Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

 
Có bài mới 06.01.2019, 15:03
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.12.2015, 17:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 643
Được thanks: 1604 lần
Điểm: 27.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 197:

Đột nhiên Ninh Khuynh Liệt nhíu chặt mày, sau đó nhìn về phía màn hình khổng lồ treo trên vách tường.

"Rè, rè, rè. . . . . ."

Trên màn hình khổng lồ vang lên tiếng rè rè, đầu tiên là tối sầm lại, sau đó lại chầm chậm hiện hình lên.

Mọi người nhất trí ngẩng đầu, dienndnle,qu.y don cặp mắt không nhúc nhích nhìn màn hình trên vách tường phía trước.

"Hello, xin chào mọi người! Đã lâu không gặp."

Trên màn hình rõ ràng, một người đàn ông trẻ tuổi xuất hiện ở trên màn hình, một đôi mắt xanh như biển cười hết sức rạng rỡ.

"Là ông!" Giọng Ninh Khuynh Liệt cũng không có bao nhiêu dao động, mang theo nhàn nhạt bình tĩnh.

Thật ra thì, trong lòng hắn đã có mấy phần xác định.

Loại thời điểm này người xâm nhập vào hệ thống máy tính của bọn họ không nhiều lắm, mà có khả năng nhất đúng là cái tên biến thái Lộ Á Sâm đáng chết này!

Xem ra, Lộ Á Sâm thật sự là một tên biến thái!

Lộ Á Sâm nhún vai, đối với Ninh Khuynh Liệt là không ngoài ý muốn, hắn tất nhiên cũng sẽ không cảm thấy có một chút hả hê!

Dám một mình đấu với người của tổ chức Đệ Nhất, trừ Lộ Á Sâm hắn ra, hắn thật đúng là không nghĩ ra những người khác được!

"Hệ thống của các người thật đúng là làm khó tôi mà!" Lộ Á Sâm nhìn Ninh Khuynh Liệt, "Không tệ, không tệ!"

"Tất nhiên!" Ninh Khuynh Liệt kiêu ngạo cười một tiếng.

Chỗ toàn bộ hệ thống này đều là kiệt tác của hắn và Y Sâm.

Muốn phá giải hệ thống này, còn cần tốn sức lực rất lớn, vẫn nhất định chưa thể phá giải.

"Tiểu Mộ, thật vui khi có thể gặp lại em lần nữa!" Lộ Á Sâm xoay đầu nhìn Hàn Mộ, khẽ mỉm cười, "Gần đây em có khỏe không?"

"Bà xã tôi có khỏe hay không, mắc mớ gì đến anh?" Ninh Doãn Ngân lạnh lùng cười một tiếng, "Tôi cảm thấy được Lộ tiên sinh anh không phải có hơi nhiều chuyện quá đó?"

Ninh Doãn Ngân thật sự muốn vạch ra một kẽ hở trong đôi mắt xanh của Lộ Á Sâm!

"Ha ha ha a. . . . . ." Ai biết Lộ Á Sâm vừa nghe thấy lời của Ninh Doãn Ngân, giận quá hóa cười, "Ha ha. . . . . ."

"Lộ Á Sâm, không phải mày trăm phương ngàn kế xâm nhập hệ thống máy vi tính của chúng tao chỉ vì vì nói những lời này chứ?" di@en*dyan(lee^qu.donnn) Chu Tiêu nhìn Lộ Á Sâm, trong lòng dâng lên một cỗ tức giận.

Tên nhàm chán, ghê tởm!

Cái tên khó ưa này, hắn cảm thấy bình thường mấy người bọn họ đã đủ đáng ghét rồi, nhưng không nghĩ tới trên thế giới này còn có thể tìm ra người còn đáng ghét hơn bọn hắn!

Không, đáng ghét còn chưa đủ để hình dung hắn, người này quả thật chính là đáng chết. . . . . .

Má nó!

"Dĩ nhiên, dĩ nhiên!" Lộ Á Sâm gật đầu, gương mặt mỉm cười, "Trừ việc xem Tiểu Mộ có tốt không bên ngoài, tôi chỉ muốn nói, Tiểu Mộ, tôi cảm thấy được em nên tự mình đến tìm tôi một chuyến đi! Trong tay tôi có bảo bối mà em muốn!"

Lời của Lộ Á Sâm khiến sắc mặt của mọi người gần như cùng nhau biến đổi!

Thược Thược quả nhiên là ở trong tay Lộ Á Sâm, quả nhiên là như vậy!

"Á, Thược Thược ở trong tay anh có đúng không?" Hàn Mộ tiến lên một bước, nhìn Lộ Á Sâm, "Có phải là anh bắt Thược Thược của tôi không?"

"No, no, no!" Lộ Á Sâm lắc đầu, liên tiếp nói no, "Mộ, làm sao em có thể nói như vậy chứ? Thật khiến tôi đau lòng đấy!"

"Anh rốt cuộc có ý gì?" Hàn Mộ nhìn chằm chằm Lộ Á Sâm, "Á, đừng để cho tôi chán ghét anh, tôi chỉ hỏi anh một câu này!"

"Mộ, đôi mắt của em nhìn chằm chằm tôi, thật rất đẹp!" Một câu nói của Lộ Á Sâm nhất thời khiến Ninh Doãn Ngân hận không thể tát hắn đến Nam Thái Bình Dương.

Bộ dáng như vậy quả thật chính là chọc ghẹo. Đùa giỡn bà xã thân yêu của hắn sao!

Đi cái nhà anh đấy, đi em gái anh đấy!

Trong lòng Ninh Doãn Ngân đã thăm hỏi mười tám đời tổ tông của Lộ Á Sâm lần nữa, tại sao các người lại có thể có đời sau biến thái như vậy, đây rốt cuộc đã sản xuất ra thứ người biến thái gì vậy chứ?

Biến thái, đúng là cái tên biến thái!

"Á!" Hàn Mộ bất đắc dĩ nhìn Lộ Á Sâm, "Tôi thỉnh cầu anh, xin anh bỏ qua cho Thược Thược, anh rốt cuộc muốn như thế nào,mới bằng lòng thả Thược Thược ra?"

Hiện tại, trong lòng Hàn Mộ muốn nhất chính là có thể gặp lại Ninh Khuynh Thược!

"Mộ, em sai rồi. Tôi cũng không muốn Thược Thược của em làm gì! Tôi biết rõ, Thược Thược là của bảo bối em, Dieenndkdan/leeequhydonnn sao tôi có thể để nó bị thương, khiến em đau lòng chứ?" Lộ Á Sâm nhìn Hàn Mộ, vẻ mặt mê luyến!

