Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

 
Có bài mới 13.07.2017, 21:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.07.2015, 19:37
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1568
Được thanks: 3623 lần
Điểm: 7.6
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 87: Ráng mây rực rỡ

Màn đêm dày đặc, bên ngoài gió Bắc gào thét, trong phòng ấm áp tựa mùa xuân, không khí sôi nổi.

Ngu Quân Diệp khoan khoái dễ chịu thở ra một hơi, hắn đã mơ một giấc đẹp, trong mơ, bản thân ôm Diệp Tố Huân không phải muội muội mình, cuồng dã thực hiện một chuyện chưa từng dám làm.

Hơi thở ấm áp lướt qua tai, trong lòng còn ôm một cơ thể mềm mại, cảnh tượng trong mơ chân thật tới thế, khiến y không muốn tỉnh lại.

Bên tai có tiếng lẩm bẩm: "Thoải mái quá, lại tới một lần nữa đi."

Cái tay mềm mại không xương vuốt ve mặt y, lại nhẹ nhàng xoa xoa gáy y, trong không gian tràn ngập mùi thơm cơ thể say lòng người.

Ngu Quân Diệp nhắm mắt lại, nhu tình và dục vọng mãnh liệt trào dâng.
Chạy nước rút, thẳng lưng, động tác tuy lạ lẫm nhưng đã diễn tập trong mơ mấy lần, dần dần trở nên thuần thục, người dưới thân khàn giọng rên rỉ, giọng tuy không còn thanh thúy như trong mơ, cơ thể mềm mại kiều diễm nhũn ra, giống như hoa lê đầu cành muốn gãy trong mưa.

Tiếng nước phạch phạch và tiếng va đập lớn dần, trước mắt trăm hoa đua nở, ráng mây rực rỡ, Ngu Quân Diệp đã dục tiên dục tử mấy lần.

Giây phút cao trào, người dưới thân thét một tiếng cuồng nhiệt, tiếng thét chói tai này đánh y rơi từ miền cực lạc xuống dưới mặt đất.

Người dưới thân kêu: "Ngu Quân Duệ, huynh thật lợi hại!"

Gọi y là Ngu Quân Duệ cũng không sao, Diệp Tố Huân vốn thích Ngu Quân Duệ, nhưng, điều khiến Ngu Quân Diệp hồn phi phách tán là: dù giọng nói này khàn khàn khó biết là của ai, nhưng y rõ ràng, đó là giọng của Diêu Ý Chân.

Mò mẫm tìm cửa sổ, gió lạnh và ánh trăng chen nhau xông vào phòng, Ngu Quân Diệp sững sờ ngơ ngác nhìn nữ nhân trên đất, đúng là Diêu Ý Chân.

"Tại sao lại là huynh?" Diêu Ý Chân cũng ngây người, người ôm cô nàng ra sức ra vào trong mơ rõ ràng là Ngu Quân Duệ cơ mà!

Gió rít từng cơn, lạnh quá!

"Ngu Quân Diệp, đóng cửa sổ vào." Diêu Ý Chân hồi thần trước Ngu Quân Diệp.

Đóng cửa, châm nến, Ngu Quân Diệp không biết làm gì cho phải. Diêu Ý Chân định lấy xiêm y mặc, nhưng trên đất chỉ toàn nhúm vải rách lẻ tẻ, cô nàng căm tức đá mấy cước, hô: "Ngu Quân Diệp, sao lại thế này, huynh không biết nhẹ nhàng một chút à?"

Sao không nhẹ nhàng hơn? Ngu Quân Duệ nào nhớ được. Nhìn cơ thể trải rộng vết đỏ của Diêu Ý Chân, chỉ nhớ được trong lúc mơ màng, buồn chán, cơ thể hơi nóng lên, phát nhiệt, vật mềm nhũn có xu thế ngẩng đầu... Ngu Quân Diệp xấu hổ, nóng nảy, ngồi xổm xuống, vừa che dấu hạ thể, tiện thể giúp Diêu Ý Chân tìm một xiêm y có thể mặc tạm, đột nhiên ngây dại, một trong đống váy áo không sạch sẽ trên đất, rõ ràng có một vũng máu tươi.

Ngu Quân Diệp cầm cái xiêm y kia lên, không kìm được hỏi: "Diêu Ý Chân, cô vẫn là cô nương?"

"Ta còn chưa thành gia lập thất, dĩ nhiên là cô nương." Diêu Ý Chân tức giận mắng. Giờ mới cảm giác được, hạ thân đau đớn như bị đá tảng đè lên.

"A, đau quá." Diêu Ý Chân hiếm khi khóc lóc.

"Đau ở đâu?" Ngu Quân Diệp lấy làm lạ, hoảng sợ.

"Ở đây." Cơ thể cũng đã cho người ta, Diêu Ý Chân cũng không thẹn thùng nữa, giang chân chỉ khe hở dính đầy chất lỏng trắng đỏ của mình.

Ngu Quân Diệp đỏ mặt, sợ hãi không dám sờ lên.

Diêu Ý Chân trừng mắt lạnh lùng nhìn: "Đầu gỗ, huynh mau xoa giúp ta đi chứ!"

Ngu Quân Diệp xấu hổ sờ soạng, ngây ngốc vuốt ve.

"Nhẹ một chút." Mắt hạnh trừng trừng.

Ngu Quân Diệp thả nhẹ tay, Diêu Ý Chân lại cáu kỉnh, nói: "Huynh nhẹ như thế là muốn làm gì?"

Vừa dứt lời, đã bị Ngu Quân Diệp kẹp chặt, vật cứng thúc vào trong cơ thể, nóng hầm hập.

Diêu Ý Chân ngừng mắng, vui sướng rên rỉ đón đưa.

...

Thật lâu sau, khi mọi chuyện đã thành, Diêu Ý Chân oán giận kêu: "Chỗ đó của người ta đau lắm rồi, huynh còn?"

Ngu Quân Diệp liếc cô nàng, đáp: "Không thế, muội lúc nhẹ lúc mạnh, ai biết muội muốn gì?"

Diêu Ý Chân đỏ mặt, cúi đầu không nói.

Ngu Quân Diệp lau người Diêu Ý Chân xong, nhìn đống te tua dưới đất, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, đêm đã khuya, bèn kéo Diêu Ý Chân: "Lên giường ngủ thôi, mai lại gọi chưởng quầy mua giúp hai bộ xiêm y sau."

Sóng vai nằm cùng một chiếc giường, trùm cùng một cái chăn, Diêu Ý Chân hơi ngại, khuỷu tay huých Ngu Quân Diệp, nhỏ giọng hỏi: "Ngu Quân Diệp, bây giờ chúng ta phải làm sao?"

