Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

 
Có bài mới 04.10.2014, 14:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 9142 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 25 - Điệu hát du dương (2)

Trần Mặc Đông và Lộ Nghiên đi mua nhẫn. Đôi nhẫn trước kia của hai người mua tại đây, nhưng đáng tiếc đôi nhẫn đó chỉ còn chiếc nhẫn trên ngón áp út của Trần Mặc Đông, còn chiếc nhẫn của Lộ Nghiên chính là nguyên nhân khiến hai người một lần nữa đến đây.

Buổi tối Lộ Nghiên mất chiếc nhẫn đã thành thật báo cáo với Trần Mặc Đông, Trần Mặc Đông không nói gì, nhưng với sự phục vụ ân cần của Lộ Nghiên sau đó anh cũng không thèm để ý. Tuy Lộ Nghiên cảm thấy anh rất nhỏ mọn nhưng tự biết mình đuối lý nên với sự bàng quan của anh, cô cũng chọn lựa cách không để ý, vẫn tiếp tục sự ân cần của mình.

Cô vốn nghĩ tùy tiện chọn mua một chiếc nhẫn đeo lên là được, dù sao chiếc nhẫn cũng chỉ là một thứ đồ trang sức hình thức, nhưng Trần Mặc Đông lại khăng khăng mua một đôi.

Ở cửa hàng, trên danh nghĩa là Lộ Nghiên chọn nhẫn, nhưng quyết định cuối cùng vẫn là Trần Mặc Đông. May mà thẩm mỹ của Trần Mặc Đông trên Lộ Nghiên, thứ anh chọn tuy cô không thích nhưng cũng không đến mức ghét.

“Em thật sự không cố ý làm mất. Ai ngờ nó rơi khỏi tay mà không biết.” Trên đường về, Lộ Nghiên vẫn giải thích. Hôm đó, mấy bạn học cấp ba kéo cô ra ngoại thành chơi, mọi người chơi vui vẻ đến mức quên hết mọi việc. Ở một tảng đá chỗ nước cạn, có một mảng cát khô, mấy người tụ tập lại như trẻ con cùng nhau nghịch cát, chiếc nhẫn của Lộ Nghiên không biết tuột khỏi tay từ khi nào cô cũng không biết. Vốn dĩ chiếc nhẫn kia đeo hơi lỏng, cô nghĩ mùa hè ngón tay sẽ to ra nên cũng không để ý nó, ai ngờ nó lại mất vào mùa hè.

Đến ngã tư đường vừa đúng lúc đèn đỏ, Trần Mặc Đông bình tĩnh dừng xe, quay đầu nhìn Lộ Nghiên, chìa bàn tay phải, ba ngón tay gập lại, ngón trỏ và ngón giữa hơi nhô ra. Lộ Nghiên nhìn biểu cảm thanh thản tự nhiên của Trần Mặc Đông, chỉ có vùng quanh lông mày hơi nhíu lại, mà động tác trên tay nhìn rất giống cử chỉ của người có ý đồ xấu. Lộ Nghiên bất chấp nhoài đầu về phía trước Trần Mặc Đông.

“Anh muốn đánh thì đánh đi, nhưng tiền thuốc do anh trả đấy.” Lộ Nghiên tỏ vẻ anh hùng, nhưng lúc này trong lòng lại thầm chửi rủa Trần Mặc Đông vô số lần.

Nhưng Trần Mặc Đông chỉ hôn thật sâu chiếc cằm của Lộ Nghiên, đầu óc cô choáng váng, cuối cùng cũng hiểu thế nào là cảnh giới cao nhất của ‘trong nhu có cương’ và nụ cười chứa dao giết người. Mãi đến khi phía sau có tiếng còi xe, hai người mới dừng lại, khuôn mặt Lộ Nghiên vì bị phản ứng của sinh lý và tâm lý thiêu đốt đỏ bừng lên.

“Sao anh lại ở nơi công cộng thế này mà trêu chọc con gái nhà lành, không, là phụ nữ nhà lành chứ.” Lộ Nghiên bình tĩnh bộc lộ tâm tư.

“Anh thấy đây là nơi cá nhân mà.”

Lộ Nghiên suy nghĩ lời anh nói cũng thấy đúng, rõ ràng họ đang ở trong xe của mình.

“Nhưng vừa nãy người ở trong hai chiếc xe phía trước và phía sau đều nhìn thấy rồi.”

“Vậy thì sao chứ?”

“Chẳng phải anh vẫn luôn ghét có những động tác thân mật trước mặt người lạ sao?”

“Hành động vừa rồi mà cũng coi là động tác thân mật sao?” Trần Mặc Đông nói bằng giọng vô cùng nghiêm túc. Lộ Nghiên bị đánh bại, quyết định không tranh luận với anh nữa, dù sao kết quả luôn là cô bị khuất phục.

Thật ra không phải Trần Mặc Đông từng nói như vậy, nhưng Lộ Nghiên biết Trần Mặc Đông là người có nề nếp, anh không thích biểu lộ tình cảm yêu đương trước mặt người khác. Lộ Nghiên cũng là người như vậy, vì thế hai người đều luôn giữ khoảng cách hợp lý khi ở bên ngoài, đương nhiên cũng có khi khó kìm nén được cảm xúc, ví dụ như khi hai người đi nghỉ nước ngoài, bên cạnh bờ biển đã ôm hôn nhau. Nhưng những lúc như vậy rất hiếm, còn đa số những cảnh tình cảm đều diễn ra ở nhà. Trong cuộc sống, đa số lần hai người tiếp xúc thân mật bên ngoài đều xuất phát từ mục đích không tốt đẹp gì, ví dụ như khi đi siêu thị, Lộ Nghiên cần Trần Mặc Đông dìu đỡ, mà Trần Mặc Đông lại cần Lộ Nghiên dẫn đường, nói chung đều vì mục đích giúp đỡ lẫn nhau.

Lộ Nghiên lấy hết tất cả đồ trang sức từ ngăn kéo ra, cô tự hỏi có khi nào mình đã đặt chiếc nhẫn vào đây mà quên mất không. Những chuyện thế này không phải chưa từng xảy ra nên cô vẫn vô cùng hi vọng sẽ tìm lại được chiếc nhẫn trước kia.

Đồ trang sức của cô đa số đều do Trần Mặc Đông tặng, trong đó có rất nhiều dây chuyền. Dường như anh hiểu rõ cô không thích ngọc trai hay đá quí, nên chỉ mua một đôi khuyên tai có hình dáng trừu tượng, duyên dáng tặng cô. Có điều ký ức của anh hình như luôn lưu lại rất ngắn, anh chỉ có thể nhớ thứ đồ cuối cùng mình tặng cô, vì thế thường nghe thấy từ miệng Trần Mặc Đông câu “Sợi dây này rất hợp với em”, hoặc “Cái này rất đẹp, mua khi nào vậy?”. Mỗi lần nghe thấy vậy, Lộ Nghiên đều hoài nghi khả năng những thứ đồ này là do người khác mua hộ anh, dần dần chuyện thế này xảy ra càng nhiều, câu trả lời của Lộ Nghiên cũng biến hóa theo, hồi đầu cô còn trả lời: “Không phải mua đâu, là có con heo đem tặng đấy.”, kèm theo ánh nhìn khinh bỉ, sau này cô lại trả lời là: “Nhặt được trong đống rác”, cuối cùng chỉ mỉm cười lịch sự nói: “Cảm ơn đã khen.”

