Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 

Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

 
Có bài mới 06.10.2014, 22:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4913 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân - Điểm: 23
Yêu Nghiệt Trở Về


images


Tác giả: Băng Lãnh Nữ Nhân

Độ dài: 108 chương (3 phần) +8 ngoại truyện

Converter: NgocQuynh520

Editor: Rea

Beta: Khang Kiều

Nguồn: https://diendanlequydon.com

Giới thiệu:

Nguyên văn là cán bộ cao cấp, lạnh nhạt tùy hứng, thích làm theo ý mình. Tác phẩm này không phải là một bản thiện lương, không coi trọng đạo đức. Nói một cách đơn giản thì đây chính là câu chuyện nhàm chán kể về một đám con nhà giàu vô sỉ.

Lược bớt 100 chữ. . . . .

Mọi người đều nói Thù Man là một cô gái thanh nhã và ung dung như một cơn gió, vĩnh viễn vẫn điềm đạm như thế, không hề có một chút gợn sóng, không quan tâm đến chuyện hơn thua, nhưng khóe mắt lại mang theo nụ cười làm cho người ta cảm thấy thoải mái.

Nhưng không ai hay biết rằng, trong lòng cô đang ẩn chứa một con yêu nghiệt điên cuồng, chôn giấu một loài ma quỷ xinh đẹp.

Diễm lệ, diêm dúa, lẳng lơ, khó hiểu, lạnh lùng, điên cuồng mới là bản tính của cô.
Thù Man được xem là một cô gái có số khổ, bẩm sinh phát dục đã không hoàn chỉnh, lại còn bị tật, vào năm hai tuổi bị phát hiện không thể nói được, bị người nhà lạnh nhạt mà vứt bỏ ở ngoài cửa của am ni cô, được ni cô nuôi dạy thành người.

Từ nhỏ Thù Man đã nhìn thấy hết nhân thế vô tình, trải nghiệm được tình người lạnh ấm bất thường, vốn tưởng rằng cô sẽ phải sống một cuộc sống đè nén như vậy suốt đời, ai ngờ.

Năm hai mươi bảy tuổi, vận mệnh bị sai lệch, Thù Man chết bởi một tai nạn ngoài ý muốn, nhưng có lẽ ông trời cũng cảm thấy buồn tủi, nên đã cho cô sống lại.

Sau lần đó, yêu nghiệt đã thoát ra khỏi cái lồng, ma quỷ xinh đẹp xuất hiện.

Sau khi sống lại, cô trải qua một cuộc sống mà kiếp trước chưa từng nghĩ tới, người đó vốn là kiêu căng, sau khi Thù Man đổi linh hồn xong, đã làm gì mà người đời lại không dung tha?

Sau lần đó, cô bắt đầu cùng bọn họ dây dưa mập mờ, hoặc là diễm lệ, phóng đãng, điên cuồng.

Chu Nham Hải: Tôi là anh trai của cô ấy, nhưng sau khi em gái bị mất trí nhớ, lại sinh ra tình yêu loạn luân cấm kỵ, anh vô tình yêu cô trong lúc cô lộng lẫy, xinh đẹp lại thông minh.

Bạch Thành: Tôi đâu là yêu cô ấy từ trong xương tủy, từ trong đôi mắt chứa đầy tà khí của cô ấy.

Phú Tu: Trong nháy mắt đó, cái nhìn kia, tôi si mê em, không hề hàm chứa dục vọng của thế tục, cho nên tôi nhất định phải giành em về tay mình, lại không ngờ rằng. . . . .

Nam Tạm: Người phụ nữ này, là viên trân châu sáng nhất thế gian, nhưng lòng dạ lại lạnh lùng, làm cho tôi không có cách nào kiềm chế được sự say mê của mình, rồi sau đó lại đau lòng, và tan nát cõi lòng!

Lý Khanh: Lần đó anh đã gặp em ở bệnh viện, anh thấy em là người trong ngoài bất đồng, sau này em cho anh nhiều điều ngạc nhiên, vui mừng, hơn nữa lúc này môi em lại nhếch lên thành đường vòng cung, làm cho anh đoán không được, lại càng có dục vọng với em, càng đến gần em, khi đã tiếp xúc với em, anh ngày càng trầm mê, dần dần đã không có cách nào có thể kiềm chế được mình, trái tim cao ngạo bất tri bất giác trong lúc lơ đễnh đã rơi vào tay giặc mất rồi.