Ninh Doãn Ngân thật không nhìn nổi nữa rồi, nếu như có thể mà nói hắn thật sự muốn dùng một phát súng giải quyết người đàn ông này!

Mẹ nó, thế mà lại dụ dỗ bà xã của hắn, coi như hắn chết hay sao ?

Hắn vẫn còn ở đây mà cũng dám to gan như vậy!

Bình thường, cái cô nhóc Thược Thược kia còn nói hắn càn rỡ.

Nhưng bây giờ thấy vậy, tựa hồ có người còn càn rỡ hơn hắn, quả thật chính là tìm chết!

"Lộ Á Sâm, Thược Thược ở trong tay anh, anh mau thả nó, nếu không, lão tử đánh đến chỗ của anh, anh có tin hay không?" Sắc mặt Ninh Doãn Ngân tái xanh.

"Xin cứ tự nhiên, tôi tin tưởng Ninh thiếu có năng lực như thế." Lộ Á Sâm khẽ mỉm cười, "Thuận tiện nói cho anh biết một tiếng, thế lực của tôi ở Mĩ đã dời đi. Nếu như, anh muốn làm nổ, nói thật, thật ra thì, tôi cũng rất mong đợi!"

Lời nói của Lộ Á Sâm khiến Ninh Khuynh Liệt cau mày.

Thế lực của Lộ Á Sâm ở Mĩ đã dời đi, nhanh như vậy!

Vốn là muốn xem hắn và lão Ốc Khắc tự giết lẫn nhau, không nghĩ tới tốc độ của hắn ngược lại rất nhanh!

Nếu như không phải là Lộ Á Sâm tự tiết lộ tin tức, hắn khẳng định vẫn không biết cái tin này!

"Rốt cuộc anh muốn gì?" Hàn Mộ nhìn Lộ Á Sâm, vẻ mặt không chút thay đổi.

Đối với Lộ Á Sâm, cô thật không biết phải nói những gì!

Phải nói, cô đều đã nói xong, đủ rõ ràng.

Nhưng, tại sao Lộ Á Sâm cứ cố chấp như vậy?

Cũng là bởi vì bọn họ chung sống sáu năm, giữa sáu năm bọn họ an ủi lẫn nhau, khích lệ cho nhau?

Nhưng, đây chẳng qua là một loại chung sống mà!

Cũng không phải biểu thị cô thích hắn!

Sao Lộ Á Sâm lại không biết, cô không thương hắn!

"Điều tôi muốn vô cùng đơn giản!" Lộ Á Sâm cười ha hả, "Mộ, em nên biết tôi muốn gì!"

"Mẹ kiếp chó má nhà mày!" Ninh Doãn Ngân chỉ vào Lộ Á Sâm trên màn hình tức miệng mắng to, "Tiểu Mộ là bà xã của ta, da.nlze.qu;ydo/nn mày muốn làm gì? Hoặc là, tôi phải nói, bất luận mày làm cái gì đều không thể thay đổi sự thật này!"

Hắn còn không mắng, còn không giận, còn không tức, bà xã nhà hắn cũng phải để người đàn ông mang theo chạy!

Mặc dù, hắn phải tin tưởng bà xã thân yêu nhà hắn sẽ không chạy theo, nhưng hiện tại trong tay Lộ Á Sâm có lợi thế lớn như vậy, hắn thật không cho phép.

Phải nói, hắn cực kỳ hiểu cá tính của bà xã!

Vì con bé Thược Thược, không có chuyện gì là cô ấy làm không được!

Ninh Khuynh Liệt nhíu mày, nhìn vẻ mặt tức giận của Ninh Doãn Ngân.

Cha dễ nổi nóng quá rồi !

"Ninh Nhị, Ninh Nhị!" Hàn Mộ nắm tay Ninh Doãn Ngân, giữ chặt trong tay mình, cặp mắt nhìn vào   trong đôi mắt hắn, mang theo tâm tình không thể thay đổi.

Cô không thể để cho Thược Thược rơi vào trong tay Lộ Á Sâm.

Cái cá tính đó của Thược Thược không phải là cô không hiểu rõ, chờ tính tình nóng nảy của Thược Thược, chọc đến Lộ Á Sâm, cô thật sự không thể nghĩ được sẽ xảy ra chuyện gì!

"Tiểu Mộ, em biết rõ hắn nhằm về em đấy! Tại sao em cứ phải nhảy vào cạm bẫy đó?" Ninh Doãn Ngân lắc đầu.

Hắn kiên quyết không đồng ý!

"Mẹ." Ninh Khuynh Liệt gọi Hàn Mộ, "Mẹ, mẹ bình tĩnh lại đi!"

Tỉnh táo?

Chuyện cho tới bây giờ, cô phải bình tĩnh thế nào?

Thược Thược ở trong tay Lộ Á Sâm, mà Lộ Á Sâm chỉ muốn trao đổi cô và Thược Thược, cô cảm thấy rất đáng giá!

Cho dù hiện tại muốn dùng mạng của cô để trao đổi, cô cũng sẽ không chút do dự, dứt khoát đồng ý!

Bởi vì, Thược Thược thật sự rất quan trọng với cô, dfienddn lieqiudoon Thược Thược là một miếng thịt rớt xuống từ trên người cô!

"Tôi muốn gặp Thược Thược trước!" Ninh Khuynh Liệt nhìn Lộ Á Sâm, mang theo lửa giận.

Lộ Á Sâm. . . . . .

"Dĩ nhiên có thể." Lộ Á Sâm gật đầu cười, "Gặp thì để cho cậu gặp!"

Chỉ thấy Lộ Á Sâm vỗ nhẹ nhẹ hai cái tay, có một người đàn ông áo đen ôm Thược Thược đi tới.

"Thược Thược, Thược Thược." Hàn Mộ kinh hô.

Thược Thược sao vậy?

"Lộ Á Sâm, ông đã làm gì Thược Thược?" Nhìn Ninh Khuynh Thược không nhúc nhích, lòng Ninh Khuynh Liệt ngừng lại.

Lộ Á Sâm đã làm gì Thược Thược? Sẽ không, sẽ không giống như Tiểu Thất chứ!

"Á, Thược Thược sao vậy? Anh đã làm gì Thược Thược?" Hàn Mộ tức giận nhìn Lộ Á Sâm, "Anh dám động đến một cọng tóc của Thược Thược, cả đời tôi cũng sẽ không tha thứ cho anh!"

"Thược Thược không sao." Thanh Lưu nhàn nhạt lên tiếng, tựa hồ đồng thời cũng thở dài một hơi, "Thược Thược hẳn đang phát sốt!"

