Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 

Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Nhĩ Nhã

 
Có bài mới 07.10.2014, 20:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Nhĩ Nhã - Điểm: 12
Chương 5:

Ngô Diệu rút điếu thuốc trong miệng bố ra, “Đã nói bố không được hút thuốc mà!”

“Vui mà con”. Ông Ngô ra tới cửa phòng tranh, thấy Lạc Tài Tần đã tiễn hai mẹ con thím mì xào đi, đang chuẩn bị đóng cửa về nhà, bèn hỏi, “Tiểu Lạc này, có đi ăn khuya không cháu?”

Lạc Tài Tần cũng hơi đói, thấy vẫn còn sớm liền vui vẻ đồng ý, cùng lên xe với ông Ngô. Suốt đường đi, ông Ngô hỏi thăm hết một lượt mười tám đời tổ tông nhà Lạc Tài Tần, ông tìm hiểu rất cẩn thận, ngay cả chuyện bố Lạc Tài Tần thích hút thuốc hiệu gì cũng hỏi,

Ngô Diệu ngồi phái sau vắt tay lên trán, Trương Phi Phi đúng là con quỷ tinh ranh, vừa trông là biết ý ông Ngô, bèn ngồi bên cạnh giúp thêm mắm dặm muối khen ngợi Ngô Diệu, khen tới độ ông Ngô nở mày nở mặt.

Ăn uống xong xuôi, Trương Phi Phi nhờ Lạc Tài tần vẽ lại phân cảnh, Lạc Tài Tần chỉ mấy nửa tiếng đã vẽ lại được mười mấy phân cảnh, động tác nhanh chóng, hiệu quả quá tuyệt vời, trông chẳng khác gì máy quét độ phân giải cao, Ngô Diệu và Phi Phi nhìn nhau mà lè lưỡi.

Sau này Trương Phi Phi kể lại chuyện này với Liêm Khải, Liêm Khải đã cười hai kẻ ngoài nghề, “Em nghĩ ai cũng có thẻ vẽ tranh trừu tượng chắc? NHững người vẽ tranh trừu tượng nổi tiếng đều có thể trở thành họa sĩ vẽ tả đẳng cấp quốc tế đây”.

Ông Ngô tóm chặt lấy Ngô Diệu, “Con gái, hay là chúng ta cứ quyết định thế đi nhé! Nghe nói gene nghệ thuật có thể di truyền!”

Ngô Diệu tức tới độ giật lấy ly rượu của ông, “”Không cho bố uống rươu!”

Sáng sớm hôm sau, Ngô Diệu đưa Champagne đi thẩm mỹ viện dành cho chó, cắt gội sấy trọn gói, làm kiểu đầu đánh bông, trông hệt một chú sư tử con, khi dắt đi bộ đã nhận được vô số ánh mắt ngưỡng mộ từ người đi đường.

Đến trước cửa hàng, Lạc Tài Tần miệng ngậm hotdog, tay đang khóa xe, vừa thấy Champagne liền nhào tới, hiếu kính phần hotdog bé tí còn lại cho nó.

“Tối qua anh đốt tranh thật hay tranh giả thế?” Diệu Diệu thấy thím mì xào đang tất tả làm mì cho đán học sinh ghé qua, bèn hạ giọng hỏi Lạc Tài tần.


“Cố vấm đề gì đâu, dù sao cũng là tranh anh vẽ cả”.

“Con người anh đúng thật là không ồi, mong rằng A Lực sẽ rút ra một bài học”. Ngô Diêu thở dài.

“Sáng nay anh thấy nó giúp mẹ dọn hàng, đã nhuộm lại tóc, còn cắt đầu đinh gọn gàng, đeo bản bẽ đi học”. Lạc Tài Tần còn chưa nói hết câu, đã thấy một chiếc xe đậu ở đầu ngõ.

Ngô Diệu vắt tay lên trán.....Là bố mình.

Ông Ngô xuống xe, đầu tiên chào hỏi Lạc Tài Tần, sau đó nói với Ngô Diệu, “Diệu Diệu, hôm nay con đừng về nhà ăn cơm nhé, cứ ăn ở ngoai với phi Phi đi, sau mười hai giờ đêm hẵng về được không?”

“Có chuyện gì hả bố?” Ngô Diệu bực bội hỏi

“Còn ai nữa ngoài chị họ con, lần này sắp ly hôn rồi”, Ông Ngô lắc đầu, “Bác con đưa nó tới nhà mình để mọi người khuyên nó, con tìm chỗ nào trốn đi, đừng để nó lại cào con”.

“Vâng”. Ngô Diệu kinh hồn bạt vía gật đầu, “Vần, con không về”.

Ông Ngô đi rồi, Lạc Tài Tần thắc mắc, “Sao lại cào cô?”

Ngô Diệu ngẩng mặt lên trời lắc đầu, “Chị họ em mắc chứng u uất nhẹ, không thích con gái trẻ, mỗi khi phát bệnh, thấy gái trẻ là phải cào, em bị chị ấy cào một lần rồi”.

“Cào?”

Ngô Diệu giơ cánh tay cho Lạc Tài Tần xem. Ngô Diệu rất trắng, da mỏng lại trắng nõn nà, mấy vết sẹo trên cánh tay nhỏ nhắn trông rất nông, màu hồng nhàn nhạt, trông như vừa mới chóc vảy.

“Bị cào tháng trước đấy, sắp khỏi rồi”. Ngô Diệu thả ống tay áo xuống rồi mở cửa hàng.

Ngô Diệu gọi điện cho Phi Phi, vừa khéo hôm nay Phi Phi bận việc ít nhất mười hai giờ mới xong, dặn Ngô Diệu sau khi đóng cửa thì tới công ty tìm mình.

Ngô Diệu hơi lưỡng lự, biết cô không muốn tới công ty Trâu Thiếu Đông, Phi Phi bèn đảm bảo, “Yên tâm đi, hết giờ là Trâu Thiếu Đông chạy nhanh lắm, hắn ta không làm thêm giờ đâu”.

“Ừ, thế thì được”. Ngô Diệu an lòng, tính tò mò lại dâng cao, muốn tới công ty Trâu Thiếu Đông xem thế nào.

“Đúng rồi”. Ngô Diệu hỏi Lạc Tài Tần, “Anh biết công ty của Trâu Thiếu Đông đã trang trí xong hết chưa?”

Lạc Tài Tần ngẩn người ra, lắc đầu, “Không biết”.

“Thế tại sao anh lại từ chối hợp tác với anh ta?”

“Trâu Thiếu Đông thật sự không phải ban trai em à?” Lạc Tài Tần ngồi ở bậc thềm trước cửa. kéo Champagne lại chải lông, “Thế chắc cậu ta còn chưa dứt tình hẳn với em rồi! Cậu ta chỉ muốn thử xem bẹn bè bên cạnh em có đáng tin hay không thôi”.

Ngô Diệu nhíu mày, thành thật lắc đầu, “Anh nghĩ anh ta cao thượng quá rồi đấy, tuyệt đối không phải thế!”

“Thế tại sao?” Lạc Tài Tần thắc mắc.

“Vì anh ta xấu xa!” Ngô Diệu đáp lại đơn giản, rõ ràng, chắc như đinh đóng cột.


Mấy hôm nay học sinh thi cuối kì, nên việc làm ăn của Ngô Diệu cũng giảm nhiều, cô mải mốt bày hàng.

“Diệu Diệu có ở đây không?” Bên ngoài có tiếng gọi.

Ngô Diệu đang ngồi trên thang liền cúi đầu nhìn, “Anh rể ạ?”

“Ừ, em ở đầy à?” Một người đàn ông trung niên đeo kính trông rất tri thức nho nhã bước vào, tay còn cầm mấy quyển sách.

“Sao anh lại tới đây?” Ngô Diệu leo xuống, hình như người đàn ông kia rất cẩn thận, anh ta cứ luôn miệng nhắc cô cẩn thận.

Người đàn ông này họ Mẫn, Mẫn Chấn Vũ, là giảng viên của trường đại học sư phạm gàn đây, cũng là anh rể họ của Ngô Diệu.

“Anh nghe chú nói em đang ở đây nên tới thăm em một lát, sách lần trước em cần đây” Mẫn Chấn Vũ đưa mấy quyển sách cho Ngô Diệu, phần lớn chúng đều có liên quan tới kinh doanh trên mạng và marketing. Ngô Diệu cầm lấy, rồi rót chén trà mời anh ta ngồi.

“Anh sắp ly hôn với chị họ em rồi, cô ấy điên rồi phát sợ, anh chịu không nổi nữa!” Mẫn Chấn Vũ lắc đầu thở dài, vươn tay ra cho Ngô Diệu xem, “Em nhìn xem, tan xương nát thịt!”

