Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu

 
Có bài mới 27.02.2015, 12:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10279 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (84/94 ) - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 85. việc vui sắp đến

Lệ Thú và Tiểu Tiểu nghe xong bé trai đáp lời, khẽ nhíu mày, để một đứa trẻ như vậy tới giết Tiểu Tiểu không khỏi có chút kỳ quái.

"Tiểu Tiểu! Tiểu Thú!"

"Cha! Nương!" Tiểu tử béo và Cổ vương không có cách nào yên tâm nên cùng nhau tìm đến chỗ hai người.

"Cha! Tiểu Vân Nhi, chúng ta ở trong này!" Tiểu Tiểu gọi, không bao lâu Cổ vương đã ôm tiểu tử béo đi tới trước mặt Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu nhìn trái nhìn phải: "Nương và Lưu Ly đâu?"

"Các nàng ở trong một cái ao khác." Mạc Thượng Hành nhìn bé trai đang khóc rối tinh rối mù kia: "Đứa bé này..."

"Quá mất mặt..." Tiểu Vân Nhi nhăn mặt nhăn mũi nhìn bé trai còn cao hơn bé rất nhiều kia: "Đã lớn như vậy rồi, còn khóc nhè."

"Vân Nhi!" Lệ Thú nghe thấy lời nói của Lệ Vân sắc mặt lập tức nghiêm lại: "Không rõ nguyên nhân mà đã tùy ý cười nhạo người khác là hành vi không đúng, nếu cười nhạo người khác..."

Sắc mặt ba người ở đây đều đồng thời biến đổi, tật xấu của Lệ Thú bọn họ đã lĩnh giáo qua rất nhiều lần, tuy giọng của hắn rất êm tai, nhưng loại trách nhiệm mất nước diệt chủng bọn họ thật sự là gánh không nổi!

"Thú ca," Tiểu Tiểu ho nhẹ một tiếng, liếc bé trai một cái: "Chúng ta còn có chuyện chưa làm xong đấy!"

"Dạy dỗ Vân Nhi cũng rất quan trọng." Lệ Thú kiên trì: "Con cái không nên nết là do cha mẹ không dạy dỗ, ta không hy vọng sau này Vân Nhi trưởng thành sẽ là một đứa trẻ thích cười nhạo người khác."

"Con biết sai lầm rồi!" Lệ Vân lập tức nói chen vào: "Nếu như cười nhạo người khác sẽ làm cho người ta ghi hận, sau đó bị người ta trả thù, nhà tan cửa nát, hai bên tranh đấu không ngừng, chiến tranh không ngừng, nước không giống nước."

"Con biết là tốt rồi." Lệ Thú gật đầu, vỗ vỗ đầu Lệ Vân: "Nhưng biết rõ mà vẫn phạm phải càng là chuyện không đúng."

"..."

Lần này, Tiểu Tiểu và Lệ Vân hết cách rồi, bởi vậy, Tiểu Tiểu cho Lệ Vân một ánh mắt tự cầu nhiều phúc rồi kéo Mạc Thượng Hành qua một bên, nói chuyện bé trai kia cho ông — những lúc như thế này cho dù là con mình cũng không có cách cứu!

Dưới ánh mắt ai oán của Lệ Vân, Tiểu Tiểu kể xong chuyện của bé trai kia cho Mạc Thượng Hành.

Còn Mạc Thượng Hành vặn mày càng chặt.

Một chiêu mượn dao giết người được lắm!

Một khi Tiểu Tiểu và Lệ Thú bước ra khỏi Cổ thành sẽ bị những người không có thế lực này theo dõi...

Cổ vương tin tưởng, theo dõi Tiểu Tiểu và Lệ Thú không chỉ riêng một mình bé trai này.

Cho dù những người này không thể giết chết Tiểu Tiểu và Lệ Thú, nhưng cũng có thể tạo thành phiền toái cho bọn họ, chỉ cần khẽ lơi lỏng, có lẽ, chính là lúc Lệ Thú và Tiểu Tiểu toi mạng. Hơn nữa, thủ đoạn của Lục Y Ninh khẳng định không chỉ như thế này.

Nhưng vì sao lại muốn giết Tiểu Tiểu?

Mục tiêu của ả không phải là Lệ Thú sao?

Cổ vương thoáng suy xét, cuối cùng quyết định đưa tin tức hắn lấy được từ chỗ Lục Y Ninh nói cho Lệ Thú Tiểu Tiểu, những lúc như thế này chỉ có thể dựa vào chính sự đề phòng của họ thôi.

"Nàng giết ta là muốn khơi mào chiến tranh giữa Cổ thành và Dạ Ngưng Bảo..." Tiểu Tiểu nghiêm túc hẳn lên: "Người phụ nữ kia trước kia ở Yến gia cũng từng làm như vậy... Khơi mào tranh đấu giữa Yến gia và những kẻ khác, để Lục gia ở trong đó đoạt được lợi ích."

Lúc này Lệ Thú cũng tới, còn dẫn theo Lệ Vân vẻ mặt ủ rũ — cho dù là ai vừa bị một trận dạy dỗ như vậy cũng sẽ như thế đi?

"Chỉ cần làm bị thương đến nàng, nhạc phụ sẽ tìm tới ta... Mà đại bá khẳng định sẽ bảo vệ ta..." Lệ Thú nói tiếp lời Tiểu Tiểu.

"Đến lúc đó, Cổ thành và Dạ Ngưng Bảo, sẽ đánh thành một đoàn, mà Cổ thành và Dạ Ngưng Bảo đúng là đại biểu cho Miêu Cương và Tây Vực, đến lúc đó nếu như cuốn cả Miêu Cương và Tây Vực vào..." Tiểu Tiểu cố ý chụp một cái vào vai Lệ Thú, gằn từng chữ nói: "Mới thực sự là suốt ngày chiến tranh khói lửa, nước không giống nước..."

Lệ Thú khẽ sửng sốt, dường như ý thức được, Tiểu Tiểu bây giờ đang nói hắn: "Ta chỉ là đang nói một sự thật..."

Tiểu Tiểu trợn trừng mắt: "Được được được, chàng lại nói một sự thật..."

Đời này của Đại đầu gỗ là không cứu nổi rồi!

...

...

Đã biết một chút ý định của Lục Y Ninh, Lệ Thú và Tiểu Tiểu quyết định quay lại Cổ thành, Cổ vương và Bội Nghi cũng đi theo bọn họ trở về, tiện tay mang theo bé trai vừa mới quen biết kia.

"Nơi này là..." Bé trai kinh ngạc nhìn Cổ thành hùng vĩ đồ sộ.

"Nơi này là Cổ thành đấy!" Tiểu Tiểu vỗ vỗ đầu bé trai.

