Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 

Thất gia - Priest

 
Có bài mới 13.10.2014, 10:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.08.2013, 18:29
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 841
Được thanks: 7824 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Thất gia - Priest - Điểm: 10
THẤT GIA

Tác giả: Priest

Thể loại: Đam mỹ, cổ trang
NXB     : Văn hóa – Thông tin
Số trang: 519
Số chương: 75 chương + 4 ngoại truyện
Typer: nhok tinh nghich

Nguồn: https://diendanlequydon.com

Priest là một trong những tác giả hàng đầu về thể loại đam mỹ trên mạng Văn học Tấn Giang.

Văn phong điêu luyện, sắc sảo, phần lớn các tác phẩm đều có đặc điểm “Ngôn ngữ bề ngoài có vẻ hài hước, châm chọc gây cười, thế nhưng ẩn sau nụ cười và câu chữ ấy lại mang giọt nước mắt”, khiến ta phải suy ngẫm không thôi.

Trong các tác phẩm luôn toát ra một điều rằng, “Nhân sinh vốn không hề đơn giản. Ta đã trải qua hơn mười năm, thế nhưng chớp mắt một cái, lại cứ ngỡ vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài”.

****


Ô Khê cau mày, có phần lo lắng. Nô A Cáp nhìn sắc mặt Ô Khê, vội nói: “Có điều vu đồng cũng không cần lo lắng quá đâu, già lộ rất thông minh, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu”.

di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn
Ở Nam Cương, “Già lộ” có nghĩa là “Hảo hữu”, Ô Khê đưa mắt nhìn hắn, nói nhẹ tênh: “Y không phải là già lộ, y là người ta thích, tương lai ta muốn dẫn y về Nam Cương”.

Một thoáng lặng ngắt như tờ, Nô A Cáp với nụ cười còn đang hóa đá trên gương mặt cùng A Tâm Lai đưa mắt nhìn nhau, thiếu chút nữa đã nghĩ bản thân nghe nhầm. Chỉ thấy vị vu đồng không để người ta sống của bọn họ lại nói tiếp: “Ta không nói sai, các ngươi cũng không nghe nhầm, là thật, ta thích y”.
****

Ô Khê ngơ ngác nhìn y, nói rằng: “Ban nãy ta mới trông thấy ngươi”.

Cảnh Thất sửng sốt cả người, chỉ nghe hắn nói tiếp: “Ta mơ thất ngươi…ngồi trước một tảng đá lớn, tóc trắng đầy đầu, ta nói chuyện với ngươi, vậy mà ngươi lại chẳng đoái hoài gì…”
******


Mục Lục


BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Giới thiệu
Lời tựa
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Ngoại truyện 1
Ngoại truyện 2
Ngoại truyện 3
Ngoại truyện 4



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhok tinh nghich về bài viết trên: Tia, lala lolo, ongbjrak198
Có bài mới 13.10.2014, 10:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.08.2013, 18:29
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 841
Được thanks: 7824 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Đam mỹ, cổ trang] Thất gia - Priest - Điểm: 11
Lời tựa

“Nhất thế nham thạch xuất, hóa tác anh hùng chủng, tình ý vô khả thôi.
Nhị thế bàn thạch phá, bài độ nhân duyên kiều, uyên ương lưỡng song phi.
Tam thế ngọc thạch phần, thệ thủ kim ngọc minh, sinh tử vĩnh tương tùy.*”


Tạm dịch:
“Một kiếp đá nham sinh, hóa thành anh hùng mộ, tình ý chẳng chia phôi.
Hai kiếp xẻ đá tảng, bắc nhịp cầu duyên phận, uyên ương sải cánh cùng
Ba kiếp nung đá ngọc, thề giữ hẹn sắt son, sống chết không chia tách”…

Hoa bỉ ngạn nở suốt dọc đường, đỏ rực tựa màu máu. Dòng Vong Xuyên lặng lẽ buông mình, ba nghìn năm chảy về hướng đông, ba nghìn năm chảy về hướng tây. Những cô hồn tới rồi lại lui, họ đặt chân trên đường Hoàng Tuyền dài dằng dặc, bước qua Nại Hà, uống cạn một bát Hoàng Thang**, tất cả mọi chuyện trong kiếp trước sẽ theo đó mà tiêu biến. Bên đá Tam Sinh chúng sinh đến rồi đi, lại chẳng một ai đưa mắt nhìn nơi ấy một lần, đủ thấy luân hồi chẳng qua cũng chỉ là một bầy ngây ngô, vô tri vô giác.

