Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=334108
Trang 31/89

Người gởi:  Cáo [ 18.08.2015, 10:46 ]
Tiêu đề:  Re: [Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

Chương 96: Đêm ở Tê Phượng điện

Tư Đồ Húc gật đầu: “Không sai, làm như vậy, đối nàng mà nói mới là tốt nhất.”

Tư Đồ Lăng Chí bất đắc dĩ thở dài, gật đầu: “Vậy được rồi! Ta sẽ làm theo con nói, chỉ cần con vui là tốt rồi.”

Nghe được Tư Đồ Lăng Chí hứa hẹn, Tư Đồ Húc cũng không đáp lại, lập tức ra khỏi Bàn Long điện.

Nhìn đến thái độ của Tư Đồ Húc, Tư Đồ Lăng Chí không nói gì, cũng không mở miệng giữ lại, bởi vì hắn biết, cho dù là giữ lại cũng sẽ không thay đổi được điều gì.

Sau khi Tư Đồ Húc rời đi, Lí Phúc Toàn tiến vào chuẩn bị hầu hạ Tư Đồ Lăng Chí đi ngủ. Nhưng hắn vừa tiến vào liền thấy Tư Đồ Lăng Chí cầm một bức họa, ngồi ở đầu giường ngắm. Trên bức họa là một nữ tử xinh đẹp giụ dàng. Thấy được nữ tử này, ngươi sẽ cảm thấy tất cả nữ tử hiện tại đều trở nên ảm đạm thất sắc, cho dù là tứ đại mỹ nhân ở kinh thành tiếng tăm lừng lẫy của không có ai sánh được với nàng.

Lạc Thần Phú từng nói: “Người trong hình bay nhanh như nhạn múa, uyển chuyển như rồng bay, tươi tốt như ánh nắng chiếu hoa cúc mùa thu, xum xuê như tùng mùa xuân,  Phảng phất như mây vờn bên trăng, lay động như tuyết phiêu phiêu trong gió. Nhìn từ xa, sáng như mặt trời ló hừng đông. Trông gần lại sáng như bông sen. Nàng nhỏ bé mà cao thấp phù hợp. Đôi vai hoàn mỹ như được gọt, eo nhỏ xinh. Gáy lộ ra trắng bóc. Dung mạo không cần thêm, duyên hoa không chống cự được. Búi tóc cao, lông mày lá liễu. Môi đỏ rực rỡ, hàm răng trắng sáng, đôi mắt nhìn nghiêng lương thiện, lúm đồng tiền cao quý. Dung nhan đẹp hiếm thấy, dáng điệu thanh nhàn tĩnh lặng. Phong thái thùy mị, giọng nói quyến rũ. Trang phục lóng lánh tươi sáng, hoa tai ngọc bích xinh đẹp, trên đầu cài trâm phỉ thúy đẹp rạng ngời.”

Chỉ cần xem qua nữ tử trong bức họa sẽ thấy Lạc Thần Phú nói chính là hình dung nữ tử đó, một thân váy trắng lại làm nền cho làn da trắng trẻo ngọc ngà.

Lí Phúc Toàn hầu hạ bên người Tư Đồ Lăng Chí lâu nhất đương nhiên cũng hiểu rõ con người của Tư Đồ Lăng Chí. Thấy bộ dạng của hắn, Lí Phúc Toàn lại âm thầm thở dài, xem ra cho tới bây giờ hoàng thượng vẫn không thể quên được Tiêu quý phi.

Không sai, tuyệt đại giai nhân trên họa chính là Tiêu quý phi đã qua đời, mẫu phi của Tư Đồ Húc. Tiểu quý phi có được nhan sắc khuynh quốc khuynh thành nhưng hồng nhan bạc mệnh, qua đời sớm, không được hưởng phúc.

Lí Phúc Toàn cũng không lên tiếng quấy rầy Tư Đồ Lăng Chí, chỉ lẳng lặng ra ngoài.

Lúc này trong Bàn Long điện là một mảnh yên tĩnh thì ở Tê Phượng điện lại vẫn đèn đuốc sáng trưng, chính là nơi ở của hoàng hậu.

Trong đại sảnh của Tê Phượng điện, một nữ nhân mặc trang phục màu vàng đang ngồi ở chủ vị. Nữ tử này có đôi mắt sáng như sao trăng, phong thái kiêu ngạo như cây mai mùa đông. Một thân phượng bào lại có dáng vẻ ngàn vân. Người này chính là mẫu nghi thiên hạ Đại Lịch hoàng triều, hoàng hậu nương nương.

Hoàng hậu tên thật là Lâm Phượng Nghi, phụ thân nàng là vương gia của vương triều Đại Lịch – Lâm Trung Quốc. Tổ tiên Lâm gia năm đó cùng tổ tiên Tư Đồ cùng nhau gây dựng giang sơn, sau khi thành lập Đại Lịch hoàng triều thì được phong làm vương gia  - Lâm vương gia. Mà hiện tại Lâm vương gia chính là huynh trưởng của hoàng hậu. Năm đó, nếu không có Lâm vương gia trợ giúp thì Tư Đồ Lăng Chí đâu có dễ dàng ngồi lên vị trí hoàng đế như vậy. Nhưng hoàng hậu lại chưa từng dùng đến công lao này mà tranh sủng. Hơn nữa, hoàng hậu vô cùng rộng lượng, không tranh sủng với phi tần, mỗi ngày đều sắp xếp mọi việc trong hậu cng thỏa đáng. Vì thế, dù hoàng thượng không có đối với hoàng hậu ân ái nhưng vẫn là tương kính như tân.

Lúc này, hoàng hậu đang ngồi ở chủ vị, tao nhã uống trà. Mà ở ghế dưới cũng có một bóng dáng sáng ngời, người này là thái tử do hoàng hậu sở sinh – Tư Đồ Thiên.

Mẫu tử lẳng lặng uống trà, không ai mở miệng trước, qua một lúc lâu, hoàng hậu bèn chậm ra buông chén trà xuống, gật đầu tán thưởng:

“Làm không tệ, kiên nhẫn mười phần, cũng không lộ vẻ kiêu ngạo, điểm này không tồi, bất quá vẫn là có cải thiện không gian.”

Nghe hoàng hậu khen ngợi, Tư Đồ Thiên cũng không đắc chí, mà chỉ gợi cười, đáp:

“Mẫu hậu yên tâm, nhi thần tiếp tục nỗ lực, tuyệt đối sẽ không để người thất vọng.”

Hoàng hậu tán thưởng gật đầu, ngữ điệu uyển chuyển:

“Có điều, ở phương diện nữ nhân, con cũng làm tốt chứ?”

Nghe được hoàng hậu ngụ ý, trên mặt Tư Đồ Thiên rất nhanh xuất hiện một tia cứng ngắc: “Mẫu hậu đã nghe ai đó nói gì sao?”

“Con cảm thấy bổn cung nghe được cái gì? Bổn cung có phải không nên nghe thấy con luôn dây dưa với Triệu Khả Nhân?”

Sắc mặt Tư Đồ Thiên trở nên âm trầm, cho dù hoàng hậu là mẫu hậu hắn nhưng hắn cũng không hi vọng mọi sự tình của hắn đều bị người ta hiểu rõ, hắn không muốn bất kì ai khống chế cuộc sống của hắn.

Nhìn sắc mặt của Tư Đồ Thiên, hoàng hậu nhíu mày, nói: “Thiên Nhi, mẫu hậu không phải muốn giám thị con, chỉ là sợ con bước sai mà thôi, gia thế Triệu Khả Nhân không xứng với con đâu, mà bây giờ nàng cũng là vị hôn thê của thế tử nhà trung nghĩa hầu. Nếu con cùng nàng một chỗ sẽ không có lợi gì, còn có cự tình ở thọ yến của tần lão phu nhân đừng tưởng mẫu hậu không biết. Nữ tử như nàng sao có thể khiến con coi trọng như vậy? Con có biết nữ tử như thế nào mới xứng với vị trí thái tử phi hay không?”

“Nhi thần biết.” Tư Đồ Thiên ngừng một chút mới nói tiếp: “Mẫu hậu yên tâm, nhi thần biết phải làm thế nào. Đối với Triệu Khả Nhân, nhi thần thật sự có hứng thú nhưng không thể hơn đó. Nếu nàng có biện pháp giải trừ hôn ước, nhi thần sẽ để nàng làm trắc phi, còn nếu không thì nhi thần cũng không thể nạp nàng. Nhi thần rất rõ ràng cái gì mới là quan trọng nhất.”

Nghe vậy, hoàng hậu mới yên lòng: “Thiên Nhi, con minh bạch như vậy rất tốt, con phải nhớ rằng mẫu hậu sẽ không hại con. Nếu con thật sự hứng thú với Triệu Khả Nhân thì nạp nàng làm thiếp cũng không phải chuyện xấu. Tuy rằng hiện tại trấn bắc hầu phủ không còn huy hoàng như trước nhưng lạc đà gầy vẫn hơn con ngựa béo, nói chung vẫn có tác dụng đối với con.”

Tư Đồ Thiên gật đầu,“Mẫu hậu yên tâm, nhi thần biết nên làm như thế nào.”

“Vậy là tốt rồi.” Hoàng hậu dừng một chút, suy nghĩ rồi mới mở miệng:

“Thiên Nhi, giờ con cũng đã trưởng thành, nên lo đến chuyện chung thân đại sự.”

Tư Đồ Thiên đã
Tư Đồ Thiên biết đây mới là mục đích chính của hoàng hậu, vì thế trực tiếp hỏi: “Mẫu hậu nói đúng, không biết mẫu hậu cảm thấy tiểu thư nhà nào là thích hợp với nhi thần nhất?”

Tư Đồ Thiên trong lòng hiểu rõ, mẫu hậu đã nói ra miệng vậy chứng tỏ người đã sớm có người thích hợp. Đối với hắn mà nói, thú ai cũng đều giống nhau, chỉ cần có lợi với bản thân là được. Mẫu hậu chọn nữ tử nào cũng nhất định sẽ có bối cảnh tốt, bởi chỉ có như thế mới có thể trợ giúp hắn.