"Cổ vương... Là ở đây?" Bé trai ngẩng đầu nhìn Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu giương cằm, ý bảo bé trai nhìn về phía Mạc Thượng Hành: "Ông ấy chính là Cổ vương."

"Nhưng là..." Bé trai kỳ quái nhìn Tiểu Tiểu, lại nhìn Cổ vương một chút: "Ông ấy không phải là cha ngươi sao?"

Tiểu Tiểu nhếch miệng một cái: "Bởi vậy ta đã nói không có khả năng Cổ vương chán ghét ta!"

Bé trai trầm mặc, cúi đầu thật thấp, len lén liếc xéo Tiểu Tiểu một cái, thanh âm nho nhỏ nói: "Thực xin lỗi..."

"Không sao cả." Tiểu Tiểu xoa xoa đầu bé trai: "Lãng Diệp, nhà ngươi ở đâu?"

Lãng Diệp là tên của bé trai.

"Nhà của ta ở một thôn trang nhỏ cạnh Lôi sơn..." Nhắc tới chuyện thương tâm, trong mắt bé trai lập tức chứa đầy nước mắt: "Người trong thôn trang liên tiếp biến mất không thấy, đến ngay cả phụ mẫu ta cũng không thấy, mọi người... mọi người đều nói là chúng ta đắc tội thần, bởi vậy mới giáng xuống tai họa..." Lãng Diệp nức nở, lấy ra từ trong ngực một thứ trông như tảng đá: "Nhưng khi cha mẹ ta mất tích ta lại phát hiện cái này..." Nói xong, Lãng Diệp đem đưa tảng đá cho Tiểu Tiểu.

Nhìn thấy tảng đá kia, trái tim Tiểu Tiểu lại nhảy lên, bởi vì hình vẽ trên mặt là hình Huyết Yêu kiếm.

Cổ vương cũng vặn mày lại, Lôi sơn là thánh địa trong lòng người Miêu, hắn vốn là người Miêu, Lệ Hi Kiệt đã đến gần thánh địa của bọn họ như vậy rồi, hắn nên ứng đối như thế nào đây? Nhất là đối phương còn là thông gia của hắn...

"Cổ vương đại nhân, ngài nguyện ý giúp chúng ta sao?" Lãng Diệp nước mắt lưng tròng nhìn Cổ vương.

"Cái này..." Mạc Thượng Hành có chút mâu thuẫn.

"Nhạc phụ, chuyện này giao cho con đi!" Mặt Lệ Thú không chút thay đổi nói với Mạc Thượng Hành, làm cho người ta nhìn không rõ suy nghĩ của hắn: "Chờ sau khi võ công của con khôi phục, con sẽ đến Lôi sơn. Bây giờ con đã có chút đầu mối, tin tưởng chỉ cần một thời gian ngắn nữa là có thể khôi phục võ công rồi."

"Không." Cổ vương nhìn Lệ Thú: "Ta muốn đi trước, Lôi sơn quá mức quan trọng với người Miêu."

Lệ Thú mở miệng, nhưng không nói gì thêm, bây giờ hình như hắn đã không còn lập trường để cầu xin Mạc Thượng Hành buông tha cho phụ thân hắn.

"Chẳng qua, nếu gặp được thông gia mà nói, ta sẽ tránh mũi nhọn của ông ta..." Mạc Thượng Hành mỉm cười, tùy tiện tìm lý do: "Ta chỉ sở trường về cổ, đơn đả độc đấu khẳng định không phải là đối thủ của ông ấy."

"Cám ơn ngài." Lệ Thú vừa về đến Cổ vương phủ, Lệ Thú và Tiểu Tiểu đã bị người của Cổ vương bao quanh ba tầng trong ba tầng ngoài bảo vệ rồi, Tiểu Tiểu trời sinh tính tình hoạt bát mà không thể không nhẫn nại cuộc sống đi theo sau một hàng người dài.

Nàng lại không trồng nho! (ý TT là hàng người như chùm nho lúc lắc ấy)

Còn Lệ Thú lại coi như những người đó căn bản không tồn tại, quy luật sống hàng ngày giống như một lão nhân tuổi đã xế chiều, Tiểu Tiểu nhìn vẫn nói thầm trong lòng: sao ta lại có thể yêu thương một người nhạt nhẽo đến bực như vậy chứ?

Nhưng Tiểu Tiểu cũng không quấy rầy Lệ Thú, bởi vì Lệ Thú đang nghiên cứu la mạc trận, nghiên cứu càng sâu La mạc trận, hắn phát hiện năm đại huyệt bị Lệ Hi Kiệt điểm ẩn ẩn như là một loại trận pháp của la mạc từng trận pháp...

Cho dù là vì tự do, vì phía sau không cần phải đi theo một chuỗi nho dài... Không, người, Tiểu Tiểu cũng sẽ không quấy rầy Lệ Thú nữa.

Hơn nữa, Lệ Thú cũng là muốn tự mình giải quyết vấn đề Lệ Hi Kiệt.

Nhưng biết thì biết, nhưng muốn giải quyết lại cần một số ngày, trừ lúc bài trừ Lạc mạc trận ở Bích Lạc đàn của Khô Lâu bang, Lệ Thú còn phải mất một chút thời gian, hơn nữa là la mạc trận lần này hiện còn đang trong cơ thể Lệ Thú?

Một chút sơ sẩy thôi cũng có thể không ổn rồi.

Vào ngày thứ ba Lãng Diệp tới, Cổ vương liền cùng bé đi Lôi sơn trước, mà nguyên nhân khiến Cổ vương yên tâm để Lệ Thú và Tiểu Tiểu ở lại Cổ thành rất đơn giản — đoàn người Dược vương đã trở lại!

Dược vương chạy đi tìm tiểu tử béo trước tiên. Về phần chuyện khác thì hắn giao cho Sở Văn Xuyên và Yến Thanh Dịch đi nói rõ ràng.

"Thẩm thẩm không có chuyện gì, chỉ cần tĩnh dưỡng một hồi thì tốt rồi." Sở Văn Xuyên rất hiểu lo lắng của Lệ Thú, hắn thậm chí chưa kịp chào hỏi mọi người, vừa mở miệng đã nói những lời này.

Lệ Thú thở phào nhẹ nhõm đồng thời cảm kích nhìn Sở Văn Xuyên một cái. Còn Sở Văn Xuyên lại trợn trừng mắt, ý nghĩa kia rất rõ ràng — huynh đệ trong lúc này nói nhiều như vậy làm gì?

"Tỷ phu," Yến Thanh Dịch lấy một tờ giấy từ trong người, đưa cho Lệ Thú: "Đây là bá mẫu viết đưa cho huynh... bác ấy nói huynh xem có thể hiểu."