Làm sao bây giờ? Ngu Quân Diệp mở to mắt nhìn màn thêu hoa, mãi lâu sau, trả lời: "Muội đi nói với hoàng thượng, bảo ngài ban thêm một thánh chỉ, nói rằng nhầm tên."

"Lấy thiếp, chàng tình nguyện ư?" Diêu Ý Chân tựa đầu lên ngực Ngu Quân Diệp.

"Gả cho ta, nàng có bằng lòng không?" Ngu Quân Diệp hỏi lại.
"Thiếp không ghét chàng." Diêu Ý Chân thấp giọng nói. Đúng như Diêu phu nhân đã nghĩ, lúc trước Diêu Ý Chân đồng ý thành thân với Ngu Quân Diệp cũng vì cô nàng có ấn tượng khá tốt về y.

"Ta cũng không ghét nàng." Ngu Quân Diệp vươn tay ra, ôm Diêu Ý Chân, thầm nhủ trong lòng: ta tuyệt đối không rũ bỏ trách nhiệm như cha ta đâu.

Hoàng đế chỉ cần Diêu Ý Chân có thể gả ra ngoài, lang quân lại được chính cô nàng chọn, dĩ nhiên không phản đối.

Vậy là một thánh chỉ lại ban xuống, nói rằng lúc trước nhớ nhầm tên, nay tứ hôn Ninh trưởng công chúa cho Ngu Quân Diệp.

Ngu Quân Duệ và Diệp Tố Huân mừng rỡ, hai người đã có hôn ước, nay càng không chướng ngại, dĩ nhiên có thể bắt đầu chuyện thành thân.

Lưu Uyển Ngọc đang suy tính trăm ngàn kế đối phó Trình Sâm nghe được tin tức, tức muốn nổi điên. Bản thân lưu lạc phải chịu hậu quả thế này, Ngu Quân Duệ và Diệp Tố Huân lại tình chàng ý thiếp, hoàn hoàn mỹ ỹ không có bất kì trở ngại gì thành thân.

Lưu Uyển Ngọc chạy tới Ngu gia, cô ả muốn dùng đứa trẻ trong bụng uy hiếp Ngu Diệu Sùng, ép ông ta không đồng ý hôn sự giữa hai người họ,

Ngày ấy, Ngu Diệu Sùng không thừa nhận thân phận Hoa Ẩn Dật, bị Trình phu nhân nhục mạ, vạch trần chuyện cũ xảy ra nhiều năm trước, mắng ông ta không có trách nhiệm, nay lại vô ơn bạc nghĩa, phụ bạc ngay trước mặt Ngu Quân Diệp, bộ mặt thật ẩn sau lớp da bên ngoài bị phá tan thành từng mảnh, hai ngày này Ngu Quân Diệp vẫn luôn ở trong phủ công chúa của Diêu Ý Chân không thèm về nhà, không nhận người cha là ông ta nữa.

Bên này, Ngu Quân Duệ nghe xong tai mắt trong phủ báo cáo, biết phụ thân hắn đã phản bội Hoa phu nhân, lại vô tình thả tin Diệp Bác Chinh còn sống. Ngu Diệu Sùng vừa đau vừa thẹn, hung ác tổn thương Hoa Ẩn Dật, mất đi sự tôn kính của con cả, lại không chiếm được Diệp Dương thị, hối đến nôn ra máu. Lưu Uyển Ngọc muốn gặp ông ta nhưng đều bị ngó lơ, ông ta đều trốn trong Cúc viên không ra gặp mặt.

"Uyển Ngọc, con về đi, dượng có phản đối cũng vô dụng thôi." Lưu thị nhìn Lưu Uyển Ngọc, khuyên chân tình, bà sợ Lưu Uyển Ngọc chạy đến đây quá nhiều khiến Trình Phủ phát hiện, rồi đưa cô ả về Ngu gia.

"Diệp Tố Huân là cái gì?" Lưu Uyển Ngọc đột nhiên khóc, "Nếu không phải nàng ta quyến rũ, làm biểu ca mê mệt, con..."

Không có Diệp Tố Huân, tất cả sẽ không xảy ra, cô ả sẽ không thảm như bây giờ, Lưu Uyển Ngọc kêu la trong lòng. Trước khi Diệp Tố Huân chưa xuất hiện, mặc dù Ngu Quân Duệ lạnh nhạt cô ả, nhưng tính hắn lạnh nhạt với tất cả mọi người, chỉ cần qua một hai năm, ắt sẽ tuân theo lệnh của phụ mẫu thành thân với cô ả.

Vẻ mặt Lưu thị ảm đạm, lắc đầu nói: "Chúng nó là tiếp nối nhân duyên kiếp trước, ai cũng không phá hỏng được đâu."

"Ý cô là?"

"Cô nghe nô tài Lê viên nói..." Lưu thị hạ giọng, trước đó bà ta có để kẻ hầu giám sát Diệp Tố Huân, mơ hồ nghe thấy lúc Ngu Quân Duệ và Diệp Tố Huân nói chuyện với nhau đều nói cái gì mà kiếp trước.

"Con có nhớ không, kể từ sau khi biểu ca con rơi xuống nước, tỉnh lại thì càng lạnh nhạt với chúng ta, chẳng mấy ngày thì tới Bạch gia xin dây chuyền noãn ngọc, sau đó lại tới Thông châu cùng Quân Diệp."

"Tức là, người được cứu lên dưới nước là biểu ca đã chuyển thế ư?" Lưu Uyển Ngọc cũng phát hiện Ngu Quân Duệ không được bình thường, bừng tỉnh đại ngộ.

"Ừm, giống như Diệp Tố Huân giả ngốc đấy."

"Nhưng nhìn Diệp Tố Huân có vẻ không thích biểu ca thì phải." Lưu Uyển Ngọc nhíu mày, nếu nói là nhân duyên kiếp trước, nhưng lúc đó, cô ả rõ ràng, dường như chỉ có Ngu Quân Duệ quấn quít Diệp Tố Huân.

Lưu Uyển Ngọc suy nghĩ, đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, yên lặng nhìn Lưu thị: "Cô mụ, xin cô giúp con một lần cuối cùng này thôi."

"Con cần ta làm gì?" Lưu thị do dự hỏi.

"Con nghe nói Diệp Tố Huân đang ở Giang Ninh?"

"Ừm." Thánh chỉ tứ hôn được giải quyết, hai ngày này Ngu Quân Duệ đều dẫn Diệp Tố Huân đi lại du ngoạn trong thành, Lưu thị cũng nghe thấy tin tức này.

"Vậy cô mụ tìm cớ gọi Diệp Tố Huân đến đây đi, con muốn nói chuyện với nàng ta."

