Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=334108
Trang 43/89

Người gởi:  Thương Thương [ 24.07.2016, 02:05 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

Chương 126: Lưu di nương gặp chuyện không may


Rất nhanh, hai người cũng đã đến đình nơi đó. Vừa đến đình nơi đó, Triệu Khả Nhiên liền phát hiện trong đình đã có người. Sau khi vừa nhìn thấy người trong đình, Triệu Khả Nhiên không khỏi nâng trán, thật đúng là oan gia ngõ hẹp! Rút cuộc hôm nay là ngày mấy đây! Thế nào luôn đụng phải người không muốn nhìn thấy người chút nào!

Triệu Khả Nhiên không khỏi cảm thấy hôm nay mình thật sự là đủ xui xẻo, khó được một chuyến đi ra ngoài hoa viên, không phải gặp được Lưu di nương trong ngày thường chỉ sợ tránh không kịp, chính là gặp phải Triệu Oánh vừa mới xảy ra mâu thuẫn với mình. Xem ra mấy ngày này vận số của mình thật vẫn không tốt lắm! Chỉ là nhìn thấy Triệu Oánh, Triệu Khả Nhiên thật không biết nên nói cái gì cho phải, hai người vừa mới ầm ĩ xong, hiện tại gặp mặt thật sự đúng là có một chút lúng túng. Lại nói, ánh mắt của Triệu Oánh trước khi đi nhìn mình, cũng không biết nàng ta muốn nháo ra chuyện gì.

Ngay tại khi Triệu Khả Nhiên còn chưa kịp phản ứng, Lưu di nương liền lên tiếng: "Tam tiểu thư, thì ra là tiểu thư cũng ở nơi này! Xem ra hôm nay thật sự đúng là ngày tốt! Tất cả mọi người ra hoa viên tản bộ."

Sau tối ngày hôm qua Triệu Oánh bị Triệu Khả Nhiên cự tuyệt, vẫn nản lòng, nản chí, cho nên mới ra hoa viên tản bộ một lát. Kế tiếp nàng ta liền đi tới trong đình nghỉ ngơi, thuận tiện suy nghĩ một chút xem còn có biện pháp gì có thể tham gia tuyển phi yến hay không. Ngay tại lúc nàng ta suy nghĩ đến xuất thần, chợt nàng ta nghe có người gọi.

Sau khi nghe có người gọi, Triệu Oánh phục hồi tinh thần lại, quay đầu vừa nhìn, không nghĩ tới gặp người mình không muốn gặp nhất, trong lòng tức giận khó nhịn, ngay cả mở miệng cũng là châm chọc: "Ai nha, đây không phải là Văn Quận chúa của chúng ta sao? Thế nào hôm nay tâm tình tốt như vậy, ra ngoài dạo chơi à! Sao không ở trong phòng chuẩn bị, phải biết rằng tuyển phi yến sẽ phải lập tức bắt đầu. Mặc dù hiện tại tỷ là Quận chúa, nhưng mà cũng không nhất định có thể được tuyển đó...! Sao lại không đi chuẩn bị thật tốt một chút chứ?"

Nghe được khiêu khích trong lời nói của Triệu Oánh xong, sắc mặt của Triệu Khả Nhiên cũng không thay đổi chút nào, vô cùng ung dung đi đến ghế đá Triệu Oánh ngồi, thản nhiên ngồi xuống, mở miệng nhàn nhạt nói: "Cám ơn tam muội quan tâm, chuyện của tỷ, chính mình sẽ lo liệu, nên không cần tam muội quan tâm. Phải biết hiện tại chuyện của tam muội đặc biệt nhiều đó! Thế nào có thời gian quan tâm đến tỷ đây?"

"Tỷ ——" nghe Triệu Khả Nhiên nói xong, tâm tình của Triệu Oánh càng kém: "Miệng lưỡi của đại tỷ thật đúng là linh hoạt đó! Cũng không biết đến lúc tuyển phi yến, đại tỷ có phải nhanh mồm nhanh miệng như vậy hay không!"

"Cái này không phiền tam muội quan tâm." Triệu Khả Nhiên nhàn nhạt trả lời: "Cho dù ở tuyển phi yến tỷ không lời nào để nói tốt, cuối cùng so Tam muội muội ngay cả cơ hội tham gia cũng không có."

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên châm chọc, Triệu Oánh cảm thấy bực bội không đánh đến điểm này tốt hơn: "Đúng vậy, muội là không có cơ hội, nhưng mà đại tỷ, cho dù tỷ tham gia, ngay cả có thể được tuyển hay không cũng chưa biết, không phải sao?"

Đối mặt với lời của Triệu Oánh như vậy, Triệu Khả Nhiên lại không hề tức giận, cười nhạt như cũ, mở miệng nói: "Cám ơn tam muội quan tâm, nhưng mà tỷ không hề lo lắng, phải biết, cho dù lần này không tuyển, vậy cũng không sao, không phải sao? Hoàng thượng đã miệng vàng lời ngọc nói hôn sự của tỷ, phải do Người làm chủ, lời như vậy, tỷ chỉ cần an tâm chờ là được, không phải sao?"

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, trong lòng của Triệu Oánh càng thêm tức giận bất bình. Phải biết, Triệu Khả Nhiên nói hôn sự chính là đau xót nhất là trong lòng của nàng ta. Rõ ràng nàng và Triệu Khả Nhiên đều là nữ nhi của phụ thân, tại sao mọi người đối xử liền chênh lệch nhiều như vậy! Triệu Khả Nhiên vừa sinh ra liền có hôn ước tất cả mọi người tha thiết ước mơ. Đó là trưởng bối quyết định, vì chuyện này mình không biết là ghen tỵ bao lâu, về sau, rút cuộc hôn ước của tỷ ấy giải trừ. Nhưng mà mình còn chưa kịp vui mừng. Trong nháy mắt, Triệu Khả Nhiên là Văn Quận chúa rồi, hơn nữa còn có hoàng thượng tự mình tứ hôn cho đại tỷ, mặc dù nói không biết sẽ là ai, nhưng mà đối tượng hoàng thượng tứ hôn sẽ kém sao? Mà mình đây? Kể từ sau khi đắc tội mẫu thân, cả ngày phải vì con đường tương lai của mình tính toán. Nhanh chóng muốn oan ức sao.

Nghĩ đến đây một chút, Triệu Oánh liền tức giận cắn răng nghiến lợi. mệnh của Triệu Khả Nhiên cũng đã tốt như vậy. Nhưng vẫn không chịu giúp mình một chút.

Triệu Oánh không nói gì thêm, chỉ là đang âm thầm tức giận. Nhưng bất đồng với tức giận của Triệu Oánh, vẻ mặt của Triệu Khả Nhiên lạnh nhạt, cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn phong cảnh phía ngoài đình.

Lưu di nương đang theo sau tiến vào ngồi xuống nghe được đối thoại ngươi tới ta đi của Triệu Khả Nhiên và Triệu Oánh, dĩ nhiên là phát hiện không thích hợp giữa hai người rồi. Bà không phải ngu ngốc, mùi thuốc súng giữa hai người nặng như vậy, nếu bà còn không nhìn ra, vậy thì thật sự là không có tâm nhãn rồi. Nhưng mà bà cũng rõ ràng thân phận của mình, bà chẳng qua chỉ là một di nương mà thôi, lại nói chuyện phiền toái của mình còn chưa giải quyết! Làm sao còn để ý tới chuyện của người khác nữa!

Vì vậy, liền tạo thành một tình cảnh hết sức thú vị, ba người đều ngồi ở trong đình, hơn nữa còn là ngồi xung quanh bàn đá. Nhưng mà trong lúc đó không nói chuyện gì với nhau, cũng không có bất kỳ ánh mắt trao đổi, thoạt nhìn liền giống như người xa lạ.

Cứ như vậy, một bầu không khí quái dị tràn ngập ra ở giữa ba người. Qua một lúc lâu sau, Triệu Khả Nhiên dẫn đầu đứng lên, mở miệng nói: "Ta muội, Lưu di nương, con còn có việc bận, đi trước đây."

Triệu Khả Nhiên thật sự là cảm thấy tiếp tục ngồi ở chỗ này thật sự hết sức kỳ quái, còn không bằng trở về Xuân Huy viên đọc sách! Lại nói, cái chính mình căn bản là cũng ở cùng một chỗ với người không muốn gặp, không chỉ có lãng phí thời gian, hơn nữa không thể không nói, thật sự đúng là kìm nén đến khó chịu đó!

Nhìn thấy Triệu Khả Nhiên đứng lên cáo biệt, Lưu di nương liền cũng vội đứng lên, cười nói: "Nếu đại tiểu thư có chuyện, vậy đi trước thôi!"

Kể từ sau khi biết Triệu Khả Nhiên được sắc phong làm Quận chúa, nhất là thấy được thái độ của công công trong cung đến đối với Triệu Khả Nhiên, người trong phủ cũng đã ý thức được, bây giờ đại tiểu thư đã không phải là đại tiểu thư trước kia rồi. Hiện tại nàng chính là Quận chúa, cho nên tất cả mọi người không tự chủ đối với nàng nhiều mấy phần tôn trọng.

Nhìn thấy Lưu di nương đứng lên, Triệu Khả Nhiên liền vội vàng cười nói: "Lưu di nương vẫn là nhanh lên ngồi xuống đi! Hiện tại di nương còn có thai!"

Sau khi nói xong, Triệu Khả Nhiên cười muốn rời khỏi. Lúc này nàng cũng không có chú ý tới sau khi nghe nàng nói cáo từ, trong mắt của Triệu Oánh lóe lên một đạo ánh sáng. Đang ở lúc Triệu Khả Nhiên muốn đi, nàng đột nhiên cảm thấy giống như phía sau một hồi lực cản, tiếp cả người nàng đổ về trước.

Lúc này, Lưu di nương liền đứng ở phía trước của nàng. Mới vừa khi tiến vào đình trước kia, Triệu Khả Nhiên để cho Cầm Hương Thi Hương ở lại phía ngoài đình rồi, hơn nữa vô cùng đột nhiên, họ cũng không kịp làm ra bất kỳ phản ứng nào. Tất cả mọi chuyện hình như cũng xảy ra ở trong một nháy mắt. Không hề không ngờ, "Ai nha ——" một tiếng lúc Triệu Khả Nhiên đổ tới trước, đẩy đến Lưu di nương.

Lưu di nương cũng không có chú ý tới Triệu Khả Nhiên, lúc vừa định muốn ngồi xuống, chợt liền cảm nhận được lực đẩy, tiếp cả người liền hướng sau ngã xuống, tiếp đó, bà cũng chỉ cảm thấy trên bụng truyền đến từng trận đau đớn kịch liệt, nàng không nhịn được liền khai mở miệng hô to: "Thật là đau, bụng của ta thật là đau."