Lúc Trần Mặc Đông bước vào nhà, Lộ Nghiên đang nhìn ngắm sợi dây Thẩm Tiếu tặng, cô chưa từng đeo nó nhưng mỗi lần mở hộp trang sức đều nhìn ngắm nó trước rồi mới cầm đến thứ đồ trang sức khác.

“Sao chưa từng thấy em đeo nó vậy?”

“Sợ mất.”

“Anh còn cho rằng không có thứ đồ gì em quí trọng chứ?”

Lộ Nghiên không hiểu anh, cô đặt sợi dây lại vào chiếc túi nhỏ do mình tự làm. Khi làm chiếc túi, Lộ Nghiên đã đặc biệt may thêm một lớp bông, phòng ngừa đồ trang sức bị va chạm. Trần Mặc Đông thò đầu nhìn ngăn khéo, khóe miệng khẽ nhếch lên một góc nhỏ.

“Em đối xử với đồ trang sức cũng có chút khác biệt nhỉ. Có mỗi cái này là được đặt trong một chiếc túi nhỏ, còn những thứ khác đều bày bừa trong ngăn kéo.”

“Như vậy mới tiện lấy.”

“Em làm cái này rất đẹp, có muốn làm một cái cho chiếc nhẫn của chúng ta không?” Trần Mặc Đông cầm chiếc túi vải đựng sợi dây kia lên tỉ mỉ quan sát.

“Chiếc nhẫn không phải có hộp đựng rồi sao? Đâu cần dùng cái này nữa chứ.”

Nghe vậy, Trần Mặc Đông nhíu mày, sợi dây vừa lấy ra từ trong chiếc túi rơi từ trên tay xuống đất, cạnh chân anh, nhưng anh không hề có ý định nhặt nó. Lộ Nghiên đành khom lưng nhặt lên. Trần Mặc Đông bước lùi một bước, sau đó đi về phía cửa phòng ngủ, tiếp đó là một tiếng đóng cửa không lớn lắm nhưng tỏa ra sự khó chịu, như thể cố kìm nén cảm xúc.

Buổi tối, Lộ Nghiên nằm trên giường ôm quyển từ điển tiếng Nhật, còn Trần Mặc Đông bên cạnh lại cầm quyển từ điển tiếng Đức rất nặng.

“Anh còn biết tiếng Đức sao?”

“Tiếng Anh của anh tốt hơn tiếng Đức.”

Trong lòng Lộ Nghiên khinh bỉ, ngày trước anh du học ở Mỹ, tiếng Anh của anh không tốt mới lạ.

“Em không hỏi anh học cái nào giỏi mà.”

“Sao em không suy nghĩ đi? Ý của anh là tiếng Đức của anh không tốt, nên bây giờ anh mới đang học.”

“Đọc cái này không bằng mua một cuốn tiểu thuyết tiếng Đức mà đọc, thú vị hơn nhiều.”

Trần Mặc Đông không để ý, tiếp tục lật quyển từ điển, Lộ Nghiên nghiêng đầu nhìn qua không hiểu. Cô luôn thấy người Đức tỉ mỉ, câu nệ quá đáng, ngay cả cây cối cũng phân biệt âm dương. Học tiếng Đức rất khó với người nước ngoài, nhưng Lộ Nghiên lại cảm thấy nó rất hợp với những người luôn sẵn sàng tinh thần khiêu chiến như Trần Mặc Đông. Trần Mặc Đông đẩy đầu Lộ Nghiên ra, mắt vẫn chăm chú nhìn trang sách.

“Có phải anh vì chuyện đồ trang sức nên không vui à?” Từ lúc Lộ Nghiên thu dọn đồ trang sức, biểu hiện của anh luôn luôn ở trong trạng thái: “Tôi rất lạnh lùng, đừng ai để ý tôi.”

“…”

“Quà cưới của Thẩm Tiếu, một đời mới có một cái, lẽ nào em không nên giữ gìn cẩn thận sao?”

“…”

“Anh ghen với Thẩm Tiếu sao?”

Trần Mặc Đông quay đầu, liếc nhìn cô, sau đó như nghĩ ra điều gì, lại lật quyển từ điển, hoàn toàn lơ là Lộ Nghiên.

“Anh không để ý đến em thì ngủ thôi.” Lộ Nghiên kéo tay Trần Mặc Đông, khiến anh chỉ còn một tay để lật sách.

“Đừng làm ồn, anh đang tìm xem từ “ghen” nói như thế nào bằng tiếng Đức.”

“Trần Mặc Đông, anh đi chết đi.”

Lộ Nghiên quay người nằm xuống, hối hận vì những việc vừa nãy mình đã làm. Cô nghĩ người như Trần Mặc Đông sao lại có thể ghen vì cô, huống hồ chỉ là một thứ đồ trang sức. Đúng là một tên đàn ông xấu xa vô tâm vô phế, không biết yêu.

“Lẽ nào không phải là cô Thẩm kia đã thay ai đó tặng sao?” Trần Mặc Đông vòng tay ôm tấm lưng đang quay về phía anh.

Cả người Lộ Nghiên cứng đờ, cô vẫn luôn cho rằng đây là quà cưới của Thẩm Nham, vì thế càng thêm phần quí trọng nó, nhưng quí trọng chỉ là quí trọng, không phải là biểu hiện phản bội Trần Mặc Đông.

“Anh đã biết chuyện trước kia của em?” Lộ Nghiên nói rất nhỏ, nhỏ đến mức cô cho rằng chính mình cũng chưa hề nói ra.

“Đúng, ngay từ đầu anh đã biết, nhưng anh chỉ không hiểu em hiện tại thôi.”

“…”

Lộ Nghiên quay người, đối diện với anh, khóe miệng giương lên.

“Trần Mặc Đông, “ghen” trong tiếng Đức nói thế nào?”

“Anh mới tìm thấy từ “đố kỵ” thôi.” Anh đọc to từ đó lên một lần.

Lộ Nghiên cũng gà mờ học theo: “Nghĩa của từ đố kỵ và ghen không giống nhau, tuy em không chắc chắn anh có đố kỵ không, nhưng em khẳng định, Trần Mặc Đông, anh đang ghen.”

“Có lẽ anh nên tra kỹ lại từ điển.” Trần Mặc Đông khẽ cắn tai Lộ Nghiên khiến cô khẽ run lên, chui vào lòng anh trốn tránh.

“Anh mau thừa nhận hành vi phạm tội đi, nếu không em sẽ thi hành đại hình hầu hạ đấy.” Lộ Nghiên thực sự bội phục người đàn ông này, chuyện đã rõ ràng như vậy mà vẫn không chịu thừa nhận, lẽ nào thừa nhận mình ghen vì vợ sẽ chết sao?