Nói gì chứ, chẳng qua là muốn phá hư hôn sự  Diệp Tố Huân và Ngu Quân Duệ thôi, bụng dạ Lưu thị biết, bà ta không thích Ngu Quân Duệ lấy Diệp Tố Huân, Ngu Quân Duệ vốn đã bất hòa với bà ta, giờ lại lấy Diệp Tố Huân, về cơ bản bà ta đã mất đi đứa con trai này.

"Con chờ, chúng nó đang đi lựa đồ thành thân, chắc đang trong cửa tiệm, cô mụ phái người tìm là được."

"Vâng." Lưu Uyển Ngọc gật đầu, đáp: "Cô mụ, con chờ ở Liễm Ba Trì sau vườn nhé, Diệp Tố Huân có đến, cứ để nàng ta tới đó."

Đến Liễm Ba Trì? Nhi tử cũng thay đổi kể từ sau khi rơi xuống Liễm Ba Trì, Lưu thị có chút lo sợ, nghĩ lại, Diệp Tố Huân tới, Ngu Quân Duệ ắt sẽ đi theo, cho dù gặp chuyện không may, cũng không đổ hết tội lên đầu bà ta được.

"Không phải nói người ở Thông châu tới ư? Sao lại để Tố Tố đi gặp ả?" Ngu Quân Duệ lạnh lùng nhìn chằm chằm Lưu thị.

Nhiều ngày không gặp, ngũ quan Ngu Quân Duệ càng rõ như khắc, mày rậm như nước sơn, mắt sâu tựa đầm, trong lời nói mang theo khí thế lạnh thấu xương bức người. Lưu thị chột dạ, nén run rẩy, bình tĩnh trả lời: "Biểu muội đã yêu con nhiều năm như thế, nay rơi vào kết cục bi thảm, nó nói vài câu với Diệp Tố Huân, mẫu thân cũng đâu thể không đồng ý một cái tâm nguyện nhỏ nhoi này chứ?"

"Muốn nói cái gì?" Ngu Quân Duệ ôm Diệp Tố Huân, đề phòng nhìn Lưu Uyển Ngọc.

"Sao nào? Sợ ta làm tổn thương Tố Tố của huynh?" Lưu Uyển Ngọc khẽ khàng vuốt bụng, cười nhạt nói: "Ta đã bụng mang dạ chửa, có thể làm nàng ta bị thương ư? Hay là huynh sợ ta vạch trần mọi chuyện?"

"Ta có tội lỗi để cô vạch trần sao?" Ngu Quân Duệ cười to, ôm sát Diệp Tố Huân, dịu dàng nói: "Tố Tố, chúng ta quay lại đi.''

Diệp Tố Huân gật đầu, nghĩ cũng biết nhất định là Lưu Uyển Ngọc không cam lòng nàng và Ngu Quân Duệ sắp thành thân, muốn phá hoại tình cảm nàng và Ngu Quân Duệ, nàng tuyệt không muốn nghe.

"Diệp Tố Huân, cô không muốn biết, kiếp trước Ngu Quân Duệ đã làm gì sao?" Lưu Uyển Ngọc cười the thé, lớn tiếng nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Niệm Vũ về bài viết trên: Bông tuyết nhỏ, Dct.dlh, Gyo123, Maimotminh, Nhu Bạch, Tiểu Linh Đang, luuananctn, mit_mit, thanhha.hp1204, trạch mỗ
Có bài mới 17.07.2017, 20:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.07.2015, 19:37
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1568
Được thanks: 3623 lần
Điểm: 7.6
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 88:

Tay quàng trên vai mình run run, rất nhỏ, cơ hồ không thể cảm nhận được. Diệp Tố Huân nhăn mày nhìn Ngu Quân Duệ, hắn còn giấu mình chuyện gì ư?

Ánh mắt Ngu Quân Duệ hấp háy, môi mấp máy, nhìn Diệp Tố Huân không nói gì.


Hắn đang ra vẻ bình tĩnh, Lưu Uyển Ngọc cực kì hân hoan, mình đoán đúng rồi, xem ra, kiếp trước Ngu Quân Duệ có lỗi với Diệp Tố Huân, là cái gì chứ? Lưu Uyển Ngọc suy nghĩ nhanh như chớp, cười nhẹ nói: "Ngu Quân Duệ, huynh không ngờ ta cũng tái sinh đúng không, chuyện có lỗi của huynh với Diệp Tố Huân, ta đây tinh tường đấy."

Lưu Uyển Ngọc nói bừa nhưng lại khiến Ngu Quân Duệ luống cuống, có một câu nói là "quan tâm quá sẽ bị loạn", có lẽ là chỉ tình cảnh hắn bây giờ, tay ôm Diệp Tố Huân run rẩy xiết chặt, kéo Diệp Tố Huân vào trong ngực, sít sao bóp chặt, dùng hết sức dường như sợ Diệp Tố Huân giãy giụa.

"Tố Tố, muội đã đồng ý với huynh, dù huynh làm gì, muội đều không rời khỏi huynh."

Giọng hắn khàn khàn, trầm trọng đến khiến Diệp Tố Huân rơi vào cái động không đáy. Nàng không muốn hắn đau thương hoảng sợ như thế này, cái nàng cần là hắn lớn tiếng nói cho nàng nghe, Lưu Uyển Ngọc đang nói bậy.

"Diệp Tố Huân, cô và kẻ địch chàng chàng thiếp thiếp, thậm chí còn sắp thành thân, có buồn cười không?" Lưu Uyển Ngọc tiếp tục nói, đắc ý khiêu mi nhìn Diệp Tố Huân.

"Nếu Ngu Quân Duệ được tính là kẻ thù của ta, vậy còn cô?" Diệp Tố Huân không muốn nghe cô ả tiếp tục kiếm chuyện, đẩy Ngu Quân Duệ ra, mỉm cười nhìn cô ả, châm chọc lại: "Cô đẩy ta xuống Liễm Ba Trì, hại chết ta, nhưng cô vẫn không chiếm được Quân Duệ ca ca, kiếp trước là vậy kiếp này cũng thế, hắn chỉ yêu mình ta."

Kiếp trước bản thân đẩy Diệp Tố Huân vào Liễm Ba Trì, Lưu Uyển Ngọc ngây ra một chút, rồi cười to đáp: "Kiếp trước cô chết trước, làm sao biết được biểu ca không lấy ta?"

"Sau khi Tố Tố chết, ta ôm nàng chìm xuống Liễm Ba Trì tự vẫn, nào có chuyện lấy ngươi." Ngu Quân Duệ cười lạnh nói, quay đầu nhìn Diệp Tố Huân, con mắt băng lãnh lại dâng lên ngàn vạn nhu tình.