Lệ Thú nhận lấy tờ giấy, đọc kỹ càng, bỗng vẻ mặt khiếp sợ, bên trên vẽ một lộ tuyến vận công, hoàn toàn là năm đại huyệt bị Lệ Hi Kiệt phong bế...

Lệ Thú bắt đầu vội nhìn chằm chằm tờ giấy này, xét duyệt từng lần một, thậm chí còn lấy ra la mạc trận trận quyết đến đối chiếu.

Cái này dĩ nhiên là phương pháp bài trừ năm huyệt đạo kia của Lệ Hi Kiệt!

Chỉ cần xông theo trình tự huyệt đạo mà NHiêu Hinh Ninh đưa cho, có thể khiến hắn khôi phục võ công!

"Tỷ phu..." Yến Thanh Dịch tiến đến bên cạnh Lệ Thú, tò mò nhìn tờ giấy kia, hắn đã nghiên cứu rất lâu cũng không hiểu được: "Cái này cuối cùng là cái gì?" Hắn biết Lệ Thú và Nhiêu Hinh Ninh tuy là mẫu tử, nhưng chỉ có gặp mặt một lần kia. Chẳng lẽ Lệ Thú có thể xem hiểu tờ giấy kia?

Đây là cái gọi là sự ăn ý của mẫu tử?

Lệ Thú gấp lại tờ giấy kia gọn gàng, vô cùng cẩn thận cất vào trong người: "Đây là phương pháp khôi phục võ công!"

"Nói như vậy, tỷ phu, huynh có thể sử dụng võ công rồi?" Yến Thanh Dịch kinh hỉ hoan hô.

"Còn chưa thể, cần tích góp nội lực từng tí một tới để phá tan huyệt đạo." Lệ Thú giải thích cho Yến Thanh Dịch."Nhưng chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian thôi." Hắn có dự cảm, chỉ cần hắn có thể phá tan năm đại huyệt này, nội lực của hắn sẽ được tăng lên rất lớn.

"Tam ca..." Tiểu Tiểu vẫn lẳng lặng ở bên cạnh không mở miệng bỗng gọi Sở Văn Xuyên, trong lúc đó ánh mắt quanh quẩn ở chỗ Nhạc Khê và Sở Văn Xuyên: "Huynh và Nhạc Khê có phải hay không..."

Tiểu Tiểu còn chưa nói xong, mà lại cho một ánh mắt, biểu cảm "huynh hiểu được".

Tuy Lệ Thú khôi phục võ công là một chuyện tốt, nhưng lại là ý nghĩa Lệ Thú sắp sửa gặp phải nguy hiểm lớn hơn nữa...

Nếu không phải hoàn cảnh ở chỗ họ quá mức nguy hiểm, nàng tình nguyện cùng Lệ Thú làm một đôi vợ chồng bình bình thường thường, tựa như những ngày bọn họ ở Nam Dương.

Bởi vậy, Tiểu Tiểu cảm thấy chuyện kia không có cách nào có thể quan trọng bằng bát quái về Sở Văn Xuyên và nhạc Khê.

Lời còn chưa nói hết thường càng có hiệu quả hơn, mặt của Sở Văn Xuyên và Nhạc Khê đồng thời ửng đỏ.

Cái ửng đỏ này, ánh mắt Tiểu Tiểu lập tức sáng lên, xem ra bọn họ muốn làm việc vui rồi!

--- ----hết chương 85---- ---
By Trạch Mỗ



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: TTripleNguyen, huynhthuyns, meocon_97
     

Có bài mới 01.03.2015, 12:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10279 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (85/94 ) - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 86. Cụt tay

Nhìn vẻ mặt xấu hổ hai người, ánh mắt Tiểu Tiểu càng ngày càng sáng, khóe miệng gợi lên một nụ cười xấu xa, nói nhỏ bên tai Lệ Thú câu gì đó, sau đó chợt kéo Nhạc Khê, cất bước bỏ chạy.

Thấy những người khác trợn mắt há mồm, Lệ Thú co quắp khóe miệng, khẽ thở dài một tiếng — quên đi, tùy nàng vậy!

Nhưng là, Sở Văn Xuyên lại không biết một tiếng thở dài này của Lệ Thú cũng là khúc nhạc dạo cho chuỗi ngày cực khổ của hắn và Lệ Thú...

"Tiểu Dịch ca..."

Ở Cổ thành gọi Yến Thanh Dịch là Tiểu Dịch ca chỉ có một người.

Lục Y Tĩnh.

Tiểu Dịch ca...

Nở một nụ cười...

Lục Y Tĩnh trong lúc vô ý luôn khiến Yến Thanh Dịch bị trêu chọc...

Vẻ mặt Yến Thanh Dịch bất đắc dĩ quay đầu lại nhìn Lục Y Tĩnh, Lục Y Tĩnh nước mắt lưng tròng nhìn Yến Thanh Dịch, chạy thẳng đến trước mặt Yến Thanh Dịch, lấy quần áo của hắn làm khăn tay — lau nước mắt cộng thêm lau nước mũi...

"Người ta... Người ta rất nhớ huynh... Nhưng mà tỷ tỷ không đồng ý cho muội đi tìm huynh." Lục Y Tĩnh thút tha thút thít nói.

Lần này đến lượt Sở Văn Xuyên trêu tức nhìn Yến Thanh Dịch rồi!

"Tiểu Dịch..." Sở Văn Xuyên ôm cổ Yến Thanh Dịch, ra vẻ hai huynh đệ tốt, nhẹ nhàng nói một câu bên tai Yến Thanh Dịch: "Có từng suy nghĩ muốn thành thân cùng ngày với ta hay không?"

"Tam ca." Yến Thanh Dịch chưa mở miệng, Lệ Thú đã bắt đầu nói chuyện: "Cái gọi là trưởng ấu có thứ tự, nếu như huynh không thành thân, Tiểu Dịch làm sao có thể thành thân? Trước kia khi đệ cưới Tiểu Tiểu cũng chưa kết bái với huynh, bởi vậy, đệ là một ngoại lệ, nhưng Tiểu Dịch tốt nhất là..."

"Chờ một chút!" Sở Văn Xuyên lập tức cắt đứt Lệ Thú, miễn cho Trường Giang lại lũ lụt lần nữa: "Ta sai lầm rồi, Tiểu Dịch sau khi ta thành thân một trăm ngày mới có thể thành thân!"

Vẫn là Sở Văn Xuyên thông minh nhất, trực tiếp nhận sai, quả thật là dứt khoát!

Lệ Thú gật đầu đồng ý: "Ừm, vậy Tiểu Dịch sau khi Tam ca thành thân được trăm ngày thì cũng thành thân luôn đi!"

Chờ một chút...

