Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 

Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Nhĩ Nhã

 
Có bài mới 27.09.2014, 22:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 13:24
Bài viết: 291
Được thanks: 248 lần
Điểm: 0.66
Có bài mới Re: Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Nhĩ Nhã
cho mình hỏi ai là n9 bạn hen.thaks ban nhe



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.09.2014, 23:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Nhĩ Nhã - Điểm: 1
@phamloan1991: nam chính là Lạc Tài Tần bạn ạ, cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện  -))


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: lan trần
     
Có bài mới 29.09.2014, 15:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Chương 4-2

Ngô Diệu dắt Champagne tới cửa hàng như thường lệ, Trương Phi Phi trang điểm xong xuôi thì tới công ty bàn thủ tục hợp tác cùng Trâu Thiếu Đông.

“Chào buổi sáng”.

Vừa tới cửa hàng, Ngô Diệu đã thấy Lạc Tài Tần đang ngồi xổm ở ngoài, đứng bên cạnh còn có hai viên cảnh sát.

“Xảy ra chuyện gì thế?”. Ngô Diệu chạy tới hỏi.

Lạc Tài Tần chỉ vào cửa phòng tranh đang mở toang, Ngô Diệu thò đầu vào nhìn, chỉ thấy cửa cuốn trông như bị bẩy ra bên trong giá vẽ bị đổ xô ngổn ngang trên sàn, vài bức tranh treo trên tường đã biến mất.

“Bị đột nhập ăn trộm”. Viên cảnh sát vừa ghi biên bản, vừa hỏi Ngô Diệu, “Cô là chủ cửa hàng bên cạnh phải không? Mở cửa xem có bị mất gì không?”

“Vâng”. Ngô Diệu vội vàng mở cửa, may mà cửa hàng không bị trộm thứ gì.

“Tổng cộng bị trộm mất bốn bức tranh sơn dầu...Mẹ dân nghệ thuật các cậu kiếm bộn thật đấy, tổng giá trị chẳng khác gì cướp hiệu vàng.” Viên cảnh sát vừa ghi lại những thứ bị mất, vừa nói đùa với Lạc Tài Tần, “Trom tranh chẳng thà trộm quách cậu đi nhỉ, tóm về rồi muốn vẽ bao nhiêu là có bấy nhiêu”

“Anh đừng nói đáng sợ thế như thế được không?” Ngô Diệu hỏi thăm, “Có thể phá được vụ này không ạ?”

“Tác phẩm nghệ thuật chắc chắn phải được sang tay, nếu không trộm về cũng chỉ có thể tự thưởng thức”. Viên cảnh sát cất cuốn sổ, “Yên tâm, số tiền đã cấu thành vụ án đặc biệt lớn rồi, đủ để tên trộm kai ăn đủ”. Nói xong, bèn cùng đồng nghiệp rời đi.

Thím mì xào hỏi Lạc Tài Tần, “Tiểu Tần này, bị trộm nhiều lắm hả?”

Lạc Tài tần cười cười, “Không sao ạ!”

“Bưc tranh đoạt giải kai của anh cũng bị trộm à?” Ngô Diệu cũng thấy tiếc thay cho anh, trong bao nhiêu con sâu róm, con trong bức ấy là béo nhất, dễ thương nhất.

“Bức bị trôm là chép lại thôi, tranh thật đang ở trong bảo tàng”. Lạc Tài Tần trả lơi tỉnh queo.

“Nhưng hôm trước Trâu Thiếu Đông nói là tranh thật mà...”

“Thế à?” Lạc Tài Tần xoa cổ Champagne, “Chắc tôi không để ý”

Ngô Diệu ngồi xuống cạnh anh, “Tên trộm kia có thể là người anh quen không? Người bình thường sẽ không đi trôm phòng tranh đâu”.

Lạc Tài Tần nhìn cô cười cười, “Trôm bây giờ thông minh lắm, có lẽ là trôm chuyên nghiệp. Nhưng không sao, vẽ lại thôi.

Đến tối đóng cửa hàng, Ngô Diệu ngó thử vào phòng tranh, thấy Lạc Tài Tần vãn còn ở đây.

“Anh chưa về à?” Ngô Diệu hỏi.

“Ừ, hôm nay chắc phải thâu đêm rồi”. Lạc Tài Tần một tay cầm bút vẽ, tay kia cầm bảng màu, đứng trước giá vẽ trông rất có khí chất.

Ngô Diệu thầm tặc lưỡi mấy tiếng, đúng là chuyên nghiệp mà.

“Tối nay anh ở đây một mình hả?” Ngô Diệu đi vào, “Gọi Liêm Khải tới đi!”

LẠc Tài Tần bật cười, “Anh cần cậu ta bảo vệ hả?”

