Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=334108
Trang 49/89

Người gởi:  Thương Thương [ 11.10.2016, 06:15 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

Chương 143 (tiếp)

Editor: ThươngThương

Rất rất xin lỗi mọi người vì bị trễ hẹn tháng 10 nhiều ngày, từ tuần này mình sẽ bắt đầu post truyện lại nhé

"Ha ha ha." Nghe Văn Tư nói xong, Tư Đồ Lăng Chí ngồi ở trên ghế rồng cười to: "Xem ra ánh mắt của trẫm thật sự đúng là không tệ! Cho Văn Quận chúa một phong hào này, thật sự chính là xứng đáng cái tên! Hiện tại ngay cả Văn đại học sĩ đương triều của chúng ta cũng nói như vậy. Xem ra, Văn Quận chúa đích xác là nữ tử có tài văn chương hơn người của Đại lịch hoàng triều chúng ta!"

Vừa mới nghe được Văn Tư nói xong, Triệu Khả Nhiên cũng không biết nên có phản ứng gì mới tốt nữa, nhưng không ngờ hiện tại ngay cả hoàng thượng cũng nói như vậy. Hiện tại Triệu Khả Nhiên vẫn còn cảm thấy rất khó xử.

Mà Văn Tư và Tư Đồ Lăng Chí trước sau lên tiếng, khiến cho tất cả mọi người cực kỳ khiếp sợ, ai cũng không nghĩ tới, hoàng thượng và Văn đại học sĩ sẽ có đánh giá cao về Triệu Khả Nhiên như vậy. Nhưng hiểu ra một chút, sau khi Triệu Khả Nhiên vừa mới làm một bài từ, dường như lại cảm thấy tất cả ấy đều là chuyện đương nhiên.

Triệu Khả Nhiên vừa mới làm một bài thơ đứng đầu, đích xác là hết sức xuất chúng, đã không thể đơn giản dung hai chữ xuất sắc mà có thể hình dung. Trên khung cảnh trăng rằm, trong lòng đã bắt đầu tang niềm nhớ, hay nhận thấy không rõ, mà lại làm đến nơi đến chốn, từ có độ lượng rộng rãi cao thượng. Dưới khung cảnh nhớ người, bởi vì trung thu trăng tròn liên tưởng đến nhân gian ly biệt, đồng thời cảm động và nhớ nhung cuộc sống hợp tan vô thường.

Nhất là giữa hai câu cuối bài từ: "Nhân hữu bi hoan ly hợp, nguyệt hữu âm tình viên khuyết (người có vui, buồn, ly, hợp, trăng có mờ, tỏ, đầy, vơi), xưa nay đâu có vạn toàn." Người tất nhiên có vui buồn lẫn lộn, mỗi tháng trăng cũng có lúc tròn khuyết, nó có lúc bị mây đen che kín, có khi hao tổn không trọn vẹn, nó cũng có tiếc nuối của nó, từ xưa tới nay trên đời đã khó có chuyện thập toàn thập mỹ. Đã như vậy, cần gì phải vì tạm thời ly biệt mà cảm thấy ưu thương đây? Nhưng tác giả dù sao cũng là khoáng đạt, lập tức nghĩ đến ánh trăng cũng là vô tội. Đã như vậy, cần gì phải vì tạm thời ly biệt mà ưu thương đây? Này ba câu từ người đến trăng, từ cổ chí kim làm rất khái quát. Từ trong giọng nói, dường như là trả lời rõ ràng thay câu hỏi phần đầu, từ trên kết cấu, vừa đẩy ra một cái khác, theo người, trăng đối lập chuyển qua người, trăng dung hợp. Vì trăng sáng giải vây, trên thực chất vẫn là vì cường điệu đối với việc đời lạc quan, đồng thời ký thác hi vọng đối với tương lai. Bởi vì, trăng có tròn thì người cũng có lúc gặp nhau. Rất có ý vị triết lý.

(edit đoạn giải nghĩa thơ này mình muốn ngất, ai đọc không hiểu chỉ cần hiểu là bài thơ này của Khả Nhiên rất hay, hay đến mức người ta khó tin là do một nữ tử chỉ mười bốn tuổi làm ra)

Một bài thơ như vậy, mang lòng dạ rộng đến như vậy, thật sự là nữ tử trước mắt chỉ có mười bốn tuổi này làm sao? Tất cả mọi người không muốn tin tưởng, Nhưng mà lại là không thể không tin tưởng.

"Nhân hữu bi hoan ly hợp, nguyệt hữu âm tình viên khuyết (người có vui, buồn, ly, hợp, trăng có mờ, tỏ, đầy, vơi)." Thái hậu thở dài một cái: "Văn quận chúa không chỉ có tài văn chương xuất chúng, hơn nữa trí tuệ khí phách như vậy, sợ là rất nhiều nam tử cũng so ra kém, cũng không biết, người nào có phúc khí tốt như vậy, có thể lấy được Văn quận chúa mà thôi."

Nghe được mọi người hết sức khen ngợi đối với mình, Triệu Khả Nhiên cũng không hề cảm thấy có một chút tự mãn nào, ngược lại hết sức khiêm tốn thi lễ, cười nhạt, mở miệng nói: "Thái hậu nương nương, thật ra thì cũng chỉ là trăng sáng cũng tốt, người cũng được, sao có thể cả đời đều là thập toàn thập mỹ! Ngay cả thần nữ chẳng qua cũng chỉ là xúc động mà biểu đạt thôi, thái hậu nương nương thật sự chính là quá khen."

Sau khi nghe được một câu nói nhàn nhạt này của Triệu Khả Nhiên, hảo cảm của mọi người đối với nữ tử này lập tức ngoại lệ liền trở nên hết sức cao. Một nửa tử có tài văn chương xuất chúng như vậy, cũng khiêm nhường như vậy, thật đúng là khó có được!

"Các ngươi nhìn, xem ra lời đồn đãi trước đó đều là thật, ở trên thọ yến của Tần lão phu nhân, một bài vịnh thơ về cây mai kia của Văn quận chúa làm toàn trường khiếp sợ. Thì ra là tài học của Văn quận chúa tài học thật đúng là cao như thế!"