Yến Thanh Dịch ngây ngẩn cả người.

Hắn khi nào thì nói muốn thành thân?

Khi ba người còn đang thương lượng về hôn kỳ, Tiểu Tiểu đang tò mò hỏi Nhạc Khê chuyện nàng ấy và Sở Văn Xuyên, Tiểu Tiểu nghe Nhạc Khê kể lại, chợt vỗ bàn: "Thật là quá đáng! Sao có thể như vậy chứ!"

Nhạc Khê kể lại tóm tắt hết những bộ phận quan trọng, nhảy thẳng đến chỗ Sở Văn Xuyên thổ lộ với nàng ấy, sao có thể như vậy chứ?

Như vậy căn bản bát quái gì nàng cũng không lấy được!

Nhưng là, Nhạc Khê lại hiểu lầm rồi, cho rằng Tiểu Tiểu là nói tới quá trình Sở Văn Xuyên thổ lộ với nàng...

Chuyện rằng, Sở Văn Xuyên nói đúng một câu với Nhạc Khê: "Dù sao cũng không ai dám lấy ngươi, ngươi gả cho ta đi!"

Sau đó...

Sau đó Nhạc Khê đáp ứng...

Đây là cái màn cầu hôn vớ vẩn gì chứ?

"Tiểu Tiểu, sao ngươi lại gả cho Lệ Thú?" Nhạc Khê rất hiếu kỳ.

Nghe thấy vấn đề này, Tiểu Tiểu thay bằng vẻ mặt mày ủ mặt ê trong nháy mắt — tuyệt đối là giả vờ giả vịt: "Bị bắt ..."

"Hả?" Lúc này đến lượt Nhạc Khê tò mò, mặc kệ cỡ phụ nữ tài giỏi cỡ nào đều tuyệt đối có thiên tính bát quái.

Hai người phụ nữ bèn bắt đầu xì xào xì xầm, ai ngờ hai người phụ nữ này càng nói càng tức giận, càng nói càng bất bình — lý do nhà mình thành thân sao lại thảm hại như thế chứ?

Sau đó, Tiểu Tiểu và Nhạc Khê đạt thành nhất trí, về sau hai người các nàng ở cùng một chỗ, để đám đàn ông kia đi gặp quỷ thôi!

Cuộc sống chung quy cũng phải tìm chút phiền toái, nếu không làm sao có được tình thú?

Bởi vậy hôm đó, Lệ Thú không vào được phòng, bị nhốt bên ngoài sân, sau khi tiểu tử béo trêu tức vẫy tay nói lời từ biệt với hắn, sắc mặt Lệ Thú luôn không biểu cảm trở nên cực kỳ đặc sắc, chẳng qua, thật đáng tiếc, Tiểu Tiểu căn bản không nhìn thấy...

Vào lúc ban đêm, Sở Văn Xuyên mở cửa phòng ra, liền thấy Lệ Thú một thân một mình ngồi uống rượu trong phòng hắn.

"Tứ đệ, sao vậy?" Sở Văn Xuyên ngồi đối diện Lệ Thú: "Phụ thân đệ bên kia xảy ra vấn đề gì à?" Trừ lý do này Sở Văn Xuyên thật sự không nghĩ ra lý do khác nữa.

"Đệ không vào được phòng ..." Lệ Thú mặt không thay đổi uống tiếp một ly rượu: "Bởi vậy đệ muốn ở lại chỗ này của huynh." Ánh mắt Lệ Thú liếc xéo qua: "Có vấn đề gì sao?"

"Hả? Đệ cãi nhau với Tiểu Tiểu sao?" Sở Văn Xuyên hết sức kinh ngạc, phải biết rằng, thời gian dài như vậy tới nay, hắn chưa từng thấy Tiểu Tiểu và Lệ Thú cãi nhau...

"Không có." Lệ Thú lắc đầu.

"Vậy chính là đệ chọc phải muội ấy chỗ nào rồi." Sở Văn Xuyên không chút khách khí cầm theo bầu rượu bên cạnh Lệ Thú, rót cho mình một ly rượu: "Loại sinh vật như phụ nữ này là phải dỗ dành, đệ xem đệ ngày nào vẻ mặt cũng không cảm xúc, tính cách nghiêm túc lại nhạt nhẽo, thấy được một chút chuyện sai thì bắt đầu thao thao bất tuyệt." Sở Văn Xuyên vỗ vỗ vai Lệ Thú: "Bất kỳ một người phụ nữ nào đều không chịu nổi tính cách của đệ! Tiểu Tiểu có thể nhịn lâu như vậy cũng rất lợi hại rồi!"

"Đệ có cười với nàng." Lệ Thú phản bác.

"Chỉ là cười cười có mà dùng cái rắm ý!" Sở Văn Xuyên phun ra một câu nói tục: "Phụ nữ nhất định phải nói cho nàng một ít lời dễ nghe, đệ xem ta đối với Nhạc Khê chính là vậy, mỗi ngày đều dỗ dành nàng vui vui vẻ vẻ, nàng nhất định sẽ không rời khỏi ta ..." Sở Văn Xuyên ý thức được hình như có cái gì không đúng: "Ơ? Nhạc Khê đâu rồi?"

"Ở cùng Tiểu Tiểu rồi."

"..."

"Nàng ấy cũng quyết định ở riêng với huynh."

"..."

"Bằng không huynh cho là vì sao đệ phải tới chỗ huynh?"

"..."

Tứ đệ, đệ là tới để tìm tâm lý cân bằng sao?

...

...

Chuyện kể rằng, hai ba ngày sau khi Lệ Thú và Tiểu Tiểu "Ở riêng", Lệ Thú liền bắt đầu thử dùng nội lực xông phá huyệt đạo bị tắc, mà mục tiêu luyện công của hắn rõ ràng chính là cửa chính của viện Tiểu Tiểu đang ở...

Còn Tiểu Tiểu thì ghé vào trên tường nhìn Lệ Thú đập cửa chính, thuận tiện cho Lệ Thú cố gắng lên...

Cái loại ở riêng của bọn họ thật là đủ quái dị...

Nửa tháng sau, cánh cửa yếu ớt kia cuối cùng cũng bị Lệ Thú dùng một chưởng phá vỡ. Lúc này trong năm huyệt đạo Lệ Thú đã xông phá được ba điểm, nội lực tuy không được như thời kỳ toàn thịnh của hắn, nhưng không kém là mấy.

Đúng như Lệ Thú đoán trước, nội lực của hắn đúng là có thể tăng lên!

Như vậy thời điểm đối mặt với phụ thân hắn cũng thêm vài phần nắm chắc.

"Thú ca!" Tiểu Tiểu bỗng nhảy vào trong lòng Lệ Thú: "Rất nhớ chàng nha!"

