Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

 
 21.10.2014, 10:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10634 lần
Điểm: 24.71
 [Cổ đại - Trùng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


DỤ QUÂN HOAN

images


Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai
Convert: NgocQuynh520
Chuyển ngữ: Tịnh Yên + Niệm Vũ
Beta: Bu-bé
Số chương: 94
Tình trạng: Đã hoàn


images


Giới thiệu:

Ngu Quân Duệ thề rằng sẽ nuôi nấng và cưng chiều Diệp Tố Huân, quyết giữ nàng bên người, mãi không thả

Không phải vì lòng dạ chàng xấu xa…

Dĩ nhiên, nếu như Diệp Tố Huân thích, chàng sẵn sàng mang tim mình đi xào nấu đủ món —— dâng cho nàng thưởng thức.



MỤC LỤC

Chương 1  -  Chương 2
Chương 3  -  Chương 4
Chương 5  -  Chương 6
Chương 7  -  Chương 8
Chương 9  -  Chương 10
Chương 11  -  Chương 12
Chương 13  -  Chương 14
Chương 15  -  Chương 16
Chương 17  -  Chương 18
Chương 19  -  Chương 20
Chương 21  -  Chương 22
Chương 23  -  Chương 24
Chương 25  -  Chương 26
Chương 27  -  Chương 28
Chương 29  -  Chương 30
Chương 31  -  Chương 32
Chương 33  -  Chương 34
Chương 35  - Chương 36
Chương 37  -  Chương 38
Chương 39  -  Chương 40
Chương 41  -  Chương 42
Chương 43  -  Chương 44
Chương 45  -  Chương 46
Chương 47  -  Chương 48
Chương 49  -  Chương 50
Chương 51  -  Chương 52
Chương 53  -  Chương 54
Chương 55  -  Chương 56
Chương 57.1  -  Chương 57.2
Chương 58  -  Chương 59
Chương 60.1  -  Chương 60.2
Chương 61  -  Chương 62
Chương 63  -  Chương 64
Chương 65  -  Chương 66
Chương 67.1  -  Chương 67.2
Chương 68  -  Chương 69
Chương 70  -  Chương 71
Chương 72  -  Chương 73
Chương 74  -  Chương 75
Chương 76  -  Chương 77
Chương 78  -  Chương 79
Chương 80  -  Chương 81
Chương 82  -  Chương 83
Chương 84+85  -  Chương 86
Chương 87  -  Chương 88
Chương 89  -  Chương 90
Chương 91  -  Chương 92
Chương 93  -  Chương 94



Đã sửa bởi Niệm Vũ lúc 26.08.2017, 17:08, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.03.2016, 21:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.07.2015, 19:37
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1568
Được thanks: 3599 lần
Điểm: 7.6
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images


Chương 1: Giấc mộng gió xuân

"Ngu Quân Duệ, huynh buông ta ra, buông ta ra. . . . . ." Diệp Tố Huân gào khóc, liều mạng đẩy, chống cự lại người ở phía trên, đồng thời kháng cự dục vọng hừng hực sôi trào trong cơ thể mình.

"Không buông." Trong giấc mơ, khuôn mặt của người ở phía trên vặn vẹo bởi kích tình, nàng không nhìn rõ diện mạo thật sự của người ấy, nhưng lại cảm nhận được đau đớn được chôn sâu trong nội tâm của chủ nhân khuôn mặt nọ, người ấy cứ thì thào mãi không ngừng: "Tố Tố, đừng rời khỏi ta mà."

Chàng không ngừng trêu đùa, dùng sức quyến rũ, đôi tay mang theo lửa đi đến nơi nào là nơi đó trở nên nóng bỏng, vừa chua xót vừa ngứa, trăm vị tạp trần khó phân biệt.

"Huynh đừng trêu đùa ta nữa, được không?" Nàng gắng sức đẩy nhưng rồi cũng chỉ đành buông thõng tay xuống, khăn trải giường bị vò nhăn nhúm, giọng bị lạc đi trong tiếng khóc vừa kháng cự, vừa cầu xin sau khi bất đắc dĩ trầm luân.

"Tố Tố, nàng không thích ta làm vậy với nàng ư? Thế này thì sao?"

Chàng nằm úp xuống phía dưới, đầu lưỡi linh hoạt như rắn dò xét thâm nhập vào chỗ xấu hổ của nàng, sau đó dừng lại nơi hạt châu nhạy cảm.

Cảm giác tê dại, ngứa, đau xót thay phiên nhau ập đến, Diệp Tố Huân nghẹn ngào kêu lên: "Buông... Ta không muốn..."

