Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 

Xảo phu bổn tiên - Tam Mộc Mục

 
Có bài mới 27.10.2014, 12:45
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 8963 lần
Điểm: 12.67
Có bài mới [Cổ đại, huyền huyễn] Xảo phu bổn tiên (Chàng giỏi nàng ngây) - Tam Mộc Mục - Điểm: 11
Xảo phu bổn tiên (Chàng giỏi nàng ngây)

Tác giả: Tam Mộc Mục

Độ dài: 83 chương+1NT

Editor: Feilunhai1010

Nguồn: http://feilunhai1010.wordpress.com/


Tiền truyện

“Tiểu Hồ Điệp, ngươi mau cút ra đây cho ta!!” Tiếng gầm thét có sức công phá san núi lấp bể, rung chuyển cả một Nhân Duyên điện bỗng vang lên. Một ông lão râu tóc bạc phơ mang cốt cách thần tiên nắm trong tay một vật không rõ hình dạng  đang giận tím tái mặt mày lùng sục khắp nơi để tìm người. Gân xanh nổi lên trên trán, xem chừng ông lão ấy đang giận tới phát điên, muốn tìm bằng được cái người gây họa đó để xử cho bõ tức. Ông lão ấy không phải là ai khác, chính là Nguyệt Lão – người nắm trong tay quyền định đoạt nhân duyên của trần gian.

Nguyệt Lão vốn là người nổi tiếng bình tĩnh hòa hiếu trong cả hai giới, thường ngày lúc nào cũng cười khà khà thân thiện với mọi thần tiên, thú vui lớn nhất trong đời lão là lúc rảnh rỗi được nhâm nhi hai ly rượu, sau đó tìm chỗ thoải mái ngả người đánh một giấc, tỉnh dậy lại tiếp tục giúp trai chưa dựng vợ, gái chưa gả chồng kết mối lương duyên.

Chẳng hiểu “Tiểu Hồ Điệp” này lợi hại thế nào mà có thể chọc Nguyệt Lão giận đến phát điên thế này!

“Tiểu Hồ Điệp! Ngươi mau cút ra đây cho ta! Ngươi mà không ra, ta sẽ bẻ gãy cánh của ngươi!” Chòm râu dài hơn một thước của Nguyệt Lão bị thổi bay lên tận đỉnh đầu…..

Một cô nương trẻ tuổi vận xiêm y màu hồng không biết từ góc nào bước tới, cô nương đó bạo gan nói : “Nguyệt Lão gia gia à, Tiểu Hồ Điệp giờ đã thành tiên, không còn cánh nữa rồi……..”

“Hừ, con bướm đần độn chuyên gây họa đó sao có thể thành tiên được hả? Là tên thần tiên mắt lé nào đã liệt nó vào tiên giới vậy hả?”

Hồng nương cúi đầu cười tủm : “Nguyệt Lão gia gia, thần tiên mắt lé đó chính là NGÀI đó! Năm ấy ngài có nói : Uyên ương đứt gánh, hồ điệp song phi, tiểu điệp tiên bay tới Nhân Duyên điện là điềm lành nhất định sẽ mang đến lương duyên tốt đẹp cho trần gian cho nên ngài đã kéo con bướm nhỏ có chút tiên căn đó lên đây mà!”

Khuôn mặt của Nguyệt Lão tỏ vẻ hối hận khôn nguôi : “Già rồi mắt kém, già rồi mắt kém….Nó có phải là con bướm trắng mang đến lương duyên tốt đẹp cho trần gian đâu cơ chứ, rõ ràng là kẻ chuyên gây họa cho tiên giới mà. Năm đó, sao ta có thể đưa ra quyết định sai lầm chết người này vậy???”

Hồng nương hỏi : “Lần này nó lại gây ra họa gì thế ạ?”

Nguyệt Lão chìa hai tay ra trước mặt Hồng nương, chỉ thấy trong lòng bàn tay của lão toàn là mảnh vỡ trong suốt, lão nói : “Cô nương xem xem, vừa nãy ta kêu nó giúp ta lau quả cầu thủy tinh này, nào ngờ, lại bị nó làm vỡ tan thế này. Chuyện nhỏ như thế mà nó còn làm không xong, chẳng biết nó còn làm nên trò trống gì nữa?” Quả cầu thủy tinh là pháp bảo Nguyệt Lão dùng để xem nhân duyên cho nam nữ chốn trần gian, không có nó tức là Nguyệt Lão đã mất đi đôi mắt dưới phàm trần, lần này Tiểu Hồ Điệp đã gây ra họa lớn rồi!

Hồng nương kiến nghị : “Ngài có thể nhờ Xích Cước Đại Tiên gắn giúp mà!”