Trần Mặc Đông dùng nụ hôn để phủ lấp miệng Lộ Nghiên, hai người chìm vào thế giới của yêu thương.

Bất luận với mình hay với Trần Mặc Đông, hoặc với cả hai người, lần “truy cứu” chuyện xưa này đơn giản là bước tiến thăng hoa trong tình cảm của hai người. Đáy lòng Lộ Nghiên lúc này đã vô cùng thông suốt. Nhưng nếu có một ngày chuyện như vậy đột ngột xuất hiện ở phía Trần Mặc Đông, cô sẽ có một phản ứng khác. Cô sẽ không giống Trần Mặc Đông hiện tại, trước sau luôn đặt mình ở vị trí tao nhã, không chịu vì đối phương mà cúi đầu, truy vấn một chút.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.10.2014, 14:37
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 9142 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 26 - Cuộc sống bình yên

Cuộc sống luôn luôn bận rộn – Câu nói này thật sự thích hợp với kiểu người như Trần Mặc Đông, bận rộn vì gia đình, bận rộn vì công việc, đương nhiên đa số là bận rộn với công việc; còn kiểu người như Lộ Nghiên cũng bận rộn, nhưng lại là sự bận rộn quay vòng, trải qua từng ngày với những việc vụn vặt, mơ hồ. Có lúc cô nằm trên giường nghĩ xem ngày hôm nay đã làm những gì mà không nghĩ ra nổi.

Cuộc sống sau khi kết hôn nhạt dần những thứ tình cảm mãnh liệt, vài điều nhỏ nhoi còn lại cũng khiến người ta không quá ngạc nhiên, cuộc sống bằng phẳng đến nhạt nhẽo.

Lộ Nghiên đang quấy cháo yến mạch nhưng cô không có cảm giác thèm ăn, sự vô vị của đồ ăn trong tay đã đủ thể hiện sự nhạt nhẽo của cuộc sống rồi. Lộ Nghiên ngẩng đầu phát hiện TV đang dừng ở kênh tin tức, cô lôi chiếc điều khiển TV nằm dưới đệm ra, chuyển tới kênh bình thường mình muốn xem. Đôi khi những lúc thế này, hai người sẽ “đánh nhau” vì kênh TV, Lộ Nghiên sẽ sử dụng chút mưu mẹo của mình. Hiện tại cô thấy việc được chiến đấu như vậy thực sự rất ngọt ngào. Nhìn hình ảnh ca sĩ chập chờn trên TV, cô không hề cảm thấy vui vẻ, cuối cùng cô lại chuyển về kênh tin tức. Bỗng dưng cô cảm thấy bản thân làm như vậy giống như mình đang thương nhớ Trần Mặc Đông, vì vậy cô kiên quyết dứt khoát tắt TV.

Tiếng điện thoại vang lên trong căn phòng trống khiến Lộ Nghiên giật mình. Đó là điện thoại của Trần Nhiễm Mộng, Lộ Nghiên nhíu mày.

Hai người đều không quá quan tâm nhau. Sau khi Lộ Nghiên thông báo Trần Mặc Đông đi thành phố S, Trần Nhiễm Mộng cũng không nói nhiều mà ngắt điện thoại.

Có người nói: nếu bạn ghét một người thì nguyên nhân rất lớn là bạn phát hiện mình và người ta có khuyết điểm hoặc nhược điểm nào đó giống nhau. Không thể nói là Lộ Nghiên ghét Trần Nhiễm Mộng, chỉ là giữa hai người có sự bất hòa vô cớ. Cô tin chắc Trần Nhiễm Mộng cũng có cảm giác như vậy với cô.

Sự mâu thuẫn này đã bắt đầu kể từ khi hai người còn nhỏ, nhưng Lộ Nghiên thực sự không nghĩ tới rằng thế giới này lại nhỏ như vậy, đi vòng vòng cuối cùng cô ấy lại trở thành em dâu của mình. Nhớ lại lần đầu tiên đến nhà Trần Mặc Đông, gặp Trần Nhiễm Mộng đang ôm bảo bối trong lòng, hai người đều vô cùng sửng sốt, sau đó Trần Nhiễm Mộng lại thờ ơ lạnh nhạt, thỉnh thoảng mới nở một nụ cười nhàn nhạt. Mặc dù không hề nói chuyện nhưng trong lòng Lộ Nghiên hiểu rõ. Có điều, cô cảm thấy may mắn vì Trần Nhiễm Mộng cũng lựa chọn im lặng giống cô.

Trần Mặc Đông cảm nhận được không khí khác thường giữa hai người nhưng lại cất giữ trong lòng, không hỏi vì sao hai người lại như vậy, chỉ bảo Lộ Nghiên không được gây rối với Trần Nhiễm Mộng trước mặt bố mẹ.

Lộ Nghiên và Trần Nhiễm Mộng là bạn học từ hồi tiểu học, tuy hai người ngồi bàn trên bàn dưới nhưng mỗi người đều có bạn bè riêng, không động chạm đến nhau. Hồi nhỏ Lộ Nghiên rất xinh đẹp và đáng yêu, hai bím tóc được tết gọn gàng sau vai, khuôn mặt đầy đặn, tính cách lại đáng yêu lanh lợi, không bao giờ cãi nhau hay tranh đua với bạn bè, luôn lặng lẽ, là một đứa trẻ thông minh đúng mực, vì thế người lớn rất thích cô, trong đó đương nhiên bao gồm cả giáo viên chủ nhiệm.

Khi đó bạn nhỏ Trần Nhiễm Mộng do được gia đình nuông chiều đã trở thành một cô bé ngang ngược, tuy vẻ ngoài ưa nhìn nhưng luôn nghịch ngợm gây chuyện, như đâm bút vào người bạn học, ném giẻ lau bảng vào mặt người khác, những trò bịp bợm của cô nhiều vô kể, nhưng cô bé lại thường xuyên đạt giải trong các kỳ đại hội thể dục thể thao nên giáo viên chủ nhiệm vừa quí vừa không hài lòng về cô.

Năm lớp bốn có môn kỹ thuật dạy làm những vật thủ công đơn giản, trong một tiết giữa học kỳ, giáo viên kỹ thụât chuẩn bị dạy học sinh làm túi gấm. Vừa vào lớp, các bạn nhỏ đã xếp hàng lên bục giảng nhận vải, trật tự hỗn loạn, cô giáo liên tục nhắc nhở nhưng cả lớp vẫn hỗn loạn.

Đến lượt Lộ Nghiên và Trần Nhiễm Mộng, hai bàn tay nhỏ nhắn cùng chìa ra hướng về phía tấm vải hồng nhạt, trên mặt vải có in hoa văn. Khi đó Lộ Nghiên không hiểu một người bạn nhỏ kỳ quái như Trần Nhiễm Mộng sao lại có thể thích loại vải hoa này, lời giải thích duy nhất là cô ấy cố ý. Bạn nhỏ Lộ Nghiên tuy là một đứa trẻ biết nghe lời nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ để người khác ức hiếp, vì thế ngày hôm đó đã diễn ra cảnh tượng khiến cô giáo phải kinh ngạc: hai cô bé xinh xắn cùng giằng co mảnh vải hoa đáng yêu, giận dữ nhìn đối phương, không hề có ý định buông tay. Cuối cùng cô giáo quyết định phân mảnh vải này cho Lộ Nghiên, lý do vì Lộ Nghiên ngồi phía trước Trần Nhiễm Mộng nên Lộ Nghiên là người chọn trước. Vì thế, Trần Nhiễm Mộng đã liệt Lộ Nghiên là kẻ thù số một của cô ấy. Do tuổi nhỏ nên ngày đó họ không công kích nhau bằng lời nói mà rất thẳng thắn tấn công vào cơ thể.