"Tố Tố, nàng muốn, Tố Tố, đừng rời khỏi ta, ta sẽ để nàng vui vẻ, vĩnh viễn… vĩnh viễn. . ." Chàng đặt một nụ hôn xuống môi nàng, hôn lên những giọt nước mắt trên gò má nàng, dịu dàng mà triền miên như thể đôi tình lữ quấn quýt, điều đó làm cõi lòng Diệp Tố Huân đau như cắt, không khống chế được vòng tay ôm cổ chàng, hơi ngẩng đầu lên, cắn lên bờ vai rắn chắc.

Chàng ra vào liên tục, lúc nhanh lúc chậm, khi nhẹ khi mạnh, dịu dàng đến bất ngờ rồi lại mãnh liệt bất thình lình.

Vui sướng mãnh liệt kéo đến, sóng sau cao hơn sóng trước, thủy triều ngày càng cao, từng tiếng rên rỉ bất lực vang lên từ miệng Diệp Tố Huân...

"Tố Tố, thoải mái chứ? Nàng có thấy thoải mái khi ta làm không?" Chàng thở gấp, động tác trở nên thô bạo, cuồng dã, cây gậy nóng mạnh mẽ đâm vào, ra sức khiêu khích, tùy ý xâm phạm.

"Không thoải mái! Không thoải mái!" Diệp Tố Huân gào lên, thuận theo chàng vào lúc dục vọng đạt đến đỉnh điểm. Sau từng đợt va chạm kịch liệt, cơ thể vốn căng cứng như dây đàn nay đứt đoạn, run rẩy một hồi. Nàng cắn thật mạnh lên vai chàng: "Ngu Quân Duệ, ta hận ngươi, hận ngươi đến chết không thôi. "
-----

Diệp Tố Huân tỉnh lại từ cơn mê, nàng bật dậy, nhìn thoáng qua bốn bề xung quanh, rồi nàng ôm lấy hai đầu gối, vùi mặt vào trong, im lặng ngẩn người.

"Thình thịch, thình thịch" Tiếng tim đập trong đêm yên tĩnh có thể nghe thấy rõ mồn một, miệng dường như vẫn còn giữ lại vị máu tươi trong mơ, mà dưới nơi bí mật, cũng giống mỗi lần tỉnh lại từ trong giấc mơ này, không cần sờ, nàng cũng biết nó ướt sũng.

Nàng lại nằm mơ rồi, mơ thấy Ngu Quân Duệ, mơ thấy chàng van nài nàng đừng rời bỏ chàng, mà nàng vẫn giống như bao lần khác, không đồng ý, rồi sau đó lại bị đắm trong dịu dàng quấn quýt và cuồng dã, nhiệt liệt chiếm hữu đồng thời tuyên cáo làm nhục thân thể và trái tim nàng.

Tình cảnh trong mơ cực kì cuồng loạn, dù chỉ nhớ lại cũng đủ để người ta đỏ mặt nóng người.

"Vì sao sau khi sống lại cứ mơ mãi như thế? "Diệp Tố Huân càng không ngừng tự hỏi. Nàng moi ruột gan cũng không tìm thấy kí ức sống cùng Ngu Quân Duệ.

Diệp Tố Huân biết rõ bản thân là một trong số những người có cơ may được tái sinh.

Ba tháng trước, khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình đang nằm trên giường trong khuê phòng khi còn ở nhà.

Trong phòng nồng nặc mùi thuốc, ngoài cửa sổ trúc xanh chập chờn, bóng trúc xuyên qua ô cửa sổ khắc hoa chiếu trên mặt đất, từ nhánh cây đến chiếc lá đều sống động rõ ràng.

Trong kí ức, Diệp gia đã bị khám xét và tịch thu gia sản, cảnh trí như vậy, chỉ có trước khi Diệp gia tan nát.

Diệp Tố Huân vắt kiệt sức nghĩ xem đã xảy ra chuyện gì, lại phát hiện kí ức kiếp trước cứ mơ mơ hồ hồ.

Nàng nhớ rõ tất cả mọi chuyện trước khi bước sang tuổi mười ba.

Phụ thân nàng - Diệp Bác Chinh có thể tính là phú thương Đại Chiêu quốc. Mẫu thân Diệp Dương thị là phu nhân chính thất, ngoài nuôi nấng một nữ nhi là nàng thì còn một nam là Diệp Triển Dương. Trong nhà có ba di nương Trần thị, Ngô thị, Lý thị. Ngô thị, Lý thị không có tin tức gì, Trần thị dưỡng dục hai nữ một nam là nhị tiểu thư Diệp phủ Diệp Tố Nguyệt, tam tiểu thư Diệp Tố Vân, nhị thiếu gia Diệp Lệnh Dương.  