Không nhắc tới thì thôi, hễ nhắc tới cái tên Xích Cước Đại Tiên là Nguyệt Lão liền giận sôi gan : “Hừ! Xích Cước Đại Tiên nào còn dám bước chân tới Nhân Duyên điện này nữa, lần trước ông ấy đến đây tìm ta chơi cờ, Tiểu Hồ Điệp dán mắt vào đôi chân trần của ổng nguyên nửa ngày, nằng nặc đòi tặng ông ấy đôi giày. Nhưng đôi giày đó đeo không vừa chân, đã thế lại rất hay trượt. Xích Cước Đại Tiên thường ngày đi chân trần quen rồi, đeo đôi giày méo mó vẹo vọ của Tiểu Hồ Điệp đi thỉnh an Vương Mẫu nương nương, kết quả không cẩn thận trượt chân, ngã chổng vó lên trời. Bộ dạng thảm hại đó của ông ấy khiến thần tiên có mặt tại đương trường được một mẻ cười lăn lộn, Xích Cước Đại Tiên bị mất mặt tới tận nhà, lúc quay về nguyên nửa tháng trời không dám ra khỏi cửa. Từ đó về sau, hễ nhắc tới  “Nhân duyên điện” là ông ấy vội xua tay lắc đầu nguầy nguậy, la lên rằng : làm ơn tha cho ta đi! Haiz. Đều tại con bướm đó cả, nếu Xích Cước Đại Tiên đeo giày vào thì có còn là Xích Cước Đại Tiên nữa không (Xích cước nghĩa là chân trần)? Nó lo lắng cái khỉ gì chứ, chỉ gây phiền phức cho người khác là giỏi!”

“Vậy thì chúng ta nhờ Chức Nữ giúp là được mà! Cây kim thần của Chức Nữ có thể khâu mọi pháp khí trên đời thành lành lặn, lần trước, bảo gương của Thái Bạch Kim Tinh cũng là do Chức Nữ khâu lại đó!”

Mặt của Nguyệt Lão càng đen thui : “Ta chẳng còn mặt mũi nào đi gặp Chức Nữ nữa!”

Hồng nương khó hiểu hỏi : “Tại sao vậy?”

“Haiz. Hàng nămChức Nữ và Ngưu Lang chỉ được gặp nhau vào ngày mồng bảy tháng bảy “

“Đúng thế. Việc này người trên trời dưới đất đều rõ cả mà!”

Nguyệt Lão liền đấm ngực cố kìm nén đau thương : “Một đôi tình nhân khổ mệnh vô cùng đáng thương! Mồng bảy tháng bảy năm ngoái, Chức Nữ đang trên đường gấp rút tới cầu Ô Thước để gặp Ngưu Lang, Tiểu Hồ Điệp cứ níu áo Chức Nữ lại, nói là muốn giúp nàng ấy trang điểm để Ngưu Lang lác mắt một phen. Ai ngờ, con bướm chuyên gây họa đó đã chế nhầm một loại phấn hoa khiến da mặt của Chức Nữ bị dị ứng, sưng vù lên.Chức Nữ vội tìm Thái Thương Lão Quân nhờ cứu chữa, nhưng thời gian gấp rút, khuôn mặt của nàng ấy chưa được trị khỏi, kết quả ngày Chức Nữ đi gặp Ngưu Lang, Ngưu Lang không nhận ra nàng ấy, nhầm tưởng nàng ấy là thuyết khách do Vương Mẫu nương nương phái đến. Ngưu Lang và Chức Nữ vốn là một đôi phu thê vô cùng ân ái, mấy ngàn năm nay chưa từng to tiếng lần nào, nhưng hôm đó vì Ngưu Lang không thể nhận ra Chức Nữ nên cả hai đã cãi vã ỏm tỏi, vì việc này mà Chức Nữ đau lòng suốt ba tháng trời. Nước mắt không ngừng tuôn khiến cho sông trên trời suýt nữa thì dậy sóng nổi cơn đại hồng thủy. Cô nương nói xem, ta còn mặt mũi nào mà đi nhờ vả Chức Nữ khâu giúp nữa đây?”

“Vậy Vương Mẫu nương nương thì sao?”

“Lần trước Tiểu Hồ Điệp uống trộm bình Bách Hoa Lộ mà nương nương thích nhất……”

Nguyệt Lão lại khổ sở tuôn ra một tràng.

“Thái Thượng Lão Quân thì sao?”

“Mấy ngày trước Tiểu Hồ Điệp dạy cái gì đó khiến con vật cưỡi của ông ấy dở thói dở quẻ, từ hôm đó tới giờ, con súc sinh ấy vẫn chưa chịu cho Thái Thượng Lão Quân cưỡi….”

“Thác Tháp Lý Thiên Vương?”

