Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

 
Có bài mới 04.10.2014, 14:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 9115 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 28 - Những ngày tháng thường nhật

Từ Grand Capital, Trần Mặc Đông xuất phát đi công tác. Lúc ấy Lộ Nghiên đang tìm tư liệu bên tủ tài liệu cạnh cửa sổ, đúng lúc cô quay đầu nhìn ra bên ngoài thì thấy Trần Mặc Đông cúi người ngồi vào xe.

Buổi tối hôm trước, hai người trải qua mấy lần kích tình, khiến sáng nay tỉnh dậy Lộ Nghiên phát hiện nhiều dấu vết lưu lại trên cơ thể mình. Cô mặc kệ Trần Mặc Đông vẫn còn đang ngủ, cố gắng tạo vài dấu tích trên người anh. Cuối cùng buổi sáng ấy cả hai người nằm trên giường vui vẻ đùa nghịch nhau một trận.

Lộ Nghiên mang tư liệu vừa tìm được về chỗ ngồi, đang muốn gửi một tin nhắn cho Trần Mặc Đông thì lúc cô vừa cầm điện thoại lên lại có tin nhắn.

“Này, ai mà lại có sự liên kết tâm linh với em đến vậy?” Vân Trạch ở bên cạnh trêu chọc Lộ Nghiên, cô đáp trả anh bằng ánh mắt “đừng có quản việc của người khác” khiến Vân Trạch cười cười rồi lại cắm đầu vào sửa PPT.

“Anh xuất phát rồi.” Tin nhắn của Trần Mặc Đông vừa tới.

“Em thấy rồi.” Lộ Nghiên nhắn tin lại, ngẫm nghĩ bổ sung thêm một câu: “Khi nào anh về, em đi đón anh.”

“Quà?” Lộ Nghiên thực sự khâm phục năng lực bày tỏ của Trần Mặc Đông nhưng cô cũng khâm phục cả chính mình vì khả năng thấu hiểu con người đó nữa. Ý nghĩa của tin nhắn này là: “Em muốn quà gì, anh sẽ mua cho.” Trần Mặc Đông vốn chán ghét chuyện nhắn tin vô cùng, cô đoán chắc lúc này đang có người khác ở cạnh nên anh chỉ có thể lựa chọn hình thức liên lạc này, đúng là “tiếc chữ như vàng”, có thể giảm bớt chữ nào thì giảm tận lực.

Lộ Nghiên suy nghĩ vấn đề này mất tận năm phút, ngay cả Vân Trạch cũng phải ngẩng đầu lên lần nữa:

“Anh nói này em gái, em có chuyện gì không hiểu thì có thể hỏi anh, đừng tự làm khó mình như vậy.”

Lộ Nghiên cười cười, sau đó lòng đã sáng tỏ thông suốt, cô thật sự không muốn bất cứ thứ gì cả. Thực ra cô cảm thấy mình lúc nào cũng cố gắng không làm phiền Trần Mặc Đông nên cô quyết định muốn tìm một món quà gì đó đặc biệt một chút để làm khó anh. Nhưng cô ngẫm nghĩ trên đời này có tiền thì không gì không tìm được cả. Vì thế, Lộ Nghiên quyết định không làm khó chính mình nữa, cô trả lời tin nhắn của Trần Mặc Đông rồi cắm đầu vào đám tài liệu trên tay.

Vì Trần Mặc Đông đi nước B công tác nên “kế hoạch tạo người” bèn gác lại. Lộ Nghiên ôm túi lớn túi nhỏ về nhà mẹ đẻ. Hết giờ làm cô mới về nhà thu dọn đồ đạc nên lúc đến nơi, hai vợ chồng Nguyễn Minh Ngữ đã ăn cơm rồi, Lộ Nghiên nói mấy lần là không cần làm cơm cho cô nữa nhưng Nguyễn Minh Ngữ vẫn đi vào bếp nấu vài món cho cô.

Lộ Nghiên theo mẹ vào bếp, đứng bên cạnh Nguyễn Minh Ngữ.

“Sao con càng lớn lại càng dính lấy người khác thế này?”

Lộ Nghiên sững sờ giây lát, rồi cũng cảm thấy hành động của mình hiện tại hơi kỳ lạ. Nhưng hương thơm ngào ngạt của mấy món ăn khiến Lộ Nghiên không còn sức để nghĩ nữa, cô bưng bát ra phòng khách, vừa ăn cơm vừa xem TV cùng bố.

“Lộ Hi đâu ạ?”

“Thuê phòng với bạn ở ngoài rồi. Ai như con, kết hôn rồi mà vẫn chạy về nhà.”

“Mẹ cũng nói đây là “nhà” mà, không chạy về đây thì chạy đi đâu được ạ.” Lộ Nghiên trả lời.

Sau lúc tan làm ngày thứ sáu, Lộ Nghiên về nhà, cô thu dọn nhà cửa sơ qua cũng mất hơn nửa tiếng. Việc dọn dẹp nhà cửa này, Lộ Nghiên không ghét, nhưng cũng không thích. Sở dĩ hiện tại cô chịu khó làm như vậy hoàn toàn vì tính cách thích sạch sẽ nhưng lại lười biếng của Trần Mặc Đông tạo nên. Trần Mặc Đông không hề có ý niệm gì về chuyện làm việc nhà, mà anh cũng không cho rằng chuyện đó là sai. Lúc mới kết hôn, hành động này của Trần Mặc Đông khiến Lộ Nghiên rất khó chịu, nhưng dần dà theo thời gian, cô lại rất thoải mái, coi như mình làm mấy chuyện này để giảm béo, dù rằng cô không cần phải giảm béo.

Mỗi lần Lộ Nghiên làm tổng vệ sinh, thỉnh thoảng dưới con mắt giận dữ của cô, Trần Mặc Đông cũng đi cất dao kéo vào ngăn bàn, cất gọn những đồ vật đang bày ra mà Lộ Nghiên vừa lau sạch, giúp Lộ Nghiên gỡ rèm cửa xuống, hoặc ấn tắt mở chiếc máy giặt… Tuy nhiên nếu bảo anh đi giặt một cái giẻ lau, hoặc rửa một cái chén thì còn khó hơn chuyện lên trời. Trong trí nhớ của Lộ Nghiên, Trần Mặc Đông cũng đã từng làm qua chuyện này, chỉ là cô quên mất khi nào, như thể hình ảnh đó chỉ là ảo giác của cô thôi.

“Em có thể tìm người giúp việc theo giờ làm những chuyện này mà.” Khi Trần Mặc Đông không muốn làm, anh sẽ hờ hững nói câu này.

“Anh đúng là lười thối ra.”

Vì Lộ Nghiên liên tiếp nhượng bộ nên rõ ràng khiến người đàn ông nào đó càng thêm lười biếng. Lộ Nghiên chưa từng nghĩ đến chuyện thuê người giúp việc theo giờ, cô không thể chịu được việc một người lạ ở trong nhà mình, đồ đạc trong nhà bị người khác chiếm giữ hoặc sắp xếp. Sở dĩ cô thích công việc vệ sinh ngôi nhà nguyên nhân cơ bản cũng vì vậy.

Lộ Nghiên chọn ngày thứ sáu quay về nhà riêng của mình là vì muốn có một ngày nghỉ cuối tuần trọn vẹn. Trước đó cô đã gọi điện cho gia đình hai bên, sau đó lăn ra ngủ no giấc đến tận sáng hôm sau, mãi đến khi thấy đói bụng mới từ giường bò dậy.

Buổi chiều Lộ Nghiên không có việc gì để làm nên cô quyết định xem lại một bộ phim trước kia mình rất thích. Hồi thiếu niên, cô thích những phim tình cảm của Hongkhôngng, lớn hơn một chút lại thích phim tình cảm Âu Mỹ, hiện giờ cô lại thích những phim điện ảnh được tuyên truyền rầm rộ, thường là thị phi không rõ, thiện ác lẫn lộn. Tuy nhiên có những thứ vẫn không hề thay đổi, ví dụ như sở thích của cô với phim hoạt hình. Không thể nói một người đã trưởng thành thích xem phim hoạt hình là vẫn còn ngây thơ – cách nói ấy hoàn toàn không có tính khoa học. Lộ Nghiên kiểm nghiệm chính mình vẫn luôn thích những bộ phim hoạt hình kinh điển kia vì cô xem chúng nhiều nhất, đặc biệt là trong giai đoạn cô đã trưởng thành.