Vì vậy, trong nửa kỳ sau đó, “cuộc chiến đấu” của hai bạn nhỏ diễn ra không ngừng. Tuy nhiên nó cũng chỉ diễn ra trong nửa kỳ vì lên lớp năm, nhà Lộ Nghiên chuyển đi nên cô cũng chuyển trường. Sự việc này dần mờ nhạt đi, mãi đến lần này hai người gặp nhau.

Thoát khỏi những ký ức cũ, Lộ Nghiên ngẩng đầu nhìn đồng hồ đã thấy kim giờ dừng ở vị trí số 10. Cô liếc nhìn chiếc điện thoại vẫn nằm im, cầm miếng vải vừa mua ở hàng rong vỉa hè mấy ngày trước phủ lên, không nhìn thấy cho đỡ phiền lòng.

Trong lúc tắm trí óc của Lộ Nghiên vận động rất nhanh, cô cảm thấy kỳ lạ vì sao nhiều năm như vậy thẩm mỹ và sở thích của cô không hề có một bước tiến, những đồ yêu thích của hai mươi mấy tuổi và mấy tuổi vẫn giống nhau, nói ra thì thấy chính mình thực sự rất cứng đầu cố chấp. Cô mơ hồ nhớ hồi học lớp 8 mình từng thích một cậu bạn trai cùng lớp, vóc dáng cao gầy nhưng không đánh mất cảm giác khỏe mạnh, dáng vẻ đứng đắn, vừa nhìn đã thấy khí chất chính trực. Lộ Nghiên cứ suy nghĩ mãi về dáng vẻ mơ hồ của cậu ấy, cuối cùng trong trí não lại hiện ra hình ảnh của Thẩm Nham, rồi dừng lại ở khuôn mặt của Trần Mặc Đông. Đúng là âm hồn không tan, Lộ Nghiên lau lau tóc cho khô, rồi chuẩn bị ngủ.

Trong lúc mơ màng, dường như Lộ Nghiên nghe thấy tiếng điện thoại di động rung, nhưng lại cho là ảo giác của mình vì khi cô ngủ thường có thói quen tắt điện thoại, lẽ nào hôm nay mình đã quên, trong lúc cô mơ màng nghĩ đã thiếp đi.

Do ngủ không đủ giấc, công việc ngày hôm sau của Lộ Nghiên gặp phải khó khăn, vì thế cô quyết định xuống lầu hít thở không khí. Đi từ thang máy xuống, cô nhìn thấy mấy người đang vây quanh thang máy bước vào, thình lình xuất hiện ở giữa là người mà mấy ngày rồi không gặp – Trần Mặc Đông. Lộ Nghiên thầm chửi rủa trong lòng, đúng là duyên phận. Lịch sự nhường đường cho lãnh đạo, vô tình bắt gặp ánh mắt của Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên cúi đầu nói “Trần tổng” coi như lời chào hỏi, sau đó nghiêng người bước về phía mục tiêu của mình.

Quả nhiên vài phút sau điện thoại của Lộ Nghiên thực sự rung lên như cô nghĩ. Nhưng điều bất ngờ là người gọi điện không phải Trần Mặc Đông mà là trợ lý Tiêu Mông.

“Cô Lộ, Trần tổng mời cô trưa nay đến Joyage, anh ấy đã đặt chỗ rồi.”

Trần Mặc Đông đoán chắc cô sẽ không để anh mất mặt trước người khác, nên đã lợi dụng cô trợ lý xinh đẹp truyền đạt mục đích của anh, thật là bực bội.

“Em không đi.” Ngắt điện thoại, Lộ Nghiên gửi cho Trần Mặc Đông một tin ngắn gọn.

“Tùy em, dù sao anh vẫn đi.” Trần Mặc Đông trả lời.

Đối diện với khuôn mặt tươi cười xấu xa của Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên lại tự mắng mình là heo. Cuối cùng cô vẫn tới, không có lý do gì để từ bỏ mỹ vị. Hai người thường đến nhà hàng này, nằm đối diện với công ty, những món ăn trong cửa hàng cung cấp với số lượng có hạn, mùi vị rất tinh tế. Hai người ngồi trong căn phòng tao nhã, yên tĩnh, tâm tình khác xa nhau, như thể mấy ngày không liên lạc đã trở thành người lạ.

“Sao không nhận điện thoại của anh?”

“Ngủ rồi.”

“Vậy sau đó nhìn thấy sao không gọi lại?”

“Bận quá, quên mất.”

“Bận quá?” Trần Mặc Đông bật cười.

“Anh đừng có dùng cái giọng điệu này, đương nhiên em không bận như anh, không những bản thân anh bận mà cả người mang theo bên cạnh cũng bận cùng, nhưng bận cái gì thì chỉ bọn anh biết thôi.”

“Đừng nói với anh là em đang ghen với Tiêu Mông đấy nhé.”

“Em thèm vào, thích thú gì chuyện ghen tuông. Hiện giờ em muốn ăn cơm.”

Sau đó Lộ Nghiên không nói gì, bắt đầu ăn ngốn nghiến. Trần Mặc Đông sợ cô ăn nhiều quá nên tỏ ý ngăn cản, nhưng Lộ Nghiên không thèm ngẩng đầu, vẫn tiếp tục ăn mấy món trước mặt.

“Em dừng lại cho anh, em muốn ăn no chết à?” Trần Mặc Đông hơi giận dữ.

“Em đói, em ăn mà anh cũng tiếc rẻ.”

“Em đừng ồn ào nữa.” Trần Mặc Đông cầm chiếc đũa trong tay Lộ Nghiên, kéo cô xuống chiếc sô pha bên cạnh, đưa tay khẽ xoa bụng cô.

Lộ Nghiên đẩy tay Trần Mặc Đông, cúi đầu không nói.

Trần Mặc Đông thả lỏng cơ thể, dựa vào sô pha.

“Anh rất mệt sao?” Lộ Nghiên để ý thấy vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt Trần Mặc Đông, quầng mắt cũng thâm đen.

“Hai ngày chưa ngủ, em nói xem?”

“Anh đã làm gì vậy?” Lộ Nghiên cảnh giác hỏi.

“Anh không khỏe mạnh như em nghĩ đâu, thu lại cái sắc mặt hèn mọn thô tục của em đi.”