“Anh không sợ sao?” Ngô Diệu hạ thấp giọng, “:Không phải anh cảnh sat kia nói, trôm tranh chẳng thà trộm anh đi”.

Lạc Tài Tần phì cười, “Em nghĩ nhiều quá đó, chỉ là trôm bình thường thôi, sao có thể ghé qua tới lần thứ hai chứ.” Nói xong bèn khoát tay với Ngô Diệu, “Về nhà đi”.

Dù Ngô Diêu lo lắng nhưng cũng bó tay, đành dặn dò anh cẩn thận một chút rồi đưa Champagne đi về.

Về tới nhà, Diệu Diệu vẫn thấy tâm trạng nặng nề, còn Phi Phi thì đặc biệt vui vẻ.

“Tên Trâu Thiếu Đông kia nếu chỉ xét trên khía cạnh công việc thì đúng là không có gì để nói”. Phi Phi vừa khen, vừa ngồi cầm bản phác thảo phân cảnh.

“Không phải trước nay mày tòa viết chữ thôi sao?” Ngô Diệu xích lại gần hỏi.

“À, đó là kịch bản, nhưng lần này tao muốn làm đạo diễn hình ảnh quảng cáo mới, thế nên vẽ thành phân cảnh thì trực quan hơn”. Phi Phi lấy tẩy xóa xóa, “Này, chuyện vẽ tranh đúng là phải có thiên phú đấy, bản này vẽ rõ ràng có điều không đủ đẹp”.

Không thấy Ngo Diệu ngồi bên có phản ứng gì, Phi Phi nhìn cô, “Mày sao thế Diệu Diệu?”

Ngô Diệu kể lại chuyện hôm nay phòng tranh của Lạc Tài Tần bị ăn trộm.

“Thật à?” Phi Phi nhổm dậy, “Đi bọn mình đi tìm anh ấy!”

“Hả? Hơn mười giờ rồi mày”

“Đúng rồi! Lỡ như có chuyện thì sao? Mang Champagne theo”.

“Champagne vẫn là cún con thôi...” NGô Diệu còn chưa kịp nói thêm, Trương Phi Phi đã kéo cô xuống nhà.

“Mày còn mang theo bản vẽ làm gì?” Ngô Diệu thắc mắc.

“Nếu anh ấy rảnh, nhờ anh ấy vẽ lại cho tao một lượt”. Phi Phi cười hì hì nói, “Tiện thôi mà, chủ yếu là quan tâm tới sự an toàn của anh ấy!”

Ngô Diệu thấy bó tay, đây mới là mục đích chính thì có.

Ông Ngô vẫn chư ngủ, nghe nói anh chàng họa sĩ ở phòng tranh bên cạnh bị trộm, bèn đích thân lái xe đưa hai cô gái tới phòng tranh. Vừa tới đầu ngõ đã thấy xe cảnh sát đậu ở đây.

“Ai da, không phải xảy ra chuyện thật chứ?” Ông Ngô vội vàng dừng xe, Phi Phi và Diệu Diệu xuống xe, đi tới cửa phòng tranh, thấy hai viên cảnh sát và Lạc Tài Tần đều ở đó, còn có cả thím mì xào cùng một cậu nhó choai choai chừng mười bay mười tám tuổi, tóc nhuôm vàng.

Mấy bức tranh sơn dầu dựng bên tường.

“Cái thằng không có tiền đồ này, mau nhận lỗi với người ta đi”. Thím mì xào không ngừng xô đẩy thằng nhóc kia, thằng bé cúi đầu không nói gì.

Ngô Diệu và Phi Phi đưa mắt nhìn nhau, thoáng chốc đã hiểu ra, có lẽ cậu nhóc này là con trai của thím mì xào.

TRước đây khi nói chuyện với Ngô Diệu và Lạc Tài Tần thím mì xào đã từng nói con trai không có chí tiến thủ, khiến thím lo lắng, dù cùng học nghệ thuật nhưng không bì được với Lạc Tài Tần.

“Diệu Diệu, thằng ranh kia nhất định là nghe mẹ nói tranh của Lạc Tài tần đáng giá nên mới đi trộm... Chắc là bị mẹ nó bắt được!”

Ngô Diệu gật đầu.

“Đồng chí cảnh sát, tôi đưa con trai tôi ra tự thú, các anh đừng bắt nó, nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện. A Lực, mau nhận lỗi đi”.

Viên cảnh sát nhíu mày hỏi, “Mấy tuổi rồi? Có chứng minh thư chưa?”

“Có ạ”. Thím mì xào lấy chứng mình thư đưa ra cho cảnh sát.

“Đã mười tám rồi à?” Cảnh sát thở dài, “Số tiền cấu thành vụ án lớn rồi, không phải chuyện đùa đâu. Con bác dã đủ tuổi rồi”.