Ngô Diệu biết đây chắc lại là kiệt tác cùa bà chị họ mình, muốn an ủi đôi ba câu, nhưng Mẫn Chấn Vũ đã hạ quyết tâm, “Em biết không, cô ấy còn tới trường anh làm loạn, đại học sư phạm đương nhiên toàn là con gái, cô ấy như bị điên bắt lấy một cô bé trong lớp rồi nói người ta quyến rũ anh, anh suýt mất việc!”

Ngô Diệu nhíu mày, sao làm lớn chuyện thế kia chứ! Thế này thì không có nỏi đường lui rồi.

“Diệu Diệu, em khuyên dì và mẹ giúp anh, chị họ em bị bệnh, phải đưa vào bệnh viện.”

Đương nhiên Ngô Diệu biết, bác sĩ cũng đã nói, nếu uống thuốc một thời gian mà không hiệu quả thì phải vào viện. Nhìn tình hình của chị họ thì rõ ràng là thuốc không có tác dụng, nhưng chị ấy là máu thịt của các, ai nỡ lòng nào đưa con gái của mình vào bệnh viện tâm thần chứ?

Ngô Diệu ann ủi Mẫn Chán Vũ đôi ba câu, anh ta mới chào tạm biệt để ra về. Lúc ra ngoài anh ta nhìn thấy Lạc Tài Tần ngẩng đầu lên. Hai người đối mặt, hình như Mẫn Chấn Vũ bị giật mình, nhưng đã hoàn hồn lại rất nhanh, quay người bước đi vội.

Lạc Tài Tần quan sát rất giỏi, vốn cũng không nghĩ nhiều, nhưng nét mặt của Mẫn Chấn Vũ như nói rõ rằng anh ta biết mình. Anh nhíu mày nghĩ ngợi, thì nhớ ra một người....Thấy Ngô Diệu đang bò ra quầy hàng ngẩn ngơ, anh bước vào hỏi, “Diệu Diệu, có phải người kia là giảng viên trường sư phạm không?”

“Đúng rồi, anh quen à?”

“Ừ, bảo sao nhìn quen thế. Bạn gái anh ta là bạn học cũ của anh, giờ cũng đang dạy ở trường sư phạm”.

“Cái gì?” Ngô Diệu bật dậy, “Anh ta là anh rể của em đó!”

Lạc Tài Tần sửng sốt, cẩn thận ngẫm lại, “Có phải anh ta họ Mẫn không?”

NGô Diệu kinh ngạc, lẽ nào anh ta thật sự có tình nhân, và chị họ mình đã phát hiện ra?! Mẫn Chấn Vũ muốn cả nhà cô đưa chị họ vào bệnh viện tâm thần, hắn thật quá độc ác!

“Hóa ra là anh rể em, khéo thế nhỉ” Lạc Tài Tần ngồi xuống tiếp tục lau xe, “Nhưng đúng là không ngờ được cô bạn kia của anh, cô ấy trông vô cùng giản dị”.

Ngô Diệu lao tới hỏi, “Bọn họ quen nhau bao lâu rồi? Hay là anh thấy bọn họ quen nhau bao lâu?”

Lạc Tài Tần sờ mũi, “Ít cũng phải hơn nửa năm rồi. Liêm Khải cũng đang dạy ở đại học sư phạm đấy, một tuần một tiết. Anh hay tới đó chơi bóng rổ với cậu ta, toàn thấy thầy Mẫn kia ôm ôm ấp ấp bạn ạn trong phòng vẽ, Liêm Khải cũng nói với anh hai người đó là một cặp, nhưng không ai biết thầy Mẫn đã có gia đình”.

Ngô Diệu càng nghe càng thấy tức, bụng bảo dạ, hơn nửa năm cơ à, nghĩa là lần này chị họ mình không bịa chuyện.

Nếu nói Mẫn Chấn Vũ thích người khác, cô có thể hiểu, dù tính cách anh ta không hợp với chị họ, nhưng sau khi ly hôn hãy tìm người khác chứ kiểu lén lén lút lút bắt cá hai tay thật quá thất đức. Nhất là anh ta còn quyết định đưa chị họ mình vào bệnh viện tâm thần, Chị họ bây giờ có nỗi khổ mà không nói nên lời, nói không ai tin. Lỡ bị đưa vào bệnh viện tâm thần thật thì chẳng phải là xong rồi sao.... ....Tốt xấu gì cũng là đã từng vợ chồng ân ái, có ân đoạn nghĩa tuyệt thì cung đừng quay lại cắn cho người ta một miếng chứ.

Ngô Diệu chạy vào góc phòng, gọi điện kể lại một lượt cho mẹ. Bà Ngô sợ hãi, bảo Ngô Diệu khoan hẵng về nhà, chị họ cô hãy còn đang nổi cáu, mọi người sẽ điều tra rõ ràng.

Chuyện này khiến Ngô Diệu không thể vui nổi, chịu đựng đến hơn năm giờ chiều cô bèn đóng cửa hàng, chuẩn bị đi tìm Phi Phi. Đúng lúc Lạc Tài tần cũng định đóng cửa, anh hỏi, “Em đi ăn cơm đấy à? Tưởng phải ngồi tới hơn mười hai giờ mới đi?”

“Em đi tìm Phi Phi”.

Lạc Tài Tần lên xe đạp, “Anh đang rảnh, đèo em đi nhé?”

“Vâng ạ!” Ngô Diệu đang lười đi xa thế lai đưa Champagne theo nên không thể đi xe bus, gọi taxi thì thấy quá lãng phí, bèn ôm Champagne ngồi sau xe Lạc Tài Tần.

Lạc Tài Tần hỏi địa chỉ, rồi chầm chậm đạp xe đèo Ngô Diệu đi.

“Anh biết không, chị họ em bị điên chính là vì xe đạp đấy”. Ngô Diệu đột nhiên lên tiếng.

“Xe đạp?: LẠc Tài Tần không hiểu.

“Hồi còn trẻ chị họ em vừa thông minh lại xinh xắn, không những là hoa khôi của trường mà còn đứng đầu khoa văn, thi đậu vào trường đại học nổi tiếng. Sau khi tốt nghiệp nhờ nhà có quan hệ tốt mà chị vào được chỗ ngon lành, tiền lương đãi ngộ tuyệt vời vô cùng, gần như ngày nào cũng có người tặng hoa, vệ tinh thì không thiếu”.

“Đúng là thuận buồm xuôi gió”. Lạc Tài Tần gật đầu.

“Chị ấy quen bạn trai từ hồi còn học đại học. Anh ấy cũng là người ưu tú, dân làm ăn, hai người vốn đã sống chung với nhau rồi, chỉ chờ có con rồi làm đăng kí kết hôn. Nhưng mọt hôm, chị họ em ở gần công ty bạn trai thì nhìn thấy một người đàn ông đi xe đạp chờ một cô gái, trông họ rất thân mật. NHìn từ xa người đó giống ý hệt anh bạn trai chị ấy.” NGô Diệu nói, rồi lại bật cười, “Sau hôm đó, chị họ em bắt đầu nghi thần nghi quỉ, suốt ngày vô duyên cô cớ gây sự với bạn trai. Anhh ấy dần dần xa cách. Rồi chị ấy mắc bệnh u uất, khi chẩn đoán bệnh, bác sĩ khuyên chị ấy uống thuốc”.

“Cô ấy không hỏi lại anh ấy sao?” Lạc Tài Tần có hơi thắc mắc, “Có thể cô ấy nhìn nhầm!”

“Lúc đó chị ấy không nói cho bất kì ai biết, bố mẹ cũng không hay biết, có lẽ là vì sĩ diện, em tâm sự với chị ấy mới biết. Chị ấy bảo mình đã ra má hiệu với bạn trai, muốn anh ta nhận sai, nhưng anh ta không nắm lấy cơ hộ! Sau này bệnh của chị em biến chứng thành cuồng loạn, hai người họ chia tay, bệnh của chị ấy cũng chưa được chữa khỏi. Trong cơn giận hờn, chị ấy đã chọn đại ra một trong số bao người theo đuổi, chính là anh rể bây giờ. Sau khi kết hôn, bệnh tình của chị ấy ngày càng trầm trọng, dẫn tới tình cảnh rối rắm như bây giờ!”.

“Vậy rốt cuộc anh bạn trai cũ kia có lăng nhăng không?” Lạc Tài Tần hỏi.

Ngô Diệu im lặng giây lát, “Năm ngoái khi đi siêu thị em tình cờ gặp bạn trai cũ của chị ấy. Anh ấy đã lập gia đình, vợ anh ấy rất xinh đẹp, nhang nhác giống chị họ em, đứa con trai cũng đáng yêu lắm”.