Sau khi mình chết, Quân Duệ ca ca ôm thân xác mình nhảy xuống nước tự vẫn! Nước mắt Diệp Tố Huân lã chã rơi xuống, tim như bị xé nứt ra. Hắn thế mà bằng lòng cùng sống cùng chết với mình.

"Quân Duệ ca ca. . ." Diệp Tố Huân trầm thấp kêu, ỷ lại nằm trong vòng ôm của Ngu Quân Duệ.

Lưu Uyển Ngọc kiếm chuyện không, thấy Diệp Tố Huân và Ngu Quân Duệ nhu tình mật ý, trong nháy mắt ghen ghét dữ dội, đầu muốn ngất đi, cơ thể hơi lay động. Khóe mắt liếc thấy Diệp Tố Huân đang nhìn mình, nhướng mày, quyết định đánh một ván cờ, lùi dần, chậm rãi như muốn rơi xuống ao.

Diệp Tố Huân nhác thấy Lưu Uyển Ngọc sắp rơi xuống, vô thức định chạy tới đỡ cô ả, vừa đi được vài bước, lại bị Ngu Quân Duệ giữ vai lại.

"Tố Tố, đừng để ý nàng ta."

Ngu Quân Duệ còn chưa dứt lời, Lưu Uyển Ngọc đã rơi bùm một cái vào trong ao.
"Biểu...ca...cứu...muội..."

Có cứu không đây? Ngu Quân Duệ do dự, Lưu Uyển Ngọc rất nhiều mánh khóe, hắn sợ xuống nước cứu người lại rơi vào bẫy do cô ả sắp xếp.

Lưu Uyển Ngọc chìm cả người vào trong nước, gợn sóng trên mặt nước ít dần, bọt khí cũng tan non nửa.

Tình cảnh quen thuộc đến thế, dường như có nước ao lạnh như băng vây quanh nàng, chậm rãi nhấn chìm đỉnh đầu, lại hình như có độc xà chui vào trong máu, âu sầu tuyệt vọng, hối hận tự trách, mờ mịt bất lực, đủ loại cảm xúc đánh úp lại, rất nhiều tình cảnh chợt hiện ra trước mắt, Diệp Tố Huân quanh thân run rẩy, rùng mình một cái, người cương cứng bất động.

"Uyển Ngọc à, người tới, mau cứu người..." Lưu thị đứng nhìn cách đó không xa, thấy Lưu Uyển Ngọc rơi xuống ao, khóc lóc la hét gọi người, Ngu Quân Duệ không còn băn khoăn nên cứu người hay không nữa, vươn tay ôm Diệp Tố Huân, định mang nàng rời đi.

"Đừng chạm vào ta!" Tiếng nói bén nhọn nghiêm túc, tay Ngu Quân Duệ bị nàng hung hăng hất ra.

Con mắt đỏ như máu đầy lửa thù hận, Tố Tố căm hận khóc mắng hắn kiếp trước xuất hiện. Khí lạnh buốt từ tim, rất nhanh tràn ra khắp cơ thể, Ngu Quân Duệ run rẩy nhìn xem Diệp Tố Huân, nói với giọng nhỏ đến không thể nhỏ hơn: "Tố Tố, muội... muội nhớ rồi?"

Diệp Tố Huân cỡ nào hy vọng bản thân cứ thế quên đi, gió lạnh như băng tạt vào mặt, mang theo đau đớn rất nhỏ, lạnh như thế nhưng không triệt tiêu được cái buốt giá thấu tận xương tỏng lòng, nàng muốn lớn tiếng khóc thét, nhưng dù cố thế nào cũng không nặn ra được một giọt nước mắt.

"Tố Tố, những chuyện đó xảy ra trước khi huynh quen muội, hơn nữa đã là chuyện kiếp trước rồi, kiếp này huynh đã không để nó xảy ra nữa rồi, muội tha thứ cho huynh, được không?" Ngu Quân Duệ thấp giọng cầu khẩn. Chuyện hắn muốn liều chết đè xuống, không ngờ vẫn bạo phát, đột nhiên xuất hiện, như đập hắn một cái đến đầu rơi máu chảy.

Tha thứ hắn, để tất cả trở thành quá khứ ư? Trước mắt Diệp Tố Huân hiện lên cảnh Lục La, Tử Điệp bị giày vò muốn sống không được muốn chết không xong, hiện lên gia viên hoang vu của nhà mình. Người này đã hại chết phụ mẫu đệ đệ của mình... Tha thứ cho hắn như thế nào?

Nhưng hắn thật sự yêu mình, sủng ái mình, nâng trong tay sợ mất, ngậm trong miệng sợ tan. Hắn đã hết sức đền bù ở kiếp này, nếu không có hắn, phụ thân cũng sẽ không bình yên vô sự như bây giờ.

Trong người Diệp Tố Huân có hai người đang giằng co, một người kêu gào không thể tha thứ, thù cha hận mẹ không đội trời chung, người kia lại khóc lóc bảo tha đi, hắn đã bằng lòng sống chết cùng cô, đền bù hết sức rồi, còn gì không thể tha thứ.

Diệp Tố Huân mờ mịt một hồi, đầu đau như búa bổ, hai tay không tự giác siết chặt lại, tiếng xương tách tách giòn tan, cực kì đáng sợ.

"Tố Tố, chúng ta về nhà đã rồi từ từ nói chuyện, được không?" Ngu Quân Duệ run run vươn tay về phía Diệp Tố Huân.

Về nhà? Quay trở lại nhà của bọn họ ư, hắn nói hay lắm, bái đường thành thân trong Ngu phủ, sau đó sẽ ở trong căn nhà nhỏ của hai người, sống cuộc sống chỉ có một đôi người.

Trong nhà của họ, đâu đâu cũng dán chữ hỷ đỏ thẫm, phòng cho tân hôn đã treo bình phong ong bướm vờn hoa, kính trang điểm khảm nạm làm từ ngà voi, ga giường và chăn thêu đỏ thẫm ngụ ý con cháu đầy đàn, mành còn treo túi thơm ngát...

Diệp Tố Huân mặc Ngu Quân Duệ kéo, lảo đảo đi tới căn nhà nhỏ của họ.

"Tố Tố, huynh đi làm cơm cho muội ăn." Hôm nay vợ chồng Tân thúc có chuyện nên không đến, nom đã đến lúc dùng bữa, Ngu Quân Duệ vặn áo thấp giọng nói.