"Ngay cả Văn đại học sĩ cũng đánh giá đối với văn Quận chúa cao như này, xem ra Văn quận chúa thật sự chính là không lên tiếng thì thôi, một khi lên tiếng ai nấy đều kinh ngạc!"

"Tài học của Tần đại tiểu thư mặc dù cũng rất tốt, nhưng mà dường như đối với Văn quận chúa mà nói, thật sự chính là gặp sư phụ. Ngay cả Văn đại học sĩ cũng nói, người ta Văn quận chúa chính là Đệ nhất tài nữ của Đại lịch hoàng triều!"

Nghe được mọi người nghị luận ầm ĩ về mình, Triệu Khả Nhiên cũng không có bất kỳ phản ứng nào, mà là hết sức bình tĩnh thi lễ sau đó lại trở về chỗ ngồi của mình.

Mà các gia tiểu thư các đại thần vẫn ở dưới không ngừng quan sát, đều ở đây rối rít nhìn về phía Triệu Tùng chúc. Có thể có một nữ nhi tốt như vậy, thật sự chính là tam sinh hữu hạnh! Mặc dù Triệu Tùng không hiểu tại sao Triệu Khả Nhiên lại lập tức trở nên xuất chúng như vậy, nhưng mà đối với lời chúc của mọi người, trên miệng ông mặc dù đang khiêm tốn, nhưng nụ cười trên mặt cũng là không lừa được người. Ông vẫn là hết sức hả hê, ông chưa từng nghĩ đến, đại nữ nhi khiêm tốn này của mình, thậm chí có một ngày sẽ mang đến cho ông vinh dự lớn như vậy. Lấy được tán thưởng của hoàng thượng, Thái hậu, còn có Văn đại học sĩ. Xem ra trước kia mình thật sự chính là coi thường người nữ nhi này.

Lúc này Triệu Tùng, tựa như có lẽ đã quên mất một người nữ nhi khác của minh. Hiện tại, trong mắt của ông cũng chỉ có đại nữ nhi có thể mang đến cho ông vô hạn vinh dự. Thật ra thì cho tới nay, Triệu Tùng đều là cái bộ dáng này, đứa con nào có thể mang vinh dự đến cho ông, ông sẽ chú ý tới đứa con này. Thực tế ông chính là một người phụ thân như vậy. Triệu Khả Nhiên cũng sớm dã nhìn rõ điểm này, cho nên đối với phụ thân như vậy, Triệu Khả Nhiên cũng đã sớm không hề ôm bất kỳ hy vọng gì nữa.

Thấy mọi người đều đang khen ngợi Triệu Khả Nhiên, Triệu Khả Nhân vẫn đứng ở dưới quả là tức giận đùng đùng. Nàng ta không biết tại sao hiện tại chuyện lại biến thành cái bộ dáng này, tại sao tài hoa của Triệu Khả Nhiên lại tốt như vậy chứ? Lúc trước, rõ ràng tài hoa của Triệu Khả Nhiên cũng không xuất chúng, nhưng mà hiện tại vì sao tài hoa của Triệu Khả Nhiên lại trở nên tốt như vậy đây? Một bài thơ tốt như vậy, dù so với bài thơ vừa rồi của Tần Y Miểu, đó cũng là hơn gấp trăm ngàn lần. Hiện tại vì sao chuyện phải biến thành cái bộ dáng này chứ? Lúc trước trên thọ yến của ngoại tổ mẫu, mình có thể liều lĩnh so sánh tương xứng với Triệu Khả Nhiên, nhưng mà lần này đây? Lần này lại nên giải thích như thế nào đây?

Triệu Khả Nhân thật rất không hiểu, trước được mọi người khen ngợi, người lấy được khích lệ của phụ mẫu nhiều nhất rõ ràng chính là nàng ta, tại sao hiện tại lại phải thay đổi người cơ chứ? Không được, lúc này mình tuyệt đối không thể mất đi tất cả, mặc kệ là yêu thích của phụ mẫu, ánh mắt của mọi người, hay là khích lệ của mọi người, mình cũng không thể mất đi. Nghĩ đến đây một chút, trong lòng của Triệu Khả Nhân liền hết sức kiên định, nhất định phải trở thành thái tử phi. Bởi vì chỉ có như vậy, nàng ta mới có thể kéo lực chú ý của mọi người về đến trên bản thân.

Mà Tần Y Miểu ở bên kia. Thấy mọi người khen ngợi đối với Triệu Khả Nhiên, trong lòng cũng là hết sức bất mãn. Nàng ta cũng không hiểu, một bài từ vừa rồi của Triệu Khả Nhiên, rút cuộc là so với mình tốt ở chỗ nào, tại sao tất cả mọi người nói như vậy. Nhất là khi nghe được mọi người đem nàng ta so sánh với Triệu Khả Nhiên, thì trong lòng của nàng ta càng tức giận. Vốn là chính mình vẫn có thể lấy cái danh hiệu Đệ nhất tài nữ kinh thành này mà cảm thấy tự hào. Nhưng mà không nghĩ tới, hôm nay, thật không ngờ Văn Tư đánh giá cao về Triệu Khả Nhiên. Đệ nhất tài nữ Đại lịch hoàng triều, đây là vinh dự biết bao!

Chỉ là, mặc kệ trong lòng có nhiều tức giận, Tần Y Miểu cũng sẽ không mất lý trí, nàng ta rất rõ ràng mục đích cuối cùng của hôm nay là cái gì. Không khỏi khiến lòng của nàng ta thật rất bất mãn đối với khen ngợi của mọi người về Triệu Khả Nhiên. Nhưng mà trong lòng nàng ta rất rõ ràng, hôm nay kẻ địch lớn nhất của nàng ta không phải Triệu Khả Nhiên, mà là Triệu Khả Nhân. Cho nên, nàng ta vẫn là cố đè xuống bất mãn của mình đối với Triệu Khả Nhiên, chuyên tâm nhìn về phía Triệu Khả Nhân.

Trong lòng của Tần Y Miểu rất rõ ràng, hôm nay, nếu nàng ta muốn làm thái tử phi, vậy kẻ địch lớn nhất của mình nên là Triệu Khả Nhân mới đúng, mình hoàn toàn không nên ở chỗ này so đo với Triệu Khả Nhiên. Cho nên, nàng ta rất nhanh đã thu thập xong tâm tình của mình.

