Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 96 bài ] 

Sưởi ấm trái tim anh - Tiểu Tâm Nguyệt

 
Có bài mới 03.05.2015, 20:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 21.12.2014, 16:09
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 344
Được thanks: 3440 lần
Điểm: 30.28
Có bài mới Re: [Hiện đại - Đồng nhân Bằng chứng thép] Sưởi ấm trái tim anh - Tiểu Tâm Nguyệt - Điểm: 66
Chương 75

Edit: Tịch Ngữ

“Lẽ nào, Sâm không có chuyện gì nói với em à?” Lâm Tâm Nguyệt cười cực kì dịu dàng, ưu nhã với anh, bình tình hỏi: “Giữa vợ chồng không phải nên thẳng thắn với nhau à?”

“Đều là một số chuyện nhỏ, anh nhờ anh Bác sắp xếp một ít công việc tương văn chức sự cho em thôi!” Đáy mắt Cổ Trạch Sâm lóe sáng, mang theo nụ cười hiền hậu chuyển đề tài: “Em sẽ không giận anh không hỏi trước em mà làm chứ? “

Lâm Tâm Nguyệt không có trả lời câu hỏi của anh, nghiêng đầu lẳng lặng nhìn anh, ánh mắt mang theo ý cười, anh cứ bịa chuyện đi, bịa chuyện đi…

Cổ Trạch Sâm bị ánh mắt khinh bỉ của cô làm đổ mồ hôi. Cuối cùng, không chống đỡ được mà đầu hàng, cúi đầu cười khổ, giọng nói có chút bất đắc dĩ: “Biết ngay là không lừa được em mà.”

“Anh quên bà xã của anh giỏi nhất là đoán ý qua lời nói và sắc mặt sao?” Lâm Tâm Nguyệt nắm lấy tay Cổ Trạch Sâm, mười ngón tay giao nhau, nhìn chằm chằm anh, giọng nói bình tĩnh khiến người ta hết sức an tâm: “Chúng ta là vợ chồng, không phải chúng ta đã nói mặc kệ có chuyện gì cũng phải cùng nhau đối mặt sao, cho nên anh không thể ích kỉ đem em đẩy ra ngoài. Mặc dù, bà xã anh có chút trẻ con, có chút mơ hồ, có chút quên trước quên sau, nhưng không phải là kẻ ngây ngô, khờ khạo. Em học tâm lí nhiều năm như vậy đâu phải vô ích. Anh và anh hai mắt qua mày lại, cộng thêm ông nội và chú Lâm kinh sợ, nếu không còn không nhìn ra, chẳng phải em nên đi tìm thầy ‘chịu đòn nhận tội’ à.” Vốn là bầu không khí xúc động, động tình lại bì lời nói nghịch ngợm của Lâm Tâm Nguyệt phá tan.

Cổ Trạch Sâm nâng mắt lên nhìn vào bà xã, khẽ thở dài, anh biết không thể gạt bà xã. Rõ ràng là chuyện muốn lừa gạt cũng không lừa được, lập tức kéo vào bã xã vào lòng, nhẹ giọng nói: “Anh cũng không muốn gạt em, nhưng anh thật sự không hi vọng em lo lắng mà ảnh hưởng đến em và con.”

“Sâm, em biết anh lo lắng cái gì, nhưng anh cũng phải tin tưởng, em không phải là người yếu ớt như vậy, em có thể tự chăm sóc cho mình và con.” Lâm Tâm Nguyệt thả lỏng tựa vào lòng Cổ Trạch Sâm, trên mặt mang theo nụ cười ấm áp, đáy mắt hiện lên sự kiên định chưa từng có.

“Chuyện xe của ông nội gặp tai nạn không phải là chuyện ngoài ý muốn. Có người động tay động chân, dựa vào dấu vân tay anh Bác tìm được, xác thực là của Lương Vân Nhi, nhưng lúc đó em đột nhiên té xỉu, mọi người lo lắng em bị kích thích, cho nên mới quyết định tạm thời không cho em biết. Ngoài ra, hôm nay chúng ta trở về, ở bãi đậu xe, anh hai đến chỗ phát ra âm thanh phát hiện chai a- xít sun-phu-rit bị vỡ.” Cổ Trạch Sâm không lay chuyển được kiên trì của Lâm Tâm Nguyệt, nói thật, về phần người nào đó cuồng em gái đã cảnh cáo, Cổ Trạch Sâm gật đầu bày tỏ ở trong lòng:  Anh vợ gì đó đều là mây trôi, bà xã cùng con mới là quan trọng.

“Các anh nghi ngờ chai a- xít sun-phu-rit kia có liên quan đến Lương Vân Nhi?” Lâm Tâm Nguyệt nằm trong lòng Cổ Trạch Sâm hơi ngẩng đầu lên, hỏi.

“Ừ, dù sao thì cũng quá trùng hợp, anh đã báo tin cho bộ pháp chứng qua đó, có lẽ sẽ nhanh được có kết quả, nhưng mà anh lo lắng mục tiêu của ả ta chuyển qua người em.” Cổ Trạch Sâm dúi đầu Lâm Tâm Nguyệt vào hõm vai mình, buồn buồn nói chuyện, trong giọng nói mang theo sự lo lắng và sợ hãi nồng đậm.

“Anh phải tim sếp Cao và Bell sẽ nhanh chóng bắt được Lương Vân Nhi, huống hồ không phải có anh ở bên cạnh em rồi sao, em biết anh nhất định không để em và con có chuyện đâu.” Giọng điệu an ủi mang theo sự tin tưởng và kiên định không thể phá vỡ, thành công khiến trái tim thấp thỏm của Cổ Trạch Sâm bình tĩnh lại.

Hiện tại đối với Cổ Trạch Sâm, Lâm Tâm Nguyệt và đứa bé là sinh mạng của anh. Ngay cả bản thân anh cũng không biết nếu họ xảy ra chuyện, anh có thể thật sự suy sụp hay không, anh chỉ biết người phụ nữ trong ngực anh chính là người anh yêu thương, quý trọng, cưng chìu suốt cả cuộc đời này.

Quả thực, sau khi Cổ Trạch Sâm suy nghĩ thầm trong lòng xong, liền đem Lâm Tâm Nguyệt cưng chìu lên trời. Mấy ngày nay, cuộc sống Lâm Tâm Nguyệt y hệt như sâu gạo, cơm đến há mồm, quần áo đén chìa tay ra. Trên thực tế, cô rãnh rỗi đến sắp phát điên, theo lí mà nói, lấy tính cách ‘trạch’ của cô phải vui vẻ như cá gặp nước, vui quên trời đất mới đúng, nhưng điều kiện tiên quyết là không có vị bảo mẫu mới nhậm chức – Cổ Trạch Sâm.

Vì vậy, trong tổ ấm nhỏ của Lâm Tâm Nguyệt và Cổ Trạch Sâm thường xuất hiện mấy hình ảnh hào hòa này:

♥ Hình ảnh thứ nhất:

Lâm Tâm Nguyệt mang nhiệt huyết dâng trào muốn xem đại tác phẩm mới nhất của ông xã mình, ngồi trên giường vừa cầm quyển sách, còn chưa kịp mở ra, quyển sách đã chạy lên tay Cổ Trạch Sâm, Cổ Trạch Sâm cười tủm tỉm nói: Sách này máu me đầm đìa rất nhiều, không thích hợp để em xem, đổi quyển sách dưỡng thai cho Lâm Tâm Nguyệt, bắt đầu dường thai với bà xã. Sau một hồi phản đối vô hiệu quả,  Lâm Tâm Nguyệt chuẩn bị làm mẹ rất đáng thương gào rít ở trong lòng. Hiện tại em mới mang thai một tháng thôi à, dưỡng thai có phải hơi sớm không!?

♥ Hình ảnh thứ hai:

Mỗi ngày ăn no rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn. Lâm Tâm Nguyệt cũng sắp giống con vật nào đó, nhàn rỗi buồn chán lên mạng, kết quả còn chưa mở máy vi tính, liền tuyên cáo thất bại. Nguyên nhân, bác sĩ Cổ vĩ đại của chúng ta cấp tốc rút dây điện. Lí do, tia bức xạ rất lớn, không tốt cho thai nhi.

Thực sự hết cách, Lâm Tâm Nguyệt không thể làm gì khác hơn chính là cầm một ít hồ sơ án kiện xem, kết quả chưa kịp mở, đã bị Cổ Trạch Sâm trực tiếp đóng gói vứt xuống nhà Cao Ngạn Bác ở lầu dưới, đối với ánh mắt hoài nghi của Cao Ngạn Bác, Cổ Trạch Sâm vứt một lại một câu với anh em tốt: Bà xã của em phải dưỡng thai, không thể mệt nhọc được. Bỏ lại Cao Ngạn Bác câm nín nhìn trần nhà tự hỏi.

Vì thế, trong cuộc sống khổ ép không máy vi tính, không có sách, không có công việc, không có tự do… Lâm Tâm Nguyệt buồn bực! Nhưng, bi thúc giục nhất chính là ngày ngày đều có cơm đưa canh nóng, nóng hôi hổi.