"..." Một câu nói này của Tiểu Tiểu khiến trong nháy mắt tất cả những lời Lệ Thú muốn nói đều nghẹn trở về, Lệ Thú nhận mệnh ôm Tiểu Tiểu, nghe nàng nói chuyện.

"Về sau không cho nhốt ta ở bên ngoài viện!" Ngàn vạn lời muốn nói cuối cùng hóa thành một câu nói như vậy.

Tiểu Tiểu lặng lẽ dựng thẳng một ngón cái về phía Nhạc Khê đi theo phía sau, tỏ vẻ thành công qua cửa! "Được được được, lần sau thiếp cũng không nhốt được chàng mà! Một chưởng của chàng có thể phá nát cánh cửa rồi."

Lệ Thú gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với Tiểu Tiểu, nhấc chân bước về phía bên trong.

"Thú ca." Đột nhiên Tiểu Tiểu gọi một tiếng.

"Lại sao vậy?"

"Trước khi chàng đi vào trong có phải nên sửa lại cửa chính của chúng ta hay không?"

"... được."

"Giờ chúng ta đổi thành cửa sắt nhé!"

"..."

Tiểu Tiểu, ngươi quả nhiên còn đang suy nghĩ nhốt Lệ Thú ở bên ngoài...

Ngay tại lúc Lệ Thú im lặng không nói gì còn Sở Văn Xuyên dùng vẻ mặt tươi cười hài hước đối diện với Nhạc Khê, bỗng Yến Thanh Dịch dùng vẻ mặt nghiêm túc xuất hiện trước mặt bọn họ: "Sở tam ca, tỷ phu."

Yến Thanh Dịch có chút ngập ngừng: "Văn Di tỷ đã trở lại."

Nhìn vẻ mặt của Yến Thanh Dịch, trong lòng mọi người đều đồng thời hiện lên một dự cảm xấu.

"Cha ta đâu!" Sở Văn Xuyên nắm chặt lấy bả vai của Yến Thanh Dịch: "Cha ta đâu!"

"Tính mạng không ngại, chẳng qua là..." Yến Thanh Dịch mím môi: "Sở bá phụ ông ấy... Bị chặt đứt một cánh tay, bị... Bị..." Yến Thanh Dịch trộm dò xét liếc Lệ Thú một cái: "Lệ bá phụ..." Yến Thanh Dịch không nói thêm gì nữa.

Sở Văn Xuyên thở phào nhẹ nhõm đồng thời bắt đầu lo lắng, Sở Lăng đường đường một đấng anh hào đội trời đạp đất như vậy có thể chấp nhận nổi nỗi thống khổ bị mất đi một cánh tay hay không? Mất đi một cánh tay trên diện rộng có nghĩa võ công bị tụt lùi, càng đáng nói là tình huống như vậy lại do huynh đệ kết nghĩa ông ấy nhớ mãi không quên gây ra?

"Sư phụ ta đâu?" Lệ Thú mở miệng hỏi.

"Đệ cũng không rõ lắm," Yến Thanh Dịch trả lời: "Cụ thể phải hỏi Văn Di tỷ."

Mấy người liếc mắt nhìn nhau, bỗng đồng thời đứng dậy, chạy thẳng đến tiền thính tìm Sở Văn Di, mà Yến Thanh Dịch lại có chút kinh ngạc nhìn động tác của Lệ Thú: "Tỷ phu, võ công của huynh đã khôi phục được toàn bộ rồi?"

Sở Văn Di ngồi trên ghế tựa ở tiền thính, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập tơ máu đỏ tươi, rõ ràng là kết quả của việc đi đường suốt đêm, Quý Nho Hiếu thì rót cho nàng một chén trà đặc.

Nhìn thấy mọi người tiến vào, không có hàn huyên, Sở Văn Di lập tức tiến vào chủ đề chính.

"Dạ Ngưng Bảo không có chuyện gì, đại đa số mọi người đều bình an, chỉ có một ít người mất tích hoặc là bị thương, khi ông ta tấn công Dạ Ngưng Bảo dường như thu được tin tức gì liền lui lại."

Là tin tức vết thương của Nhiêu Hinh Ninh đã được chữa trị.

Khi nhắc tới Lệ Hi Kiệt, Sở Văn Di chỉ dùng từ "ông ta" để thay thế.

"Cha người vì che chở cho mọi người rút lui mà mất đi một cánh tay, nhưng cha nói, không cần lo lắng cho cha." Sở Văn Di quay về phía Lệ Thú, rõ ràng, câu nói sau là muốn nói cho Lệ Thú: "Cha muội nói, cho dù như thế nào Hi Kiệt vẫn là huynh đệ của người! Huynh đệ là phải tha thứ tất cả sai lầm của nhau, hơn nữa, Lệ Hi Kiệt cũng không phải tự nguyện." Dừng một chút, Sở Văn Di nói tiếp: "Các tiền bối Dạ Ngưng Bảo cũng hi vọng Lệ Hi Kiệt sớm trở lại bên cạnh bọn họ."

Sở Văn Di dường như nhớ ra cái gì, chợt bắt đầu nở nụ cười: "Vân Hành tiền bối tuy rằng bị thương nặng, nhưng có thể chữa tốt, không có nguy hiểm đến tính mạng, trước khi ông ấy hôn mê, nhờ muội nhất định phải mang về cho huynh một câu nói."

"Câu gì?"

Sở Văn Di ho nhẹ hai tiếng, cố gắng thay đổi âm thanh thô hơn: "Hỗn tiểu tử, con nếu không tát cho cha con một cái cho tỉnh lại, ta liền đánh mông con!"

"..."

Quả nhiên là lời nói của Vân Hành.

Nhưng nghe được mấy lời chẳng ra cái gì này, Lệ Thú lại yên tâm, thân nhân bằng hữu của phụ thân không buông bỏ ông ấy!

"Triển Anh Hào tiền bối có tin tức không?" Sở Văn Xuyên nhớ tới lúc trước khi Lệ Hi Kiệt công chiếm Dạ Ngưng Bảo, tin tức Triển Anh Hào mất tích.

Sở Văn Di mím môi, lắc đầu: "Không có. Nhưng không phát hiện bất kỳ quần áo nào của tiền bối, cũng không phát hiện vũ khí của ông ấy. Bởi vậy, Triển tiền bối chắc là không có chuyện..." Những lời này, Sở Văn Di có chút lo lắng nên không nói hết."Đúng rồi!" Sở Văn Di bỗng nhướng mi nhìn quanh bốn phía: "Nhị ca đâu? Huynh ấy tới Dạ Ngưng Bảo à?"