"Ha ha. . . . . ." Lộ Á Sâm nở nụ cười, "Không hổ là Thanh Lưu, không cần kiểm tra cũng biết bệnh nhân ra sao, y thuật quả thật rất cao! Yên tâm, Thược Thược chỉ phát sốt, cũng không biết tại sao, cô nhóc này tự mình một người núp ở đầu đường khóc, kết quả bị dầm mưa đến ướt nhẹp toàn thân , có thể không cảm sao?"

"Thược Thược." Hàn Mộ đau lòng nhìn sắc mặt Ninh Khuynh Thược có chút tái nhợt.

"Mộ, em hãy yên tâm đi! Tôi sẽ chăm sóc tốt cho cô nhóc, lúc em đến tìm tôi, ta bảo đảm sẽ trả lại cho em một Thược Thược khỏe mạnh!" Lộ Á Sâm mím môi.

"Ai nói tiểu Mộ phải đi tìm mày?" Sắc mặt của Ninh Doãn Ngân hết sức khó coi.

Hắn thật lo lắng tiểu Mộ sẽ chạy trốn đi tìm Lộ Á Sâm.

Nếu như tiểu Mộ đi tìm hắn còn có thể sẽ trở về bên cạnh hắn chứ?

Nhất định không thể nào, Lộ Á Sâm sẽ không thả tiểu Mộ đâu!

"Không đến cũng có thể." Lộ Á Sâm ngừng một chút, dieendaanleequuydonn "Như vậy, tôi cũng không biết lát nữa trên người cô nhóc này sẽ thiếu đi thứ gì đó. Tỷ như, một ngón tay, hoặc là một đôi mắt ...!"

Lộ Á Sâm cười, khuôn mặt nở nụ cười, nhưng mà ở trong mắt Hàn Mộ lại là vo cùng âm trầm.

Cô biết, Lộ Á Sâm nói được nhất định sẽ làm được!

"Mẹ nó!" Ngũ Nhật trợn mắt nhìn chằm chằm Lộ Á Sâm, "Lộ Á Sâm, cái tên tiểu nhân hèn hạ, trừ chuyện như vậy, mày còn có thể làm những gì?"

Cả ngày chỉ biết ức hiếp đứa trẻ, ức hiếp nữ nhân, hắn thật hoài nghi Lộ Á Sâm hắn có phải là đàn ông hay không!

"Thuận tiện nói một chuyện với các người, Thược Thược hôn mê vẫn liên tục hô tên của một người. Anh Ưng. . . . . . Anh Ưng, đây là đang gọi ai đó?" Lộ Á Sâm nhìn Liệp Ưng, "Anh Ưng, anh trai song sinh long phượng thai với cô nhóc Thược Thược, Liệp Ưng, thì ra cậu cũng là đứa bé của Mộ, đúng không!"

Ninh Khuynh Liệt ngừng lại.

Xem ra Thược Thược thật sự có tình cảm với cậu!

Lời sau đó của Lộ Á Sâm, Ninh Khuynh Liệt cũng không có nghe lọt.

Lộ Á Sâm cũng không lộ ra chút kinh ngạc đối với việc cậu là anh trai song sinh long phượng thai của Thược Thược.

Xem ra, hắn sớm đã biết chuyện này!

"Lộ Á Sâm, nợ của Tiểu Thất, chúng ta cũng còn chưa tính đâu, tôi cảnh cáo ông, ông dám đụng Thược Thược một cái, tôi thề, nhất định khiến ông hối hận!" Ninh Khuynh Liệt nói năng có khí phách .

Cậu luôn luôn nói được là làm được!

"Ha ha. . . . . ." Lộ Á Sâm nhìn Ninh Khuynh Liệt cười ha hả, "Vậy tôi có phải nên chờ cậu không?"

Lộ Á Sâm tựa hồ không để nhóm người Ninh Khuynh Liệt này vào mắt.

Theo ý hắn, người có thể chống đối với hắn đến nay còn chưa sinh ra!

Càng không cần phải nói, Ninh Khuynh Liệt chỉ là một đứa bé hàm răng còn chưa đủ dài.

"Tôi chỉ muốn nói như vậy." Lộ Á Sâm cười nhìn chằm chằm Hàn Mộ, thái độ trong ánh mắt lộ rõ không thể ngờ, "Tiểu Mộ có tới hay không tự em quyết định. Nếu như em muốn, tôi tất nhiên sẽ phái người qua đón em!"

"Ông yên tâm, mẹ tôi sẽ không đi." Die nd da nl e q uu ydo n Ninh Khuynh Liệt nhìn Lộ Á Sâm, gằn từng câu từng chữ, "Nhưng, tôi nhất định sẽ cứu Thược Thược!"

Màn hình tối xuống, mấy người cũng đều yên tĩnh lại, trầm tư, làm cho người ta nhìn không thấu cảm xúc.

"A. . . . . ."

Đột nhiên, một hồi tiếng thét chói tai khiến toàn thân mấy người chấn động.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Van Tuyet Nhi về bài viết trên: NgọcTrâm
     

Có bài mới 11.01.2019, 16:27
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.12.2015, 17:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 643
Được thanks: 1604 lần
Điểm: 27.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 198:

"A. . . . . . A!"

Sau đó, một hồi tiếng thét chói tai khiến toàn thân mấy người chấn động, sau đó sắc mặt cùng nhau biến đổi.

"Là tiếng của Tiểu Thất!" Thanh Lưu lập tức đứng lên từ trên ghế sa lon, "Tôi đi xem thử!"

"Tiểu Thất sao vậy?" Chu Tiêu cau mày, "Thanh Lưu, không phải anh nói Tiểu Thất đang ngủ sao"

Không phải Lưu đi dỗ Tiểu Thất ngủ sao?

Theo đạo lý, hẳn là lúc này Tiểu Thất đang ngủ, sao lại phát ra tiếng thét chói tai như vậy?

"Đi, chúng ta cũng cùng đi xem thử!" dfienddn lieqiudoon Trong lòng Ninh Khuynh Liệt có mấy phần lo lắng, hắn cảm thấy lúc nào có chuyện xảy ra, mí mắt cũng sẽ nháy dồn dập.

Mấy người ăn ý gật đầu, bước chân nhất trí chạy lên lầu.

“Tiểu Thất!"

Giọng Thanh Lưu có chút khổ sở truyền đến tai mấy người đã chạy đến phía sau hắn, cũng trong lúc đó, bước chân mấy người có chút ngừng lại.

Thanh Lưu khổ sở nhắm cặp mắt lại, tâm giống như là thiếu hụt một chỗ, đau dữ dội.

Một màn trước mắt này đau nhói hai mắt của hắn!