**Canh Mạnh Bà, khi uống vào sẽ quên mọi chuyện trong tiền kiếp.

Bên cạnh đá Tam Sinh, có một người đang ngồi.

Đó là một nam nhân, bước lại gần nhìn thì thấy y nhiều lắm cũng chỉ hai mươi, ba mươi tuổi, áo dài xanh, tay áo rộng, một cây sáo trúc đục đẽo thô kệch gài bên hông. Mái đầu y phủ đầu tóc trắng nhưng không buộc lại mà để xõa xuống. Nam nhân quay lưng với những linh hồn đang lảng vảng trên đường Hoàng Tuyền, mặt hướng về phiến đá Tam Sinh trơ trọi. Y chỉ lẳng lặng ngồi đó, hai mắt nhắm nghiềm, không biết đã ngủ hay vẫn còn đang thức, dường như hoàn toàn không phát giác ra có người đã nhìn mình thật lâu.
๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n

Hồ Già là quỷ sai mới nhậm chức, lui tới chốn Hoàng Tuyền này mới chỉ hơn bốn mươi năm. Từ khi gã chú ý đến nam nhân tóc trắng này tới nay, vẫn thấy y ngồi đó mãi, không hề nhúc nhích. Hồ Già sau khi báo cáo nhiệm vụ chuyến công cán tại nhân gian xong đều muốn đứng đây đăm đăm nhìn bóng lưng của nam nhân kia một chốc. Âm ty là thế giới của quỷ ma, thế nhưng ở chốn dương gian luôn ngập tràn ánh nắng, số lượng quỷ ma cũng chẳng hề kém cạnh, có những khi tâm trạng phiền muộn quá, Hồ Già sẽ chăm chú nhìn bóng lưng bất động như núi của nam nhân kia, chỉ thoáng lúc sau là bình tâm trở lại, kể cũng thật lạ kỳ!

Đột nhiên, một cánh tay trắng nhợt đặt lên vai Hồ Già. Mặc dù thân là quỷ sai nhưng gã vẫn thấy một luồng hơi lạnh lẽo men theo cánh tay kia ùa tới, khiến gã giật thót mình. Hồ Già quay đầu thì thấy gương mặt hệt phiến giấy hồ của Bạch Vô Thường lù lù trước mắt, gã vỗ ngực, quay người lại, vội vàng hành lễ: “Câu Hồn Sử*”.::nhok LQĐ::

*Sứ giả câu hồn.

Bạch Vô Thường mơ hồ gật nhẹ, môi không động, song thanh âm lại nghe rất rõ ràng: “Ngươi tới gọi y một tiếng, nói là thời gian đã tới, mời y lên đường”.

“Tôi ư?”, Hồ Già giật nảy, gã nhìn về phía nam nhân ngồi yên như pho tượng, rồi lại đưa mắt trông Bạch Vô Thường, “Chuyện này…tiểu nhân…”.::nhok LQĐ::

“Ngươi cứ đi đi”, Bạch Vô Thường hờ hững nói, “Năm ấy ta câu nhầm hồn phách của một người, hại y lâm vào cảnh tử biệt sinh ly, suốt mấy kiếp tình si cầu àm không được, mấy trăm năm chẳng thể sống yên ổn, chắc rằng…y không muốn nói chuyện với ta đâu”.

“Dạ”, sứ giả câu hồn đã có lời, Hồ Già không dám cãi lại. Gã chần chừ trong chốc lát, lại hỏi rằng: “Nên…nên xưng hô với người đó thế nào?”

Dường như Bạch Vô Thường đã ngẩn người, chốc lát sau mới thấp giọng trả lời: “Ngươi cứ gọi y một tiếng Thất gia đi, ai cũng gọi vậy cả, y sẽ đáp thôi”.

Hồ Già không tiện do dự nữa, liền bước về phía nam nhân nọ. Lúc gã vẫn còn là người ở thế gian, lúc nhỏ có nghe một vị tiên sinh ở trường tư thục kể rằng: Thời cổ có một người rất giỏi thuật đan thanh*, có một ngày tiện tay vẽ tháu một con rồng lên bức tường, hiềm nỗi lại không có mắt, người đi ngang qua thấy vậy, lấy làm khó hiểu mà hỏi ông ta, người đó liền trả lời, chỉ sợ vẽ mắt vào rồi, nó sẽ hóa thành rồng thật mà bay đi mất. Người ngoài nhất định không tin, họa sĩ chẳng có cách nào, chỉ đành điểm mắt lên cho, con rồng ấy quả nhiên sống dậy, ngân một tiếng trong trẻo, bay vút lên mây, chính là chuyện “vẽ rồng thêm mắt” mà người đời vẫn truyền tai.