Im lặng không phải là cái chết, mà là đang bùng lên trong im lặng. Mỗi khi Lâm Tâm Nguyệt chuẩn bị mài đao soàn soạt, sắp sửa bùng nổ, Cổ Trạch Sâm dùng ánh mắt chưa chan tình cảm, nuông chìu nhìn cô. Lửa giận sôi sục trong lòng Lâm Tâm Nguyệt bị nhu tình như nước của anh dập tắt. Nhất thời ở trong lòng, Lâm Tâm Nguyệt tuôn hai dòng nước mắt cá sấu: Làm sao cô lại bi thúc giục như vậy, tại sao cô đáng thương như vậy. T^T

Cuộc sống hài hoa như thế cuối cùng bị sự xuất hiện của Lương Tiểu Nhu và Lâm Đinh Đinh phá vỡ. Lúc này, ánh mắt Lâm Tâm Nguyệt nhìn bọn họ chính là lưng tròng lệ nóng. Lúc mở cửa cho các cô ấy vào, Cổ Trạch Sâm còn mặc tạp dề, thoạt nhìn có dáng vẻ người đàn ông tốt biết làm việc nhà. Các cô kinh ngạc nhìn Cổ Trạch Sâm chăm sóc Lâm Tâm Nguyệt chu đáo, lập tức bình tĩnh lại. Không thể không nói, năng lực thích ứng rất cao.

Lương Tiểu Nhu và Lâm Đinh Đinh mắt lạnh nhìn Lâm Tâm Nguyệt, từ lúc các cô vừa ngồi xuống thì cô nàng này liền bùm bùm nói về cuộc sống dưỡng thai ‘bi thúc giục’ của mình. Trong đầu hai người liền có chung nhận thức: Người phụ nữ này đang khoe khoang.

Thế nhưng, hai người bọn họ có thầm hâm mộ, ghen tị, oán hận cỡ nào thì cũng không có biện pháp, ai kêu bạn trai của mình không có cố gắng. Sau khi trút hết bực tức, Lâm Tâm Nguyệt cảm thấy nhẹ nhàng sảng khoái, lại nhìn Lương Tiểu Nhu và Lâm Đinh Đinh phát ra oán khi nồng đậm, cô hơi híp mắt, mím môi cười, rất vừa lòng uống trà mà ông xã đưa tới. Quả nhiên, đem vui sướng xây dựng trên niềm đau của người khác là chuyện khoan khoái nhất trên đời. Lâm Tâm Nguyệt xả hết buồn phiền trong những ngày qua, cảm thấy uống một hớp trà cũng đặc biệt thơm.

Cổ Trạch Sâm ngồi bên cạnh Lâm Tâm Nguyệt biết, mấy ngày nay bà xã nhất định buồn sắp hỏng rồi, đáy mắt lộ ra cưng chìu, rất hài lòng nhìn bà xã trút hết buồn phiền. Tóm lại, phụ nữ có thai cần phải giữ tâm trạng vui vẻ, đáng thương cho Lương Tiểu Nhu, Lâm Đinh Đinh nối tiếp Dương Dật Thăng tới thăm người nào đó, đều bị tên thê nô Cổ Trạch Sâm bán đứng hết.

Mới nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền tới, chuông cửa lại vang lên. Cổ Trạch Sâm rất có trách nhiệm đứng dậy đi mở cửa, cửa vừa mở liền nghe âm thanh to lớn của Dương Dật Thăng vang lên.

“Cánh tình yêu nóng hổi một trăm phần trăm đưa cấp tốc tới đây!!!” Dương Dật Thăng cười hì hì, giơ bình giữ ấm trong tay lên.

“Chẳng lẽ cậu chỉ có một câu quảng cáo này thôi à, có thể đổi mới một chút không vậy?” Cổ Trạch Sâm im lặng nhìn cái kẻ ngày nào cũng đến nhà mình báo danh, mở rộng cửa liền nói mỉa, người có tính tình nhẫn nại nhiều cũng không nhịn được phải oán trách: “Dù cậu nói không chán, nhưng tôi nghe cũng ngấy rồi.”

“Oah! Đại ca, anh có nhiều yêu cầu quá đi, tôi đưa canh miễn phí tới đó nha!” Dương Dật Thăng nghe vậy, chậm rãi đi tới, tự động tự giác buông bình giữ nhiệt xuống, khóe môi nhếch lên, cười đùa nói, mà khi nhìn đến biểu hiện của người nào đó càng vui sướng hơn.

Lâm Tâm Nguyệt vừa nghe thấy tiếng của Dương Dật Thăng, nụ cười trên môi liền cứng lại, thờ ơ nhìn qua, sau đó quay đầu không đếm xỉa: Tôi không thấy gì hết, tôi không thấy cái bình giữ nhiệt màu trắng!

“Ivan, anh cũng tới đây à.” Lương Tiểu Nhu và Lâm Đinh Đinh thấy Dương Dật Thăng đều chào hỏi.

“Ôi chao, sao hai người cũng ở đây?”

“Hôm nay bọn tôi thấy không có việc gì làm, liền đến thăm Tâm Nguyệt một chút.”

“À, Bell có tới không?” Dương Dật Thăng nhìn trái ngó phải không thấy bóng dáng Mã Quốc Anh, không khỏi thất vọng.

Nghe Dương Dật Thăng mở miệng hỏi Mã Quốc Anh, ba cô nàng liền ngửi được mùi JQ, đồng loạt đưa mắt nhìn Dương Dật Thăng. Quả nhiên, nhiều chuyện là thiên tính của phụ nữ, vốn dĩ Lâm Tâm Nguyệt đã hoài nghi hai người này có JQ, thế nhưng cô nhìn như thế nào cũng thấy quan hệ của hai người bọn họ trong đến không cần nhảy sông Hoàng Hà cũng sạch. Mà lúc này, Dương Dật Thăng thắc mắc, khiến lửa nhiều chuyện trong lòng Lâm Tâm Nguyệt dâng cao, ranh mãnh cười nhạo Dương Dật Thăng: “Sếp Cao và Tiểu Cương cũng không có tới, sao anh chỉ hỏi Bell thôi vậy?”

“À không có gì, anh chỉ thuận miệng hỏi thôi.” Dương Dật Thăng đối mặt với ánh mắt lòe sáng của ba bà tám, mới biết mình lơ đễnh lỡ miệng nói suy nghĩ ở trong lòng ra. Đành cười gượng chuyển đề tài: “Được rồi, canh sắp nguội rồi, tranh thủ còn ấm mà uống đi.” Dương Dật Thăng không những có đầu óc biết xoay chuyển nhanh, mà còn học được cách gây họa, liền dẫn lên người Lâm Tâm Nguyệt.

Dương Dật Thăng vừa nói thế, Lâm Tâm Nguyệt liền dùng ánh mắt sắc lẻm như đao phóng về phía anh, Dương Dật Thăng cười rất vô tội, thầm nghĩ: Tâm Nguyệt, không phải anh cố ý, nói cho cùng thì sớm muộn gì em cũng phải uống. Coi như giúp anh một tay, trước tiên dời lực chú ý của bọn họ, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp chùa.

“Vừa nãy tôi nghe nói canh tình yêu gì hả?” Lương Tiểu Nhu ngắm cái bình giữ nhiệt, nhớ tới thái độ kỳ cục của Lâm Tâm Nguyệt, cố tình hỏi lớn.

“À, cô nói cái này hử, đây chính là canh bổ do cô của tôi tự mình nấu cho Tâm Nguyệt.” Dương Dật Thăng ngầm hiểu đáp lời, đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

“Mỗi ngày đều nấu à?” Lâm Đinh Đinh làm bộ kinh ngạc, biết rõ còn hỏi, đãi ngộ của chị cô trong những ngày gần đây cố rất rõ.

“Đúng vậy! Ai kêu chồng của cô ấy là đại ca của tôi, nên cô của tôi căn dặn mỗi ngày phải đem canh đến đúng giờ, tôi là tiểu đệ tốt, làm sao dám trễ nãi, đương nhiên phải cấp tốc đưa canh bổ rồi.” Dương Dật Thăng vừa nói, vừa không quên cười xấu xa nhìn Lâm Tâm Nguyệt.

“Vậy thì thừa dịp còn nóng uống đi.” Lương Tiểu Nhu từng chịu khổ ép vụ uống canh bổ, đương nhiên cô đoán được nguyên nhân Lâm Tâm Nguyệt phớt lờ Dương Dật Thăng, cơ hội ‘trả thù’ tốt như vậy, cô làm sao bỏ qua cho được.

“Đúng đó, chị, canh bổ phải uống nóng mới tốt, đúng không, anh rể.” Lâm Đinh Đinh mượn cơ hội này trút hết oán hận trong người ra, không quên lôi kéo đồng minh. Bởi vì cô biết, dù anh rể cưng chìu chị của mình lên tận trời, gần như là cầu gì được đó, chỉ cần có liên quan đến sức khỏe của chị, anh rể tuyệt đối không nhượng bộ.