"Thanh Lưu." Chu Tiêu thử dò xét kêu lên một tiếng Thanh Lưu, một tay vỗ vào bả vai chó chút cứng ngắc của Thanh Lưu.

Bọn họ không thấy được chuyện xảy ra trước mắt.

Bên trong phòng không xảy ra chuyện gì, hoàn toàn bị lưng Thanh Lưu che cản.

"Các anh đi đi!" Giọng Thanh Lưu giống như ẩn nhẫn khổ sở, cả người có chút phát run, làm cho người ta nhìn không khỏi có chút đau lòng.

"Thanh Lưu, anh tránh ra, xảy ra chuyện gì?" Ngũ Nhật muốn đẩy Thanh Lưu ra, nhưng Thanh Lưu cũng không nhúc nhích, cũng không di động lấy thân thể chặn cửa lại, "Chúng ta muốn nhìn Tiểu Thất."

"Các anh đều đi đi!" Thanh Lưu nắm chặt quả đấm.

"Không đi!" Ninh Khuynh Liệt nhíu mày, dinendian.lơqid]on nhìn Thanh Lưu cứng ngắc, "Anh sao vậy? Chúng ta muốn nhìn Tiểu Thất cũng không được sao?"

Bên trong phòng nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó!

Nhưng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao cả người Thanh Lưu cứng ngắc như thế?

"Thanh Lưu, anh tránh ra!"

Tiểu Thất ra sao rồi hả?

Thanh Lưu chặn cửa lại, bọn họ không thấy được bên trong phòng đã xảy ra chuyện gì!

Bên trong phòng cũng là một mảnh yên tĩnh, một chút tiếng động cũng không có!

Mấy người giằng co với Thanh Lưu, nghi ngờ trong lòng không khỏi nhiều thêm một tầng!

"Tôi bảo các người đi đi!" Thanh Lưu đột nhiên quay người sang, cặp mắt giống như con báo nhỏ, mang theo máu tanh, trừng mắt nhìn mấy người, "Đi đi!"

"Anh điên rồi sao?" Chu Tiêu nghiêm túc nhìn Thanh Lưu, "Anh muốn làm Y Sâm thứ hai sao? Kẻ điên."

Bình thường Thanh Lưu luôn luôn điềm đạm như vậy tại sao lại có thể có cảm xúc thô bạo như thế chứ.

Loại tâm tình này gần như muốn phá hủy cả người hắn!

Như Y Sâm tựa hồ là Y Sâm mà bọn họ không biết!

"Tránh ra, chúng ta muốn nhìn Tiểu Thất!" Ngũ Nhật nhìn Thanh Lưu, "Chúng ta muốn nhìn Tiểu Thất một chút cũng không được sao? Kẻ điên!"

Chẳng lẽ điên một người rồi, một người khác bình thường cũng muốn điên nữa sao?

Ít nhất phải để cho bọn họ xem Tiểu Thất chứ!

Tiếng thét vừa rồi là của Tiểu Thất , mấy người bọn hắn tất nhiên sẽ không nhận sai!

Tiếng thét sợ hãi như vậy, nhất định Tiểu Thất đã có chuyện!

Nhưng, tại sao Thanh Lưu lại cố ý chặn cửa, không để cho bọn họ xem Tiểu Thất chứ?

Mấy người tiếp tục giằng co, trong không khí không khỏi nhiều hơn một loại cảm xúc bắt đầu khởi động.

Khó hiểu, tràn đầy khó hiểu, lại để cho mấy người hoàn toàn không hiểu!

"Cho bọn họ vào đi!" Giọng nói mang theo cứng ngắc, nhưng cũng có bình tĩnh.

Bọn họ tất nhiên đã hiểu.

Giọng nói này quả nhiên là Tiểu Thất, cùng tiếng thét vừa rồi là đến từ cùng một người, Tiểu Thất!

Toàn thân Thanh Lưu chấn động, dfienddn lieqiudoon cúi đầu, có một chút nước mắt bị ép nuốt trở về.

Tiểu Thất cô ấy. . . . . .

Cô ấy lại một lần nữa bị. . . . . .

Có thật không?

Tiểu Thất của bọn họ. . . . . .

Hơn nữa người này còn là. . . . . .

Còn là người Tiểu Thất yêu sâu đậm!

Tiểu Thất phải đối mặt ra sao?

Di động thân hình cứng ngắc, mấy người Ninh Khuynh Liệt từ bên cạnh Thanh Lưu đi tới, cùng nhau nhìn Tiểu Thất bên trong phòng.

Trên giường hỗn loạn không chịu nổi, cặp mắt Tiểu Thất trống rỗng ngồi ở trên giường, quần áo trên người xốc xếch không chịu nổi, một đầu mái tóc cũng lung tung lộn xộn.

Trong khi đó, bên cạnh Tiểu Thất nằm một người, người này không phải là ai khác, chính là Y Sâm.

Vào giờ phút này, hai mắt Y Sâm nhắm nghiền, mang vệt đỏ mất tự nhiên trên mặt, miệng mím thật chặt, ngủ rất không thoải mái.

Quan trọng là, một cánh tay của Y Sâm duỗi ra bên ngoài chăn, không có bất kỳ vật che chắn.

Người có ngu ngốc, sự ngu dại vừa nhìn thấy tình cảnh này cũng sẽ hiểu rõ trước mắt đã xảy ra chuyện gì!

Y Sâm lại khiến Tiểu Thất. . . . . .

Nhìn ánh mắt trống rỗng của Tiểu Thất, khóe miệng mím chặt  !

Tiểu Thất lại bị tổn thương một lần nữa, vết thương chồng chất, trong lòng cô sẽ khổ sở dường nào!

"Tiểu Thất." Ninh Khuynh Liệt nhẹ nhàng gọi một tiếng Tiểu Thất.

Tiểu Thất ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn mấy người trước mắt, tâm tình không có chút dao động.

Đột nhiên, Tiểu Thất cong khóe miệng, nở nụ cười, "Ha ha. . . . . . Ha ha ha a. . . . . ."

Toàn thân Thanh Lưu chấn động, đẩy mấy người ngăn ở trước mặt hắn ra, chạy tới chỗ Tiểu Thất, một tay ôm lấy cô vào trong ngực, di@en*dyan(lee^qu.donnn) "Tiểu Thất, em đừng cười, xin em, đừng cười!"

Tiếng cười của Tiểu Thất khiến thân thể hắn trong nháy mắt lạnh lẽo, giống như trong nháy mắt tiến vào hầm băng vậy, cả người lạnh lẽo.

Tiếng cười này tựa như tuyên thệ tuyệt vọng trong lòng Tiểu Thất!