Triệu Khả Nhiên bị biến cố xuất hiện đột nhiên làm sợ hết hồn, hình như lúc nàng còn chưa có phản ứng lại, tất cả mọi chuyện cũng đã xảy ra. Thấy được Triệu Khả Nhiên té lăn quay trên đất, Cầm Hương Thi Hương giật nảy mình, vội vàng bỏ chạy đi vào trong đình, đỡ Triệu Khả Nhiên dậy: "Tiểu thư, người không sao chứ! Có chỗ nào bị thương hay không đó!"

Lúc này, Triệu Khả Nhiên mới thật kịp phản ứng, lúc Cầm Hương và Thi Hương nâng đỡ, đứng lên, mở miệng nói: "Ta không sao, cũng không bị thương."

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên trả lời, Cầm Hương Thi Hương mới thật sự thở phào nhẹ nhõm. Người khác như thế nào các nàng đều không để ý, nhưng mà tiểu thư tuyệt đối không thể bị một chút tổn thương, nếu không, Điện chủ nhất định sẽ giận dữ. Cho nên, sau khi nghe Triệu Khả Nhiên không có việc gì, họ mới chính thức yên lòng.

Sau khi Triệu Khả Nhiên đứng lên, mới biết, thì ra lúc mình ngã sấp xuống, đụng phải Lưu di nương, hiện tại Lưu di nương đang ôm bụng, nằm trên mặt đất kêu đau! Nha hoàn của bà Phán Nhi đang ở bên cạnh nàng, một bộ dạng không biết làm sao bộ dạng.

Thấy được tình cảnh như thế, Triệu Khả Nhiên liền vội vàng tiến lên, vừa nhìn, vụng trộm kêu một tiếng không xong, bởi vì dưới thân của Lưu di nương tất cả đều là máu, đã thấy đỏ.

Thấy nha hoàn vẫn còn đang hoang mang lo sợ ở một bên, Triệu Khả Nhiên hô to: "Ngươi còn sững sờ ở nơi này làm cái gì chứ! Chủ tử nhà ngươi đã thành bộ dáng này, ngươi còn không đi mời đại phu, chỉ khóc ở nơi này có ích không?"

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên hô to, Phán Nhi mới phục hồi lại tinh thần, liền vội vàng đứng lên, chạy ra ngoài mời đại phu.

Ngay tại lúc Phán Nhi đi xong, Triệu Khả Nhiên quay đầu lại, phân phó nói: "Cầm Hương, hiện tại ngươi nhanh tìm mấy thô sử ma ma, hợp lực đem Lưu di nương giơ trở về Giải Vũ các. Thi hương, hiện tại ngươi lập tức đi thông báo lão gia và phu nhân ngay, nói Lưu di nương đã xảy ra chuyện."

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên phân phó, Cầm Hương Thi Hương vội vàng đi ra ngoài, trong khoảng thời gian ngắn, trong đình cũng chỉ còn lại có ba người Lưu di nương, Triệu Khả Nhiên và Triệu Oánh. Lưu di nương liền nằm trên mặt đất, một dáng vẻ kêu đau, sắc mặt vô cùng trắng bệch, phía dưới không ngừng xuất huyết.

Trong lòng Triệu Khả Nhiên cũng hết sức gấp gáp, nhưng mà ngoài miệng cũng vẫn không ngừng an ủi Lưu di nương như cũ: "Không có chuyện gì, không có chuyện gì, đã đi mời đại phu rồi. Không cần lo lắng."

Triệu Khả Nhiên vừa an ủi Lưu di nương, vừa ngẩng đầu lên len lén quan sát Triệu Oánh. Thời điểm vừa rồi, nàng cũng đã hết sức hoài nghi là có người hãm hại nàng. Quả nhiên, nàng thấy được trên mặt Triệu Oánh một cỗ nụ cười quỷ dị. Xem ra, mới vừa rồi thật sự là Triệu Oánh hại mình. Nếu không, sao mình lại không lý do liền vấp ngã! Xem ra là Triệu Oánh dẫm lên góc váy của mình, mới có thể làm hại mình té ngã, từ đó đẩy đến Lưu di nương.

Triệu Khả Nhiên biết hiện tại chỉ sợ là mình đã rước lấy phiền toái không nhỏ rồi. xem ra chuyện lần này thật sự khó có thể dễ dàng sáng tỏ. Chỉ là, trong mắt của Triệu Khả Nhiên lóe lên một tia ánh sang ngoan lệ, tuyệt đối mình sẽ không ngồi chờ chết. Vốn cho là đã chết tâm như vậy, nhưng không ngờ nàng bây giờ lại dùng chính cái thủ đoạn để hãm hại mình, hoàn toàn không có cố kỵ đến ân tình từ mấy lần trước giúp nàng ta.

Triệu Oánh ở một bên sau khi chứng kiến đến dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, trong lòng liền cảm thấy hết sức sảng khoái, mới vừa rồi lúc Triệu Khả Nhiên muốn rời, là nàng ta len lén dẫm góc váy của Triệu Khả Nhiên, làm hại nàng té ngã.

Kết quả, quả nhiên không ngoài dự đoán, Triệu Oánh hết sức hả hê nhìn về phía Triệu Khả Nhiên. Hiện tại Triệu Khả Nhiên có phiền toái, ai kêu nàng không chịu giúp mình, cho nên lần này mình hãm hại chuyện của nàng, đó cũng là nàng xứng đáng. Triệu Khả Nhiên không rất đắc ý sao? Cho nàng là Quận chúa thì giói lắm, lại dám xem thường mình, không chịu giúp mình, đúng không? Vậy mình tạo một chút phiền toái cho nàng, coi như là đáp lễ tốt lắm.

Thấy Triệu Oánh quăng ánh mắt vui sướng khi người khác gặp họa về phía mình, trong mắt của Triệu Khả Nhiên lóe lên ánh sáng ngoan lệ, nhìn Triệu Oánh trước, mở miệng gằn từng chữ nói: "Triệu Oánh, xem ra cuộc sống của muội trôi qua quá thoải mái rồi, đúng không? Vậy tỷ sẽ thành toàn cho muội, muội đã dám hãm hại tỷ, vậy tỷ cũng sẽ không khách khí."

Nhìn ánh mắt của Triệu Khả Nhiên, nghe Triệu Khả Nhiên nói, Triệu Oánh không biết vì sao cũng cảm thấy một trận kinh hồn bạt vía, nhưng mà nàng ta vẫn vội vàng bình tĩnh lại, mặt vô tội nhìn về phía Triệu Khả Nhiên: "Đại tỷ, tỷ nói cái gì vậy? Xin thứ cho muội muội ngu độn, muội thật sự nghe không hiểu. Chỉ là đại tỷ, tỷ cũng quá không cẩn thận. Tỷ xem, nếu không phải là tỷ đi bộ rất khua, sao lại đẩy đến Lưu di nương! Ai, tỷ phải biết, hiện tại Lưu di nương đã mang thai. Nhìn dáng dấp, đứa bé là không giữ được rồi, đại tỷ, nếu đến lúc đó phụ thân nói xuống lời trách cứ, tỷ nên làm cái gì mới phải đây?"

Thấy dáng vẻ hả hê của Triệu Oánh, Triệu Khả Nhiên vừa an ủi Lưu di nương, vừa dùng ánh mắt bén nhọn nhìn về phía Triệu Oánh: "Thật sao? Tam muội, nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm. Rút cuộc muội là đã làm cái gì, chính muội rõ ràng, đến lúc đó nếu có chuyện gì thật, muội cho rằng muội tránh được quan hệ sao?"

Sau khi nghe được lời nói của Triệu Khả Nhiên, trong lòng Triệu Oánh cảm thấy lo lắng, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới tối ngày hôm qua Triệu Khả Nhiên nói những lời đó với nàng ta, trong lòng nàng ta đã cảm thấy biệt khuất (*): "Cái này cũng không phiền đến đại tỷ lo lắng. Đại tỷ, chuyện hiện tại tỷ cần làm, phải là cẩn thận mà suy nghĩ một chút, chờ một chút nên giải thích với phụ thân như thế nào tương đối khá đi!"
(*) biệt khuất: bực bội, khuất phục

Triệu Khả Nhiên lạnh lùng nhìn Triệu Oánh một cái, sau đó không tiếp tục để ý tới nàng ta, chính là một mặt trấn an Lưu di nương, hơn nữa ở trong lòng cầu nguyện, đại phu mau đến đây mà thôi.

Trong lòng của Triệu Khả Nhiên vô cùng rõ ràng, bất luận như thế nào thai của Lưu di nương cũng là tuyệt đối không giữ được rồi. Trước nàng cũng biết thai của Lưu di nương là không giữ được nữa, nhưng sao nàng cũng không nghĩ đến, cư nhiên một cái thai lại có thể đến trên người mình mà thôi. Chỉ là, xem ra Triệu Oánh ngại những ngày sau này thật tốt quá, đúng không! Nếu dám hãm hại mình như vậy, mình tuyệt đối sẽ không bỏ qua nàng ta.

Thấy trong mắt của Triệu Khả Nhiên lóe ra ánh sang ngoan lệ, trong lòng âm thầm quyết định, nhất định phải hung hăng dạy dỗ Triệu Oánh một chút mới được.

Cũng không lâu lắm, nhiều thô sử ma ma đã tới rồi, Triệu Khả Nhiên vội vàng chỉ huy họ nâng Lưu di nương trở lại trong Giải Vũ viên. Mới chạy trở về trong Giải Vũ viện không lâu, đại phu cũng tới. Đại phu, nha hoàn, còn có những thứ kia ma ma, ra ra vào vào, hơn nữa đều là bưng một chậu máu loãng. Triệu Khả Nhiên nhìn từng chậu máu, trong lòng cũng là hết sức không đành lòng. Mặc dù nói trong lòng mình rõ ràng, bất luận như thế nào một cái thai của Lưu di nương cũng không giữ được rồi. Nhưng mà biết thì biết, khi thấy một chậu máu loãng, vẫn nhịn không được cảm thán. Vô luận như thế nào cũng được, cái này tóm lại là một cái sinh mạng đó!

Không chỉ Triệu Khả Nhiên, ngay cả Triệu Oánh cũng chưa rời đi. HIện tại tâm tình của Triệu Oánh hoàn toàn bất đồng với Triệu Khả Nhiên. Triệu Oánh cũng không biết cái thai của Lưu di nương đã sớm không giữ được rồi. Thật ra thì vốn thật sự nàng ta là muốn hại Triệu Khả Nhiên, nhưng mà bản ý của nàng ta chỉ là hại Lưu di nương động thai khí một cái mà thôi. Cho dù Lưu di nương vừa mới chảy máu, nàng ta cũng không cảm thấy nghiêm trọng đến mức nào. Nhưng mà hiện tại nhìn từng chậu máu, nàng ta cũng biết, chính mình lần này làm đại khái thật quá mức rồi. Nhưng mà hiện tại việc đã đến nước này, tất cả đều đã định.

Sau khi Triệu Oánh thấy được hậu quả nghiêm trọng như vậy, trong lòng thầm hạ quyết tâm, chuyện lần này như là đã biến thành bộ dáng này, như vậy vô luận như thế nào, cũng nhất định phải đem chuyện này đẩy lên người Triệu Khả Nhiên mới được.