Lâm Tâm Nguyệt đắc tội nhiều người, ba người nông dân vô cùng bi ai bị địa chủ áp bức, cuối cùng cũng có cơ hội đưa ra đề nghị, Cổ Trạch Sâm được mọi người ủng hộ, rót một chén canh đưa tới trước mặt Lâm Tâm Nguyệt.

Lâm Tâm Nguyệt nhìn ba khuôn mặt hả hê kia, hừ lạnh, tiểu nữ tử báo thù mười năm không muộn. Chúng ta cứ chờ xem. Căn răng, hít sâu một hơi, đem chén canh uống một hơi, đặt chén xuống, tặng cho nhóm Lương Tiểu Nhu một nụ cười cực kì tươi rói. Muốn nhìn bản tiểu thư chê cười à, không có cửa đâu.

Nhóm Lương Tiểu Nhu thấy Lâm Tâm Nguyệt ‘cười dịu dàng’ với mình, dường như rất giống một đóa hoa cực lớn, lập tức bo bo giữ mình thu hồi tầm mắt. Nhìn bầu trời, nhìn mặt đất, nhìn trần nhà. Tóm lại là, không ai dám nhìn nụ cười của Lâm Tâm Nguyệt, về phần cái tên lấy vợ làm mệnh – Cổ Trạch Sâm, từ lúc bà xã anh vừa uống canh xong liền di dời phe cánh. Nhất thời, trong đáy lòng nhóm Lương Tiểu Nhu bi ai hô to: Sâm, đừng có qua cầu rút ván như vậy chứ.

“Tâm Nguyệt, sức khỏe của em sao rồi, chừng nào thì đi làm trở lại?” Vì để Lâm Tâm Nguyệt quên đi cuộc ‘khởi nghĩa nông dân’ và ‘kẻ gây họa’, Dương Dật Thăng không thể làm gì khác hơn ngoài việc mạo hiểm, chịu áp lực nặng nề tìm đề tài nói chuyện, phá vỡ cục diện bế tắc.

“Hỏi lão đại nhà của em kìa.” Lâm Tâm Nguyệt nghe vậy, ánh mắt ai oán mang vẻ xa xôi liếc về phía Cổ Trạch Sâm, kéo dài âm cuối, kèm theo chút nũng nịu, thầm nghĩ: Ivan, anh mau nói ra khát vọng trong lòng mình đi, nợ nần của chúng ta coi như hết.

“Mấy ngày nữa có thể đi làm lại, nhưng phải nhớ không được làm lungj quá sức, không được tiếp xúc nhiều với cái thứ có máu tanh.” Cổ Trạch Sâm nhìn bộ dạng đáng thương của bà xã mình, nhàn nhã mở miệng, nghiêng người nhìn về phía Dương Dật Thăng bằng ánh mắt sắc bén: Ivan, cậu nhớ đó, tôi vất vả mới khiến Tâm Nguyệt chịu ở nhà tĩnh dưỡng, đều do cậu nói nhảm nhí.”

“Thật à.” Lâm Tâm Nguyệt nghe Cổ Trạch Sâm nói, hai mắt sáng lên, nếu không có đứa bé trong bụng, cô nhất định sẽ nhảy dựng lên, hung hăng hôn Cổ Trạch Sâm một cái.

Lâm Tâm Nguyệt thì vui vẻ, Dương Dật Thăng lại thê thảm. Từ ánh mắt của Cổ Trạch Sâm, anh biết được, lão đại nhất định tìm anh tính sổ, anh đây chiêu ai chọc ai chứ.

Lương Tiểu Nhu và Lâm Đinh Đinh lặng lẽ cầu nguyện cho Dương Dật Thăng: Ivan, hãy ra đi đi, đạo hữu chết thây kệ, miễn bần đạo không chết. =)))

Ngày hôm sau, người Dương Dật Thăng tâm tâm niệm niệm đến thăm Lâm Tâm Nguyệt, còn đem thêm một tin tức khiến bọn họ khiếp sợ - Lương Vân Nhi đã chết, chuyện này phá vỡ cuộc sống sâu gạo của Lâm Tâm Nguyệt.

Lâm Tâm Nguyệt gõ cửa phòng làm việc Cao Ngạn Bác, Cao Ngạn Bác thấy Lâm Tâm Nguyệt đứng trước cửa phòng, nhướng mày, ý bảo cô tiến vào: “Sao vậy, có chuyện tìm tôi à.”

Lâm Tâm Nguyệt ngồi đối diện anh, nói thẳng mục đích mình đến: “Ừ, về chuyện vụ án của Lương Vân Nhi, tôi muốn biết một chút.”

“Biết ngay là cô không nhịn được mà.” Cao Ngạn Bác cười đem xấp tài liệu đưa cho Lâm Tâm Nguyệt, còn không quên trêu ghẹo cô: “Xem tư liệu thì không sao, nhưng đừng có làm việc miệt mài quá nha, tôi không muốn bị Sâm oán chết đâu.”

“Có khoa trương như vậy không?”

“Tràn đầy lĩnh hội.” Cao Ngạn Bác nghiêm túc nói.

“Ơ.” Lâm Tâm Nguyệt bị biểu tình của Cao Ngạn Bác chọc cười, tiếp tục cúi đầu xem tư liệu, càng xem chân mày càng cau chặt, nghi vấn trong lòng cũng càng lớn, tại sao có thể như vậy.

“Có phải có cái gì kì quái không?” Đối với phản ứng của Lâm Tâm Nguyệt, Cao Ngạn Bác rất hiểu: “Vốn dĩ mọi chứng cứ đều chỉ vào Lương Vân Nhi, Lương Vân Nhi lại sợ tội mà tự sát, chuyện rất hợp lí, nhưng lại có nhiều chỗ khiến người ta cảm thấy mâu thuẫn.

“Sếp Cao cũng phát hiện à?” Lâm Tâm Nguyệt không hề nghi ngờ năng lực của Cao Ngạn Bác, rũ mi mắt, suy nghĩ xâu xa một chút, vẻ mặt nặng nề ngẩng đầu nhìn anh.

“Ừ, mặc dù hiện trường án mạng được bố trí giống như tự sát, nhưng trong báo cáo của Sâm nói, trong dạ dày của người chết ngoài trừ cặn thuốc diệt chuột, mà còn có một ít thuốc chuột nữa. Mặt khác, kiểm tra đo lường máu nạn nhân phát hiện có thành phần thuốc gây mê. Sâm từng nói, sau khi chết, chức năng tiêu hóa của dạ dày rất kém. Nếu dựa theo tình trạng tiêu hóa bình thường, có thể không phát hiện được thuốc ngủ, nếu nạn nhân thật sự muốn tự sát, sau khi uống thuốc chuột, tại sao còn uống thêm thuốc ngủ? Hơn nữa, di thư của nạn nhân được viết bằng máy vi tính, một người muốn tự sát không thể nào làm như thế.”

“Trong di thư, Lương Vân Nhi thừa nhận ba vụ án giết người hủy dung là do cô ta làm, nhưng theo tôi biết, Lương Vân Nhi chỉ có thể làm những chuyện ngu ngốc, làm sao có thể dọn dẹp hiện trường án mạng sạch sẽ như vậy? Vả lại, những vụ án trước đây, theo góc độ tâm lí tội phạm mà nói, hung thủ phải là người rất cẩn thận, mà tính cách của Lương Vân Nhi hoàn toàn không phải là người như vậy. Ít nhất, nếu cô ta là hung thủ, cô ta sẽ không để lại dấu vân tay trên xe của ông nội.” Sau khi, Lâm Tâm Nguyệt xem tài liệu xong, có chút suy nghĩ, vẻ mặt cực kì nghiêm túc.

"Nói cách khác, hung thủ là người khác.” Lâm Tâm Nguyệt và Cao Ngạn Bác đồng loạt nói, trong mắt hai người đều ngưng tụ, nếu sự thật giống bọn họ nghĩ, tên hung thủ này thật sự là đáng sợ.

“Tôi không có quấy rầy hai người chứ?” Thanh âm trong trẻo, lạnh lùng phá vỡ bầu không khí nặng nề này, Mã Quốc Anh đứng ngoài cửa mờ mịt nhìn biểu tình căng thẳng của Lâm tâm Nguyệt và Cao Ngạn Bác: “Tôi đến lấy bản báo cáo của vụ án hủy dung.”

