Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 

Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

 
Có bài mới 31.10.2016, 18:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4882 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân - Điểm: 75
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện đặc biệt: Một nhà

Editor: Preiya

Ở vùng ngoại ô cách Provence hơn một trăm km có một trang viên rất lớn, trang viên này có một cái tên vô cùng ấm áp và hạnh phúc, đó chính là :“Trang viên tình yêu”. Nơi này giống như một chốn đào nguyên giữa bồng lai tiên cảnh vậy, hoàn toàn tách biệt khỏi tiếng động ồn ào, rầm rĩ của trần thế, vô cùng yên tĩnh bình thản.

Nếu như là giữa màu hạ thì tất cả trang trại sẽ chìm ngập trong biển hoa cỏ thơm, làn gió thổi nhẹ qua bờ biển xanh thẳm, sau đó trở nên mạnh hơn, mùi thơm theo gió mà đến khiến cho trong không khí tràn ngập hương thơm ngọt ngào, khiến cho thể xác và tinh thần đều say mê.

Buổi chiều hoàng hôn của ngày hôm đó, lá khôi bay tán loạn, gió đêm thổi tới mang theo hơi nóng, sau bữa cơm chiều cả nhà mang theo người phụ nữ của mình, cùng nhau đến chỗ trang trại cỏ thơm để tiến hành vận động tiêu cơm, đây chính là thông lệ của mỗi ngày. Trên đường đi, thỉnh thoảng họ lại nhẹ giọng trò chuyện vài câu, rồi nụ cười vui vẻ lại hiện lên trên đôi môi và khóe mắt của mỗi người, cùng với đó là giọng trẻ con đang vui đùa ầm ĩ của mấy đứa bé….

Một chiếc Lamborghini màu xanh chạy vào trang viên, dừng lại trước cửa hàng rào, cửa sau xe liền mở ra, theo sau đó một người đàn ông trẻ tuổi,khoảng chừng hơn 20 tuổi bước xuống, toàn thân mặc một bộ tây trang tối màu, dung mạo nho nhã trí thức. Người đàn ông tiện tay đóng cửa xe lại nhưng cũng không đi vài trang viên một cách vội vã mà chỉ đứng dựa thân hình to lớn của mình lên thân xe, nhìn về phía trang trại cỏ thơm ở phía xa xa.

Ở nơi đó,hình ảnh người một nhà cùng nhau đi tản bộ thật hài hòa và đẹp đẽ, giống như một bức tranh tuyệt vời.


“Đây chính là hạnh phúc!” Lại thêm một chàng trai trẻ khác bước xuống từ trên ghế lái phụ, cũng giương mắt nhìn ra phía đó, không khỏi cảm khái ra tiếng.

“Đúng vậy!” Nam Thi xuống xe, cùng mở miệng phụ họa cảm khái với Đỗ Thuần, anh không cần quay đầu lại cũng biết được là chuyện những người cùng một nhà đó ở cùng với nhau là có bao nhiêu hài hòa và tốt đẹp. Mỗi lần anh tới đây vào buổi chiều tối đều có thể bắt gặp được hình ảnh này. Nói thật, trong lòng cũng vô cùng hâm mộ, một cái gia đình quái dị lại hài hòa thế này đều khiến ch người ta thấy kinh ngạc và hạnh phúc, an nhàn đến nỗi người ta thấy hâm mộ.

Lý Lạc DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn nhẹ nhàng liếc nhìn hai người kia một cái, mày kiếm hơi nhíu lại, đôi mắt nửa khép nửa hở, cằm anh chỉ chỉ về phía gia đình đang đi tản bộ kia, nói: “Bây giờ là lúc để cảm khái đấy à? Tôi đề nghị bây giờ chúng ta nên suy nghĩ xem một hồi làm sao có thể mở miệng với mấy vị kia kìa.”

Đỗ Thuần liền cười nhẹ, đôi mắt đào hoa hơi híp lại tạo thành một bộ dáng uyên thâm, không đáp mà chỉ hỏi lại: “Cậu muốn sao? Muốn làm thế nào đây?” Đối với những vị kia, đến cả ba người bọn anh cộng lại cũng chưa bằng được vóc dáng, đạo hạnh cũng không so được.”

“Nếu không…” Lý Lạc phun ra tiếp hai chữ, hơi cân nhắc trong lòng một chút, hỏi tiếp: “Các người thử nói xem, nếu như không thuyết phục được Thù Man thì sẽ không có hy vọng phải không?”

“Phốc….” Nam Thi liền không khỏi cười ra tiếng, nói bằng giọng điệu trêu tức, trên vẻ mặt đào hoa phong nhã là dáng vẻ vui sướng khi người gặp họa, không hề hợp với khí chất của anh chút nào, nhưng vẻ ôn nhã pha trộn với tà khí xuất hiện đột ngột lại càng đẹp trai bức người: “Tiểu tử cậu thật là không nhớ được lâu mà, chẳng lẽ cậu đã quên rồi sao? Lần trước, cậu vừa mới đến trước mặt Thù Man thôi thì đã bị anh cậu dùng một cước đá ra ngoài, cậu còn dám làm tiếp sao?”

Chuyện Lý lạc bị giẫm xảy ra cách đây 4 năm 8 tháng 1 ngày.  Khi đó cả ba người có việc cần đến nước Pháp, đó là để quan sát việc diễn tập quân sự của bộ đội đắc chủng. Trước khi lên máy bay, Lý Lhạc đã nhận được “mệnh lệnh” và “quyền uy” của người trong nhà, nói rằng sau khi anh Nam Thi làm xong việc thì phải đến chỗ trang viên để thăm anh trai và chị dâu của mình, trở về còn phải báo cáo lại, nếu như không hoàn thành nhiệm vụ đó thì lúc trở về đừng hòng được thoải mái, còn Đỗ Thuần chỉ đi ké để xem náo nhiệt mà thôi.

Mấy nhà đều biết anh trai của anh yêu cô gái tên là Thù Man đó nhiều cỡ nào. Tình yêu và lòng khoan dung này khiến người ta phải kinh ngạc và rung động. Bọn họ vì cô mà chịu nhiều đau khổ, tâm thần thương tổn, đem chính mình giày vò đến nỗi không ra người. làm người nhà của họ nhìn thấy tình cảnh của họ trong mấy ngày qua đều không hề dễ chịu và còn đau lòng thay.  

Mấy người bọn anh chưa bao giờ tiếp xúc với cô gái kia, bởi vì khi đó họ có việc bận nên không ở nhà…Làm du học sinh ở nước ngoài, bận rộn bài tập và chuyện học.

Ngày đó là lần đầu tiên mà bọn họ gặp cô.

Còn nhớ rõ hình ảnh một cô gái mặc quần áo đơn giản ngồi dưới cửa sổ, nhàn nhãn uống trà, tư thế rất bình thản, dung dung.

Lúc bọn họ bước chân vào cửa, cô gái liền quay đầu lại nhìn, trên mặt cô là nụ cười ôn hòa, dịu dàng, ánh mắt thâm thúy khiến người ta không thể rời mắt được. Đó là một loại điềm đạm phát ra từ nội tâm, dường như nụ cười nhạt giữa hai đầu lông mày cất giấu một tia ma mị và lẳng lơ, vô cùng hấp dẫn.

Ánh nhìn này đã khiến bọn họ hiểu ra, cô ấy đáng được những người đàn ông kia yêu thương và sủng ái!

Lý Lạc muốn đi qua để chào hỏi cô, thuận tiện xem như lần đầu gặp gỡ chị dâu, để trở về báo cáo kết quả cho lão gia tử nhà mình.

Anh không hề nghĩ là…..

Có lẽ là do mình đã nhìn quá chăm chú, hoặc là do cười qua sáng lạn nên đã bị Lý đại thiếu gia đang bước vào cửa bắt gặp: “Được lắm, dám dùng bộ dạng này để đến gần vợ của anh à, cậu to gan thật nhỉ?”

Nhất thời không khí xung quanh tràn ngập khí lạnh và mùi giấm chua…...

Ánh mắt kia, đáng sợ quá….Giống như muốn đem Lý Lạc cắn nuốt vậy, còn nhớ mình là em trai của anh ta hay không đây?

Kết quả cũng có thể đoán được, người đàn ông mang theo vại dấm chua nổi bão, còn đồng chí Lý Lạc của chúng ta thì gặp bi kịch!

