Đang lười biếng đáp: “Bọn họ đều là thiên chi kiêu tử*, tự cho mình cao hơn người, lại dính dáng đến quá nhiều lợi ích, rất phiền toái.”
(*thiên chi kiêu tử:con cưng của trời)

Lấy tính cách sợ phiền toái của nàng, tất nhiên tránh được nàng sẽ cố gắng tránh xa. Chỉ cần vô ý khuấy vào vũng nước đục hoàng thất kia, rất dễ mất đầu. Nàng còn muốn sống thêm mấy chục năm nữa kia.

Còn một câu nữa nàng không có nói ra miệng, nàng không muốn tiếp xúc nhiều với người nam nhân của Minh Tuệ.

Có thể nàng có chút giận chó đánh mèo*, ghét Minh Tuệ nên những người liên quan đến nàng ta, nàng cũng không thích. (*giận chó đánh mèo: tương tự với câu ‘giận cá chém thớt’ của Việt Nam mình.)

Vân Lam thờ dài trong lòng, thái độ của nàng như vậy làm sao hắn dám nói thật với nàng? Nhưng khi bọn họ trở lại kinh thành, cũng không thể lừa gạt nàng được nữa. Làm sao bây giờ? Tình hình thật khiến người ta khó xử, đau đầu không ngừng.

“Ai nha” Minh Đang không kịp đề phòng, bất ngờ bị người khác đẩy ngã, thân thể ngã về phía trước.

Hiện giờ, trên đường có quá nhiều người, căn bản là người chen người, đầu người nhốn nháo, đông nghịt. Dáng người Minh Đang nhỏ nhắn, bị bao phủ trong một biển người.

“Cẩn thận” Vân Lam kinh hãi, đưa tay ra muốn kéo nàng đứng lên.

Đúng lúc này một chiếc xe ngựa đột nhiên xông đến, hình như ngựa bị kinh động, người trên xe lớn tiếng hô mọi người tránh ra. Người đi đường vội vàng tránh sang hai bên. Minh Đang bị mấy người đi đường chen lấn, bị đẩy đi càng ngày càng xa.

“Minh Đang, Minh Đang.” Vân Lam khẩn trương, sắc mặt trắng bệch: “Người đâu, mau đi giúp nàng.”

Tuy nhiên tình hình xung quanh quá mức hỗn loạn, căn bản chen không được.
Bị đoàn người đẩy đến một chỗ xa lạ, Minh Đang vòng tới vòng lui nhìn cảnh vật xa lạ xung quanh, không ngừng nổi giận.

Nơi này nàng không có chút quen thuộc nào, việc duy nhất nàng có thể làm là chờ đợi.

Hít sâu một cái để cố ngăn chặn hoảng loạn trong lòng, trong đầu nàng nhanh chóng suy nghĩ phân tích hoàn cảnh của mình. Nàng nhìn chung quanh, trong lòng bình tĩnh lại. Nàng tin tưởng chắc chắn Vân ca ca sẽ nhanh chóng tìm thấy nàng.

Nhìn một lượt cảnh vật chung quanh , nàng quyết định đi vào một gian hàng bán tào phớ*, kêu một chén tào phớ vừa ăn vừa chờ bọn Vân Lam đến tìm nàng.
Uống xong hai chén tào phớ thơm lừng nhưng cũng vẫn chưa thấy ai.

Minh Đang sở sờ trên người, mở hà bao* ra xem một chút, haiz nàng không mang theo tiền, chỉ có mấy viên điểm tâm nhỏ. Mấy ngày nay, chỉ cần nàng đi đến chỗ nào cũng có người đi theo, cho nên nàng không cần phải mang tiền. Vì thế, Bích Liên sợ nàng đói bụng nên đã bở chút điểm tâm  nhỏ vào, để khi nàng đột nhiên đói bụng thì sẽ có cái ăn. (*hà bao: cái túi nhỏ thường được treo bên hông, chuyển để tiền, hay cánh hoa để làm túi thơm…)

Nàng thở dài một hơi tỏ vẻ bất đắc dĩ, nâng cằm lên, nhìn đông nhìn tây.
Gian hàng này chỉ có hai cái bàn, buôn bán khá tốt, người chen đầy bàn. Nàng ngồi lâu cũng có chút ngượng ngùng, nhưng nàng không có tiền trả cho nên không thể đi được.

“Cô nương, có phải ngươi gặp chuyện phiền toái gì hay không?” Một âm thanh nam nhân thô bỉ đột nhiên toát ra.

Minh Đang ngẩng đầu lên nhìn về hai người đứng trước mặt nàng. Giữa hai lông mày bọn chúng toát lên một cỗ gian tà, trên mặt mang theo nụ cười ghê tởm, vừa nhìn là biết không phải loại người tốt đẹp gì.

“Không có” Minh Đang lắc đầu một cái, không muốn để ý đến bọn chúng. Tâm trạng nàng đang không tốt, không muốn gây chuyện.

“Có phải ngươi bỏ nhà ra đi không? Trên người không có tiền” Một người trong đó cười vô cùng vui vẻ, rất nhiệt tình: “Đi cùng các ca ca đi, chúng ta mời người ăn cơm ở tửu lâu, loại địa phương nhỏ bé này làm gì có đồ ăn ngon.”

Bọn họ ở bên cạnh quan sát nàng đã lâu, nhìn từ quần áo đến cách ăn mặc đều cho thấy đây là một con dê béo, nhất định có thể kiếm được một khoản lớn.

Minh Đang không khỏi hoài nghi, sờ sờ mặt mình, nhìn nàng dễ bị lừa như vậy sao? Mời nàng ăn cơm ở đại tửu lâu? Lừa gạt ai vậy? Không thân không quen lại đột nhiên muốn mời nàng ăn cơm, nàng tin được sao? Muốn lừa người ta cũng nên tìm một vài lý do đáng thuyết phục đi.

Chưa nói cái khác, khuôn mặt ngây thơ của nàng cùng với dáng vẻ mờ mịt cũng đủ để lừa gạt người khác. Cộng thêm toàn thân của nàng mang trang sức đeo tay long lanh, quần áo đắt tiền khiến người khác sinh lòng thèm muốn, không nhịn được muốn liều một phen.