“Tiểu Hồ Điệp nói xấu sau lưng ông ấy là “gia trưởng”, kết quả bị ông ấy nghe thấy……”

Xem ra những thần tiên có thể sửa quả cầu thủy tinh này đều bị Tiểu Hồ Điệp đắc tội hết cả rồi. Hồng nương vô cùng đồng tình thở dài : “Nguyệt Lão gia gia, nếu ngài không tiện ra mặt, vậy thì để tiểu nữ tìm người giúp ngài vá nó vậy!”

“Thật sao?”

“Thật ạ!”

Nguyệt Lão liền cười rạng rỡ : “Tài ăn nói của Hồng nương là giỏi nhất, có cô nương nói giúp, nhất định các tiên nhân khác sẽ ra tay giúp đỡ!”

Đang lúc Hồng nương định nhận những mảnh thủy tinh vỡ thì một nha đầu mặc áo tím hoảng hốt chạy vào : “Không xong rồi! Không xong rồi!”

Nguyệt Lão vừa nhìn thấy nha đầu đó đã quát lên : “Có chuyện gì thế? Tiểu Hồ Điệp! Ngươi lại gây ra họa gì hả?”

Tiểu Hồ Điệp bị dọa cho mất mật, vội rụt cổ đứng sang một bên, không dám hé răng nói nửa lời.

Nguyệt Lão sốt sắng muốn chết : “Ngươi mau nói cho ta nghe! Lần này ngươi lại đắc tội vị tiên nhân nào nữa hả?”

Tiểu Hồ Điệp nỗ lực lắm mới nặn được một nụ cười : “Lần này con không có ra ngoài gây họa!”

Nguyệt Lão thở phào : “Vẫn còn may. Ngươi nói đi, rốt cuộc là có gì không xong rồi?”

Giọng của Tiểu Hồ Điệp cất lên rất khẽ : “Cái lò luyện đan của Hồng nương tỷ tỷ bị con không cẩn thận làm tắt mất rồi!”

Hồng nương hét lên : “CÁI GÌ??”

“Chính….chính là lúc muội đi ngang qua phòng của Hồng nương tỷ tỷ thì thấy phòng của tỷ để mở, hơn nữa, lửa trong lò luyện đan của tỷ sắp tắt rồi, thế nên muội mới bỏ thêm than vào cho lửa cháy to hơn, ai ngờ, than càng nhiều lửa càng nhỏ, sau đó, càng lúc càng nhỏ, cuối cùng tắt mất rồi!”

“Tiểu Hồ Điệp!!!!” Hồng nương giận run người : “Không có việc gì ai nhờ cô giúp hả? Than đó là than hàn băng ngàn năm, không giống như những lọai than thường khác, cô càng bỏ nhiều thì càng có tác dụng ngược lại!!!”

“Xin lỗi, muội không biết chuyện đó!” Thái độ nhận lỗi của Tiểu Hồ Điệp cực kỳ chân thành!

Hồng nương đau đớn không sao kể xiết : “Dưỡng Nhan Đan của ta!!! Dưỡng Nhan Đan ta vất vả luyện ba năm lẻ năm tháng, chỉ còn một tháng nữa thôi là có thể thành công rồi, nhưng lại bị cô làm tắt mất!!! Tiểu Hồ Điệp! Cô đền Dưỡng Nhan Đan lại cho ta!!!!”

“Vậy, vậy, vậy…..muội dùng ba năm sáu tháng luyện Dưỡng Sắc Đan cho tỷ có được không?”

“Là Dưỡng Nhan Đan, không phải Dưỡng Sắc Đan!!” Hồng nương ức phụt máu : “Cô nghĩ rằng dược liệu luyện đan có thể dễ dàng tìm được sao? Ta phải mất ba năm mới gom đủ số thuốc cần tìm đấy!!”

“Vậy vậy vậy phiền tỷ tỷ đợi thêm ba năm nữa!”

“Hừ! Dựa vào nha đầu vụng về hậu đậu nhà cô ư? Có mỗi việc thêm than vào lò cũng không làm nổi, còn nghĩ tới việc luyện thành đan nữa sao? Từ giờ trở đi, chỉ cần cô tránh xa ta ra một chút, ta đã cảm kích lắm rồi!” Dứt lời, Hồng nương giận đùng đùng bỏ đi.

Nguyệt Lão vội đuổi theo gọi với : “Hồng nương, vậy quả cầu thủy tinh của ta thì sao?”

“Họa do ai gây ra thì người đó chịu!”

Nguyệt Lão nhìn kẻ gây họa đang đứng lù lù trước mặt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt : “TIỂU HỒ ĐIỆP!!!!” Tiếng gầm có sức công phá cực kỳ mãnh liệt, truyền đến tận tai Thái Thượng Lão Quân, Thái Thượng Lão Quân bèn bấm tay tính toán : “Ừ! Sắp đến lúc rồi!”