Lạc Tài Tần không lên tiếng, nghe Ngô Diệu nói tiếp.

“Anh ấy rất khách sáo với em, hình như muốn hỏi thăm tình hình của chị họ, hơn nữa còn không hiểu sao chị họ em năm đó đột ngọt phát điên lên. Em kể qua loa lại chuyện cho anh ấy nghe, anh đoán xem anh ấy nói gì?”

“Nói gì?”

“Anh ấy nói...mình không biết đi xe đạp”.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Tiểu Tất Tất, lan trần, mimeorua83, trankim, yellowlily
     

Có bài mới 08.10.2014, 14:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
[size=150][b]Chương 6:
[/b][u][/u]
Kết thúc một ngày làm việc, Trâu Thiếu Đông chuẩn bị về nhà, lúc đi ngang qua cửa phòng làm việc của Trương Phi Phi thì phát hiện cô vẫn đang làm thêm giờ, bánh pizza vẫn đặt trên bàn.

Nghĩ một lát, Thiếu Đông bèn quay về phòng làm việc, gọi điện thoại tới nhà Ngô Diệu, hỏi bà Ngô xem Ngô Diệu đã về nhà chưa, mình muốn hẹn Ngô Diệu ăn cơm.

Bà Ngô không giấu giếm, lo lắng Ngô Diệu lang thang một mình ở ngoài tới nửa đêm, có Trâu Thiếu Đông ở cùng thì tốt, nên kể sơ qua tình hình trong nhà, dẫu sao cô chị họ Lương Tiểu Mạn của Ngô Diệu cũng là họ hàng với Trâu Thiếu Đông, mọi người đều quen biết nhau.

Sau khí gác điện thoại, Thiếu Đông bưng tách café tới bên cửa sổ, nhìn dòng người đến đến đi đi phía dưới, nghĩ ngợi.

Không biết thời gian trôi qua được bao lâu, bỗng thấy một chiếc xe đạp ngả nghiêng băng qua đường, người đạp xe là Lạc Tài Tần, Ngô Diệu ngồi ở phía sau ôm Champagne.

Khắp khu buôn bán toàn nhà cao tầng này đều là dân công sở đi lại gấp gáp, trông hai người này có phần nhàn nhã...Thật đúng là đau cả mắt.

Trâu Thiếu Đông uống một ngụm café, thản nhiên nhìn chiếc xe dừng lại. Lúc đi xuống xe Ngô Diệu không cẩn thận trượt chân một cái, suýt nữa là ngã bệt xuống đất, may mà Lạc Tài Tần nhanh tay đỡ được, Trâu Thiếu Đông lắc đầu, cô vẫn vụng về chẳng khác gì ngày trước.

Trương Phi Phi đang bận xe lại phân cảnh đã chụp được hôm nay, Ngô Diệu cũng không làm phiền cô, vừa cắt một miếng bánh pizza nhỏ nhỏ đút cho Champagne, vừa kể lại chuyện chị họ và anh rể.

“Mẹ nó!” Trương Phi Phi nghe xong máu nóng bốc lên, “Anh rể nhà mày là giống gì thế? Ngoại tình thì thừa nhận đi, không phải ly hôn lấy con bồ ấy về là được rồi à, sao còn cạn tàu ráo máng tống chị họ mày vào bệnh viện tâm thần chứ?!”

“Thế nên tao đã kể cho mẹ tao rồi!” Ngô Diệu nằm bò ra bàn nhìn Phi Phi tổng hợp lại các phân cảnh.

Lạc Tài Tần tựa vào bàn, lật xem ảnh thiết kế tạo hình do họa sĩ trong công ty vẽ, thấy ỹ tưởng về game rất thú vị.

“Diệu Diệu, việc Mẫn Chấn Vũ tới tìm mày cũng thất đức quá đấy!” Phi Phi vừa nói vừa ghép cấc phân cảnh thành bản xem thử.

“Tao chỉ không hiểu, tại sao hắn phải tóng chị họ tao vào bệnh viện tâm thần mới chịu thôi? Không phải bên nhà tao không cho họ ly dị, bác tao đã nói từ lâu rồi”.

“Vấn đề danh dự”.

Ngoài cửa chợt có tiếng người nói chen vào.

Ngô Diệu vừa nghe thấy thì mí mắt giật giật, ngoảnh đầu lại nhìn, quả nhiên là Trâu Thiếu Đông.

“Tiểu Mạn tới trường gây rối, nghĩa là mọi người trong đại học sư phạm đều biết Mẫn Trấn Vũ có tình nhân, trực tiếp ảnh hưởng tới tiền đồ của anh ta”. Trâu Thiếu Đông cầm tách café bước vào, “Nếu Tiểu Mạn nhập viện vì chứng bệnh thần kinh trần trọng, thì hành vi ngoại tình của Mẫn Chấn Vũ sẽ biến thành hành vi có thể cảm thông và thấu hiểu”.

“Oa” Trương Phi Phi vỗ tay, “Cách đê tiện thế này mà cũng nghĩ ra được! Tên trí thức ấy khốn nạn thật!”

Ngô Diệu lại nhìn Phi Phi ý hỏi, “Không phải mày nói Trâu Thiếu Đông không ở đây sao?”

Phi Phi cười gượng mấy tiếng ý nói, “Ai biết được, chắc hắn ta đã đoán được từ trước’.

“Trông thế nào?” Trâu Thiếu Đông hỏi Lạc Tài Tần, “Mấy bản thiết kế này cũng được đấy chứ?”

Lạc Tài Tần gật đầu, “Không tồi, nhưng hình như chưa đủ độ đồng nhất giữa phông cảnh và nhân vật”.

“Đúng rồi, tôi cũng thấy thế!” Trương Phi Phi lập tức ngẩng đầu lên, “Cảnh quá sáng”.

“Mai nhớ bảo bọn họ sửa laị”. Trâu Thiếu Đông cũng nhận ra vấn đề.

Ngô Diệu đang nghĩ hay là đi trước thì di động đổ chuông, là mẹ gọi.

“Mẹ à?”

“Diệu Diệu, chị họ con bị cưỡng chế ào bệnh viện rồi!”

“Cái gì?” Ngô Diệu thất kinh.

“Bọn họ nói Tiểu Mạn bị bệnh tâm thần loại nặn, tới trường học gây sự làm sinh viên bị thương, nên đã cưỡng chế đưa vào bệnh viện rồi, hơn nữa anh rể con còn kí tên đồn ý”.

“Làm sao bây giờ.....” Ngô Diệu cũng hơi bối rối.

“Bác con còn đang đòi chết đây. Bạn bè của con có ai biết luật không, nghĩ cách giúp nó đi. Bố con và bác trai con đã tới bệnh viện rồi.

“Vâng! Con về nhà ngay đây” Ngô Diệu ngắt di động, định đi thì Trâu Thiếu Đông ngăn lại, “Sao thế?”.

Ngô Diệu kể sơ qua, Lạc Tài Tần nghe thấy vậy thì nhíu mày, “Xong rồi, chắc anh rể cô nghĩ anh sẽ nói cho cô biết nên đã ra tay trước”.

“Đúng là đồ hạ lưu!” Trương Phi Phi ném tờ giấy trong tay đi, “Diệu Diệu, tao nghe nói bệnh viện tâm thần sẽ dùng kích điện  với những bệnh nhân tâm thần nặng nóng nảy phải không? Khủng bố thật đấy!”

“Không đâu”, Ngô Diệu cũng sợ mất vía, “Tim chị họ tao không tốt àm!”

Lúc này, di động của Trâu Thiếu Đông cũng đổ chuông, là bà Trâu gọi tới, kể chuyện Tiểu Mạn.

“Con biết rồi mẹ ạ, con có cách giải quyết!” Trâu Thiếu Đông nói hai câu ngắn gọn rồi dập máy, gõ gõ di động lên cằm, nói với Ngô Diệu, “Anh đi tìm Mẫn Chấn Vũ nõi chuyện xem thế nào”.

“Này”. Phi Phi hỏi, “Không phải anh định lấy bạo lực trị bạo lực đấy chứ?”

Trâu Thiếu Đông cười cười, “Trông anh giống người lấy bạo lực trị bạo lực sao?” Dứt lời rồi đi mất.

Ngô Diệu và Phi Phi nhìn nhau.

Lạc Tài Tần gấp tập tranh trong tay lại, “Chúng ta song kiếm hợp bích đi”. Nói xong bèn gọi điện cho Liêm Khải, bảo cậu ta nghĩ cách hẹn bạn cũ đi ăn cơm, mà đương nhiên, người bạn đó chính là cô tình nhân ở trường sư phạm của Mẫn Chấn Vũ.