Hoàng hậu cũng không lòng vòng mà nói: “Con cảm thấy đại tiểu thư của Tần quốc công phủ Tần Y Miểu như thế nào? Nàng không chỉ có dung mạo quốc sắc thiên hương mà còn là người đứng đầu trong tứ đại mỹ nhân của kinh thành, tinh thông mọi thứ cầm kì thi họa, lại còn có danh đệ nhất tài nữ kinh thành. Phụ thân nàng là đương nhiệm Tần quốc công, tổ mẫu nàng lại là hảo hữu của thái hậu. Gia thế như vậy chỉ sợ toàn bộ Đại Lịch hoàng triều không tìm ra được người thứ hai.”

Nghe hoàng hậu nhắc tới Tần Y Miểu, Tư Đồ Thiên tuyệt không kinh ngạc, kỳ thực ở trong lòng hắn đã sớm đoán được, dù sao Tần Y Miểu vô luận là gia thế hay bất kì phương diện nào đều hơn người, tuyệt đối là nhân tuyển tốt nhất, hơn nữa tâm ý của nàng ta đối với hắn rõ ràng như vậy. Cho nên, xem ra Tần y Miểu chính là người thích hợp làm thái tử phi nhất.

Tư Đồ Thiên liền mỉm cười nói: “Nhi thần cảm thấy Tần Y Miểu vô cùng tốt, nàng thật sự thích hợp. Nhi thần cũng rất thích nàng, hết thảy theo ý của mẫu hậu đi.”

Hoàng hậu vừa lòng gật đầu: “Vậy là tốt rồi, con cũng thích như vậy thì để mẫu hậu tìm cơ hội nói chuyện với hoàng thượng, hoàng thượng nhất định sẽ đáp ứng.”

Tư Đồ Thiên gật đầu: “Làm phiền mẫu hậu rồi.”

Thấy Tư Đồ Thiên thuận theo ý mình, hoàng hậu vô cùng cao hứng. Nàng cũng tin tưởng hoàng nhi nhất định sẽ biết nen làm thế nào mới là lựa chọn tốt nhất.

Hoàng hậu suy nghĩ một chút, mở miệng hỏi: “Đúng rồi, gần đây Tư Đồ Hàn có động tĩnh gì không?”

Tư Đồ Thiên lắc đầu, trả lời:
“Hắn gần đây dường như không làm ra chuyện gì. Mẫu hậu yên tâm.”

Hoàng hậu lắc đầu:
“Con phải biết Tư Đồ Hàn không đơn giản như vậy. Chỉ cần nhìn Vân quý phi là biết. Ỷ vào mình có chỗ dựa vững chắc mà dám đối đãi với bổn cung như vậy. Nàng thật đúng là tự cho mình là giỏi, không phải chỉ là một thế thân thôi sao?”

Hoàng hậu chỉ cần nghĩ đến Vân quý phi liền nghiến răng nghiến lợi. Bình thường, hoàng thượng hay triệu hạnh Vân quý phi thị tẩm, hơn nữa sau lưng có chỗ dựa là Vân tướng quân nên thường đối với hoàng hậu không cung kính lắm, ngay cả buổi sáng đến thỉnh an cũng thường đến trễ. Hơn nữa nhị hoàng tử Tư Đồ Hàn do Vân quý phi sinh là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của thái tử. Cho nên hoàng hậu cực kì căm ghét Vân quý phi.

Có điều, Tư Đồ Thiên không hiểu ý tứ của hoàng hậu, hỏi: “Mẫu hậu nói thế là sao? Cái gì thế thân?”

Tư Đồ Thiên không hiểu lắm, hắn chỉ biết hoàng thượng sủng ái Vân quý phi nên mẫu hậu ghen tị, điều này hắn có thể hiểu, nhưng mẫu hậu lại nói cái gì thế thân đây?

Hoàng hậu tựa hồ cũng ý thức được mình lỡ lời, nhưng là đã đã nói ra, nàng sẽ không che giấu. Mà đay cũng không phải chuyện lớn gì, trong cung cũng chỉ có những người ở đây lâu năm hoặc những người bồi bên cạnh hoàng thượng thật lâu mới biết đến.

“Bổn cung nói thế thân chính là Vân quý phi.”
Hoàng hậu mỉm cười châm chọc:
“Vân quý phi này cho rằng hoàng thượng thích mình a! Hoàng thượng coi trọng chính là cái khuôn mặt kia thôi. Nếu không phải khuôn mặt nàng ta có vài phần giống với Tiêu Tiểu Tiểu thì hoàng thượng sẽ chẳng thèm để ý nàng ta đâu.”

“Tiêu Tiểu Tiểu?” Tư Đồ Thiên chỉ cảm thấy tên này thập phần quen thuộc, nhưng không nghĩ ra là ai.

“Con cũng không cần nghĩ nhiều.” Hoàng hậu nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà rồi nói:
“Tiêu Tiểu Tiểu chính là mẫu thân của Tư Đồ Húc, cũng chính là Tiêu quý phi. Năm đó, Tiêu quý phi là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, bất quá bộ dạng xinh đẹp thì như thế nào? Cuối cũng vẫn là không chống lại được số phận hương tiêu ngọc vẫn a!”

Tư Đồ Thiên lần đầu tiên nghe được chuyện có liên quan đến Tiêu quý phi, cảm thấy ngạc nhiên:
“Mẫu hậu có biết Tiêu quý phi chết như thế nào không?”

Nghe câu hỏi của Tư Đồ Thiên, trong mắt hoàng hậu lóe qua một tia hoảng loạn nhưng rất nhanh liền biến mất, ngay cả Tư Đồ Thiên cũng khong nhìn thấy.

“Chuyện này làm sao bổn cung biết được, những người trong hoàng cung này cũng không có ai biết đến. Đúng rồi, Thiên Nhi, tối nay chúng ta nói chuyện về Tiêu quý phi tuyệt đối không thể để cho người khác biết, hiều không?”

Tư Đồ Thiên không hiểu, nhưng vẫn gật đầu: “Nhi thần đã biết.”

Hoàng hậu âm thầm thở ra, tiếp tục nói:

“Con phải nhớ kĩ, kẻ thù lớn nhất bây giờ của con là Tư Đồ Hàn, nhất định phải chú ý đến nhất cử nhất động của hắn, tuyệt đối không để cho hắn có cơ hội nào, biết chưa?”

Tư Đồ Thiên gật đầu: “Mẫu hậu yên tâm, nhi thần hiểu rõ. Nhi thần biết nên làm như thế nào, nhất định sẽ không để cho Tư Đồ Hàn có cơ hội làm gì.”

Hoàng hậu tán thưởng nhìn hắn một cái, nói:

“Con phải nhớ, Tư Đồ Dật đã về phe Tư Đồ Hàn, tuy rằng phe chúng ta có Tư Đồ Vân nhưng hắn không thể bằng Tư Đồ Dật.”

“Nhi thần đã biết.”
Tư Đồ Thiên gật đầu:
“Cho nên hiện tại nhi thần đang tranh thủ kéo tam dệ về phe mình. Nếu có sự giúp đỡ của tam đệ thì đối với nhi thần mà nói, tuyệt đối là trợ lực không nhỏ.”

“Tư Đồ Húc?” Hoàng hậu cau mày: “Con nói muốn mượn sức của Tư Đồ Húc?”

Hoàng hậu cau mày khi nghe đến Tư Đồ Húc, chỉ cần nhắc đến hắn, nàng sẽ nhớ đến mẫu thân hắn là Tiêu quý phi, điểm này khiến nàng không thoải mái.

Tư Đồ Thiên cũng chú ý tới vẻ mặt hoàng hậu, nhưng hiện tại đối với hắn Tư Đồ Húc rất có ích nên mở miệng:

“Mẫu hậu, nhi thần biết người không thích tam đệ vì Tiêu quý phi nhưng chúng ta cần phải lấy đại cục làm trọng. Mẫu hậu cũng biết phụ hoàng rất coi trọng tam đệ, nếu có tam đệ, đối với chúng ta tuyệt đối là trăm lợi mà không hại.”

Tuy rằng đã nghe Tư Đồ Thiên phân tích, nhưng hoàng hậu vẫn thập phần mất hứng:

“Nói thì như thế nhưng con có biết Tư Đồ Húc có nguyện ý giúp con hay không? Còn có, Tư Đồ Húc có tranh ngôi hay không, con làm sao biết được?”

Tư Đồ Thiên tiếp tục khuyên:
“Mẫu hậu, người cứ yên tâm. Tam đệ không có mơ ước ngôi vị hoàng đế, cái này người cũng không rõ ràng sao? Nếu hắn thật sự muốn tranh đoạt ngôi vị thì làm sao còn có thể bình tĩnh như vậy? Người xem, từng ấy năm tới nay, hắn vẫn không nhúng tay vào chuyện gì ở triều đình, nếu hắn thật sự có tâm cơ thì sao lại không có hành động gì cả? mà phụ hoàng cũng chưa từng có ý muốn bồi dưỡng tam đệ, không phải sao?”

“Nhưng con làm sao biết được hắn không phải đang diễn trò đây?”

Hoàng hậu vẫn quyết giữ ý mình như trước, hận ý của nàng đối với Tiêu quý phi đã sớm bén rễ ăn sâu, hơn nữa năm đó phát sinh chuyện kia, cho nên nàng thực không muốn có gì đó liên quan đến Tư Đồ Húc.

Nhìn hoàng hậu ngoan cố, Tư Đồ Thiên nhịn không được liền nói:

“Mẫu hậu, người có chuyện gì gạt nhi thần phải không? Bằng không làm sao người lại phản đối nhi thần mượn sức tam đệ? Hiện tại phụ hoàng vô cùng yêu thương tam đệ, đó là chuyện rõ ràng như ban ngày. Nếu tam đệ đồng ý giúp chúng ta thì sau này làm việc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Nhi thần không hiểu, việc có lợi cho nhi thần như vậy mà tại sao mẫu hậu lại phản đối?”