Trong lòng hai người kia mừng thầm, phất tay với lão bản: “Tới đây, cô nương này ăn hết bao nhiêu tiền? Ta thanh toãn giúp nàng.” Bọn chúng thật sự đã coi nàng là một tiểu cô nương luôn sống trong sự che chở của cha mẹ, chỉ mới bước vào đời không lâu.

“Mười văn tiền” lão bản thấy hai người bọn chúng là du côn lưu manh vùng này, chuyên làm ít chuyện bất lương. Trong lòng ông ta liền sợ hãi, không dám nhắc nhở cô nương kia, chỉ sợ rước họa vào thân.

Người nọ trả tiền rất sảng khoái: “Cô nương, đi theo chúng ta đi.” Hắn ta cho là giúp nàng chút chuyện là có thể gây được ấn tượng tốt với nàng, lừa gạt được nàng.

Minh Đang thở dài một tiếng trong lòng, đúng là hai đầu heo, cho rằng chút thủ đoạn như vậy là có thể lừa được nàng? Khi nàng ở Từ gia, thủ đoạn gì còn chưa thấy qua, loại thủ đoạn kiểu này chỉ là trò chơi nhỏ của mấy người trong phủ Từ gia. Không, nói đúng hơn là mấy thủ đoạn mà bọn người Từ gia nhìn chướng mắt, khinh thường không thèm dùng.

Con ngươi Minh Đang xoay chuyển: “Ta đang đợi người nhà ta đến đón, không thể đi cùng người khác."

Nghe nàng nói như vậy, trong lòng hai người kia có chút hoảng loạn. Nhìn chung quanh mấy lần, trong lòng càng thêm vội vàng muốn lừa gạt để đem người đi, tránh cho công sức bỏ ra thành công dã tràng: “Không sao, ta sẽ bảo lão bản khi nào người nhà cô nương đến thì bảo họ một tiếng.”

“Không được” Vẻ mặt Minh Đang giả bộ ngây thơ vô tội, dáng vẻ như nhìn thấy chuyện lạ: “Ca ca nói không được đi cùng người xa lạ, sẽ bị người ta lừa gạt.” Bộ dáng nhỏ còn vô cùng khả ái, mắt to chớp chớp vài cái, linh hoạt vô cùng.
“Chúng ta nhìn giống người xấu sao?” Người nọ chỉ chỉ lỗ mũi của mình, tiểu nha đầu này không dễ bị lừa gạt như bọn họ nghĩ.

Minh Đang cười híp mắt, hết sức vô tội nói: “Trên mặt người xấu cũng không có khắc chữ, làm sao ta biết được?” Giả heo ăn cọp là sở trường mà nàng thích nhất.

Nàng đang cảm thấy nhàm chán, món đồ chơi đưa đến cửa dĩ nhiên là cần phải chơi đùa thật tốt để giết thời gian.

Thế nào mà tiểu nha đầu này lại khó dây dưa như vây? Thật khiến người ta đau đầu. Hai người kia liếc mắt nhìn nahu, không thèm nhõng nhẽo với nàng nữa, vươn tay muốn mạnh mẽ lôi nàng đi: “Đi theo chúng ta.”

Trong lòng Minh Đang cười lạnh một tiếng, ngón tay bắn ra, một chút bột thuốc lặng yên vẩy ra ngoài.

Muốn bắt nạt nàng? Luyện thêm tám năm, mười năm  nữa đi. Muốn chiếm chút tiện nghi trên tay của nàng, vậy thì cũng đứng trách nàng độc ác. Nàng cũng không thích tùy tiện chỉnh người khác nếu người đó không tùy tiện chọc nàng. Nhưng đã có ý đồ với nàng, người nào cũng đừng nghĩ thoát khỏi, nàng sẽ đáp trả gấp mười lần. Nếu hai tên lưu manh côn đồ này không thức thời, vậy thì cho bọn chúng nếm thử loại độc ‘vô miên’ nàng mới chế ra này đi. Loại độc này chơi rất vui, chỉ cần trúng ‘vô miên phấn’ này, buổi tối sẽ không thể ngủ được, tình trạng đó sẽ kéo dài cả tháng. Chỉ cần đến buổi tối sẽ  phải trợn tròn mắt, không có chút buồn ngỉ nào cả. Nàng không có lây đi tính mạng của bọn chúng, như vậy là rất thiện lương rồi?

“Dừng tay, các ngươi muốn làm gì?” Một tiếng rống to vang lên, đinh tai nhức óc.                    
                                                
* Tào phớ: hay còn gọi là đậu hũ não. Đây là một món ăn truyền thống của Trung quốc và nó có nhiều hương vị phù hợp với khẩu vị từng người



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.12.2015, 14:06
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.07.2015, 13:08
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 169
Được thanks: 1594 lần
Điểm: 32.64
Có bài mới Re: [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47: Ám sát

Edit: sena

Minh Đang thấy người đi đến, giọng điệu buông lỏng, khóe miệng lộ ra nụ cười nhàn nhạt: “A Tiêu, ngươi tới quá chậm.”

Nàng quen hắn lâu như vậy nhưng đến hôm nay mới thấy hắn thuận mắt nhất.

Hai kẻ kia thấy Lý Tiêu khí thế bất phàm, sau lưng còn có mấy tùy tùng, trong lòng rất hoảng loạn: “Cô nương, vị công tử này là ca ca của cô sao?”

Minh Đang cười hề hề như tên trộm : “Là chất nhi của ta.” Giọng nói vô cùng hùng hồn.

Lời của nàng vừa được nói ra, đầu Lý Tiêu đầy hắc tuyến, khóe miệng co giật.

“Cô nương còn trẻ như vậy đã có chất nhi?” Tên côn đồ kia thật không biết nhìn tình hình, không biết nhân cơ hội này mà bỏ trốn, còn khoa trương há to mồm: “Không phải cô nương đang gạt ta chứ?”

Trong lòng Lý Tiêu đang khó chịu, hắn không thể làm gì đối với Minh Đang, nhưng đối với kẻ khác hắn không cần thế.

Mắt ra hiệu một cái, thị vệ phía sau liền đánh ra một chưởng khiến cho hai kẻ kia nằm rạp trên mặt đất.

Toàn bộ hiện trường xôn xao, tất cả mọi người đều trốn ở chỗ an toàn, ánh mắt tò mò nhìn chằm chằm về phía bọn họ.

“Giết người, cứu mạng.” Hai kẻ kia choáng váng đầu óc một lúc lâu mới kêu to: “Cứu mạng a.”