Vào giây phút ấy, chẳng hiểu vì sao Hồ Già lại cảm thấy rằng, nam nhân tóc trắng ngồi yên đó giống như một con rồng thần chưa vẽ mắt, dường như chỉ cần gọi y thức tỉnh, thì mảnh đất nhỏ nhoi bên phiến đá Tam Sinh sẽ không còn níu được chân y nữa.

Gã bước lại gần, song nam nhân kia lại chẳng hề hay biết, y vẫn ngồi nghiêm, mặt hướng về phiến đá, hai mắt nhắm nghiền. Hồ Già liền hắng giọng, lấy hết dũng khí vươn tay vỗ nhẹ bờ vai nam nhân tóc trắng: “Thất gia, Câu Hồn Sử có lời nhờ tiểu nhân nhắn hộ, ngài ấy nói rằng thời gian đã tới rồi, mời Thất gia lên đường!”.

Nam nhân không nhúc nhích, hệt như không nghe thấy.

Hồ Già nuốt nước miếng, sau đó cao giọng hơn, tiến gần tới bên tai người kia: “Thất gia, Câu Hồn Sử…”.::nhok LQĐ::

“Nghe thấy rồi, ta có điếc đâu.”

Hồ Già tức thì sững người ra đó, không ngờ nam nhân trơ ra như vật chết kia lại mở miệng nói chuyện, mà lại nói với gã nữa chứ! Thanh âm của vị Thất gia này rất trầm rất khẽ, nghe hao hao một cơn gió nhẹ thoảng, dìu dịu lướt qua đáy lòng. Tiếp đó, y cử động, thân thể dường như vì đã ngủ quá lâu mà rệu rã, nhúc nhích bả vai một lúc, rồi mở mắt ra thật chậm, liếc nhìn Hồ Già – đôi mắt ấy rất trong, rất sáng, khóe mắt rộng, viền mắt rõ ràng. Lông mày khẽ nhướn lên, dường như bên trong chất chứa ý cười bâng quơ, và ẩn hiện những tia sáng, thế nhưng chỉ trong chớp mắt, tất cả bỗng biến mất.

Hồ Già ngẩn người, trong lòng thầm nhủ: Không ngờ vị Thất gia này lại có bộ dạng ưa nhìn đến vậy.

Nam tử tóc trắng thăm dò gã một lúc, mới thoáng chút đăm chiêu mà nói: “Hình như ta chưa bao giờ gặp ngươi thì phải…”.

“Tiểu nhân Hồ Già, là quỷ sai dưới địa phủ này, mới nhậm chức được bốn mươi năm.”

Nam tử giật mình, bấm ngón tay tính toán, sau đó lắc đầu cười rằng: “Ta vừa chợp mắt liền ngủ lâu đến thế ư?”.

Y thong thả vịn phiến đá Tam Sinh mà đứng dậy, phủi đi bụi đất vốn không hề tồn tại trên người, ống tay áo rộng thùng thình quét qua, hoa bỉ ngạn dường như cũng theo động tác của y mà khe khẽ cúi đầu. Quay người lại, thấy Bạch Vô Thường đứng cách đó không xa, y cũng không lấy làm sửng sốt, chỉ chỉnh lại ống tay áo, vái chào qua loa: “Câu Hồn Sử đại nhân, cũng phải hơn sáu mươi năm rồi ngài và ta chưa gặp mặt nhỉ?”.
diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn

Bạch Vô Thường sững sờ, tuy bộ dạng hắn vẫn khô khan cứng ngắc như cũ, song Hồ Già cảm thấy hình như hắn vừa thoáng ngẩn người. Bạch Vô Thường nói: “Tiểu nhân ngày ngày bước qua cầu Nại Hà, không ngày nào là không trông thấy Thất gia. Chỉ là suốt sáu mươi ba năm qua, Thất gia chưa một lần quay đầu liếc mắt nhìn tiểu nhân mà thôi”.