Lưu Phỉ Nhiên: Tôi và em là cùng một loại người, dùng bề ngoài hòa nhã để che giấu nội tâm yêu nghiệt của mình, dùng nụ cười như gió để mai táng linh hồn ma quỷ xinh đẹp, không phải là không muốn buông tay, chỉ là không gặp ai lại có hứng thú như thế……Người……Sự…..Vật!

Mà tôi đã gặp em, Thù Man, một cô gái có cùng bản chất với tôi, cho nên tôi đã quấn quýt si mê em, tuyệt đối không buông tay, có chết cũng không buông tay! Cho dù em không hề cho tôi một lời hứa hẹn! Nhưng tôi biết người có thể đến gần trái tim em chỉ có tôi.

Lưu Phỉ Huyền: Tôi là anh trai sinh đôi của nó, tôi đã gặp được em----khi em đang mang đầy lòng thù hận và hủy diệt. Tôi hận em cướp đi em trai duy nhất của tôi, hận khi sau lưng em ngoài em trai tôi ra còn có một người đàn ông chu toàn lo cho em hết mọi thứ, em trai tôi yêu em, yêu đến nỗi nó đã vứt bỏ mọi thứ, cả lòng tự tôn lẫn sự kiêu ngạo, thậm chí, bao gồm cả sinh mạng.

Em----Tôi muốn em phải trả giá thật lớn, cái giá đó chính là sống không bằng chết!

Nhưng---Tôi không ngờ là tôi lại đang trả thù trái tim của mình, thì ra là em đang có bệnh, sau khi em trai tôi mất thì bệnh của em lại ngày càng nghiêm trọng, thật là nghiêm trọng giống như một cơ thể đã chết rồi, không có nhiệt độ, không có lương tâm.

Như vậy đã làm đau lòng người khác, cũng làm cho người yêu em, người đàn ông luôn trông chừng em tan nát cõi lòng.

Bởi vì, khi em bị bệnh, em cũng biết, trong lòng mình chỉ có một thứ duy nhất, không còn gì khác, yêu sâu như vậy, sâu như vậy----

P/s: Lịch post không cố định, có lẽ là rất lâu nữa mới có thể lấp đầy hố được  :-"
To: Caoviyen_73, Kate Dk, Makjyoko và Sulia  :">


Mục lục

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
PHẦN I:

Chương 01
Chương 02
Chương 03
Chương 04
Chương 05
Chương 06
Chương 07
Chương 08
Chương 09+10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40

PHẦN II: TÌNH CẢM

Chương 01
Chương 02
Chương 03
Chương 04
Chương 05
Chương 07
Chương 08
Chương 09
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33

PHẦN III:

Chương 01
Chương 02
Chương 03
Chương 04
Chương 05
Chương 06
Chương 07
Chương 08
Chương 09
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Đại kết cục 01
Đại kết cục 02
Đại kết cục 03
Đại kết cục 04
Đại kết cục 05
Đại kết cục 06
Đại kết cục 07
Đại kết cục 08
Đại kết cục 09
Đại kết cục 10
Đại kết cục 11
Đại kết cục 12
Ngoại truyện 01
Ngoại truyện 02
Ngoại truyện 03
Ngoại truyện 04
Ngoại truyện 05
Ngoại truyện 06
Ngoại truyện 07
Ngoại truyện 08
Ngoại truyện 09
Ngoại truyện 10



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.10.2014, 20:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4913 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân - Điểm: 44
Chương 1. Thù Man từ đâu tới

Editor: Rea

Echbienthai: Lịch post của mình không ổn định, nhưng mình sẽ cố gắng để được 1c/tuần. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình ^^


Nhà họ Chu ở quân khu Bắc Kinh là một gia tộc lớn, cũng được xem như có máu mặt trong xã hội. Chu lão thái gia Chu Hoành Vũ là Phó Tư Lệnh của sư đoàn lục binh 38, được trao tặng quân hàm Thượng Tướng.

Con của Chu lão thái gia là Chu Liêm Li thuộc tuổi tứ tuần, có cấp bậc là Thiếu Tướng, tại sư đoàn 28 ở Bắc Kinh đảm nhiệm chức tham mưu trưởng.

Nói tóm lại là mặc kệ là về gia thế hay danh tiếng thì cũng được xem là tốt, trừ đại tiểu thư của nhà họ Chu thường được mọi người dung túng, cưng chiều quá mức ra, thì Chu Nham Hinh là một người làm cho người khác vô cùng nhức đầu, tránh né còn không kịp.