Đã sửa bởi tử đinh hương lúc 03.11.2014, 14:33.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn tử đinh hương về bài viết trên: An Du, Ancoco, TTripleNguyen, hienheo2406
     

Có bài mới 27.10.2014, 12:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 8963 lần
Điểm: 12.67
Có bài mới Re: [Huyễn huyễn - Cổ đại] Xảo phu bổn tiên (Chàng giỏi nàng ngây) - Tam Mộc Mục - Điểm: 10
Chương 1 : Họa tinh hạ phàm

Ba ngày sau, Nguyệt Lão gọi Tiểu Hồ Điệp lại, lão vuốt chòm râu dài hơn một thước của mình nói đầy thâm ý sâu xa : “Tiểu Hồ Điệp, con có biết trọng trách lớn nhất của ta trong Nhân Duyên điện là gì không?”

“Nắm quyền định đoạt nhân duyên của người phàm trần ạ!” Về việc này thì Tiểu Hồ Điệp không nói trật chữ nào.

“Con đến đây cũng lâu rồi, đã từng làm việc gì cống hiến cho trọng trách này chưa?”

Tiểu Hồ Điệp cẩn thận nghĩ lại, thường ngày mình toàn thừa hơi đi khắp nơi lo chuyện bao đồng, chẳng làm được việc nào liên quan đến quản lý nhân duyên chốn trần gian cả.

“Không có ạ! Con cũng rất muốn cống hiến chút sức mọn cho trọng trách này ạ! Xin Nguyệt Lão gia gia giao nhiệm vụ cho con ạ!”

Nguyệt Lão mừng khôn tả gật đầu : “Uốn cây từ thuở còn non, dạy con từ thuở con còn thơ ngây! Tiểu Hồ Điệp, nay ta phái con xuống trần gian một chuyến, con có đồng ý không?”

“Hạ phàm?” Tiểu Hồ Điệp khó hiểu : “Tại sao ạ?”

Nguyệt Lão ngẩng mặt lên trời than thở : “Haiz, con vốn chỉ là một con bướm nhỏ, chưa từng trải qua thất tình lục dục, sao có thể quản lý được nhân duyên của trần gian đây? Ta phái con xuống hạ giới cũng là muốn giúp con học hỏi kinh nghiệm. Việc này đối với con mà nói, cũng là tu hành, rõ chưa nào?”

“Ồ?” Tiểu Hồ Điệp hiểu cũng như không hiểu : “Vậy con hạ phàm rồi thì học những gì ạ?”

“Chuyện này ấy à….” Nguyệt Lão cố tỏ vẻ thâm trầm nói : “Phải xem tạo hóa của con thế nào. Xuống hạ giới rồi, con phải xem nhiều, nghe nhiều, có thể học hỏi bao nhiêu từ những chuyện ở dưới trần gian đều dựa vào tuệ căn của con!”

“Thế con phải đi bao lâu ạ?”

“Đợi con học thành tài rồi mới có thể trở về!” Nguyệt Lão trả lời nước đôi, “Con phải nhớ, xuống trần thế rồi, con sẽ không còn chút pháp lực nào cả!”

“Ở trên thiên đình, ngoài biết bay ra con cũng có pháp lực nào khác nữa đâu!” Tiểu Hồ Điệp đáp lại.

“Đừng nói chen vào! Xuống trần gian, đến bay cũng không thể được. Không khác nào đám phàm phu tục tử dưới trần thế, còn nữa, có hai điều này con phải tuân thủ : thứ nhất, không được lạm sát giết người vô tội; thứ hai, không được phạm sắc giới. Nếu như con phạm vào một trong hai điều đại kỵ trên, có muốn quay về thiên đình cũng gian nan!”

“Nguyệt Lão gia gia cứ yên tâm, con nhất định sẽ ghi nhớ những lời Nguyệt Lão gia gia căn dặn. Nhưng mà Nguyệt Lão gia gia à, ngộ nhỡ con gặp nạn dưới trần gian thì sao? Gia gia có cứu con không?” Tiểu Hồ Điệp từng được nghe những kinh nghiệm mà các tiên tử khác xuống trần gian về truyền lại, bọn họ nói trần gian là nơi rất phức tạp, có rất nhiều kẻ xấu, đầy rẫy nguy hiểm, một mình cô xuống đó, nếu không có ai bảo vệ, chắc chắn sẽ chết sớm cho mà coi.

“Yên tâm đi! Ta sẽ không để con chết dưới trần gian đâu!” Tuy miệng nói vậy nhưng lòng Nguyệt Lão lại nghĩ : Chịu cực khổ là điều tất yếu!