Đôi khi sở thích của con người đến từ việc được gây dựng liên tục thành thói quen, ví dụ như nghe một bài hát rất nhiều sẽ cảm thấy nó rất xuôi tai, thậm chí rất hay; quan sát một người nào đó lâu dài, bất kể hình dáng người đó có bao nhiêu điểm không thuận mắt thì dần dà cũng sẽ thành thói quen nhìn ngắm người đó. Khi còn nhỏ, việc mở rộng kiến thức của Lộ Nghiên đa số dựa vào việc đọc sách, lên cấp hai cô mới bắt đầu dần quen với Internet và hiểu biết về phim ảnh, có mấy bộ phim mà cô xem đi xem lại vài lần, càng xem lại càng thích.

Lúc này Lộ Nghiên đang ngồi trên mạng, có một quảng cáo về cuộc thi khiêu vũ hiện lên với hình ảnh của siêu sao M, cô chợt nhớ tới một bộ phim của ông ấy từ hơn hai mươi năm trước, cô ngồi tìm trên mạng nhưng lại không tìm được bộ phim đó.

Ngoài những lúc dọn dẹp nhà cửa, Lộ Nghiên rất ít khi vào phòng làm việc của Trần Mặc Đông. Cô luôn cảm thấy những lúc anh không ở nhà mà vào phòng làm việc của anh như thể mình đang vụng trộm làm gì đó không đúng. Tuy nhiên, tháng trước khi quét dọn nhà cửa, cô nhìn thấy một chiếc hộp xanh sẫm có rất nhiều đĩa CD của siêu sao M, đúng lúc ấy Trần Mặc Đông bước vào phòng làm việc, lấy lại chiếc hộp để vào chỗ cũ. Lộ Nghiên nghĩ nếu Trần Mặc Đông là người mê ca nhạc như vậy thì những chiếc đĩa ngày xưa chắc anh ấy cũng sưu tầm cất giữ. Có điều, Lộ Nghiên chưa từng dám nghĩ Trần Mặc Đông cũng là người biết hâm mộ một ngôi sao nào đấy.

Vị trí của chiếc hộp đựng đĩa vẫn không thay đổi, Lộ Nghiên mở ra tìm trong đống CD, quả nhiên anh sưu tầm toàn bộ, vỏ đĩa đựng đã mang dấu vết của thời gian lâu năm. Lộ Nghiên thầm đoán chắc sau này Trần Mặc Đông mới tìm thấy những bản gốc, dưới góc bên phải vỏ hộp là chữ “Thư” phồn thể, nét chữ hơi giống Trần Mặc Đông viết. Lộ Nghiên ngẫm nghĩ, đoán là nét chữ hồi trẻ của anh. Trên những chiếc đĩa khác cũng có chữ này, cùng một vị trí, cùng một nét bút.

Ngày Trần Mặc Đông đi công tác trở về là ba tuần sau đó. Hết giờ làm, Lộ Nghiên về nhà thay quần áo rồi mới tới sân bay. Không ngờ chuyến bay bị trễ nên Lộ Nghiên đành phải ngồi nghịch trò chơi trên điện thoại để đợi anh.

Chiếc điện thoại trước kia của Lộ Nghiên sau vô số lần mất đi tìm lại cuối cùng cũng đã hoàn toàn biến mất. Cô suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng quyết định không mua điện thoại mới nữa mà sẽ dùng chiếc điện thoại Trần mặc Đông đang sử dụng. Không ngờ mấy ngày sau, Trần Mặc Đông lại đưa cho Lộ Nghiên một chiếc điện thoại mới với kiểu dáng y hệt như của anh.

“Sao lại là loại này?”

“Không phải em nói là muốn loại điện thoại anh đang dùng sao?”

“Ý của em là anh đưa cho em cái cũ, anh có thể đổi sang loại mới mà.”

“Vì sao em muốn dùng cái cũ này?”

“Vì nếu đánh mất sẽ không quá tiếc.”

“Em đúng là tự lừa gạt mình quá độ rồi đấy. Bất kể chúng cũ hay mới, thì giá trị của chúng đều như nhau mà.”

“Em cứ nghĩ vậy đấy, anh quản được sao?”

Lộ Nghiên kiên quyết không dùng chiếc điện thoại mới, cuối cùng người phải thỏa hiệp chỉ có thể là Trần Mặc Đông. Nhưng vì điện thoại của hai người giống nhau nên thỉnh thoảng cũng xảy ra vài cảnh dở khóc dở cười. Ví dụ như Lộ Nghiên đã vài lần cầm điện thoại Trần Mặc Đông đi làm, đến công ty cô mới phát hiện mình cầm nhầm, nhưng may mà ngày hôm đó Trần Mặc Đông cũng đến Grand Capital, Lộ Nghiên chỉ có thể chạy lên phòng làm việc của Trần mặc Đông để đổi điện thoại. Trần Mặc Đông khi đó chắc chắn sẽ mang vẻ mặt cam chịu, bất lực vô cùng, ánh mắt hơi mang vẻ coi thường, nhưng Lộ Nghiên khi đó cũng không thèm “tính toán” với anh, lúc sắp đi còn nhỏ giọng nói một câu: “Vừa nãy có hai cuộc điện thoại gọi tới, cùng là một người, hơn nữa tên hiện lên là tên con gái, nhưng em không nghe đâu”, sau đó cô vắt chân nhanh như chớp chạy khỏi đó.

Trong lúc tạm ngừng chơi, Lộ Nghiên ngẩng đầu lên thì thấy Trần Mặc Đông và hai người nữa đang đi về phía cô. Hai người nhìn nhau mỉm cười. Lúc đến gần, Trần Mặc Đông giơ tay ấn mạnh chiếc mũ đang đội trên đầu của Lộ Nghiên. Nếu không phải vì có người khác ở đây, cô sẽ không do dự lườm anh một cái. Cô nhìn hai người đi bên cạnh anh, cảm thấy có chút quen quen. Sau khi Trần Mặc Đông giới thiệu, cô mới nhớ hai người này là hai nhân vật quan trọng của bộ phận nào đó trong công ty, nhìn cả hai đều như trên ba mươi tuổi. Họ mỉm cười bắt tay, quan sát, nhìn cô có chút không tự nhiên.

Trên đường về nhà, cả Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông đều hơi mệt mỏi. Máy bay chậm hơn ba giờ, Lộ Nghiên ngồi đợi cũng mệt, mắt lại chăm chú dán vào màn hình chiếc điện thoại nên hiện giờ rất mệt mỏi, miệng ngáp không ngừng.

Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, Lộ Nghiên cảm thấy Trần Mặc Đông đang nằm sát phía sau lưng mình, lúc ấy cô mới nghĩ chuyện ngày hôm qua đã thực sự xảy ra. Lộ Nghiên chưa từng nghĩ mình lại là người nhẫn nại chờ đợi đến vậy.

Đầu Lộ Nghiên gối đầu trên cánh tay Trần Mặc Đông, cánh tay còn lại của anh vắt qua eo, nắm lấy bàn tay phía trước ngực cô, hơi thở anh phả nhẹ sau vai cô. Lộ Nghiên thấy buồn buồn, không chịu được bèn giơ tay ra gãi. Trần Mặc Đông kéo tay cô xuống, rồi đưa tay xoa nhè nhẹ nơi cô vừa gãi.

“Vẫn ngứa sao?”

“Anh đừng thở mạnh thì em sẽ không bị buồn.”

Lộ Nghiên hơi nhích người một chút, Trần Mặc Đông bèn đưa tay giữ chặt, cô chỉ có thể đấu sức với anh. Cuối cùng cô cũng quay người được, nằm đối mặt với Trần Mặc Đông, tìm một tư thế thoải mái chui vào lòng anh. Trần Mặc Đông thuận thế, đưa chân vòng qua người Lộ Nghiên. Lộ Nghiên cũng theo quán tính đặt tay trên má Trần Mặc Đông, hai người cứ thế ôm nhau ngủ tiếp.