Trước kia thì nhà họ Chu cũng là một gia tộc lớn, mặc dù loạn thế nhập ngũ cho nên tên gia tộc vẫn được đặt theo gia phả như cũ, tên của những đứa con sau này đều có chữ “Nham”.

Con lớn nhất là Chu Nham Băng, đã tốt nghiệp Đại học Quốc Phòng Bắc Kinh, sau khi ra nước ngoài tu nghiệp ba năm trở về thì vào bộ đội tu nghiệp hai năm, hiện nay là Doanh trưởng đội cảnh giới.

Con thứ hai là Chu Nham Hải, tốt nghiệp Đại học Nam Kinh, đã du học ở Ý và trở về, sau khi cùng cha và ông nội tranh cãi một trận ầm ĩ, bởi vì không nghe theo sự sắp xếp của mọi người trong nhà là vào bộ đội nhập ngũ, đã từng tuyệt thực kháng nghị, cuối cùng giằng co không xong, lên đã cho anh đạt được ước muốn của mình.

Vì sao lại giằng co không xong, nếu như không phải là Chu phu nhân khóc sướt mướt vì đau lòng cho đứa con đang chịu tội, thì cũng là tùy đứa nghịch tử này. Sau lần đó Chu Nham Hải đã vứt bỏ tất cả, bắt đầu đi kinh doanh, mới 25 tuổi đã lọt vào top 500 người giỏi nhất, cũng không thèm dựa vào gia thế, khiến cho tất cả mọi người đều ganh tỵ đến chết đi được.

Chu lão thái gia thấy đứa cháu còn nhỏ mà đã có được thành tựu như vậy, thì cũng có cảm giác gọi là vui mừng, với lại trong nhà không chỉ có một đứa cháu, cuối cùng ông cũng bình thường trở lại.

Phải nói đến con gái của Chu lão gia là Chu Nham Hinh, đây là một mối nguy hại, từ nhỏ đã được cưng chiều, ăn sung mặc sướng, tính khí cậy mạnh hễ một chút là nổi giận, chỉ cần cô không vui là đảm bảo sẽ bị giày vò tới chết, hơn nữa còn cố tình gây sự, vô pháp vô thiên, thôi liền quên đi.

Từ khi còn nhỏ đã được mọi người cưng chiều, chuyện gì cũng để mặc cô, người nhà phải nói mãi thì khó khăn lắm cô mới tốt nghiệp đại học được, tuy là đại học hạng nhất, nhưng còn văn bằng thì chính là dựa vào gia thế hùng hậu của nhà họ Chu đi cửa sau để lấy được cho đứa cháu.

Dĩ nhiên, trong mắt người ngoài đây chính là một gia tộc giàu có và oai phong, nhưng chuyện phiền não trong đó thì chỉ có tự mình biết.

Mấy ngày nay không khí tại nhà họ Chu lúc nào cũng u ám, không khí ngột ngạt, mặt của ông cụ thì đen lại, nhìn ai cũng không vừa mắt, động một chút là đánh người, sau khi ngừng một chút thì tất cả những người đi theo ông, nhân viên bảo vệ, mọi người đều cẩn thận, chỉ sợ không cẩn thận đụng phải lại xui xẻo, lại tiếp tục dọn dẹp…..

Nếu không phải do người đặc biệt của nhà họ Chu gây họa, bạn nói xem nếu cô ấy yêu ai, thì sẽ quấn lấy người đó, bò lên ai không được, nhưng đây lại nhắm tới Thái Tử Gia, cùng với người ta tranh giành người tình.

Bỏ qua tác phong thường ngày của cô, đánh nhau, uống rượu….Cô là ai chứ? Người ta xuất thân là quản lý của khách sạn quốc tế, còn không uống chết cô sao?

Lý Khanh là ai, chính là người vẫn làm vui lòng chủ nhân từ đầu đến cuối. Từ đầu đến giờ vẫn ngồi một bên, mỉm cười yếu ớt lạnh nhạt, gương mặt bình tĩnh thong dong cho đến khi Chu Nham Hinh té xỉu, lúc này mới không nhanh không chậm gọi cho 120, tiểu tử này chính là yêu nghiệt, một bụng đầy xấu xa.

Phải! Giống như liều mạng gặp phải chuyện không may, ngộ độc rượu, hộc máu, hôn mê, đến nửa tháng nay vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, cũng sẽ khiến cho mọi người trong nhà lo lắng, nhất là người luôn nâng niu cô trong lòng bàn tay Chu Hoành Vũ, thật là đau lòng!