“E rằng vụ án của cô còn chưa được kết thúc đâu.” Lâm Tâm Nguyệt đứng lên, rất bình tĩnh nói ra một câu khiến Mã Quốc Anh chau mày, trái tim run sợ nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịch Ngữ về bài viết trên: củ chuối, lan trần
     

Có bài mới 10.05.2015, 18:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 21.12.2014, 16:09
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 344
Được thanks: 3440 lần
Điểm: 30.28
Có bài mới Re: [Hiện đại - Đồng nhân Bằng chứng thép] Sưởi ấm trái tim anh - Tiểu Tâm Nguyệt - Điểm: 38
Chương 76

Edit: Tịch Ngữ

Lâm Tâm Nguyệt ngồi trên xích đu ở ban công nhà mình, lưng dựa vào ghế, hai chân như có như không lắc lư, nắng chiều ấm áp, gió nhẹ thổi, mang theo cảm giác mát lạnh nhè nhẹ, nhưng cô có cảm giác như rơi vào hồ nước lạnh, hai mắt trống rỗng nhìn chăm chú phía trước.

Một cái áo khoác phủ lên vai cô, Cổ Trạch Sâm ngồi bên cạnh cô, mềm nhẹ kéo cô vào lòng, để cô ngã đầu lên vai anh, khẽ vỗ nhẹ lên tóc cô, đáy mắt có chút thương tiếc, khẽ than: “Đừng suy nghĩ nhiều.”

Lâm Tâm Nguyệt nhẹ nhàng dựa vào đầu vai anh, lẳng lặng mím môi, mệt mỏi nhắm hai mắt lại, lông mi rũ xuống hơi run rẩy: “Có lẽ là em suy nghĩ nhiều.” Nhưng trong lòng cô vẫn thấy khổ sở, không thoải mái.

Cổ Trạch Sâm biết rõ mọi chuyện nên đau lòng không thôi, chỉ im lặng ôm chặt cô nhìn mặt trời xuống dốc.

Băng ghi hình buổi chiều này thật sự là cú sốc đối với Lâm Tâm Nguyệt, dù cô muốn quên hết cũng không được. Mấy ngày hôm trước, Cao Ngạn Bác và Lâm Tâm Nguyệt đã đưa ra căn cứ chính xác để Mã Quốc Anh tin tưởng hung thủ là người khác. Vì điều tra rõ chấn tướng, sớm bắt hung thủ, tổ trọng án phải làm việc thâu đêm, tiến hành lục soát kiểu thảm trải sàn, cẩn thận tìm xem những ai từng tiếp xúc với Lương Vân Nhi, nhưng sợ hung thủ dè chừng, nên điều tra ngầm. Mấy hôm nay, người của tổ trọng án mệt như con bò, mang cặp mắt gấu trúc thật to, nhưng năng lực làm việc của đồng bạn cũng tiêu chuẩn nhất định.

Trải qua sự cố gắng của tổ trọng án, điều tra cẩn thận, cuối cùng cũng có ông chủ của quán cà phê nọ nhận ra Lương Vân Nhi trong ảnh, cũng nói rõ lúc đó có một người đàn ông trung niên đi chung với ả, ông chủ có ấn tượng rất sâu sắc với Lương Vân Nhi, nguyên nhân vì ông chừa từng gặp cô gái nào đánh đá như vậy, không những có rất nhiều yêu cầu, trước khi rời đi còn bảo tiệm và cà phê của ông không đáng một đồng, khiến ông hận cô ả tới nói lắp bắp, đương nhiên ấn tượng rất sâu đậm rồi, cho nên tính cách chua ngoa của Lương Vân Nhi cũng có chỗ dùng.

Đương nhiên, xem băng ghi hình là muốn nhìn diện mạo người đàn ông kia, đáng tiếc ông ta quay lưng về phía máy quay, căn bản không nhìn rõ dáng vẻ ông ta.

“Không thể nào, vất vả lắm mới tìm được băng ghi hình này, kết quả chỉ là công toi sao!!!” Thẩm Hùng không có hình tượng dựa vào ghế than thở, ánh mắt nhìn chằm chằm người đàn bà trong đoạn phim, cái người đàn bà anh coi là cực phẩm trong cực phẩm, dù có chết cũng không để người ta sống yên, à không, còn có thăng cấp lên, hai người này hợp lại thành cặp, đây khẳng định là tuyệt vời.

“Cũng vậy thôi, nhìn tới nhìn lui chỉ thấy bóng lưng, đỉnh đầu.” Lăng Tâm Dì ỉu xìu oán giận.

“Vậy hết cách rồi, chúng ta gần như đã tìm khắp Tây Cửu Long rồi, chỉ được cái này mà thôi, dù là bóng lưng cũng phải kiên trì nhìn nó.”

“Không cần bi quan như vậy, trên đời không có chuyện gì là tuyệt đối hết, một bóng lưng cũng có thể thấy được rất nhiều thứ.” Lâm Tâm Nguyệt và Cao Ngạn Bác theo sau Mã Quốc Anh vào phòng kĩ thuật, trong tâm lý học, một bóng lưng, một động tác cũng chứa đựng nhiều ý nghĩa. Nhưng nếu biết trước mọi chuyện sẽ thành như thế này, Lâm Tâm Nguyệt tình nguyện không nhìn ra cái gì hết.

“Đúng. Coi như các người không nhìn ra, chẳng phải còn chúng tôi sao, nhiều cặp mắt như vậy chả nhẽ không nhìn ra manh mối.” Dương Dật Thăng vừa nghiêm túc, vừa cà rỡn.

“Madam, sếp Cao tới rồi à.” Thẩm Hùng nhìn một đoàn nhân vật lớn đi vào, gương mặt u ám liền biến mất, cười rạng rỡ.

“Có các người ở đây, nhất định sẽ tóm được hung thủ lôi ra ngoài.”

“Biết các người cực khổ, lời ca ngợi thì không cần nói, xem trước rồi tính.” Lâm Tâm Nguyệt ngồi trước màn ảnh, vừa cười vừa nói, sau lưng cô là ông chồng hai mươi bốn hiếu đi theo bảo vệ bà xã – Cổ Trạch Sâm, anh biết bà xã mình muốn phủi mông làm chưởng môn là không thể mà. Anh buộc lòng phải chịu cực một chút đi theo săn sóc bà xã. Thẩm Hùng thấy bác sĩ Cổ đứng sau Lâm Tâm Nguyệt, mỗi người đều tự động nhường vị trí cho anh.

Vẻ  mặt Lương Vân Nhi trong màn hình được phóng to nhưng vẫn nhìn rõ nét. Nét mặt của Lương Vân Nhi từ kiêu ngạo, rồi kinh hoảng, hung ác, sau cùng là bình tĩnh, quan trọng hơn là có khoảng mấy giây ánh mắt Lương Vân Nhi trống rỗng.

“Thế nào?” Thẩm Hùng thấy Lâm Tâm Nguyệt tua đi tua lại nhìn đoạn phim, cuối cùng không nhịn được hỏi.

“Thẩm Hùng đừng vội, chờ Tâm Nguyệt xem xong sẽ cho chúng ta một câu trả lời thuyết phục. Tạm thời đừng quấy nhiễu cô ấy.” Dương Dật Thăng tốt bụng nhắc nhở.

Lâm Tâm Nguyệt chuyên chú nhìn đoạn phim, dường như không nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ, cô nhìn chăm chú vào đoạn phim vì động tác của người đàn ông kia, trợn mắt không dám tin, chưa từ bỏ tua lại đoạn phim.

Lúc này, đầu óc Lâm Tâm Nguyệt trống rỗng, đột nhiên cô nhớ tới giấy gói kẹo đươc tìm thấy ở hiện trường và lời ngày đó ông nói, còn có… Thì ra, cô không để ý đến nhiều chuyện trùng hợp như vậy, mặt mày hồng hào dần rút bớt, hai mắt không hồn ngơ ngác nhìn chằm chằm đoạn phim, trong bụng luôn nói không thể tin những gì mình đang nghĩ, không đâu, nhất định, nhất định là mình nhìn lầm, không thể nào là ông ấy, tuyệt đối không thể là ông ấy.

Cổ Trạch Sâm đứng sau lưng bà xã mình, nhạy bén phát hiện cô không ổn, hai tay đặt lên vai cô, nghiêng mình khom người, thấy vẻ mặt tái nhợt, vội vã quan tâm, lời nói mang theo chút lo lắng: “Tâm Nguyệt, sao vậy, có phải thấy khó chịu hay không?”

Cổ Trạch Sâm nói, mọi người mới chú ý tới tay cầm chuột máy tính của Lâm Tâm Nguyệt cuộn chặt, run run, Mã Quốc Anh lo lắng: “Tâm Nguyệt, nếu không khỏe, chúng ta dừng lại một chút.”

“Phải á, Tâm Nguyệt, chúng ta chờ lâu như vậy rồi, chờ thêm một chút cũng không sao.” Dương Dật Thăng thu hồi ý cười, hơi lo lắng đề nghị.