Thời gian không ngừng trôi qua, trong phòng truyền đến hàng loạt tiếng kêu thảm thiết đứt quãng, người bên ngoài nghe được cũng cảm thấy kinh hồn bạt vía.

Cũng không lâu lắm, Triệu Tùng và Tần Hương Hà cũng vội vội vàng vàng chạy đến. Không chỉ có bọn họ, ngay cả Triệu Khả Nhân cũng nghe tin chạy tới.

Triệu Khả Nhân vẫn muốn tìm cơ hội đem chuyện thai nhi của Lưu di nương gài tang vật đến trên đầu Triệu Khả Nhiên, thế nhưng còn chưa có bắt đầu áp dụng kế hoạch của nàng ta. Nhưng nàng thế nào cũng không có nghĩ đến, mình còn chưa ra tay, Triệu Khả Nhiên cũng đã gặp hạn. Điều này không khỏi làm nàng ta cảm thán, xem ra ông trời còn là đứng ở phía mình, mình chỉ muốn mà thôi, ông trời cũng đã giúp nàng ta làm. Quả nhiên là người định không bằng trời định! Cho nên, vừa nghe đến Lưu di nương đã xảy ra chuyện, hơn nữa lúc có liên quan đến Triệu Khả Nhiên, Triệu Khân đã không nhịn được chạy đến. Chính là muốn xem chuyện cười của Triệu Khả Nhiên, thuận tiện bỏ đá xuống giếng.

Vừa vào Giải Vũ viện, Triệu Tùng liền vô cùng nóng nảy mở miệng hỏi: "Hiện tại thế nào, đứa nhỏ thế nào, còn có thể giữ được sao?"

Sau khi nghe được câu hỏi của Triệu Tùng Triệu Khả nhưng mở miệng trả lời: "Phụ thân, Lưu di nương sẽ không có chuyện, nhưng mà đứa nhỏ có lẽ là giữ không được. Con nhìn thấy, Lưu di nương ra rất nhiều máu, cho nên chuyện thai nhi, hay là thôi đi! Phụ thân, người nên chuẩn bị tâm lý chính sẽ tốt hơn."

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, Triệu Tùng chỉ có cảm giác ngũ lôi oanh đỉnh, bởi vì duyên cớ nhân khẩu đơn bạc, ông vẫn vô cùng chờ đợi đứa bé này dến, nhưng mà hiện tại cái gì cũng không có. Nghĩ đến đây, Triệu Tùng cảm thấy trước mặt bỗng tối sầm, thiếu chút nữa sẽ phải ngã bất tỉnh.

Sau khi thấy bộ dạng của Triệu Tùng, một bên Tần Hương Hà liền vội vàng tiến lên đỡ Triệu Tùng, mở miệng an ủi: "Lão gia, cẩn thận. Ông cũng không cần nóng nảy. Hiện tại Lưu di nương còn trẻ tuổi, sau này vẫn còn có cơ hội."

Mặc dù ngoài miệng Tần Hương Hà nói như vậy, nhưng trong mắt cũng là lóe ra ánh sáng vui sướng khi người khác gặp họa. Bà sớm thấy Lưu thị này không vừa mắt. Nhưng mà chỉ đúng là một ca kỹ mà thôi, lại vẫn muốn sinh hạ đứa nhỏ của phủ Thái Sư, nàng ta nằm mơ. Cho dù lần này đứa bé không sinh non, bà cũng tuyệt đối sẽ không để cho đứa bé này ra đời.

Nghĩ tới đây, trong mắt Tần Hương Hà tản mát ra ánh mắt làm người sợ hãi, trong lòng cũng là ở trong tối nghĩ tới, cho tới nay, mình cũng muốn tất cả biện pháp ngăn cản những thiếp thất này mang thai, nhưng Lưu thị dĩ nhiên tại dưới mắt chính mình mang thai. Thật đúng là tính sai! Chỉ là, sai lầm như vậy chỉ có thể một lần, Lưu thị, sau khi trải qua lần này, ngươi vĩnh viễn đều đừng mong muốn mới có cơ hội mang thai đứa nhỏ.

Đối với an ủi của Tần Hương Hà, tâm tình của Triệu Tùng cũng không chuyển biến tốt chút nào, ông cũng không có đứa nhỏ ra đời đã nhiều năm, hiện tại thì thật không dễ dàng lại có một đứa nhỏ, nhưng mà cứ là như vậy mất đi, trong lòng bi phẫn cực kỳ, đối với chút an ủi hời hợt này, làm sao có thể có thể nghe lọt vào tai!

Thấy dáng vẻ của Triệu Tùng bi phẫn như thế, Triệu Khả Nhân suy nghĩ một chút, sau đó giả trang ra một bộ bộ dạng đau lòng, tiến lên một bước, mở miệng nói: "Phụ thân, người chính là bớt đau buồn đi! Đệ đệ đã không có, người cũng không thể lại xảy ra chuyện. Chuyện trọng yếu nhất bây giờ chính là tra ra, rút cuộc chuyện này là như thế nào, nhất định phải lấy lại công đạo cho đệ đệ còn chưa ra đời, đây mới phải việc cấp bách chứ!"

Sau khi nghe được lời nói của Triệu Khả Nhân, Triệu Khả Nhiên nhướng mày, nàng cũng biết, Triệu Khả Nhân tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bất kỳ cơ hội đả kích mình, không trách được Triệu Khả Nhân có thể cuống cuồng chạy tới, xem ra là nhận được tiếng gió, muốn để hãm hại mình đi! Quả nhiên, vẫn không thể xem thường Triệu Khả Nhân!

Mà Triệu Tùng sau khi nghe được Triệu Khả Nhân nói, như ở trong mộng mới tỉnh, mặt phẫn hận nhìn về phía Triệu Khả Nhiên: "Khả Nhiên, con nói, rút cuộc là xảy ra chuyện gì, tại sao đứa nhỏ di nương của con sinh non, không lý do, sao di nương té ngã đây?"

Triệu Khả Nhiên vừa định mở miệng, Triệu Oánh liền giành mở miệng trước: "Phụ thân, thật ra thì chuyện lần này chính là ngoài ý muốn, đại tỷ cũng không phải là cố ý."

Triệu Oánh chỉ sợ Triệu Khả Nhiên sẽ nói những gì bất lợi cho lời của mình, vì vậy quyết định ra tay trước thì chiếm được lợi thế, đầu tiên mở miệng, đem toàn bộ chuyện tình cũng đẩy tới trên Triệu Khả Nhiên.

Nghe Triệu Oánh rõ ràng giúp đỡ nàng, nhưng mà trên thực tế là ở trong tối hại lời nói của nàng, Triệu Khả Nhiên cau mày, còn chưa kịp mở miệng, cũng đã nghe được rống giận của Triệu Tùng:

"Con nói cái gì, Khả Nhiên, là con làm hại ngươi di nương sinh non, đúng hay không?"

Triệu Khả Nhiên còn chưa mở miệng, một bên Triệu Khả Nhân liền giả mù sa mưa mở miệng trấn an nói: "Phụ thân, người trước đừng nóng giận, đại tỷ không phải cố ý, người cũng không cần tức giận. Đại tỷ, tỷ còn không nhanh lên nói xin lỗi với phụ thân."

Nghe Triệu Khả Nhân nói xong, ở trong lòng Triệu Khả Nhiên cười lạnh, Triệu Khả Nhân còn thật không buông tha bất cứ cơ hội nào tới hại mình đây! Ngoài sáng là giúp mình, nhưng mà vụng trộm cũng là đang ám chỉ chuyện này chính là lỗi của mình rồi. Nếu mình thật nói xin lỗi, vậy không phải nói mình đã thừa nhận chuyện lần này chính là sai lầm của mình sao! Thật đúng là muội muội tốt của mình! Giờ nào khắc nào cũng đang tính toán mình, chính là muốn hại mình, đúng không?

Hết chương 126


Người gởi:  Thương Thương [ 24.07.2016, 17:24 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

Chương 127: Khó phân thị phi


Đương nhiên Triệu Khả Nhiên sẽ không để cho Triệu Khả Nhân hãm hại mình như vậy, vì vậy nàng lập tức làm một bộ dáng vẻ uất ức, mở miệng nói: "Khả Nhân, rút cuộc muội đang nói cái gì vậy! Muội thấy được chuyện đã xảy ra, thật sao? Nếu không, làm sao muội biết cho rằng là lỗi của tỷ đây? Như vậy muội không phân tốt xấu, thật sự là làm cho tỷ quá đau lòng."

Lời nói của Triệu Khả Nhiên khiến Triệu Khả Nhân lập tức không phản ứng kịp, dù sao nàng ta cũng không thấy chuyện đã xảy ra, chỉ là nghe nói mà thôi, nhưng mà nàng ta cũng không phải là ngu ngốc: "Tỷ, tỷ hiểu lầm, chẳng qua muội chỉ đúng là nghe Triệu Oánh nói như vậy, cho nên mới mở miệng khuyên lơn mà thôi, muội cũng vậy chỉ là tốt bụng mà thôi, tỷ không lấy làm phiền lòng."

Một câu nói thật đơn giản của Triệu Khả Nhân, liền đem tất cả trách nhiệm cũng đẩy đến trên người Triệu Oánh, một chút phiền toái cũng không dẫn đến bản thân, ngược lại làm cho người ta cảm thấy nàng ta là tốt bụng mà thôi.

Ngay cả Triệu Khả Nhiên không thể không cảm thán, lúc nào đó, Triệu Khả Nhân thật là vô cùng thông minh. Chỉ là Triệu Khả Nhiên tuyệt đối không phải là ngồi không, nàng cười như không cười nhìn về phía Triệu Khả Nhân: "Xem ra Khả Nhân, tình cảm của muội và Tam muội thật sự đúng là thật không tệ! Muội tình nguyện tin tưởng muội ấy, cũng không nguyện ý tin tưởng tỷ đây tỷ ruột thịt."

Triệu Khả Nhiên vừa dứt lời, Triệu Khả Nhân chỉ cảm thấy một trận khó chịu. Trong phủ người nào không biết, kể từ chuyện lần đó hiện tại mình và Triệu Oánh cũng đã thành thế nước lửa rồi, cho dù gặp mặt tuyệt đối cũng không chào hỏi, hiện tại Triệu Khả Nhiên nói như vậy, rõ ràng chính là châm chọc mình mà thôi.

Triệu Khả Nhân không phải là ngu ngốc, dĩ nhiên là biết dụng ý của Triệu Khả Nhiên, cho nên cho dù trong lòng còn nghĩ muốn bỏ đá xuống giếng, Triệu Khả Nhân cũng nhịn được, quyết định vẫn là lẳng lặng sống chết mặc bay tốt hơn. Dù sao, nàng ta tin tưởng, chuyện lần này Triệu Khả Nhiên cũng không dễ dàng tránh thoát như vậy, lui một bước, nếu Triệu Khả Nhiên thật sự tránh thoát, như vậy xui xẻo kế tiếp khẳng định chính là Triệu Oánh. Chính mình còn nhớ chuyện lần trước. Dù sao bất luận họ ai xui xẻo, đều không liên quan bản thân tình, mình cần gì phải đi quản lý!