"Tiểu Thất, thật xin lỗi. . . . . . thật xin lỗi. . . . . ." Thanh Lưu ôm chặt Tiểu Thất ở trong ngực của mình, cả khuôn mặt nằm ở trên cổ của Tiểu Thất.

Trên người Tiểu Thất lạnh lẽo khiến hắn sợ hãi, nhưng sự thật chính là như vậy, Tiểu Thất lạnh lẽo giống như băng tháng mười hai.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi!" Trừ thật xin lỗi, Thanh Lưu thật không biết mình còn có thể nói gì.

Đều do hắn, là hắn không tốt!

Tại sao hắn có thể không ở cùng với Tiểu Thất, nếu hắn ở cùng với Tiểu Thất cũng sẽ không xảy ra loại chuyện như vậy!

Hắn thật xin lỗi Tiểu Thất, thật sự xin lỗi Tiểu Thất!

Cả người Tiểu Thất cứng ngắc, mặc cho Thanh Lưu ôm ở trong ngực, mắt nhìn sàn nhà, một câu cũng không nói.

"Tại sao có thể như vậy?" Chu Tiêu nhìn một màn không chịu nổi trước mắt này, trong lòng than thở "Tại sao lại như vậy?".

Tại sao có thể như vậy?

Tiểu Thất không phải đã đủ đáng thương rồi sao?

"Anh không có lỗi với em!" Giọng Tiểu Thất buồn buồn vang lên, "Tất cả mọi người đều không có lỗi với tôi!"

Tiểu Thất đẩy lồng ngực mình dựa vào ra.

Cái ôm trong ngực này, nhiều ngày qua, là nơi cô quyến luyến, cô yêu cái ôm ấm áp này, cô tựa hồ cũng yêu chủ nhâm cái ôm ấm áp ôm này!

Nhưng, hôm nay cô tỉnh lại, cô nhớ lại khi bị Y Sâm cường ép. Dữ dội ép cô, trong phút chốc tiến vào trong cơ thể cô kia, da.nlze.qu;ydo/nn hoàn toàn, không chút phòng bị mà tỉnh lại!

Cô nhớ lại một màn kia, cô bị thủ hạ của Lộ Á Sâm vũ nhục.

Cô còn nhớ rõ mấy người kia thay phiên phát tiết ở trên người cô.

Cô chỉ nhớ, cô thật là đau, thật cả người đều rất đau!

Đau đến gần như cô sắp không thở nổi!

Dần dần cô mệt mỏi, thân thể của cô tựa hồ cũng sớm đã mất đi cảm giác đau đớn, chỉ còn lại lòng đau.

Cô thật muốn mình cứ kết thúc như vậy, thuận tiện cũng kết thúc đoạn tình cảm không thể này, cô muốn đi, muốn rời đi!

Nhưng, ngay cả điểm này cô cũng làm không được, bọn họ không biết hạ thứ gì trên người của cô, cả người cô vô lực, ngay cả mình cũng không thể dừng lại, cô chỉ có thể cả ngày lẫn đêm thừa nhận đám người này nhục nhã!

Sau lại, ngay cả tim cô cũng không đau đớn, giống như hoàn toàn mất đi trực giác, một chút cũng không đau đớn!

Cô chỉ có thể mặc cho nhóm người này giày vò, nhục nhã ở trên thân thể cô!

"Tôi còn phải cám ơn mọi người!" Giọng Tiểu Thất ngừng lại, sau đó trên mặt đột nhiên nở rộ một nụ cười, "Cám ơn mọi người đã xóa đi đoạn kí ức đó, khiến tôi có thể vui vẻ vài ngày không buồn không lo!"

Lời nói của Tiểu Thất lập tức ập vào trong lòng mấy người nặng nề, sau đó lại nổi lên từng đợt sóng.

Tiểu Thất khôi phục trí nhớ rồi?!

Thanh Lưu ngơ ngác nhìn Tiểu Thất cười thật rực rỡ với mình.

Nhưng nụ cười này trong mắt hắn cũng hết sức chói mắt, đâm vào trong lòng khiến hắn ê ẩm, mắt phát đau.

"Tiểu Thất, em đừng cười nữa!" Giọng Thanh Lưu tràn đầy mệt mỏi.

Cho nên nói, cuối cùng, hắn vẫn không thể khiến Tiểu Thất quên đi đoạn kí ức tàn nhẫn đó, Tiểu Thất vẫn nhớ lại tất cả, không phải sao?

"Cười như vậy không tốt sao?" Tiểu Thất nhếch môi, nhưng trong mắt lại mang theo trống rỗng, "Tôi cảm thấy như vậy rất tốt !"

Khẽ di chuyển đầu, Tiểu Thất đưa một tay chạm vào Y Sâm ngủ say bên cạnh mình, mang theo dịu dàng, từ từ di chuyển trên gương mặt của Y Sâm, Dieenndkdan/leeequhydonnn "Y Sâm, anh cũng đã biết, em thích anh đã lâu rồi! Chỉ là, chỉ là, tất cả bây giờ chúng ta đều còn vội, không phải sao?"

Thanh Lưu ngơ ngác nhìn động tác của Tiểu Thất, trong lòng đau đớn giống như thủy triều, lao về phía hắn, trong nháy mắt ép hắn không thở nổi, cả người đau đớn!

Đã từng yêu say đắm, đã hoàn toàn không kịp giải cứu nữa!

Lúc cô thương hắn, hắn không thương cô!

Nhưng, hiện tại, cô đã hoàn toàn không có tư cách đi yêu một người rồi, hắn thì sao?

Hắn không phải đã phát hiện mình yêu cô?

Tiểu Thất sâu kín lắc đầu, "Tôi đã vô tình không yêu nữa. Anh biết không? Vô tâm rồi, làm sao có thể tiếp tục yêu chứ?"

Tiểu Thất khẽ mỉm cười.

Cô không trách Y Sâm cưỡng bức cô!

Hôm nay cô đã là thân thể bị tàn phá, bị người cưỡng bức rồi, cô cũng sẽ không còn bất cứ tình cảm gì nữa!

Ngay cả tim cũng không có, còn có ai có thể để ý thân thể của mình sao?

Đáp án đương nhiên là sẽ không!

Nhưng, cô vốn không đau lòng vào giờ phút này lại không hề dự liệu mà đau đớn, dieendaanleequuydonn loại đau đớn này khiến cho cô trong nháy mắt thay đổi sắc mặt.

"Tiểu Thất!" Thanh Lưu muốn ôm Tiểu Thất vào trong lòng mình lẫn nữa, hắn thật sự không muốn nhìn thấy nụ cười chói mắt này của Tiểu Thất.

Ý nghĩ của Tiểu Thất, hắn hoàn toàn đoán không ra.