Lúc đó Lý Lạc liền cười thật ngọt, đi đến trước mặt chị dâu mà mình vừa gặp, chưa kịp nói nửa câu thì đã bị Lý Khanh- người đang bước thoăn thoắt trên đôi chân dài tiến tới đạp cho một cước lên mông, anh bị đau tới nỗi nhe trắng nhếch miệng, không dám giương mắt đối nghịch với anh trai mình vì tự biết sức mình không thể so bì được.

Hình ảnh đó, Nam Thi vẫn còn nhớ rõ. Đồng thời anh cũng thấy thấy rõ một hiện thực, cần phải nhớ rõ hai điểm, đó là: Một- Thù Man là người mà bọn họ không thể tùy tiện đến gần được; Hai- Thù Man là một “nhân vật” không thể nào được đắc tội tới, nếu không hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, đôi lúc còn xảy ra “án mạng”!

Nghe Nam[DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn] Thi xói như vậy, mặt của Lý Lạc liền trở nên xanh mét, đây là nỗi “đau khổ” cả đời của thiếu gia anh!

“À!” Lý Lạc cười ngượng ngập một tiếng, đứa tay lên vén những sợi tóc lòa xòa trước trán: “Tôi cũng đang định nói vậy.” Anh không thể không thừa nhận những điều Nam Thi nói không hề sai, đừng nói anh trai anh, ngay cả đến những người đàn ông khác đều có ham muốn độc chiếm vợ mình đến mức biến thái, chậc chậc, tình hình quả thực là khiến người ta dù giận sôi nhưng cũng không dám khen tặng.

“Được rồi, đừng nói tới những chuyện này nữa, Nam Thi à, cậu và lão già nhà cậu….” Đỗ Thuần lên tiếng, nhưng còn chưa dứt lời thì đã quay sang nhìn anh ta bằng vẻ mặt “Cậu cũng hiểu mà.”

Nam Thi nhún nhún vai, vẻ mặt khổ sở vô cùng bất đắc dĩ, oán giận nói: “Tính tình anh tôi và bác cả giống y hệt nhau, đều không hề có kiên nhẫn, đây chẳng phải là làm khổ thiếu gia tôi sao?” Nói xong, anh liền rút bao thuốc lá trong túi quần ra, đốt một điếu và hung hăng rít một ngụm khói: “Lần này, nhà tôi và bác cả đã hạ tử lệnh, nếu không đón được cháu gái và con dâu trở về Nam gia thì không cần phải về nhà nữa.”  

“Mẹ nó, ai mà không nhận được tử lệnh chứ.” Lý Lạc tức giận, trừng mắt liếc nhìn Nam Thi một cái, hai hàng lông mày đều nhăn lại, anh quả là một đứa trẻ có số khổ mà, ở nhà không có nửa phần địa vị, đều mặc cho người hiếp đám, nhiệm vụ lần này quả thật là muốn lấy cái mạng nhỏ của anh.

Nam Thi ném điếu thuốc mới hút được một nửa trong tay xuống đất, dùng chân giẫm mạnh lên rồi giơ tay vỗ nhẹ vai Lý Lạc, nói một cách đồng cảm: “Anh cậu không phải là người dễ bắt nạt, nhưng cũng không muốn trở mặt với lão già nhà cậu, ăn nói tốt một chút đi. Tình huống của chúng ta khác nhau, độ khó cũng khác.”

     
Lý Lạc liền cúi đầu im lặng. Đỗ Thuần dựa người vào mui xe, nhắm mắt dưỡng thần, bộ dáng lười nhác, không muốn tham gia với hai người kia, anh chỉ là người đi ké thôi.

Nam Thi lại tiếp tục lấy ra một điếu thuốc nữa, anh hơi híp mắt lại, nhẹ nhàng hút.

Ba người không nói lời nào, bầu không khí liền rơi vào trầm mặc.

Mấu chốt của sự thật nằm ở một năm trước.

Nam Thi đến Paris làm việc, sau khi xong liền thuận đường sang điền trang ở chơi vài ngày.

Ai ngờ vừa vào cửa liền chứng kiến một màn này….

Ngày đó, anh họ của anh quỳ trước mặt mọi người với vẻ mặt đau đớn hèn mọn, nắm lấy tay cô gái kia, những chữ mà anh ấy nói ra Nam Thi đã ghi lại không sót một chữ.

“Thù Man à, van cầu em, van xin em đấy….Chúng ta không cần đứa bé này nữa, có được không? Mỗi người bọn anh đều không muốn tinh thần của mình phải đi vào địa ngục thêm một lần nữa đâu, anh không muốn, anh không muốn sông như vậy. Không có em, bọn anh sẽ như thế nào đây, chẳng lẽ phải chịu đựng những ngày tuyệt vọng và sợ hãi, hận không thể xé nát chính mình ra sao? Nếu vì đứa đứa bé mà phải hy sinh em, thì anh sẽ hận chết nó!”

Mấy người đàn ông đó, yêu cô gái này đến nỗi không chừa cho bản thân mình một con đường sống nào. Có cô ấy ở đây là có không khí tốt đẹp; bản thân cô ấy chính là một kỳ tích rồi, phải làm như thế nào mới có thể lưu lại được kỳ tích này đây, kỳ tích trong sinh mệnh của bọn họ!

Từng phút từng giây, bọn họ đều biết rằng, cô ấy sẽ vĩnh viễn không rời khỏi bọn họ nữa.

Trước khi có thai, bác sĩ đã đề nghị rằng tốt nhất là đừng có, bởi vì thai phụ sẽ có nguy cơ gặp nguy hiểm đến tính mạng rất cao. Dù sao thì lúc sinh cặp song sinh là sinh mổ, bây giờ nghĩ lại, nếu muốn có sinh thêm một đứa nữa thì phải cách nhau ít nhất năm năm dưới tình trạng thân thể được chăm sóc thật tốt, nhưng bây giờ chỉ mới được hai năm.

Năm cô mang thai cặp song sinh, một năm đó mấy người đàn ông đều cấm dục, cơ bản là dựa vào bàn tay để sống qua ngày, những ngày đó quả thật là giày vò mà, mỗi ngày đều ôm vợ nhưng chỉ có thể nhìn chứ không không được chạm vào, quả là muốn mạng của bọn họ.

Nhưng cho dù mà muốn mạng cũng khổ không thể tả nhưng họ đều tình nguyện, bởi vì so với những thứ này thì họ càng đau lòng cho Thù Man hơn. Một năm qua được chăm sóc kỹ lưỡng, cô đã khôi phục lại rất tốt, rốt cuộc mấy người đàn ông đã thoát khỏi cuộc sống thanh tịnh, nhưng cũng không dám túng dụng quá độ vì sợ thân thể cô không chịu nổi.

Mà bọn họ đã nhiều lần làm tốt công tác bảo hộ, nhưng dù chu đáo đến đâu cũng có chuyện ngoài ý muốn, không phải sao? Lần Thù Man mang thai ngoài ý muốn đó, khiến họ cảm thấy sợ hãi kinh khủng,  thái độ của bọn họ vô cùng kiên quyết muốn cô phải phá thai nhưng Thù Man lại không đồng ý.

Cô nói: “Có một quyển sách đã viết thế này: Mỗi đứa trẻ đều là những thiên sứ mà Thượng đế đã ban cho cha mẹ, bởi vì chúng thương yêu họ nên mới cam nguyện chịu khổ, làm con của họ, cho nên cha mẹ không có quyền tước đoạt sự ra đời của những đứa trẻ.” Vậy nên, đứa trẻ này đã được giữ lại. Bản dịch này chỉ được đăng tại diễn đàn lê.quý.đôn.com, nếu bạn nhìn thấy nó ở các trang web khác chính là hàng coppy không xin phép.

Vì thế, Nam Tạm đang hối hận, hận đến mức không thể giết chết mình bỗng dưng bị một nhóm đàn ông kia đánh cho mặt mũi bầm dập, nhưng anh cũng không hề kêu một tiếng. bởi vì anh đáng bị như vậy, bị đánh chết cũng đáng.

Nam Thi liền gọi điện cho bác cả, nói rằng chị dâu đã mang thai con của anh họ, vừa định nói nếu Thù Man mang thai đứa bé này thì sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng, nhưng trong điện thoại liền truyền ra tiếng cười ha ha rồi cúp máy. Nam Thi không cần nghĩ thì cũng biết lão già đó có bao nhiêu hưng phấn, khẳng định là khuôn mặt già nua đều nở hoa rồi. Tất nhiên là anh cũng thấy người nào đó sẽ có một bộ mặt tươi cười, cười đến tít mắt. Anh cũng có thể lý giải được, vì lão già đã hơn sáu mươi tuổi rồi, đứa con trai duy nhất cũng đã hơn ba mươi, rốt cuộc bây giờ đã có thể được ẵm cháu, sao mà không vui chứ?