“Dạ! Vậy con đi nha!”

“Đợi đã!” Nguyệt Lão vội gọi giật lại, lấy một viên đan dược gì đó từ trong tay áo ra : “Dùng nó đi!”

“Đây là gì vậy ạ?”

“Ăn xong viên đan dược này, con mới có thể chính thức trở thành người phàm trần, nhưng mỗi khi trăng tròn, con sẽ có một canh giờ rơi vào trạng thái hôn mê, song nó lại khác với hôn mê bình thường!”

“Khác chỗ nào ạ?”

Nguyệt Lão nói : “Chuyện này ta cũng không rõ lắm, đến lúc đó khắc sẽ biết!”

Tiểu Hồ Điệp nuốt viên đan dược vào bụng rồi xách tay nải rời khỏi Nhân Duyên điện. Lúc này, Hồng nương từ trong chỗ nấp đi ra : “Nguyệt Lão gia gia, chúng ta làm như thế có đúng không?”

Nguyệt Lão lau đám mồ hôi đang rịn trên trán : “Có gì mà không đúng cơ chứ? Để nó xuống trần gian học hỏi, ta cũng được thảnh thơi một khoảng thời gian. Nếu cứ giữ nó trên thiên đình, bữa nào cũng gây họa thì Nhân Duyên điện của ta sớm muộn cũng có ngày bị dỡ bỏ. So với việc để nó trên thiên đình quấy nhiễu gây phiền hà cho các thần tiên khác thì thà kêu nó hạ phàm chìm nổi trong chốn nhân gian sẽ tốt hơn. Đợi nó chịu khổ sở dưới đó trở về, ắt sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!”

“Nhỡ con bé động lòng với đàn ông dưới hạ giới thì sao?”

Nguyệt Lão cười ha hả : “Ta đã xem nhân duyên cho nó rồi, Tiểu Hồ Điệp không hề có nghiệt duyên nào với bọn đàn ông dưới trần gian đâu. Hồng nương à, chúng ta cũng lâu lắm chưa đi thăm các thần tiên khác rồi phải không? Hôm nay ta và cô nương đi thăm Xích Cước Đại Tiên được không? Nhân tiện báo tin này cho ông ấy biết!”

******

Tiểu Hồ Điệp xách tay nải đi mãi mới tới được Nam Thiên Môn, vừa lết vừa than : “Thường ngày bay qua bay lại, không hề biết được là Nam Thiên Môn lại xa thế này, giờ đi bộ mới thấy, hai chân của mình sắp gãy ra mất rồi!”

“Đứng lại! Loại phàm phu tục tử nhà ngươi từ đâu tới mà dám cả gan lọt vào thiên cung hả?” Thiên binh canh giữ Nam Thiên Môn cản cô lại.

“Hai vị tiên hữu không nhận ra tôi sao? Tôi là Tiểu Hồ Điệp đây mà! Tối qua chúng ta mới gặp nhau xong mà!”

“Nói láo! Tiểu Hồ Điệp sao có thể có bộ dạng giống như ngươi được?” Thiên binh không tin.

“Tôi thật sự là Tiểu Hồ Điệp mà! Hôm nay tôi phụng mệnh Nguyệt Lão gia gia xuống trần gian một chuyến mà!”

Một thiên binh cầm Kim Cang Kích hung hăng xông ra trước mặt : “Nếu ngươi là Tiểu Hồ Điệp, sao bọn ta lại không nhận ra chứ? Từ đầu đến chân ngươi đều toát ra phàm khí, sao có thể là người trên thiên đình được hả?”

Thiên bình còn lại tóm lấy tay cô : “Phàm phu tục tử vẫn chỉ là phàm phu tục tử, cho dù ngươi ngoan cố không chịu xuống, bọn ta cũng sẽ đá ngươi xuống!” Dứt lời, hai thiên binh đó liền đẩy mạnh, Tiểu Hồ Điệp bị rơi vào khoảng không, cả người lao vù vù xuống, gió thổi ù ù bên tai, trước mắt là một khoảng trắng mênh mông vô tận, chẳng biết qua bao lâu mới nghe được một tiếng “Phạch”, cô ngã ngửa ra sau, mồm ngậm đầy bùn.

Khó khăn lắm mới chật vật bò dậy được, xoa xoa cái mông bị dập đau điếng, nhổ phì phì đám bùn trong miệng ra : “Phì! Uổng công thường ngày tôi đối xử khách sáo với các người, các người chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả……..” Chưa mắng hết câu, cô đã bị cái bóng in dưới nước dọa cho giật nảy : “Ngươi là ai???”’