Sở Văn Xuyên bỗng vỗ mạnh lên bàn, dọa Sở Văn Di nhảy dựng: "Không cần để ý tới hắn! Hắn gần đây ở chung một chỗ với Lục Y Ninh kia." Trong mắt của Sở Văn Xuyên xẹt qua một tia sát khí: "Còn Lục Y Ninh kia vậy mà muốn giết chết Tứ đệ!" Lãng Diệp trước khi rời đi cùng Cổ vương, lấy những lời đã nói với Lệ Thú và Tiểu Tiểu, nói lại một lần nữa cho Sở Văn Xuyên, lấy trí thông minh của Sở Văn Xuyên tất nhiên có thể nghĩ ra một tầng này, chỉ có như vậy, Cổ vương mới có thể yên tâm đi Lôi sơn, bảo hắn tới bảo vệ Tiểu Tiểu và Lệ Thú.

"Nhưng là..." Sở Văn Di dường như muốn giải thích thay Sở Văn Vũ: "Nhị ca cũng không nhất định muốn giết Tứ ca mà!"

"Nếu như Tứ đệ chết người được lợi trước là ai?" Sở Văn Xuyên hỏi vặn.

Sở Văn Di cứng lại: "Đại ca và... Nhị ca, còn có huynh." Sở Văn Di ngập ngừng: "Nếu mà nói huynh muốn giết Tứ ca thì có rất nhiều cơ hội. Nhưng là... người được lợi đầu tiên là Đại ca mà! Dạ Ngưng Bảo sẽ do Đại ca kế thừa!"

"Nếu như Đại ca cũng chết?"

Sở Văn Di hít một ngụm khí lạnh, chuyện nhà mình nhà mình biết, Đại ca và Nhị ca làm việc đều có phong cách giống nhau — không từ thủ đoạn.

"Nếu như Lục Y Ninh làm được chuyện này, sẽ không ai hoài nghi đến trên người hắn, mà hắn chỉ cần dùng chút thủ đoạn lặng lẽ bảo vệ Lục Y Ninh là được. Toàn bộ Dạ Ngưng Bảo đều là của hắn rồi, ai có thể ngăn cản hắn?" Khóe miệng Sở Văn Xuyên gợi lên một nụ cười lạnh: "Nhị ca muốn bỏ rơi nhị tẩu, để cưới Lục Y Ninh."

Sở Văn Di trầm mặc, vì sao cùng cha mẹ, con trai con gái lại chênh lệch lớn như vậy chứ?

--- ------ ----hết chương 86---- --------

By Trạch Mỗ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: TTripleNguyen, meocon_97
     
Có bài mới 01.03.2015, 12:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10279 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (85/94 ) - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 87. Trư tiên sinh thân mến

Tuy rằng nguy cơ của Dạ Ngưng Bảo đã vượt qua, nhưng là, công tác gây dựng lại lại vừa mới bắt đầu, phá hỏng vĩnh viễn đều nhanh hơn xây dựng. Bởi vậy, huynh muội Sở Văn Xuyên dẫn theo Quý Nho Hiếu phải rời khỏi Cổ thành trở lại Dạ Ngưng Bảo, võ công bây giờ của Lệ Thú đã không lo tự vệ. Sở Văn Vũ bị huynh muội Sở Văn Xuyên cứng rắn kéo ra khỏi Cổ thành. Lệ Thú và Tiểu Tiểu còn có Yến Thanh Dịch đều ở lại Cổ thành, chờ Mạc Thượng Hành và Lãng Diệp trở về.

Nhưng là, trong lúc Mạc Thượng Hành rời khỏi trừ một bức thư báo cho họ không cần phải lo lắng, thì không còn có tin tức.

"Thú ca." Trong một vườn hoa nhỏ ở Cổ vương phủ, Lệ Thú nằm ở trên mặt cỏ phơi nắng, Tiểu Tiểu nằm ở trên bụng hắn — nơi đó thoải mái nhất. Lệ Vân ở bên cạnh dạy tiểu Lưu Ly học đi, hai tiểu gia hỏa ngươi một bước ta một bước, chơi đùa không còn biết trời đất gì nữa, mà khi tiểu Lưu Ly té ngã, Lệ Vân còn có thể ở bên cạnh bé cổ vũ bé nỗ lực đứng lên. Không thể không thừa nhận, Lệ Vân tuyệt đối là là ca ca tốt. Còn Yến Thanh Dịch dẫn theo Lục Y Tĩnh ở bên cạnh làm quản lý phụ trách hai tiểu gia hỏa.

Người một nhà này hưởng thụ thời gian nhàn nhã hòa thuận vui vẻ.

"Ừm?" Lệ Thú nhắm mắt lại, dường như nói mê sảng trả lời tiếng gọi của Tiểu Tiểu.

"Chàng nói Lôi sơn bên kia cuối cùng là xảy ra chuyện gì?"

"Không biết." Lệ Thú khẽ mở mắt ra, rũ mắt nhìn về phía Tiểu Tiểu: "Nàng lo lắng cho nhạc phụ?"

"Ừ."

"Vậy chúng ta đi tìm ông ấy đi!" Lo lắng của Tiểu Tiểu từ trước đến giờ Lệ Thú đều sẽ tìm cơ hội để giải quyết.

Tiểu Tiểu khẽ trở mình, nhưng vẫn đặt cằm trên bụng Lệ Thú như trước, dùng ngón tay chọc chọc xương sườn của Lệ Thú: "Nhưng cha lại nói là không muốn cho chúng ta đi tìm ông ấy! Chúng ta phải tin tưởng ông ấy!" Nếu như tùy tiện đi tìm Mạc Thượng Hành như vậy, chỉ làm cho ông ấy thêm phiền toái thôi.

"Vậy chúng ta chờ nhạc phụ là được." Lệ Thú hô hấp khiến đầu của Tiểu Tiểu khẽ chuyển động.

"Tỷ! Tỷ phu!" Bỗng Yến Thanh Dịch nổi giận đùng đùng nhảy đến trước mặt Tiểu Tiểu và Lệ Thú, vừa vặn ngăn lại hết ánh mặt trời.

"Đừng nhúc nhích!" Bỗng Tiểu Tiểu kêu lên còn lớn tiếng hơn cả Yến Thanh Dịch, dọa Yến Thanh Dịch nhảy dựng, "Giúp tỷ tỷ chắn nắng một lát, mặt trời chói mắt quá!"

"..." Yến Thanh Dịch dùng bộ mặt ủy khuất nhìn Lệ Thú, Lệ Thú thấy có chút ghê tởm — biểu cảm kia tựa như biểu cảm khi Tiểu Tiểu làm nũng với hắn — bỗng xuất hiện trên người một thanh niên trưởng thành như vậy, thật là khiến hắn có chút không thích ứng."Tỷ phu..." Được rồi, đến âm thanh cũng giống rồi.