Vừa đầu mùa đông, Lộ Nghiên cảm thấy rất kỳ lạ: Dù đã kết hôn đã gần một năm nhưng dường như hai người vẫn là hai cá thể riêng biệt. Tuy nhiên, đôi khi cô cũng cảm thấy hai người đã hòa hợp, hoặc đôi khi cô lại nghĩ có thể thời gian kết hôn vẫn ngắn nên còn cần thêm nhiều thời gian nữa để hòa hợp thành một thể thống nhất.

“Hồi nhỏ anh có thói quen viết nhật ký không?” Lộ Nghiên đang xem TV, bỗng dưng nhớ ra vấn đề vô can này.

“Hỏi vấn đề này làm gì?”

“Nói thế chắc là không rồi. Như vậy cũng đúng, anh chắc chắn không giống người có thể làm những chuyện như thế.”

“Anh đâu nói là mình không viết.”

Mắt Lộ Nghiên sáng lên, “Vậy cho em xem với.”

Trần Mặc Đông lôi một cuốn sổ nhỏ từ ngăn kéo thấp nhất của bàn làm việc đưa cho Lộ Nghiên. Lộ Nghiên mở cuốn sổ, chữ viết nắn nót nhưng nội dung lại lộn xộn, bên trên kể lể chuyện này, bên dưới đã kể sang chuyện khác, đa số nội dung đều là những chuyện phiền phức của ngày nhỏ.

“Hồi nhỏ anh rất yêu mẹ sao?” Nhật ký của Trần Mặc Đông thỉnh thoảng lại xuất hiện những câu viết về vẻ đẹp của mẹ anh và những câu nói về việc anh thích bà thế nào.

“Anh viết vậy sao?” Trần Mặc Đông đến cạnh Lộ Nghiên, cùng xem nhật ký với cô: “Chính anh cũng không nhớ mình đã từng viết những điều này. Cuốn sổ này mấy năm trước dọn phòng anh mới tìm thấy.”

“Như vậy mà cũng gọi là nhật ký, tổng cộng được vài trang, không hề có tí gì viết khi anh lớn lên cả, như thời gian đại học chẳng hạn.”

“Những chuyện ngày nhỏ đều đáng nhớ, chứ những chuyện sau này anh chỉ mong sao sớm quên đi nên mới không phí thời gian để ghi lại.”

“Vậy anh cũng không xấu hổ thừa nhận nó là “thói quen” chứ?”

Trần Mặc Đông mỉm cười, cất cuốn sổ Lộ Nghiên vừa đặt bên cạnh vào ngăn kéo, “Anh có rất nhiều thứ của em hồi nhỏ đấy.”

“Mẹ em đưa cho anh sao?”

“Tự anh xin đấy.”

“Đúng là anh có thói quen thu thập đồ cũ.”

“Bài đầu tiên của em là viết về cây nho trong tiểu khu lúc nhà em vẫn ở đó chưa chuyển đi; bài thứ hai viết về cây hoa hòe và con sóc nhỏ; bài thứ ba viết về Lộ Hi; bài thứ tư…”

“Dừng! Anh đúng là quá nhàn rỗi, còn có thời gian rảnh rỗi đi đọc những tác phẩm thời ngây thơ của em.”

“Vậy ý của em là đồng ý đưa những tác phẩm gần đây của mình cho anh đọc?”

Lộ Nghiên lườm anh một cái. Tuy cô thực sự có thói quen viết nhật ký, nhưng tuyệt đối không thể đưa anh đọc vì hiện tại những điều cô viết ra đã không còn hồn nhiên ngây thơ như khi còn bé nữa.

“Chi bằng chúng ta cùng trao đổi nhật ký thời đại học đi?”

Trần Mặc Đông nhìn chằm chằm vào Lộ Nghiên, cuối cùng cười bất lực: “Rốt cuộc em định làm gì vậy?”

“Không có gì, vui đùa thôi mà.” Lộ Nghiên cũng mỉm cười bất đắc dĩ.

“Sổ sách của anh đều đặt trên giá sách trong phòng làm việc, nếu em hứng thú thì có thể tự xem, còn về phần em, anh bỏ qua cho đấy.”

Buổi tối hôm đó, khi hai người từ nhà mẹ chồng Lộ Nghiên về nhà, cô nhân lúc Trần Mặc Đông đi tắm, “quang minh chính đại” bước vào phòng làm việc của anh. Cô tìm thấy mấy quyển sách đại học trên giá sách, rồi lại thấy hai phong thư. Cô cảm thấy rất mơ hồ, nhưng cuối cùng vẫn không mở ra mà lại đặt vào chỗ cũ.

“Xem chưa?” Trần Mặc Đông đã nằm trên giường đọc báo, thấy Lộ Nghiên bước vào bèn bỏ tờ báo xuống, ánh mắt mang theo nụ cười mờ ám.

“Em không muốn xem nữa.”

Nói xong, Lộ Nghiên bước vào phòng tắm, Trần Mặc Đông cũng bước theo sau…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.10.2014, 14:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 9115 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 29 - Những ngày tháng thường nhật (2)

Gần đây Trần Mặc Đông đi tiếp khách rất nhiều, nhưng bất kể muộn thế nào anh vẫn về nhà. Thời gian đầu Lộ Nghiên còn đợi anh, cố gắng ra dáng một người vợ mẫu mực, nhưng sau vài lần, cô phát hiện Trần Mặc Đông về nhà vẫn rất tỉnh táo, chẳng những không cảm kích cô mà còn coi cô như người để sai bảo, vì thế cô quyết định rộng rãi với chính mình, không đợi anh nữa.

Đương nhiên còn có một lý do nữa: Thỉnh thoảng Trần Mặc Đông đi tiếp khách về, trên người anh còn có mùi nước hoa của phụ nữ, khi thì thanh nhã, khi lại nồng đậm. Tuy Lộ Nghiên cũng có mấy lọ nước hoa nhưng cô rất ít khi sử dụng, đa số đều dùng để phục vụ tủ quần áo. Nước hoa chỉ là một hình thức lịch sự với người ngoài khi giao tiếp xã hội, mà Lộ Nghiên ở nhà lại rất thoải mái, không muốn trên người có thêm bất cứ mùi nào nữa, ở nhà ngửi thấy mùi nước hoa khiến cô có cảm giác rất khó chịu.

Lộ Nghiên rất mẫn cảm, thỉnh thoảng cô đang ngủ bị mùi nước hoa đánh thức. Lúc mở mắt ra, cô thấy bóng dáng Trần Mặc Đông từ bên giường bước đi, sau đó anh đứng bên cạnh thay quần áo, rồi đi vào nhà tắm. Tình huống như vậy bắt đầu xảy ra kể từ khi Lộ Nghiên không đợi Trần Mặc Đông nữa. Mỗi lần Trần Mặc Đông về nhà đều khẽ khàng gọi cô, nhưng đôi khi cô cũng không biết anh về lúc nào, buổi sáng tỉnh dậy sẽ thấy cả người mình bị một cánh tay đè chặt đến mức không thở được, sau đó cô sẽ không chút khách khí đạp anh một phát, Trần Mặc Đông cũng ít khi để ý cô, chỉ nắm chặt tay cô, rồi tiếp tục ngủ.

Có một ngày, Trần Mặc Đông về nhà không muộn lắm, Lộ Nghiên lúc ấy đang nằm trên giường nghiền ngẫm một cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Khi Trần Mặc Đông tiến lại gần, một mùi hương ngọt ngào phảng phất nhẹ qua mũi cô.

“Thối chết đi được. Mời anh đi tắm đã.”

Trần Mặc Đông không ở lại nữa, vừa cởi cà – vạt vừa bước vào nhà tắm. Lộ Nghiên tiện tay cầm lọ xịt muỗi ở đầu giường, phun vài cái, không gian nhanh chóng ngập tràn mùi mát lạnh. Mùi hương đậm đặc trong không gian khiến Lộ Nghiên nhăn mặt nhăn mũi hít thở, rồi lại tiếp tục đọc sách.

“Không có muỗi, sao em lại phun nước hoa?” Trần Mặc Đông xoa tóc, bước từ trong phòng tắm ra.

“Anh có hiểu biết gì không đấy? Đây là nước chống muỗi, không phải nước hoa.”