Trừ Triệu Khả Nhân và Tần Y Miểu ra, hiện tại còn có một người thống hận Triệu Khả Nhiên nhất, đó chính là Lâm Tú Tú. Từ lúc vừa mới phát hiện thì ra cho tới nay Triệu Khả Nhiên đều lừa gạt mình, một mực vụng trộm có liên hệ với Húc vương, sau đó Lâm Tú Tú cũng đã hận Triệu Khả Nhiên rồi.

Mới vừa thấy được Triệu Khả Nhiên ở tại chỗ biểu hiện xuất sắc, sau đó trong mắt của Lâm Tú Tú tràn đầy ghen tỵ và oán hận. Ả rất thích phương diện tri thức gì đó, nhưng bất đắc dĩ bản lãnh có hạn, vẫn luôn học không tốt. Đã từng, mình thích Triệu Khả Nhiên, cũng là bởi vì tài hoa của nàng hết sức xuất chúng. Nhưng mà không ngờ, thì ra là Triệu Khả Nhiên vẫn luôn gạt mình. Cho nên sau khi thấy được biểu hiện của Triệu Khả Nhiên, trong lòng của ả hiện lên không phải thưởng thức, mà là thù hận.

Nhất là mới vừa thấy trong mắt của Húc vương lúc nhìn về phía Triệu Khả Nhiên không tự chủ bộc lộ ra ngoài dịu dàng, còn có kiêu ngạo, oán hận trong lòng Lâm Tú Tú càng thêm sâu, ả không nhịn được suy nghĩ, nếu khi người xuất chúng ở chỗ đó là của mình, Húc vương có phải cũng sẽ dùng ánh mắt như vậy nhìn mình hay không? Nhưng khi thấy ánh mắt của Húc vương một mực lưu luyếnTriệu Khả Nhiên, oán hận trong lòng ả càng thêm sâu.

Bây giờ Lâm Tú Tú đối với Triệu Khả Nhiên đã sớm không còn tình nghĩa trước kia. Bây giờ đối với ả mà nói, Triệu Khả Nhiên lại chính là một kẻ địch, một kẻ địch luôn nhìn ả châm biếm. Cho tới nay, Triệu Khả Nhiên đều ngụy trang. Trước có hảo cảm về Triệu Khả Nhiên, hiện tại cũng đã sớm chuyển hóa thành oán hận.

Triệu Khả Nhiên đang đứng ở trên chỗ của mình đột nhiên cảm thấy một cỗ ý lạnh, nàng nhìn sang phía chỗ phát ra ý lạnh, cũng không thấy gì cả. Vừa nghĩ tới hình như hôm nay mình luôn cảm thấy hình như có một trận gió lạnh thổi không giải thích được, Triệu Khả Nhiên không nhịn được chau mày.

Một bài từ của Triệu Khả Nhiên làm đó rất tốt, mặc kệ các vị tiểu thư làm thơ trước đó, hay là đằng sau mấy cái kia, cũng không có bài thơ nào có thể so với được bài từ của Triệu Khả Nhiên. Đối với kết quả này, thật ra thì người ở chỗ này cũng không kỳ quái. Dù sao Triệu Khả Nhiên làm ra một bài từ, cơ hồ có thể được xưng là tác phẩm kiệt tác, nào có dễ dàng như vậy vượt qua chứ!

Mà Triệu Khả Nhiên? Đối với các tiểu thư làm thơ sau, thật ra thì nàng cũng không có cảm giác quá lớn. Dù sao nếu là thật mà nói nâng nữa lời nói, lần tranh tài này lại không không tỉ số, mọi người cũng không hề quá quan tâm.

Chỉ là, vẫn có một người không thể không nói, đó chính là Triệu Khả Bình. Triệu Khả Bình mới vừa biểu hiện một cái, Triệu Khả Nhiên cũng không nhịn được muốn lắc đầu. Cũng không phải Triệu Khả Bình làm thơ rất kém cỏi, mà là lá gan của Triệu Khả Bình thật sự là quá nhỏ, lúc vừa mới đứng ra, có lẽ là bởi vì khẩn trương! Thậm chí ngay cả hành lễ cũng đã quên rồi, hơn nữa lúc đang ngâm thơ, âm thanh nhỏ đến ngay cả con muỗi đều nghe không được. Đối mặt với Triệu Khả Bình như vậy, ngay cả Triệu Khả Nhiên đều thở dài, dáng vẻ tính tình như vậy, Lý Phỉ Nhi vẫn vọng tưởng có thể gả vào Hoàng thất, thật đúng là chuyện cười.

Sau khi thấy biểu hiện của Triệu Khả Bình, Thục phi ngồi ở phía trên nhịn không được chau mày. Chỉ là, đồng thời trong lòng của nàng ta vẫn hết sức may mắn, cảm thấy may mắn ban đầu nàng ta không đồng ý đề nghị của mẫu thân, bằng không, nếu như cưới một nàng dâu như vậy, cả đời con trai của nàng ta có lẽ đã thật sự kết thúc rồi.

Rất nhanh, tất cả tiểu thư cũng đã đem thơ của mình làm đọc ra. Kết quả, cũng hoàn toàn ở bên trong dự đoán của mọi người, không có bất kỳ một bài thơ của người nào có thể vượt qua Triệu Khả Nhiên. Cho nên, mặc dù thắng bại trong lần tranh tài này không đáng nói, nhưng mà trong lòng mọi người đều hiểu, tại lần đấu thơ này, người xuất sắc nhất chính là Triệu Khả Nhiên rồi.