“Còn nói lung tung nữa thì ta sẽ cắt đầu lưỡi của các ngươi đó.” Trong lòng Lý Tiêu vẫn chưa hết giận, nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm vào bọn họ: “Dám đi lừa gạt thiếu nữ ngu ngốc, các ngươi chán sống rồi hả?”

Tuyệt đối là uy hiếp! Uy hiếp rõ rành rành!

“Chúng ta cũng chỉ có ý tốt muốn mời vị cô nương này vào đại tửu lâu sang trọng ăn cơm thôi.” Trong lòng bọn họ không ngừng kêu thầm không may, vốn định kiếm một chuyến. lại bị đá phải cái thiết bản. Sớm biết như vậy, có đánh chết bọn họ cũng không dám trêu chọc vị sát tinh này. (thiết bản: bàn sắt, vật phẳng được làm bằng sắt)

“Nói bậy, nàng còn cần người khác mời?”

Tên xui xẻo nằm trên mặt đất phản bác lại: “Nàng không có tiền, đến mười văn tiền hai bát tào phớ cũng do chúng ta trả.”

Bọn họ thật đáng thương, không có kiếm được thứ gì tốt lại còn phải bỏ ra mất mười văn tiền.

“Loại mắt chó mù của các ngươi, đường đường là tiểu thư thế gia, sao không thể lấy ra được chút tiền ấy?” Lý Tiêu mắng chửi hăng say, có ý chửi cây dâu mà mắng cây hòe: “Các ngươi mở to mắt ra mà nhìn, bất cứ đồ trang sức nào trên người của nàng đều không phải là món đồ trên trăm lượng bạc, làm sao còn cần người khác trả bạc giúp nàng.”

Minh Đang nghe mấy lời này của Tấn Vương thì cảm thấy có gì đó không được tự  nhiên. Hắn ta đang giúp nàng mắng chửi người hay đang mắng nàng?

“Tiểu nhân thực sự không lừa gạt ngài….” Thanh âm tên côn đồ run rẩy, run đến mức không nói được nên câu.

Minh Đang thấy bọn chúng sợ hãi nằm trên mặt đất không dám nhúc nhích, liền nổi lên lòng trắc ẩn: “Thôi, tha cho bọn chúng đi đi, ta cũng không bị tổn hại gì?”

Hơn nữa nàng còn ngầm động tay chân trên người của bọn chúng, đoán rằng bọn chúng sống không bằng chết cả tháng sau. Một ngày không ngủ được có thể sẽ không bị làm sao, nhưng một tháng không thể ngủ được thì……việc đó rất đáng để chờ mong.

“Cút” cặp mắt Lý Tiêu trừng trừng, khí thế bức người.

Hai người kia sợ đến mức tè ra khỏi quần, mau chòng bò từ mắt đất lên, bỏ chạy nhanh như làn khói, ngay cả đầu cũng không dám ngoái lại đằng sau.

Minh Đang cần thận liếc  nhìn Tấn vương mấy lần, vô cùng khẳng định rằng hắn ta đang giận mình, cố nặn ra một nụ cười lấy lòng: “Hương vị tào phớ nơi này cũng không tệ, ngươi có muốn thử một lần hay không?”

Sao lại cho nàng sắc mặt vậy, nàng cũng không phải cố ý. Ai muốn mình bị chen lạc một mình đây?

“Còn ăn?” Lý Tiêu lướt mắt quét trên người của nàng, sắc mắt không mang chút thiện ý: “Ngươi chạy mất hút, không thấy bóng dáng đâu dọa chúng ta sợ hãi, thúc thúc gần như phát điên.” Nhớ tới sắc mặt lúc đó của hoàng thúc trắng bệch như tờ giấy, trong lòng hắn ta không dành lòng vô cùng.

Thử nghĩ  xem, một nữ tử mới có mười bốn tuổi bị lạc đến một địa phương xa lạ thì mọi chuyện cũng có thể phát sinh. Có thể không nóng nảy đến mức nổi nóng sao? Lúc đó hoàng thúc liền huy động hết tất cả mọi người đi tìm kiếm manh mối. Ngay cả một vương gia như  hắn ta cũng phải bỏ qua mặt mũi, tự mình mang theo người để đi tìm. Chỉ vì muốn tìm nàng sớm chút nào, hoàng thúc sẽ sớm an tâm lúc đó.

Trong lòng Minh Đang đau nhói, sắc mặt chuyển sang trắng bệch, không kịp để ý những thứ khác, gấp gáp hỏi: “Hắn không sao chứ? Những người khác đâu hết rồi?”

“Tất cả chúng ta đều tản ra chung quanh để tìm ngươi.” Lý Tiêu nói qua tình huống: “Ngược lại, ta tìm được ngươi trước, mau trở về với ta.”

“Kia đi thôi, đừng để hắn phải lo lắng.” Minh Đang lo lắng cho Vân Lam, nói xong  liễn ra khỏi tiệm đầu tiên.

Lý Tiêu nhìn bóng lưng là của nàng lúc lâu, đuổi theo: “Minh cô nương, nói thật ngươi có ý với hoàng thúc không?” Lời này nói xong, hắn ta nhin đó chút hối hận. Hỏi lời này cũng như không.

Minh Đang tức giận, ánh mắt đảo qua hắn: “Chuyện như vậy không cần phải phải nói cho ngươi.”

Kiểu người gì vậy? Tự nhiên đi hỏi chuyện như vậy? Chuyện riêng của hai người, không cần phải giải thích với bất cứ kẻ nào.

“Ta không có ý mạo phạm ngươi.” Lý Tiêu bất đắc dĩ giải thích: “Nhưng người cũng nên biết rõ tình trạng sức khỏe của thúc thúc ta đi, thật sự ta vô cùng…..”
Cũng không phải hắn ta thích để ý đến chuyện tình yêu, hắn chỉ thấy tình cảm thắm thiết mà thúc thúc dành cho nàng, nhưng không thấy nàng có chút tình cảm gì. Chỉ thấy nha đầu này tùy hứng làm bậy, có chút được sủng mà kiêu.

Minh Đang nghe hiểu được ý tứ của Tấn Vương, yên lặng trong chốc lát: “Hắn là người ta để ý nhất.”