“Oa....” Phi Phi khẽ nói với Ngô Diệu, “Vụ án lớn đó, từ mười năm tới chung thân luôn!”

Lần nhày cả ngườ lớn lẫn trẻ con đều sợ hãi, thím mì xào mắng con trai xối xả, A Lực cũng sợ tới đần người ra.

Phi Phi lè lưỡi, nháy mắt với Ngô Diệu – Bi kịch rồi!

“Thôi bỏ đi”. Lạc Tài Tần nói với cảnh sát, “Dù sao cậu ta cũng trả lại tranh rồi”.

“Không được”. Cảnh sát nói, “Cậu coi chúng tôi không tồn tại à?”

Mọi người đều nhìn cảnh sát.

Lạc Tài tần suy nghĩ một lát, hỏi, “Thế nếu tổng giá trị của mấy bức tranh này chỉ một trăm tệ thì sao?”

“Hả?” Mọi người quay lại tròn mắ nhìn anh ta.

Lạc Tài Tần quay người vào phòng, cầm mấy bức tranh ra ngoài đặt sang bên, “Có rất nhiều tranh giống nhau, đều là tranh sao chép cả, không đáng tiền”.

Cảnh sát ngồi xuống xem xét cẩn thận, đúng là đều giống nhau, rồi nhìn Lạc Tài Tần một cách nghi ngờ, “Lúc nãy rôi có thấy mấy bức tranh này đây? Cậu mới vẽ đấy à?”.

“Đã nói tranh gốc ở bảo tàng mỹ thuật rồi mà”. Lạc Tài Tần hỏi Ngô Diệu, |”Nhỉ?”

“Vâng...| Ngô Diệu hiểu ra, gật đầu, “Đúng vậy!”

Lạc Tài Tần nhếch khóe miệng.

“Thế à?” Cảnh sát vẫn còn hơi ngờ vực,liếc nhìn Lạc Tài Tần, “Khi nãy cậu có nói đâu?”

“Nhầm thôi”. Lạc Tài Tần nhún vai.

Hai vị cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, hình như vẫn còn đắn đo.

Lạc Tài Tần bước tới hỏi cậu nhóc kia, “Có bật lửa không?”

Cậu nhóc hơi đần người, vô thức lục túi lấy ra bật lửa. Lạc Tài Tần ngồi xuống trước mấy bức tranh kia, châm lửa đốt...

Tranh sơn dầu rất dễ bắt lửa, chỉ nháy mắt thôi là xong, mọi người đều tròn mắt nhìn, há miệng không thốt nên lời.

Lạc Tài Tần ngoảnh đầu lại hỏi viên cảnh sát, “Thật sự không đáng tiền mà đúng không? Cho cậu nhóc này cơ hội đi”.

Viên cảnh sát nhìn anh hồi lâu, cười nói, “Được, cậu thú vị lắm”. Nói xong bèn đưa tay cốc cậu nhóc một cái, lần sau còn dám không?”

Cậu nhóc vội vàng lắc đầu, đưa mắt nhìn mấy bức tranh đang bốc cháy ra sức lắc, mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thím mì xào chạy tới cảm ơn Lạc Tài Tần.

Pho Phi tóm lấy cậu nhóc làm công tác giáo dục tư tưởng cho con nhà người ta, “Này, em xem, em lớn ngần này rồi, ăn mặc như thế này thì ra giống gì hả? Em không biết hiếu thuận với mẹ em hả? Ngày nào mẹ em cũng ở ngoai dọn hang để em đi nhuộm tóc ăn trộm chức. Lần này em gặp may đấy, không thì chung thân, chung thân!”

Ngô Diệu đứng bên cạnh ngẫm nghĩ..Hình như chiều nay Lạc Tài Tần đã đoán ra ai trộm tranh, nên mới cố ý ở lại vẽ mấy bức tranh giống nhau kia. Vậy rốt cuộc anh ta đốt tranh thật hay tranh giả?

“Này!” Ông Ngô đi tới vỗ lên vai cô, Ngô Diệu ngoái đầu lại, thấy bố mình đang ngậm điếu thuốc, hạ giọng nói, “Con gái này, bố thích thằng nhóc này đấy, câu về làm con rể bố nhé!”.

....


Đã sửa bởi Lam Lan lúc 07.10.2014, 20:54, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Bùi Thanh Sơn, Tiểu Tất Tất, gaubisu, lan trần, phamloan1991, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: meonu\, MicaeBeNin và 65 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Bánh giò
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 451 điểm để mua Hamster đánh đàn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 469 điểm để mua Thần Nông Nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua iPhone
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 207 điểm để mua Logo Arsenal

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.