Lẽ ra, Chu gia và Lý gia cũng xem như là có quen biết, quan hệ từ trước đến giờ cũng không tệ. Chu Hoành Vũ và Lý Mậu là chiến hữu cũ, cùng chiến đấu vào sinh ra tử, sau khi giải phóng thì một người vào quân doanh, một người ở lại văn phòng, chức vụ cũng không hơn nhau bao nhiêu, chỉ là Lý Mậu thăng cấp nhanh hơn ông, nhưng Chu Hoành Vũ so với Lý Mậu lại cao hơn một bậc.

Với lại cũng không thể vì chuyện này mà trở mặt với bạn hữu được, lại còn ông cụ của nhà họ Lý tới tận đây vì cháu mình mà xin lỗi, cho nên dù Chu lão thái gia có hận Lý Khanh đi nữa thì cũng chỉ có thể nhẫn nhịn trong lòng.

Ông cụ tức giận đến mức cắn răng nghiến lợi, mắt mở trừng trừng: “Đồ ranh con, mày cũng được đấy, Lý Khanh, mày dám…….Lại dám làm chuyện như vậy đối với đứa cháu bảo bối của ta, để rồi xem sau này ta sẽ tìm mày tính sổ! Hừ!”

Trong thư phòng của nhà họ Chu, Chu Hoành Vũ ngồi uống trà ở bàn bát tiên bên cạnh hỏi con trai: “Ly tử, Hinh nhi còn chưa tỉnh lại sao?”

“Vẫn chưa, buổi sáng con vừa mới xem rồi, Tôn viện trưởng, An chủ nhiệm đều nói phải qua hai ngày nữa, cha yên tâm đi, cũng nên để con bé này biết tội một chút.” Chu Liêm Ly liền để ly trà xuống, nhìn bố mình, trong mắt tràn đầy buồn bã, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, còn nhiều hơn là thương yêu.

“Haizz……Đều là do chúng ta dạy hư nó, cũng được, hy vọng là sau lần này nó sẽ rút ra kinh nghiệm, haizz……” Ông cụ lại thở dài một tiếng, đối với đứa cháu gái này, ông cũng không biết phải làm sao, chỉ biết đau lòng!

Hội quán Hoàng Cung------

Một nhóm nam nữ trẻ tuổi, yêu nghiệt hội tụ. Đàn ông thì anh tuấn phong trần ngàn dặm một người, còn phụ nữ thì đều phóng đãng xinh đẹp động lòng người, như thể để lấy lòng tất cả thiên chi kiêu tử.

Ngọn đèn ái muội, âm nhạc ồn ào, trên quầy rượu thủy tinh in hoa sang trọng, toàn những loại rượu nhập khẩu, tiếng ly thủy tinh va chạm giòn tan, tiếng cười đùa trêu chọc nhau, nhảy múa điên cuồng, thỉnh thoảng lại pha những tràng cười----

Người đàn ông anh tuấn vẫy tay với mỹ nữ đang quấn quanh người mình, mỹ nữ liền tức thời đi tắt thứ âm nhạc ồn ào, gọi những người chị em đang nhảy múa không ngừng đi ra khỏi căn phòng, để lại không gian cho những thiếu gia có thân phận cao quý.

“Tôi nói này Khanh tử, lần này cậu cũng quá đáng thật đấy, đem nha đầu kia chỉnh  còn nửa cái mạng. Nghe nói lão già nhà cậu cũng thu dọn không ít, chậc chậc….Còn cái bộ dạng sa sút này, xem ra không giống cậu nha?” Người đàn ông trẻ tuổi mặt dài, mi mắt hơi xếch lên, môi mỏng khẽ nhếch, vẻ mặt thật đáng đánh đòn, cười nhìn Lý Khanh chỉ lo uống rượu.

“Đúng vậy, A Khanh, lần này cậu cũng quá độc ác rồi, cho dù cậu không thích nha đầu mãnh liệt kia thì cũng phải xem mặt mũi của Chu lão gia chứ hả?” Một người đàn ông mặc quân trang liền phụ họa.

“Đúng vậy, cũng là do Chu Nham Hinh tự chuốc lấy phiền, nhà họ Chu cũng bớt lo, đầu óc cô ta đã bị nước vào rồi, thường là người có đầu óc, ai cũng thấy là Khanh Tử chán ghét cô ta, vẫn còn chưa tự xem lại mình, trận giáo huấn này xem  như còn nhẹ.” Phú Tu liền tà tứ liếc hai người một cái, miệng nói ra những lời ác độc.