Vốn đang giận giữ, nghe được giải thích của hăn sta liền bình tĩnh lại. Dù sao hắn ta thực sự quan tâm đến Vân Lam, hai người đều cố chung mục tiêu là quan tâm đến một người, cảm giác thân cận không ít.”

Lý Tiêu không hề che giấu sự quan tâm với Vân Lam, còn nhiều hơn cả sự quan tâm của nàng,  trong lòng nàng cực kỳ yên lòng.

“Vậy thì tốt” Lý Tiêu gật đầu một cái: “Ngàn vạn đừng làm tổn thương đến hắn, trên thế gian này, chỉ có mình ngươi có khả năng này.”

Lời của nàng ngắn gọn nhưng vô cùng chân thành, thẳng thắn.

Trải qua một loạt chuyện vừa rồi, Minh Đang bỏ rất nhiều địch ý với hắn ta, cười híp mắt nhạo báng: “Tình cảm chú cháu các ngươi thật tốt, ta vẫn cho rằng trong lòng  ngươi chỉ có quyền thế.”

Lý Tiêu lườm nàng một cái: “Chỉ bằng một góc nhỏ của Từ phủ mà ngươi cứ thế phán định? Rất khinh suất? Ta chưa từng đắc tội với ngươi.”

“Ban đầu, ngươi khá lịch sự đối với ta, nhưng mà sợ rằng lúc đó ngươi đang cân nhắc được mất trong lòng?” Theo bản năng, Minh Đang coi Tấn Vương là người của mình, nói chuyện cũng thẳng thắn tự tại hơn nhiều: “Đối với Minh Tuệ, ngươi cũng không có bao nhiêu chân tình thật lòng.”

Nói thật, chưa bao giờ Lý Tiêu gặp qua người nói chuyện thẳng thắn như nàng: “Từ trước đến này, ngươi với nàng ta không hợp nhau, chẳng nhẽ vì nàng ta gây nhiều tổn thương bất công với ngươi sao?”

Lời này trực tiếp thừa nhận lời của Minh Đang, lý do hắn cười Minh Tuệ phần lớn là vì suy tính chính trị.

“Cái đó không liên quan đến ta, không phải chuyện của ta.” Minh Đang bĩu môi, nàng không có chút tình tỷ muội nào với Minh Tuệ, nàng không có hứng thú bất bình thay nàng ta: “Ta chỉ muốn nói ra sự thật ta thấy thôi.”

Chuyện giữa phu thê bọn họ, người khác muốn quản cũng không quản được.
Lý Tiêu phản bác cùng trào phúng lại: “Ngươi biết không? Sống quá tỉnh táo sẽ rất khổ cực, làm người thì nên nhắm một mắt, mở một mắt.”

“Ta cũng muốn làm người hồ đồ, nhưng đáng tiếc….” Lời còn chưa dứt thì bị cắt đứt vì một chuyện ngoài ý muốn.

“Giao mạng ra đây.” Một tiếng kêu như tiếng sét vang lên, cùng lúc đó có mấy người áo đen từ trong đám người chui ra, tay cầm lưỡi đao sắc bén xông thẳng vào nhóm người bọn họ. Mũi kiếm sáng loáng tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.

Nhất thời, cả con đường căng thẳng, khẩn trương như dây cung, những người đi đường đang thỏa mái dạo phố liền hét ầm lên, chạy trốn theo bốn phía.

Bọn thị vệ liều mạng tách đám người đang chạy trốn để chen đến cho hai người Minh Đang, nhưng tình hình lúc này đang rất rối loạn, bọn họ không có cách nào đi được.

Ngược lại Lý Tiêu không có chút sợ hãi, vẻ mặt bình tĩnh. Hắn rút thanh nhuyễn kiếm từ bên hông ra, thân kiếm hàn quang bắn ra bốn phía, cho thấy đây là một thanh bảo kiếm. ‘keng’ một tiếng, đao kiếm đụng vào nhau, đao của đối phương như một sợi mì bị cắt thành hai khúc.

Thích khách ngẩn người, nhìn đoạn kiếm trong tay mà không dám tin vào mắt mình, hành động càng thêm cẩn thận. Không ngờ mục tiêu lại có võ công, tin tức tình báo có sự sai lầm.

Thừa dịp thích khách ngẩn người trong chốc lát, hai thị vệ đã chen được đến chỗ bọn họ, tiến lên quát: “Thật to gan, dám hành thích trên đường phố.”

“Bớt nói linh tinh đi.” Bọn thích khách nhún thân tiến lên, đấu với đám người Minh Đang.

Lý Tiêu thấy thuộc hạ tới, liền thở phảo nhẹ nhõm. Lui từng bước về phía sau, giao mọi việc cho thuộc hạ.

Hắn giơ nhuyễn kiếm chắn ngang trước người, toàn thân vào trạng thái đề phòng: “Ngươi tranh sau lưng ta, ta che chở cho ngươi.” Vì hoàng thúc, hắn  không thể để nàng gặp chuyện không may.

Thần sắc Minh Đang lạnh nhạt, quan sát tình huống trước mắt: “Không phải gấp gáp, trước tiên ngươi tự che chở cho bản thân thật tốt, ngàn vạn lần đừng để mình gặp phải chuyện gì.”

Nhìn tình huống trước mắt, rõ ràng mục tiêu của đám thích khách này là Tấn vương Lý Tiêu. Mục tiêu rõ ràng, thủ đoạn tàn nhẫn, chiêu nào cũng là chiêu lấy mạng người. Loại người như vậy không phải tử sỹ thì cũng là sát thủ, sẵn sàng không trừ thủ đoạn nào để diệt trừ mục tiêu, chỉ có diệt trừ mục tiêu thì mới dừng tay.

Thấy trong thời khắc nguy hiểm này nàng vẫn còn bình tĩnh tin tưởng mình như vậy, không giống như mấy nữ tử bình thường khác, gặp chuyện như vậy đã thất thanh thét chói tai, hoa dung thất sắc. Nàng như vậy không khỏi khiến hắn nhìn với cặp mắt khác xưa, không hổ là người con gái mà hoàng thúc coi trọng, quả nhiên khác người. (hoa dung thất sắc: hoa dung chỉ người con gái, thất sắc: vẻ đẹp bị lu mờ => ta cũng không biết giải thích cả câu thế nào nên chỉ giải nghĩa từng từ thế thôi >.<)

Một gã thích khách có võ công cao nhất đột phá được vòng vây, chạy về phía hai người Minh Đang, trong miệng hô to: “Hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi.”