Lộ Nghiên im lặng, tự cô cũng bắt đầu xoa xoa bụng. Hồi Lộ Nghiên vẫn ở thành phố S, Trần Mặc Đông cũng phải đi công tác mười mấy ngày, lần này anh mới đi bốn ngày, xem ra anh thật sự khổ cực, Lộ Nghiên không khỏi có chút đau lòng.

“Buổi chiều vẫn phải làm việc sao? Về nhà ngủ đi.”

“Ừ.”

“Vậy chúng ta chia nhau ra về công ty nhé, nếu không em lại muộn giờ.”

“Yên tâm, đi cùng em cũng không đến mức mất mặt lắm, anh không chê bai đâu.”

Vậy là hai người đi cùng nhau về công ty, không hề có bất cứ hành động thân mật nào, nhưng lúc đến cửa vẫn thấy mấy cái đầu ghé tai nhau thì thầm.

Buổi chiều vừa bắt đầu vào giờ làm, dạ dày Lộ Nghiên lại bắt đầu kêu gào. Cô đang định ra ngoài mua thuốc thì thấy Tiêu Mông bước vào phòng làm việc của mình.

“Cô Lộ, thuốc dạ dày của cô đâu.”

“Cảm ơn.”

Lộ Nghiên cầm hộp Motilium trong tay, không để ý ánh mắt dò xét của mấy đồng nghiệp xung quanh đang tràn đầy phấn khích. Cô thầm thở dài, mấy người này đúng là mắc bệnh thật rồi, ngay cả đau dạ dày cũng nói là hạnh phúc.

Công dụng của thuốc phát huy rất hiệu quả, nhưng công việc buổi chiều làm mãi vẫn không hết, Lộ Nghiên tranh thủ thời gian chạy ra vườn hoa đằng sau đi dạo một chút. Phía trước mặt cô là hai cô gái, đang thầm thì nói chuyện với nhau.

“Cậu nói xem Trần tổng đã kết hôn chưa?”

“Không biết, nhưng tôi vẫn hi vọng anh ấy và trợ lý Tiêu là một đôi, như vậy khá phù hợp với xu thế phát triển của chuyện tình.”

“Hai người họ đúng là xứng đôi. Thế chuyện buổi trưa cậu đã biết chưa?”

“Ý cậu là cái cô gái ở bộ phận kế hoạch á? Haiz, xem ra nhiều người đều biết, chuyện tình nào chẳng có một kẻ thứ ba. Thôi đừng nói chuyện này nữa, tôi cảm thấy cô gái đó thật xấu xa.”

Lộ Nghiên cảm thấy khó xử, không biết nên cúi đầu dừng bước hay tiếp tục đi tiếp, giữa lúc do dự cô đã bước qua hai cô gái kia, nhưng rõ ràng hai người đó không biết cô chính là người “xấu xa” mà họ vừa nhắc tới.

Quan hệ của hai người chưa từng có ý giấu diếm hoặc công khai, cũng chưa từng thảo luận về vấn đề này, nó nằm trong số ít việc tự ngầm hiểu giữa cô và Trần Mặc Đông. Công việc ở bộ phận của Lộ Nghiên đều thông qua cấp trên của cô trao đổi với Trần Mặc Đông, cơ hội tiếp xúc của hai người gần như bằng không, những lần gặp mặt của hai người cũng vô cùng ít. Trong một tuần, Trần Mặc Đông đến “Grand Capital” hai ngày (Là hệ thống nhà hàng khách sạn, giống như Hyatt mà Lộ Nghiên từng làm việc trước đó ở thành phố S), còn thời gian khác anh đều ở công ty, ngoại trừ những ngày anh đi công tác, một tháng nhìn thấy anh hai lần trở lên ở “Grand Capital” là chuyện hiếm có.

Lộ Nghiên không để tâm đến những chuyện tiêu điểm như thế này, những chuyện ngồi lê đôi mách của người khác cô cũng không quản được. Quay lại với công việc, Lộ Nghiên bị Tô Hiểu Lộ kéo tới phòng nghỉ hỏi thăm. Hai người đều là những cô gái Bắc Kinh có khuôn mặt sáng sủa nên cả hai đều được liệt vào danh sách những cô gái ngọt ngào. Không thể không nói tình bạn giữa con gái rất kỳ lạ, ví dụ như Lộ Nghiên và Tô Hiểu Lộ, hay như cô và Trần Nhiễm Mộng. Những câu hỏi của Tô Hiểu Lộ đều bị Lộ Nghiên dùng ánh mắt tà ác gạt bỏ. Hiểu Lộ biết rằng hỏi cũng không được gì nên tán gẫu cùng cô những chuyện khác, nhưng mấy lần đều lơ đãng nhắc chuyện về Trần Mặc Đông.

Sau khi hết giờ làm, Lộ Nghiên tiết kiệm thời gian nên gọi xe về nhà. Về đến nhà cô phát hiện Trần Mặc Đông đang nằm xiêu vẹo ngủ say trên giường, hoàn toàn không có chút hình tượng tao nhã nào của ngày thường. Cô rút chiếc gối Trần Mặc Đông đang ôm ra, sau đó kéo lại chăn cho anh, rồi mới đứng dậy vào bếp.

Lộ Nghiên bày thức ăn trên bàn xong xuôi, cô đi vào phòng ngủ đánh thức Trần Mặc Đông dậy ăn cơm.

Ngồi bên giường, thấy dáng vẻ yên tĩnh khi ngủ của Trần Mặc Đông, ngay cả hơi thở cũng yếu ớt, Lộ Nghiên vuốt ve lông mi, lông mày, đôi tai của Trần Mặc Đông. Nếu khuôn mặt này nhỏ hơn một chút, làn da non mịn một chút, vẻ mặt ngây thơ hơn một chút… Suy nghĩ linh tinh một lúc, Lộ Nghiên muốn mỉm cười. Cô muốn có một đứa trẻ, tuy cô không biết nuôi một đứa trẻ rốt cuộc phải chịu bao vất vả.

Lộ Nghiên bóp mũi Trần Mặc Đông, giống như cách anh đã dùng để đánh thức cô trước đây rất lâu.

“Nhìn đủ rồi mới đánh thức anh, đúng là điển hình của qua cầu rút ván.” Trần Mặc Đông kéo tay cô từ trên mặt mình xuống, rồi cố gắng để cả người cô nằm trên cơ thể anh.

“Anh giả vờ ngủ, tiểu nhân.”

Nhưng những lời trách cứ của Lộ Nghiên không hề có ý ngăn cản những hành động tiếp theo của Trần Mặc Đông. Rất lâu sau đó hai người mới hâm lại thức ăn để hoàn thành bữa tối.

“Người trong công ty nghi ngờ em và anh có gian tình.” Đang ăn cơm, Lộ Nghiên ngẩng đầu nói.

“Xin em chú ý cách dùng từ.”

“Đến mức nghiêm túc như vậy sao?” Lộ Nghiên liếc nhìn anh.

“…”

“Đúng rồi, lúc em vừa vào công ty, anh biết không?”

“Phản ứng của em đúng là nhanh nhạy, bây giờ mới nhớ hỏi chuyện này.”

“Anh đừng nói là em đi cửa sau của anh nhá.” Trước đó Lộ Nghiên đã muốn hỏi nhưng mỗi lần nhớ ra rồi lại quên mất.