Nghĩ đến đây một chút, Triệu Khả Nhân quyết định trước không mở miệng, quan sát một chút tình trạng về sau lại mới quyết định.

Thấy Triệu Khả Nhân đã ngậm miệng lại, Triệu Khả Nhiên tiến lên, mở miệng nói: "Phụ thân, chuyện lần này, đích xác là một ngoài ý muốn. Là con không cẩn thận đẩy đến Lưu di nương, cho nên Lưu di nương mới có thể té ngã. Nhưng mà ——"

Triệu Khả Nhiên còn chưa nói hết, Triệu Tùng cũng đã nổi giận: "Cái gì, là con làm. Rút cuộc con có biết chính con làm chuyện gì hay không đây! Con này ——"

Thấy Triệu Tùng la to nói lớn, Triệu Khả Nhiên tuyệt không khiếp đảm, ở lúc Triệu Tùng còn chưa nói xong cũng đã ngắt lời ông: "Phụ thân, người trước đừng nóng giận, trước tiên nghe con nói hết, có thể không?"

"Vậy thì tốt, con nói." Triệu Tùng mặc dù là hết sức tức giận, nhưng ông còn có lý trí, bây giờ ông vẫn nhớ, mặ dù trước mắt Triệu Khả Nhiên là nữ nhi của ông, nhưng cũng là hoàng thượng thân phong Văn Quận chúa. Cho nên ông còn phải cho nàng một cái cơ hội giải thích.

Triệu Khả Nhiên tiếp tục nói: "Không sai, đích xác là con đẩy đến Lưu di nương. Nhưng mà đây cũng là chuyện có nguyên nhân, nếu không phải là ——"

"Đại tỷ, rõ ràng là lỗi của tỷ, tỷ liền thừa nhận đi!" Ở một bên Triệu Oánh sau khi thấy Triệu Khả Nhiên mở miệng, vội vàng cắt đứt lời của Triệu Khả Nhiên, nàng ta không biết rút cuộc vừa rồi Triệu Khả Nhiên có biết mình làm cái gì hay không, nhưng mà nàng ta vẫn sợ hãi. Cho nên mới phải mở miệng cắt đứt.

Đối với Triệu Oánh cắt đứt lời nói của mình, Triệu Khả Nhiên chẳng những không có một điểm sinh khí, ngược lại là cười như không cười nhìn về phía nàng ta mở miệng nói: "Tam muội, tỷ còn chưa nói! Làm sao muội cứ gấp như vậy! Sẽ không phải là có tật giật mình đi!"

Sau khi nghe được lời nói của Triệu Khả Nhiên, Triệu Tùng cau mày nhìn về phía Triệu Oánh, trong mắt tràn đầy hoài nghi, chẳng lẽ là Oánh nhi làm?

Chú ý tới Triệu Tùng quăng tới ánh mắt hoài nghi, Triệu Oánh cảm thấy một trận chột dạ, nhưng mà vẫn lớn tiếng nói chuyện, muốn thông qua như vậy che giấu bất an trong lòng mình: "Đại tỷ, tỷ đừng nói lung tung, muội có tâm tư gì giả dối."

Triệu Khả Nhiên không để ý đến Triệu Oánh, mà là trực tiếp mở miệng nói: "Thật ra thì con té ngã, đều là vì tam muội ‘không cẩn thận’ đã dẫm vào góc váy của con mà thôi. Bởi vì tam muội, cho nên con mới có thể ngã, còn không cẩn thận đẩy đến Lưu di nương. Chỉ là con tin tưởng tam muội không phải cố ý."

"Cái gì?" Triệu Tùng dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn về phía Triệu Oánh.

Nghe được Triệu Khả Nhiên trả lời xong, Triệu Oánh chột dạ một trận, vội vàng mở miệng nói: "Đại tỷ, tỷ nói là cái gì vậy! Sao muội lại không nghe rõ! Khi nào thì muội đã dẫm lên góc váy của tỷ rồi. Vào lúc nào thì muội dẫm lên góc váy của tỷ đây (bản raw có 2 câu lặp như vậy). Tỷ không cần làm sai chuyện liền đem muội làm lá chắn."

Sau khi nghe được lời nói của Triệu Oánh, Triệu Khả Nhiên giả bộ dáng vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Tam muội, làm sao muội có thể cái bộ dáng này! Tỷ đều đã nói rồi, vậy chẳng qua chính là một ngoài ý muốn mà thôi, muội cũng không cần quá lo lắng. Chỉ cần nhận thức xin lỗi là được."

"Đại tỷ, rõ ràng là lỗi của tỷ, tại sao tỷ phải gài tang vật đến trên người muội đây?" Triệu Oánh một bộ dạng lã chã chực khóc, giống như là bị uất ức lớn lao.

Bàn về diễn trò, Triệu Khả Nhiên cũng không nhận ra mình thất bại, nàng cũng là một nét mặt đau lòng: "Tam muội, làm sao muội cứ cứng đầu như vậy chứ!"

Tóm lại, Triệu Khả Nhiên và Triệu Oánh hai người đều là ngươi tới ta đi như vậy, một người một câu, làm tất cả mọi người không rõ ràng chuyện lần này rút cuộc là lỗi của ai.

"Tốt lắm." Thấy Triệu Khả Nhiên và Triệu Oánh một người một câu như vậy, Triệu Tùng cảm thấy mình đau cả đầu: "Rút cuôc các con ầm ĩ cái gì chứ! Khi đó, trừ hai người các con còn có mặt ai, cho mời đến nói chuyện."

Sau khi nghe được lời nói của Triệu Tùng, mặt Triệu Khả Nhiên lộ vẻ khó xử, mở miệng nói: "Phụ thân, cho là cũng chỉ có chúng con có mặt mà thôi, tất cả nha hoàn cũng ở lại phía ngoài đình rồi."

Nghe Triệu Khả Nhiên nói xong, Triệu Tùng chau mày, hiện tại ông cũng không biết rút cuộc ai mới là người nói thật. Cả hai đều là nữ nhi của mình. Chỉ là mặc kệ nói thế nào đều được, bây giờ địa vị của Khả Nhiên cũng không giống nhau, hiện tại nàng chính là Quận chúa rồi, sẽ phải lập tức tham gia tuyển phi yến. Cho nên tại trên giờ phút qua trọng này, tuyệt đối Khả Nhiên không xảy ra chuyện gì. Nhưng mà bây giờ chuyện đã biến thành bộ dáng này, nếu không xử lý ra một kết quả, đối với mọi người cũng sẽ không phục. Chỉ là chuyện lần này, cho dù là lỗi của Khả Nhiên, mình cũng không làm được cái gì. Xem ra vẫn phải thật tốt mà suy nghĩ một chút mới được.

Không thể không nói, Triệu Tùng thật sự chính là người vì tư lợi, ngay lúc con của mình cũng không còn cơ hội ra đời, trong lòng vẫn là nghĩ tiền đồ của mình.

Đang lúc Triệu Tùng ở tình thế khó xử, đại phu đẩy cửa ra đi ra. Vừa nhìn thấy đại phu ra ngoài, mọi người lập tức liền đi lên. Mặc dù đã đoán được kết quả, nhưng ở trong lòng của Triệu Tùng vẫn tồn tại một tia may mắn: "Đại phu, thế nào, đứa nhỏ còn sao?"

Nghe được câu hỏi của Triệu Tùng, đại phu thở thật dài một cái, xong mở miệng nói: "Ai —— Thái Sư, người chính là bớt đau buồn đi thôi! Các người cũng còn trẻ tuổi, sau này vẫn còn có cơ hội."

Mặc dù đã biết kết quả, nhưng sau khi nghe được lời nói của đại phu, Triệu Tùng vẫn cảm thấy từng trận đầu choáng váng. Bây giờ ông thật cũng không biết nên làm cái gì mới tốt nữa, đứa bé đã không có, hiện tại đầu sỏ gây nên là ai, mình lại không biết.

Sau khi thấy dáng vẻ rối rắm của Triệu Tùng, Triệu Khả Nhiên tiến lên một bước, mở miệng nói: "Phụ thân, người nén bi thương đi! Hiện tại quan trọng nhất là tra rõ sự thật. Lúc ấy, ngoại trừ con và Tam muội muội ra, thật ra thì trong đình còn có một người, không phải sao?"

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, sắc mặt của Triệu Oánh đại biến, nàng ta không biết rút cuộc người Triệu Khả Nhiên nói đến là ai, người kia có thể thấy được hành động của nàng ta hay không. Nếu người kia thấy, mình chẳng phải là chạy trời không khỏi nắng rồi. Nghĩ đến đây, sắc mặt của Triệu Oánh lập tức trở nên vô cùng trắng bệch.

Chẳng qua đáng được ăn mừng chính là hiện tại tất cả mọi người đã đem lực chú ý cũng tập trung ở trên Triệu Khả Nhiên, cho nên ai cũng không có phát hiện Triệu Oánh không thích hợp.

"Rút cuộc là ai? Con mai nói đi!" Triệu Tùng rất không nhịn được thúc giục.

Triệu Khả Nhiên nhìn về phía phương hướng gian phòng, "Là Lưu di nương. Lúc ấy Lưu di nương cũng ở trong đình, di nương phải biết rút cuộc chuyện xảy ra như thế nào mới đúng."

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, Triệu Tùng lập tức liền nhụt chí: "Con xem con nói là cái gì chứ! Hiện tại di nương của con còn nằm ở bên trong! Con để cho di nương nói thế nào đây!"

Sau khi nghe được Triệu Tùng trách cứ, Triệu Khả Nhiên cũng không tức giận, mà là cười nhạt: "Phụ thân, người đừng vội! Hiện tại đích xác là Lưu di nương không có biện pháp nói ra đến cùng là người nào làm hại chính mình, nhưng Lưu di nương đều sẽ tỉnh dậy! Đến lúc đó sẽ để cho nàng ấy nói xem là ai làm hại nàng, không được sao?"

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, Triệu Tùng xoay đầu lại, nhìn về phía đại phu: "Đại phu, ta muốn hỏi một chút, rút cuộc lúc nào người bệnh sẽ tỉnh."

Đại phu suy nghĩ một chút, sau đó cung kính trả lời: "Hồi Thái Sư, đích thực thân thể của di nương căn bản cũng không tệ lắm, mặc dù lần này sinh non đả thương thân thể. Nhưng hiện tại cũng đã không có gì đáng ngại, chỉ muốn thật tốt điều dưỡng một chút là được. Về phần người nói lúc nào nàng sẽ tỉnh lại! Ta chỉ có thể nói, chậm nhất là sáng sớm ngày mai nàng sẽ tỉnh."