Và, nhớ rõ tất cả trước khi chết.

"Tỷ tỷ, yên nghỉ nhé, muội sẽ thay tỷ chăm sóc phu quân." Lưu Uyển Ngọc dùng sức đẩy vai nàng, nàng rơi xuống cái ao xanh biếc rét lạnh trong hậu hoa viên Ngu gia.

Lúc ấy, nàng thậm chí còn chẳng giãy dụa, Diệp Tố Huân nhớ lại, khi đó nàng đã rất cảm kích Lưu Uyển Ngọc đã đẩy nàng một cái, nàng vốn chẳng hề sợ hãi đối mặt với cái chết cận kề.

Phu quân, là Ngu Quân Diệp ư? Diệp Tố Huân cảm thấy không phải, Lưu Uyển Ngọc là chất nữ của Lưu thị - kế thất của cha Ngu Quân Diệp, là biểu muội Ngu Quân Duệ - con trai thứ của Ngu gia do Lưu thị sinh ra, nghe nói sẽ trở thành thê tử của Ngu Quân Duệ, sao lại liên quan tới Ngu Quân Diệp?

Mà chính nàng, trong trí nhớ, được trưởng bối ước định gả cho Ngu Quân Diệp, tại sao trong mơ lại dây dưa không rõ với Ngu Quân Duệ?

Bởi vì kí ức sứt mẻ, Diệp Tố Huân lại càng đau đầu hơn, vì quá nhiều chuyện nàng không rõ ràng lắm.

Sau khi tỉnh dậy, nha hoàn hầu hạ là Lục La, Tử Điệp làm toàn bộ mọi việc dù nhỏ nhặt nhất, đối xử với nàng không khác đứa trẻ lên ba, khi ấy nàng có chút không hiểu hiện trạng, nên im lặng lắng nghe, sau đó, nhờ một cuộc trò chuyện của hai nha hoàn, nàng mới hiểu, bản thân là một kẻ ngốc, nay mười lăm tuổi, vừa qua lễ cập kê.

"Đại tiểu thư, người lại thức trắng đêm rồi." Giọng nói thanh thúy vang lên, Lục La vén màn che bước vào, mang theo ánh mắt oán trách và đau lòng nhìn Diệp Tố Huân.

Diệp Tố Huân ngẩng mặt lên, yên lặng nhìn Lục La.

Trong kí ức kiếp trước, sau khi Diệp gia bởi vì tội liên đới (1) bị khám xét tịch thu tài sản, phụ thân của nàng và Triển Dương, Lệnh Dương cùng toàn bộ nam nhân trong phủ đều bị xử trảm, mẫu thân treo cổ tự tử, ngoại trừ một mình nàng, nữ quyến khác đều biến thành quân kỹ, trong đó có cả Lục La và Tử Điệp hầu hạ nàng từ tấm bé, thân như tỷ muội.

"Tiểu thư đang tốt lành, sao tự nhiên lại biến thành vậy chứ?" Lục La nhắc đi nhắc lại, nước mắt hoen ướt đôi mắt to trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

"Muội lại nhiều lời rồi." Tử Điệp mang đồ súc miệng rửa mặt đến, hạ giọng nói: "Tiểu thư biến thành ngu ngốc là phúc hay họa còn chưa biết đâu!"

"Cũng đúng." Lục La thu nước mắt, không tự chủ cười khẽ một tiếng, nhỏ giọng nói: "Bên Lan Uyển thấy tình hình đại tiểu thư còn cười không thể khép miệng đấy!"

"Trần di nương chỉ chăm chăm trèo cao, nào biết Ngu gia đã là thế gia vọng tộc trăm năm, trong phủ nữ tỳ mỹ mạo như hoa, thị thiếp thành đàn, Diệp gia chỉ là gia đình thương nhân, mà đại tiểu thư có hôn ước với Ngu công tử cũng bởi trước kia lão thái gia có ân với Ngu gia. Nhị tiểu thư chỉ là một thứ xuất, dù bước qua cửa Ngu gia thì sao, chưa hẳn nắm chắc phần thắng trong tay, mà có đắc thế cũng chưa chắc đã được lâu dài. "  

"Tỷ nói rất đúng." Lục La vui hẳn lên, "Mà tỷ toàn nhắc lại những câu thường ngày đại tiểu thư nói, ai không biết còn tưởng tỷ có nhiều kiến giải đấy."

Diệp Tố Huân ngậm ngùi nhìn Lục La và Tử Điệp vừa mới mười bốn tuổi, kiều diễm như hai đóa hoa xuân, nhưng quãng thời gian rực rỡ như thế này có thể tồn tại bao lâu?