Nam tử chớp mắt, rồi đột nhiên cười rộ lên: “Sao trong câu nói của Câu Hồn Sử ta nghe có vụ oán hờn thế nhỉ?”.

Bạch Vô Thường cúi thấp đầu, đáp: “Tiểu nhân không dám”.

Nam tử nghe mà ngẩn người: “Giọng điệu này của ngươi, như thể ta từng đắc tội gì với ngươi ấy”.
di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

“Tiểu nhân không dám”, Bạch Vô Thường vẫn giữ giọng điệu cứng nhắc còn hơn cỗ quan tài, nói: “Hôm nay thời gian đã tới, mời Thất gia cùng tiểu nhân đi lối này”.

“Hử, thời gian gì?”, nam tử chớp mắt, “Đi đâu?”.

“Mời Thất gia cùng tiểu nhân tới luân hồi, nếu để lỡ thời giờ sẽ không hay, giờ đã là kiếp thứ bảy rồi.” Bạch Vô Thường dừng lại một chốc, “Chỉ cần vượt qua kiếp này, duyên phận giữa ngài và Hách Liên Dực sẽ hết, từ đó về sau cát bụi lại trở về cát bụi, không cần tiếp tục quấn quýt dây dưa nữa”.

Hồ Già vừa nghe thấy Bạch Vô Thường thốt ra ba tiếng Hách Liên Dực liền sửng sốt vô cùng, cái tên này gã đã từng nghe. Khi Hồ Già vẫn còn là người, thuở nhỏ cũng từng học trường tư, lão tiên sinh khi giảng về lịch sử, từng đặc biệt nhắc tới vị hoàng đế Trung Hưng của tiền triều, hiếm khi thấy ông già bảo thủ ấy lộ ra vẻ tán thưởng không che giấu, chỉ nói người này sinh ra giữa thời đại loạn trong giặc ngoài, thánh minh nhân hậu, bằng sức của bản thân mình đã cứu vãn được cả một triều đại sắp ngả nghiêng, cúc cung tận tụy, là vị thánh minh quân chủ bậc nhất suốt ngàn đời. Gã liền ngoái đầu lại, trông vị Thất gia kia, chỉ thấy cặp mặt tuyệt đẹp của y đang đăm chiêu nhìn về hướng dòng Vong Xuyên, không nói năng gì. Hồ Già ở bên cạnh, thấy trong mắt y như đang ẩn chứa một tầng sương mờ, khiến người ta nhìn vào mà cảm thấy mơ hồ, rồi lại hiển lộ vào phần mông lung sầu thảm. Nhìn vào gương mặt bợt bạt của Bạch Vô Thường đứng một bên cũng không đoán được điều gì, song chẳng hiểu vì sao Hồ Già lại cảm nhận được rất rõ ràng, lúc này vị Câu Hồn Sử đại nhân kia đang ngập tràn những nỗi xót xa.

“Năm ấy ta câu nhầm hồn phách của một người, hại y lâm vào cảnh tử biệt sinh ly, suốt mấy kiếp tình si lại cầu mà không được, mấy trăm năm nay chẳng thể sống yên, có lẽ y không muốn nói chuyện với ta đâu.”

Bỗng nhiên, gã thấy nam tử tóc trắng kia như đã hoàn hồn lại, y chớp mắt, có phần hoang mang, quay đầu lại hỏi Bạch Vô Thường: “Hách Liên Dực là vị nào ấy nhỉ?”.

Bạch Vô Thường bị câu nói của y làm cho nghẹn họng.

Nam tử tóc trắng tập trung tư tưởng nghĩ ngợi, hồi lâu mới nhẹ nhàng tự cốc mình một cái, bừng tỉnh mà đáp rằng: “À, ngươi nói hắn à…Ta nhớ lại một chút rồi, trời ạ, ký ức về hắn vẫn còn chưa dứt sao?”.

Khuôn mặt Hồ Già bỗng như xuất hiện mấy vết rạn – mấy kiếp tình si cầu mà không được? Tình si? Trí nhớ của cái vị tình si này hình như không được tốt lắm thì phải. Nam tử tóc trắng liếc nhìn Hồ Già, dường như hiểu rõ trong lòng gã đang nghĩ cái gì, y duỗi cái lưng ê ẩm của mình, thong thả nói: “Con người bước vào lục đạo luân hồi, tính ra cũng đã qua mấy trăm năm, chẳng biết hắn đã đầu thai được bao nhiêu kiếp rồi, nam nữ, trẻ già, tên tuổi, thân phận luôn luôn thay đổi, ai mà nhớ hết được? Huống chi ta đây đã mấy trăm năm chưa được làm người…”.