Trần Mặc Đông không muốn đấu khẩu với cô, anh nằm sang một bên, cầm lấy quyển sách trên tay cô, kéo cô xuống cạnh mình. Lộ Nghiên tự biết mình không đấu lại anh nên cũng không lãng phí sức lực, hai người tắt đèn đi ngủ. Bỗng nhiên Lộ Nghiên lo ngày mai mình sẽ không tìm thấy trang đang đọc dở của quyển sách vừa nãy. Trong cảm giác mơ hồ, Lộ Nghiên thấy căn phòng đã tràn ngập lại cảm giác hài hòa của ngày thường.

Hôm đó, hương vị cô ngửi thấy trên người Trần Mặc Đông giống với kiểu nước hoa cô dùng, vì thế cô không tránh khỏi có chút khó chịu, nhưng cô cũng không rõ vì sao mình phải khó chịu như vậy. Cuối cùng cô lấy lọ xịt muỗi để lấn át mùi hương kia, không ngửi thấy nữa, lòng cũng đỡ buồn phiền.

Với những loại chuyện này, Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông gần như tự hiểu ngầm với nhau. Trần Mặc Đông không hề giải thích, Lộ Nghiên cũng hiểu anh chỉ thích ứng với hoàn cảnh nên không hề làm mấy chuyện ghen tuông. Nếu chuyện này có ngoại lệ, đương nhiên là khi một trong hai người mất kiểm soát.

Một buổi tối, bữa tối của Lộ Nghiên là một quả táo và một bát yến mạch, vì lúc Lộ Nghiên chuẩn bị làm bữa tối, Trần Mặc Đông gọi điện về nhà nói rằng hôm nay phải tiếp khách, bảo cô không phải đợi anh. Lộ Nghiên thầm mắng chửi anh trong lòng: “Mình đã đợi anh ta khi nào chứ”, cuối cùng cô không chịu được bèn “hét” lên một tiếng. Vì thế cô cũng lười không muốn nấu bữa tối, tùy tiện tìm thứ gì đó nhét vào bụng.

Vừa đúng là buổi tối thứ sáu, Lộ Nghiên không vội ngủ, cô mở bộ phim mình vẫn đang xem dở hồi ở thành phố S.

Nam chính vẫn là người đó, nhưng hiện giờ cô lại không liên tưởng đến bất kì ai như ngày trước. Tình cảm của nam chính đã thay đổi, anh ta nhớ thương điên cuồng nữ chính khiến Lộ Nghiên khóc sướt mướt. Hết một tập, nhìn đồng hồ vẫn chưa muộn nên cô mở một tập nữa. Nam chính vừa nãy vẫn còn kiên định không đổi thì bây giờ lại đang nằm trên giường quay cuồng cùng người con gái khác. Trên màn ảnh, nam chính thấy hình ảnh nữ chính đan xen vào người con gái say rượu trên giường, không gian mờ mịt đầy ám muội. Lộ Nghiên đoán bộ phim này chỉ có thể xem trên mạng vì nó vượt quá tiêu chuẩn của phim truyền hình. Cô cảm thấy tiếc những giọt nước mắt của mình khi nãy, xem ra đàn ông thật sự không đáng tin.

Lúc mở cửa, Trần Mặc Đông thấy Lộ Nghiên đang dán mắt vào máy tính đầy suy tư.

“Làm em sợ chết đi được. Anh cầm tinh quỉ đấy à?”

“Anh mới nghe thấy cầm tinh mèo, chứ chưa từng nghe thấy cầm tinh quỉ.”

Lúc này Lộ Nghiên mới phát hiện tinh thần của Trần Mặc Đông đang rất vui vẻ.

Lộ Nghiên đẩy Trần Mặc Đông đang kề sát vào mình, vẫn bảo anh đi tắm trước, còn mình tiếp tục chiến đấu với bộ phim tình cảm cường điệu quá mức.

Lúc bước vào phòng ngủ, Lộ Nghiên thấy Trần Mặc Đông đã nằm trên giường, cô bước vào nhà tắm, thấy chiếc áo sơ mi trên tường bèn tiện tay giặt. Dù sao đây cũng là cuộc sống của cô, không thể không có trách nhiệm.

Lộ Nghiên bất ngờ phát hiện trên chiếc áo sơ mi có một dấu son nhạt, nếu không phải dưới ánh đèn công suất lớn chắc chắn không thể nhìn thấy. Trong phút chốc, cơn giận dữ của Lộ Nghiên không cách nào bộc phát ra được, cô ném chiếc áo đi, mở vòi nước, nhiệt độ nước hơi cao, xung quanh nhanh chóng phủ một tầng hơi nước. Cô bôi xà phòng tắm lên toàn thân, rồi kỳ cọ tay mình hai lần mới tắt vòi nước. Quay ra phòng ngủ, mặc kệ tóc vẫn chưa khô, Lộ Nghiên nằm xuống giường, quay lưng lại với Trần Mặc Đông.

Trần Mặc Đông vẫn ôm lấy Lộ Nghiên như thường lệ, nhưng Lộ Nghiên hất tay anh ra, miệng nói “Mệt”. Mấy lần Trần Mặc Đông cố ghé sát lại nhưng đều không có kết quả, cuối cùng cũng mặc kệ cô.

Sau khi kết hôn, đây là lần đầu tiên hai người đi ngủ mà mỗi người nằm một góc. Tuy nhiên sáng hôm sau tỉnh dậy, Lộ Nghiên phát hiện hai người vẫn nằm trong tư thế như những ngày thường, hai cơ thể quấn quýt lấy nhau, cánh tay Trần Mặc Đông đặt trên eo hoặc trước ngực Lộ Nghiên. Lộ Nghiên đẩy tay Trần Mặc Đông, sau đó lấy sức giơ nắm đấm đánh anh trong không trung, nhưng vẫn chưa xả được giận.

Sau bữa sáng, Lộ Nghiên đang định ra khỏi nhà thì một người bạn thời đại học của Lộ Nghiên ở thành phố S đi công tác, gọi điện cho cô nói là muốn gặp mặt, Lộ Nghiên đồng ý. Quả thực quan hệ của hai người rất bình thường nhưng giữa hai người còn một tầng quan hệ nữa. Cô đã từng vô tình “giới thiệu” bạn gái cho người con trai này.

Trong một lần nghiên cứu kiến trúc, cô và cậu con trai này được phân thành một tổ. Lúc hai người đi cùng nhau trên phố, vô tình gặp một người bạn gái của Lộ Nghiên, ba người cùng nhau ăn tối, nhưng sau đó Thẩm Nham đến đón cô, Lộ Nghiên đành phải đi cùng anh. Trước lúc đi, cô giao nhiệm vụ đưa bạn gái của mình về cho cậu bạn đó. Kết quả mối quan hệ phát triển rất nhanh. Đương nhiên lúc đầu Lộ Nghiên không biết chuyện này, sau này khi mối quan hệ đó đã ổn định, họ mới nói cho cô. Khi đó Lộ Nghiên rất ngạc nhiên, còn tự cho mình là bà nguyệt nối kết nhân duyên.

Mối quan hệ của hai người đó đã duy trì được vài năm, tình cảm rất tốt. Họ cũng thừa nhận Lộ Nghiên là bà mối, vì thế mối quan hệ của ba người càng gần gũi hơn trước.

Lộ Nghiên tỉ mỉ trang điểm, ngay cả chính cô cũng cảm thấy kỳ lạ, sao mỹ phẩm có thể khiến khuôn mặt cô thay đổi nhiều như thế.

“Hôm nay không cần đợi em, em cũng không biết khi nào mới về.” Trước khi ra khỏi cửa, Lộ Nghiên nói với Trần Mặc Đông một câu.

Trần Mặc Đông từ tờ báo ngẩng đầu lên, không hề nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Lộ Nghiên không nói gì nữa, quay người mở cửa.

Thời gian Lộ Nghiên ra khỏi nhà vẫn còn sớm, không nghĩ ra nơi nào để đi nên cô đến thẳng nơi đã hẹn với hai người kia. Chỗ ngồi cạnh cửa sổ, Lộ Nghiên nghiêng đầu nhìn dòng xe cộ chạy qua. Tuy trời đầu thu nhưng thời tiết vẫn ấm áp, ánh mặt trời không gay gắt, một số người mặc áo dày, nhưng cũng có người chỉ mặc một chiếc váy ngắn. Đúng là cuộc sống phong phú, cảnh tượng nào cũng có thể xảy ra.