Câu nói tạt gáo nước lạnh này, Nam Thi không dám nói nên lời.

Nam Tạm là con trai độc nhất trong nhà, lúc còn nhỏ không ai dám la mắng anh, cũng không có người quản thúc được, nhưng người trong nhà yêu thương còn không kịp, hầu như để mặc cho anh làm loạn bên ngoài.

Lúc Nam Tạm trưởng thành, bên cạnh anh không hề thiếu phụ nữ, nhưng không có ai là đứng đắn cả. Không hề dễ để khiến anh đối đãi thật lòng với một cô gái nào, dù hoang đường nhưng đây lại là sự thật, năm sáu người bọn họ cùng ở chung một chỗ, vậy cũng được, chỉ cần anh hạnh phúc và đồng ý thì cứ để mặc anh thôi.

Nhưng về sau…..

Đứa con của nhà họ Lưu vừa mới qua đời thì con gái của nhà họ Chu cũng gần như vậy…Còn lại mấy đứa trẻ kia khiến cho người ta phải tan nát cõi lòng, tất cả đều gầy gò tiều tụy , biến thành người không ra người quỷ không ra quỷ, chính là không muốn sống nữa.

Đau lòng, những lại không biết làm gì, cũng không có biện pháp…..

Nhưng cuối cùng thì người bị tuyên án tử đã tỉnh lại và bình phục, những đứa trẻ cuối cùng cũng trở về hình dạng con người nhưng tất cả bọn chúng lại ra nước ngoài sinh sống, một năm người trong nhà cũng chỉ gặp mặt được hai lần.

Ý của ba Nam là muốn Thù Man trở về nước dưỡng thai, để cô được người trong nhà chăm sóc thật cẩn thận và chu đáo. Dù sao thì mấy dì cũng đã ở trong nhà họ Nam hơn mấy mươi năm nên cũng an tâm hơn. Vì thế nên ông mới gọi điện thoại cho con trai, ai ngờ mới vừa mở miệng ra, lời còn chưa nói xong thì đã bị thằng con từ chối, không để lại một chút mặt mũi cho ông gì cả. Nó nói là thân thể Thù Man rất yếu, không thể ngồi máy bay hơn mười tiếng đồng hồ được, không thể chịu được áp lực khi máy bay cất cánh, Thù Man thích yên tĩnh mà trong nhà lại quá nhiều người, đến 18 bà cô cơ mà, người nhiều thì tất nhiên phải ầm ĩ rồi.

Nhìn lại thì, nó cũng thật là ích kỷ, trong lòng chỉ lo cho một mình Thù Man thôi.

Còn không bằng một Thù Man!

Nhưng sao ba Nam lại không biết những tình huống này chứ? Ngẫm lại thì đứa cháu mà ông đã kỳ vọng từ rất lâu mới có được này không dễ dàng xuất hiện, bị con trai từ chối mà không tức giận thì chỉ có quỷ, liền quăng luôn điện thoại tới mức nát bét. Việc hai ba con trở mặt đã xảy ra hơn một năm, rốt cuộc cũng chưa từng nói chuyện qua.


Con của Nam Tạm ra đời một cách bình an, là con gái, tên là Nam Nam. Tiệc đầy tháng, ba Nam cũng chưa chịu xuất hiện, hiển nhiên là cơn giận vẫn còn chưa tan, không chịu ra nước ngoài. Chỉ có mẹ Nam cùng các dì trong nhà bay đến Pháp để dự, mãi đến khi dự tiệc mừng cháu gái một tuổi xong mới về nước.

Mẹ Nam vừa trở về, cả ngày liền than thở, luôn nhắc tới chuyện cháu gái mình vừa thông minh, xinh đẹp và hiểu chuyện ra sao, luôn miệng gọi bà nội vân vân….Điều này thật khiến cho ba Nam hâm mộ, ông cũn g muốn ghe cháu gái gọi mình là ông nội, muốn cùng cháu ngậm kẹo và chơi đùa, hưởng thụ niềm vui của mối quan hệ.

Vì thế, Nam Thi có số khổ liền gặp bi kịch, lão già không chịu bớt tự ái để goi điện thoại cho con trai mà để người được chọn là anh phải “đứng mũi chịu sào” làm thuyết khách, bị ba và bác cả dặn dò một trận trước sau rồi đẩy tới nước Pháp.

Bạch Thành lái xe từ công ty về nhà, xe còn chưa tới nơi, từ xa xa anh đã nhìn thấy người đang dựa trước mui xe, cả ba người đứng sừng sững như tượng điêu khắc.

Anh ngừng xe lại, cũng không bước xuống mà chỉ mở cửa kính ra, liếc mắt nhìn ba người kia một cái rồi nhàn nhạt hỏi: “Ba người các cậu tới đây làm gì?”

“Anh Thành à, anh cũng đừng giả bộ hồ đồ nữa, chẳng lẽ anh không biết vì sao bọn em lại tới đây ư?” Nam Thi cười vô cùng lấy lòng, hỏi: “Một lát nữa anh em trở về, anh giúp em nói chuyện với anh ấy nhé?”

Bạch Thành chỉ cười cười không nói chuyện, đương nhiên là anh biết vì sao bọn họ lại đến đây rồi, nhưng cũng không hề tính đến việc sẽ hỗ trợ.

Thấy Bạch Thành không có ý muốn giúp, “Đúng vậy đó, Anh Thành à, anh phải giúp bọn em”, Lý Lạc liền nhanh chóng đi đến bên cạnh xe, lấy điếu thuốc đưa đến tận miệng cho anh, châm lửa đốt và hỏi: “Anh à, hôm nay anh không về ăn cơm sao? Hôm nay công ty bận rộn lắm à?”

“Đúng vậy, hạng mục đề xuất có vấn đề.” Bạch Thành mở cửa xuống xe và nhẹ giọng đáp lại, anh giương mắt nhìn xa xa, trong ánh mắt có ẩn ý cười: “Vào nhà rồi nói tiếp.” Nói xong, anh liền đi vào trong nhà trước, sau đó ba người kia cũng theo vào sân.

Mấy người đàn ông của Thù Man bắt đầu sự nghiệp mới của họ tại nước pháp, thành lập một công ty kinh doanh đã trải qua năm năm phát triền, những thứ này đều là công lao của A Nhiên. Nhưng những người khác thì không hề bận rộn, việc chào mời khách hàng đã có thủ hạ đắc lực của bọn họ lo, trọng tâm của họ đều đặt trên người vợ ở nhà. Chuyện hôm nay phát sinh chỉ là ngẫu nhiên.

Trong phòng khác, bốn người đàn ông đang trò chuyện câu có câu không, còn người lớn mang bọn trẻ đi tản bộ đã trở về, vừa vào đến sân.

  
Vừa vào sân, Nam Tạm định đặt con gái nhỏ xuống thì Tiểu Lưu Sướng và Tiểu Diêm Diễm đang đi phía sau liền quây sát lại: “Chú Nam ơi, còn một tiếng nữa, chúng con muốn ở cùng em gái, muốn dạy em tập đi.” Diêm Diễm chạy tới cướp đoạt chỗ bên cạnh Nam Tạm của Lưu Sướng, lớn tiếng nói, giọng cậu trong trẻo như vang và có lực.

“Được rồi, chú Nam biết là Nam Nam có hai người anh trai rất thương nó mà.” Nam Tạm cười nói rồi đưa tay sờ hai cái đầu đinh nhỏ.

Mấy người khác thấy vậy liền cười, từ khi Nam Nam bắt đầu tập tễnh học đi thì tổ hợp ba đứa trẻ, gồm hai người anh đầu đinh ba tuổi và một đứa bé gái mới dứt sữa vừa tròn 1 tuổi này cùng tập đi, giống như những chú ốc sên nhỏ vậy, bộ dáng thật sự là rất buồn cười, nhưng cũng rất nghiêm túc.

Có được sự đồng ý, hai nhóc đầu đinh liền nắm tay của em gái nhỏ, bước đi thật cẩn thận, bước từng bước nhỏ về phía trước, cùng em gái tập đi, miệng cũng không nhàn rỗi, luôn miệng nhắc nhở em.

“Em gái đi chậm một chút.”

“Dạ.” Giọng trẻ con ngọt ngào mềm mại, cực kỳ trong trẻo.

“Em gái à, nếu mệt thì phải nói với anh Diêm Diễm.”

“Dạ.”

“Em có khát nước không, nếu khát phải nói cho anh Sướng biết nhé!”