"Hử?" Lệ Thú vẫn duy trì phong cách có thể nói một chữ tuyệt đối không nói chữ thứ hai.

"Huynh đi mà xem Lệ Vân nhà huynh, nó dẫn Lưu Ly học hư theo rồi!" Yến Thanh Dịch kéo quần áo một cái, trên trang phục màu xanh trắng loang loang lổ lổ mấy vết bùn, cả người dính nước bùn trông như ngày mưa bị Mercedes - Benz chạy nhanh bắn tung tóe lên."Hai tiểu quỷ ném bùn vào đệ!"

Lệ Thú không có chuyển chỗ, bởi vì Tiểu Tiểu vẫn còn trên bụng hắn: "Tiểu Dịch, hình như đệ theo ta học võ công còn sớm hơn Vân Nhi."

"Hả?" Yến Thanh Dịch không hiểu, vì sao lại nhắc tới chuyện này.

"Đệ đến hai đứa trẻ cũng đánh không lại, không biết là rất mất mặt sao?"

"..."

Một câu nói trong nháy mắt miểu sát Yến Thanh Dịch, Yến Thanh Dịch lập tức lắc đầu phủ nhận: "Đệ chẳng qua là không muốn ra tay với hai tiểu quỷ kia mà thôi, bằng không nếu người khác nói đệ ỷ lớn bắt nạt nhỏ thì làm sao bây giờ?"

"Đó là do chúng nó tự tìm, chẳng trách gì đệ." Lệ Thú nhàn nhạt nói.

Lời còn chưa dứt, Yến Thanh Dịch xoay người rời đi: "Xem đệ thu thập hai tiểu quỷ thối kia như thế nào đây!"

"Thú ca, chàng không thèm để ý trưởng ấu có thứ tự sao?" Nhìn Yến Thanh Dịch khí thế như cầu vồng đâm thẳng về phía hai tiểu quỷ, Tiểu Tiểu nghi hoặc hỏi.

Lệ Thú lại nhắm mắt lại: "Để ý."

"Vậy vì sao chàng..."

"Ta cần một lý do dạy dỗ tử tế Vân Nhi và Tiểu Dịch một chút, không phải sao?"

"..."

Thú ca, chàng đây là đào hố cho người nhảy vào đi!

"Tiểu Tiểu, Tiểu Thú, Tiểu Dịch!"Tiếng Bội Nghi truyền đến: "Muốn uống nước ô mai không?"

"Muốn uống!" Tiểu Tiểu bỗng bật dậy từ trên đất, giơ một bàn tay lên cao, mũi chân điểm nhẹ một chút, trực tiếp thi triển khinh công chạy vội tới phương hướng truyền đến của tiếng Bội Nghi, lúc Lệ Thú chậm rãi ngồi dậy, một chén nước ô mai lạnh lẽo nhét thằng vào trong tay của hắn: "Thú ca, cho chàng!"

"Nương! Con cũng muốn!" Bỗng tiểu Lệ Vân bẩn hề hề lẻn đến trước mặt Tiểu Tiểu, theo phía sau còn có tiểu Lưu Ly cũng bẩn hề hề như vậy, còn Yến Thanh Dịch bên cạnh bẩn hề hề giống thế.

Ban đầu, Yến Thanh Dịch còn có thể sử dụng khinh công trốn qua trốn lại, nhưng đến sau này, ba người tựa như một đám trẻ nghịch ngợm, hoàn toàn không sử dụng võ công, ném thẳng bùn vào nhau!

"Không cho!" Tiểu Tiểu quyết đoán cự tuyệt, còn thúc giục Lệ Thú: "Thú ca, chàng uống nhanh lên!"

"Nương ~" Lệ Vân làm nũng.

"Tiểu Vân Nhi." Tiểu Tiểu nhìn Lệ Vân từ trên xuống dưới: "Con biết loại động vật nào thích ở trong bùn lăn lộn khiến mình bẩn hề hề không?"

"Trư."

"Vậy con giống con gì?"

"Trư."

"Bởi vậy ta mới không cho con uống nước ô mai đó!" Tiểu Tiểu cười xấu xa nhún vai.

"Nhưng là, nương, nếu như nói con là trư, ngài chính là trư mẹ, mà lão cha, chính là kia chỉ trư cha, sau đó Lưu Ly là trư nhỏ, mà cậu là trư lớn..." Lệ Vân lần lượt kể lể: "Vì sao chỉ có ba con trư chúng con không thể uống?"

"Bởi vì ta và cha con biến thành người rồi." Tiểu Tiểu đúng lý hợp tình đẩy trở về, "Như vậy, trư tiên sinh thân mến, có thể tắm rửa sạch sẽ cho con và muội muội con hay không, sau khi biến thành người rồi trở lại đòi ta đồ uống của loài người nhé?"

"..."

Lệ Thú bên cạnh cực kỳ im lặng — vì sao hắn cũng phải làm trư?

Không đợi trư tiên sinh dẫn theo muội muội đi tắm rửa sạch sẽ toàn thân, Bội Nghi đã mang theo nha hoàn đưa tới thừa lại mấy bát nước ô mai, Lệ Vân hoan hô một tiếng bưng nước ô mai bỏ chạy đến một bên uống vui vẻ cùng muội muội, mà Bội Nghi chẳng qua là bất đắc dĩ nhìn hai con khỉ bùn nhỏ cầm chén khiến cho dính đầy bùn vào chén.

Yến Thanh Dịch cũng nhân lúc không có ai chú ý liền nhót lấy một chén, chạy qua một bên chậm rãi nhấm nháp.

"Nương, ngài quá nuông chiều Tiểu Vân Nhi rồi!" Tiểu Tiểu bất đắc dĩ nhìn Bội Nghi.

"Là con quá bắt nạt Vân Nhi thì có." Bội Nghi nói một câu công bằng: "Chưa từng thấy nương nào thích bắt nạt con mình như con."

Tiểu Tiểu nhún vai một cái: "Không phải lo, như vậy năng lực kháng đòn của Tiểu Vân Nhi sẽ tăng lên."

Nương vô lại nhất thiên hạ cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.

Bội Nghi mỉm cười, lấy ra một bức thư đưa cho Tiểu Tiểu: "Cha con gởi thư."

Nhìn dáng vẻ Bội Nghi bình tĩnh tường hòa, Tiểu Tiểu rất an tâm, nếu như Mạc Thượng Hành xảy ra chuyện gì, lo lắng nhất tuyệt đối là Bội Nghi.

"Cha con đến chỗ nào rồi?" Tiểu Tiểu mở bức thư ra, tới bên cạnh Lệ Thú, cùng hắn xem một chỗ.