Thần sắc Lý Tiêu không thay đổi, nghênh đón không chút sợ hãi: “Chưa chắc đâu, là kẻ nào phái các ngươi đến?”

Chiêu nào của thích khách cũng là chiêu vô cùng độc ác, đâm thẳng vào các đại huyệt trên người: “Người sắp chết không có tư cách để biết.”

“Khẩu khí thật lớn.” Lý Tiêu biết sẽ không đào được chút tin tức gì từ miệng của mấy tên thích khách này, phản kích nhanh hơn: “Để xem, hôm nay ta chết hay là ngươi chết?”

Minh Đang hơi cau mày, lùi mấy bước về phía sau. Tầm mắt nhìn chăm chú, theo dõi chặt chẽ tình hình đánh nhau trước mắt, trong lòng gấp gáp.

Lý Tiêu là dòng dõi hoàng thất, công phu không tệ, nhưng không thể so sánh với thích khách đã được đặc biệt huấn luyện qua. Thật may còn có mấy tên thị vệ chạy đến, mấy người cùng xông vào đánh mới miễn cưỡng giữ thế hòa.

Đang lúc nàng hết sức chăm chú nhìn tình hình xung quanh, ngay cả thở  cũng không dám thở mạnh, không để ý tới hoàn cảnh xung quanh.

Một tên áo đen xuất hiện phía sau nàng thần không biết quỷ không hay, chế trụ nàng thật nhanh, để kiếm ngay trên cổ nàng: “Dừng tay, Tấn vương, ngươi có muốn giữ mạng của nàng không?”

Lý Tiêu chợt quay đầu lại, trong mắt lóe lên một tia ảo não.

“Chỉ biết bắt nạt phụ nữ và trẻ con thì còn gọi gì là anh hùng hảo hán?”

Hắc ý nhân lạnh lùng: “Chúng ta là sát thủ, cũng không cần có cái gọi là đạo nghĩa giang hồ,  muốn nàng sống thì để kiếm trong tay xuống.” (hắc ý nhân: người áo đen, ở đây chỉ tên thích khách.)

Vẻ mặt Lý Tiêu giãy giụa, tay cầm kiếm trắng bệch. Nếu hắn để kiếm trong tay xuống tương đương với việc buông tha chống cự, mặc cho người ta đến chém giết. Nhưng tính mạng của Minh Đang cũng rất quan trọng, nàng là người yêu của hoàng thúc, nếu nàng có chút sơ suất gì…..

“Nhanh lên một chút” Hắc ý nhân không nhịn được khẽ hạ thêm sức lực, một dòng máu chảy ra từ cổ trắng noãn của Minh Đang.

Minh Đang chỉ cảm thấy trên cổ đau đớn, cắn môi dưới, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt thoáng qua một tia sáng lạnh lùng. Hai tay theo bản năng xẹt qua thân kiếm, vô tình xẹt qua tay của hắc y nhân.

Trong đầu Lý Tiêu một mảnh hỗn loạn, không ra được quyết định. Có muốn cứu nàng hay không? Hay buông tha cho nàng để chạy trốn? Nhưng sau khi hoàng thúc biết, hắn sẽ đối mặt với hoàng thúc thế nào đây?

“Xem ra nữ tử này không có ý nghĩa gì với ngươi, không bẳng cho nàng chết đi thôi.” Hắc y nhân giả vở vung kiếm lên, chém lên người của Minh Đang.
“Không được” Lý Tiêu khẩn trương, kêu lên thành tiếng.

Trong lòng Minh Đang có chút cảm động, đến lúc này Tấn vương còn không buông tha cho nàng, mặc kệ trong lòng hắn suy nghĩ như thế nào, nàng đều nhớ chuyện hôm nay: “Ta không có quan hệ gì với hắn, cũng chỉ là người đi cùng mà thôi Cho nên ngươi bắt ta cũng không có tác dụng gì.” Nàng giúp hắn chối bỏ.

“Câm miệng, nhanh lên một chút.” Căn bản hắc y nhân không tin, bọn chúng đi theo Tấn vương đã lâu, không thể nào nhìn nhầm được: “Sự kiên nhẫn của ta có hạn.”

“Thiếu gia, không nên làm vậy, không đáng.” Mấy thị vệ không nhịn được la lên. Đối với bọn họ, Tấn vương gia mới là quan trọng nhất, những người khác chỉ là bụi đất, không quan trọng. Hy sinh vì một nữ nhân không có quan hệ gì, đùa sao?

Sắc mặt Lý Tiêu lúc xanh lúc trắng, trong lòng giãy giụa vô cùng, khẽ cắn răng: “Được, ta đồng ý, nhưng các người không được phép làm tổn thương đến nàng.” Hắn không có con đường lựa chọn thứ hai.

Trong mắt Minh Đang xẹt qua một tia ngạc nhiên, nàng không ngờ hắn sẽ lựa chọn quyết định như vậy. Đầu hắn bị hỏng sao? Loại người có xuất thân như hắn, chỉ biết vì lợi ích mà hại người, làm sao có thể làm loại chuyện hại mình lợi người như vậy đây?

Hắc y nhân dương dương đắc ý, ánh mắt nhìn đám người của Minh Đang như đang nhìn người chết. Trong đầu hắn ta đều là hình ảnh tương lai rực rỡ, công danh lợi lộc đến dễ như trở bàn tay.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn selena_tran về bài viết trên: Hoacamtu, Lạc Lạc, Nguyêtle, Trần Mai Loan, caothetai, lan trần, ljuxju, mesaubau, ngoung1412, qh2qa06, thtrungkuti, thucquy, trạch mỗ
     
Có bài mới 28.12.2015, 14:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.07.2015, 13:08
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 169
Được thanks: 1594 lần
Điểm: 32.64
Có bài mới Re: [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 48: Hậu di chứng

Edit: sena.

Không đợi tên hắc y nhân đắc ý xong, trước mắt hắn ta liền tối sầm, không kịp đề phòng bất ngờ ngã xuống đất.

Lý Tiêu đang từ từ hạ thân thể xuống, nghe được động tĩnh vội vàng ngẩng đầu lên. Thấy chuyện đang xảy ra, ánh mắt trợn tròn, cả người ngây ngẩn.