Mấy tiếng cuối cùng của y vang lên rất thấp, sau cùng hóa thành một ý cười bâng quơ treo trên khóe môi mỏng, y khép ống tay áo dài lại, nhìn Bạch Vô Thường: “Không nhắc thì ta cũng quên khuấy mất, năm đó vốn dĩ ta đã tính hết mọi đường, ai ngờ ngươi lại câu nhầm hồn phách của Thanh Loan, khiến nàng ta chết uổng, thế mới hại ta và Hách Liên Dực trở mặt thành thù đúng không? Chẳng trách ban nãy ngươi không dám nói chuyện với ta”.

Bạch Vô Thường tránh ánh nhìn của y, cúi đầu thấp xuống. Nam tử tóc trắng lắc đầu, tiến lên phía trước, làm như tùy ý vỗ vai Bạch Vô Thường: “Chuyện từ đời thuở nào rồi, ngươi vẫn còn để tâm nhớ kỹ, quả nhiên là tiểu bạch kiểm*, bụng dạ cũng chẳng rộng rãi được đi đâu”.

*Nguyên văn: 小白脸: Ý chỉ những người đàn ông có vẻ ngoài cực kỳ thanh tú, khôi ngô, đối lập với những người có vẻ ngoài thô lỗ, mạnh mẽ. Không mang nghĩa xấu, chỉ mang tính cường điệu vẻ đẹp tướng mạo của họ. Còn một ý khác là chỉ những người đàn ông sống nhờ vào bạn gái hoặc vợ.

Chân Hồ Già trượt một cái, suýt chút nữa thì lao đầu xuống dòng Vong Xuyên.

Người kia liền cất giọng cười vang.::nhok LQĐ::

Một lối Hoàng Tuyền, u hồn mười vạn, dường như cả cõi Âm ty đều đang vang vọng điệu cười không gì ràng buộc của y, bóng lưng cao gầy kia phảng phất khí thế hào sảng khó tả, dường như đến cả Thập Điện Diêm Vương** trong mắt y cũng chẳng là gì.

**Là mười vị vua dưới Âm ty, chuyên phán xét những tội trạng khác nhau của con người sau khi chết. Bao gồm:  Tần Quảng Vương, Sở Giang Vương, Tống Đế Vương, Ngũ Quan Vương, Diêm La Thiên Tử, Biện Thành Vương, Thái Sơn Vương, Đô Thị Vương, Bình Đẳng Vương, Chuyển Luân Vương.

Hồ Già giữ khoảng cách theo sau y, chỉ nghe thấy tiếng Bạch Vô Thường vang lên nhẹ bẫng: “Đó vốn là một đoạn tình duyên kéo dài bảy kiếp, bởi vì tội lỗi của ta năm ấy, cứ thế thay đổi số mệnh của hai người bọn họ, vốn dĩ là một đôi tình nhân bạc đầu giai lão, lại bị ta ép trở mặt thành thù”.

Hồ Già ngẩn người ra: “Tình duyên? Y là…”

“Ngươi có từng nghe qua cái tên Nam Ninh Vương?”

Hồ Già không khỏi “Ồ” lên một tiếng: “Y là…Y là…”. Chẳng trách Câu Hồn Sử lại tự xưng là tiểu nhân với nam tử kia, thì ra y chính là Nam Ninh Vương gia của tiền triều. Bạch Vô Thường lắc đầu: “Kiếp đầu tiên, y cùng lắm mới ba mươi hai tuổi, lo nghĩ quá nhiều, đến lúc rời nhân gian thì đã kín đầu tóc trắng, sau khi chết đii vẫn cuồng dại si tình, không chịu uống dù chỉ là một ngụm nước Vong Tình, đứng bên cầu Nại Hà khổ sở chờ đợi mười năm, chờ kẻ kia cùng tiến vào vòng luân hồi…”.

Hồ Già hỏi: “Không uống canh Mạnh Bà? Làm vậy chẳng phải kiếp sau y sẽ không được làm người sao?”

Bạch Vô Thường gật đầu: “Thế nên kiếp thứ hai y đã hóa thành loài côn trùng có cánh, bay đến dưới ngọn đèn người đó đốt ban khuya, chỉ đáng tiếc, người kia tỉnh tỉnh mê mê, thân phàm mắt thịt, lại bắt lấy y, bóp chết trong tay”.