“Tóm lại bổn cung chính là không đồng ý.”
Trong mắt hoàng hậu tản ra quang mang hận thù:
“Chỉ cần nghĩ đến mẫu thân của hắn, trong lòng bổn cung lại như có một bụng hỏa. Nữ nhân kia đã chết lâu như vậy mà hoàng thượng lại vẫn tưởng nhớ đến ả, ngay cả Vân quý phi có bộ dáng gần giống cũng quan trọng hơn bổn cung vài phần. Bổn cung hận ả ta nên bổn cung sẽ tuyệt đối không cho phép con hợp tác với con trai của con tiện nhân kia.”

Tư Đồ Thiên nhìn ra được hận ý của mẫu hậu đối với Tiêu quý phi thật sâu, nhưng là…

“Mẫu hậu.”
Tư Đồ Thiên kêu lên: “Nhi thần biết người hận Tiêu quý phi nhưng người nên biết làm đại sự thì không câu nệ tiểu tiết. Mà tam đệ cũng không có nhiều ấn tượng đối với Tiêu quý phi, không phải sao? Mẫu hậu sao có thể đem hận ý kéo đến người hắn đây? Lại nói, nếu không tìm cơ hội mượn sức tam đệ mà để Tư Đồ hàn cướp đi cơ hội thì thập phần bất lợi. Nếu mẫu hậu hận hắn như vậy thì tương lai khi nhi thần lên làm hoàng đế sẽ trừ bỏ hắn, như vậy được không? Hiện tại phải lấy đại cục làm trọng, không nên vì nỗi hận của người àm để mất đi cơ hội.”

“Được rồi, đừng nói nữa.” Hoàng hậu quát lên:
“Tóm lại, bổn cung đã quyết định, vô luận như thế nào con cũng không cần tiếp cận Tư Đồ Húc. Bổn cung không tin không có Tư Đồ Húc thì con không thể lên ngôi. Con chỉ cần cưới Tần Y Miểu thì toàn bộ Tần quốc công phủ sẽ đứng về phía con, hienejt ại chuyện quan trọng nhất chính là chuyện hôn sự, về phần tiếp cận Tư Đồ Húc thì về sau không cần nhắc lại, biết chưa?”

“Nhưng, mẫu hậu ---” Tư Đồ Thiên vẫn muốn thuyết phục hoàng hậu thay đổi chủ ý.

“Được rồi, bổn cũng đã quyết.” Hoàng hậu kiên định nói: “Nếu con còn nhận bổn cung là mẫu hậu thì đừng nhắc tới chuyện này nữa.”

Tư Đồ Thiên bất đắc dĩ, đành phải trả lời: “Nhi thần tuân theo mẫu hậu dạy bảo.”

Tư Đồ Thiên cũng không biết vì sao đối với việc có lợi cho hắn như vậy mà mẫu hậu lại phản đối. Hiện tại hắn đáp ứng với mẫu hậu như vậy nhưng hắn nhất định sẽ không bỏ qua. Nếu hắn không tiếp cận Tư Đồ Húc thì chẳng may Tư Đồ Húc lại về phe Tư Đồ Hàn thì đúng là một đả kích lớn. Vì vậy, hắn sẽ tiếp tục làm theo ý mình, có điều phải thật cẩn thận, không thể để mẫu hậu phát hiện mới được. Xem ra việc này cần tự mình đi làm, nếu không để mẫu hậu giám sát, làm chuyện gì cũng khó.

Thấy Tư Đồ Thiên đã nhượng bộ, hoàng hậu cảm thấy mệt mỏi: “Được rồi, Thiên Nhi, con về trước đi, bổn cung rất mệt, muốn nghỉ ngơi một chút.”

“Dạ, mẫu hậu, người nghỉ ngơi cho tốt.” Tư Đồ Thiên quan tâm nói: “Nhi thần xin cáo lui.”

Tư Đồ Thiên sau khi quỳ hành lễ thì rời khỏi Tê Phượng điện.

Mà hoàng hậu thì lại không đi nghỉ ngơi, chỉ lẳng lặng ngồi đó, tâm loạn nhưu ma.

Aiz, hoàng hậu nhẹ nhàng thở dài, nàng luôn cho rằng mình đã quên nhưng nguyên lai không phải. Nếu không phải hôm nay nàng lơ đãng nhắc đến Tiêu Tiểu Tiểu thì quả thật nàng đã cho rằng mình đã quên chuyện năm đó. Không nghĩ tới Thiên Nhi lại muốn mượn sức Tư Đồ Húc, chuyện này nàng tuyệt đối không cho phép. Bởi vì Tư Đồ Húc là con trai của ả tiện nhân kia, nàng sẽ không để hăn ở bên người Thiên Nhi. Nếu không phải là sợ sự việc năm đó bại lộ thì Tư Đồ Húc sao có thể sống đến ngày hôm nay đâu? Xem ra về sau nàng vẫn cần phải thật cẩn thận mới được.

Nghĩ vậy, ánh mắt hoàng hậu tản ra một loại quang mang làm người ta kinh hãi.


Người gởi:  Cáo [ 19.08.2015, 18:41 ]
Tiêu đề:  Re: [Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

Chương 97: Triệu Tùng hối hận, Tần Hương Hà bày kế

Ngày mai chính là ngày hội Trung thu. Vào giữa trưa mai, Triệu Lâm sẽ mang theo hai thê tử vào cung dự tiệc. Mỗi năm vào ngày Trung thu, trong cung đều tổ chức yến hội vào giữa trưa. Bởi dù sao cũng là ngày đoàn viên nên nọi người đều muốn dành buổi tối cho gia đình nên mới tổ chức vào buổi trưa. Có điều yến hội này không phải ai cũng có tư cách tham gia, chỉ có những người có tước vị cao hoặc là người trong hoàng thất mới được đến dự. Cho nên, tối hôm nay, Triệu lâm cùng hai thê tử của hắn đều chuẩn bị cho ngày mai, mọi người không thể cùng nhau ăn cơm mà tự dùng bữa tối ở trong viện của mình.

Tùng Bách viên, cả nhà Triệu Tùng đang ăn tối.

“Cha, yến hội ngày mai ở trong cung rất náo nhiệt phải không?” Triệu Khả Nhân đột nhiên hỏi.

Triệu Tùng nghĩ, trả lời: “Hẳn là như vậy. Tuy rằng ta chưa từng tham gia tiệc Trung thu nhưng cũng từng tham gia các yến hội khác, thật đúng là rất náo nhiệt.”

Trong mắt Triệu Khả Nhân thập phần khát khao: “Ước gì con được thăm hoàng cung a! Con chưa bao giờ được tiến cung đâu.”

Triệu Tùng nhìn Triệu Khả Nhân cười nói:
“Khả Nhân, con không cần mơ ước, chờ tương lai cha kế thừa tước vị nhất định sẽ mang con tiến cung dự tiệc.”

“Thật sao?” Triệu Khả Nhân thoạt mừng rỡ: “Cám ơn cha, con tin cha nhất định sẽ được kế vị. Cha danh chính ngôn thuận là con trưởng a! Nhị thúc cùng lắm cũng là con trai trưởng nhưng danh bất chính, ngôn bất thuận, làm sao có thể so bì với cha được a!”

Nghe Triệu Khả Nhân nói, trên mặt Triệu Tùng nhất thời liền tươi cười:
“Không sai, vẫn là Khả Nhân hiểu cha nhất, có nữ nhi như con thật là cha kiêu ngạo a!”

Được Triệu Tùng khen ngợi, Triệu Khả Nhân liền cười nở hoa. Mà Triệu Khả Nhiên và Triệu Khả Phong yên lặng ở một bên, không chen vào nói câu nào.

Tần Hương Hà nhìn cảnh tượng như vậy cũng cười nói: “Khả Nhân yên tâm, thực ra cơ hội tiến cung cũng không thiếu a! Nhất là về sau gả cho Lâm thế tử thì tương lai lại càng nhiều cơ hội a!”

Nghe Tần Hương Hà nhắc tới Lâm Khê Nhiễm, Triệu Khả Nhân mất tự nhiên:
“Thật sao?”

Tần Hương Hà cũng chú ý tới Triệu Khả Nhân mất tự nhiên nhưng nàng cho rằng Triệu Khả Nhân đang thẹn thùng mà thôi, vì thế mở miệng trêu ghẹo: “Sao hả? Nói đến hôn sự, con liền thẹn thùng sao?”

Triệu Khả Nhân gượng cười nhưng trong lòng rất phiền chán. Hiện tại chỉ cần nghe đến cái tên Lâm Khê Nhiễm liền nhịn không được hối hạn a! Nếu không phải lúc trước nàng quá nóng nảy thì bây giờ đâu có bị mối hôn ước này cột vào đâu. Khó có được cơ hội thái tử coi trọng mình vậy mà nàng lại không thể bắt lấy. Nói đến cùng đều là lỗi của Triệu Khả Nhiên, nếu không nàng đâu có vội vã tính kế như vậy đâu. Giá như lúc trước không vội vã như thế thì bây giờ liền có thể đáp ứng thái tử rồi, không chừng nàng còn được ngồi lên ghế thái tử phi. Hết thảy là tại Triệu Khả Nhiên

Triệu Khả Nhân bất tri bất giác đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu Triệu Khả Nhiên.

Còn Triệu Khả Nhiên yên lặng ăn cơm cũng có chú ý đến cảm xúc của Triệu Khả Nhân. Không thể không nói, nàng cũng với Triệu Khả Nhân là kẻ thù sống chết nhưng dù sao hai người cũng là tỷ muội song sinh, các nàng có đấu nhau ác liệt bao nhiêu thì cũng là những người hiểu rõ nhau nhất. Cái loại huyết thống này chắc chắn là còn hơn cả quan hệ huynh đệ tỷ muội bình thường.

Nghĩ vậy, Triệu Khả Nhiên mỉm cười châm chọc, không biết nàng cùng với Triệu Khả Nhân có được tính là kẻ thù thân mật nhất trên giới này không?