Tất cả mọi người có mặt ở đó cũng ngây ngẩn, không hiểu đang xảy ra chuyện gì.

Minh Đang lau máu tươi ở cổ, mũi chân hung hăng đã lên người tên hắc y nhân: “Muốn giết ta? Nằm mơ đi.” Ghê tởm, bắt nàng không ra tay không được, đây chính là lầm đầu tiên nàng giết người đó.

Ai bảo hắn ta cầm kiếm bức nàng, cho rằng nàng là quả hồng mềm dễ bóp, đáng tiếc hắn ta đã xem nhầm người. Nàng hận nhất là có người uy hiếp nàng, dùng cái chết để uy hiếp nàng, vậy thì cho hắn ta nếm thử hương vị của cái chết đi.

Mấy tên thị vệ lấy lại tinh thần cùng nhau xông lên, chế trụ mấy tên hắc y nhân còn lại.


“Nói, là ai phái các ngươi đến?”
Đám hắc y nhân không nói tiếng nào, đầu bỗng nhiên mềm oạt xuống.

Thị vệ nhận ra, vội vàng mở miệng của bọn chúng ra. Đáng tiếc đã quá muộn, bọn thích khách đã cắn vỡ viên độc được giấu trong hàm răng, tự vẫn.

Là tử sĩ! Trong lòng Minh Đang kinh sợ, đến tột cùng là người nào ra tay? Ác độc như vậy?

“Mục tiêu của mấy kẻ này là ngươi, đáng tiếc mấy kẻ này đều chết hết rồi, không hỏi được kẻ sau lưng sai khiến.”

“Trong lòng ta đã có tính toán.” Sắc mặt Lý Tiêu vô cùng không tốt.

Minh Đang há miệng, nhưng vẫn ép lời muốn nói trở lại. Thôi, nhất định là đám người trong hoàng thất tự tàn sát lẫn nhau. Nàng nên ít dính dáng vào thì tốt hơn.

Đoàn người yên lặng trở về khách sạn, ai cũng mang tâm sự nặng nề.

Minh Đang đi sau lưng Lý Tiêu, bởi vì vóc người nhỏ bé nên bị che kín.

Vẻ mặt Vân Lam gấp gáp vọt đến: “A Tiêu, có tìm được Minh Đang hay không?”

Hắn mang người tìm tới tìm lui khắp nơi cũng không tìm thấy, chỉ mong đợi vào tin tức của chất nhi.

“Vân ca ca” Minh Đang đẩy Lý Tiêu trước mặt, lộ ra thân thể của nàng. Trong mắt thấy chua xót vô cùng, giống như tiểu hài tử gặp được thân nhân, nước mắt ủy khuất đảo quanh trong mắt: “Muội đã trở về.”

Trong lúc gặp thời khắc nguy hiểm, nàng rất bình tĩnh, không chút nào sợ hãi. Nhưng hiện giờ lại không thể khống chế được tâm trạng, chỉ thiếu một chút nữa nàng sẽ không được gặp hắn nữa.

Ánh mắt Vân Lam sáng lên, đưa hai tay ra ôm lấy cổ nàng, vẻ mặt xúc động vô cùng: “Trở lại là tốt rồi, trở lại là tốt rồi.” Cảm ơn ông trời đã để cho nàng trở lại bên cạnh hắn.

Một canh giờ không nhìn thấy nàng là thời khắc thống khổ khó khăn nhất mà cả đời này hắn trải qua. Trong đầu không thể không chế được cứ hiện lên những cảnh không tốt, khiến hắn sợ hãi.

Bị hắn ôm vào ngực, cảm thấy rõ ràng thân thể hắn đang phát run, nàng không tự chủ được cọ cọ ở trong ngực hắn, càng đến gần thêm một chút, như muốn quên hết những kinh sợ vừa mới trải qua.

Nàng rất muốn bị hắn ôm như vậy, khiến nàng rời xa khỏi mọi nguy hiểm cùng thống khổ, chỉ để lại cảm giác an toàn cùng ấm áp. Cứ như vậy thật tốt biết bao!

“Tiểu thư” Bích Liên nước mắt lưng tròng, con mắt sưng đỏ.

Trong lòng Minh Đang cũng bình tĩnh lại, chui ra từ trong ngực hắn: “Thật xin lỗi, để cho các ngươi lo lắng.”

“Chỉ cần muội bình an là tốt rồi, những cái khác cũng không quan trọng…”Vân Lam quan sát nàng từ trên xuống dưới, không cẩn thận nhìn đến vết thương lưu lại máu kia, ánh mắt dấy lên cuồng phong, sắc mặt tái xanh: “Cổ của muội làm sao vây?”

“Muội không sao, đã không còn chảy máu nữa rồi.” Minh Đang lấy tay che kín vết thương, bởi vị trí này nang không thể nhìn thấy được lại không muốn để cho mấy đại nam nhân kia giúp nàng cho nên chỉ cầm máu qua loa.

Dáng vẻ Bích Liên đau lòng, nổi giận đùng đùng nói: “Tiểu thư, là ai dám đả thương ngài? Là ai? Để ta đi giết hắn”

Minh Đang thấy bọn họ quan tâm nàng như vậy, trong lòng cảm thấy được an ủi rất nhiều: “Hắn ta đã chết rồi, không cần ngươi tự mình ra tay.”

Vân Lam chau mày nghe được hình ảnh nguy hiểm ẩn sau lời nói của nàng, trong mắt không giấu được lo lắng và sợ hãi: “Đừng đứng chỗ này nữa, mau vào nghỉ ngơi đi. Thẩm tiên sinh, phiền toái ông xử lý vết thương của Minh Đang giúp.”

“Vâng” Thẩm Duy vẫn đi theo bọn họ, tùy lúc chăm sóc thân thể của Vân Lam.

“Không cần, để Bích Liên giúp muội là được.” Minh Đang cự tuyệt một tiếng, nàng cũng không phải bị thương nặng, tự mình có thể xử lý, chỉ cần Bích Liên giúp một tay là được.

Bích Liên cẩn thận rửa sạch vết thương giúp nàng, đau đến nỗi khiến nàng phải nhíu mi.

“Tiểu thư, ngài cố nhịn một chút, sắp được rồi.”

Minh Đang nhịn đau, an ủi Bích Liên: “Ta chỉ chảy có chút máu, sẽ không có vẫn đề gì.”

