Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=340035
Trang 12/57

Người gởi:  bangthan87 [ 31.07.2015, 14:33 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

☆, Chương 37: Sự thật về cái chìa khóa vàng.

Ngọn đèn dầu U Lam chiếu xuống mặt đất càng trở nên thần bí.

Cảm giác thần bí nhàn nhạt bao trọng căn phòng như được che một lớp vải mỏng, muốn che còn thẹn thùng.

Trước cửa sổ sát đất, một người con gái ngồi đối mặt với cửa sổ, hai chân vắt chép nhau, đang xoay tròn ly rượu cao trong tay rót đầy rượu đỏ.

Gió đêm nhẹ nhàng thổi tới, đem rèm cửa sổ thổi bay lên, nhân tiện  thổi bay mái tóc đen huyển của cô gái

Khẽ nâng ly rượu, Hàn Mộ nhẹ nhàng uống một hớp. Để ly xuống, khóe miệng còn đọng lại  giọt rượu đỏ, khiến cho đôi môi mỏng càng lộ vẻ quyến rũ.

"Ha ha. . . . . ." Cười nhẹ trong không gian buổi tối yên tĩnh, một chiếc chìa khóa vàng trong tay được ánh sáng chiếu vào làm phản quang lại.

"Muốn?" Hàn Mộ lạnh lùng, "Nếu đã ở trong tay tôi, muốn lấy nó còn phải xem tâm trạng tôi như thế  nào!”

Đều nói Ninh thiếu lãnh khốc vô tình, thông minh hơn người, là một người giàu lòng thương người. Nhưng mà, vì sao cô lại cảm người này có hơn 40% quan hệ với sự lãnh khốc vô tình, còn giàu tình thương và IQ cao hoàn toàn không có quan hệ chứu?

Cái chìa khóa vàng này không phải là đồ quan trọng của nhà họ Ninh anh sao? Vì sao anh lại không thể phân biệt được là thật hay giả?

Hàn mộ nhìn chìa khóa vàng trong tay, "Có lẽ là kỹ thuật quá tốt, cái chìa này mới là thật!”

Cô ném cho Ninh Doãn Ngân cái chìa khóa vàng kia chỉ giống chìa khóa vàng này 99%. Anh không phải muốn có nó sao? Như vậy thì không thể nào làm khác hơn là thoải mái đưa cho anh.

"Cái chìa khóa này, cái chìa khóa này . . . . ." Hàn Mộ khẽ hé đôi môi đỏ mộng, "Sau lưng của mày cuối cùng là cất giấu cái gì?"

Sáu năm trước, cô ngẫu nhiên đến nơi này đem chìa khóa vàng đi; ngẫu nhiên để cho cô  biết được bí mật của cái chìa khóa vàng này; ngẫu nhiên bí mật ấy lại có quan hệ với cô.

Chẳng lẻ căn bản sở hửu chìa khóa này lại tốt như vậy?

"Ha ha. . . . . ."

Trong không gian lần nữa truyền một tiếng cười nhẹ.

Không biết thiếu gia nhà họ Ninh  biết chìa khóa vàng trong tay mình bị trộm Long tráo Phụng thì sẽ có biểu tình gì!

Cô, đã có một chút mong đợi. . . . . .

"Đing. . . . . ."

Ngoài cửa truyền đến tiếng chuông, truyền vào tai Hàn Mộ.

Hàn Mộ nhướng mày, đã trễ thế này, cuối cùng là ai?

Đứng dậy, đi tới trước cửa, ngón tay ấn nhẹ trên vách tường một dãy mã số, "Tít, tít, tít!"

"Đăng. . . . . ."  một tiếng, cửa mở ra.

"Tôi cuối cùng cũng tìm được cô. . . . . ."


Người gởi:  bangthan87 [ 05.08.2015, 01:22 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

☆, Chương 38: mẹ

"Cuối cùng con cũng đã tìm được mẹ. . . . . ."

Hàn Mộ hơi ngẩn ra, cô chỉ cảm thấy một bóng dáng nho nhỏ đáng nhảy lên ôm ngực của mình

Thân thể quen thuộc, mùi vị ấm áp.

Khóe miệng Hàn Mộ khẽ nhếch lên, "Thược thược!"