“Sao lại đến sớm vậy?”

Lộ Nghiên quay đầu nhìn người đang đi tới, người hơi béo lên, còn những thứ khác vẫn không hề thay đổi, nụ cười trên mặt đọng lại nơi khóe miệng.

“Mình nào dám để ông chủ lớn như cậu phải đợi mình.”

“Cái gì mà ông chủ lớn? Là ông chủ lớn còn phải tự đi công tác sao? Sao cậu lại mang dáng vẻ tức giận thế này?”

Lộ Nghiên mỉm cười, kéo cậu ta nói sang chuyện khác. Bữa ăn rất vui vẻ, đa số thời gian hai người ôn lại chuyện cũ, bầu không khí này và khi ăn cơm cùng Trần Mặc Đông đúng là không thể so sánh với nhau. Cậu bạn nói với Lộ Nghiên rằng người bạn gái kia đang mang thai, cơ thể đã tăng cân lên nhiều, nhìn xa giống như một quả bóng. Cậu bạn nói những lời vui đùa nhưng trên mặt lại hiện rõ niềm hạnh phúc vô hạn. Anh ta còn nói với cô khi con họ tròn một trăm ngày tuổi, họ sẽ tổ chức hôn lễ.

“Yêu đương lâu như vậy mà hai người vẫn chưa bàn chuyện đại sự sao?” Lộ Nghiên thở dài.

“Đã đăng ký rồi mà. Lúc ấy, mình vừa mới lập công ty, mỗi ngày bận muốn chết, làm gì còn sức bàn đến chuyện này. May mà mình có được người vợ tốt, cô ấy cũng không quá để ý chuyện này.”

Cậu bạn rất bận rộn nên hai người ăn xong bữa trưa thì tạm biệt.

Lộ Nghiên đi dạo quanh siêu thị gần hai tiếng đồng hồ, cuối cùng dừng lại tại một cửa hàng quần áo nam, cảm giác về những mẫu quần áo ở đây rất quen thuộc. Cô ngẫm nghĩ một lúc mới nhớ ra đa số quần áo của Trần Mặc Đông đều là của thương hiệu này. Cô chọn một chiếc áo sơ mi màu tím kiểu cách bình thường. Đa số sơ mi của Trần Mặc Đông màu trắng, chỉ có mấy chiếc màu xám và đen. Lộ Nghiên cũng không cố ý chọn đồ trái ngược với anh, chỉ là cô cảm thấy chiếc áo này quả thực rất đẹp. Nhân viên hỏi cô chọn size áo nào, cô không thể nói rõ, chỉ đơn giản miêu tả chiều cao và hình dáng của Trần Mặc Đông. Cuối cùng Lộ Nghiên thanh toán bằng thẻ của Trần Mặc Đông vì tiền lương của cô chắc chắn không gánh nổi những khoản tiêu như vậy.

Nhìn đồng hồ mới hơn ba giờ, Lộ Nghiên lại đi đến cửa hàng McDonald gần đó, cô gọi ly kem mứt. Nghĩ đến chuyện của người bạn gái và cậu bạn trai khi nãy, quả thực Lộ Nghiêm thấy mối quan hệ của họ đúng là quá trình yêu đương tự nhiên, có sự xúc động ngây ngô, có những chuyện hâm nóng tình cảm, có sự lưu luyến không rời, cùng chung hoạn nạn, có sự thấu hiểu lẫn nhau, tổng kết lại thì đó chính là tình yêu, hoặc có thể có lúc nào đó tình thân đã che giấu mất tình yêu, nhưng lại rất đúng với thứ hạnh phúc mà một người con gái mong ước trong đời. Lộ Nghiên ngưỡng mộ người bạn gái đó, cô rất vui vẻ đồng ý quay về tham dự hôn lễ của hai người.

Cậu bạn hỏi thăm cuộc sống của Lộ Nghiên, cô chỉ nói một câu: “Tất cả vẫn bình thường”. Cậu bạn cũng không hỏi gì thêm, chỉ ngượng ngùng mỉm cười.

Cuộc sống của Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông quả thực có thể hình dung thế này: Tất cả đều yên bình. Nhưng trong lòng Lộ Nghiên luôn có một cảm giác là ngày nào đó con thuyền của hai người sẽ lật ngược. Quả thực nếu nói trắng ra thì cuộc sống ấy không bình yên, chẳng qua là hai người đang nhường nhịn lẫn nhau, Trần Mặc Đông không để cô sắp đặt cuộc sống của anh, mà Lộ Nghiên cũng không để anh an bài cuộc sống của mình.

Càng nghĩ càng phiền muộn, sau khi ăn xong, Lộ Nghiên gọi thêm một phần kem mứt, vừa đi về nhà vừa ăn.

Lúc về tới nhà, Trần Mặc Đông đang ngồi trên sô pha ăn bánh qui và xem tin tức, Lộ Nghiên ít nhiều cũng có chút áy náy.

“Anh chưa ăn trưa sao?”

“Ừm.”

“Đừng ăn cái này nữa, đợi em tắm rửa xong sẽ đi nấu cơm.”

Lộ Nghiên bước vào nhà tắm, liếc thấy chiếc áo sơ mi kia, cô ném nó vào thùng rác rồi mới đi tắm. Rửa sạch khuôn mặt đầy mỹ phẩm xong, Lộ Nghiên cảm thấy mình như thế này mới thực sự dễ nhìn.

Bữa tối là đậu sốt thịt băm, khoai tây sợi chua cay, thịt hâm lại, và một món canh chua cay. Trên bàn ăn, Trần Mặc Đông ăn được mấy miếng thì nhíu mày, đa số bữa ăn của anh là cơm trắng, nhưng Lộ Nghiên lại há miệng to ăn ngấu nghiến.

“Anh không cảm thấy thức ăn hôm nay rất ngon sao?”

Trần Mặc Đông mặc kệ cô, đứng dậy đi về sô pha.

Lộ Nghiên khoái chí, cô vui vẻ rửa bát. Lúc đi từ phòng bếp ra, cô thấy Trần Mặc Đông vẫn đang xem TV, ăn bánh Oreo.

“Không biết thứ này có gì ngon, sao em lại thích những thứ thế này?” Nói xong, Trần Mặc Đông như phát tiết, cắn mạnh một miếng to.

“Chê nó không ngon thì đừng ăn nữa, trả em đây.” Lộ Nghiên ngồi xuống cạnh anh, giành lấy túi bánh qui trong tay anh.

Đột nhiên Trần Mặc Đông đè Lộ Nghiên nằm dưới người anh, kề sát miệng đang ngậm bánh qui tới miệng Lộ Nghiên. Ban đầu Lộ Nghiên còn đẩy anh, nhưng cô tự biết không đấu lại Trần Mặc Đông nên để mặc anh. Sau khi hai người ăn xong chiếc bánh qui, Trần Mặc Đông vẫn không buông Lộ Nghiên, mà hành động lại càng thêm phần khiêu khích.

“Không ở đây, vào trong đi.” Lộ Nghiên yếu ớt nói.

Trần Mặc Đông ôm Lộ Nghiên đi vào phòng ngủ, đến bên giường càng có thêm những hành động buông thả…

“Không phải mấy hôm nữa mới tới sao?” Ánh mắt Trần Mặc Đông nhuốm màu tức tối nhìn cơ thể cô, miệng hung hăng nói.

“Hôm nay ăn nhiều kem quá nên nó đến sớm thôi.” Lộ Nghiên giơ tay vòng qua cổ Trần Mặc Đông, ngẩng đầu hôn môi anh vài cái, sau đó không nhịn được bèn bật cười.

“Lộ Nghiên, em cố ý.”

“Đúng, là em cố ý đấy.”

“Xem ra phải sớm có mưu kế với cơ thể em mới được.”

“Thực ra em cũng không nghĩ ra sớm, vừa nãy lúc tắm mới nhớ ra.” Cuối cùng Lộ Nghiên cũng báo được thù, tâm lý trả thù của cô quả thực rất mạnh, mặc dù chuyện lần này chỉ là ông trời giúp cô.