“Dạ.”

Ba đứa trẻ nhỏ, vừa hỏi vừa đáp, vừa nói vừa đi.

Trong nhà có trẻ con nên lúc nào cũng có chuyện vui để kể. Giọng nói của trẻ con làm cho không khí trong nhà thêm phần vui tươi hơn rất nhiều. Cho dù nhóm trẻ con im lặng, nhưng khi nhìn thấy bàn tay nhỏ mập mạp của những đứa trẻ, đôi má hồng hào, còn có những cử chỉ vụng về thú vị thì khiến cho những người cha mẹ không khỏi cười ra tiếng.

Bây giờ Lưu Sướng và Lưu Diễm đã được ba tuổi, là một cặp song sinh nam, có đôi mắt đen sáng người, hai mắt luôn quan sát xung quanh, trong tròng mắt luôn có ánh sáng chuyển động.

Lưu Sướng DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn là anh, rất giống Lưu Nhiên, tuổi còn nhỏ mà luôn nho nhã lễ phép, thường ngày không nói chuyện nhiều lắm, rất trầm tính. Còn Diêm Diễm là một đứa bé hay nghịch ngợm, trừ lúc ngủ là yên tĩnh ra, còn lại thì luôn náo loạn đến mức gà bay chó sủa. Nhưng hai anh em có một điểm cực kỳ giống nhau, đó là nếu nếu ở trước mặt em gái thì rất dịu dàng và luôn chăm sóc em cẩn thận, giống như ông cụ non.

Sau khi mọi người đều vào trong phòng khách xong, Thù Man thấy nhóm ba người Lý Lạc cũng ở đó, cô liền mỉm cười chào hỏi rồi xoay người lên lầu. Mấy người đàn ông ngồi xuống sô pha, mỗi người bưng một chén chè xanh lên, không hề mở miệng nói chuyện, bảo trì sự trầm mặc. Hôm nay, ba người kia tới đây với mục đích gì thì ai cũng hiểu rõ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Preiya về bài viết trên: Tiểu sắc nữ, ngoc giau
     

Có bài mới 31.10.2016, 18:45
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4882 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện: Về nước

Editor: Preiya

Cuộc sống bây giờ của Thù Man, nếu dùng ánh mắt của người thường để xem xét, chính là buồn tẻ và đơn điệu. Cả ngày đều ở trang viên, thậm chí là ít khi ra ngoài. Cô không thích tiếng động ồn ào, không có sở thích sưu tầm quần áo hàng hiệu đẹp đẽ như những cô gái trẻ bây giờ, quần áo bằng vải bông có thêu hoa thủ công mới là thứ mà cô thích nhất.

Nhóm người đàn ông cực kỳ hiểu rõ sở thích của cô, vì thế nên họ đã vì cô mà chuẩn bị toàn bộ, cũng vì lũ trẻ mà chuẩn bị sẵn mọi thứ. Bọn họ chỉ cần cô và bọn nhỏ có thể sống vui vẻ qua ngày, không phải buồn phiền vì bất cứ chuyện gì.

Năm năm này, bọn họ yêu thương và che chở cô vô cùng cẩn thận, lấp đầy sinh mệnh và tất cả chỗ trống của cô. Sự tịch mịch và đơn độc của Thù Man đã lùi xa, bây giờ cô cảm thấy rất “hạnh phúc”, đúng theo nghĩa đen của từ này.

Vào đầu mùa thu hàng năm, là thởi điểm mà hoa Lavender và cúc họa mi nở, Ô Thiến Thiến và Hoắc Diên Hoa sẽ mang theo tiểu công chúa đáng yêu của bọn họ đến trang viên chơi. Hoắc Diên Hoa và những người đàn ông của Thù Man sẽ cùng tiến hành vài trò tiêu khiển, còn Ô Thiến Thiến và cô sẽ cùng nhau uống rượu, nói chuyện phiếm. Trên mặt của Ô Thiến Thiến luôn là vẻ ngọt ngào và thoả mãn, vậy là người đàn ông kia đã dùng toàn bộ quãng đời còn lại để đối xử tốt với cô ấy.

Cô ấy mỉm cười nhìn Thù Man, nói: Thù Man à, bây giờ tôi đã không còn gì để tiếc nuối nữa, trong lòng đã rất thỏa mãn rồi, thật may là lúc trước đã lựa chọn anh ấy, tôi đã bắt đầu yêu người này, còn cô thì sao?

Thù Man nói: Tôi cũng thật may mắn, tình yêu lại cắt cho mỗi người bọn họ một mảnh, không thể cho bọn họ được viên mãn, nhưng không hề thấy tiếc nuối, bởi vì chúng tôi sẽ luôn ở cùng nhau trong suốt quãng đời còn lại!

Cô ấy nói: Thù Man à, tôi nhìn thấy bây giờ cô trông rất khá, không còn trong bóng tối của quá khứ nữa.

Sau khi ăn trưa xong, hai người cùng ngồi trên ban công mở, hưởng thụ làn gió nhẹ ấm áp và cả ánh mặt trời rực rỡ, cùng mỉm cười và uống trà, ngắm nhóm trẻ con đang chơi đùa. Khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại như cánh hoa của bọn trẻ, từ trong thân thể liền tràn ra chất lỏng sềnh sệch, ngọt ngào như mật, dường như cả không khí trong phòng cũng tan ra.

Những ngày tháng yên bình này, mỗi ngày đều trôi qua như vậy, từ năm này qua năm khác. Sinh hoạt nhẹ nhàng như vậy làm cho người ta cảm thấy thanh thản,  thức tỉnh và tách biệt với đời.

Thời gian đã dần về khuya, cuộc trò chuyện của những người đàn ông trong phòng khách đã kết thúc. Trong nội dung nói chuyện có cả “nhiệm vụ quan trọng” mà Lý Lạc mang tới, họ vô cùng bực bội, chỉ muốn đâm đầu chết ngay.

Cả đêm, bọn họ nói chuyện phiếm về khắp đông tây nam bắc, rồi chuyện của các quốc gia trên thế giới, chuyện trong nhà, chuyện kinh tế-chính trị, đổi chủ đề tới lui, nói qua nói lại nhưng cũng không vào được “chủ đề chính”, mỗi khi Nam Thi và Lý Lạc muốn mở miệng để dẫn vào thì đã bị những câu nói bâng quơ của từng lão huynh làm cho bay mất.

Nhìn đi, đây chính là đạo hạnh!

Nam Thi, Lý Lạc và Đỗ Thuần đã bị áp chế đi nghỉ ngơi tại phòng dành riêng cho khách, mang theo đó chính là sự không cam lòng!

Có lẽ bây giờ nên tắm rửa đi ngủ, ngày mai sẽ lại bàn bạc kỹ lưỡng hơn!

Nhưng sao ba vị khách này lại hiểu được là, chờ đợi bọn họ lại là kết quả tệ đến vậy chứ?

Mỗi khi nhớ lại chuyện này, Lý Lạc và Nam Thi đều hận đến nỗi không thể lấy tay kéo miệng cho rộng ra, hai người bọn họ chính là điển hình cho việc ăn no không có việc gì làm, đáng bị đánh đòn mà! Vậy mà lại làm cho bản thân không thoải mái, buồn rầu muốn chết, não cũng xoắn lại, kết quả lại là……

Kết quả chính là anh của Lý Lạc đã mỉm cười, nói bằng giọng ôn hòa: “Nay mai sẽ khởi hành, cậu nói lão già phái máy bay riêng đến đây đi rồi chúng ta cùng nhau trở về.” Thật ra là, cho dù nhóm người kia không đến lần này thì người một nhà bọn họ cũng phải trở về thôi.

Lúc ấy Lý Lạc và Nam Thi chỉ thấy cổ họng nghèn nghẹn, khuôn mặt thì sượng cứng, thiếu chút nữa là bị nghẹn chết rồi, trong lòng vô cùng buồn bực, buồn bực muốn chết!

Lúc Khuynh Hữu đi vào đẩy cửa phòng bọn nhỏ thì thấy Thù Man dieendaanleequuydonn đang ngồi im trên giường không nhúc nhích. Anh liền đi đi tới ôm cô vào lòng rồi hôn lên đỉnh đầu, nói: : “Thù Man à, đã hơn 12 giờ rồi, nên về phòng ngủ thôi.”

“Đợi thêm lát nữa đi.” Cô nói.

Khuynh Hữu hơi bất đắc dĩ một chút, nhìn Thù Man đi lần lượt đến bên ba chiếc giường nhỏ, cúi xuống dịch lại góc chăn cho bọn trẻ và hôn lên trán và mắt của mỗi đứa.