Mà trong lòng Triệu Tùng cũng không dễ chịu, lúc trước nghe mẫu thân nói, vốn là muốn Khả Nhân có cơ hội gả vào hoàng gia, nhưng bây giờ lại hóa thành hư ảo.

Nghĩ vậy, tâm tình Triệu Tùng không tốt, không kiên nhẫn nói”
“Được rồi, Khả Nhân còn nhỏ, không cần nhắc đến hôn sự vội vã như vậy.”

Tần Hương Hà vô cùng không hiểu: “Lão gia, người làm sao vậy? Đang êm đẹp mà sao thiếp lại cảm thấy lão gia không cao hứng lắm? Mới vừa còn vui vẻ.”

Nghe Tần Hương Hà nói, trong lòng Triệu Tùng càng buồn bực. Hăn nhớ tới lúc trước chính là do Tần Hương hà bày mưu kế, nếu không Khả Nhân lúc đó đâu có đính hôn với Lâm Khê Nhiễm, không chừng bây giờ là đang có hôn ước với người nào đó của hoàng thất rồi. Như thế đối với hắn cực kì có lợi a!

Nghĩ vậy, Triệu Tùng cũng không còn hưng trí như lúc nãy nữa mà trừng mắt nhìn Tần Hương Hà khiển trách: “Thôi, không nói nữa, ăn cơm đi.”

Bỗng nhiên bị trừng mắt khiến Tần Hương Hà không hiểu lắm, nhưng cũng không phản bác. Nàng là nữ nhân thông minh nên biết mình cần phải nhẫn nhịn, vẫn là cúi đầu yên lặng dùng bữa.

Vốn là không khí hòa hợp mà bất giác lại trở nên quỷ dị. Dù là Triệu Tùng, Tần Hương Hà hay Triệu Khả Nhân đều không có tâm tình ăn nữa. Hiện tại, trên bàn cơm còn lại đúng hai người vẫn có tâm tình dùng bữa, đó chính là Triệu Khả Nhiên và Triệu Khả Phong. Mới nói được mấy câu mà không khí đã cứng ngắc như vậy, có điều hai người họ đều không có mở miệng nên đối với cái không khí này cũng không để tâm, vẫn là bình tĩnh ăn cơm.

Triệu Khả Nhiên bình tĩnh nhưng trong lòng lại thấy thật kì quái. Lúc nãy mẫu thân cũng đâu có nói gì không thích hợp đâu mà phụ thân lại bỗng nhiên sinh khí vậy chứ? Chỉ là nhắc tới hôn sự của Triệu Khả Nhân mà thôi. Triệu Khả Nhân nghe xong tâm tình không thoái mái thì nàng còn hiểu được, không phải là vì xuất hiện thái tử sao? Nhưng nàng có thể nhìn ra, phụ thân nàng tức giận khi nghe đến hôn sự của Triệu Khả Nhân. Lúc trước, chuyện đổi hôn ước hẳn là cha cũng rất tán thành, giờ lại phát sinh chuyện gì đây? Triệu Khả Nhiên không hiểu nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài.

Dưới không khí như vậy, mọi người dùng bữa xong đều tự đi về phòng của mình.

Trên đường trở về phòng, Triệu Khả Nhiên nói nhỏ bên tai Thi Hương vài câu, Thi Hương liền rời đi ngay. Lung Nhi ở phía sau thấy rất kì lạ nhưng cũng không hỏi, bởi nàng biết tiểu thư làm vậy nhất định có đạo lí, nàng không nên hỏi nhiều.

Triệu Khả Nhiên cũng nhìn ra Lung Nhi khó hiểu, nhưng nàng không có ý định giải thích. Thật ra nàng vừa mới kêu Thi Hương đi thăm dò một chút, vì sao tối nay phụ thân nàng lại tức giận khi nhắc đến hôn sự của Triệu Khả Nhân như vậy, rốt cục là xảy ra chuyện gì? Húc từng nói với nàng rằng, luôn có một ảnh vệ ở nơi bí mật bảo vệ nàng, có chuyện gì thì phân phó hắn. Hiện tại, chuyện này xem ra cần phải âm thầm tra mới được. Nàng tin rằng, sau khi về phòng, mẫu thân nhất định sẽ hỏi nguyên nhân phụ thân tức giận. Thi Hương luôn ở bên nàng hầu hạ, rời đi lâu quá thì không tiện, thích hợp nhất vẫn là người kia.

Sự thật quả nhiên giống như Triệu Khả Nhiên dự đoán, sau khi về đến phòng, Tần Hương Hà nhịn không được liền hỏi Triệu Tùng:

“Lão gia, tối hôm nay xảy ra chuyện gì a? Lúc dùng bữa tối, thiếp có nói gì sai sao? Vì sao lão gia lại tức giận chứ?”

Tần Hương Hà đầy bụng ủy khuất, lúc ăn tối, nàng bỗng nhiên bị người ta phát hỏa mà không biết rõ nguyên do, điều này làm cho nàng cảm thấy vạn phần ủy khuất, phải biết rằng từ nhỏ đến lớn nàng đều là thiên kim chi nữ a! Cho tới giờ còn chưa chịu ủy khuất như vậy đâu, lúc ở nhà mẹ, mọi người đều nhường nàng vài phần. Sau khi thành thân, Triệu Tùng cũng tận lực nhường nhịn nàng. Vì thế nếu bây giờ Triệu tùng không cho nàng một lí do hợp lí thì nàng sẽ không bỏ qua đâu.

Trong lòng Triệu tùng cũng rất bất mãn, nếu không phải do Tần Hương Hà thì sự tình đâu có như bây giờ? Có điều, qua một lúc lâu, hắn đã tỉnh táo lại, nếu muốn đoạt tước vị thì không thể thiếu “chống lưng” nhà mẹ đẻ của Tần Hương Hà được. Cho nên hắn không thể mất bình tĩnh như lúc nãy.

Triệu Tùng hít sâu một hơi mới chậm rãi mở miệng:
“Hương Hà, lúc nãy thật sự là xin lỗi nàng, ta nhất thời tức giận, nàng đừng để ý.”

Nghe Triệu Tùng xin lỗi, Tần Hương Hà trong lòng dễ chịu hơn nên mở miệng nói:
“Lão gia, người nói cho thiếp biết rốt cục là ai chọc vào lão gia vậy? Lúc đầu bữa tối không phải lão gia vẫn còn vui vẻ sao?”

Triệu Tùng thở dài: “Aiz, nếu không phải nàng nhắc tới hôn sự của Khả Nhân, ta sẽ không phiền não như vậy.”

Thấy Triệu Tùng như oán như trách, Tần Hương Hà thắc mắc: “Ý của lão gia là gì đây? Hôn sự của Khả Nhân không tốt sao? Lão gia có gì mà phiền lòng? Chẳng lẽ hôn ước có gì ngoài ý muốn ư?”

Cứ nghĩ đã xảy ra chuyện gì, Tần Hương Hà gấp gáp: “Có phải bởi vì sự tình ở thọ yến lần trước đã ảnh hưởng đến hôn sự của Khả Nhân không? Chẳng lẽ trung nghĩa hầu phủ bên kia nói gì sao?”

Thấy bộ dạng sốt ruột của Tần Hương Hà, Triệu Tùng  vội nói: “không có, nàng cứ yên tâm, trung nghĩa hầu phủ không có hành động gì, hơn nữa bọn họ cũng sẽ tuyệt đối không làm ra chuyện gì, dù sao mối hôn sự này cũng liên quan đến danh tiếng của họ, làm gì thì chỉ mang vạ vào thân thôi.”

Tần Hương Hà nghe vậy mới bình tĩnh lại: “Vậy nếu không phải thế thì sao lão gia lại tức giận?”

Triệu Tùng nhíu mày, nói: “Aiz, lúc trước giá mà chúng ta không vội vã đổi hôn ước cho Khả Nhân thì bây giờ Khả Nhân đã có mối hôn sự tốt hơn rồi.”

Tần Hương Hà vẫn không hiểu: “Lão gia, người nói vậy là ý gì? Lâm thế tử đã là tốt lắm rồi, nếu tốt hơn chỉ có thể là mấy vị hoàng tử a!”

“Không sai, chính là gả vào hoàng thất.” Triệu Tùng tiếp lời của nàng ta: “Thật ra mẫu thân luôn tính toán cho Khả Nhân. Mẫu thân nói, đối với tài mạo của Khả Nhiên thì trung nghĩa hầu phủ tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất. Còn Khả Nhân có danh tiếng như vậy, nương muốn giúp Khả Nhân gả vào hoàng gia.”

Tần Hương Hà chấn động: “Lão gia nói Khả Nhân có cơ hội gả vào hoàng thất?”

“Nhưng bây giờ thì hết cơ hội rồi.” Triệu Tùng nói tiếp: “Hiện tại Khả Nhân đã có hôn ước, vì thế không thể gả vào hoàng thất nữa.”

Trong lòng Tần Hương Hà hối hận không thôi, lúc trước sao nàng lại không nghĩ đến Khả Nhân gả vào hoàng thất đây? Nếu có thể như vậy thì không những tương lai của Khả Nhân mà tương lai của lão gia cũng tuyệt đối là tốt a!

Sau khi nghĩ ngợi, Tần Hương Hà mới nói: “lão gia, dù sao bây giờ cũng chỉ mới bắt đầu, còn chưa có thành thân. Nếu như giải trừ hôn ước thì…”

“Nàng nghĩ cũng đừng nghĩ đến.” Triệu tùng ngắt lời nàng: “Nàng không thử nghĩ xem, vì sao Khả Nhân lại có mối hôn sự này? Nếu vội vàng giải trừ hôn ước thì có khi Khả Nhân gả ra ngoài còn khó, chứ đừng nói đến là gả vào hoàng thất. Vả lại trung nghĩa hầu phủ và trấn bắc hầu phủ luôn có quan hệ tốt qua nhiều thế hệ, nếu như hủy hôn ước thì coi như phá đi mối giao tình này, ta đây còn có cơ hội đi lên vị trí trấn bắc hầu sao?”