“Đang êm đẹp lại xảy ra chuyện như vậy, những người đó thật đáng ghét, tiểu thư không có trêu chọc gì bọn họ, lại….” Bích Liên càng nghĩ càng cảm thấy đau lòng, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống bàn, tạo thành tiếng động nho nhỏ.

“Đừng khóc, ta không sao.” Minh Đang có chút nhức đầu, nàng rất sợ người khác khóc.

Làm sao có thể không đau? Trong lòng Bích Liên tràn đầy tự trách, tự lẩm bẩm: “Đều tại nô tỳ không tốt, không canh giữ bên người tiểu thư, để cho một mình tiểu thư ở bên ngoài không tìm được đường trở về, còn bị người ta đuổi giết…”

Minh Đang vội vàng cắt đứt Bích Liên càu nhàu, nhẹ nhàng nói: “Ta thực sự không có sao, chẳng qua bị rách chút da, mấy ngày nữa sẽ khôi phục.”

Bích Liên thay nàng dọn dẹp, băng bó vết thương thật kỹ, giọng điệu chắc chắn: “Sau này nô tỳ sẽ canh giữ bên người tiểu thư, không rời một tấc.”

“Đừng đừng, ta sợ Bình An sẽ mắng ta.” Minh Đang liếc mắt, thật sự cho Bích Liên làm như vậy, đoán chừng Bình An sẽ tức hộc máu. Một tấc cũng không rời? Vậy có phải buổi tối cũng ngủ trong phòng với nàng?

“Hắn dám?” Bích Liên trừng mắt, như thể thấy được chuyện lạ.

Minh Đang cười híp mắt trêu chọc: “Ngươi càng ngày càng hung dữ, ta cũng không dám lưu giữ ngươi bên người, để cho Bình An chịu đựng ngươi đi.”

“Tiểu thư, ngươi trêu cợt ta”

Hai người cười đùa khiến không khí ngột ngạt lúc nãy bị xua đuổi đi mất.

Trong một gian phòng khác, sau khi nghe xong Lý Tiêu kể hết mọi chuyện, Vân Lam như có điều cần suy nghĩ: “Trong lòng ngươi cũng đã đoán được là ai đúng không?”

Câu hỏi này không đầu không đuôi, nhưng Lý Tiêu lại nghe rõ, vẻ mặt ảm đạm vô cùng: “Dạ”

Sắc mặt Vân Lam âm trầm, một lúc lâu sau liền mắng: “Ghê tởm, đều là anh em ruột thịt, thế mà đi hạ loại thủ đoạn độc ác này.”

Cho dù vì cái ghế chí cao vô thượng kia thì cũng không được làm loại chuyện tàn nhẫn , tàn sát tay chân như vậy.

Đương kim Hoàng thượng hiên nay có năm nam, trừ đi Tấn vương gia do hoàng hậu sinh ra, còn có Ngụy vương dó Thục phi sinh, Triệu vương do Tiệp dư sinh, Yến vương do một Mỹ nhân sinh, và Ngũ hoàng tử có mẹ là một cung nhân không biết tên.

Mà Ngụy vương và Yến vương đã trưởng thành, có đủ khả năng tranh thiên hạ cùng Tấn vương. Mà người đứng sau màn ám sát hôm nay chính là một trong số hai người đó. Điều này khiên Vân Lam rất đau lòng.

Lý Tiêu cúi đầu: “Hoàng thất không có huynh đệ, đương nhiên ngài và phụ hoàng là ngoại lệ.” Hai người họ chính là tình cảm tay chân thâm hậu khó có được trong hoàng thất.

Vân Lam suy nghĩ sâu xa cả nửa ngày mới nói: “Ngươi định làm thế nào?”

“Ta có thể làm cái gì?” Lý Tiêu ngẩng đầu lên, trên mặt là vẻ đưa đám khổ sở: “Không để lại được người sống, vừa không có chứng cớ xác thức. Nếu ta muốn tố cáo với phụ hoàng, ngược lại sẽ bị rơi vào tình thế bất lợi. Còn có thể làm hỏng ấn tượng của phụ hoàng với ta.”

“Phụ hoàng của ngươi không có ngu ngốc như vậy.” Vân Lam trợn mắt nhìn Tấn vương một cái, tiểu tử này còn chơi tâm kế với hắn. Muốn hắn ra mặt lại còn quanh co lòng vòng giả vở.

“Ta cũng không có ý này.” Mặt Lý Tiêu đỏ lên, hắn ta cũng không có biện pháp nào mới phải sử dụng hạ sách này: “Chẳng qua những người này cũng là ruột thịt của phụ hoàng, lòng bàn tay cũng là thịt mà mu bàn tay cũng là thịt, ông ấy cũng sẽ bị lâm vào tình thế khó xử.”

Lời nói này cũng có đạo lý, Vân Lam gật đầu một cái: “Nếu như làm một chút động tác nhỏ sau lưng cũng là bình thường.  Nhưng hôm nay lại hạ độc thủ ngoan độc như vậy, chuyện này không thể nhân nhượng được.”

Trong lòng Vân Lam không khỏi cảm thán: Hoàng huynh đối với ngoại nhân thì lòng dạ ác độc, nhưng hổ dữ cũng không ăn thịt con, yêu thương tất cả cốt nhục của mình. Gặp chuyện như vậy chắc chắn sẽ rất đau lòng.

“Hoàng thúc, chuyện này ta không có phương tiện…..” Lý Tiêu không dám đùa bỡn tâm kế với hắn nữa, nói rõ mục đích.

Vân Lam cũng biết Lý Tiêu khó xử: “Yên tâm, ta sẽ ra mặt giải quyết. Nói thế nào đi nữa, ngươi cũng đã cứu mạng Minh Đang.” Chỉ cần dựa vào điều này, cũng đủ để hắn phải báo đáp nhân tình cho Lý Tiêu.

Lý Tiêu có chút toát mồ hôi: “Ta không dám giành công, Minh cô nương không phải là một cô gái yếu đuối, nàng có sự can đảm phi phàm khác thường.” Liên tiếp dùng rất nhiều từ tán dương.

Sự việc xảy ra lúc đó, mặc dù hắn có lòng cứu nhưng cuối cùng tất cả mọi người thoát nạn đều nhờ vào việc Minh Đang tự cứu mình.