Lâm Tâm Nguyệt đưa mắt nhìn mọi người, thấy vẻ mặt lo lắng của bọn họ, trong mắt lóe lên một tia đau lòng, nhưng vẫn nhỏ giọng nói: “Tôi không sao, không cần lo. Tôi có thể tiếp tục, tôi vừa quan sát vẻ mặt Lương Vân Nhi, có thể thấy được Lương Vân Nhi có bí mật bị người đàn ông kia biết, sau đó, cả hai đạt được nhận thức chung. Trong lúc đó, biểu cảm của Lương Vân Nhi có biến hóa, dựa vào hoàn cảnh chung quanh có thể thấy được, người đàn ông kia biết nắm giữ lòng người. Mọi suy nghĩ của Lương Vân Nhi đều bị ông ta nắm trong lòng bàn tay, tôi nghi ngờ ông ta dùng gợi ý ngầm với Lương Vân Nhi.” Lâm Tâm Nguyệt chỉ ra tất cả biểu tình khác nhau của Lương Vân Nhi, thể hiện rất rõ ràng suy nghĩ lúc đó của cô ả.

“Vì sao cô khẳng định hung thủ nắm giữ mọi suy nghĩ của Lương Vân Nhi?”

“Thứ nhất, hoàn cảnh quán cà phê và tiếng nhạc mềm nhẹ, du dương của quán dễ dàng khiến người ta thả lỏng tâm trạng, dễ gỡ bỏ phòng bị, bác sĩ tâm lý thường tạo bầu không khí như thế này để bệnh nhân buông lỏng, vì vậy sẽ đạt được hiệu quả thôi miên, biểu cảm của Lương Vân Nhi thay đổi liên tục, có vụn vặt, có kích động, sợ hãi, cuối cùng là bình tĩnh. Nhưng chúng ta có thể nhìn người đàn ông từ phía sau, hô hấp của ông ta không hề rối loạn, nói cách khác mọi biểu hiện của Lương Vân Nhi đều nằm trong dự đoán của ông ta. Thứ ba, ánh mắt của Lương Vân Nhi có trống rỗng mấy giây, tầm nhìn của cô ta nhìn về phía ngực người đàn ông, tay ông ta có thể đặt ở đằng trước, bình thường, bác sĩ tâm lý sẽ tiến hành ra hiệu ngầm để hướng dẫn bệnh nhân, biết dùng một vài thứ để dời lực chú ý của nạn nhân, đạt được hiệu quả thôi miên.”

“Lúc Lương Vân Nhi vô ý kéo tay người đàn ông, chắc thay đổi lực chú ý đến chiếc…nhân trên tay ông ta.” Vừa nói đến chiếc nhẫn, giọng Lâm Tâm Nguyệt không khỏi run.

“Nói như vậy, hung thủ là người làm công việc có liên quan đến tâm lý học.” Mã Quốc Anh nghe Lâm Tâm Nguyệt nói xong,  suy đoán.

“Thế nhưng, cho dù là như vậy, phạm vi giống nhau rất nhiều, xem ra phải tiếp tục thức đêm mới được, đáng thương cho tôi hơn một tháng chưa được ngủ ngon.” Thẩm Hùng giơ quả đấm, tội nghiệp oán giận.

“Tôi cũng vậy, không biết bao giờ mới có thể ngủ đủ giấc để dưỡng nhan.” Giọng nói của Lăng Tâm Di mang theo chút uất ức, đáng thương cho làn da tuổi xuân phơi phới của cô.

“Yên tâm, có canh do cô tôi nấu, dung nhan tươi đẹp của cô sẽ trở về thôi, còn mượt hơn cả trứng gà.” Dương Dật Thăng nói đùa, nhưng vẫn không quên tuyên truyền giống cô của mình.

“Thật hả? Vậy chúng tôi đặt món trước.”

“Không thành vấn đề, giao hàng tận nhà cũng được nữa là.”

“Woa! Anh nói đó, đến lúc đó không được quỵt nợ.” Thẩm Hùng vỗ vỗ vai Dương Dật Thăng, bộ dạng như anh em tốt.

“Tôi thấy không cần chờ uống canh, chiếc nhẫn kia rất đặc biệt, các người có thể đến tiệm châu báu hỏi thăm xem, có lẽ sẽ có thu hoạch.” Cao Ngạn Bác để ý thấy chiếc nhân của người đàn ông rất đặc biệt, có thể cung cấp manh mối cho bọn họ.

Nghe Cao Ngạn Bác nói, Cổ Trạch Sâm mới chú ý đến hình dáng chiếc nhẫn, gật đầu nghi ngờ nói: “Nhưng mà, hình như tôi thấy cái nhẫn này ở đâu rồi.”

“Bác sĩ Cổ, anh nói thật à, anh nghĩ kĩ lại một chút đi.” Thẩm Hùng lập tức truy hỏi, chuyện này có ảnh hưởng lớn đến kế hoạch ngủ lâu dài của bọn họ nha.

“Ừ.” Cổ Trạch Sâm từ từ suy nghĩ, nhưng Lâm Tâm Nguyệt ngắt ngang suy nghĩ của anh, quăng một quả bom lớn.

“Chiếc nhẫn này là công ty XX làm ra để kỉ niệm Thiên Hi Niên và tròn 20 năm thành lập, hoa văn trên mỗi chiếc nhẫn đều khác nhau, chiếc nhẫn người đàn ông trong băng ghi hình mang, là năm đó tôi dùng tiên lương sau – khi áp dụng tâm lý học để phá vụ án đầu tiên, mua nó tặng cho thầy tôi, kể từ sau – khi đeo nó, ông chưa bao giờ tháo ra.” Lâm Tâm Nguyệt nói ra suy nghĩ, cố nén buồn bã, nói ra sự thật mà mình không thừa nhận nhất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịch Ngữ về bài viết trên: lan trần
     
Có bài mới 24.05.2015, 17:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 21.12.2014, 16:09
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 344
Được thanks: 3440 lần
Điểm: 30.28
Có bài mới Re: [Hiện đại - Đồng nhân Bằng chứng thép] Sưởi ấm trái tim anh - Tiểu Tâm Nguyệt - Điểm: 76
Chương 76: tiếp

Edit: Cận Ngôn S.J

Mọi người hoảng sợ, bỗng dưng quay đầu nhìn về phía cô, không dám tin nhìn chằm chằm biểu tình trên mặt cô.



“Ông ta là Tống Mộ Thiên, là chuyên gia tâm lý học nổi tiếng trên thế giới, ngày thường có thói quen đem kẹo để ăn vặt, mặc kệ đi đâu cũng mang theo kẹo trong người. Do năm đó tôi yêu cầu thầy cai thuốc, đem thuốc của thầy đổi thành kẹo, mỗi lần đều gửi kẹo cho thầy đúng hạn, chính là vì không để ông hút thuốc nữa.” Vẻ mặt Lâm Tâm Nguyệt rất bình thản, giống như đang kể một câu chuyện bình thường, nhưng mọi người ở đây đều biết trong lòng cô không hề bình tĩnh một chút nào.



Cuối cùng, Cổ Trạch Sâm cũng nhớ ra mình đã thấy chiếc nhẫn này ở đâu, chính là trên tay thầy của Tâm Nguyệt.



Thẩm Hùng ngu ngốc vui sướng: “Thật tốt quá! Rốt cuộc cũng tìm được kẻ bị tình nghi. Không cần mò kim dưới đáy biển nữa.” Thấy đám người Mã Quốc Anh trừng mắt, Thẩm Hùng mới phát hiện mình nói sai, lập tức sửa giọng: “Có lẽ là trùng hợp, hoặc là nhẫn của thầy ấy bị mất, bị người khác nhặt được…” Thẩm Hùng càng nói càng nhỏ giọng, cái loại lí do này ngay cả anh cũng không tin.



“Tôi không sao, mọi người cứ việc làm theo trình tự đi. Nhưng, có tiến triển hãy cho tôi biết.” Lâm Tâm Nguyệt quay sang Mã Quốc Anh nói, thái độ rất kiên định.



“Không thành vấn đề.”



Sau khi có manh mối, không thể đánh rắn động cỏ, cũng vì Tống Mộ Thiên, đám người Mã Quốc Anh gần như nhìn chòng chọc Tống Mộ Thiên 24/24 giờ. Nhưng, mỗi ngày Tống Mộ Thiên đều làm việc và nghỉ ngơi như bình thường. Nếu không phải trên tay ông có chiếc nhẫn độc nhất vô nhị, bọn Thẩm Hùng nhất định sẽ hoài nghi mình theo dõi nhầm đối tượng.



Cho tới khi Tống Mộ Thiên dự định quay về Mĩ, hẹn Lâm Tâm Nguyệt đến nhà ông ôn chuyện. Sau đó, Lâm Tâm Nguyệt nói cho Mã Quốc Anh biết chuyện, liền cùng Cổ Trạch Sâm đến nhà Tống Mộ Thiên.



Ting toong, ting toong, ting toong.



“Đến đây.” Trong nhà truyền đến âm thanh đáp ứng.



Tống Mộ Thiên mở cửa, thấy Lâm Tâm Nguyệt rất vui vẻ, liếc thấy Cổ Trạch Sâm, ánh mắt ông hiện lên tia sáng, tiếp đó bắt chuyện và mời bọn họ vào nhà: “Không ngờ các em đến nhanh quá, tôi chưa chuẩn bị cơm nước xong nữa.”