“Không đâu, anh chỉ phê duyệt thôi, quyết định là do bộ phận em và bộ phận nhân sự mà.”

“Đúng vậy, em nghĩ Trần tổng cũng không phải là người không có nguyên tắc.” Lộ Nghiên nói với giọng điệu kỳ quái, không nghe ra là cô đang khen ngợi hay châm chọc.

P/s: Rất bình dị nhưng ngọt ngào và là hạnh phúc mà bao cô gái khao khát, trong đó có mình


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Askim về bài viết trên: conmeoconmeo
     
Có bài mới 04.10.2014, 14:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 9142 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 27 - Thời thơ ấu

Ngày cuối tuần, hai người cùng nhau tỉnh dấy, nhưng Trần Mặc Đông tự nhiên tỉnh, còn Lộ Nghiên bị cánh tay của Trần Mặc Đông đè nên tỉnh.

“Hôm nay đến chỗ mẹ ăn cơm đi.” Trần Mặc Đông nói với Lộ Nghiên.

Lộ Nghiên quay đầu nhìn đồng hồ mới hơn tám giờ, lại quay người ngủ tiếp.

“Cả nhà Nhiễm Mộng cũng tới.”

“Trần Mặc Đông, em vẫn hơi đau dạ dày.” Lộ Nghiên lập tức quay người đối mặt với Trần Mặc Đông.

“Cố chịu đi.”

Lộ Nghiên cắn răng, trừng mắt nhìn Trần Mặc Đông.

Lúc hai người tới Trần gia, gia đình Trần Nhiễm Mộng đã tới rồi. Con gái nhỏ của Trần Nhiễm Mộng – Hàn Lạc Ảnh đang bò ngang dọc trên sô pha, ánh mắt Trần Chí Bang không rời khỏi cô cháu ngoại, sợ cô bé sẽ ngã, nhưng bà mẹ của cô bé lại ngồi một bên xem TV, trên TV đang chiếu bộ phim hoạt hình mà Lộ Nghiên cũng thích.

“Sao mới hai tuần không gặp đã gầy đi rồi?” Tôn Uyển Bình – Mẹ Trần Mặc Đông từ bếp bước ra, nhìn thấy Lộ Nghiên là bắt đầu nói những câu quen thuộc. Lộ Nghiên mỉm cười, nhìn mẹ chồng và em dâu cũng rất gầy.

“Con bé Nhiễm Mộng này, chị dâu tới mà không biết chào hỏi. Nghiên Nghiên đừng để ý nó, qua bên kia đi, lát nữa chúng ta cùng ăn cơm.” Mẹ chồng của Lộ Nghiên không hề phản đối chuyện kết hôn, thậm chí càng ngày càng yêu thương cô, nhưng đáng tiếc Lộ Nghiên chỉ qua được cửa ải mẹ chồng mà không vượt qua được cửa ải của em chồng. Thù hận của hai người đã chấm dứt từ khi còn nhỏ, sau đó cũng không hề liên lạc, mối quan hệ này đương nhiên bị đóng băng. Nhưng ngoại trừ hai đương sự, có lẽ không ai biết gì về mối quan hệ này.

Lộ Nghiên định vào bếp giúp mẹ chồng và cô Lí, nhưng cuối cùng bị “đuổi” ra nên đành buồn chán ngồi trong phòng khách nói chuyện với bố chồng, xem Hàn Minh Khải và cậu em chơi cờ, rồi lại xem TV một lúc, cuối cùng sự chú ý của cô chuyển sang cô bé Hàn Lạc Ảnh, cô đến đùa cùng cô bé, cô bé bò lên đùi Lộ Nghiên, cái miệng đầy nước bọt của cô bé chà lên chà xuống khuôn mặt Lộ Nghiên, khiến cô thấy rất vui vẻ.

“Cô bé này thật hiếu động, sau này chắc chắn sẽ rất khỏe mạnh.” Bố chồng Lộ Nghiên ngồi bên cạnh nói.

“Cậu cứ nghỉ ngơi đi, tôi đưa cô bé đi chơi.” Lộ Nghiên nói xong bèn nhìn Trần Nhiễm Mộng ngồi bên, Trần Nhiễm Mộng chỉ liếc nhìn cô rồi lại tiếp tục xem TV. Lộ Nghiên thấy cô ấy không có phản ứng gì nên yên tâm ôm cô bé ra ngoài đi dạo.

Lộ Nghiên ôm cô bé đến chiếc ghế nghỉ ngoài ban công. Lúc này ánh mặt trời vừa chiếu xuống, tuy mùa hạ đã dần bớt nóng nhưng ánh nắng vẫn có chút nóng rát. Lộ Nghiên đặt đứa trẻ ngồi trên đùi mình, quay lưng về phía mặt trời. Lộ Nghiên như tự mình độc thoại, cô khẽ gãi gãi chiếc bụng nhỏ xíu khiến cô bé toét miệng cười khanh khách. Trẻ con tám, chín tháng tuổi là thời kỳ đang mọc răng, một chiếc răng cửa lộ ra trên cái miệng nhỏ nhắn khiến cô bé nhìn rất đáng yêu.

“Không ngờ là cậu lại thích trẻ con thế.”

Lộ Nghiên quay đầu nhìn về phía Trần Nhiễm Mộng, vẻ mặt ngạc nhiên, cô không biết nên cười hay nên lườm lại.

“Cậu không biết rằng đắc tội với em chồng là một chuyện rất đáng sợ sao?”

Lộ Nghiên không trả lời, nguyên nhân cơ bản vì cô không biết nên nói gì.

“Mẹ tôi gọi cậu vào ăn cơm.”

Nói xong câu này, cô đưa tay ôm con gái vào lòng bước đi, Lộ Nghiên thở phào, đi theo vào nhà ăn.

Bước đến bàn ăn, Lộ Nghiên đã thấy bạn nhỏ Hàn Lạc Ảnh đang ngồi trong lòng Trần Mặc Đông. Trần Mặc Đông ngậm đầu ngón tay của bạn nhỏ, hai chiếc đầu một lớn một nhỏ chụm vào nhau đùa nghịch. Lộ Nghiên bước đến ngồi cạnh Trần Mặc Đông, Hàn Lạc Ảnh thấy Lộ Nghiên bèn giơ tay đòi Lộ Nghiên ôm, Lộ Nghiên nhấc đứa trẻ lên, rồi đặt lên đùi mình.

“Đậu Đậu nhà chúng ta đến với bà ngoại nào, để bác con còn ăn cơm, béo lên rồi sẽ sinh cho con một cậu em chứ.”

Lộ Nghiên nghe thấy liền đỏ mặt, vội vàng cúi đầu ăn cơm. Trần Mặc Đông không biết phản ứng ra sao, bèn gắp rau vào bát Lộ Nghiên, mọi người trong nhà thấy vậy đều rất vui vẻ.