Nghe được đại phu nói xong, Triệu Tùng xoay đầu lại, phân phó nói: "Người tới, đưa đại phu trở về."

Đợi đến sau khi đại phu rời đi, Triệu Tùng xoay đầu lại, nhìn về phía Triệu Khả Nhiên mở miệng nói: "Tốt lắm, hiện tại chuyện này trước hết như vậy đi! Đợi đến ngày mai sau khi Lưu thị tỉnh lại, cũng biết ai phải ai trái rồi, hiện tại các ngươi cũng trước quay về trong sân mình đi, không có lệnh của ta đều không cho phép các ngươi xuất viện, biết không?"

Triệu Khả Nhiên và Triệu Oánh nghe Triệu Tùng nói xong, hai người thi lễ rồi đồng thời trả lời: "Nữ nhi cẩn tuân phụ thân dạy bảo."

Sau khi nói xong, hai người trước sau rời khỏi Giải Vũ viên. Trước khi rời đi, Triệu Oánh hả hê nhìn Triệu Khả Nhiên một cái, hiện tại nàng ta đúng là tuyệt không lo lắng. Nàng ta cũng không biết, làm sao Triệu Khả Nhiên sẽ nói lên đề nghị như vậy, nàng ta có thể hết sức khẳng định, ở lúc nàng ta dẫm góc váy Triệu Khả Nhiên, Lưu di nương tuyệt đối không thể nào thấy được. Cho nên hiện tại nàng ta tuyệt không lo lắng. Xem ra, Triệu Khả Nhiên là thật sốt ruột, mới có thể muốn đến trì hoãn thời gian như vậy. Chỉ là vô luận dù thế nào trì hoãn đều được, sáng sớm ngày mai, Triệu Khả Nhiên cũng sẽ phải chịu trừng phạt.

Nghĩ đến khả năng này, ở bên trong lòng của Triệu Oánh liền vô cùng hưng phấn, ngay cả tối ngày hôm qua bị tức ở chỗ Triệu Khả Nhiên, hình như cũng biến mất không thấy.

Triệu Khả Nhiên cũng không để ý đến ai, chỉ trực tiếp trở lại Xuân Huy viên. Sau khi các nàng đi khỏi, Tần Hương Hà và Triệu Khả Nhân cũng cùng nhau rời đi. Ngay cả Triệu Tùng cũng không ở lâu, tính chất ở tượng trưng nhìn Lưu thị một cái, sau đó cũng rời khỏi Giải Vũ viên. Rất nhanh, Giải Vũ viên liền khôi phục yên bình của ngày xưa, dường như chuyện gì cũng không xảy ra.

Triệu Khả Nhiên mang theo Cầm Hương Thi Hương trở lại Xuân Huy viên. Vừa về tới Xuân Huy viên, Triệu Khả Nhiên liền trực tiếp trở lại gian phòng.

Sau khi xác định đóng cửa thật rốt, Cầm Hương mới mở miệng hỏi: "Tiểu thư, hiện tại chúng ta thay đổi thế nào mới tốt?"

Cầm Hương Thi Hương cũng biết, chuyện lần này chỉ sợ là thật khó có thể bỏ qua. Mặc dù họ đã sớm biết cái thai của Lưu di nương là không giữ được, nhưng người khác không phải biết chuyện này. Lại nói, Lưu di nương chính là muốn tìm một người chết thay, hiện tại thế nhưng tiểu thư không cẩn thận như vậy, gặp tam tiểu thư. Hiện tại họ cũng vô cùng lo lắng, Lưu di nương sẽ mượn cơ hội này, đem toàn bộ chuyện tình cũng đẩy tới trên người tiểu thư.

Cầm Hương Thi Hương lo lắng, Triệu Khả Nhiên dĩ nhiên là biết, nhưng mà nếu nàng mở miệng nói ra đề nghị này, vậy đã nói rõ, nàng tuyệt đối nắm chắc, sáng sớm ngày mai mình tuyệt đối sẽ không bị dính vào rồi. Cùng dạng quan hệ nói qua.

Triệu Khả Nhiên cười cười, vô cùng bình tĩnh nói: "Các ngươi đều không cần lo lắng, ta sẽ tuyệt đối không có chuyện, ta đã nghĩ ra biện pháp, tuyệt đối sẽ vượt qua an toàn."

Thấy được dáng vẻ bình tĩnh này của Triệu Khả Nhiên, hơn nữa lời nàng nói tự tin, Cầm Hương Thi Hương thở phào nhẹ nhõm, họ tin tưởng nếu tiểu thư cũng đã nói có biện pháp rồi, vậy thì tuyệt đối là thật.

"Tiểu thư kia, hiện tại có chuyện gì muốn chúng ta đi làm sao?" Thi Hương mở miệng hỏi. Tính tình của nàng hết sức trầm ổn, biết Triệu Khả Nhiên như là đã nghĩ ra biện pháp, nói không chừng muốn dung các nàng, cho nên trước hết mở miệng hỏi thăm.

Nghe được Thi Hương nói xong, Triệu Khả Nhiên tán thưởng nhìn nàng một cái: "Ha ha, Thi Hương, ngươi thật đúng là tri kỷ đó! Chỉ là chính ngươi đã đoán đúng, thật sự ta có chuyện muốn các ngươi đi làm."

Sau khi nghe được Triệu Khả Nhiên nói, Cầm Hương vội vàng mở miệng nói: "Tiểu thư, người có muốn chúng nô tỳ làm chuyện gì, nói ra là được, chúng nô tỳ nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ người giao cho."

Thấy bộ dạng của Cầm Hương vội vã như vậy, Triệu Khả Nhiên cười cười, "Cầm Hương, ngươi không cần gấp như vậy, việc ta muốn các ngươi làm không phải là đại sự gì, ngươi không phải bày một bộ dạng trận địa sẵn sàng đón quân địch như vậy, giống như là muốn lên trận giết địch."

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói lời nhạo báng, sau đó Cầm Hương bất mãn nhìn Triệu Khả Nhiên một chút: "Tiểu thư, bây giờ người ta là đang vì người lo lắng nha! Người thì không thể thông cảm người ta lo lắng một chút sao?"

Sau khi thấy dáng vẻ bất mãn của Cầm Hương, Triệu Khả Nhiên buồn cười lắc đầu: "Tốt lắm, không đùa ngươi. Thật ra thì chuyện rất đơn giản, hiện tại tất cả quyết định đều là cắm ở trên người Lưu di nương. Cho nên hiện tại căn cứ Lưu di nương cung cấp là hết sức quan trọng. Cầm Hương, hiện tại ngươi phải đi giám thị Giải Vũ viên, nếu Lưu di nương tỉnh lập tức nói cho ta biết. Ta muốn cùng bà ấy gặp mặt một lần."

"Biết, tiểu thư, hiện tại nô tỳ lập tức đi." Nghe Triệu Khả Nhiên phân phó xong, Cầm Hương liền lập tức rời khỏi phòng.

Lưu lại Thi Hương cứ lẳng lặng hầu ở bên Triệu Khả Nhiên như vậy, cũng không nói thêm cái gì. Triệu Khả Nhiên lẳng lặng suy tính, hiện tại nên đi làm như thế nào mới phải.

Chỉ là, cho dù Triệu Khả Nhiên muốn an tĩnh, cũng là hết sức không dễ dàng, Nguyệt cô và Lung nhi không biết là từ nơi nào biết chuyện này, cho nên một mực hỏi han. Triệu Khả Nhiên vừa an ủi họ, còn vừa đang không ngừng nghĩ tới biện pháp, thật đúng là có đủ vội vàng. Ở rất lâu sau khi trấn an, Nguyệt cô và Lung nhi mới miễn cưỡng tin tưởng, Triệu Khả Nhiên là thật không có việc gì.

Trong ngày này, Triệu Khả Nhiên vẫn ở trong Xuân Huy viên chờ tin tức, một bước cũng không rời khỏi. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cho đến dung xong bữa tối, Cầm Hương vẫn không có tin tức gì trở lại. Nhưng Triệu Khả Nhiên cũng tuyệt không gấp gáp, chỉ là lẳng lặng chờ đợi.

Thật ra thì trong lòng Triệu Khả Nhiên rõ ràng, thái độ làm người của phụ thân mình, mình vẫn hết sức rõ ràng. Cho dù ngày mai Lưu di nương thật nói là mình làm hạ bà ấy sinh non, phụ thân cũng là tuyệt đối sẽ không trọng phạt mình. Chỉ bằng địa vị bây giờ của mình, phụ thân cũng tuyệt đối không dám hành động thiếu suy nghĩ. So với một người không biết là nam hay nữ, ngay cả bóng dáng đứa nhỏ cũng chưa thấy mà nói nữ nhi có thể mang đến cho ông lợi ích càng thêm trọng yếu. Cho nên, cho dù ông muốn phạt, tuyệt đối cũng không sẽ có phạt nặng gì.

Nhưng mà trong mắt của Triệu Khả Nhiên lóe lên một tia ánh sang tàn nhẫn, Triệu Oánh vậy mà không niệm tình lần trước mình giúp nàng ta, không chỉ tới uy hiếp mình, hơn nữa còn muốn hãm hại mình, có đúng không? Người như vậy, mình sao có thể bỏ qua cho! Cho nên chuyện lần này, mình tuyệt đối sẽ không để cho Triệu Oánh tốt hơn. Triệu Oánh không phải là muốn hãm hại mình sao? Vậy mình cũng dứt khoát sẽ không để cho Triệu Oánh tốt hơn.

Ở trong lòng Triệu Khả Nhiên thầm hạ quyết tâm, lần này nhất định phải cho Triệu Oánh một bài học, để giải mối hận trong lòng mình.

Đến thời gian canh giữ, Cầm Hương vẫn chưa trở lại. Triệu Khả Nhiên đã sai Nguyệt cô và Lung nhi về nghỉ ngơi. Chỉ để lại Thi Hương hầu hạ ở bên người.

Khi canh giữ đều nhanh qua, khi gần đến giờ hợi Cầm Hương mới trở về, "Tiểu thư, Lưu di nương đã tỉnh rồi."

Nghe được Cầm Hương hồi báo xong, Triệu Khả Nhiên tìm Nhất tới, để Nhất mang theo nàng bay về phía Giải Vũ viên. Vì Triệu Tùng cũng đã sớm hạ lệnh, không cho Triệu Khả Nhiên và Triệu Oánh rời khỏi viện tử của mình. Lại nói nếu lúc này Triệu Khả Nhiên thật sự nghênh ngang đi tìm Lưu di nương, không phải là rõ ràng nói cho mọi người, trong lòng nàng có quỷ sao! Cho nên, Triệu Khả Nhiên không thể làm gì khác hơn là để Nhất mang theo nàng di về phía Giải Vũ viên. Về phần Cầm Hương Thi hương còn lại là ở lại trong Xuân Huy viên, nếu có chuyện gì xảy ra còn có người có thể xử lý.