Chưa được chục phút, Liêm Khải đã gọi điện lại, nói tất cả đã sắp xếp xong, nửa tiếng nữa gặp nhau.

Ngô Diệu bảo Phi Phi làm việc tiếp, nhân tiện trông giúp Champagne, còn mình và Lạc Tài Tần cùng tới quán nước nhỏ gần trường sư phạm.

Lúc Ngô Diệu và Lạc Tài Tần bước vào đã thấy Liêm Khải và cô gái kia đang nói chuyện vui vẻ.

“Ai da, đại tài tử. đây là bạn gái cậu à? Xinh thật đấy!”

Vừa bước vào đã nghe thấy câu đó, Ngô Diệu thoáng qua sững sờ. Hóa ra Liêm Khải lấy lí do, “Lạc Tài Tần tìm được bạn gái xinh lắm,có muốn ra xem không?”  để hẹn bạn học tới.

Đúng là phụ nữ trên trái đất này đều tò mò, cô bạn học cũ này cũng không ngoại lê, vui vẻ đồng ý.

Cô bạn kia tên là Hứa Hiểu Hồng.

Ngô Diệu chăm chú quan sát chị ta. Đúng như lời Lạc Tài Tần nói, chị ta vô cùng giản dị, không hề giống kiểu người quyến rũ chồng người khác.

“Diệu Diệu còn đang đi học à? Trông nhỏ quá!” Hứa Hiểu Hồng rất nhiệt tình, rót trà bóc quýt cho Ngô Diệu, “Em lợi hại thật đấy, Trước đây con gái của cả học viện mỹ thuật bọn chị đều nhìn chăm chăm vào Lạc đại tài tử này, không ngờ lại để em giành mât”.

Ngô Diệu thấy hơi khó xử, cười cười nhìn quanh, Liêm Khải và Lạc Tài Tần đều gật đầu với cô ra hiệu – nói thẳng ra đi.

“Sao thế? Sợ à? Chị với bọn họ thân nhau mà”. Hứa Hiểu Hồng cười to.

Ngô Diệu uống ngụm trà nói, “Mẫn Chẫn Vũ là anh rể em”.

Ngô Diệu nói xong, Hứa Hiểu Hồng cũng ngẩn ngơ, lát sau sắc mặt dần dần trắng bệch, “À...|. Cô nhìn Lạc Tài Tần và Liêm Khải, thì ra hai người kia dở trò.

“Chuyện anh rể em đã lập gia đình chị đã biết và cũng nghe nói rất nhiều về tính tình của chị họ em”. Hứa Hiểu Hồng lên tiếng trước, “Chị rất thông cảm với anh rể em, bọn chị thật lòng yêu nhau.

“Đúng rồi...” Liêm Khải đột nhiên nói với Diệu Diệu, “Hiểu Hồng trông rất giản dị, nhưng mẹ cô ấy là phó hiệu trưởng trường đại học sư phạm, bố là cán bộ cao cấp, tiêu chuẩn quân đội đấy”.

Hứa Hiểu Hồng mặt đỏ bừng, lườm Liêm Khải một câu, “Nói linh tinh gì đấy!”

“Nghe nói cậu không muốn dạy ở trường nữa?” Liêm Khải nói tiếp.

“Là vì nghĩ tới tương lai của tớ và Mẫn Chấn Vũ”. Khi nói câu này, Hứa Hiểu Hồng có chút ngượng ngập, “Hai người cùng dạy một trường cũng không tốt lắm, nhiều người sẽ bàn tán tán lung tung”.

Ngô Diệu nhìn dang vẻ hạnh phúc của chị ta, băn khoăn khong biết liệu mình có thể thuyết phục được chị ta không, phần lớn phụ nữ những lúc như thế này đều không có lý trí.

Nhưng Hứa Hiểu Hồng lại cười, “Chị nghe nói Lương Tiểu Mạn, rất xinh đẹp. Em là em họ của cô ấy phải không? Cô ấy chắc cũng đẹp như em”.

Ngô Diệu thành thật trả lời, “Chị họ em còn đẹp hơn em nhiều”.

“Vậy thì chắc hẳn là giai nhân rồi, nghe nói vì bị bạn trai cũ đá nên mới tóm lấy Chấn Vũ làm phao cứu sinh, không những không chịu trách nhiệm với bản thân mình, mà còn không chịu trách nhiệm với người khác! Sau khi Chấn Vũ cưới cô ta về mới biết chứng bệnh thần kinh nghiêm trọng của cô ta, đây không phải là hại người sao? Có thể nói tình cảnh như bây giờ là do một mình cô ta tạo thành!”

Liêm Khải cầm tách trà đưa mắt ra hiệu cho Lạc Tài Tần – Hình như chỉ số thông minh của bạn mình đang ở dưới mức trung bình, có thể khuyên được sao?

Lạc Tài Tần cũng thấy rất nan gải.

Ngô Diệu nghe xong chỉ bình tĩnh phản bác, “Trước khi Mẫn Chẫn Vũ kết hôn với chị họ em anh ta đã biết chị ấy có bệnh trầm cảm.  Lúc ấy anh ta đã cầm tay chị hị em thể nguyền son sắt, nguyện cả đời chăm sóc cho chị ấy. Bởi thế mà nác em mới đồng ý cho hai người lấy nhau. Chị có thể nói chị họ em bị người ta đá nên mới tìm phao cứu sinh, thì em cũng có thể nói khi chị em suy sụp vì bị bỏ rơi, Mẫn Chấn Vũ thừa cơ xông vào, rốt cuộc chuyện ra sao chỉ có đương sự biết! Giống như chj trăm phương ngàn kế bao biện rằng chị và Mẫn Chấn Vũ là thật lòng thương nhau, nhưng người ngoài nhìn và thì thấy bồ nhí vẫn là bồ nhí, ngoại tình vẫn là ngoại tình, biện minh có hay thế nào đi chăng nữa cũng không thay đổi được sự thật”.

Mặt Hứa Hiểu Hồng thoáng đỏ lên, có chút bất ngờ, ban đầu còn thấy cô bé này hẳn là rất thật thà, không ngờ mồm mép lại vô cùng lợi hại.

Ngô Diệu thấy may vì không để Trương Phi Phi đi cùng, nếu có Phi Phi ở đây, không chừng đã đập bàn chửi nhau rồi.

“Dù bọn em có nói gì vê Chẫn Vũ đi chăng nữa, chị cũng sẽ không hối hận về việc mình đã làm”.

“Không ai bảo chị phải hối hận cũng không ai bảo chị phải bỏ anh ta. Em chỉ muốn hai người buông tha cho chị họ em”. Ngô Diệu kể lại chuyện chị họ mình bị cưỡng chế vào bệnh viện.

Hứa Hiểu Hồng không tin nổi, “Chấn Vũ làm thế thật sao?”

“Giờ chị họ em đang ở bệnh viện tâm thần”.

Hứa Hiểu Hồng cau mày không đáp, cúi đầu suy nghĩ.

Lúc này, di động cua Ngô Diệu đổ chuông, là số điện thoại có dãy số 3, lẽ ra cô không thèm nhận, nhưng có lẽ lần này Trâu Thiếu Đông gọi điện vì chuyện của chị họ, Ngô Diệu vội vàng bắt máy.

Những gì Trâu Thiếu Đông nói nằm ngoài dự đoán của Ngô Diệu, nói đúng hơn, anh ta không nói gì, chỉ bảo cô đưa điện thoại di động cho Lạc Tài Tần.

“A lô?” Lạc Tài Tàn nhận máy, nghe hồi lâu rồi gật đầu, “Tôi hiểu rồi”.

Đưa trả lại máy cho Ngô Diệu, Tài Tần quay lại nói với Hứa Hiểu Hồng, “Chuyện đã giải quyết xong rồi!”.

“Cái gì?” Hứa Hiểu Hồng và Ngô Diệu đều kinh ngạc nhìn Lạc Tài Tần.

“Trâu Thiếu Đông đưa cho Mẫn Chấn Vũ mười vạn tệ, anh ta đồng ý tới bệnh viện giải thích rõ tình hình, đưa chị họ cô ra khỏi đấy, sau khi ly hôn không dính dáng gì với nhau nữa”.

“Đây mà là cách giải quyết à? Sao lại phải đưa tiền cho anh ta?” NGô Diệu suýt bật người dậy, “Có phải hà em sai đâu?”

Lạc Tài Tần kéo cô ngồi xuồng bảo cô đừng nóng vội, “Mẫn Chấn Vũ lo lắng công việc ở trường không được đảm bảo, nhưng chỉ cần giữ được công việc cho Hiểu Hồng thì không thành vấn đề. Trâu Thiếu Đông dùng việc vạch trần chuyện anh ta với Hiểu Hồng làm điều kiện. Anh ta đồng ý chỉ cần chúng ta không làm ầm lên thì mười vạn là giải quyết được vấn đề”.