"Ông ấy đã lên đường quay trở về, cha con nói, chuyện kia chính xác có liên quan đến Huyết Yêu tà giáo, nhưng tất cả mọi người đều đã bỏ chạy rồi, mà thôn dân kia lại bị giữ lại ở chỗ đó, ông ấy đã đưa những người còn sống trở về thôn xóm." Bội Nghi nói đại khái nội dung cho Tiểu Tiểu, ở Miêu Cương, thế lực của Cổ vương đủ để để chống lại bất luận kẻ nào, hơn nữa còn là Huyết Yêu tà giáo căn cơ chưa ổn định?

"Cha con nghe được chuyện Dạ Ngưng Bảo rồi, ông ấy nói, để các con về Dạ Ngưng Bảo trước, không cần chờ ông ấy, chẳng qua phải để người bảo vệ tốt các con." Bội Nghi nhìn về phía Tiểu Tiểu ngồi tùy ý phía sau Lệ Thú: "Chẳng qua, ta nghĩ Tiểu Thú con bây giờ đã không cần người đến bảo vệ nhỉ?"

Lệ Thú trịnh trọng gật gật đầu: "Con đã xông phá huyệt đạo xung quanh, chỉ còn một chỗ cuối cùng, sau khi xông phá tất cả huyệt đạo, con nghĩ ít nhất con có thể đánh được mấy chục hiệp với cha con." Cho tới bây giờ Lệ Thú đều không nói mạnh miệng, bởi vậy lời của hắn mọi người đều tin tưởng, "Chẳng qua, con nghĩ, lần đó khi chiến đấu với cha con, cha con cũng không sử dụng hết toàn lực, nếu như cha con sử dụng toàn lực..." Lệ Thú lắc đầu: "Thắng bại đã phân."

Tiểu Tiểu chợt nhíu lấy ống tay áo của Lệ Thú: "Thú ca, nếu như đánh không lại, chúng ta liền lập tức chạy trốn nhé!" Lần trước, Lệ Hi Kiệt thiếu một chút thì đã giết chết Lệ Thú, để lại cho Tiểu Tiểu một bóng ma thật sự là quá lớn.

"Ừm." Chạy trốn ở trong chốn võ lâm tuyệt đối sẽ không có danh tiếng tốt gì, thà rằng chết đứng, cũng không sống quỳ, những lời này ở trong chốn võ lâm càng là lời lẽ chí lý.

Nhưng là, đối với Lệ Thú mà nói, danh tiếng linh tinh gì đó tuyệt đối không quan trọng, hắn vốn là người không màng danh lợi.

Nghe vậy, Tiểu Tiểu thở phào nhẹ nhõm: "Cám ơn chàng, Thú ca."

Lệ Thú xoa đầu Tiểu Tiểu đầu, an ủi nàng.

Thấy dáng vẻ hạnh phúc của con gái, Bội Nghi không khỏi lại cảm khái, Tiểu Tiểu thật sự là gả cho trượng phu tốt. Lệ Thú tuy rằng trầm tính một chút... Được rồi, là rất trầm tính, nhưng hắn cũng có thể đứng ở trên góc độ của Tiểu Tiểu suy nghĩ cho con bé, khi Tiểu Tiểu cần hắn nhất, cũng có thể kịp thời xuất hiện bên cạnh con bé...

Tiểu Tiểu như vậy may mắn biết bao!

...

...

Sau khi đồng ý yêu cầu của Bội Nghi, hôm đó, Tiểu Tiểu và Lệ Thú lại bắt đầu thu thập bọc hành lý, sáng sớm hôm sau, trừ Bội Nghi thì không thông báo cho bất kì kẻ nào, liền dẫn theo Yến Thanh Dịch và Lệ Vân còn có Lưu Ly, tiến về phía Dạ Ngưng Bảo, tuyên bố với bên ngoài là Lệ Thú muốn bế quan, bởi vậy bất luận kẻ nào cũng không được quấy rầy, dùng cái này để tránh quỷ kế của Lục Y Ninh.

Vốn bọn họ không muốn mang theo tiểu Lưu Ly còn quá nhỏ bôn ba khắp nơi, nhưng trước khi chia tay Lệ Vân và Lưu Ly trình diễn một hồi kịch huynh muội tình thâm. Hai đứa trẻ khóc long trời lở đất, sụp trời nứt đất, trời đất biến sắc...

Tóm lại, kết quả cuối cùng, là bọn họ dẫn theo tiểu Lưu Ly cùng đi rồi.

Trên đường tiến về Dạ Ngưng Bảo, tiểu Lưu Ly luôn luôn dùng ánh mắt sùng bái nhìn Lệ Vân, bởi vì Lệ Vân đang nói thao thao bất tuyệt phong thổ trên đường đi — hoàn toàn những lời mấy người Sở Văn Xuyên giảng cho bé trước đây. Tiểu Lệ Vân không chút khách khí lấy công lao này làm của riêng, lấy đến để tranh thủ sự sùng bái của muội muội.

Trong lúc tiểu Lệ Vân còn đang phô bày khinh công cũng chẳng phải là lợi hại của bé cho tiểu Lưu Ly, mang theo tiểu Lưu Ly thoáng cái đã bay được một đoạn, thấy vẻ mặt hưng phấn của muội muội, Lệ Vân vẫn luôn nghịch ngợm gây sự không chịu tập võ quyết định phải nỗ lực học tập võ công để đổi lấy càng nhiều sùng bái của muội muội!

Cái này tạo thành kết quả trực tiếp nhất, chính là Lệ Vân và Lưu Ly trở thành xưng bá Tây Vực và Miêu Cương thuận tiện thành hai tiểu ma vương gieo họa khắp Trung Nguyên, làm hại Tiểu Tiểu và Lệ Thú đều bị mắng — ai bảo bọn họ bồi dưỡng ra được hai cái tai họa? Đương nhiên, Tiểu Tiểu đối với việc này rất đắc chí, còn Lệ Thú thì đau đầu không thôi.

Đây là nói sau.

Dọc theo đường đi, Lệ Vân và Lưu Ly khiến một nhóm bọn họ tăng thêm không ít sức sống, sau khi trải qua thời gian dài bôn ba, đoàn người Lệ Thú cuối cùng cũng đến Dạ Ngưng Bảo.

Nhìn vách tường đã bị phá hỏng, nhà dân .v.v đồ đạc, Lệ Thú hít sâu một hơi, mím chặt môi, cha nợ con trả, sự vô tâm của phụ thân hắn do hắn đến gánh vác!

--- --------hết chương 87---- ------ -----

By Trạch Mỗ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: TTripleNguyen, meocon_97
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichmong77, Me Cam, No My Name, Thủy Trúc, Yết Vân Tiên Tử và 179 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.