Trong Giải Vũ viên, khi thời gian canh giữ nhanh qua, Lưu di nương mới chậm rãi tỉnh lại.

Chính là lúc vừa mới thanh tỉnh, nhất thời Lưu thị còn chưa nhớ rút cuộc chuyện gì đã xảy ra, chỉ là cảm thấy hình như cả người mình đều đau, hơn nữa trong bụng hình như có một loại cảm giác trống rỗng.

"Phán Nhi, Phán Nhi." Lưu di nương mở miệng kêu lớn. Lúc này bà mới phát hiện ra cổ họng của mình cũng đã khô, nói tới nói lui, giống như là lão thái bà mấy chục tuổi.

Sau khi nghe được tiếng gọi của Lưu thị, Phán Nhi lập tức chạy tới bên giường, sau khi thấy mắt của Lưu thị đã mở vô cùng vui vẻ: "Di nương, rốt cuộc người tỉnh, người đều không biết, người ngủ một ngày không sai biệt lắm, thật sự đúng là nô tỳ lo lắng chết rồi."

Sau khi thấy Phán Nhi, Lưu di nương cũng không có chú ý đến lời nói của Phán Nhi, hiện tại bà chỉ cảm thấy cổ họng của mình giống như là bị lửa đốt, "Nước, nước."

Mơ hồ nghe được lời Lưu di nương nói, Phán Nhi lập tức liền rót một chén nước, sau đó trở lại bên giường nhẹ nhàng đỡ Lưu thị dậy, cẩn thận đút nước cho Lưu thị uống.

Lưu thị sau khi uống một cốc nước lớn, rút cuộc cổ họng dễ chịu hơn hơn nhiều, lúc này bà mới nhớ lại chuyện đã xảy ra trước đó, vì vậy, nàng vội vã sờ soạng bụng mình một chút, phát hiện bụng mình đã xẹp, cảm thấy vô cùng khiếp sợ, "Bụng của ta đâu? Đứa nhỏ của ta đâu?"

Sau khi thấy Lưu di nương phản ứng như vậy, Phán Nhi vội vàng mở miệng trấn an nói: "Di nương, người chính là bớt đau buồn đi! Hiện tại người vừa vặn mới sinh non mà thôi, không thể kích động như vậy, như vậy đối với thân thể của người không tốt."

Khi nói đến đây, Phán Nhi ngừng một chút, suy nghĩ sau đó vẫn là mở miệng nói: "Di nương, không cần đau lòng nữa. Dù sao, thật ra thì nô tỳ và người cũng biết, đứa nhỏ này không giữ được."

Nghe được Phán Nhi nói xong, Lưu thị không biết hiện tại mình là cảm thụ gì, hình như có một chút ngỡ ngàng, giống như là thứ quan trọng nhất đã rời xa mình. Nhưng đồng thời, giống như lại thở phào một hơi. Dù sao bà cũng nói không rõ, rút cuộc dạng tình cảm phức tạp chính mình là tại sao.

Đang chỉnh đốn xong tâm trạng của mình, Lưu thị mở miệng hỏi: "Đây rút cuộc là xảy ra chuyện gì, ta sảy thai, rút cuộc là ai làm hại."

Lưu thị thật sự là không nhớ rõ, rút cuộc tại sao mình lại đột nhiên trong lúc đó ngã xuống.

Phán Nhi lắc đầu một cái, mở miệng nói: "Thật ra thì nô tỳ cũng không biết, khi đó nô tỳ còn ở bên ngoài đình! Cho nên không nhìn thấy gì cả. Chỉ là tam tiểu thư nói là đại tiểu thư đụng vào người, mà đại tiểu thư nói, nàng va chạm người là bởi vì tam tiểu thư dẫm góc váy của nàng. Hiện tại ngay cả lão gia cũng không biết là ai đúng ai sai, cho nên hiện tại vấn đề vô cùng khó giải quyết. Lão gia nói, thời điểm ngày mai còn muốn hỏi người, rút cuộc còn nhớ đến cùng xảy ra chuyện gì hay không. Hiện tại đại tiểu thư và tam tiểu thư cũng đã cấm túc rồi, sẽ chờ lời ngày mai căn cứ chính xác từ người."

Nghe được Phán Nhi nói xong, Lưu thị nỗ lực hồi tưởng, nhưng mà vẫn là chuyện gì cũng không nghĩ ra.

Sau khi thấy bộ dạng của Lưu thị, Phán Nhi ở một bên vô cùng lo lắng  mở miệng hỏi: "Di nương, hiện tại lời của người là căn cứ chính xác quan trọng nhất. Dù sao bây giờ đã có người chết thay rồi. Đến lúc đó, chúng ta lại đem chuyện đẩy đến trên người chết thay không được sao?"

Nghe được lời nói của Phán Nhi, Lưu di nương rơi vào trầm tư, cũng không biết nên tìm ai tới làm kẻ chết thay mới tốt. Đang lúc bà vẫn còn suy nghĩ sâu xa, đột nhiên truyền đến một âm thanh.

"Lưu di nương đây là đang chọn người chết thay, đúng không?" Theo những lời nói này vừa dứt, một đạo bóng đen thoáng qua.

Lưu di nương chỉ cảm thấy hình như trước mắt mình có một trận gió thổi qua. Đợi đến khi bà hoàn hồn lại, đã nhìn đến Triệu Khả Nhiên liền đứng ở trước mặt của mình.

Hết chương 127

Người gởi:  momo hoho [ 25.07.2016, 02:30 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

Chương 128: Thu phục Lưu di nương


"Lưu di nương là đang chọn kẻ chết thay, phải không?" Lời nói vừa dứt, một bóng đen hiện lên.

Lưu di nương chỉ cảm thấy trước mắt mình như có một trận gió thổi qua. Đến khi lấy lại tinh thần, chỉ thấy Triệu Khả Nhiên đang đứng ở trước mặt mình.

Nhìn thấy Triệu Khả Nhiên đột ngột xuất hiện trước mặt mình, Lưu di nương giật mình, "Đại, đại tiểu thư, tiểu thư, tiểu thư sao lại ở đây."

Không chỉ có Lưu di nương, ngay cả Phán nhi ở bên cạnh, sau khi nhìn thấy Triệu Khả Nhiên, cũng có bộ dạng như nhìn thấy quỷ vậy, nàng thật không biết, rốt cuộc đại tiểu thư tiến vào như thế nào.

Chú ý thấy Lưu di nương và Phán nhi giật mình, nhưng Triệu Khả Nhiên làm ra dáng vẻ vô tội, nhìn Lưu di nương, mở miệng nói, "Lưu di nương, xem di nương đang nói gì vậy! Nói gì thì di nương cũng là trưởng bối, di nương xảy ra chuyện, ta đến thăm di nương, không phải là rất bình thường sao? Có gì mà phải giật mình chứ."

Thấy dáng vẻ vô tội của Triệu Khả Nhiên, trong lòng Lưu di nương không có chút âm áp, tuy bây giờ Triệu Khả Nhiên thoạt nhìn tựa như không có một chút nguy hiểm nào. Nhưng rốt cuộc Triệu Khả Nhiên vào đây bằng cách nào, nàng lại không phát giác được, hơn nữa cả Phán nhi vẫn luôn bên cạnh mình, khi Triệu Khả Nhiên tiến vào, cũng không phát hiện ra. Nếu đại tiểu thư muốn làm gì mình, vậy mình tuyệt đối không tránh được.

Nghĩ đến đây, Lưu di nương chỉ cảm thấy đáy lòng dâng lên hàn ý. Bây giờ trong lòng nàng ta đang thấp thỏm lo lắng, không biết rốt cuộc tiểu thư đến đây làm gì.

Vừa nhìn thấy dáng vẻ của Lưu di nương, Triệu Khả Nhiên không cần đoán cũng biết nàng ta đang nghĩ gì, chú ý thấy sự sợ hãi của Lưu di nương, Triệu Khả Nhiên cũng không có chút gì là không vui, chỉ cười nói, "Lưu di nương, di nương hãy yên tâm, ta sẽ không làm gì di nương đâu. Phải biết rằng, bây giờ ta là người đáng nghi nhất hại di nương sanh non! Nếu như lúc này di nương lại xảy ra chuyện gì, vậy ta thật sự không cách nào rửa sạch oan khuất."

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, lòng Lưu di nương buông lỏng hơn, dù gì cũng là người lăn lộn phong trần, nên Lưu di nương nhanh chóng bình tĩnh lại, mở miệng hỏi, "Đã như vậy, không biết đại tiểu thư đến có chuyện gì không?"

Thấy Lưu di nương nhanh như vậy đã bình ổn tâm tình, Triệu Khả Nhiên cũng không khỏi không bội phục tố chất tâm lý của nàng ta thật sự rất tốt, "Lưu di nương, xem ra di nương cũng không tệ! Nhanh như vậy đã đoán ra ta có việc đến tìm di nương."

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, Lưu di nương bĩu môi, "Tiểu thư quá khen rồi. Ta cũng không ngốc, đại tiểu thư, bây giờ ta mới vừa sanh non mà thôi, tiểu thư đã đến tìm ta, hẳn là vì việc ngày mai lão gia hỏi ta phải không?"

"Lưu di nương, xem ra không uổng đã khen di nương!" Triệu Khả Nhiên cười nói, thoạt nhìn như một tiểu nữ tử vô hại, "Không sai, ta đến đây chính là có việc muốn nói với Lưu di nương. Ta chỉ muốn hỏi một câu, Lưu di nương, ngày mai di nương định nói thế nào?"

Tuy rằng dáng vẻ Triệu Khả Nhiên vô hại, nhưng trong lòng Lưu di nương lại không dám buông lỏng, vì nếu thật sự vô hại, thì sao lại đến phòng của mình mà không một tiếng động như vậy, vậy mà mình và Phán nhi lại không phát hiện ra! Hơn nữa, bây giờ nữ tử trước mắt mình bình tĩnh vững vàng như vậy, không hề giống đại tiểu thư bình thường chút nào, xem ra trước đây mình thật sự đã xem nhẹ nàng rồi.

Lưu di nương suy nghĩ một chút, bình ổn lại tâm tình, mở miệng nói, "Tiểu thư, người nói gì vậy! Ta đương nhiên có sao nói vậy! Lẽ nào người cho rằng ta có thể nói dối sao."

Sau khi nghe Lưu di nương nói, Triệu Khả Nhiên mỉm cười, "Vậy Lưu di nương, lời nói thật mà di nương nói, rốt cuộc là ta hại di nương sanh non hay là Triệu Oánh hại di nương vậy?"

Lời của Triệu Khả Nhiên nói làm cho trước mắt Lưu di nương sáng ngời, xem ra mình đã đoán đúng, đại tiểu thư đến đây chính là muốn mình nói sự việc không liên quan đến nàng, mà là do tam tiểu thư hại! Thật ra thì là ai cũng được, dù sao mình chỉ là muốn tìm kẻ chết thay mà thôi. Hơn nữa, nói thật, tình huống lúc đó, kỳ thực mình cũng không rõ lắm, chỉ cảm thấy sau khi mình ngã xuống thì thấy bụng đau đớn, tiếp đó, mình cái gì cũng không biết, chỉ có một cảm giác "đau" mà thôi. Nhưng, nếu đại tiểu thư đã nói như vậy, vậy bây giờ mình là người nắm quyền chủ động không phải sao!"