Loại cảm giác này khiến hắn sợ, khiến hắn lo lắng trong lòng một hồi.

Tiểu Thất hơi lắc đầu, đẩy Thanh Lưu ra, "Tôi không sao!"

Cô thật không sao, cũng chỉ là đâm một đao trên vết thương, không đau mà thôi!

Sao cô có thể có cảm giác đó chứ?

Trên mặt mọi người trong phòng cũng mang theo đau đớn.

Trong lòng của bọn hắn đều đau đớn không dứt, Tiểu Thất có thể không đau sao?

Làm sao có thể?

Tiểu Thất  đau, chính cô rõ ràng cảm thấy nhất!

"Ừ. . . . . ." Trong giấc mộng, Y Sâm phát ra một tiếng rên hơi khẽ, sau đó lật người, trong miệng lại lầm bầm tên Tiểu Thất, "Tiểu Thất. . . . . . Tiểu Thất. . . . . ."

Chu Tiêu gần như thay đổi sắc mặt.

Tên khốn kiếp này, chuyện hôm nay đều do hắn làm ra!

Hắn còn có thể ngủ thoải mái như vậy!

Nổi giận đùng đùng, Chu Tiêu mắng hai tiếng, "Y Sâm, anh đúng là tên khốn kiếp, xem lão tử đánh chết anh, đánh cho cha anh cũng không nhận ra anh!"

Tiếng nói vừa dứt, Chu Tiêu đã xốc Y Sâm vẫn còn nằm mơ lên, Die nd da nl e q uu ydo n đánh một quyền vào trên mặt của hắn, một chút cũng không xuống tay lưu tình!

"Ừ. . . . . ." Y Sâm bị một quyền đánh cho choáng váng, khẽ mở cặp mắt mông lung ra.

Chu Tiêu còn giơ cổ áo hắn lên, vẻ mặt tức giận, "Anh đã tỉnh? Rốt cuộc đã chịu tỉnh rồi hả?"

Y Sâm tránh thoát khỏi tay Chu Tiêu. Vuốt vuốt huyệt Thái Dương đau nhức của mình, "Sao vậy?"

"Ha ha. . . . . ." Chu Tiêu nở nụ cười, nhìn chằm chằm Y Sâm, "Anh còn có mặt mũi hỏi tôi sao vậy?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Van Tuyet Nhi về bài viết trên: NgọcTrâm, hatrang221
     
Có bài mới 21.01.2019, 22:21
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.12.2015, 17:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 643
Được thanks: 1604 lần
Điểm: 27.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@ máy tính của mình có chút trục trặc nên để mn đợi lâu, cuối tuần này mình sẽ up chương cuối nhé!

Chương 199:

"Ha ha. . . . . ." Chu Tiêu nở nụ cười, nhìn chằm chằm Y Sâm, "Anh còn có mặt mũi hỏi tôi sao vậy?"

Tên khốn kiếp này, bản làm ra cái chuyện khốn kiếp gì, hiện tại ngược lại có mặt mũi hỏi hắn xảy ra chuyện gì sao!

Hắn thật hận không thể dùng một tát đánh hắn bay đi, đúng là tức chết hắn mà!

"Cái tên khốn kiếp đáng chết. . . . . . Vương Bát Đản. . . . . . hôm nay lão tử không đánh chết anh, lão tử Chu Tiêu đây liền theo họ anh!" di@en*dyan(lee^qu.donnn) Vẻ tức giận trên mặt Chu Tiêu vô cùng rõ ràng, kéo Y Sâm qua, đánh một quyền nặng nề vào trên mặt của hắn, "Đi chết đi. . . . . . anh chết đi cho lão tử!"

Sắc mặt mấy người bên cạnh chỉ đen lại, nhìn Chu Tiêu hung hăng đánh một quyền lên mặt Y Sâm, chân mày cũng không động đậy.

Cái tên Y Sâm này đúng là đáng đánh!

Tiểu Thất ngơ ngác ngồi ở trên giường, cũng không nhúc nhích, đầu hơi nghiêng sang một bên, cặp mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt yên tĩnh lại không có chút linh hoạt như trước kia!

Giữa không trung thỉnh thoảng có hai con chim nhỏ bay qua, liều mạng vung cánh của mình, sau đó bay đi, không để lại chút dấu vết nào của bọn nó.

Bọn nó rất tự do, còn tự do hơn cô, còn hạnh phúc hơn cô nhiều!

Thật ra thì, loại hạnh phúc này, cô cũng muốn.

Chỉ là, dường như cô không có cơ hội đó!

Tiểu Thất hơi cong khóe miệng, đáy mắt không chút dao động, cũng dường như không để Y Sâm và Chu Tiêu vào trong mắt.

Hiện tại, không có chuyện gì quan trọng nữa rồi.

"Y Sâm à!" Chu Tiêu buông tay nắm cổ áo Y Sâm, ném xuống đất, "An cũng đã biết anh làm cái chuyện ngu xuẩn gì rồi chứ?"

Không phải luôn miệng nói mình yêu Tiểu Thất sao? Dinendian.lơqid]on Nếu yêu, sao lại không nghĩ đến hậu quả mà tổn thương Tiểu Thất như thế chứ, khiến cả người cô đầy vết thương chồng chất?

Không phải nói sẽ chăm sóc Tiểu Thất, bất kể xảy ra chuyện gì sao? Nhưng, tình cảnh hiện tại này, Y Sâm hắn thật sự có thể bảo vệ Tiểu Thất được sao?

"Đủ rồi!" Tiểu Thất đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Y Sâm, cặp mắt cũng không biết mang theo tâm tình gì, "Thả anh ấy đi, không cần đánh nữa!"

Hai tay nắm cổ áo mình thật chặt, đôi môi Tiểu Thất hơi trắng bệch.

Y Sâm à, tôi nên đối mặt với anh thế nào đây?

Hoặc tôi nên hỏi, anh phải đối mặt với tôi thế nào đây?

Hiện tại, tất cả đều còn không kịp nữa, bất kể là ai đối với ai!

"Mọi người cũng đi ra ngoài đi! Tôi nghĩ muốn nghỉ ngơi một chút, mệt quá!" Tiểu Thất tựa đầu lặng lẽ nhìn Ninh Khuynh Liệt.

Hàn Mộ, Ninh Doãn Ngân đứng ở cửa.

Tiểu Thất khẽ mỉm cười với bọn họ, cũng không nói lời nào!

Cô biết, hai người kia chính là cha mẹ của Ninh Khuynh Liệt!

Cha mẹ?

Nhưng, hiện tại cái gì cô cũng không có!