Nàng không muốn gả vào Ngu gia, cũng chẳng mang ý định chọc ghẹo Ngu Quân Diệp hay Ngu Quân Duệ, kí ức kiếp trước mơ mơ hồ hồ nói cho nàng biết, rằng Diệp gia bị kê biên tài sản có liên quan tới Ngu gia. Nàng sẽ dùng hết sức bảo vệ mái nhà Diệp gia này, không để cho nương, đệ đệ, còn có người thân như tỷ muội vì sống ở Diệp gia mà gặp bất hạnh.

"Hôm nay mặc cho tiểu thư thế nào đây? Diễm lệ hay giản dị?" Tử Điệp hỏi.

"Không cái nào hết, thanh lịch tao nhã là được." Lục La cười nói: "Chọn màu trắng ấy, lịch sự lại xinh đẹp, nhị tiểu thư đã có tiếng trong phủ rồi thì hãy để nàng ta khoe mẽ hôm nay đi."

"Muội nói rất đúng, theo ý muội."

Hai nha hoàn thống nhất ý kiến, rồi giúp Diệp Tố Huân chải đầu, thoa phấn, mặc xiêm áo.

Nghiêm túc thế này, chẳng lẽ Ngu Quân Diệp từ Giang Ninh đến đây?

Đại sảnh Trọng Hi rất náo nhiệt, Diệp Tố Huân dù ở xa cũng nghe thấy Trần di nương mềm mại nhu hòa nói đôi câu khách khí, xen vào đó là giọng nhị muội Diệp Tố Nguyệt mềm mại đáng yêu làm nũng, rồi tiếng cười giòn tan của phụ thân nàng Diệp Bác Chinh, còn có một giọng nói ấm áp.

Quả nhiên, Ngu Quân Diệp đã đến. Diệp Tố Huân được Lục La, Tử Điệp giúp đỡ, chậm rãi bước vào đại sảnh.

"Đại tiểu thư, bái kiến lão gia nào."

Lục La dìu Diệp Tố Huân cúi nửa người, chỉ vào Diệp Bác Chinh ngồi trên ghế dựa làm từ gỗ lim nói.

"Đại tiểu thư, bái kiến lão gia nào." Diệp Tố Huân thản nhiên hành lễ với Diệp Bác Chinh trong những ánh mắt lấy làm kì lạ của mọi người, tư thế rất đúng tiêu chuẩn, động tác, lời nói giống y như đúc Lục La vừa rồi.

Diệp Bác Chinh giật nảy mình, chân mày cau lại, nhìn Diệp Dương thị ngồi bên phải: "Sao Huân nhi càng ngày càng hồ đồ thế, mấy ngày nay có mời đại phu đến bắt mạch không?"

"Rồi ạ, đại phu nói, tâm trí mất nên tính tình giống trẻ con, còn sức khỏe thì không có vấn đề." Trần Dương thị nhỏ giọng trả lời.

Diệp Tố Huân gục đầu xuống, cố nén xúc động cắn môi. Diệp Bác Chinh chiều chuộng Trần thị, địa vị Dương Thị trong Diệp gia vốn ngập tràn nguy cơ, dưới mắt toàn bộ khách nhân ở đây, nếu thật lòng quan tâm đứa con gái ngu ngốc này của mình ắt sẽ giữ thể diện cho Dương Thị, không mở miệng tiếp tục hỏi.

"Lão gia, từ từ sẽ ổn, không cần gấp, sẽ trị tốt thôi." Trần thị tự nhiên cười nói, săn sóc đưa ly trà cho Diệp Bác Chinh.

"Nghe nói trời sinh đại tiểu thư Diệp gia đoan trang, quả nhiên danh bất hư truyền." Giọng nói trầm thấp vang lên, giống như rượu ủ lâu năm được ướp lạnh, thanh liệt mà thấu triệt.

Trong lòng Diệp Tố Huân chấn động, giọng nói ấy hơi khàn khàn, giống y như người trong mơ.

Ngu Quân Duệ cũng tới! Không phải có tin đồn rằng huynh đệ Ngu gia bất hòa, bằng mặt không bằng lòng ư, sao giờ lại cùng nhau từ Giang Ninh xa xôi đến đây thế này?

Diệp Bác Chinh nghe được những lời này của Ngu Quân Duệ, thấy mặt mũi đã lấy được đôi phần, sắc mặt mới giãn ra, khoát tay áo nói: "Dìu đại tiểu thư xuống dưới."