Từ khi có mấy đứa bé này, bọn họ chưa hề nhận được quá nhiều sự quan tâm của cô, bởi vì tất cả ánh mắt của cô đều dành hết cho lũ trẻ con. Bọn họ đều chịu bị đối xử lạnh nhạt, trong lòng vô cùng chua xót, lòng dạ hẹp hòi đi tranh giành người thương với ba nhóc chíp bông.    


Khuynh Hữu liền đi qua nắm lấy tay Thù Man, dẫn cô rời khỏi phòng ngủ của bọn nhỏ rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, lúc này hai người mới quay lại phòng mình.

Lúc Thù Man từ phòng tắm ra ngoài thì thấy Khuynh Hữu đang ngồi im lặng trên sô pha, khóe môi cô liền cong lên, hỏi: “Các anh đã nói chuyện gì thế?”

Khuynh Hữu mỉm cười, đứng dậy: “Không có gì”, rồi anh đi đến bên cạnh Thù Man, dẫn cô ngồi xuống chỗ bàn trang điểm, lấy khăn trong tay cô, lau khô đi những giọt nước còn dính trên tóc cô.

Im lặng một hồi lâu sau, anh mới mở miệng nói: “Thù Man à, tiệc mừng sinh nhật của ông nội năm nay chúng ta sẽ trở về hay làm giống như cũ?” Vài năm trở lại đây, tiệc sinh nhật của Chu lão gia đều được tổ chức tại Pháp.
     
Thù Man liền xoay người qua, mắt cô hơi híp lại, cả người tựa vào lòng của Khuynh Hữu, nhẹ giọng nói: “Trở về đi, dù sao thì sớm muộn gì cũng phải trở về. Vì sao Lý Lạc và Nam Thi lại đến đây lần này, em cũng hiểu được. Là người làm cha làm mẹ, yêu cầu của họ cũng không phải không đúng, dù sao thì các anh cũng là con của họ mà.” Là vì cô luôn nóng lạnh tùy hứng, những điều này đã sớm khắc sâu vào linh hồn rồi, sợ rằng cả đời này cũng không thể thay đổi,  chuyện đối nhân xử thế hoặc là tình thân này chưa bao giờ chiếm được địa vị trong lòng cô cả.

Cô vẫn nên vì bọn họ, bởi vì họ đã quá yêu cô và phải trả giá rất nhiều rồi.

Khuynh Hữu cúi đầu xuống, hôn lên trán Thù Man: “Thù Man à, em không cần phải suy nghĩ quá nhiều đâu, bọn anh chỉ cần em được vui vẻ thôi, những cái khác không quan trọng.”

Thù Man cũng hôn lên đỉnh đầu của anh một cái: “Ừhm, em biết mà, vài năm nay em cũng đã suy nghĩ rất nhiều, vì địa vị của chính mình nên những thứ này cần phải loại bỏ thôi. Em cũng đã làm mẹ và có những đứa con ruột thịt nên mới hiểu được việc làm cha mẹ là vĩ đại như thế nào. Bây giờ là lúc để trở về, cho dù nơi này có tốt như thế này đi chăng nữa thì chúng ta vẫn còn nguồn gốc ở nơi đó.” Cô cũng phải báo hiếu với ba mẹ và ông nội Chu nữa.

Mỗi người của nhà họ Chu đều rất yêu thường dung túng cho cô- người đang ở trong thân thể này. Vào lúc bắt đầu trùng sinh một lần nữa và kéo dài cho đến tận bây giờ, mọi chuyện vẫn như xưa và không có gì thay đổi. Bọn họ đúng là rất yêu thương Chu Nham Hinh, nhưng đồng thời cũng rất yêu thương Thù Man, bởi vì Thù Man đã sớm trở thành Chu Nham Hinh rồi.

Việc mà cô rời khỏi đó, không phải là vì trốn tránh, càng không phải vì sợ phải chịu những lời đồn nhảm hay chỉ trích, thóa mạ về mặt đạo đức, mà chỉ là muốn tìm một nơi để sống yên tĩnh vài năm và không ai tới làm phiền mình mà thôi. Bây giờ, Thù Man đã tìm được một nơi để sống, chỉ cần người một nhà ở chung với nhau, vậy là đủ rồi. Bản dịch này chỉ được đăng tại diễn đàn lê.quý.đôn.com, nếu bạn nhìn thấy nó ở khác chính là hàng coppy không xin phép.

Khuynh Hữu nhìn chăm chú vào mặt của Thù Man, vô cùng dịu dàng cẩn thận. Một đôi mắt đen như bóng đêm, trong đó là ôn nhu, bao dung.. càng làm nổi bật lên khuôn mặt của anh.

Anh liền trao cho Thù Man một nụ hôn sâu thật triền miên, nỉ non: “Thù Man, Thù Man à, em thật tốt.”

Khuynh Hữu đưa Thù Man ngồi xuống giường, một tay chạm vào mặt cô, dọc theo đường cằm đi xuống dưới, sau cùng dừng lại trên xương quai xanh, chậm chạp ma xát.

Thù Man không chịu nổi luồng điện từ ngực truyền tới, liền bổ nhào vào lòng anh: “Khuynh Hữu, Khuynh Hữu…..” Nức nở gọi tên anh.

Anh nắm chặt lấy cằm của cô, hung hăn gặm cắn và nhje giọng đáp lại: “Ừ..”

Dưới ánh đèn mập mờ cùng nhiệt độ không khí cực nóng, anh và cô hòa hợp lại thành một, va chạm thân thể của cô thật lâu, để cô gặm cắn bả vai mình ngăn tiếng nức nở.

Cuối cùng hai người đã yên tĩnh trở lại, anh mới kéo cả người Thù Man lại, nói một cách bá đạo: “Xoay mặt ngủ với anh.”

“Ừhm….” Cô rên rỉ một tiếng nho nhỏ rồi cuộn mình lại trong lòng anh, yên tâm ngủ say.

Khuynh Hữu nhìn cô một cách chăm chú rất lâu, nhịn không được mà cắn lên vành tai của cô, thấp giọng nỉ non, giống như đang nói mớ: “Thù Man mà, tình yêu của anh….Tình yêu của anh….”

Giờ phút này, cô đang ngủ dưới sự che chở của anh, đẹp đến nỗi khiến tim của người ta nhộn nhạo.

Khuynh Hữu nghĩ rằng anh muốn làm cho sự hạnh phúc này cứ kéo dài mãi như vậy, mãi đến khi kết thúc sinh mệnh của cô và họ.

Ngày thứ ba, sau khi đã thu thập hành lý đơn giản xong, Thù Man và cả nhà theo ba người Lý Lạc lên máy riêng trở về thành phố B. Chuyện  tiệc sinh nhật của Chu lão gia và cả những chuyện về sau ở Pháp đều do mấy người đàn ông xử lý, còn điền trang ở Provence thì tuyển người vào trông coi dọn dẹp, làm nơi nghỉ phép hằng năm.

Rốt cuộc thì Nam lão gia đã sắp gặp được tiểu công chúa bảo bối mà cả nhà vô vàn yêu thương rồi, nên ông rất kích động, tâm trạng cũng rất vui vẻ. Sáng sớm đã cho xe ra đón cả nhà con trai, còn ông ngồi yên vị chờ trên phòng khách, cứ một chút lại liếc mắt ra cửa một cái, một lát lại nhìn tiếp, nói thầm trong lòng: “Sao còn chưa đến nhỉ? Tới chưa vậy?” Làm mẹ Nam và mấy dì trong nhà không khỏi cười trộm.

Khi Nam lão gia có chút mất kiên nhẫn thì đã nghe thấy tiếng động cơ ô tô truyền đến trong sân. Lần này thì ông không còn nóng nảy nữa, vẻ mặt đã trở về lúc bình thường. Khuôn mặt già nua lạnh lùng, biểu hiện nghiêm túc, hai tay bưng chén trà đang đặt trên trường kỷ lên, thay đổi dáng ngồi thoải mái thành dáng ngồi dựa lưng vào sô pha, miệng ông hơi nhếch lên, chờ đợi con trai mình tiến vào chào hỏi.

Trong lòng liền thầm mắng: Tên tiểu tử kia, xem con còn dám đấu với ta nữa không, còn không ngoan ngoãn đưa cháu gái về đây ư?

Còn mẹ Nam dieendaanleequuydonn không có biểu hiện như ba Nam, bà chỉ tức giận liếc nhìn ông một cái rồi đi nhanh ra ngoài sảnh, ở ngoài đó, người vừa mới đến đã kêu to: “Ai da, tiểu tâm can, con siết chết ba rồi!”