Diệp Tố Huân hình như không nghe thấy, ánh mắt chỉ nhìn vào một chỗ hư vô. Ngu Quân Duệ đứng đó một lúc lâu, duỗi tay muốn ôm Diệp Tố Huân, người nàng run lên như cắm gai nhím, ánh mắt sắc bén như mũi tên nhọn hoắt nhìn hắn. Ngu Quân Duệ rút tay về, tập tễnh bước đến nhà bếp.

Còn có thể vãn hồi ư? Hay là vứt bỏ?

Ngu Quân Duệ bỏ thêm củi vào bếp, lửa cháy càng to. Trong ngọn lửa, khuôn mặt Diệp Tố Huân hiện ra trước mặt, khi thì ngọt ngào gọi Quân Duệ ca ca, ra vẻ vô tội chọc ghẹo hắn, lúc ôm hắn chơi xấu làm nũng, còn có đôi mắt ngập sương, cơ thể hồng hào mềm mại không xương, thuận theo đón ý nói hùa lửa nóng,...

Không, hắn tuyệt không buông tay, cho dù phải đi lên con đường kiếp trước: giam cầm Diệp Tố Huân bên người, hắn cũng không buông tay.

"Tố Tố, nào, ăn cơm thôi."

Phòng không một bóng người, Ngu Quân Duệ vọt ra ngoài cửa.

Không thấy người trong nhà, Diệp Tố Huân đi rồi.

Hai tay Ngu Quân Duệ  ôm đầu, ngã khuỵu.

Không, hắn phải tìm Tố Tố đưa về, chết cũng không rời nhau. Ngu Quân Duệ mạnh mẽ xông ra ngoài.

"Không có cô nương trẻ tuổi nào thuê xe ngựa cả."

"Không có..."

Đã hỏi qua xa phu trong thành, ai cũng nói hôm đó không có cô nương trẻ tuổi nào đến thuê xe.

Tố Tố chưa về Thông châu, nàng đang ở trong Giang Ninh, ngoại trừ Ngu gia, nàng chỉ quen Trình gia và Diêu Ý Chân, chắc chắn nàng không tới Ngu gia, Ngu Quân Duệ định tới Trình gia, Diêu gia và phủ công chúa của Diêu Ý Chân.

"Hôm nay một người ra vào cửa phủ cũng không có." Thủ vệ giữ cửa phủ công chúa nói.

Thủ vệ của Diêu phủ cũng lắc đầu, Diệp Tố Huân chưa từng đến.

"Diệp cô nương không tới ạ." Thủ vệ Trình phủ lắc đầu.

Ngu Quân Duệ muốn vào hỏi thăm Trình Sâm và Trình phu nhân, Hoa Ẩn Dật, nào ngờ người kia chỉ biết lắc đầu: "Ngu Nhị công tử, nay người đừng vào, trong phủ rất lộn xộn."

Sao mà loạn? Ngu Quân Duệ không có tâm trạng hỏi tiếp, trong ba phủ Diệp Tố Huân biết nàng đều chưa đặt chân tới, lại không về Thông châu, vậy sẽ đi đâu đây? Ngu Quân Duệ lại tới khách điếm thăm dò.

Nửa đêm, mỗi khách sạn đều đã hỏi, tất cả đều nói không có người như hắn miêu tả dưng chân trong khách điếm.

Có lẽ Tố Tố chỉ ra ngoài tản bộ, sẽ về nhanh thôi. Nghĩ thế, lòng Ngu Quân Duệ lại tung tăng như chim sẻ, nhanh chân bước về phía nhà của họ như đang chạy trốn.

Cả tiểu viện đen kịt, Diệp Tố Huân căn bản chưa trở về. Ngu Quân Duệ ngơ ra đứng trước cửa, lâu sau, vẫn không tin, cầm ngọn đèn lật tung từng căn phòng.

Vẫn không có ai.

"Tố Tố, muội nhẫn tâm tới mức này sau? Thật sự bỏ huynh ư?" Ngu Quân Duệ nhoài xuống giường, tứ chi chết lặng như chìm vào hôn mê, động một chút cũng không được.

Hắn lờ mờ thấy Diệp Tố Huân đang giận dỗi ngồi ở mép giường, định vươn tay kéo nàng vào lòng, lại chạm vào khoảng không, chợt nhớ tới dáng vẻ lạnh như băng của nàng kiếp trước: "Ngu Quân Duệ, ta muốn gả cho Trình Sâm, người đừng nằm mơ, sau này ta và  ngươi không còn quan hệ gì nữa."

"Không thể nào, Tố Tố, sao muội có thể bọ lại huynh, hơn nữa, người Trình Sâm thích là Hoa phu nhân mà."

"Ai bảo không thể? Ngươi hại chết cả nhà ta, sao ta có thể gả cho ngươi?"

Đương lúc nói chuyện, Diệp Tố Huân đứng lên, quay lưng đi, đi thẳng không chút nào quyến luyến, càng đi càng xa...

"Tố Tố, Tố Tố muội không thể như vậy." Ngu Quân Duệ bừng tỉnh, nhảy dựng lên trên giường, ngoài cửa sổ đã tối hơn trước, tim trong lồng ngực lại đập như sấm.

Tình cảnh trong mơ thật đến thế, đau đớn như bị khoét tim như vậy... chỉ là mơ thôi? Hay không phải mơ? Cổ áo hắn ướt lạnh, tim vẫn đập loạn không dứt.

Sau cơn hoảng hốt, Ngu Quân Duệ mù mịt mở cửa sổ ra, nhìn vầng trăng lưỡi liềm mờ ảo trên bầu trời.

"Ngu Nhị công tử, nay người đừng vào, trong phủ rất lộn xộn." Giọng nói thủ vệ nọ đột nhiên vang lên, tim hắn nhói lên, lúc mới nghe những lời này, hắn dựa theo trực giác cho rằng vì chuyện Lưu Uyển Ngọc rơi xuống nước ở Ngu gia, nhưng cũng có thể là chuyện khác mà? Trong mơ Diệp Tố Huân nói nàng muốn gả cho Trình Sâm, chẳng lẽ không phải mơ? Mà là cảm ứng trong tiềm thức của mình?

Ngu Quân Duệ chạy gấp tới Trình phủ.

Một bóng người đi lại trong phủ cũng không có, tất cả đều im ắng. Ngu Quân Duệ tới viện của Trình Sâm, hắn cũng không gọi người gác cổng tới bẩm báo, trực tiếp leo tường vào.

Vì sao cửa phòng chỉ khép hờ mà không cài? Ngu Quân Duệ nhíu mày đẩy cửa ra.

Trên giường không có người, đệm chăn được gấp lại chỉnh tề.

Trình Sâm không ở nhà, chẳng lẽ thật sự đang ở cùng Tố Tố?