Diệp Tố Huân nhẹ nhàng thở ra, đầu cúi xuống được thấp hơn, vịn tay Lục La chậm rãi xoay người.

"Khoan đã." Một bóng người vọt đến trước mặt Diệp Tố Huân nhanh như gió, giống như sợ chậm một bước nàng sẽ biến mất.

Mọi người chỉ thấy vạt áo tung bay, cẩm bào mới tinh, tà áo dài, đường viền tay áo màu bạc. Tư thái đẹp mắt, khí khái hào hùng.

"Thế bá, lúc trước tiểu chất ngẫu nhiên có được vài món trang sức, hôm nay nhìn Tố Huân muội muội thấy rất xứng, liền tặng Tố Huân muội muội làm lễ gặp mặt."

Ai thèm lễ vật của ngươi chứ, trong nội tâm Diệp Tố Huân nóng nảy, không biết giả ngốc thế nào, không kiềm chế được hành động.

"Ôi! Thế chất, cháu có chuỗi dây noãn ngọc linh lung này ở đâu?"

Ngu Quân Duệ vừa lấy lễ vật ra, Diệp Bác Chinh nghẹn ngào, sợ hãi thốt lên.

Dây noãn ngọc linh lung! Diệp Tố Huân kinh ngạc đến ngây người, kiếp trước nàng từng nghe nói qua, nếu đeo vật ấy trên cổ, không chỉ đông ấm hè mát, còn có thể trừ độc chữa bệnh. Chỉ có điều vật ấy nhận chủ, trăm năm khó tìm chủ nhân của nó, người bình thường đeo, không chỉ không có những công hiệu kia, ngược lại còn bị bách bệnh quấn thân.

Kiếp trước trước khi chết, thứ nàng đeo ở cổ dường như chính là noãn ngọc linh lung. Diệp Tố Huân vô ý thức đưa tay sờ vào cổ.

Một bàn tay to nhẹ nhàng bắt lấy cổ tay nàng, những ngón tay ấy thon dài, sạch sẽ, tinh tế tỉ mỉ lại ẩn chứa sức lực không thể khinh thường.

Chính là cái tay này đã phủ lên mỗi tấc da thịt, trêu chọc nơi thần bí của nàng.

Vừa nghĩ như thế, Diệp Tố Huân cảm giác cơ thể mình nóng lên, nàng khổ sở nhắm mắt lại.

Cũng không quá một cái nháy mắt, chủ nhân bàn tay kia dịu dàng kéo tay nàng ra, tiếng châu ngọc va đập thanh thúy vang lên, hơi thở nam nhân nồng đậm tới gần, ngón tay nóng rực vô tình hay cố ý lướt qua da thịt tinh tế tỉ mỉ trên cổ nàng, Diệp Tố Huân như bị sét đánh, sâu trong thân thể bị run sợ một hồi, chỉ trong khoảnh khắc mặt đỏ, tim đập như sấm.

"Tố Tố..." Một tiếng thở dài như có như không vang lên bên tai, Diệp Tố Huân chấn động, trong lúc nhất thời đã quên giả vờ, mở to mắt nhìn về phía Ngu Quân Duệ.

Nàng thấy một đôi mắt đè nén thống khổ, sau khi tầm mắt nàng và cặp mắt thâm thúy kia giao nhau, lập tức bừng lên ngọn lửa cháy mãnh liệt.

(1) một người phạm tội, cả nhà bị vạ lây, thời xưa.


images

HẾT CHƯƠNG 1.


Đã sửa bởi Niệm Vũ lúc 02.09.2017, 18:32, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.03.2016, 15:19
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.07.2015, 19:37
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1568
Được thanks: 3599 lần
Điểm: 7.6
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Cốt nhục xào rán lẫn nhau
Editor: Thảo

Tại sao hắn gọi nàng là Tố Tố? Tại sao thống khổ như thế? Tại sao có ánh mắt cuồng nhiệt như vậy? Chẳng lẽ trí nhớ mình thiếu khoảng thời gian từ mười ba đến mười lăm tuổi ngu ngốc từng gặp hắn? Tim Diệp Tố Huân đập mạnh và loạn nhịp, ánh mắt ngốc trệ, tầm nhìn dừng trên mặt Ngu Quân Duệ mãi không rời.

"Huân Nhi đeo dây noãn ngọc này nhìn thật đẹp." Ngu Quân Diệp dùng lời nói vui vẻ phá vỡ tĩnh lặng, lúc con mắt Diệp Tố Huân còn cứng ngắc, hắn đã đi tới, kéo nàng ra rồi.