Mẹ Nam liền ôm lấy cháu gái đi trước, Nam Tạm và Thù Man cùng theo sau bà đi vào phòng khách, chỉ cần liếc mắt một cái là đã thấy Nam lão gia đang ngồi trên sô pha, hai mắt đang nhắm chặt, vẻ mặt lạnh lùng. Thù Man cảm thấy có chút buồn cười, cô biết lão già này vẫn còn giận cô và Nam Tạm và đây mà, nên mới trông buồn bực như vậy. Nam Tạm cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ, ba anh thật giống một lão ngoan đồng, phỏng chừng đang đợi anh đến nhận sai trước.

Anh nghĩ thầm trong lòng: “Để xem lão gia ngài có thể  giữ mặt lạnh được bao lâu đây?” Nghĩ vậy, anh liền đi đến chỗ mẹ Nam và ôm lấy con gái, đặt con bé xuống đất rồi ngồi xổm xuống thì thầm vào tai nó vài câu, nói xong liền vỗ vỗ vào đỉnh đầu của con bé rồi đứng dậy.

Chỉ thấy bé con liền đứng dậy, bước đi tập tễnh đến chỗ của Nam lão gia, sau đó đứng im tại chỗ rồi kêu lớn: “Ông nội, ông nội, ông nội!”

Ngay lập tức, đôi mắt đang nhắm chặt của Nam lão gia liền mở ra, ông vội vàng đứng lên, đi đến trước mặt của bé con rồi ngồi xổm xuống, ngắm nhìn cẩn thận. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh
đẹp nhìn rất giống ba nó, có đôi mắt xếch hẹp dài giống hệt Nam Tạm, khí chất lại giống Thù Man, mang theo sự bình thản, tao nhã.

Nam lão gia liền duỗi hai tay ra ôm lấy bé và đi đến chỗ sô pha rồi ngồi xuống, ông đặt cô bé lên đầu gối rồi hỏi: “Bảo bối à, làm sao con biết ta chính là ông nội của con vậy?”

Bé liền nâng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lên nhìn ông nội mình, lông mi dài hơi chớp chớp, nói bằng vừa mềm mại lại rất ngọt ngào: “Vừa rồi ba đã nói cho con biết đấy.” Cô bé trả lời cực kỳ thành thật, đem bán đứng lão cha già nhà mình.

Nam lão gia quay đầu lại hung hăng trừng Nam Tạm đang cười tít mắt một cái rồi mới quay đầu lại, cười tít mắt nói: “Nam Nam à, mau gọi ông nội đi.”

“Ông nội, ông nội, ông nội!” Bé con cực kỳ nghe lời kêu thêm mấy tiếng, lại vươn hai bàn tay trắng nõn ra ôm lấy cổ của Nam lão gia, đưa miệng nhỏ hôn một cái “chụt” vang dội lên mặt ông.

“Ôi chao, đúng là bảo bối của ông nội mà!” Nét mặt già nua của Nam lão gia đều nở hoa rồi, ông cảm thấy trên thế giới này không còn âm thanh nào êm tai hơn giọng nói của cháu gái mình nữa. Khi cô bé gọi ông từng tiếng bằng chất giọng mềm ngọt, dẻo quẹo của mình: “Ông nội ơi!”, thì khi đó ông cảm thấy như tâm hồn mình đang rông mở, trái tim liền kích động, khóe mắt cay cay, ông liền dùng sức ôm lấy cô bé vào trong ngực và hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó.


P/s: Cảm thấy mình thật là năng suất ahihi


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Preiya về bài viết trên: Tiểu sắc nữ, Tranglinh0808, huyenhihi, ngoc giau
     
Có bài mới 31.10.2016, 18:59
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4882 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân - Điểm: 56
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện: Sự ràng buộc hèn mòn và xa xỉ!

Ban đêm,

Đỗ Thuần nằm lăn lộn trên giường, thật lâu rồi cũng không ngủ được, lại nhớ tới người phụ nữ tên là Thù Man kia. Cô ta có một chuyện tình cảm đầy kì tích và giữa hai đầu lông mày lại lộ ra vẻ yêu khí nhàn nhạt.

Nói thật lòng thì người này cũng không phải xinh đẹp quá mức, chỉ tạm gọi là thanh tú, thuộc vào loại bậc trung. Nhưng mà thứ khiến cho người khác khó quên lại chính là ánh mắt. Đen bóng, thâm thúy không thấy đáy, lại bình thản lạnh lùng, mông lung như sương khói khiến người khác hãm sâu vào, quên cả bản thân chỉ muốn được chui vào trong cặp mắt đó, muốn tiến vào trong tim của cô ấy!

Trong đầu cậu liền vang lên một giọng nói: “Vậy mà lại rơi vào tay giặc! Vì người ở trong thân thể này là một yêu tinh!” Coi đó như là một thành tựu để thỏa mãn, than thở, không uổng công!

Chuyện này tuyệt đối không phải là nói quá đâu!

Lần đầu tiên cậu nhìn thấy cô, khi đó cô đang mỉm cười, một nụ cười dịu dàng ôn nhu, giữa hai đầu lông mày là vẻ ma mị hấp dẫn, khiến tim của cậu bị rung động. Khi đó, cậu đã biết rõ về cô gái này, đây chính là “kiếp số” mà ông trời đã đặt xuống giữa muôn vàn hồng trần!

Cho nên có thể vây khốn trái tim và linh hồn của những người đàn ông cao ngạo và cuồng vọng!

Vài năm nay, nhờ vào tin truyền miệng từ hai người anh tốt là Lý Lạc và Nam Thi, cậu càng biết thêm được nhiều tin tức về cô gái kia, trong lòng không nhịn được mà than thở: Cô ta không chỉ là yêu tinh, mà còn là một người khó hiểu, càng khó mà dò xét được!

Một người phụ nữ như vậy, phong tình mênh mông, khí chất phong hoa tuyết nguyệt, chỉ cần được nhìn thấy cô, chưa nói đến việc nói chuyện với nhau, cho dù là đứng nhìn từ phía xa xa thì trong lòng đã tràn ngập bình yên, giống như cô ở đâu thì nơi đó sẽ tràn đầy sức sống.

Khí chất độc đáo và sức quyến rũ của cô ấy giống như một tú nữ nhà nho, lại giống với thiên kim tiểu thư của một gia tộc rơi vào suy đồi của Thượng Hải ngày trước. Vừa sắc bén lại vừa ôn nhu, tựa như sương mù lúc hoàng hôn buông xuống, ba phủ dày đặc khắp cả đất trời, không ngừng trói buộc, xiềng xích, xâm nhập vào xương tủy.

Cô xinh đẹp phong tình, lúc lơ đãng ngoái đầu lại nhìn một cái, lại lẳng lặng đoạt lấy hồn phách của người khác; sẽ quay đầu lại nhìn phố phường một chút: Người con gái yêu kiều ấy giống 1 cây dù đẹp đẽ, chống đỡ cơn mưa rơi, đèn đường lúc nào cũng lẳng lặng mà kéo dài giấc mộng xuân ngắn ngủi…..Gương mặt trắng nõn mềm mại, gân xanh dưới da nửa ẩn nửa hiện…..Khiến cho lòng người ta phải nghẽn lại!

Cậu có một dự cảm dienndnle,qu.y don là cho dù đến mười năm, hai mươi hay ba mươi năm, thậm chí là cả trăm năm sau đi nữa thì cô ấy vẫn sẽ luôn như vậy, tao nhã mà phong tình lẳng lơ, đến nỗi nhu hồn nhập cốt!

Sự kinh diễm khắc vào mắt, vào lòng của mỗi người đàn ông!

Huống chi là người đàn ông yêu và có mối quan hệ dây dưa vướng mắc với cô ấy!

Làm sao anh ta có thể buông tay hay buông tha cô ấy được chứ?

Nếu muốn buông tay, thì đã sớm buông từ lâu rồi mới phải?

Người đàn ông đó ngày đêm nhớ cô ấy trong vô vọng, tự hành hạ mình, tim đã sớm đau đến nỗi mất cảm giác, giờ đây khuôn mặt lạnh lùng tuấn mỹ đã trở nên tiều tụy, không còn được như xưa, ánh mắt tịch mịch như một vũng nước đọng, thâm sâu không thấy đáy.

Đêm nay, Đỗ Thuần nhận được cuộc điện thoại từ anh trai mình là Đỗ Lê, hẹn cậu đến gặp tại quán trà trên đường Nam Kinh, còn anh ấy đã đi đến đó trước.