Rồi cô sờ khắp mặt mình, vội vàng rút chiếc gương trong tay nải ra, vừa soi một cái liền bưng mặt khóc nức nở: “Hu hu hu………Nguyệt Lão gia gia, người lừa con, người chỉ nói ăn viên đan dược đó xong thì biến thành người phàm trần, nhưng không hề bảo con là sẽ có hình dáng xấu xí như thế này! Hu hu hu……..Con không muốn làm kẻ xấu xí ma chê quỷ hờn! Con muốn về nhà! Con muốn về Nhân Duyên điện!!!!!”

Một giọng nói cực kỳ uy nghiêm từ trên trời vọng xuống : “Con gái đẹp quá chỉ rước thêm họa mà thôi, ta chỉ tạm thời che giấu dung mạo trước kia của con đi, đợi con học thành tài quay về, dung mạo tức khắc sẽ hồi phục lại như cũ!”

“Nguyệt Lão gia gia!!” Tiểu Hồ Điệp vẫn muốn kháng nghị.

“Đi đi! Đi trải nghiệm cuộc sống ở dưới trần thế của con đi! Phải nhớ kĩ những lời ta đã dặn!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn tử đinh hương về bài viết trên: An Du, Ancoco, TTripleNguyen, hienheo2406
     
Có bài mới 27.10.2014, 12:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 8963 lần
Điểm: 12.67
Có bài mới Re: [Huyễn huyễn - Cổ đại] Xảo phu bổn tiên (Chàng giỏi nàng ngây) - Tam Mộc Mục - Điểm: 10
Chương 2 : Bang chủ Cái Bang lừng danh thiên hạ

Giữa trưa hè oi bức, nắng nóng như đổ lửa, người đi lại trên đường cũng thưa thớt hẳn đi, thỉnh thoảng mới có vài người túm tụm dưới bóng cây hóng mát, tán gẫu dăm ba chuyện cho hết ngày. Đến cả mấy con chó cũng chẳng có sức đâu mà nhe nanh gầm gừ sủa, chỉ thè lưỡi ra thở hồng hộc trốn vào chỗ râm tránh nắng.

Bỗng có tiếng hô hoán từ xa vọng lại : “Tư Không Tiểu Mễ đến rồi! Bang chủ Cái Bang Tư Không Tiểu Mễ sắp tới thành trấn của chúng ta rồi!!!!”

Ngay tức khắc, cả cái trấn nhỏ ấy liền rộn lên như nhận được tin khiến người ta mừng vui tột độ, tất cả các cánh cửa đều mở toang, ai nấy đều thò đầu ra ngó về phía xa, không ít người nháo nhào chạy ra đường vây lấy người truyền tin háo hức hỏi : “Người đâu? Ngài ấy ở đâu???”

“Giờ vẫn còn cách thành trấn của chúng ta năm dặm, chẳng mấy chốc nữa là sẽ tới! Nghe nói là đến Lâm Tiên Lâu dùng cơm!!!”

“Thật thế à????” Vừa nghe thấy tin này xong, niềm vui liền hiện lên trên khóe mắt của mọi người. Cánh đàn ông thì lập tức bủa nhào đến Lâm Tiên Lâu, chen lấn xô đẩy vây lấy tửu lầu. Dù cho nắng nóng gay gắt, mồ hôi túa ra nhễ nhại cũng không hề rời đi nửa bước.  Khuê nữ trong trấn mới đáng để nói hơn, bọn họ tất tả “gà bay chó chạy” tới lui trong nhà, cuống cuồng lôi bộ cánh áo đẹp nhất ra quàng lên người, tô tô vẽ vẽ sửa soạn trang điểm trước gương, xong xuôi đâu đó mới duyên dáng yêu kiều đứng trước cửa sổ, mừng vui thấp thỏm chờ đợi giây phút Tư Không Tiểu Mễ đặt chân vào thành.

Một thân hình bé nhỏ chen chúc giữa dòng người, suýt chút nữa thì bị họ kẹp ngộp thở, cô bé đó chính là Tiểu Hồ Điệp. Cô dùng hết sức bình sinh vừa chen vừa hét : “Cho qua một chút! Cho qua một chút! Á ui! Chân của tôi! Cho tôi qua nhờ với! Cảm ơn anh nha! Á ui!Taycủa tôi….” Chật vật mãi cô mới thoát khỏi dòng người đông như kiến đó, đứng dưới cây đại thụ vuốt ngực thở hổn hển : “Ta khinh! Tên Tư Không Tiểu Mễ đó là gì chớ? Vừa nhắc tới tên hắn là ai nấy đều như phát rồ!”