Trần Mặc Đông đứng dậy đi về nhà tắm. Lộ Nghiên nằm trên giường cười đến mức chảy cả nước mắt.

Trần Mặc Đông quay về giường, hai người đều lặng lẽ. Lộ Nghiên nằm quay lưng về phía Trần Mặc Đông, tiếp tục lau nước mắt, cô cười rất lâu, nước mắt cũng không kiềm nén được. Trần Mặc Đông kéo người Lộ Nghiên quay lại để nhìn cô, Lộ Nghiên không muốn để anh thấy nên cố gắng chui đầu vào trong chăn.

“Em ăn nhiều kem quá nên đau bụng rồi.” Lộ Nghiên tìm một lý do cho mình.

“Lộ Nghiên, sau này có chuyện gì thì nói thẳng được không?” Tuy giọng điệu bình thản, nhưng bàn tay Trần Mặc Đông đã dịu dàng xoa bụng Lộ Nghiên.

‘Em không có chuyện gì cả.”

“Lộ Nghiên, nếu em hỏi anh chuyện cái áo sơ mi, thực sự anh có thể giải thích với em. Nhưng trước nay em chưa từng hỏi anh lấy một câu. Em tin anh sao? Không phải. Em nghĩ rằng mình rất độ lượng? Cũng không phải. Điều duy nhất anh nghĩ tới chỉ là em vốn dĩ không để ý những chuyện đó. Anh nói sai sao? Nhưng nếu em đã không để ý thì vì sao lại phải hành hạ mình như thế?” Trần Mặc Đông không còn bình tĩnh như những lúc bình thường. Lộ Nghiên nhớ mình đã từng mấy lần khiến Trần Mặc Đông tức giận, xem ra cô thực sự đáng giận.

Lộ Nghiên không nói gì, lặng lẽ nhích người sát vào cơ thể Trần Mặc Đông.

“Em cứ thế này khiến anh có cảm giác giống như khi chúng ta vừa mới kết hôn, như thể cuộc hôn nhân này không phải do em tự nguyện mà là do anh ép em, nhưng ngẫm nghĩ lại thì anh thực sự đã từng bức ép em làm gì đâu. Lúc đầu, vốn dĩ anh muốn tránh em, dù sao chuyện ở thành phố S cũng sớm giải quyết xong, cơ hội gặp mặt lại không nhiều. Nhưng em lại xuất hiện trước mắt anh, nói những điều vô nghĩa với anh. Rồi khi anh hôn em, em không hề cự tuyệt. Lần gặp mặt sau đó, em cũng không từ chối để anh đưa về nhà. Sau đó anh đưa em về nhà, nếu em nói nửa câu từ chối, anh cũng sẽ không tiếp tục ép em, thậm chí lần đó…”

Trần Mặc Đông chưa từng nói nhiều như vậy, Lộ Nghiên đoán anh nói rất mệt. Thực ra trong lòng cô hiểu rõ những gì anh định nói tiếp theo. Anh muốn nói đến chuyện lần đầu tiên hai người “phát sinh quan hệ”, ban đầu Lộ Nghiên phản kháng, nhưng sau đó cũng không từ chối nữa. Tuy trong quá trình đau đớn, Lộ Nghiên có hối hận mấy lần, nhưng bằng những lời khuyên bảo dịu dàng của Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên cũng đã thay đổi. Nói chung, trong toàn bộ mọi chuyện, Lộ Nghiên đều giữ thái độ lửng lơ. Có điều, nhớ lại hồi còn ở thành phố S, dù Trần Mặc Đông khó kìm lòng, nhưng chỉ cần Lộ Nghiên không gật đầu, chắc chắn anh cũng sẽ không tiến thêm một bước, có thể nói khi đó tâm ý của cô đã hoàn toàn viết rõ trên mặt mình.

Lộ Nghiên đột nhiên cảm thấy tâm tình mình tốt lên rất nhiều, cô nghĩ tới con người Trần Mặc Đông vẫn luôn kiềm chế lạnh lùng lại bị cô ép thành ra dáng vẻ này, giọng nói mang theo sự bất lực và tức giận nhưng vẫn cố kiềm nén.

“Em lại còn chuyện bé xé ra to nữa. Chẳng phải anh không ghen sao? Thậm chí em lại còn lôi chuyện từ ngày xửa ngày xưa ra nữa.”

Lộ Nghiên chui vào lòng anh: “Xoa xoa đi, bụng em đau.” Lộ Nghiên đặt lại tay Trần Mặc Đông lên bụng mình, bàn tay anh luôn rất ấm áp, như thể nhận ra được độ ấm, cả cơ thể Lộ Nghiên cũng ấm theo.

Trần Mặc Đông không nói nữa, chỉ lặng lẽ xoa bụng cho Lộ Nghiên.

Tuy “chiến dịch” lần này miễn cưỡng có thể coi là Lộ Nghiên thắng, nhưng người khổ cuối cùng vẫn là Lộ Nghiên. Buổi tối hôm đó, Lộ Nghiên lo Trần Mặc Đông đói nên vẫn dậy nấu mì cho anh. Rõ ràng vừa nãy Trần Mặc Đông nói nhiều quá nên khi ăn không nói một câu nào, ngay cả câu hỏi của Lộ Nghiên cũng bị anh lơ là bỏ qua.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.10.2014, 14:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 9115 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 30 - Những ngày tháng thường nhật (3)

Lộ Nghiên và Tô Tiểu Lộ đi ra từ rạp chiếu phim đã gần chín giờ, hai người cùng đi đến một quán lẩu tự phục vụ. Tô Tiểu Lộ vừa ăn thịt, vừa oán giận ý chí mình không kiên định. Tiểu Lộ là cô gái có dáng người chuẩn, không gầy không béo, chỉ là khuôn mặt phúng phính khiến người khác có cảm giác cô như một viên ngọc đầy đặn. Vì vậy, Tiểu Lộ tuyên bố “Từ ngày mai, mình bắt đầu giảm béo”, chỉ là cái “ngày mai” này mãi ở thì tương lai xa vời.

“Mấy ngày nay sao không vội về nhà vậy?”

“Về nhà buồn chán quá.”

“Hóa ra hồi đầu về nhà không chán hả?”

Lộ Nghiên ngẫm nghĩ: “Cũng chán.”

Gần đây Lộ Nghiên thích các loại kịch tạp kỹ, kịch nói, ca kịch, thậm chí cả kịch thiếu nhi. Chỉ cần rạp hát không ở xa nhà, nhất định cô sẽ đi xem. Hôm nay là lần đầu tiên Lộ Nghiên đi xem phim vì Tô Tiểu Lộ liên tục nhấn mạnh nhân vật nam chính của bộ phim rất có khí phách đàn ông nên cô quyết định đi xem.

Thời gian này, chỉ khi đưa mình vào trong câu chuyện của người khác, Lộ Nghiên mới có cảm giác yên tâm, như thể khi ấy gánh nặng trong lòng cô được đặt xuống. Tuy cô cảm thấy lòng mình rất bối rối nhưng lại không thể giải thích vì sao. Cô giống như một người ở trong bóng tối bất lực cố gắng tìm lại vật bị mất.

Gần đây Lỗ Mạn liên tiếp gọi điện “quấy rầy” Lộ Nghiên, trước kia một tuần gọi một hai lần, nhưng hiện giờ ngày nào cũng gọi. Lộ Nghiên đoán cô ấy và Cố Dịch Hiên chắc nảy sinh mâu thuẫn gì đó, mấy lần cô đã nói bóng gió với Lỗ Mạn.

“Em đừng trêu chị, chị và anh ấy rất ổn.”

“Ừm.”

“Em và Trần Mặc Đông cũng ổn chứ?”

“Chị ám chỉ mặt nào?”

“Mọi mặt.”

“Cũng bình thường.”

“Thế vì sao chị lại cảm thấy giọng nói của em đầy u oán?”

Lộ Nghiên không đáp lại, đợi câu nói tiếp theo của Lỗ Mạn.

“Em phải hiểu rằng công việc của cậu ấy rất bận nên mới để em phòng đơn gối chiếc như vậy.” Ngữ khí của Lỗ Mạn đầy mập mờ, nhưng không mất đi sự nghiêm túc.

“Chị đang nói tốt hộ anh ấy đấy à?”