“Chúng em đến vừa lúc giúp thầy.” Cổ Trạch Sâm cười đáp, trong lòng không hiểu, người đàn ông trước mắt rất có phong độ, ôn hòa, vì sao phải làm chuyện phạm pháp giết người?



“Không cần, không cần. Hiện tại, Tâm Nguyệt đang có thai, không thể ngửi nhiều dầu mỡ, các em chờ một chút là có thể ăn rồi.” Nói xong, lập tức trở vào bếp, tiếp tục ‘phấn đấu’.



Lâm Tâm Nguyệt ngồi trên sô pha miễn cưỡng cười vui vẻ, trong lòng cảm thấy nặng nề, từ lúc vào cửa vẫn ngồi lẳng lặng nhìn thầy mình vội vội vàng vàng.



“Không cần lo lắng, không có chuyện gì đâu.” Cổ Trạch Sâm ngồi bên cạnh cô, an ủi cô, Lâm Tâm Nguyệt cố gắng cười vui.



“Được rồi, có thể ăn.” Tống Mộ Thiên bưng thức ăn lên, để Lâm Tâm Nguyệt ngồi trên ghế, nhìn Lâm Tâm Nguyệt không ăn uống gì, quan tâm: “Tâm Nguyệt, sao vậy, món ăn không hợp khẩu vị à?”



“Không ạ, đồ ăn rất ngon, tay nghề của thầy vẫn tốt như xưa, có lẽ dạo này em nghén dữ dội quá, không muốn ăn nhiều.” Quả thật gần đây, Lâm Tâm Nguyệt bị nghén rất dữ dội. Nhưng đó chỉ là một trong số nguyên nhân, Lâm Tâm Nguyệt không ngờ có một ngày mình dùng kiến thức thầy dạy lừa gạt thầy, ngẫm lại, thật là châm chọc.



“Không sao thì tốt rồi. Bây giờ em có con, ăn nhiều một chút, đừng để mình đói bụng. Nhớ chú ý thân thể mình nhiều vào, không thể làm việc liều mạng như ngày xưa nữa.” Tống Mộ Thiên nhìn vẻ mặt tiều tụy của Lâm Tâm Nguyệt, ánh mắt chứa đựng yêu thương, còn nhè nhẹ áy náy.



“Sâm, nhất định phải chăm sóc con bé, con bé này có chuyện gì cũng quăng ở sau ót, còn nữa, tôi có cầm một số tư liệu của mấy người bạn làm bác sĩ, những hạng mục cần phải chú ý đối với phụ nữ có thai và một số chuyện có ích cho người mẹ. Ăn cơm xong, tôi đưa cho cậu. Trở về học thuộc lòng, sau này chăm sóc cho học trò của tôi thật tốt, tôi cũng có thể yên lòng về nó.” Tống Mộ Thiên lảm nhảm nhắc nhở Cổ Trạch Sâm một đống chuyện lớn, giọng nói mang theo nồng đậm cưng chiều, Cổ Trạch Sâm đều ghi nhớ từng chút.



Lâm Tâm Nguyệt nắm chặt chiếc đũa, cố nén chua xót, do dự trong đáy mắt dần bị kiên định thay thế, rất bình tĩnh nhìn Tống Mộ Thiên, hỏi ra nghi vấn luôn quanh quẩn trong lòng: “Thầy, nhẫn mà em tặng thầy và kẹo thầy luôn luôn mang theo chứ.”



“À, nhẫn không phải luôn ở đây sao, món quà đầu tiên em tặng thầy, còn có ý nghĩ quan trọng, sao thầy dám tùy tiện tháo ra chứ, kẹo cũng vậy, dù trước giờ thầy không tình nguyện, bây giờ lên cơn nghiện thuốc, thầy liền tự giác lấy kẹo em đưa ra ăn.” Tống Mộ Thiên vừa cười vừa nói, đáy mắt không có một chút ý cười.



“Thầy, thầy…”



“Đừng lo, rất nhanh, rất nhanh, mọi chuyện sẽ kết thúc. Năm phút nữa mọi chuyện sẽ chấm dứt, đến lúc đó thầy sẽ đem mọi chuyện kể hết cho em biết.” Tống Mộ Thiên mím môi cười, hình tượng ôn hòa nhã nhặn hàng ngày đã biến mất, giọng nói thờ ơ khiến lòng Lâm Tâm Nguyệt rét căm.



Bầu không khí vui vẻ, ấm áp dường như đã đóng băng: “Thầy, lời thầy nói có nghĩa gì?” Con ngươi Lâm Tâm Nguyệt co rút, bất an hỏi, người trước mắt sao mà xa lạ quá! Chân mày Cổ Trạch Sâm cũng nhíu lại, lo lắng nhìn bà xã mình, sợ người trước mặt làm chuyện kinh người.



“Chỉ có năm phút thôi, em cũng không muốn ở lại bên cạnh thầy à?” Tống Mộ Thiên nhìn chằm chằm cô, cái loại ánh mắt chăm chú, không hề gợn sóng.



“Thầy.” Lâm Tâm Nguyệt muốn tìm ra chút manh mối gì đó trên mặt Tống Mộ Thiên, nhưng cô không nhìn ra gì hết, cho dù đôi mắt được gọi là cửa sổ tâm hồn, ngay cả một chút gợn sóng cũng không có.



Tống Mộ Thiên cười mà không nói, từng phút, từng giây trôi qua, nôi lo sợ trong lòng Cổ Trạch Sâm và Lâm Tâm Nguyệt càng lúc càng lớn, nhưng cái gì cũng không thể làm, không thể nói, Tống Mộ Thiên không hổ là chuyên gia tâm lý học.



Rất nhanh, năm phút trôi qua. Cả người Tống Mộ Thiên giống như thả lỏng, trên người hoàn toàn không còn khí lạnh nữa, từ ái nhìn Lâm Tâm Nguyệt: “Nha đầu, thầy biết em muốn hỏi cái gì, thầy sẽ kể hết cho em biết, em oán hận thầy cũng không sao cả, cho dù thầy đền cái mạng này cũng có thể.”



“Thầy, thầy làm cái gì?”



“Lương Vân Nhi là do thầy giết, hơn nữa thầy còn lén thả bom vào trong nhà họ Lâm, hiện tại bom đã nổ, nha đầu, xin lỗi.” Tống Mộ Thiên rất bình tĩnh kể chuyện mình đã làm.



“Xin lỗi, thầy! Người nên xin lỗi là em, em lừa thầy.” Lâm Tâm Nguyệt đứng lên khổ sở nói, Cổ Trạch Sâm đi ra mở cửa, đám người Mã Quốc Anh đứng ở bên ngoài từ sớm đi vào.



“Tống Mộ Thiên tiên sinh, chúng tôi nghi ngờ ông có liên quan đến một vụ án mạng và sự kiện bỏ bom, mời ông đến đồn cảnh sát phối hợp điều tra.” Mã Quốc Anh lạnh lùng nhìn Tống Mộ Thiên, dùng lời lẽ chính nghĩa nói.



“Tôi biết, dù các người không tới, tôi cũng đi tự thú.” Tống Mộ Thiên không có phản kháng, vươn hai tay, trực tiếp chịu trói.



Tống Mộ Thiên rất bình tĩnh ngồi trong phòng tra hỏi, Lâm Tâm Nguyệt ở phòng điều khiển nhìn người thầy giống như được giải thoát của mình. Trong lòng vô cùng khó chịu, cô không hiểu vì sao mọi chuyện lại biến thành như thế này, tại sao thầy muốn chĩa mũi nhọn vào Lâm gia.



Cổ Trạch Sâm ôm vai cô, biết cô khó chịu, ánh mắt anh lộ rõ lòng thương tiếc, khẽ thở dài. Tuy không biết tại sao người đàn ông kia đối đầu với Lâm gia, nhưng ông ta yêu thương Tâm Nguyệt không phải giả, bằng không sẽ không mời một mình Lâm Tâm Nguyệt đến nhà mình. Không muốn Lâm Tâm Nguyệt ở trong căn nhà có bom kia, Lâm Nhã Nguyệt lo lắng cho em gái vội bước tới.



Mã Quốc Anh nhìn chăm chú người đàn ông trước mặt, một người đàn ông ôn hòa như thế, cư nhiên lại có âm mưu giết hại cả nhà người ta mà không hề chớp mắt. Quả nhiên, nhìn người không thể xem bề ngoài.



“Tống tiên sinh, hiện tại ông có thể đem đầu đuôi câu chuyện kể ra. Dù ông không nói, chúng tôi cũng sẽ tự tìm đủ chứng cứ để khởi tố ông.”



“Madam, tôi sẽ thẳng thắn đem mọi chuyện kể rõ ràng, bí mật này giấu trong lòng tôi nhiều năm rồi. Tôi có thể giải thoát, tôi mệt rồi, chuyện nên làm đã làm xong, không còn gì tiếc nuối nữa.”



“Vậy vì sao ông đặt bom trong Lâm gia, còn giết chết Lương Vân Nhi, các vụ án hủy dung có liên quan đến ông không?”