Nghĩ đến đây, tâm trạng của Lưu di nương trong nháy mắt trở nên tốt vô cùng, nàng ta tươi cười nhìn Triệu Khả Nhiên, mở miệng thăm dò hỏi, "Vậy đại tiểu thư, ý của tiểu thư là muốn ta nói ai vậy? Tiểu thư muốn ta nói với lão gia là tiểu thư hại hay là tam tiểu thư hại vậy?"

"Lưu di nương, di nương là một người thông minh." Triệu Khả Nhiên cũng không để ý tới việc Lưu di nương thăm dò, trực tiếp đi tới ngồi trên chiếc ghế gần giường nhất, tự tiếu phi tiếu nhìn Lưu di nương, "Di nương hẳn là biết làm thế nào mới có lợi hơn cho bản thân mình, không phải sao?"

Nghe được lời nói giống như đe dọa của Triệu Khả Nhiên, Lưu di nương cảm thấy không vui, "Vậy ý của đại tiểu thư là nói ta nhất định phải nói là do tam tiểu thư hại ta, phải không? Vậy đại tiểu thư, ta nói như vậy, đối với ta mà nói, có lợi gì nào? Hơn nữa, tiểu thư đừng quên, là do chính tay tiểu thư đẩy ta, về phần tiểu thư nói là do tam tiểu thư đạp phải váy của tiểu thư, chuyện này hẳn là không có ai nhìn thấy hết!"

Sau khi nghe Lưu di nương nhắc đến hai từ "có lợi", Triệu Khả Nhiên lạnh lùng cười, "Thế nào, Lưu di nương, di nương còn muốn có lợi mới chịu nói, phải không? Nếu như ta chẳng cho di nương một chút lợi lộc nào thì sao?"

Đối mặt với Triệu Khả Nhiên cả người tản mát ra lãnh ý, lòng của Lưu di nương có phần e ngại, rất nhanh, nàng ta cũng trấn định lại được. Bây giờ con của mình đã không còn nữa, nhưng kẻ địch của mình lại không hề bị sẩy chân chút nào. Hơn nữa, ban đầu mình đã mất bao nhiêu công sức mới hoài thai, giờ thì mình muốn chút lợi ích, đó là việc hết sức bình thường, không phải sao?

Nghĩ đến đây, Lưu di nương liền thẳng người, "Đại tiểu thư, tiểu thư cũng biết, bây giờ ta đã sảy thai rồi, nữ nhân sau khi mất đi hài tử, rất không có cảm giác an toàn. Nếu như ngày mai ta nói ra lời nào, đến lúc đó đại tiểu thư cũng đừng trách nha!"

Nghe Lưu di nương uy hiếp mình, Triệu Khả Nhiên không những không tức giận, ngược lại còn cười, "Lưu di nương, vậy di nương cho rằng, nếu ngày mai di nương nói việc này là do ta làm, vậy di nương nói thử xem, phụ thân sẽ vì thế mà phạt nặng ta hay không?"

Nhìn vẻ mặt tự tin của Triệu Khả Nhiên, Lưu di nương chau mày, nàng ta không biết rốt cuộc Triệu Khả Nhiên có ý gì.

"Lưu di nương, ngươi phải biết rằng." Triệu Khả Nhiên cười rất tự tin, "So với đứa bé còn chưa biết là nam hay nữ đã mất trong bụng của di nương, thì ta người vừa được phong là quận chúa, sắp sửa tham gia tuyển phi yến, là nữ nhi có thể mang đến vinh quang cho phụ thân, có phải là ta quan trong hơn hay không? Di nương phải biết rằng, nếu như bây giờ ta thật sự xảy ra chuyện gì, vậy tuyển phi yến phải làm thế nào?"

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, Lưu di nương cả kinh, bởi vì nàng ta biết Triệu Khả Nhiên nói là sự thực, nhưng nàng ta không cam lòng, "Nếu đại tiểu thư đã cảm thấy như vậy, vậy tối nay sao lại đến đây?"

Triệu Khả Nhiên nở nụ cười, cười vô cùng ôn nhu, nhưng lời mà nàng nói thì lại khiến người ta kinh hãi, "Lưu di nương, di nương còn chưa biết ta đến đây làm gì sao? Ta muốn diệt trừ Triệu Oánh, di nương muốn tìm kẻ chết thay. Chúng ta không phải là nên giúp đỡ lẫn nhau sao? Thật ra, ta cũng biết, di nương sử dụng Dục tử tán, không dễ dàng gì mới hoài thai được, bây giờ sảy thai, chắc chắn di nương không cam tâm. Nhưng mà, kỳ thật di nương cũng biết rằng, đứa con này của di nương đã sớm không giữ được rồi, không phải sao? Nếu đã như vậy, sao không thuận nước đẩy thuyền giúp ta?"

Nghe từng câu từng chữ từ miệng của Triệu Khả Nhiên nói ra, Lưu di nương cảm thấy kinh hãi. Không chỉ có nàng ta, ngay cả Phán nhi ở bên cạnh cũng kinh hãi, bây giờ hai người họ như rơi vào hố băng, thấy lạnh cả người.

Nhất là Lưu di nương, nàng ta không biết rốt cuộc Triệu Khả Nhiên làm sao biết việc nàng ta dùng Dục tử tán, nhưng mà, nàng ta biết rằng, bản thân tuyệt đối không thể thừa nhận chuyện này, nếu không, nàng ta thật sự không có tương lai.

Vừa nghĩ tới khả năng này, Lưu di nương cố gắng áp chế hàn ý đang dâng lên trong lòng, cố gắng tươi cười, "Đại tiểu thư, tiểu thư nói gì vậy! Sao ta nghe chẳng hiểu gì hết? Còn có, tiểu thư nói Dục tử tán gì thế, sao ta trước giờ chưa nghe nói?"

Sau khi thấy bộ dạng của Lưu di nương, Triệu Khả Nhiên làm bộ thở dài một hơi, mở miệng nói, "Lưu di nương, nếu di nương đã không biết ta nói có ý gì, vậy xem ra ta đành phải hỏi phụ thân thử có biết hay không? Hơn nữa, di nương cũng biết, bây giờ ta đã là quận chúa rồi, nếu muốn tận hiếu, muốn mời thái y từ trong cung đến kiểm tra sức khỏe cho phụ thân, cũng không phải là chuyện gì khó."

Nói xong, Triệu Khả Nhiên đứng dậy, muốn rời khỏi, "Lưu di nương, di nương hãy nghỉ ngơi thật tốt! Sáng ngày mai, ta sẽ thỉnh chỉ, tin rằng hoàng thượng nhất định sẽ thông cảm cho tấm lòng hiếu thảo của ta."

Thấy Triệu Khả Nhiên ra vẻ sắp rời đi, Lưu di nương rất nôn nóng, vội lên tiếng ngăn lại, thậm chí còn muốn bò xuống giường kéo Triệu Khả Nhiên lại, "Đại tiểu thư dừng bước."

Nhưng mà, nàng ta vừa sanh non, nào có sức lực gì, thiếu chút nữa là té lăn trên đất. May mà Phán nhi bên cạnh nhanh tay lẹ mắt, đỡ nàng, nếu không, chỉ sợ là thực sự sẽ té lăn trên đất.

Chú ý tới động tĩnh sau lưng, Triệu Khả Nhiên xoay người lại, vẻ mặt vô tội nhìn Lưu di nương, "Lưu di nương, di nương phải biết rằng, ta chính là hung thủ hại chết hài tử trong bụng di nương đó! Bây giờ ta rời đi, không phải tốt sao? Tránh việc di nương nhìn thấy ta, không thể nghỉ ngơi tốt được."

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, Lưu di nương biết mình bây giờ đã không còn đường lui, mở miệng nói, "Đại tiểu thư, minh nhân bất thuyết ám thoại, nếu tiểu thư đã biết rồi, tiểu thư muốn làm thế nào, cứ nói thẳng ra đi!"

Thấy dáng vẻ thức thời như vậy của Lưu di nương, Triệu Khả Nhiên cũng không đi về phía trước nữa mà quay lại nơi mình vừa ngồi, ngồi xuống một lần nữa, "Lưu di nương, xem ra, bây giờ di nương đã thấy rõ tình hình rồi, phải không?"

Sau khi lời nói trào phúng của Triệu Khả Nhiên, trong lòng Lưu di nương cảm thấy tức giận, thế nhưng, nàng ta cũng biết, hiện tại nhược điểm của mình bị người khác nắm giữ trong tay, cho nên chỉ có thể cúi đầu nghe theo, nhưng mà, "Đại tiểu thư, dám hỏi một câu, chuyện của ta, rốt cuộc tiểu thư biết bao nhiêu?"

Triệu Khả Nhiên mỉm cười, mở miệng nói, "Không phải nhiều lắm, nhưng cái gì nên biết, ta đều biết. Bao gồm việc Trần đại phu đưa cho di nương Dục tử tán ta cũng biết rõ ràng. Thậm chí, cả việc lúc thai nhi sắp không giữ được, di nương muốn giá họa cho Tôn di nương, ta cũng biết."

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, chút hi vọng còn lại trong lòng Lưu di nương cũng tan biến, thậm chí còn thấy kinh hồn bạt vía. Nàng trước giờ vẫn cho rằng mình làm việc rất bí mật, thế nhưng, không nghĩ tới, thì ra đại tiểu thư cái gì cũng biết hết.

Giờ khắc này, Lưu di nương không khỏi nhìn thẳng vào nữ tử trước mắt. Cho tới nay, nàng ta đều không đặt đại tiểu thư vào mắt. Bởi vì so với nhị tiểu thư xuất sắc mà nói, đại tiểu thư quả thật là quá bình thường. Bình thường đến nỗi khiến người ta không nhịn được mà xem nhẹ sự tồn tại của nàng. Nếu như không có danh hiệu đích trưởng nữ Thái sư phủ, nói không chừng không hề có người nào chú ý tới nàng ấy. Thế nhưng, không ngờ, thì ra, đại tiểu thư mới là người ẩn mình sâu nhất trong cái nhà này.

Nghĩ đến đây, Lưu di nương không nhịn được rùng mình một cái, thế nhưng, nàng ta biết bản thân lúc này phải bình tĩnh, bởi vì nếu đại tiểu thư đã nói ra như vậy, vậy thì chứng tỏ tiểu thư không định khai mình ra, nếu đã như vậy, thì mình vẫn còn cơ hội.

Lưu di nương ổn định tinh thần lại rồi mở miệng nói, "Đại tiểu thư, tiểu thư muốn ngày mai ta nói thế nào, tiểu thư cứ nói đi! Ta sẽ làm theo lời phân phó của tiểu thư."