Cái tay lôi kéo bản thân hơi lạnh, nhơ nhớp, làm cho người ta ghê tởm sợ hãi. Diệp Tố Huân muốn bỏ ra, rồi lại sợ mình bị nhìn thấu không phải là ngu ngốc, không dám hành động, chỉ có thể cứng ngắc tùy cái tay như con rắn nhỏ kia nắm lấy tay mình.

"Khụ khụ. . ." Diệp Bác Chinh ho khan để che giấu, Ngu Quân Duệ thất lễ làm ông kinh sợ, mà hành vi Ngu Quân Diệp thân mật lôi kéo nữ nhi cũng làm ông nhất thời không biết phản ứng thế nào.

Ngu Quân Diệp kéo Diệp Tố Huân đến trước mặt Diệp Bác Chinh, cười nói: "Bá phụ, Huân Nhi mười lăm tuổi rồi, lần này tiểu chất đến đây theo ước định của hai nhà Ngu Diệp, cầu hôn Huân Nhi."

Cầu hôn? Cầu hôn một người ngốc! Ngu Quân Diệp có chủ ý gì?

Diệp Tố Huân nghe được tiếng hít thở liên tiếp, còn nương nàng Diệp Dương thị khóc vì quá vui mừng.

Hy vọng phụ thân nàng đừng đáp ứng, Tố Nguyệt rất muốn gả vào Ngu gia, mau từ chối, sửa đối tượng thành Tố Nguyệt, Diệp Tố Huân nói thầm trong lòng.

Giống như nghe được thỉnh cầu của nàng, Diệp Bác Chinh ho xong, mở miệng nói: "Quân Diệp, hai nhà Ngu Diệp sớm có ước định, lão hủ vốn không nên cự tuyệt, chỉ là hôm nay Huân Nhi như vậy, chỉ sợ không đảm đương nổi trách nhiệm con dâu trưởng Ngu gia, Nguyệt Nhi. . ."

"Bá phụ, hai nhà thương nghị kết thân, từ lúc Huân Nhi sinh ra đã định ra, Ngu gia há có thể bởi vì Huân Nhi sinh bệnh mà hối ước, mong rằng bá phụ đáp ứng, miễn làm Ngu gia thất tín."

Ngữ điệu Ngu Quân Diệp ôn hòa, nhưng ngôn từ bén nhọn sắc bén, một dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt làm Diệp Bác Chinh khó xử.

"Lão gia, ngực thiếp thân đau quá." Trần di nương ôm ngực nhăn mày mảnh mai khẽ gọi.
"A! Mau, mau mời đại phu. Quân Diệp hiền chất, trước tạm an tâm ở lại, hôn sự chúng ta bàn bạc sau."

Trần di nương kịp thời đau ngực như vậy, Diệp Bác Chinh biết thời biết thế, nửa ôm nửa nâng Trần di nương đi gấp về phía cửa.

**

"Thật là kỳ quái, hai vị thiếu gia nhà họ Ngu đều thích đại tiểu thư."

"Đúng vậy! Quá lạ. . ."

Trở lại Điệp Thúy Uyển, Lục La và Tử Điệp ngồi cùng một chỗ, líu ríu nghị luận.

Diệp Tố Huân cũng cảm thấy kỳ quái, nàng ngồi ở phía trước cửa sổ, hai tay đặt trên bệ cửa, cái cằm chống lên khuỷu tay, yên lặng hồi tưởng cuộc nói chuyện của hai huynh đệ Ngu gia vừa ban nãy.

"Đại ca, trước khi đến đã ước hẹn, ta không tranh đoạt quyền thừa kế Ngu gia với huynh thì huynh sẽ không tranh Tố Tố với ta, vì sao lật lọng?"

"Bởi vì ta phát hiện, Huân Nhi càng hấp dẫn hơn quyền thừa kế Ngu gia."

Đây là sao vậy? Ngu Quân Duệ vì nàng mà đạt thành hiệp nghị với Ngu Quân Diệp, buông tha vị trí gia chủ Ngu gia?

Mà Ngu Quân diệp vốn đã đáp ứng, sau khi đến đây lại lật lọng.

Hy vọng Trần di nương thêm một mồi lửa ở chỗ phụ thân nàng, chuyền việc hôn nhân của Ngu gia sang đằng ấy. Tố Nguyệt và nàng cùng tuổi, Tố Vân tròn mười bốn, hai tỷ muội vừa vặn gả cho huynh đệ Ngu gia, một người nàng cũng không muốn.

"Lục La tỷ tỷ, Tử Điệp tỷ tỷ, Ngu nhị thiếu gia đã đến, muốn gặp đại tiểu thư." Tiểu nha hoàn tiến đến bẩm báo.