Tần Hương Hà nghe Triệu tùng phân tích thì không cam lòng, nàng đâu có biết mẹ chồng nàng tính toán như vậy, nếu như bà ấy nói sớm một chút thì đâu có xảy ra tình huống ngày hôm nay? Bất tri bất giác, Tần Hương Hà oán trách Tiêu Linh.

Nói ra thì Tần Hương Hà và Triệu Khả Nhân thật giống nhau, chỉ cần xảy ra vẫn đề thì sẽ đem mọi lỗi lầm đổ cho người khác, không hề nhận lỗi về mình tí nào.

Triệu Tùng nhìn Tần Hương Hà đột nhiên yên lặng thì thở dài: “Được rồi, nàng đừng suy nghĩ nhiều quá, coi như Khả Nhân không có phúc khí. Nếu lúc trước chúng ta không gấp gáp như vậy thì kết quả sẽ không như bây giờ.”

Tần Hương Hà lâm vào trầm tư, nếu như không biết điều này thì nàng sẽ rất cao hứng khi Khả Nhân được gả vào trung nghĩa hầu phủ. Thê snhuwng bây giờ nàng biết Khả Nhân có cơ hội gả vào hoàng gia thì làm soa nàng có thể cam tâm? Nếu được gả vào hoàng gia thì ít nhất Khả Nhân cũng sẽ được một vị trí vương phi, còn nếu may mắn hơn biết đâu sẽ trở thành hoàng phi, có khi lại có thể làm mẫu nghi thiên hạ hoàng hậu không chừng. Cho dù là gì thì cũng tuyệt đối cao quý hơn là trung nghĩa hầu phu nhân.

Nhưng lão gia nói đúng, nếu giải trừ hôn ước thì đừng nói Khả Nhân muốn vào hoàng gia, chỉ sợ gả cho một nhà quan nhỏ cũng có vấn đề.

Trong đầu Tần Hương Hà đột nhiên lóe tia sáng, nói: “Lão gia, hiện tại chúng ta không thể tùy tiện giải trừ hôn ước phải không? Nhưng nếu chúng ta có biện pháp thì có thể chứ?”

Triệu Tùng không hiểu: “Nàng có ý gì?”

Tần Hương Hà không đáp, hỏi lại:
“Lão gia, nếu như có lí do chính đáng để giải trừ hôn ước, cũng không động đến danh dự của Khả Nhân thì con bé sẽ có cơ hội được gả vào hoàng thất sao?”

“Đương nhiên, mẫu thân luôn ngầm trải thảm cho Khả Nhân, những việc này cũng không phải là làm không. Nàng hỏi như vậy, chẳng lẽ nàng có sáng kiến gì ư?”

Tần Hương Hà cười:
“Lão gia, mỗi hôn ước này muốn giải trừ thì nhất định phải có chúng ta nói, nếu không danh dự của Khả Nhân sẽ bị tổn hại. Nhưng nếu chúng ta cứ như vậy mà đưa ra việc này thì Khả Nhân vẫn bị tổn hại. Có điều, nếu như là vì bên trung nghĩa hầu phủ có vẫn đề, đến lúc đó chúng ta giải trừ thì hẳn là không thể trách chúng ta được rồi.”

“Ý của nàng là --” Triệu Tùng nghe đã hiểu: “Chỉ cần bắt được lỗi của Lâm Khê Nhiễm thì chúng ta sẽ có cớ để giả trừ hôn ước, mà bên đuối lí lại là trung nghĩa hầu phủ?”

“Đúng vậy.” Tần Hương Hà tiếp tục nói: “Đến lúc đó, chúng ta bắt một mũi tên trúng hai cái đích, giải trừ hôn ước cho Khả Nhân thì mọi người sẽ đồng tình với Khả Nhân, không những thế mà danh dự của con bé cũng không tổn hại gì.”

“Nhưng là --” Triệu Tùng đã động tâm, nhưng đồng thời cũng thập phần do dự: “Nàng cũng biết xưa nay Lâm Khê Nhiễm luôn giữ mình trong sạch, chúng ta sao có thể bắt lỗi hắn đây?”

Tần Hương Hà cười nói: “Con người làm sao có thể không có sai lầm? Mà cho dù hắn không có lỗi thì không sao, chúng ta có thể tự tạo ra lỗi cho hắn nha! Cơ hội chính là do con người tạo ra. Lâm Khê Nhiễm luôn tự nhận mình là quân tử, chúng ta có thể tìm một nữ tử thanh lâu đến dụ dỗ hắn. Chỉ cần hắn thật sự dây dưa với nữ tử kia mà bị truyền ra ngoài thì chúng ta liền bắt lấy cơ hội này mà Khả Nhân cũng không bị tổn hại chút nào a!”

Triệu Tùng vẫn còn do dự: “Như vậy có được không? Nàng cũng biết quan hệ giữa chúng ta và trung nghĩa hầu phủ có nhiều năm giao hảo, chúng ta làm vậy không tốt lắm đâu.”

Tần Hương Hà nói tiếp: “Có cái gì không tốt đâu, lại nói, chúng ta cũng không phải bịa đặt, mà là tạo ra sự thật thôi. Nếu Lâm Khê Nhiễm thật sự kiên định thì đâu có bị sai lầm, nếu hắn phạm sai lầm thì chứng tỏ bản thân hắn cũng có vấn đề. Còn có, nếu như hắn vẫn quyết tâm giữ mình được thì thiếp cũng sẽ không nhắc đến chuyện giải trừ hôn ước nữa. Chúng ta cứ coi như đây là một khảo nghiệm là được rồi. Nếu hắn thông qua khảo nghiệm thì tương lai gả Khả Nhân cho hắn, chúng ta cũng có thể yên tâm. Còn nếu hắn không cầm được thì cũng không phải là chúng ta sai.”

Không thể không nói, thật đúng là “Độc nhất là tâm đàn bà” a! Tần Hương Hà vì Triệu Khả Nhân mà ngay cả việc thiếu đạo đức như vậy cũng có thể nghĩ ra.

Nghe Tần Hương Hà nói, Triệu Tùng tâm động không thôi:
“Chủ ý này của nàng tốt lắm, nhưng nếu như bị phát hiện thì phải làm sao đây?”

“Làm sao có thể bị phát hiện?” Tần Hương Hà cười đến thập phần tự tin:
“Chúng ta tìm một nữ tử thanh lâu nhưng sẽ không ra mặt mà tìm người khác ra mặt giúp chúng ta. Xảy ra chuyện như vậy thì trung nghĩa hầu phủ cũng chỉ muốn che lấp chuyện này thôi, sẽ không đi điều tra đâu.”

Nghe Tần Hương Hà phân tích, Triệu Tùng cũng thập phần đồng ý:
“Nàng nói không sai, mặc kệ là vì Khả Nhân hay là vì chúng ta thì vẫn phải làm như vậy.”

Tần Hương Hà cười:
“Đúng vậy, lão gia, chúng ta cũng không phải đang làm chuyện gì xấu, chỉ là vì Khả Nhân mà thôi.”

Dường như là bởi chuyện phiền lòng đã được giải quyết nên Triệu tùng cảm thấy đặc biệt thoải mái, một phen ôm lấy Tần Hương Hà cười cười:
“Phu nhân, mọi chuyện tốt quá rồi, chúng ta đi ngủ đi.”

Nói xong, Triệu Tùng liền ôm Tần Hương Hà hướng giường đi đến. Còn Tần Hương Hà tùy ý để Triệu Tùng ôm mình vào trong giường. Rất nhanh, trong phòng liền xuất hiện những âm thanh làm cho người ta mặt đỏ tim đập. (aaaaaaaa, H ngầm nè >.< Không ngờ hai ông bà già mà cũng …. Hô hô, không biết truyện này có cảnh của chị Nhiên với anh Húc không nhỉ? Mong đợi a!!!!)

Mà ngay tại này lúc này, một bóng dáng màu đen liền rời nóc nhà chỗ phòng Triệu Tùng và Tần Hương hà, bay về phía phòng của Triệu Khả Nhiên.

Người gởi:  trịnh tuyết [ 06.09.2015, 17:09 ]
Tiêu đề:  Re: [Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

Chương 98: Nhàn Vân hiến kế

Ở thời điểm sau tình huống dùng xong bửa tối, Triệu Khả Nhân về tới phòng mình. Hiện tại nàng còn không biết, nàng rất phiền lòng chuyện hôn ước, cha nương nàng đứng ra nghĩ biện pháp giúp nàng giải quyết đâu! Nếu biết có lẽ nàng sẽ  không buồn chán như vậy.

Khi bước vào cửa phòng, Triệu Khả Nhân sắc mặt liền căng thẳng, vừa mới vẫn nở nụ cười trên mặt, giờ còn lại sắc mặt không vui. Triệu Khả Nhân rất muốn suất này nọ phát tiết một chút phiền muộn trong lòng nàng, nhưng mà, nàng vẫn là thập phần nổ lực khắc chế bản thân, bởi vì dù sao nơi này không phải Thái Sư phủ, mà là Trấn Bắc Hầu phủ, nếu bản thân trong này bị ai đó nghe thấy, vây sẽ không tốt. cho nên, Triệu Khả Nhân cũng chỉ có thể như vậy sinh hờn dỗi.

Thấy được Triệu Khả Nhân tâm tình tựa như thập phần không tốt, ở một bên nha hoàn Nhàn Vân cùng Nhàn Lạc đều đoán được nguyên nhân làm Triệu Khả Nhân tâm tình không tốt , nhưng là hai người trong lúc đó thật là không có gì trao đổi . Kỳ thực Nhàn Lạc từ lần này trở về sau, hai nàng cũng đã trở bắt đầu chậm rãi xa lạ . Phải biết rằng từ nay trở về sau , Triệu Khả Nhân lại càng thêm vắng vẻ Nhàn Vân , có chuyện gì muốn nói, đều chính là cùng Nhàn Lạc thương lượng. Cho nên Nhàn Vân đối với Nhàn Lạc là khẳng định bài xích. Mà Nhàn Lạc đâu? Nàng luôn luôn đều khinh thường Nhàn Vân loại cá tính rụt rè sợ hãi, nhất là trong chuyện lựa chọn thái tử cùng Lâm thế tử, mặt trên, nàng liền càng thêm cảm thấy Nhàn Vân khó thành đại sự , cho nên đối với cho Nhàn Vân cũng là coi thường.