Sau khi nghe Lưu di nương nói, Triệu Khả Nhiên cười nhìn nàng ta, "Lưu di nương, di nương thật là người thông minh, biết nên làm thế nào mới có lợi nhất cho mình. Nói chuyện với người thông mình thật tốt, không cần quanh co lòng vòng. Thật ra, ta cũng không muốn di nương nói dối, di nương chỉ cần nói là Triệu Oánh cố ý đạp lên chéo quần của ta, hại ta té ngã, vậy là được rồi. Cho dù di nương có tin hay không, việc lần này quả thật là do Triệu Oánh làm, vì muốn hãm hại ta."

"Ta tin hay không có liên quan gì không?" Lưu di nương cười tự giễu, "Dù ta có tin hay không, đều phải làm như vậy, không phải sao?"

Thấy dáng vẻ này của Lưu di nương, trong lòng Triệu Khả Nhiên cũng không dễ chịu, "Lưu di nương, chuyện của di nương, ta quả thật có biết. Nhưng mà, trước giờ ta không nghĩ tới là phải nói ra. Việc lần này, nếu không phải di nương muốn mượn cơ hội này để làm việc có lợi cho mình thì ta cũng tuyệt đối sẽ không nói ra."

"Thật sao?" Lưu di nương cười rất miễn cưỡng, "Vậy xem ra ta tự làm tự chịu, phải không?"

Nhìn Lưu di nương sắc mặt trắng bệch dựa vào giường, Triệu Khả Nhiên cũng thấy không nỡ. Thật ra, tâm tư của Lưu di nương, nàng cũng hiểu được. Cuộc đời của một nữ nhân không thể làm mẹ thì làm sao có thể hoàn chỉnh được! Hơn nữa, cuộc sống trong một đại gia tộc như thế này, không có một đứa con, lại không có bối cảnh lớn mạnh, chỉ dựa vào sủng ái của nam nhân, ai biết có thể sống được đến lúc nào chứ! Hơn nữa, nữ nhân trong phủ, cũng chỉ có mình nàng ta là không có con mà thôi. Vì thế, việc nàng ta muốn có một đứa con là có thể hiểu được.

Nhưng mà, Triệu Khả Nhiên mở miệng nói, "Lưu di nương, tâm tình của di nương ta có thể hiểu được. Nhưng, cách làm của di nương ta không tán thành. Nhưng, sống trong một đại gia tộc như vậy, việc dơ bẩn hơn nữa ta cũng đã thấy qua, chuyện của di nương chẳng qua chỉ là mánh khóe nhỏ mà thôi."

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, Lưu di nương cảm thấy đau lòng, "Đại tiểu thư, tiểu thư vốn không hiểu. Ta đã không còn trẻ nữa, lão gia còn có thể sủng ái ta bao lâu! Dựa vào nhan sắc để được sủng ái, ta cũng là buộc thế không còn cách nào. Thử hỏi có ai muốn lưu lạc phong trần cơ chứ! Nếu có thể, ta cũng muốn được sinh ra trong một đại gia tộc, nhưng mệnh của ta không tốt. Cho nên, ta đã sớm biết, nếu như ta muốn tiếp tục sinh tồn trong Thái sư phủ này, thì nhất định phải có một đứa con, cho dù là một nữ hài tử cũng được. Nhưng, chẳng ngờ, giấc mộng của ta cuối cùng vẫn tan vỡ. Cho nên, ta cũng chỉ có thể được ăn cả ngã về không, nhất định phải có một đứa con, thế nhưng không nghĩ tới, dù đã mang thai được, ta vẫn không giữ được đứa con này."

Cứ nói như vậy, Lưu di nương không nhịn được rơi nước mắt. Bây giờ nàng ta chỉ cảm thấy vô cùng ủy khuất, Phán nhi ở một bên nhìn thấy liền bước lên trước an ủi Lưu di nương.

Triệu Khả Nhiên cũng không nói gì nữa, chỉ im lặng nhìn Lưu di nương, tùy ý nàng ta khóc, vì nàng biết, có lúc, khóc ra được, mới thấy dễ chịu.

Qua một lúc lâu, Lưu di nương mới từ từ ngừng khóc. Sau khi thấy Lưu di nương ngừng khóc, Triệu Khả Nhiên mới đứng lên, đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống Lưu di nương.

"Lưu di nương, di nương biết không? Khóc là hành động của người yếu ớt. Di nương phải biết rằng, bởi vì di nương không đủ mạnh mẽ, nên mới có kết cục như ngày hôm nay."

Lưu di nương ngơ ngác nhìn Triệu Khả Nhiên, nàng ta không biết rốt cuộc hiện tại tiểu thư có ý gì.

Triệu Khả Nhiên không để ý đến Lưu di nương, trực tiếp nói điều mình muốn nói, "Từ rất lâu trước đây, ta đã biết, muốn sinh tồn trong Thái sư phủ này, che giấu tài năng là tốt nhất. Di nương vừa vào phủ đã được phụ thân vô cùng sủng ái, lúc này di nương nên biết khiêm tốn, nhưng di nương lại không hề như vậy, mà ngược lại còn đối nghịch với mẫu thân ta. Đây chính là di nương không đủ thông mình. Di nương phải biết bối cảnh thân phận của mẫu thân dù thế nào thì di nương cũng tuyệt đối không so bì được. Nếu lúc đó di nương cúi đầu nghe lời, nói không chừng, di nương có thể có một đứa con rồi."

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, Lưu di nương như ở trong mộng mới tỉnh. Từ trước đến giờ, nàng ta đều oán hận Tần Hương Hà, bởi vì nàng biết là Tần Hương Hà hại nàng không thể có con. Nhưng mà, nàng chưa từng nghĩ tới, thì ra nguyên nhân là do bản thân mình. Nếu ban đầu mình không ỷ vào sự yêu thích của lão gia, luôn chống đối Tần Hương Hà, nói không chừng mình thật sự có được một đứa con rồi. Mỗi nữ nhân trong phủ đều có con, chỉ mình mình không có, xem ra vẫn là do mình ngu ngốc!

Nghĩ vậy, Lưu di nương không khỏi cảm thấy vô cùng mỉa mai, "Xem ra, ta quả thật là kẻ ngốc! Vì thế mới rơi vào bước đường này."

Thấy dáng vẻ của Lưu di nương như vậy, Triệu Khả Nhiên suy nghĩ một chút rồi mở miệng nói, "Lưu di nương, bây giờ di nương tuyệt đối không còn cơ hội mang thai nữa. Nhưng, di nương cũng biết, trong thái sư phủ, nữ nhân không có hài tử là không có tương lai, di nương dự định làm thế nào?"

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, Lưu di nương nở nụ cười, nhưng trong nụ cười lại tràn đầy đau khổ, "Ta làm sao bây giờ, ta còn có thể làm thế nào?"

Sau khi thấy dáng vẻ của Lưu di nương, Triệu Khả Nhiên mỉm cười, "Thật ra, Lưu di nương, di nương chẳng qua là muốn tìm một chỗ dựa mà thôi, không nhất định phải có hài tử, không phải sao?"

Nghe được lời nói bóng gió của Triệu Khả Nhiên, trước mắt Lưu di nương sáng ngời, "Đại tiểu thư, ý của tiểu thư là..."

Triệu Khả Nhiên vừa cười vừa nói, "Thật ra, Lưu di nương, di nương cũng biết, hiện tại ta đã là quận chúa, hoàng thượng còn thân hơn chính miệng nói rằng người sẽ làm chủ cho hôn sự của ta. Tương lai của ta tuyệt đối sẽ không tệ. Lưu di nương, di nương có từng nghĩ tới hay không, muốn ta che chở?"

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, ánh mắt Lưu di nương sáng rỡ, nhưng, "Đại tiểu thư, ta và phu nhân bất hòa đã lâu, tiểu thư còn giúp ta sao?"

Sau khi biết được sự lo lắng của Lưu di nương, Triệu Khả Nhiên vừa cười vừa nói, "Lưu di nương, di nương suy nghĩ nhiều rồi, chuyện của ta, không có liên quan gì đến mẫu thân, mẫu thân cũng không quản được chuyện của ta. Cho nên, di nương cứ yên tâm đi."

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên giải thích, Lưu di nương yên tâm hơn nhiều, nàng ta suy nghĩ một chút rồi vô cùng kiên định nói, "Đại tiểu thư, ta hi vọng tiểu thư có thể che chở cho ta. Ta muốn tiếp tục sống trong Thái sư phủ này."

"Như di nương mong muốn." Triệu Khả Nhiên nói. "Di nương nhớ kỹ, sau này, di nương nhất định phải sống chung với Tôn di nương thật tốt. Tôn di nương là một người tốt, người sẽ không hại bất kỳ ai. Hơn nữa, Tôn di nương còn có nhi tử duy nhất của phụ thân, nếu Lưu di nương muốn tương lai được sống những ngày tốt lành, vậy thì đừng xích mích với Tôn di nương, hiểu chưa?"

"Thiếp thân cẩn tuân theo giáo huấn của đại tiểu thư." Lưu di nương hết sức cung kính trả lời.

Triệu Khả Nhiên gật đầu, vừa cười vừa nói, "Lưu di nương, di nương cũng không cần phải thay đổi bất kỳ điều gì, chỉ cần chính mình sống thật tốt là được rồi. Hơn nữa, nếu di nương biết được tin tức gì từ chỗ phụ thân ta, chỉ cần phải kịp thời cho ta biết là được rồi."

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, Lưu di nương trả lời, "Đại tiểu thư yên tâm đi, ta biết nên làm như thế nào."

Triệu Khả Nhiên gật đầu, "Tốt lắm, ta rời đi trước, di nương hãy nghỉ ngơi thật tốt! Chuyện ngày mai, di nương biết nên làm thế nào rồi đó."

"Thiếp thân biết nên làm thế nào rồi, đại tiểu thư xin hãy yên tâm." Lưu di nương mở miệng bảo đảm nói.

Sau khi nghe Lưu di nương bảo đảm, Triệu Khả Nhiên rời khỏi phòng. Tâm tình của Triệu Khả Nhiên bây giờ rất tốt, vốn là nàng muốn đến uy hiếp Lưu di nương một chút mà thôi, thế nhưng chẳng ngờ lại có thể mượn cơ hội này thu phục Lưu di nương. Phải biết rằng, dù nói thế nào cũng được, hiện tại Lưu di nương vẫn là thiếp thất được phụ thân sủng ái nhất. Có Lưu di nương ở bên cạnh phụ thân, bản thân mình tuyệt đối có thể biết được nhiều việc hơn nữa. Xem ra hôm nay mình thu hoạch được thật không ít!

Nhưng là, bản thân sẽ không quên Triệu Oánh. Nếu Triệu Oánh đã muốn hãm hại nàng, vậy đừng trách nàng vô tình. Bạch nhãn lang Triệu Oánh này, mình tuyệt đối sẽ không để nàng ta sống dễ chịu.

Trang 43/89 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/