“Ha ha……” Lý Khanh chỉ liền cười nhẹ, mặt mày đã sinh động trở lại, chính là vẻ mặt cười đầy tà khí, đáy mắt đầy vẻ phóng đãng: “Xem ra để tỏ vẻ trong lòng có áy náy, ngày mai tôi phải nên đi thăm cô ta, các cậu nói đúng không?”

“ Dáng vẻ không tốt, tính tình cũng tệ lại tỏ ra đức hạnh, rõ là……” Bạch Thành liền nhấp một ngụm Whisky, vẻ mặt châm chọc nhìn mấy người kia.

“Ha ha….Ha ha…Đúng vậy….” Mấy người kia lập tức cười xấu xa phụ họa.

Nhìn một chút đều biết, đây đều là yêu nghiệt, không ai là kẻ dễ bắt nạt, trong bụng toàn là thứ xấu xa---một phòng bao bốn người, nếu không phải là gia thế nhất đẳng thì bọn họ cũng được mọi người xem là Vương tử, từ nhỏ đã sống trong Đại viện, trong trường học đều là vua, mắt cao ngất, tính tình so với quỷ còn hư hỏng hơn, đều là tinh quái hại người.

Phú Tu, ông nội chính là Tư Lệnh Quân Khu Nghiễm Châu, là hàm Thượng Tướng. Bạch Thành, cha là Tham mưu Trưởng của lục quân, là cùng thuộc hệ thống trực tiếp với Chu Liêm Ly, quân hàm ngang nhau, là Trung Tướng. Nam Tạm, cha là Phó Tư Lệnh Quân Khu Vũ Hán, hàm Trung Tướng. Lưu Nhiên, ông nội là Tổng chỉ huy khu Hậu Cần, hàm Thượng Tướng.

Ít nhiều gì trong nhà mấy đời cũng là quân nhân, những lão thái gia của nhà họ cùng với Chu Hoành Vũ, Lý Mậu đều là người trên quan trường, mấy nhà đều quen biết nhau cũng không tệ.

Thời tiết cuối mùa xuân, trời trong nắng ấm, những yêu nghiệt kia đều đồng loạt xuất phát, đi tới “Bệnh viện Quân Khu Bắc Kinh”.

Khu nội trú của Tổng viện, nằm ở lầu 11đến lầu 15, tất cả 25 tầng đều thuộc các phòng bệnh của cán bộ cấp cao. Mỗi gian phòng đều được trang trí đẹp đẽ và thanh lịch, có các thiết bị y tế hiện đại, có thể vào được nơi này tất nhiên là có gia thế không cần phải bàn, hộ lý và nhân viên đều là cấp bậc siêu chuyên nghiệp, mỗi lần vào đây nếu không phải là thủ trưởng, thì cũng là người nhà của thủ trưởng, ngay cả viện trưởng cũng phải đợi, đây đúng là quyền lợi!

Khi Thù Man tỉnh lại, thần trí còn có chút hoảng hốt, cô giương mắt nhìn hoàn cảnh chung quanh hoàn toàn lạ lẫm, tường trắng tinh, căn phòng chứa đầy hoa tươi, cái vị gay gay của thuốc sát trùng xộc ngay vào mũi.

Căn phòng đang rất yên tĩnh, không có ai, làm Thù Man hơi nhíu mày-đầu lại càng đau, cô không biết mình đang ở chỗ nào.

Thật lâu sau, Thù Man hoàn hồn lại, giật giật thân thể có chút cứng ngắc, cô giơ tay, ngón tay thon dài, làn da trắng nõn, đầu ngón tay được sơn vẽ rất đặc sắc.

Chân mày Thù Man nhíu lại càng sâu hơn, cô chưa từng thấy thứ này bao giờ, với lại, những thứ lòe loẹt này….Rất khác biệt….Cô không có điều kiện để động tới mấy thứ này.

Trong lúc lơ đễnh, cô hơi khẽ động, tay phải lập tức truyền đến một trận đau đớn, cô hơi dời tầm mắt đi thì chỉ thấy mu bàn tay phải đang có kim cắm vào, từng giọt nước trong suốt từ chai truyền dịch chảy xuống nhập vào huyết quản, bình chỉ còn nửa chai thuốc nước, xem ra cô đang ở bệnh viện, nhưng phòng bệnh này…..