Đứa nhỏ này! Từ khi hai mẹ con cô thất lạc nhau ở phi trường, cô cũng chưa có gặp lại nó. Vốn là lo lắng nó không quen sinh sống ở thành phố này, đứa nhỏ ngốc sẽ không thể thích ứng được. Nhưng mà, cô lại quên mất tiểu thiên sứ của cô không phải là đứa bé sáu tuổi bình thường có thể so sánh được!

Đứa nhỏ sáu tuổi có tướng mạo cùng chiều cao của đứa bé mười tuổi, còn có sự thông minh như đứa bé mười sáu tuổi. Dường như cho tới bây giờ cô cũng chưa lo lắng vì nó bao giờ. Hơn nữa, cô còn biết, đứa nhỏ này không biết học được ở đâu bãn lĩnh rất giỏi. Nếu như không phải là cao thủ mạnh mẽ đối với nó mà nói là không có sự uy hiếp!

Kể từ sáu năm trước đến nước Mỹ cắm rễ sinh tồn, tư tưởng của Hàn Mộ cũng bị nước Mỹ làm thay đổi từ từ, cô đối với Hàn Khuynh Thược cũng là đi theo phương thức giáo dục của nước Mỹ. Cô cũng không gò bó Hàn Thuynh Thược đi theo lối sống của cô. Cô để cho Hàn Khuynh thược  tự do, cô dường như không can thiệp vào mọi chuyện của Hàn Khuynh Thược. Nếu như Hàn Khuynh Thược không muốn nói cho cô biết, cô cũng sẽ tôn trọng suy nghĩ của nó. Cô cũng đã từng hoài nghi đến thế lực sau lưng của đứa nhỏ này, nhưng cuối cùng cô cũng lựa chọn sự tôn trọng…

Vì vậy, Hàn Khuynh Thược học được bản lĩnh từ nơi nào, cô không hỏi tới. Mặt khác, cô cũng cho là, Hàn Khuynh Thược có bản lĩnh có thể bảo vệ tốt mình! Bởi vì, thân phận của họ ở nước Mỹ rất nhạy cảm, cô không thể luôn luôn ở bên cạnh bảo vệ Hàn Khuynh Thược mọi lúc được!

Hàn Mộ nhẹ nhàng vỗ đầu đứa nhỏ ở ngực mình. Đứa ngốc này, từ nhỏ đã hiểu chuyện hơn so với những đứa trẻ khác, từ thành thục, thật là làm khó cô.

"Thược thược!"

"Mẹ. . . . . ." Hàn Khuynh Thược nâng đầu nhỏ lên, cặp mắt đáng thương nhìn Hàn Mộ, "Mẹ không cần Thược Thược rồi !"

Hàn mộ hơi sững sờ, thằng ngốc này dưa, nói là nói cái gì đây?

"Thược Thược ngốc, làm sao mẹ không cần con chứ?"

Đứa ngốc này là miếng thịt từ trên người mình rơi xuống, mang đến cho cô niềm hy vọng mới, là trời cao đưa thiên sứ đến cho cô, làm sao có lại không cần nó chứ?

"Nhưng mà, mẹ cũng không đi tìm Thược Thược, thật không sợ Thược Thược bị người buôn lậu bắt bán sao?" Cái miệng nhỏ nhắn Hàn Khuynh Thược lẩm bẩm. Mẹ bảo bối của nó quả nhiên rất yên tâm về nó!

"Con không bán người khác là tốt rồi, còn có thể bị bán sao?" Hàn Mộ nói trêu chọc, "Con là bảo bối của mẹ, mẹ rất hiểu con!"

"Mẹ!" Hàn Khuynh Thược vươn thẳng đầu, rõ ràng cho thấy bị lời nói của Hàn Mộ đánh bại rồi.

"Tốt lắm, Thược Thược." Hàn Mộ kéo bàn tay nhỏ bé của Hàn Khuynh Thược, đi tới ghế salon, "Để mẹ nhìn xem! Đã vài ngày mẹ không gặp con rồi. . . . . ."

"Mẹ!" Hàn Khuynh Thược cắt đứt Hàn mộ lời nói, "Mẹ, Thược Thược có vài chuyện muốn hỏi mẹ, Thược Thược không thể ở lâu…”

Người gởi:  bangthan87 [ 11.08.2015, 22:51 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

☆, Chương 39: Tạm thời bí mật

"Hả?"