“Sao có thể, nếu muốn giúp thì phải giúp em chứ, dù sao chị cũng đã tận mắt nhìn em lớn lên.”

“Nói như thể chị già lắm ấy.”

“Đúng là nha đầu thối độc miệng.”

Hai người cùng bật cười.

“Ngày mai cùng chị đi bệnh viện kiểm tra nhé.”

Lộ Nghiên thấy sợ hãi khi nghe thấy câu nói này, đồng thời cô cũng cảm thấy chấn động, sợi dây căng trong lòng đột nhiên bị đứt phựt. Sau khi đồng ý với Lỗ Mạn, Lộ Nghiên ngắt điện thoại, lặng lẽ ngồi xuống sô pha, trong lòng thấp thỏm không yên. Quả cầu vẫn luôn ở trên đỉnh tháp nhọn nay đột ngột mất cân bằng rơi xuống, trong quá trình rơi xuống, mỗi lần đập vào vách tường đều để lại một vết tích nho nhỏ trong lòng Lộ Nghiên, tuy không đau không ngứa nhưng chỉ cần nhìn thấy lại khiến chính mình hoảng hốt.

Sáng hôm sau, Lộ Nghiên đi kiểm tra cùng Lỗ Mạn. Hai cô gái đứng trước cửa phòng xét nghiệm.

“Sao chị không để Cố Dịch Hiên đưa đi?”

“Anh ta nói nhiều quá, nào là không được thế này, không được thế kia…”

“Chị nói cứ như đang khoe khoang hạnh phúc ấy.”

“Thế sao?” Lỗ Mạn cúi đầu xoa chiếc bụng vẫn chưa hiện hình.

“Em và Trần Mặc Đông chưa định có con sao?”

“Muốn có chứ, nhưng em vẫn chưa thấy gì cả.” Lộ Nghiên nói rất thản nhiên, như thể cô không hề cảm thấy đáng tiếc, nhưng trên thực tế như thế nào thì chỉ lòng cô hiểu rõ.

“Hay là hôm nay em cũng kiểm tra luôn đi, không chừng lại mang thai rồi thì sao.”

Lộ Nghiên không biết vì sao mình lại nghe lời Lỗ Mạn, kết quả đúng như những gì cô nghĩ. Từ khi hai người quyết định có con đến giờ cũng đã một thời gian, sinh hoạt của hai vợ chồng vẫn bình thường, nhưng Lộ Nghiên mãi chưa có tin vui. Tuy Trần Mặc Đông không nói gì, nhưng mỗi lần đều cố gắng dùng hết sức lực làm Lộ Nghiên thỏa mãn, thậm chí sau mỗi lần kích tình, ánh mắt của anh còn ẩn chứa sự hi vọng.

Người bên cạnh đang mang một sinh mệnh bé nhỏ bỗng dưng khiến vấn đề vẫn luôn thấp thỏm của Lộ Nghiên được hóa giải. Cuối cùng cô cũng hiểu sự bất an trong lòng mình đến từ đâu.

Sau khi kiểm tra xong, hai người cùng đi đến một quán ăn quen. Cả hai đều rất thích các món cay ở đây.

“Khi nào Trần Mặc Đông về?”

“Không rõ nữa, nhưng chắc cũng phải hai ngày nữa.”

“Hai người sống kiểu gì vậy?” Lỗ Mạn mang vẻ mặt hoàn toàn không đồng tình.

*****

Sau khi rửa mặt, Lộ Nghiên nhe miệng nhìn hàm răng của mình trong gương. Quả thực cô có hàm răng rất nhỏ, trước đây cô chưa từng phát hiện ra điều đó. Đúng lúc này Trần Mặc Đông đi vào nhà vệ sinh, ngắm nhìn toàn bộ cảnh tượng này, anh bật cười đến mức không còn để ý hình tượng của mình.

Tối qua Trần Mặc Đông đi công tác về. Lộ Nghiên không “hứng thú”, nhưng Trần Mặc Đông lại hoàn toàn ngược lại. Chỉ vài chiêu, anh đã khiến Lộ Nghiên tan tác. Tuy Trần Mặc Đông không ép buộc Lộ Nghiên nhưng dường như anh hiểu cô hơn cả chính bản thân cô. Anh có thể chắc chắn nắm rõ việc Lộ Nghiên có cự tuyệt thật sự hay không, nếu không phải, Trần Mặc Đông sẽ tùy thuộc vào ý chí của mình mà ôm cô vào lòng. Ví dụ tối qua, Trần Mặc Đông giống như một ác ma, ánh mắt đen láy luôn ẩn chứa nụ cười nhưng lại khiến cô quay tới quay lui, đặt cô ở nơi giao thoa giữa nước và lửa.

Lộ Nghiên vất vả mới bình tĩnh lại thì Trần Mặc Đông lại nằm lên trên người cô, chà xát đôi môi cô.

“Hình như răng em hơi nhô ra thì phải?”

Vừa nghe thấy, Lộ Nghiên lập tức cắn lưỡi Trần Mặc Đông, đến tận khi Trần Mặc Đông hét lên đau đớn cô mới buông ra. Sau đó, Trần Mặc Đông lại tìm cách trừng phạt nghiêm khắc Lộ Nghiên, đến khi hơi thở của cô yếu ớt, ánh mắt ẩm ướt mới buông ra. Trong suốt thời gian đó, ánh mắt của anh luôn đen láy như ngọc, ẩn chứa nụ cười tinh nghịch như trẻ con. Lộ Nghiên thầm mắng anh một câu “Đồ ác ma”.

“Em muốn đi niềng răng.”

“Không việc gì sao phải giày vò mình thế!”

“Mang thai rồi thì niềng răng sẽ không tốt, vì thế muốn nhân lúc này làm thôi.” Lộ Nghiên tùy tiện tìm một lý do.

Trần Mặc Đông ngừng cười, chăm chăm nhìn Lộ Nghiên. Có lẽ vấn đề mang thai này một khi được nhắc tới sẽ khiến không khí trở nên nặng nề.

“Anh đi cùng em.”

Lộ Nghiên theo Trần Mặc Đông từ nhà vệ sinh ra, đứng đằng sau ôm chặt lấy anh.

“Nhất định trong năm nay em sẽ mang thai.”

“Ý của em là bảo anh phải cố gắng nhiều hơn nữa hả?” Khóe miệng Trần Mặc Đông cong lên.

Lộ Nghiên đỏ mặt: “Dù sao em cũng chỉ muốn có con của mình thôi.”

“Chuyện này vội cũng không được.”

Vẻ mặt Trần Mặc Đông biến hóa liên tục, cuối cùng chỉ còn lại sự chân thành, ánh mắt chăm chú nhìn Lộ Nghiên, không hề còn một tia tinh nghịch.

Cảm giác bị niềng răng rất không vui vẻ, có thể nói là có một chút khó chịu. Nhưng Lộ Nghiên cho rằng đó chỉ là chuyện cá nhân của mình mà không ngờ tới sự quan tâm từ các phía dành cho cô. Có người quan tâm cô, nhưng cũng có người nói bóng gió, đúng là không biết nên khóc hay cười.

Đầu tiên là trận giáo huấn của Nguyễn Minh Ngữ: “Răng của con không phải rất đẹp rồi sao? Sao lại tiêu phí tiền thế này? Hơn nữa, con từng này tuổi rổi, nhất định phải niềng răng sao? Đúng là không có việc gì làm, tự tìm rắc rối. Mặc Đông càng ngày càng chiều con hư hỏng rồi.”

“Vậy ý của mẹ là Trần Mặc Đông khiến con hư hỏng sao?” Vừa mới mang niềng răng, Lộ Nghiên không tự nhiên nhe miệng cười. Nguyễn Minh Ngữ cuối cùng cũng phát hiện ra nhược điểm của Trần Mặc Đông. Đúng là không dễ dàng mới tìm được nhược điểm của anh, có điều nhược điểm này lại thể hiện trên người Lộ Nghiên.

“Con đừng có đẩy những điều không đúng của mình sang Trần Mặc Đông.”

“Rõ ràng mẹ vừa mới nói vậy mà.”

“Nha đầu này, còn cãi mẹ nữa. Con đấy, nhanh mà sinh một đứa đi, nếu không thì mãi mãi không lớn được đâu.”