Đang lúc Thù Man còn đang xem xét thì cửa phòng bị đẩy ra, một người đàn ông trung niên mặc áo trắng lập tức đi đến, tầm mắt của Thù Man và áo dài trắng chạm nhau---

“Chu đại tiểu thư, cô tỉnh rồi.”

Áo dài trắng bước đến đầu của giường bệnh, xem xét kĩ tình hình của Thù Man một lần nữa: “Xem ra trạng thái cũng rất tốt, tôi lập tức đi thông báo cho viện trưởng và chủ nhiệm, viện trưởng!” Nói xong, người đàn ông lập tức chạy như bay ra khỏi phòng bệnh, mang theo âm thanh hưng phấn và vui mừng cùng với tiếng bước chân chạy trên hành lang truyền đến…..

“Chủ nhiệm, viện trưởng, Chu tiểu thư tỉnh rồi!”

Thù Man lại càng nghi hoặc: “Thủ Trưởng? Viện Trưởng? Chủ Nhiệm?”

Lại nâng lên hoa văn vẽ trên ngón tay, bản thân ở phòng bệnh, căn phòng xa hoa này----

Đối với Thù Man mà nói thì tất cả đều là xa lạ-------

Phòng bệnh xa hoa thế này, vừa nhìn đã biết là người như cô không thể vào được. Cô là gặp chuyện ngoài ý muốn, không lẽ…..Cái lão keo kiệt kia, nhưng cũng không thể an bài cho cô ở phòng bệnh cao cấp thế này được.

Chuyện này nên giải thích thế nào đây?

Nghĩ mãi không ra, Thù Man cũng không hao tâm tổn sức nữa, lẳng lặng nhắm mắt dưỡng thần, khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt.

Xem bộ dạng sốt ruột của người vừa rồi---- sẽ rất nhanh thôi có đáp án.
.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.10.2014, 11:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4913 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân - Điểm: 32
Chương 2 Thay đổi

Editor: Rea

Ngoài phòng bệnh, năm tên yêu nghiệt đang ngồi bên ngoài suy nghĩ đến thất thần----

“Khanh tử, lát nữa đi vào cậu cũng đừng nên quá đáng, dù sao…..” Lưu Phỉ Nhiên không nói rõ, nhìn Lý Khanh đang trầm mặc không nói, nhắc nhở anh, mấy điều tinh quái trong đó dĩ nhiên là anh hiểu được.

“Nếu như không muốn để cho nha đầu óc bị nước vào kia quấn lấy cậu, thái độ cũng không nên quá tốt.” Bạch Thành không hổ danh là rắn độc, chỉ cần hơi mở miệng tuyệt đối sẽ không nói lời hay.

“Ha ha…..” Nam Tạm cười nhẹ, mắt hẹp dài nheo lại, ánh mắt hư hỏng liếc về phía Bạch Thành, giọng điệu cực kì ôn hòa, mở miệng ra đều là tà khí: “Bạch Thành, chẳng lẽ cậu sợ nha đầu kia dời mục tiêu, bò lên người cậu hay sao?”

“TMD cái miệng quạ đen của cậu, người phụ nữ kia dám sao, cắt!” Bạch Thành tức giận, con người trừng trừng về phía Nam Tạm, trong mắt đang tràn đầy vẻ khinh thường và chán ghét, vẻ mặt ngạo nghễ cuồng vọng.

“Đi thôi, TM dài dòng cái gì, hãy bớt sàm ngôn đi, đi vào.” Lý Khanh liền lên tiếng cắt ngang hai kẻ đang trêu chọc nhau, đi về phía phòng bệnh.

Mấy người đều lắc đầu cười nhẹ, nhấc chân bắt kịp Lý Khanh, bọn họ muốn đi theo nhìn xem, khẳng định là kế tiếp có trò hay, ha ha…Bởi vì, nha đầu kia đã tỉnh lại rồi----

Nhưng bọn họ lại không hề biết, đang chờ bọn họ lại là….

Trong phòng bệnh, Thù Man đang mở to mắt, ánh mắt đen trắng rõ ràng, sâu thẳm giống như hồ nước, giống như đang ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng bệch-----

Trong lòng từ đầu đến cuối đều là thản nhiên, bất kể như thế nào, mặc kệ là sắp đối mặt với tình huống gì, nhưng cô đã không phải là cô rồi, đều không sao cả, không phải sao?