Cũng là trải qua lần làm thơ này, mọi người biết cái người Triệu Khả Nhiên này lần nữa. Hơn nữa, sau lần tuyển phi yến, gần như danh tiếng của Triệu Khả Nhiên truyền ra giữa toàn bộ tầng lớp thượng lưu ở kinh thành. Tất cả mọi người biết, trưởng nữ Triệu Khả Nhiên của phủ Thái Sư đã được phong làm Văn quận chúa, tài hoa hơn người, khí độ siêu phàm, thanh lệ thoát tục, có thể nói tài nữ đệ nhất thiên hạ. Mà sau khi nghe được tin tức này, cũng có người cảm thấy hết sức tiếc nuối, đó chính là Trung Nghĩa hầu phủ đã từng có hôn ước với Triệu Khả Nhiên. Nhất là Lâm Khê Nhiễm, lúc nghe tin tức này thì nắm tay càng bóp chặt. Chỉ cần khi hắn vừa nghĩ tới mình bỏ lỡ một nữ tử xuất sắc như vậy, liền cảm thấy hối tiếc không thôi, nhưng thôi, chỉ có thể thở dài vô ích. Dĩ nhiên, những thứ này đều nói sau.

Sauk hi thi xong vòng thứ nhất, Tư Đồ Lăng Chí quyết định để cho các tiểu thư gia nghỉ ngơi một lát trước, sẽ tiến hành biểu diễn tài nghệ. Cho nên các tiểu thư gia đều ở đây phân phó hạ nhân, cho người đem những gì cũng đã sớm chuẩn bị xong, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng tiến hành biểu diễn mục tài nghệ tiếp theo.

Hết chương 143


Người gởi:  momo hoho [ 12.10.2016, 01:43 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

Chương 144:  Biểu diễn tài nghệ (một)

Sau khi nghỉ ngơi một lát, các tiểu thư sắp bắt đầu vòng thi thứ hai là biểu diễn tài nghệ. Vì vòng thi này khá mất thời gian, cho nên, các nàng cũng ngồi xuống. Dù gì thì mỗi người một tiết mục, nhiều người như vậy, nhất định mất không ít thời gian, vì thế vẫn nên để mọi người ngồi xuống trước mới được.

Nhìn các tiểu thư, Tư Đồ Lăng Chí cười nói, "Ha ha ha, vừa rồi các tiểu thư đều đã thể hiện tài học của mình rồi, bây giờ chúng ta hãy xem thử sở trường của các tiểu thư nào!"

"Đúng vậy." Thái hậu ở bên cạnh cũng phụ họa vào, "Thật ra từ chuyện vừa rồi cũng có thể thấy được các tiểu thư đều là những nữ tử tài hoa xuất chúng, tin rằng trong lòng các vị hoàng tử cũng đã có ấn tượng đại khái rồi. Còn về phần đến cuối cùng, các vị tiểu thư có thể đạt được vị trí thứ nhất, trở thành hoàng tử phi hay không, thì phải xem biểu hiện tiếp theo của các nàng."

Tư Đồ Lăng Chí xoay đầu lại, nhìn các tần phi ở phía dưới, mở miệng cười nói, "Vậy các ái phi thì sao? Trong lòng các nàng đã có quyết định rồi phải không? Các nàng hi vọng hoàng nhi của các nàng chọn tiểu thư nhà nào vậy?"

Sau khi nghe câu hỏi của Tư Đồ Lăng Chí, hoàng hậu mở miệng cười nói, "Hoàng thượng, thần thiếp là thông suốt nhất. Thiên nhi thích tiểu thư nhà nào, thần thiếp sẽ không ngăn cản, dù gì, đến lúc đó là phu thê chúng nó sống với nhau, thần thiếp ở một bên cũng không tiện xen vào!"

Triệu Khả Nhân đang ngồi ở đó rất vui vẻ sau khi nghe được lời của hoàng hậu, vì nàng ta cảm thấy, nếu nói như vậy thì chính là nói, lát nữa dù thái tử chọn ai, hoàng hậu đều không can thiệp, phải không, nếu như thật sự đúng như vậy, vậy lát nữa, thái tử điện hạ chọn nàng, hoàng hậu cũng sẽ không phản đối mới đúng. Nếu không thì chẳng phải là tự vả vào miệng mình hay sao? Nghĩ đến đây, Triệu Khả Nhân âm thầm vui vẻ, Tần Y Miểu được lòng hoàng hậu thì có tác dụng gì chứ? Không nghe hoàng hậu nương nương nói rồi sao? Quyền quyết định cuối cùng là ở trong tay thái tử điện hạ!

Triệu Khả Nhiên thấy dáng vẻ đắc ý của Triệu Khả Nhân, trong lòng lại cười lạnh, xem ra Triệu Khả Nhân thật là ngây thơ! Lời hoàng hậu nói, câu nào là thật, câu nào là giả cũng không phân biệt được, xem ra lát nữa Khả Nhân sắp chịu thiệt thòi lớn rồi!

Còn Tư Đồ Lăng Chí sau khi nghe hoàng hậu nói, trên mặt tràn đầy ý cười, "Xem ra hoàng hậu thật là rất độ lượng đó! Nhưng mà, hoàng hậu nói cũng đúng, đến lúc đó, là phu thê chúng nó sống với nhau, vì thế vẫn là để cho chúng nó tự mình lựa chọn người mình yêu thích là tốt nhất, không phải sao?"

"Hoàng thượng nói rất đúng." Nghe Tư Đồ Lăng Chí khen ngợi, hoàng hậu hết sức vui vẻ.

Sau khi thấy hoàng hậu được hoàng thượng tán thưởng, các tần phi khác cũng vội vàng thể hiện mình là người độ lượng. Đều nói là mình sẽ không can thiệp vào quyết định lần này, để cho các hoàng tử tự mình quyết định.

Sau khi nghe các tần phi nói, thái hậu cười nói với các tiểu thư ở phía dưới, "Các vị tiểu thư đều đã nghe thấy rồi chứ! Các ngươi hãy cố gắng làm cho tốt!"

Nghe thái hậu nói xong, trên mặt các tiểu thư đều mang vẻ tươi cười vui vẻ, trong lòng thì càng vui mừng hơn, các nàng nghĩ, chỉ cần biểu hiện thật tốt là có thể trở thành vương phi rồi.

Thấy được tình cảnh như vậy, Triệu Khả Nhiên cảm thấy rất buồn cười. Thật ra, cho dù hôm nay thi tài văn chương hay là biểu diễn tài nghệ, thì chẳng qua chỉ là hình thức mà thôi. Phải biết rằng, từ sớm trước khi tuyển phi yến bắt đầu, e rằng các vị nương nương đã tuyển xong vương phi cho nhi tử của mình rồi! Tuyển phi yến này chẳng qua là hình thức mà thôi, có lẽ ước vọng của nhiều người đều sẽ tan vỡ!