“Tôi là Tống Mộ Thiên, vốn là cô nhi, tôi có một đứa em gái, nhưng nhiều năm về trước, nó được một gia đình giàu có nhận nuôi, người nhận nuôi nó chính là em của Lâm Quốc Hùng. Nó đổi tên thành Lâm Hạo Hi, sau khi em tôi được dẫn đi, tôi cố gắng học tập, hi vọng sớm có ngày nổi bật, đi thăm em gái. Vận may của tôi rất tốt, lên đại học chọn môn tâm lý học, được một giáo sư nhìn trúng, mang theo bên cạnh ông, học tập ở ông. Bởi vì Lâm Uy làm người rất khiêm tốn, cho nên tôi không biết ông ta là người của tập đoàn Lâm thị, tôi cố gắng tìm kiếm tung tích của em gái, nhưng một mực không có kết quả. Sau khi tôi tốt nghiệp, bệnh nhân đầu tiên của tôi lại là em gái tôi, nghĩ lại thật châm chọc, tôi cho rằng nhà kia nhận nuôi em gái tôi, nhất định sẽ cho nó hạnh phúc. Không ngờ bọn họ khinh thường em gái tôi, còn chia rẻ uyên ương, đưa nó về Mĩ, để một mình nó mang theo đứa nhỏ trong bụng, thậm chí nó còn mắc chứng u buồn, điên điên khùng khùng.” Nói tới em gái đáng thương của mình, Tống Mộ Thiên rất kích động.



Lâm Tâm Nguyệt và Lâm Nhã Nguyệt ở phòng điều khiển nghe Tống Mộ Thiên nói đều ngây ngốc, vô cùng kinh ngạc, đồng thời còn nghi ngờ lời của Tống Mộ Thiên.



“Tôi cố gắng chữa trị cho nó, cuối cùng bệnh của nó cũng chuyển tốt, nhưng nó rất khát vọng có thể đoàn tụ với người nó yêu. Vì vậy, tôi lén đưa nó và đứa bé về Hồng Kông, không ngờ lần này đi là vĩnh viễn, tôi hận Lâm gia, nhất là Lâm Quốc Hùng, nếu như không phải vì ông ta, em gái tôi sẽ không rơi vào tình cảnh hài cốt không còn. Cho nên, tôi muốn báo thù, tôi muốn trả thù Lâm gia, là bọn họ hại chết em gái tôi, người thân duy nhất của tôi.”



“Thế nhưng, Lâm gia có quyền có thế, tôi không thể dùng cứng đối cứng. Nên, tôi càng cố gắng nghiên cứu lĩnh vực tâm lý học, đề cao năng lực của mình, mặt khác sẽ có cơ hội bắt hết bọn họ vào lưới, khi đó tôi điều tra được Lâm Hạo Đông (cha của Lâm Tâm Nguyệt) và người phụ nữ khác có đứa con. Lâm Quốc Hùng xem đứa bé đó như bảo bối. Vì vậy, tôi muốn lợi dụng nhược điểm này để báo thù, nhưng mặc kệ tôi điều tra như thế nào cũng không tra được tư liệu về cô bé đó. Lâm Quốc Hùng che chở cho cô bé đó rất cẩn thận. Nhưng, không biết ông trời ưu ái hay trêu cợt tôi, người tôi một lòng muốn tìm lại ở ngay trước mắt tôi, còn lại học trò của tôi. Tâm Nguyệt là học trò tôi thấy thông minh nhất, có khi cô bé có thể suy một ra ba, bản thân chưa phát giác ra mình là thầy tốt bạn hiền với con bé. Lúc đó, tôi nghĩ nếu tôi thật sự phạm pháp, tôi liền đem toàn bộ tài sản cho Tâm Nguyệt, mãi cho đến một lần tôi nhìn thấy Lâm Quốc Hùng đến đón Tâm Nguyệt, tôi mới biết thân phận của con bé, thì ra con bé chính là cô tiểu thư danh không chánh ngôn không thuận của Lâm gia.”



“Bởi vì vẫn để ý Lâm gia, cho nên cũng biết con người của Lương Vân Nhi, một lần trùng hợp quen được cô ta. Ngày hôm đó về nhà, tôi vô tình thấy cô ta tay còn vết máu, từ trong nhà trọ chạy ra. Tôi tò mò vào xem, kết quả nhìn thấy phòng khác lộn xộn và người phụ nữ nằm trên sô pha. Tôi nhận ra đó là thư kí của Nhã Nguyệt, xác nhận cô ta đã chết, trong đầu tôi nảy lên kế hoạch đáng sợ, tôi dọn dẹp hiện trường, phá hư băng ghi hình, không chừa lại bất kì manh mối nào mới rời đi. Sau đó, tôi tìm được Lương Vân Nhi, ám chỉ với cô ta, không những phải giết sạch những người đến gần Lâm Nhã Nguyệt, còn phải loại bỏ những người cản trở bọn họ. Đem đáy lòng u tối của cô ta thả ra, tôi nói sẽ giúp đỡ cô ta, mỗi khi cô ta giết người, tôi sẽ theo bên cạnh, sau đó dọn dẹp hiện trường giúp cô ta.”



“Nhưng tôi không ngờ cô ta lại ngu như vậy, thiếu lòng kiên nhẫn, dám động tay động chân trên xe Lâm Quốc Hùng, còn để lại dấu vân tay.”



“Cho nên, ông sợ cô ta khai ra ông, vì thế giết chết cô ta. Còn dàn cảnh như tự sát, thậm chí còn hung ác hơn, đặt bom ở Lâm gia.” Mã Quốc Anh tiếp lời Tống Mộ Thiên, có ai nghĩ tới chuyên gia tâm lý học lại vì trả thù, đem tâm tư của mình giấu sâu như vậy. Ngay cả cháu ngoại trai cũng không tha: “Dù sao Lâm Nhã Nguyệt cũng là cháu ngoại của ông, sao ông lại cố tình lừa anh ấy về nhà?”



“Vì nó là kẻ bất hiếu, mẹ của mình bị người ta hại như thế, nó còn có thể sống chung với bọn họ một cách vui vẻ như vậy, tôi không có đứa cháu ngoại vong ân phụ nghĩa như vậy.” Tống Mộ Thiên rất tức giận với đứa cháu này, vốn dĩ ông cũng muốn đưa Lâm Nhã Nguyệt về bên cạnh mình, nhưng nghĩ tới những gì Lâm Nhã Nguyệt đã làm cho Lâm gia, ông liền bỏ ý nghĩ này.



“Tâm Nguyệt thì sao, ông có thể lừa cô ấy về Lâm gia rất dễ mà, nhưng ông lại cố ý mời cô ấy đến nhà mình, để cô ấy tránh khỏi tai nạn lần này.”



“Ha ha…” Ánh mắt Tống Mộ Thiên rời rạc, khẽ than một tiếng, cười trầm thấp, thong thả nói: “Tôi cũng muốn biết, tại sao ông trời đối xử với tôi như vậy, để con của kẻ thù trở thành học trò ưu tú nhất của tôi, tôi nhìn con bé từng bước đi tới thành công. Mỗi lần nhìn thấy nụ cười tràn đầy động lực và hi vọng của con bé, tôi đều cảm thấy vui mừng, nhưng học trò tôi một lòng bồi dưỡng đột nhiên trở thành kẻ thù, tôi không xuống tay được, tôi xem con bé như con gái ruột mà dạy dỗ, vì sao, vì sao ông trời đùa giỡn tôi như vậy, vì sao, vì sao?”



Trong căn phòng nhỏ hẹp, người đàn ông không ngừng lặp lại câu hỏi, đó là một loại nỉ non tan nát cõi lòng. Lâm Tâm Nguyệt nghe thầy mình bối rối, không đành lòng nhìn dáng vẻ này của ông, đem mặt vùi vào ngực Cổ Trạch Sâm, nhưng người khác đều im lặng, mặc kệ Tống Mộ Thiên có làm bao nhiêu chuyện ác, ông vẫn là người thầy yêu quý học trò cưng của mình…



“Vì sao ông biết chuyện của em gái ông ở nhà Lâm gia? Không phải bà ta điên khùng sao?” Mã Quốc Anh không đành lòng ép buộc ông ta, nhưng cô phải làm theo trình tự, cứng rắn hỏi tiếp.



“Là tôi phát hiện ra nhật kí của em gái, nó viết mọi chuyện vào trong đó.”



“Tôi hiểu, chúng tôi chính thức khởi tố ông tội mưu sát.” Mã Quốc Anh không hiểu sao chuyện ông ta kể không giống Lâm Tâm Nguyệt nói, chuyện này có phải có hiểu lầm gì không? Trước khi đi, Mã Quốc Anh bỏ lại một câu: “Quả bom trong nhà họ Lâm đã sớm được tháo gỡ, người của Lâm gia không sao hết.”