“Ai cho anh tự tự tác như thế?” Ngô Diệu càng nghĩ càng thấy chuyện này thật khó tin, tên Mẫn Chấn Vũ này vốn là đồ rác rưởi mà!

“Mẫn Chấn Vũ nhận tiền thật sao?” Chân mày Hứa Hiểu Hồng nhíu chặt lại.

Lạc Tài Tần gật đầu, rót chén trà cho Ngô Diệu, Ngô Diệu vốn không muốn nhận, nhưng lại thấy bàn tay đang để dưới bàn của Lạc Tài Tần khẽ bóp cổ tay mình.

Ngô Diệu sững người lại, hồi hộp...nhìn lại thấy Hứa Hiểu Hồng đang cúi đầu nghĩ ngợi, sắc mặt có thể tóm lược thành mấy từ - phẫn nộ, thắc mắc, hoảng loạn, thất vọng.

Ngô Diệu hiểu ra, là Trâu Thiếu Đông và Lạc Tài Tần kẻ xướng người ca!

“Đi thôi!” Liêm Khải cũng đứng dậy, “Sớm biết tiền có thể giải quyết được thì đã không lãng phí nước bọt rồi. Tình nghĩa vợ chồng bao năm chỉ đáng giá mười vạn tệ, bây giờ chân tình cũng đáng giá quái gì!”.

“Hiểu Hồng, bọn mình đi trước nhé!” Lạc Tài Tần chào.

“Ừ....” Hứa Hiểu Hồng vội vàng gật đầu rồi đứng dậy.

Sau khi thanh toán xong, Liêm Khải ra ngoài thì thấy Ngô Diệu vẫn cúi đầu, bèn đưa tay xoa đầu cô, “Đừng buồn, phải nói là số chị họ em may đấy, vứt được tên rác rưởi kia sớm. Cô ấy vừa đẹp lại chưa có con, chữa bệnh xong thì lại tìm người khác tốt hơn. Anh sẽ giới thiệu cho cô ấy, thích bao nhiêu có bấy nhiêu!”

Ngô Diệu ngơ ngẩn gật đầu.

Hứa Hiểu Hồng cúi đầu bước qua rồi lên xe đi mất.

“Này”. Ngô Diệu túm lấy Lạc Tài Tần, “Các anh đang tính tán gì thế?”

Lạc Tài Tần sờ cằm lẩm nhẩm, “Sự thật chứng minh, đừng tin tưởng vào kiểu người như Trâu Thiếu Đông”.

“Là ý gì?” Ngô Diệu không hiểu, Lạc Tài Tần kéo cô lên xe Liêm Khải, “Tóm lại chuyện đã êm xuôi hết rồi, em chờ mấy hôm nữa xem kết quả thôi”.

“Đúng tồi, Diệu Diệu”. Liêm Khải vừa lái xe cừa hỏi, “Phi Phi đã tan làm chưa? Gọi cô ấy cùng đi ăn bữa cơm chúc mừng luôn nhé?”.

Ngô Diệu thấy hai người đó mang bộ mặt sau cơn mưa trời lại sáng thì có hơi bực, gọi điện về nhà thì bà Ngô báo tin mừng, “Không sao rồi, chị họ con rất khỏe, cũng rất hợp tác chữa bệnh, còn nói chuyện với bác sĩ nữa. Bác sĩ bảo nó hồi phục rất nhanh, ở lại bệnh viện theo dõi thêm mấy ngày nữa là có thể về nhà rồi”.

Ngô Diệu khoanh tay không hiểu sao mọi chuyện lại thay đổi một trăm tám mươi độ như thế? Không biết kịch bản này ở đâu ra đây...

Ba ngày sau, mọi chuyện có biến chuyển. Liêm Khải tới buôn chuyện, nói Mẫn Chấn Vũ bị Hứa Hiểu Hồng bắt quả tang trên giường với bồ, thanh danh bê bối và đã bị trường đuổi việc.

“Rốt cuộc chuyện là thế nào?” Ngô Diệu nghĩ không ra.

Lạc Tài Tần vừa vẽ, vừa trả lời, “Chuyện này thực ra cũng không rắc rồi, vấn đề nằm ở chỗ không ai chịu tin chị họ em”.

Ngô Diệu không hiểu, “Là ý gì?”

Chị họ em nói anh rể cô ngoại tình, mọi người đều không tin, nhưng có từng nghĩ rằng, tại sao chị họ em phải cào sinh viên nữ không?”

Ngô Diệu ngẩn ra, há hốc miệng nhìn Lạc Tài Tần, “Không phải là.....”.

“Anh rể em không chỉ đơn giản là bắt cá hai tay như thế đâu!” Lạc Tài Tần cười lắc đầu, “Năm đó, anh ta cưới chị họ em vì cô ấy xinh đẹp, rồi tìm tới Hứa Hiểu Hồng vì cô ấy có lợi cho tiền đồ của anh ta. Em nghĩ xem, Húa Hiểu Hồng là kiểu người nghệ sĩ, còn Mẫn Chấn Vũ là kẻ lưu manh, anh ta tìm thêm một cô bồ nhí nữa là điều hoàn toàn dễ hiểu! Đâu cũng là nguyên nhân tại sao Mẫn Chấn Vũ xui  Hứa Hiểu Hồng dời trường”.

“À, hóa ra là như thế”. Ngô Diệu bừng tỉnh.

“Thật ra Trâu Thiếu Đông không đi tìm anh rể em. Cậu ta chỉ sai người đi tìm bạn cùng phòng với nữ sinh viên bị chị em cào hỏi thăm, đưa ít tiền là mấy cô bé kia khai thật. Thế là cậu ta gọi điện cho anh, bảo anh nghĩ cách cho Hứa Hiểu Hồng biết”. Lạc Tài Tần nặn màu lên bảng pha màu, trộn ít màu đen, rồi lại pha thêm ít màu đỏ, “Điều cậu ta muốn là khiến Hứa Hiểu Hồng nghi ngờ nhân phẩm của Mẫn Chấn Vũ. Hiểu Hồng là người khôn ngoan, tìm người điều tra một chút là phát hiện ra anh ta còn có một bồ nhí, vậy thì không phải là chuyện bị lộ hết rồi sao. Chuyện này Trâu Thiếu Đông làm tốt, không đánh mà thắng.|

Ngô Diệu hít sâu một hơi, thật là...Hóa ra chuyện này được giải quyết đơn giản như thế.

“Hơn nữa” Tài Tần nửa đùa nửa thật nói, “Em đã bao giờ nghĩ, bệnh của chị họ mình đã gần khỏi rồi, sao đột nhiên lại phát điên mà đi gây rối, còn cô sinh viên kia thiếu điều bị cào nát mặt không?”

“A...” Ngô Diệu kinh ngạc hít sâu, “Chị ấy có ý định trút giận?”

“Giờ cô ấy còn có thể dùng chuyện anh rể em đi ngoại tình và chuyện anh ta cưỡng chế cô ấy vào bệnh viện làm lợi thế, giành lấy lợi ích tối đa trong phiên tòa ly hôn”. Lạc Tài Tần thở dài một hơi, xoa đầu Ngô Diệu, “Vốn tưởng chị họ yếu thế, ai dè là kẻ lợi hại tàn nhẫn, chỉ có em là thật thà nhất”.

Nhưng Ngô Diệu không thấy mình thật thà, chỉ là cô rất khó tưởng tượng được chị họ mình lại có tâm cơ sâu như thế.

Hai người đang nói chuyện thì thấy A Lực đang giúp mẹ bày hàng, Ngô Diệu chống hai tay dưới cằm gật đầu, “A Lực ngoan hơn trước nhiều rồi”.

Giờ Lạc Tài Tần là thần tượng của A Lực, ngày nào cậu cũng mang tranh vẽ xong tới cho anh ta xem, nghe đôi lời chỉ bảo.

Ngô Diệu chợt hỏi Lạc Tài Tần, “A Lực có năng khiếu không?”

“Có chứ!” Lạ Tài Tần gật đầu, “Rất có năng khiếu nữa ấy chứ”.

“Thế thì tốt”. Diệu Diệu mừng thay cho thím mì xào, hy vọng thằng nhóc này sẽ có tương lai.

Trưa hôm ấy cửa hàng của Ngô Diệu buôn bán rất được, tiễn vị khách cuối cùng đi, cô đứng sau quầy hàng tính sổ sách, đột nhiên thấy Lạc Tài Tần bưng mì xào chạy vào, “Diệu Diệu, tìm chỗ trốn đi”.