Bất quá, tuy rằng hai nàng hai hiện tại thập phần bất hòa, nhưng mà trong lòng âm thầm phân cao thấp, ngoài mặt thoạt nhìn vẫn là thập phần hài hòa . Cứ như vậy, Triệu Khả Nhân biến hai nha hoàn luôn luôn bên cạnh trở nên mặt cùng tâm bất hòa ở chung . Thậm chí còn đến hiện tại, Triệu Khả Nhân tâm tình thập phần không tốt , hai người như trước không chịu đoàn kết đứng lên, cùng nhau vì Triệu Khả Nhân chia buồn giải nạn, mà là làm theo ý mình .

Nhàn Lạc không thẹn tâm tư tinh tế , nàng rất nhanh cũng đã tìm ra nguyên nhân khiến Triệu Khả Nhân buồn lòng như vậy, mở miệng nói,“Tiểu thư, ngươi có phải hay không còn đang suy nghĩ về chuyện lúc bửa tối, phu nhân nhắc tới ngươi chuyện hôn sự?”

Nghe được Nhàn Lạc lời nói , Triệu Khả Nhân trên mặt vẻ u sầu liền càng nhiều , chậm rãi mở miệng nói,“Nhàn Lạc, cũng chỉ có ngươi hiểu biết ta nhất, ta hiện tại chỉ cần nghĩ đến ta kia chuyện hôn sự, trong lòng ta liền cảm thấy phiền.”

Khi nghe đến Triệu Khả Nhân khen ngợi , Nhàn Lạc thập phần đắc ý nhìn Nhàn Vân liếc mắt một cái. Nhàn Vân nhất thời cảm thấy nổi trận lôi đình, nghĩ nghĩ, mở miệng nói,“Tiểu thư, ngươi có phải hay không bởi vì chuyện thái tử điện hạ, cho nên mới bài xích chuyện hôn ước của người?”

Triệu Khả Nhân thở dài một hơi,“Không sai, thái tử đã hướng ta thổ lộ , ngươi phải biết rằng, nếu ta thật sự gả cho Lâm Khê Nhiễm lời nói, như vậy tương lai nhiều nhất, ta cũng chỉ là một cái công hầu phu nhân mà thôi. Nhưng là nếu gả cho thái tử lời nói, ta đây chính là thái tử phi , tương lai rất có khả năng chính là mẫu nghi thiên hạ hoàng hậu .”

Nghe được Triệu Khả Nhân trả lời, Nhàn vân trong lòng kinh ngạc không thôi, bởi vì Triệu Khả Nhân nói việc này nàng cũng không phải thật sự hiểu biết, nhất là khi nghe nói thái tử đã hướng tiểu thư thổ lộ chuyện này, nàng lại không biết. Nhưng mà, nàng vụng trộm nhìn Nhàn Lạc liếc mắt một cái, Nhàn Lạc trên mặt không có gì kinh ngạc, như vậy Nhàn Lạc đã biết đến rồi chuyện này .

Một khi nghĩ đến chuyện này có khả năng, Nhàn Vân trong lòng liền chua sót vạn phần, nàng cùng Nhàn Lạc đều là nha hoàn bên cạnh tiểu thư, hơn nữa đều là cùng nhau lớn lên . Nhưng mà, từ lần này trở về sau, tiểu thư rõ ràng cũng chỉ đã thiên hướng Nhàn Lạc bên này , loại tình huống này khiến bản thân trong lòng sốt ruột, đồng thời cũng cảm thấy khổ sở.

“Tiểu thư, nô tì cảm thấy hiện tại chuyện trọng yếu nhất, chính là nghĩ biện pháp giải quyết này chuyện  hôn ước.” Ở một bên Nhàn lạc mở miệng nói,“Phải biết rằng, để càng lâu, đối tiểu thư ngươi càng bất lợi.”

Nghe được Nhàn Lạc lời nói về sau, Triệu Khả Nhân nhíu mày,“Phải như thế nào?”

“Tiểu thư, ngươi nghĩ gì!” Nhàn lạc bắt đầu phân tích,“Thái tử có địa vị phải rất cao, chúng ta trong lòng đều là thập phần rõ ràng . Cho nên, hắn bên người có bao nhiêu mỹ nữ, ngươi cũng là nghĩ tới chuyện này , phía trước Y Miểu biểu tiểu thư không phải vì thái tử mà đã cảnh cáo ngươi sao? Ngươi phải biết rằng, vô luận nếu thích một người, mà luôn luôn không chiếm được lời nói, trong lòng nhiệt tình vẫn là sẽ dần dần suy yếu .”

Nghe được Nhàn Lạc phân tích, Triệu Khả Nhân nghĩ ra, mở miệng nói,“Ý của ngươi là nói, nếu ta luôn luôn không đáp ứng chuyện thái tử , thái tử còn có khả năng sẽ cưới người khác, phải không?”

Nhàn Lạc gật gật đầu,“Tiểu thư, ngươi phải biết rằng, thái tử tuổi đã không nhỏ , cũng nên là thời điểm tuyển phi thôi! Ngươi nghĩ đi, ngươi hiện tại là có hôn ước trong người , nếu thái tử thật sự tuyển phi , ngươi là tuyệt đối không có tư cách , cho dù thái tử thật sự thích ngươi, nhưng là hoàng thượng cùng hoàng hậu nương nương đâu? Bọn họ lại làm sao có thể đồng ý đâu? Cho nên mới nói, tiểu thư chuyện cấp bách hiện tại, chính là nhanh nghĩ biện pháp giải trừ hôn ước.”

Vừa nghe đến những lời nói của Nhàn Lạc, Triệu Khả Nhân trong lòng liền càng thêm phiền chán ,“Ta cũng nghĩ muốn giải trừ hôn ước ! Nhưng mà, ta có biện pháp sao? Nếu thật sự dễ dàng như vậy là có thể giải trừ hôn ước, ta hiện tại sẽ không phiền lòng như vây.”

Luôn luôn đứng một bên xem, Nhàn Vân thập phần sốt ruột, nếu thật sự luôn luôn như vậy đi xuống lời nói, như vậy mình ở trước mặt tiểu thư thật sự không có một chút địa vị. Lúc trước, mình luôn luôn đều vì tiểu thư làm tính toán , nhưng mà tiểu thư  càng ngày càng thêm vắng vẻ mình, ngược lại càng thêm tín nhiệm Nhàn Lạc. Xem ra, bản thân cũng phải thay đổi một chút mới được nha!

Nghĩ vậy, Nhàn Vân ở trong lòng âm thầm hạ một cái quyết định, nàng nhất định phải làm cho tiểu thư lại tín nhiệm mình mới được, như vậy bản thân hiện tại phải làm , chính là nghĩ biện pháp, bày mưu tính kế vì tiểu thư làm tốt nàng chuyện tình, chỉ có thể nói lấy tài năng của bản thân làm cho tiểu thư trọng dụng.

Nghĩ vậy, Nhàn Vân mở miệng nói,“Tiểu thư, ngươi thật sự như vậy muốn giải trừ chuyện hôn ước phải không? Nếu là thật như vậy, nô tì có một chủ ý.”

Nếu mà đi qua thời điểm, Nhàn Vân luôn luôn vì Triệu Khả Nhân tính toán lời nói, như vậy hiện tại Nhàn Vân sẽ làm , bất quá vì muốn củng cố vị trí bản thân ở trong lòng Triệu Khả Nhân mà thôi. Nàng làm hiện tại bất quá chính là ở đón ý nói hùa  theo Triệu Khả Nhân mà thôi, tuyệt đối không phải ở vì Triệu Khả Nhân tính toán. Kỳ thực lại nói tiếp, Triệu Khả Nhân vẫn đang thật sự  rất đáng buồn , ở bên nàng luôn luôn tính toán với Nhàn vân, làm cho nàng chỉ có thể một mặt phụ họa, đã sớm quên bản thân ước nguyện ban đầu .

Nhàn Vân lời này vừa nói ra, Triệu Khả Nhân và Nhàn Lạc đều cảm thấy thập phần kinh ngạc, bởi vì cho tới nay,Nhàn Vân đều là thập phần phản đối Triệu Khả Nhân giải trừ hôn ước , nhưng là không nghĩ tới, hiện tại Nhàn Lạc thế nhưng mở miệng nói muốn hỗ trợ nghĩ biện pháp giải trừ hôn ước.

Nghe được Nhàn Vân lời nói về sau, Triệu Khả Nhân kinh nghi bất định, mở miệng hỏi nói,“Nhàn Vân, ngươi cho tới nay không phải luôn đều phản đối ta giải trừ hôn sự cùng Trung Nghĩa hầu sao? Vì sao hiện tại có biện pháp giúp ta giải trừ hôn ước đâu?”

Nghe được Triệu Khả Nhân nghi vấn, Nhàn Vân cười cười,“Tiểu thư, phía trước là nô tì quá mức bảo thủ , hơn nữa khi đó thái tử thái độ cũng không minh xác, cho nên, nô tì mới có thể luôn luôn khuyên ngươi không cần hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng mà, ngươi vừa mới cũng đã nói, thái tử điện hạ đã hướng ngươi thổ lộ , kia nếu giờ phút này nô tì còn khuyên ngươi bảo trụ hôn ước lời nói, kia không phải ở trở ngại tiểu thư ngươi tiền đồ sao? Ta nô tì là một lòng hướng về tiểu thư , cho nên có như thế nào có thể trở ngại tiểu thư ngươi tiền đồ?”