"Được rồi." Tư Đồ Lăng Chí mở miệng nói, "Có lẽ bây giờ các vị tiểu thư đều đã chuẩn bị xong cả rồi! Nếu như vậy, chi bằng chúng ta bắt đầu đi! Hiện tại trẫm vô cùng muốn xem tài nghệ của các vị tiểu thư!"

Dưới sự tuyên bố của Tư Đồ Lăng Chí, vòng thi thứ hai biểu diễn tài nghệ rất nhanh chóng bắt đầu. Đầu tiên, người thi đầu tiên là Vân Y Y, vì vừa rồi nàng ấy rút được thăm số một.

Triệu Khả Nhiên rất mong đợi màn biểu diễn của Vân Y Y. Dù gì thì từ bài thơ mà vừa rồi Vân Y Y làm cũng có thể thấy được Vân Y Y tuyệt đối là một tài nữ. Quả nhiên, Vân Y Y không hề làm Triệu Khả Nhiên thất vọng, nàng biểu diễn thổi sáo.

Không thể không nói, tiếng sáo của Vân Y Y thật sự rất hay. Tiếng sáo khi thì trong trẻo xa xôi, khiến người nghe trong lòng tĩnh lặng, giũ bỏ trần tục, điệu khúc như tiếng thông reo, vui vẻ, khi thì tiếng sáo trở nên uyển chuyển mờ mịt, liên miên như thanh âm của tự nhiên, khi thì du dương nhu chuyển, rất vui tai dễ nghe, giống như tiếng hót nhẹ nhàng của Chu Tước. Tiếng sáo u nhã như vậy, quả thật khiến người ta tinh thần sảng khoái.

Khúc sáo kết thúc, nhưng mọi người vẫn còn đắm chìm trong tiếng sáo vừa rồi.

Thấy thế, Tư Đồ Lăng Chí mở miệng cười nói, "Tiếng sáo hay như vậy thật hiếm có! Xem ra Vân tướng thật là biết cách dạy dỗ! Tuổi của Vân tiểu thư như vậy mà đã đạt được thành tựu như thế về mặt âm nhạc, thật là một tài nữ hiếm thấy!"

Nghe Tư Đồ Lăng Chí khen ngợi mình, Vân Y Y lại không có chút tự kiêu nào, chỉ nhẹ cười, mở miệng nói, "Hoàng thượng quá khen, đây chẳng qua là chút tài mọn của thần nữ mà thôi, thật sự khó mà đạt được vẻ thanh nhã."

Thấy biểu hiện khiêm nhường của Vân Y Y, tất cả mọi người có mặt tại đó đều rất có hảo cảm với nàng. Mà Triệu Khả Nhiên cũng rất tán thưởng Vân Y Y. Thật ra, Vân Y Y chọn thổi sáo, điều này không hề kỳ lạ. Đã sớm nghe được trình độ âm nhạc của Vân Y Y rất cao, hôm nay nghe được, quả nhiên là xuất sắc. Nhưng mà, điều khiến Khả Nhiên khâm phục đó là tài trí của Vân Y Y. Thật ra, theo nàng biết, tài nghệ đánh đàn của Vân Y Y cũng rất cao, nhưng hôm nay, Y Y chọn thổi sáo chứ không phải là đánh đàn, sợ rằng là vì nàng ta muốn tránh Tần Y Miểu!

Hầu như người trong kinh thành đều biết là Tần Y Miểu của Tần Quốc công phủ, kinh thành đệ nhất tài nữ, về cầm kỳ thư họa thì cầm kỹ là lợi hại nhất. Nghe nói, chỉ cần là người nghe nàng ấy đánh đàn, thì đều đắm chìm vào trong đó, không thoát ra được. Hẳn là Vân Y Y vì tránh né Tần Y Miểu, mới chọn thổi sáo! Nhưng mà, thật ra cũng đúng, dựa theo tính cách cẩn thận của Tần Y Miểu, ngày hôm nay Y Miểu nhất định sẽ biểu diễn cầm kỹ sở trường của nàng. Đến lúc đó, nếu Vân Y Y cũng biểu diễn cầm kỹ, vậy thì cho dù kết quả có thế nào cũng vậy, đến cuối cùng sợ rằng cả hai đều bị thiệt, vì thế Vân Y Y mới chọn thổi sáo!

Nhìn Vân Y Y, Triệu Khả Nhiên cảm thấy vô cùng tiếc nuối. Vốn là lần đầu gặp mặt, còn cho rằng nàng ta chẳng qua chỉ là một nữ tử điêu ngoa tùy hứng, nhưng chẳng ngờ, sau khi ở cùng với nhau, mới phát hiện, Y Y là một cô nương đơn thuần dễ thương. Mà hôm nay, Triệu Khả Nhiên còn phát hiện được một mặt khác của Vân Y Y. Chỉ là, nàng và Vân Y Y, sau ngày hôm nay, sợ rằng thật sự không thể nào trở thành hảo bằng hữu được!

Vừa nghĩ đến điều này, Triệu Khả Nhiên không nhịn được thở dài một hơi. Nếu Lâm Tú Tú không thích Húc, vậy thì tốt rồi. Triệu Khả Nhiên quay đầu qua, hung hăng trừng mắt nhìn Tư Đồ Húc một cái. Mà Tư Đồ Húc vô tội thì cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao "Vật nhỏ" của mình lại đột nhiên hung dữ nhìn mình như vậy. Chàng sờ sờ cái mũi của mình, rồi nhìn Triệu Khả Nhiên nở nụ cười lấy lòng.

Động tác của Triệu Khả Nhiên và Tư Đồ Húc rất kín đáo. Nhưng với người vẫn luôn âm thầm quan sát bọn họ là Lâm Tú Tú thì nàng ta đều thấy được mọi ánh mắt động tác của họ. Thấy được hành động thân mật như đang ở chốn không người của bọn họ như vậy, trong lòng Lâm Tú Tú rất đau xót.