Hồ Già nghe mà không biết phải nói gì.

“Y đợi người kia đến kiếp thứ ba”, Bạch Vô Thường bước sóng vai cùng với Hồ Già, xa xa theo sau vị Thất gia kia, tiếng Câu Hồn Sử nhỏ như tiếng muỗi, lí nhí trong cổ họng, rất trầm, rồi từng từ từng từ lại thốt ra đặc biệt rõ ràng: “Kiếp thứ ba y hóa thành một con chó mực, được người kia chăm từ lúc nhỏ, thế nhưng về sau người đó cảnh nhà sa sút, phải giết chó lấy thịt ăn. Kiếp thứ tư, y là một chậu hoa nhài đặt trên bệ cử, do cô nương người kia cảm mến tặng cho, người kia chăm sóc tưới tắm, dốc sức dốc lòng, có điều về sau cô nương trong lòng người kia gả cho kẻ khác, người kia bởi đau lòng cũng chuyển nhà đi, bỏ lại chậu hoa nhài trong nhà hoang, héo tàn mà chết. Kiếp thứ năm, y hóa thành cáo tuyết, bị người kia bắt được, nuôi trong nhà, làm trò vui cho người, lại bởi thê thiếp của người kia yêu lớp da ngoài, phải chịu nỗi khổ rút gân lột da…”.
diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

“Sao lại đến nông nỗi ấy?”, Hồ Già trợn trừng hai mắt, “Vạn sự trên thế gian đều có nhân có quả, y nào có gieo quả ác, hà cớ gì…”.

Bạch Vô Thường đảo mắt nhìn gã, lắc đầu: “Cái gọi là nhân quả, không phải thứ mà chúng ta có thể tỏ tường”.

“Thế về sau…”

“Về sau…Sau khi y trở lại, liền ở bên cầu Nại Hà uống liền ba bát canh Mạnh Bà:, Bạch Vô Thường cười gượng một tiếng: “Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, canh Mạnh Bà có thể xóa sạch ký ức của người đời lại vô dụng đối với y. Lúc muốn nhớ thì ký ức cứ trôi đi mất, lúc muốn quên thì lại nhớ tường tận. Y tự giễu mấy trăm năm qua quả thực dài đằng đẵng, có đôi khi chẳng nhớ được tên bản thân thuở ban đầu. Thế nhưng hết lần này tới lần khác phải khắc ghi những việc cũ trong quá khứ, vì chuyện bảy kiếp này mà y tự xưng mình là Cảnh Thất. Đợi đến khi Hách Liên Dực qua kiếp thứ sáu, thì tổng cộng đã là sáu mươi ba năm, y không muốn trở lại hồng trần, cứ ngồi quay mặt vào đá Tam Sinh đợi chờ sáu mươi ba năm. Tính ra những dây dưa đã định phải kéo dài bảy kiếp của Thất gia và Hách Liên Dực chỉ còn lại một lần này. Lần này y không thể tránh nữa, phải nhập vào cõi trần, trải qua một kiếp cuối cùng này, cho tròn cái thứ nhân quả không biết lúc nào dừng, chẳng hay khi nào kết thúc ấy, là xem như xong chuyện”.

Hồ Già bừng tỉnh: “Chẳng trách”. Gã ngẩng đầu trông theo người đang khoan thai đi lại ở đằng xa, cảm giác vị tình si có một không hai mà Bạch Vô Thường miêu tả với nam tử phóng khoáng tiêu sái kia chẳng phải một người, thế nhưng nhìn mái đầu trắng phơ như tuyết, buông xõa sau lưng nam nhân kia, Hồ Già lại thấy đó chính là thứ màu bi ai u sầu nhất thế gian này.

Cảnh Thất đứng thẳng bên đầm Chuyển Sinh, chờ hai người kia trong chốc lát. Đợi đến khi Bạch Vô Thường và Hồ Già bước lại gần, y mới buông giọng bỡn cợt: “Lần này ta có phải người không?”.

Bạch Vô Thường nói: “Là một quý nhân”.

Cảnh Thất trộm liếc Bạch Vô Thường một cái, bĩu môi rằng: “Quý nhân thì không cần, tốt nhất là cơm áo không lo, mọi việc chẳng nhọc lòng, dù sao cứ để ta nhàn hạ thảnh thơi, ăn no chờ chết là được”.