Vào quán trà, Đỗ Thuần liền đi thẳng lên lầu hai, ngước lên đã thấy Đỗ Lê đứng ngay đầu cầu thang đợi mình. Anh ấy không nói gì, chỉ cười cười ôm bả vai cậu đi vào phía trong hành lang, đến phòng bao nằm ở vị trí cuối cùng.

Nhưng,

Đỗ Thuần mới vừa ngồi xuống thì anh trai Đỗ Lê của cậu đã vừa cười vừa rót trà cho cả hai người, rồi đưa điếu thuốc qua: “Tiểu Thuần à, hôm nay anh cũng không khách khí với cậu làm gì nữa, anh có một việc muốn nhờ cậu, nếu việc thành điều kiện tùy cậu chọn!”

Cậu cảm thấy vô cùng kinh ngạc, lại nhìn khuôn mặt đang tươi cười của anh mình, nó thật là nhức mắt. Anh trai Đỗ Lê của cậu chính là một con hổ giấu mình, có thể ngấm ngầm ăn tươi nuốt sống người khác, vô cùng lợi hại. Tình huống trước mặt này, rõ ràng là: “Không có việc gì thì không ân cần, tuyệt đối là chuyện phi pháp!”. Hoặc là não của anh cậu bị lừa đá rồi.

Bị lừa đá ư, căn bản chuyện này làm sao là thật được chứ, Đỗ Thuần tin được mới là lạ đó, có quỷ mới tin anh ấy!

Đỗ Thuần ngậm điếu thuốc, giọng điệu vô cùng không tốt: “Anh à, anh đang tính chơi em phải không? Nhìn đi, dáng vẻ cười của anh rất chọc người, năng lực của em anh còn không biết hay sao chứ?” Chuyện lần này quá mức hiếm lạ, muốn cậu hỗ trợ , mà còn thêm điều kiện tùy cậu chọn nữa chứ?

Đỗ Lê tức giận liền trừng mắt với em trai mình một cái: “Chắc anh ăn no rửng mỡ lắm nhỉ? Nói đùa với cậu ư? Anh nói thật đấy!” Nụ cười trên mặt anh đã thu lại, nói bằng giọng điệu vô cùng chắc chắn: “Đây là chuyện gấp, do một người bạn tốt nhất của anh nhờ giúp, chuyện của cậu ấy cũng chính là chuyện của anh!”

  
“Vậy đó chắc không phải là chuyện tốt rồi.” Đỗ Thuần liền bĩu môi than thở, nhìn Đỗ Lê bằng ánh mắt không cam lòng: “Bất quá nếu anh đã mở miệng thì em sẽ phải giúp bằng bất cứ giá nào, nếu không thì anh có thể tha cho em ư?”

Đỗ Lê liền cười: “Tất nhiên rồi, dám nói không thử đi rồi chờ xem anh thu thập thế nào!”

“Anh nói em nghe một chút xem, chuyện gì mà lại gấp như vậy?”

“Chờ thêm lát nữa đi.”, Rồi Đỗ Lê liền nâng tay lên xem đồng hồ: “Cậu ấy sẽ đến liền thôi.” Vừa mới nói xong chưa được bao lâu thì cửa phòng bao đã mở ra, có một người đàn ông đang bước vào.

Đó là một người đàn ông khiến cho Đỗ Thuần phải kinh diễm. Vô cùng tuấn mỹ, khí chất quý phái, tao nhã lại mang theo một chút lạnh lùng, u buồn và phiền muộn.

Đỗ Thuần cảm thấy anh ta có lẽ là một vị thần tiên đã đi lạc vào thế giới này. Vốn là người trên trời, nhưng bởi vì anh ta đã hạ phàm xuống khói lửa nhân gian này cho nên trên người lại mang vẻ u buồn và phiền muộn.

Đôi mắt tối đen thâm thúy mà lạnh lùng của anh ta liền liếc nhìn qua bên này, sau đó gật gật đầu với Đỗ Lê, nói: “Trên đường đi bị kẹt xe nên tới trễ.” Nói xong, anh đi tới chỗ ghế sô pha đặt đối diện với Đỗ Thuần và Đỗ Lê rồi ngồi xuống với dáng vẻ lười biếng, chân trái gác lên đùi phải, cả người đều dựa vào trong lòng ghế.

Đỗ Lê đưa cho anh hộp thuốc lá, anh liền vươn những ngón tay phải thon dài xinh đẹp của mình ra nhận lấy, lấy ra một điếu rồi châm lửa đốt rồi đưa cho Đỗ Lê, nói bằng giọng điệu bình thản, nhưng cực kỳ chân thành: “Người anh em, tình cảm của của cậu đối với tôi, tôi nhất định sẽ ghi nhớ kỹ!”

“Huyền Tử à, cậu nói cái gì vậy, đây là chuyện mà anh em nên làm mà!” Đỗ Lê cười lắc đầu, tay vỗ vỗ vào vai của người bên cạnh, cằm chỉa chỉa vào Đỗ Thuần: “Đây là em trai của tôi, Đỗ Thuần.”

Anh liền đứng lên, mỉm cười và bắt tay đầy phong độ: “Xin chào, tôi là Lưu Huyền!” Anh rất phong độ, vô cùng tuyệt vời, khí chất trầm ổn bình thản, tiêu sái.Bản dịch này chỉ được đăng tại diễn đàn lê.quý.đôn.com, nếu bạn nhìn thấy nó ở trang web khác chính là hàng coppy không xin phép.

Đỗ Thuần cũng đứng lên, mỉm cười và bắt tay lại: “Xin chào!”

“Huyền Tử à, cậu mau ngồi xuống đi, khách khí làm cái gì chứ, cũng đâu phải là người ngoài.” Đỗ Lê liền kêu lên, rồi cả ba người cùng nahu ngồi xuống.

Giữa hai đầu ngón tay của Lưu Huyền là điếu thuốc, khói trắng bay lập lờ, anh để nó sát vào đôi môi mỏng có phần tái nhợt của mình và nhẹ nhàng hút một ngụm, làn khói mờ đục liền bay ra từ giữa đôi môi, lan tràn trong không khí, che phủ khuôn mặt khiến người khác không thấy rõ biểu cảm trên mặt anh lúc này.

Sau một hồi hút thuốc, anh mới mở miệng nói bằng giọng xa xôi, nhẹ hẫng: “Đỗ Thuần à, có lẽ là cậu đã gặp được Thù Man không dưới một lần rồi, cũng biết được cô ấy có bao nhiêu chói mắt.”

Khi Đỗ Thuần vừa nghe đến tên “Thù Man” thì trong lòng đã cảm thấy hồi hộp một phen, cậu nghĩ thầm: “Không xong rồi!”. Anh thật không ngờ là người đàn ông trước mặt này lại có quan hệ với người phụ nữ đó đấy?

Hôm nay, bất luận là có chuyện gì xảy ra, nhưng nếu có dính dáng đến “Thù Man” đó thì chắc chắn không phải là việc “tốt” rồi. Ai!

Đỗ Thuần liền đốt thêm một điếu thuốc nữa, im lặng không nói gì, chờ đợi câu nói tiếp theo của Lưu Huyền.

Lưu Huyền dập tắt điếu thuốc đã gần cháy hết trên tay, rồi lại đốt thêm một điếu thuốc nữa, hút một ngụm khói, mắt anh khép hờ, che đi vẻ đau thương và hối hận nơi đáy mắt: “Tôi yêu cô ấy, rất yêu! Nhưng tôi lại làm tổn thương cô ấy như vậy, ngược đãi, khiến cho cô ấy phải hấp hối, suýt nữa là mất mạng rồi! Toàn bộ những chuyện mà tôi đã làm không đáng được tha thứ, mặc kệ là với cô ấy hoặc là những gã đàn ông kia, hay là chính bản thân tôi đi nữa, sẽ không thể tha thứ vì đã làm tổn thương đến cô ấy. Sự tổn thương đó là sự thật, không thể thay đổi hoặc cứu vãn.” Giọng nói của anh vang vọng trong bầu không khí yên tĩnh, có thể nghe ra vẻ bi thương đó.

“Tôi và cô ấy đã gặp gỡ thoáng qua, bây giờ trở thành người lạ cả đời, đây chính là kết quả tất yếu.” Giọng nói của Lưu Huyền nhỏ xíu và run rẩy, mày anh cau chặt lại, mắt nhìn thẳng vào Đỗ Thuần, giọng càng trở nên run rẩy hơn: “Tôi thật sự hối hận lắm rồi…..Nhưng trên đời này, hối hận cũng không thể thay đổi được gì cả.” Trên khóe môi anh liền xuất hiện nụ cười tự giễu.