Ngu Quân Duệ đấm một quyền lên bàn, hắn cảm giác mình sắp chết vì tức mất.

"Trình Hạo, sao Trình Sâm không ở nhà?" Ngu Quân Duệ tới chỗ của Trình Hạo, kéo chàng ta ngồi dậy trên giường.

"Là huynh à, dọa chết người rồi đấy." Trình Hạo kinh hô một tiếng, thấy là Ngu Quân Duệ mới bình tĩnh lại.

"Sao không thấy Trình Sâm?"

"Huynh chưa nghe nói gì à? Việc này e là truyền khắp thành Giang Ninh rồi đó. Trời mới biết, thì ra đại ca ta không phải con của phụ mẫu ta đấy..."

Trình Sâm là con trai của tiên hoàng hậu, chuyện này, hôm nay bị Hoa Ẩn Dật nói ra khi tiến cung gặp Thái hậu, Thái hậu muốn làm theo di ngôn của tiên đế, xử tử Trình Sâm, nhưng bị hoàng đế ngăn lại.

"Làm sao có thể? Sao Hoa phu nhân có thể vạch trần chuyện có liên can đến sống chết của Trình Sâm chứ?" Ngu Quân Duệ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, dù cho Trình Sâm thật sự là con của tiên đế và tiên hoàng hậu, Hoa phu nhân cũng không có lí do để nói ra loại chuyện này.

Trình Hạo lần ra manh mối, cũng hơi khó hiểu, theo lí thuyết mà nói, chuyện như vậy bị vạch trần, Trình gia cũng sẽ rước họa vào nhà, không biết Hoa phu nhân đã nói với Thái hậu thế nào, tới nay Trình gia vẫn chưa gặp chuyện không may gì...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Niệm Vũ về bài viết trên: Dct.dlh, HNRTV, Nhu Bạch, Tiểu Linh Đang, mit_mit, nagasasin1009, thanhha.hp1204, trạch mỗ
Có bài mới 18.07.2017, 21:57
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.07.2015, 19:37
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1568
Được thanks: 3623 lần
Điểm: 7.6
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 89:

Ngu Quân Duệ nhớ tới lời Diệp Tố Huân trong mơ, trong đêm đen rét buốt, trán lại mướt mồ hôi. Trước đó Trình Sâm mập mờ không rõ với Diệp Tố Huân, nay Hoa Ẩn Dật làm y bị thương, hai người không được như ý ở chung, không biết sẽ làm ra chuyện gì khó lường trước.

"Vậy giờ Trình Sâm kia ở đâu?"

"Ta có biết đâu, sau khi huynh ấy rời khỏi cung, vừa vặn nhà huynh đưa Lưu Uyển Ngọc tới, Lưu Uyển Ngọc bị sảy thai, trong bụng là một nam thai đã thành hình, trông giống như đã mấy tháng rồi, dù nhìn thế nào cũng không phải đứa bé của cha ta, lúc ấy nương ta định đuổi Lưu Uyển Ngọc đi, người Lưu gia lại đến, ta phải giúp mẫu thân, không chú ý huynh ấy, sau này cũng chẳng thấy tăm hơi đâu."

"Huynh đoán xem y sẽ tới đâu?" Ngu Quân Duệ một khắc cũng không muốn ngừng, hắn phải tìm người ngay tức khắc.

"Huynh vội vã tìm huynh ấy làm gì?" Trình hạo khó hiểu hỏi.

"Không thấy Tố Tố đâu, rất có thể đang ở cùng y."

"Ở cùng cũng chẳng sao, theo nhận định của ta về Tố Tố nhà huynh, sẽ không làm ẩu với người khác đâu mà." Trình Hạo không cho là đúng, kéo chăn định ngủ tiếp.

"Đừng ngủ, tìm người giúp ta đã." Ngu Quân Duệ kéo Trình Hạo xuống đất.

"Đi đâu mà tìm chứ?" Trình Hạo vừa ngáp vừa trả lời: "Đại ca ta ấy à, thoạt nhìn thì tình bằng hữu khá tốt, nhưng thực ra bên trong chẳng có gì, không bạn không bè, người lui tới cũng toàn triều thần, nay có chuyện như thế, huynh ấy sẽ không tới nhà ai đâu."

Trình Sâm qua lại cũng đâu chỉ có triều thần, hai mắt Ngu Quân Duệ tỏa sáng, mỗi ngày Tân thúc và Tân thẩm đều tới nhà hỗ trợ, chỉ hôm nay không tới, nhất định là Trình Sâm đang ở chỗ họ.

Nhưng, hắn cũng không biết chỗ ở của vợ chồng họ.

"Nàng ấy thế mà ác với ta như thế! Nếu không phải hôm nay hoàng thượng nhớ ân tình xưa, giờ ta đã là một thi thể..." Trình Sâm thì thào kể, dung nhan tái nhợt đỏ ửng bất thường, ngón tay trắng như băng tuyết hơ trên chậu than rừng rực lửa.

Diệp Tố Huân im lặng. Trình Sâm mà nàng biết, dù là chật vật hay đoan trang ngay thẳng, vĩnh viễn là trích tiên bình tĩnh, trong trẻo mà lạnh lùng, tựa như không có gì khiến y phiền hà.

Yêu, thật sự làm cho con người ta mất đi tự tin và tự tôn - những bản tính tối thiểu nhất của mỗi người.

Giờ Ngọ, nghe thấy tiếng động dưới nhà bếp, trong lòng Diệp Tố Huân chỉ toàn đau khổ. Ngu Quân Duệ bằng lòng buông bỏ tất cả vì nàng, thậm chí ngay cả chuyện "nam nhân tránh xa bếp núc", hắn cũng chưa từng để ý.

Nỗi lòng băn khoăn xoắn xuýt, trong lúc nhất thời không biết phải đối diện với ánh mắt trông mong của Ngu Quân Duệ thế nào, Diệp Tố Huân hốt hoảng ra khỏi tiểu viện, trên đường lại gặp Trình Sâm đang thất hồn lạc phách, lúc ấy y giữ chặt tay áo nàng, đột nhiên liền khóc như mưa, sau đó, y kéo nàng tới nhà của Tân thúc Tân thẩm, kể không ngừng, y nói y không thèm để ý tiền đồ, không thèm quan tâm có thể sống hay không, nhưng y để trong lòng chuyện Hoa Ẩn Dật bỏ mặc y.

"Trong mắt nàng chỉ có Ngu Quân Diệp, ta là gì không quan trọng!"

"Bà ấy vẫn là một người mẹ." Diệp Tố Huân thở dài: "Huynh không nên hủy tiền đồ của Quân Diệp ca ca, đứa bé là điểm mấu chốt không thể chạm vào, là ranh giới cuối cùng của một mẫu thân."