“Cô nương! Lão thấy cô nương không phải là người của Tư Không hoàng triều này rồi!” Một giọng nói già nua bất thình lình vang lên sau lưng khiến cô giật bắn cả người, thì ra là có một lão mù tuổi tác cao niên, chân tay đầy nốt đồi mồi đang ngồi ở đằng sau gốc cây. Lão nhe hàm răng đã rụng mất mấy cái răng cửa ra nói : “Tại Tư Không hoàng triều này, dù là người già bảy mươi tuổi đến trẻ nhỏ mới lên ba đều biết Tư Không Tiểu Mễ là ai!”

“Ồ?” Tiểu Hồ Điệp dấy lên tò mò : “Thế Tư Không Tiểu Mễ rốt cục là ai ạ?”

Xem chừng thường ngày rất ít người trò chuyện với lão, nay họa hoằn lắm mới có người chịu nghe mình ba hoa kể chuyện nên lão mừng ra mặt, phấn khởi nói : “Tư Không Tiểu Mễ là bang chủ Cái Bang đương nhiệm!”

“Bang chủ Cái Bang thì cũng là một tên ăn mày mà, có gì ghê gớm đâu ạ?” Tiểu Hồ Điệp không tài nào hiểu nổi.

“Khà khà! Tiểu cô nương! Bang chủ Cái Bang chỉ là một trong những chức danh của ngài ấy mà thôi! Ngài ấy còn có rất nhiều danh phận khác nữa. Nước chúng tôi là vương triều Tư Không, Tư Không là họ của hoàng thất, Tư Không Tiểu Mễ theo lý ắt phải là hoàng thân quốc thích trong triều. Phụ thân của ngài ấy là vương gia si tình nhất trong hoàng triều, mẫu thân ngài ấy là vương phi hoàn mỹ nhất hoàng triều. Ông ngoại của ngài ấy là đại tướng quân chưa bao giờ nếm mùi thất bại trên sa trường, sư thúc của ngài ấy là danh trù (đầu bếp nổi tiếng) đệ nhất thiên hạ. Ngài ấy là cháu nội được cưng chiều nhất của đương kim Thái Hậu, còn là đệ tử tâm đắc nhất của bang chủ Cái Bang tiền nhiệm, bang chủ bang phái lớn nhất trong thiên hạ!”

“Oa! Quả là có gia thế hiển hách!” Tiểu Hồ Điệp nghe xong thì rất đỗi ngạc nhiên.

Lão mù đắc chí cười khà khà, giống như đang vô cùng hãnh diện khoe đứa cháu đích tôn của mình vậy : “Không chỉ có gia thế đáng ngưỡng mộ, bản thân ngài ấy còn được liệt vào hàng “anh hào kiệt xuất” nhất trong thiên hạ. Nghe đồn rằng ngài ấy có diện mạo tuấn tú bất phàm, khí phách hiên ngang cao quý, võ công thiên hạ vô song, thông minh bậc nhất thiên hạ!”

“Ông à! Ông có nói quá lên không thế? Ông nói cứ như hắn là thiên hạ đệ nhất không ai bì được vậy!”

“Tiểu cô nương! Không phải là lão nói quá lên đâu! Là ngài ấy vốn dĩ đã giỏi giang như vậy! Cô nương đóan xem, ngài ấy năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

“Có thể thành danh như thế, chắc là năm sáu mươi tuổi rồi ông nhỉ?”

“Ha ha ha ha ha!!!!” Lão mù cười phá lên : “Năm nay ngài ấy mới có hai mươi tuổi thôi nhưng đã làm bang chủ được mười ba năm rồi!”

“Gì cơ? Ý ông là năm lên bảy hắn đã làm bang chủ rồi?” Tiểu Hồ Điệp tưởng mình nghe nhầm.

“Đúng đó!”

“Vậy thì người này lợi hại thật đó! Lúc nhỏ đã giỏi như thế, lớn lên chắc là cực kỳ kiệt xuất rồi!”

“Vị Tư Không Tiểu Mễ này là ác mộng đáng sợ nhất của mọi thanh niên trong thiên hạ, song lại là giấc mơ đẹp nhất trong cuộc đời của mọi thiếu nữ trên thế gian. Thiếu nữ chưa xuất giá không có ai là không coi ngài là ý trung nhân trong mộng của mình cả!” Lão mù dường như sực nhớ ra điều gì đó : “Tiểu cô nương! Lão nghe giọng của cô nương, đóan chừng cô nương vẫn chưa xuất giá phải không?”

“Dạ?” Tiểu Hồ Điệp không ngờ cuối cùng chủ đề lại chĩa sang mình, “Việc này thì có liên quan gì tới cháu ạ?”

“Cô nương không đi góp vui với mọi người, lỡ đâu vị Tư Không Tiểu Mễ này ngắm trúng cô nương thì sao?”

“Cháu không có hứng với hắn!” Tiểu Hồ Điệp đáp lại.