Thù Man trước kia đã chết rồi, thân thể này không phải là của cô, mặc dù cô không biết thân thể này có dung mạo như thế nào, nhưng ít nhất đây cũng là một thân thể khỏe mạnh, cũng có thể nói chuyện được----

Đôi bàn tay này chưa hề chạm đến việc gì, làn da trắng nõn, Thù Man biết, gia thế nhất định là rất tốt----

Mặc dù cô không phải là người thông minh gì, nhưng cũng được tính là tính tình hoạt bát, nếu đây là ông trời cho cô một cơ hội đặc biệt, vậy thì----

Có ý nghĩa hay không, cô bắt đầu một nhân sinh mới, hướng về cuộc sống mà trước kia chưa từng có….

Về sau Thù Man sẽ khỏe mạnh, có thể nói được----

Không cần dùng bộ mặt lạnh nhạt để che dấu áp lực ở tận đáy lòng, có thể miêu tả sinh động điên cuồng----

Nói vậy, thì thật tốt.

Khóe môi không biết từ khi nào nhếch lên, vốn là không định, nhưng đáy mắt lại tràn ra một tia tà khí, chỉ là lóe lên trong chớp mắt rồi lại biến mất, tưởng như ảo giác----

Mấy người Lý Khanh trực tiếp đẩy cửa vào trong, thái độ cực kỳ ngang ngược, đến cách giường bệnh hai mét, tầm mắt đồng thời nhìn về phía Chu Nham Hinh đang nằm trên giường bệnh.

Mấy người Lý Khanh cũng không nói, chỉ như thế nhìn cô, trong phút chốc, trong phòng bệnh lại trở nên có áp lực----

Thù Man nhìn thấy trong phòng bệnh đột nhiên lại xuất hiện mấy người, đều cực kỳ trẻ tuổi, không thể nghi ngờ đều là anh tuấn chói mắt, chỉ là khí chất trên mỗi người bất đồng, bất quá nhưng nhìn ánh mắt của họ thì-----

Bọn họ có chán ghét đối với chủ nhân của thân thể này, bởi vì trong ánh mắt hứng thú kia có chán ghét, có phức tạp, lại càng thêm khinh thường----

Cũng chỉ là liếc mắt thôi, cũng không tới mười giây đồng hồ,  ánh mắt Thù Man lại dời đi, tiếp tục nhìn trần nhà, tiếp tục suy nghĩ của cô----

Khi thấy người nằm trên giường---

Ánh mắt kia…..Quá bình tĩnh, không có một tia gợn sóng, nhìn họ----
Coi như đánh giá----

Hờ hững với bọn họ----

Mấy người đều nghi ngờ, liếc nhìn nhau, trao đổi ánh mắt, trong lòng đều cùng  chung một suy nghĩ: “ Này, Chu Nham Hinh chết tiệt kia đang diễn trò gì vậy? Chẳng lẽ thay đổi chiến lược, giả bộ sao, muốn thu hút sự chú ý của bọn họ?”

Sau khi trao đổi không tiếng động xong, mấy người kia đều cùng chung nhận thức----

“Haizz….Chu Nham Hinh, cô cảm thấy sao rồi. Bản thiếu gia đến thăm nhưng cô lại lờ đi, chậc, đã tỉnh chưa, hả?” Lý Khanh lập tức xoay người, tao nhã ngồi xuống sofa, giọng điệu mang theo vẻ châm biếm.

Giờ phút này nghe được giọng điệu trào phúng của người đàn ông ngạo mạn, Thù Man liền dời đi tầm mắt*** đều không có, dáng vẻ kia, chuyện gì đây-----

Thù Man chỉ là rủ mắt xuống, nhắm hai mắt lại. Mấy người kia, mặc dù là thái độ mãnh liệt, lại ăn mặc sang trọng, vừa nhìn thấy là biết là người có tiền, có quyền, là phú nhị đại.

Cái giọng điệu trào phúng lạnh băng kia, ánh mắt khinh thường và chán ghét, ngày hôm nay tới đây chỉ là muốn cười nhạo và châm chọc thân thể này, cô hà tất phải chấp nhặt với bọn họ, giờ phút khó xử này chủ nhân trước kia chẳng biết gì cả, Thù Man cũng không muốn cùng họ khắc khẩu, hiện tại toàn thân của cô đều vô lực, dạ dày cũng không thoải mái.

Nhưng ít ra cô vẫn có thu hoạch, biết rõ chủ nhân thân thể này tên là Chu Nham Hinh.