Nghe được nhàn vân lời nói , Triệu Khả Nhân thập phần vừa lòng gật gật đầu,“Nhàn Vân, ngươi có thể nghĩ thông suốt, vậy là tốt rồi , kỳ thực, phía trước mấy ngày, ta cũng không phải cố ý muốn xa lánh ngươi , nhưng mà, ngươi cũng phải biết, lúc đó như vậy dưới tình huống, thái tử đã hướng ta cung thuận, nhưng mà ngươi nhưng luôn phản đối, trong lòng ta thật sự là phiền lòng, cho nên mới hội xa lánh ngươi .”

VNghe được Triệu Khả Nhân lời nói về sau, Nhàn vân gật gật đầu,“Tiểu thư, ngươi không cần phải nói , nô tì đều minh bạch .”

Triệu Khả Nhân tươi cười, nhịn không được mở miệng truy vấn,“Nhàn Vân, ngươi vừa mới nói, ngươi có biện pháp giúp ta giải này chuyện hôn ước, phải không? Ngươi nói mau.”

Thấy được Triệu Khả Nhân sốt ruột bộ dáng, Nhàn Vân cũng không lại kéo dài, mở miệng nói,“Tiểu thư, ngươi phải biết rằng, hiện tại chuyện hôn ước nếu muốn giải trừ, tuyệt đối không phải chuyện dễ, chúng ta muốn chủ động giải trừ hôn ước, nhưng mà lại không thể lỗ mãng được.”

Nghe được nhàn vân lời nói về sau, Triệu Khả Nhân nhíu nhíu mày, hỏi,“Ý của ngươi muốn nói là.”

Nhàn Vân cười cười, tiếp tục nói,“Tiểu thư muốn chủ động giải trừ hôn ước, nhưng mà vẫn giữ gìn được thanh danh của ngươi, nhưng mà, nếu thật sự muốn giải trừ hôn ước và bảo vệ thanh danh kia, ví dụ như Lâm thế tử phạm sai lầm về nhân tính. Chỉ có như vậy, tiểu thư, ngươi có thể danh chính ngôn thuận giải trừ hôn ước.”

Đúng như tình huống của chuyện này. Nghe được Nhàn Vân lời nói, Triệu Khả Nhân thập phần đồng ý gật gật đầu,“Kỳ thực, ngươi nói ta đều đã nghĩ tới , nhưng mà, phải nên làm thế nào mới tìm được lỗi của  Lâm Khê Nhiễm?”

“Chuyện này, tiểu thư, ngươi làm một mình sẽ không xong .” Nhàn Vân mở miệng nói,“Cho nên, tiểu thư, ngươi cần phải tìm người hỗ trợ mới được?”

“Tìm người hỗ trợ?” Triệu Khả Nhân cảm thấy thập phần nghi hoặc,“Ta có thể tìm ai hỗ trợ a! Phải biết rằng, ta hiện tại là muốn giải trừ hôn ước nha! Chuyện như vậy, ta như thế nào có thể nói với người khác.”

Nghe được Triệu Khả Nhân nói, Nhàn Vân lắc lắc đầu,“Không phải, tiểu thư, vẫn là có một người, nàng nhất định sẽ giúp ngươi , chỉ cần ngươi đem chuyện tình đều nói cho nàng, nàng liền nhất định sẽ trợ giúp ngươi .”

“Là ai?” Triệu Khả Nhân vội vàng truy vấn,“Nói mau, ngươi nói là ai, ngươi nhanh nhanh nói ra.”

“Là phu nhân.” Nhàn Vân tiếp mở miệng nói,“Tiểu thư, ngươi có thể đi tìm phu nhân, phu nhân nhất định sẽ trợ giúp ngươi . Phải biết rằng, phu nhân so với ai đều muốn thứ tốt cho người, cho nên chỉ cần ngươi đem chuyện này nói cho nàng, đương nhiên, thái tử đã hướng ngươi thông báo chuyện  tình cũng nhất định phải nói ra, nói như vậy, phu nhân mới có thể trợ giúp ngươi .”

Nghe được Nhàn Vân nói, Triệu Khả Nhân nhăn mày lại,“Nhưng mà, ngươi muốn ta cùng mẫu thân nói chuyện này, nếu mẫu thân không đồng ý lời nói, nàng có phải hay không quở trách ta a?”

Thấy được Triệu Khả Nhân ở do dự bất định, Nhàn Vân cười thần bí,“Tiểu thư, ngươi chỉ cần đem Y Miểu biểu tiểu thư uy hiếp qua ngươi nói ra, ngươi thêm dấm chua nói cho phu nhân, nàng liền nhất định sẽ đồng ý hỗ trợ .”

“Ngươi là nói ” Triệu Khả Nhân trước mắt sáng ngời.

Nhàn vân gật gật đầu,“Phu nhân cùng cữu phu nhân luôn luôn mặt cùng tâm bất hòa chuyện này, chúng ta đều là thập phần rõ ràng . Nếu đã biết Y Miểu biểu tiểu thư thích thái tử, mà thái tử liền nói thích ngươi , còn có Y Miểu biểu tiểu thư vì thế còn uy hiếp ngươi , phu nhân liền nhất định sẽ hỗ trợ .”

Nghe xong Nhàn Vân lời nói về sau, Triệu Khả Nhân luôn luôn buộc chặt mày rốt cục giãn ra mở, mở miệng tán dương,“Nhàn Vân, không nghĩ tới ngươi vẫn là rất thông minh , phân tích vấn đề cũng là thập phần thấu hiểu, nếu lần trước ngươi có thể như vậy luôn vì ta, mà trợ giúp ta bày mưu tính kế, ta cũng sẽ không xa lánh ngươi .”

Nghe được Triệu Khả Nhân khen ngợi, Nhàn Vân cố ý vô tình nhìn về phía Nhàn Lạc bên cạnh một mực yên lặng không lên tiếng, trong mắt tràn ngập khiêu khích.

Nhàn Lạc tự nhiên cũng không có bỏ qua ánh mắt của Nhàn Vân, nhưng mà nàng  tuyệt đối sẽ không cho phép Nhàn Vân một người đỗ trạng nguyên . Nghĩ vậy, Nhàn Lạc mỉm cười, đi lên phía trước, mở miệng nói,“Tiểu thư,  đã quyết định chuyện này , chúng ta đây có phải hay không nên mau chóng đi tìm phu nhân ?”

Triệu Khả Nhân vừa định gật đầu, Nhàn Vân liền mở miệng ,“Tiểu thư, nô tì nhận thấy, hay là đợi đến Trung thu , về tới Thái Sư phủ, chúng ta lại đi tìm phu nhân.”

Nghe được nhàn vân lời nói, Triệu Khả Nhân nhíu nhíu mày, thập phần không hiểu,“Chuyện này không phải càng nhanh càng tốt sao? Vì sao còn muốn kéo dài tới Trung thu?”

“Tiểu thư, ngươi nên nghĩ!” Nhàn vân nói,“Hiện tại chúng ta đang ở trong Trấn Bắc Hầu phủ, nơi này ngươi cũng không là ngươi của chúng ta, nếu chúng ta tìm phu nhân nói sự tình truyền đi ra ngoài, kia đối với tiểu thư ngươi, có phải là nhiều bất lợi nha! Nhất là thái tử đã hướng tiểu thư ngươi thổ lộ sự tình, nếu thật sự bị ngoại nhân đã biết được, không tiểu thư sẽ bị phá hủy danh dự sao.Đến lúc đó, thái tử cho dù có thích ngươi, cũng tuyệt đối sẽ không thừa nhận . Nếu thừa nhận lời nói, không phải hắn bị xem là ngươi bất nhân bất nghĩa sao?”

Nghe được Nhàn Vân phân tích xong, Triệu Khả Nhân thập phần đồng ý gật gật đầu,“Vẫn là Nhàn Vân nói rất đúng, xem ra chuyện này thật muốn gấp cũng không được nha! Vẫn là chờ đến khi trở lại Thái Sư phủ mới cùng mẫu thân nói, như vậy tương đối hảo.”

Ở một bên Nhàn Lạc nhìn đến này hết thảy, hận hàm răng ngứa , nhưng mà không biện pháp gì.

Đúng lúc này, Triệu Khả Nhân đột nhiên kéo tay Nhàn Vân cùng Nhàn Lạc, đặt ở cùng nhau,“Nhàn Vân, Nhàn Lạc, các ngươi đều là nha hoàn bên cạnh ta, cũng là từ nhỏ liền cùng ta cùng nhau lớn lên , ta cho tới bây giờ đều không có đem các ngươi là ngoại nhân. Hiện tại liền ngay cả Nhàn Vân cũng đã nghĩ thông suốt , vậy tốt nhất . Về sau, các ngươi nhất định phải hảo hảo mà có thương có lượng , cùng nhau nghĩ cách giúp cho ta, đã biết không?”

Nhàn Vân cùng Nhàn Lạc liếc nhau, đều ở đối phương trong mắt thấy được bất mãn còn có bài xích, nhưng là các nàng trên mặt như trước treo đầy tươi cười, cùng kêu lên trả lời,“Nô tì đã biết, nô tì về sau nhất định sẽ hảo hảo hợp tác, cùng nhau vì tiểu thư xếp ưu giải nạn .”

Nhàn Vân cùng Nhàn Lạc tự cho là bản thân đã đem hết bất mãn che giấu thập phần tốt lắm, nhưng là các nàng không biết là, các nàng trong mắt bài xích cùng bất mãn, Triệu Khả Nhân đã sớm đã thu hết đáy mắt .

Nhưng mà, đối với bản thân phát hiện, Triệu Khả Nhân cũng là bất động thanh sắc , như trước tràn ngập ý cười nhìn về phía các nàng, dường như một chút cũng không có phát hiện các nàng trong lúc đó bất hòa giống nhau.