Thế nhưng Lâm Tú Tú rất nhanh chóng thu hồi tâm tình của mình, bởi vì, tiếp theo là đến lượt nàng rồi. Nàng nhất định phải biểu hiện cho thật tốt, nàng muốn cho Húc vương điện hạ biết rằng, nàng cũng vô cùng tài giỏi, nàng chẳng có gì thua kém Triệu Khả Nhiên.

Nghĩ đến đây, Lâm Tú Tú liền đứng lên, ngẩng đầu, thẳng người bước ra nơi biểu diễn. Nàng muốn cho tất cả mọi người biết, nàng không hề kém Triệu Khả Nhiên. Nàng muốn cho Húc vương điện hạ biết, thật ra nàng mới là lựa chọn tốt nhất với chàng. Còn chưa đến thời khắc cuối cùng, nàng tuyệt đối sẽ không nhận thua.

Vân Y Y đã trở về chỗ ngồi của mình, sau khi nhìn dáng vẻ của Lâm Tú Tú, không khỏi chau mày, thật ra, hôm nay, đối với biểu hiện của Lâm Tú Tú, Y Y vẫn luôn cảm thất rất không bình thường. Rõ ràng sáng nay, Tú Tú vẫn rất bình thường. Nhưng, không biết từ lúc nào, dường như Tú Tú trở nên bất thường, mà nàng lại không nói được rốt cuộc là bất thường ở chổ nào.

Nhưng rất nhanh, Vân Y Y liền bỏ qua nghi ngờ, có lẽ là vì tuyển phi yến hôm nay thật sự quá quan trọng, vì thế Tú Tú mới căng thẳng như vậy! Cho nên mới có chút không bình thường!

Đồng thời có cảm giác Lâm Tú Tú không được bình thường còn có Triệu Khả Nhiên. Không biết có phải là nàng ảo giác hay không mà nàng vẫn luôn cảm thấy trên người Lâm Tú Tú dường như tản mát ra làn khí mờ mịt. Rõ ràng trên mặt nàng ta là nụ cười, thế nhưng Khả Nhiên lại cảm thấy giống như có từng cơn từng cơn gió lạnh thổi qua.

Thế nhưng Triệu Khả Nhiên vẫn đem tất cả mọi chuyện tổng kết là, có lẽ bản thân nàng chột dạ! Vì thế mới cảm thấy tất cả của Lâm Tú Tú đều không bình thường, thật ra, người không bình thường có lẽ là nàng!

Sau khi nghĩ đến đây, Triệu Khả Nhiên không nhịn được cười lắc đầu, xem ra chính nàng thật sự có chút thái quá. Thật ra nàng không làm sai chuyện gì, không phải sao? Xem ra có lẽ do nàng đã nghĩ ngợi quá nhiều rồi.

Lâm Tú Tú vô cùng tự tin bước lên đài biểu diễn, trên tay còn cầm một thanh kiếm. Sau khi thái giám thông báo, mọi người mới biết, tài nghệ hôm nay Lâm Tú Tú muốn biểu diễn chính là múa kiếm.

Người gởi:  Thương Thương [ 24.10.2016, 05:22 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

Chương 145: Biểu diễn tài nghệ (hai)

Edit: ThươngThương

Nghe thái giám thông báo xong, mọi người đều ngầm hiểu nở một nụ cười. Đối vớ việc muốn biểu diễn múa kiếm của Lâm Tú Tú này, dường như mọi người vẫn có thể lý giải, hơn nữa cảm thấy rất hứng thú. Dù sao, phụ thân của Lâm Tú Tú chính là Phiêu kỵ đại tướng quân, cho nên từ nhỏ Lâm Tú Tú đã phải là văn võ song toàn mới đúng. Cho nên Lâm Tú Tú muốn biểu diễn một màn múa kiếm này, trong lòng của mọi người vẫn tràn đầy mong đợi.

Lâm Tú Tú hết sức tự tin đi tới trên sàn diễn, sau khi thi lễ với hoàng thượng, bắt đầu màn diễn của mình. Lâm Tú Tú vừa mới thay đổi một bộ hồng y, nàng ta một thân áo đỏ, tay cầm một thanh bảo kiếm, dáng người mạnh mẽ bắt đầu múa kiếm của nàng ta.

Trên đài kiếm quang lấp lánh, như mặt trời lặn khắp nơi; kỹ thuật nhảy mạnh mẽ nhanh nhẹn, giống như điều khiển bầy rồng bay lượn bình thường; lúc điệu múa bắt đầu thì tiếng trống dạo đầu đột nhiên dừng, dường như lôi công ngưng tức giận; vũ điệu kết thúc thì kiếm ảnh trong tay lại như song gió trên mặt sông lớn yên lặng trở lại. Thế hào phóng hùng tráng, kinh hồn động phách, điệu múa rất bày tỏ lòng hăng hái chiến đấu, khiến cho người xem dưới đài nhìn như thay đổi sắc màu, thần diệu dễ dàng hoa mắt, cảm thấy không ngừng xoay tròn. Một thân hồng y, cầm bảo kiếm trong tay, không ngừng huy đao ngay tại chỗ, khi thì dịu dàng, khi thì điên cuồng, khi thì phô trương, khi thì kín kẽ.

Hiện tại người trên sàn diễn dường như đã không phải đang nhảy múa, nỗ lực và xinh đẹp này, dịu dàng kết hợp với hào phóng, để cho người nhìn không nhịn được sẽ đắm chìm trong đó. Cái này đã không chỉ là điệu múa bình thường, này căn bản liền đã là nghệ thuật rồi.

Một điệu múa kết thúc, toàn trường lập tức phát ra tiếng vỗ tay như sấm.

"Tốt tốt tốt." Một số võ tướng đã không nhịn được kích động, đứng lên, ngoài miệng luôn miệng nói tốt.

Đối với một điệu múa của Lâm Tú Tú, mọi người đều đánh giá hết sức cao. Ngay cả khi Tư Đồ Lăng Chí nhìn đến cũng không nhịn được mở miệng khen ngợi: "Lâm tiểu thư thật không hổ là nữ nhi của tướng quân Lâm Uy! Xem ra thật sự đúng là một nữ tử văn võ song toàn! Ha ha ha, một điệu múa này thật sự đúng là hay! Thật sự đúng là ‘một điệu múa lay động tứ phương’!"