Tống Mộ Thiên ngây người, bom không nổ, Lâm gia đều bình an, ông không báo được thù, lúc này ông mới hiểu câu nói của Lâm Tâm Nguyệt.



‘Xin lỗi, thầy, em lừa thầy.’



Thì ra con bé đã sớm biết, cũng đúng, bình thường con bé hồ đồ, nhưng vẫn là một chuyên viên pháp chứng giỏi giang.



Lâm Nhã Nguyệt ở phòng điều khiển nghe tới ‘quyển nhật kí’ và sự thật bị bóp méo, suýt chút nữa hộc máu. May là nhiều nay qua bị em gái anh tàn phá, nên khuôn mặt tê liệt cảm xúc của anh không bị xức mẻ. Nhìn Tống Mộ Thiên được mang khỏi phòng tra hỏi, cũng đi theo.



Lâm Nhã Nguyệt vừa ra liền đụng mặt Tống Mộ Thiên, hai người im lặng nhìn nhau một hồi, Lâm Nhã Nguyệt lạnh lùng nói: “Hèn gì lúc tôi xử lí di vật của bà ta, tôi không thấy cuốn sổ nhật kí mỗi ngày bà ta ôm trong ngực, hóa ra là ông cầm đi.”



“Thậm chí một tiếng mẹ cũng không gọi, mẹ của mày nuôi ra một con sói mắt trắng.” Lâm Nhã Nguyệt nghe vậy, bỗng nổi giận, nắm cà – vạt của Tống Mộ Thiên, đem ông đè lên tường, lửa giận và tia sáng lạnh trong đáy mắt hiện ra rất rõ. Giọng nói lạnh như luồng khí Siberia khiến người nghe rùng mình: “Ông là thằng đần à, người điên viết nhật kí mà cũng tin, tất cả những gì ghi trong cuốn nhật kí kia đều do bà ta ảo tưởng ra thôi, nguyên nhân chân chính bản thân bà ta bị coi thường, bà ta bla blab la… Bà ta là kẻ điên, tôi mới là cậu chủ danh bất chính, ngôn bất thuận của Lâm gia, nếu giúp ông phản bội Lâm gia, tôi mới chân chính trở thành con sói mắt trắng!!!!” Lâm Nhã Nguyệt đem mọi chân tướng nói ra xong, cố nén lửa giận, hung hăng đem Tống Mộ Thiên đẩy ra, anh sợ nếu tiếp tục nhìn Tống Mộ Thiên thêm một giây nào nữa anh sẽ giết ông ta.



Bọn Thẩm Hùng không ngờ Lâm Nhã Nguyệt đột nhiên phát rồ, nhất thời trở tay không kịp, chờ bọn họ bừng tỉnh, Tống Mộ Thiên đã bị đẩy ngã xuống đất. Lập tức tách hai người ra, cả người Lâm Nhã Nguyệt lạnh lẽo như thần chết, đương nhiên đám Thẩm Hùng không dám chọc vị này, không thể làm gì khác hơn là đem Tống Mộ Thiên đỡ dậy, Lâm Tâm Nguyệt và Cổ Trạch Sâm vừa đi ra đều sửng sốt, Lâm Tâm Nguyệt vội tới bên cạnh anh trai, nắm tay anh, lo lắng: “Anh hai, làm sao vậy?”



“Không có gì, chỉ là để người ngu ngốc này biết mình đã làm những việc ngu xuẩn gì.” Lâm Nhã Nguyệt dịu dàng vuốt tóc Lâm Tâm Nguyệt, trong mắt lộ ra nhu hòa, lắc đầu để cô yên tâm, khí lạnh trên người khi thấy Lâm Tâm Nguyệt liền biến mất không còn một mảnh. Lúc quay sang nhìn Tống Mộ Thiên, nhếch môi cười châm chọc, phun ra lời ác độc: “Uổng cho ông học chuyên sâu về tâm lý học, lại bị một người điên xoay vòng vòng, để cả đời ông mệt nhọc vì bà ta, ông nhìn thấu tâm lý của mọi người nhưng lại không nhìn ra tâm tư ác độc của người kia.”



“Anh hai.” Lâm Tâm Nguyệt cắt lời Lâm Nhã Nguyệt định nói tiếp. Nhìn thầy mình nghe xong lời nói của Lâm Nhã Nguyệt mà mờ mịt, ngu si không dám tin, trong lòng đau nhói, khó chịu lại không biết phải an ủi ông như thế nào, cuối cùng cứng rắn kể lại: “Thầy, sự thật giống như anh hai nói, mọi chuyện không phải giống như trong nhật kí đâu, người nhà họ Lâm chưa bao giờ làm chuyện có lỗi với em gái thầy.”



“Đến giờ em vẫn gọi tôi là thầy sao, nhưng thầy đã không còn tư cách làm, thầy còn tưởng rằng mình rất hiểu lòng người, không ngờ lại bị em gái mình lợi dụng triệt để.” Tống Mộ Thiên nhìn chăm chú vào cô học trò giỏi giang nhất của mình, ánh mắt mang theo chút thê lương và cảm xúc hoang mang. Kèm theo thống khổ và áy náy, khóe môi nhếch lên nụ cười cô đơn, tươi cười cứng ngắc. Tống Mộ Thiên cũng không phải người ngu ngốc, từ khi nghe Lâm Nhã Nguyệt kể lại lịch sử ‘đau thương’ của em gái ông, là do em gái ông cố ý cho ông nhìn thấy nhật kí của nó, nếu nó không chết, sẽ giúp đỡ nó. Nếu chết, chắc chắn ông sẽ trả thù thay nó, em gái ông mới là chuyên gia tâm lý thật sự, khiến cả đời ông không còn trở mình được nữa.



“Mặc kệ quá khứ, hiện tại, tương lai, thầy vẫn mãi là thầy của em.” Lời nói kiên định, thái độ thành khẩn, khiến vành mắt Tống Mộ Thiên nóng lên.



Tống Mộ Thiên quay đầu, ánh mắt phức tạp nhìn cô gái quật cường ngửa mặt lên trời không cho nước mắt rơi xuống, sau đó chỉ thở dài.



Vành mắt Lâm Tâm Nguyệt, mang theo nước mắt mông lung, nhìn bóng lưng tịch liêu càng lúc càng xa, trong đầu chợt nhớ đến từng kí ức đẹp đẽ, một vài hình ảnh giống như chuyện ngày hôm qua.



Tống Mộ Thiên vào tù, dường như mọi chuyện đều trở lại như thường, Lâm Tâm Nguyệt thường đi thăm ông, hai người vẫn nói chuyện trên trời dưới đất giống như khi xưa, nhưng thời gian bình tĩnh đều kết thúc vào cuối tuần thứ hai, Tống Mộ Thiên tự sát ở trong ngục.



Mã Quốc Anh đem thư và nhẫn giao cho Lâm Tâm Nguyệt, trái tim Lâm Tâm Nguyệt bỗng dừng nhảy, đôi tay run run tiếp nhận hai thứ này? Cả người như rơi vào đáy vực, thật sự không dám tin trừng hai mắt. Cô cảm thấy mọi thứ giống như một giấc mộng, người thầy hai ngày trước còn tám chuyện trên trời dưới đất, hiện giờ đã… Nước mắt chậm rãi dâng lên hốc mắt, nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, chậm rãi mở thư ra đọc, nhìn một lúc, nước mắt từng giọt từng giọt rơi ra. Sau đó, không nhịn được đem thư ôm vào lòng, ngã vào trong lòng Cổ Trạch Sâm khóc rống. Đem mọi khó chịu, khổ sở trút hết ra, tự tay bố trí đưa thầy mình vào tù, trong lòng mang theo tự trách và gánh vác trách nhiệm có thể tưởng tượng ra được nó nặng bao nhiêu. Vì con mình, vì người bên cạnh…cô cố gắng đem chuyện này giấu đi, nhưng cái chết của Tống Mộ Thiến trở thành chốt mở.



(Mặc kệ là quá khứ, hay hiện tại, thầy chưa từng hối hận có cô học trò như em, một sự hiểu lầm, khiến thầy làm sai rất nhiều, cho dù nửa đời còn lại ở trong tù vẫn không thể rửa sạch tội nghiệt của thầy, có cô học trò như em là chuyện khiến thầy tự hào nhất, thầy rất nhớ đoạn thời gian đó ở Mĩ, đó là thời gian vui vẻ nhất trong đời thầy. Nếu có kiếp sau, thầy hi vọng vẫn có thể tiếp tục làm thầy trò với em…)

Trên thế giới này, có rất nhiều chuyện luôn làm cho người ta trở tay không kịp, không gì khác hơn chuyện cảnh còn người mất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịch Ngữ về bài viết trên: lan trần
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 96 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Pavloselt, Pavloswnj và 48 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 888 điểm để mua Anh bộ đội
Thiên Hạ Đại Nhân: haha
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 844 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 336 điểm để mua Mashimaro lái xe
Công Tử Tuyết: Re: Chuyên mục bói toán của CLB Bói Toán - Trắc Nghiệm(NEW)

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.