Bạch Vô Thường không nói thêm gì nữa chỉ vươn tay: “Mời”.
diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn

Cảnh Thất lấy lệ ôm quyền làm lễ với hai người, nở nụ cười, sau đó nhấc chân bước xuống ao.

Mắt thấy y sắp trầm mình vào trong ao Chuyển Sinh, Bạch Vô Thường lại đột nhiên cắn vỡ đầu ngón tay mình, gập tay làm phép, một giọt đỏ hồng ứa ra từ ngón tay trắng nhợt của hắn, rơi vào trong ao Chuyển Sinh, chẳng ngờ lại khiến nước ao ánh thành sắc máu, Hồ Già kinh hãi, hoảng hốt kêu lên: “Câu Hồn Sử, ngài làm gì vậy?”.

Bạch Vô Thường không để ý tới gã, miệng lẩm bẩm niệm chú, đột nhiên vươn ngón tay dính máu ra, điểm giữa hai chân mày Cảnh Thất. Cảnh Thất đang ở trong ao, không tránh đi đâu được. Bấy giờ y sửng sốt, ngước mắt nhìn lên, gương mặt vị Câu Hồn Sử kia vẫn vô hồn như cũ, đôi đồng tử vẫn đờ đẫn nhìn thẳng vào trong mắt y. Cảnh Thất chỉ cảm thấy như bị ai xô mạnh, thân thể thoáng chốc chìm xuống dưới, bên tai có tiếng người khẽ vọng: “Vì lỗi của ta mà mệnh ngươi không trọn, khiến ngươi vô duyên vô cớ phải ngăn trở thế gian, trăm bề khổ sở, nay chẳng có gì bù đắp, liền dốc hết tu hành, đổi cho ngươi một đời tóc đen…”.::nhok LQĐ::

Hồ Già ngơ ngác nhìn thân thể Cảnh Thất chìm xuống trong nháy mắt. Khoảnh khắc ấy, ao Chuyển Sinh đỏ hồng, thay đổi dị thường. Gã còn chưa kịp kêu lên một tiếng kinh hoàng, đã thấy nước ao trong veo trở lại, yên ả không một làn sóng gợn, hệt như chưa hề có kẻ đến người đi.

Hồ Già chậm rãi quay đầu lại, Bạch Vô Thường đã chẳng thấy bóng đâu, chỉ để lại một tờ giấy trắng hình người, phất phơ rơi xuống một bên.

Cạnh người vang lên tiếng “tách tách”, một bóng đen đột ngột hiện ra, cúi người nhặt tờ giấy trắng rơi trên mặt đất lên. Hồ Già ngẩn người, sau đó vội vàng hành lễ: “Phán quan…”.

Hắc y nam nhân xua tay: “Miễn đi”. Chỉ thấy tờ giấy kia thình lình bốc cháy trong lòng bàn tay y, thoáng sau đã thành tro xám. Phán Quan mở rộng bàn tay, một làn khói xanh dường như mang linh khí, cũng tiến vào trong ao Chuyển Sinh. Phán Quan thấy Hồ Già ngơ ngơ ngác ngác, liền bảo rằng: “Bạch Vô Thường mới nãy không phải là người địa phủ, chẳng qua cũng chỉ mượn thân xác Bạch Vô Thường đợi người trong số mệnh của hắn mà thôi, hôm nay cũng nên đi rồi”.

Bờ môi của Hồ Già mấp máy, phảng phất như hiểu ra điều gì, rồi lại giống như mù mờ mọi chuyện.

Phán Quan thở dài một tiếng, lần thứ hai thình lình biến mất vào bóng tối, hệt như khi xuất hiện.


Đã sửa bởi nhok tinh nghich lúc 22.10.2014, 18:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhok tinh nghich về bài viết trên: Tinh nhi, lala lolo
Có bài mới 13.10.2014, 10:57
Hình đại diện của thành viên
Đại Tỷ Cửu Hồ Sơn Trang
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 14.05.2014, 16:31
Bài viết: 649
Được thanks: 540 lần
Điểm: 1.06
Có bài mới Re: [Đam mỹ, cổ trang] Thất gia - Priest - Điểm: 1
Ôi hay quá ! :clap:  :clap:  :clap:  bao giờ thì có tập tiếp bạn ơi, đón chờ đón chờ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn caxanhnd về bài viết trên: nhok tinh nghich
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nguyễn hằng123, Ức Nguyệt và 72 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.