Sau khi nghe hoàng thượng khích lệ, Lâm Tú Tú hơi hành lễ, sau đó mở miệng cười nói: "Hoàng thượng quá khen, những thứ này cũng chỉ là chút tài mọn của thần nữ mà thôi, thật sự là không dám nhận."

Mặc dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng ở bên trong lòng của Lâm Tú tú ở bê vẫn hết sức hả hê, nàng ra chính là nàng muốn tất cả mọi người biết, mình cũng không kém so với Triệu Khả Nhiên. Cho dù tài hoa của mình so ra kém Triệu Khả Nhiên, nhưng ở những phương diện khác mình so với Triệu Khả Nhiên, đúng ra sẽ không kém. Nàng ta muốn Húc vương điện hạ thử nhìn thật kỹ, so với Triệu Khả Nhiên, mình tuyệt đối sẽ không thua, cho dù tài hoa của Triệu Khả Nhiên khá hơn nữa thì có ích lợi gì, như chính mình nữ tử văn võ song toàn như vậy, mới đúng là lương phối của hắn.

Nghĩ đến đây một chút, Lâm Tú Tú liền không nhịn được len lén nhìn sang phía Tư Đồ Húc, vừa hay nhìn thấy Tư Đồ Húc đang nhìn về phía nàng ta, hơn nữa trên mặt thưởng thức. Vừa nhìn thấy Tư Đồ Húc thưởng thức đối với mình, ở bên trong lòng của Lâm Tú Tú liền không nhịn được từng trận vui sướng. Xem ra là kết quả cố gắng của chính mình, Húc vương điện hạ đã thấy mình tốt rồi. Nói như vậy, không phải là mình còn có cơ hội sao? Nghĩ đến đây một chút, trong lòng của Lâm Tú Tú đã nhịn không được tuôn ra từng tia ngọt ngào.

Không thể không nói, thật ra thì Lâm Tú Tú thật sự đúng là suy nghĩ quá nhiều. Đối với biểu diễn của nàng ta, Tư Đồ Húc là thật tâm cảm thấy thưởng thức, nhưng cũng không hơn. Tư Đồ Húc chính là đơn thuần đứng ở trên lập trường một người xem, đối với diễn xuất phấn khích của người biểu diễn cảm thấy thưởng thức mà thôi, cũng không có bất kỳ một chút tư tưởng không chính đáng. Hiện tại, chan chứa trong lòng của hắn đều là Triệu Khả Nhiên, sao có thể dành ra vị trí để người khác đây?

Mà Triệu Khả Nhiên? Sau khi thấy được biểu diễn của Lâm Tú Tú, cũng reo hò khen hay ở trong lòng. Nàng không thể không thừa nhận, tài nghệ kiếm vũ của Lâm Tú Tú thật đúng là không phải cao bình thường. Sau khi chứng kiến đến Lâm Tú Tú biểu diễn xong, khi len lén nhìn về phía Húc, trong lòng của Triệu Khả Nhiên đã không nhịn được muốn than thở.

Sau Vân Y Y và Lâm Tú Tú lần lượt biểu hiện xuất sắc, áp lực tâm lý của các vị tiểu thư còn lớn. Dù sao đã có biểu diễn đặc sắc như vậy trước rồi, nếu muốn chiếm được ủng hộ của mọi người đúng là rất không dể dàng.

Một tiểu thư kế tiếp, cũng biểu diễn vũ điệu, nhưng không thể không nói, vũ điệu của nàng ta so với kiếm vũ của Lâm Tú Tú trước đó thì thật đúng là không phải kém một chút, quả thật có thể nói là một ở trên trời, một ở trên mặt đất.
Sau khi Triệu Khả Nhiên nhìn nữ tử nhảy múa ở giữa một chút, cũng cảm thấy rất không thú vị. Vũ điệu của nữ tử này cũng không quá đặc sắc, đại đa số nữ tử đều có thể nhảy điệu múa này. Chẳng qua nếu so thân thể của nàng ta với những người khác mềm mại hơn mà thôi.

Biểu diễn kế tiếp, tự nhiên cũng không có chỗ nào đặc sắc quá lớn. Triệu Khả Nhiên càng xem càng cảm thấy không thú vị, cho nên cũng không chú ý biểu diễn ở trên này. Ánh mắt chuyển đến trên những vị trí khác âm thầm ngó nhìn, mấy hoàng tử muốn chọn phi cũng ngồi vào chỗ ngồi đã sắp đặt trước, mà ở bên trong đám người lần này, ngược lại ngoài ý muốn Triệu Khả Nhiên thấy một người tại thọ yến, đó chính là nhị hoàng tử Tư Đồ Hàn.

Nhìn, Tư Đồ Hàn ngồi ở trên, trái lại Triệu Khả Nhiên có một tia hứng thú. Trước vẫn nghe nói vị nhị hoàng tử Tư Đồ Hàn này là đối thủ cạnh tranh lớn của thái tử. Trước kia mặc dù mình đã nghe qua đại danh của hắn, nhưng cũng chính là lần đầu tiên gặp người thật.

Sau khi nhìn thấy Tư Đồ Hàn, Triệu Khả Nhiên vẫn không thể không cảm thán, xem ra bộ dạng của người trong hoàng thất đều đẹp mắt như vậy! Mặc dù mình đã gặp mấy hoàng tử, không ngờ hôm nay mới là lần đầu tiên gặp Tư Đồ Hàn, đều là một bộ dạng đẹp mắt. Chẳng qua điều này cũng khó trách, bất luận là một phi tần nào trong hậu cũng tuyệt đối đều là bộ dạng nghiêng nước nghiêng thành, đứa bé họ sinh ra đâu có thể kém chứ? Chỉ là Triệu Khả Nhiên không biết có phải ảo giác của mình hay không, dường như nàng luôn là cảm thấy Tư Đồ Hàn một trong các hoàng tử có dáng dấp cực kỳ giống với Húc.