"Việc này còn cần bẩm báo? Hắn là một đại nam nhân, muốn gặp đại tiểu thư, không phải sẽ hủy danh dự người sao? Không gặp."

"Không đúng lễ nghi, quay lại, mời hắn đi."

Diệp Tố Huân âm thầm khen ngợi, xem ra đầu óc hai nhà hoàn bên mình rất sáng suốt.

"Nô tài đã từng nói vậy nhưng ngăn không được, nếu thoái thác không đi bẩm báo, hắn sẽ xông thẳng vào trong."

"Sao lại như thế chứ?" Lục La vặn mình, hiên ngang khí phách nói: "Tử Điệp, đi, chúng ta đi đuổi vị Ngu nhị thiếu gia hung hăng càn quấy này."

Không có người có thể ngăn việc Ngu Quân Duệ muốn làm, trong đầu Diệp Tố Huân đột nhiên nghĩ ra phương pháp chấn trụ.

Giọng nói ở cửa sân chỗ Lục La và Tử Điệp càng ngày càng cao, Diệp Tố Huân đứng lên, ra khỏi gian phòng, đi nhanh về phía phòng sau rừng trúc.

Nàng thích uống nước lá trúc non, trong Điệp Thúy Uyển có chuẩn bị thang, sáng sớm mỗi ngày Lục La và Tử Điệp sẽ trèo lên, ngắt lá trúc non rồi ngâm vào nước cho nàng uống, cái thang kia đặt dựa vào tường viện phía sau phòng.

Giẫm lên thang, vén váy, một chân vững vàng vòng qua tường, thò tay nhấc thang đặt bên ngoài, Diệp Tố Huân ra khỏi Điệp Thúy Uyển.

Hành động trốn tránh rất hèn nhát, cách làm tốt nhất là trách mắng thẳng mặt, lại kêu sau này Ngu Quân Duệ đừng tới tìm nàng nhưng trong lòng Diệp Tố Huân không có dũng khí, ẩn ẩn cảm thấy, nếu như gặp, Ngu Quân Duệ sẽ giống như trong mơ, dùng loại thủ đoạn hèn hạ ép nàng khuất phục.

Những thủ đoạn trong mơ! Cơ thể Diệp Tố Huân rùng mình một cái, nàng cảm thấy sợ hãi, không phải sợ hãi những thủ đoạn kia của Ngu Quân Duệ, mà sợ hãi khát vọng của chính bản thân nàng, muốn hắn sử dụng những thủ đoạn ấy.

Phía sau Điệp Thúy Uyển là  hoa viên của Diệp gia, Diệp Tố Huân bần thần đi vào.

Trong hoa viên, dòng suối nhỏ uốn lượn, nước chảy róc rách, đang tháng ba đầu xuân, cây cỏ một màu xanh mướt, gió mát nhẹ nhàng thổi qua, không khí đầy hương hoa cỏ. Dưới ánh mặt trời ấm áp, cỏ cây thêm linh hoạt kì ảo, trong vẻ đẹp và tĩnh mịch lại tỏa ra sức sống bừng bừng.

Diệp Tố Huân kinh ngạc đi tới, cảnh trí như quen thuộc như xa lạ làm nàng hoảng hốt.

"Quân Duệ ca ca, tại sao trong vườn này chỉ có đại thụ? Ta không thích."

"Tố Tố thích có cái gì nào?"

"Muội muốn trong vườn có con suối cong cong, bên dòng suối nhỏ trồng vài cây nhỏ, trên mặt đất đều là cọng cỏ non xanh mơn mởn, trong bụi cỏ để lộ những bông hoa hồng, hoa trắng . . ."

"Được! Tố Tố muốn thế nào, Quân Duệ ca ca sẽ biến vườn này thành như thế."

. . .

Giọng nói tiểu nữ hài yêu kiều, còn có giọng nam sủng nịch như gần như xa bên tai Diệp Tố Huân, nghe rõ ràng, rồi lại tan biến vào hư không.
Diệp Tố Huân vô lực dựa vào trên hòn non bộ, nàng đã hiểu, giọng nữ nhân thanh thúy đang làm nũng là nàng, chủ nhân giọng nói vô cùng sủng nịch, dung túng, trầm thấp thuần hậu là Ngu Quân Duệ.

Cùng với giọng nói, trong đầu của nàng còn xuất hiện một cảnh tượng, Ngu Quân Duệ ngồi ở trên ghế đá, ôm nàng ngồi trên đùi, từng quả từng quả đút nàng ăn, thỉnh thoảng cầm khăn vải lau nước khóe môi nàng.