“Hả?” Ngô Diệu không hiểu gì, ngẩng đầu lên thì thấy một người đang chậm rãi đi từ đầu ngõ, trông anh ta vừa sa sút vừa tiều tụy. Là Mẫn Chấn Vũ.  
[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Tiểu Tất Tất, lan trần, trankim
     
Có bài mới 08.10.2014, 14:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Chương 6:

Kết thúc một ngày làm việc, Trâu Thiếu Đông chuẩn bị về nhà, lúc đi ngang qua cửa phòng làm việc của Trương Phi Phi thì phát hiện cô vẫn đang làm thêm giờ, bánh pizza vẫn đặt trên bàn.

Nghĩ một lát, Thiếu Đông bèn quay về phòng làm việc, gọi điện thoại tới nhà Ngô Diệu, hỏi bà Ngô xem Ngô Diệu đã về nhà chưa, mình muốn hẹn Ngô Diệu ăn cơm.

Bà Ngô không giấu giếm, lo lắng Ngô Diệu lang thang một mình ở ngoài tới nửa đêm, có Trâu Thiếu Đông ở cùng thì tốt, nên kể sơ qua tình hình trong nhà, dẫu sao cô chị họ Lương Tiểu Mạn của Ngô Diệu cũng là họ hàng với Trâu Thiếu Đông, mọi người đều quen biết nhau.

Sau khí gác điện thoại, Thiếu Đông bưng tách café tới bên cửa sổ, nhìn dòng người đến đến đi đi phía dưới, nghĩ ngợi.

Không biết thời gian trôi qua được bao lâu, bỗng thấy một chiếc xe đạp ngả nghiêng băng qua đường, người đạp xe là Lạc Tài Tần, Ngô Diệu ngồi ở phía sau ôm Champagne.

Khắp khu buôn bán toàn nhà cao tầng này đều là dân công sở đi lại gấp gáp, trông hai người này có phần nhàn nhã...Thật đúng là đau cả mắt.

Trâu Thiếu Đông uống một ngụm café, thản nhiên nhìn chiếc xe dừng lại. Lúc đi xuống xe Ngô Diệu không cẩn thận trượt chân một cái, suýt nữa là ngã bệt xuống đất, may mà Lạc Tài Tần nhanh tay đỡ được, Trâu Thiếu Đông lắc đầu, cô vẫn vụng về chẳng khác gì ngày trước.

Trương Phi Phi đang bận xe lại phân cảnh đã chụp được hôm nay, Ngô Diệu cũng không làm phiền cô, vừa cắt một miếng bánh pizza nhỏ nhỏ đút cho Champagne, vừa kể lại chuyện chị họ và anh rể.

“Mẹ nó!” Trương Phi Phi nghe xong máu nóng bốc lên, “Anh rể nhà mày là giống gì thế? Ngoại tình thì thừa nhận đi, không phải ly hôn lấy con bồ ấy về là được rồi à, sao còn cạn tàu ráo máng tống chị họ mày vào bệnh viện tâm thần chứ?!”

“Thế nên tao đã kể cho mẹ tao rồi!” Ngô Diệu nằm bò ra bàn nhìn Phi Phi tổng hợp lại các phân cảnh.

Lạc Tài Tần tựa vào bàn, lật xem ảnh thiết kế tạo hình do họa sĩ trong công ty vẽ, thấy ỹ tưởng về game rất thú vị.

“Diệu Diệu, việc Mẫn Chấn Vũ tới tìm mày cũng thất đức quá đấy!” Phi Phi vừa nói vừa ghép cấc phân cảnh thành bản xem thử.

“Tao chỉ không hiểu, tại sao hắn phải tóng chị họ tao vào bệnh viện tâm thần mới chịu thôi? Không phải bên nhà tao không cho họ ly dị, bác tao đã nói từ lâu rồi”.

“Vấn đề danh dự”.

Ngoài cửa chợt có tiếng người nói chen vào.

Ngô Diệu vừa nghe thấy thì mí mắt giật giật, ngoảnh đầu lại nhìn, quả nhiên là Trâu Thiếu Đông.

“Tiểu Mạn tới trường gây rối, nghĩa là mọi người trong đại học sư phạm đều biết Mẫn Trấn Vũ có tình nhân, trực tiếp ảnh hưởng tới tiền đồ của anh ta”. Trâu Thiếu Đông cầm tách café bước vào, “Nếu Tiểu Mạn nhập viện vì chứng bệnh thần kinh trần trọng, thì hành vi ngoại tình của Mẫn Chấn Vũ sẽ biến thành hành vi có thể cảm thông và thấu hiểu”.

“Oa” Trương Phi Phi vỗ tay, “Cách đê tiện thế này mà cũng nghĩ ra được! Tên trí thức ấy khốn nạn thật!”

Ngô Diệu lại nhìn Phi Phi ý hỏi, “Không phải mày nói Trâu Thiếu Đông không ở đây sao?”

Phi Phi cười gượng mấy tiếng ý nói, “Ai biết được, chắc hắn ta đã đoán được từ trước’.

“Trông thế nào?” Trâu Thiếu Đông hỏi Lạc Tài Tần, “Mấy bản thiết kế này cũng được đấy chứ?”

Lạc Tài Tần gật đầu, “Không tồi, nhưng hình như chưa đủ độ đồng nhất giữa phông cảnh và nhân vật”.

“Đúng rồi, tôi cũng thấy thế!” Trương Phi Phi lập tức ngẩng đầu lên, “Cảnh quá sáng”.

“Mai nhớ bảo bọn họ sửa laị”. Trâu Thiếu Đông cũng nhận ra vấn đề.

Ngô Diệu đang nghĩ hay là đi trước thì di động đổ chuông, là mẹ gọi.

“Mẹ à?”

“Diệu Diệu, chị họ con bị cưỡng chế ào bệnh viện rồi!”

“Cái gì?” Ngô Diệu thất kinh.

“Bọn họ nói Tiểu Mạn bị bệnh tâm thần loại nặn, tới trường học gây sự làm sinh viên bị thương, nên đã cưỡng chế đưa vào bệnh viện rồi, hơn nữa anh rể con còn kí tên đồn ý”.

“Làm sao bây giờ.....” Ngô Diệu cũng hơi bối rối.

“Bác con còn đang đòi chết đây. Bạn bè của con có ai biết luật không, nghĩ cách giúp nó đi. Bố con và bác trai con đã tới bệnh viện rồi.

“Vâng! Con về nhà ngay đây” Ngô Diệu ngắt di động, định đi thì Trâu Thiếu Đông ngăn lại, “Sao thế?”.

Ngô Diệu kể sơ qua, Lạc Tài Tần nghe thấy vậy thì nhíu mày, “Xong rồi, chắc anh rể cô nghĩ anh sẽ nói cho cô biết nên đã ra tay trước”.

“Đúng là đồ hạ lưu!” Trương Phi Phi ném tờ giấy trong tay đi, “Diệu Diệu, tao nghe nói bệnh viện tâm thần sẽ dùng kích điện  với những bệnh nhân tâm thần nặng nóng nảy phải không? Khủng bố thật đấy!”

“Không đâu”, Ngô Diệu cũng sợ mất vía, “Tim chị họ tao không tốt àm!”

Lúc này, di động của Trâu Thiếu Đông cũng đổ chuông, là bà Trâu gọi tới, kể chuyện Tiểu Mạn.

“Con biết rồi mẹ ạ, con có cách giải quyết!” Trâu Thiếu Đông nói hai câu ngắn gọn rồi dập máy, gõ gõ di động lên cằm, nói với Ngô Diệu, “Anh đi tìm Mẫn Chấn Vũ nõi chuyện xem thế nào”.

“Này”. Phi Phi hỏi, “Không phải anh định lấy bạo lực trị bạo lực đấy chứ?”

Trâu Thiếu Đông cười cười, “Trông anh giống người lấy bạo lực trị bạo lực sao?” Dứt lời rồi đi mất.

Ngô Diệu và Phi Phi nhìn nhau.

Lạc Tài Tần gấp tập tranh trong tay lại, “Chúng ta song kiếm hợp bích đi”. Nói xong bèn gọi điện cho Liêm Khải, bảo cậu ta nghĩ cách hẹn bạn cũ đi ăn cơm, mà đương nhiên, người bạn đó chính là cô tình nhân ở trường sư phạm của Mẫn Chấn Vũ.

Chưa được chục phút, Liêm Khải đã gọi điện lại, nói tất cả đã sắp xếp xong, nửa tiếng nữa gặp nhau.

Ngô Diệu bảo Phi Phi làm việc tiếp, nhân tiện trông giúp Champagne, còn mình và Lạc Tài Tần cùng tới quán nước nhỏ gần trường sư phạm.

Lúc Ngô Diệu và Lạc Tài Tần bước vào đã thấy Liêm Khải và cô gái kia đang nói chuyện vui vẻ.