"Nhưng mà, Ngu Quân Diệp càng hăng hái tranh giành, nàng lại càng để ý Ngu Quân Diệp." Trình Sâm ngừng lẩm bẩm.

"Cho dù Quân Diệp ca ca không nổi bật trên con đường làm quan, cả đời tầm thường thuận theo tự nhiên, Hoa phu nhân vẫn để ý tới huynh ấy." Diệp Tố Huân lắc đầu, nói: "Trình Sâm, bước này của huynh sai rối tinh rối mù, nếu huynh tiến cử hiền tài là Quân Diệp ca ca trước mặt hoàng thượng, Hoa phu nhân sẽ cảm thấy áy náy, nói không chừng..."

Yêu ai yêu cả đường đi lối về! Vì sao y không hiểu đạo lí này? Diệp Tố Huân thầm nhủ: Giống Quân Duệ ca ca kìa, mình quan tâm người nhà, huynh ấy liền chú ý người nhà mình, huynh ấy chưa ở chung với phụ thân, không thể nói cảm tình nông hay sâu nhưng chỉ vì đó là phụ thân mình, liền nghĩ mọi cách cứu phụ thân ra. Phụ thân huynh ấy thích mẫu thân nàng, nhưng vẫn vì mình, mang mẫu thân rời khỏi.

Diệp Tố Huân so sánh Ngu Quân Duệ và Trình Sâm trong lòng xong càng thêm rối loạn.

Két... Cửa phòng mở ra, Tân thẩm mở cửa bước vào, một cơn gió lạnh ập vào, ánh nến lắc lư vài cái rồi tắt ngấm.

Ánh sáng chiếu vào phòng, trời sáng rồi, họ thế mà ngồi trước chậu than cả một đêm.

"Trình công tử, Tố Huân tiểu thư, ta đã làm điểm tâm, hai người mau tới ăn thôi."

Ngồi cả đêm, chân cũng tê rần hết, Diệp Tố Huân lảo đảo một cái, may mà Tân thẩm nhanh mắt đỡ nàng, cười nói: "Nếu nhị thiếu gia ở đây, chắc chắn sẽ xoa bóp chân cho cô nương."

Trình Sâm nghe vậy mới hoàn hồn trong những cảm xúc căm uất của mình, nhìn Diệp Tố Huân, nhận ra hốc mắt nàng sưng đỏ, có lẽ đêm qua cũng khóc khá lâu. Chợt nhớ tới hôm qua Diệp Tố Huân không quay lại, thậm chí còn không yêu cầu quay về nhà, liền sinh nghi.

"Tố Huân, muội và Quân Duệ xảy ra chuyện gì ư?"

Diệp Tố Huân lắc đầu, nước mắt suýt chút nữa tuôn ra, nàng và Ngu Quân Duệ, nếu xảy ra chuyện gì còn may, tối thiểu vẫn có thể nghĩ cách giải quyết, nhưng đây lại là chuyện đã xảy ra ở kiếp trước, sức người khó đổi.

"Có phải muội chia tay với Ngu Quân Duệ rồi không?" Trình Sâm hỏi.

Chia tay? Có không? Diệp Tố Huân cũng không biết, nghĩ đến phải cách xa hắn, tim lại nhói tới nao lòng, không bằng lòng chia cách. Nếu không xa rời nhau, đủ loại chuyện kiếp trước, lại không thể không buông tay.

Cháo Tân thẩm nấu rất thơm, vừa thanh đạm lại ngon miệng, ngày trước Diệp Tố Huân cực kì thèm ăn, nhưng nay lại không cảm nhận được chút mùi vị, tay cầm thìa múc mãi vẫn chưa ăn.

"Tố Huân, hay là chúng ta giả thành thân đi?" Lời Trình Sâm lạ thường.

"Giả thành thân ư?"

"Ừm, chẳng phải muội tức giận Ngu Quân Duệ sao? Muội giả thành thân với ta, để Ngu Quân Duệ hiểu lầm chúng ta không trong sạch nữa, nếu huynh ta có thể không so đo, mặc kệ huynh ta đã làm nên chuyện gì, muội cũng sẽ tha thứ hết, được không?"

"Huynh muốn lấy chuyện này kích thích Hoa phu nhân à? Nếu bà ấy yêu huynh, sau khi nghe nói huynh thành thân, ắt sẽ hồi tâm chuyển ý ư?" Diệp Tố Huân tiếp lời, mắt hơi trừng ra, không phải vì ý nghĩ kì lạ giả thành thân của Trình Sâm mà là vì Hoa phu nhân đã tố giác thân thế của y trước mặt người khác, hại y suýt chút xuống hoàng tuyền, vậy mà y còn nghĩ vãn hồi tình duyên với Hoa phu nhân.

"Ừ, ta không tin, trong lòng Tuyết Nghi ta chẳng là cái thá gì."

"Nếu Hoa phu nhân biết ta và huynh thành thân, chỉ e càng cách huynh xa hơn thôi."

Diệp Tố Huân cũng không cho rằng Hoa phu nhân bị kích động sẽ đổi thái độ với Trình Sâm. Dù bà ấy có thích Trình Sâm đi chăng nữa thì tuổi tác hai người vẫn còn đó, muốn Ngu Quân Diệp nhận một người chỉ lớn hơn y có một tuổi là cha dượng, ai mà chịu nổi!

"Cho dù có cách ta xa nữa, ta cũng phải thử một lần chứ?" Trình Sâm nghiến răng. Y tính tìm đường sống trong cõi chết, nếu Hoa Ẩn Dật không thèm chú ý tới y, y sẽ cứ thế mà buông tay.

"Tuy vậy, chỉ có hai ta biết là giả, nhưng người ngoài không biết, ừm, mặc dù sau này chúng ta bằng lòng nhưng mà miệng lưỡi người đời đáng sợ..."

"Ta không sợ miệng lưỡi thiên hạ, dù sao tiền đồ cũng chẳng còn gì, thân thế như vậy, cuộc đời này đã vô duyên trên quan lộ, nếu có thể làm bạn với Tuyết Nghi, mấy lời đồn linh tinh thì đã sao? Nhưng muội với Ngu Quân Duệ lại khác, theo kế hoạch của ta, chúng ta không cần làm nghi thức thành thân gì cả, muội cứ biến mất vài ngày, sau đó, sơ búi tóc của phụ nhân, cài bông hồng lên tóc, chúng ta mặc xiêm y đỏ thêu hoa văn giống nhau, đi đi lại lại trước mặt họ..."