Do Triệu Khả Nhiên đang quan sát Tư Đồ Hàn, nhưng không biết có phải là bởi vì ánh mắt của nàng thật sự quá mãnh liệt rồi hay không, hình như Tư Đồ Hàn phát hiện, lại ngoảnh mặt về phía nàng nhìn thoáng qua. Vừa nhìn thấy cử động của Tư Đồ Hàn, Triệu Khả Nhiên vội vàng thu hồi ánh mắt của mình. Chỉ có điều cho dù như vậy, vẫn bị Tư Đồ Hàn bắt được.

Vốn dĩ Tư Đồ Hàn vẫn luôn chuyên tâm nhìn trên màn diễn. Nhưng trong lúc bất chợt giống như cảm thấy hình như có một đạo ánh mắt một mực lưu luyến trên người mình. Hắn vừa quay đầu nhìn, vậy mà ở dưới có mặt một vị tiểu thư. Hắn nhận ra nữ tử kia, đó chính là Văn quận chúa tài hoa rất xuất chúng. Không biết vì sao, đối với ánh mắt của nàng Tư Đồ Hàn cũng không cảm thấy ghét, bởi vì ở trong ánh mắt, mình cũng không có cảm thấy một tia mê luyến, chỉ có đơn thuần tò mò. Nhưng làm cho hắn cảm thấy thất vọng là chính mình vừa nhìn sang, Văn quận chúa đó liền lập tức rời ánh mắt đi.

Vừa nhìn thấy một điểm này, trong mắt Tư Đồ Hàn liền không nhịn được thoáng qua một tia hứng thú. Mà trước tất cả vẻ mặt của Tư Đồ Hàn cũng đã bị Tư Đồ Húc bắt được. Lúc vừa nhìn thấy trong ánh mắt của Tư Đồ Hàn thoáng qua hứng thú, trong lòng Tư Đồ Húc liền cảm thấy một tia không vui. Nhưng bởi vì bây giờ ở trên đại điện, lại nói, Tư Đồ Hàn cũng không có làm cái gì, cho nên Tư Đồ Húc vẫn cố gắng áp chế không vui trong lòng mình.

Ở biểu diễn kế tiếp, cũng không có gì quá nhiều chỗ xuất sắc, thiếu chút nữa là Triệu Khả Nhiên buồn ngủ ngay rồi. Nhưng cho dù là như vậy, nàng cũng không dám lại nhìn lung tung nữa. Mới vừa rồi lúc nàng nhìn loạn, đã không cẩn thận bị người khác bắt được, hiện tại suy nghĩ một chút đều cảm thấy nhằm vào người, cho nên Triệu Khả Nhiên vẫn cảm thấy, hay là mình ngoan ngoãn xem biểu diễn sẽ tốt hơn.

Nữ tử lần lượt lên đài biểu diễn gần như là tài nghệ rực rỡ, các nhà đều lấy ra sở trường của mình, tất cả đều hận không được có thể giữa mọi người đứng thứ nhất, nếu rực rỡ trong đám người, khiến Thái hậu và hoàng thượng, còn có các Tần phi cửa nhìn đến tài nghệ của bản thân.

Dĩ nhiên, quan trọng nhất vẫn là nhận xét của các các hoàng tử, chỉ cần hôm nay có thể đưa tới chú ý của các hoàng tử, như vậy gần như lập tức bước lên đầu cành, trở thành phượng hoàng rồi.

"Hoàng thượng, kế tiếp chính là đại tiểu thư của Tần quốc công phủ rồi. Y Miểu chính là đệ nhất tài nữ kinh thành chúng ta! Thật đúng là rất chờ mong! Phải biết, đã sớm nghe nói, tiếng đàn của Y Miểu trong kinh thành chính là số một!"

Sau khi một tiểu thư tham gia biểu diễn xong, liền đến phiên Tần Y Miểu. Lúc chứng kiến Tần Y Miểu đi lên về phía ở hướng sàn diễn, độ cong khóe miệng của hoàng hậu vẫn lộ vẻ nụ cười càng lớn mấy phần, đáy mắt nhìn Tần Y Miểu càng thêm tràn đầy hài lòng, xoay đầu lại, mang theo nụ cười quay về phía Tư Đồ Lăng Chí bên cạnh mở miệng nói.

Sau khi nghe được lời nói của hoàng hậu, Tư Đồ Lăng Chí cũng mở miệng cười nói: "Đúng vậy! Tiếng đàn của đại tiểu thư phủ Tần quốc công Tần Y Miểu trong kinh thành đúng là hết sức nổi danh."

Quả nhiên, hôm nay, Tần Y Miểu biểu diễn đúng là đánh đàn. Tài đánh đàn của Tần Y Miểu đích xác là rất cao siêu, vô cùng thỏa đáng với danh tài nữ đệ nhất kinh thành, kỹ thuật rất tốt, Triệu Khả Nhiên thừa nhận, cầm kỹ của mình so với Tần Y Miểu e rằng đúng là kém.

Một khúc Quảng Lăng Tán thôi, dư âm vẫn lượn lờ như cũ, quả thực tương tự mây mưa, ngược lại so sánh với biểu diễn của mấy nữ tử trước có chút ảm đạm, mà nhìn nàng ta biểu diễn, nghe nàng ta đánh đàn, bộ mặt ánh mắt mong đợi của nữ tử bên cạnh vốn đang khá hơn chút cũng dần ảm đạm.

Chỉ là, hoàn hảo Vân Y Y biểu diễn là tiếng sáo, cho nên cũng không so sánh được. Ngược lại hai người là mỗi người mỗi vẻ, có vẻ chẳng phân biệt được cao thấp.

Đối với chính là kết quả này, Triệu Khả Nhiên cũng không cảm thấy kinh ngạc. Dù sao, cái danh hiệu tài nữ đệ nhất kinh thành này của Tần Y Miểu cũng không phải là suông. Cũng không biết, đến lúc Triệu Khả Nhân muốn biểu diễn những thứ gì, cũng không biết có thể đem tiếng đàn của Tần Y Miểu áp xuống hay không, thật đúng là mong đợi!

Hết chương 145

Mình edit chưa được mượt cho lắm. Nên khi có chỗ nào edit chưa mượt hay sai rất mong sự đóng góp và chỉnh sửa từ các bạn độc giả :)

Trang 49/89 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/