“Ai da, đại tài tử. đây là bạn gái cậu à? Xinh thật đấy!”

Vừa bước vào đã nghe thấy câu đó, Ngô Diệu thoáng qua sững sờ. Hóa ra Liêm Khải lấy lí do, “Lạc Tài Tần tìm được bạn gái xinh lắm,có muốn ra xem không?”  để hẹn bạn học tới.

Đúng là phụ nữ trên trái đất này đều tò mò, cô bạn học cũ này cũng không ngoại lê, vui vẻ đồng ý.

Cô bạn kia tên là Hứa Hiểu Hồng.

Ngô Diệu chăm chú quan sát chị ta. Đúng như lời Lạc Tài Tần nói, chị ta vô cùng giản dị, không hề giống kiểu người quyến rũ chồng người khác.

“Diệu Diệu còn đang đi học à? Trông nhỏ quá!” Hứa Hiểu Hồng rất nhiệt tình, rót trà bóc quýt cho Ngô Diệu, “Em lợi hại thật đấy, Trước đây con gái của cả học viện mỹ thuật bọn chị đều nhìn chăm chăm vào Lạc đại tài tử này, không ngờ lại để em giành mât”.

Ngô Diệu thấy hơi khó xử, cười cười nhìn quanh, Liêm Khải và Lạc Tài Tần đều gật đầu với cô ra hiệu – nói thẳng ra đi.

“Sao thế? Sợ à? Chị với bọn họ thân nhau mà”. Hứa Hiểu Hồng cười to.

Ngô Diệu uống ngụm trà nói, “Mẫn Chẫn Vũ là anh rể em”.

Ngô Diệu nói xong, Hứa Hiểu Hồng cũng ngẩn ngơ, lát sau sắc mặt dần dần trắng bệch, “À...|. Cô nhìn Lạc Tài Tần và Liêm Khải, thì ra hai người kia dở trò.

“Chuyện anh rể em đã lập gia đình chị đã biết và cũng nghe nói rất nhiều về tính tình của chị họ em”. Hứa Hiểu Hồng lên tiếng trước, “Chị rất thông cảm với anh rể em, bọn chị thật lòng yêu nhau.

“Đúng rồi...” Liêm Khải đột nhiên nói với Diệu Diệu, “Hiểu Hồng trông rất giản dị, nhưng mẹ cô ấy là phó hiệu trưởng trường đại học sư phạm, bố là cán bộ cao cấp, tiêu chuẩn quân đội đấy”.

Hứa Hiểu Hồng mặt đỏ bừng, lườm Liêm Khải một câu, “Nói linh tinh gì đấy!”

“Nghe nói cậu không muốn dạy ở trường nữa?” Liêm Khải nói tiếp.

“Là vì nghĩ tới tương lai của tớ và Mẫn Chấn Vũ”. Khi nói câu này, Hứa Hiểu Hồng có chút ngượng ngập, “Hai người cùng dạy một trường cũng không tốt lắm, nhiều người sẽ bàn tán tán lung tung”.

Ngô Diệu nhìn dang vẻ hạnh phúc của chị ta, băn khoăn khong biết liệu mình có thể thuyết phục được chị ta không, phần lớn phụ nữ những lúc như thế này đều không có lý trí.

Nhưng Hứa Hiểu Hồng lại cười, “Chị nghe nói Lương Tiểu Mạn, rất xinh đẹp. Em là em họ của cô ấy phải không? Cô ấy chắc cũng đẹp như em”.

Ngô Diệu thành thật trả lời, “Chị họ em còn đẹp hơn em nhiều”.

“Vậy thì chắc hẳn là giai nhân rồi, nghe nói vì bị bạn trai cũ đá nên mới tóm lấy Chấn Vũ làm phao cứu sinh, không những không chịu trách nhiệm với bản thân mình, mà còn không chịu trách nhiệm với người khác! Sau khi Chấn Vũ cưới cô ta về mới biết chứng bệnh thần kinh nghiêm trọng của cô ta, đây không phải là hại người sao? Có thể nói tình cảnh như bây giờ là do một mình cô ta tạo thành!”

Liêm Khải cầm tách trà đưa mắt ra hiệu cho Lạc Tài Tần – Hình như chỉ số thông minh của bạn mình đang ở dưới mức trung bình, có thể khuyên được sao?

Lạc Tài Tần cũng thấy rất nan gải.

Ngô Diệu nghe xong chỉ bình tĩnh phản bác, “Trước khi Mẫn Chẫn Vũ kết hôn với chị họ em anh ta đã biết chị ấy có bệnh trầm cảm.  Lúc ấy anh ta đã cầm tay chị hị em thể nguyền son sắt, nguyện cả đời chăm sóc cho chị ấy. Bởi thế mà nác em mới đồng ý cho hai người lấy nhau. Chị có thể nói chị họ em bị người ta đá nên mới tìm phao cứu sinh, thì em cũng có thể nói khi chị em suy sụp vì bị bỏ rơi, Mẫn Chấn Vũ thừa cơ xông vào, rốt cuộc chuyện ra sao chỉ có đương sự biết! Giống như chj trăm phương ngàn kế bao biện rằng chị và Mẫn Chấn Vũ là thật lòng thương nhau, nhưng người ngoài nhìn và thì thấy bồ nhí vẫn là bồ nhí, ngoại tình vẫn là ngoại tình, biện minh có hay thế nào đi chăng nữa cũng không thay đổi được sự thật”.

Mặt Hứa Hiểu Hồng thoáng đỏ lên, có chút bất ngờ, ban đầu còn thấy cô bé này hẳn là rất thật thà, không ngờ mồm mép lại vô cùng lợi hại.

Ngô Diệu thấy may vì không để Trương Phi Phi đi cùng, nếu có Phi Phi ở đây, không chừng đã đập bàn chửi nhau rồi.

“Dù bọn em có nói gì vê Chẫn Vũ đi chăng nữa, chị cũng sẽ không hối hận về việc mình đã làm”.

“Không ai bảo chị phải hối hận cũng không ai bảo chị phải bỏ anh ta. Em chỉ muốn hai người buông tha cho chị họ em”. Ngô Diệu kể lại chuyện chị họ mình bị cưỡng chế vào bệnh viện.

Hứa Hiểu Hồng không tin nổi, “Chấn Vũ làm thế thật sao?”

“Giờ chị họ em đang ở bệnh viện tâm thần”.

Hứa Hiểu Hồng cau mày không đáp, cúi đầu suy nghĩ.

Lúc này, di động cua Ngô Diệu đổ chuông, là số điện thoại có dãy số 3, lẽ ra cô không thèm nhận, nhưng có lẽ lần này Trâu Thiếu Đông gọi điện vì chuyện của chị họ, Ngô Diệu vội vàng bắt máy.

Những gì Trâu Thiếu Đông nói nằm ngoài dự đoán của Ngô Diệu, nói đúng hơn, anh ta không nói gì, chỉ bảo cô đưa điện thoại di động cho Lạc Tài Tần.

“A lô?” Lạc Tài Tàn nhận máy, nghe hồi lâu rồi gật đầu, “Tôi hiểu rồi”.

Đưa trả lại máy cho Ngô Diệu, Tài Tần quay lại nói với Hứa Hiểu Hồng, “Chuyện đã giải quyết xong rồi!”.

“Cái gì?” Hứa Hiểu Hồng và Ngô Diệu đều kinh ngạc nhìn Lạc Tài Tần.

“Trâu Thiếu Đông đưa cho Mẫn Chấn Vũ mười vạn tệ, anh ta đồng ý tới bệnh viện giải thích rõ tình hình, đưa chị họ cô ra khỏi đấy, sau khi ly hôn không dính dáng gì với nhau nữa”.

“Đây mà là cách giải quyết à? Sao lại phải đưa tiền cho anh ta?” NGô Diệu suýt bật người dậy, “Có phải hà em sai đâu?”

Lạc Tài Tần kéo cô ngồi xuồng bảo cô đừng nóng vội, “Mẫn Chấn Vũ lo lắng công việc ở trường không được đảm bảo, nhưng chỉ cần giữ được công việc cho Hiểu Hồng thì không thành vấn đề. Trâu Thiếu Đông dùng việc vạch trần chuyện anh ta với Hiểu Hồng làm điều kiện. Anh ta đồng ý chỉ cần chúng ta không làm ầm lên thì mười vạn là giải quyết được vấn đề”.

“Ai cho anh tự tự tác như thế?” Ngô Diệu càng nghĩ càng thấy chuyện này thật khó tin, tên Mẫn Chấn Vũ này vốn là đồ rác rưởi mà!