Lộ Nghiên nhỏ giọng lầm bầm một câu gì đó, rồi đi ra khỏi phòng bếp. Cô hi vọng ở bên bố có thể không khiến mình buồn nữa.

Tuy ngoài miệng Nguyễn Minh Ngữ mắng Lộ Nghiên, nhưng nhìn Lộ Nghiên thi thoảng đau đến mức nghiến răng, tay liên tục xoa thái dương, bà cũng cảm thấy đau lòng, còn làm nhiều đồ ăn mềm, dễ ăn cho cô.

Đồng nghiệp trong công ty thấy dáng vẻ của Lộ Nghiên thì mỗi người một phản ứng.

“Ồ, cậu đang quay trở lại những ngày thanh xuân hay sao?” Giọng điệu của Tả Cầm mơ hồ, nghe giống như trêu ghẹo nhưng lại có chút cười nhạo, như thể chuyện Lộ Nghiên niềng răng ảnh hưởng đến hàm răng của cô ấy vậy. Tóm lại, có một số người chấp nhận sự sa đọa của mình, nhưng lại ghen ghét sự “tiến bộ” và thay đổi của người khác.

“Đau không? Vẫn đau à? Là loại niềng đặc biệt sao?” Cũng có người chỉ đơn giản thấy náo nhiệt, hỏi cô cảm thấy thế nào, nhưng không phải vì quan tâm cô mà chỉ vì lòng hiếu kỳ của mình.

“Vẫn ổn. Nếu răng của cậu không đều, mình đề nghị cậu cũng nên niềng xem sao.” Lộ Nghiên vẫn mỉm cười trả lời, tuy việc cười nói không thuận tiện nhưng cô vẫn rất vui vẻ thỏa mãn sự tò mò của mọi người.

Đương nhiên cũng có người thật lòng quan tâm cô, như Tô Tiểu Lộ và Vu Vân Trạch. Lộ Nghiên có chút cảm kích, tuy rằng cô cảm thấy biểu hiện của họ hiện giờ khiến cô không thích ứng được.

Người không thích ứng được không chỉ có riêng cô, mà còn cả Trần Mặc Đông. Mấy ngày đầu, Trần Mặc Đông chỉ cần nhìn thấy cô là không nhịn được cười. Ban đầu Lộ Nghiên vì đau nên phát tiết lên người anh, vừa đấm vừa đánh anh, Trần Mặc Đông mặc kệ cô động chân động tay, bản thân lại tự cười chính mình, nhưng đôi khi anh lại giữ chặt nắm tay của Lộ Nghiên, còn tay kia giữ cằm cô, nhìn ngắm hàm răng cô. Mỗi lần như vậy, Lộ Nghiên đều dùng những từ “bị bệnh à”, “biến thái”, “thần kinh” đáp trả anh, nhưng những lời này lại khiến Trần Mặc Đông càng thêm vui vẻ. Càng về sau, Lộ Nghiên càng miễn dịch với các hành động và phản ứng của Trần Mặc Đông.

Hết giờ làm, Trần Mặc Đông về nhà thấy Lộ Nghiên đang nằm nghiêng trên giường. Cả tinh thần và hàm răng của cô đều đang rất khó chịu, vì thế cô càng trở nên bất an. Sau khi thay quần áo, Trần Mặc Đông đứng dưới chân giường “thưởng thức” dáng vẻ đờ đẫn của Lộ Nghiên. Sở dĩ Lộ Nghiên có chút đờ đẫn vì vẻ mặt mặc kệ tất cả của cô liên quan đến hàm răng, nó khiến cô vô cùng khổ sở, không biết làm gì ngoài việc đờ đẫn nằm trên giường.

Trần Mặc Đông túm chân Lộ Nghiên kéo về phía mình. Lộ Nghiên bị hành động đột ngột của anh dọa một trận, vô thức né tránh, nhưng lại bị mất cân bằng, cả cơ thể bị lật nghiêng nhào về phía dưới giường. Thực ra hai người từng trêu nhau như vậy, nhưng hôm nay tâm trạng Lộ Nghiên không tốt nên cô mới vậy. Động tác của Trần Mặc Đông rất nhanh, trước lúc Lộ Nghiên bị rơi hẳn xuống đất, anh đã kéo cô lại lên giường.

Lộ Nghiên uất ức, trút lên người Trần Mặc Đông.

“Ngày mai anh cùng em đi gỡ cái niềng răng này xuống, tội gì phải chịu khổ thế.”

“Vậy còn không trách anh đi, sao lúc đầu không phản đối chuyện em niềng răng chứ.”

“Ai biết là em lại để ý lời nói anh đến vậy.”

“Đồ tự phụ, ai để ý chứ.”

Vì sự đau đớn thê thảm sau khi thực thi kế hoạch chỉnh răng, một thời gian dài hai người không thực hiện nghĩa vụ vợ chồng. Ngay cả việc giở thủ đoạn để lừa quấn quít với Lộ Nghiên của Trần Mặc Đông cũng mất rất nhiều thời gian.

Sau cơn “bốc cháy” của hai người, Trần Mặc Đông dường như vẫn chưa được thỏa mãn.

“Ngày mai nhất định phải đi tháo cái này ra, lúc hôn quá vướng víu.”

“Em quyết định không tháo nữa.”

“Phải tháo.”

“Không tháo.”

“Phải tháo.”

“Không.”



Ngày hôm sau, Lộ Nghiên lấy lý do công việc để từ chối Trần Mặc Đông chuyện tháo niềng răng. Nhưng đến cuối tuần, cô vẫn bị Trần Mặc Đông cưỡng ép lôi đi bệnh viện, tất cả đều như mong muốn của Trần Mặc Đông. Thực ra sau khi tháo niềng răng, cơn đau của Lộ Nghiên đã giảm đi rất nhiều. Sau một tuần, cơ bản Lộ Nghiên đã thích ứng với việc đeo niềng răng, nhưng chung qui việc cơ thể có thêm một vật thể gò bó đúng là không dễ chịu. Vì thế Lộ Nghiên biểu hiện là thuận theo sự áp đặt của Trần Mặc Đông, nhưng thực tế cũng là để chính mình được thoải mái.

Chuyện tháo niềng răng cũng gây ra những lời phê phán, chủ yếu là từ Nguyễn Minh Ngữ. Nội dung cũng giống như khi cô mới đeo niềng răng, ý chỉ Lộ Nghiên thích giày vò mình, không biết trân trọng tiền bạc, rồi là cậu con rể ưu tú của bà đã chiều hư con gái bà. Trong khi đó, đồng nghiệp không còn quan tâm như trước nữa, có thể họ không nhận ra, mà cũng có thể là trong tình cảnh thế này việc trêu chọc sẽ thể hiện rõ sự châm biếm. Trong đạo lý sinh tồn, con người yên ổn vô sự sống với nhau là tốt nhất, vì thế mọi người cũng bàng quan với những chuyện thế này.

Sau khi tháo được bộ niềng răng kia, Trần Mặc Đông đương nhiên rất vui vẻ, tuy rằng vẻ mặt của anh vẫn lạnh nhạt như cũ. Còn Lộ Nghiên, sau khi loại trừ được cơn đau, cô khôi phục cuộc sống thường nhật, ăn cơm tắm giặt đúng giờ, đáp ứng được sự cao hứng đột ngột của Trần Mặc Đông, mỗi tối còn có thể làm công cụ làm ấm giường rất đạt tiêu chuẩn.

Sau chuyện này, Trần Mặc Đông đã nghiêm túc nói với Lộ Nghiên: “Sau này đừng tự giày vò cơ thể mình như thế.” Khẩu khí của Trần Mặc Đông lộ ra sự quan tâm, nhưng Lộ Nghiên lại đoán xuyên tạc ý tứ của anh.

“Như thế thì em sẽ mất đi công dụng làm vợ, có phải anh đang nghĩ như vậy không?”

“Vẫn là em hiểu anh.” Trần Mặc Đông thản nhiên trả lời.

Lộ Nghiên tức giận cắn ngực Trần Mặc Đông. Lúc này cô cảm nhận sâu sắc được việc có một hàm răng thoải mái rất quan trọng, như vậy có thể tùy ý phát huy công dụng vốn có của nó.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: xichgo và 184 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

12 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 226 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 767 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.