Kỳ thực, đối với Nhàn Vân cùng Nhàn Lạc trong lúc đó bất hòa, Triệu Khả Nhân tự nhiên là sẽ biết được , nàng cũng không phải là ngu ngốc, như vậy rõ ràng tình huống, nàng vẫn là đã phát hiện , nhưng là nàng lại như trước tùy ý như vậy tiếp tục phát triển. Bởi vì, chỉ cần có cạnh tranh, các nàng hai người mới có thể càng thêm tận tâm vì bản thân làm việc. Liền ngay cả tự bản thân đoạn thời gian thiên sủng Nhàn Lạc, kia cũng là có mục đích , vì buộc Nhàn Vân thỏa hiệp, hiện tại xem ra hiệu quả vẫn là thật sự không sai .

Kỳ thực, nàng nhận ra  Nhàn Vân cùng Nhàn Lạc trong lúc đó cạnh tranh càng là kịch liệt, vậy càng tốt, như vậy các nàng tài năng càng thêm nỗ lực vì bản thân làm việc. Hơn nữa bản thân có tự tin, tuyệt đối có thể tốt lắm giá nô hai người kia .

Triệu Khả Nhân hiện tại rất tràn đầy tự tin , nhưng mà, nàng cũng sẽ không nghĩ đến, hiện tại bản thân bởi vì Nhàn Vân cùng Nhàn Lạc trong lúc đó cạnh tranh lợi ích, nhưng mà trong tương lai, bản thân cũng là bởi vì hai người kia cạnh tranh mà thụ hại, đến một thời điểm, nàng mới thật sự vì bản thân hôm nay tự tin mà hối hận không thôi.

Bên này Triệu Khả Nhân còn không biết, cha nương nàng cũng đang ở vì nàng tính toán chuyện hôn sự? Bất quá, ở không lâu sau, cũng là bởi vì nàng gia nhập, khiến sự tình phát triển càng thêm thuận lợi .

Mà ở bên kia, Triệu Khả Nhiên về tới phòng , nhưng không có lập tức nghỉ ngơi, mà là bắt đầu đọc sách . Thi Hương cũng đã trở lại, cùng Lung Nhi cùng nhau đứng bên cạnh hầu hạ Triệu Khả Nhiên bên. Nhưng mà không quá lâu, Triệu Khả Nhiên liền nhìn đến Thi Hương lén lút hướng nàng đánh một tín hiệu.

Khi chú ý tới Thi Hương tín hiệu, Triệu Khả Nhiên buông sách, thân duỗi người, đánh ngáp một cái, mở miệng phân phó nói,“Lung Nhi, thời gian đã không còn sớm , ngươi trước đi xuống nghỉ ngơi đi! Hôm nay ngươi cũng mệt mỏi , sớm một chút nghỉ ngơi đi! Ngày mai còn có dậy sớm! Thi Hương, ngươi liền lưu lại, hầu hạ ta rửa mặt chải đầu thay đồ.!”

“Vâng, tiểu thư, vậy nô tì cáo lui trước.” Kỳ thực Lung Nhi đã sớm đã mệt mỏi, nhưng mà luôn luôn không dám đi xuống trước, hiện tại vừa nghe đến Triệu Khả Nhiên phân phó, nàng lên tiếng , rất nhanh liền ly khai khỏi phòng.

Khi xác định Lung Nhi đã đi xa, Thi Hương mở miệng nói,“Tiểu thư, Nhất đã đã trở lại, đại khái là đã hỏi thăm rõ ràng sự tình , ngươi có muốn gặp một chút hắn ?”

Triệu Khả Nhiên gật gật đầu,“Được rồi, ngươi cho hắn đi vào đi!”

Đã được đến Triệu Khả Nhiên đồng ý, Thi Hương đem cửa sổ mở ra , rất nhanh, một đạo màu đen bóng dáng cũng đã vào phòng.

Triệu Khả Nhiên tập trung nhìn vào,nam nhân toàn than màu đen, chính là thập phần cung kính nửa quỳ trên mặt đất. Triệu Khả Nhiên tinh tế đánh giá thu hút tiền hắc y nam tử. Này nam tử thân hình lạnh lùng , tướng mạo trang nghiêm. Một đôi ánh mắt bắn hàn khí , hai loan mi hoàn toàn giống loát nước sơn. Bộ ngực hoành rộng rãi, có vạn phu nan địch oai phong. Không khó nhìn ra, như vậy một gã nam tử, kết quả là có nhiều lợi hại, hơn nữa hắn toàn thân cao thấp đều tản ra một cỗ hàn khí cùng sát khí, còn loáng thoáng có chứa một cỗ huyết tinh khí. Bởi vậy có thể suy đoán, trước mắt nam tử tuyệt đối không phải cái gì thiện nam tín nữ, ở trên tay hắn mạng người tuyệt đối không ít. Này khó trách Tư Đồ Húc hội phái hắn đến âm thầm bảo hộ bản thân. Nhớ tới Tư Đồ Húc đối bản thân quan tâm, Triệu Khả Nhiên trong lòng không khỏi nổi lên một cỗ ngọt ngào.

“Ngươi chính là Nhất?” Triệu Khả Nhiên nhàn nhạt mở miệng hỏi.

Nhìn đến Triệu Khả Nhiên lạnh nhạt vẻ mặt, Nhất trong lòng cảm thấy thập phần khiếp sợ, người bình thường lần đầu tiên nhìn đến hắn người đều sẽ bị sát khí trên người hắn mà kinh sợ, do đó cảm thấy sợ hãi, một câu cũng nói không nên lời. Nhưng mà thật không ngờ, trước mắt một khuê các nữ tử yếu đuối đang nhìn mình có thể nói như vậy, lời nói lạnh nhạt, thật đúng không hổ là người chủ tử coi trọng.

Nghĩ vậy, Nhất thái độ càng cung kính ,“Dạ, tiểu thư, thuộc hạ chính là Nhất, là chủ tử phái thuộc hạ đến âm thầm bảo hộ tiểu thư , về sau tiểu thư nếu có cái gì phân phó lời nói, có thể trực tiếp gọi đến thuộc hạ.”

Nghe được Nhất lời nói như vậy, Triệu Khả Nhiên vừa lòng gật đầu,” Được rồi, ta đã biết. Ngươi trước đứng lên đi! Hiện tại, ngươi trước hết nói một chút, vừa mới ta cho ngươi đi hỏi thăm sự tình, kết quả là chuyện gì xảy ra?”

Kỳ thực muốn Nhất đi thăm dò một người là chuyện nhỏ, thật có chút người tài làm việc vặt, nhưng mà Nhất vẫn hiểu rõ ràng bổn phận của mình, chỉ cần là Triệu Khả Nhiên phân phó, vô luận là nhiều việc vặt chuyện tình, bản thân đều phải xuất sắc hoàn thành, chỉ có như vậy chủ tử mới có thể vừa lòng .

Nhất chậm rãi đứng lên, mới đem những việc mới nghe lén toàn bộ nói ra, liền ngay cả việc Triệu Tùng cùng Tần Hương Hà thân mật hành động cũng không bỏ toàn bộ nói ra.

“Tốt lắm, ngừng!” Triệu Khả Nhiên vội vàng ngăn lại Nhất tiếp tục nói tiếp, phải biết rằng nàng đối với chuyện cha mẹ trên giường thật không có gì hứng thú , cũng tuyệt đối không muốn biết.

Nghe được Triệu Khả Nhiên kêu ngừng, Nhất lẳng lặng đứng ở một bên, không có lại mở miệng. Hắn hiểu biết chức trách của mình, không nên phát biểu ý kiến thời điểm, tuyệt đối không nên nói lung tung .

Khi nghe Nhất báo cáo toàn bộ, trong lòng Triệu Khả Nhiên rơi vào trầm tư. Nàng cho tới bây giờ không biết, nguyên lai tổ mẫu luôn luôn tại đánh chú ý nhường Triệu Khả Nhân gả nhập hoàng gia, còn luôn luôn tại vì mà vui vẻ . Còn có, nguyên lai ở trong mắt bọn họ, bản thân xứng thượng Trung Nghĩa hầu thế tử, thế nhưng đã là trèo cao . Bọn họ thật đúng là để mắt bản thân a! Bản thân có phải hay không hẳn là cảm động đến rơi nước mắt mới đúng đâu?(mình ko biết làm sao cho dễ hiểu…. xin lỗi nha…)

Còn nữa, cha nương của chính mình thật đúng là lợi hại ! Lúc trước vì Triệu Khả Nhân, liền luôn luôn muốn nàng từ hôn, hiện tại Triệu Khả Nhân đã chiếm được này chuyện hôn sự , bọn họ vẫn là muốn từ hôn, làm cho Triệu Khả Nhân gả cho hoàng gia, xem ra lòng dạ bọn họ thật đúng là không nhỏ ! Hơn nữa, mẫu thân còn có mưu kế thật đúng là đủ độc a! Bất quá, bọn họ làm như vậy, đều muốn Triệu Khả Nhân như ý. Triệu Khả Nhân hiện tại không phải là trăm phương nghìn kế muốn giải trừ hôn ước sao?

“Tiểu thư, chúng ta có nên hay không ngăn cản ?” Ở một bên Thi Hương mở miệng hỏi nói.

“Không cần.” Triệu Khả Nhiên khóe miệng gợi lên một chút cười,“Không chỉ là không cần, tất yếu thời điểm, chúng ta còn trợ bọn họ giúp một tay! Bất quá, hiện tại, chúng ta cái gì đều không cần làm, ngươi chỉ cần phái người giúp cho bọn họ đến nơi là được.”

Thi Hương tuy rằng không rõ vì sao, nhưng mà như trước thập phần cung kính trả lời,“Vâng, tuân theo tiểu thư phân phó.”

Triệu Khả Nhiên cười đến thập phần sáng lạn, trong lòng nàng rõ ràng, thái tử phi tuyển người là Tần Y Miểu ! Điểm này là tuyệt đối sẽ không thay đổi . Nếu đợi đến Triệu Khả Nhân giải trừ hôn ước, nàng mới phát hiện nguyên lai bản thân không có biện pháp lên làm thái tử phi, không biết nàng sẽ có cái gì phản ứng thế nào? Thật đúng là chờ mong nha!


Trang 31/89 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/