Sau bữa trưa, bố và cậu Trần Mặc Đông phải ra ngoài có việc. Hai nhà Trần Mặc Đông và Trần Nhiễm Mộng theo yêu cầu của người lớn ở lại ăn bữa tối. Một lúc sau mẹ và cô Lí cũng đi chợ mua đồ cho bữa tối.

Trần Mặc Đông và Hàn Minh Khải lên sân thượng hút thuốc nói chuyện công việc, Lộ Nghiên và Trần Nhiễm Mộng đều chăm chú xem phim hoạt hình trên TV. Lộ Nghiên nghĩ may mà trên thế giới này còn có thứ khiến cả hai có thể giữ được tình trạng hòa bình nhất.

“Nhiều năm rồi, hình như cậu cũng không thay đổi gì, vẫn mang dáng vẻ điềm đạm, ngoan ngoãn nghe lời nhỉ.”

Nghe thấy câu nói này, Lộ Nghiên bèn phủ định suy nghĩ vừa nãy của mình. Quả nhiên sự hòa bình này không thể kéo dài lâu. Tuy khẩu khí của Trần Nhiễm Mộng ôn hòa, nhưng Lộ Nghiên không hề cảm thấy như vậy.

“Cậu có gì thì nói thẳng đi.”

“Tôi chỉ định nói cậu không phải là người dễ bắt nạt.”

“Tôi làm gì mà để cậu phải khi dễ?”

“Để tôi khi dễ? Cậu thả kiến vào trong cốc nước của tôi, dỡ rách túi gấm của tôi. Không ngờ lại là tôi khi dễ cậu?”

“Tại cậu ném túi gấm của tôi vào nhà vệ sinh trước.”

“Vậy nên cậu mới thả kiến vào trong cốc nước của tôi?”

“Không phải sau đó cậu cũng thả kiến vào cốc của tôi sao?”

“Lộ Nghiên, cậu lúc nào cũng mang cái dáng vẻ này, chính mình đã làm sai còn hùng hồn nói nữa, cứ như chuyện này chẳng hề liên quan gì đến cậu vậy.”

“Tôi có sai, nhưng cậu cũng sai trước tôi.”

“Giả dối.”

Lộ Nghiên tức giận, không muốn nói chuyện với cô ấy nữa.

“Từ nhỏ đã giả vờ thục nữ, thế mà đám nam sinh không có mắt, còn viết thư tình cho cô nữa. Đúng là buồn cười.”

Lộ Nghiên không nhớ khi còn nhỏ mình từng nhận được thư tình. Cô không để ý Trần Nhiễm Mộng nữa, một mình nghịch ngợm chiếc điều khiển từ xa.

“Hàn Minh Khải, anh đến thật đúng lúc, lẽ nào anh không nhận ra chị dâu của chúng ta chính là đối tượng anh thầm mến hồi lớp ba sao?”

Những lời Trần Nhiễm Mộng vừa nói ra khiến cả ba cùng kinh ngạc, nhưng Lộ Nghiên bỗng dưng hiểu được những phiền phức mà Trần Nhiễm Mộng gây ra cho cô đều là vì nguyên nhân người đàn ông mình thích viết thư tình cho người con gái khác. Đúng là tâm lý đố kỵ của phụ nữ thật đáng sợ. Nhưng Lộ Nghiên không hề nhớ từng có chuyện như vậy.

Hàn Minh Khải chăm chú nhìn Lộ Nghiên, sau đó dường như nhớ ra chuyện gì đó.

“Em thực sự đã lớn thế này rồi, đúng là không nhận ra, cô ấy không nhắc thì anh cũng không nhớ.” Hàn Minh Khải nở nụ cười, như thể bạn bè cũ gặp lại nhau, điều đó khiến Lộ Nghiên không hề cảm thấy ngượng ngùng.

Hàn Minh Khải ôm Trần Nhiễm Mộng rời đi, miệng thầm thì nói: “Em đúng là ấu trĩ, chuyện đã bao nhiêu năm rồi, đều tại người phụ nữ hẹp hòi của em vẫn còn nhớ…”

Lộ Nghiên liếc nhìn Trần Mặc Đông, sau đó ngồi xuống sô pha xem TV.

“Có gì đáng cười? Anh cười sao phải nín nhịn thế?” Lộ Nghiên véo Trần Mặc Đông.

“Anh nghĩ đến lần Trần Nhiễm Mộng còn nhỏ bị em thả kiến.”

“Sau này cô ấy cũng thả vào cốc của em mà. Có điều em đã đoán ra trước rồi nên mới không bị dọa thôi.”

“Xem ra đúng là không thể khinh thường em.”

Lộ Nghiên trừng mắt lườm Trần Mặc Đông.

Bữa tối khá thoải mái. Lộ Nghiên cho rằng cả nhà Trần Nhiễm Mộng sẽ ra về, không ngờ tâm tình cô ấy cũng không quá tệ đến mức như vậy. Trong bữa ăn, thi thoảng cô ấy còn trêu chọc Trần Mặc Đông đôi ba câu.

Hai nhà cùng rời khỏi Trần gia. Trước khi lên xe, Lộ Nghiên tạm biệt bố mẹ, rồi nắm tay cô bạn nhỏ Hàn Lạc Ảnh.

“Chị dâu có thời gian thì tới nhà chơi.”

Xưng hô đột ngột của Trần Nhiễm Mộng khiến Lộ Nghiên nhất thời không biết phản ứng thế nào, mãi một lúc mới cất tiếng đồng ý.

Buổi tối Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông nằm trên giường, Lộ Nghiên nghĩ lại chuyện ngày hôm nay thực sự có chút chấn động tâm lý.

“Anh nói xem, số em không dễ dàng mới gặp được một bà mẹ chồng tốt thì lại đụng phải một cô em dâu oan gia.”

“Hai người không hòa hợp sao?”

“Em nói thẳng với anh, chắc chắn tiểu thư Trần Nhiễm Mộng ấy không hề thành thật chút nào.”

Trần Mặc Đông cười: “Hai người bọn em đúng là hiểu nhau. Theo những gì anh hiểu về Nhiễm Mộng, em ấy chắc chắn có mưu đồ.”

“Sao anh lại không khoan dung như thế? Sao có thể nói về em gái mình như vậy?”

“Em nghĩ khác sao?”

“Em vẫn chưa mất trí.”

“Vậy thôi không nói nữa.”

“Ở đâu ra cái kiểu nói một nửa rồi lại không nói nữa?”

Trần Mặc Đông cởi áo Lộ Nghiên nhưng cô không chịu, cô muốn lấy nó làm điều kiện.

“Đây là nghĩa vụ vợ chồng đấy.”

“Nhưng em không muốn.”

Trần Mặc Đông gõ lên trán cô một cái, rồi giơ cánh tay cho cô xem.

“Anh có dấu răng của một cô gái khác, vậy mà vẫn còn cố tình cho vợ mình xem. Anh thật đáng ghét!” Lộ Nghiên sớm đã để ý tới vết sẹo nhạt này, quả thực cô không nhìn ra đó là dấu răng, nhìn kỹ chỉ thấy hơi giống. Cô vẫn luôn muốn hỏi rõ anh, nhưng cuối cùng lại quyết định không mở miệng. Vừa nãy nói như vậy, cô chỉ muốn trêu chọc anh một chút.