“Mẫn Chấn Vũ nhận tiền thật sao?” Chân mày Hứa Hiểu Hồng nhíu chặt lại.

Lạc Tài Tần gật đầu, rót chén trà cho Ngô Diệu, Ngô Diệu vốn không muốn nhận, nhưng lại thấy bàn tay đang để dưới bàn của Lạc Tài Tần khẽ bóp cổ tay mình.

Ngô Diệu sững người lại, hồi hộp...nhìn lại thấy Hứa Hiểu Hồng đang cúi đầu nghĩ ngợi, sắc mặt có thể tóm lược thành mấy từ - phẫn nộ, thắc mắc, hoảng loạn, thất vọng.

Ngô Diệu hiểu ra, là Trâu Thiếu Đông và Lạc Tài Tần kẻ xướng người ca!

“Đi thôi!” Liêm Khải cũng đứng dậy, “Sớm biết tiền có thể giải quyết được thì đã không lãng phí nước bọt rồi. Tình nghĩa vợ chồng bao năm chỉ đáng giá mười vạn tệ, bây giờ chân tình cũng đáng giá quái gì!”.

“Hiểu Hồng, bọn mình đi trước nhé!” Lạc Tài Tần chào.

“Ừ....” Hứa Hiểu Hồng vội vàng gật đầu rồi đứng dậy.

Sau khi thanh toán xong, Liêm Khải ra ngoài thì thấy Ngô Diệu vẫn cúi đầu, bèn đưa tay xoa đầu cô, “Đừng buồn, phải nói là số chị họ em may đấy, vứt được tên rác rưởi kia sớm. Cô ấy vừa đẹp lại chưa có con, chữa bệnh xong thì lại tìm người khác tốt hơn. Anh sẽ giới thiệu cho cô ấy, thích bao nhiêu có bấy nhiêu!”

Ngô Diệu ngơ ngẩn gật đầu.

Hứa Hiểu Hồng cúi đầu bước qua rồi lên xe đi mất.

“Này”. Ngô Diệu túm lấy Lạc Tài Tần, “Các anh đang tính tán gì thế?”

Lạc Tài Tần sờ cằm lẩm nhẩm, “Sự thật chứng minh, đừng tin tưởng vào kiểu người như Trâu Thiếu Đông”.

“Là ý gì?” Ngô Diệu không hiểu, Lạc Tài Tần kéo cô lên xe Liêm Khải, “Tóm lại chuyện đã êm xuôi hết rồi, em chờ mấy hôm nữa xem kết quả thôi”.

“Đúng tồi, Diệu Diệu”. Liêm Khải vừa lái xe cừa hỏi, “Phi Phi đã tan làm chưa? Gọi cô ấy cùng đi ăn bữa cơm chúc mừng luôn nhé?”.

Ngô Diệu thấy hai người đó mang bộ mặt sau cơn mưa trời lại sáng thì có hơi bực, gọi điện về nhà thì bà Ngô báo tin mừng, “Không sao rồi, chị họ con rất khỏe, cũng rất hợp tác chữa bệnh, còn nói chuyện với bác sĩ nữa. Bác sĩ bảo nó hồi phục rất nhanh, ở lại bệnh viện theo dõi thêm mấy ngày nữa là có thể về nhà rồi”.

Ngô Diệu khoanh tay không hiểu sao mọi chuyện lại thay đổi một trăm tám mươi độ như thế? Không biết kịch bản này ở đâu ra đây...

Ba ngày sau, mọi chuyện có biến chuyển. Liêm Khải tới buôn chuyện, nói Mẫn Chấn Vũ bị Hứa Hiểu Hồng bắt quả tang trên giường với bồ, thanh danh bê bối và đã bị trường đuổi việc.

“Rốt cuộc chuyện là thế nào?” Ngô Diệu nghĩ không ra.

Lạc Tài Tần vừa vẽ, vừa trả lời, “Chuyện này thực ra cũng không rắc rồi, vấn đề nằm ở chỗ không ai chịu tin chị họ em”.

Ngô Diệu không hiểu, “Là ý gì?”

Chị họ em nói anh rể cô ngoại tình, mọi người đều không tin, nhưng có từng nghĩ rằng, tại sao chị họ em phải cào sinh viên nữ không?”

Ngô Diệu ngẩn ra, há hốc miệng nhìn Lạc Tài Tần, “Không phải là.....”.

“Anh rể em không chỉ đơn giản là bắt cá hai tay như thế đâu!” Lạc Tài Tần cười lắc đầu, “Năm đó, anh ta cưới chị họ em vì cô ấy xinh đẹp, rồi tìm tới Hứa Hiểu Hồng vì cô ấy có lợi cho tiền đồ của anh ta. Em nghĩ xem, Húa Hiểu Hồng là kiểu người nghệ sĩ, còn Mẫn Chấn Vũ là kẻ lưu manh, anh ta tìm thêm một cô bồ nhí nữa là điều hoàn toàn dễ hiểu! Đâu cũng là nguyên nhân tại sao Mẫn Chấn Vũ xui  Hứa Hiểu Hồng dời trường”.

“À, hóa ra là như thế”. Ngô Diệu bừng tỉnh.

“Thật ra Trâu Thiếu Đông không đi tìm anh rể em. Cậu ta chỉ sai người đi tìm bạn cùng phòng với nữ sinh viên bị chị em cào hỏi thăm, đưa ít tiền là mấy cô bé kia khai thật. Thế là cậu ta gọi điện cho anh, bảo anh nghĩ cách cho Hứa Hiểu Hồng biết”. Lạc Tài Tần nặn màu lên bảng pha màu, trộn ít màu đen, rồi lại pha thêm ít màu đỏ, “Điều cậu ta muốn là khiến Hứa Hiểu Hồng nghi ngờ nhân phẩm của Mẫn Chấn Vũ. Hiểu Hồng là người khôn ngoan, tìm người điều tra một chút là phát hiện ra anh ta còn có một bồ nhí, vậy thì không phải là chuyện bị lộ hết rồi sao. Chuyện này Trâu Thiếu Đông làm tốt, không đánh mà thắng.|

Ngô Diệu hít sâu một hơi, thật là...Hóa ra chuyện này được giải quyết đơn giản như thế.

“Hơn nữa” Tài Tần nửa đùa nửa thật nói, “Em đã bao giờ nghĩ, bệnh của chị họ mình đã gần khỏi rồi, sao đột nhiên lại phát điên mà đi gây rối, còn cô sinh viên kia thiếu điều bị cào nát mặt không?”

“A...” Ngô Diệu kinh ngạc hít sâu, “Chị ấy có ý định trút giận?”

“Giờ cô ấy còn có thể dùng chuyện anh rể em đi ngoại tình và chuyện anh ta cưỡng chế cô ấy vào bệnh viện làm lợi thế, giành lấy lợi ích tối đa trong phiên tòa ly hôn”. Lạc Tài Tần thở dài một hơi, xoa đầu Ngô Diệu, “Vốn tưởng chị họ yếu thế, ai dè là kẻ lợi hại tàn nhẫn, chỉ có em là thật thà nhất”.

Nhưng Ngô Diệu không thấy mình thật thà, chỉ là cô rất khó tưởng tượng được chị họ mình lại có tâm cơ sâu như thế.

Hai người đang nói chuyện thì thấy A Lực đang giúp mẹ bày hàng, Ngô Diệu chống hai tay dưới cằm gật đầu, “A Lực ngoan hơn trước nhiều rồi”.

Giờ Lạc Tài Tần là thần tượng của A Lực, ngày nào cậu cũng mang tranh vẽ xong tới cho anh ta xem, nghe đôi lời chỉ bảo.

Ngô Diệu chợt hỏi Lạc Tài Tần, “A Lực có năng khiếu không?”

“Có chứ!” Lạ Tài Tần gật đầu, “Rất có năng khiếu nữa ấy chứ”.

“Thế thì tốt”. Diệu Diệu mừng thay cho thím mì xào, hy vọng thằng nhóc này sẽ có tương lai.

Trưa hôm ấy cửa hàng của Ngô Diệu buôn bán rất được, tiễn vị khách cuối cùng đi, cô đứng sau quầy hàng tính sổ sách, đột nhiên thấy Lạc Tài Tần bưng mì xào chạy vào, “Diệu Diệu, tìm chỗ trốn đi”.

“Hả?” Ngô Diệu không hiểu gì, ngẩng đầu lên thì thấy một người đang chậm rãi đi từ đầu ngõ, trông anh ta vừa sa sút vừa tiều tụy. Là Mẫn Chấn Vũ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Bùi Thanh Sơn, dohi do, lan trần
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhanh2200, Bach thao, bebang, Bhoakl, Cunthoi2008, hucbep, Thủy Nguyên, trankim, tuvu, Tyt và 298 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.