Tỉnh dậy, cô chỉ cũng chỉ còn sự vô lực, không cam lòng và thù hận!

Cô muốn báo thù, cô muốn giết Lộ Á Sâm!

Nếu như không phải là Lộ Á Sâm, da.nlze.qu;ydo/nn sao cô có thể thành bộ dáng như hiện tại?

Sao cô có thể như vậy?

Cho nên, cô nhất định phải làm cho Lộ Á Sâm nợ máu trả máu.

Chỉ là. . . . . .

Tiểu Thất cúi đầu xuống.

Bây giờ, cô có thể tìm Lộ Á Sâm báo thù sao?

Bây giờ cô có năng lực đó sao?

"Haiz. . . . . ." Thở dài như có như không, Tiểu Thất chậm rãi kéo chăn lên, nằm xuống, chôn chính mình ở trong chăn.

"Hừ!" Chu Tiêu bỏ qua Y Sâm, sau đó sắc mặt xanh mét bước thẳng ra ngoài.

"Chúng ta đi thôi!" Ninh Khuynh Liệt lắc đầu, "Để Tiểu Thất nghỉ ngơi một chút!"

Tiểu Thất cũng không nói câu nào với những việc Y Sâm làm, vậy bọn họ có thể vì Tiểu Thất làm những gì?

Y Sâm vẫn thích Tiểu Thất, người sáng suốt cũng nhìn ra được!

Nhưng, Thanh Lưu cũng thích Tiểu Thất!

Bọn họ là người một nhà, là người thân, là anh em tốt!

Nhưng, vì chuyện gì mà lại biến thành bộ dáng này?

Biến thành tình cảnh đến nỗi bọn họ cũng không thể khống chế được nữa?

"Hải!" Ngũ Nhật lắc đầu, sau đó đi ra ngoài.

Hiện tại, nên để ba người này tự mình tự đi suy nghĩ thử!

Trong phòng phút chốc bỗng yên tĩnh lại, dienndnle,qu.y don chỉ còn lại tiếng hít thở của Tiểu Thất.

Trừ cám ơn ra, cô cũng không biết phải nói gì với Thanh Lưu nữa!

Trừ cám ơn, hiện tại cái gì cô cũng không thể cho Thanh Lưu được nữa!

Cô thật sự xin lỗi Thanh Lưu, cô phụ lòng tâm ý của anh ấy, còn làm tổn thương anh ấy, làm tổn thương sâu đậm!

"Tiểu Thất, cho tới bây giờ điều anh muốn cũng không phải là ba chữ này!" Sắc mặt Thanh Lưu có chút tái nhợt.

Thật xin lỗi?

Tại sao Tiểu Thất phải nói xin lỗi với hắn?

Cái hắn muốn cho tới bây giờ cũng không phải là ba chữ này, mặc dù hắn cũng biết Tiểu Thất không thể nào nói với hắn ba chữ em yêu anh đó.

Nhưng. . . . . .

Nhưng, ít nhất cô có thể nói cho hắn biết, Thanh Lưu, em thích anh!

Cái hắn muốn không nhiều lắm, thật sự không nhiều lắm đâu! Tại sao ngay cả việc này cũng tước đoạt đi quyền lợi của hắn chứ?

"Thật xin lỗi, thật sự xin lỗi!" Từng giọt nước mắt chảy xuống từ khóe mắt Tiểu Thất, rơi vào trong miệng, rất mặn rất khó chịu.

Cô đã lâu rồi không khóc nên làm một trận lớn sao?

Gần như cô đã quên đi hương vị của nước mắt rồi!

"Tôi không muốn em xin lỗi!" Giọng Thanh Lưu có chút gầm thét, "Tiểu Thất, tôi yêu em bao lâu, em biết! Nhưng, tại sao em phải độc ác như vậy? Em không muốn yêu tôi, nhưng tại sao em phải tước đoạt đi quyền lợi tôi yêu em? Tôi cho em biết Tiểu Thất, tôi hận em!"

Lời Thanh Lưu nói giống như thanh kiếm sắc hung hăng cắm vào trong tim Tiểu Thất, nhất thời, máu chảy không ngừng.

"Tiểu Thất, đây là lần cuối cùng tôi yêu em!" Giọng điệu Thanh Lưu mang theo quyết tuyệt.

Nếu đã như vậy rồi, tình yêu này nên vĩnh viễn chôn giấu ở trong lòng đi! Di@en*dyan(lee^qu.donnn) Không cần mọc rễ nảy mầm nữa, nó thật sự hại người rất nặng nề!

Tiểu Thất cắn môi, chỉ có bả vai run run tiết lộ cảm xúc lúc này của cô.

Tiểu Thất biết, Thanh Lưu đi rồi!

Mang theo quyết tuyệt, mang theo phóng khoáng, anh ấy nói sẽ không yêu cô nữa!

Như vậy, không phải cô nên nhẹ nhõm hơn sao?

Không phải cô nên vui mừng sao?

Bởi vì cô không cần xin lỗi Thanh Lưu, cô không phụ lòng Thanh Lưu.

Thanh Lưu buông tha cô.

Rốt cuộc buông tha!

Nhưng, tại sao vào giờ phút này, lòng của cô lại đau như vậy, khổ như vậy?

Đây là vì sap?

"Tiểu Thất!" Y Sâm hơi mở đôi môi khô khốc, sau đó ngơ ngác nhìn Tiểu Thất che kín mình trong chăn ở trước mặt.

Vừa nãy không hiểu, hiện tại dường như hắn đã hiểu toàn bộ rồi!

"Anh. . . . . ." Lời nói của Y Sâm nghẹn ở trong cổ họng, một câu cũng không nói ra được.

Hắn phải nói những thứ gì? Nói thế nào đây?

Chu Tiêu mắng không sai, đánh càng không sai!

Hắn quả thật chính là cầm thú, hắn lại cưỡng ép Tiểu Thất!

Hắn khiến Tiểu Thất đau càng thêm đau.

Hắn khiến Tiểu Thất lại gần như tuyệt vọng lần nữa!

Tại sao hắn có thể làm như vậy với Tiểu Thất?

Tại sao có thể chứ?

Tiểu Thất không ngừng rơi nước mắt, dfienddn lieqiudoon ngàn lời vạn lời cũng đều nghẹn ỏe trong cổ họng.

Cô vẫn thích Y Sâm!

Yêu sâu đậm như vậy!

Chỉ là, cô không thể yêu, cô cũng không xứng để yêu!

"Tiểu Thất!" Y Sâm đi từng bước từng bước tới bên giường, kéo Tiểu Thất ôm cô vào trong lòng, môi mỏng hôn lên khắp mái tóc Tiểu Thất, mang theo sự dịu dàng.