Trần Mặc Đông hình như không có ý định trả lời, anh hạ cánh tay xuống, nhắm mắt ôm lấy Lộ Nghiên.

Lộ Nghiên cảm thấy đầu óc mình hôm nay rất linh hoạt vì những ký ức trước đây rất lâu bất ngờ hiện lên rõ ràng.

“Là em cắn à?”

“Em nói xem?”

Lộ Nghiên nhớ lại hồi học lớp bốn, cô từng bị một cậu con trai chặn đường. Người con trai đó hình như nói gì liên quan đến chuyện không được bắt nạt Trần Nhiễm Mộng nữa. Không biết lúc ấy Lộ Nghiên lấy đâu ra dũng cảm, cô chạy tới đá người con trai kia một cái, thấy anh ta định đánh lại, cô túm lấy cánh tay anh ta cắn mạnh. Người con trai kia hình như rất tức giận, định giơ tay lên đánh cô, nhưng anh ta giơ tay lên mà mãi không thấy hạ xuống. Cuối cùng anh ta chỉ chăm chú véo mặt cô khiến cô đau đến mức chảy nước mắt.

Trên đường về, đúng lúc Lộ Nghiên gặp Lỗ Mạn đang đi tìm cô. Lỗ Mạn hỏi mặt cô làm sao, Lộ Nghiên chỉ trả lời lúc đi học tự mình véo má nhiều quá. Kết quả Lỗ Mạn thử véo hai cái, cũng từ đó cô ấy phát hiện véo má Lộ Nghiên rất thích.

“Lớn như vậy mà còn đi bắt nạt trẻ con, anh không biết xấu hổ à?”

“Cả ngày bị Trần Nhiễm Mộng làm phiền nên anh bất đắc dĩ thôi.”

Đúng vào thời điểm kích tình, Lộ Nghiên lại phản ứng rất hờ hững.

“Tập trung chút đi.”

“Em đang nghĩ hồi em học lớp bốn thì anh đã học trung học rồi. Anh đúng là già.”

Trần Mặc Đông tiến mạnh vào, Lộ Nghiên cũng không có sức lực nghĩ tới chuyện khác nữa.

Buổi sáng tỉnh dậy, Lộ Nghiên nhìn đồng hồ phát hiện mình sắp muộn giờ làm, cô gạt tay Trần Mặc Đông ra khỏi người, dậy mặc quần áo, rửa mặt, không quên thầm nguyền rủa tội ác của Trần Mặc Đông.

Bước ra khỏi nhà vệ sinh, Lộ Nghiên thấy Trần Mặc Đông đang nằm nghiêng trên giường nhìn về hướng cô, nhưng cô cảm thấy rõ ràng trong mắt anh không phải hình ảnh của cô mà là chuyện khác.

“Không ăn sáng à?” Giọng Trần Mặc Đông hơi khàn, có chút gợi cảm, nhưng tâm trí Lộ Nghiên lúc này đã sớm nhảy nhót tới tận công ty. Không phải cô vì món tiền thưởng chuyên cần, nhưng tính cô cố chấp nên chưa bao giờ để mình đi làm muộn.

Mặc dù thỉnh thoảng hai người cũng cùng đi một đường, nhưng Lộ Nghiên chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đi nhờ xe của Trần Mặc Đông. Mà Trần Mặc Đông cũng không hề đề nghị chở Lộ Nghiên đi làm, đây cũng được coi là hẹn ước ngầm giữa hai người. Thời gian hai người đi làm không giống nhau, đa số Trần Mặc Đông đều thức dậy sau Lộ Nghiên. Từ nhỏ Lộ Nghiên đã có thói quen ăn sáng, vì thế hiện giờ cô thường dành hơn hai mươi phút ăn sáng rồi mới đi làm. Vì thế bữa sáng của Trần Mặc Đông đương nhiên cũng được cô chuẩn bị. Tuy nhiên, điều đáng ghét là mỗi lần Lộ Nghiên hết giờ làm về nhà đều nhìn thấy bát đũa Trần Mặc Đông ăn buổi sáng đang nằm trong bồn rửa bát. Mỗi lần như vậy cô đều nhẫn nhịn rửa sạch bát đũa và ngày hôm sau vẫn chuẩn bị bữa sáng cho Trần Mặc Đông. Đã vô số lần Lộ Nghiên thầm mắng khinh bỉ mình, nhưng kết quả lần nào cũng như nhau.

“Không kịp nữa rồi.” Lộ Nghiên nhìn mình trong gương, cảm thấy mọi thứ đều ổn, cô quay người bước về phía cửa phòng.

“Chúng ta có con đi.”

Lộ Nghiên dừng chân, quay đầu nhìn vẻ mặt Trần Mặc Đông, anh không giống như đang nói đùa, nhưng khóe miệng lại mang theo nụ cười. Lộ Nghiên nhìn anh, không biết mình nên phản ứng ra sao, cô luôn muốn điều đó, chỉ là không hề nói ra, cô vẫn cho rằng hiện tại Trần Mặc Đông chưa muốn có con.

“Em không đồng ý sao? Anh còn nghĩ là em rất thích trẻ con chứ.”

Lộ Nghiên xác định không phải anh đang đùa, cô có chút xúc động chạy nhanh tới bên giường, sau đó nhảy lên người Trần Mặc Đông, may mà Trần Mặc Đông phản ứng nhanh, đỡ lấy cô. Lộ Nghiên cúi đầu hôn môi anh hai cái liên tiếp, sau đó cười thành tiếng.

“Anh thực sự muốn sao?” Lộ Nghiên dùng cả hai tay nhéo má Trần Mặc Đông.

Trần Mặc Đông kéo tay cô xuống, không nói gì, mà chỉ nhìn thẳng khuôn mặt của Lộ Nghiên.

“Sao tối qua không nói?” Lộ Nghiên vẫn nhớ mình phải đi làm cho kịp giờ, cô lập tức đứng dậy chỉnh sửa lại quần áo.

“Hôm qua lúc anh muốn nói thì em đã ngủ rồi.”

Lộ Nghiên bước ra khỏi cửa nhà vẫn không kìm nén được niềm vui, nhưng cô bắt đầu hối hận vì phản ứng vừa rồi quá lộ liễu, cô như vậy làm sao có thể đấu trí với một Trần Mặc Đông tâm cơ thâm sâu. Lộ Nghiên nghĩ cô cảm thấy hạnh phúc vì sau này mình sẽ có một đứa trẻ của riêng mình, chứ không phải vì cảm kích chuyện Trần Mặc Đông đã đồng ý có con, bằng không đó chỉ là sự ban ơn của Trần Mặc Đông mà thôi. Vừa đi vừa nghĩ, lúc Lộ Nghiên tới công ty cũng vừa đúng chín giờ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dk97, hoakhong97, Khánh Hiền, me2nhoc, meo lucky, pandainlove, Thanhluu và 243 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 236 điểm để mua Rùa võ sĩ
LogOut Bomb: nara nguyễn -> Bach thao
Lý do: =]]
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.