Nói đến đây, anh liền cúi đầu xuống, trầm mặc. Những sợi tóc đen nhánh rơi tán loạn, bao phủ lấy đôi mắt, chỉ chừa lại chiếc cằm, dưới ngọn đèn u ám nhìn có vẻ rất cô đơn, tiều tụy.

Điếu thuốc kẹp ở ngón tay đã cháy tới tay, nhưng anh lại giống như chưa tỉnh, ngón tay vẫn kẹp cứng lấy điếu thuốc.

Đỗ[dienndnle,qu.y don]  Lê hiểu, có lẽ lúc này lòng của cậu ấy đã tan nát, khóe mắt đã có nước trào dâng.

Đỗ Thuần chỉ hút thuốc trong im lặng, ánh mắt cậu vẫn nhìn Lưu Huyền chăm chú và cảm nhận được sự bi thương trong không khí là do toát ra từ người đàn ông này, trong lòng cậu không khỏi cảm khái.

Một chút duyên phận có thể duy trì lâu như vậy, một khi nó kết thúc, tất cả các vướng mắc dây dưa đều biến mất. Trong cuộc sống mênh mông này, chuyện tình yêu có liên quan đến chuyện xưa ngày càng ít dần, có nhiêu người đó, hoặc là cô ấy có thể bình thản tìm được lối ra đây.

Thật lâu sau, Lưu Huyền mới ngẩng đầu lên, khi đó hai mắt của anh đã đỏ bửng, bên trong là thứ tình cảm mãnh liệt: “Tôi rất yêu Thù Man, không thể khiến cho bản thân mình ngừng yêu cô ấy được, yêu đến nỗi tình nguyện mất đi cả tôn nghiêm và cả sinh mệnh! Tôi đã từng thử buông tay, nhưng lại không thành. Tôi biết rõ yêu cầu ngày hôm nay của mình sẽ khiến cậu khó xử, nhưng tôi cũng biết chỉ có mình cậu mới làm được mà thôi.  Nếu như tôi không làm thế này thì sợ rẳng cả đời này sẽ không còn có được mối liên hệ nào với cô ấy nữa. Tôi không có khả năng ở cùng một chỗ với cô ấy, nên tôi hy vọng mình và Thù Man sẽ có một tia ràng buộc xa vời này, cho dù đây không phải là thứ có được một cách quang minh chính đại, hay thậm chí là đê tiện, nhưng tôi không quan tâm tới điều đó. “ Anh nhìn vào mắt của Đỗ Thuần, trong mắt anh toàn là tịch mịch, đau đớn, quyết tuyệt. Coi như cả người đã tan nát, không thể hồi phục lại như xưa nữa.

Bỗng nhiên Đỗ Thuần có chút đồng cảm với người đàn ông trước mặt này. Một người ưu tú như vậy, tuy đây chỉ mới là lần đầu tiên gặp mặt nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được anh là một người ngạo nghễ mà lạnh bạc, vậy mà lại bị tình cảm hành hạ thành ra thế này, nguyện ý vứt bỏ tất cả tôn nghiêm của mình, chỉ vì muốn được “ràng buộc” với cô ấy!

Đem bộ dạng hèn mọn như vậy lộ ra với người lần đầu tiên gặp mặt là cậu đây!

Dường như Đỗ Thuần đã hiểu được “ràng buộc” đó là cái gì, không thể không nói là có chút động lòng, nhưng ngoài động lòng ra thì còn có trào phúng và nhiều cảm xúc phức tạp khác nữa.

“Đỗ Thuần, cậu giúp tôi được không? Tôi biết hôm trước cậu và cả nhà của Thù Man đã từ Pháp trở về đây, cậu đã từng nói chuyện vui vẻ và ở chung với cô ấy.” Trong mắt anh là sự khẩn cầu chân thành và tha thiết, mặt dù giọng nói vẫn bình thản nhưng run khe khẽ.

Đỗ Thuần liền mỉm cười nhìn anh, bình thản nói cực kỳ thẳng thắn: “Tôi không muốn giúp anh! Tôi sẽ không cho phép mình làm tổn thương đến một cô gái như vậy. Hiện giờ cô ấy sống rất tốt, thanh thản, hạn phúc, mấy người đàn ông kia rất yêu thương và sủng ái cô ấy như mạng sống của mình. Còn ba đứa trẻ thì xinh đẹp đáng yêu. Người một nhà người ta đang hạnh phúc như vậy, sao anh lại nhẫn tâm đi phá rối chứ?” Nói đến đây, cậu liền cao giọng khinh khỉnh: “Sao phải đợi đến bây giờ anh đã hối hận vì lúc trước đã làm tổn thương đến cô ấy?

Khóe môi của Lưu Huyền vẫn còn lưu lại một nụ cười nhạt, nhưng sự chân thành nơi đáy mắt đã ngày càng mai một đi, giống như đó chỉ là ảo giác của Đỗ Thuần, nó vẫn chưa từng xuất hiện. Anh chỉ dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn lại cậu, nói: “Chỉ cần cậu chịu giúp tôi, tôi sẽ đồng ý trả giá bằng bất cứ thứ gì.”

Đỗ Thuần liền cảm thấy ánh mắt của người này giống như một tấm lưới vô hình, có thể bắt trói cậu lại vào trong đó, không thể thoát ra ngoài được. Dưới ánh mắt này, cậu hơi sững người.

Hai người ngồi đối diện nhau, đều im lặng không lên tiếng, sau một lúc lâu, Đỗ Thuần mới tỉnh mộng và phục hồi tinh thần lại như trước, cậu cười ảm đạm, nhìn Lưu Huyền bằng ánh mắt phức tạp: “Tôi rất hài lòng với bản thân mình ở hiện tại, xin thứ lỗi vì không thể đáp ứng với anh!” Nói xong, cậu liền quay sang nhìn Đỗ Lê vẫn đang giữ im lặng nãy giờ, nhẹ giọng nói: “Anh à, chuyện này em không thể giúp được.” Sau đó cậu nhanh chóng đứng dậy rời khỏi phòng bao.

Đỗ Lê cũng không ngăn lại, lại quay qua nhìn Lưu Huyền: “Huyền Tử, đừng để ý nhé, vì Nam Thi và Lý Lạc là hai người bạn tốt nhất của nó, bọn chúng đã cùng nhau ở nước ngoài ba năm nên tình cảm giống như cậu và tôi vậy, chuyện này đúng là khiến cho nó thấy khó xử rồi.” Anh có chút áy náy, vì vài năm nay Lưu Huyền tự hành hạ mình như thế nào, anh đều biết rõ.

Lưu Huyền cười lắc đầu: “Không sao, cậu ấy rất thông minh, cũng rất hiểu chuyện, rồi sẽ giúp tôi thôi.” Giọng điệu của anh vô cùng chắc chắn. Bởi vì từ ánh mắt phức tạp của Đỗ Thuần nhìn mình, Lưu Huyền hiểu nhất định là cậu ta đã biết “ràng buộc” là để chỉ cái gì rồi. Trong ánh mắt của cậu ta có chút động lòng, mặc dù hơi kháng cự, nhưng anh biết, Đỗ Thuần nhất định sẽ giúp mình.

Kiếp này anh không thể ở cùng một chỗ với cô được, và sự ràng buộc xa xỉ và hèn mọn mà anh nhắc đến chính là “đứa con” ruột thịt giữa hai người. Tuy nhiên đứa trẻ này lại có được nhờ vào thủ đoạn ti tiện của anh.

Lưu Huyền tự nói thầm trong lòng mình: “Đây là sự cố chấp cuối cùng của tôi đối với cô ấy, là một phần vĩnh viễn không thể buông tay!” Ông trời hãy rủ lòng thương xót tôi đi, người đàn ông muốn yêu mà lại không thể được, đang vùng vẫy trong tịch mịch đau đớn.


Đã sửa bởi Preiya lúc 01.11.2016, 11:20, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Preiya về bài viết trên: Máu mắt, Tiểu sắc nữ, Tranglinh0808, huyenhihi, ngoc giau
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bé ộp, ericaklausee, h3ob3o, hoanganh080797, June276, Le Thanh, Linh PK, lu haj yen, ngocha8190, Nguyen Thu, Phương Nghi, phương yến, sukate, Trannhatle99, Tô Hương Quỳnh, y229917 và 367 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

15 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 16, 17, 18

20 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Ngọc Hân
Ngọc Hân
Song Nhi
Song Nhi
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.