"Thật cứ muốn ôm em như vậy đến già!" Lời nói dịu dàng của Y Sâm rơi vào trong tai Tiểu Thất.

Hắn biết hắn để Tiểu Thất cho mình rồi, cho nên, hắn phải phụ trách Tiểu Thất tới cùng!

Huống chi, hắn yêu Tiểu Thất!

Hắn yêu Tiểu Thất!

"Tiểu Thất, anh yêu em!"

Toàn thân Tiểu Thất cứng đờ, sau đó nước mắt không ngừng rơi xuống, rơi vào trên cổ Y Sâm, mát mát, lành lạnh, khiến cả người Y Sâm cũng cứng lại.

"Không khóc. . . . . . Tiểu Thất, ngoan, đừng khóc!" Y Sâm giống như dụ dỗ một đứa bé, nhẹ nhàng vỗ bả vai Tiểu Thất, an ủi, an ủi.

Trừ những lời này, hắn thật không biết phải nên nói những gì!

"Tiểu Thất, anh yêu em, đã rất lâu rồi! Chỉ là, anh ngu xuẩn, anh đần độn, lại không nhận thức được tình cảm của mình!" Dieenndkdan/leeequhydonnn Y Sâm thở dài, "Nhưng, anh biết rõ rồi. Bây giờ anh hoàn toàn biết rõ, Tiểu Thất, anh không muốn tiếp tục lừa gạt mình, cũng không muốn tiếp tục lừa gạt em! Y Sâm anh đã lọt sâu vào trong tình cảm của em, thật sâu, không thể tự thoát ra được!"

Từ lúc bắt đầu tất cả đều là sai.

Như vậy, hắn thật hi vọng quĩ đạo có thể bắt đầu lại từ bây giờ!

Hắn nghĩ muốn dắt tay Tiểu Thất, cứ như vậy đi tiếp cả cuộc đời. Không bao giờ phải buông tay nữa!

"Tiểu Thất, em gả cho anh đi!" Y Sâm vỗ nhẹ Tiểu Thất, "Làm vợ của anh!"

Cả người Tiểu Thất cứng đờ, sau đó nước mắt chảy từ khóe mắt xuống càng nhanh!

Cô cũng muốn, muốn đồng ý với Y Sâm, muốn làm bạn gái của anh ấy, càng muốn làm vợ của anh ấy.

Cô muốn cả đời nắm tay Y Sâm!

Nhưng. . . . . .

Nhưng bây giờ tất cả đều không thể nào!

Cô thật muốn liều mạng gật đầu, cô muốn nói cho Y Sâm biết, em nguyện ý, thật nguyện ý. Cả đời này, kiếp sau, kiếp sau sau nữa. . . . . . đời đời kiếp kiếp!

Nhưng, cô không thể, thật không thể nào!

Cô đã dơ bẩn, cũng không xứng với Y Sâm nữa rồi! Từ nhỏ tư tưởng của cô đã bảo thủ, chuyện đã xảy ra như vậy, làm sao cô có thể không chút cố kỵ nào mà yêu Y Sâm chứ.

Cho dù còn có yêu, cô cũng chỉ biết này chôn phần tình yêu này vào trong lòng mình mà thôi!

Huống chi, hiện tại cô muốn báo thù, cô nhất định phải giết Lộ Á Sâm, chỉ có giết Lộ Á Sâm, người yêu của cô, dieendaanleequuydonn người thân của cô, những người anh em của cô mới có thể thực sự sống cuộc sống không lo!

Dùng một mạng của cô đổi lấy mạng của Lộ Á Sâm, cô cảm thấy rất đáng!

Đợi thân thể cô khôi phục, chính là lúc cô và Lộ Á Sâm cùng đồng quy vu tận.

Không giết được Lộ Á Sâm, khó có thể tiêu trừ mối hận trong lòng cô!

Kể từ cô khôi phục trí nhớ, cô đã biết mục tiêu của mình, cô cũng biết Lộ Á Sâm còn sống một ngày thì nguy hiểm lúc đó!

Cô thật không muốn người thân của cô gặp phải nguy hiểm, chớ nói chi là sinh mạng bị nguy hiểm!

"Tiểu Thất. . . . . ." Cảm thấy cả người Tiểu Thất cứng lại, Y Sâm nhẹ nhàng vỗ bả vai của cô, "Không sao, tất cả đều sẽ không sao!"

"Ừ." Tiểu Thất rất nhẹ nhàng đáp một tiếng.

"Tiểu Thất." Y Sâm có chút vui mừng, Tiểu Thất đã nói chuyện với hắn, "Tiểu Thất, em gả cho anh, gả cho anh, được không?"

"Gả cho anh, chúng ta kết hôn! Sau đó chúng ta di du lịch các nước trên thế giới, đi đến Caribbean mà em rất muốn đi! Chúng ta đi Trung Quốc, đi Shangri-La, nơi đó rất đẹp, nơi đó không phải em rất muốn đi sao? Chúng ta kết hôn, sau đó liền cùng đi, có được không?"

Tiểu Thất, đồng ý với anh đi! Anh thề cả đời anh se yêu em thật tốt!

Tiểu Thất, đồng ý với anh đi! Anh nhất định sẽ khiến em hạnh phúc!

Tiểu Thất, đồng ý với anh đi! Anh sẽ không để em khóc, sẽ không để em chảy một giọt nước mắt nữa!

Tiểu Thất chỉ lặng lẽ chảy nước mắt ở trong lồng ngực Y Sâm, một câu cũng không nói.

"Tiểu Thất. . . . . ." Y Sâm thở dài.

Tiểu Thất không đồng ý với hắn sao?

"Tiểu Thất, thật xin lỗi! Là anh quá nóng nảy, không sao, anh sẽ chờ em, chờ em đồng ý với anh. . . . . ."

"Em còn muốn đi Tây Tạng, Die nd da nl e q uu ydo n muốn đi cung điện Potala (Tây Tạng), muốn uống trà tô du!" Tiểu Thất đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Y Sâm, nói, "Có được hay không?"

Y Sâm ngây dại, "A. . . . . ."

"Có được hay không?" Tiểu Thất nhìn vào ánh mắt của Y Sâm, vẻ mặt rất nghiêm túc.

"Được, được, đương nhiên được!" Y Sâm kích động gật đầu.

Tiểu Thất đồng ý, Tiểu Thất đã đồng ý. . . . . .

Hai người ôm nhau thật chặt, cả phòng chợt yên lặng đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Van Tuyet Nhi về bài viết trên: NgọcTrâm
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Châu cute, meocon1234, Mạc Linh Chi Tâm và 69 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

7 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

18 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.