"Đại tỷ đã thành ngu ngốc rồi, sao Quân Diệp ca ca còn muốn kết hôn với nàng? Nhị tỷ, ngươi nói xem xử lí thế nào?" Có tiếng bước chân từ xa đến, dừng lại cạnh hòn non bộ khác nghỉ ngơi, giọng nói Diệp Tố Vân cất lên.

Diệp Tố Huân ngẩn người, bên kia không biết mình ở chỗ này sao? Nghe trộm người ta nói chuyện rất thất lễ, có cần lên tiếng để họ biết mình ở đây không?

"Đều do nương, không làm dứt khoát, nói cái gì mà giết chết phụ thân sẽ nghi ngờ."

Giọng nói kiều mỵ của Diệp Tố Vân thay đổi, có thể tưởng tượng nàng ta nhíu mày, nghiến răng nghiến lợi nói.

Lời này là… Diệp Tố Huân đặt tay lên ngực, có chút không thở nổi.

"Cái này cũng không trách được nương, lúc đại tỷ còn chưa ngu ngốc, phụ thân coi nàng là trân bảo mà sủng ái" Diệp Tố Vân ôn nhu khuyên giải.

Như sét đánh bên tai, Diệp Tố Huân không nghe được gì nữa, chỉ hai câu này, cái gì cũng đã tỏ tường, hóa ra nguyên nhân nàng đột nhiên trở nên ngu ngốc là do Trần di nương hạ độc.

Thật độc ác, không, hai muội muội như hoa như ngọc này còn ác hơn, Tố Nguyệt vẫn muốn nàng cận kề cái chết, Tố Vân biết rõ nội tình lại dửng dưng. Mẫu thân luôn nhường nhịn Trần thị cầu gia đình hòa thuận, bản thân nàng chưa bao giờ tranh giành, chỉ vì hôn ước với Ngu Quân Diệp, các nàng liền. . .

"Tố Vân, muội nói xem, chẳng lẽ trông ta không bằng đại tỷ?"

Giọng nói càng ngày càng gần, hình như muốn đến hòn non bộ này, Diệp Tố Huân kinh hoàng, nếu bị phát hiện, các nàng có thể chó càn cắn giậu, giết nàng diệt khẩu hay không? Hoặc là xé lớp ngụy trang, trở mặt với họ. Nhưng phụ thân nàng sủng ái Trần thị, nương nàng tính tình nhu nhược, danh phận là chính thất phu nhân lại không để ý tới nửa phần quyền quản gia, Diệp phủ bị Trần thị khống chế, các nàng không có vốn liếng đối phó với Trần thị.

Hoặc là làm ầm ĩ đến trước mặt phụ thân nàng, để phụ thân làm chủ? Nhưng không có chứng cớ thì không có phần thắng.

"Hai vị Diệp tiểu thư thật hăng hái." Tiếng nói của Ngu Quân Duệ từ trên trời giáng xuống, tiếng bước chân ngừng lại.

Cơ hội khó có được, Diệp Tố Huân vén váy, nhẹ nhàng đi về hướng khác.

Cái thang ban nãy không thấy nữa, Diệp Tố Huân nhướng mày, xem ra chỉ có thể ra cửa rồi về Điệp Thúy Uyển bằng cửa chính.

Lách qua hòn non bộ, lúc đến cửa thì thấy Thanh Ngạc, Bích Hà - nữ tỳ của Diệp Tố Vân và Diệp Tố Nguyệt - canh giữ ở viên cửa ra vào, Diệp Tố Huân bỏ ý muốn đi ra ngoài.

Hóa ra đã để người giữ ngoài cửa, mà nàng vốn một mực không ra khỏi Điệp Thúy Uyển, Diệp Tố Nguyệt và Diệp Tố Vân cho rằng trong vườn không có người, mới lớn mật như vậy, đàm luận ngay trong vườn.

Lúc này nàng đi ra ngoài, tức là thừa nhận có tật giật mình, nói cho Diệp Tố Nguyệt và Diệp Tố Vân, mình vừa trốn trong hoa viên, nghe hết nội dung trò chuyện của các nàng.

Diệp Tố Huân bẻ một cành hoa tươi, nhổ cánh hoa rồi vò nát, bôi lên mặt, chậm rãi đi tới
.
Mang dáng vẻ kẻ ngốc này gặp Diệp Tố Nguyệt và Diệp Tố Vân, chắc chắn sẽ không khiến các nàng nghi ngờ.

Nàng bất chấp cả việc cần tránh mặt Ngu Quân Duệ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Halona, Linh144 và 170 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

7 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1470

1 ... 183, 184, 185

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

14 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

15 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc ngọt ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

1 ... 30, 31, 32

19 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

20 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.