Mấy người kia nhìn Chu Nham Hinh đang trầm mặc không nói, trong lòng lại càng nghi ngờ, đây căn bản không phải là cô gái dữ dội mà họ biết, nếu là tác phong trước kia của cô, nếu nhìn thấy Lý Khanh, thì cho dù anh chán ghét cô thì cô vẫn tươi cười chào đón---

“Chết tiệt, Chu Nham Hinh, cô làm gì vậy? Ra vẻ thiện lương à? Nói chuyện cho lão tử! Câm điếc sao?” Bạch Thành liền quay về phía Chu Nham đang im lặng mà rống một câu, cả người đều là mùi thuốc súng, chất vấn.

Thù Man đang chui đầu vào trong chăn, nghe được câu chất vấn như vừa nãy, thì buộc chặt chua chát trong lòng lại, trên mặtvẫn lạnh nhạt như cũ----

Anh ta nói rất đúng, quả thật là kiếp trước cô bị câm điếc----

Chỉ thấy bệnh nhân trên giường vẫn im lặng như cũ, mí mắt vẫn chưa từng nhảy lên----

Mấy người kia lại liếc nhau, không tiếng động trao đổi, trong mắt đang hỏi: “Này không lẽ Chu Nham Hinh đổi tính rồi à?”

Nam Tạm liền tà khí cười, lững thững đi đến bên giường bệnh, ngồi xuống mép giường, vươn tay chạm vào Thù Man, từ từ miêu tả hình dáng của cô, động tác vô cùng mềm nhẹ, mang theo sự lỗ mãng, âm thanh và sự lỗ mãng kia hoàn toàn tương phản, ôn thuận như gió----

“Hinh Nhi, mở mắt ra.”

“Được chứ?”

Nam Tạm đang áp chế da gà đang nổi trên người, giọng điệu mềm nhẹ. Anh ta đang muốn xem nha đầu chết tiệt này có thể chịu đựng bao lâu?

Nam Tạm đụng vào làm cho Thù Man thấy không khỏe, không khỏi hơi hơi nhăn mày, cô không thích người xa lạ đụng vào, áp chế trong lòng chính mình không khỏe, Thù Man mở mắt ra, trước mặt là khuôn mặt đàn ông vô cùng anh tuấn, ôn nhu thâm tình.

Ánh mắt của Thù Man âm trầm và bình tĩnh, nhàn nhạt xem người đàn ông xa lạ, mặc cho ngón tay của anh đang vuốt ve mặt cô, cô cũng muốn xem tới cùng anh ta muốn làm gì----

Bởi vì muốn thăm dò? Nghi ngờ?

Cho nên đùa giỡn cô? Khinh thường cô?

Nhìn dáng vẻ của anh thì biết ngay là giả bộ, bởi vì đáy mắt của người đàn ông không che giấu được vẻ chán ghét---

Còn lại bốn người nhìn như không để ý, đang hút thuốc, nhưng ánh mắt giấu sau làn khói đang chú ý nhất cử nhất động của hai người bên kia, cho dù một ánh mắt cũng không bỏ qua, nhìn ánh mắt bình tĩnh của cô trong lòng lại nghi ngờ, chẳng lẽ cô thật sự đổi tính rồi hả? Hay là giả bộ?

Chống lại ánh mắt âm u như giếng cổ của cô, không hề có một tia gợn sóng, trong lòng Nam Tạm không khỏi ngẩn ra, Này----

Cô gái trước mặt, vẫn là người kiêu căng, mãnh liệt, hoa si, vô lý Chu đại tiểu thư Chu Nham Hinh sao?

“Hinh Nhi, sao không nói lời nào? Trước kia không phải em thích nhất là được chúng tôi gọi là Hinh Nhi sao?” Nam Tạm cười nhợt nhạt, giọng điệu ôn nhu hỏi bằng vẻ lạnh nhạt, cô gái làm cho bọn họ cảm thấy xa lạ.

Thù Man cười nhẹ, giống như một trận gió thổi qua tâm của Nam Tạm, làm cho anh hồi hộp một phen, tay cứng đờ lại----

Anh dám khẳng định, cô gái trước mặt không phải là Chu Nham Hinh, bởi vì Chu Nham Hinh không có được loại khí chất như gió này, làm cho tâm người ta run lên vì nụ cười----

“Làm sao vậy? Tay anh thật lạnh.” Ý cười trên mặt cô ngày càng sâu, Thù Man mở lớn mắt nhìn người đàn ông trước mặt này, trên nét mặt của người đàn ông sớm đã không còn ý cười, giữa đầu lông mày cũng không còn vẻ ôn nhu thâm tình nữa.
.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150



Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.