Quân Duệ ca ca sẽ không thay lòng, Diệp Tố Huân thầm nghĩ, lần trước nàng bị Lưu Uyển Ngọc hãm hại, lại bị Trình phu nhân hạ thuốc mất kí ức, mất tích nhiều ngày như vậy, Ngu Quân Duệ còn cho rằng nàng bị bắt vào thanh lâu, vẫn không chán ghét nàng.

Diệp Tố Huân suy nghĩ rất nhiều, trong đầu chợt sáng hẳn lên, chuyện kiếp trước sức người không thể thay đổi, giờ chi bằng bỏ qua, cứ theo đề nghị của Trình Sâm, dò xét hắn lần cuối.

Trình Sâm nói ba ngày sau mới xuất hiện, cũng không cho vợ chồng Tân thúc tới tiểu viện của Ngu Quân Duệ nữa.

Ngày đầu tiên Diệp Tố Huân ngồi cạnh chậu than cùng y, hai người ai nấy một tâm sự, đều im lặng không nói gì. Ngày thứ hai Diệp Tố Huân có chút ngồi không yên, nhớ tới khi đó mình mất tích, gặp lại Ngu Quân Duệ trong núi Huyền Không thì bộ dạng hắn rất võ vàng, không biết hai ngày qua hắn đã gấp gáp như thế nào? Hắn có khỏe không? Cứ nghĩ tới hắn sẽ sốt sắng đi tìm mình, nàng lại thấy bất an, mặt ghế đang ngồi bỗng trở thành nồi sắt nung, nhiệt độ nóng bỏng khiến người khác khó chịu không thôi.

"Muội nhớ Ngu Quân Duệ lắm à?" Trình Sâm hỏi yếu ớt.

"Ừm, ta sợ huynh ấy lo lắng."

"Không biết Tuyết Nghi có nhớ ta giống muội nhớ Ngu Quân Duệ không?" Trình Sâm than nhẹ một tiếng, đứng lên rời đi.

Ngu Quân Duệ chờ cả ngày trong tiểu viện cũng không thấy Tân thúc Tân thẩm tới, hai ngày nay như ruồi mất đầu, bôn ba khắp nơi trong Giang Ninh. Tân thúc Tân thẩm có thể tới chỗ họ giúp đã, chắc hẳn gia cảnh cũng thường thường. Ngu Quân Duệ bỏ qua những nhà giàu có, chỉ tìm ở khu ở của người dân.

Trình Sâm mở cửa viện ra, nhác thấy Ngu Quân Duệ đang hỏi thăm ở cách đó không xa, y vội lui về, đóng sầm cửa lại, nhanh chóng cài then vào.

Y đã dặn Tân thúc Tân thẩm, bảo họ nhắc nhở hàng xóm, nếu có người dò xét họ chỉ nói không biết, nếu Ngu Quân Duệ gõ cửa, chỉ cần mình không mở, chắc chắn hắn không thể chạm mặt Diệp Tố Huân được.

Tiếng đập cửa không vang lên mà thay vào đó là tiếng lê bước như đang kéo vật nặng, càng đi càng xa, theo thời gian trôi qua ngày càng mơ hồ, cuối cùng chẳng còn nghe thấy gì nữa.

Ngu Quân Duệ đi rồi! Suy nghĩ ấy khiến Trình Sâm mừng rỡ một phen, cùng với nó là một cảm xúc không rõ tên: nếu giờ mình đi tìm Tuyết Nghi thì sao?

Diệp Tố Huân đang bận lòng về Ngu Quân Duệ, nếu lúc này gặp hắn, chỉ e sẽ cùng về với Ngu Quân Duệ, không chịu giả thành thân với mình nữa.

Trình Sâm tựa vào ván cửa, trong đầu đắn đo kịch liệt, vừa liếc thoáng qua, y đã không nhận ra Ngu Quân Duệ của ngày trước nữa, Ngu Quân Duệ mà y quen cơ thể cao dong dỏng, lưng như cán bút, bất cứ lúc nào cũng thong dong hờ hững, lạnh lùng bễ nghễ. Ngu Quân Duệ ban nãy, lưng hơi còng xuống, nở nụ cười hèn mọn...

Một con quạ bay trên trời kêu quang quác khiến người ta rợn người, màn trời độc một màu xám tro, Ngu Quân Duệ giống như âm hồn phiêu đãng, máy móc lặp lại câu hỏi: "Cho hỏi đại thẩm đã từng gặp vị cô nương này chưa? Đại thẩm biết vợ chồng này chứ?"

Lại bị một cái lắc đầu không biết đả kích, một tay Ngu Quân Duệ chống lên vách tường, rồi mệt mỏi dựa vào. Mải bôn ba tìm mấy ngày liên tiếp chưa nghỉ ngơi, hai chân của hắn nặng như chì, con mắt thâm thúy đỏ hằn tia máu.

Gió lạnh gào thét, càn quét lá rụng và bụi đất quay cuồng, chúng bay về phía chân trời không ai biết, gió lạnh đem theo cát xông vào cổ họng, cứ mỗi một lần nói là một lần giằng co với đao cùn trong cổ họng.

Đây là căn nhà cuối cùng trong ngõ nhỏ này rồi, vừa rồi những người xung quanh đều nói chưa từng gặp Tố Tố, nhìn tranh vẽ Tân thúc Tân thẩm cũng nói chưa từng thấy. Tay Ngu Quân Duệ đặt trên ván cửa, nhưng vẫn chậm chạp không chịu gõ.

Tiếng bước chân dừng lại ngoài cửa, cách một tấm ván gỗ, dường như có thể nghe thấy cả tiếng tim đập của Ngu Quân Duệ, thậm chí còn cảm nhận được cả sự tuyệt vọng đau thương của hắn, Trình Sâm vừa giữ cửa vừa run rẩy dữ dội.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoainhi.sm, hoatudieu, lăngcaca, Ngaanh2410, Sunny Moon, sương mai, Vũ Thị Huệ và 106 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1593

1 ... 199, 200, 201

2 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 221, 222, 223

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

7 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 134, 135, 136

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 76, 77, 78

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 51, 52, 53



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 445 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 371 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 237 điểm để mua Song Tử Nam
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 423 điểm để mua Hamster cao và hamster bé
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 1447 điểm để mua Ngọc xanh 2
Công Tử Tuyết: @Lib lỡ tay xóa mất. sorry huhu :cry:
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1377 điểm để mua Ngọc xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 296 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 275 điểm để mua Harris Spin
Libra moon: Halo
Hàn Vy: chào tất cả mọi người,mình là người mới xin chỉ giáo ạ
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Kính cận
Shop - Đấu giá: quynhle2207 vừa đặt giá 4377 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 4167 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 330 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: quynhle2207 vừa đặt giá 3967 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3777 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.