Giọng điệu nghiêm túc của Hàn Khuynh Thược khiến Hàn Mộ cau chân mày lại. Dường như đứa nhỏ này còn vội hơn cô đây?

"Mẹ. . . . . ." Hàn Khuynh Thược dừng một chút, giống như đang suy nghĩ phải mở miệng như thế nào.

"Nói đi!" Hàn Mộ khẽ mỉm cười, cái đứa bé ngốc này lại trở nên ấp a ấp úng từ khi nào thế?

Bàn tay nhỏ của Hàn Khuynh Thược nắm thành quả đấm ở bên người, càng siết càng chặt. Bàn tay nhỏ bé bị nắm chặt đã tiết lộ cảm xúc khẩn trương của nó.

"Mẹ. . . . . ." Hàn Khuynh Thược hít một hơi, "Chìa khóa vàng của mẹ vẫn còn chứ?"

"Chìa khóa vàng?" Ánh mắt Hàn Mộ hơi động.

Tại sao đột nhiên Thược Thược lại hỏi về chài khóa vàng? Chẳng lẽ. . . . . . Nó biết cái gì?

"Thược thược, con. . . . . ."

"Mẹ, Thược Thược chỉ muốn biết, Thược Thược chỉ muốn biết chìa khóa vàng của mẹ vẫn còn ở đây không?" Hàn Khuynh Thược nói.

"Ở đây!" Hàn Mộ nhìn Hàn Khuynh Thược, trả lời. Mặc dù cô không thể xác định được đứa bé ngốc này có phải đã biết gì hay không, không biết đứa nhỏ này hỏi vấn đề này có dụng ý gì. Nhưng mà, cô cũng sẽ thành thực trả lời nó.

"Nhưng mà  mẹ, cái chìa khoác vàng này chính là lời đồn đại bên ngoài nói nó có thể mở được kho báo, nó là của nhà họ Ninh gì đó!” Lời nói của Hàn Khuynh Thược hết sức chắc chắn, không có một chút nghi vấn nào.

"Không sai!" Hàn Mộ gật đầu một cái.

Lúc đứa nhỏ nhắc tới nhà họ Ninh, tim của cô lại đập lên rất nhanh. Là cô đang lo lắng. . . . . . Có lẽ, có một số viếc cất dấu không được, nên biết nhất định sẽ biết. . . . . .

"Cho nên, chìa khóa trong tay mẹ là thật, còn trong tay của tên hồ ly thối kia là giả!" Hàn Khuynh Thược nhìn Hàn Mộ, lông mày hơi nhướng lên.

"Hồ ly thối?" Hàn Mộ chau mày, bày tỏ không hiểu.

"Ninh Thiếu, Ninh Doãn Ngân!"

Hàn Mộ phát hiện khi bản thân nghe đến cái tên kia, hô hấp đã ngưng lại. Cô không thể xác định được lời Hàn Khuynh Thược nói đúng hay sai. Nhưng mà, cô thật sự không nghĩ tới Thược Thược của cô sẽ biết được thân phận thật sự của nó. Thược thược là của cô, cô không cho phép bất cứ người nào giành nó với cô!

"Thược Thược, con làm sao biết ông ta?" Tròng mắt Hàn Mộ nhẹ nhàng rũ xuống. Cô đã có chút hối hận, lần trở về thành phố A này mang theo Thược Thược cuối cùng là đúng hay sai!

"Mẹ, đây là chuyện bí mật. Chỉ là, mẹ sẽ nhanh biết thôi!" Hàn Khuynh Thược thần bí nháy mắt, "Chỉ là, cuối cùng mẹ tìm được gì trong cái chìa khóa vàng này vậy?"

Hàn Mộ khẽ lắc đầu, cô không muốn cho Thược Thược biết chuyện về chìa khóa vàng.

"Được rồi!" Hàn Khuynh Thược nhéo miệng. Nếu mẹ không nói, nó phải tự mình đi điều tra thôi

Giác quan thứ sau của nó cảm nhận được chính xác, nó cảm giác mẹ nó đang giấu diếm nó cái gì…..

Trang 12/57 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/