Trong lòng Vân Lam đắc ý, trên mặt nhàn nhạt nói: “Những lời này không nên nói trước mặt của Minh Đang, lá gan của nàng đã khá lớn, nếu có thêm những lời này, không biết đắc ý đến mức gây ra chuyện lớn gì nữa.”

Lý Tiêu cười nói: “Sẽ không, Minh cô nương làm việc vô cùng có chừng mực.” Lời nói có ý khen ngợi rất nhiều.

Trong lòng Vân Lam sinh ra cảm giác là lạ, không được tự nhiên nhìn Lý Tiêu rất kỹ: “Ngươi…hình như thay đổi cái nhìn với nha đầu kia, không tức giận với nàng?”

Hắn nhở trước kia hai người này luôn không ngừng xung đột, khiến nhiều lúc hắn cũng bị rơi vào tình thế khó xử. Mới có mấy ngày mà đã thay đổi thật nhanh.

“Ngày trước ta có chút hiểu lầm với nàng.” Lòng dạ Lý Tiêu sắc sảo, làm sao không biết ý tứ của hắn, cười nói: “Nhưng mà khi trải qua chuyện này, mới phát hiện Minh cô nương rất tốt, rất xứng đôi cùng hoàng thúc.”

Một câu nói dễ dàng phủi sạch mọi quan hệ, không hổ là người hoàng thất bồi dưỡng ra.

Vân Lam cười thầm bản thân quá đa nghi: “Chớ nói lung tung.”

Lý Tiêu suy nghĩ một lúc: “Hoàng thúc, ta có một câu không biết có nên nói hay không?”

Vân Lam liêc mắt nhìn hắn một cái:  “Chúng ta là thúc điệt, có gì mà không thể nói được.”

“Minh cô nương sau khi giết người xong, thần sắc có chút khác lạ, có thể đó là lần đầu tiên…” Hắn ta khó có được dài dòng một lần nhắc nhở Vân Lam một câu, người bình thường sau khi giết người xong sẽ có một chút bóng mà, nếu xử lý không tốt sẽ để lại hậu quả khá nghiêm trọng.

Cùng nhau trải qua hoạn nạn, trong lòng Lý Tiêu sớm đem Minh Đang trở thành bạn đáng tin cậy, khoảng cách cũng thân cận không ít.

Vân Lam biết rõ vẫn đề này rất khó khăn, đau lòng như cắt: “Là ta không bảo vệ tốt cho nàng, để nàng phải tự mình rat ay.” Hắn một lòng muốn bảo vệ nàng, lai để cho trên tay nàng phải dính máu, đây là điều hắn không muốn thấy nhất.

“Hoàng thúc, người đừng nói như vậy, ta có mặt tại đó cũng không thể giúp được gì cho nàng, ta càng vô dụng hơn.” Lý Tiêu khuyên nhủ hắn: “Thật xin lỗi, hoàng thúc.”

“Ngươi đã cố hết sức” Vân Lam khoát khoát tay, tâm tình có chút nặng nề: “Chỉ là ta rất lo lắng nàng có thể điều chỉnh tốt tâm trạng của mình hay không, không bị ảnh hưởng bởi chuyện này.”

Lý Tiêu không ngờ mình chỉ nhất thời thuận miệng làm cho Vân Lam trịnh trọng như vậy: “Từ trước đến nay, Minh cô nương  rất kiên cường, nàng sẽ không có việc gì. Lúc nàng ở Từ gia, có nhiều tình huống không thể chịu được vậy mà nàng vẫn có thể vượt qua.”

Nhưng trong lòng Lý Tiêu thầm than: Hoàng thúc quá trọng tình cảm, quá mức để ý với Minh Đang. Hy vọng thân thể của hắn nhanh chóng khỏe lại, như vậy mới không để lại bất cứ  tiếc nuối nào.

Vân Lam rời đi sự chú ý, sắc mặt không chút thân thiện: “Nói đến Từ gia, a Tiêu, ngươi không ngại ta thu thập một nhà bọn họ đi.” Hừ, hắn đã sớm không nhịn được rồi, đợi đến khi trở lại kinh thành, hắn sẽ lập tức động thủ.

Mặc dù hắn đã sớm có ý định đó, nhưng vẫn sẽ dính đến lợi ích của Tấn vương, chuyện này cũng nên nói với Tấn vương một tiếng.

Trong đầu Lý Tiêu chuyển thật nhanh, lập tức ra quyết đinh: “Hoàng thúc không cần băn khoăn ta, Từ lão nhân kia ở trên triều đình quá mức tích cực, sớm đã chọc đến không ít người.”

Đối với hắn ta, Từ Đạt đã không còn quan trọng. Giá trị lợi dụng của người này đã sớm bị giảm đi rất nhiều, không bằng để cho hoàng thúc xả giận đi. Hoàng thúc ra mặt hỏi ý kiến của hắn, cũng chỉ là cho hắn chút mặt mũi thôi. Cũng không thật sự muốn hỏi ý kiến của hắn? Hắn không ngu đến mức đối nghịch với hoàng thúc.

Vân Lam không tự chủ cười đùa: “Ngươi sẽ khiến cho người bên cạnh ngươi thương tâm đó.”

Ban đầu chính hắn còn tham gia hôn lễ của Tấn vương xong mới rời đi kinh thành. Nghe nói Từ Minh Tuệ kia còn khá được cưng chiều, ba nữ nhân cùng vào cửa một lúc, nàng ta là người được thị tẩm nhiều nhất.

“Nếu nàng ta đã gả cho ta thì chính là người của Tấn vương phủ, không còn quan hệ gì với Từ gia.” Lý Tiêu căn bản không đem loại chuyện nhỏ bé kia để trong lòng: “Nếu nàng hiểu chuyện thì nên ngoan ngoãn câm miệng. Nếu như muốn cãi lộn, ta không ngại để nàng ta học thêm để hiểu chuyện một chút.” Nữ nhân không quan trọng, gia thế tốt thì lôi kéo giúp hắn đạt được đại sự. Không có gia thế, hắn ta có thể không cần phải cố kỵ cái gì, tội gì hắn không muốn đây?

“Ngươi nói như vậy ta cũng an tâm” Vân Lam không biêt nên nói chất nhi này của hắn vô tình hay phải khen hắn ta có cách quản lý hậu viện tốt đây?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Pizza
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 479 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.