Lão mù vô cùng kinh ngạc : “Một chàng trai tuyệt vời như vậy, cô nương không mảy may nảy sinh hứng thú sao?”

“Vâng ạ! Dù cho hắn có ưu tú kiệt xuất thế nào thì cũng chỉ là con người mà thôi!” Nói đến bản thân mình, một tiểu điệp tiên như cô hằng ngày đều rảnh rỗi dạo chơi khắp thiên đình, thần tiên bốn phương cô đều gặp hết, Tư Không Tiểu Mễ dẫu cho có bản lĩnh hơn người thì cũng không thể địch lại thần tiên được. So với thần tiên mà nói, một kẻ phàm phu tục tử như hắn có gì đáng để kiêu ngạo đâu? Vả lại, cô là thần tiên, sao có thể động lòng với phàm nhân được?

Lão mù đương nhiên là không biết suy nghĩ đang diễn ra trong đầu Tiểu Hồ Điệp, cứ không ngừng gật đầu khen ngợi : “Thật là hiếm có, hiếm có! Đây là lần đầu tiên lão gặp một vị cô nương không hề động lòng vì tiểu vương gia Tư Không Tiểu Mễ đó!”

Bỗng có tiếng “ọc ọc” vang lên, thì ra là bụng Tiểu Hồ Điệp đang réo lên kêu đói. Cô xoa xoa cái bụng lép kẹp, quay sang từ biệt lão mù : “Ông à! Cháu phải đi rồi! Tạm biệt!” Kế đó cô rảo bước bằng đôi chân ngắn cũn của mình, khịt khịt mũi, Đông ngửi một tí, Tây ngửi một tí, đi kiếm đồ ăn cho cái bụng rỗng.

*******

Phía Lâm Tiên Lâu, đương lúc mọi người đang trông mòn cả mắt, đột nhiên một làn gió thơm ngát thổi đến, một bóng người bận áo xanh ngọc từ trên trời đáp xuống, nhẹ nhàng đặt chân lên nóc nhà Lâm Tiên Lâu.  Chỉ thấy người đó có làn da trắng như bạch ngọc, ngũ quan tinh xảo, thân hình săn chắc, đầu đội tử kim quan, chân đeo đôi giày trắng như tuyết. Không phải thần tiên lại ngỡ như thần tiên.

Bên dưới có người lầm bầm : “Trang phục đẹp như tiên, phong thái lại phi phàm, nào có giống bang chủ Cái Bang đâu?”

Lập tức có người chặn họng: “Thực ra ngài ấy cũng muốn ăn vận lôi thôi lếch thếch rách rưới bẩn thỉu cho giống ăn mày nhưng khổ nỗi Thái Hậu nhất quyết không đồng ý, từ trên xuống dưới, trừ chiếc mũ tử kim quan đó ra, từng mũi kim sợi chỉ đều là do đích thân Thái Hậu may đó, ngay cả đương kim hoàng thượng cũng không được đãi ngộ như vậy đâu!”

Tư Không Tiểu Mễ đứng trên nóc nhà chắp tay thi lễ với dân chúng bên dưới : “Các vị hương thân phụ lão, hôm nay tại hạ đến quý trấn vốn chỉ muốn nếm thử món ăn trong Lâm Tiên Lâu có “danh bất hư truyền” như lời thiên hạ đồn đại hay không mà thôi, không hề nghĩ sẽ kinh động tới các vị, vậy nên, xin các vị hương thân phụ lão hãy quay về cho!”

Những người này mãi mới có cơ hội được nhìn thấy một nhân vật tầm cỡ như Tư Không Tiểu Mễ, sao có thể dễ dàng  bỏ về cho được. Bên dưới liền náo động ầm ĩ, có mấy người hét tướng lên.

“Tư Không bang chủ! Thảo dân muốn gia nhập Cái Bang! Xin hãy thu nạp thảo dân!”

“Tư Không bang chủ! Tiểu nhân muốn học võ! Ngài có thể thu nhận tiểu nhân làm đệ tử không ạ?”

“Tư Không bang chủ! Tại hạ mới thi đỗ tiến sĩ, muốn được cùng ngài đàm đạo thơ ca một lần! Không biết có thể vinh dự được ngài chỉ dạy không ạ?”

“Tư Không bang chủ! Tiểu nhân có một đứa con gái! Năm nay vừa tròn mười sáu, vô cùng xinh đẹp, nếu ngài không chê, xin nhận nó làm nha hoàn sai vặt, có được không ạ??”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn tử đinh hương về bài viết trên: An Du, Ancoco, TTripleNguyen, hienheo2406
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: fallen2, hoa bay trong gió, Ida, nguyenthin88, Như Thanh, nkoc lam và 541 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.